Full [Vụ án có thật] Những ngày cuối tháng 4

Thảo luận trong 'Truyện Việt' bắt đầu bởi phong lưu, 23/6/16.

  1. phong lưu

    phong lưu hjhj đồ ngôk

    Bài viết:
    508
    Đã được thích:
    238
    Điểm thành tích:
    43
    Đây là câu chuyện, viết theo 1 vụ án có thật xảy ra tại Sàigòn.

    NHỮNG NGÀY CUỐI THÁNG 4

    (đã hoàn thiện và xuất bản)


    CHƯƠNG MỞ ĐẦU

    Tôi đặt bút viết và hồi tưởng lại sự kiện đã xảy ra cách đây một tháng, nó như mới ngày hôm qua. Gần gũi. Đó là câu chuyện dài về cuộc đời của một con người với tất cả lòng trắc ẩn bị tiêu diệt, và tôi có thể viết gì về câu chuyện do chính mình trải qua? Lóe lên đầu tôi là hai thứ: tri thức và đạo đức.

    Với tri thức, từ thuở bình minh của văn minh nhân loại, người Hi Lạp cổ đã khôn khéo kế thừa những thành quả văn minh mới bắt đầu từ nền văn minh Cận Đông, Ai Cập và tỏa sáng rực rỡ suốt vài trăm năm trước khi lịm dần theo vó ngựa của Alexander đại đế và tắt ngấm trước buổi bình minh Ki-tô giáo. Và nếu ta có thể tin tưởng sự hào phóng của trí tưởng tượng đôi khi hơi lố của Plato trong quyển Cộng Hòa, thì tri thức là một thứ ý niệm có được, và quan điểm về tri thức cứ thay đổi theo thời gian, với Descartes là lí trí, với Hume là kinh nghiệm, với Kant là cơ cấu nội tại khuôn đúc nên, với James là hành động và Jaggar là cảm xúc. Nếu chúng ta có dịp nhìn ngắm nữ triết gia hiếm hoi trong thời đại này, thì Jaggar có nụ cười tỏa sáng, thân thiện và đáng yêu.

    Đàn bà vốn nhiều giàu tình cảm hơn đàn ông, vì họ phải luôn làm công việc rèn luyện nó suốt lịch sử loài người. Họ phải âu yếm đứa trẻ, nuôi nó lớn bằng tất cả tình yêu vĩ đại của người đàn bà trở thành mẹ, họ quán xuyến việc nhà với tình thương nhiều hơn là trách nhiệm, họ hi sinh tương lai và đôi khi là bản thân để mọi thứ trong gia đình có thể vận hành một cách điều hòa. Đàn bà là tượng trưng cho cảm xúc giàu có. Trái ngược với đàn ông là tập tính săn mồi, lí trí được đề cao nhằm phán đoán, tấn công, bỏ chạy, tự vệ trước thiên nhiên. Trong nền văn hóa đậm tính đàn ông của nhân loại, dễ hiểu lí trí được coi trong, nhưng đã qua rồi thời đại đó, nữ quyền là yếu tố của thời đại này, và Jaggar nhắc chúng ta: không chỉ có lí trí mới sản sinh ra tri thức, mà cảm xúc cũng sinh được tri thức. Nếu ta thấy hứng thú với tiểu luận Tình yêu và tri thức của Jaggar, thì ta đã bắt đầu nhận ra, ôi, cảm xúc con người thật đáng trân trọng.

    Và câu chuyện mà tôi sắp kể cho bạn, là câu chuyện khiến tôi rung động nhiều nhất về con người, nó cho tôi những nhận thức mới về hành vi của cái ác.

    Với đạo đức, nó có thể là bản tính con người như Khổng Tử và Plato, nó có thể là tôn giáo với Augustine, hay là trách nhiệm không thể chối từ của Kant, hoặc đi tìm lợi ích tốt nhất cho tập thể của Mill, hoặc thẳng thừng lật đổ giá trị với Nietzsche và vượt lên chính mình với Sartre. Nhưng, tất cả đó đều là đạo đức của đàn ông, đã đến lúc lắng nghe quan điểm đạo đức của đàn bà. Hãy nghe tiếp Baier, một nữ triết gia của thời đại chúng ta nhận thức về đạo đức, với Baier, đạo đức là một thứ niềm tin, và thật đúng cho câu chuyện mà tôi sắp kể, nó cho thấy, sự tin tưởng sẽ sinh ra đạo đức, và ta cần xem xét, phải tin tưởng ai, khi nào, với cái gì và vì lí do gì.

    Và với tôi, do sự trải nghiệm chính tôi với câu chuyện được kể, tôi nhận ra, những mảng tối tăm trong đạo đức, như cách mà Gilligan nhấn mạnh: ganh đua, tự khẳng định mình là thứ đạo đức mà nam giới nhấn mạnh; quan hệ chăm sóc và cá nhân, được nữ giới nhấn mạnh. Từ đó, chúng ta sẽ phải đặt lại vấn đề nuôi dưỡng và giáo dục con người.

    Lúc này đây, trên bàn tôi là tập hồ sơ về vụ án. Tôi thổn thức từng đêm khi nhớ về nó và buộc phải viết nó ra với thân phận mình là một chứng nhân. Và tôi phải kể cho bạn đọc thế nào để bạn dõi theo cùng tôi? Khi trí nhớ của tôi bắt đầu bị hao mòn vì tuổi tác, nó phản bội lại tôi, nên cho phép tôi thoát khỏi thực tại này mà phiêu lưu vào trí tưởng tượng, nơi mà ước mơ có thể thành hiện thực và tội ác là câu chuyện đùa. Chúng ta hãy giả sử, mọi thứ trong thực tại hằng ngày là giả dối, tôi không có thực và bạn không có thực. Việt Nam không có thực và nước Mỹ cũng không tồn tại, chúng ta ở một nơi khác với địa cầu và kể một câu chuyện về địa cầu.

    Hãy tưởng tượng, trong trí óc bạn, một màn đêm, đúng rồi, và những đốm sáng nổi lên, bên kia là sông ngân hà, đó là những sao lùn, kia là thiên hà lớn. Đi xa hơn nữa đi, vũ trụ tuy kỳ diệu nhưng trí tưởng tượng cũng diệu kỳ không kém. Và bạn thấy hệ mặt trời chưa? Hãy đến hành tinh thứ tư tính từ mặt trời, màu xanh quen thuộc và bạn lao vào nó như cách mà điện ảnh bắt đầu một bộ phim. Khác với Hollywood, lần này bạn không lao xuống nước Mỹ, hay bất kỳ nơi nào quanh quanh nước Mỹ. Bạn lao vào một mảnh đất nhỏ nằm phía Đông Nam Châu Á. Việt Nam. Này, đừng nhầm với Việt Nam mà bạn đang sống, lầm to. Đây là Việt Nam trong trí tưởng tượng của bạn.

    Đất nước này đang có nhiều bóng tối hơn ban ngày, cứ tưởng tượng vậy đi, vì đây là Việt Nam trong phép tưởng tượng của bạn. Và bạn gặp bạn tôi, anh tên Phi, làm nghề rất đặc biệt, tư vấn cho chính phủ và giải quyết những vấn đề mà chính phủ chưa muốn công bố cho người dân. Mọi chính phủ đều có một bí mật, bạn biết là như vậy mà. Nhìn thẳng vào anh, với vóc người cao ráo, anh đẹp trai với độ tuổi hai mươi tám, mái tóc dầy chải ngược ra phía sau, làn da rám nắng với chiếc mũi cao, mắt sâu, trông anh nhiều nét Ấn Độ hơn Việt Nam. Điều đó có làm sao, biết đâu anh mang trong người dòng máu của dòng tộc Arya thì sao? Ai biết được.

    Anh tốt nghiệp đại học Harvard với bằng loại ưu, đừng hỏi tôi ngành gì vì tôi cũng mù tịt. Nhưng tôi biết anh từng học hai năm thần học tại Đức và kiến thức về triết học lẫn tôn giáo rất sâu sắc. Giống nhiều trí thức phương Tây, anh như một pho từ điển sống về nhiều vấn đề. Có lẽ vì vậy, mà anh được chính phủ trọng dụng cho những vấn đề mà tốt nhất cơ quan cảnh lực không nên nhún tay vào và báo chí tốt nhất không nên biết. Đơn giản, như nói ở trên, chính phủ nào cũng có một bí mật. Và dân chúng lúc nào cũng nên biết những phần nên biết, như vậy có vẻ tốt cho họ hơn. Và, nhắc lại, đây mà một Việt Nam trong trí tưởng tượng của bạn.

    Và tôi quen anh từ lúc nào? Thật khó cho tôi, tôi đành lục lại trí nhớ xem anh được cất ở hộc tủ nào, mở nó ra, à, nó đây.

    Đó là những ngày đầu tiên của tháng giêng năm 2009, khi không khí lạnh vẫn còn làm mát đường đêm Saigon. Tôi hành nghề gia sư, một nghề đủ lương thiện để có miếng ăn vừa đủ và nuôi mộng làm những điều khác. Tôi ở chung với một bạn cùng phòng và thật ra anh là chủ nhà cho tôi ở ké, anh vừa là học trò tôi vừa là người chủ hộ dễ tính. Có lẽ vì tôi từng giúp anh đậu Đại học, khi anh chân ướt chân ráo từ Nha Trang vào Saigon, nên anh quý tôi, một thứ tình bạn cao thượng, cao thượng đến mức, anh lấy tiền nhà của tôi bằng một con số rất tượng trưng để tôi không mặc cảm ăn nhờ ở đậu. Nếu không có anh, với kinh tế eo hẹp của kẻ đi làm gia sư như tôi khó lòng mà ở khu chung cư Him Lam nằm gần góc đường Dương Bá Trạc với con lộ Nguyễn Văn Linh.

    Nhưng rồi tôi dừng bút và nghĩ, không cần thiết giới thiệu về anh bạn của mình. Hãy để hành động của anh nói lên tiếng nói của anh, hãy để đến bạn đọc bằng con đường trung thực nhất có thể, là đi thẳng. Không cần thiết phải kể hay nói quá nhiều, thế nên sẽ có những con người xuất hiện bất chợt, vừa lạ vừa quen. Không cần thiết phải giải thích về họ. Cũng như cuộc sống này, có quá nhiều người xuất hiện quanh ta, ta nào cần biết đến sự tồn tại của họ. Nên tôi sẽ chấm dứt cái chương lảm nhảm về những người sẽ xuất hiện trong câu chuyện này, nó không cần thiết. Tự nó sẽ nói về chính nó.

    Chương 1. GÓC NHÌN TÂM LÝ TỘI PHẠM (P1)

    - Thành thật xin lỗi anh, biết anh cần thời gian để nghỉ ngơi, nhưng thật sự vụ này tôi bế tắc hoàn toàn - Thoáng chốc thở dài - Tôi cần xin ý kiến của anh. Hai giờ ba mươi xe đến chung cư đón anh.

    - Được, trí óc tôi bị tù đọng quá lâu, cần thời gian giải tỏa.

    ***

    - Anh nghĩ gì về khu Waterfront này?

    - Nó là khuông viên kín cổng cao tường, các mặt còn lại giáp sông, những căn hộ liền kề mặt tiền Nguyễn Lương Bằng không một ai ở. Ngay ban đầu, tôi đã dự đoán đây không phải là nơi để cư dân lương thiện sinh sống.

    - Anh đoán đúng, tội ác đã xảy ra.

    - Tôi chưa hề nghĩ có điều gì làm khó anh.

