Hot Full [Truyện ma] Giải Ngải Ký

Thảo luận trong 'Truyện ma' bắt đầu bởi phong lưu, 14/7/16.

  1. phong lưu

    phong lưu hjhj đồ ngôk

    Bài viết:
    508
    Đã được thích:
    238
    Điểm thành tích:
    43

    Chương 10. Thầy tào.

    Tôi xin ông già cho đi theo, vì bản thân không biết nên về bằng cách nào lúc này cả. Ông già liếc tôi bằng ánh mắt lãnh đạm, ý nói tùy mày, xong lại túm cổ thằng Cường lôi đi . Tôi chưa từng thấy thằng Cường sợ như vậy bao giờ, suốt dọc đường cậu ta không dám vùng vẫy, chỉ lẳng lặng đi theo chân ông già. Lỗ đồng tử cậu ta tán loạn, có lúc trợn trắng lên, có lúc lại giãn trừng trừng, mặt cũng tái mét và mồ hôi chảy đầy trán.

    – Ông thả bạn cháu ra được không, nó sắp không thở được rồi.

    – Con ma không thở, thằng này bị ma nhập cũng coi như chết rồi.

    Ông già nói câu đó mà mặt lạnh tanh, đôi mắt trong đêm vẫn sáng lạ lùng, dường như điều ông vừa nói rất chắc chắn. Tôi thầm kinh hãi, thằng Cường chết thì tôi biết phải làm sao đây, vậy là cuối cùng tôi vẫn không cứu được cậu ta. Tôi có phải đã nợ cậu ta một mạng không, còn một mạng nợ con mà kia nữa, trả mạng cho con ma kiếp này, tới kiếp sau tôi lại phải trả thằng Cường, đến bao giờ tôi mới hết nợ.

    Mà sao ông già kia lại xuất hiện ở bãi tha ma vào đêm hôm như thế, ông ấy mới là người đáng ngờ, một thân một mình có khi nào cũng là ma. Nghĩ thế tôi lập tức trở lên cảnh giác, vừa đi vừa nhìn theo ông già. Đi mãi mà chẳng biết đi đâu, đường mỗi lúc một ngoằn nghèo, không nhịn được tôi mới hỏi:

    – Ông đi ra ngoài bãi tha ma lúc nửa đêm làm gì vậy?

    Ông già nghe tôi hỏi mà chân không ngừng bước, một tay ông nắm chặt cái túi đeo trên người, sau mới đáp:

    – Tao làm quản trang ở đây, đêm nào tao cũng đi tuần lúc này cả.

    Thì ra là quản trang, thảo nào gan dạ như vậy, ma quỷ trùng trùng mà ông già chỉ cần hô một tiếng là cả lũ biến mất hết, còn dọa cho thằng Cường sợ mất mật nữa, người này chắc phải là một pháp sư vô cùng cao thâm.

    Đi thêm chục phút nữa, tôi bắt đầu thấy những chóp nhà hiện lên dưới ánh trăng bàng bạc khi đêm sắp tàn và bóng tối đang nhạt dần. Đây là đường vào bản, tôi nhận ra nơi này, bản cách khu tôi làm việc hơn 5km, qua một quả đồi và một đoạn đường đất lầy lội. Nhà nhà vẫn đang chìm trong giấc ngủ, tiến gần hơn tới bản, tôi chỉ nghe thấy những tiếng ư ử của mấy con chó, có vẻ chúng biết có người tới.

    Ông già không vào bản mà đi ngoặt sang bên trái. Dường như nhà của quản trang không được đặt trong bản, người vùng cao rất kiêng kỵ ma quỷ, quản trang giống như người đứng đầu đội quân âm binh, họ phải sống tách biệt để tránh mang con ma vào bản. Lúc này tôi mới để ý tới thằng Cường, cậu ta không còn sợ như ban đầu nữa, hai mắt có thần hơn và mặt ra vẻ chẳng hiểu đang xảy ra chuyện gì.

    – Ông già, thả cháu ra, ông kéo cháu đi đâu vậy.

    Đúng giọng thằng Cường rồi, tiếp theo cậu ta bắt đầu giằng áo ra khỏi tay của ông già. Ông già không núng không chuyển, tay càng siết chặt, tôi có thể thấy những đường gân nổi lên trên cánh tay khẳng khiu của ông.

    – Con ma đã trốn vào trong bụng mày rồi, tao thả mày ra thì nó sẽ lại làm hại mày, tao đưa mày tới thầy tào bắt con ma ra.

    Hóa ra là đang đi tới nhà thầy tào, có vẻ thằng Cường đã tỉnh, cậu ta nhìn tôi khó hiểu, tôi chỉ biết lắc đầu ra hiệu, giờ cũng chẳng biết giải thích như thế nào cho thằng ấy nữa. Mà thầy tào là ai, người ấy bắt được ma vậy thì pháp thuật phải rất cao siêu, có khi chỉ mai thôi là tôi sẽ thoát được khỏi những chuyện quỷ dị này.

    – Ma gì, ông là ma thì có, thả tay ra nếu không tôi sẽ dùng tới vũ lực.

    Thằng Cường giãy mạnh hơn, ông già quắc mắt nhìn thằng ấy, tay đột nhiên nắm quyền rồi thụi mạnh một quả vào bụng cậu ta. Mặt thằng Cường như quả táo tầu ngâm rượu, lập tức nhăn dúm lại, miệng không kêu thành tiếng như nước mắt đã trực trào ra. Chắc cú đấm đó phải ngang với đau đẻ.

    Đang tranh cãi kịch liệt, bỗng có ánh sáng xuất hiện ở phía trước. Đó là một căn nhà sàn cũ kỹ, tôi thấy một cái thang gỗ mục nát dẫn lên nhà, mái hiên tuềnh toàng không lan can chằng chống, ở mấy cây cột nhà và trên tấm phên cửa treo đầy những ớt, ngô, tỏi, cùng với mấy cái tượng gỗ khắc hình người, hình động vật rất trừu tượng. Nhìn căn nhà ấy mà tôi nghĩ tới nhà mồ hay có trong tivi, bất giác nghĩ thầm, người sống trong nhà này không phải ma thì chắc cũng là nửa người nửa ma.

    Ông già đứng dưới cầu thang gọi với lên bằng tiếng dân tộc, trong nhà im lặng, đợi rất lâu sau mới thấy cửa mở hé ra, nhưng trước sau vẫn không thấy có ai trả lời. Lúc đó tôi mới thấy ông già mở cái túi vải, cầm một cái hũ bằng đất nung ra rồi lắc lắc trong tay, vì còn phải giữ thằng Cường nên ông dùng răng mở nút hũ, xong ông già đưa cho tôi bảo đổ vào chân để cho ma không theo vào nhà.

    Hũ cầm nặng tay, bên trong chứa chất lỏng lắc nghe ọc ạch, tôi nghiêng miệng hũ xuống, vì tối quá nên chỉ thấy một thứ nước sệt sệt nhỏ lên mu bàn chân mình. Xong tôi đưa trả ông già, lúc ông đổ nước từ trong hũ ra tôi mới biết, kia là máu chó để lâu ngày, được pha với nhựa đu đủ xanh để chống đông. Mùi của thứ này gần giống với mùi chuột chết, vừa tanh tưởi vừa hôi thối. Cảm giác hai chân lúc này cực kỳ khó chịu, lần sau tôi nhất định phải hỏi xem là người ta đưa mình cái gì rồi mới dám dùng.

    Sau khi đã tẩy uế hai chân, ông già và thằng Cường đi lên cầu thang, tôi theo sau bọn họ. Đi tới trước cửa, ông già dậm chân trái xuống đất ba tiếng, ý muốn đuổi con ma dưới gầm nhà sàn không được theo lên. Xong xuôi mới mở cửa bước vào. Thằng Cường vẫn bình tĩnh đi theo ông già, mặt cậu ta không có biểu hiện gì khác lạ, thậm chí tôi còn đọc ra một vài suy nghĩ từ nét mặt kia, giống như là đang bảo ông già này bị thần kinh vậy.

    Bên trong không sáng sủa như tôi nghĩ, chỉ có duy nhất chỗ cửa sổ là có một ngọn đèn dầu thắp sáng cho cả ngoài hiên và toàn bộ căn phòng, phạm vi ánh đèn rất thấp, chiếu ra hơn ba mét sẽ chỉ còn thấy những bóng đen lờ mờ. Cảnh tượng trong phòng mới là thứ đáng nói, tôi chưa từng thấy cách bài trí nào kinh khủng như vậy.

    Ngay khi bước vào tôi đã bị cái sủ trâu đặt giữa bàn thờ làm cho giật mình. Da trâu thâm đen, hai mắt nó nhắm nghiền, lỗ mũi sỏ khuyên, hai cái sừng già quặp về đằng trước. Cái sủ kia chưa qua chế biến nên lông tơ trên đầu và trong tai trâu vẫn còn nguyên. Tôi mới thấy sủ lợn vài lần, còn sủ trâu như này thì chưa bao giờ. Mùi tiết trâu vẫn còn phảng phất trong không khí, cảm giác như có sợi lông nào đang khều trong cổ họng tôi, người nôn nao khó tả.

    Bên cạnh cái sủ trâu là hai cây sinh tiền, nói cho dễ hiểu là hai cái móc treo đầy tiền xu, thầy tào sẽ dùng cái này để lắc khi làm phép, tiếng của nó giống như cây súc sắc mà trẻ con hay chơi. Bày biện xung quanh những món quan trọng đó là mấy đĩa muối trắng, gạo trắng, hai chùm ớt treo hai bên và một cái bát đậy vải lanh đỏ, trông như đầu cô dâu đêm tân hôn vậy.

    Tiếp đến là một bát hương to và hai bát hương nhỏ hơn, trong cắm ba que nhang đang cháy, chắc vừa mới được đốt lên. Sau cùng là bức vẽ ông thần cầm chùy mặt dữ tợn, hai bên là hai tờ bùa vàng vẽ chữ loằng ngoằng, đây chắc là ảnh thờ của thầy tào. Cạnh bàn thờ bên trái để một cây lêu buộc chỉ đỏ, bên phải là cây mía vừa dài vừa to, không biết người ta mua mía này về ăn hay về thờ nữa.

    Mấy mảnh vải phủ màu đỏ càng khiến cho không gian thêm tối tăm. Ngồi trước bàn thờ có một người, là nữ nhưng không rõ mặt, chỉ biết đầu người đó quấn một cái khăn rất lớn, khuyên tai vừa to vừa dài, kéo cho hai cuống tai doãng ra và tai bị đục thành hai cái lỗ. Người kia mặc váy, bắp chân bó vải, ngả người sang cái gối kê bên trái, hai chân chống thành hình chữ ngũ, tay cầm tẩu thuốc nghi ngút khói. Cái thu hút tôi nhất là món trang sức đặc biệt của bà ta, một cái vòng làm bằng rất nhiều cái chân gà sống kết lại với nhau.

