Hot Full [Truyện ma] Giải Ngải Ký

Thảo luận trong 'Truyện ma' bắt đầu bởi phong lưu, 14/7/16.

  1. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 15. Quật mồ (2)

    Đào khoảng chục phút thì tôi quen tay, là con trai nên dù lần đầu bắt tay vào những việc nặng nhọc như vậy cũng không làm khó được tôi. Từng xẻng đất được xới lên, mùi đất đồi không gây như mùi đất bùn dưới xuôi, đất ở đây chủ yếu là cát, vướng tay nhất chính là đống rễ cây. Rất nhiều cỏ dại mọc lan tràn khắp mộ, rễ chúng ăn sâu xuống đất, đào được cả mét rồi mà tôi vẫn phải căng mắt ra để rẽ cỏ.

    Không biết cô gái đáng thương này bị chôn nông sâu thế nào, càng đào tôi càng thấy đất mềm ra, giống như trước đây chỗ này chủ yếu là đất sét, sau thì khô lại rồi nắng gió phong hóa cho tầng trên thành cát. Xẻng của tôi không nhanh bằng của ông già, hai tay ông ta xới thoăn thoắt, không nói quá nhưng tôi thấy ông ta làm nhẹ nhàng như xới cơm vậy.

    Hai đống đất quanh miệng mộ vun dần thành cao, chúng tôi lại lún dần xuống quá mặt đất, đào mãi thì cuối cùng cũng không thể nhìn sang hai bên nữa, xung quanh chính là bốn bức tường đất nham nhở. Ông già làm không ngơi tay, người miền núi sức lực phi thường là vậy, sau vụ này tôi sẽ hậu tạ ông ta một khoản kha khá, để nếu có căng cơ tay gião gân chân thì ông ấy cũng đủ tiền thuốc men tầm bổ.

    - Mồ này chôn sâu hơn bình thường rồi, chắc sợ con ma bên trong bật lên, đào thế mà cũng không chạm được nóc quan nữa.

    Ông già đang đào chợt dừng tay, tôi nhìn thấy mồ hôi cùng đất cát dính trên trán và mí mắt ông ấy, chắc vừa rồi ông ấy cho tay lên quệt thì nó bám vào. Dưới này chỉ có ánh sáng từ hai chiếc đèn pin đeo lủng lẳng trên cổ chúng tôi, nếu muốn nhìn kỹ thì phải ngừng lại, cho đèn pin không dao động mới thấy được.

    - Ông à, hay nghỉ tay một chút, chúng ta đào cũng được một tiếng rồi, nếu đào tiếp sẽ kiệt sức mất. Nhỡ cái thứ bên dưới còn sống, nó mà tấn công thì không có sức chạy đâu.

    Tôi thành thật nói với ông già, không phải chỉ vì thấy ông ấy tuổi gần ba con số còn phải lao động nặng nhọc, mà vì là bản thân tôi sắp thở không nổi rồi. Mồ hôi trong lòng bàn tay thấm vào cán xẻng, khiến tôi cầm không chặt nữa, chùi vào quần áo bao nhiêu cũng không đỡ được. Ông già thấy tôi chật vật thì nói:

    - Mày nghỉ đi, tao làm một mình cũng được, mày trèo lên trên xem có con gì gần đây không, bụng tao nói nơi này không tốt.

    - Thế nào là không tốt vậy?

    - Tao không cảm thấy có người chết ở đây.

    Hả? Cái đó mà cũng cảm nhận được sao? Có phải ông già rồi nên quá nhạy cảm không, tôi nhìn ông già khó hiểu.

    - Cái hồn tao mách với tao là, xung quanh đây chỉ có ma nhà, không có ma Hoang. Mày lên trên kia canh chừng, đi nhanh đi.

    - Ông nói rõ ra thì cháu mới hiểu, cái hồn của ông ở đâu, không phải nó trong người ông sao?

    Ông già nhìn mặt tôi, dưới ánh đèn hắt từ cổ lên, những khoảng sáng tối trên mặt ông ấy như muốn nói với tôi rằng, tao chính là ma đây. Nghĩ vậy tôi chột dạ, hai tay chợt nắm chặt cán xẻng, nếu ông ấy lao tới thật thì tôi cũng không để mình bị cắn mất miếng thịt nào đâu.

    - Trong túi tao, cái hồn của mày trong bụng mày, nhưng tao làm nghề này rồi nên không thể để hồn trong bụng được. Ma sẽ nhìn thấy tao là người, chúng sẽ trốn đi hết.

    Vừa nói ông già vừa vỗ vỗ cái túi bên hông, trong túi có một vật hình bầu, giống như một cái hũ rượu, tôi cười thầm, ông già miền núi này chắc nghiện rượu lắm, coi rượu giống như linh hồn mình vậy. Mà hồn phách là có thật sao, tôi nhìn xuống hai bàn tay mình, cảm giác hơi ấm từ trong người tỏa ra, không thể nào, con người cấu thành từ các tế bào, các tế bào thì không phải hồn phách, mấy lời kia phản khoa học quá.

    - Vậy hồn ông nói với ông như thế nào?

    - Nó mách là ngoài kia mới có người chết.

    Tôi hơi lạnh người khi nghe ông ấy nói câu đó. Bất giác mắt ngước lên trên miệng hố, bên ngoài chỉ một màu tối đen, không trăng sao nên cảm giác sâu hun hút. Thực ra chúng tôi mới đào được gần 1m7, là một cái hố hình chữ nhật dài tầm 2m, rộng tám mươi phân gì đó, ông già ước lượng đủ để bật nắp quan lên. Bật thế nào thì ông ấy không nói, tôi cũng chẳng rõ, chật như vậy, hai người đứng trong hố chỉ quay được đầu, tay chân cũng không thoải mái, hoạt động kiểu gì cũng khó.

    - Ở ngoài kia, có ma ở ngoài kia à?

    - Không phải ma, là người chết.

    Mẹ kiếp, người miền núi nói gì cũng khó hiểu, cái hồn ông ấy thì để bên ngoài, nó tài phép tới mức nào mà có thể ngửi được người chết, hơn nữa tôi là đi bắt ma, chứ có đi đào xác chết đâu. Mặc kệ ông ấy nói gì, tôi phải xong việc ở đây đã, thấy được quan tài rồi thì tôi sẽ lên, bắt một cụ già như vậy đào, không khéo bật nắp quan lên rồi thì ông ấy cũng nằm luôn xuống đó mất.

    - Nếu người chết thì không sợ, người chết cháu nhìn thấy nhiều rồi, cháu muốn xem con ma ở đây kia.

    Tôi không ngẩng mặt lên nhìn ông già nữa, thêm vài giây thì thấy xẻng của ông ấy lại thoăn thoắt xúc đất lên, hai người im lặng luôn tay đào xới, xung quanh chỉ nghe thấy tiếng sàn sạt của đất cát và tiếng thở nặng nề. Không biết đã là mấy giờ rồi, chuẩn bị tới lúc bà tào làm phép chưa, nếu như không kịp quật cái mộ này lên, vậy có phải là tôi sẽ tiếp tục bị con ma kia ám không?

    Sàn sạt.

    Cứ đều đặn sau mỗi nhịp thở là một xẻng đất được hất lên, hai tay tôi bắt đầu mỏi nhừ, chân cũng đứng không vững nữa. Nếu ông già chịu ngừng tay, tôi cũng sẽ ngừng tay, nhưng ông ấy có vẻ còn sốt sắng thấy mặt con ma kia hơn tôi. Nhát xẻng nào ông ấy xúc xuống cùng cắm ngập lưỡi, đào liên tục mà Cường độ không sụt giảm như vậy chắc chắn có phương pháp, có khi ông ấy không chỉ để hồn ở ngoài thân, mà ngay cả tim phổi ông ấy cũng cất hết ở nhà, đào như cái máy vậy.

    Sạt sạt.

    Nghĩ mãi mà tôi không hiểu, vì cái gì thằng Cường vẫn chối được, không phải bố nó khiến cô gái này vong mạng sao? Nếu lần này tìm được cô ta, tôi sẽ nói với cô ta, người cô phải lấy là con trai của gã bác sĩ vô lại đó, hắn còn dám bao che cho việc làm sai trái của bố mình, tôi ủng hộ cô tiến tới với thằng ấy. Ơn thì trả oán phải đền, có gì tôi cho cô địa chỉ, nói cho cô ưu nhược điểm của thằng ấy, sau này từ từ tìm hiểu nhau.

    Sạt sạt.

    Sao tôi cứ cảm thấy như có cát rơi xuống đầu mình, mỗi lúc một nhiều, giống như là có ai ở trên hất cát xuống vậy. Ngừng tay một chút thì thấy không có gì nữa, xoa mặt và áo đều không thấy có cát, nhưng thực sự là có cái gì đó dính dính trên mặt tôi. Mẹ kiếp, không phải cát, là muỗi, muỗi nhiều vô cùng, chúng nó bâu vào mặt vào đầu tôi mà đốt, cái dính dính vừa rồi là mồ hôi và thịt muỗi hòa vào với nhau, mùi vị thật là kinh khủng.
    Tới lúc này thì tôi chịu không nổi nữa rồi, còn đào tiếp thì không chỉ tay chân rụng ra, mà ngay cả đầu tôi cũng sẽ bị lũ muỗi vặt mất. Tôi ngẩng mặt nói với ông già:

    - Ông à, cháu nói thật là ông nên kia nghỉ một lát đi, nghỉ rồi cháu trả công ông thêm, chứ làm tiếp thì chết mất.

    Ông già nhìn tôi, chắc thấy mấy cái xác muỗi bét đầy mặt tôi nên ông ấy cũng hiểu, nhưng thay vì đồng ý ông ấy lại nói:

    - Lên đi, tao đào tiếp, mày lên coi miệng mồ này, đừng đi quá xa, ma nhà cũng không phải ma tốt đâu.

    Tôi cau mày, ông ấy việc gì phải cố chấp như vậy, tôi còn không cuống lên, ông ấy cuống thì được cái gì, nghỉ một lúc lấy sức, có khi còn được việc hơn là cố thêm một lúc. Nghĩ rồi tôi gật gật đầu, cắm xẻng cuống và đạp vào vách đất leo lên trên, chỉ năm phút thôi, tôi sẽ nghỉ năm phút rồi lại xuống đào tiếp. Mà cũng không phải đào lâu nữa, công nghệ chôn cất ngày xưa đâu có hiện đại như bây giờ, tôi chắc chỉ đào thêm chục phân nữa là chạm nóc quan thôi.

    Bên trên không khí có phần lạnh lẽo, nghĩa địa về đêm âm u tịch mịch, nghe được cả tiếng dế kêu rời rạc như tiếng khóc hờn, mà bóng tối ở đây cũng đặc biệt, đen như hắc ín, cách chục bước chân là không thấy được gì. Nếu như bắt tôi một mình ở đây, chắc có chết tôi cũng không chịu, không phải là tôi sợ ma, mà chính cái bóng tối này khiến cho người ta kinh sợ, tối như nuốt chết cả tâm hồn. Nhìn quanh không thấy có gì bất thường, người ta hay bảo đêm xuống ngoài nghĩa địa sẽ có ma chơi, là những đốm lửa xanh chập chờn quanh những bia mộ, biết là không phải ma nhưng cũng có phần đáng sợ. Ở đây lại không có mấy cái đó, hoàn toàn không có gì cả, ngoài một màn đêm thăm thẳm tới rợn người.

    Cũng không hẳn là tĩnh lặng, tôi thỉnh thoảng có nghe thấy tiếng xột xoạt trong một góc tối tăm nào đó, nhưng khi rọi đèn pin qua thì chỉ thấy bia mộ lấp lóa hiện lên trắng bợt dưới ánh sáng. Chắc là con chuột nào vừa chui khỏi hang, một con chuột đói ăn và bị thu hút bởi thứ ánh sáng duy nhất trong tay tôi đây. Tôi cảm nhận được tiếng xột xoạt ấy đang tiến về phía mình, rất rõ ràng, mỗi chớp mắt đều lại gần tôi hơn, nếu nín thở còn đoán được hướng của nó.