    - Vậy mà có, thưa anh, để không mất thời gian, tôi tóm tắt tội ác trong lúc chúng ta đi bộ đến đó. Khu cuối Waterfront là khu biệt thự dành cho những người có chức, đương quyền, hoặc vây cánh của họ. Như bao kẻ có danh vọng và địa vị, chúng cần sự riêng tư và tự do hơn lớp người bình dân cần sự bình đẳng, thế nên, chúng thường tạo nên những dự án căn hộ khép kín để tránh mọi ánh mắt tò mò. Và biệt thự phía chái Tây là của một nhân viên sứ quán Mỹ...

    - Tôi tưởng nhân viên sứ quán sẽ phải ở trong khuông viên sứ quán?

    - Trong trường hợp khuông viên đó có đàn bà.

    - À há.

    - Căn hộ này được lão mua cho cô bồ mà tuổi trẻ còn nhiều bồng bột.

    - Anh có cách nói chuyện giống tôi từ khi nào vậy?

    - Hệ quả đọc facebook anh nhiều. Và, khuya hôm qua, cô bồ ấy chết, một cái chết mà tôi nghĩ anh chỉ thấy ở phim kinh dị. Lệnh từ bộ, vụ án này không thuộc về quần chúng, vì tôi nhận ra vụ án này có nhiều điểm về chính trị. Và anh nghĩ thử xem, nếu vụ án này có mặt trên báo chí, thì dân chúng sẽ tha hồ thêu dệt nên những bí mật phía sau hậu trường. Có đôi lúc, im lặng là khôn ngoan và tôi là sự lựa chọn khôn ngoan của họ, và anh là sự lựa chọn khôn ngoan của tôi. Ở đây, sàn diễn chỉ có hai chúng ta và chúng ta được sử dụng bất kỳ phương pháp phi chính thống nào. Miễn, lôi tất cả ra ánh sáng. Đến rồi, tôi giữa nguyên hiện trường, nên có lẽ anh cần khẩu trang và một ít chất khử mùi.

    - Không cần, dầu xanh con Ó anh vừa tặng hôm qua.

    ***

    Cô gái quỳ gối trước giường, đầu hướng về phía khung cửa sổ nhìn ra bao lơn lầu 1. Hai vú nàng bị xẻ ngọt và móc vào hai bên nách thật cân xứng. Cô bị khoét mắt bằng con dao sắt gọn hiếm có. Hai tay cô có vết trói, nhưng đã được cởi ra.

    Tôi nhìn sang Phi.

    - Tôi cần biết về quan điểm của anh trước.

    - Hung thủ là một tay bác sĩ giải phẩu, ít nhất cũng từng học trường Y và khoa ngoại. Hắn có đạo Catholic, và xem chừng là đàn ông.

    - Rất hay, với những nhát cắt cẩn thận hai bầu vú chỉ có thể là tay giải phẩu, lực siết mạnh ở dây trói cô gái cho thấy hắn khỏe mạnh và là đàn ông. Tính chất nghi lễ và hình thức trong xác chết dễ nghĩ đến tôn giáo. Nhưng tôi báo tin buồn cho anh, anh đã nhầm ở khía cạnh tôn giáo.

    - Vậy tôi đành nhờ anh.

    - Chúng ta chia ra làm việc như mọi khi, anh lo vòng ngoài, tôi lo vòng trong.

    ***

    Tôi im lặng đứng vào từng góc phòng hướng về cái xác. Rồi đột ngột dừng ở góc phòng nhìn được phía nghiêng cái xác. Tôi săn soi trên giường, thử độ mềm mại của nó, tôi vào nhà vệ sinh chú ý từng bàn chải, kem đánh răng và thử độ ướt của nó. Tôi chú ý vào số nước hoa mà cô gái có, tôi đếm số trang phục dạ hội của cô và chú ý đến cả những đôi giày cao gót đã mòn.

    Phi bước vào, chúng tôi bắt đầu thảo luận.

    - Anh thu nhặt được gì ở ngoài?

    - Không nhiều, còn anh?

    - Nhiều ngoài sức tưởng tượng. Tôi không chắc hỗ trợ được anh vụ này và khoa học di truyền lẫn khoa học pháp chứng cũng không giúp ích được nhiều.

    - Quả đúng, tôi đã gửi mẩu máu, mẩu tóc, mẩu đất v.v. đi xét nghiệm nhưng không có gì đặc biệt.

    - Đơn giản đây là người thông minh không kém anh, và vượt xa tôi, hiểu biết của hắn không chừng tôi và anh cũng sẽ e dè. Thật may, vì hắn quá thông minh như vậy, nên chẳng khó tìm ra hắn nếu ngày nào hắn vẫn còn thông minh. Và chúng ta cần đến lý thuyết tâm lý học tội phạm nhiều hơn với những kẻ giàu óc sáng tạo thế này.

    - Tôi cần nghe ý kiến anh.

    - Hung thủ có hai người, một trai một gái. Người con trai là sinh viên đại học Y, hắn cao tầm 1m76, hắn thông minh hiếm có, hắn thích đọc sách tâm lý, hắn thích phân tích suy nghĩ người khác, hơn hết, hắn thường đoán trúng người khác nghĩ gì. Hắn đến đây bằng lối cửa sổ, hắn đứng ngoài bao lơn và chờ đợi, sự kiên nhẫn của hắn thật hiếm có. Đến khi cô gái mở cửa phòng đóng tiếp một cô gái hoặc một người đàn bà, ả đàn bà này xem ra do dự rất nhiều và đứng đợi rất lâu ở cửa chính, và chính ả đàn bà này đã lén mở cửa sổ bao lơn cho hắn lẻ vào. Một cú đánh mạnh bằng vật cứng mà hắn mang theo, cô gái chẳng kịp kêu nửa lời, choáng và ngã xuống sàn. Tại đây, hắn đã bày cho người đàn bà kia kế hoạc xóa dấu vết. Hắn trói tay cô gái, và con mụ kia ngồi ở góc phòng kia chiêm ngưỡng cảnh hắn rạch vú cô gái khi cô này vẫn sống, móc trọn đôi mắt cô ra và mang chúng đi.

    - Tại sao anh biết hai người?

    - Có hai dấu vết, một ngoài bao lơn, hai, trước thảm bước vào nhà. Mụ đàn bà đi giày cao gót, nên dấu giày hằn sâu lên thảm chùi chân. Đây, anh nhìn xem, giày gót nhọn cô gái không một cái này phù hợp với vết lõm của thảm. Và từ độ sâu vết lõm cũng đủ đoán được thời gian mà chủ nhân nó đứng.

    - Rất hay. Vậy còn chiều cao của hắn.

    - Hắn đã đứng tựa vào vách, cơm mưa ngày hôm qua đã có ích khi giữ lại độ sẫm màu của bờ vai dựa vào lấy đi một ít lớp sơn. Tôi cao 1m8, dấu vết bờ vai này thấp hơn tôi khoảng 3-4 phân.

    - Còn chuyện người đàn bà ngồi ở góc phòng?

    - À, cái này thì tôi dự đoán. Khi tên thanh niên tra tấn cô gái, thì con mụ đàn bà kia sẽ làm gì? Chiêm ngưỡng. Đúng. Khi chiêm ngưỡng, ả sẽ lựa vị trí tốt nhất để nhìn và thấy hết nỗi sợ hãi của cô gái. Tôi dạo quanh từ vị trí trong phòng, nhận ra góc tay phải từ xác cô gái là thích hợp nhất, nó không quá xa và không quá gần, không có nhiều đèn. Như thể rạp chiếu phim cần bóng tối, con mụ đó đã ngồi nơi đó. Nếu khéo léo, hẳn anh vẫn còn thấy dấu vết của chiếc ghế bốn chân đằng kia.

    - Tuổi trẻ thì sao?

    - Đây là điều khó nhất với tôi, không có bằng chứng nào cho thấy người đàn ông là thanh niên, à há, trừ một việc. Anh xem đây. Khi hắn may đầu vú trái cô gái này vào mạn sườn, hắn khâu bốn mũi; còn đầu vú phải, ngạc nhiên chưa, chỉ một mũi, chắc và khỏe đến bất ngờ. Thói tự phụ của tuổi trẻ vẫn còn trong hắn, hắn muốn để lại chữ ký trên tác phẩm của mình. Một kẻ còn trẻ như vậy hẳn phải còn học Y, vì thời gian đến sáu năm và chưa tính thời gian thực tập. Hắn không theo đạo Phi à, mà hắn đọc sách nhiều, những quyển sách trinh thám, những bộ phim kinh dị ám ảnh hắn; nhìn xem, không một tì vết nào cho thấy hắn từng lưu dấu ở đây, hắn kĩ lưỡng đến mức trải lại ra giường, hút bụi sạch sẽ căn phòng, sắp xếp ngăn nắp nhà vệ sinh và chà rửa lại bằng thuốc tẩy trùng, anh đừng hi vọng tìm được vệt máu ở đó. Chỉ có một đầu óc thông minh, mẫn cán và khốn nạn mới có thể chi tiết và kĩ lưỡng như vậy. Tin tôi đi, khi anh bắt hắn, anh sẽ ngạc nhiên khi sách nhà hắn được xếp lên kệ một cách logic hiếm có và sạch sẽ hiễm thấy.

    - Sau cùng, sao anh biết hắn thông minh hơn chúng ta?

    - Hắn bày ra bữa tiệc, mà hai chúng ta vẫn dọn chưa xong. Tôi vẫn còn nhiều điều thắc mắc, để suy nghĩ thêm.

    - Hay vì trí thông minh của tôi và anh không dùng cho tội ác.

    - Tôi cho rằng, thông minh nằm ở cách giải quyết vấn đề chứ không phải dùng cho mục đích gì.

    - Anh thật mẫn cảm với tội ác.

    - Tôi có lẽ cần xem xét đây có phải lời khen tặng không.

    ***

    Đúng hẹn, bảy giờ tối ngày hôm đó tôi có mặt tại Waterfront. Phi chào đón với nụ cười quen thuộc. Tôi hỏi,

    - Anh lấy được chưa?

    - Cũng không quá mất thời gian, nhưng cũng cần thừa nhận là lão cũng gian như cáo, tôi vẫn lấy được tóc của lão. Tôi đã gửi xét nghiệm DNA như anh yêu cầu.

    - Tôi đoán trước kết quả rồi. Cô gái kia là con lão.

    - Tôi chỉ lờ mờ đoán được dựa vào một vài đặc điểm rất Tây của cô gái, nhưng anh cần thừa nhận với tôi, chúng ta rất khó phân biệt người Mỹ với nhau.

    - Đúng vậy. Anh vào đây, điều đầu tiên tôi ngạc nhiên khi mở tủ áo cô gái này. Anh thấy gì không?

    - Tôi hiểu ý anh rồi, rất ít trang phục dạ tiệc, xem nào, chỉ vỏn vẹn bốn cái.

    - Hẳn anh đã đọc chuyên khảo của tôi về loại trang phục, sách vở và giày dép trong nhà một người. Tôi có thể biết được những nơi mà họ thường đến, gia đình bao nhiêu người, có hay không mâu thuẫn sâu sắc trong gia đình. Một người đàn ông đứng tuổi bỏ tiền tỉ mua biệt thự cho cô gái trẻ mà tằn tiện đến mức không mua trang phục dạ tiệc cho cô ấy rõ là bất thường và cả cô gái cũng không mua nó. Nghĩa rằng, những nơi chốn quý tộc, quyền lực cô không hề xuất hiện. Phép lịch sự trong dạ tiệc là khi đi phải hai người, một người đàn ông mang theo một cô gái trẻ là điều bình thường tại sao ông ta không mang cô gái ấy đi? Hẳn, ông ta muốn che dấu sự tồn tại của cô gái với người xung quanh? Vì sao? Sợ người vợ bên kia Thái Bình Dương ư? Không hẳn, vì chưa chắc bà ta có thể biết, mà biết cũng không thể ghen vì ông nhà làm về ngoại giao việc giao tiếp đi cùng với những cô gái trẻ là điều bình thường. Khi một cô gái được giữ kín và chăm sóc cẩn thận, không phải là người yêu thì chỉ có tình yêu của cha dành cho con.

