Hot Full Thâm Sơn Có Quỷ

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚ℋoàng ℕgọc♔, 12/12/16.

  1. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,761
    Đã được thích:
    9,412
    Điểm thành tích:
    113
    Giới thiệu
    Chuyển ngữ: Vickiee

    Tiểu Xuân ngồi trong phòng, nhớ đến những lời đại sư huynh vừa nói.

    Một lúc sau, có người đi từ ngoài vào, một đôi chân to để trần, đầu tóc rối bời, trên người dính toàn bùn đất. Hắn cúi thấp đầu, trên mắt quấn một lớp vải thật dày.

    Tiểu Xuân nhìn xuống, thấy bàn tay to thô ráp kia đang nắm chặt một nhánh hoa dại nho nhỏ, cánh hoa rơi rụng chỉ còn lại vài ba cánh.

    Thế nhưng hắn vẫn cầm vô cùng cẩn thận.

    Tiểu Xuân không lên tiếng, hắn không biết nàng đang ở đâu, chỉ đành đứng đối diện giá sách ngẩn người. Tiểu Xuân bĩu môi, cười chế nhạo.

    “Tên ngốc, ở bên này nè.”
    Lời tác giả:

    Nói đơn giản, đây là câu chuyện xưa khi một kẻ ngốc gặp một kẻ ngốc khác.

    Đây là một điền văn trong sáng nhẹ nhàng, mọi người tạm thả lỏng đầu óc đi.

    Lời người chuyển ngữ

    Đổi gió xíu nha mọi người :3 Ai đọc các truyện của Twentine thì cũng biết rồi, văn phong cốt truyện đều rất dễ thương :3

    Truyện ngắn thôi, mọi người ủng hộ nhé
     
    Chỉnh sửa cuối: 18/12/16
  2. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,761
    Đã được thích:
    9,412
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 1

    Lần đầu tiên Tiểu Xuân phát hiện vườn thảo dược bị mất dược liệu là vào một đêm đầu hè.

    Khi đó, nàng vừa ăn cơm tối xong, trong lúc rảnh rỗi, nàng bưng tách trà, vừa uống trà vừa tản bộ, đi một hồi thì đi đến vườn thảo dược; trong đêm, Tiểu Xuân cười híp mắt xem xét các loại dược liệu…

    Sau đó, nàng phát hiện có điều lạ thường.


    Trên một mảng đất mềm rộng lớn trong góc của vườn có trồng rất nhiều cây cát cánh(1). Bề mặt lá bóng loáng không có lông, hạt màu vàng, thân cây thẳng tắp, nụ hoa màu xanh tím, tất cả đều vô cùng tươi đẹp.

    Thế nhưng, sau khi Tiểu Xuân tiến về trước mấy bước, nàng phát hiện nơi trồng cây cát cánh kia bị thiếu mất một gốc.

    Tiểu Xuân: “……”

    Ban đầu nàng còn cho rằng do trời quá tối, mắt mình kém nên còn đi vòng quanh mấy vòng nhìn xem. Lúc này, nàng mới thấy rõ ràng, lẽ ra chỗ được trồng gốc cát cánh kia đã bị nhổ sạch.

    Tiểu Xuân khẳng định là cây đã bị nhổ sạch bởi nàng nhận ra đây không phải là do thú hoang dã trong núi làm. Nếu thú hoang xuống núi, tàn phá bừa bãi trong vườn thảo dược, thì vườn này sẽ không chỉ bị thiếu mất một gốc cây như thế, dược liệu càng không thể nào mất luôn cả gốc rễ.

    Cho nên, rõ ràng là có người trộm.

    “……” Tiểu Xuân nhìn chằm chằm mặt đất trống không cứ như đang nhìn một người đẹp khuynh quốc khuynh thành bị rách một miếng da, đau đến không muốn sống nữa.

    Nhìn một lúc, Tiểu Xuân nhếch mép, tách trà trong tay bị ném thẳng xuống đất!

    … Choang một tiếng, tách trà đã vỡ thành mấy mảnh.

    Tiểu Xuân chống nạnh, ngón tay run run chỉ lên mặt đất.

    “Dám trộm dược liệu của ta, tên trộm nhà ngươi thật to gan…!”

    Tiếng gào này của nàng hù dọa vô số chim muông trong rừng.

    Cũng khó trách Tiểu Xuân tức giận, bởi vì vườn thảo dược này vốn là kế sinh nhai của nàng.

