Hot Full [Truyện ma] Giải Ngải Ký

Thảo luận trong 'Truyện ma' bắt đầu bởi phong lưu, 14/7/16.

  1. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 20. Âm hôn.

    “Sao không xin việc ở gần đây thôi, đi xa như vậy biết có làm được hay không?”

    “Con không muốn dựa dẫm vào bố mẹ nữa, làm ở đâu cũng như nhau thôi, có đi ra ngoài xã hội con mới có thể tự lập được.”

    “Nhưng không nhất thiết phải đi lên đó, đường xa bất tiện, có việc gì bố mẹ cũng không thể tới ngay với mày được, nghe lời bố mày, làm ở gần nhà thôi.”

    “Mẹ nói với bố hộ con, việc này là con chọn, con sẽ chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình, dù thế nào thì ngày mai con vẫn sẽ đi Thái Nguyên.”

    “Mày học được cái tính ngang bướng này từ ai, sao trong nhà ai nói mày cũng không nghe, tới khi có chuyện gì thì biết làm thế nào, bố với mẹ cũng già rồi, còn phải lo cho mày tới bao giờ nữa.”

    “Mẹ đừng như thế, con cũng lớn rồi, cũng phải tự lập chứ, không thể ở nhà mãi với bố mẹ được, hơn nữa con biết tự lo cho mình, bố mẹ cứ yên tâm….”

    “Mẹ à, giờ con chỉ muốn về nhà thôi,…”

    “Con biết mình chọn sai rồi, đây không phải nơi con có thể đến được,…”

    “Con muốn đi khỏi đây, con hết cách rồi, đầu con đau quá,…”

    “Mẹ nghe con nói không, con muốn về nhà…”

    Tôi mở mắt.

    Cuộc nói chuyện với mẹ trong đêm trước ngày đi lên Thái Nguyên làm việc chợt hiện về giữa cơn mơ của tôi. Hôm ấy bố đã mắng tôi rất nhiều, ông không muốn tôi đi làm xa, vì trong nhà chỉ có mình tôi là con trai, cũng là con cả. Từ nhỏ tôi đã được bố mẹ chăm sóc, bao bọc, tôi cũng muốn làm tất cả để bố mẹ hài lòng, dù cho tôi học không giỏi, nhưng tôi vẫn cố gắng hoàn thành bậc đại học, sau cùng tới khi đi làm, tôi lại tự lựa chọn công việc cho mình. Vì chuyện đó mà bố mẹ đã rất tức giận, dù hai người có nói hết nước hết cái với tôi, thì tôi vẫn rời khỏi nhà và đi lên đây lập nghiệp.

    Đó là sai lầm. Giờ đột nhiên nhớ lại, tôi chỉ biết hối hận, trong mơ tôi nghĩ mình đã khóc, tôi muốn nhận lỗi với mẹ, vì những lời nói thiếu suy nghĩ lúc đó đã khiến bà đau lòng, một người vì tôi mà cả đời lo lắng, tôi lại không chịu hiểu, những gì đang diễn ra có phải là để trừng phạt tôi không? Nếu đúng như vậy thì tôi không thể né tránh được nữa, lỗi do tôi mà ra, tôi phải là người chịu trách nhiệm cho tất cả sai lầm của mình.

    - Mày thấy đỡ chưa?

    Có tiếng người vừa nói, tôi nhìn sang, là thằng Cường đang nhòm tôi, mặt cậu ta có vẻ quan tâm. Chỉ mấy ngày mà bao nhiêu chuyện xảy ra, giờ thì tôi biết là mình cũng có lỗi, nếu như ngày đó tôi nghe bố mẹ ở nhà, vậy giờ có thể tôi đã ở nhà cưới vợ luôn rồi. Mà cũng không trách tôi hết được, tôi đâu phải ông trời, sao biết được sẽ có chuyện như vậy ập đến, là do số tôi không được may mắn thôi.

    - Vẫn đau đầu lắm, tao nghĩ rồi, nếu không vì tao cãi bố mẹ, chắc giờ tao vẫn sống yên ổn, cũng chẳng có những chuyện như này xảy ra đâu – Tôi ngồi dậy nói.

    - Không hẳn, nếu như đây là cái số, vậy có tránh kiểu gì cũng không thoát được, dù mày có ở đâu cũng vẫn phải chịu kiếp nạn này thôi – Thằng Duy nói chen vào, thái độ của thằng này giống như nói đây là sự thật hiển nhiên vậy.

    - Thế giờ mày tính tao phải làm thế nào, tao chịu thôi, không đi khỏi đây được, cũng không đánh lại được nó, chắc tao chết mất – Tôi thở dài.

    - Mày đừng tuyệt vọng, người chết mới thành ma, con người vẫn là đáng sợ nhất. Chuyện này không phải là không có cách – Cái giọng điệu này là sao đây? Thằng Duy vừa nói vừa ngồi xuống đầu giường tôi, vẻ mặt rất nghiêm túc.

    - Thế là ý gì?

    - Sáng hôm qua lúc tao đi lấy giấy khám sức khỏe, tao tình cờ nghe được một chuyện, thực ra cũng không liên quan tới chuyện của mày lắm, nhưng tao nghĩ người này sẽ giúp được mày.

    Tôi không buồn nhìn thằng Duy, lại chuyện về mấy ông thầy trừ tà, giờ tới nhân sinh quan của bản thân, tôi còn phải nghi ngờ, mấy lão già bịp bợm ấy sao tin nổi. Nhưng lúc này tôi không nghĩ được gì hết, đầu óc đặc như đất sét, nghe cái gì đánh tan được đống bầy nhầy trong đầu tôi cũng tốt.

    - Là chuyện gì?

    - Tao nghe người ta kể là ở dưới thị trấn có một tộc người Hoa sinh sống, họ không làm ăn nhiều với người dân tộc ở đây, nhưng mà giàu có lắm. Chủ yếu là họ làm nghề bốc thuốc, độc vật và giải bùa chú.

    - Bùa chú?

    - Ừ, nghe bảo là trong tộc người Hoa ấy có một ông thầy bùa rất cao tay, lão ấy nhìn được cả ma tà, nhà nào muốn xem đều có thể mời tới, bùa rất hiệu nghiệm, ma gì cũng giải được hết.

    - Cái này nghe quen quen, nhưng mà tao không tin đâu, ở đây còn ai giỏi được hơn bà tào chứ.

    Đúng là nghe quen thật, hình như giống với những lời bà già bán hàng nước giới thiệu với tôi, về một ông thầy bùa người Hoa mà bà ấy quen biết. Ai mà có thể mua chuộc được cả thằng Duy thì kể cũng cao tay, giờ nó về đây dụ dỗ tôi, sao lại có chuyện trùng hợp như vậy được.

    - Không phải, bà già kia là thầy ngải, có khi mày không phải bị trúng ngải, mày có nhớ là trong mộ của cô gái có dán rất nhiều bùa không, thầy ngải chuyên trị ma ngải, với bùa chú thì không tác dụng nhiều, mày là chưa tìm đúng thầy đúng thợ thôi.

    - Tao vẫn không tin, mày nghe được cái gì mà về nói nhiều thế?

    - À, tao nghe người ta nói ông thầy bùa tộc người Hoa vừa giải được một vụ âm hôn.

    - Âm gì? Mày nói rõ ra xem nào.

    Thằng Duy bắt đầu kể lại chuyện mà cậu ta đã nghe được. Lúc trước tôi đã được biết về chuyện lập gia đình cho người chết, nhưng đây mới là lần đâu tôi được nghe tường tận toàn bộ quá trình đó. Chuyện là có một nhà dưới thị trấn, gia cảnh bình thường, có hai người con trai, người con đầu bị bệnh lạ cách đây ba năm, dạo gần đây bệnh càng lúc càng trầm trọng, khiến cho người đó không thể rời khỏi phòng, suốt ngày đóng kín cửa nói chuyện một mình.

    Bố mẹ người này cũng tiến bộ, khi mới bị bệnh đã đưa con đi khám ở bệnh viện địa phương, rồi lên tuyến trung ương, tư nhân nhưng bệnh không thuyên giảm, triệu chứng cũng bất thường, bác sĩ chỉ chuẩn đoán là bị tâm thần phân liệt. Tức là bình thường người này vẫn sinh hoạt ăn uống ngủ nghỉ tốt, nhưng sẽ có những thời điểm cơn bệnh bộc phát, thường thì đập phá đồ đạc hoặc đánh những người xung quanh. Nhưng kỳ lạ ở chỗ, người này chỉ ngồi trên giường, mắt trợn trừng trừng và không ngớt lẩm bẩm một mình.

    Dạo gần đây thấy con trai bỗng nhiên cười nói trong phòng, có nhiều đêm còn nghe cả tiếng kẽo kẹt mở cửa, tưởng con đi đâu, nhà ấy ra nhòm thì cừa phòng không mở. Hé cửa nhìn vào, họ thấy con trai mặt đỏ tía tai, mắt lộn tròng trắng dã, nói tới sùi bọt mép, giống như đang lên cơn dại. Hai vợ chồng nhà ấy sợ quá liền chạy vào, họ vừa lay vừa gọi, hỏi con trai làm sao vậy. Người con trai không trả lời, tay chỉ vào tủ quần áo, mắt trợn ngược. Cửa tủ mở toang, bên trong quần áo vứt bừa bộn.

    Sau đó thì người con trai nói với bố mẹ là muốn cưới vợ. Cưới ai? Người đó nói cười cô gái trong tủ. Để ý mới thấy con trai hay quay mặt ra tủ nói chuyện, mà trong tủ quần áo làm gì có ai. Thế là họ nghi con mình bị ma làm, mời mấy thầy tới xem đều không được, cuối cùng nghe có người mách nên mới tìm tới ông thầy bùa người Hoa kia.

    Ông thầy bùa này tới xem nhà, xem một vòng liền nói ngay, tủ này ngày trước có đứa con gái bị nhốt chết, hồn phách ám lại trong đó, lại hợp vía con trai nhà này nên ngày đêm rủ rê người ấy nói chuyện, giờ tới tuổi muốn lấy chồng, nội trong mấy ngày nữa sẽ kéo theo con trai nhà này chết cùng. Nhà này nghe tới đó thì vô cùng sợ hãi, lập tức xin ông thầy bùa cách cứu con trai.

    Ông thầy người Hoa bàn bạc gì đó với gia đình bên kia, rất lâu mới quyết định đêm hôm sau sẽ làm phép hóa giải duyên âm với hồn ma đứa con gái. Thầy bùa dặn gia chủ sắm đồ vàng mã, hình nhân, tiền vàng, còn lại thì để qua 9h đêm hôm sau ông ấy sẽ đem đến. Người ta không kể là ông thầy bùa ấy đem theo cái gì, chỉ thấy tất cả đều được chùm vải đỏ, trên có dán chữ “Hỉ” màu trắng.

    Đêm hôm đó, khi gia chủ vòng trong vòng ngoài chờ thầy bùa làm phép chiêu hồn, trước khi đóng cửa phòng, ông ta sắp đặt một tấm thảm đỏ dẫn ra cửa, ngay ở ngoài cửa là một chậu lửa, nơi đó có mùi trầm hương hòa lẫn với hoa quế thoang thoảng bay ra. Ông ấy dặn người nhà không được ồn ào, dù bước ra là cái gì cũng phải bình tĩnh, khi nào ông ấy ra hiệu thì mới được động tới chậu than.