    - Rất hợp lý. Và nhân tiện, tôi rất thích chuyên khảo về trang phục của anh, nó giúp tôi rất nhiều.

    - Đôi lúc chúng ta cần ứng xử một cách khôn khéo với kinh nghiệm, đúng không anh?

    - Kinh nghiệm là thứ kém chính xác nhất, cảm tính nhất, sai lệch nhất. Chúng lệ thuộc hoàn toàn vào thời điểm và hoàn cảnh. Thời điểm thì luôn thay đổi, hoàn cảnh thì biến đổi vô cùng, kinh nghiệm trở thành lá chủ bài cho những kẻ dốt nát. Anh là số ít người có thể tra khảo kinh nghiệm để sinh ra tri thức.

    - Tra khảo kinh nghiệm cách hay nhất vẫn là câu hỏi, thường, câu hỏi của tôi xuất phát về khía cạnh tâm lý. Dù anh dư giả tiền bạc, anh có bao giờ mua một bộ quần áo mà không biết mình sẽ mặc nó vào lúc nào không? Không. Chắc chắn. Nó phải có mục đích. Từ đó, dựa vào trang phục trong tủ, tôi viết ra dự đoán mục đích của kẻ mua đồ, nơi mà chúng đến, độ cũ và mới cho tôi biết về kinh tế của chúng, qua nhiều đồ cũ và lẻ loi vài bộ đồ mới thì hẳn kinh tế kẻ này rất bấp bênh. Mà thôi, bỏ qua điều đó. Tôi muốn đến đây vào buổi tối để biết cách mà hai con người kia đến đây mà thoat được hàng rào bảo vệ, mắt thần. Đây là điều khiến tôi ưu tư nhất.

    - Tôi thì biết được cách mà người thanh niên đến, hắn đi bằng đường sông. Trèo qua bờ lau kia, băng nhanh qua công viên và nhanh như khỉ hắn nhảy lên bao lơn.

    - Tôi đồng ý như anh, nếu không bằng đường sông thì chẳng còn đường khác. Nhưng ả đàn bà thì khác. Ả rõ ràng ăn vận sang trọng, nếu không thì hẳn đã không dùng giầy cao gót. Một mụ đàn bà xem trọng ăn mặc như vậy sao có thể chấp nhận đến đây bằng con đường bẩn thỉu kia? Và đồng thuyền với kẻ tháp tùng?

    - Rồi thật ngạc nhiên, xem ra mụ đã ra về với tay thanh niên bằng chiếc xuồng ba lá mà đã đưa hắn đến đây.

    - Tại sao anh biết?

    - Một dấu chân đi lên và hai dấu chân đi xuống. Và lạch nước ở đây khá cạn vào đêm qua, chỉ có xuồng ba lá mới đủ nhẹ mà đưa họ vào trong đây.

    [còn nữa]
     
  2. phong lưu

    phong lưu hjhj đồ ngôk

    Bài viết:
    508
    Đã được thích:
    238
    Điểm thành tích:
    43
    Chương 1. GÓC NHÌN TÂM LÝ TỘI PHẠM (P2)

    Phi đứng ở bao lơn, ánh sáng vàng vọt của ngọt đèn bên sông hắt lên khuông mặt thanh thú của anh, anh đang suy nghĩ và tôi cũng thế. Bằng cách nào con người đàn bà kia vào được đây và tại sao bà ta lại trở ra bằng con đường khác với khi mình đi vào.

    Tôi xoay người nói với Phi,

    - Nếu anh là một tay làm việc mờ ám, anh muốn vào đây không qua con đường bị kiểm soát an ninh, anh sẽ làm gì? Riêng tôi, nghĩ ra một tá cách để vào đây, vấn đề, là chọn lựa ra cách mà con mụ ấy vào.

    - Tôi biết an ninh ở đây không thể làm khó những kẻ thật sự có mưu đồ.

    - Thế nên, tôi có ba giả thuyết về cách vào đây: Một, mụ vào bằng taxi, với dáng vẻ quý phái trên xe hẳn không một tay bảo vệ nào làm khó và camera không quay được, mụ đã ngồi đâu đó ở khu vực công viên chờ đến tối rồi gõ cửa nhà cô gái; hai, mụ đã vào đây vài ngày trước và lẩn trốn đâu đó trong những căn hộ không người ở, nhưng giả thuyết này nhiều lỗ hổng; ba, điều tôi lo lắng nhất, mụ là người ở đây.

    - Giả thuyết đầu tiên, tôi cho là sai, vì tôi ở đây khá lâu, dù anh có ngồi trên xe taxi thì anh vẫn phải để cho bảo vệ thấy mặt mới được vào. Việc mụ đi lại trong công viên thì hẳn sẽ có một vài camera quay được, tôi đã xem xét cẩn thận vẫn không phát hiện ra yếu tố bất thường.

    - Giả thuyết thứ hai cũng khó đứng vững với tôi, vì những căn hộ không người ở kia trái hoàn toàn với dáng vẻ kiêu kì của mụ trong trí tưởng tượng.

    - Nếu thật sự là giả thuyết thứ ba, tôi e rằng cả hai chúng ta đều gặp khó khăn vì nơi đây toàn là những kẻ có quyền lực chính trị và kinh tế khá mạnh.

    - Hiện tại chúng ta không có dữ kiện cho điều này, tốt nhất gác nó sang một bên. Anh có biết vì sao tôi hẹn anh vào buổi tối ở căn nhà này không?

    - Tôi cần nghe ý kiến anh.

    - Tôi cho rằng nhiều người đã bỏ qua khí cạnh phân tích tâm lý kẻ phạm tội, mà chỉ chăm chăm vào hành vi của hắn mà vẽ nên hắn. Không. Tâm lý của hắn mới là con người của hắn. Trong trường hợp đó, chúng ta cần thực hiện lại toàn bộ án mạng này, tôi là tay thanh niên kia. Dưới góc nhìn của tên tội phạm, dưới góc nhìn của cô gái và cả mụ đàn bà kia. Chúng ta sẽ khắc họa được chân dung tấm thảm kịch này.

    - Đồng ý, bắt đầu đi. Tôi sẽ là nạn nhân, anh là tay thanh niên và mụ đàn bà là nhân vật ảo.

    - Đây, anh em, nếu tôi từ bao lơn kéo cửa bước vào, sẽ có tiếng động. Tại sao cô gái ở phía đối diện cánh cửa không la lên khi có người lạ? Cô ta hẳn có quen biết với hắn. Rất tốt, đây là dữ kiện quan trọng.

    - Thật nhanh, anh vượt ra mụ đàn bà và đến với tôi, anh đập ngay một vật cứng xuống đầu tôi và tôi ngã xuống. Khoan, có điều bất thường ở đây. Hắn đem vật nặng gì mà cô gái không hề đề phòng hắn xồng xộc bước đến? Hắn dấu vật ấy ở đâu? Sau lưng. Vậy buộc hắn phải đi nhanh. Tại sao cô gái không đề phòng một gã đàn ông quen biết đi xồng xộc đến mình? Tại sao? Anh Kiệt, anh nghĩ được gì à?

    - Tôi đang nghĩ điều anh đang nghĩ. Giả sử, tôi là người quen anh, có hai khả năng: nhiều tình cảm hoặc thù hận. Anh sẽ đón nhận những bước chân nhanh đến trong trường hợp nào? Và không phản kháng?

    - Tôi nghĩ rằng sẽ được anh bảo vệ.

    - Đúng. Cô gái nghĩ hắn sẽ bảo vệ cô ấy. Nhưng không đúng ở điều này, nếu tướng đi nhanh kia kèm theo khuông mặt thế nào thì cô gái mới không đề phòng, hẳn phải là khuông mặt giàu tình cảm. Chết tiệt, Phi ơi, chúng ta gặp phải một tay không những thông minh mà còn giỏi diễn kịch, hắn quá xuất sắc ở vai diễn này. Hắn sẽ tiến nhanh đến cô gái với vài chữ ngắn ngủi "Em ơi..." Rồi nhanh như chớp, hắn đập đầu cô gái.

    - Hắn có phải là kẻ mà tôi nghĩ đến không?

    - Anh biết không, rất ít khi chúng ta đồng quan điểm về điều này. Tên đó hẳn phải là người yêu của cô gái, hoặc đã từng. Cô ta tin tưởng hắn như tin tưởng mặt trời mọc đàng Đông lặn đàng Tây. Một niềm tin mù quán bị mây mù che lấp, khiến ánh sáng trở nên nhạt nhòa, cô gái đã chết vì niềm tin vụng dại. Bây giờ, chúng ta cần kiểm tra về tâm lý cô gái này. Anh vào đây.

    - Anh dẫn tôi vào nhà vệ sinh?

    - Hahaha... câu nói của anh làm lộ giới tính của anh rồi Phi. Hẳn anh chưa hề thích đàn bà. Vì nơi quan trọng nhất của đàn bà là nhà tắm và phòng ngủ. Vào nơi đó, ta biết được khối thứ, cả những gì chúng muốn dấu diếm. Xem nào, cô gái chỉ dùng duy nhất sữa tắm là Enchanter, loại sản xuất ở Việt Nam, ồ, thật ngạc nhiên. Dầu gội là Double Rich của Hàn, thật lạ, một chai nước hoa hồng, một chai Dạ Hương để... chồn lùi...

    - Vô Danh này.

    - Hahaha, tôi thấy mặt anh nghiêm túc quá. Chúng ta tiếp nào. Sửa rữa mặt Biore, lạ, lạ thật. Kem đánh răng P/S.

    - Tôi chưa hiểu.

    - Anh sống cách xa xã hội nhiều quá là một bất lợi, Phi à. Một người con gái, ở tuổi trẻ thế này sao sử dụng mỹ phẩm một cách khiêm nhường và bình dân như vậy. Đàn bà rất quan trọng mỹ phẩm, họ chỉ sử dụng những sản phẩm phù hợp với họ, chớ nên tặng mỹ phẩm mà họ không thích, họ sẽ không dùng. Những sản phẩm ở đây rất lung tung, rõ rằng chúng được mua ở siêu thị một cách ngẫu hứng và không quan tâm đến thương hiệu. Chắc chắn cô gái có tuổi thơ không khá giả, nên thói quen dùng Dạ Hương vẫn không bỏ được. Ngay cả khi có tiền, thì phải mất một khoảng thời gian tương đối lâu để người ta thích hợp tầng lớp quý tộc cũng như hàng hóa mà chúng nó sử dụng. Cô gái này không hề có ý niệm về mỹ phẩm, cô chỉ sử dụng theo kinh nghiệm nghèo nàn mà cô có được, nên nhà tắm của cô thật nghèo nàn. Ta có thể kết luận: cô gái xuất thân từ tầng lớp trung bình thấp của xã hội. Đột ngột trở nên giàu có nhờ có ông bố giàu.

    - Tôi đồng ý.

    - À há, cô gái này khá hiếu học và thông minh, chúng ta sẽ kiểm chứng điều đó ở tủ sách.

    - Hiếu học và thông minh?

    - Anh thấy gì không? Hai quyển sách marketing chuyên ngành nằm trên bồn tolet nó có ý nghĩa gì. Anh có thấy kẻ lười học nào mang sách vào tolet chưa. Và theo quyển sách tôi nhìn, nó thuộc về sách chuyên ngành, nặng tính lí thuyết, mà lí thuyết thì trừu tượng. Phải có một trí thông minh nhất định.

