Hot Full [Truyện ma] Giải ngải ký - Phần 2: 11 Âm binh

Thảo luận trong 'Truyện ma' bắt đầu bởi 2L, 9/8/16.

  1. 2L

    2L Thành viên BQT

    Bài viết:
    480
    Đã được thích:
    288
    Điểm thành tích:
    63

    Chương 1 : Thầy trừ tà

    “ Người ta sẽ không tin vào những gì người ta không thấy. Trong thế giới cơ bản, chỉ tồn tại hai dạng ý chí là thiện và ác. Tâm linh giới cũng vậy, luôn có hai phe chính đạo và tà đạo, những gì con thấy tùy vào tâm của con mà phân ra thiện ác, và tùy vào hành động của con mà nhận biết được chính tà.”

    “ Mẹ và dượng con vì sao lại chết?”

    “ Con đã thấy những gì?”

    “ Rất nhiều ma quỷ, còn có một người, đeo mặt nạ, trời bên ngoài rất tối, con không nhìn rõ mặt người đó. Chúng là ai vậy thưa thầy?”

    “ Trong các nghề tâm linh, có một nghề hoàn toàn tà đạo, pháp lực của chúng rất cao, âm binh là tay sai của chúng, bất chấp nhân tính, chúng dùng người làm mồi nuôi quỷ.”

    “ Đó là nghề gì?”

    “ Âm dương sư.”

    ***

    Mới đó đã 12 năm. Chuyện xảy ra trong một đêm hè, giữa tháng Bảy âm lịch, khi mà Cường còn là một cậu nhóc 10 tuổi. Cha mất tích khi cậu lên chín, gần 2 năm sau mẹ cậu tái hôn với một người đàn ông, cuộc sống trong một năm tiếp theo, đối với Cường, vẫn là quãng thời gian hạnh phúc nhất.

    Cho tới buổi tối hôm đó, Cường cùng chị gái chơi ngoài sân nhà, trò trốn tìm luôn rất thú vị, cậu bịt mắt còn chị đi trốn. Sân không đủ rộng nên chị thường chạy ra đường, Cường tìm quanh nhà không thấy, nhìn sang cây cột điện bên kia, nơi ánh sáng không chiếu tới, có một chiếc dép thò ra. Cậu nghĩ đó là chị mình, nên đã chạy sang.

    “ Em đi đâu vậy?”

    Có tiếng chị gái gọi từ phía sau. Cường dừng lại, cậu đã đứng cạnh cây cột điện, quay đầu nhìn trong sân, Cường thấy chị gái đang gọi mình. Vậy ai nấp sau cột điện? Ngay lúc đó, Cường thấy mắt chị mở to, miệng cứng đờ, dường như thứ chị nhìn thấy rất đáng sợ.

    “ Mẹ! Mẹ ơi!”

    Chị gái hét lên, đồng thời Cường quay đầu lại, có một khuôn mặt ló ra từ sau cây cột điện, là mặt nạ giấy, hình thù giống mặt trẻ con, mắt to miệng rộng, trên má có những mảng bong tróc kỳ dị. Dần dần tới toàn thân cũng lộ ra, người đó cao lớn, mặc một bộ quần áo đàn ông, nhìn vừa giống người vừa giống ma. Trong đời chưa bao giờ Cường thấy cái gì đáng sợ hơn thế, toàn thân cậu bất động, sợ tới không dám nhìn đi chỗ khác.

    Leng keng.

    Bỗng có cái gì chạm vào tay Cường, cảm giác lạnh ngắt, giống như …. Vừa nhìn, từ trên cây cột điện, có một con gì đang bò xuống, tay nó với lấy tay cậu, trong bóng tối chỉ thấy bàn tay năm ngón trắng bệch, nhỏ và ngắn như tay trẻ con. Bất giác Cường ngước mắt lên cao, đập vào mắt cậu là ba bốn cái mặt trẻ con đang nhòm xuống, có khuôn mặt cười, có khuôn mặt khóc, chúng dính vào nhau trên cùng một cái đầu lớn. Thứ đó bám lấy cột điện, nửa thân ẩn trong bóng tối, nửa thân rủ xuống trước mặt Cường, miệng nó chảy đầy dãi, giống như một đứa trẻ con hau háu nhìn thấy đồ ăn.

    Khúc khích…

    “ Cường!”

    Tiếng mẹ hét lên, chân cậu lùi một bước, thứ kia vươn một bước, thân thể nó càng hiện ra, không phải chỉ có hai tay, cách một đoạn thân lại mọc ra thêm hai cái tay nữa, trong bóng tối Cường nhận ra thân nó quấn quanh cột điện. Người đàn ông đeo mặt nạ cũng tiến tới, hai tay người đó thủ thế như chuẩn bị vồ lấy cậu, trên cổ tay có đeo một cái sắc, mỗi lần người đó di chuyển, sắc lại rung lên, phát ra một tiếng.

    Leng keng.

    Lúc ấy, Cường đã sợ tới phát khóc, toàn thân run rẩy, hai chân đột ngột khụy xuống, không hiểu sao cậu không thể bỏ chạy, tới cùng là ngã ngồi dưới đất.
    Tiếp theo, thứ bám trên cột điện từ từ há miệng, da mặt nó toác dần, khoe ra hai hàm răng dài và nhọn kéo tời tận mang tai, nước dãi còn nhỏ cả xuống chân Cường, khiến cho toàn thân cậu chết lặng. Nó ré lên một tiếng hãi hùng, chớp mắt liền lao người tới ngoạm vào đầu cậu, Cường chắn tay lên và nhắm chặt hai mắt lại. Đúng lúc đó cậu thấy có ai đó đè lên người mình.
    Là mẹ, Cường không thấy đau đớn, mẹ vòng tay ôm chặt cậu, vội mở choàng hai mắt, đối diện với Cường là bốn con mắt thao láo đang nhìn qua vai mẹ. Cậu khóc thét lên, thứ đó đang ngoạm chặt vai mẹ, Cường vươn tay cố đẩy nó ra, máu chảy đầy tay cậu. Mẹ nhanh chóng đứng dậy, mặc cho nó vẫn cắn trên vai, mẹ bế Cường bỏ chạy.

    Bên kia dượng cũng đang lao tới, ông đỡ lấy Cường từ tay mẹ, sau đó đặt cậu xuống, một tay ông vung gậy đập vào thứ trên lưng mẹ, một tay ông chắn trước mặt Cường.

    “ Chi, kéo em vào nhà nhanh lên!”

    Dượng hét lớn, rất nhanh sau đó, chị gái túm lấy tay cậu, dẫn cậu chạy vào nhà. Cường vẫn cố ngoái lại nhìn, mắt thấy thứ kia giằng xé vai mẹ, bất chấp dượng có vụt nó nhiều thế nào, nó cũng không buông mẹ ra. Rồi tiếp theo nó tấn công cả dượng. Mẹ đau đớn ôm vai nằm gục dưới thân nó, Cường đã muốn dừng lại, nhưng chân cậu không nghe lời, lý trí gào thét với cậu rằng, cậu cũng đang sợ hãi.

    Những tiếng vật lộn vẫn vang lên không ngừng. Xen với đó là từng tiếng thét ngắt quãng.

    Người đàn ông đeo mặt nạ không quan tâm tới hai người kia, hắn đi theo Cường, từng bước rất chậm. Từ người đàn ông đó tỏa ra một sự chết chóc mãnh liệt, trong hai hốc mắt trên mặt nạ, ẩn hiện hai đốm sáng như mắt dã thú. Vào tới nhà, chị gái đóng chặt cửa, Cường biết chị đã khóc và run sợ thế nào, nhưng vì cậu, chị vẫn phải bình tĩnh. Hai người chạy vào nhà bếp, chị đẩy Cường vào trong hộc tủ, với lấy con dao và ngồi chắn bên ngoài, nước mắt chảy đầy mặt.

    Bên cửa sổ bỗng có bóng người, lắc lư qua lại, chị gái cố gắng chắn cho Cường, cậu chỉ dám hé mắt qua cánh tay chị, im lặng không phát ra tiếng động.

    Leng keng.

    Bóng người tới gần hơn, in thành một vệt đen sẫm trên cửa kính, hai chị em nín thở, nước mắt cũng không dám rơi. Dừng lại rồi, bên ngoài không một tiếng động, đây là cái bẫy, Cường biết người kia đang muốn rình cậu chạy ra.

    Leng keng.

    Đột nhiên bóng đen biến mất. Cường giật mình, cậu cắn chặt môi dưới, có phải người đó đang vào nhà. Bàn tay chị nắm chặt lấy tay cậu, cảm nhận từng tiếng nấc nghẹn của chị, Cường nín khóc.

    “ Lũ trẻ đâu rồi? Tìm xem chúng có trong nhà không.”

    Bỗng có tiếng người ồn ào bên ngoài cửa, hai chị em nhận ra kia là tiếng chú hàng xóm, không phải chỉ có tiếng của chú ấy, còn rất nhiều người nữa đang xì xào. Liên tiếp là những tiếng đập cửa thùng thùng dội lại, người ta tìm được Cường và chị gái đang ngồi thu lu trong góc bếp, nét mặt sợ hãi, thần trí hoảng loạn.

    “ Có phải là chó cắn không? Con chó nào có thể cắn ra như vậy?”

    “ Nghe nói là chồng thì mất nửa mặt, còn vợ thì nguyên một bên xương sườn, xác thịt vung vãi khắp nơi, máu me khiếp lắm.”

    “ Hai đứa con nhà ấy hỏi cái gì cũng không biết, còn bảo là có con sâu to lắm cắn bố mẹ nó, chắc sợ tới phát điên rồi.”

    Trong đám tang tổ chức vội vàng, Cường và chị ngồi bên quan tài đã được đóng kín của dượng và mẹ. Cậu không được nhìn mặt hai người, có thể xác của họ không còn nguyên vẹn, sau khi đặt vào quan tài, người ta lập tức đóng đinh và chuẩn bị hạ táng ngay.

    Không ai hiểu những gì hai đứa trẻ nói, bản thân Cường cũng không thể tin nổi, chuyện như vậy lại có thể xảy ra. Có một vị thiền sư, là bạn của dượng đã tới siêu độ cho dượng và mẹ, ông ấy ngồi bên cạnh Cường rất lâu. Cho tới khi cậu nói:

    “ Tại sao không ai tin lời bọn con?”

    Thiền sư nhẹ nhàng khuyên giải cậu, ba chữ “Âm dương sư” từ đó khắc sâu vào tâm trí Cường, khiến cho mỗi lần nhắc tới, nó lại như một vết dao cứa vào ký ức. Cường thôi đau buồn, cậu hận mình quá yếu đuối, vì yếu đuối mà mẹ phải chết, nếu không có chị gái, chắc cậu cũng không sống nổi.

    Lúc đó Cường đã nghĩ, cậu phải trở lên mạnh mẽ, để bảo vệ chị và để trả thù cho mẹ. Còn một việc nữa, Cường muốn đi tìm người cha mất tích của mình, thâm tâm cậu luôn tin rằng ông ấy vẫn sống và đang lưu lạc ở nơi nào đó. Dù cho cha đã bỏ mẹ con cậu, nhưng giờ cậu chỉ còn ông ấy và chị gái là những người quan trọng nhất.

    “ Làm thế nào để con có thể bảo vệ người con yêu thương?”

    Cường cúi mặt hỏi, nước mắt vẫn rơi.

    “ Khiến cho bản thân mạnh mẽ, từ trong tâm tưởng tới thể xác. Con có muốn theo ta học đạo không?”

    Thiền sư đáp. Bàn tay ấm áp của ngài xoa đầu cậu. Ngay lập tức cậu gạt nước mắt và gật đầu. Muốn học được đạo, tâm phải tịnh, chí phải vững, gạt bỏ hết hận thù trước mắt, một đứa trẻ không nên có oán hận từ quá sớm. Trút bỏ được hết tham, sân si, trong lòng không vướng bận, đắc đạo không phải là pháp lực cao minh, mà là lòng sáng tỏ, ngộ được thiện ác, hành xử phân minh.

    Người nhà đồng ý để Cường theo thiền sư học đạo. Chị gái được một người dì nhận nuôi, dù vậy thỉnh thoảng cậu vẫn được gặp chị.

    Năm tháng trôi qua, sau 11 năm theo học, Cường được xuống núi. Gác lại mối thù năm xưa, Cường lên đường đi tìm người cha mất tích, nơi đầu tiên cậu tới, chính là đất Thái Nguyên.
     
    Thỏ Ngọc thích bài này.
  2. 2L

    2L Thành viên BQT

    Bài viết:
    480
    Đã được thích:
    288
    Điểm thành tích:
    63

    Chương 2: Thầy trừ tà (2)

    - Tao sẽ theo sau mày, nhổ đi.

    Lời vừa dứt, Minh bên kia lập tức nhổ cây cọc buộc bùa vàng. Trong chớp mắt quỷ môn quan biến thành một vòng xoáy hút lấy người cậu ta, Minh như bị hố đen nuốt trọn, vài giây trước vẫn còn nghe thấy tiếng hét vọng lại, sau thì tất đều biến mất. Trả lại một vùng tĩnh lặng, trên mặt đất không còn chút dấu tích nào của cậu ta.

    - Mày xuống khỏi người tao ngay, thằng ngu này.

    Cường bị giọng người bên dưới đánh động, cậu nhìn xuống, Quân đang bị hai chân cậu đè chặt, tay hắn ngọ nguậy muốn bò ra. Trong đầu Cường bây giờ chẳng còn suy nghĩ chống trả gì nữa, dẫu sao thì quỷ môn quan cũng đóng lại rồi, chắc chắn cậu sẽ bị nhốt chết ở đây. Ngay cả tên lừa đảo nào cũng không ra được, như vậy cũng tốt, hắn sẽ không thể hại thêm ai khác nữa.

