Vợ tao

Thảo luận trong 'Truyện ngắn' bắt đầu bởi 2L, 4/12/16.

  1. 2L

    2L Thành viên BQT

    Bài viết:
    480
    Đã được thích:
    288
    Điểm thành tích:
    63
    Vợ tao! :beauty:

    Từ hồi đẻ cho tao đứa con, đéo hiểu vì sao như người mất não. Quên quên nhớ nhớ, bán hàng nhầm lẫn, quên đơn là chuyện bình thường. May khách toàn khách hiền khách thương, thấy vợ tao quên thì nhắn, thấy vợ tao tính toán nhầm thì cười bảo tính lại.

    Đi ra đến chợ quên mất định mua gì. Mua xong trả tiền đéo thèm cầm đồ về. Người ta lại mang về tận nhà cho. Trất lắm! :sogood:

    Hôm trước, bả tranh việc đi nộp tiền điện. Hồi lâu xong không thấy về, lấy máy gọi thì thấy máy nó vứt lăn lóc ở nhà. Xong cảm giác ko ổn nên gọi cho ông anh chỗ trụ sở thì ông ý mừng như vớ được vàng:
    - May quá mày đây rồi. Mày ra nộp tiền điện đi! Vợ mày quên mang ví quên điện thoại! Mang cả chìa khoá dự phòng ra nhé. Vợ mày vứt khoá xe trong cốp xong đóng rồi.

    Nghe xong méo lấy gì làm lạ :baffle:bảo ông kia anh hỏi vợ em xem nó để khoá dự phòng ở đâu?

    Ông ý:
    - Ừ
    ...
    - Nó bảo đéo nhớ mày ạ!
    Thế thôi tao thuaaaaa :ah::ah::ah:

    Tìm đc khoá ra đấy nộp tiền. Đèo nó về nó ngồi sau ôm ôm hít hít.
    Hỏi sao ko đi bộ về? Sao ko gọi tao ra đón?
    Nó bảo tự nhiên ko nhớ được số. Đang ngồi nhẩm số thì chồng gọi đến. Yêu chồng lắm! Chỉ có chồng mới xuất hiện như ông bụt trong chuyện cổ tích đời em.

    Pẹ! Tuy mất não nhưng vẫn ko quên cách nịnh chồng. :canny:

    Hôm qua! Sau một giấc ngủ trưa. Dậy nó khóc lóc gọi, anh ơi em làm mất xe rồi! Anh đi báo công an đi. :oh:Mình hoảng hồn đi hỏi han hàng xóm hết hơi xem có thấy đối tượng khả nghi ko, họ bảo đm đến xe của công an phường còn bị mất, vợ mày chuyên gia ko khoá cổ khoá càng, mất ko sớm thì muộn.

    Nghĩ cuối năm có hạn nên cũng chán chả buồn báo vội, 2 đứa lên ôm nhau tiếc của khóc lóc. :cry: Rồi đến tối ông ngoài ngõ gọi vào quát "Mày có ra lấy xe ko cho tao đóng cửa."
    Xong con vợ mình vẫn ngơ ra: "Xe gì đấy anh?". Bị người ta chửi cho "xe sáng mày đem ra rửa thây. Đéo định mang về à?":angry:

    Thế mà nó vẫn nhất quyết cãi ko phải nó mang đi rửa. Chắc ông nhà rửa xe tự vào dắt ra rửa cho nó???
    :brick::plaster::shot::go:

    Tao sợ nó vờ cờ lờ.

    Giờ nó đang đứng giữa nhà nhìn điện thoại. Tao hỏi tự nhiên lôi áo ra mặc xong làm gì đấy? Nó bảo ko biết, chắc có khách nhờ mặc vào chụp xem dáng áo nhưng e mặc xong quên ko nhớ ai, đang đọc lại tin nhắn xem thế nào.:tire:

    Quỳyyy :lay::lay::lay:

    Bọn mày ạ! Tao nhận ra đàn ông chúng ta phải yêu thương vợ nhiều hơn. Bởi từ một cô gái thông minh nhanh nhẹn, đẻ con cho mình xong nó như bà lão, tay nó vừa cầm bút viết, lúc sau nó có thể mang ngay vào cắm bánh cắm thịt cho lên mồm ăn vì "ôi em cứ nghĩ đang cầm cái đũa." :sweat:

    Phải để ý chúng nó nhiều vào, nói yêu thương nhiều vào để tình yêu của mình ngấm sâu vào não nó. Bởi tao sợ rằng nếu vô tâm, đéo biết một lúc nào đấy, nó quên luôn cả mình. Một sáng nào thức giấc nó sẽ tát mình một phát rồi che ngực hoảng hốt: "Anh là aiiii? Sao tôi lại ở đây??? Anh đã làm gì tôiiii? Thằng biến thái!"

    Tao đéo nói đùa đâu. Bọn mất não này nguy hiểm lắm. :stick::stick::stick:
     
    Thỏ Ngọc thích bài này.

Chia sẻ trang này