    Ngọn núi cao đến không thấy đỉnh này gọi là núi Bạc Mang, Tiểu Xuân sống ở ngay dưới chân núi. Núi Bạc Mang vô cùng nổi tiếng, trong giang hồ không một ai không biết đến nó.

    Về chuyện vì sao nó nổi tiếng, có thể tóm gọn trong năm chữ… thâm sơn giấu danh kiếm.*

    (*thâm sơn giấu danh kiếm: Trong núi sâu có ẩn giấu kiếm nổi danh, ý nói nơi núi sâu cùng cốc thường có người tài ba ẩn náu)

    Trên đỉnh núi Bạc Mang có một Kiếm Các, không giống bất kì môn phái nào, nơi đây không hề có Chưởng môn, thậm chí cả một cái tên cũng không có. Ban đầu là do ba vị tông sư võ nghệ cao siêu ẩn cư trong núi lập ra, sau lại có thêm mấy người ngưỡng mộ tìm đến, sau đó nữa….

    Ờ thì, giang hồ không bao giờ thiếu mấy người thích đến cho đủ số.

    Cho nên, Kiếm Các cứ thế được lập ra. Mấy chục năm qua, ba vị kiếm khách đã chết hai, còn lại một lão cũng không còn làm được gì, nghe nói bây giờ ông ấy cũng chỉ ngồi trong lầu các nghe xướng khúc, cũng không còn cầm kiếm gì nữa.

    Cho dù là thế, trong mắt võ lâm nhân sĩ, Kiếm Các vẫn được xem như môn phái dạy kiếm pháp chính tông.

    Vậy Tiểu Xuân là đệ tử của Kiếm Các ư?

    Dĩ nhiên không phải.

    Thế nhưng cuộc sống của nàng lại không lúc nào không dính đến Kiếm Các.

    Kiếm Các vô cùng khác biệt với các môn phái khác, không hề có quy củ nhất định, cho nên đám người trong đó phát triển võ học chủ yếu là dựa vào hai chữ “thiết tha”, mọi người luận bàn, bổ sung cho nhau, cùng nhau phát triển.

    Chỉ là, mấy thằng nhóc tuổi trẻ khí thịnh khó tránh khỏi đôi khi trở nên mù quáng, lúc bị thương cũng cần chữa trị nhưng núi Bạc Mang lại cách thành trấn gần nhất khoảng bảy tám dặm, không có phương tiện để di chuyển. Vài hộ gia đình dưới chân núi phát hiện ra điều này nên bắt đầu trồng dược liệu, bán cho người trong Kiếm Các.

    Tiểu Xuân cũng chính là một trong những người đó.

    Kế sinh nhai nuôi gia đình giờ lại bị kẻ khác trộm, mặc dù chỉ bị trộm một ít mà thôi nhưng Tiểu Xuân lại nhạy cảm nhận ra đây chỉ là mới bắt đầu, một sự khởi đầu không hề tốt lành.

    Tiểu Xuân trông suốt đêm ở trong vườn, cuối cùng lúc tờ mờ sáng lại không nhịn được ngủ thiếp đi.

    Ngày hôm sau, Tiểu Xuân tiếp tục gác đêm trông vườn thảo dược với đôi mắt sưng tấy,, nhưng đêm nay vẫn không hề có chuyện gì xảy ra. Trải qua hai ngày trông chừng mệt mỏi, cả người Tiểu Xuân đều trở nên bơ phờ, vào đêm kế tiếp, chưa tới giờ Tuất*, nàng đã ngã ra giường ngủ.

    (*giờ Tuất: 7-9h tối)

    Kết quả, đêm hôm đó, dược liệu lại mất.

    “……” Tiểu Xuân đứng trước mảnh đất không còn dược liệu, cả buổi trời cũng không nhúc nhích.

    Lần này, thứ bị trộm đi không phải cây cát cánh mà là từ trường khanh(2). Cũng giống như lần trước, dược liệu cũng không bị trộm đi nhiều nhưng đều bị nhổ tận gốc, không hề chừa lại chút nào.

    Tiểu Xuân trở về phòng lấy một cây nến ra, cẩn thận nhìn mặt đất.

    Vườn thảo dược của Tiểu Xuân đều là đất mềm, hơn nữa từ trường khanh khác với cây cát cánh, nó không được trồng ở một góc vườn mà là được trồng ngay chính giữa vườn dược liệu. Nếu như muốn trộm, nhất định phải đi đến chỗ này, thế nhưng Tiểu Xuân nhìn mặt đất một lúc lâu, gần như dí cả mặt mũi xuống mặt đất cũng không hề nhìn ra cái dấu chân nào.