    Choang!

    Tôi chiếu thẳng đèn pin về phía vừa phát ra tiếng động. Không có gì. Vẫn là những bia mộ chen chúc, để ý thấy cỏ dưới đất cũng không hề lay động, vậy con chuột đó chắc không to, hoặc là nó đã đổi hướng. Tôi không sợ chuột, trong tay lại có cái xẻng sắt chắc chắn như vậy, con chuột nào ngu ngốc mới xông vào tấn công tôi.

    Bên này!

    Vừa nghe thấy tiếng động tôi lập tức quay đầu rọi đèn pin về phía đó. Vẫn không có gì. Trò này có vẻ rất thú vị, tôi muốn xem giống chuột núi này to tới đâu, nghe nói chúng rất hung dữ, còn sống ở nghĩa địa, có khi được ăn thịt người béo múp chứ không phải vừa. Vẫn nghe thấy tiếng xột xoạt quanh đây, lần này thì tôi chắc chắn sẽ được nhìn thấy con chuột liều lĩnh ấy.

    Đây!

    Tôi lập tức bắn đèn pin về phía đằng sau, nơi có hai bia mộ đặt song song, tiếng động vừa dừng ở đó, tôi nghĩ nó chỉ ở gần đấy thôi, giữa hai bia mộ kia. Nhưng trong một chớp mắt, tôi lại thấy nó di chuyển, đúng, là nó vừa di chuyển, nhìn không giống trong tưởng tượng của tôi. Đó là một bàn tay với năm ngón gầy guộc, nước da trắng bợt khiến tôi xác định được đó không phải là con chuột. Năm ngón tay bám vào bia mộ, vừa thấy ánh sáng lập tức rụt lại, giống như đang chơi trốn tìm với tôi vậy. Đêm hôm như vậy, ai lại đi chơi trốn tìm ở nghĩa địa chứ, không phải người, vậy đây là ma, hay là … người chết?

    Tôi lập tức lấy lá bùa trong người ra, ma thì tôi có cái này hộ thân rồi, còn người chết, tay tôi cầm xẻng lên, nếu người chết có thể sống lại thì tôi sẽ giáng cho nó về mộ thì thôi. Lấy hết can đảm, tôi nhìn một vòng xung quanh, chân bước thật cẩn trọng tới gần hai bia mộ, mày muốn chơi trốn tìm cũng được, nhưng cố mà đừng để bị bắt.

    - Thấy rồi!

    Ách! Tôi giật mình, đầu lập tức quay phắt lại, đúng lúc đó, chỉ trong chưa đầy một khắc, tôi thấy có bóng người vụt qua sát sau lưng mình. Là người thật sao, chỉ lờ mờ trăng trắng, nhanh như vậy, lại im lặng như vậy, nếu đứng ở khoảng cách này tôi chắc chắn có thể cảm nhận được ngay. Rốt cuộc đang có chuyện gì xảy ra, tôi quay đầu lại chỗ hai bia mộ, nhanh chân lao tới phía sau đó, không có gì, chỉ là cây cỏ và những khoảng đất loang lổ. Có phải là nhìn nhầm rồi không, năm ngón tay xương xẩu ấy thực ra chỉ là cây cỏ phản quang mà thành, điên mới tự lừa mình như vậy, chắc chắn là nó vừa ở đây, sau đó bằng tốc độ ma quỷ của mình, nó luồn ra sau lưng tôi, rồi đúng lúc tôi quay lại thì lập tức biến mất. Mà vừa rồi là cái gì kêu vậy?

    - Mày xuống đây mau lên, tao thấy nắp quan rồi, cầm xẻng xuống đây.

    - Vậy ạ, cháu xuống ngay đây.

    Thì ra là ông già đã đào tới nắp quan, đúng như tôi nghĩ, huyệt này sâu lắm cũng chỉ 2m, lại đặt trên đồi, phong hóa xói mòn chắc chỉ còn hơn 1m8 thôi. Vừa nhảy xuống hố, tôi đã thấy chân mình dẫm lên tấm ván gỗ, ông già đào ra được một khoảng bằng cái rổ rồi, tôi định cắm xẻng xuống xúc tiếp thì ông ấy ngăn lại:

    - Phá nắp ra, không được đào nữa, phá từ từ để nghe ngóng con ma bên trong đã.

    Vậy thì hiểu rồi, vì sao chỉ cần một cái hố nhỏ mà vẫn có thể quật được mồ lên. Tôi dùng hết sức thụi xẻng xuống ván gỗ, liên tiếp năm tiếng răng rắc vang lên, cuối cùng thì cái lưỡi sắc cũng xuyên qua được tấm ván, cảm giác được cả chấn động khi lưỡi xẻng đâm ngập trong gỗ. Chôn bao năm mà mặt ván vẫn chắc chắn như vậy, người ta xem chứng rất có tâm khi chôn sống cô gái này, giống như sợ cô ấy sẽ thực sự bật được mồ dậy vậy.

    Tôi đục theo chỉ dẫn của ông già, đầu tiên là đập dập bề mặt ván, sau đó từ từ chọc cho gỗ rụng dần, vừa chọc vừa quan sát động tĩnh bên trong. Không có gì xảy ra, bên trong dường như chỉ có một bộ xương khô, hoặc có khi cả xương cũng đã mục nát hết. Cảm giác lúc đó của tôi thực sự rất hỗn độn, vừa tò mò muốn bật tung hết mấy mảnh ván ấy vừa lo sợ thứ bên trong đó cũng đang trực lao ra ngoài, có trời mới biết ma quỷ là loài có ý thức hay không.

    Tới khi ánh đèn pin có thể soi qua khe hở trên nắp ván, tôi ngừng tay, chọn một vị trí thật an toàn, sau chiếc lưỡi xẻng đã giơ cao, hé mắt nhòm vào bên trong quan. Bụi bay nhiều khiến tôi phải nín thở, bản thân tôi thấy căng thẳng đã giảm bớt, không hiểu sao tôi lại nghĩ thứ bên trong sẽ làm tôi thất vọng. Đang tập trung nhìn vào không gian nhờ nhờ bụi trong quan, đột nhiên ông già quay đèn pin đi chỗ khác, vì hai tay của tôi đã dùng để giữ xẻng, nên đèn pin tôi vẫn đeo ở cổ, lúc này ánh sáng không tập trung ở lỗ hổng trên nắp ván, mà lệch sang trái. Tôi liếc qua ông già, thấy ông ta soi lên trên miệng hố, liền hỏi:

    - Chuyện gì vậy ông?

    Ông già không nói, giây lát lại cúi xuống nhìn tôi, một tay ông ta lập tức gạt tôi ra, tay còn lại nắm xẻng, ngay sau đó tôi thấy ông ta dùng hết sức thụi xuống nắp ván, khiến cho cả người tôi cũng bị chấn động theo. Sức này không phải người thường, tôi lập tức đu lên vách đất, nghĩ vì sao tự nhiên ông già lại nổi sung lên như vậy.

    Rắc!!!! Một phần hai nắp quan lập tức đổ ập xuống, kéo theo cả đất cát bên trên cũng trượt vào trong quan. Ông già không ngừng tay, lại chuyển tay dùng xẻng tiếp tục xúc, tôi đừng vào một bên ván, cũng nhanh tay vét đất lên theo ông già.

    Bên trong trống trơn. Quan này sâu sáu mươi phân, rộng gần năm mươi phân, vách hố tôi đào có phần rộng hơn diện tích bên trong này, phải là người như thế nào mới bị chôn trong một cái quan khiêm tốn vậy chứ. Ông già gạt hết đất và gỗ bên trong ra, tôi thấy thực sự là nó không chứa bất cứ cái gì, hoặc là thứ bên trong đã thoát ra ngoài rồi. Thoát bằng đường nào? Ông già cúi gập người nhòm vào trong quan, ở một bên hông quan, có một lỗ hổng lớn.

    - Con ma thoát ra ngoài rồi, mày có thấy không, con ma trong này không còn nữa.
    - Vậy giờ phải làm sao?

    Tôi vừa nhìn theo hướng đèn pin của ông già, vừa hỏi. Dứt lời tôi liền liều mạng chui vào trong quan, dùng đèn pin soi hết trên vách gỗ bị đục ra nham nhở, lại tới cái lỗ sâu hoắm, có gì đó bất thường ở đây, chuyện này không phải do người bên trong này làm ra.

    - Cháu thấy trong một không gian hẹp như vậy, không đủ lực và đủ rộng để xoay xở đâu, có khi nào là người bên ngoài đã đào vào chỗ cô ấy thì sao.

    - Đứa con gái không làm được, mày biết cái gì đây không? – Vừa nói ông già vừa nhặt một mảnh giấy mục màu vàng dính ở miếng ván gỗ - Bùa trấn hồn đấy, bọn người trong bản tao chỉ mua cái này về dán khi nhà có con ma quấy nhiễu, mày xem, ở đây cũng có, trong quan cũng có nữa, đứa con gái bị ma làm nên bị chôn trong quan chật, để nó không có chỗ mà trốn được.

    Nghe những lời đó của ông già tôi mới để ý, vội cúi đầu lấy đèn pin soi vào trong quan, ở hai bên góc trên nắp quan quả thực có dán hai tờ giấy vàng, người ta dán thứ này ở bốn góc tiếp giáp giữa nắp và thành quan. Bề mặt giấy vẫn còn nhìn thấy được họa tiết bên trên, nếu như nắp quan không bị phá vỡ, vậy chúng chắc chắn vẫn còn nguyên vẹn.
    - Mày người bên ngoài không biết, đứa con gái nào không chồng mà chửa, trong nhà đột nhiên có gà chó chết, người nhà ốm đau, nhà đó sẽ mới bà tào đến xem. Cái thai ấy gọi là ma hoang, vì không có ai nhận, để lại sẽ làm cho cả nhà, cả bản bị ma quấy nhiễu. Bằng mọi cách phải giết nó đi.

    - Vô lý như vậy mà người nhà của cô gái cũng nghe được sao, cháu không hiểu nổi suy nghĩ của dân ở đây, mạng người chứ đâu phải con gà con chó mà muốn giết thì giết.

    - Mày đừng nói thế, chỉ có những đứa bị ma làm mới bị giết. Nếu đứa con gái nào không chồng mà chửa, nhà vẫn yên ổn, không ai biết, nó sẽ đẻ con trong rừng, cho ma rừng nhận mặt rồi để lại đấy. Không đem con ma về nhà thì sẽ không sao.

    Lại còn có những trường hợp mất nhân tính như vậy nữa, bảo sao Đảng và Nhà nước không phổ cập nổi kiến thức ở đây, họ không chịu tiếp thu, cái gì cũng làm theo cảm tính và niềm tin mù quáng vào thế giới tâm linh. Tôi phát chán với chuyện con ma của ông già, ma quỷ gì cũng không bằng con người, tàn bạo, ác độc nhất chỉ có con người thôi.

    Tôi không nói thêm với ông già nữa, nghe tới đây đầu óc tôi đã mụ mị hết rồi. Mắt lại bị cái lỗ hổng trên vách kia thu hút, thế quái nào, ở trong một không gian chật hẹp như vậy, vẫn có người đào được một cái lỗ to thế này. Không bình thường ở chỗ, xung quanh lỗ hổng có rất nhiều dấu vết cào sước, có những vết sâu tới gần thủng ván gỗ. Tôi sờ thử thì thấy những vết cào sâu nhất dường như mới được tạo thành, còn rất nhiều những vết cào mờ và cũ in bên dưới. Giả thiết là 16 năm trước, cô gái bị chôn sống, tuyệt vọng khiến cô ấy cào cấu xung quanh, những vết cào cũ có vẻ giống như do móng tay người tạo thành.

    Vậy những vết cào mới này hình thành như thế nào, cái gì có thể găm sâu như vậy vào trong lớp gỗ. Mà những dấu vết đó chỉ xuất hiện xung quanh lỗ hổng, chúng có ở trên nắp quan, bên vách trái vách phải, nhưng tuyệt nhiên không xuất hiện ở dưới đáy quan, giống như lỗ hổng này chính là trung tâm và có thứ gì đó vẫn luôn điên cuồng cào xé trong này.