    Quanh nhà để cung nỏ, dao rựa và những đồ thờ cúng dân tộc, có cả cái sừng trâu treo trên vách như cái tù và, rồi mấy cái hình nhân bằng gỗ đặt quay mặt vào trong góc, vài ba bộ đồ niệm đen đỏ treo trên xà nhà, cứ gió thổi là lung lay lung lay, nhìn như có ai thắt cổ vậy.

    Ách! Mải quan sát, chân tôi vấp phải tấm thảm trải trên mặt đất, viền thảm quăn tít, ở giữa lại trũng sâu, có vẻ như cái thảm này đã được dùng đi dùng lại rất nhiều lần. Người phụ nữ đang nằm kia thấy chúng tôi bước vào thì từ từ ngồi dậy, ông già cúi đầu chào bà ta, rồi hai người họ trao đổi điều gì đó bằng tiếng dân tộc. Tôi và thằng Cường đứng như trời trồng đằng sau, mặt thằng kia có phần ngạc nhiên lắm, giống như đang nghĩ hóa ra trên đời còn có một chỗ kỳ dị hơn cả nhà ma thế này.

    Người phụ nữ chợt nói gì đó và chỉ tẩu thuốc về phía chúng tôi, ông già bảo hai thằng ngồi xuống thảm đi, thằng Cường ngồi gần hơn, ngay trước mặt bà ta luôn. Tôi ngồi sau nhưng cũng đã thấy được phần nào khuôn mặt bí ẩn kia, mẹ ơi, bà ta có tới cả chục cái mụn cóc ở trên mặt, có cái phải to bằng đầu ngón tay, mọc ngay giữa trán, trông như một cục u vậy. Tôi không biết nên miêu tả bà ta thế nào, chỉ có điều lần đầu ai trông thấy cũng phải giật mình sợ hãi như tôi thôi. Thằng Cường vừa nhìn lập tức bật dậy, nhưng bà kia hô lên một câu, ông già bên cạnh bảo tôi giữ nó ngồi im.

    Bất đắc dĩ tôi phải tóm lấy vai của thằng Cường, thấy phản ứng của tôi thì thằng ấy nổi điên lên gào thét:

    – Thằng chó, mày bán đứng tao cho bọn mọi rợ…

    Đang chửi dở mồm thì hai bàn tay xương xẩu của bà già đập bộp lên đầu thằng Cường, huyệt thái dương hai bên trán của cậu ta bị ngón tay cái bấm chặt. Mắt thằng Cường lập tức trợn ngược, miệng há to và trong cổ họng phát ra những tiếng hừ hừ.

    – Cường, mày…

    – Kạp pà na son.

    Đại loại là khi tôi gọi thằng Cường thì bà ta lập tức quát lên như vậy, ông già bảo tôi đừng gọi tên cậu ta, bà già đang làm phép. Vậy chắc đây là thầy tào cao tay mà ông già này dẫn chúng tôi tới để trừ ma, trông có vẻ không đáng tin cậy lắm, tôi nhìn hành động của bà ta đầy nghi ngờ.

    – Khà khà, …

    Sau mấy giây bấm tay vào thái dương, bà tào bỏ tay ra khỏi đầu thằng Cường rồi vừa cười vừa gật gật đầu, nói là đúng con ma nhập vào người thằng này rồi. Dứt lời liền đứng dậy, tới gần bàn thờ, nhặt một ít tro nhang trong bát hương, xong cầm hai cây sinh tiền lên. Tôi ngó qua xem thằng Cường sao rồi, bỗng hai tay lập tức rụt về, khuôn mặt thằng kia từ lúc nào tối sầm lại, hai mắt nong sòng sọc, người cậu ta lạnh ngắt đi.
    Bà tào lại ngồi xuống, lấy nhúm tro nhang ném vào mặt thằng Cường, xong rồi cầm hai tay hai cây sinh tiền, vừa lắc vừa đọc thần chú. Đầu thằng kia đang cúi lập tức ngẩng lên, hai mắt gườm gườm nhìn mặt bà tào. Bà tào dừng lắc sinh tiền, lại nói gì đó bằng tiếng dân tộc với thằng Cường. Tôi vội hỏi ông già xem bà ta đang nói gì vậy.

    – Mày là ma nhà nào, chết từ bao giờ?

    Thằng Cường không nói, mắt nó hằn lên những tia máu đỏ quạch, lỗ đồng tử giãn lớn và hai đầu lông mày nhíu chặt lại. Trông thằng ấy hung dữ y như ông tướng cầm chùy dán ở trên bàn thờ kia.

    – Mày nói đi, không nói tao lấy tro xương ma rừng ném vào mặt mày, cho ma rừng cào nát mặt mày.

    Hóa ra tro trong bát hương kia là đốt xương mèo rừng ra, mèo rừng sống lẩn quất trong núi, chúng vốn là loài nguy hiểm đối với gia súc của người dân tộc, vì bản tính nham hiểm nên người dân tộc coi chúng là ma rừng và thường dùng tro cốt của chúng để yểm quanh chuồng trại, tránh cho súc vật bị ma tà quấy nhiễu.

    Thằng Cường nhất định không nói, mặt chuyển dần từ trắng sang tím, răng cắn chặt môi. Bà tào lập tức lấy một nhúm tro nữa ném vào mặt cậu ta. Ngay lập tức thằng ấy ôm mặt gào thét. Nước dãi chảy đầy cầm, nhưng tuyệt nhiên thằng ấy không chịu nói một lời nào.

    Bà tào nhìn cái mặt gan lỳ của thằng Cường, xong nhìn xuống người, hai tay, hai chân. Bỗng bà ta cười phá lên khanh khách, miệng ngậm tẩu hút rít một hơi, vừa nhả khói bà ta vừa nói:

    – Vòng duối đeo tay trái, hóa ra là con ma gái còn trinh, mày muốn lấy chồng âm phải không.

    Dứt lời bà tào lại liếc sang nhìn tôi, mắt bà ta đảo liên hồi và dường như có gì đó khiến bà ta chú ý.

    Trong phong tục của người dân tộc có một nghi thức ma chay không phổ biến lắm, đó là lễ âm hôn cho người chết. Ở miền xuôi cũng có cái lễ này, nhưng không linh đình bằng trên mạn ngược. Nhà ai có thanh niên chết trẻ chưa kịp lấy vợ hoặc chồng, đến tuổi cưới xin, họ sẽ mời thầy tào, thầy cúng tới làm lễ âm hôn cho người chết. Thường thì người ta sẽ đi hỏi xem trong làng có ai chết trẻ mà hợp tuổi với con cháu nhà mình, sau khi đã chọn được dâu rể rồi, tiếp đến thầy cúng sẽ làm hai hình nộm người gỗ để thế thân cho vợ chồng trong đám cưới. Đám cưới tổ chức rất to, mời hết họ hàng tới ăn uống, mổ lợn gà như đám cưới người sống. Sau khi lễ bái đầy đủ, người nhà sẽ đốt hình nộm gỗ ấy đi để người chết có thể đoàn tụ với người thương của mình.

    Đại khái là mãi sau này tôi mới tìm hiểu ra cái tục lệ ấy, nghi thức tiến hành cũng đầy đủ các bước như bình thường, chỉ có điều là nhà nào có con cháu làm âm hôn sẽ đeo cho hình nộm một cái vòng duối. Con trai đeo tay phải, con gái đeo tay trái, người ta tin rằng đeo vòng duối sẽ giúp cho người nam và người nữ dưới suối vàng có thể tìm được nhau.

    Nhưng trước khi tôi biết được mấy điều mê tín này, tôi chỉ biết bà tào kia bảo con ma trong người thằng Cường đang tìm chồng. Cái vòng duối kia là nó làm để đánh dấu chồng nó.

    – Mày không làm vậy được đâu. Duyên trần của mày đã đứt từ lâu rồi, mày chỉ lấy được ma thôi.

    Bà tào lập tức nói. Người thằng Cường bỗng run lên, tôi thấy khuôn mặt giấu sau hai bàn tay kia dần hiện ra một nụ cười ma quái, và mắt nó đáng liếc về phía tôi, con ngươi nhìn xéo ra tới gần mang tai. Người tôi cứng đờ, lưng toát đầy mồ hôi.

    Ngay lúc đó, hai tay thằng Cường vươn ra với về phía tôi, tôi lập tức bật dậy, còn tưởng thằng ấy sẽ đuổi theo, nhưng không, người thằng ấy bất động. Bà tào ngồi đó ngậm tẩu, hai mắt lim dim, nhìn hành động của thằng Cường một lát mới nói:

    – Cái thảm này được làm bằng thân cây dâu tằm, mày ngồi lên rồi thì không thoát được đâu. Mày hại người rồi, tao phải giết mày thôi.

    Bà tào cầm hai cây sinh tiền lắc lên lắc xuống, sau đó quay ra bàn thờ, lấy bình nước ở dưới gầm bàn ra, cầm thêm một cái bát để hứng nước trong bình, thứ nước màu đỏ ấy sánh đậm như máu, tôi đứng xa nên không biết nó có mùi gì. Tiếp theo là lấy tro trên bát hương bỏ vào trong bát, dùng ngón tay khuấy đều, vừa làm bà ta vừa đọc một bài thần chú tiếng dân tộc. Cây sinh tiền vẫn lắc đều đều, bà tào rút một lá bùa dài màu vàng từ dưới mảnh vải phủ bàn ra, lấy ngón tay nhúng vào bát và vẽ lên đấy những đường nét loằng ngoằng. Xong bà ta bảo ông già mang cái đèn dầu lại gần, một tay cầm cây sinh tiền, một tay cầm đèn, bà tào bắt đầu làm lễ.

    Đầu tiên là dùng lửa hơ trên đầu thằng Cường, ánh lửa bập bùng chạy thành vòng tròn, tôi có thể thấy rõ khuôn mặt của hai người ấy lúc này, người đứng trên mắt lim dim, miệng không ngừng niệm thành tiếng, người ngồi dưới mắt trắng giã, miệng há to không thốt lên lời. Sau khi hơ lửa đốt vía cho thằng Cường, bà tào cầm hai cây sinh tiền múa như lên đồng, vừa vung tay bà ta vừa hú lên, kết hợp tiếng đồng xu va vào nhau leng keng tạo thành một thứ âm thanh rối loạn.

    Sau khi tiếng hú dài cuối cùng dừng lại, bà tào cầm cái lá bùa đã khô bớt nước lên ghé một đầu vào trong ngọn lửa đèn dầu, giấy bắt cháy bùng lên. Giờ thì mới vào bài chính, tiếng niệm chú đã thay đổi, giọng đọc cũng dữ dội hơn, tay cầm bùa không ngừng xoay tròn quanh người thằng Cường, tay còn lại bà ta bốc từng dúm tro tung lên đầu cậu ta. Cảnh tượng vô cùng quái dị, người ngoài nhìn vào có thể tưởng đây là một trò mê tín rẻ tiền.

    Thằng Cường quằn quại dưới thảm, vừa kêu thét vừa cho hai tay cào cấu mặt mũi, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng như bệnh dại. Tôi thực sự thấy lo cho thằng ấy, không biết sau chuyện này nó có trở lại được bình thường không. Nghe nói sau khi bị ma nhập nhiều người đã hóa điên.