    Không ai biết ông ấy làm những gì bên trong căn phòng, chỉ nghe thấy rất nhiều tiếng kẽo kẹt, lửa cháy chập chờn cùng thanh âm lầm bầm mỗi lúc một lớn. Bằng thời gian đốt hết nửa thẻ nhang, cửa bên trong bỗng mở toang, người nhà thấy ông thầy bùa dẫn một hình nhân đầu đội khăn đỏ từ từ đi ra. Hình nhân di chuyển giật cục như con rối trên tấm thảm đỏ, nhưng tuyệt nhiên không thấy dây điều khiển ở đâu, đi ra tới ngoài cửa thì thầy bùa vung tay tung một đồng xu qua đầu hình nhân, lập tức có người hất chậu lửa vào người nó, toàn thân nó bốc cháy rừng rực, nghe được cả tiếng thét chói tai thoát ra từ đám lửa.

    Gia chủ chạy vào phòng thấy con trai nằm gục dưới đất, miệng chảy dãi và mắt trợn trừng, họ sợ hãi réo gọi mà người ấy không tỉnh lại, mãi sau ông thầy bùa vào lấy ra một miếng vải trong miệng người ấy, nói rằng nếu trong lúc làm phép người này hé ra một từ nào, lập tức sẽ bị hồn ma kia bắt đi ngay. Từ sau ngày người con trai tỉnh lại, không còn thấy người đó ngồi nói chuyện một mình nữa, cũng không nghe thấy tiếng cửa tủ kẽo kẹt mỗi đêm, người ta nói rằng hồn ma đứa con gái đã theo ngọn lửa hóa thành tro bụi trên nhân gian này rồi.

    - Chuyện này chắc tới 7 phần bịa đặt, tao nghe còn không lọt tai, nhưng mà thực sự là ông thầy bùa đó pháp thuật rất cao cường, bùa chú nào qua tay ông ấy đều hiệu nghiệm, mấy người đó bảo những nhà giàu trong trấn đều là nhờ ươm bùa của ông thầy người Hoa đó…

    - Mày có được ai trả tiền quản cáo không, hay ông thầy đó bỏ bùa mày rồi? - Cường lập tức nói, cậu ta dường như không đủ kiên nhẫn để nghe nốt mấy lời của thằng Duy.

    - Đúng là người ta kể như vậy thật, tao cũng có ngồi nghe, nhưng mà không biết thực hư thế nào, chuyện tâm linh rất khó nói, ngay như những gì đang diễn ra ở đây, nếu mày không tự trải qua, mày có tin không? – Thấy Cường gay gắt ra mặt, thằng Mạnh nói chen vào, người đi với Duy hôm qua là cậu ta, lời này không phải chỉ là bênh vực, ít nhất cũng có hai người trực tiếp nghe kể về thầy bùa kia.

    - Thằng Mạnh nói đúng, ông thầy bùa này tao cũng từng nghe có người đồn rồi, không phải là bịa đặt đâu – Tôi cũng lên tiếng.

    Nghe Duy nói ông ấy là thấy bùa, chuyện của tôi phần nhiều liên quan tới bùa chú hơn, cũng không chắc là bà tào kia đã nói đúng, vì rõ ràng là trong quan tài của cô gái có dán rất nhiều bùa. Có khi nào chuyện này không thể dùng ngải để giải quyết, tới bây giờ tôi vẫn không thể thoát được, hẳn là chưa đúng bài. Đầu mối duy nhất trong chuyện này là lá bùa ở trong quan, trên đó viết gì, có ai đọc được ý nghĩa của chúng không, nếu được chắc chắn sẽ có cách giải quyết.

    - Tao thấy mày nói có lý lắm, không phải là ngải mà là bùa, tao phải tìm đúng người thì mới mong giải được kiếp nạn này. Lát tao sẽ đi tìm ông quản trang, xem ông ấy có còn giữ mấy lá bùa trong quan tài cô gái kia không, tao muốn thử hết mọi cách, ngu gì mà ngồi chờ chết như vậy .
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/7/16
  2. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 21. Âm hôn (2)

    Đang là 8h sáng, mấy thằng bạn đều đã đi làm hết, chỉ còn mình tôi ngồi thẫn thờ nhìn khắp căn phòng. Có phải giờ tôi đang ở một mình không, mọi ngóc ngách trong căn phòng này, liệu có ẩn giấu thứ gì mà tôi không thể nhìn thấy. Chuyến này đi không biết là phúc hay họa, liệu tới cùng tôi có trở lại được cuộc sống bình thường. Sau một chớp mắt tôi lại nghĩ, ác mộng này đừng để nó kéo dài hơn nữa, chấm dứt đi thôi.

    Tôi rời khỏi phòng, men theo đường nhựa qua đèo, phía trước là bản, nhưng tôi không tới đó, nơi tôi tới là căn nhà sàn của ông quản trang. Ban ngày ông già thường ở nhà, nên không khó để gặp được ông ấy, thấy tôi tới, ông già lập tức ra xua chó, hôm nọ tôi không thấy nó, hóa ra ông già có nuôi một con chó rất đẹp, nhưng bị chột mắt, và lúc nào cũng quanh quẩn dưới gầm nhà. Vừa bước lên nhà sàn, ông già vừa chỉ con chó, nói:

    - Con chó này tao nhặt được ở ngoài bãi tha ma, nó bị ném mù mắt, nhưng trong đêm thì nó vẫn nhìn rõ, khi nào tao không ở nhà, nó trông nhà cho tao.

    Tôi gật đầu, con chó ngưng sủa, nó theo lên nhà, nhưng chỉ nằm ở ngoài cầu thang, hai mắt tèm nhèm của nó dõi theo tôi, vẻ mặt dè chừng. Từ lúc đó tôi luôn cảm thấy như có ai đang nhìn mình, thỉnh thoảng tôi lại liếc qua chỗ con chó, vẫn thấy nó tựa đầu trên hai chân, mắt toét rỉ nhắm nghiền, mặt hướng về phía tôi. Cố gắng lắm tôi mới thuyết phục được mình rằng con chó kia thấy tôi lạ nên tỏ ra canh chừng, hơn nữa có ông già ở đây, nó sẽ không gây nguy hiểm được cho tôi.

    - Mấy hôm nay mày có cảm thấy gì lạ không? – Ông quản trang đột nhiên hỏi.

    Mục đích của tôi tới đây là để kể cho ông già nghe câu chuyện của mình, tôi lập tức thuật lại lần lượt những gì xảy ra từ đêm hôm đó tới giờ cho ông ấy nghe. Ông già vừa nghe vừa gật gù, vẻ mặt không lấy gì làm kinh ngạc, đúng hơn là ông ấy giống như đã biết trước chuyện này rồi.

    - Buổi tối mà tao đưa mày tới nhà bà tào, mày nói mày muốn đi khỏi đây, bà tào không nói gì. Nhưng tới khi mày về rồi, bà tào mới bảo tao là, muốn đi khỏi đây, mày phải trả hết nợ cho con ma kia đã, mày đi tới đâu, nó sẽ theo đấy, không hại được mày nó không tha đâu.

    Tôi thở dài, ma quỷ vô thức vô thần như lại thù rất dai, bản thân chưa biết đã gây ra tội gì với nó, không cần lý do, không cần giải thích, chỉ biết là người kia còn tồn tại, vậy là quyết tâm săn đuổi tới cùng. Cái này, giống với tình yêu. Mẹ kiếp, tôi vừa nghĩ cái cái gì vậy, bỗng nhiên gáy tôi toát lạnh, có phải đó là điểm mấu chốt. Sao lại có yếu tố tình cảm nảy sinh ở đây, là tôi hay cô gái kia bắt đầu trước, hay có khi nào giấc mơ của thằng Cường là cái kết cho toàn bộ chuyện này.

    - Không được, ông à, cháu muốn hỏi lá bùa kia có ghi thông tin gì liên quan tới cô gái không? Ý cháu là nguyên nhân cô ấy bị chôn sống, hoặc là biến cố liên quan tới quá trình chôn sống cô ấy?

    - Thầy cao tay có thể đọc ra được, nhưng có rất nhiều loại bùa phép, tao biết cũng không nhiều lắm.

    - Vậy ông còn giữ lá bùa nào không, ông xem hộ cháu nó là loại nào.

    Ông già ngậm tẩu thuốc vào miệng rồi đứng dậy đi vào trong buồng, được một lát thì bước ra, trên tay chính là lá bùa đêm hôm đó. Trước mặt tôi ông ấy lật lá bùa ra, thực sự tôi nhìn không hiểu là trên bùa vẽ cái gì, chỉ thấy loằng ngoằng như con giun, mực đỏ còn bị nhòe nên càng khó nhận biết.

    Trầm ngâm rất lâu, ông già còn đem ra một quyển sổ, bên trong vẽ đầy những hình thù kỳ quái như trên lá bùa này, hình như là để đối chiếu. Sau cùng, ông già nói:

    - Không phải bùa của bản tao, tao không đọc được nó.

    - Vậy ở đây còn ai biết về bùa chú mà có thể hỏi thăm được không ông?

    Ông già thở ra một cột khói, trong ánh mắt mê man, ông ấy gõ gõ tẩu thuốc xuống lá bùa:

    - Dưới trấn, có một thầy bùa rất linh, có thể ông ấy sẽ đọc được cái này.

    - Ông dẫn cháu đi gặp người đó được không?

    - Không được, tao không xuống trấn, mày đi tìm người khác để hỏi đi.

    Sau đó tôi có cố thuyết phục nhưng ông già nhất định không chịu chỉ đường cho tôi. Chúng tôi còn nói thêm một vài câu chuyện nữa, cho tới hơn 11h trưa thì tôi rời khỏi nhà ông quản trang, giờ thì tôi chắc chắn được ông thầy bùa người Hoa kia có hy vọng giúp được tôi, chỉ phải xem ông ấy có thực tài hay không.

    Lúc xuống cầu thang, tôi không thấy con chó đâu nữa, kể cả dưới gầm nhà, hay nhìn quanh sân, tôi đều không thấy nó. Có khi do tôi quá nhạy cảm với chuyện này, nên từ lúc rời khỏi nhà ông già, cảm giác bị theo dõi vẫn thường thực trong tôi, giống như con chó kia đang rình tôi từ trong bụi cây nào đó.

    Giờ thì tới một con chó cũng khiến tôi phải nơm nớp lo sợ. Tôi lắc lắc đầu, không được suy nghĩ vớ vẩn nữa, bình tĩnh lại, tôi phải có lòng tin vào 24 năm sống trong sạch của mình, chỉ cần có một tia hy vọng, tôi cũng sẽ bám lấy cho bằng được.

    Tiếp theo là phải tìm ra người có thể dẫn tôi tới chỗ ông thầy bùa người Hoa kia. Tôi biết mình cần phải tìm ai, bước chân của tôi mỗi lúc một nhanh hơn, tới gặp bà già bán hàng nước trước cổng công ty, chính bà ấy là người đầu tiên nói với tôi về ông thầy bùa đó. Còn cách cổng vài chục mét, tôi đã thấy căn chòi bán hàng nước kia, trời rất nắng, trước căn chòi có che bằng một cái mành thưa, tôi bước vào vén tấm mành lên. Bên trong bà già đang cuộn miếng trầu, thấy có khách mà bà ấy cũng không buồn ngẩng mặt.

    - Tới rồi, tới rồi – Cùng lúc đó bà già bỗng nói – Tau đợi mầy từ đó tới nay, cứ nghĩ mầy sẽ không còn mạng để quay lại nữa, rốt cục thì mầy cũng tới.