    - Chính mày đã để thằng ấy nhổ cái cọc lên, sao giờ còn làm mặt tiếc nuối, tao còn tưởng mày biết cách mở quỷ môn chứ, rõ là khốn nạn mà – Quân vặn người ngồi thẳng dậy, tay với cái lưỡi hái, hắn chùi hết máu trên đó vào áo, xong giơ lưỡi hái lên soi xem đã sáng bóng chưa.

    - Lũ Âm dương sư chúng mày nên chết hết đi mới phải – Cường gằn giọng.
    - Đúng là chuyến này xui tận mạng, đã không được đồng tiền nào, lại bị mấy đứa khỉ gió như mày bám lấy, mà mày là cái dạng gì vậy? – Bên kia lại thấy Quân cười nói.

    Nghe tên đó hỏi mình, Cường quệt máu vào ngón tay cái, sau đó chấm một vết lên huyệt mi tâm giữa hai đầu mày. Mặt Quân không quá ngạc nhiên, hắn nói:

    - Thì ra là thầy trừ tà của Thiền Mật Tông, thảo nào tao thấy cách hành xử của mày rất quen. Mấy đạo pháp quê mùa ấy chẳng đuổi nổi quỷ đâu, còn bày đặt siêu độ thì ảo tưởng quá rồi. Chắc mày mới xuống núi?

    Mật Tông hay còn gọi là Kim Cang thừa, là một tông phái của Đạo Phật dùng các “Mật Ngữ” của chư Phật để tạo chú trừ tà. Mật trong Mật Tông có nghĩa là “Chân ngôn” hay hiểu đơn giản là “chú”, đây chính là cảnh giới cao nhất của phổ độ trong tam giới. Mật Tông bao gồm bốn dòng chính, Cổ Mật – Nyingma, Kagyu, Gelug và Sakya; Thiền Mật Tông được hình thành từ Cổ Mật, là một phái thiên về trận pháp và siêu độ chúng sinh.

    Thầy trừ tà của Thiền Mật Tông chia làm bốn cấp độ cao thấp. Kriya Tantra: Sự Mật Tông, thường đứng ra thực hành nghi thức, có hiểu biết về trận pháp nhưng pháp lực không cao. Carya Tantra: Hạnh Mật Tông, thuộc hàng trung cấp, có thể dùng được “phù” để trấn tà, thông thạo Quyền thuật nhưng không đi sâu vào trận pháp. Yoga tantra: Mật Tông Du già, đây là cấp cao thứ hai trong phái, thầy trừ tà cấp này có thể dùng trận pháp linh hoạt, Quyền thuật và đạo pháp mạnh tương đương. Đứng đầu là Anuttarayoga tantra: Mật Tông Tối thượng Du già, đạo hạnh mức thượng thừa, có thể gọi là Mật Tông Vô Thượng.

    Nói về trận pháp, đây là sự kết hợp giữa quyền ấn và khẩu quyết. Quyền ấn là việc dùng tay kết thành hình thù tượng trưng trong Phập pháp, đại diện cho một hoặc nhiều vị thần trong Tam giới. Khẩu quyết là chú để triệu hồi năng lực của vị thần đó, chú mạnh hay yếu là do cấp độ tu luyện của thầy trừ tà. Hiểu đơn giản như thầy trừ tà có một chiếc điện thoại, Quyền ấn là số điện thoại, khẩu quyết là tên người gọi, muốn triệu hồi được thần thánh thì phải có cả hai yếu tố trên. Mỗi trận pháp lại có một tên riêng, muốn sử dụng được linh hoạt phải có ngộ tính và thời gian dài khổ luyện.

    Khẩu quyết hay chú trong Mật Tông gồm có năm bộ, Phật bộ do chư Phật đứng đầu, Liên Hoa bộ do Quán Tự Tại Bồ Tát đứng đầu, Kim Cang bộ do Kim Cang Tát Đỏa Bồ Tát đừng đầu, Bảo bộ do chư Thiên đứng đầu, Yết Ma bộ do chư Quỷ đứng đầu. Thiền Mật Tông chuyên về hàng yêu phục ma, siêu độ chúng sinh, trong năm bộ thì Kim Cang bộ và Yết Ma bộ là liên quan trực tiếp tới hộ pháp và trừ quỷ, đây cũng là hai bộ pháp tu luyện chính của phái.
    - Mày nhận ra từ khi nào? – Cường hỏi.

    - Giờ là thời nào rồi mà vẫn còn dùng vòng duối trừ tà? May mắn cho mày là con quỷ cái ấy không có ý xấu, lần đầu tao nghe thằng kia kể chuyện, tao đã nghi ngờ. Mày biết quỷ là loài thế nào không, một khi đã bị ám, nó sẽ khiến người kia sống dở chết dở, làm gì có chuyện nó thân mật như vậy.

    Trong suốt quá trình bị ma nhập, Cường vẫn hoàn toàn tỉnh táo, cậu có thể dùng “phù” hoặc chú để trục ma, nhưng bản thân Cường nhận thấy cô gái này không hề có ác ý hại người. Thậm chí trong khi bị thao túng suy nghĩ, Cường đã giác ngộ được lời của Thiền sư, muốn siêu độ cho quỷ, phải hiểu được oán, thù, hận trong đầu nó. Thực thể của quỷ không tồn tại ở nhân gian, thứ hiện hữu là oán niệm, độ mạnh yếu cũng tùy vào oán niệm nhiều hay ít. Đối với cô gái này, oán niệm gần như không tồn tại.

    Vì thế mà Cường mới cố tìm hiểu, xem cô ấy cần gì mà không chịu đi siêu sinh. Những gì còn xót lại trong đầu cô ấy dần chắp nối lại thành một câu chuyện dài, kết cục hoàn toàn bi thảm. Hơn nữa, cô gái này lại có liên quan tới cha Cường, cậu tới đây cũng là vì muốn tìm tung tích của ông ấy, đây giống như đầu mối cho cậu vậy.

    Người bị cô gái ám là Minh, ban đầu Cường không hiểu nổi, cậu ta thì có liên quan gì tới chuyện này. Cô gái muốn làm rất nhiều chuyện với Minh, tranh thủ mọi lúc để được gần cậu ta, cốt là để nói vài câu, thậm chí là kéo Minh đi xem cô ấy chải tóc. Tới khi cô ấy muốn được dẫn Minh đi chợ phiên Âm phủ, nghĩ rằng việc này sẽ nguy hiểm tới tính mạng cậu ta, Cường đã đi tìm cây duối. Cây này dương tính rất cao, người ở vùng núi thường dùng cây này kết thành vòng đeo tay cho trẻ nhỏ, vì nó có khả năng xua đuổi tà ma.

    Muốn để cho cô ấy không nghi ngờ thì chỉ có thể dùng biện pháp nhẹ như vậy. Trừ khi cô ấy có ác ý hại Minh, nếu không Cường vẫn sẽ âm thầm theo dõi cô ấy.

    - Hơn nữa thằng Minh đó cũng không biết gì về ma tà nên mới không nghi ngờ mày, làm sao một cô gái dân tộc lại có thể biết được bí thuật nuôi ma xó? – Quân cười khẩy - Chưa kể con quỷ cái đã bị cắt lưỡi, tới rên còn không được. Thật tình, chẳng hiểu nổi Mật Tông của mày, lúc nào cũng lẩn trốn, làm việc thì bí hiểm, so với tà đạo bọn tao còn đáng nghi hơn nữa. Cứ công khai mà hành động có lẽ mày đã siêu độ nó thành công.

    Đúng là trong lần đi chợ phiên đó, khi ngửi thấy mùi của quỷ đói, Cường đã không kiềm chế được mà nói ra những điều chỉ có người trong nghề mới biết. Thiền sư luôn dặn, đi ra ngoài hành sự phải cẩn thận, việc gì cần thiết mới được lộ diện, Mật Tông cốt là làm việc bí mất, quỷ không biết thần không hay.

    Nói tới đó, hắn ngừng một lát, nghĩ ra cái gì rồi mới tiếp:

    - Cơ mà theo tao thấy, đạo pháp của mày gần như không có gì. Quyền pháp thì có thể luyện mà thành, đánh một lần hai lần sẽ quen. Nhưng pháp lực mạnh yếu dựa vào kinh nghiệm, mày thấy đấy, cứ nhìn thằng yểu mệnh đầu tiên ngã chết, nghe nói chúng mày thường dùng ấn chú để trừ tà, tưởng thế nào hòa ra thứ đó chỉ như vậy.

    Bất giác Cường nhìn tên đối diện, mặt hắn thản nhiên, dường như hắn đã nhìn thấu được cả suy nghĩ của cậu. Thiền sư giảng rằng, mọi loài đều phân thiện ác, ngay cả quỷ cũng vậy, để phân biệt được rõ, phải hiểu tâm ý của chúng, hóa giải được oán hận thù của quỷ, chúng sẽ được giải thoát. Cái đó gọi là siêu độ.

    Nhưng muốn bảo vệ được người khác, trước hết phải tự bảo vệ được bản thân, tại Thiền viện có rất nhiều Quyền sư, thân thủ hơn người, Cường theo bọn họ ngày ngày học quyền pháp. Lâu dần phản xạ của cậu cũng trở lên nhanh nhạy, có thể dùng đó để tự vệ, cứu người.

    Chuyện lần đó thực sự rất bất ngờ, đang nằm trên giường đột nhiên Mạnh bật dậy, cậu ta không ngừng gào thét, hai tay còn liên tục móc mắt, giống như đã phát điên. Từng được học cách trấn an tinh thần người khác, nhưng đây mới là lần đầu Cường thực nghiệm, cậu đã hơi do dự.

    Ngộ tính của Cường không cao nên Thiền sư chỉ dạy cậu nhưng cách kết ấn trừ tà và phá giải trận pháp Âm dương cơ bản, phòng trường hợp nghiệp của quỷ quá nặng, không thể siêu độ thì phải dùng tới. Bộ ấn chú mà cậu được truyền lại là “ Kim cang quyền ấn”, chia làm bốn cung là Hóa, Phá, Nhập, Trấn, bao gồm 36 quyền ấn và khẩu quyết.

    Hóa và Phá là dùng cho quỷ. Sau khi đã hóa giải thành công oán, thù, hận của quỷ, thầy trừ tà sẽ thi triển trận pháp, triệu hồi ra chính thần phổ độ, dẫn quỷ về vòng siêu sinh. Đó gọi là Hóa. Nếu trường hợp không thể giải trừ được tai kiếp của quỷ, thầy trừ tà bắt buộc phải dùng tới ấn chú Phá, triệu hồi tà thần hiếu sát, cái này đặc biệt ở chỗ, người triệu hồi bắt buộc phải đánh đổi cống phẩm.

    Nhập và Trấn là để an lòng người. Vì quỷ có thể phạm vào thân xác người sống, điều khiển đầu óc họ, khiến họ làm điều sai trái. Muốn cứu người, thầy trừ tà sẽ dùng bộ pháp Trấn. Cung này gồm ba đạo là An, Giải và Khóa, trong đó Khóa có thể dùng cho quỷ, vì thần hộ pháp của Thiền Mật Tông cũng có thể trị quỷ. Trường hợp nặng nhất khi không thể dùng Trấn, đó là người bị quỷ nhập muốn tự sát, thầy trừ tà sẽ triệu hồi Hòa thần nhập tâm, trục quỷ từ trong suy nghĩ. Đó gọi là Nhập.

    Thường thì khi dùng tới Phá, thầy trừ tà sẽ lấy máu kết thành càn khôn trong không khí, cùng với khẩu quyết tạo pháp lực xoay chuyển âm dương. Tà thần không cho không ai cái gì, đó cũng là sức mạnh hàng yêu phục ma lớn nhất của Mật Tông, chỉ có điều, muốn triệu hồi được Tà thần, căn cơ và đạo pháp thầy trừ tà phải lớn. Hầu hết đều phải từ bậc Mật Tông Du già mới có khả năng gọi ra được.

    - Thằng đó yếu bóng vía, thực chất quỷ không xuất hiện thường xuyên tại một địa điểm, những gì nó thấy chỉ là do ảo tưởng thôi. Mày có nhận ra nó thấy quỷ mấy lần không? – Quân hỏi.

    - Hai lần – Cường đáp.

    Thực chất Mạnh chỉ thấy quỷ một lần ở nhà thầy bùa và một lần trong phòng, chính lúc cậu ta bị quỷ lôi đi. Vì hình hài của con quỷ đó quá khủng bố nên cậu ta luôn bị nó ám ảnh trong đầu, nhắm mắt cũng thấy quỷ, mở mắt cũng thấy quỷ, thần trí dần mất kiểm soát.

    Biến cố đột ngột xảy ra, bước đầu Cường thi triển trận pháp trấn hồn, tay phải bấm ngón cái vào đầu ngón giữa, ba ngón còn lại dựng thẳng, hướng bàn tay xuống dưới, bàn tay phải dựng thẳng hướng lên trên hợp với tay trái tạo thành chữ “An” trong tiếng Phạn. Tư thế giữ nguyên, tiếp theo bên tay phải bấm ngón cái vào đầu ngón giữa, xoay ngược hướng hai bàn tay, đó là biểu thị cho Âm Dương. Cuối cùng dựng thẳng hai bàn tay, mở lòng bàn tay tượng trưng cho đài sen và liên tiếp đan hai ngón út và áp út vào nhau, ngón giữa dựng thẳng, ngón cái và ngón chỏ kết thành hình Kim Cương.
    Đây là bộ pháp trong Hộ thân tam muội gia ấn.

    Đồng thới vừa kết ấn, Cường vừa đọc khẩu quyết bằng tiếng Phạn:

    “Omï svabhàva ‘suddha sarva dharma svabhàva ‘suddha uhamï ”

    Tức: “Án Tát phộc bà phộc, thâu đà tát phộc, đạt ma tát phộc bà phộc, thâu độ hàm.”