    Khi bùa đã cháy hết, bà tào cầm hai cây sinh tiền khua qua lại hai bên vai thằng Cường, giống như đang phủi cho con ma bám ở hai vai rơi ra. Lời niệm chú lặp đi lặp lại, tôi cũng có thể đoán được lời ấy là cút ra hay bay ra đi. Cuối cùng bà tào dừng tay, đặt hai cây sinh tiền xuống thảm, rồi lại một lần nữa bà ta chộp lên đầu thằng Cường, hai ngón cái ấn xuống huyệt thái dương.

    Vài giây sau, bà tào buông tay, mặt biến sắc, hai mắt bà ta rõ ràng là rất kinh ngạc. Ông già hỏi thế nào. Bà tào lập tức quay về phía bàn thờ, tay run run bê cái bát chùm khăn lanh đỏ, miệng lẩm bẩm:

    – Ma ngải, là ma ngải, con ma này là ma ngải…
     
    Last edited by a moderator: 26/7/16
  2. phong lưu

    phong lưu hjhj đồ ngôk

    Bài viết:
    508
    Đã được thích:
    238
    Điểm thành tích:
    43

    Chương 11. Thầy tào. (2)

    Tôi từng nghe tới cái tên “ma ngải” này vài lần, trong câu chuyện chào phòng của những thằng làm cùng công ty đã ở đây lâu năm. Họ kể về điểm đặc trưng của vùng đất hoang sơ này, điều mà bất cứ ai tới với nơi đây cũng phải dè chừng, đó là bùa ngải. Chuyện nào cũng mang đậm màu sắc tâm linh huyễn hoặc, bản thân tôi chưa từng tin cái gọi là bùa ngải đó.

    Bạn tôi kể rằng, từng có một người bác của cậu ta lên lập nghiệp ở đất Thái Nguyên này, người bác ấy làm chuyên viên địa chất, thực hiện công tác đo đạc đất đai khoảng mấy tháng ở vùng dân tộc Tày. Thường ngày bác ta đi làm xong là lại vào bản nghe khèn đốt lửa với các cô gái mới lớn xinh đẹp của bản đó. Và sau hai tháng, có người con gái kém bác hai chục tuổi, lúc đó cô gái chỉ tầm mười sáu, ngỏ lời nói yêu bác. Ban đầu bác không đồng ý, nhưng cái nở nang của thiếu nữ dậy thì đã khiến cho bác rạo rực.

    Rồi chuyện gì tới cũng phải tới, người con gái trao thân cho bác, và muốn bác về làm rể nhà mình. Bác chột dạ, thực ra bác đã có vợ ở dưới xuôi, hơn nữa bác cũng không có ý định làm việc lâu dài ở vùng đất núi này. Nghĩ vậy nhưng bác không nói, mà vẫn qua lại với cô gái bình thường, thậm chí còn sâu đậm hơn trước.

    Người con gái say men tình, giống như con thiêu thân lao vào đống lửa không biết quay đầu lại. Cô ấy nhiều lần hỏi, bác cứ lảng tránh rồi bảo khi nào nhiều tiền sẽ đem sính lễ tới cho con ma nhà cô nhận mặt. Cô gái đưa cho bác một cái túi vải màu vàng, trong để mấy lọn tóc và một cái lược sừng trâu, cô cũng xin bác mấy lọn tóc, bảo là để đem theo giữ bên mình mỗi khi hai người xa nhau. Bác ngây thơ đưa cho cô gái, lúc đó bác cũng thấy hơi áy náy, vì bác biết tháng sau mình sẽ về xuôi, bỏ cô gái ở lại nơi này.

    Ngày từ biệt cũng tới, bác cùng đoàn rời đi với lời hẹn ước sẽ quay lại đem gà lợn tới cưới cô gái. Nhưng bác đi hẳn, không một lời hồi âm. Người con gái lúc này mới biết mình đã bị gã trai miền xuôi lừa. Còn bác thì lúc trở về nhà vẫn bình thường lắm, quây quần với vợ con khiến bác quên đi tình cảm nơi vùng cao xa xôi kia.

    Nhưng chỉ sau đó một tháng, bỗng lưng bác nổi đầy những nốt mụn đỏ, dưới cánh tay chồi lên những cục lẩn nhẩn như u nhọt, mỗi lần chúng vỡ ra là đau đớn vô cùng. Tới viện khám, bác sĩ bảo là bị viêm da, nhưng chữa mãi không khỏi. Rồi sau đó thần trí bác cũng trở lên bất thường, lúc mơ lúc tỉnh, đang ngồi trong nhà thì tự nhiên lao ra đường lăn lộn, bảo là trong đầu có con gì cắn đau lắm. Mất sức lao động, đầu óc không bình thường, gia cảnh ngày càng sa sút.

    Bệnh tật dần nặng thêm, chỉ sau có năm tháng mà bác nằm liệt giường, người hốc hác không ăn uống được gì, ai động vào người cũng kêu đau. Lúc sắp mất, vợ bác mới tìm ít quần áo chuẩn bị cho bác lên đường, lúc ấy lại thấy một cái túi vải nhỏ cuộn trong cái áo khoác. Vợ bác để túi lên bàn, chẳng may cốc nước đổ trúng, lớp vải vàng chợt hiện lên những hoa văn màu đỏ vẽ đầy khắp túi. Lúc ấy vợ bác mới chạy vào hỏi cái gì thế này, vừa nhìn bác liền hiểu ngay, chính là do cái túi ấy. Thứ vải làm túi kia là vải bùa, sau này tôi biết người ta gọi bùa này là bùa “tơm thăm”, dùng máu ngải để vẽ ấn trú lên đấy. Chỉ cần người kết ấn muốn giết ai, ma ngải sẽ khiến người đó đau ốm khổ sở rồi chết.

    Vậy thằng Cường cũng đang bị con ma ngải như thế nhập vào người, có khi nào thằng ấy cũng phải chết như ông bác kia không. Tôi sợ hãi khi nhớ về câu chuyện người bạn kia kể, ma ngải rất độc, ai bị nó chài rồi mà không về làm ma nhà người thả bùa, thì sẽ bị nó vật cho sống dở chết dở.

    Bà tào đặt cái bát trùm khăn lanh đỏ trước bát hương lớn nhất, tay chắp lại rồi vái ba vái, miệng lẩm nhẩm một câu, ông già bảo rằng bà ấy đang gọi con ma ngải về. Thằng Cường bắt đầu lên cơn co giật, có vẻ như con ma ngải nhà bà tào rất dữ, ông già bảo chỉ có những thầy cúng uyên thâm mới nuôi được con ma mạnh. Ma ngải nuôi trong nhà thì phục tùng người cho nó ăn, nó sẽ trừ hết ma tà cho nhà người đó.

    Sau khi đã khấn vái xong, bà tào từ từ nâng cái khăn lanh kia ra, tôi tưởng là mình sẽ được nhìn thấy một cái gì kinh khủng lắm, nhưng không, kia giống như một loại cây cảnh có hình dáng đặc biệt. Cây không có cành, chỉ có một cái ngọn lấm tấm lá nhỏ như hình búi tóc, từ ngọn trở xuống là thân cây phình ra thành từng ụ từng ụ chồng lên nhau, tôi thấy không biết vao nhiêu vết lõm trên khắp các cục u mọc quanh thân kia. Ông già bảo đó là mắt ngải.

    Tôi nhìn thằng Cường run bắn người lên khi thấy chậu ngải kia trưng ra, mười đầu ngón tay co quắp, cổ họng rung rung không thành tiếng, những đường gân xung quanh thái dương gồ lên và trong mắt đầy tia máu. Nếu ai tận mắt chứng kiến có thể nghĩ là cậu ta bị ma chó nhập chứ không phải ma ngải.

    Bà tào nhẹ giọng thủ thỉ với cây ngải kia, vừa nói bà vừa vái nó mấy vái. Sau đó bà ta quay sang cái sủ trâu bên cạnh, tôi nghĩ cái sủ ấy phải nặng cả chục cân, nhưng khi bà tào cầm hai tay vào hai sừng trâu rồi một phát nhấc nó lên cao, miệng tôi lập tức há ra không ngậm lại được. Bà tào người gầy guộc, thậm chí còn có phần giống với xác chết khô, vậy mà chỉ với hay tay, bà ta có thể nhấc bổng cái đầu trâu đồ sộ kia.

    Tôi chợt thấy từ chỗ đầu trâu nhấc lên có nước chảy ra, và một thứ mùi hôi nồng nặc bay đập vào mũi tôi. Là máu trâu, mẹ ơi, phải để lâu lắm rồi thì nó mới có mùi nặng như vậy, tôi vội cho tay lên che mũi, mắt nhắm mắt mở nuốt nước miếng. Bà tào cầm cái đầu trâu nhấc sang chỗ đặt cây ngải, máu trâu chảy từ trên chóp cây xuống tới thân, rồi thấm vào trong bát. Khi đã thấy đủ máu rồi, bà tào đặt cái đầu trâu về chỗ cũ, lấy từ trong người ra một con dao ngắn, bà vái cái cây ba vái rồi cứa con dao lên ngón tay. Máu từ vết cứa chảy xuống cây ngải, hòa vào với máu trâu, suốt quá trình đó miệng bà tào không ngừng niệm chú, hai mắt trợn lên trần nhà.

    Không gian càng lúc càng ma mị, nhang cháy nghi ngút, bao nhiêu mùi hỗn hợp trong phòng khiến cho mũi tôi cay cay, và cổ họng có cảm giác gờn gợn. Bà tào thu tay lại, sau đó cầm bát ngải khua lên xuống mấy vòng, miệng vẫn khấn không ngớt. Tiếp theo bà cầm cái bát khác lên, đổ nước trắng vào, xong quệt máu quanh thân cây ngải, rồi nhúng bàn tay đầy máu ấy vào bát nước, vừa khuấy bà ta vừa hú gọi từng tiếng rùng rợn. Khi máu đã hòa với nước thành một màu đỏ nhờ nhờ, bà tào rút từ cạnh bàn một cái roi mây, trông nó to bằng ngón chân cái, dài độ một mét.

    Ông già bảo cái roi kia sẽ đánh cho con ma ra khỏi người thằng Cường. Phản khoa học! Tôi giật thót một cái, vốn tôi không tin ma quỷ, song mấy chuyện gần đây có vẻ khiến tôi phải suy nghĩ lại, nhưng dù có ma quỷ thì cũng không thể đánh cho nó ra được. Ma quỷ sống trong đầu óc, trong thần trí con người, muốn trừ khử nó thì phải dùng tác động tâm lý, không thể dùng tác động ngoại lực mà tống nó được. Tôi phải ngăn chuyện này lại, cái roi mây to như thế kia, quật xuống thì tới trâu bò còn phải đau, huống chi là người.

    – Không được, bạn cháu bị bệnh thôi, cháu sẽ đem nó tới bệnh viện, ông bảo bà kia dừng lại đi.