    Cây nến cháy được một lúc, sáp nến nhỏ lên tay Tiểu Xuân, Tiểu Xuân gào lên một tiếng vội đứng phắt dậy. Nàng thổi thổi tay mình, khó tin nhìn mặt đất, thầm nói: “Là sao, không lẽ có quỷ?”

    Một lúc sau, Tiểu Xuân nhìn chằm chằm mặt đất trụi lủi, cười khẩy nói: “Là quỷ thì sao, quỷ dùng dược liệu cũng phải trả tiền!” Tiểu Xuân thở hắt ra, thổi tắt nến, cây nến bị dập tắt tỏa ra một luồng khói xanh trong đêm.

    Kể từ hôm đó, Tiểu Xuân quyết chí phải bắt được tên trộm dược liệu kia.

    Ban ngày ngoài việc chăm sóc thảo dược trong vườn, nàng cũng không có chuyện gì để làm, lúc nhàn rỗi nàng lại ngủ bù, để ngừa việc tối đến không ngủ đủ lại thiếp đi.

    Đợi đến khi mặt trời xuốg núi, Tiểu Xuân trốn trong cái lều do nàng mới dựng tạm lên. Nói là lều, thật ra cũng không rộng rãi gì mấy, sau khi Tiểu Xuân ngồi xổm bên trong, ngay cả khe hở để nhét một con mèo cũng chẳng còn.

    Lúc này đang là mùa hè, ban đêm ở trong núi, muỗi bay đầy trời. Tiểu Xuân dùng vải thưa che đầu, chỉ lộ ra một đôi mắt, nhìn chằm chằm về phía vườn thảo dược.

    Bên tai nàng vẫn vang lên mấy tiếng ong ong của mấy loại côn trùng biết bay, trên cánh tay và đùi cũng bị đốt rất nhiều thế nhưng Tiểu Xuân chẳng thèm để ý.

    Cứ như vậy, Tiểu Xuân chờ kiên trì suốt ba ngày, rốt cuộc vào đêm ngày thứ tư, nàng đã chờ được kết quả.

    Đêm đó, Tiểu Xuân như mọi ngày che đầu, khom lưng ngồi dưới tấm ván gỗ trong lều. Gần canh ba, trong vườn thảo dược rốt cuộc có động tĩnh. Âm thanh kia rất nhỏ nhưng Tiểu Xuân vẫn luôn chú ý vườn thảo dược, dù động tĩnh có nhỏ cách mấy, nàng vẫn có thể phát hiện ra.

    Hai mắt Tiểu Xuân sáng như đuốc, hai mắt vì thức đêm nhiều ngày mà hằn đầy tia máu, trông cứ như đang bốc lửa.

    Một cái bóng đen chuyển động vô cùng nhanh.

    Nhanh đến mức khiến người ta cảm thấy tên đó không phải con người.

    Thứ đầu tiên đập vào mắt Tiểu Xuân chính là, từ phía xa xa của vườn thảo dược chợt xuất hiện một cái bóng đen sì, không nhìn rõ hình dáng. Sau đó, cái bóng ấy bỗng vọt qua, thoáng cái đã xuất hiện ở phía bên kia của vườn… cách khá gần vị trí của Tiểu Xuân.

    Tiểu Xuân lập tức ngây dại.

    Nàng đã từng nhìn thấy mấy người trong Kiếm Các tỉ võ, nàng biết rằng người giang hồ có khinh công, có thể dễ dàng lướt qua cự ly mấy trượng, thế nhưng vườn thảo dược của nàng ít nhiều cũng gần vài chục trượng, sao kẻ đó có thể dễ dàng nhảy từ bên kia qua đây.

    Vậy mà kẻ đó đã nhảy được thật.

    Không nhào qua, cũng không phải bay qua, chính là nhảy qua… giống hệt như con cóc nhảy đến.

    Chỉ là, người này lớn hơn con cóc nhiều lắm. Dưới đêm đen mịt mùng, cho dù cách đó không xa nhưng Tiểu Xuân vẫn không thể nhìn rõ dáng vẻ của người nọ, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy đường nét khái quát của kẻ đó trong đêm… Đó là một dáng vẻ khỏe khoắn hệt như một ngọn núi.