    Tôi cân nhắc, sau đó quay qua hỏi ông già:

    - Ông thấy mấy vết cào này không, cả cái vách gỗ bị đục ra nữa, hình như chúng mới xuất hiện gần đây thôi.

    Ông già không đáp, tôi thấy ông ấy đang mải tìm kiếm cái gì đó, tay liên tục đào bới trong đống đổ nát dưới chân, tôi liền hỏi:

    - Ông tìm gì vậy?

    - Áo niệm, đứa con gái quấn trong áo niệm, miệng nhét vải thờ đỏ, muốn thoát được thì nó phải bỏ lại những cái đấy, tao muốn đem bùa về để bà tào xem nó là ma gì, nhưng mà không có rồi. Trong cái mồ này không phải chỉ có một mình nó, phải có thêm cái gì nữa giúp thì nó mới thoát được.

    Cái gì đã giúp cô ấy? Một người con gái bụng mang dạ chửa, lại bị thương, bị chôn sống tàn bạo, nơi này chật hẹp như vậy, thở thôi đã khó, chưa nói tới đào đường thoát ra ngoài. Cái gì đã giúp cô ấy? Đào từ hông ra, tại sao không đào trên nắp ván, hay ở đầu hoặc cuối quan, những vị trí như vậy sẽ thuận tiện hơn cho việc thoát ra ngoài, đào từ hông ra chẳng phải sẽ không thể xoay người được sao. Nếu nằm như trong quan tài này, vậy là ở vị trí nào của cô ấy, bụng, tay với xuống đây rất khó, trong quan không hề rộng rãi, nằm thẳng hay nằm nghiêng đều không thể gập người lại được. Cái gì đã giúp cô ấy? Bụng sao, bụng, cái thai, không phải chứ, nếu nghĩ theo cái cách ma quái nhất, thì chính cái thai ấy đã ngoi ra để đào cái lỗ kia. Một đứa trẻ chưa đủ ngày đủ tháng có thể làm vậy được sao?

    - Nhanh lên, chúng ta phải lấp lại chỗ này rồi đi khỏi đây thôi, con ma đã ra ngoài rồi thì khó mà giết được nó, mày mau về nhà nghĩ cách đi – Ông già bỗng lên tiếng, trông dáng vẻ thì dường như ông ta vừa nhận ra cái gì đó.

    - Khoan đã, ông xem cái lỗ này là đào ra lâu rồi hay mới được đào ra gần đây thôi vậy?
    Tôi thấy cái lỗ này khả nghi lắm. Thực sự mọi chuyện có thể bắt đầu điều tra từ cái lỗ này, ai đào ra nó và nó dẫn đi đâu, tôi muốn biết đáp án của những câu hỏi ấy.

    - Tao thấy là mới thôi, cái lỗ này vừa được đào cách đây chưa lâu, mày thấy đoạn gỗ bị đào ra này không, so với vừa rồi chúng ta đào, dấu vết không khác nhau nhiều lắm, nếu là đào lâu rồi thì chúng nó sẽ cũ hơn.

    - Ông chắc chứ?

    - Tao làm nghề bốc mả này lâu lắm rồi, chỉ cần nhìn gỗ quan là tao biết mả nào mới mả nào cũ, mày cứ nhìn thì biết.

    Nói rồi ông già cầm một mảnh gỗ mới bị chúng tôi đập gãy để xuống cạnh miệng lỗ hổng, bằng mắt thường có thể thấy, dấu vết ở hai chỗ đó không khác nhau là mấy, đều mới và được tạo ra bằng cách thức hoàn toàn thủ công. Ông già lại chuẩn bị gạt đất cát lại, nhìn hành động có thể thấy ông ta đang rất vội, tôi không tiện hỏi thêm gì, trong đầu tôi lúc này đang phân vân, không biết cái thứ bên trong này đã đi đâu, nó thực chất là ma hay còn là thứ gì khác nữa, giống như xác sống vậy.

    - Cái lỗ này sẽ dẫn tới đâu vậy?

    - Tao không biết, hướng này đi thẳng là tới dốc Đèo Cái.

    - Tới Đèo Cái thật sao?

    Chuyện gì thế này, nếu cái lỗ kia mới được đào, vậy có phải nó liên quan tới chuyện thằng Cường bị tai nạn không. Thằng ấy bị tai nạn cách đây mới một tuần thôi, cũng ở đoạn dốc này, có khi nào chính là con ma ấy đã lao vào xe nó.

    - Cháu muốn xem cái lỗ này dẫn tới đâu, để cháu chui vào đây thử xem.

    Không đợi ông già kịp phản ứng, tôi lập tức chui đầu vào trong lỗ hổng, quả thực bên trong rất chật chội, chỉ đủ một thân lách qua, hai tay phải với về phía trước, tốc độ di chuyển bên trong này cũng bị hạn chế rất nhiều. Tôi vừa nhích từng chút một vừa thầm rủa, con ma kia chắc chắn là cái dạng ngực lép, nếu nó có ngực, nó sẽ phải đào rộng thêm vài xẻng nữa, bằng không chắc chắn nó sẽ bị kẹt lại trong này. Lại nói tới bị mắc kẹt ở đây, biết đâu nó chưa ra được thật, tới lúc tôi va phải nó, vậy sau đó tôi phải làm thế nào, bò ngược trở lại hay là đẩy giúp nó, dẫu sao thì nó cũng đã tốn công đào ra cái lỗ này rồi.

    Trước lúc bò sâu vào trong đường hầm này, tôi có nghe loáng thoáng ông già nói cái gì đó ở ngoài, giống như là bảo con ma ấy vẫn còn ở quanh đây, nếu không nhanh rời đi, có thể nó sẽ hại chết tôi. Thú thực tôi cũng có sợ nó, nhưng chuyện này còn nhiều uẩn khúc, nếu không giải thích rõ ràng, e rằng con ma ấy có chết cũng không nhắm mắt.
    Đường hầm tương đối dài, có nhiều đoạn hẹp tới phải thít bụng lại mới qua được, càng bò càng thấy những vết đào ở đây là do một thứ dụng cụ thô sơ nào đó làm ra. Giống như là dùng tay cào từng mảng từng mảng một, vì có những vết in hằn cả dấu móng tay, trông có phần đáng sợ. Nghĩ lại thấy mình cũng liều thật, biết đâu con ma ấy đang ở sẵn trong này chờ tôi, hoặc là rình ở đầu bên kia, chỉ cần tôi ló đầu ra là nó sẽ dùng mấy cái móng tay khều cho một đường, đầu tôi không rắn bằng đất đá ở đây, tới lúc đó tôi sẽ thành ma không đầu mất.

    Nghĩ miên man rất lâu, cuối cùng tôi cũng cảm giác được có luồng không khí ở ngoài thổi vào, phía trước sắp tới đường ra, phải chuẩn bị tinh thần. Tôi cố gắng không để đầu óc mình bị những suy nghĩ tiêu cực làm cho hoảng loạn, nếu như bên ngoài kia có cái gì đó chờ tôi thật, tôi vẫn còn một thứ phòng thân, chính là lá bùa bà tào đưa cho tôi, thứ đó chắc cũng có ít nhiều tác dụng. Càng bò tới gần đầu ra, tôi càng thấy bên ngoài kia yên tĩnh lạ thường, giống như nơi đó không có mối nguy hại nào ảnh hưởng đến tôi.
    Trong giây lát, tay tôi đã chạm được tới miệng lỗ hổng, trán tôi toát đầy mồ hôi, là vì di chuyển tốn quá nhiều sức lực, hơn nữa tôi cũng đang căng thẳng, không rõ đây là chỗ quái nào nữa. Tôi quan sát một chút chỗ miệng hố, không có cây cối, nhiều nhất vẫn là đá, có những cạnh đá chĩa vào trong, lúc chui ra nên chú ý. Nghĩ rồi tôi hít một hơi thật sâu, dùng hết sức đẩy người ra khỏi đường hầm, đầu vừa thoát được miệng lỗ hổng, một luồng không khí mát lạnh ập vào mặt tôi, cảm giác sảng khoái vô cùng. Sau đó vài giây, tôi loay Hoay nhìn sang hai bên, đúng là tôi đang ở trên một triền đồi, nơi này không quá dốc, bên trên chính là đất nghĩa địa, bên dưới là đường đèo.

    - Ông ơi, ông có còn trên đó không, giúp cháu một chút!

    Tôi gọi to, không biết ông già đang làm gì, nếu ông ấy bỏ về lúc này, vậy tiếp theo tôi sẽ phải vất vả lắm đây. May sao tôi gọi mấy lần thì ông già lập tức ló đầu ra, ông ấy vẫn đang ở trên nghĩa địa, thấy tôi gọi thì chạy tới. Tôi bảo ông ấy leo xuống giúp tôi ra khỏi đây, rồi hai người cùng xuống đường đèo kiểm tra một chút. Dù không hiểu tôi muốn kiểm tra cái gì, nhưng ông già cũng xuống cùng tôi, có vẻ như ông ấy là người tốt bụng, làm gì cũng chú tâm và luôn suy nghĩ cho người khác.

    Cách đoạn đường đèo ngay dưới đường hầm kia một khoảng, tôi thấy có một thanh lan can đã hỏng, quanh đó có nhiều mảnh nhựa và một chiếc gương chiếu hậu xe máy bị bỏ lại. Nếu không nhầm thì đây chính là nơi thằng Cường bị tai nạn, có vẻ như chuyện này không phải ngẫu nhiên, chắc chắn con ma kia đã cố tình tấn công xe của thằng ấy, sau đó nhập vào người cậu ta để hại tôi. Tôi có một dự cảm rất xấu về những chuyện sắp xảy ra tới đây. Phải đi tìm bà tào để hỏi xem nên làm gì bây giờ, vật chủ của huyết nhân ngải không có ở đây, liệu còn cách nào khác để diệt trừ nó không.

    Tôi nhờ ông già dẫn tôi đến nhà bà tào, ở đó ông già thuật lại mọi chuyện cho bà ấy nghe, bà tào lập tức làm ra vẻ mặt kinh ngạc, hỏi đi hỏi lại một câu gì đó, sau lại nhìn tôi, dường như trong câu chuyện có điều khiến bà ấy Hoang mang lắm. Ông già nói với tôi rằng, bà tào hỏi có thật là không thấy xác, nếu không thấy xác thì không giết được nó rồi, huyết nhân ngải có ý thức sẽ điều khiển hồn ma làm điều xấu, nếu nó chủ định giết tôi, vậy tôi chắc chắn chết. Nói như vậy có phải là muốn tôi mau chóng rời khỏi đây, sau chuyện này tôi cũng không muốn tiếp tục làm việc ở đây nữa, đi sớm hay đi muộn cũng không khác nhau là mấy. Tôi hỏi lại bà tào, nếu như tôi rời khỏi đây, liệu tôi có thoát khỏi con ma ấy không. Bà ấy không trả lời, hai mắt lim dim, giống như không nghe thấy tôi hỏi. Về sau tôi mới biết là bà ấy có trả lời, nhưng câu trả lời ấy chỉ khiến tôi thêm lo sợ, hơn nữa càng không thể thay đổi được cục diện của tôi lúc này.
     
  2. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 16. Chuyến xe cuối cùng

    Tôi trở về phòng lúc trời gần sáng, cảm giác mệt mỏi khiến tôi không còn muốn nghĩ ngợi điều gì nữa. Thực sự là hết cách rồi, người cao tay như bà tào kia còn không cứu nổi tôi, vậy còn ai ở đây giúp được tôi nữa, thần phật gì chứ, tất cả đều thua một con ma thôi. Chuyện quái quỷ này là do ai mà ra, tự tôi chưa từng hại ai, vậy sao tôi phải chịu đựng nhiều như thế. Được lắm, nếu ông trời đã không muốn tôi ở lại đây, vậy ngay trong ngày mai thôi, tôi sẽ lên xe đi thẳng về nhà, chẳng còn gì giữ chân tôi lại nơi này nữa rồi.