    ***

    ***

    Cả tôi và Phi đều kêu trời khi nhìn thấy tủ sách của cô gái. Nó quá nhiều, hai tủ sách dài hơn 4m cao gần đụng trần nhà áp sát vào vách. Tủ sách được chạm trổ tỉ mỉ với những hoa văn thời Phục Hưng, những đường con uốn lượn như con rắn xoáy quanh những cột trụ nhỏ men theo gáy tủ.

    - Chúng ta không phải đối diện với cô gái mà đối diện với ông bố cô ấy - Phi ngao ngán.

    - Cũng phải làm. Chúng ta đành đoán tính cách người con thông qua người cha. Nhìn xem, tủ sách này phần lớn là trước tác quan trọng thời kỳ triết học phương Tây rực rỡ nhất kéo dài đến Bergson, Croce, Whitehead và Rusell. Thật ngạc nhiên là không hề có những tên tuổi đời đại ở đây như: Ryle, John Austin, Husserl, Martin Heidegger, Jean-Paul Sartre, Foucault, Derrida, Rorty, K. Popper, Santayana, James, Dewey. Đây là con người mang tinh thần bờ Đông nước Mỹ.

    - Tinh thần bờ Đông?

    - Anh từng mất nhiều năm ở Harvard, hẳn anh là con người nặng tinh thần bờ Đông nhiều hơn bờ Tây, nên anh ít nhận ra nó. Nước Mỹ có hai tinh thần: bờ Đông và bờ Tây. Ở bờ Đông, dấu ấn cựu lục địa còn hằn lên tâm trí họ, những di dân đầu tiên của Mỹ quốc chẳng đâu xa lạ chính là nước Anh, họ mang tâm hồn Anh quốc với những chuẩn mực rất Anh. Chính tâm hồn này đã sản sinh ra: Washington, Irving, Poe và Jonathan Edwards. Và hẳn anh vẫn chưa quên triết gia lỗi lạc của bờ Đông này. George Santayana. Còn lại là nước Mỹ thuần Mỹ, nước Mỹ của miền Tây, nơi sản sinh ra Cowboys, nơi tạo nên lý tưởng cho quốc gia này, nơi khơi mào về ý niệm tự do, những câu chuyện huyền thoại trên vùng viễn Tây, những câu dân ca cục mịch lan tràn khắp hoang mạc, nơi cuộc sống chân thành mà nghèo khó, người đàn bà khỏe mạnh lực lưỡng như đàn ông không hề nề hà việc khó, tính tương thân tương ái có từ đây. Chính nơi đây đã sản sinh ra Lincoln, Thoreau, Whitman, Mark Twain. Và sau cùng, thật độc đáo, họ tạo ra được một triết gia đầu tiên cho nước Mỹ, Mỹ hơn cả Mỹ. John Dewey.

    - Tuyệt vời. Anh là một giảng sư hiếm có.

    - Vậy nên, với tinh thần bờ Đông, vốn dễ bị phù phiếm bởi chế độ quý tộc Châu Âu. Sách vở đôi khi chỉ có tác dụng trang trí. Gia đình giàu có, quyền lực, cỡ nào hắn cũng sẽ xây cho hắn một cái thư viện để mọi người chiêm ngưỡng mà chắc rằng việc hắn đụng đến sách cũng lâu như việc hắn giúp vợ làm việc nhà. Ở bờ Tây thì thực dụng hơn, họ chỉ đọc những quyển sách mà họ thích, thế nên ở gia đình giàu có bờ Tây, họ không nhiều sách, nhưng chúng ta biết chắc chắn những quyển sách mà họ sẽ đọc. Người bố là đứa con của tinh thần bờ Đông, nên tôi cá với anh rằng, anh sẽ thấy không ít những quyển sách đẹp này vẫn còn trinh nguyên trên từng trang giấy.

    - Vậy chúng ta sẽ tìm được gì ở đây?

    - Tôi chỉ có thể nói, kẻ tạo dựng một thư viện ở đây cho con gái chẳng đâu khác ngoại trừ hoài bão tri thức cho đứa con. Và xem ra cô gái sẽ không quan tâm nhiều đến tủ sách này. Với kinh nghiệm một người Việt Nam, hẳn, sách sẽ nằm cạnh bàn làm việc. Chúng ta sang bàn học cô gái bên cửa sổ, ôi thôi, thật nữ tính và diễm tình. Cô là người miền Tây rồi.

    - Lối bày trí khá diêm dúa, có cả hoa trên bàn.

    - Một thói đua đòi từ tiểu thuyết và phim ảnh. Xem nào, chỉ có sách chuyên ngành, một vài quyển sách luật, còn lại là tiểu thuyết rẻ tiền, chậc chậc, có cả lão Nguyễn Nhật Ánh, tôi có thể xem xét lại về sự sâu sắc của cô gái này. Ái chà. Có hai quyển của Phạm Công Thiện, có gì đó hơi kì cục. Truyện ngắn Nguyễn Huy Thiệp, dăm ba quyển của Nguyễn Ngọc Tư. Hết.

    - Cô gái này còn nhiều ngây thơ, có chút thông minh trong học vấn nhưng nghèo nàn về sự sâu sắc. Cô xem ra thường chú ý đến những thảo luận văn học trên báo chí, nên những tác phẩm mới đều có ở đây. Mua hết một cách không chọn lựa. Dựa vào độ cũ của từng quyển sách, xem ra cô ấy thích nhất vẫn là Nguyễn Ngọc Tư và Nguyễn Nhật Ánh. Đúng kiểu một cô gái miền Tây thôn dã, sự ngây thơ của con nước nửa mùa.

    - Anh nói hết những gì cần thiết, vậy một cô gái ngây thơ như vậy sẽ yêu một kẻ như thế nào?

    - Anh có kinh nghiệm tình yêu khá tôi, tôi lắng nghe anh.

    - Một cô gái ngây thơ, nhiều mộng mơ như vậy chắc chắn sẽ yêu đắm đuối một chàng trang với dáng ngoài mọt sách, thư sinh và lối nói chuyện ngọt ngào như mật rót từ tiểu thuyết.

    - Chúng ta khắc họa lại chân dung kẻ thủ ác: hắn cao chừng 1m74, khuôn mặt thư sinh, lối nói chuyện ngọt ngào, thông minh và xảo quyệt.

    - Tôi cho rằng, da hắn khá trắng và đeo kính.

    - Sao anh biết?

    - Chỉ là kinh nghiệm thôi, dẫu sao anh nên bổ sung hai điểm đó, tôi không chắc là đúng. Vì cô gái này gợi tôi đến một người quen trong quá khứ. Những mẫu cô gái như thế này thường thích thú với những gã mọt sách đeo kính, da dẻ trắng trẻo vì ít ra nắng. Một kiểu Kim Trọng.

    - Được, tôi sẽ chú ý điều này, anh còn ý kiến gì nữa không?

    - Anh chờ tôi chút. Theo anh, nếu vì một nguyên nhân nào đó, mà cô gái chợt chia tay người mình yêu, thì vì lí do gì, chúng ta cần loại trừ lí do kinh tế ở đây.

    - Có người khác.

    - Tôi hi vọng như vậy. Không có gì chắc chắn ở đây, rất khó hiểu với tôi. Ngày mai là giỗ tổ, anh cứ làm việc một mình, tôi sẽ thu tóm lại thông tin của hắn. Anh có nhiệm vụ tìm ra hắn trong ngày mai hoặc mốt.

    - Đồng ý, mai anh cứ ở nhà dưỡng sức.

    - Hắn là người ở trọ, tôi vẫn chưa biết hắn có bỏ học trường Y hay không. Theo tôi, hắn sẽ đi học bình thường với khuông mặt lạnh như tiền. Anh đừng tìm kiếm một người thông minh, vô ích, vì kẻ thật sự thông minh sẽ không để lộ mình, chỉ có lũ dở hơi mới cố chứng tỏ mình thông minh. Hắn sẽ là kẻ lập dị nhất trong trường, khi ở căn tin, hắn sẽ thu mình ở một góc, hắn ít bạn bè, không giao tiếp. Đôi mắt hắn nửa phần hiền lành nửa phần độc ác, hắn quan sát cẩn thận mọi người xung quanh và đánh giá họ. Do đó, hắn sẽ thường ngồi ở nơi có tầm quan sát rộng nhất. Anh đánh tay đôi với hắn, chắc anh sẽ thắng, nhưng tôi cảnh báo anh, hắn không yếu như vẻ ngoài thư sinh của hắn.

    - Tôi biết rồi. Anh chờ tin tôi.

    [còn nữa]
     
  3. phong lưu

    phong lưu hjhj đồ ngôk

    Bài viết:
    508
    Đã được thích:
    238
    Điểm thành tích:
    43
    Chương 2. KHỔNG MINH CỰ ĐỊCH NGOÀI NGÀN DẶM (P1)

    Một trong những mệt nhọc của tôi là phải lang thang trong tiềm thức suốt mười hai tiếng, giấc ngủ dài làm lữ khách trong mơ mệt mỏi. Ngày giỗ tổ, cần thưởng cho mình những cơn ngủ nướng dưới cái oi thiêu của khí trời vào Hạ.

    Trưa đến, Phi gọi cho tôi.

    - Tôi chưa phát hiện ra người nào lập dị trong số sinh viên Y. Tôi thử khoanh vùng lại trong khoa ngoại, hiện tại thì do dễ, một số sinh viên đã nghỉ, một số thì ở lại trực ban và thực tập.

    - Anh đã kiểm tra những thủ khoa và á khoa trong sáu năm trở lại đây chưa?

    - Chưa.

    - Với trí thông minh tồi tàn của tôi, năm đó khi thi đại học tôi đã á khoa. Thì người thanh niên này chẳng khác gì tôi. Và có thể hắn từng là thủ khoa. Mỗi năm có một thủ khoa và hai á khoa, tổng cộng là ba người, sáu năm là mười tám người. Anh sẽ có tên tuổi đầy đủ cộng thêm địa chỉ và số điện thoại, khi đó, tôi sẽ mách anh cách tìm ra hắn.

    ***

    Sau một tiếng, Phi gọi điện.

    - Tôi có danh sách gồm hai mươi người, anh có giấy không, tôi đọc cho anh viết lại.

    - Không cần, anh xem dùm tôi những người quê ở miền Tây, học ở Cần Thơ hoặc Vĩnh Long.

    - Tôi chưa hiểu ý anh.

    - Một kẻ thông minh xuất chúng như vậy, chắc chắn hắn nhiều hoài bão. Hắn sẽ học những trường có danh tiếng nhất. Mười lăm tỉnh miền Nam có khoảng hai mươi trường chuyên, nhưng có điều kiện sở hữu nhân tài chỉ có Vĩnh Long và Cần Thơ. Nếu hắn không đủ điều kiện lên Sàigòn học Lê Hồng Phong thì hắn chắc chắn sẽ chọn một trong hai trường sau đây: chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm, Vĩnh Long hoặc chuyên Lý Tự Trọng, Cần Thơ.

    - Sao anh có thể chắc hắn không học ở Lê Hồng Phong Sàigòn?

    - Tôi mỗi năm luôn chú ý đến thủ khoa của trường, chưa có ai trong sáu năm nay thật sự nổi bật. Chắc chắn không thể có hắn.

    - Anh đoán chính xác, tôi biết ai rồi. Trần Mạnh Khoa, quê Rạch Giá, học Nguyễn Bỉnh Khiêm, Vĩnh Long. Tôi sẽ tìm ra địa chỉ của anh chàng này trong nửa tiếng nữa.

    - Phi. Tôi biết anh là người cẩn thận. Nhưng, đừng vì hắn còn trẻ mà lơ là.

    - Tôi biết mà.

    ***

    - Hắn vừa chuyển nhà trọ cách đây bốn tiếng.