    Sau khi người nọ đến đó cũng không đứng lên, chỉ ngồi xổm trên đất, vươn đầu ra từ từ chuyển đầu như đang ngửi mùi thảo dược. Ngửi mấy cái, hắn ta dường như đã ngửi được mùi dược liệu mình cần, chuẩn bị đào khoảnh đất bên dưới gốc cây đó.

    Lúc này Tiểu Xuân mới bừng tỉnh, nàng thấy thảo dược sắp bị đào ra, mắt bốc hỏa, lòng lại như phát điên, nàng trừng hai mắt, gào một tiếng, giơ gậy trong tay xông đến…!

    “Tên trộm kia, xem gậy đây…!!”

    Động tác của nàng chỉ trong nháy mắt. Ngay khi gậy vừa được cầm lên, bóng đen kia đột nhiên ngẩng đầu, cảnh giác như một con cáo rừng, khi Tiểu Xuân cầm lấy gậy chuẩn bị xông ra, hắn đã vội đào mấy cái, túm mấy cây thảo dược, sau đó nhảy hai cái theo hướng mà ban nãy hắn đã đến.

    Cho nên khi Tiểu Xuân lao ra, hét “Tên trộm kia, xem gậy đây”, người nọ đã không còn ở đó.

    Tiểu Xuân: “…..”

    Quá nhanh, khi Tiểu Xuân còn chưa biết chuyện gì đang xảy ra, tên trộm kia đã sớm chạy mất dạng.

    Tiểu Xuân bước nhanh hai bước, đi xem vườn thảo dược của mình. Lần này người kia trộm hoàng cầm(3), thế nhưng vì Tiểu Xuân xuất hiện kịp lúc, hắn ta không lấy đi nhiều, nói chung cũng không hao tổn gì.

    Tiểu Xuân thở hổn hển, nhìn về phía người nọ chạy trốn.

    “Thứ gì…” Tiểu Xuân nhe nhe răng, ôm lấy bả vai vung vung cây gậy, sau đó trở lại phòng. Nàng thầm nghĩ, trải qua chuyện lần này, có lẽ tên trộm kia đã cảnh giác với chủ nhà, lần sau sẽ không dám đến nữa.

    “Chỉ đáng tiếc là không bắt được hắn.” Tiểu Xuân nằm trên giường thở dài.

    Đêm hôm đó, Tiểu Xuân nằm mơ.

    Giấc mơ rất mơ hồ, xung quanh đều mờ ảo không thấy rõ, chỉ thấy ở chính giữa có một bóng người. Bóng người kia ngồi đó, chỉ để nàng nhìn thấy bóng lưng. Tiểu Xuân thử đi về phía trước, muốn nhìn gương mặt người nọ thế nhưng lại không đuổi kịp hắn. Sau đó, bóng lưng kia càng lúc càng mờ nhạt, mắt nàng cũng càng lúc càng nặng trĩu, sau đó, bóng lưng kia từ từ biến mất.

    Hôm sau tỉnh lại, đầu Tiểu Xuân đau như muốn vỡ tung, nàng hoàn toàn không thể nhớ rõ giấc mộng kia.

    Hít lấy gió buổi sớm, Tiểu Xuân sảng khoái bước ra khỏi cửa. Sắc trời hôm nay rất tốt, trời trong xanh, vạn dặm không hề có gợn mấy. Tiểu Xuân vươn tay, đi vào vườn xem đám thảo dược.

    Vừa vào vườn, nàng có cảm giác mình đã nhìn lầm rồi.

    Nàng tập trung nhìn kĩ, một lần, hai lần, ba lần… cuối cùng, Tiểu Xuân không thể không thừa nhận, hoàng cầm đã bị nhổ sạch phân nửa.

    Trong khí trời tốt đẹp như thế, Tiểu Xuân đột nhiên cảm thấy mắt mình như mờ đi. Nàng chống nạnh… hoặc như đang tự đỡ lấy lưng mình, hét lớn về phía núi sâu:

    “Ta chơi với ngươi! Bà cô đây chơi với ngươi tới cùng…!”

    (1), (2), (3): Đều là tên các loại thuốc
     
  3. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,761
    Đã được thích:
    9,412
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 2

    Từ hôm đó về sau, Tiểu Xuân không hề được nghỉ ngơi tử tế, gần như mỗi tối nàng đều ngồi canh bên trong vườn thảo dược.