    Trước mắt là phải tìm một cái cớ nào đấy, để bản thân có thể đường đường chính chính rời khỏi công ty, tôi vẫn thích mình ra đi như một người bình thường hơn, kiểu như xin chuyển công tác, vậy sẽ đỡ mang tiếng. Nhưng thời gian gấp rút quá, không có điều kiện để trình bày với bên quản lý, tôi hiểu cái lối làm ăn quan liêu của họ lắm, cái gì cũng phải một tuần sau quay lại. Vậy nên giờ mà có cách gì càng nhanh gọn thì càng tốt, tôi đã nghĩ tới việc mình bị đuổi do vi phạm nội quy của công ty, ví dụ như bị bắt khi đi qua đêm ở ngoài chẳng hạn.

    Thay vì lén lút vượt tường như trước đây, tôi đường hoàng đi vào từ cửa chính, dù đã quyết định là mình làm việc này vì sự an toàn của bản thân, nhưng trong lòng tôi vẫn có đôi chút sợ hãi. Và cái khiến tôi sợ hãi đang ngồi lù lù đằng kia, cặp chó H’mông cộc đuôi của bác bảo vệ, ban ngày chúng được nhốt trong chuồng nên tôi có thể đứng gần nhìn ngắm chúng, ban đêm chúng được thả nên tốt nhất chỉ nên đứng từ trong phòng mà nhìn ra thôi. Bước qua cổng chính được vài mét, tim tôi càng lúc càng thắt lại, mẹ ơi, chưa bao giờ tôi thấy hai chân mình bị đe dọa nhiều như vậy, bước chân mỗi lúc một do dự.

    Liếc qua thấy con nâu cộc đuôi có vẻ đã chú ý tới tôi, nó ngẩng đầu vểnh tai lên, kéo theo đó là con đen cộc đuôi cũng ngỏng dậy. Đôi hung thần của công ty, giờ thì tôi sẽ được chúng chăm sóc tận tình. Đúng rồi, chúng đã đứng dậy, nhìn cái lưỡi thò dài khỏi hàm răng nham nhở kia, có khi chúng đang chuẩn bị lao tới và nhắm xem nên táp vào vị trí nào trên người tôi. Giờ tới quẫy đuôi, cả hai con cùng quẫy cái đuôi cộc của mình, trông có phần đáng yêu, nhưng mà vì sao chúng nó lại quẫy đuôi? Giữa ba chúng ta có thứ tình cảm thắm thiết nào sao, hay hai đứa mày nhận ra bấy lâu nay tao vẫn nhìn trộm chúng mày cắn người. Cứ thế, chúng chỉ đứng dậm chân vài cái, miệng há ra và hết sức quẫy đuôi, giỏi lắm, mai tao sẽ mua tặng mỗi đứa một củ riềng thật to, để ghi nhớ cái ngày trọng đại này.

    Tiếp theo là tới cửa phòng bảo vệ, giờ đã hơn 3h sáng, bác bảo vệ thường sẽ đi kiểm tra quanh khu tập thể một vòng, sau đó trở về ngủ, nếu tôi tính không nhầm thì bây giờ bác ấy sẽ mở cửa, và tôi lập tức bị bắt. Qua cửa sổ, dù không chủ tâm nhìn vào nhưng mắt tôi vẫn liếc thử một cái, bên trong không có ai. Sao có thể không có ai được, tôi dừng lại, nghiêng người nhìn khắp phòng, quả thật là không có ai, chỉ thấy tiếng đài phát rè rè, chắc bác bảo vệ đã đi tuần rồi. Trong lòng tôi chợt có đôi chút thất vọng, chẳng lẽ tôi lại đứng đây đợi tới khi bác bảo vệ trở về, khỏi đi, hai mắt tôi sắp không mở nổi rồi, chỉ lát nữa tôi ngủ đứng ở đây, lại bắt tội bác bảo vệ đưa tôi về phòng.

    Nghĩ vậy tôi lững thững đi tới dãy nhà tập thể, phòng lại ở trên tầng ba nên càng đi tôi càng thấy toàn thân rệu rã. Tới cửa phòng, hình như tôi đã quên mất một chuyện rất quan trọng, tôi không đem theo chìa khóa, đành phải đập cửa gọi mấy thằng bên trong ra mở vậy. Đập cửa hai lần liền thầy tiếng lạch cạch phát ra từ tay nắm, rồi cửa từ từ mở ra, bên trong tối om, vì quá mệt mỏi lên tôi không muốn để ý xem ai vừa mở cửa cho mình. Cũng không có tiếng người nói, nghĩ rằng mọi người vẫn còn đang ngủ nên tôi lẳng lặng đi vào nhà tắm. Mệt tới chẳng buồn bật đèn, cứ như vậy tôi tìm đến bồn cầu và thư giãn.

    Bỗng dưng đèn bật sáng.

    Tôi đứng im trong nhà tắm suy nghĩ, chắc thằng bên ngoài thấy mình quên không bật đèn nên có ý tốt giúp mình, nhưng mẹ nó, chói mắt chết con nhà người ta rồi.
    Giải quyết xong tôi ra bồn rửa mặt, hai mắt nặng như đeo chì, tôi nheo nheo nhìn vào trong gương, thực sự là tôi phải nghỉ việc rồi, chuyện này khiến tôi hốc hác quá. Úp một vốc nước lên mặt, nước rất mát, da mặt lập tức có cảm giác, giống như các tế bào đang hồi sinh vậy. Lần thứ hai ngẩng mặt lên nhìn gương, tôi thấy rõ hơn mọi thứ xung quanh, từ cái khăn tắm treo sau lưng, cái chổi lau nhà, kể cả trong cái khe cửa khép hờ bên cạnh. Có một con mắt đang nhìn theo tôi.

    Giữa khoảng không tối mờ mờ, đột nhiên nổi lên một con ngươi đen cùng tròng mắt trắng dã. Sau lưng tôi bỗng chốc toát đầy mồ hôi lạnh, là thằng vừa rồi ra mở cửa phải không, sao nó không đi ngủ tiếp đi, đừng đấy rình tôi làm gì. Hay thằng ấy có chuyện muốn hỏi, kiểu như không biết cả ngày nay tôi đi đâu, làm gì, đã ăn uống chưa, nếu đã có lòng như vậy thì tôi cũng không ngại trả lời. Tôi nói:

    - Mày còn làm gì ngoài đấy, không ngủ tiếp đi.

    Im lặng.

    Tôi vừa vốc nước lên mặt, lại xoa xoa hai mắt lần nữa, thần trí tôi đã tỉnh táo hơn nhiều rồi. Trong gương, tôi vẫn thấy con mắt ấy nhìn mình, không trả lời là ý gì. Bất chợt, tôi cứng người. Mắt thấy con ngươi đen kia từ từ trợn ngược, tròng mắt lộn lên, con mắt biến dạng, cong cong như hình cánh cung. Giống như mắt người chết đang cười.

    Tôi lập tức quay người lại, thằng nào đêm hôm không ngủ, đi nhìn trộm nhà tắm người khác rồi cười một mình, không điên thì cũng là dạng biến thái. Giờ thì mặc kệ mày là thằng nào, hôm nay tao sẽ dạy cho mày biết, vì sao nước biển lại mặn. Ngay sau đó tôi mở tung cửa, phi thân ra khỏi nhà tắm xem là ai đang rình bên ngoài.

    Không có ai.

    Bên ngoài vẫn mờ mờ tối, ngay tới một tiếng động cũng không có.

    - Minh.

    Bất giác tôi nín lặng, có người vừa gọi tên tôi, không rõ là âm thanh từ hướng nào truyền tới, nghe vừa như thì thầm vừa như réo gọi, cảm giác rất gần, là ngay trong phòng này. Nhưng người vừa đứng ngoài cửa này đâu, vài giây trước vẫn còn lén lút ở đây, nhanh như vậy đã về giường rồi sao. Hay là tôi mở cửa ồn quá khiến mấy thằng cùng phòng giật mình, có khi mấy thằng ấy vừa ngái ngủ vừa gọi tên tôi cũng nên.

    - Minh.

    Lại là nó, giờ thì xa hơn rồi, không phải từ giường của ai cả, là đột ngột vọng lại từ cửa phòng. Giọng nói kéo dài rồi cứ thế lặp đi lặp lại trong suy nghĩ của tôi, người này tôi từng nói chuyện qua, một lần. Ánh sáng của nhà tắm hắt ra chỉ càng làm mắt tôi tối hơn, người kia đứng đâu tôi cũng không thấy rõ, kỳ lạ là nghe tiếng gọi ấy, cơ thể tôi tự giác đáp lại, giống như một phản xạ vô thức.

    - Minh. Đi với tôi không?

    - Đi.

    Đèn phụt tắt. Sau lưng tôi giờ chỉ còn bóng tối, không hoàn toàn là một màu đen, nhưng tất cả đều nhòa đi trước mắt. Nhất thời tôi không nhận biết được mình đang làm gì, hai chân lập tức bước theo tiếng gọi.

    Két…két…két

    Cửa phòng hé mở, một bàn tay trắng bợt với năm ngón tay dài xương xẩu vươn tới. Tôi đã từng gặp bàn tay này rồi, hiện tại không nhớ ra gặp ở đâu, nhưng trong tiềm thức tôi thì nó không hề nguy hiểm và tôi bỗng có một ham muốn mãnh liệt, phải nắm lấy nó!
    Tiếng gọi mỗi lúc một dồn dập, nó lấn át hết mọi suy nghĩ của tôi, không chỉ còn là một người đang gọi, cùng lúc có rất nhiều giọng nói vang lên, giống như có hàng trăm người đang chen chúc trong đầu tôi, gào thét:

    - Minh, nắm lấy, Minh, nắm lấy, nhanh lên…

    Thịch.

    Tôi nắm được rồi.

    Vội vàng mở lòng bàn tay ra, bên trong là một mảnh vải màu vàng, với những nét vẽ màu đỏ nguệch ngoạc. Là lá bùa của bà tào. Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, tôi kinh hãi nhìn lá bùa thấm ướt mồ hôi trong lòng bàn tay mình, tim vẫn còn đập liên hồi, cả tiếng gọi vừa rồi vẫn văng vẳng bên tai:

    - Minh.

    - Minh, mày có sao không vậy?

    - Minh, Minh …

    Kèm theo đó là những cái lắc vai rất mạnh, mọi thứ đều sáng rõ, đèn bật lên từ bao giờ, trước mặt tôi là cửa phòng, vẫn đóng chặt, không ai mở ra, cũng không có bàn tay nào thò vào. Vậy là sao? Tôi ngây người nhìn sang bên cạnh, thằng Duy thấy tôi nhìn thì né đi, thay vào đó là thằng Cường, khuôn mặt thằng này còn kinh ngạc hơn cả tôi. Trong tai tôi loáng thoáng nghe được cậu ta nói rất nhiều, nhưng đọng lại là vài từ rời rạc:

    - …Bọn tao hỏi mày không thưa gì cả?... Đòi đi đâu bây giờ nữa, … Tự nhiên đập cửa rồi gào … nắm lấy nắm lấy cái gì….

    - Bọn mày đang ngủ mà - Tôi thất thần nói.

    - Tao ra mở cửa cho mày, hỏi mày đi đâu mà giờ mới về, mày không trả lời, cứ lầm lầm lì lì đi vào nhà vệ sinh, còn không thèm bật đèn lên nữa - Thằng Mạnh đáp.

    - Vậy là mày nhìn trộm tao trong nhà tắm?

    - Làm gì? Mày vừa vào được tí thì tự nhiên lao ra đập cửa, còn kêu nắm lấy, bọn tao cố mãi mới cản được mày lại, thằng Cường phải nhét cái mảnh vải vàng vàng kia vào tay mày, xong mày mới không kêu nữa.

    Tôi nhìn lại mảnh bùa, trong đầu chợt hiện lên hình ảnh con mắt nhìn hé qua khe cửa vừa rồi, nó không hề chớp, giống như chỉ biết căng ra nhìn tôi trừng trừng.