    – Ma quỷ không phải bệnh, ma quỷ là cái xấu trong bụng người, mày phải tin tao, con ma của thằng kia sẽ hại nó, hại cả người khác.

    Bà tào bên kia không nghe hiểu những gì chúng tôi đang nói, tôi thấy tay bà ta nâng cái roi mây qua đầu, mắt nhìn vào bức tranh vẽ ông tướng cầm chùy, cổ họng giật giật. Chuyện này quá mức ngu xuẩn, một thằng có ăn có học như tôi không đời nào đi tin vào mấy trò mê tín dị đoan này, phải lôi thằng Cường đi khỏi chỗ ma quái này ngay thôi.

    Nghĩ là làm, tôi vội cúi người xuống kéo lấy tay thằng Cường, vốn tưởng là mình sẽ lôi cậu ta dậy được, nhưng không ngờ ngay lúc đó hai tay tôi lập tức bị giật ngược lại. Người thằng Cường nặng như đeo đá, tôi lôi mấy lần không thấy thằng ấy nhúc nhích, ông già vừa rồi không kịp phản ứng, nhưng khi thấy tôi ngã xuống thì ông ta lao ngay vào giằng tay tôi ra.

    Cường mày nhấc mông lên, không thì bà già kia sẽ cho mày no đòn đấy, tôi gào lên khi thấy thằng Cường quay lại nhìn mình. Nhưng đã không kịp, mắt tôi chợt thấy một bóng đen ập tới, tay giơ cao cây roi, vút một cái, chỉ nghe tiếng thằng Cường thét lên rồi gục xuống thảm. Mẹ kiếp, lũ người này điên rồi, ma quỷ gì cũng không bằng con người, đầu óc thiển cận, vô học, mông muội.

    Tôi hất ông già ra, nhưng do vừa rồi không để ý, hai tay đã nhanh chóng bị bẻ quặt ra sau, đầu gối ông ta đè lên lưng tôi, ép tôi nằm bẹp dưới thảm. Càng giằng mạnh, tay ông già càng siết chặt, còn tưởng tay tôi sẽ bị tháo rời ra ngay lập tức.
    Vút.
    Lại một tiếng thét nữa vang lên. Sau mỗi lần vung roi xuống lưng thằng Cường, bà tào lại ngậm một ngụm máu hòa nước, phun lên cây roi. Dù bị đè dưới thảm nhưng tôi vẫn nhìn rõ nhưng gì đang diễn ra với thằng Cường.

    Vút.

    Thằng Cường nắm chặt hai tay, mặt đầy đau đớn, hai mắt nhắm nghiền ép cho nước mắt chảy ra, và tới lần vụt thứ ba thì tiếng thét của thằng Cường nhỏ dần, miệng há ra khô khốc. Hằn lên theo những vết roi vụt kia là những vết máu in trên lớp áo phông, cảm giác như da thịt cũng bong tróc hết ra rồi.

    Vút.

    Mẹ kiếp, thả bọn tao ra, lũ mọi rợ! Tôi không nhịn được, hai tay vùng lên, mặc cho ông già kia có vặn chặt tới mức nào, lũ người mê muội này còn làm thế thì sẽ chết người, ma quỷ gì cũng không đáng sợ bằng chết người.

    Vút.

    Tiếng hú hồn của bà tào văng vẳng trong tai tôi, kèm theo đó là những lần run bắn lên của thằng Cường, hai tai tôi ù đi, chỉ thấy thằng Cường cào tay xuống thảm, hai mắt trợn trắng, nước dãi chuyển dần sang màu đỏ.

    Vút.

    Bà tào phun máu hòa nước lên cây roi, miệng mấp máy, tôi hoàn toàn không nghe thấy gì nữa, cổ họng như trực ói ra. Thằng Cường không còn giật bắn lên, hai tay dần duỗi thẳng.

    Vút.

    Mắt tôi mờ đi, hình như tôi sắp ngất, tôi chỉ kịp thấy cái roi kia hạ xuống người thằng Cường, cảm giác bên kia chỉ còn là một xác chết, không động đậy, không thở, cả người cậu ta bất động.

    Sau đó bà tào quay ra nói với gì đó với ông già, lập tức tay tôi được thả lỏng, cảm giác tê dại truyền tới, nhưng bất chấp tất cả, tôi lao ra chỗ thằng Cường đang nằm. Người cậu ta nóng ran, toàn thân mềm nhũn, đầu, lưng, tay chỗ nào cũng ướt đẫm mồ hôi. Mẹ kiếp, phải đưa tới bệnh viện ngay thôi, có khi còn bị suất huyết máu rồi. Đang định xốc cậu ta dậy, thì bỗng tôi thấy hai tay thằng ấy cử động, rồi ông già lập tức tiến tới, cầm một bát nước đầy cho thằng ấy uống. Tôi gạt ông ta ra, nhưng thằng Cường lại với tay giữ lấy cái bát, sau đó uống hùng hục như trâu.

    Tiếp nước xong, Cường mở mắt nhìn quanh, hai mắt tối tăm, thần thái mơ hồ, như người vừa từ cõi chết trở về. Phải mấy phút sau tôi mới thấy cậu ta nói được một câu:

    – Minh, tao chết chưa?
     
    Last edited by a moderator: 26/7/16
  3. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 12. Thầy tào (3)

    Thằng Cường nhận ra tôi, vậy là đầu óc cậu ta không bị gì hết, dù mặt vẫn tái như thằng chết trôi nhưng dường như thần trí cậu ta hoàn toàn tỉnh táo. Lúc tôi chạy tới, Cường nằm sấp dưới thảm, mặt nghiêng bên trái, hai tay buông thõng, vì sợ động tới vết roi trên lưng nên tôi không dám lật cậu ta lại. Giờ cũng vậy, thằng ấy chỉ đưa mắt lên nhìn tôi, dù rất muốn xốc nó dậy nhưng tôi lại luống cuống không biết đặt tay vào đâu.

    – Mày đau lắm không, đau những chỗ nào, có dậy được không, tao đưa mày tới viện.

    Tới lúc này tôi mới dám nhìn lên lưng của thằng Cường, áo cậu ta thấm ướt mồ hôi, tôi thấy trên áo có bảy vết roi đỏ to bằng con trạch hằn lên, chắc lưng thằng này sẽ sưng vù như mai rùa mất. Thằng Cường nghe tôi hỏi thì im lặng, hai mắt lờ đờ, thở một lát mới thều thào:

    – Không, tao chỉ thấy mỏi lắm, không đau chỗ nào cả.

    Đánh tới mất cảm giác luôn rồi, mẹ ơi, hồi xưa nhà tôi cũng có một cái roi mây gia truyền, nhưng khi bố tôi còn trẻ, vì nghịch ngợm mà sợ ông bà đánh, bố đã đem vứt cái roi gia truyền ấy đi. Cũng nhờ đó tôi đã tránh được cái họa diệt thân sau này. Roi mây đã đánh thì phải chục ngày sau mới khỏi, tôi từng nghe bố kể vì đánh nhau mà ông đã quật một cái vào bắp chân bố tôi. Và bố đã tập tễnh hơn một tuần mới chạy nhảy bình thường được.

    Giờ thằng Cường bị đánh như vậy, chắc sẽ phải nằm sấp cả tháng, số thằng này quá đen, tuần trước vừa bị tai nạn, chưa được bảy ngày đã ăn nguyên trận roi mây. May mà mình cao số, trong lúc đang thương cho phận thằng Cường, tôi ngẫm luôn tới phận mình, rồi tự thấy trong lòng vui vẻ lạ.

    Phải mau chóng đưa thằng Cường ra khỏi chỗ ma quái này, ai biết mấy người kia sẽ còn làm thêm những trò điên rồ gì nữa, thậm chí nếu con ma trong người thằng kia vẫn chưa được bắt ra, có khi họ cũng đánh luôn cả tôi nữa. Nghĩ mà rùng mình, lập tức tôi cắp nách thằng Cường nhấc người cậu ta lên, vừa hành động tôi vừa xin lỗi thằng ấy, nếu động vào vết thương chắc là sẽ đau lắm.

    Thằng Cường rũ người ra, tôi không làm thế nào để cậu ta ngồi thẳng dậy được, chưa nói tới đứng lên, thấp còi như tôi sao cõng nổi thằng trâu bò này. Hai người dân tộc kia chỉ nhìn chúng tôi loay hoay mà không làm gì cả, chật vật mãi mà thằng Cường vẫn nằm nguyên vị trí cũ, ông già lại lên tiếng:

    – Mày để cho nó hoàn hồn đã, mới có năm vía về được người thôi, còn hai vía nữa.

    Ăn nguyên trận đòn như thế thì có tới trăm vía cũng mất hết, đừng nói là bảy vía, tôi buông tay thằng Cường ra, vừa nghĩ vừa thở. Trên mặt cậu ta giờ hằn đầy những dấu thảm, mắt cứ lúc nhắm lúc mở, nhưng da dẻ đã dần hồng hào hơn. Nghe thấy tiếng người lạ, thằng Cường lấy hết sức ngóc đầu dậy, nhìn hai bóng đen đang đứng trước mặt kia một lát, bỗng thằng ấy nói:

    – Thôi, tao tự dậy được, mày cứ để tao nằm thêm tí nữa, tao mỏi lắm.

    – Mày không thấy đau thật à?

    – Không.

    – Chỗ này này.

    Nói rồi tôi động vào lưng thằng ấy, không thấy mặt cậu ta nhăn nhó, tôi lại động tiếp, lần này mạnh tay hơn, chỉ cần thằng ấy còn xúc giác thì chắc chắn sẽ đau. Nhưng thằng Cường chỉ nhìn tôi, không biểu hiện chút đau đớn nào, trái lại còn nói:

    – Không đau, tao bình thường, chỉ thấy người mỏi nhừ thôi.

    Không đau thật sao, mày đang ngại phải không, đừng ngại, tao cũng thấy mày thét kinh khủng thế nào lúc bị đánh rồi. Đầu tôi như muốn nổ tung, tôi lập tức lật áo thằng Cường lên, kỳ quái là trên lưng thằng ấy không hề có vết roi nào cả, chỉ thấy có những đường vân đỏ chót như ấn chú hiện lên. Tôi thử chọc vào chỗ đó, thằng Cường không thấy đau, mặt vẫn thất thần.

    Tôi quay ra nhìn ông già, hỏi ông ta đây là chuyện gì. Ông già liền nói:

    – Bà tào này chỉ đánh con ma thôi, lúc trước xông bùa vào người thằng này, con ma không dám trốn trong người thằng này nữa, nó phải chui ra.

    – Vừa rồi cháu thấy rõ ràng bà ấy đánh vào người thằng Cường, chẳng lẽ bà ấy đánh trượt à?

    – Không phải, ma ngải của bà tào nhập vào roi mây, cái roi mây chỉ động vào hồn phách, không động vào thân xác thằng ấy.