    Đợi tôi? Để làm gì? Tôi ngồi xuống vừa uống nước vừa kể lại chuyện bỏ trốn bất thành của mình. Bà già nghe xong thì nói:

    - Tau thấy mầy không phải người xấu, bị ám quẻ như vậy quả thực đáng thương, lúc đó tau muốn giúp mầy, nhưng do mầy đã định rời đi, nên tau để mầy đi, may cho mầy là còn có phúc đức tiên tổ vẫn phù hộ, giờ được cứu chưa phải là quá muộn đâu.

    - Bà không phải người ở đây đúng không, cháu nghe cách nói chuyện của bà rất khác với người ở đây – Tôi lấy làm lạ hỏi, ngôn ngữ và cách xưng hô của bà già này, so với những người bản địa tôi từng gặp thì hoàn toàn khác biệt.

    - Tau là người Hoa, năm xưa theo gia đình qua biên giới sang đây làm ăn, lấy chồng rồi sinh con ở đây, giờ tau sống ở dưới trấn.

    - Vậy chắc bà biết rất rõ về ông thầy bùa người Hoa ở đó? – Thảo nào, bà già này đúng thật là người Hoa, tôi thầm nghĩ.

    - Đương nhiên tau biết, nhà ông ấy ba đời đều làm nghề bói toán, rất có tiếng tăm trong khu vực này, tới cả những người giàu có dưới xuôi còn phải tới đây nhờ ông ấy xem đất xây mộ, làm nhà, ở đây ai không ai là không biết tới.

    Nói có quá lời không vậy, tôi ở đây 9 tháng rồi, có nghe ai nói gì đâu, chẳng qua tự nhiên có chuyện xảy ra, khó khăn quá mới phải tin vào mấy trò duy ý trí này. Tôi cười cười, mặt ra vẻ ngưỡng mộ lắm, lại nói:

    - Chuyện của cháu bà có nghĩ qua chưa, ông ấy có thể giải quyết được không?

    - Có được hay không thì còn phải xem vào bản lĩnh của mầy, cứ về nhà đi, qua 6h thì tới đây, lúc đó tau dọn hàng để về trấn, tau dẫn mầy theo. Bằng không giờ tau còn phải bán quán nữa.

    Tôi nhìn bà già, có phải là bà ấy đòi hỏi cái gì không? Tôi muốn nhanh nhanh chóng chóng kết thúc chuyện này, bắt tôi đợi thì khác nào đưa tôi quả bom nổ chậm, sợ là tôi sẽ phát điên trước khi quả bom ấy nổ mất. Có khi phải đưa cho bà ấy vài trăm, cái này cũng là việc nên làm thôi. Nghĩ rồi tôi rút ra một tờ 200 nghìn, thái độ lập tức trở lên nhún nhường, hai tay đưa tới trước mặt bà già:

    - Bà cầm hộ cháu.

    Bà già cười bỏm bẻm, miếng trầu đã nhai thành màu đỏ, thấy bà già cầm tiền rồi, tôi lập tức thở phào. Nếu xong việc này rồi, tôi sẽ hậu tạ bà ấy thêm ít nhiều nữa.

    - 3 cốc nước vối của mầy là 10 nghìn. Tiền to quá, tau đếm mãi mới đủ để trả.

    Được một lát thì bà già đưa tôi một sập tiền lẻ, nhìn qua cũng phải hai chục tờ giấy bạc các loại. Bà già này không hiểu ý tôi sao, tôi không phải là trả tiền nước, hay bà ấy thấy chưa đủ, không thể nào, 200 nghìn cho một đoạn đường là phải chăng rồi, bà già muốn phá giá thị trường sao.

    - Ý cháu là, bà cầm…

    - Đúng giờ quay lại đây, mầy mau về đi, quán tau còn phải bán nữa, uống xong rồi thì về đi.

    Nghĩ những lời định nói ra cũng không còn ý nghĩa nữa, tôi chần chừ thêm vài giây, sau cùng thì đứng dậy. Người ta nói đúng, trong cái rủi vẫn có cái may, chắc vì tôi chưa từng làm việc xấu, lương tâm trong sạch nên dù xảy ra chuyện gì thì vẫn có cách giải quyết, tình hình chưa phải quá tuyệt vọng. Cũng chính vì suy nghĩ này mà tôi đã chủ quan, vì hậu quả mà sau đó tôi phải gánh chịu, thực sự khủng khiếp.
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/7/16
  3. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 22. Âm hôn (3)

    Về tới phòng tôi lôi mảnh bùa ra, ông quản trang đã cẩn thận bỏ nó vào trong một cái túi vải, để tôi mang bên mình cho khỏi nhàu nát. Nhìn tờ giấy vàng hoen ố này, ai có thể nghĩ nó có năng lực ghê gớm tới vậy, vừa có thể hại người, vừa có thể bảo vệ người, thậm chí nó còn có thể dùng để điều khiển ma quỷ. Nếu không trải qua tất cả mọi chuyện, chắc chắn tôi sẽ không tin, mà có thật là thứ này có những năng lực thần thánh đó không, theo thời gian, năng lực của nó có bị mai một, hay là hết hạn không? Cái này khó hiểu quá, chỉ là một tờ giấy, mục nát tới mức không nhận ra hình dạng, tôi nghĩ mình phóng đại quá rồi, tới bản thân nó còn không tự bảo vệ được mình, cho một mồi lửa thì cả sập giấy như này cũng vô hiệu.

    Lại nghĩ, ông thầy bùa người Hoa kia có thể giải quyết được trường hợp của tôi không đây. Chà chà, tự nhiên tôi lại thấy chuyện này chẳng còn gì đáng lo, ma quỷ xét cho cùng cũng từ con người mà ra, nếu như cô gái kia không chết đi, vậy sao có thể làm ma để ám tôi. Chẳng lẽ cô ấy không sợ, sau khi tôi bị hại chết, sẽ quay lại trả thù cô ấy, cô ấy chết oan, vậy tôi cũng chết oan, tôi cũng phải tìm người để thế mạng chứ. Nếu thế, chuyện này sẽ giống như một vòng tròn luẩn quẩn, khi nào mới dứt.

    Nhưng mà, ma quỷ thực ra không mạnh như tôi tưởng. Chỉ cần một tờ giấy như thế này, đem theo bên mình hoặc dán trước cửa nhà, ma quỷ tự động lùi xa, giống như là máy đuổi muỗi vậy. Có khi do tôi quá lo sợ mà khiến cho thần trí không tỉnh táo, nghĩ ra những chuyện kinh khủng, đầu óc đâm ra lẩn thẩn, rồi tự mình hại mình lúc nào không biết. Lần đầu đối mặt với thế lực vô hình, trước nhất vẫn là chuẩn bị cho bản thân, không nên dao động, ma quỷ không có thân xác, không thể cấu xé được mình, phải giữ cho tâm trí ổn định.

    Cạch.

    Tâm trí ổn định là thế nào, không được hoang mang, dù có chuyện quỷ dị gì xảy ra cũng phải bình tĩnh. Tôi biết một cách rất hay để giữ bình tĩnh, đó là ngồi thiền, nhưng hiện tại biện pháp ấy không thể áp dụng được rồi.
    Két Két Két…

    Vì sao à? Mẹ kiếp vì cái cửa tủ quần áo của thằng Cường, sao tự nhiên nó lại mở ra thế kia. Tủ quần áo, tủ quần áo, chẳng lẽ trong tủ có người, không phải chứ, sáng nay tôi mới nghe chuyện thằng Duy kể, đâu phải tủ nào cũng có người bị nhốt chết. Thông xong rồi, nó sẽ bắt chuyện với tôi, biết phải nói gì với nó bây giờ, hỏi thăm sức khỏe, sở thích, hay mấy chuyện tình cảm?

    Phịch!

    Tôi giật mình. Một chồng quần áo từ trong tủ rơi ra. Rồi sao nữa, tôi chờ đợi xem có gì xảy ra tiếp theo, một phút, không có gì cả. Thực chất chỉ là do trong tủ có nhiều quần áo quá nên nó đẩy cửa ra thôi, giờ đang là ban ngày ban mặt, chẳng có con ma nào không biết ngại mà xuất hiện lúc này cả. Đúng là tự mình hù mình, tôi lập tức trở lại trạng thái bình thường, có nên ra nhặt đống quần áo kia nên không đây.

    Bước tới trước tủ, tôi nhận ra bên trong cũng không chật chội lắm, tác phong quân đội của thằng Cường rất ngăn nắp, quần áo gập gọn gàng rồi thì đâu có tốn diện tích. Vừa nhặt quần áo dưới đất lên, tôi vừa nghĩ, tủ này có chốt mà, sao quần áo có thể tự đẩy được cửa ra nhỉ.

    Thịch.

    Có người sau lưng tôi.

    Lúc cúi người, tôi vô tình nhìn qua hai chân mình, có người đang đứng đó. Cách tôi tầm ba bước chân. Tôi lập tức đứng im, tới liếc mắt cũng không dám, bình tĩnh, bình tĩnh, không có ai trong phòng, cửa vẫn khóa, tôi chắc chắn không nghe thấy tiếng cửa mở. Đừng như vậy, tốt nhất là có trộm vào phòng, bây giờ đang là 3h chiều, tôi luôn tin tưởng đây là thời điểm an toàn nhất của mình.

    Thịch.

    Giờ phải làm sao, đứng im như thế này cũng không được. Mà qua một lúc rồi, tôi chưa thấy có gì xảy ra, có khi nào tôi nhìn nhầm không, nhìn nhầm, vậy phải nhìn lại, bình tĩnh nào. Tôi nghĩ nếu như là trộm, hay là cái gì đi nữa, tôi cũng không muốn ngay lập tức mặt chạm mặt với nó. Vậy được rồi, tôi cúi xuống giả vờ nhặt quần áo, rồi tiện thể nhìn lại xem, như vậy chắc an toàn hơn.

    Thịch.

    Từ từ thôi, tôi lại cúi xuống nhặt quần áo, lấy hết can đảm liếc qua hai chân mình. Mẹ kiếp, đúng là có người thật, còn đứng rất hiên ngang sau lưng tôi nữa, nó đứng như đây là nhà nó vậy. Bàn chân để trần, trắng bợt, móng chân cáu bẩn, tôi có thể thấy hai bắp chân khẳng khiu của nó, đây là cái dạng gì, sao hai tay nó lại dài ngang bắp chân thế kia.

    Thịch.

    Khoan khoan, nó vừa bước lên một bước, nó có biết tôi đang nhìn nó không, mà hình như nó không mặc quần áo. Tim tôi đập thùng thùng trong lồng ngực, không đúng, thứ chất lỏng màu đỏ kia từ đâu ra vậy, sao lại chảy xuống giữa hai chân nó. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, nó vừa bước thêm một bước, giờ nó chỉ cách tôi một bước chân thôi, tôi thấy cái thứ màu đỏ đỏ kia giống máu quá, còn chảy xối xả như máy bơm vậy.
    Quác!
    Một cái mặt trẻ con đỏ hỏn vồ về phía tôi. Đang lúc tôi tập trung nhìn vào bước chân của người kia, nó lao từ trên xuống và nhằm thẳng vào mặt tôi. Trong một tích tắc, tôi chỉ thấy hai hốc mắt cùng cái miệng há rộng đen ngòm xuất hiện, toàn bộ gương mặt đứa trẻ đó bị phủ bởi một lớp màng nhầy nhầy và máu. Đột ngột đến mức tôi không kịp bỏ chạy, chỉ lập tức ngoảnh mặt đi chỗ khác và đâm dúi vào trong tủ quần áo. Tôi tưởng nó đã tóm trúng mặt tôi rồi, vội vàng lấy một cái áo chùi khắp mặt mũi, sơ hở, tôi đang chĩa lưng về phía kẻ thù, phải quay lại ngay!