    - Có phải mày đã gọi tao không?

    - Bọn tao gọi mày bao nhiêu câu, mà mày như kiểu không nghe thấy gì, chỉ đập cửa thôi.

    - Ở đây không có đứa con gái nào sao?

    - Mày điên à, đây là khu tập thể nam, sao có con gái được.

    Tôi nhìn mặt thằng Mạnh, như không hiểu những gì nó vừa nói. Chuyện tồi tệ nhất cuối cùng cũng đã xảy ra. Con ma đó không có ý định dừng lại, nó phục sẵn trong phòng này để chờ tôi về, rồi chọn đúng thời điểm tôi nới lỏng phòng bị để tấn công. Nếu như tôi tiếp tục đi theo nó, có thể tôi sẽ bị kéo ngã khỏi lan can tầng ba, hoặc là bị nó dẫn xuống bể chứa nước, chuyện ma dụ như vậy tôi nghe nhiều rồi. Không ngờ là hôm nay tôi lại trở thành nạn nhân của nó.

    - Mai tao sẽ rời khỏi đây, tao không thể ở lại nơi quái quỷ này thêm một ngày nào nữa.

    Tôi gằn giọng, chuyện này đã vượt quá sức chịu đựng của tôi. Bất kể là bằng cách nào đi nữa, tôi phải rời khỏi đây, căng thẳng trong mấy ngày qua khiến tôi muốn phát điên, hơn nữa tôi không phải người có lỗi trong chuyện này, vì sao tôi phải ở đây chờ chết.

    - Tao cũng định khuyên mày rời khỏi đây, càng sớm càng tốt, có thể nơi này thực sự bị ma ám rồi.

    Cường lên tiếng, trong giọng nói tôi nhận ra được một vẻ bình tĩnh kỳ lạ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/7/16
  3. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 17. Chuyến xe cuối cùng (2)

    Tôi không ngủ được nhiều, chỉ lơ mơ vài tiếng là tỉnh, cảm giác đầu nặng và toàn thân nhức mỏi vô cùng, nhưng chiều nay phải rời đi rồi, đồ đạc ít hay nhiều cũng nên dậy chuẩn bị trước. Ba thằng cùng phòng cũng giúp tôi thu gom đồ đạc, thằng Duy còn hỏi tôi có muốn mua ít đặc sản gì mang về làm quà cho mọi người ở nhà không, để nó chạy xuống thị trấn mua cho. Tôi gạt đi, giờ mấy chuyện ấy không quan trọng, trước mắt vẫn là đống giấy tờ tùy thân, tôi phải làm đơn gửi ban quản lý, rút hồ xơ và xin lại chỗ giấy tờ liên quan. Có thể là trong một ngày sẽ không xong được hết những việc ấy, nhưng tôi vẫn sẽ rời đi chiều nay, còn gì chưa lấy kịp tôi sẽ nhờ mấy thằng cùng phòng gửi bưu điện cho.

    Thu dọn xong thì Duy có việc phải mượn xe của thằng Mạnh đi, nghe cậu ta nói là phải xuống trạm y tế xã lấy giấy khám sức khỏe. Cũng đang không có việc gì nên thằng Mạnh đi cùng luôn, có vẻ như chuyện của tôi ảnh hưởng rất nhiều tới không khí trong phòng. Giờ thì chỉ còn lại tôi và thằng Cường. Cậu ta đang cặm cụi gập quần áo, tôi ngồi bàn giấy viết đơn xin nghỉ việc, viết tới lý do xin nghỉ, đột nhiên tôi nhớ ra một chuyện, liền quay lại hỏi:

    - Mày nói tao nghe xem, chuyện cô gái đó với bố mày là như thế nào?

    Thấy tôi hỏi, thằng Cường dừng tay, vẻ mặt đăm chiêu giây lát, sau đó cậu ta lại tiếp tục gập quần áo, giống như lờ đi câu hỏi của tôi.

    - Dẫu sao thì hôm nay tao cũng đi rồi, ở đây không có ai cả, chuyện này sẽ chỉ có tao với mày biết thôi.

    - Không phải, là tao không biết nói với mày thế nào.

    Giờ thì Cường đóng cửa tủ lại, cậu ta đi tới đầu giường tôi và ngồi xuống, hai mắt nhìn chằm chằm xuống đất. Có cái gì đó vẫn luốn khiến thằng ấy trăn trở, tôi có thể nhìn ra hai đường hằn dưới hốc mắt cậu ta, hình như từ sau khi trở lại làm chính mình, chưa ngày nào cậu ta ngừng suy nghĩ về việc này. Mất một phút để ổn định những lời sắp nói, Cường ngước mắt nhìn tôi:

    - Chuyện tao định nói, bản thân tao cũng không tin, nhưng nó vẫn luôn hiện lên trong tâm trí tao, tao định để khi mày đi rồi, an toàn rời khỏi đây rồi thì sẽ quên đi, nhưng giờ mày hỏi, vậy tao sẽ nói. Mày phải tin tao, những điều này nó xuất hiện thường xuyên trong giấc mơ của tao, và không phải vì tao muốn lừa dối gì mày cả.
    Thằng ấy nói với cái vẻ mặt khổ tâm như vậy, tôi phải trả lời thế nào đây. Cũng không còn nhiều thời gian nữa là tới giờ đi làm, tôi chấp nhận hiểu cho những gì thằng ấy sắp nói.
    - Bố tao và cô gái đó, thực sự ông ấy chỉ là bác sĩ, ông ấy không có bất cứ quan hệ mờ ám nào với cô gái ấy. Cô ấy đã … Ờ… quan hệ mờ ám với một người đàn ông khác…
    Nói tới đây, giọng thằng Cường ngập ngừng, giống như cậu ta không biết phải giải thích câu vừa rồi như thế nào.

    - Mày có nhìn thấy mặt người đàn ông đó không?

    - Ban đầu thì tao chỉ thấy người đó mờ mờ, giống như là chính cô gái cũng không nhớ mặt người đó. Nhưng càng về sau thì tao càng thấy rõ hơn. Hình ảnh đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu tao, cô gái ấy nói chuyện với người đó, tao nghe không rõ, nhưng mặt người đó… tao cũng không chắc nữa.

    - Mày nói cái gì vậy, nói thẳng ra xem nào.

    - Tao nhận ra khuôn mặt của người đó.

    - Mày nhận ra? Là người quen của mày hay thế nào?

    - Nghe này, tao nghĩ đây chỉ là một giấc mơ và tao muốn mày bình tĩnh khi tao nói, thực ra người tao nhìn thấy lúc đấy, là mày.

    Là ai? Tôi ngây người, cậu ta vừa nói cái quái gì vậy? Không phải tôi không nghe ra, mà là tôi không thể hiểu nổi, cái gì mà nhìn thấy tôi, tôi làm gì, nói chuyện với một cô gái chết cách đây 16 năm, lại còn khiến cô ấy có thai?

    - Mày nói gì tao nghe không hiểu.

    - Tao cũng không hiểu, thực sự là tao cũng rất kinh ngạc khi nhìn thấy mặt mày ở đó. Tao không hiểu mày làm vậy bằng cách nào, ý tao là, mày … khiến cô ấy có thai, trong chuyện này tao mới là người sốc nhất.

    Vẫn thế, chuyện gì vừa xảy ra, sao mỗi ngày tôi lại phải đối mặt với một chuyện kinh dị như vậy. Tôi vừa trải qua một đêm không ngủ kinh hoàng, giờ thì chỉ còn chưa đầy 12 tiếng đồng hồ nữa thôi, tôi sẽ được về nhà, chuyện gì nữa đây, tại sao chứ? Không thể nào, mẹ kiếp, thằng này nghĩ gì mà nói ra những lời đó được.

    - Đệch, mày càng nói tao càng đ*o hiểu gì hết, cái gì mà là tao, mày nghĩ cái mày vừa nói mà tao tin được chắc?

    - Vì thế nên tao mới không muốn nói cho mày biết, tao không dám chắc những gì tao thấy trong mơ là thật, không phải, chắc chắn nó không phải là thật, nhưng tao không giải thích được vì sao nó lại như thế. Để nói cho mày hiểu những gì tao đang nghĩ, thực sự khó lắm, nếu mày trải qua những chuyện như tao thì mày cũng sẽ khó xử như tao thôi.

    Đừng nói chuyện với tao bằng vẻ mặt vô tội ấy, tao đang thực sự không hiểu gì đây. Thằng Cường nhíu chặt hai đầu mày lại, tôi chưa từng thấy ai nói dối không chớp mắt và nhìn thẳng vào mặt người đối diện như vậy. Đây là nói dối, tôi không phải là người đó, chắc chắn không phải, đúng không? Trong đầu tôi đột nhiên hiện lên câu hỏi, từ khi nào tôi lại trở lên nghi ngờ bản thân như vậy? Thằng Cường muốn bịa chuyện, vậy có thể thiết kế cho câu chuyện thuyết phục hơn, tốt nhất là không lên có mặt tôi ở đó, vậy tại sao cứ phải là tôi, tôi thì liên quan gì tới chuyện này? Mẹ kiếp, sao tôi Hoang mang quá.

    - Tao biết mày sẽ không tin, những chuyện diễn ra gần đây thực sự không có gì đáng tin hết, tao cũng không muốn mày tin. Nhưng đấy là cái mà tao thấy được, trong mơ mọi thứ đều rất sống động, giống như một thước phim chiếu đi chiếu lại trong đầu tao. Tao cũng không hiểu rõ những gì mình nhìn thấy, rốt cục thì tao cũng không phải cô gái đó.

    - Chuyện này điên rồi, thực sự điên hết rồi. Này, có phải là mày nhìn nhầm tao với ai không – Tôi vẫn cố gắng phủ định những lời trước đó của thằng Cường.

    -Tao không chỉ thấy một lần, tao thấy rất nhiều lần, tao thấy mày xuất hiện, thậm chí trước ngày tỉnh lại, tao chỉ thấy mỗi chuyện gặp mày, ngoài ra tao không nhớ gì hết, cô gái đó phải có tình cảm sâu đậm lắm thì mới khắc cốt ghi tâm mày như vậy.

    - Mày còn nói thế được, tao với âm hồn ấy chưa từng gặp nhau, vậy tình cảm sâu đậm ở đâu ra, mà cái thời kỳ cô ấy còn sống, là cách đây 16 năm, khi đó tao mới được 8 tuổi, mày nghĩ tao có thể làm vậy sao?

    Tôi biết thằng Cường, cậu ta không giỏi bịa chuyện, lừa đảo người khác là một việc rất khó, nếu như không được luyện tập thường xuyên thì biểu cảm sẽ thành giả tạo. Cường từng đi nghĩa vụ, cậu ta rất thẳng thắn, bản chất của thằng ấy là bộc trực, không thích thì nói không thích, sai thì nhận, chưa bao giờ tôi thấy thằng ấy cố ý lừa dối ai. Kể cả chuyện này, nếu như đã muốn lừa tôi, vậy thì cậu ta có thể kể ra bất cứ cái tên xa lạ nào, không nhất thiết phải là tôi, vì như vậy tôi sẽ chẳng có lý do gì để nghi ngờ cả.

    Hai người cùng im lặng. Tôi không hiểu, vì sao năm lần bảy lượt âm hồn ấy nhận nhầm tôi, phải có nguyên nhân gì đó, chắc chắn hồn ma ấy đã thao tác nhầm ở bước nào đấy, dẫn tới việc dữ liệu bị sai lệch, và tôi bỗng dưng trở thành nạn nhân. Cái gì mà nợ mạng, cái gì mà khiến người chết oan, tôi không có làm, tôi chỉ là một thằng kỹ thuật viên quèn, sống 24 năm trên đời chưa có mảnh tình vắt vai, việc xấu xa nhất tôi từng làm, chính là lừa người nhà cho tiền đi chơi điện tử, ngoài ra chưa từng khiến ai hận mình tới khắc cốt ghi tâm. Nói chung là chuyện này vô lý, tôi không cam tâm, bằng mọi giá tôi sẽ đi khỏi đây, ma quỷ sẽ không dời khỏi địa bàn, tôi đi rồi thì mọi chuyện với ầm hồn đó coi như chấm dứt.