    - Thông minh. Rất thông minh. Hắn đã phát hiện ra anh từ lúc anh bước vào khuông viên bệnh viện đại học Y. Tôi tin chắc, hắn có một thói quen nhất định quan sát những người bước vào trường, có người bệnh, có bác sĩ, có sinh viên; hắn đã quy ra một công thức chính xác để biết được ai là người bệnh, ai là sinh viên và ai là bác sĩ. Khi anh bước vào, phong thái và anh mắt của anh hẳn đã làm hắn chú ý, một nỗi sợ vô hình len lỏi vào tâm trí hắn. Hắn biết hắn đã gặp phải đối thủ đáng gờm. Hắn đã ra tay trước với anh.

    - Đúng như anh nói, tôi đang ở phòng trọ của hắn tại một khu tập thể Q5. Chúng tinh tươm và ngăn nắp dù hắn đã chuyển đi rất nhanh. Hắn còn lau rửa sạch sẽ phòng trọ để trả lại nhà cho chủ. Nhanh và gọn một cách đáng sợ.

    - Hôm nay săn chuột đủ rồi. Tôi đoán được hắn sẽ ở đâu. Anh cứ về nhà nghỉ ngơi, nghỉ lễ đi. Tối mai, tôi và anh đi săn chuột.

    - Đồng ý.

    ***

    - Năm giờ chiều rồi, mình đi được chưa? Vô Danh. Anh tư lự gì vậy.

    - Hơi bất công với hắn, nhưng đây là chước phải làm. Anh nhanh chóng nhờ người của mình nội trong tối ngày hôm nay từ miền quê Rạch Giá, đến Vĩnh Long và bốn năm trường Y của tay này, mang tất cả thông tin, hình ảnh, học bạ, tất cả những gì có thể. Tối nay chúng ta nghiên cứu nó.

    - Anh muốn biết gì?

    - Tôi muốn biết hắn bắt đầu thông minh từ lúc nào. Hôm nay chúng ta sẽ gặp chú chuột nhắt, đừng bắt chuột vội, chúng ta sẽ thả cho nó đi. Chúng ta sẽ tóm trọn ổ vào lúc khác. Anh chịu khó hưởng máy lạnh trong xe đi, sáu giờ mới là giờ săn chuột.

    Thật hiếm hoi mới được nhìn thấy đôi môi mỏng của Phi mím lại, anh nghiêng đầu nhìn phố phường qua cửa kính. Tôi nhắm nghiền mắt lại, bất lợi lớn nhất của tôi là trong bóng tối.

    ***

    - Sáu giờ đã điểm. Đi thôi, bác tài chạy đến ngã tư Trần Hưng Đạo và Nguyễn Tri Phương thì dừng lại. Phi, lúc đó tôi và anh đi bộ một đoạn khá dài, không phiền anh chứ?

    - Tôi chỉ sợ phiền anh.

    - Ôi, chúng ta là hai kẻ thân thiết mà thói quen khách sáo vẫn không bỏ được. Tôi vẫn chưa bỏ được huyết quản Hà Nội trong con người mình.

    - Đến rồi, mình xuống được rồi.

    - Nhà trọ hắn ở đường nào anh?

    - Đường Nguyễn Án.

    - Vậy là tản bộ một đoạn khá xa.

    Khi đến góc đường Trần Hưng Đạo và Trần Điện, tôi nói Phi,

    - Anh đi đến đó trước, tôi sẽ đến sau.

    Phi hiểu ý tôi.

    ***

    Tôi ngắm quang cảnh phố Tàu lâu đời nhất Việt Nam, hít thở lại những hơi quen thuộc, dừng chân mua uống một cốc nước mát mà người Việt gọi là nước sâm. Ở đây đủ vị, có nước mía lau củ sen, có 24 vị, có nước đắng, có rong biển, có trà Tàu v.v. Khi Phi khuất dần tầm mắt, tôi thong thả đi theo.

    Cái thú ngắm nhìn những người Việt gốc Hoa trong chiếc áo thun, tay cầm quạt mo chơi cờ trong buổi xế, ở đây ngã tư có một quán bán bánh trứng khá ngon, nó làm tôi nhớ. Và kìa, một cậu trai trẻ đội nón lưỡi trai, đeo khẩu trang, quần lửng, giày thể thao, tai đeo headphone bên trong một shop 24; thật dễ thương, cậu bé nổi bật giữa lối ăn mặc giản dị và nhiều dơ bẩn của người dân nơi đây. Tôi mỉm cười nửa miệng.

    Bước nhanh chân lên cầu thang, nơi Phi đang nói chuyện với bà chủ nhà trọ.

    Bà chủ trọ người Tiều, tiếng nói lơ lớ nhưng vẫn rất Việt. Tôi hỏi nhanh.

    - Chào chị, Khoa là em của em. Trời ơi, nó dọn nhà mà không nói em một tiếng. Nhờ anh này nói em mới biết.

    - Tui cũng không biết, nó dọn nhanh lắm, nói ở quê có việc gấp, nó về liền, xin trả nhà và chấp nhận mất cọc. Tui cũng chịu chứ sao.

    - Dạ đúng, mẹ ở nhà bệnh lắm. Mà Khoa có trở về hôm qua phải không chị?

    - Đúng rồi, nó hỏi về cái chú này nè. Nó hỏi có ai tìm nó hông, tui nói có cái chú đẹp trai, mặc vét kím. Nhưng tui hỏi nó chuyển về đâu rồi, để có ai tới tìm thì tui đưa địa chỉ mới. Nó hỏng nói, bỏ đi một nước.

    Tôi nhìn Phi mỉm cười, Phi hiểu vì sao tôi muốn trở lại nơi trọ của hắn. Tôi và Phi bước xuống cầu thang, và nói chuyện chẳng đâu vào đâu. Đến góc đường Nguyễn Trãi có con hẻm vắng. Tôi mở lời,

    - Chuột con đã xuất hiện, mắt anh nhìn rõ hơn tôi, anh nhìn xem nó còn đi theo chúng ta không? Tôi ít khi có cơ hội sàm sỡ anh, nhưng đây xem như là công việc. Phi, ôm tôi đi, nhanh, và chầm chậm anh nhìn phía sau lưng chúng ta. Đúng rồi, anh thấy đứa đội nón lưỡi trai, đeo khẩu trang, mang giày chạy bộ không? Thấy rồi à. Nó đó, chuột con của chúng ta. Nó bỏ chạy à, đừng đuổi theo, nó phát hiện ra anh thấy nó rồi. Thông minh thật.

    - Sao anh để nó chạy?

    - Từ từ đã, giờ chúng ta tản bộ về chỗ cũ. Xem nào, anh thích mua bao cao su và bôi trơi không? Hahaha... Phi ơi, đây là lần đầu tôi thấy anh đỏ mặt.

    - Hi em. Lấy anh hai hộp Durex và chai bôi trơn này. Nhìn gì, em mới thấy người đẹp trai như anh chàng này sao? Còn bạn trai mặc đồ chạy bộ của em ban nãy đâu? Ồ, khách à? Khách gì em ơi, hai đứa gay chết đi được, Khoa là bạn anh mà. Ồ, sao đỏ mặt vậy. Anh cá là khoa mua bao cao su phải không? Ồ, lại sai sao? Trời đất, cái thằng bần tiện, mua hai lon Pepsi, một bịch đậu phộng da cá, một chai nước suối. Anh không tin, bằng chứng đâu? Hahaha... cám ơn em, anh xin số phone em được không? Coi kìa, em...

    - Hahaha, bình thường Vô Danh trơ trẽn vậy à?

    - Không, thật xấu hổ, bình thường tôi rất yểu điệu thục nữ. Anh gọi bác tài đến đón chúng ta được rồi.

    ***

    - Anh có thể giải thích được chưa?

    - Đầu tiên, khi tôi biết tin hắn chuyển nhà, tôi biết chắc chắn hắn sẽ vòng về chỗ cũ để kiểm tra xem có thật là anh đến tìm hắn không. Khi biết chắc anh điều tra hắn, hắn cũng biết anh sẽ còn trở lại một lần nữa để có thêm thông tin về hắn. Và hắn sẽ kiên nhẫn ở đó chờ anh. Tôi muốn đi bộ, và để anh đi trước là để có dịp quan sát hắn từ xa, nếu tôi đi cùng với anh, tôi sẽ lọt vào tầm ngắm của hắn. À há, anh hỏi tôi cách nào nhận ra được hắn, rất đơn giản, tôi chọn giờ cơm của người Tàu. Người Tàu có thói quen gia đình rất lớn, dẫn đến họ ăn uống rất có giờ. Thế nên, ta đến vào lúc này, sẽ loại trừ những kẻ tập thể dục và chạy bộ vào giờ cơm. Tại sao ư? Hắn lo sợ chúng ta sẽ phát hiện ra hắn, hắn chuẩn bị sẵn trang phục chạy bộ, và những con đường nhỏ lắt léo với một số con hẻm chằn chịt, hắn sẽ biết mất ngay trong mắt chúng ta. Để thuận tiện và hiệu quả cao nhất cho cuộc chạy trốn nếu có thể, hắn sẽ ăn mặc như người tập thể dục. Anh mang giày và đồ veston, anh không thuận lợi để chạy, tôi thì mang dép lào. Hắn đoán được trang phục chúng ta sẽ không thích hợp rượt đuổi. Cho nên, tôi tìm kiếm kẻ mặc quần áo thể thao, kín đáo khuông mặt. Và khi rẽ vào đường Nguyễn Án, tôi phát hiện ra hắn ngồi trong siêu thị tiện ích ngay. Tôi chăm chú nhìn hắn, hắn chăm chú nhìn anh trên lầu khi nói chuyện với chủ nhà. Anh biết không, tôi cực kì lo sợ, đôi mắt hắn qua khung kính rực lửa hận thù. Nghề bác sĩ là nghề đáng sợ nhất, chúng đứng giữa thiên thần và ác quỷ, chúng có thừa kiến thức để cứng mạng người và cũng thừa kiến thức để cướp sinh mạng kẻ khác. Tôi chú ý túi quần hắn một lên, tôi cho rằng hắn sẽ lợi dụng đi bên cạnh anh, rồi một phút đông người sơ ý, hắn sẽ tiêm cho anh một mũi mà không biết đó là loại độc dược gì. Anh sẽ co rúm người và sùi bọt mép giữa phố Tàu. Nên sự xuất hiện bất ngờ của tôi làm hắn bối rối, hắn không biết đối diện với ai vì tôi cũng đội nón và đeo khẩu trang như hắn, hắn không nhìn được tôi và tôi không nhìn được hắn. Hắn âm thầm theo tôi và anh, đến con hẻm vắng và hắn thấy anh ôm tôi nhưng nhìn hắn. Hắn biết mình bị lộ, và lẻn nhanh.

    - Tuyệt vời!

    - Chưa, điều tôi lo nhất là ở những món hàng hắn mua. Anh thấy gì không? Hai lon pepsi và một chai nước suối nhỏ. Bịch đậu phộng da cá không đáng quan tâm. Anh có thấy lạ không?

    - Có người thứ hai hoặc thứ ba.

    - Đúng. Đó chính là lí do tôi trở lại siêu thị tiện ích. Hiển nhiên, may mắn cho chúng ta. Chứ nếu săn chuột vào thời điểm khác trong ngày, tôi e rằng tôi và anh sẽ đối diện nhiều hơn một đứa. Từ đây, phía trước sẽ mịt mờ, tôi bắt đầu không hi vọng vào những tư liệu về đời tư của hắn mà chúng ta sẽ có.

    - Tại sao?

    - Chúng sẽ bị xóa sổ vào ngày hôm qua. Sai lầm lớn nhất của tôi ngày hôm qua là không ngờ đến việc hắn có một tổ chức phía sau. Hi vọng là không có.