    Khi tôi lật người lại, đằng sau hoàn toàn trống không. Sàn nhà cũng sạch sẽ, dường như vừa rồi chẳng có ai vấy bẩn nó, trong phòng cũng chỉ có một mình tôi. Tiếng thở của tôi tràn ngập không gian. Im lặng. Tôi nhìn xuống chiếc áo đang cầm trong tay, áo không dính chút máu nào. Mẹ kiếp, thế tôi vừa nhìn thấy cái gì? Tôi lập tức vứt cái áo xuống, giờ thì tôi chẳng tin được điều gì nữa, không nơi nào là an toàn, không lúc nào an toàn. Nó muốn ép tôi phát điên, tới khi không chịu đựng được thì tôi sẽ tự sát.

    “Chưa tới lúc đó đâu”.

    Tôi gằn từng tiếng, lập tức bước ra khỏi phòng, đóng chặt cửa lại.



    Hai tiếng sau.

    - Mày làm gì mà ngồi ngoài này, sao không vào trong phòng đi?

    Tôi ngước mắt lên nhìn, là Cường, mới hơn 5h mà thằng này đã về rồi sao.

    - Hôm nay về sớm thế, công ty có việc gì à?

    - Ừ, hôm nay quản lý họp giao ban, cho anh em nghỉ sớm. Mày mới đi từ ngoài về à? – Vừa nói thằng Cường vừa mở cửa, xoáy thử thấy cửa không khóa, cậu ta quay ra nhìn tôi, ý hỏi làm sao vậy.

    - Cũng về được một lúc rồi, trong phòng chán quá nên tao ra ngoài này ngồi hóng gió – Tôi theo chân thằng Cường vào phòng.

    - Chuyện gì thế này?

    Qua cửa phòng, thằng Cường đứng sững lại, tôi nghiêng người nhìn qua vai thằng ấy, ôi mẹ ơi, tôi thầm thốt lên, quên mất là tôi chưa cất đống quần áo vào tủ cho cậu ta. Từ trong tủ cho tới sàn nhà, chỗ nào cũng thấy quần áo, xa nhất là một cái vứt dưới chân giường, có bao nhiêu quần áo chắc đều bị tôi lôi ra hết rồi.

    - Có trộm à? – Thằng Cường nhìn tôi, trông cậu ta có vẻ nghi ngờ, hỏi vậy thôi chứ chắc thằng ấy biết là không phải rồi.

    - Không, tủ tự nhiên mở, xong quần áo của mày rơi ra – Tôi kể lại đúng những gì mình nhìn thấy lúc đó.

    - Nó rơi ra tận chân giường này sao? – Vừa nói thằng ấy vừa nhặt cái áo ở chân giường lên.

    Tôi không biết giải thích thế nào cho cậu ta hiểu, kể lại câu chuyện của thằng Duy lúc sáng, nói rằng trong tủ có ma, con ma đó đẩy quần áo ra, rồi lúc tôi nhặt quần áo lên thì suýt bị nó thông sao. Không được, nghe rất giống bịa đặt, tình hình lúc đó rối ren và bất ngờ quá, giờ tôi vẫn còn không hiểu đã xảy ra chuyện gì, muốn cậu ta tin, trừ khi tôi và con ma kia phải diễn lại cảnh đó cho cậu ta xem.

    - Cái gì đây?

    Đang nhặt áo thì Cường hỏi, tôi nhìn sang chỗ cậu ta, thấy thằng ấy giơ cái mảnh bùa màu vàng lên. Tôi nói:

    - Là mảnh bùa dán trong quan tài của cô gái kia, lúc sáng tao qua nhà ông quản trang xin được.

    - Vậy mày có hỏi chuyện của mày giải quyết thế nào không?

    - Ông già bảo tao cầm lá bùa này đi tìm người nào đọc được nó, mà chính ông ấy cũng bảo tới gặp thầy bùa người Hoa kia. Chỉ là không hiểu vì sao ông ấy nhất quyết không chịu dẫn tao đến nhà ông thầy bùa đó.

    - Có khi là do vấn đề tôn giáo, tao biết khu người Hoa ở đâu, nhưng mà tình hình trong đấy bất ổn lắm, nếu không có người quen ở đó, mày không vào được đâu.

    - Ừ, tao cũng nghĩ là ông quản trang không muốn đi vào khu người Hoa, nên cũng không ép gì cả. Mày biết cái bà bán nước trước cổng công ty mình không, bà mà già già hay ngồi nhai trầu với hút thuốc lào ấy.

    - Biết, làm sao?

    - Bà ấy gốc Hoa đấy, chính bà ấy nói với tao là quen một ông thầy bùa ở dưới trấn, bà ấy hẹn 6h chiều nay, bán xong hàng thì bà ấy sẽ về trấn, tiện thể dẫn tao đi luôn.

    Nghe tới đó thằng Cường nhìn tôi, một lát sau mới tiếp:

    - Để tao đi với mày, dẫu sao thì tao cũng có liên quan tới chuyện này.

    Tôi gật đầu, một mình tôi đi cũng được thôi, nhưng lần đầu vào một nơi xa lạ như vậy, bản thân vẫn thấy không được tự tin lắm. Chưa kể khu người Hoa đó có vẻ thần bí, người ngoài không dễ dàng mà vào được, muốn mời ông thầy bùa đó đi nơi khác trừ tà, thường phải có một người dẫn mối, không thể trực tiếp gặp mặt. Điều này khiến tôi nghi ngờ, có khi nào đây là một trò lừa đảo, tôi vào đó rồi sẽ bị họ bắt cóc, sau đó bán sang Trung Quốc làm thịt.

    Tốt nhất vẫn nên cẩn thận, phải có biện pháp bảo vệ bản thân, như là đem theo ai đó đáng tin đi cùng. Tôi là con trai, nếu bị vây bắt, mình tôi cũng có thể chấp được ba bốn người, thêm thằng Cường nữa, vậy là đánh lại tám chín người rồi. Có cần đem theo dao găm đi không, tôi thấy người xấu thường có vũ khí, nếu vậy chắc tôi chẳng đánh lại ai cả. Sao từ đầu tôi không tính tới trường hợp này, thực sự tôi thấy nhiều khi mình cũng không được thông minh lắm, quá tin người chính là điểm yếu lớn nhất của tôi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/7/16
  4. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 23. Âm hôn (4)

    Tới cùng là có ba người đi với tôi, đúng hơn là cả phòng tôi ai cũng theo tới chỗ bà già bán hàng nước, hai thằng Duy và Mạnh sau khi nghe tôi nói sẽ tới khu người Hoa, bọn họ lập tức đòi đi, thành ra tôi không thể từ chối được. Không biết bà già có hạn chế số người đi theo không, nhưng tôi nghĩ càng đông thì càng an toàn, ít nhất họ cũng là những người tôi tin tưởng. Khi chúng tôi tới nơi, bà già đã bắt đầu dọn quán, có một cô gái đang phụ bà ấy sắp xếp đồ đạc,

    Tôi có chào hỏi bà già một câu, thấy tôi tới bà ấy gật gật đầu, mấy người cùng qua thu dọn hàng quán, chỉ một lát là cả sạp nước của bà ấy đã nằm gọn trong mấy cái thúng đặt sau xe kéo. Chúng tôi đi theo chiếc xe kéo đó, qua đường đèo, xuống thị trấn.

    Khu người Hoa trong tưởng tượng của tôi vô cùng ma mị, nhà lầu bằng gỗ, cửa đóng kín mít, ngoài hiên treo đèn lồng đỏ, trong nhà lúc nào cũng leo lét một ngọn đèn dầu. Nhưng mà khi đi vào thị trấn, chúng tôi rẽ qua bên trái và đi tiếp tới một nơi, vừa bước tới cổng chào, tôi lập tức nhận ra mình nghĩ sai rồi.

    Cái nơi mà tôi đang đứng, nó sầm uất vô cùng, quán xá các loại đua nhau mở cửa, tiếng người cười nói ồn ào, hai bên đường đầy những biển hiệu đèn sáng nhấp nháy, thậm chí nó còn nhộn nhịp hơn cả ngoài thị trấn tôi vừa đi qua. Sau một lúc ngỡ ngàng, tôi quay ra hỏi thằng Cường:

    - Sao mày bảo chỗ này bất ổn lắm, tao thấy nó ổn mà?

    - Đấy là mày không biết thôi, nhìn kỹ xem quanh đây người ta kinh doanh cái gì – Thằng Cường nhỏ giọng chỉ tôi nhìn một quán hàng trước mặt.

    “Nữ nhi quán”, cái tên này nghe mới gợi tình làm sao, mà ngoài cửa cũng có mấy cô gái đang vẫy vẫy, họ mặc quần trên đùi hai gang, áo sát ngực hở rốn, phải nói là rất mát mắt. Rồi, tôi đã hiểu, không phải chỉ có một “Nữ nhi quán”, bên kia có “Hồng Hoa thanh lâu”, cách đó không xa lại là “Bách hoa kỹ viện”, mà sôi động hơn cả lại chính là “Ải Mỹ Nhân quán” nằm ở ngay khu trung tâm, người ra người vào tấp nập. Hầu hết ngoài cửa mấy cái quán tên kêu kêu ấy đều có khá đông đàn bà con gái đứng tạo dáng, họ sáng tạo ra cả những dáng đứng mà tới trong mơ tôi cũng không nghĩ ra, và tôi cũng không muốn nghĩ ra.

    Chưa hết, xen kẽ với mấy quán đèn mờ đó là hàng loạt những sới bạc. Đếm xơ xơ tôi đã thấy sáu sới hoạt động công khai, ngoài cửa có bảo kê đừng chắp tay ra sau, thấy ai nhìn vào soi mói là lập tức ra túm cổ dọa nạt. Sới bạc nào cũng rất lớn mạnh, xe cộ để đầy trên vỉa hè, đi qua có thể nghe thấy những tiếng hô ăn tiền của người chơi trong sới. Có chỗ người ta còn mở cả dịch vụ cầm đồ và cho vay nặng lãi kèm theo, mọi người chỉ việc chơi hết mình, không bao giờ lo thiếu tiền, hết tiền.

    Thật không ngờ, ở một nơi hẻo lánh như vậy, lại có thể xuất hiện những cảnh tượng hết sức phồn hoa này. Bao nhiêu lo lắng trong lòng tôi, đều theo những cánh tay nuột nà đang vẫy vẫy kia bay hết. Tôi lại quay ra hỏi thằng Cường:

    - Sao mày bảo nơi này khó vào lắm, tao thấy ai cũng vào được, thậm chí phải có người vào thì nơi này mới phát triển được chứ.

    - Hoạt động ở đây đều được bảo kê hết rồi, muốn đi vào phải được cò mồi giới thiệu, nếu để cảnh sát phát hiện, chắc chắn cả khu này sẽ đi tù hết.

    - Không phải chỉ thế đâu, người trong thị trấn không lui tới đây nhiều, người vào đây chủ yếu là khách du lịch hoặc người Trung Quốc qua biên giới, nơi này từ lâu đã là một khu ăn chơi rất nổi tiếng rồi – Thằng Mạnh lập tức nói chen vào, cậu ta liếc mắt nhìn sang chỗ cô gái mặc váy ngắn đang ngồi bắt chéo chân bên kia, trong lời nói đã có vài phần run rẩy.

    - Mày không biết chỗ này à? Tao nghe mày bảo đi vào khu người Hoa, tưởng mày biết nó thế nào rồi chứ, được đi vào đây coi như cũng mở rộng tầm mắt đấy – thằng Mạnh vẫn nói.