    - Mày đừng nghĩ nữa, chuyện này ngay từ đầu đã sai rồi, quên đi, chỉ cần mày rời khỏi đây, tao nghĩ sẽ không có chuyện gì xảy ra nữa, thôi, viết đơn xong thì tới công ty đi.

    Thằng Cường vỗ vai tôi, đành phải như vậy thôi, tôi hết cách rồi, dù chuyện này có được giải quyết thì tôi cũng không muốn tiếp tục ở đây làm việc. Thời gian qua xảy ra nhiều chuyện như vậy, muốn quên cũng khó, chi bằng trở về nhà, tìm một công việc khác, tôi thì làm gì cũng được, miễn là yên ổn và lâu dài. Nghĩ rồi tôi gật gật đầu, viết nốt lá đơn thôi việc, sau đó tôi rời khỏi phòng để tới công ty.
     
  4. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 18. Chuyến xe cuối cùng (3)

    Đúng như tôi nghĩ, ban quản lý nhất định làm khó tôi, họ nói vì tôi ký hợp đồng 3 năm nên việc tôi xin thôi việc là hủy hợp đồng, như vậy tôi sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm, thậm chí còn phải bồi thường cho công ty. Tôi viện minh đủ kiểu, từ gia đình neo người, kinh tế khó khăn, tới bệnh tật đau ốm không thể tiếp tục làm việc, tôi biết mình hủy hợp đồng là sai, tôi đồng ý chịu trách nhiệm với việc này, nhưng xin công ty đừng bắt tôi bồi thường. Suốt buổi sáng tôi chỉ có một việc Duy nhất là ngồi giải trình nghỉ việc và xin công ty giải quyết cho nhanh chóng, nếu như không vì bằng đại học của tôi họ đang giữ thì có lẽ tôi đã nghỉ luôn rồi.

    Nói rất lâu, ban quản lý rốt cục cũng không đồng ý ký vào đơn thôi việc của tôi. Họ nói rằng tôi tự ý nghỉ việc khiến cho công ty thiếu nhân lực, nếu như tôi tiếp tục muốn nghỉ, vậy chiều quay lại, ban quản lý sẽ giải quyết cho tôi theo quy định của công ty. Thực sự bây giờ có lắm chuyện rất ngược đời, người ngoài thì xin không thể vào làm được, còn người trong thì xin không thể nghỉ việc được, một lúc có hàng đống vấn đề cùng nảy sinh, ép tôi muốn điên đầu. Tôi còn muốn nói tiếp nhưng nghĩ là cứ ngồi đây đôi co thêm bao lâu cũng sẽ không được chấp nhận, trừ khi tôi đồng ý bồi thường hợp đồng, mà tôi chắc chắn sẽ không bồi thường, vậy hai bên không thỏa mãn được yêu cầu, chiều nay tôi sẽ quay lại để nghe quyết định.

    Ra khỏi phòng quản lý, đầu tôi gần như trống rỗng, không có bằng thì tôi làm gì được, đi về mở cửa hàng, cái đấy cần có vốn đầu tư, tôi đang trắng tay, tới bán một cọng lông còn khó. Nghĩ mãi mà tôi vẫn không biết giờ mình phải làm gì, trời dần chuyển về trưa, không muốn về phòng nên tôi lang thang ra ngoài cổng công ty.

    Tôi tạt vào một quán nước cạnh cổng, cũng là quán của bà cụ hôm nọ cho tôi mấy đồng tiền xu. Thấy tôi vào thì bà ấy vui vẻ rót nước, hỏi tôi uống gì, ăn gì, sao đang giờ làm lại ra đây, muốn đi đâu, vv… Tôi trả lời qua loa cho có, tâm trạng tôi đang rất xấu nên cũng không muốn nói gì nhiều. Bà già nhìn tôi một lát, bỗng bà ấy nói:

    - Mầy thua bạc hả?

    Tôi bị câu hỏi bất ngờ đó của bà già làm cho bừng tỉnh, ấp úng đáp:

    - Không, cháu không thua, nhưng mà vận cháu đúng là đen thật.

    - Tau cho mày mấy xu chơi xóc đĩa, mầy không ăn được tiền của chúng nó à?

    - Xin lỗi bà nhưng cháu làm mất chỗ tiền xu ấy rồi, cũng chưa dùng được việc gì nữa.

    - Không sao, để tau cho mày hai xu khác, lần này giữ cẩn thận…

    Vừa nói bà già vừa lần vạt áo, lại lấy ra cái túi kim băng bên trong leng keng tiếng tiền xu va vào nhau. Tôi lập tức xua tay, nói:

    - Cháu không chơi nữa, giờ cháu đang không gặp may, mấy ngày gần đây có lắm chuyện xấu xảy đến với cháu, tới mạng cháu cũng không biết có giữ được không nữa.

    - Sao lại không giữ được? Mầy thua nhiều tiền lắm sao?

    - Không phải chuyện tiền bạc, người ta bảo cháu bị người âm theo, chuyện này nói ra cũng vô lý lắm, ban đầu cháu không tin, nhưng giờ thì,… cháu cũng không biết nữa.

    Bà già đột nhiên nhìn tôi trừng trừng, khuôn mặt già nua có vẻ kinh ngạc, miệng bà ấy dừng nhai nhai và hai tay thì nắm chặt. Chờ một lát sau thì bà ấy mới nói:

    - Mầy bị người âm theo thật rồi, tướng mầy dễ chết yểu lắm, thế có định làm gì chưa?

    Sao bà già này độc mồm quá, tướng như nào mà gọi là dễ chết yểu, tôi cau mày, nhưng cũng không nặng lời gì, chỉ đáp:

    - Cháu hết cách rồi, người ta cũng bảo không giúp được cháu nữa.

    Bà già đột nhiên đứng phắt dậy, đập đập vào vai tôi và nói:

    - Tau mách cho, tau biết một ông thầy bùa người Hoa, pháp thuật thầy ấy rất cao cường, để tau chỉ mầy tới chỗ thầy, chắc chắn thầy sẽ giúp được mầy.

    Lại gì nữa đây, trong lòng tôi thở dài, chuyện này sắp không còn liên quan đến tôi nữa rồi, đi gặp ông ta làm gì, mà còn ai cao siêu được hơn bà tào chứ. Tôi cười cười nhìn bà già, nghĩ một lát rồi nói:

    - Cảm ơn bà, cháu cũng không định ở đây thêm nữa, chiều nay cháu về xuôi rồi, thôi không cần tìm ông thầy ấy làm gì đâu.

    Bà già không nói gì thêm nữa. Tôi cũng chẳng rõ bà ấy có muốn nói gì hay không, nhưng cho tới lúc tôi đứng dậy trả tiền, bà ấy chỉ lẳng lặng nhìn tôi, ánh mắt không mang nhiều thiện cảm. Giống như tôi vừa làm hỏng cuộc làm ăn của bà ấy, ông thầy người Hoa đó không biết đã trả bao nhiêu cho bà già để bà ấy giới thiệu khách hàng cho ông ta. Giờ tôi không muốn dây dưa gì thêm ở cái đất này nữa, bớt được chuyện nào thì hay chuyện đấy, rời khỏi đây tôi sẽ làm lại cuộc đời.

    Chiều hôm đó, tôi quay lại phòng quản lý lúc hơn 3h. Không khí trong phòng không còn căng thẳng như buổi sáng, sau một lúc trình bày cặn kẽ, tôi bình tĩnh nghe quyết định của công ty. Họ cho tôi hai sự lựa chọn, hoặc là tiếp tục làm thêm 3 tháng để công ty tuyển người thay vị trí, hoặc là bồi thường cho công ty. Đã bảo là tôi không bồi thường, nghĩ nói nhưng lại thôi, cuối cùng tôi đành chấp nhận làm thêm 3 tháng để đợi người mới vào thay chân mình. Coi như công ty cũng tạo điều kiện hết mức cho tôi rồi, hủy hợp đồng như vậy tôi phải là người chịu trách nhiệm nhiều nhất.

    Nhưng mà chiều nay tôi vẫn rời đi. Tôi xin nghỉ phép không lương ngay sau đó, thời hạn là một tuần, tôi cần ổn định lại tâm lý sau những chuyện vừa xảy ra. Một ngày ở ngoài đường đèo sẽ có năm chuyến xe, hai chuyến buổi sáng, hai chuyến buổi chiều và một chuyến trước 9h. Chuyến đầu giờ chiều đã xuất phát rồi, tôi sẽ đi chuyến 6h. Từ giờ tới lúc đó tôi còn hai tiếng để nghỉ ngơi, đường đi từ đây về thành phố sẽ rất dài, thể lực có tốt thì cũng vẫn mệt mỏi.

    5h30, ba thằng cùng phòng đi làm về, chúng tôi ra bến xe đợi. Quãng thời gian sống với bọn họ, tôi cảm thấy không phải quá dài nhưng từng đó đủ để mọi người trở lên thân thiết, chuyện này xảy ra là điều ngoài ý muốn, vậy nên dù là trước đó có căng thẳng thế nào, chúng tôi sẽ cố gắng quên đi và bắt đầu cuộc sống mới của riêng mình. Hơn nữa, rời khỏi đây cũng là một chuyện tốt, ít nhất là với một thằng người thành phố như tôi, ngày đầu ở đây tôi đã nghĩ mình không thể trụ lại được, nhưng chín tháng qua quả thực tôi đã sống rất tốt. Tôi thấy mình đã trưởng thành hơn rồi.

    Cuối cùng thì xe cũng tới, hơn 6h chiều, trời đang dần tối, tôi bước lên xe, tâm trạng đã khoan khoái hơn, mọi chuyện đến giờ đều suôn sẻ. Tạm biệt vùng đất này, kỷ niệm của tôi với nơi đây không nhiều, nhưng rất sâu sắc, phần nhiều vẫn là kinh sợ và ám ảnh. Tôi sẽ nhanh chóng quên hết đi thôi, chốn phồn hoa đô thị nơi tôi sắp trở lại sẽ cuốn đi hết những lo lắng trong đầu tôi, và niềm tin vào cuộc sống sẽ trở lại, chắc chắn là thế.

    Tôi vươn vai một cái thật dài, ngả người lên ghế, xe rất vắng, tôi cố tình chọn hàng ghế cuối, để được hưởng chút tự do suốt quãng đường sắp tới. Giờ cũng không có nhiều khách về xuôi như tôi, cả xe chỉ có bốn người, tôi, bác tài, phụ xe và một cô gái ngồi dãy ghế đối diện cách tôi ba hàng ghế. Không gian rất yên lặng, gần như tôi chỉ cảm thấy mình hơi lắc lư, còn ngay cả tiếng xe chạy trên đường tôi cũng không nghe thấy.

    Bên ngoài trời đã tối, lúc tôi lên xe ánh nắng còn chưa tắt, vậy mà giờ nhìn hai bên đường chỉ thấy một khoảng tối om. Xe lao đi vun vút, mắt thấy bờ bãi bạt ngàn, dõi ra xa tít tắp cũng không thấy đường chân trời, khung cảnh âm trầm và tẻ ngắt vô cùng. Hai mắt tôi díp lại, mấy ngày không ngủ khiến tôi dần chìm vào lơ mơ.

    Hình như có người vừa lên xe, rất nhiều người. Tôi nghe thấy tiếng nói chuyện, rất ồn ào. Hai mắt choàng mở, tôi nhìn quanh, bên cạnh, trước mặt, dãy đối diện, chỗ nào cũng thấy người ngồi. Tôi không rõ là mình đã ngủ bao lâu, nhưng giờ thì cả xe đã kín chỗ. Tôi ngồi gọn vào góc một góc, nghiêng đồng hồ ra xem, vẫn là 6h15, ơ, thế quái nào? Nhìn một lúc tôi mới nhận ra, đồng hồ tôi chết máy rồi. Không thể nào, mới tuần trước tôi vừa thay pin cho nó, ban nãy vẫn chạy tốt, tôi lắc lắc tay mất lần mà nó không chạy. Vô tình, tôi va tay vào một người ngồi cạnh, là một người đàn ông miền núi, đang quay mặt nói chuyện với người phụ nữ bên kia, tôi có xin lỗi ông ta nhưng ông ấy không để ý tới.