    Sau khi dứt lời, Cường lập tức dựng dùng tay phải đặt lên cổ tay trái, bàn tay trái dựng thẳng, pháp lực theo lòng bàn tay thoát ra. Cường hô lên:

    “ Trấn!”

    Vị trí lòng bàn tay hướng đến là trán Mạnh, ngay lập tức khiến cậu ta ngây người. Trận pháp vừa rồi dùng để triệu hồi ra Manjushri, hay còn gọi là Mạn Thù Sư Lợi. Là Hòa thần thông tuệ nhất, vũ khí của ngài là kiếm Bát Nhã dùng để đoạn trừ tất cả vô minh ngu muội hôn ám. Trận pháp này vừa có thể dùng để bảo vệ bản thân, vừa có thể đả thông tư tưởng người khác.

    Mạnh lúc đó đã không còn gào thét, cậu ta từ từ phục hồi suy nghĩ, những lời nói ra đều là chính mắt cậu ta thấy:

    “ Quỷ…. Nó đang ở trong phòng này… nó muốn tìm mắt mũi...”

    Cùng lúc mắt cậu ta đảo từ bên trái, sang bên phải, sau đó nhìn chằm chằm vào góc phòng, toàn thân run rẩy. Cường không thể nhìn thấy hình hài con quỷ đó thế nào, nhưng qua tròng mắt Mạnh, Cường thấy một bóng đen ẩn hiện ở góc phòng.

    Phải nghĩ cách bắt được nó, trước hết vẫn là giữ chân nó lại, đề phòng nó manh động tấn công người. Tay Cường lập tức kết ấn Khóa, cậu chắp hai tay lại, đem hai ngón giữa đan vào nhau, hai ngón trỏ chụm lại giống hình tòa tháp, hai ngón cái đan chéo, ngón út dựng thẳng. Tiếp theo ngửa lòng bàn tay, các ngón út, áp út và giữa liên tiếp bắt thành hình chân rết, ngón trỏ nằm ngang tựa nhau, đặt hai ngón cái vịn dưới gốc ngón trỏ. Tư thế giống như chiếc xíc móc quấn quanh hai bàn tay.

    Đồng thời Cường nhẩm khẩu quyết:

    “Ná ma tất để la dã địa vĩ ca nẫm, đát tha nghiệt đa nam. Án Phộc nhật lãng ngân nễ dã yết lợi sa dã, sa phộc hạ”.

    Cùng lúc, Cường quay người hướng lòng bàn tay về phía góc phòng, tay phải nắm cổ tay trái, tập trung phát lực:

    “ Khóa!”

    Bộ pháp này dùng để gọi Vajrapani, hay Kim Cương Thủ Bồ tát. Đây vừa là Chiến thần vừa là Hộ thần, công thủ đều toàn diện, hiện thân của ngài vô cùng hung dữ, trong dạng Hộ thần, vũ khí của Kim Cương Thủ Bồ tát là thòng lọng và gông. Tùy vào pháp lực mà quỷ sẽ bị cầm chân trong bao lâu.

    Trong góc phòng không thấy có gì thay đổi, Cường đã dồn rất nhiều pháp lực vào một chiêu đó, nếu thành công, từ hai bên tường sẽ nổi lên những hình gông xích bắt lấy con quỷ, ngay lập tức không cho nó tiếp tục di chuyển. Nhưng trên tường vẫn phẳng lì, gông không thấy mà quỷ cũng không, Cường thầm nghĩ do mình đã sai ở bước nào, hay là…

    “ Cứu!”

    Ngay lúc cậu đang ngẩn người suy nghĩ về thủ pháp của mình vừa rồi đúng hay sai, sau lưng chợt có tiếng người thét lên. Quay đầu nhìn bỗng thấy một cảnh kinh người, toàn thân Mạnh như bị nhấc bổng lên, trong không khí giống như có một cái móc kéo lấy cậu ta. Cường vươn tay chộp lấy, nhưng không kịp, chỉ chớp mắt đã thấy Mạnh bị lôi đi. Tốc độ thật khủng khiếp, thế lực kia hất tung cánh cửa, Mạnh chới với giữ không trung, cậu ta thậm chí còn không kịp kêu cứu.

    Cảnh tượng tiếp theo thực sự khiến cho Cường suy sụp, Mạnh như bị ném qua ban công, cậu với tay không kịp, kết quả là bên dưới vọng lên một tiếng “bịch” rất lớn. Quá nhanh, chưa nói trận pháp vừa rồi cậu thực hành đúng thì với tốc độ như vậy, sao có thể bắt kịp được nó.

    Cùng lúc, Cường lại nghĩ, vì sao oán niệm của cô gái đột ngột tăng vọt như vậy. Đây có phải là sức mạnh của quỷ, cô ấy đã hóa quỷ rồi phải không. Trong đầu Cường nhớ lại, cảnh mẹ và dượng bị quỷ tấn công, cậu khi đó không thể chống trả, 12 năm sau, cậu lần đầu gặp lại quỷ, vẫn là cảm giác bất lực đó. Nguyên nhân do đâu mà chuyện này xảy ra?

    Trước đó cậu chưa từng cảm thấy ác ý toát ra trong suy nghĩ cô gái, vậy từ khi nào cô ấy lại có được sức mạnh này. Sau khi bị lửa thiêu, cô ấy không những không bị tiêu diệt, oán là từ lúc đó tích tụ thành, nó ăn mòn linh hồn cô ấy. Khiến cho cô ấy nghĩ rằng những ai có mặt trong buổi tối hôm đó đều phải đền tội.

    Chuyện này bắt đầu sai lầm từ những lần Cường mơ thấy Minh xuất hiện cùng cô gái. Nguyên nhân của chuyện đó đúng như theo Quân nói, Cường vì không hiểu sao cô gái lại ám Minh nên cậu đã nghĩ rất nhiều tới mối quan hệ của hai người bọn họ. Cũng vì thế mà cô gái đã bị những suy nghĩ ấy ảnh hưởng, bản thân cô ấy đã quên đi hết những khuôn mặt trong quá khứ, Minh chỉ dần dần hiện lên khi cô ấy cảm thấy ở bên cạnh cậu ta không có gì nguy hiểm. Giống như ở bên người đàn ông trước kia đã yêu thương cô.

    Cường lại nghĩ khác, cậu tự hỏi cô ấy sẽ làm gì khi hình ảnh đó hiện lên ngày một rõ rệt như vậy. Muốn siêu độ cô ấy, phải tìm cách nói cho cô ấy hiểu, nhưng suốt một thời gian dài cô ấy tồn tại cùng với Cường, cậu chưa từng thấy cô ấy nói một lời nào. Giống như cô ấy bị câm vậy. Vì không thể giao tiếp được với cô gái, Cường không thể hiểu được suy nghĩ của cô ấy, cậu sợ rằng một ngày nào đó cô gái sẽ hại chết Minh.

    Cho tới khi Minh đi tìm gặp lão thầy bùa, nghe ông ta giải thích ý nghĩa của những gì xảy ra trong mơ, Cường vẫn tin suy nghĩ mình là đúng. Cậu không ngăn cản lần âm hôn đó, càng không ngăn hành động hỏa thiêu cô gái của lão ta. Tất cả niềm tin của cô ấy, trong phút chốc theo ngọn lửa hóa thành tro bụi, tuyệt vọng khiến cô ấy trở lên giận dữ, và kết quả chính là hình thành oán niệm.

    Thiền sư đã dạy, càng nóng vội thì càng khó thành công. Dù là 11 năm học đạo, nhưng tới giờ cậu vẫn không lĩnh hội được điều đó. Rốt cuộc lần đầu trừ tà của cậu đã thất bại thảm hại, không chỉ khiến người khác bị kéo vào cuộc, mà còn làm cho một quỷ hồn nghiệp chướng chồng chất. Ngoài mặt thì Cường tỏ ra rất bình tĩnh, nhưng trong tâm tưởng cậu đã hoang mang vô cùng.
    Dẫn đến việc Cường tìm tới nhà lão thầy bùa, cậu muốn biết có phải chính lão đã quật mồ cô gái để lấy bình sứ lên không, và mục đích của lão khi làm điều đó là gì. Phải đợi rất lâu gia nhân nhà đó mới chịu ra mở cửa, bọn họ nhận ra cậu nên ngăn không cho cậu vào gặp lão ta. Nhưng mà tới quỷ còn không ngăn được, mấy người này là cái gì, một mình Cường chấp ba tên gia nhân, lằng nhằng một lúc thì cậu cũng qua được cửa chính.

    Tìm khắp nhà khách không thấy lão thầy bùa, Cường đi xuống sân sau, lão già vẫn đinh ninh là người nhà lão chặn được cậu nên cứ ung dung viết thư pháp trong phòng đọc sách. Tới khi Cường ập vào, lão bị dọa cho sợ tới ngây người, Cường túm lấy cổ lão hỏi, chuyện của cô gái trước đây là như thế nào. Lão già loanh quanh chối không biết, mỗi lần kêu không biết, Cường lại càng siết chặt tay, thân già không dám làm liều, lão lập tức xin tha và hứa sẽ kể hết mọi chuyện cho cậu.

    Mười sáu năm trước, con trai trưởng tộc người Hoa bị bệnh qua đời, đau đớn trước cái chết của con mình, trưởng tộc tới tìm lão thầy bùa, muốn xin lão cứu con trai sống lại. Tiền bạc bao nhiêu không thành vấn đề. Trước nguồn lợi to lớn như vậy, lão thầy bùa quyết thử thuật Hoán sinh. Không thể giết người trong tộc, lão đi vào bản, hỏi mua con gái còn trinh đem về, với lí do làm vợ lẽ cho nhà tộc trưởng.

    Có nhà họ Giàng kia, gia cảnh không lấy gì làm giàu có, thấy tiền thì mờ mắt, người bác ruột liền đồng ý bán đứa cháu gái, đó là con của người em trai quá cố, hiện đang làm y tá tại bệnh viện tỉnh. Sau khi đi làm về, cô gái bặt gặp rất nhiều người lạ ở trong nhà mình, nói là muốn bắt cô về làm vợ, sợ hãi cô van xin họ, than rằng cô đã có người trong mộng. Nhưng người bác đã nhận tiền rồi, nên cô vẫn bị bắt đi, tuyệt vọng, cô gái bỏ chạy vào rừng.

    Đám người hô hoán đuổi theo, cô chạy tới nghĩa địa, trời đã về tối nên hai mắt không thấy đường. Rồi cô trượt chân, người lăn xuống đèo, máu chảy đầm đìa. Có người trong bản đã thấy cô ngã xuống, họ nhanh chóng đưa cô vào viện, để bác sĩ chữa trị cho cô. Những tưởng thoát được nguy hiểm, đám người lạ vẫn đuổi theo, họ kéo cả người bác ruột kia tới đòi người. Kết quả là cô gái bị đem đi, khi máu vẫn chảy và nước mắt không ngừng rơi.

    Sau đó thì họ tiến hành thuật Hoán sinh, kết quả thất bại, cô gái sau ba ngày chôn sống cũng chết, người con trai của tộc trưởng vẫn không sống lại. Mọi chuyện dần bị đẩy vào quá khứ, nếu như ngày hôm nay không tới thì sẽ chẳng có ai biết được sự thật này.

    Nghe tới đó, Cường giận dữ nắm chặt hai bàn tay, hận không thể một đấm mà giết chết lão già trước mặt, chỉ vì một nghi lễ viển vông mà hại chết một mạng người. Cậu gằn giọng hỏi lão, vì sao lão lại gửi cái bình sứ kia tới chỗ cậu. Lão già run rẩy đáp, lão nhận ra cô ấy, nghĩ rằng cô ấy tới đây trả thù nên muốn đổ hết tội lỗi lên đầu mấy người bọn cậu. Cường bắt lão giao ra tài liệu về Hoán sinh, đọc tới cuối thì có ghi cách trị quỷ, lấy bình sứ đựng ngũ quan, cùng với đầu của tế vật sống, đằng sau còn có một nghi thức rườm rà nữa.

    Chỉ có duy nhất cách này được ghi lại. Cường lặng đi, phải giải thích thế nào cho Minh hiểu, cậu sẽ không để thêm ai khác phải chết nữa, nhưng bằng cách nào mới được. Suy nghĩ tới tận lúc trở về phòng, đối diện với Minh, Cường quyết định nói ra thân phận của mình, những gì cậu làm tới đây, có thể sẽ nguy hiểm, nhưng không vì thế mà cậu khiến người xung quanh mình chịu liên lụy.

    Chưa kịp nói thì tai họa một lần nữa lại ập đến. Duy bị tai nạn, mối đe dọa bây giờ tập trung vào hai người là cậu và Minh. Căng thẳng kéo dài cho tới khi nghe được Duy đã qua cơn nguy kịch, đây là do may mắn, hay là do cô gái kia lúc xuống tay đã nghĩ lại? Những câu hỏi xoay vần trong đầu Cường, cuốn đi phần nào những điều cậu muốn nỏi.

    Sau cùng, khi Minh kể về cuộc nói chuyện với một Âm dương sư nào đó, thực sự cậu không còn nghĩ được gì nữa. “Âm dương sư”, ba từ này ám ảnh quá khứ Cường, khiến bản thân cậu không bao giờ quên được, mối ác cảm đối với những kẻ tà đạo đó. Chỉ cần nhắc tới là bao nhiêu hình ảnh trong đêm định mệnh đó lại tràn về, giằn vặt tâm trí Cường, có thể kẻ mà Minh nhắc tới không phải là con quỷ đó, nhưng có thể bọn chúng quen biết hoặc có mối liên quan với nhau.

    Vì thế mà Cường quyết định im lặng.

    - Mày nói là vì mẫu tử ngải nên mới ở đây, chẳng lẽ mày đã biết trước chuyện này rồi sao? – Cường hỏi.