    - Lần đầu tao nghe tới luôn, không ngờ lại có nơi như vậy ở đây. Thảo nào ông quản trang nhất quyết không chịu dẫn tao đi.

    Tôi hiểu hết rồi, hiểu cả mấy thằng cùng phòng này nữa, tưởng là chúng nó lo tôi đi một mình nguy hiểm, hóa ra là chúng nó muốn được mở rộng tầm mắt. Sao bây giờ tôi mới biết tới chốn thiên đường này, thực sự rất đáng để tôi mạo hiểm một lần.

    Đang mải nhìn bóng hồng đầy hai bên đường, bỗng thằng Cường vỗ vai tôi, theo tay cậu ta chỉ, tôi thấy cái xe kéo của bà già đã ngoành vào một con hẻm. Sau khi bước vào hẻm, không khí bên ngoài lập tức biến mất, thay vào đó là cảm giác tối tăm, với hai bên tường cao và con đường không đèn đóm. Đi rất lâu, chỉ biết là con hẻm này cực kỳ sâu, đường lại chật chội, khác với vẻ sống động bên ngoài, nơi này thực sự khiến tôi phải cảnh giác. Tôi đã muốn hỏi còn phải đi bao xa nữa, nhưng vì nơi này quá yên tĩnh nên tôi không dám lên tiếng, sợ sẽ phá vỡ sự yên tĩnh đó.

    Trước mặt tôi xuất hiện một ngã ba, bà già ngoành sang bên tay phải, những gì tôi đang nhìn thấy lúc này, đã có phần giống như trong tưởng tượng. Nhà ở đây mang một phong cách rất cổ điển, với tường cao hơn thân người bao bên ngoài và cổng lớn bằng gỗ trên dán đôi câu đối, nhà nào cũng đóng kín mít, không một ánh sáng hắt ra, cả vùng như chìm trong bóng tối. Đèn đường rải rác chiếu thành từng quầng sáng trắng, mấy người đi theo tiếng xe kéo kẽo kẹt phía trước, mắt nhìn xung quanh, rất giống với một cảnh trong phim nào đó mà tôi đã từng xem.

    Đi được một đoạn, bà già bỗng dừng xe kéo, không biết bà ấy có quên là đang dẫn chúng tôi tới nhà ông thầy bùa không, lúc này tôi thấy bà ấy tiến về phía một cánh cổng lớn, bên trên dán hình hai ông thần bặm trợn. Sau mấy tiếng gõ cửa, cánh cổng hé mở, một người đàn ông mặt mũi đầy đặn bước ra, hai người bọn họ nói nhau cái gì đó, bà già có chỉ qua chỗ chúng tôi, sau đó người đàn ông kia gật gật đầu. Tôi thấy đây giống một cuộc buôn nô lệ, chúng tôi bị dẫn tới một nhà địa chủ và họ đang ngã giá, nhìn cách người đàn ông kia quan sát chúng tôi, có cảm giác như tôi đã được ông ấy lựa chọn.

    Vừa nghĩ thì bà già bên kia đã cười cười chào tạm biệt người đàn ông mặt đầy đặn, tiếp đó bà ấy tới vỗ vỗ vai tôi, nói:

    - Kia là người sẽ dẫn mầy vào trong gặp thầy Vương, có gì hãy nói hết với ông ấy, vào nhanh đi.

    - Thế còn bà? – Tôi vẫn chưa yên tâm.

    - Tau đi đường này về, cách đây mấy con ngõ nữa mới tới nhà tau, thôi, thời gian không có nhiều đâu, mầy mau theo lão Trư đi.

    Lão Trư, Trư Bát Giới? Tôi thấy bà già cùng cô gái kéo xe rời đi, trong đầu đột nhiên hiện ra cái tên đó, đúng là người đàn ông kia giống Trư Bát Giới thật, vậy ông thầy bùa bên trong chắc là Đường Tăng, chuyện này sẽ không thành chuyện cười chứ. Người đàn ông tên lão Trư lập tức gọi chúng tôi, tôi thấy người đó chưa già nên cũng đáp lại một tiếng “chú”.

    - Mấy cậu theo tôi, bà Mã đã kể với tôi về các cậu, coi như tôi cũng biết được một chút, tôi là Trư Tượng.

    - Chú … Tượng – Tôi nói ra câu đó mà phải nhịn cười rất nhiều, đã Trư lại còn Tượng, chẳng phải là con Heo Vòi sao – Chuyện của chúng tôi có thể giải quyết được không?

    - Tôi không chắc, vì tôi chỉ là giúp việc trong nhà thôi, có gì các cậu hãy hỏi thầy Vương, để tôi dẫn các cậu đi.

    Sau màn chào hỏi, rất nhanh chúng tôi theo chân lão Trư đi vào nhà, qua cổng là một khoảng sân rộng, đi hết sân sẽ tới một dãy nhà, lão Trư nói đây là đại sảnh, theo tôi hiểu là nhà khách, chúng tôi ngồi đợi chú ta đi gọi thầy Vương tới. Phòng khách người Hoa đúng là rất đặc biệt, phòng rộng trần cao, bàn ghế đặt ba bộ kê làm hai dãy, một bộ đặt trên cùng, giống như hình chữ U. Người ta đặt chậu cảnh, bình hoa, tượng mười hai con giáp quanh các kệ gỗ trong phòng, bằng mắt thường cũng thấy chủ nhà là một người rất khá giả. Trên tường treo rất nhiều tranh thủy mặc, thư pháp, câu đối và một bức hoành phi bằng chữ Nho ở trung tâm phòng.

    Được một lúc thì lão Trư dẫn người ra, chúng tôi lập tức đứng dậy, thầy Vương là người đã có tuổi, tưởng mạo đường hoàng, dáng vẻ nhàn nhã, thần thái thông tuệ, tổng quan thì là một người có thể tin tưởng được. Ông ấy bảo lão Trư lui vào pha trà, còn mình thì bước tới mời chúng tôi ngồi:

    - Các cậu ngồi đi, chúng ta nói chuyện. Ta là Vương Nhất Thức, cứ gọi thầy Vương là được.

    - Thầy Vương, tôi là Minh, đây là mấy người bạn của tôi, tôi tới đây là vì có chuyện muốn nhờ tới thầy.

    - Ta nghe lão Trư nói, có người trong mấy cậu bị oán linh theo đuổi, vậy chuyện là như thế nào?

    - Là tôi, chuyện này kể ra rất khó tin, …

    Tôi thật lại tóm tắt cho thầy Vương nghe, những điểm quan trọng, những chi tiết siêu nhiên, những cảnh tượng ma quái, nói chung tôi nhớ gì nói đấy, cố gắng diễn tả thật rõ ràng, dễ hiểu. Thầy Vương ngồi yên lặng theo dõi câu chuyện của tôi, trong ánh mắt không hề có chút nghi ngờ, ngược lại tôi có thể đọc ra được từ nét mặt của thầy ấy một điều, chuyện này hết sức nghiêm trọng. Hai đầu mày cau lại, thỉnh thoảng thầy Vương có nhìn đi nơi khác, giống như đang suy nghĩ tới điều tôi vừa nói, tay trái vân vê chiếc nhẫn trên ngón cái tay phải, tư thế không hề thay đổi từ khi tôi bắt đầu kể về chuyện của mình.

    Nói xong, lão Trư mới từ nhà trong bê một khay nước ra, thầy Vương như dứt khỏi mạch chuyện, ngẩng đầu nhìn lên bức thủy mặc treo trên tường. Được một lát ông ấy nói:

    - Oán linh ấy đã từng hại tới cậu chưa?

    Tôi lập tức trả lời:

    - Tôi từng bị cô ấy gọi đi, ngay buổi tối sau khi quật mộ cô ấy lên mà không thấy gì trong đó.

    - À, vậy là oán linh ấy chưa hại được cậu, vậy còn giấc mơ kia, cậu nói ai là người kể lại cho cậu?

    - Là tôi, tôi là người bị cô gái đó nhập, suốt một tuần tôi không nhận thức được gì cả, những gì tôi nhớ gần như chỉ là những hình ảnh xuất hiện trong mơ – Cường nói.

    Thầy Vương gật gật đầu, sau khi nhấp một ngụm trà, căn phòng bây giờ hoàn toàn im lặng. Tôi thấy ông thầy bùa này có vẻ bình tĩnh quá mức, làm gì cũng từ tốn, thực sự khiến người ta rất sốt ruột.

    - Trên đời, tuyệt đối không được tin hai chuyện, thứ nhất là tiếng gọi lúc nửa đêm, và thứ hai, chính là những chuyện diễn ra trong mơ – Thầy Vương đặt chén trà xuống, nhìn tôi nói.

    - Quỷ không xuất hiện khi ta phòng bị, vì con người là thực thể, ban đêm là lúc cơ thể mệt mỏi nhất, và giấc ngủ chính là thời điểm toàn thân mất cảm giác. Có những kẻ chết trong mơ, cũng là vì không thể chống lại được quỷ triền thân, tức là trở thành nơi chú ngụ cho quỷ - Ông ấy nói.

    - Đây không đơn giản chỉ là nợ mạng, đây là có duyên thì đúng hơn, cô gái đó không thể theo ai ngoài cậu, vậy là vì bản thân cậu chính là nguyên nhân – Tới đây, thầy Vương bỗng chỉ vào tôi.

    Tôi nghe mấy lời chậm rãi vừa rồi, trong đầu hiện lên vô vàn suy nghĩ, những gì xảy ra có cái gì đáng tin được sao, mà quỷ triền thân là cái mẹ gì, tôi đâu cố tình để trở thành người quen với cô gái đó. Bà tào bên kia thì bảo tôi nợ mạng, sang tới bên nàylại thêm có duyên, thế rốt cuộc là tôi với cô gái đó là thế nào?

    Sau một hồi giải thích, thầy Vương mới hỏi tôi:

    - Cậu có manh mối gì về cô gái kia không?

    Tôi lập tức giao lá bùa tìm được trong quan tài cho thầy Vương. Ông ấy nhận mảnh giấy, nhìn lướt tử trên xuống dưới một lượt, hai mắt bỗng tối lại, thầy Vương nghi hoặc hỏi:

    - Người này là bị chôn sống phải không?

    - Đúng vậy, cô ấy không chồng mà có thai, bị dân làng bắt được nên họ đã phạt chết cô ấy - Tôi gật đầy nói.

    - Không phải, đây là bùa của người Hoa, bùa này ...

    Của người Hoa? Tại sao người Hoa lại có liên quan tới chuyện này, nếu như theo cách nói của ông quản trang, vậy người trong bản sẽ chỉ nhờ tới pháp thuật của bà tào để giải quyết những vấn đề tâm linh của họ. Vậy lá bùa này sao lại của người Hoa?

    Thầy Vương rơi vào trầm ngâm, chúng tôi cùng chờ đợi câu trả lời về lá bùa kỳ lạ này. Trong chốc lát, ông ấy nhìn lại lá bùa, đôi tay bỗng trở lên run rẩy.

    - Thầy nhớ ra được điều gì về lá bùa này rồi phải không?

    - Đây, không thể nào, đây là bùa trấn hồn của một cổ thuật, nó đã bị cấm từ rất lâu, gần như ta chỉ được đọc nó qua giấy tờ ghi chép lại, những người cố thử nó trước đây đều đã thất bại.

    - Cổ thuật gì vậy? Sao nó lại bị cấm?