    Hôm đó, kẻ kia lại đúng lúc bị Tiểu Xuân bắt được, khi nàng vừa chui ra khỏi lều, kẻ kia cũng hệt như lần trước, run rẩy cả người rồi nhảy đi đâu mất.

    Thế nhưng đêm hôm đó, Tiểu Xuân không giống như lần đầu tiên trở về phòng ngủ, nàng vẫn chờ.

    Quả nhiên, một lúc sau, hắn ta lại đến nữa.

    Lần này Tiểu Xuân không hề trốn tránh, trực tiếp chống gậy gỗ đứng ngay cổng vào của vườn thảo dược, hình như kẻ kia cũng phát hiện, thế nên hắn ta không dám đi vào.

    Lúc trời tờ mờ sáng, rốt cuộc kẻ kia cũng bỏ đi, hai mắt Tiểu Xuân đỏ rực, cười ha ha. Nàng cũng không biết vì sao mình lại cười, mặc dù nhìn dáng vẻ của tên kia, Tiểu Xuân muốn bắt được hắn ta là chuyện không thể nào, dược liệu đã mất rồi cũng không thể lấy lại, nhưng nàng vẫn cứ cười, trong lòng không hiểu sao lại cảm thấy vô cùng sung sướng.

    Thật ra thì, Tiểu Xuân hoàn toàn có thể tìm người đến giúp đỡ.

    Nàng có mấy người bạn tốt, trong đó còn có mấy người là đệ tử trên đỉnh Bạc Mang, nếu như tìm mấy người giang hồ biết võ công đến, chắc chắn có thể bắt được tên trộm dược liệu kia.

    Thế nhưng Tiểu Xuân lại không tìm người đến giúp, cho dù nàng đã từng nghĩ đến, nhưng sau lần đầu tiên nàng nhìn thấy kẻ kia, nàng đã bỏ đi ý nghĩ này.

    Tiểu Xuân muốn tự mình thắng được tên to con kia.

    Vào một buổi trưa, Tiểu Xuân đang ở trong sân phơi thuốc bỗng nghe thấy một tiếng hát trong trẻo, nàng lập tức cười hiểu ý, biết rằng Lưu Viễn Sơn đã đến.

    Lưu Viễn Sơn là bạn của Tiểu Xuân, là đệ tử của Kiếm Các, lên núi đã được ba bốn năm. Lúc mới đến, y vô cùng kiêu ngạo, sức lực cứ như dùng mãi không hết, mỗi ngày đều phải đấu võ ba bốn lần, vết thương trên người tích lũy hằng ngày. Khi đó, mấy loại dược liệu của Tiểu Xuân hơn phân nửa đều là bán cho y.

    Tiểu Xuân rất thích giao thiệp với y, không phải vì Lưu Viễn Sơn anh tuấn mà vì y mua thuốc không bao giờ mặc cả, Tiểu Xuân muốn bao nhiêu, y đưa bấy nhiêu.

    Nghe Linh Nhi ở y quán cách vách nói, Lưu Viễn Sơn là con cháu thế gia, tổ tiên đều làm quan to, đến đời y thì y lại không có hứng thú làm quan, hướng đến nghiệp hiệp khách, nên lấy không ít tiền bạc trong nhà chạy đến đây bái sư.

    Hơn nữa, tính cách của Lưu Viễn Sơn vô cùng cởi mở, ai cũng kết bạn được, với ai cũng có thể trò chuyện làm quen.

    “Tiểu Xuân!” Lưu Viễn Sơn chào Tiểu Xuân từ đằng xa.

    Tiểu Xuân đứng ngay chỗ hàng rào, vẫy vẫy tay với y: “Lưu đại ca.”

    Lưu Viễn Sơn đến gần, gương mặt có một vùng bầm tím cười với Tiểu Xuân.

    Tiểu Xuân: “…..” Nàng chỉ chỉ mặt Lưu Viễn Sơn nói “Lưu đại ca, mặt của huynh sao vậy?”

    Lưu Viễn Sơn chạm chạm mặt mình, vô tình đụng đau liền xuýt xoa “Chao ôi, không sao không sao, thi đấu với các sư huynh đệ bị thương chút thôi.”

    Tiểu Xuân mời Lưu Viễn Sơn vào, để y ngồi vào chiếc ghế gỗ trong sân, còn nàng thì đi lấy thuốc trị thương đến.

    “Thi đấu võ nghệ, cần gì ra tay nặng như vậy.”