    Là sao? Không động vào thân xác, thế thì thằng Cường gào lên cái gì. Nghĩ lại lúc vừa rồi, tôi chợt nhận ra là mình không hề nghe thấy tiếng roi quật trúng người cậu ta, chỉ thấy vút vút trong không khí, thứ nó đập vào quả thực không phải người thằng Cường. Chính mắt tôi thấy bảy nhát roi vụt mạnh xuống, rồi thằng Cường cứ gào thét, người cậu ta còn giật bắn lên, áo trên lưng vẫn hằn rõ vết roi mây, không phải thân xác, vậy chỉ có thể là hồn phách.

    Tôi lạnh người, con ma đó là thật, thằng Cường thực sự đã bị ma nhập. Bà tào đang đứng vái lạy cạnh bàn thờ, nhang mới được thắp lên, tôi thấy mùi trầm thoang thoảng trong không khí. Sau khi chùm vải đỏ lên bát ngải, bà tào lấy que nhang đang cháy kia hơ quanh người thằng Cường, rồi cắm lại lên bàn thờ. Bà ta bảo tôi nhấc thằng Cường dậy, hai tay chụp lên đầu cậu ta, ngón tay cái ấn vào huyệt thái dương. Tôi thấy hai mắt bà tào lim dim, rồi khi buông tay xuống, bà vừa gật đầu vừa đưa cái tẩu hút vào miệng.

    Ông già phấn khởi bảo xong rồi, con ma trong người thằng Cường đã bị đuổi, giờ chỉ cần thằng ấy hồi lại được hồn phách là có thể về. Tôi lập tức cảm ơn hai người họ, thằng Cường hình như không hiểu lắm, tôi phải giải thích với nó là mày bị bệnh, bà kia đã chữa cho mày, từ giờ mày sẽ không sao nữa. Thằng Cường chỉ gật gật đầu, xong lại nằm gục xuống, chắc con ma vần cho cậu ta kiệt sức rồi.

    – Ka la thay…

    Bỗng bà già xoay đầu tẩu thuốc chỉ vào tôi, rồi nói gì đó mà tôi nghe không hiểu. Tôi hỏi ông già, ông ta bảo:

    – Bà tào nói mày nợ mạng con ma kia.

    – Sao bà ta biết?

    – Vì con ma buộc vòng duối vào tay mày. Mày phải đi làm chồng nó.

    Ông già nói lại lời bà tào.

    – Nhưng cháu chưa từng hại ai, sao cháu lại nợ nó được.

    – Nợ từ kiếp trước, hoặc cũng do dòng máu của mày.

    – Trên đường tới nghĩa địa, ma đói suýt bắt cháu, con ma kia còn cứu cháu.

    – Oan có đầu nợ có chủ, nó phải đòi mày, nếu nó không đòi được kiếp này, nó sẽ theo mày sang kiếp sau.

    Vậy là con ma kia không tốt như tôi nghĩ, thử tưởng tượng xem nếu như tôi cứ đi theo nó tới hết đêm thì chuyện gì sẽ xảy ra? Tôi lập tức hỏi:

    – Nếu cháu vẫn đi theo nó thì sao?

    Lần này là chính ông già lên tiếng:

    – Bãi tha ma đặt trên đồi, mày đi hết đường thì rẽ phải, không rẽ là rơi xuống đường đèo Cái thôi.

    Hóa ra tôi đã đi tới tận dốc đèo Cái, đúng là đi cũng lâu thật, từ chỗ khu tập thể công ty tôi tới đèo mất 25 phút đi xe máy, mà đường nhựa thì ngoằn nghèo hơn, nếu đi bộ bằng đường núi, cùng lắm cũng chỉ hơn tiếng là tới. Nhưng là đèo Cái sao, vì cái gì lại dẫn tôi tới chỗ đấy, thằng Cường cũng bị tai nạn ở trên đoạn đường đó mà. Tôi không nghĩ nổi là mình đã làm ra chuyện gì, mới 24 tuổi, trong trí nhớ của tôi thì chẳng có gì liên quan tới chết người cả. Thậm chí tôi mới chỉ lên đây làm việc được chưa tới một năm, và tôi chưa từng đánh nhau to với ai, mà còn là đánh con gái thì càng không.

    Nghĩ tới điên đầu, cuối cùng tôi buông xuôi, trước mặt tôi đang là một thầy cúng cao tay, chắc chắn bà ta biết cách cứu tôi, vậy để tôi hỏi bà ấy cho nhanh.

    – Bà có cách gì cứu cháu không?

    – Con ma ngải này rất mạnh, tao đã đánh đuổi nó, nhưng không thể giết được nó, muốn giết được nó thì phải tìm được huyết nhân ngải đang nuôi nó. Chủ của con ma ngải này đã chết, con ma ngải này nhập vào hồn chủ nó, mày muốn sống thì đi tìm chỗ chôn huyết nhân ngải ấy về đây. Tao sẽ giải ngải cho mày.

    Nói cái gì vậy? Huyết nhân ngải? Tôi không thể lập tức tiêu hóa nổi những lời bà già kia vừa nói, đại loại là sau một lúc giải thích, tôi cũng vỡ ra được một tí: Huyết nhân ngải là một loại ngải nuôi bằng máu người, con ma này là cấu thành của hồn chủ nó chết oan và linh khí của huyết nhân ngải, hiện huyết nhân ngải đó là vật chứa của con ma ngải, nếu muốn trừ được con ma ngải kia thì phải tìm được huyết nhân ngải trước. Có thể huyết nhân ngải sẽ được chôn cùng với chủ của nó, vì chỉ có như vậy hồn của vật chủ mới chi phối được ma ngải, oán niệm của con ma ngải cũng vì thế mà sinh ra. Nếu không có oán niệm, huyết nhân ngải sẽ chỉ là ma cây, không thể hại người.

    Giờ tôi đã xác định được hai điều: thứ nhất, tôi bị con ma kia đòi mạng một cách vô lý, và hai là tôi phải đi tìm một thứ mà tôi chẳng biết là cái gì. Hai điều này giống như không khí, không màu không mùi không vị, không manh mối. Vậy bản thân tôi dám chắc mình sẽ thất bại, con ma kia đòi được nửa cái mạng tôi rồi.

    – Mày có thể cầm cái bùa này, con ma chưa thể làm hại mày, nhưng ma ngải thù dai, nó sẽ sớm giết mày thôi.

    Bà ấy nói như muốn tôi chết không bằng. Tôi nhận hai cái bùa được gập gọn thành hình lục giác từ tay bà tào, một cái tôi đưa thằng Cường, một cái tôi nhét vào túi. Bên ngoài trời đã sáng, chắc cũng phải tới 5h rồi, rốt cục thì đêm cũng đã qua đi.
    Phải mất thêm một lúc nữa, thằng Cường mới run rẩy ngồi dậy, có vẻ như hồn phách đã về đủ rồi nên sau khi xin cốc nước, uống hết mấy ngụm là mặt mũi cậu ta tỉnh táo luôn. Còn tự mình đứng dậy, tuy rằng đi lại vẫn hơi khó khăn nhưng Cường nói là trong người đã bớt mỏi mệt. Tôi nghĩ nên ra về, còn phải gọi điện cho hai thằng ở phòng tới đón, đường từ đây về khu tập thể còn xa lắm.

    Vừa đứng dậy chào tạm biệt bà tào, ông già lập tức ngăn chúng tôi lại. Tôi ngạc nhiên nhìn ông ta, ông già liền nói:

    – Chúng mày phải trả tiền đi, bà tào bắt ma cho chúng mày thì chúng mày phải trả tiền chứ.

    Đúng rồi, cái này giống như chữa bệnh, tất nhiên phải trả tiền, nhưng bói đâu ra tiền lúc này. Đêm qua tôi chỉ mang mỗi người không đi, có ba cái chân gà thì đem cúng ma đói rồi, hai đồng xu với cái bát không biết thằng Cường vứt đâu, giờ trong người không còn cái gì nữa cả. Tôi chợt nhớ ra mình có thể gọi cho hai thằng đang ở phòng đem tiền tới trả cho chúng tôi.

    Nhưng nếu kéo chúng nó tới tận đây thì tôi biết giải thích thế nào, thằng Cường bảo là không được kể chuyện này cho ai biết. Không đúng, là con ma không cho tôi nói, giờ con ma không còn ở đây nữa, tôi có thể nói cho mấy thằng ấy nghe chuyện này.

    Nghĩ rồi tôi nhấc điện thoại lên gọi cho thằng Duy, đầu dây bên kia là giọng ngái ngủ, thằng Duy ban đầu không nhận ra tôi vì nó nghĩ tôi đang ở trong phòng. Tới khi tôi bảo mình và thằng Cường có việc ra ngoài từ sớm, giờ muốn hai thằng tới đón, tôi bảo nó tới đầu bản thì đợi tôi ra, khi đi nhớ mang theo mấy trăm. Thằng Duy ậm ừ, sau đó cúp máy.

    Tôi bảo thằng Cường ở lại đây, tôi sẽ đi cùng ông già ra ngoài đầu bản đợi thằng Duy. Gần 50 phút sau thằng Duy và thằng Mạnh có mặt để trả tiền cho chúng tôi. Thực ra tôi không dắt hai thằng ấy vào, chỉ nói là đi chuộc thằng Cường ra, tôi sợ hai thằng ấy không hiểu hoàn cảnh, nhìn cái nhà thờ ma quái đó chắc sẽ bảo chúng tôi mê tín dị đoan. Để lúc về tôi sẽ từ từ giải thích cho chúng nó nghe sau.
     
  4. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 13. Tái khám.

    Về tới phòng, thằng Cường nằm xuống giường, chưa đầy một phút sau thằng ấy đã ngủ mất. Tôi lập tức đi tắm, suốt đêm qua lăn lộn, người cũng đã bốc mùi hôi hôi. Hai thằng Mạnh và Duy từ lúc đưa chúng tôi về ánh nhìn có hơi kỳ lạ. Sau khi tôi đi từ trong nhà tắm ra, thằng Duy mới hỏi:

    – Chúng mày đi đâu từ đêm qua? Còn phải đem tiền tới chuộc nữa, có phải là dính vào bài bạc không?

    Tôi thở dài, cũng không việc gì phải giấu diếm nữa, có thể họ không tin những lời tôi sắp nói nhưng tôi vẫn sẽ kể, dẫu sao giữ những chuyện như này trong đầu tôi cũng không lấy gì làm thoải mái. Tôi bắt đầu nói về vụ tai nạn một tuần trước, khi tôi nhắc tới có người lao đầu vào xe thằng Cường, thằng Duy liền hỏi:

    – Dừng, dừng, mày tin những chuyện ma quái này à?

    – Không phải là tin hay không, mà đó là sự thật.

    Thằng Cường từ trên giường đối diện bỗng ngồi dậy, mặt đăm chiêu, cậu ta nhìn chúng tôi nói tiếp:

    – Tao đã muốn kể chuyện này cho chúng mày từ mấy hôm trước rồi, nhưng không hiểu sao lúc nào tao cũng buồn ngủ, cảm giác như tao phải ngủ tới hai mươi tiếng mỗt ngày, khi dậy trong người mệt mỏi, lúc nhớ lúc quên, thậm chí có khi tao còn tưởng mình đang là người khác.