    - Không, tao chỉ làm vì muốn kiếm tiền thôi, tới khi tao đến mộ thì mới thay đổi quyết định. Mày biết cái lỗ hổng trong quan tài của đứa con gái được hình thành như thế nào không? – Quân hỏi lại.

    Cường lắc đầu. Tên đó liền nói:

    - Để tao giải thích cho mày, nhánh ngải đâm rễ vào trong người đứa con gái, bọc lấy cái thai, mày có thể thấy bên trong bụng nó chằng chịt những rễ, đứa trẻ bên trong giống như nhân của cây ngải đấy. Đó là Tử. Có rễ tất nhiên sẽ có thân, cây ngải phát triển dựa vào chất dinh dưỡng trên người của đứa con gái. Đó là Mẫu. Nó không có cành lá gì, chỉ nguyên một cái thân với rất nhiều tua dua phát triển ra xung quanh. Trong một thời gian dài, nó phá hủy vỏ quan, xuyên thủng tầng đất, cứ như vậy vươn ra bên ngoài. Quá trình đó diễn ra trong 16 năm, hố cũng lớn dần, từ đầu chỉ là một cái lỗ bằng ngón cái, cuối cùng thì to như mày thấy, vết tích còn mới nguyên, vì cho tới khi mày xuát hiện, nó mới ngừng phát triển.

    - Sao tao không thấy thân cây đó đâu nữa? – Cường ngắt lời tên kia.

    - Con quỷ cái bây giờ mày nhìn thấy, chính là thực thể của Mẫu ngải, nó vẫn bọc cái thai và tiếp tục nuôi nấng con quỷ con bên trong đó – Quân đáp.

    - Có phải mày đã giết hết người trong nhà lão thầy bùa kia không?

    - Đúng vậy, mày thấy thương cho lão ta à?

    - Không phải, tao không hiểu mày làm vậy được cái gì?

    Quân chợt cười:

    - Lúc tới nhà lão già đó, tao thấy được một chuyện. Mày chắc không xem được phong thủy, cái chỗ mà lão già đó ở, long mạch cực kỳ dồi dào. Giống như lão đang hút hết long mạch của cả vùng này vậy. Nhưng đó không phải cái tao quan tâm, lão là người Hoa, chắc chắn sẽ chọn nơi đất tốt để xây nhà, giàu được như vậy cũng một phần là nhờ vào vị trí thuận lợi. Cái khiến tao hưng phấn, chính là tiếng gào khóc thảm thiết phát ra từ xung quanh nhà đó.

    - Gào khóc?

    - Tao nghe được tiếng quỷ - Quân chỉ vào tai mình – Rất rõ ràng, mày biết bùa của người Hoa vận hành thế nào không? Đâu phải là chỉ cần một tờ giấy vàng mà có thể trị được quỷ, trong mỗi tờ giấy đó đều được yểm một âm binh. Quanh nhà lão chôn rất nhiều xương cốt người chết, có thể lão đi đào trộm ngoài nghĩa địa, hoặc là giết người rồi chôn xuống, tao không biết, nhưng chúng bị yểm xung quanh nhà, giống như một bức tường bao rất lớn. Tao chưa thấy nơi nào âm khí thịnh tới như vậy.

    - Ý mày là gì?

    - Vẫn chưa hiểu sao. Nơi nào có long mạch, đảo lại sẽ có quỷ mạch, long mạch dồi dào như vậy, chắc chắn quỷ môn quan sẽ cực kỳ lớn. Chính cái đấy khiến tao rất phấn khích, nhưng lão thầy bùa kia trấn yểm rất chặt chẽ. Muốn mở được quỷ môn, tao đành phải giết lão, may mắn là lão ngoài việc vẽ bùa ra thì chẳng giỏi cái gì khác, chỉ lia một cái là lão đứt đầu.

    - Tại sao tự nhiên mày lại muốn mở quỷ môn quan?

    - Âm khí không thể tự tiêu tán, nếu tiếp tục để lão thu thập thêm âm binh, chắc chỗ đó sẽ thành một cái hố đen, sau đó long mạch không chịu được mà đứt gãy. Vậy thì sớm muộn quỷ môn quan cũng mở thôi. Tao chỉ thả mấy con quỷ đói ra để nó hút bới âm khí, không ngờ chúng nó ăn luôn cả người, cái này không trách tao được.

    - Vậy còn việc mày bôi máu lên tường, kê lại tủ sách, tất cả những cái đó chẳng lẽ chỉ vì muốn đổ tội cho tao?

    - Đúng rồi, tao cũng không ngờ mày lại phối hợp ăn ý như vậy. Thêm nữa là tao nhận ra được mày phản xạ rất tốt, may là tao đem theo vũ khí, nếu không chắc sẽ không thắng nổi mày.

    Rõ ràng rồi, tất cả những chuyện diễn ra trước giờ đều đã được giải thích, trong suy nghĩ Cường không còn vướng bận gì nữa. Dẫu sao thì cũng đâu có đường ra, không thể tiếp tục tìm cha, chị gái sẽ chẳng có ai bảo vệ. Và cái chết của mẹ, báo thù bây giờ cũng không được nữa rồi.

    - Tao có chuyện này muốn hỏi mày – Cường nói.

    - Còn cái gì chưa hiểu à? – Quân cười đáp.

    - Vốn tao nghĩ mày là người trước đây tao gặp, nhưng cuối cùng lại không phải, dù không thể ra khỏi đây, nhưng tao vẫn muốn biết …

    - Khoan khoan, tao sẽ không trả lời cái gì ngoài chuyện này đâu, nếu muốn thì trả tiền rồi hỏi gì thì hỏi – Quân nghiêm túc nói.

    Cường nhìn hắn, có ra được khỏi đây nữa đâu mà cần tiền, mà cậu làm gì có đem theo tiền bên người lúc này. Bị người khác dùng ánh mắt khó hiểu nhìn mình, Quân lại nói:

    - Thời buổi kinh tế thị trường, đâu có cái gì cho không được. Không có tiền thì cái khác đi.

    Lần này thì Cường chuyển từ khó hiểu sang tức giận, thằng khốn kia vẫn muốn kiếm chuyện với cậu, giờ chắc cậu nên dùng nắm đấm để trao đổi với hắn.

    - Đừng đem cái mặt đó dọa tao, nếu như không vì mày thì tao đã không phải vật vờ ở đây như vậy. Người đáng ăn đòn là mày đấy – Tên đó cứ nói là lại cười, không cần biết điều đang nói có vui hay không, mặt hắn nhơn nhơn thấy rõ.

    - Mày có biết Âm dương sư nào đội mặt nạ trẻ con không?

    Nụ cười của Quân chợt biến mất, mặt hắn nghiêm túc hẳn lên, gác lưỡi hái sang một bên, hắn nói:

    - Đó là thành viên trong nhóm tao, mày biết hắn sao?

    - Tao có thù với hắn, mày biết những gì về hắn?

    - Thù sao? Cái này hơi bị lạ đấy, hắn có một sở thích duy nhất, đó là trẻ con. Tao hay thấy hắn nói cái gì mà chúng rất mềm, thơm và sờ vào cảm giác rất kích thích, không phải là nói lũ trẻ, cái hắn nói là thịt của chúng ấy. Một thằng có sở thích bệnh hoạn.

    - Thứ đi cùng hắn là cái gì vậy? Nó có cái đầu lớn, trên đó là rất nhiều khuôn mặt, thân mọc ra rất nhiều tay nữa.

    - À, đó là Bé Bự của hắn. Người ta gọi hắn là Ông ba bị chín quai mười hai con mắt, con quỷ khổng lồ ấy là hiện thân cho cái thứ mười hai con mắt đó. Nó được nuôi lớn bằng cách ăn thịt trẻ con, mỗi lần như vậy là nó lại mọc ra một cái tay trên thân. Tao cũng chẳng nhớ nó có đít hay không nữa. Nhưng chắc là có.

    - Nói vậy thì hắn đã giết rất nhiều trẻ con?

    - Chắc rồi. Trong nhóm tao thì thằng ấy là đáng ghê tởm nhất, nhưng cũng khó gặp nhất, thường thì hắn chỉ xuất hiện ở nơi có nhiều trẻ con. Bọn tao thì chẳng đến đó làm gì.

    Thấy Cường không hỏi gì thêm nữa, Quân nhìn cậu, nghĩ cái gì đó rồi nói:
    - Nếu mày định trả thù, quên đi, đến tao còn phải ngại hắn, trình độ mày chắc chẳng kịp giãy chết – Nói rồi Quân đứng dậy, hắn cầm lưỡi hái lên, chản nản nhìn quanh.

    Loạt xoạt.

    Con quỷ cái từ sau thân cây bò ra, trên lưng nó là con quỷ con.
     
    Thỏ Ngọc thích bài này.
  3. 2L

    2L Thành viên BQT

    Bài viết:
    480
    Đã được thích:
    288
    Điểm thành tích:
    63

    Chương 3: Thầy trừ tà (3)