    - Cổ thuật đổi mạng lấy mạng, hồi sinh chuyển kiếp, có kẻ muốn làm người chết sống lại đã nghĩ ra thuật này. Nhưng vì thuật này đi ngược lại với luân thường đạo lý nên nó đã sớm bị cấm sử dụng.

    - Lấy mạng đổi mạng, có phải là muốn hồi sinh một người thì phải giết chết một người khác?

    - Là tế sống, dùng một trinh nữ.

    - Trinh nữ? Không phải chứ, cô gái dưới mộ này đang mang thai.

    Nghe tới đó chúng tôi đều tự thấy kinh ngạc, chuyện này thực sự ngoài sức tưởng tượng của tất cả mọi người ở đây. Lá bùa của người Hoa kia liên quan tới một cổ thuật bị cấm, dùng một người sống đổi mạng cho một người chết, có phải là bọn họ không thể tìm được ai để làm vật tế nên đã bắt một cô gái dân tộc, chôn sống cô ấy đồng thời thi hành nghi lễ.

    Nhưng chắc chắn nghi lễ này đã thất bại, vì cô gái ấy không phải trinh nữ, cô ấy đang mang thai. Một xác hai mạng. Tôi đã lờ mờ hiểu ra những chuyện kinh khủng dẫn tới cái chết của cô gái, khiến cho cô ấy uất nghẹn tới mức này, chỉ có thể là bị giết hết sức oan uổng.

    - Nói như vậy thì thầy có cách gì để giải quyết chuyện này không? – Bỗng Cường hỏi. Đáng ra lúc này khoan hãy hỏi câu đó, trước mắt phải giải quyết chuyện của cô gái đã.

    - Khoan, tao...

    - Giải quyết chuyện của mày trước, cô ấy dẫu sao cũng đã chết, nếu mày không tìm cách để thoát khỏi thứ quỷ quái này, mày cũng phải chết theo cô ấy đấy - Cường gạt lời tôi đi - Thầy có nghĩ ra cách gì không?

    - Để xem đã, ta không chắc đã hóa duyên được cho cậu, nhưng vì cậu là người sống, cô gái đó là người chết, duyên này không thành được, nếu còn dây dưa, e rằng cả hai sẽ làm khổ nhau, vì thế mà cô gái ấy tốt nhất nên dừng lại đi thôi.

    Câu vừa rồi của thầy Vương lại khiến tôi cảm thấy, đây thực ra chỉ là một câu chuyện tình yêu ngang trái, giữa linh hồn của một người con gái và một chàng trai người trần, họ đang sắp bị chia lìa. Mà tôi thì không muốn làm chàng trai đó, thế nên tôi chấp nhận để ông thầy bùa kia làm phép hóa duyên âm cho tôi.

    Thầy Vương dẫn mọi người tới một căn phòng khác, bên trong có rất nhiều kệ sách và một bộ bàn ghế để viết lách. Ông ấy hỏi tôi bát tự, xem tử vi can tri rồi viết một lá xớ dài bằng chữ Nho, thấy mấy người bọn tôi không hiểu lắm, ông ấy nói đây là thủ tục trong nghề tâm linh. Sau khi trao đổi hoàn tất, thầy Vương nói:

    - Ta sẽ nói qua một chút về kế hoạch cho các cậu. Chuyện này không cần phải chần chừ nữa, ngay đêm nay, cậu sẽ phải thành hôn với oán linh đó.

    - Thành hôn? – Chúng tôi kinh ngạc hỏi.

    - Đúng, ta sẽ dùng một hình nhân bằng giấy làm cô dâu, còn…

    - Khoan khoan – tôi ngắt lời thầy Vương – Ý thầy là tôi sẽ cười một hồn ma? Đừng đùa, tôi tới tìm thầy là muốn thầy ngăn không cho chuyện này xảy ra mà.

    - Không đơn giản như cậu nghĩ đâu. Ý niệm của oán linh này lớn tới nỗi, nó đã hóa quỷ, nếu muốn diệt trừ tận gốc, chỉ có một cách, đó là hoàn thành ý niệm của nó. Nó muốn cậu làm chồng, vậy ta sẽ đứng ra tổ chức âm hôn cho nó, chỉ cần con quỷ ấy xuất hiện, ta chắc chắn sẽ bắt giết nó, khiến nó vĩnh viễn không được siêu sinh.

    Ông thầy này nói cái gì mà tàn độc thế, cô gái ấy dẫu sao cũng chỉ là bị hại, tôi có thể thông cảm được, đâu cần thiết phải đuổi cùng giết tận như vậy.

    - Có cách nào chỉ cần làm cho cô ấy buông tha cho tôi mà không phải giết cô ấy không?

    - Là cậu chưa biết quỷ là loài sinh vật như nào thôi, chúng sẽ không dừng lại cho tới khi hại được cậu, tha cho chúng chính là tự giết mình đấy.

    - Vậy sắp xếp thế nào tùy thầy. Nhưng phải chắc chắn là sau đêm nay, tôi sẽ không còn liên quan tới chuyện quái quỷ này nữa.

    Thầy Vương nhìn tôi, khóe miệng chợt cười, ngừng một lát ông ấy mới nói tiếp:

    - Cậu đã thấy được hình dạng thực của oán linh đó chưa?

    - Tôi thấy đó là một cô gái dân tộc, ngoại hình hoàn toàn giống người bình thường.

    - Không phải, đó là do cậu tự tưởng tượng ra, hình hài thật của quỷ, rất đáng sợ.

    - Ý thầy là gì?

    - Ta muốn cậu chuẩn bị tinh thần, vậy nên, dùng cái này đi, cậu sẽ hiểu những gì ta vừa nói.

    Thầy Vương lấy từ hộc bàn ra một cái lọ nhỏ, lắc lắc trong tay và đưa sang cho tôi. Lọ làm bằng sứ, chỉ to hơn ngón tay cái một ít, bên trong chứa chất lỏng, tôi nhìn ông ấy hỏi, cái lọ này để làm gì.

    - Đây là nước mắt trâu, nhỏ nó vào mắt, cậu sẽ thấy được ma quỷ.

    Nước mắt trâu mà nhiều được như vậy sao, mà ai chứng minh trâu bò nhìn được ma quỷ, hơn nữa chắc gì đây đã là nước sạch, nhỏ vào mù mắt ai đền cho tôi, trên mặt tôi hiện đúng hai chữ nghi ngờ. Thầy Vương liền giải thích:

    - Không phải như cậu nghĩ đâu, nước này thực sự có hiệu quả, nếu cậu không tin, ta sẽ thử làm cho cậu xem.

    Nói rồi, ông ấy lấy lại lọ sứ, mở nút và đổ thứ chất lỏng bên trong vào mắt. Tôi có thể thấy thứ chất lỏng đó trong suốt, giống như nước trắng bình thường, không biết nó có mùi vị gì không. Sau đó thầy Vương quay ra nhìn tôi, hai mắt vẫn nhắm mở bình thường, không đau đớn hay tấy đỏ gì. Nhưng mà tôi vẫn không tin, bây giờ lừa đảo cũng có trăm kiểu, đây có khi chỉ là chiêu trò thôi. Nhỡ tôi đổ vào mắt mà có chuyện, ông ta bắt tôi trả tiền để có thuốc giải thì làm thế nào.

    - Để tao thử, tao muốn xem con ma hình thù thế nào – Từ phía sau, thằng Mạnh nhao lên trước mặt tôi.

    Tôi muốn hội ý một chút với bọn họ, nhưng thằng Mạnh hành động nhanh hơn, cậu ta chộp cái lọ trong tay tôi và dốc nó vào mắt. Tôi thầm chửi, trên đời này đúng thật không sợ kẻ địch mạnh, chỉ sợ đồng đội ngu như heo. Nhưng mà thằng Mạnh vẫn bình thường, nhỏ xong mấy giọt nước thánh đó, cậu ta quay ra nói là chẳng thấy gì. Thầy Vương bảo, quỷ không thể ra vào được nhà của ông ấy, thế nên đứng ở đây không thấy được là đúng. Sau cùng vẫn là đợi tôi nhỏ thứ nước khả nghi này vào mắt, bất đắc dĩ tôi cũng ngửa cổ lên đổ vài giọt vào. Tiếp theo tôi đợi xem có phản ứng nào xảy ra không, may mắn là tôi chẳng cảm thấy trong người có gì thay đổi cả.

    - Giờ ta sẽ bảo lão Trư đi lấy hình nhân cô dâu tới đây, dưới nhà ngang còn một phòng trống, ta dẫn các cậu tới đó, hãy trải cái thảm đỏ này từ trong phòng ra tới hiên, chỉ được thắp một cây nến ở góc cô dâu ngồi thôi, còn lại không được để ánh sáng chiếu vào. Nhớ lau sạch cái bàn đối diện cửa chính đi, đặt mấy xấp vàng mã, một bát nhang, lát nữa ta sẽ đem thêm mấy bát cơm cúng nữa tới. Nghi lễ phải đầy đủ như đám cưới của người sống vậy.

    Chúng tôi lấy đồ và đi theo thầy Vương tới căn phòng kia, bên trong có giường, tủ và một bộ bàn ghế gỗ đã kê sẵn. Vì không ai sử dụng nên bụi rất dày, cảm giác cũng lạnh lẽo hơn bình thường. Thầy Vương quay sang nói với tôi:

    - Cậu sẽ ngồi ở ghế bên trái, thắp nến ở góc bàn bên phải, khi thấy quỷ theo ánh nến vào phòng, không được sợ hãi, đừng làm ra tiếng động, nó chưa thấy cậu, cho tới khi nhập vào hình nhân, cậu không được liếc sang nó. Cầm lấy lá bùa này, khi nào nó nhập vào hình nhân rồi thì dán lên trán hình nhân, không để cho nó di chuyển. Phải thật bình tĩnh, nếu cậu dao động, thần trí sẽ bị quỷ thao túng, khi đó cậu sẽ gặp nguy hiểm.

    - Làm sao mà tôi không nhìn nó mà vẫn có thể biết được nó nhập vào hình nhân?

    - Ta sẽ buộc một đầu sợi dây đỏ vào cổ tay hình nhân, cậu giữ đầu dây còn lại, nếu thấy sợi dây động, lập tức dán lá bùa vào trán hình nhân. Làm gì cũng không được nhìn vào mặt nó, ta sẽ ở phía sau yểm trợ cho cậu. Còn có bạn của cậu ở bên ngoài nữa.

    - Chúng tôi có thể vào đây cùng thầy được không, nếu ở ngoài, chúng tôi sẽ không yên tâm – Cường lên tiếng.

    - Cậu không sợ sẽ làm bạn mình phân tâm sao? Trong quá trình đó các cậu có làm ra chuyện gì, khiến cho con quỷ kia nổi giận, vậy cũng chính là hại chết anh bạn này đấy.

    - Chúng tôi sẽ làm theo ý thầy, không để sơ xuất nào xảy ra đâu – Mạnh nói. Giờ tôi mới biếu mấy thằng này rất thích xem trò ma quỷ, tại sao không phải là bọn họ gặp chuyện, cứ phải là tôi mới được sao.

    - Chuyện này sẽ không nguy hiểm chứ? – Tôi hỏi.

    - Ta đảm bảo với cậu, oán linh kia sẽ không còn theo bám cậu được nữa. Nhưng chi phí cho chuyện này không phải rẻ đâu, cậu có chấp nhận không?

    Đường Tăng có khác, làm việc rất chuyên nghiệp, năm xưa Bồ Tát dạy làm cái gì cũng phải mất đồng tiền, tôi biết chứ, vì thế nên lập tức gật đầu, nói:

    - Cái đó tôi đã chuẩn bị, thầy cứ ra giá đi.