    - Fax tới rồi, anh chờ tôi in ra.

    - ...

    - ... Đúng như anh nói, toàn bộ hồ sơ của hắn đều biết mất ở Rạch Giá và Vĩnh Long, mất tích hoàn toàn. Không còn cách nào điều tra ra thông tin của hắn. Cũng may, chúng ta có bảng điểm bốn năm hắn học đại học. Hình ảnh của hắn, người của chúng ta đang cố tìm.

    - Xem nào, học kỳ đầu, điểm gần như tuyệt đối. Học kỳ hai, cũng thế. Học kỳ ba giảm dần, chà, lạ nhỉ. Anh thấy gì không? Từ học kỳ ba trở về sau, sức học hắn trở nên bấp bênh.

    - Học kỳ ba toàn điểm bảy, học kỳ bốn toàn điểm tám, rồi trở về điểm bảy.

    - Hắn bắt đầu thông minh hơn từ năm thứ hai đại học. Hắn bắt đầu biết đến thuật ẩn thân, hắn làm cho điểm mình kém đi, nhưng hắn vẫn thích vẻ đẹp của con số. Hắn tìm cách kiểm soát mọi điểm số theo ý của hắn. Học kỳ ba hắn làm mọi điểm trở thành bảy, dù có một vài điểm vọt lên tám hoặc xuống sáu. Học kỳ kế tiếp chỉ có một môn bị lệch khỏi tám. Còn lại càng hắn tuyệt đối chỉ điểm tám, không một điểm nào lệch khỏi tám. Chết tiệt, hắn tiên đoán chính xác cả kẻ chấm thi bài hắn, hắn trù dự cả ba rem điểm. Hắn biết trước hắn phải có điểm gì. Điều này còn khó hơn là anh lấy điểm mười. Hắn tự tạo cho mình khó khăn và vượt qua nó. Chúng ta đang gặp phải kẻ nào đây?

    - Điều đáng sợ hơn cho anh và tôi nằm ở điều khác. Có kẻ đứng sau lưng hắn. Kẻ có quyền lực mạnh đến mức xóa nhanh dấu vết cuộc đời hắn trong một đêm.

    - Kẻ nuôi quỷ dữ và thực tập cho con quỷ này trưởng thành. Mục đích của kẻ nuôi quỷ này là gì, tôi không biết, nhưng rõ ràng trái tim Sàigòn sẽ đập nhanh hơn khi thân thể này xuất hiện chủng vi rút độc hại nhất mà chúng ta từng biết.

    [còn nữa]
     
  4. phong lưu

    phong lưu hjhj đồ ngôk

    Bài viết:
    508
    Đã được thích:
    238
    Điểm thành tích:
    43
    Chương 2. KHỔNG MINH CỰ ĐỊCH NGOÀI NGÀN DẶM (P2)

    Phi đau đáu đi lại quanh phòng, anh vén bức màn bên khung cửa nhìn ánh vàng vọt nhảy múa trên mặt sông. Chúng tôi biết mình đã phạm một sai lầm nào đó, một sai lầm rất căn bản. Để phá tan bầu không khí tĩnh lặng, Phi mở lời.

    - Anh thấy lạ không, từ ngày hôm kia đến hôm nay, hầu như chúng ta đều bị cuốn hút bởi một người.

    - Anh đã nhìn thấy điều mà tôi đang nghĩ, mọi chứng cứ, mọi sự quyến rũ đều tập trung vào hắn. Chúng ta hầu như lơ là người đàn bà, người cha làm ở bộ ngoại giao, và cả việc điều tra thân phận cô gái. Đây là điều trước đây cả tôi và anh đều không mắc phải.

    - Chết. Chúng ta trúng kế rồi. Tôi hi vọng phía bờ sông không mất dấu vết. Vô Danh ơi, tôi sẽ không thể tha thứ cho lỗi lầm của mình.

    Hai anh em chạy nhanh ra phía bờ sông được rào chắn bởi hàng song sắt cao hai thước, cách mỗi năm thước ngang thì có mắt thần quan sát. Phi chỉ cho tôi bờ lao sậy bị dẹp ngang, trên lớp sình bùn vẫn còn lưu lại dấu vết của vài dấu chân biến dạng do con nước thủy triều. Phi đau đớn thừa nhận.

    - Tôi phạm sai lầm rất nghiêm trọng khi sơ sài tập trung vào tấn thảm kịch bên trong mà quên rằng bên ngoài vẫn quan trọng không kém. Người đàn bà kia chưa hề ra khỏi khuôn viên này, bà ta chưa hề đi với hắn. Hắn đã mang theo chiếc giày cao gót và tạo dấu chân đi ra, đáng lý ra tôi cần nhận ra sự vô lý là một người mang giày cao gót vào buổi tối thì phải vận đồ dạ tiệc, phải là áo dài, không thể leo qua hàng rào với bộ đồ đó mà không lưu lại dấu vết, không hề có dấu vết tà áo quét lên bùn.

    - Ngay từ đầu, chúng ta đã bị dắt mũi và tập trung vào một con người, chúng ta hăng say vì cho rằng trí thông minh của mình bị kích thích, chúng ta lao vào những thứ gây nghiện cho chúng ta mà quên rằng thảm kịch này còn nhiều hơn một nhân vật. Cho đến khi chúng ta biết rằng có một thứ đứng phía sau hắn.

    - Cái này tôi rành hơn anh, anh Kiệt à. Điệu hổ li sơn. Một đòn chính trị bẩn thiểu mà không ít chính trị gia lão luyện vẫn thường dùng. Đó cũng là cách từng dùng để lật đổ Thaksin ở Thái và vô hiệu hóa quyền lực Nguyễn Bá Thanh ở Đà Nẵng. Vấn đề tôi gặp khó ở đây, là mục đích của kẻ đã khiến chúng ta mất tập trung vào ai? Tay thanh niên kia rốt cuộc chỉ là con cờ trong bàn cờ lớn, hắn xem chừng chỉ là con tốt thí.

    Bất chợt tôi và Phi bốn mắt nhìn nhau rồi thốt lên.

    - Khổng Minh cự địch ngoài ngàn dặm.

    Rõ ràng chúng tôi luôn đi trễ một bước, chính điều đó cho thấy chúng tôi rơi vào một ván cờ mà ma trận đã bày sẵn. Mọi đường đi nước bước của chúng tôi đều đã được trù dự từ ai đó, kẻ phán đoán được chúng tôi sẽ điều tra đến Trần Mạnh Khoa, và nhanh chóng xóa dấu vết, kẻ đã khiến Trần Mạnh Khoa trở thành nghi điểm và nghi vấn nổi bật nhất vụ án bởi tính chất thông minh của hắn, tính nghệ thuật trong tác phẩm chết người. Hắn, một tội phạm thông minh sẽ làm quyến rũ mọi đầu óc khác, khi đó, người ta sẽ bỏ qua nhiều thứ. Đứng trước một tác phẩm yêu thích, người ta bị kích thích và giác quan lạc lối.

    Phi ôm đầu thở dài, tự trách.

    - Một thằng nhãi Chu Du chưa giải quyết xong, giờ lại thêm một Gia Cát Lượng. Có lẽ tôi và anh cần đến sự giúp đỡ của những cái đầu khác.

    - Không, hiện giờ chưa cần. Vì, tôi là một biến số trong ván cờ này. Rõ ràng chúng ta đánh ván cờ này nhanh hơn sự tưởng tượng của Gia Cát Lượng, hãy tạm gọi nhân vật bí ẩn phía sau là như vậy, chính vì vậy mà Trần Mạnh Khoa đã bối rối phải chuyển nhà nhanh. Chính ẩn số của tôi, sẽ làm thay đổi sách lược của Gia Cát, nên nhớ, Lưu Bị dù có ngũ hổ tướng, có Ngọa Long, Phượng Sồ cũng không thể thống nhất nhà Hán. Chính vì biến số của vòng xoay lịch sử. Đừng nghĩ nhiều nữa, anh đi uống sữa đậu nành không?

    - Hahaha... hôm nay tôi là người của anh, anh được quyền chọn nơi mà chúng ta đến. Tôi cần phải trừng phạt bản thân mình ngày hôm nay.

    - Đi xe tôi đi, chúng ta sang cầu Phú Xuân, dạo này tôi có thói quen uống sữa đậu nành khuya và ngắm xe qua lại.

    ***

    - Anh thấy không, ở đây chúng ta được dịp trở về quá khứ, luôn có cách đi ngược thời gian bằng cách đi ngược chiều vào trung tâm thành phố. Ở Nhà Bè, những nếp sống của họ gợi cho tôi thời gian tôi còn bé, còn những quán rong trước nhà, ánh đèn hiu hắt, gió thoảng từng cơn trong giấc mộng đêm hè.

    - Đi với anh tôi luôn thấy thoải mái. À, tôi có một điều quên hỏi anh. Sao anh biết hắn phải là người miền Tây?

    - Ăn may thôi anh, không có điều gì khiến tôi biết. Nhưng trực giác tôi mách bảo, một người con gái thuần chất miền Tây và còn nhiều khuyết tật tâm hồn sẽ yêu đắm đuối một chàng thanh niên mà khí chất thôn dã vẫn còn. Những cô gái miền Tây thường thích con trai miền Nam hơn, tôi chẳng biết, có thể vì sự gần gũi văn hóa. Nên tôi đưa vào dữ kiện miền Tây để thu hẹp quan sát. Anh biết không, đôi lúc chúng ta cần trực giác nhiều hơn là lý trí, trong trường hợp này là vậy.

    - Vì sao?

    - Vì chúng ta cần tin rằng bản năng không bao giờ phản bội chúng ta. Anh đã từng gặp kẻ nào mà khiến anh cảm thấy sợ sệt chưa? Vì tiềm thức của anh lí trí nhanh hơn lí trí do chúng ta tổng hợp lại, chính tiềm thức đã cô đọng chúng lại thành những phản xạ vô điều kiện, đó chính là trực giác. Trực giác chúng ta, khi nguy hiểm nhất, chưa bao giờ phản bội chúng ta.

    - Đúng.

    ***

    Cơn gió đầu mùa Hạ bắt đầu thổi những hơi khô khốc lan qua mặt đường Huỳnh Tấn Phát, bên dốc cầu Phú Xuân là huyện lị Nhà Bè. Phi đưa làn môi nhấp từng ngụm sữa, sữa vện một lớp trắng quanh môi, đó là nét đẹp bình dị của một đứa con Hà Nội lần đầu xuống phố. Bên đây cầu Phú Xuân, buổi tối người ta tụ tập bán đủ thứ, cháo, chè, trà sữa, bánh canh, nui, bún, miến, cơm, xôi v.v. Tôi có cái thú ngồi đường uống sữa đậu nành, không phải vì nó ngon, mà vì nó gợi nhiều ký ức. Phi không nhìn tôi, có lẽ vì cảm thấy câu hỏi sổ sàng.

    - Chắc hẳn tuổi thơ anh gắn liền với phố phường và nếp người bình dân? Tôi ngồi đây và cảm giác anh luôn dành nhiều tình cảm cho những người bình dân. Anh thích quan sát và muốn hiểu tâm tình của họ, những tâm tình rất đỗi bình dị và tầm thường. Tôi nhìn trong đôi mắt anh như một người rời xa quê hương và cố nhìn lại nó lần cuối, như cơn hấp hối cuối đoạn đường gắng hơi thở dốc.