    “Aizzz, cũng không nói vậy được, Tiểu Xuân muội có điều không biết, kiếm khách như bọn huynh đây, nếu không đánh thật, e rằng sẽ không thể tiến bộ được.”

    Tiểu Xuân: “Mọi người thi đấu bằng kiếm à?”
    Lưu Viễn Sơn nghiêm túc nói: “Xuất thuân từ Kiếm Các, đương nhiên dùng kiếm rồi.”

    Tiểu Xuân chỉ chỉ mặt y: “Vậy cái vết trên mặt huynh ở đâu ra?”

    Lưu Viễn Sơn mở to mắt: “Đùa hoài! Trên mặt mà bị kiếm vạch một phát thì hỏng mất!”

    Tiểu Xuân: “…..”

    Tiểu Xuân nhếch môi, gật đầu.

    Linh Nhi ở y quán cách vách còn nói, Lưu Viễn Sơn muốn trở thành một đại hiệp khiến chính bản thân y cũng phải khâm phục, đáng tiếc, y học võ quá trễ, nhập môn quá muộn, cho nên mãi cũng không tiến triển được gì, song điều này cũng không ảnh hưởng đến sự nhiệt tình của y.

    Tiểu Xuân vô cùng thưởng thức sự nhiệt tình này của y, bởi vì mỗi khi y trở nên nhiệt tình, nàng lại có thêm một mối làm ăn.

    “Lưu đại ca, huynh ngồi đi, muội bôi thuốc giúp cho.”

    “Được, làm phiền Tiểu Xuân rồi.” Lưu Viễn Sơn ngồi trên ghế đẩu nhỏ, Tiểu Xuân trộn thuốc xong thì từ từ bôi lên mặt y. Chỉ một lát sau, trên mặt Lưu Viễn Sơn đã dính đầy thuốc đen thùi.

    “He, đa tạ muội, Tiểu Xuân.” Lưu Viễn Sơn nhếch miệng cười, thuốc chảy dọc xuống theo gương mặt.

    “Đừng nhúc nhích.” Tiểu Xuân cản y “Đợi một lúc nữa đi, cho đến khi thuốc khô, tạm thời không được động đậy.”

    “Được.” Lưu Viễn Sơn ngửa đầu, liếc mắt nhìn về phía Tiểu Xuân “Lại làm phiền muội rồi.”

    Tiểu Xuân cười cười, cũng ngồi xuống rồi nói: “Đâu có gì, mấy ngày nay Tiểu Xuân cũng gặp chuyện không tốt, Lưu đại ca đến đúng lúc giúp muội đổi vận.”

    “Ồ?” Lưu Viễn Sơn hỏi “Xảy ra chuyện gì?”

    Tiểu Xuân lắc đầu “Không có gì, đã lâu rồi muội không lên núi, dạo này trên núi thế nào rồi?”

    “Kiếm Các gần đây có chuyện lớn.”
    “Chuyện lớn gì?”

    “Chọn Chưởng môn!”
    Tiểu Xuân mở to mắt nhìn Lưu Viễn Sơn, “Chọn Chưởng môn? Không phải quy định của Kiếm Các là vĩnh viễn không lập Chưởng môn à?”

    Lưu Viễn Sơn nói: “Không lập Chưởng môn là ý của ba vị tông sư, bọn huynh làm đệ tử dĩ nhiên tuân theo, hơn nữa, đã nhiều năm rồi, bọn huynh cũng không hề có ý định lập Chưởng môn.”

    “Vậy sao đột nhiên lại đổi ý?”
    Nói đến đây, Lưu Viễn Sơn đột nhiên nhíu mày, thuốc trên mặt y cũng đã khô, lúc này y nhướng mày, mấy mảng thuốc khô lập tức vỡ, bột thuốc rơi khắp nơi.

    “Aizz, đừng nói nữa.” Lưu Viễn Sơn cười khổ nói: “Trước đó không lâu Kiếm Các nhận một đệ tử mới đến, kẻ đó vừa nhập môn đã lập tức đi tìm lão tông sư, bảo muốn Kiếm Các chọn lựa Chưởng môn.”

    “Đệ tử mới?” Tiểu Xuân suy nghĩ một lúc rồi nói “Mọi người không cần để ý đến kẻ đó là được mà.”
    “Thế nhưng cũng có lúc không phải muội bảo không muốn để ý là không muốn để ý được.” Lưu Viễn Sơn nói “Ban đầu bọn huynh cũng cảm thấy kẻ đó đúng là không biết trời cao đất dày, dám yêu cầu việc như thế với lão tông sư, không ngờ, lão tông sư lại đồng ý.”