    Tôi sẽ không đề cập tới chuyện tiền nong ở đây, vì thực tế cái giá mà tôi phải trả cho một lần này, không phải chỉ có tiền, mà còn là những thứ quan trọng hơn nữa.
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/7/16
  5. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 24. Âm hôn (5)

    Chúng tôi không phải đợi lâu, sau khi dọn qua căn phòng, lão Trư đã đem hình nhân cô dâu và một bọc đồ tới. Thoạt nhìn, tôi thấy nó cũng giống với những hình nhân bình thường, có đầu, thân và tứ chi được làm từ que tre và giấy. Nhưng lão Trư nói con hình nhân này có những khớp nối đặc biệt, để nó có thể di chuyển được các bộ phận cơ bản như đầu, chân và tay. Vừa giải thích lão Trư vừa vặn đầu của hình nhân ngược ra sau, khuôn mặt hình nhân được chế tạo rất thô sơ, hai hốc mắt bôi đen, miệng vẽ bằng ba nét bút đỏ, không có mũi, nhìn nó đột nhiên hướng mặt về phía tôi thực sự khiến tôi giật mình.

    Lão Trư đặt hình nhân đứng dựa vào vào ghế bên phải, bộ quần áo bằng giấy đỏ không quá cầu kỳ, chỉ là hai mảnh bìa cát tông được kẻ vẽ hoa văn loan phượng, ở trong còn một tầng giấy lót mỏng, chân hình nhân đi đôi hài đỏ, nhìn cũng thấy giống một cô dâu, nhưng mà là kiểu cô dâu Trung Quốc. Xong tới lúc thắp nến, trước đó chúng tôi chỉ dùng điện thoại để chiếu sáng, lão Trư nói nến này có trộn với bột quế, dùng để khử mùi xác chết, nó cũng có thể giúp người sống đánh lạc hướng quỷ. Mới đốt được vài phút mà cả phòng đã đầy mùi quế, đậm tới mức mũi tôi cay cay, kiểu này thì chó cũng phải điếc mũi chứ chưa nói tới quỷ.

    Trong bọc đồ còn có một bát hương, thẻ nhang, một cây nến mới, một sợi dây đỏ, một con dao, một cái chuông lắc và một cái áo dài đỏ. Lão Trư đưa áo dài cho tôi, bảo tôi lát nữa mặc cái này vào, dẫu sao thì cũng là đám cưới, chú rể không thể mặc quần áo bình dân như vậy được. Tôi hỏi mấy lầy là cái áo này ở đâu ra, hình dạng cũ kỹ quá, lão Trư quanh co mãi mới nói, đây là áo niệm của người chết. Nghe xong tôi rụng rời, dù biết là phải làm rất nhiều nghi thức quái dị, nhưng tới mức mặc áo người chết thì tôi không theo được. Ngay lập tức tôi trả lại đồ cho lão Trư, bảo ông ấy là tôi không thể mặc.

    Lão Trư cũng không ép, dạo gần đây, các nghi thức rườm rà đã bị cắt xén bớt, miễn là có cô dâu chú rể là thành đám cưới được rồi. Cây nến mới đặt ở bên góc tôi, nhưng không thắp lên, bát nhang đặt ở phía trước, lão Trư dặn khi nào bắt đầu nghi thức, thầy Vương sẽ chỉ tôi phải làm như thế nào. Giờ tôi chỉ cần chuẩn bị tinh thần, nhiều người thần trí không bình thường, khi thấy quỷ sẽ bị hoảng sợ, gào thét rất nhiều, vì thế mà luôn có sẵn một miếng vải nhét trong miệng. Nghĩ tới cảnh mình cũng phải ngậm giẻ như vậy, tôi nổi hết da gà, lại bảo với lão Trư không phải chuẩn bị cái đấy, tôi tự kiềm chế được.

    Sau khi giải thích xong tác dụng của mấy món đồ kia, lão Trư rời đi, trong phòng chỉ còn lại bốn người chúng tôi. Thỉnh thoảng cũng có người nói một câu, nhưng vì không ai đáp lời nên tất cả lại im lặng. Riêng tôi thì từ lúc đem hình nhân cô dâu kia vào phòng, đặt cạnh cái nến vừa thắp, cảm giác chỗ này kỳ dị lạ thường. Dù cố gắng ngồi ở tận cuối giường, tránh cái hướng nhìn của mặt hình nhân, nhưng vẫn thấy hai hốc mắt bôi đen kia cứ như đang liếc liếc tôi.

    Thấy khó chịu quá nên tôi đứng lên đi ra tủ, thử kéo cánh cửa một cái, tôi thấy nó không khóa, chẳng biết bên trong cất cái gì. Tôi mở hé ra, rọi đèn điện thoại vào, không thấy cái gì cả, bên trong hoàn toàn rỗng không.

    - Nhìn gì?

    Tôi giật mình, vừa có ai nói sau lưng tôi. Quay lại xem là người nào, tôi thấy cả ba thằng bạn đều đang hoặc nhìn ra cửa, hoặc nhìn trần nhà, hoàn toàn không chú ý tới tôi. Là ai vừa hỏi? Tôi cau mày, rõ ràng tôi nghe thấy có tiếng người, vừa nhanh vừa gần, chỉ có thể ở trong phòng này thôi.

    - Nhìn gì?

    Lần này thì đúng rồi, đang liếc quanh phòng, đột nhiên tiếng nói đó lại vang lên. Tôi có thể xác định được chỗ phát ra tiếng nói ấy, nhưng đó lại không phải từ người, nó là từ hình nhân cô dâu đứng kia. Mắt hình nhân giống như đang liếc tôi, dưới ánh nến chập chời, đường viền môi lay động nửa như đang cười nửa như đang mếu, quái dị nhất là sao nó có thể nói được?

    Tôi nhìn nó thật lâu, xác định xem có phải chính con hình nhân ấy vừa nói không. Ánh nến bỗng lay động dữ dội, giống như có cơn gió ở đâu thổi vào, nhưng tôi hoàn toàn không cảm thấy trong này có luồng không khí nào dịch chuyển, tất cả vẫn lặng yên.

    Trừ một thứ.

    Cái đầu hình nhân, nó đang quay dần về phía tôi. Trò đùa này không vui chút nào, có ai đang xoay đầu nó phải không, khuôn mặt tranh tối tranh sáng càng lúc càng trở lên rõ ràng. Tôi cảm giác được từ trong hốc mắt nó như có cái gì trồi lên, rất nhiều, không chỉ có hốc mắt, toàn bộ da mặt hình nhân kia đều lùng bùng như một lớp màng bọc ổ trứng ròi, chúng nhung nhúc đẩy lớp giầy trồi lên. Khóe miệng dần rách ra, tôi kinh hoàng chết lặng, bên trong là một lớp da người trắng bệch.

    - Nhìn gì?

    Đang lúc sợ hãi tột độ, bỗng có tiếng ai đó nói vào tai tôi, khiến tôi giật mình co dúm người lại, lập tức quay mặt nhìn sang. Người vừa nói là Duy, cậu ta đứng bên cạnh tôi từ lúc nào, tôi lắp bắp hỏi:

    - Thấy không?

    - Thấy gì? – Duy hỏi lại, cậu ta thấy tôi vuốt mồ hôi trên mặt, ánh mắt có hơi ngạc nhiên, trong phòng cũng chưa nóng tới mức đó.

    - Con hình nhân, nó… nó vừa xé…. mặt nạ….cái lớp giấy bên ngoài ấy – Tôi cố gắng miêu tả và chỉ về phía hình nhân đang đứng.

    - Đâu? – Thằng Duy nhìn theo tay tôi chỉ, mặt không kinh ngạc.

    Tôi cũng nhìn lại, con hình nhân vẫn nguyên vẹn, khuôn mặt không chút chầy xước, tầng giấy bồi bên trên vẫn còn kín kẽ. Ánh nến tĩnh lặng, mắt tôi lại như hoa lên, chắc vừa rồi là ảo giác, tôi đang bị căng thẳng, chính cái không khí này khiến tôi căng thẳng. Tôi sợ mình sẽ không thể bình tĩnh khi đối mặt với con quỷ kia, rồi sau đó tôi sẽ tự hại chết mình mất.

    - Mày đừng suy nghĩ nhiều, lát nữa ông thầy bùa sẽ giúp mày, còn bọn tao ở đây nữa, sẽ ổn thôi – Mạnh vừa vỗ vai tôi vừa nói.

    - Đã khiến các cậu phải đợi rồi, sắp tới 9h, việc này không cần chần chừ lâu nữa, chúng ta bắt đầu thôi – Thầy Vương bước từ bên ngoài vào, trên tay cầm thêm hai bát cơm cúng và quả trứng luộc. Có vẻ ông ấy rất vội vã.

    Thầy Vương buộc sợi dây đỏ vào tay hình nhân, một đầu đưa cho tôi, và bảo tôi ngồi xuống ghế. trước khi bắt đầu nghi lễ, ông ấy nói lại một lần, tôi sẽ nhìn thấy những thứ kinh khủng ngoài sức tưởng tượng, dù cho nó có làm ra hành động gì, thì tôi cũng vẫn phải giữ yên lặng, không được dao động. Chỉ cần kiên nhẫn đợi nó nhập vào hình nhân, tôi sẽ dán lá bùa này lên trán nó, tự khắc hình nhân sẽ bị đứng hình, giống như đây là cái lồng nhốt và lá bùa này chính là chìa khóa. Ông thầy bùa sẽ chùm chiếc khăn lên đầu nó, nó sẽ không nhìn thấy gì nữa.

    Sắp xếp xong cho tôi, thầy Vương chỉ định cho Mạnh và Cường trốn trong tủ, còn Duy sẽ cùng ông ấy rình ở cạnh giường. Ông ấy còn dặn ba thằng là, chỉ được quan sát, dù cho có chuyện gì xảy ra cũng không được manh động, chỉ cần làm cho con quỷ kia nghi ngờ, mạng của tôi lúc đó sẽ khó giữ. Vì tôi không đem theo đồ gì phòng thân, tất cả những gì tôi phải làm là tập trung vào sợi dây, hai mắt nhìn thẳng, tâm lý vững vàng, và tin tưởng vào pháp thuật của thầy Vương.

    Ông thầy bùa thắp lên ba nén nhang, vì đây là cúng người sống nên không cần vái lạy, tiếp theo ông ấy rút hai lá sớ trong ống tay áo ra, đọc một lá trước mặt tôi, một lá đọc trước con hình nhân. Sau đó thầy Vương bắt tôi ngửa bàn tay lên, nhắm lấy ngón cái mà cầm con dao cứa một đường, dù đã có chuẩn bị như tôi vẫn thấy chỗ bị cắt đau nhói.

    Khi máu chảy ra, thầy bùa nhanh chóng ấn ngón cái của tôi vào cả hai lá sớ. Có thể hiểu là ông ấy đang bắt tôi điểm chỉ vào giấy đăng ký kết hôn. Nhìn hai dấu vân máu trên nền giấy vàng đã khô đi, thầy Vương gập gọn một lá sớ, gài vào cổ hình nhân. Còn một lá của tôi, ông ấy châm lửa đốt đi, vừa đốt vừa khua khua quanh đầu tôi, khiến cho cả người tôi ám khói khét nẹt.

    Hoàn thành nghi lễ, thầy bùa cầm chiếc chuông nhỏ lên, ghé sát vào tai hình nhân, ông ấy gọi:

    - Giàng Thị Dương

    Keeng!