    - Tôi không biết, nhưng cái thời mà mọi gia đình đều khó khăn như nhau và tuổi thơ tôi ở đó. Chính cái không gian nghèo hèn mà đêm đêm bố tôi mở radio nghe đọc truyện Kim Dung lúc mười giờ và chỉ vỏn vẹn mười lăm phút. Mẹ tôi ngồi thêu gia công hoa văn trên từng tấm áo dài, những đêm xuống, mẹ tôi giăng mùn và đập từng con muỗi, trên bàn thờ còn leo lét cây đèn dầu. Làng xóm quanh tôi cả một trời ký ức của ngày mưa ngập nước, ngày nắng thì mất điện. Tôi thường thích thú nhìn con vụ xoay tròn mà ngoài Bắc gọi là con tạo, tôi nhớ đến những hòn bi ve chai sạn vì phép bắn của mình và thích thú khi nó rơi vào lỗ. Tất cả ký đó, nó mang tôi đến nghệ thuật và cho tôi được ngày hôm nay.

    - Mang anh đến nghệ thuật?

    - Với thơ, một người chị hàng xóm nghèo hèn và tủi nhục đã mang thơ đến cho tôi. Chị là con của một cô gái con sĩ quan thời chế độ cũ, mẹ chị được ăn học rất cao, và như bao người đàn bà thời đó, đàn bà quý tộc thì không được phép có nghề. Họ chỉ được học cách trở thành mệnh phụ phu nhân, học cách giao tiếp với đàn ông trong những buổi dạ tiệc. Thời vận đổi thay như con tạo xoáy vào tầng không, năm 75, bà mất tất cả, mất cha, mất mẹ. Một người đàn bà trẻ, không nghề nghiệp và chưa quen lao động chân tay, thì sẽ làm gì để nuôi sống mình trong cuộc vật đổi sao dời đó? Vâng, làm đĩ anh. Bà phải phục vụ từ bộ đội đến sĩ quan, nghèo hèn sang trọng bà phải tiếp, nhưng phẩm giá cao quý của một người đàn bà có nề nếp vẫn còn trong tướng đi và lời nói của bà. Và rồi mà mang thai chị. Không biết chị lớn lên như thế nào, nhưng có lần, chị kéo tôi và Tuấn ra sau hè mà bảo, chị có cái này hay lắm đọc cho hai đứa nghe. Anh biết gì không? Cung oán ngâm khúc của Nguyễn Gia Thiều. Chị đọc bốn câu thơ mà giọng đầy nỗi chua cay.

    Khi bóng thỏ chênh-vênh trước nóc,
    Nghe vang lừng tiếng giục bên tai
    Dè chừng nghĩ tiếng tiểu đòi,
    Nghiêng bình phấn mốc, mà giồi má nheo.

    Hẳn là hằng đêm, qua bóng đèn dầu nhà chị, chị nằm trong chiếc giường trải chiếu, thông qua tấm vải mùn mờ ảo, mẹ chi đêm về. Bà khó khăn lau từng vết son phấn chua cay trên khuôn mặt, bao nỗi khốn khó hiện lên khuôn mặt này, đứa con sẽ nghĩ gì? Nên nó đã tìm đến nghệ thuật và chỉ một câu thơ vỗ về nó, nghiêng bình phấn mốc và giồi má nheo. Và nó đã trao lại cái tâm tự đó cho hai đứa trẻ khác chỉ mới sáu bảy tuổi là tôi và Tuấn. Thơ đến với tôi là những gì trần tục, chua cay, đau đớn của kiếp người quanh tôi. Vậy anh đòi tôi phải cư xử làm sao với quá khứ của mình?

    - Mỗi con đường hình thành nên một con người luôn có nhiều khúc quanh. Tôi xin lỗi vì tò mò vô ý.

    - Phi. Anh gợi cho tôi một ý tưởng tốt. Chúng ta quên mất khúc quanh của đời người. Tôi biết chúng ta phải làm gì. Mọi sự định hướng tập trung về Trần Mạnh Khoa, đơn giản, là muốn chúng ta quên đi cô gái. Nhanh, nhanh lên anh, trở về nhà kẻo không kịp.

    ***

    - Phi, anh thấy không, chúng ta bỏ qua cảm xúc của cô gái. Một người con gái đột ngột có đời sống kinh tế khá giả lên, cô ta sẽ nghĩ đến điều gì đầu tiên? À há, anh không biết đúng không? Hưởng thụ cuộc sống. Tâm lý nhược tiểu của kẻ nghèo. Luôn tìm mọi cách chối bỏ quá khứ nhọc nhằn. Mà anh nhìn đây, cô gái không dùng iPhone, nhà không hề có máy tính bảng, không có trang phục quá đắt tiền, hay có bất cứ thứ gì để phô diễn đời sống dư dật. Nếu nói cô gái không thích đời sống tiện ích và vật chất là trái với tâm lý của một người đang trưởng thành vốn nhiều nhu cầu. Theo anh, điều gì đã khiến cô gái trở nên như vậy?

    - Tôi không nghĩ người cha có thể tiện tặn với đời sống người con, một người có đời sống khắc kỷ chỉ có hai nguyên nhân: tiền túi không nhiều và...

    - Tôn giáo.

    - Đúng, nhưng trong nhà không cho thấy cô gái là một tín đồ ngoan đạo.

    - Đó chính là cái mà kẻ sát nhân đã không muốn chúng ta để ý. Anh nhìn xem, trên đầu giường có ba cây đinh, rõ ràng nơi đó dùng để treo một cái gì đó. Đây nữa, con ốc lòi ra mà không có một vật kỳ, kia nữa và kia nữa. Cô gái có đạo, tôi đoán là Catholic và một thứ Catholic khắc kỷ, thủ phạm đã tiêu hủy và mang đi những bức tranh và phù điêu tôn giáo. Anh nghĩ xem, lí do gì hắn muốn loại trừ khía cạnh tôn giáo của cô gái ra khỏi óc chúng ta?

    - Tôn giáo là một nguyên nhân.

    - Điều tra trở ngược lại từ nhà thờ. Tôi tin chắc anh sẽ biết được cô gái thường đi nhà thờ nào từ cha cô ấy và hẳn, ông ta cũng là một tín đồ ngoan đạo. Anh biết không, không bầy chiên lúc nào cũng có vài con chiên ghẻ. Gia Cát Lượng của chúng ta không chừng là con chiên ghẻ xấu xa nhất của đàn. Không chắc, nhưng biết đâu được.

    - Tôi sẽ dành thời gian điều tra về cô gái. Anh cho tôi ba ngày.

    - Tôi sẽ ngồi nhà phác thảo lại mối quan hệ của tất cả những con cờ. Khi ra được thế cờ, chúng ta sẽ biết được chủ nhân nó muốn gì.

    - Trông cậy vào nơi anh.

    - Tạm biệt, tôi cần về nhà và ôm facebook của mình.

    - Hahaha.

    [còn nữa]
     
  5. phong lưu

    phong lưu hjhj đồ ngôk

    Bài viết:
    508
    Đã được thích:
    238
    Điểm thành tích:
    43
    Chương 3. BÊN KIA BỜ THIỆN ÁC (P1)

    Chia tay Phi vào tối ngày thứ năm, tôi hầu như mất liên lạc với anh. Anh đã làm gì? Đi đâu? Điều tra được gì? Có gì mới không? Bặt tăm.

    Ở nhà, tôi gõ nhịp ngón tay lên bàn, đầu óc lơ đễnh ở một nơi nào không biết. Nhẩm tính, thứ sáu, thứ bảy và bây giờ là Chủ Nhật. Ba ngày rồi, vẫn không thấy tin tức. Chờ. Một cảm giác khó chịu nhất trong mọi cảm giác.

    Giết thời gian lúc này là viết. Một cách hay để hệ thống lại toàn bộ dữ kiện. Nó có hai mặt lợi: một mặt, nó giúp tôi hệ thống lại tổng thể vụ án; mặc khác, tôi sẽ nhìn vụ án từ con mắt người thứ ba, con mắt kẻ ngoài cuộc. Và tôi viết, làm một công việc mà hầu như ba năm nay tôi tránh né. Viết văn đại chúng.

    Dòng văn chương trinh thám, truyện chưởng, truyện diễm tình v.v. là một thứ văn đại chúng, nó được phục vụ cho quần chúng với sự thỏa mãn nhất thời. Nó không phải là mục đích tôi theo đuổi, nhưng cũng thật ngạc nhiên, bạn đọc của tôi tỏ ra rất hào hứng với vụ án tôi theo đuổi. Họ hằng ngày chờ những trang viết mới hiện lên facebook, họ tâm đắc điều gì đó mà tôi không hiểu, tôi tự nhiên được quan tâm nhiều hơn từ vụ án. Người ta hỏi về tôi rất nhiều trên ask.fm, và thậm chí có người còn dọa sẽ "nghỉ chơi" tôi nếu tôi ngừng viết về vụ án. Thật lạ.

    Viết là một cách để thoát nỗi trống trải, một quy luật tự nhiên rất hay "tự nhiên không thích trống trải", tự nhiên luôn tìm cách lấp đầy khoảng trống. Chưa khi nào tôi cảm thấy cần lấp đầy nó như lúc này. Và Trời xanh đãi kẻ khù khờ, Phi gọi điện cho tôi. Một ngày Chủ Nhật đã không đáng chán.

    - Đến ngay, dù có bận.

    Đó là câu mệnh lệnh hiếm hoi mà Phi dùng cho tôi. Buổi chiều hong nắng, tôi nhanh chóng đến nhà Phi.

    ***
    Đến nhà Phi, chị giúp việc mở cửa và than phiền rằng tính khí của Phi làm chị mệt mỏi khi cấm chị làm ồn và khuyên rằng chị hoặc ở trong phòng hoặc đi đâu đó chơi cả ngày hôm nay. Phòng khách bao trùm một màu đen, đôi chút ánh sáng cố tìm cách len lỏi qua bức rèm.

    - Tối quá, sao không mở chút rèm cửa ra Phi.

    - Đừng! Đừng! Anh giết tôi mất. Anh biết không, tôi đã ba đêm không ngủ kể từ ngày thứ năm chia tay với anh. Tôi cần nghỉ ngơi, ánh sáng lúc này sẽ thiêu đốt đôi mắt tôi, để bóng đêm dẫn đường cho câu chuyện dài mà tôi sẽ kể cho anh.

    - Tôi đang rất hào hứng để nghe.

    - Tôi cần gọi anh sang gấp, vì sợ rằng sau giấc ngủ tôi sẽ bỏ sót những điều quan trọng. Anh biết không, chúng ta đến tuổi mà trí nhớ bắt đầu phản bội mình. Dẫu sao anh cần có thông tin để chúng ta thảo luận, sức khỏe tôi hiện giờ không cho phép cho cuộc trò chuyện quá lâu, tôi xin mượn anh một giờ đồng hồ.

    - Anh có thể mượn tôi cả cuộc đời này.

    - Tuấn sẽ giết tôi mất, anh làm tôi phì cười.

    - Anh có thể bắt đầu.

    - Ôi, tôi lại văn chương như anh rồi. Từ đêm thứ năm, khi chia tay anh, tôi biết mình đã phạm sai lầm khi không tìm hiểu về cô gái, nạn nhân của chúng ta trước. Và tôi đã bỏ qua cảm xúc của một người quan trọng...

    - Người cha.

    - Đúng. Không một cuộc liên lạc nào giữa người cha với vụ án, ông ta chỉ đến nhà xác và nhận diện cô gái, thậm chí còn không đến nơi xảy ra vụ án một lần nào, ông ta trốn tránh nó. Điều này quá bất thường mà tôi đã bỏ qua. Tôi háo thắng theo đuổi một thằng nhóc. Theo anh, điều gì đã khiến cho người cha bình tĩnh trước cái chết cô con gái đến đáng sợ như vậy?

    - Người cha đã biết trước cái chết của người con.