    “Ồ?”

    “Lão tông sư mặc dù đồng ý nhưng các sư huynh đệ lại không chịu, vậy nên lão tông sư đã nói với kẻ đó, nếu như hắn ta có thể thắng hết tất cả những người phản đối trong Kiếm Các, cuối năm, Kiếm Các sẽ chọn một vị Chưởng môn.”

    “Vậy… các huynh không đi khuyên nhủ lão tông sư à? Đây dù sao cũng là ước định của ông ấy với hai người bạn tốt.”

    Lưu Viễn Sơn phẩy phẩy tay “Vô dụng, bọn huynh đã nói rồi, nhưng người lại vờ như không nghe thấy.”

    “….” Tiểu Xuân nói “Vì sao ông ấy lại nghe theo lời của một đệ tử mới đến chứ?”

    Lưu Viễn Sơn: “Huynh và các sư huynh đệ cũng đã từng thảo luận với nhau.”

    “Có kết quả không?”
    Lưu Viễn Sơn: “Có.”

    “?”

    Lưu Viễn Sơn thở dài, nói: “Ngài ấy già nên hồ đồ rồi.”

    “…..”

    Tiểu Xuân đứng lên nói “Mặc dù muội không phải người của Kiểm Các, nhưng lão tông sư đã ở núi Bạc Mang bốn mươi mấy năm, mấy người lớn tuổi đều bảo rằng nhờ có lão tông sư nên núi này mới có tiên khí như vậy, muội cảm thấy ông ấy cũng không phải hồ đồ, ông ấy làm như vậy tất có đạo lý của ông ấy. Cuối cùng đệ tử mới kia thắng à?”

    Vừa nhắc đến thắng thua, mặt Lưu Viễn Sơn lập tức đen lại… mặc dù thuốc đã đen sẵn rồi nhưng Tiểu Xuân nhạy cảm phát hiện, phần bị che bên dưới lớp thuốc cũng đen thêm.

    Tiểu Xuân gật gật đầu: “Xem ra là hắn ta thắng thật rồi.”
    Lưu Viễn Sơn kiềm nén cơn bực bội nói: “Kiếm pháp của tên nhóc kia cực kì tà môn, huynh hành tẩu giang hồ lâu như vậy nhưng chưa từng thấy qua loại kiếm pháp như thế.”

    “….” Tiểu Xuân gượng cười nhìn Lưu Viễn Sơn “Lưu đại ca hành tẩu giang hồ được mấy năm rồi?”

    “Cũng được vài năm.”

    “À.”

    Tiểu Xuân lại ngồi xuống, than thở nói: “Thật đáng buồn, cả Kiếm Các lại không có ai đánh thắng được hắn ta sao, muội nghĩ người này không phải đến bái sư, dường như đến để gây rối.”

    Lưu Viễn Sơn căm hận nói: “Sao lại không, đại sư huynh đang bế quan, chờ huynh ấy ra ngoài, sẽ cho tên nhóc kia đẹp mặt!”

    “Đại sư huynh?!” Tiểu Xuân vừa nghe nhắc đến đại sư huynh, lập tức trở nên có tinh thần.

    Nói đến đại sư huynh của Kiếm Các – Vệ Thanh Phong, mấy đại cô nương tiểu tức phụ trong phạm vi năm dặm đều sẽ như nhũn ra.

    Vệ Thanh Phong chín tuổi đã đến núi Bạc Mang bái sư, đến bây giờ đã mười mấy năm rồi, theo lời thím Trương cách vách nói, Vệ Thanh Phong lúc còn thiếu niên cũng đã rất tuấn mĩ, oai hùng; phong vận khôn cùng, sau khi trổ mã, khí chất lại càng trở nên cao quý lỗi lạc.

    Tiểu Xuân lần đầu tiên nhìn thấy Vệ Thanh Phong là khi y vừa xuống núi để mua dụng cụ.

    Khi đó là mùa xuân tháng giêng, bầu trời trong xanh, dưới chân đầy rẫy những đóa hoa nhỏ non nớt, Vệ Thanh Phong cứ thế từ từ xuống núi.

    Tiểu Xuân mãi luôn nhớ rõ lần đó, nàng xách rổ thuốc lên, Vệ Thanh Phong đi lướt qua vai nàng, nàng chợt quay đầu lại, kịp nhìn thấy sườn mặt Vệ Thanh Phong và trường kiếm đeo trên lưng y.