    Thấy có động, Cường quay lại, bên kia là hai mẹ con nhà quỷ vừa từ trong rừng bước ra. Quỷ mẹ bò đi rất chậm, tay nó lần từng chút trên mặt đất, vốn dĩ nó vẫn bị mù. Trên lưng quỷ mẹ là quỷ con, một tay bám vào người mẹ nó, một tay nó ôm cái bọc lá, không rõ bên trong có gì.
    Khóe miệng Quân nhếch lên, mắt hắn tối lại, trên mặt từ từ hiện ra một nụ cười âm hiểm. Hắn nhìn Cường vẫn đang ngồi dưới đất, nói:
    - Mày may mắn đấy, quỷ môn có hai cách mở, một là mở từ nhân gian, dùng máu người để tạo kết giới, hai là mở từ cõi âm, dùng máu quỷ tạo kết giới. Mà quỷ thường chỉ toàn xác khô, trừ con quỷ nào được sinh ra từ cõi chết này mới có máu. Cái này hiếm lắm đấy.
    Lời vừa dứt, hắn gác lưỡi hái lên vai, nghiêng đầu quan sát từng cử động của hai mẹ con nhà quỷ. Tư thế của hắn giống như dã thú rình mồi, hai chân di chuyển nhẹ nhàng, người hơi ngả về phía trước, tay siết chặt vũ khí, mắt nhìn con mồi không rời. Tuy vậy, sát khí toát ra từ người hắn không nhiều, dường như hắn vẫn nhịn lại phấn khích để đợi cho con quỷ kia tiến đến gần hơn.
    Con quỷ con bắt đầu tỏ thái độ hung dữ, nó liên tục khoe hàm răng lởm chởm dọa lại hai người, từ cổ họng nó phát ra những tiếng “guuuu”, hai tròng mắt đen mở lớn, toàn thân cảnh giác. Quỷ mẹ bò dần tới nơi phát ra năng lượng, Cường chưa biết ý đồ của hai mẹ con nó là gì, chỉ thấy từ cái bọc lá trong tay con quỷ con tỏa ra một thứ mùi rất khó ngửi. Giống như lần đó cậu mở bình sứ ra, mùi của xác chết ngâm trong rượu.
    Xoạt!
    Tới khi chỉ còn cách vài mét, tốc độ di chuyển của quỷ mẹ chậm dần, nó lúc lắc đầu, cảm giác được ở đây có hai luồng năng lượng đối nghịch đang tồn tại. Và một trong hai luồng đó đang áp sát nó. Quân đột ngột hạ lưỡi hái xuống, ngay lập tức hắn bứt tốc, lao tới tấn công hai mẹ con nhà quỷ.
    Sát khí bùng nổ, cả một vùng chìm ngập trong chết chóc tỏa ra từ bước chân hắn, ánh cười không dứt, mặt hắn dại đi, dường như lúc này hắn mới là con quỷ đáng sợ nhất ở đây. Quỷ con lập tức ré lên một tiếng cao vút, không sợ hãi, nó nhảy khỏi lưng quỷ mẹ, thủ thế chống trả chắn trước mặt tên Âm dương sư.
    Phập.
    Từ đâu bay tới một cành cây cắm xuống trước mũi chân Quân, tập kích bất ngờ khiến hắn lỡ đà, vội nhảy sang một bên, hắn nhanh tay đâm mạnh mũi lưỡi hái xuống đất để giữ thăng bằng. Nhìn lại, là Cường vừa phi cành cây kia tới, tay cậu vẫn giữ nguyên tư thế, hắn hừ nhẹ, nói:
    - Mày thích xen vào chuyện người khác vậy? - Đồng thời giật tay nhấc lưỡi hái khỏi mặt đất.
    - Cấm mày động vào bọn chúng - Cường đe dọa, vừa nói cậu vừa tiến tới trước mặt Quân.
    Nghe lời đó mà tên kia bật cười, hắn nhún vai, liếc mắt nhìn hai mẹ con nhà quỷ đang đứng gần đó, Quân tiếp:
    - Vẫn muốn siêu độ sao, haha. Đánh nhau với mày chắc tao không thắng nổi, vậy cho phép tao gọi một vài đứa nhỏ nhà tao tới đây chơi với mày - Tay hắn rút ra hai tờ giấy màu vàng, bên trên vẽ loằng ngoằng những chữ khó hiểu.
    Cường chưa kịp nhận ra hắn định làm gì, mắt thấy hai lá bùa được thả rơi dưới đất, Quân dùng lưỡi hái cứa một đường trong lòng bàn tay, máu chảy từ mũi lưỡi hái nhỏ thành giọt xuống hai lá bùa. Hắn hành động rất nhanh, máu rơi xuống không hề tụ lại, mà chảy theo những nét vẽ trên lá bùa, lại thấm từ trên xuống dưới. Linh cảm thấy chuyện không ổn, Cường lập tức lao tới, cùng lúc là bên kia tay Quân giơ cao lưỡi hái, mặt hắn cười xảo trá, ánh mắt đầy phấn khích cong cong, hắn hét lên:
    - Số 3, số 8, đến giờ ăn rồi! - Lưỡi hái hạ xuống, mũi nhọn xuyên qua hai lá bùa, tà lực như sóng xung kích đánh văng trong không gian, Cường không cảm giác được ảnh hưởng của nó tới bản thân.
    Nhưng ngay lập tức, mặt đất rung chuyển, cảm giác càng lúc càng dữ dội, giống như có cái gì đang điên cuồng xông đến. Tiếng động phát ra từ trong rừng, cây răng rắc gãy, lá bay xào xạc. Con quỷ con lập tức leo trở lại lưng mẹ nó, có thể nó nhận ra thứ đang tới kia là cái gì. Đồng loại?
    Nếu thật là vậy thì sẽ rất nguy hiểm. Cường lập tức thi triển trận pháp hộ thân, cậu chắp hai tay lại, co hai ngón trỏ và hai ngón vô danh vào lòng bàn tay sao cho lưng ngón dựa nhau, dựng thẳng hai ngón cái. Tiếp theo, đem hai ngón cái vịn đốt dưới hai ngón trỏ, kết thành hình lưới kiên cố bất hoại của Kim Cương. Xoay hai tay đan chéo vào nhau, bên phải đè bên trái. Dựng thẳng hai ngón giữa, co hai ngón trỏ như hình móc câu nhưng không để dính vào lưng ngón giữa, lấy hai ngón cái đè hai ngón áp út.
    Đồng thời, đọc khẩu quyết:
    “Án chỉ lị, chỉ lị, phộc nhật la, phộc nhật lị, bộ luật, mãn đà, mãn đà, hồng, phát tra”
    Đây cũng là bộ pháp trong Hộ Thân Tam Muội Gia Ấn.
    Nghe tiếng động đã tới gần, Cường hướng bàn tay về phía rừng cây, tay phải nắm lấy cổ tay trái, ngay khi thứ bên trong đó xuất hiện, Cường hô:
    “Trấn!”
    XOẠT.
    Một tiếng móng vuốt cào lên thân cây, bên kia có bóng đen vừa tung người vồ tới, cú nhảy cao hơn 2m, tốc độ như mũi tên bắn đi, trong giây lát đã ập xuống đầu Cường. Trận pháp thi triển vốn rất linh hoạt, lập tức cậu ngả người ra sau, hướng lòng bàn tay lên, pháp lực theo tiếng hô bùng phát.
    Bộ pháp vừa rồi là để triệu hồi thần Vajrakilaya – Kim Cang Đồng Tử. Ngài có ba đầu, sáu cánh tay và bốn chân, là đại diện cho tam thân Pháp thân, Báo Thân, Hoá Thân. Lục độ Ba La bao gồm Mật Bố Thí, Trì Giới, Tinh Tấn, Nhẫn Nhục, Thiền Định, Trí Tuệ – Bát Nhã và Tứ Vô Lượng tâm là Từ, Bi, Hỷ, Xả. Ở dạng Pháp thân, vũ khí của ngài là khiên Thời Luân, biểu tượng cho bánh xe thời gian, có thể chống lại mọi nghiệp chướng.
    Vì thế khi thi triển bộ pháp thành công, khiên Thời Luân sẽ xuất hiện, chắn trước mặt thầy trừ tà, tạo thành một bức tường bảo vệ vững chắc. Mắt thấy khiên Thời Luân mở ra, thứ khổng lồ kia lập tức bị đánh bật, nó văng người ra xa, khoảng cách cũng tới vài mét. Cường hạ tay xuống, pháp lực của cậu không thể phục hồi ngay được, một chiêu vừa rồi tốn quá nhiều sức lực.
    VỤT!
    Bóng đen thứ hai chạy theo đằng sau, nó vung tay giáng một đòn xuống ngay bên vai trái Cường. Cánh tay nó vừa dài vừa nặng, cảm giác giống như một quả tạ đập vào da thịt. Toàn thân Cường chấn động, đầu gối tưởng khụy xuống, đau tới rời một bên bả vai. Cậu vừa định dùng tay hất thì cảm thấy lưng vai nhói lên, là nó vừa lấy móng vuốt nắm vào vai cậu. Tay nó bấu chặt, mặt Cường nhăn dúm, lập tức tóm lấy cổ tay thứ kia, da thịt nó lạnh như đá, cứng rắn như sắt thép.
    Cường dùng tay trái giữ lấy tay thứ kia, tay phải nắm quyền, chọn chỗ khủy tay của nó mà giáng đòn, đập liên tiếp hai cái không thấy nó xuy xuyển. Thứ kia giống như bị chọc điên, nó ngoác miệng gào vào mặt cậu, tưởng hai tai điếc đặc đi, mặt còn bị hàm răng chìa ra kia chọc gần trúng. Ngậm miệng, nó vung tay quăng Cường bay xa tít. Tiếp đất bằng lưng không bao giờ thoải mái, chưa kể là hạ cánh từ độ cao hơn một mét và lực quăng mạnh như vậy, chắc cậu chết mất.
    Bốp.
    Thân người Cường đập vào thứ gì đó, vẫn chưa hết đà lên theo quán tính, lưng cậu bật lên và lăn đi vài vòng. Tiếp đất như vậy coi như cũng ổn, chỉ là vai đang chảy máu nên hơi đau, còn những chỗ khác trên người thì không vấn đề. Cường nhổm dậy, nhìn về phía mình vừa bay qua, cậu kinh ngạc, là con quỷ mẹ vừa đỡ cho cậu một mạng, nó khom khom người lúc lắc đầu nhìn cậu, dáng vẻ khúm lúm.
    Tại sao? Cường tự hỏi, phía sau quỷ mẹ là bóng dáng thứ kia, giờ thì cậu có thể nhìn rõ nó. Trong tư thế khụy đầu gối, thứ đó cao hơn 2m, hình dáng đồ sộ, đầu nhỏ, không có mắt và mũi, miệng rộng, tai vát như tai dơi. Hai tay nó dài chạm đầu gối, chân khuềnh khuềnh thủ thế, từ dáng vẻ đã toát lên sự hung tàn của quỷ đói.
    Máu chảy thành dòng, từ bả vai xuống cánh tay, qua kẽ tay rồi nhỏ tong tong trên mặt đất. Cường chậc lưỡi, tình hình này thì phải dùng “Phá” để giải quyết rồi, có điều tà thần rất khó triệu hồi, ở cấp độ như cậu hiện tại, chưa chắc đã gọi được vị nào ra. Đành liều một phen, bằng tốc độ nhanh nhất có thể, Cường dùng cả hai bàn tay quệt máu vẽ thành một vòng tròn những chữ Phạn dưới chân, đây là “chú”. Chú này chia làm hai bộ, vòng ngoài là thiên ấn:
    “Ná ma tất để la dã địa vĩ ca nẫm, đát tha nghiệt đa nam. Án Phộc nhật lãng ngân nễ dã yết lợi sa dã, sa phộc hạ"
    Vòng trong là tâm ấn:
    “Án Bả ná mô nạp bà phộc dã, sa phộc hạ”
    Thiên ấn dùng để nói về cống phẩm đánh đổi, ý câu này là “Máu, Nước Mắt và Lòng Từ Bi.”
    Tâm ấn là khẩu quyết gọi tà thần. Vốn dĩ vị thần mà cậu muốn gọi cũng đã ở sẵn địa phủ, cậu chỉ cần gõ đúng cửa là ngài ấy sẽ lập tức xuất hiện.
    Trung tâm của hai vòng tròn đó là một từ “Án”. Trong Mật Tông, từ Án có ý nghĩa là lời thỉnh cầu ứng nghiệm, mọi quỷ thần, quỷ vương đều phải nghe từng lời chú. Nó là căn bản, mẫu lực, nguồn gốc của chân ngôn. Án còn có nghĩa là quy mạng, quy y, hiểu đơn giản như cái công tắc tắt bật năng lượng tối thượng của tà thần.
    Sau khi vẽ xong chú, Cường bắt tay kết ấn, xoay ngang cổ tay, lòng bàn tay chụm lại, hai ngón cái bấm vào đốt cuối của hai ngón áp út, đầu hai ngón út chạm nhau, ba ngón còn lại mở rộng. Đây là biểu tượng cho cấp cao nhất của Kim Cang quyền ấn. Từ từ xoay hai bàn tay ngược hướng, giữ nguyên tư thế ngón tay, cho tới khi bàn tay phải hướng xuống dưới, bàn tay trái hướng lên trên, máu sẽ chảy từ đầu ngón giữa tay trái, qua lòng bàn tay tới đầu ngón giữa tay phải. Ấn này thể hiện sự giao hòa, Âm Dương vô cực.
    Hai con quỷ một xa một gần, chúng tiếp tục di chuyển, lần này tốc độ đã thay đổi, con ở gần nhớ vị trí vừa ném Cường đi, nó hùng hổ xông tới. Hiện tại không có nhiều lựa chọn, tay cậu lại đang chảy máu, có thể dùng đây làm cống phẩm đánh đổi để triệu hồi tà thần, coi như là một cách tiết kiệm hiệu quả.
    Mắt thấy con quỷ kia còn cách vài mét, không chút do dự, Cường dùng tay phải nắm lấy cổ tay trái, lòng bàn tay trái úp lên chữ “Án” được vẽ bằng máu trên mặt đất. Miệng hô:
    “ Phá!”
    Bộ pháp này thuộc Kim Cang bộ tam muội gia ấn. Dùng để gọi ra thần đứng đầu Bát đại Hộ Pháp trong Mật Tông, Yama - Thần Chết. Đây là vị thần hung ác nhất trong các vị tà thần, ngài xuất hiện với vương miệng Tam Đầu Lâu, một tay cầm chùy Kim Cang, một tay cầm đầu trâu. Sức mạnh của Yama bắt nguồn từ tội ác của loài người, càng thịnh nộ thì vị thần này càng lớn mạnh.
    Tâm ấn sẽ kết nối với suy nghĩ của thầy trừ tà, hướng pháp lực vào kẻ chịu trừng phạt. Từ mặt đất nơi con quỷ đang chạy tới, lập tức xuất hiện một bàn tay khổng lồ màu xanh đen, bàn tay đó chộp lấy người con quỷ, khiến nó bị kéo xuống mặt đất. Đồng thời một bàn tay cầm chùy khác trồi lên, giáng những đòn đầy uy lực xuống thân xác nó. Giống như dùng chày giã cua, con quỷ bị vần tới nát bấy.
    - Quả thực là được mở rộng tầm mắt, nghe danh ấn chú Yama đã lâu, hôm nay mới tận mắt chứng kiến. Uy lực ngoài sức tưởng tượng - Quân đứng cách đó khá xa, hắn nhìn cảnh con quỷ đói bị giã vụn, bất giác thốt lên một câu tán thưởng. Thậm chí hắn còn dành cho trận pháp này một tràng pháo tay nhiệt liệt.
    Không có thời gian quan sát xung quanh, Cường lập tức đối mặt với con quỷ còn lại, nó vượt qua xác con quỷ trước, chồm tới chỗ cậu, hai cánh tay dài quật xuống. Mồ hôi chảy đầy trán Cường, người cậu lạnh ngắt, cảm giác mất máu chưa lúc nào rõ rệt như vậy, giống như huyết áp của cậu đang tụt dốc không phanh. Thân người vừa nghiêng đi, một đòn đánh xuống kịp né, nhưng không thể giữ nổi thăng bằng, Cường ngã vật ra đất, gân xanh nổi khắp thái dương.