    – Đó là do mày bị tai nạn ở chỗ âm khí dày đặc- thằng Mạnh lần đầu lên tiếng- là mày không biết chứ, trên đèo Cái cái một cái nghĩa địa, đi đêm ở chỗ đấy dễ gặp ma lắm.

    – Mà từ sau hôm đi viện về, tao thấy mày cứ khác khác, nhiều lúc mày ngồi nhìn lên trần nhà, mặt dại đi, trông như bị ma nhập vậy.

    – Tao nhớ tao ngủ suốt, lúc nào thức thì chỉ thấy mỗi mình trong phòng,…

    Nói tới đó thằng Cường cau mày, ba người chúng tôi chờ cậu ta nói tiếp, nhưng vài giây sau Cường lại bảo:

    – Thực sự tao không nhớ được gì cả, Minh, mày biết gì thì kể đi, tao muốn nghe.

    Tôi gật đầu, biểu hiện của thằng Cường không phải là không nhớ ra, mà là có chuyện gì đó khiến suy nghĩ của cậu ta không chắc chắn, giống như cậu ta biết được đáp án nhưng không rõ nguyên nhân. Nghĩ vậy tôi tiếp tục kể, sau khi tai nạn xảy ra, đã có những chuyện kỳ quái gì trong viện, và trong phòng này, tôi đều kể ngắn gọn lại. Xong tới chuyện đêm qua, chợ phiên âm phủ, ma đói, bà tào và ông quản trang bắt con ma trong người thằng Cường, vì vậy mới có chuyện tôi nhờ hai thằng kia mang tiền tới chuộc người.

    Từ lúc tôi bắt đầu kể, mặt ba người đối diện càng lúc càng tái đi, nhất là thằng Cường, cậu ta chắc phải kinh hoàng lắm khi biết người bị ma nhập lại chính là mình, có thể do bị con ma ấy chi phối nên cậu ta không thể nhớ mình đã làm gì. Thằng Duy nghe tới cuối mới nuốt nước miếng hỏi:

    – Vậy mày suýt trở thành chồng con ma ấy à?

    – Chắc mày phải đắc tội lớn lắm với con ma ấy, có khi nó theo mày từ quê lên đây, nhưng vì chạy bộ nên phải tới tuần trước nó mới đến nơi, lại còn bị thằng Cường đâm phải, nên nó quay ra ám cả thằng Cường luôn.

    – À mà lúc nó cứu tao khỏi con ma đói, tao thấy nó cứ buồn buồn thế nào ấy.

    – Tao nghĩ con ma đó thấy mày cầm cái chân gà, nên nó tưởng mày định dùng thuật ma xó để hại nó, nó muốn mày làm chồng nó, thế mà mày lại dùng tà thuật để hại nó, có con vợ nào thích chồng sắp cưới giết mình không, nó buồn là phải.

    Cũng đúng, tôi chợt hiểu ra vì sao mặt thằng Cường lúc đó lại thất vọng như vậy.

    – Nếu tao gặp lại nó, tao sẽ giải thích cho nó hiểu, và cũng bảo luôn là nó theo nhầm người rồi, trước giờ tao chưa hề hại ai cả.

    – Mày nói là tối hôm tao trong viện, mày gặp một cô y tá tên Dương phải không? - Thằng Cường lúc này mới lên tiếng.

    – Ừ, Giàng Thị Dương, tao không nhớ mặt, nhưng có gì đấy lạ lắm, vì mấy chị y tá khác bảo không có ai tên Dương trực cùng tối hôm đó. Tao cá là mình gặp ma.

    – Đó là con ma nhập vào người tao.

    Ba thằng chúng tôi lập tức nhìn về phía thằng Cường, cậu ta nói tiếp:

    – Lúc ngủ, tao thường nhìn thấy những cảnh rất kỳ lạ, nhiều nhất là cảnh trong bệnh viện tỉnh, tao thấy bệnh nhân, bác sĩ đi lại trên hành lang, họ nhìn tao và gọi tao là y tá Dương. Chính vì thế mà tao đã nghi ngờ bản thân mình, tao sợ rằng lúc ngủ dậy tao sẽ trở thành người tên Dương đó, vì tao thấy…

    Thằng Cường đột nhiên dừng lại, tôi thấy tay cậu ta hơi run lên, trán đã lấm tấm mồ hôi. Có chuyện gì đã xảy ra với người tên Dương đó, thằng Cường đã thấy gì trong giấc mơ? Tôi rất muốn biết, vì bản thân cũng có vài phần dính líu nên nếu biết được lai lịch của chuyện này, tôi tin rằng sẽ tìm được cách thoát khỏi nó.

    – Mày còn thấy gì?

    – Tao cũng không rõ nữa, những người xuất hiện trong giấc mơ của tao đều xa lạ, chỉ trừ duy nhất một người.

    – Là ai, mày thấy ai?

    Thằng Cường chớp mắt, có vẻ như đang cố nhớ lại khuôn mặt đã hiện lên trong giấc mơ, lát sau lại lắc đầu nói:

    – Tao không nhớ, mà cảnh trong mơ cũng không liền mạch, có khi tao đang ở một phòng bệnh thì khi bước khỏi phòng, tao đã thấy mình ở một nơi khác, lúc là rừng cây, lúc lại là nhà sàn. Sau mỗi giấc ngủ như vậy đầu tao nặng trịch, cảm giác còn mệt hơn cả không ngủ, nhưng tao chỉ thức được vài tiếng là hai mắt díp lại, đầu óc lơ mơ.

    Vậy tôi hiểu rồi, bị ma nhập cảm giác rất giống với người say xe, lúc nào cũng mệt mỏi, đầu nặng như đeo đá, toàn thân vô lực, còn buồn ngủ và ngủ rất nhiều.

    – Vậy giờ mày cảm thấy thế nào?

    – Tuy người vẫn mỏi nhừ, nhưng đầu óc tao đã nhẹ nhõm hơn nhiều, tao có thể kiểm soát được hành vi của mình, và cơn buồn ngủ cũng không còn thường xuyên như trước nữa.

    – Bà thầy cúng kia cao tay thật, trước giờ tao vẫn tưởng mấy chuyện như này chỉ là trò mê tín dị đoan, hóa ra cũng có thật.

    – À, mai là thứ hai, vết khâu cũng được một tuần rồi, mai phải đi tái khám để kiểm tra, hay là tao đưa mày đi rồi tiện tìm hiểu về cái người tên Dương đó, tao cũng bị liên lụy vào chuyện này, có thể mày không quan tâm nhưng tao chắc chắn phải làm cho ra nhẽ.

    Tôi nghĩ bệnh viện tỉnh là manh mối đầu tiên để tìm ra chân tướng chuyện này, y tá tên Dương đó từng làm việc ở viện, vậy người trong viện chắc chắn biết cô ta. Nhưng chị y tá hôm đó nói, chị ta làm việc ở đây mấy năm rồi mà chưa thấy có y tá nào tên Dương, vậy có thể là cô gái kia còn làm việc trước đó một thời gian nữa. Khả năng tìm được thông tin chỉ mới khoảng 50%, tôi nghĩ mình chuẩn bị phải vất vả một chuyến rồi.

    – Tao cũng đi.

    – Tao nữa, mai cả phòng xin nghỉ luôn, tao muốn tới đó xem mặt mũi mấy chị y tá miền núi này xinh thế nào.

    Tôi nhìn hai thằng kia, thầm thở dài, đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, nếu như ai trong hai thằng ấy rơi vào hoàn cảnh như tôi, liệu chúng nó có phấn khởi mà coi đây như một cuộc chơi không. Nhưng quả thực là cũng có vài phần thú vị, tôi có lá bùa của bà tào trong tay rồi, nếu biết được manh mối về con ma kia, tôi sẽ lập tức báo cho bà ấy, nhờ bà ấy cứu tôi, chuyện này xem ra không tuyệt vọng như tôi tưởng.

    Trong lúc đó, tôi đã không để ý tới một điều, là về ánh mắt thằng Cường. Chỉ khi vô tình liếc qua cậu ta, tôi chợt nhận ra hai mắt cậu ta đang nhìn mình, vẫn là cái thần thái đó, nửa buồn nửa thù hận, thậm chí còn như chất chứa rất nhiều tâm sự, nhưng tuyệt nhiên không thể giãi bày, chỉ có thể giấu kín. Có vẻ như nhận ra là tôi đang nhìn lại, cậu ta chớp mắt, rồi liếc sang chỗ khác. Vậy là ý gì?

    Hôm sau chúng tôi tới bệnh viện tỉnh tái khám cho thằng Cường. Người kiểm tra cho cậu ta là một bác sĩ nam, tầm 35 tuổi, vết khâu tiến triển rất tốt, có thể tháo chỉ vào tuần sau. Tôi để bác sĩ khám cho thằng kia xong, tiện lúc đang hỏi han tình hình thì lái sang chuyện khác, tôi có nói rằng mình quen một người tên Giàng Thị Dương, từng làm việc tại bệnh viện này, bác sĩ có biết không.

    Bác sĩ nghĩ một lát, hỏi lại tôi có chắc họ Giàng không, vì trong viện cũng có ba người tên Dương nữa, nhưng hai người là bác sĩ, từ miền xuôi lên đây làm việc, còn một người tên Dương, nhưng lại là nam, đang làm y tá bên khoa chẩn đoán. Tôi chắc chắn là người quen ấy họ Giàng, bác sĩ liền quay ra hỏi mấy cô y tá đứng cạnh, xem có ai tên họ như vậy làm trong viện không.

    Mấy người đó đúng là nhàn rỗi, tìm không ra ai tên như vậy liền lấy cả danh sách các y bác sĩ đang tại chức cho tôi xem. Bác sĩ còn bảo anh ta đã làm ở đây bảy năm, nhưng chưa từng biết cô y tá nào tên như vậy, còn đảm bảo tôi đã nhớ nhầm tên người ta.

    Bảy năm, làm ở đây bảy năm mà cũng không có ai tên Dương sao, vậy con ma kia đã làm ở đây từ thời nào, sao nó thù dai tới vậy. Mười năm là đủ cho một cuộc tình rồi, quên đi thôi, mà nếu mười năm thì lúc đó tôi mới 14 tuổi, tôi chắc chắn mình không hại được ai cả.

    Cô y tá bảo có khi người quen của tôi làm việc trước đó nữa, mà giờ viện toàn y bác sĩ mới, nếu muốn tìm thì chỉ có thể hỏi mấy người bên phòng nhân sự, hoặc là bác lao công. Có khi bác lao công được việc hơn, vì bác ấy làm ở đây từ khi bệnh viện mới đưa vào hoạt động, làm từ hồi mới 18 ,20 tuổi, nghe đâu đã được hơn ba mươi năm rồi.
    Vừa nhắc tới tên thì người cũng từ ngoài cửa bước vào, bác lao công đứng tuổi cầm theo cái xẻng và cái chổi đang làm vệ sinh phòng bệnh vào buổi sáng. Trông bác ấy đúng là rất có thâm niên làm lao công, cái khăn quấn trán đã ố vàng, bộ quần áo lao động bạc phếch, cộng thêm vẻ ngoài lam lũ khiến cho bác trông già hơn tuổi. Cô y tá thấy bác ấy vào thì lên tiếng hỏi hộ tôi:

    – Bác ơi, bác làm ở đây trước giờ có biết y tá nào tên Giàng Thị Dương không vậy?