    Giờ thì xe ồn ào thật rồi. Chắc ở đây chỉ có tôi là không có ai để nói chuyện, xung quanh không ai là không xì xào, tiếng gì thì tôi không biết, nghe qua thì chẳng phân biệt được họ đang nói gì, chỉ thấy ù ù như tiếng tổ ong bên tai. Không phải là tôi khó chịu, chỉ là tôi không ngờ người ta lại đi xe khách nhiều như vậy, cả xe thấy toàn người dân tộc, cô gái lên trước tôi kia cũng là người dân tộc, váy thổ cẩm dài qua đầu gối, áo chẽn tới thắt lưng, bắp chân bó vải và bàn chân để trần. Cô ấy còn chưa xuống xe, vẫn ngồi cách tôi ba hàng ghế, từ đây tôi chỉ thấy được mái tóc xõa dài và một góc mặt của cô ấy, trông có vẻ xin xắn. Tôi thầm nghĩ không biết trông cô ấy thế nào, lúc lên xe tôi không để ý, thậm chí tôi còn chẳng biết là có cô ấy trên xe.

    Cô gái đó chắc đẹp, ít nhất là có đường nét của con gái dân tộc, mặt mộc, mắt mũi sinh động, cười còn ngây thơ. Tự nhiên tôi lại muốn nhìn mặt cô ấy, cô ấy chỉ ngồi lặng yên, không nói chuyện với ai, chắc cũng đi một mình giống tôi. Làm thế nào để cô ấy quay lại bây giờ, tôi bỗng thấy nực cười, sao khi không lại nghĩ ra điều đó, mà cô ấy quay lại để làm gì chứ.

    Nhưng, cô ấy đang quay lại. Góc mặt mỗi lúc một nghiêng, tôi thấy làn da trắng mịn hơi xanh của cô ấy, cằm gọn và cần cổ nhỏ nhắn, trong lòng hồi hộp, mắt tôi liếc qua liếc lại, như đang nhìn trộm cô ấy vậy. Tốc độ quay của cô ấy rất chậm, giống như là đang diễn slow motion, chậm tới mức tôi có thể quan sát kỹ được từng đường nét trên mặt cô ấy. Mắt mở to đen láy, có phần hơi to quá và cũng đen quá, mũi miệng lại hơi nhỏ so với khuôn mặt, nhìn qua sẽ có thấy không vừa vặn lắm. Khi đã quay được ¾ mặt, tôi nghĩ cô ấy sẽ dừng lại, vì bình thường tôi quay như vậy là mỏi cổ lắm rồi. Nhưng không, cô ấy vẫn tiếp tục quay đầu lại. Để làm gì vậy?

    Nhìn tôi.

    Vừa tự hỏi tôi lập tức có câu trả lời. Cặp mắt quay theo đầu, không nhìn sang trái, cũng không nhìn sang phải, mà là chĩa thẳng vào tôi, cảm giác như cô ấy cũng để ý tôi từ lúc lên xe rồi. Vì sao chứ? Tôi cố nhìn đi nơi khác, lé tránh ánh mắt thiếu tự nhiên của cô gái kia. Nhưng cảm giác bị ai đó nhìn như vậy rất khó chịu, giống như có ai đó chĩa vật nhọn về phía mình vậy. Cô gái vẫn quay đầu, tới khi đầu cô ta đã quay ngược hẳn ra sau thì dừng lại.

    Người thường có thể làm được vậy không? Tôi nhìn chằm chằm ra cửa sổ, cố gắng phân tâm khỏi ánh nhìn của cô gái, nhưng chỉ nghĩ tới việc có người quay đầu 180 độ chỉ để nhìn mình, mồ hôi trán lập tức rơi lã chã. Cô ấy còn làm gì nữa? Tôi tự hỏi rồi giằng vặt bản thân, chỉ liếc một cái thôi rồi tôi sẽ quay đi ngay, tôi muốn xem cô ta nhìn tôi được bao lâu. Vừa liếc mắt qua, tôi chợt lạnh người.

    Đầu cô ta đã nghiêng đi một góc 45 độ so với cổ, tôi bất giác cho tay lên sờ cổ mình, làm được vậy chắc cô này phải là người trong đoàn xiếc, hoặc có biệt tài, như là uốn dẻo hoặc vặn khớp gì đó. Tôi liếc tiếp sang những người xung quanh, xem có ai để ý tới màn trình diễn tuyệt vời kia không, nhưng mọi người vẫn đang mải mê trò chuyện, và tạo ra những tiếng ù ù khó hiểu. Liếc lại chỗ cô gái, đột nhiên tôi thấy cô ấy như đang mỉm cười với tôi.

    Đôi mắt từ từ uốn cong lên thành hình cánh cung, hai con ngươi vừa to vừa đen như choán đầy tròng mắt, khóe miệng kéo dài ra và nhếch dần tới hai bên mang tai, tổng thể khuôn mặt từ từ hiện ra một nụ cười cứng nhắc. Như nụ cười của người chết. Tôi không nhận ra là cô ấy đang vui hay đang buồn, khi mà vừa nghiêng đầu vừa cười như vậy, khuôn mặt kia bỗng trở lên quen mắt với tôi. Từ trong suy nghĩ tôi bắt đầu sợ hãi, toàn thân toát lạnh, mồ hôi nhỏ từ mặt xuống tay, lòng bàn tay nắm chặt. Đây là nụ cười ma quái đêm hôm qua tôi bắt gặp ở khe cửa nhà tắm.

    Sau vài giây chết lặng, tôi dần bình tĩnh. Đây là trên xe, tôi còn đang trở về nhà, xung quanh tôi có rất nhiều người, họ có thể không nhìn thấy cô gái kia dở trò ma quỷ dọa tôi, nhưng ít nhất họ cũng sẽ khiến cho cô ấy không thể tiếp cận tôi. Đùng vậy, sao cô ta có thể làm gì được tôi khi ngồi cách xa như thế, cô ta chỉ có thể ngồi đó cười thôi, cười thì không chết được ai cả, tôi không việc gì phải sợ cô ta. Nghĩ vậy tôi chớp mắt, vẫn là khuôn mặt kinh người kia đang trừng trừng cười với tôi, mặc kệ cô ta, tôi quay mặt ra cửa sổ, cho cô ta tự cười một mình, cười tới mỏi miệng thì thôi.

    Tôi mừng thầm, ra khỏi địa bàn thì cô ta chỉ là con ma bình thường, muốn hại được tôi thì phải học cách sống của ma thành phố đi. Bên ngoài tối đen, tôi không nhìn được gì ngoài ảnh phản chiếu của mình trên cửa kính. Một khắc đó, nụ cười trong lòng tôi bỗng lạnh ngắt. Bóng người in trên cửa kính kia, ngoài tôi ra, còn có tất cả những người cùng đi xe, và họ, dù đang ngồi ở vị trí nào, cũng đang ngoảnh mặt cười với tôi, vẻ mặt giống nhau như lột, cả chục người cùng một biểu cảm, chết chóc. Tôi kinh hãi quay mặt lại, không phải, không hề có ai nhìn tôi như vậy cả, bọn họ vẫn đang mải mê nói chuyện.
    Tiếng nhịp tim trong lồng ngực dội lên dồn dập. Cô gái kia vẫn đang cười, khuôn mặt cứng đờ như tượng sáp. Tôi vội vàng kéo tay ông bác ngồi bên cạnh, miệng lắp bắp:

    - Bác, bác ơi, bác có thấy cô gái ngồi kia không,…?

    Người đàn ông bị tôi làm cho gián đoạn liền quay đầu lại, tốc độ quay đủ chậm để tôi nhận ra, mình sắp không xong rồi. Khi tôi nhìn thấy khuôn mặt người kia, tôi thậm chí còn không thở nổi, cũng là biểu cảm ma quái đó, với hai tròng mắt đen và cái miệng kéo dài tới mang tai, thêm vào đó còn có góc nghiêng 45 độ càng khiến cho nụ cười thêm phần kì dị. Tôi túm chặt ngực áo mình, cảm giác như không khí đang bị hút cạn, giờ thì cả người phụ nữ ngồi nói chuyện với ông bác này cùng nhìn sang tôi, với một khuôn mặt biến dạng như vậy. Quái gì vậy, họ bị lây nụ cười ấy từ cô gái kia sao, tôi lập tức đứng dậy, ôm ba lô lên và len qua đám người đang cố cười với mình này.
    Chạy tới cửa lên xuống, vừa đập cửa, tôi vừa gào lên với bác tài:

    - Cho cháu xuống! Bác tài mở cửa xe! Cháu muốn xuống đây!

    Nhìn lại gương chiếu hậu trong xe, tôi chợt thấy có gì đó không đúng, trên ghế lái không có ai, nhưng trên gương, có một người đang nắm vô lăng, với nụ cười chết, mặt ngoái nhìn tôi. Cái xe này bị ma ám rồi, không có ai là người trong này sao, tôi đang đi đâu thế này, mẹ kiếp, tôi muốn về nhà, tôi phải xuống xe….!
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/7/16
  5. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 19. Chuyến xe cuối cùng (4)

    - Này cậu, tới bến rồi, dậy đi!

    - Dậy đi, nhanh lên!

    Cái gì? Tôi muốn xuống xe, tôi phải xuống khỏi cái xe chết tiệt này, cho tôi xuống! Hai mắt tôi lập tức bị ánh sáng chiếu rọi, có tiếng lý trí vừa vỡ vụn trong đầu tôi, tôi bật người dậy, thở hổn hển. Hình như là tôi vừa trải qua một cơn ác mộng, vẫn là cái xe này, vẫn những hàng ghế này, nhưng người ngồi đây đâu, tôi nghiên đầu nhìn sang phía đối diện, chỗ ngồi cách tôi ba hàng, không có ai. Cô gái kia đâu rồi, mọi người đi đâu rồi?

    - Cậu xuống nhanh lên, hết bến rồi!

    Xuống xe, được xuống xe rồi, tôi nhanh chóng khoác ba lô lên và ra khỏi xe. Vừa bước xuống đường, tôi bỗng giật mình. Đây là đâu, xung quanh vắng tanh, bên ngoài chỉ có một cột đèn đường chiếu rọi chiếc bảng lịch trình xe khách. Chẳng phải lúc chiều tôi lên xe từ đây sao, tôi đã đứng đây đợi xe, rồi lên xe, vậy sao giờ tôi lại xuống đây. Không đúng, tôi phải hỏi lại lái xe.

    - Bác tài cho cháu hỏi, sao cháu lại xuống đây, cháu đi về thành phố mà bác?

    Tài xế khởi động xe, quay ra nhìn tôi, mặt khó hiểu, nói:

    - Vẫn chưa tỉnh ngủ à, cậu đi đâu sao tôi biết được, đây là chuyến xe cuối cùng rồi.

    Chuyến xe cuối cùng? Chuyến xe cuối cùng nào? Tôi đi chuyến 6h, không phải tôi sắp về tới nhà rồi sao, bằng cách nào mà xe quay đầu lại đây rồi thả tôi ở bến này được? Bao nhiêu câu hỏi liên tục hiện lên trong đầu tôi, khiến tôi hoang mang cực độ, tôi không biết mình nên làm gì bây giờ nữa. Bất giác tôi nghiêng đồng hồ lên nhìn, nhưng không có cái đồng hồ nào trên tay tôi cả, tôi nhớ ra là khi rời đi mình không đeo nó.