    Con quỷ không ngừng tay, nó đập liên tiếp sang hai bên, khiến cho Cường cũng phải co người lại mà tránh. Cậu nghĩ cứ như vậy sẽ khó sống, tiện vẫn còn máu, có thể triệu hồi thêm một tà thần nữa. Lập tức Cường chắp hai bàn tay lại, đầu ngón cái chạm vào lưng đốt thứ hai ngón áp út, hai lòng bàn tay úp vào nhau, bàn tay đặt ngược hướng. Đây là hình Phôi càn khôn, vốn là để triệu hồi Yaksha - Dạ Xoa, tay chân thân cận với Yama - Thần Chết. Nhưng chưa kịp đọc khẩu quyết thì miệng Cường đã bị tay con quỷ túm chặt, nó nắm đầu cậu nhấc lên, bàn tay siết chặt lại.
    Quá chậm, ấn chú còn chưa hoàn thiện một nửa, hai tay Cường lập tức túm lấy cánh tay đang nắm đầu mình lên. Không thể đập cho nó gãy được, tay trái Cường gần như vô lực, chỉ một mình tay phải thì không ăn thua. Mà muốn đánh tới những nơi yếu hại khác trên người con quỷ thì càng khó, tay nó dài như vậy, có với đứt tay cũng không được. Nhưng dùng chân thì có khả năng.
    Cường lập tức tung người đu lên cánh tay rắn như thép của con quỷ, toàn thân cậu bây giờ bám chặt lấy tay nó, dồn sức vào hai chân đạp thẳng vào cái đầu nhỏ của nó. Đạp không được thì đẩy, Cường căng chân, nghiến răng đẩy cái đầu con quỷ ấy nghiêng về một bên. Ban đầu cậu nghĩ nó sẽ đau mà buông cậu ta, gồng hết sức lên, đầu nó ngoặt hẳn sang trái rồi, mà tay nó vẫn nắm chặt.
    Bứt!
    Chân Cường bỗng hẫng một cái, người cậu lập tức tuột khỏi tay con quỷ, hé mắt nhìn, Cường thấy một cảnh kinh hoàng. Con quỷ bị cậu đạp tới rụng cả đầu, tiếng vừa rồi là âm thanh cổ nó đứt làm đôi. Nó bây giờ không thể gọi là quỷ đói được nữa, còn miệng để ăn nữa đâu mà đói. Nhưng mà, tay nó vẫn nắm chặt, thậm chí nó vẫn hoạt động bình thường, giống như cái đầu kia có hay không cũng chẳng quan trọng.
    Thế này thì không ổn, đạp tới đứt đầu rồi mà con quỷ vẫn sống, đánh vào đâu thì nó mới chết đây. Cường còn không thể nghĩ nổi cách, đầu cậu đau quá, cảm giác được bàn tay kia đang siết chặt hơn, nó muốn bóp nát đầu cậu. Đành phải chơi rắn với nó vậy, nhịn lại đau đớn, Cường nín thở, hai bàn tay tóm chặt năm ngón đang chộp lấy đầu mình, mỗi tay nắm lấy hai ngón, cậu dồn lực vào bắp tay, còn bao nhiêu sinh khí cũng đem ra dùng hết cho một lần thoát hiểm này. Cổ họng Cường rung lên, gân xanh nổi đầy hai cánh tay, máu từ vết thương trên bả vai bị các thớ thịt ép chặt tới ngừng chảy, không khí xung quanh cậu cũng như cô đặc lại.
    Roẹt Roẹt Roẹt!
    Tiếng da thịt bị xé rời vang lên, cánh tay con quỷ lập tức tách làm đôi, có thể thấy cả xương trắng và những thớ cơ màu xám ngoét bung ra. Cường thoát chết, hai cánh tay cậu bây giờ cũng không thể dùng được tiếp, cơ và bắp tay đều tê dại đi, tới nhấc lên còn khó. Tiếp đất bằng mông khiến cậu quằn quại một lúc, liếc nhìn con quỷ bên kia, nó đang ôm cánh tay bị rách, chắc nó cũng biết đau, nhưng do mất đầu rồi nên không kêu gào được gì cả.
    Réccccccccccccc
    Một tiếng thét sắc nhọn vang lên, Cường ngoái đầu nhìn, là từ phía tên Quân phát ra, hắn đã bắt được con quỷ con, nó đang bị treo trên lưỡi hái của hắn. Trong lúc cậu vật lộn với thủ hạ của tên đó, hắn liền đi bắt con quỷ con, sau khi đỡ được Cường, quỷ mẹ quay lại nhưng không giữ kịp, chỉ thấy cái bọc lá vứt dưới đất, quỷ con đã bị lưỡi hái cắm trúng.
    Từ bọc lá, Cường thấy ngũ quan đã nát rữa của quỷ mẹ, có lẽ vừa rồi hai mẹ con nhà quỷ quay lại chỗ cũ để lấy chúng. Con quỷ con rên khóc thảm thiết, tay nó cố giữ lấy lưỡi hái, muốn rút thân ra khỏi đó, nhưng vì lưỡi hái hình vòng cung, càng chuyển động thì vết đâm càng lún sâu. Lưỡi hái xuyên trúng giữa ngực con quỷ con, máu đen đặc quánh chảy ra đầy nền đất, nó đang yếu dần.
    Quỷ mẹ không dám tiến tới chỗ Quân đứng, chỉ biết bò quanh cách đó vài mét, dáng vẻ bồn chồn. Nó nhận ra hắn có xăm một hình quỷ thuật trên tay trái, muốn luyện quỷ thành công, mỗi Âm dương sư phải có ít nhất một hình xăm quỷ thuật, vừa có thể trị quỷ vừa để phô trương thanh thế. Quỷ thuật mà Quân mang trên người là Oni, hiện thân của ác quỷ cai quản địa ngục.
    Bản thân Cường muốn tới đây để siêu độ cho quỷ mẹ, không may là quỷ con lại ra đời. Hiện tại tên Âm dương sư kia sắp giết chết quỷ con, cậu không thể chống mắt nhìn nó bị hại như vậy, đã không thể giúp được nó yên ổn siêu sinh, ít nhất cũng phải giữ được mạng cho nó. Chưa kể quỷ con chết, quỷ mẹ có khi còn hóa điên, cái này mới nguy hiểm, nó bỏ chạy thì có giời mới giữ lại được.
    Bắt buộc Cường phải nhổm dậy, cậu nặng nề nhấc thân hình như rối đứt dây của mình lên, trong bộ pháp hộ thân, không có một ấn chú hồi sức nào, nếu có chắc cậu sẽ không ngần ngại mà triệu hồi ra. Không nghĩ tới bản thân đang rơi vào hiểm cảnh thế nào, Cường lảo đảo bước đi, da thịt ở hai cánh tay đã tái ngắt, mỗi lần di chuyển, xương cốt tứ chi lại kêu lên răng rắc.
    Trong đầu chỉ có một mục đích duy nhất, đó là ngăn chặn hành vi tội ác của tên Quân kia, nhưng dù là ý chí cậu có mạnh mẽ thế nào thì thực tế trước mắt vẫn là, cậu đã kiệt sức. Quân thấy cậu tới gần, hắn ngoác miệng cười, từ ánh mắt bỗng toát lên một vẻ phấn khích kỳ lạ, giống như hắn thấy được điều thú vị từ ba số phận kia. Một con quỷ con đang giãy chết, một con quỷ mẹ bất lực, và một thằng trừ tà yếu đuối, tất cả đều đang đau đớn trước hành động của hắn. So với kiếm được nhiều tiền thì cảm giác lúc này có sung sướng hơn một bậc.
    Dù vậy, hắn vẫn kiềm chế cơn phấn khích của mình lại, còn nhiều dịp khác để xem trò vui, tốt nhất vẫn nên làm ở dương gian, âm giới không phải chỗ hắn yêu thích. Quân trở tay cắm ngập lưỡi hái xuống nền đất, sát ý trong mắt hắn lóe lên, ngực con quỷ con lập tức bị đâm nút cán, máu đen loang ra thành vùng. Tận mắt chứng kiến cảnh đau lòng đó, Cường chỉ biết nghiến răng, hai bàn tay bất giác nắm chặt lại, giờ bước đi với cậu còn khó khăn, khoảng cách xa như vậy, có bay tới cứu cũng không kịp.
    Quân rê lưỡi hái trên mặt đất thành một đường thẳng, lưỡi hái chạm tới đâu, nơi đó đất thấm đẫm máu đen của quỷ con, nó đã ngừng động đậy. Hai mắt nó vẫn mở lớn, nhưng trong đó không còn chút sinh khí nào. Quỷ mẹ đứng lặng, đầu nó lúc lắc quanh tứ phía, giống như nó không cảm nhận được quỷ con tồn tại nữa.
    - Tay không mà hạ được hai xác quỷ của tao, mày cũng rất được, bình thường là tao sẽ lấy đầu mày luôn, nhưng tao nghĩ để mày sống thì vui hơn - Quân hất quỷ con sang một bên, lăn được hai vòng thì nó dừng lại, nằm im úp mặt dưới đất.
    - Tao sẽ giết mày - Cường nói như hét lên.
    - Ok, tao sẽ đợi mày tới, nhưng mà tao không nghĩ là lúc chúng ta gặp nhau, mày sẽ muốn giết tao đâu - Vừa nói Quân vừa dùng lưỡi hái vạch ra vài ký tự dưới đất, sau đó hắn chỉ chỉ vào những chữ đó - Đây là địa chỉ của tao, khi nào tới nhớ mang theo nhiều tiền vào, với mày thì tao sẽ lấy đắt hơn người thường đấy.
    Dứt lời hắn lấy hai lá bùa để vào hai đầu đoạn thẳng do máu quỷ con tạo ra. Vết cắt trong lòng bàn tay của hắn vẫn chưa khép miệng, chỉ cần động mạnh là máu lại chảy ra, hắn nắm chặt bàn tay, ép cho thứ dịch màu đỏ đó chảy thành dòng xuống lá bùa, lập tức có một ngọn lửa màu xanh lam bùng lên. Vừa định bước qua tường lửa, hắn chợt quay lại nói:
    - À, có cái này tao muốn nói cho mày, Ông ba bị mà mày muốn trả thù, hắn có một khả năng đặc biệt, chỉ với quyền thuật và mấy ngón pháp lực mèo cào kia, mày chắc chắn chết.
    Dứt lời, hắn gác lưỡi hái lên vai, chiếc vali không biết từ khi nào đã nằm trong tay hắn, hắn cười một tiếng rồi quay lưng bước vào tường lửa, trong giây lát đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa. Nơi vừa rồi hắn dùng lưỡi hái khắc lại, Cường đọc được dòng ký tự:
    “Ngách 1031, Đường Đuôi Cá, GP, HN”
    Cường nhìn tường lửa màu lam đang cháy rừng rực kia, có thể nó không giữ được bao lâu, chỉ một lát nữa lửa tắt, cậu sẽ không thoát khỏi đây được. Cách đó không xa là xác quỷ con, quỷ mẹ đã bò tới gần, nó lúc lắc đầu, hai bàn tay khô cứng đỡ lấy thân thể đứt lìa của quỷ con. Cảm xúc đã chết trong nó, nhưng khi chạm vào xác quỷ con, Cường thấy vai nó khẽ run lên.
    Liệu giờ cậu có thể siêu độ được cho quỷ mẹ nữa không? Cường nhớ lại vừa rồi, khi bị thủ hạ của tên Âm dương sư kia ném đi, quỷ mẹ đã lao ra đỡ cho cậu. Hơn nữa, lần nào tới gần cậu, quỷ mẹ không hề tấn công, nó luôn giữ khoảng cách, Cường tự hỏi, vì sao vậy?
    Cậu bước tới gần chỗ quỷ mẹ ngồi, cố gắng không khiến cho nó cảm thấy căng thẳng hoặc sợ hãi. Quỷ mẹ nâng xác con mình lên, nó yên lặng ngồi bó gối, giống như đợi quỷ con sống lại. Cường vươn tay tới gần vai nó, hai đầu mày cậu nhíu lại, nhẹ nhàng nhất có thể, cậu hạ tay xuống.
    Đột nhiên con quỷ ngẩng mặt lên, đối diện với cậu là khuôn mặt đầy lỗ của nó, cái chạm vừa rồi vẫn khiến nó giật mình, quỷ mẹ ôm lấy xác quỷ con, người nó lùi lại. Cường lập tức nói:
    - Đừng sợ, tôi không có ác ý.
    Quỷ mẹ không biết có nghe hiểu những gì cậu nói không, nhưng nó ngừng lại, thấy nó vẫn co người sợ sệt, Cường tiếp:
    - Tôi tới đây để giúp em, tôi biết em đã chịu nhiều khổ cực thế nào trong mười sáu năm qua, vốn dĩ em không muốn hại ai, là tại con người chúng tôi đã kéo em vào tội lỗi này. Em không đáng phải chịu những đau đớn đó nữa, kẻ hại em ngày trước đều đã bị người khác giết hết rồi, những gì của em tôi sẽ trả lại cho em - Vừa nói, Cường vừa đưa bọc lá đựng ngũ quan của cô gái ra.
    Ngập ngừng một lát, quỷ mẹ lúc lắc đầu, nó không nhận lấy bọc lá kia, chỉ lặng im nhìn cậu, giống như không nghe hiểu cậu nói gì. Cường đặt bọc lá xuống ngay cạnh nó, khoảng cách của cậu bây giờ đã gần hơn, quỷ mẹ cũng không có ý định bỏ chạy.
    “Ân... nhân...”
    Có tiếng thì thầm vang lên bên tai Cường, khiến cho tim cậu nhói lên, lần đầu tiên cậu được nghe giọng cô gái đó, có phải trước giờ cô ấy vẫn luôn nhầm cậu với người cha mất tích. Để tới bây giờ, khi nhận được lại đầy đủ ngũ quan, cô ấy mới có thể thốt ra được những lời ấy.
    - Tôi không phải ân nhân của em - Cường chạm tay lên khuôn mặt lỗ đỗ của quỷ mẹ.
    “Ân... nhân...”
    Vẫn là giọng thì thầm đó, có chút nghẹn ngào dội lên trong lòng cậu, những điều cậu muốn nói với người con gái này còn rất nhiều, nhưng tất cả đều gói gọn trong một câu:
    - Tôi xin lỗi.
    Nén lại hết những xúc động trong lòng, thời gian cho cả hai không còn nữa, cậu phải nhanh chóng rời khỏi đây, nhưng trước hết là phải hoàn thành siêu độ cho cô gái này. Cường hỏi:
    - Những oán niệm của em đối với thế giới này đã tiêu tan hết, đứa con chưa thành hình của em, thực chất đã hóa thành ma ngải, dù cũng là một phần của em, nhưng nó đã chết theo em lâu rồi. Xin em hãy yên tâm siêu sinh.
    Quỷ mẹ yên lặng, đầu nó cũng thôi lúc lắc mà ngả vào lòng bàn tay của Cường, cảm nhận hơi ấm từ đó tỏa ra. Đó giống như dấu hiệu đồng ý, cậu khẽ cười, trong lòng thở phào. Cường giữ nguyên tư thế, tay còn lại dùng máu quệt vào ngón cái, sau đó chấm lên mi tâm giữa hai đầu mày quỷ mẹ. Xong xuôi cậu mới từ từ rút tay lại, đây là ấn chú trong bộ pháp Bảo Xa Lạc ấn, cùng với khẩu quyết:
    “Án. Đổ lỗ, đổ lỗ, hồng.”
    Cường đặt tay phải lên cổ tay trái, hướng lòng bàn tay trước trán của quỷ mẹ, sau cùng hô lên một câu:
    - Hóa.
    Từ chấm máu trên chán, thân xác quỷ mẹ dần tan rã, giống như cát bụi rơi dưới chân Cường. Cô gái ấy đã phải chờ đợi thời khắc này rất lâu, không phải là được tái sinh lần nữa, mà là thực sự rời xa thế giới này. Cường nhìn theo tới khi xung quanh chỉ còn lại mình cậu, từ đống tro tàn bay lên một con đom đóm, ánh sáng nhấp nháy đó khiến cậu an lòng. Đom đóm bay qua tường lửa xanh lam trở về với nhân gian, lửa đang lụi dần, không còn gì vướng bận, Cường quay người đi theo ánh sáng nhấp nháy kia.
    Bước chân cậu nhẹ bẫng.
     