    – Dương thì nhiều lắm, chả nhớ là Dương nào đâu, mà ai để ý họ làm gì đâu mà biết được.

    – Bác không nhớ ra ai tên như thế, mà làm ở viện này cách đây khoảng mười năm ạ?

    – Lại còn hơn mười năm, không để ý, đã bảo không để ý thì làm sao mà nhớ được.

    Tôi thấy bác lao công này cũng già cả, không nhớ được là đúng thôi, giờ có nên đi sang phòng nhân sự hỏi không, hỏi người ta về một nhân viên đã chết cách đây hơn chục năm, chắc gì họ đã chịu tìm cho tôi.

    – Nhưng mà, nếu như là cách đây 15, 16 năm thì có, có một cô y tá người dân tộc, tên Dương từng làm ở bệnh viện này từ đợt ấy, nhưng mà chết rồi, chết cũng được từng ấy năm rồi.

    Bác lao công bên kia vừa nói. Mọi người trong phòng cùng quay lại, tôi liền hỏi:

    – Sao cô ấy chết hả bác?

    – Chuyện lúc đấy lung tung lắm, nghe bảo là bị chết vì tai nạn, ngã từ trên đồi xuống, xong đưa vào viện thì chết. Mà mấy cô mấy cậu không biết chứ, hồi ấy còn rộ lên nhiều chuyện về cô ấy lắm.

    Nói tới đó, bác lao công liền hồi tưởng. Đó là một buổi tối tháng 8, đang lúc mọi người thu dọn đồ đạc để về nhà, bỗng có điện thoại báo ở khu vực đèo Cái xảy ra tai nạn, một người đang nguy kịch. Bệnh viện lập tức cho xe cứu thương tới đón nạn nhân, lúc thấy người, ai cũng bất ngờ khi nhận ra kia là cô y tá làm ở viện mình. Mọi người nhanh chóng đưa cô ấy vào viện.

    Khi cứu chữa cho cô gái, bác sĩ phát hiện ra cô ấy đang mang thai. Cô y tá ấy lại chưa có chồng. Vào thời điểm đó, một cô gái dân tộc, chưa chồng mà có con, đó là một tội cực kỳ nặng. Các bác sĩ đã gạt hết những suy nghĩ đó và bằng tất cả biện pháp nghiệp vụ, họ cố gắng cứu sống cô gái. Rồi đang trong lúc giành giật mạng sống của cô ấy, bên ngoài có rất nhiều người đột nhiên xông vào, đòi mang cô ấy về, không cho cứu chữa nữa.

    Các bác sĩ đang phẫu thuật phải dừng lại để dàn xếp, dưới áp lực từ phía người nhà, họ buộc phải dừng việc cứu chữa đó lại. Người nhà của cô gái lập tức đem cô ấy rời viện, dù cho máu vẫn chảy và cô gái đã ngất lịm đi. Hôm sau, hôm sau nữa, và mãi cho tới bây giờ, không còn ai gặp lại cô y tá, người ta hiểu là đêm hôm đó cô ấy đã không qua khỏi.

    Chuyện chưa dừng lại, có lời đồn rằng cô y tá khi còn làm ở viện đã nảy sinh tình cảm với một bác sĩ người miền xuôi. Và cái thai trong bụng cô ấy chính là kết quả của cuộc tình vụng trộm đó, nhưng người nhà cô ấy biết và đã trừng phạt cô ấy. Không ai biết đó là bác sĩ nào trong viện, nhưng có người nói vị bác sĩ đó có mặt trong ca phẫu thuật cho cô gái, và cũng đã đồng ý để người nhà mang cô ấy đi.

    Người ta còn nói về đó như một câu chuyện răn đe các cô gái trẻ, không nên nhẹ dạ cả tin vào tình yêu của những người trai miền xuôi, không được trao đi cái quý giá nhất của đời mình khi chưa kết hôn, vì đó là một tội lớn, không thể tha thứ. Và đã rất lâu rồi không còn ai nhắc tới chuyện ấy nữa, cho tới giờ là 16 năm.

    Bác lao công kể tới đó, mọi người trong phòng cùng lặng thinh, như có một vết cắt nhói lên trong lòng tôi, cô ấy chết chỉ vì tình yêu đặt nhầm chỗ, vì kẻ làm bác sĩ kia vốn không có lương tâm, và vì xã hội thời đó quá nặng nề, cổ hủ. Nhưng nếu oan hồn kia là cô y tá đó, vậy vì sao lại đòi mạng tôi, 16 năm trước tôi mới được 8 tuổi, nếu nói tôi hại người, chắc chắn kẻ đó bị điên rồi.

    Mấy y bác sĩ nghe xong chuyện cũng chép miệng, lắc đầu, vài phút sau họ rời khỏi phòng, giờ chỉ còn bốn người chúng tôi ở lại. Chẳng ai nói gì, có lẽ trong đầu mỗi người đều suy nghĩ về câu chuyện vừa rồi. Tôi nhìn thằng Cường, định hỏi cậu ta tiếp theo nên làm gì, thì chợt thấy cậu ta nói:

    – Có một chuyện tao chưa dám nói với chúng mày, là về bố tao, ông ấy cũng có mặt trong lần phẫu thuật ấy.

    Cái gì? Tôi kinh ngạc, bố của thằng Cường là bác sĩ, không phải, tôi từng gặp bố cậu ta rồi, ông ấy là công nhân viên chức gì đó, chắc chắn không phải là bác sĩ.

    – Bố mày là công chức nhà nước mà.

    – Đó là dượng tao, bố và mẹ tao ly dị khi tao được 10 tuổi. Sau hai năm ông ấy từ Thái Nguyên trở về.

    – Dù có làm ở đây thì có khi bố mày cũng không chắc đã là bác sĩ phẫu thuật, mày đừng áp đặt ngay như thế.

    – Không, tao chắc chắn. Vì khuôn mặt tao nhận ra duy nhất trong giấc mơ chính là mặt bố tao.

    Vậy tức là thằng Cường còn thấy chuyện đó, nhưng lúc trước không nói vì cậu ta sợ, hoặc đúng hơn là cậu ta không tin vào giấc mơ ấy. Không biết còn những chuyện gì xảy ra mà Cường chưa kể cho tôi nữa, chắc chắn là thằng này vẫn giấu diếm rất nhiều chuyện nữa, tôi cần phải ép cậu ta nói ra.

    Thằng Cường cúi mặt, tay nắm chặt tấm áo khoác, phải mất một lúc cậu ta mới lấy lại bình tĩnh để nói tiếp:

    – Tao thấy mình nằm ở cán cứu thương, có nhiều người mặc áo blouse chạy quanh, rồi tao thấy bố, ông ấy đứng ở ngoài hành lang trước cửa một phòng bệnh, khi người ta đẩy tao qua, tao đã cố gắng cầu cứu ông ấy, nhưng bố chỉ nhìn tao và lờ đi, sau đó tao bị đưa vào một căn phòng tối om.

    Thế quái nào, cảnh đấy rất quen! Chẳng phải đó là những gì diễn ra trong giấc mơ của tôi, tôi toát mồ hôi lạnh, tay bất giác run lên. Đêm hôm đó tại phòng bệnh của thằng Cường, tôi đã mơ thấy cảnh tượng ấy, nhưng không phải là trong vai người nằm dưới cán, mà là người đứng ngoài hành lang. Vậy có nghĩa là người lúc đó không phải là tôi mà là bố thằng Cường, và người nhìn tôi không phải là cô gái mà là thằng Cường?
     
  5. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 14. Quật mồ

    – Mày còn thấy gì nữa? Kể hết ra đi.

    Tôi vội giục thằng Cường, rõ ràng người liên quan trực tiếp tới chuyện này là bố cậu ta, oan hồn kia theo cậu ta cũng không có gì khó hiểu, nhưng vì sao còn theo cả tôi nữa, tôi hoàn toàn vô tội.

    – Tao không biết bắt đầu từ đâu, vì những hình ảnh hiện lên trong đầu tao rời rạc lắm, tao không phải người trong cuộc nên không thể sắp xếp lại được.

    – Vậy mày có thấy cảnh cô ấy chết hay cảnh trước lúc chết không?

    Thằng Cường im lặng, nét mặt trầm tư, vài giây sau cậu ta mới trả lời tôi:

    – Có một lần tao thấy mình chạy trong rừng, cũng không hẳn là rừng, nhưng đường dốc và rất tối, đằng sau có nhiều người đuổi theo, họ la hét bằng tiếng dân tộc, tao nghe không hiểu. Rồi tao tới một cái nghĩa địa, những người kia đã đuổi gần tới, họ cầm theo đuốc và gậy gộc, tao rất sợ, và tiếp tục chạy. Chạy hết nghĩa địa thì chân tao đột nhiên hụt xuống, tao thấy khoảng không, cảm giác chới với, và hai mắt liên tục xoay vòng vòng. Chỉ là mơ nên tao không thấy đau, nhưng cảm giác rất thật, tao ngã từ trên cao xuống, lúc nằm dưới đất người tao bất động, tao thấy máu chảy, lúc đó tao tưởng mình đã chết, vì cảm giác trong người nhẹ bẫng. Sau đó mọi thứ tối sầm lại.

    Ngẫm một lát Cường mới nói tiếp:

    – Rồi khi mở mắt ra, tao thấy mình nằm trên cán cứu thương, đó là lúc tao gặp bố, nhưng ánh mắt lạnh lùng của ông ấy khi nhìn tao khiến tao sợ hãi, tao đã muốn đó không phải là bố tao, tao đã cố quên hình ảnh đó đi, vì nếu nghĩ tới, tự nhiên tao lại sợ, nhỡ một ngày nào đó tao cũng có chuyện và bố sẽ bỏ rơi tao như vậy. Tiếp theo lại là bóng tối.

    – Một lần khác, cũng vẫn là trong mơ, tao lại thấy mọi thứ hoàn toàn tối tăm, tao có thể cảm giác được không gian xung quanh chật chội tới thế nào, dường như tao bị nhốt trong một cái hộp, khó thở và lạnh, tao cố gọi cố đập vào vách hộp nhưng không ai cứu, lúc đó ở bên ngoài tĩnh lặng vô cùng, tai tao không nghe thấy một âm thanh nào cả, chỉ có tối và lạnh, đó là giấc mơ cuối cùng trước khi tao lấy lại được thần trí - Dường như cậu ta đã cố gắng kiềm chế cảm xúc khi nói ra những lời này.

    – Cô ấy đã bị chôn sống.