    Cùng lúc xe chuyển bánh, tôi ngây người nhìn theo ánh sáng từ những ô cửa sổ xuyên qua lớp kính hắt xuống đường. Thịch. Có một người vẫn còn đang ở trên xe, lại ngồi đúng vị trí của tôi vừa rồi. Là một cô gái, tóc xõa dài, đầu nghiêng nghiêng, mặt hướng ra cửa sổ. Thịch. Tôi bất giác kinh hãi, cô gái đang hướng ánh nhìn về phía tôi, đột nhiên mắt cô ta cong cong, miệng nhếch lên, khuôn mặt biến dạng, giống như đang cười. Nụ cười lạnh lẽo ám ảnh tôi, khiến tôi nín lặng nhìn theo bóng xe đi men theo con đường, xa mãi rồi biến mất trong đêm.

    Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Đi đâu tôi cũng gặp ma là sao, tôi muốn rời khỏi đây, tôi không chịu được nữa rồi, nhưng vì sao tôi không thể thoát được chuyện này? Tôi bị điên rồi!

    - Cường, mày đến đón tao, không chắc tao tự sát luôn ở đây mất...

    - Chuyện gì á, tao đ*o biết, mà làm sao tao biết được, mẹ kiếp, tao sắp điên đến nơi rồi,…

    - Ở chỗ bến xe,… Cái xe chết tiệt ấy, ôi đm,.. Tao cũng không hiểu nữa, nhanh lên, đừng nói gì cả, tới đón tao,…

    Tôi điên cuồng gào lên trong điện thoại, thằng Cường bên kia nghe không hiểu tôi nói gì, đến tôi còn không hiểu thì sao cậu ta hiểu được. Chuyện này hoàn toàn không đơn giản như tôi nghĩ, chắc chắn cả vùng này đều thông đồng với con ma kia hại chết tôi, mẹ kiếp, tôi sẽ không chịu để chúng nó giết mình dễ dàng như vậy đâu, tôi phải làm rõ ràng chuyện này, có chết cũng phải kéo được kẻ hại mình chết cùng.

    Người tới đón tôi là Duy. Khi thấy tôi cậu ta vô cùng kinh ngạc, tôi không đủ bình tĩnh để giải thích cho cậu ta hiểu đã xảy ra chuyện gì, vì vậy suốt quãng đường trở về cả hai chỉ im lặng. Tới phòng, nhìn mặt hai thằng còn lại thằng nào cũng đầy dấu hỏi, tôi ngồi xuống giường, quăng ba lô dưới chân, hai tay ôm mặt, cảm giác như tôi sắp khóc tới nơi rồi.

    - Mày bình tĩnh đi, chuyện gì vậy? Mà mày nói cái gì trong điện thoại tao nghe chả hiểu?

    Tôi nghe tiếng thằng Cường vừa hỏi, không được khóc, làm thằng đàn ông có chuyện gì cũng phải kiềm chế bản thân, không được yếu mềm. Lấy hết bình tĩnh, tôi ngẩng mắt, thở dài một hơi và bắt đầu kể lại cho cả bọn nghe chuyện tôi gặp trên xe. Từ cái lúc đi lên tôi đã thấy có gì đấy bất thường, cho tới lúc ngủ quên, cảm giác giấc mơ đó thật tới nỗi tôi không một chút nghi ngờ, và khi tôi bị gọi dậy, trong đầu vẫn ám ảnh nụ cười ma quái đó, không phải ám ảnh mà là nó hiện lên thường trực trong đầu tôi, ngay cả khi tôi đã xuống xe, tôi vẫn nhìn thấy nó.

    Giờ để ý, tôi mới thấy mình cản đảm tới mức nào, dù rất sợ hãi, nhưng tôi vẫn đối mặt với đôi mắt đó, tôi nhớ rõ từng đường nét của khuôn mặt đó, nếu tôi có chút tài năng hội họa, có thể tôi đã vẽ lại hình dạng con ma ấy cho cả bọn cùng xem.

    - Chắc chắn là tao không thể nhầm xe được, mà xe ấy chỉ đi một chiều, không có chuyện nó quay đầu giữa đường, càng không có chuyện trong 3 tiếng mà nó đã tới thành phố trả khách và đi về đây được.

    - Tao thấy rồi, ai chẳng biết xe đấy đi thế nào, vấn đề là rõ ràng mày đi rồi, nhưng sao giờ lại ở đây? - Thằng Mạnh nghi ngờ, tôi không rõ là thằng ấy có hiểu những gì tôi vừa nói hay không.

    - Mày không nghe Minh nó kể là nó ngủ quên rồi tới khi dậy thì đã thấy ở đây rồi à? – Thằng Duy cùng lúc đưa cốc nước cho tôi uống.

    - Nhưng mà tao thấy vô lý lắm, suốt 3 tiếng vừa rồi mày đi đâu? Chẳng lẽ xe lại chạy vòng tròn quanh núi này à?

    Không phải chạy vòng tròn, tôi cảm giác như mình chưa đi đâu cả, tôi chỉ bước lên xe, trời lúc đó đã tối, tới khi xuống xe, không gian cũng vẫn y như vậy, giống như là chiếc xe này là một không gian khác và vừa rồi tôi đã bị nhốt ở đó. Thế này thì làm sao tôi có thể trở về được đây, hay mai tôi đi chuyến buổi sáng nữa, đi buổi tối không an toàn, tôi không tin là ma quỷ có thể lộng hành cả vào ban ngày.

    - Mày thực sự nghĩ đó là mơ à? – Thằng Duy vỗ vai tôi hỏi.

    Tôi không trả lời, có ai mơ mà cảm nhận chân thật vậy không, lúc tôi va vào người bên đàn ông bên cạnh, tôi chắc chắn đó là thật, có hơi ấm, cả những người xung quanh, hoạt động của bọn họ đều rất sống động. Tôi từng đọc một bài báo, chỉ có thể mơ thấy những người, sự vật hoặc hiện tượng đã xảy ra, trí não không thể tự sáng tạo ra những nhân vật và hoàn cảnh mới. Không thể sáng tạo ra, vậy cảnh tượng này có phải tôi đã từng thấy chúng, là ở đâu?

    Trong đầu tôi hiện lên khung cảnh trong xe lúc đó, tiếng ong ong kỳ lạ, không, là tiếng người nói chuyện, người đàn ông dân tộc, chiếc đồng hồ hết pin… Tôi nhớ ra rồi, tôi đeo đồng hồ trong lần đầu tiên đi lên đây làm việc, lúc đó đồng hồ tôi bị chết máy, những chuyện diễn ra tiếp theo như thế nào? Tôi ngồi ở cuối xe, sau một giấc ngủ dài, tới khi mở mắt tôi đã đến vùng đồi núi này, vì đang đi vào thị trấn nên trong xe có rất nhiều người dân tộc, tôi va phải một người đàn ông, và có nói xin lỗi.

    “Sao lại chết đồng hồ rồi, vừa thay pin tuần trước mà.” Ngay cả câu nói đó, khi thấy đồng hồ đứng kim, tôi đã vừa lắc nó vừa nói, thực sự tất cả đều đã xảy ra, mọi chi tiết đều trung khớp. Chỉ có điều, tôi không nhớ là mình có gặp cô gái kia trên chuyến xe đó. Chắc chắn không gặp, vì suốt chặn đường sau đó tôi chúi đầu vào chơi điện tử, không hề có chuyện kỳ lạ nào xảy ra.

    Tôi vội vàng lục tung ba lô lên, phải tìm cái đồng hồ kia, tôi đã không đem nó đi sửa, hôm nay tôi cũng không đeo đồng hồ, phải xem nó dừng ở lúc mấy giờ. Thấy rồi. 6h15. Tôi kinh hoàng, mọi chuyện trong mơ là sự lặp lại của hiện thực tôi đã trải qua, vậy tại sao khi tỉnh dậy tôi vẫn ở đây, có đúng là tôi đã mơ không? Bất giác tôi nhìn vào lòng bàn tay mình, có phải mình vẫn đang mơ không? Giờ tôi đang ở trên xe, đúng vậy, làm gì có chuyện tôi quay trở lại đây, tôi đang đi về nhà, tôi đang mơ, phải rồi, đến lúc dậy thôi.

    - Mày nghĩ ra cái gì rồi à, mà đồng hồ bị làm sao vậy?

    Tao biết rồi, chúng mày cũng chỉ là nhân vật trong giấc mơ của tao thôi, giờ tao sẽ mở mắt và chúng mày biến mất hết. Thằng Duy lay lay tôi, cậu ta lấy cái đồng hồ tôi đang cầm và lắc lắc, hình như nó vẫn không chạy nên cậu ta cho lên tai nghe.

    - Tao vẫn đang mơ.

    - Mày lầm bầm cái gì vậy?

    Tôi nhìn mặt từng người một trong bọn họ, biểu cảm của họ dần trở lên nghi ngờ, thằng Mạnh lay vai tôi, nói:

    - Này, có phải mày bị gì rồi không?

    - Tao nghĩ đây cũng chỉ là mơ thôi, giờ tao vẫn đang trên xe trở về nhà, tao không thể nào quay lại đây được.

    Thằng Mạnh tròn mắt, có vẻ cậu ta không hiểu những gì tôi vừa nói. Tôi phải tỉnh dậy, tôi không muốn ngủ nữa, nếu người ta biết mình đang mơ, và đó là một cơn ác mộng, sẽ chẳng ai muốn mơ tiếp cả. Nhưng tỉnh dậy bằng cách nào? Va đập sẽ khiến cho cơ thể bừng tỉnh, trong phim người ta hay làm vậy để đánh thức người bị mộng du.

    - Mày đấm tao một cái được không?

    Tôi đột nhiên nhìn mấy thằng cùng phòng, không biết biểu cảm của tôi lúc này như thế nào, nhưng tôi thấy mặt ai cũng có phần dè chừng tôi. Không có thời gian để suy nghĩ nhiều đâu, giờ tôi cần phải xác thực điều này, tôi muốn biết mình đang mơ hay đang tỉnh.

    - Cứ đấm mạnh như mày muốn, nhanh đi.

    - Bình tĩnh đi, chuyện này khiến mày bị rối trí quá rồi, đừng suy nghĩ nữa… - thằng Cường túm lấy vai tôi, nói bằng giọng thông cảm.

    Mẹ kiếp, đến cả trong mơ tôi cũng chẳng nhờ được bọn này chuyện gì, chỉ một cái đấm cũng khó vậy sao, tôi lập tức vung tay thằng Cường ra, phải tự mình tìm cách thôi, nhưng làm gì bây giờ?

    Thụp.

    Ngay lúc tôi đang suy nghĩ thì bụng bỗng nhói lên. Có ai đó vừa thụi vào bụng tôi, rất lâu rồi không bị ai ra tay đột ngột như vậy, toàn thân tôi chấn động, cơ bụng thắt lại và cảm giác lục phủ ngũ tạng xoắn vào với nhau. Đau thật. Tôi lập tức ôm bụng, bên tai loáng thoáng nghe thấy có tiếng người xô xát:

    - Sao mày đấm thằng Minh?

    - Tao nghĩ đầu óc thằng này có vấn đề rồi, chính nó đòi ăn đấm trước, xem giờ nó đã bình tĩnh chưa…

    - Đau lắm à, mày nói gì đi xem nào…

    - Minh này,…

    Tại sao tôi vẫn chưa tỉnh lại, đau chết mất, tôi nhắm nghiền hai mắt và gục xuống sàn nhà. Mất vài giây sau bụng tôi mới bớt đau, vừa mở mắt, tôi thấy mình vẫn đang ở trong phòng, xung quanh là bóng người lố nhố, không phải, đây không phải là mơ? Tất cả đều là thật, không có giấc mơ nào cả, mọi thứ đều là sắp đặt của ma quỷ, khiến tôi không thể thoát khỏi đây, không thể tự cứu được chính mình. Giờ thì tôi thấy đau đầu quá, mẹ kiếp, tôi sắp không chịu nổi rồi, sao những chuyện kỳ quái cứ bám diết lấy tôi, rốt cuộc thì tôi phải làm thế nào mới thoát khỏi được nơi này? Hai mắt tôi dần khép lại và đâu óc càng lúc càng trở lên mơ hồ, sau cùng thì tôi cũng lịm đi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/7/16