    Cứ như vậy liên tiếp ba lần, cách mỗi lần là một hồi chuông, giống như hô thần nhập tượng vậy. Tiếng chuông cuối vừa dứt, thầy Vương đặt lại chuông lên bàn, hai chân chậm dãi lùi về phía giường, coi như nhiệm vụ gọi hồn của ông ấy đã hoàn tất.

    nghe thì có vẻ buồn cười, nhưng ai rơi vào tình huống của tôi mới thấy, chuyện này thực sự rất nghiêm túc. Không khí trong phòng lập tức trùng xuống, tôi ngồi bên ghế trái, đối diện với cánh cửa chính khép hờ, xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ có duy nhất một nguồn sáng tỏa ra từ ngọn nến, từng đó không đủ để tôi quan sát cả căn phòng. Thứ tôi có thể thấy rõ nhất là một nửa khuôn mặt của hình nhân bên ghế kia, ám ảnh tâm lý khiến tôi không dám nhìn thẳng về phía nó.

    Nén nhang vừa thắp đã bắt đầu rụng tàn, khói nhang bay thành từng dòng trong không khí, có thể dựa vào đó mà thấy được không gian trong phòng ngưng đọng như thế nào. Bỗng tôi thấy làn khói kia chuyển động.

    Vù.

    Cánh cửa mở tung trước mắt tôi. Là gió. Vì tôi thấy xung quanh không hề thay đổi, như trong phim là sẽ có một bóng đen ập vào, tiếp theo ra sao thì tôi chẳng rõ, vì tới đó là tôi không xem nữa. Mùi quế trong phòng đang tan dần, hoặc là có một thứ mùi khác vừa xuất hiện. Tôi hít thử một hơi, thực sự là có mùi lạ bay phảng phất quanh đây. Không phải đợi lâu, tôi lập tức cảm thấy thứ mùi đó đang tiến thẳng tới chỗ mình.

    Đó không những rất thối, mà còn gây gây như mùi xác động vật đang phân hủy. Mỗi lần tôi hít thứ mùi đó vào, ruột gan tôi như muốn tuôn ra đường mũi hết, kinh khủng tới choáng váng mặt mày. Tính cho tay lên bịt mũi, nhưng nhớ lời dặn của thầy bùa, không được động đậy nên tôi lại nhịn xuống, nhưng mặt mũi vẫn méo xẹo đi.

    Chắc quỷ đang tới. Tôi thầm nghĩ, cố gắng ổn định tâm lý, chỉ mới là mùi của nó thôi mà tôi đã không chịu được, nếu thấy hình dạng nó, chắc tôi sẽ chết ngất mất. Bình tĩnh, bình tĩnh. Hai mắt nhìn thẳng, phía trước là khoảng sân tối om, không có gì cả, chưa có gì cả, hình như có gì rồi. Trán tôi bắt đầu toát mồ hôi, trong bóng tối trước mặt, có thứ gì đó vừa chuyển động.

    Thực ra sau một lúc hít thở cái mùi thối đó, tôi lại thấy nó không khó ngửi lắm, có lẽ là tôi đã quen nên có ngửi tiếp cũng thầy bình thường. Mà càng ngửi, tôi lại càng thấy mùi này thay đổi, đang từ thối như vậy, ngửi một lát, tự nhiên thấy dễ chịu hẳn. Giống như mùi của đồng cỏ vậy, vừa thoải mái vừa mát mẻ, lại có phần giống mùi hoa dại, thoang thoảng rất nhẹ nhàng. Chắc không phải quỷ quái gì đâu, đây là mùi của rừng núi theo gió bay vào thôi.

    Tôi bỗng thấy mình chẳng còn căng thẳng gì nữa, toàn thân thả lỏng, tâm trạng thư thái như ngồi ngoài đồng hóng gió vậy. Thú vị ở chỗ, bóng đen bên ngoài đang tan dần, xuất hiện trước mắt tôi, thực ra là một người.

    Người này thân hình không cao, dáng vẻ nhỏ nhắn, tuy là quần áo có hơi rách nát, nhưng tôi vẫn nhìn ra, đây là một cô gái. Sao ở đây lại có con gái, có khi là người giúp việc trong nhà ông thầy bùa, nhưng mà quần áo tả tơi như vậy, chắc không phải là bị ông ta đánh đập hành hạ chứ. Tôi thấy cô gái ấy ngập ngừng đứng ngoài cửa không bước vào, định mạnh dạn đứng dậy gọi, bỗng sực nhớ ra là mình đang phải thi hành lễ, dù có bất cứ chuyện gì cũng phải ngồi im.

    Cô gái sau một hồi ngó ngang ngó dọc, chắc không thấy ông thầy bùa kia nên mới nhấc chân qua bậc cửa, chầm chậm bước vào. Tôi vẫn chưa thấy được mặt mũi của cô ấy, vì tóc tai rũ rượi quá, giống như cô ấy vừa lăn lộn trong bụi cây nào đấy đi ra vậy. Cô gái càng tới gần, mùi thảo mộc càng bay đậm, tôi còn cảm nhận được cả mùi bùn đất rất nhẹ bay ra từ người cô ấy. Chẳng biết cô ấy đi đâu đêm hôm mà toàn thân lấm bẩn như thế, đây cũng không phải phòng của cô, cô bước vào để làm gì?

    Chẳng lẽ cô không thấy tôi đang ngồi như tượng, và con hình nhân kỳ dị đang đứng lù lù kia sao, đây không phải nơi cho cô bước vào. Đang nghĩ bỗng tôi lạnh sống lưng. Không đúng, tôi ở đây là để chờ một con quỷ, giờ đáng nhẽ nó phải xuất hiện rồi, tại sao tôi chưa thấy nó. Không phải chứ, con quỷ ấy...

    Vừa nghĩ tới đó, tôi chớp mắt, lập tức khuôn mặt của cô gái áp sát vào mặt tôi. Cũng không tới nỗi tệ. Tôi thầm nghĩ, cô ấy có đôi mắt sinh động, làn da trắng hơi nhợt, mũi miệng vừa vặn, tổng quan thì khá ưa nhìn. Nhưng mùi trên người cô ấy nặng quá, tôi ngửi một hơi mà toàn thấy mùi bùn, nhìn không đến nỗi bẩn thỉu lắm mà sao nặng mùi thế.
    Cô gái nghiêng đầu mấy lần, dường như đang nhận xét nhan sắc của tôi, khuôn mặt không biểu cảm cứ đưa qua đưa lại trước mắt khiến tôi muốn vung tay gạt cô ấy qua một bên. Được một lát thì cô ấy hôi không nhìn tôi nữa, lại chầm chậm bước về phía con hình nhân.

    Tôi vẫn lẩm nhẩm mấy lời ông thầy bùa dặn trước khi hành lễ, không được nhìn sang bên phải, không được quay đầu, không được cử động. Nhưng khi cô gái kia đi khỏi tầm mắt, tôi lại tự nhiên quên dần mấy câu khẩu quyết ấy, trong lòng nảy sinh một sự tò mò rất lớn. Tôi muốn xem cô ấy đang làm gì, có khi nào cô ấy thấy con hình nhân kia lạ lạ, lại động vào nó thì sao. Không được, nếu cô ấy làm gì tới con hình nhân thì buổi lễ ngày hôm nay sẽ trở nên vô nghĩa, và tôi sẽ không thể thoát khỏi những chuyện kinh khủng này.

    Suy nghĩ mỗi lúc một mơ hồ, tôi không nghĩ tới là, có một ông thầy bùa và ba người bạn của mình cũng đang ở trong phòng này. Tôi chẳng nhớ được gì, ngoài một điều, tôi muốn nhìn xem cô gái kia đang tiếp tục làm gì. Dù lý trí tôi vẫn tỉnh táo, tôi biết mình không được quay sang bên đó, không được động đậy dù chỉ là một cái liếc mắt, nhưng cơ thể tôi hoàn toàn không nghe theo.

    Tôi quay đầu sang phải, hai mắt tìm tới nửa khuôn mặt hình nhân bên kia.

    Đối diện với tôi, không phải nửa khuôn mặt, mà là cả khuôn mặt hình nhân trắng bệch đang nhìn lại. Sợi dây trong tay tôi rung rung, nhưng tôi không còn biết mình phải làm gì, trong một khắc tôi thấy xung quanh lập tức sáng bừng lên và hình nhân kia bỗng cười với tôi. Nụ cười vô hồn, như có như không hiện lên trên khuôn mặt cứng đờ ấy.

    Vậy là sao? Tôi ngây người nhìn theo từng cử động mà hình nhân làm ra. Nó vẫn nhìn tôi, nhưng khoảng cách dần thu hẹp lại, dường như nó đang di chuyển, nhưng tôi không thể nhìn đi đâu khác, ngoài hai hốc mắt đen ngòm kia. Đầu tiên là cách một cái bàn, sau đó là nửa cái bàn, rồi cách một cánh tay.

    Vừa di chuyển, hình nhân vừa nâng một bên tay lên, cử động chậm chạp và giật cục như con rối, tôi dán mắt vào cánh tay đó, giờ thì lại có một giọng nói vang lên trong đầu tôi:

    “Nắm lấy, nắm lấy đi”

    Tôi phải nắm lấy, bàn tay giấy đang dần vươn tới gần tôi, kéo theo khoảng cách càng được thu hẹp. Phải vươn tay ra, tôi muốn chạm vào nó, giữ chặt nó, đây giống như một khát khao thầm kín vẫn tồn tại trong lòng tôi bây lâu nay.

    Bỗng có một tiếng động cực lớn vang lên, lý trí tôi dao động, bàn tay giấy kia lập tức lùi xa khỏi tầm mắt tôi. Không được, tôi muốn nắm lấy nó! Ngay lập tức cơ thể tôi lao theo cánh tay giấy kia, bằng một sức lực phi thường, tôi vươn tay chộp lấy nó. Nhưng chỉ một khắc thôi, bàn tay ấy vuột mất, và trước mắt tôi chợt hiện lên một đống lửa cháy rừng rực.

    Chuyện gì đang diễn ra, không được làm thế, tôi chưa chạm được vào bàn tay ấy, là kẻ nào vừa châm lửa, mẹ kiếp. Tôi như phát điên lên, xung quanh tôi bỗng bó chặt lại, cảm giác toàn thân bị kéo giữ kịch liệt, không thể vùng ra cũng không thể xoay chuyển. Hai tai ù đi, có tiếng ồn rất lớn liên tục dội vào tai tôi, vừa giống tiếng gào thét, vừa giống tiếng khóc bi ai.

    “Cứu...”

    “Cứu tôi...”

    “Xin hãy cứu tôi...”

    Mẹ kiếp, có người trong đám cháy, có người đang kêu cứu. Tôi phải dập lửa đi, đó là một cô gái, chính cô ấy đang gọi tôi, ai đó hãy nghe cô ấy gào khóc đi, cứu lấy cô ấy. Càng cố gắng vùng ra khỏi những thứ đang níu giữ lấy mình, tôi càng bị lún sâu xuống, không thể thoát ra nổi. Cái thứ chết tiệt gì đang kéo tôi lại, tôi nhìn xung quanh, chỉ thấy những bóng đen chập chờn, và đống lửa đang đần lụi đi.

    Tiếng gào thét không còn vang lên trong đầu tôi nữa, suy nghĩ của tôi dần trở lên bình tĩnh, hai mắt bỗng ngây dại. Tôi buông xuôi hai tay, cảm giác bất lực dội lên trong lòng, khiến tôi như đổ sụp xuống. Có ai đó đã đỡ lấy tôi, không rõ là người nào, nhưng giữa cơn mê man thực ảo lẫn lộn, tôi nghe được một giọng thân quen gọi tên mình.