    Thỏ Ngọc thích bài này.
  4. 2L

    2L Thành viên BQT

    Bài viết:
    480
    Đã được thích:
    288
    Điểm thành tích:
    63

    Chương 4: Rời đi

    Ngay sau khi ra khỏi quỷ môn quan, lửa âm phủ tàn lụi cũng là lúc cánh cửa giao giữa hai thế giới khép lại. Bên ngoài đang là 4h sáng. Trời mờ mờ sương, nghĩa địa lúc này vẫn chìm trong bóng tối, sự hoang lạnh của không gian càng thấm vào da thịt, kéo theo cơn đau trở lên rõ rệt hơn. Cường thử chạm vào vai trái, tê dại, cậu hầu như không cảm thấy gì từ bàn tay tới bả vai, thậm chí áo chỗ đó vẫn còn ẩm vì máu.
    Giờ cậu có hai sự lựa chọn, một là đi tới viện trước rồi về phòng dọn đồ, hai là về phòng dọn đồ trước rồi tới viện. Nếu vác xác thẳng từ đây về phòng có lẽ cậu sẽ chết trước khi đến nơi, ngược lại, nếu lết tới bệnh viện, dù có ngắc ngoải thì ở đó người ta cũng sẽ hồi sức cho cậu sống lại. Cường quyết định rất nhanh, đầu tiên là tới viện xử lý vết thương trước, tạm ổn rồi thì rời đi cũng chưa muộn.
    Việc cậu muốn làm ở đây là tìm kiếm tung tích của cha mình, nguyên nhân thay đổi con người ông ấy, bắt nguồn từ chính cái chết của cô gái kia. Cũng không còn gì quan trọng để ở lại nữa, Cường muốn sớm rời khỏi vùng đất này. Từ khi xuống núi, cậu chưa về thăm chị gái lần nào, chỉ thỉnh thoảng gọi điện cho chị, chuyện vừa rồi khiến cậu thiếu chút nữa là không gặp được chị ấy, sợ rằng lần sau sẽ không có may mắn như vậy.
    Một điều nữa khiến cậu muốn nhanh chóng được trở về, là vì đứa con gái đầu của chị, cậu còn chưa được gặp mặt nó, mới được nghe giọng nó qua điện thoại. Chị cậu lấy chồng cách đây bốn năm, gần hai năm sau thì chị sinh hạ con bé, lần trước tới thăm cậu ở Thiền viện, chị có cho cậu xem ảnh nó, nhưng vì bé quá nên chị không thể đưa nó tới gặp cậu được. Hôm vừa rồi, cậu có gọi về cho chị, chị bảo con bé đã lên hai tuổi, nó có thể nói được nhiều từ rồi, còn cho cậu nghe nó bi bô qua điện thoại.
    “Gọi cậu đi con.”
    “Cậu!”
    Vì thế mà Cường càng sốt sắng muốn được trở về, giờ cậu đã có thêm một người để bảo vệ, có lẽ từ nay về sau cậu phải cẩn thận hơn rất nhiều. Nghĩ tới đó, Cường tự thấy bản thân còn quá kém cỏi. Chỉ mới lúc nãy, khi cậu rơi vào hiểm cảnh, thập tử nhất sinh, bản thân còn tuyệt vọng chờ chết, chẳng phải như vậy là buông xuôi quá sớm sao. Nếu không thấy cậu về, chị sẽ còn đau lòng tới mức nào nữa. Chợt Cường nhận ra, trước giờ cậu chưa từng bảo vệ được chị, chỉ có chị luôn bảo vệ cậu, dù ở cách cậu rất xa, tình cảm của chị vẫn chạm được tới lý trí cậu.
    Mải nghĩ, cuối cùng Cường cũng đi được tới cổng bệnh viện, có một bảo vệ thấy cậu bước loạng choạng, vai đầy máu, quần áo tả tơi, ông ta vội vàng chạy tới đỡ cậu. Vừa gọi người trong viện ra, ông ấy vừa hỏi Cường:
    - Làm sao mà ra nông nỗi này?
    - Cháu bị ngã từ trên dốc xuống – Nghĩ tới Quân, Cường tiếp – Rồi bị chó cắn nữa.
    - Đi đêm làm gì mà để bị chó nó cắn cho, chắc không gãy chân tay gì chứ, mau vào viện đi, máu chảy nhiều thế này thì nguy hiểm lắm.
    Cường được đưa vào phòng cấp cứu, họ khâu cho cậu mười hai mũi ở vai, chỗ bị con quỷ đói túm trúng, qua lời miêu tả của các y tá thì đấy chẳng khác gì bị hàng chục nhát dao chọc nát. Tay trái có thể phải băng bó trong thời gian dài, kể cả về sau, Cường cũng không được hoạt động mạnh, dây chằng chỗ đó gần như đã đứt hết, nối lại cũng chỉ hồi phục được 80% thôi. Truyền máu tiếp nước, thuốc thang suốt một buổi sáng, Cường dần thấy người đỡ đau nhức, thế mới hiểu sức trẻ rất quan trọng, già vài tuổi nữa, có lẽ Cường đã sớm đi đầu thai rồi.
    Nghe y tá nói đêm hôm qua cũng có một vụ ngã từ trên dốc xuống, thương tích nghiêm trọng lắm, giờ vẫn đang hôn mê bất tỉnh ở phòng cấp cứu. Cường nghĩ ngay tới Minh, lúc đó cậu ta bị quỷ con lôi đi, rồi còn bị tên Âm dương sư quăng lưỡi hái trúng lưng nữa, ra khỏi quỷ môn quan thì trượt chân ngã từ trên dốc xuống, không biết tình hình có nguy hiểm tới tính mạng không.
    Vì cùng nằm ở khoa ngoại nên sau khi truyền nước xong, Cường lập tức đi tới phòng cấp cứu, cậu muốn xem người bạn của mình giờ ra sao. Người nhà của Minh còn chưa tới, trong phòng chỉ có Minh và một chị y tá đang theo dõi sức khỏe của cậu ta. Hỏi chị y tá mới biết, Minh đã qua cơn nguy kịch, nhưng cậu ta vẫn hôn mê sâu, có thể do phải căng thẳng trong thời gian dài cộng với mất máu khiến Minh bị kiệt sức. Thương thế tuy nghiêm trọng nhưng không ảnh hưởng nhiều tới tính mạng, có thể là mai hoặc ngày kia cậu ta sẽ tỉnh, tĩnh dưỡng tốt thì chỉ vài tuần là được xuất viện.
    Nghe vậy thì yên tâm rồi, Cường thở phào, mọi chuyện cuối cùng cũng kết thúc, dù đối với Minh, cậu ta chỉ là người vô tình bị liên lụy vào, chịu nhiều nguy hiểm như vậy là hơi bất công với cậu ấy. Chị y tá nhìn cánh tay đang băng bó của Cường, hỏi:
    - Hai người cùng đi với nhau phải không? Có chuyện gì đã xảy ra vậy?
    Cường không trả lời ngay, cậu nhìn Minh nằm nhắm nghiền mắt, so với cánh tay bị cào nát này, Minh bây giờ còn phải chịu đau đớn hơn cậu rất nhiều lần. Mong sao cậu ta sẽ sớm bình phục, và quên hết những gì diễn ra ở đây, ác mộng này không nên đeo bám cậu ta nữa.
    - Chị là y tá riêng chăm sóc cậu ta phải không? – Cường quay lại hỏi.
    - Vâng – Chị y tá đáp.
    - Khi nào cậu ta tỉnh dậy, nếu có hỏi về tôi, phiền chị đừng nói gì cả, cứ trả lời rằng không biết không gặp người đó – Cường nói với vẻ thành khẩn.
    - Anh mắc nợ gì người này sao? – Chị y tá nhìn Cường, ra vẻ khó hiểu.
    - Không, chỉ là từ bây giờ tôi không còn liên quan tới cậu ta nữa. Cậu ta cũng không cần biết tôi còn sống, như vậy sẽ tốt hơn – Nói tới đây, Cường mỉm cười với chị y tá – Trăm sự nhờ chị.
    Bất ngờ gặp phải nụ cười chân tình của Cường, chị y tá gật đầu, trong lòng có chút ấm áp kỳ lạ:
    - Được, tôi sẽ không nói gì về anh đâu.
    Kết thúc cuộc trò chuyện bằng một lời cảm ơn, Cường rời khỏi phòng cấp cứu, việc cuối cùng cần làm cậu cũng đã hoàn thành rồi, bây giờ nên nhanh chóng rời khỏi đây. Bước đến hành lang, Cường bắt gặp bố mẹ Minh đang vội vã đi tới, họ không nhận ra cậu, chuyện xảy ra với Minh có thể là cú sốc rất lớn với họ. Nhìn họ chạy vào phòng cấp cứu, Cường lặng lẽ quay đi, không gặp lại, chắc chắn sẽ không gặp lại nữa.
    Trở về phòng, Cường thu dọn đồ đạc, người duy nhất vẫn có thể tới để mang đồ đi, chỉ có mình cậu. Trong các ngăn tủ, vẫn còn quần áo của Minh và Mạnh, ba lô của Duy cũng ở đây, cảm giác mọi người chưa ai rời đi, Cường bỗng ngồi lặng giữa phòng. Giống như cậu muốn đợi ai đó tới, để nói lời tạm biệt, rời đi lúc này, bỗng thấy quá vội vàng.
    Nhưng dù có chờ bao lâu, cũng không thể gặp được ai nữa, cứ như vậy, Cường đưa mắt nhìn ra ngoài cửa. Những kỷ niệm ở đây, còn nhiều hơn là 11 năm sống trong Thiền viện, vì đây là nơi đầu tiên cậu được sống lại tuổi thơ, với gia đình. Họ không phải anh em thân thích của cậu, nhưng chưa bao giờ họ coi cậu như người ngoài, cậu đã nghĩ sống như này mãi cũng được. Tới cùng, hạnh phúc cũng chỉ kéo dài được hơn một năm, giống như hồi cậu được ở với mẹ và dượng. Đây có chăng chính là số phận.
    Trời đang qua chiều, Cường không đợi nữa, bên ngoài chỉ còn lại chút nắng cuối ngày, 6h sẽ có một chuyến xe về thành phố, cậu phải đi thôi. Khóa cửa lại, Cường cất chìa khóa vào túi, chắc chắn từ giờ cậu sẽ không còn dùng tới nó nữa, nhưng đây cũng là tất cả những gì cậu có thể đem theo, sau khi rời khỏi nơi này.
     