    Tôi nói, toàn thân lạnh toát, chỉ vừa nghe tới đó mà trong lòng tôi lại đau nhói lên. Có khi lúc đó cô ấy chỉ bằng tuổi của tôi bây giờ, nhưng sao số phận lại bất công với người con gái đó như vậy. Bị phụ bạc bởi chính người mình yêu, bị gia đình ruồng rẫy, rồi chết trong cô đơn, tuyệt vọng. Trước khi cô ấy chết, liệu có bao nhiêu oán hận, căm phẫn cùng uất ức đã nảy sinh, đừng nói 16 năm, dù có là một trăm năm thì nỗi đau ấy cũng sẽ không bao giờ nguôi ngoai được. Xã hội gì mà lại như vậy, con người gì mà đối xử với nhau tàn nhẫn như vậy, lương tâm của kẻ sắp làm cha đó đã để đâu, đứa bé trong bụng cô ấy không có tội. Mẹ kiếp.

    – LÀ BỐ MÀY PHẢI KHÔNG, TẠI BỐ MÀY ĐÃ KHIẾN CÔ ẤY PHẢI CHẾT ĐÚNG KHÔNG?

    Tôi không kiềm chế nổi cảm xúc, tay lập tức tóm lấy cổ áo thằng Cường, trong đầu tôi bây giờ chỉ toàn tức giận, vì sao người mang danh bác sĩ đó lại có thể hại chết một người, thay vì cứu sống người đó.

    – ĐÚNG, LÀ TẠI BỐ TAO. BỐ TAO ĐÃ BIẾT CHUYỆN CÔ ẤY CÓ THAI TRƯỚC CẢ KHI TAI NẠN XẢY RA, ÔNG TA BUỘC CÔ ẤY THÔI VIỆC, ÔNG TA TO TIẾNG VỚI CÔ ẤY, DÙ CÓ LÀ BỐ TAO THÌ ÔNG TA VẪN LÀ MỘT NGƯỜI KHỐN NẠN, NHƯNG, MÀY…

    Thằng Cường cũng hét lên, nhưng lời tới đây thì ngừng, ánh mắt nhìn tôi đầy căm giận bỗng nheo lại, tôi thấy một nỗi buồn thê thảm hiện lên trong đó, nét mặt căng thẳng cũng dịu đi và sau tất cả cậu ta chỉ nghẹn ngào nói:

    – Mày không hiểu đâu.

    – Đúng, tao không hiểu, vì sao trên đời này lại có người đàn ông tệ bạc như bố mày.

    – Không phải, người hại chết cô ấy không phải bố tao. Ông ấy đã tham gia ca phẫu thuật, đã muốn cứu cô ấy, nhưng người nhà cô ấy tới và gây áp lực với bệnh viện, bố tao đã không thể làm gì khác được.

    – Im đi, bố mày là người phải chịu trách nhiệm cho đứa bé trong bụng cô ấy.

    – Minh, mày bình tĩnh lại đi, chuyện này không liên quan gì tới thằng Cường cả- Thằng Duy lao vào và cố gắng giằng tay tôi ra.

    – Cái thai trong bụng cô ấy không phải của bố tao, mà là của…

    Thằng Cường chợt chộp lấy tay tôi, bàn tay siết chặt lại, ánh mắt cậu ta nhìn tôi đầy uất hận, nhưng cậu ta không nói tiếp, đứa bé trong bụng cô ấy của ai?

    – Của ai?

    – Minh, mày bỏ thằng Cường ra rồi nói tiếp, đây là bệnh viện, đừng gây sự trong này- Thằng Duy vẫn cố kéo tay tôi.

    Tôi gạt phắt tay hai thằng ấy ra, mắt vẫn trừng trừng nhìn thằng Cường, chờ câu trả lời từ cậu ta.

    – Tao không thể nói.

    – Mày vẫn còn muốn bao che sao, sự thật chính là bố mày đã hại chết cô gái ấy, và giờ mày vẫn không chịu tin, mày là một thằng con tốt rồi đấy, bố mày sẽ tự hào về mày lắm.

    Dứt lời tôi lập tức quay người đi ra khỏi phòng, chuyện này thực sự khốn nạn, kẻ đã khiến cô ấy mang thai rồi chối bỏ trách nhiệm, chính kẻ đó sẽ phải đền tội, dù có là bố thằng Cường thì cũng không thể tha thứ được. Trước mắt tôi phải đi tìm bà tào, chuyện oan hồn kia đòi mạng tôi chỉ là hiểu nhầm, giờ tôi biết chân tướng vụ việc rồi, tôi sẽ giải thích cho cô ấy hiểu.

    Ra khỏi bệnh viện, tôi lên xe máy đi vào trong bản, phải tìm ông quản trang, ông ấy sẽ đưa tôi tới gặp bà tào. Trên đường tôi gặp vài người và họ chỉ tôi chỗ ông quan trang ở, tôi chạy xe tới đó, may mắn là ông già đang trồng rau ở sau nhà. Căn nhà sàn tuềnh toàng, khoảng sân trống trải, ông già thấy tiếng xe máy thì ra xem ai tới.

    Tôi kể qua tình hình cho ông già nghe, ông ta gật đầu, làm ra vẻ suy nghĩ một lát rồi bảo đúng là mười mấy năm trước có vụ tai nạn như thế, chỉ là ông ta không biết nội tình chuyện đó lại rắc rối tới vậy. Ông già thu xếp đồ đạc rồi dẫn tôi tới nhà bà tào, vừa đi chúng tôi vừa trò chuyện.

    Khi tôi tới trời đã sang trưa, mặt trời lên cao mà quang cảnh quanh nhà bà tào vẫn âm sâm như lúc gần tối. Bà già lúc nào cũng ở trong nhà, trừ khi có người tới mời đi trừ ma, vì vậy lúc tôi thấy diện mạo bà ta, tôi có hơi giật mình. Dáng người gầy quắt, làn da trắng bệch, tóc quấn trong mảnh khăn buộc quanh đầu, bộ đồ dân tộc đen tuyền càng làm cho màu da của bà già thêm nhợt nhạt, nếu không vì bà ta vẫn nói chuyện thì tôi đã nghĩ đây là một xác sống. Tay bà tào luôn cầm một tẩu thuốc, nghe ông già nói đó là thuốc phiện, hằng tháng dân trong bản vẫn tới cúng biếu rất nhiều thứ cho bà ta, vì với họ bà tào này không khác gì thánh hiển linh.

    Tôi nghe vậy là biết mình phải làm gì rồi, vội vàng rút một tờ tiền trong túi ra, đặt vào cái khay đèn thuốc trước mặt bà già, tôi nói và ông già ở bên cạnh phiên dịch:

    – Cháu tìm được lai lịch của oan hồn kia rồi, giờ xin bà chỉ cháu biết nên làm thế nào.

    – Com ma ấy là ai?

    – Là Giàng Thị Dương, chết cách đây 16 năm, bị tai nạn rồi người nhà chôn sống do phát hiện có thai mà chưa chồng.

    – Vậy nó không phải trinh nữ, trong mồ nó chính là huyết nhân ngải.

    – Là sao ạ?

    – Gái trong bản ít khi tới chỗ tao xin bùa, chỉ có đứa nào khó quá mới xin về chài thôi. Con ma này muốn chài thằng con trai nào, nên mới xin ngải về giấu trong cạp váy, nếu như nó yểm được ngải vào người thằng con trai, thì thằng con trai sẽ theo về làm rể nhà nó. Vì chưa yểm được, mà đứa con gái lại bị chôn sống, ngải trong người nó ăn máu rồi thành ma, phải quật cái mồ nó lên để bứng cây ngải ra mới giết được con ma ấy.

    – Quật mồ, là đi đào mộ của cô gái bị chết lên sao?

    – Đúng vậy, huyết nhân ngải đơm rễ rất nhanh, nếu cái thai trong bụng đứa con gái còn sống thì đó chính là vật chủ của huyết nhân ngải.

    – Vậy cháu biết mộ của cô ta ở đâu để đào?

    – Tao biết – ông quản trang lên tiếng- mộ nào ở bãi tao cũng biết hết, mộ của đứa con gái không ai thăm viếng bao giờ, tao sẽ chỉ chỗ cho mày.

    – Bao giờ thì có thể bắt đầu được?

    – Đêm nay 18 âm lịch, không phải ngày trăng cao, 11h mày mang theo mấy cọc tiền vàng, muối trắng, gạo trắng, rồi đào sẵn mộ đợi tao, tao sẽ giải ngải cho mày.

    Vậy là đêm nay tôi sẽ phải ra nghĩa địa, tìm ngôi mộ của một người đã chết 16 năm, không quen không biết, quật mộ người đó lên, dù bên dưới có cái gì đi nữa thì làm như vậy quả thực rất thất đức. Người chết oan thường rất linh, đã có một hồn ma đó còn đang đeo bám tôi, nếu tôi bật nhầm mộ, có khi nào sẽ có thêm một con ma nữa tới đòi mạng không.

    – Không thể giải ngải bằng cách khác sao?

    – Ngải không phải là bùa chú, ngải có linh tính, nó còn sống thì còn làm ma ám mày, chỉ có giết tận gốc nó thì mới hết được.

    Thôi đành chịu khó làm cho xong rồi rời khỏi cái đất lắm ma này, sau chuyến này chắc tôi sẽ nghỉ làm và trở về xuôi, tìm công việc mới, làm lại cuộc đời của mình. Giờ tôi phải cùng ông già ra nghĩa địa tìm mộ, trời sáng nên dễ tìm, tối nay có thể chỉ cần tới giờ thì quật mộ lên thôi.

    Bãi tha ma ở trên đồi, đi qua một mảnh rừng thưa là tới khu đất trống, ông già vừa đi vừa lẩm nhẩm đọc tên những ngôi mộ quanh đây. Trong cái túi vải đeo trên người có một quyển sổ, ông già bảo ai chết đưa lên đồi này chôn, ông ấy đều ghi lại hết. Ngôi mộ của Giàng Thị Dương đã bị cỏ lấp hết, chỉ thấy lùm lùm một đống không bia không dấu, vì không ai viếng thăm nên đây cũng coi như là mộ hoang.

    Tôi nhặt bớt cỏ dại mọc quanh mộ, người nằm đây 16 năm chắc cô đơn lắm, nếu như năm đó cô ấy không gặp gã trai miền xuôi kia, có thể cô ấy sẽ vẫn sống, và tôi sẽ không gặp phải chuyện phiền toái gì. Âu cũng là cái số, không tránh được thì đành đối mặt thôi.

    Đêm xuống, gần 10h ông già đã dẫn tôi ra nghĩa địa, hai người mỗi người một xẻng bắt đầu đào nấm mồ kia lên. Đất đồi không quá rắn, thậm chí còn tơi xốp và khô ráo hơn tôi tưởng. Đã lâu không hoạt động mạnh, tay cầm xẻng không được tự nhiên, mấy nhát đầu tôi bị tuột tay, tốc độ vì thế mà không nhanh hơn được.