    - Tuyệt, anh luôn thông minh khi cần thiết. Tôi đặt nghi điểm người cha theo hướng đó. Và tia sáng lẻ loi cuối đường hầm, nó giúp cho chúng ta giải thích được nguyên nhân tấn thảm kịch. Khi tôi xâu chuỗi phán đoán của anh, tôi nhận ra rằng, có hai khả năng: một, ông ta che chở đứa con gái thoát khỏi một điều gì đó tệ hại, cái chết chẳng hạn; hai, ông ta xem cô con gái là một vật hiến tế. Như Abraham buộc dâng con mình cho Chúa, và lúc cần thiết luôn xuất hiện một con chiên của Chúa thay thế đứa con Abraham.

    - Cô gái chính là con chiên đó?

    - Vâng, thật khốn nạn, nhưng không còn cách khác để lý giải hành động bình thản của lão.

    - Tôi cảm thấy điều này có gì đó không thuyết phục lắm, tôi vẫn nghiêng về giả thuyết thứ nhất.

    - Tôi cũng muốn nghiêng về giả thuyết đầu tiên, nhưng khi tôi gặp người cha thì tôi chuyển sang hướng suy nghĩ thứ hai. Và đó là câu chuyện dài mà tôi cần kể. Tôi đến sứ quán Mỹ gặp lão, tên lão là Lamech, nó có gợi gì cho anh không?

    - Một trong những dòng dõi của Cain. Ôi chà, Cain, tên tội phạm đầu tiên trên quả đất.

    - Tôi nghĩ rằng đó có thể là tên giả mà lão đã thay đổi từ ngày ở Mỹ, xem ra lão tự hào với cái tên đó, với dòng dõi của tội ác lưu truyền. Nhờ tên đó, tôi nhanh chóng nghĩ đến những cái tên quen thuộc khác từ dòng dõi của Cain.

    - Nó gợi cho tôi những cái tên quen thuộc: Enoch, Irad, Mehujael, Methushael và Seth.

    - Sao cũng được, và tôi cũng tìm ra được danh tính của người đàn bà trong đêm án mạng. Mụ tên Dobney, đã nhập cảnh vào Saigon đầu tháng tư này.
    - Làm cách nào anh xác định danh tính của mụ?

    - Bằng cách tôi biết người đàn bà chưa hề rời khỏi khu Waterfront này. Anh còn nhớ đêm thứ năm chúng ta nhận ra mụ ta chưa hề đi ra bằng đường sông, thì hẳn mụ ở lại và ra vào bằng đường khác. Đường nào nhỉ? Tôi chợt nhớ lời cảnh tỉnh của anh. Chúng ta rơi vào bàn cờ được sắp xếp sẵn, nếu vậy, cần thời gian để định vị những quân cờ trên bàn cờ. Rõ ràng, những bức tranh nặng tính tôn giáo và phù điêu đã được tháo khỏi căn nhà. Tôi đặt ngay vấn đề, nó đi đâu? Chắc chắn không thể vác một bao tải chứa lỉnh kỉnh những khung hình mà trèo qua hàng rào sắt được. Nó phải ở lại và có người dọn dẹp nó. Thời gian vụ án là hai giờ sáng, tôi đến là lúc tám giờ sáng. Có khoảng năm sáu giờ đồng hồ để thay đổi hiện trường, chính mụ là người làm điều đó, tranh thủ bóng đêm và sự thờ ơ của cánh bảo vệ, mụ đã mang tất cả những thứ đó đi, đi đâu?

    - Khoan, có một điểm tôi thắc mắc ngay từ ban đầu. Cô gái chết trên lầu, làm sao có người phát hiện được cái chết của cô gái? Ai là người báo cảnh sát? Tại sao người đó có thể ra vào căn nhà cô gái đó mà biết đã có án mạng.

    - Rất hay, chính nhờ điều đó giúp tôi phát hiện ra được Dobney. Tôi nhớ xác cô gái hướng ra ban công, trên lầu, không kéo rèm cửa, nhìn ra bên ngoài chỉ có một căn hộ duy nhất có thể nhìn vào phòng cô gái. Và đó chính là người ở nhà đối diện đã phát hiện xác cô gái và báo cho bảo vệ, trước khi bảo vệ báo công an. Điều này có gợi cho anh điều gì không?

    - Từ căn nhà đó thấy hết tất cả hoạt động điều tra của tôi và anh.

    - Chính xác là vậy. Tôi ngạc nhiên một điều, vụ án nghiêm trọng như vậy mà xung quanh đây không ai biết, lẽ ra, trước khi công an đến thì người xung quanh phải nháo nhào thì thói nhiều chuyện của người Việt. Nhưng không, cho đến khi tôi đến và có lệnh từ bên trên cho biết đây là vụ án không để cho giới truyền thông biết. Người bảo vệ được cho nghỉ việc và cắt thông tin từ đó. Tôi nhanh chóng tìm đến người bảo vệ và hỏi, biết được rằng người khai báo thấy cái xác là một phụ nữ nước ngoài, nói tiếng Việt bập bẹ, chính bà ta gợi cho bảo vệ tính nghiêm trọng và không để cho cư dân xung quanh biết sẽ khó kiểm soát việc hôi của, mất mát đồ đạc và người bảo vệ sẽ phải chịu trách nhiệm. Nhờ vậy mà vụ án không một ai biết.

    - Người đàn bà phát hiện vụ án khả nghi nhất.

    - Đúng vậy, tôi nhanh chóng nghĩ ngay đến việc tìm hiểu người đàn bà đó, nhưng bà ta không còn ở đó nữa. Và tôi nhớ, những món đồ mang tính tôn giáo trong nhà nạn nhân đã không cánh mà bay, nó đã đi đâu? Người đàn bà kia nếu không đi theo Trần Mạnh Khoa thì vẫn ở khu Waterfront này, và tôi đặt câu hỏi cũ lại, người đàn bà trong đêm tối cùng thứ đồ đạc lỉnh kỉnh kia đã đi đâu?

    - Về nhà của mình.

    - Rất chính xác, vì cách tốt nhất để rời khỏi và đột nhập khu Waterfront là bằng thân phận cư dân ở đây. Tại sao Trần Mạnh Khoa không đi cùng mụ vào đây? Chúng cần độc lập, để tránh bất kì sự chú ý nào về mối quan hệ của họ. Nhanh chóng tôi điều tra ngay những người thuê nhà ở đây trong vòng một tháng và phát hiện ra bà ta. Đây, anh nhìn xem, bút tích của bà ta khi đăng ký hợp đồng với chủ nhà.

    - Chữ viết tháo, liền mạch, không thấy chỗ nhấc bút lên và... A a... tôi thấy rồi. Chữ Enoch nhỏ phía dưới chữ ký. Một thói quen viết tên khác bên dưới chữ ký.

    - Đúng, chính cái tên Enoch đã giúp tôi liên hệ với cái tên Lamech, nằm trong nhóm những cái tên từ dòng dõi Cain. Hẳn thói quen để Enoch dưới chữ ký có ý nghĩa nhất định với bà ta. Bà đã nhanh chóng mật báo cho một kẻ nào đó, tôi là người theo vụ án này khi thấy tôi vào buổi sáng. Sai lầm lớn nhất là mụ đã không chịu khó chờ đến buổi chiều khi có anh. Do đó, thông tin sai lệch, anh đúng trở thành ẩn số. Không ai ngờ đến sự tồn tại của anh.

    - Càng lúc càng phức tạp.

    - Và sau cùng, tôi tiến đến điều tra người cha Lamech, điều ngạc nhiên nhất của tôi là sạch. Sạch không tì vết, một kẻ sùng đạo kính cẩn, một người cha có trách nhiệm với hai đứa con bên kia bờ đại dương, một người chồng chu đáo và một nhân viên đắc lực của bộ ngoại giao. Tôi hầu như chẳng tìm được gì. Trừ. Ánh mắt của lão khi nhìn tôi. Ôi, tuyệt vời công nghệ, đây, tôi đã quay phim lão lúc tôi nói chuyện với lão.

    ***
    Trên tivi hình ảnh Lamech hiện ra, đối diện trực tiếp với máy quay, nhìn từ góc độ quay có thể biết máy quay này được gắn trên cúc áo. Tôi ngạc nhiên hỏi Phi.

    - Anh vào sứ quán mà không bị kiểm soát sao?

    - Nếu anh khôn khéo với phần trống trên mũi giày, máy quay siêu nhỏ này anh có thể mua bất kỳ nơi đâu ở Trung Quốc, giá rất hữu nghị.

    Phần quay không tiếng, nhưng thái độ nửa lịch thiệp nửa dè chừng của Lamech hiện rõ trên khuôn mặt. Dáng người đứng thẳng, đôi môi cong lên và hai tay chắp ra trước khi nói chuyện, đôi lúc lão liếc nhìn sang trái rồi nhanh chóng trở về vị trí cũ. Phi thốt lên, nhìn kìa. Bất chợt tia mắt Lamech rộ lên độc ác, mắt lão trợn trừng, xem chừng thở rất gấp và ra hiệu mời Phi về.

    - Anh nói gì mà lão nổi giận lên vậy?

    - Tôi không nói gì cả, đó mới là điều ngạc nhiên. Với đôi mắt đó, anh có thể giải mã điều gì về con người công dân có trách nhiệm nhất cũng ái ngại khi so sánh với lão.

    - Đúng, một người làm về ngoại giao, điều tối kỵ nhất là mất kiểm soát. Từ dữ kiện mà anh có được, lão rõ ràng là người rất điềm tĩnh, điều gì khiến lão nỗi đóa lên. Tôi cần xem lại đoạn phim này.

    Phi được dịp chợp mắt vài phút. Tôi chăm chú theo dõi từng cử chỉ trong phim. Và rồi.

    - Phi, anh còn thức không?

    - Vẫn còn, chuyện li kỳ nhất vẫn chưa xong mà.

    - Anh phạm sai lầm, nhưng thôi, chuyện đó để sau. Anh kể cho tôi những gì quan trọng nhất. Là chuyện về cô con gái, anh đã điều tra được gì?

    - Tôi điều tra về cô gái, cô quê ở Vĩnh Long, mẹ cô là một người chích ngò ỡ Vũng Liêm...

    - Nơi đông dân nhất ở Vĩnh Long.

    - Trí nhớ anh vẫn còn tốt. Tôi đã khó khăn để tìm đến nhà gia đình cô gái. Không còn một ai, mẹ cô một người phụ nữ vẫn nghèo nàn trong căn nhà cấp bốn xây dựng từ thời trước 1975. Tôi vượt qua khoản sân trống trải, nơi ở giữa có nơi thờ Trời Đất, thì thật ngạc nhiên khi tiếp xúc với người phụ nữ đó. Chị thật thông minh ở độ tuổi bốn mươi. Cô gái tên Quỳnh là con chị, tên chị là Quỳnh Như, chị có mang cô gái vào năm 1993, khi lần đầu chị gặp Lamech, thật khó diễn tả người con gái miệt vườn mà nhanh chóng trao thân cho một anh Mỹ đi du lịch.

    - Tôi nghĩ Lamech đã hứa hẹn một tương lai sang Mỹ, hơn hết, tiền vẫn là thứ dễ làm xiêu lòng người. Nhất là năm 1993, tôi chắc rằng ở Vũng Liêm bóng dáng cái nghèo vẫn còn đeo bám trên đầu con người.

    - Đến giờ vẫn vậy thôi. Cuộc tình chớp nhoáng của cô gái mang dòng máu nhiệt đới chắc sôi nổi lắm. Và Quỳnh ra rời trong mối tình lạ lùng đó. Năm Quỳnh học xong 12, lên Saigon học và... mất tích.

    - Mất tích?

    [còn nữa]
     

Chia sẻ trang này