    Thỏ Ngọc thích bài này.
  5. 2L

    2L Thành viên BQT

    Bài viết:
    480
    Đã được thích:
    288
    Điểm thành tích:
    63

    Chương 5: Bé bự

    9h tối, Cường xuống xe khách. Cậu đi tiếp một đoạn khá xa, theo địa chỉ ghi trong sổ tay, Cường tìm được nhà chị gái đang sống. Gia đình nhỏ của chị sống ở khu đô thị phía Nam HN, cách trung tâm 8km, nhà cũng không khó tìm, cứ nhìn số nhà là có thể thấy được.
    Đứng trước nhà số 492, Cường nhấn chuông cửa. Trong nhà có tiếng bước chân chạy ra, cửa vừa mở, người bên trong bỗng đứng lặng không thốt lên lời. Sau vài giây, người đó lập tức lao tới ôm chầm lấy Cường, bờ vai run lên theo tiếng nói nghẹn ngào:
    - Sao giờ mới chịu về, ….
    Vì tay trái đang băng bó, Cường phải đặt ba lô xuống mới có thể vỗ vai an ủi chị, khó mà tìm được lời nào để nói trong lúc này. Từ lần cuối gặp chị, tới giờ cũng hơn một năm, trên đường đến đây Cường đã nghĩ ra rất nhiều cách để giải thích, nhưng vừa gặp lại, cậu không còn biết nói gì nữa. Cảm xúc bây giờ lấn át hết suy nghĩ trong cậu rồi.
    - Tay làm sao lại băng bó đây? – Chị chạm vào tay trái cậu.
    - Em bị ngã – Cường đáp.
    Chị nhìn cậu vừa khóc vừa trách:
    - Lần trước ngã xe, chân đã khỏi chưa?... Sao ngã lắm thế, đi đứng làm sao mà suốt ngày ngã?... Cậu như thế này, bảo sao chị yên tâm được…
    - Em nghỉ việc ở đó rồi, giờ em về đây làm, chị khỏi lo – Cường cười đáp.
    Chị kéo cậu vào nhà, hỏi cậu ăn uống gì chưa, có mệt lắm không. Lúc anh rể thấy Cường thì mừng ra mặt, còn tới vỗ vai mấy cái hỏi han sức khỏe, chỉ có con gái chị là chưa từng gặp cậu, nó cứ đứng từ xa nhìn mà không dám tới chào. Mãi sau thì nó cũng biết Cường là cậu ruột nó, đặc biệt còn cho nó quà bánh, tận lúc đấy con bé mới thấy bớt sợ.
    Tiếp theo là cuộc trò chuyện của hai anh chị với Cường. Họ hỏi cậu rất nhiều, thời gian qua sống thế nào, làm việc ra sao, trở về lần này muốn đi làm gì, có định quay lại Thiền viện nữa không… Cường không kể về chuyện cậu đi tìm cha, cũng không kể về những gì xảy ra ở Thái Nguyên. Trong tất cả các câu trả lời, cậu nói dối hơn một nửa. Chị đang có cuộc sống bình yên như vậy, nói những điều đó ra sẽ khiến mọi thứ bị xáo trộn. Tốt nhất vẫn nên giữ kín.
    Tới quá đêm, con gái chị cũng đã ngủ gật trong lòng bố nó, tiếp theo đây mọi người còn rất nhiều thời gian để cùng tâm sự, đi đường xa cũng mệt rồi, chị dọn một phòng rồi bảo cậu chuẩn bị đi ngủ. Đêm đầu tiên sau khi trở về, cậu đã vui mừng tới không thể chợp mắt.
    Phải gần sáng Cường mới ngủ được, đang lúc ngon giấc thì thấy có cái gì vỗ vỗ lên mặt. Cường mở mắt, khuôn mặt bầu bĩnh của cháu gái ló ra ngay cạnh giường cậu, hình như con bé không còn rụt rè như tối hôm qua nữa. Cậu lập tức tỉnh táo, nghĩ hỏi nó vài câu thì chị bước vào, nói:
    - Bông, để cậu ngủ, đêm qua cậu rất mệt đấy con.
    Nhìn đồng hồ, giờ là 7h30, Cường lập tức bật dậy, nói với chị:
    - Em dậy lâu rồi, mà con bé cũng dậy sớm vậy chị?
    - Chị và anh phải đi làm bây giờ, con bé chị gửi bên nhà bà nội, cứ tầm này là nó dậy, vừa xong nó hỏi chú hôm qua đâu rồi mẹ, chị chỉ phòng này thế là nó tự động mở cửa vào.
    Con bé nhìn Cường, có thể do hôm qua cậu cho nó nhiều quà quá, nên nó nghĩ hôm nay gặp lại thì cậu sẽ có quà cho nó tiếp. Cường xoa đầu con bé, nói:
    - Hôm nay không sang bà nội nữa, ở nhà với cậu được không?
    Con bé quay sang mẹ nó, thấy mẹ gật đầu, nó cũng gật đầu. Trẻ con vốn rất dễ hiểu, chỉ cần lần đầu tạo ấn tượng tốt với nó, về sau nó sẽ rất nghe lời. Tay Cường chưa khỏi, có thể mười ngày nữa mới tháo băng được, thời gian này cậu sẽ ở lại nhà chị gái. Khi nào tay ổn rồi Cường sẽ tìm việc và đi thuê nhà ở bên ngoài.
    Cậu cũng nói rõ với chị là như vậy, dù chị khuyên ở lại, nhưng Cường biết chị còn phải chăm sóc gia đình riêng, sẽ rất bất tiện nếu thêm cả cậu ở đây nữa. Mà dù có ra ngoài thuê thì cậu cũng sẽ ở gần thôi, còn phải thường xuyên sang chơi với con bé này, cậu về đây phần lớn là vì nó.
    Rồi từ hôm đó, con bé quen với sự có mặt của Cường trong nhà. Những ngày đầu, nó còn giữ khoảng cách với cậu, khi nào bố mẹ không có nhà bất đắc dĩ lắm nó mới gọi tới. Về cơ bản thì trẻ con rất dễ thích ứng với những điều mới mẻ, sự xuất hiện của Cường chính là như vậy. Cậu chiều theo con bé, dù rất muốn cưng nựng nó nhưng nếu nó chưa tin tưởng, cậu sẽ chỉ đứng ở xa mà quan sát thôi.
    Dần dần Cường cũng chiếm được lòng tin của con bé. Cậu thường hay kể chuyện cho nó nghe, xem tivi cùng nó, cho nó ăn, chơi đồ hàng với nó. Thời gian một tuần là quá ít để cậu được gần gũi cháu gái mình, nhưng từng đó cũng đủ để con bé xây dựng một tình cảm gắn bó với cậu. Một ngày nó gọi cậu nhiều như là gọi bố mẹ nó, chỉ đơn giản là vì cậu thương nó nhiều như bố mẹ thương nó vậy.
    Sau một tuần đó, Cường tới bệnh viện, bác sĩ gỡ băng và kiểm tra vết thương cho cậu. Mũi khâu đã lành miệng, có thể trong tháng tới là tháo chỉ được, họ nói, cậu bình phục rất nhanh, tỷ lệ để lại tật ở tay gần như bằng không. Trở về từ bệnh viện, Cường đi tìm việc, tay cậu vẫn phải hạn chế vận động, bằng cấp thì cậu không có, buôn bán cũng không giỏi, công việc phù hợp nhất bây giờ có lẽ là làm bảo vệ. Nghĩ vậy, Cường liền đi tới những công ty tư nhân nhỏ, hoặc nhà hàng, khách sạn gần đó, xem họ có tuyển người không. Đi mất nửa ngày, cuối cùng thì cũng có nơi nhận cậu vào làm.
    Đó là một siêu thị nhỏ, công việc chủ yếu là đứng kiểm hàng của khách, cất giỏ hàng khi khách để quên ở ngoài quầy, sắp xếp lại thùng hàng cho khách. Tạm thời làm việc trong thời gian chờ tay lành lại, sau đó Cường sẽ tìm việc khác. Chỉ là lương ở đây không được cao, cả thuê nhà và phí sinh hoạt thì có lẽ không còn để dành được đồng nào, dự định tiếp tục tìm cha sẽ phải rời lại một thời gian nữa.
    Cường dùng nốt số tiền tiết kiệm được khi còn đi làm ở Thái Nguyên để thuê nhà, một lúc phải đóng ba tháng tiền phòng khiến cậu hơi tái mặt. Căn phòng cậu thuê ở gần nhà chị gái, từ đây tới chỗ làm cũng không xa, giao thông đi lại thuận lợi. Bước đầu cậu thấy cuộc sống đã tương đối ổn định, so với trước đây thì bây giờ cậu thấy yên tâm hơn, ít nhất là cũng được ở gần người thân.
    Thời gian trôi đi, mỗi ngày cậu ra ngoài mười tiếng, sáng đi làm tối trở về, ngày nghỉ thì qua chơi nhà chị gái, cuộc sống đơn giản nhưng hạnh phúc. Tới ngày hai mươi hàng tháng thì Cường được nhận lương, cậu thường mua quà cho cháu gái, tiền nhà đã đóng nên không phải bận tâm, tiền ăn không quá tốn, thỉnh thoảng chị còn gửi cho miếng thịt miếng cá.
    Thương thế của Cường hồi phục rất nhanh, hằng ngày cậu dành ra hai tiếng buổi sáng trước khi đi làm để tập quyền thuật. Đúng là không thể nâng cao đạo pháp bằng cách này, nhưng đã có nền tảng quyền thuật thì nên phát huy nó tối đa. Hai tháng sau cậu đã có thể hoạt động cánh tay bình thường, đòn đánh dần trở lại vững vàng, cử động vai cũng linh hoạt như trước. Làm nốt tháng này có lẽ cậu sẽ nghỉ việc để làm cái gì đó phù hợp hơn.
    Thời tiết dần sang đông, một ngày, chị gái gọi điện cho Cường, qua điện thoại cậu nhận ra giọng chị có phần lo lắng:
    - Hôm nay có đi làm không Cường?
    - Em có, chuyện gì vậy chị? – Cường đáp.
    - Bông nó bị sốt cao, giờ phải đưa nó vào viện, anh nhà chị lại đi công tác chưa về, cậu qua đưa chị tới viện được không? – Giọng chị trầm hẳn xuống.
    - Em tới ngay – Cường lập tức đáp.
    Cậu qua gặp quản lý siêu thị, thông báo nhà có việc đột xuất nên cậu phải nghỉ, thậm chí còn không ở lại nghe quyết định của quản lý, Cường vội vã chạy tới nhà chị. Con bé đang sốt cao, hai má đỏ rực, nó ngủ ly bì, chườm đá cũng không đỡ được, nhiệt kế lúc nào cũng ở 39 độ. Hai người vội lấy xe đưa con bé tới bệnh viện nhi trong nội thành.
    Bác sĩ chuẩn đoán Bông bị viêm phế quản cấp, thời tiết đã sang đông, nên để ý không cho trẻ uống nước đá hay ăn đồ lạnh. Con bé được tiêm một mũi hạ sốt, vì còn quá nhỏ nên các bác sĩ yêu cầu để nó ở trong viện theo dõi. Cường ở lại với chị tới tối hôm đó, con bé có tỉnh một lúc, dù rất mệt nhưng nó không khóc hay sợ hãi, bi bô nói chuyện vài câu rồi nó lại thiếp đi.
    Tới 10h, bệnh viện yêu cầu chỉ có một người nhà được ở lại, chị gái bảo Cường về nhà, mai lại tới, đêm nay chị ở đây trông cháu. Cường gật đầu, nhìn con bé nằm trên giường bệnh, má vẫn đỏ lên vì sốt, tiếng thở rất khẽ, cậu đau lòng. Sáng hôm sau, bệnh viện vừa mở cửa thì Cường vào, chị gái suốt đêm không ngủ, con bé chỉ hạ sốt được vài tiếng, tới gần sáng thì nó ho rất nhiều, chị thương con tới phát khóc. Thấy rõ những mệt mỏi trên gương mặt chị, Cường bảo chị về nhà nghỉ, chiều hãy quay lại. Ở đây có cậu rồi, hơn nữa giờ con bé đã hạ sốt, lúc nào nó dậy, cậu sẽ gọi điện báo chị.
    Chị gái lưỡng lự một lát rồi đồng ý. Chồng chị đi công tác từ hôm kia, chị đã gọi điện cho anh, thấy bảo anh ấy sẽ thu xếp để về nhà trong hôm nay, bên đó anh cũng lo cho con bé lắm. Cường ngồi cạnh giường, cậu nắm lấy bàn tay nhỏ nóng hổi của con bé, cảm giác từng hơi thở non nớt, bản thân không thể giúp gì được nó khiến cậu thấy mình bất lực.
    Hơn 9h30 thì Bông tỉnh. Con bé ăn được cháo, uống thêm chút sữa, bị đau họng nên nó hơi quấy, bác sĩ phát thuốc thì Cường dỗ nó uống, nói rằng vậy mới không đau, nhanh khỏi bệnh sẽ được về nhà. Chiều hôm đó, chị gái tới rất sớm, nghe Cường thông báo con bé đã hạ sốt, có thể ngồi chơi bình thường rồi, chị cũng yên tâm hơn. Con bé sẽ ở viện thêm mấy hôm nữa, vì viêm phổi cấp là bệnh nguy hiểm, nếu để tái phát có thể thành mãn tính.
    Tối hôm đó, tới giờ giới nghiêm của bệnh viện, Cường tạm biệt con bé. Cậu định bảo để mình trông nó đêm nay, nhưng thấy chị không muốn rời xa con gái, cậu lại thôi không nói nữa. Tình trạng con bé đã khá hơn nhiều rồi, nó không quấy khóc, uống thuốc xong thì buồn ngủ, dù vậy nó vẫn nhất định đợi tớ khi Cường đi rồi thì mới chịu ngủ.
    Phòng bệnh ở tầng bốn, Cường đi cầu thang bộ xuống, ở trong thành phố nên đêm cũng không hoàn toàn yên tĩnh. Gần tới tầng ba, cửa thang máy ở đó bỗng kêu “Ting” một tiếng, nhưng không thấy có tiếng người bước ra.
    Leng keng.
    Bỗng từ phía thang máy vang lên tiếng động giống như lắc tay va vào nhau. Thử liếc qua góc hành lang bên kia, Cường thấy cửa thang máy vẫn mở, không ai bước vào, cậu nhìn tới khi hai cánh cửa tự động đóng lại. Có ai vừa đi ra thì phải, nếu không sao thang máy lại mở cửa. Cường tự hỏi. Dẫu vậy cậu cũng không để tâm nhiều, lại tiếp tục bước xuống cầu thang tầng hai.
    Leng keng.
    Lại là tiếng lắc tay đó. Một linh cảm rất xấu vừa dội lên trong lòng Cường, cậu nhìn lại xung quanh, hành lang sáng trưng, trên dưới đều không một bóng người. Tiếng lắc tay này khiến Cường phải cau mày, cậu đã từng nghe thấy nó ở đâu, rất lâu rồi, ấn tượng này mỗi khi nghĩ tới làm tim lại nhói lên.
    Ting!
    Cửa thang máy tầng hai vừa mở ra. Không có tiếng bước chân. Suy nghĩ của Cường bị đánh gãy, cậu xuống tầng hai, ở đó không có ai. Cầu thang máy nằm ngay cạnh cầu thang bộ, nếu muốn đi đâu thì cũng phải qua trước cầu thang bộ mới tới được. Cường nhìn cánh cửa inox sáng mờ khép lại.
    Leng keng.
    Ngay bên tai phải, vừa rồi tiếng lắc phát ra rất gần. Nhìn sang, đó là ban công, chỉ có khoảng không tối đen.
    Ting!
    Cầu thang máy trước mặt bỗng mở ra. Bên trong không có người, ai đã bấm cửa? Chờ một lát cửa lại từ từ khép lại. Trên một cánh inox sáng mờ hiện lên bóng ảnh cậu, bỗng Cường chết lặng, bên cánh còn lại, cũng xuất hiện một bóng ảnh. Thân hình người đó kéo dài theo đường vân trên cửa, cái đầu bành ra kỳ dị, giống như đang đeo một chiếc mặt nạ.
    Cường kinh thần nhìn sang bên cạnh, hắn ở đây. Tên đeo mặt nạ trẻ con, tiếng lắc tay đó là của hắn. Nhưng xung quanh Cường không có ai, hắn đã biến đi đâu?
    Lách cách… Lách cách…
    Tiếng động đều đặn phát ra từ trần nhà. Cường ngẩng đầu nhìn lên, cậu không thấy có thứ gì kỳ lạ, liếc nhanh bốn góc, đột nhiên, từ góc ban công tầng ba có hai con mắt to thao láo nhìn ngược xuống. Ngay lập tức nó thu lên, Cướng nhoài người khỏi ban công tầng hai, nhìn về hướng vừa rồi, mồ hôi trên trán túa ra không ngớt. Ngoài rìa ban công tầng ba trống không.
     
    Thỏ Ngọc thích bài này.