    Đây có thể xem như là hiệp khách như khúc ca, kiếm khí như cầu vồng.

    Tiểu Xuân thật sự cảm nhận được điều đó một cách rõ ràng. Từ ngày đó trở đi, nàng cũng gia nhập đám người Linh Nhi, mỗi ngày, sau khi ăn xong sẽ tụ tập thảo luận về hôn sự của Vệ Thanh Phong.

    “Đại sư huynh đang bế quan?”

    “Đúng vậy.”

    “Đã bao lâu rồi?”

    Lưu Viễn Sơn tính một chút, nói: “Gần hai tháng rồi.”

    Tiểu Xuân hưng phấn nói: “Tốt, thật tốt quá, có đại sư huynh ở đây, ai có muốn gây rối cũng không sợ!”

    “Ừ.” Lưu Viễn Sơn hiển nhiên cũng nghĩ vậy “Kiếm pháp của tên nhóc kia dù lợi hại nhưng dù sao cũng là loại kiếm thuật bất chính, võ công của đại sư huynh là do chính tay lão tông sư truyền thụ, muốn giải quyết tên kia không thành vấn đề!”

    Hai người cứ huynh một câu muội một câu, hỉ hả thổi phồng Vệ Thanh Phong lên tận mây xanh.

    Sau khi bôi thuốc xong, Lưu Viễn Sơn lại mua thêm một chút về để bôi, sau đó thì định đi. Trước khi y đi mất, Tiểu Xuân chợt nhớ đến một chuyện, hỏi y: “Lưu đại ca, huynh có biết dùng khinh công?”

    Lưu Viễn Sơn ưỡn ngực “Tất nhiên.”

    Tiểu Xuân nói: “Vậy nếu huynh tung người một cái, xa nhất là khoảng bao nhiêu?”

    Lưu Viễn Sơn nghĩ một lúc rồi nói “Ba bốn trượng cũng không thành vấn đề.”

    Tiểu Xuân nói: “Vậy… khoảng vài chục trượng thì sao?”

    “Vài chục?!” Lưu Viễn Sơn kinh hoảng nói “Nếu không mượn lực người khác, không thể có ai tung người xa hơn vài chục trượng kia.”

    Tiểu Xuân do dự một lúc, lại nói: “Nhưng cái mà muội muốn nói, không phải cái đó, mà là… nhảy.”

    “Ha ha ha!” Lưu Viễn Sơn cười ha ha, “Tiểu Xuân, muội thật thú vị, có ai nhảy mà đi dùng khinh công chứ, đó không phải là nhảy cóc sao, sức mạnh không tốn nhiều, khoảng cách cũng không xa.”

    “À.”

    “Sao vậy, sao đột nhiên lại hỏi cái này?”

    “Không có.” Tiểu Xuân lắc đầu, mơ hồ nói: “Chỉ là chợt nhớ ra mà thôi.”

    “Được rồi, huynh đi đây, Tiểu Xuân, nếu rảnh thì lên núi chơi một chút, mấy sư huynh đệ đều rất nhớ muội.”

    “Được.”

    Tiễn Lưu Viễn Sơn đi, Tiểu Xuân thở phào nhẹ nhõm, nhìn về phía vườn thảo dược.

    “Rảnh, rảnh… ta rảnh lúc nào chứ.” Nàng vừa thu dọn mấy mảng bột thuốc trên mặt đất, vừa nhớ lại mấy lời Lưu Viễn Sơn từng nói.

    Nếu không mượn lực người khác, không thể có ai tung người xa hơn vài chục trượng kia.

    “Không thể nào… vậy thứ mình thấy là cái gì chứ?” Tiểu Xuân bĩu môi, trong đầu hiện lên dáng vẻ cao lớn kia. Đã nhiều lần rồi, mặc dù Tiểu Xuân cách hắn rất gần nhưng đó cũng chỉ là chuyện trong khoảnh khắc, chớp mắt một cái hắn đã chạy rất xa rồi. Tiểu Xuân còn chưa kịp nhìn ra dung mạo của hắn, đừng nói nhìn kĩ, ngay cả dáng vẻ chung chung nàng cũng không thấy rõ.

    Kẻ kia luôn khiến cho nàng có cảm giác kì quái, hắn cẩn thận vô cùng, không phải là loại gian xảo, mà chỉ là một loại bản năng cảnh giác, sự cảnh giác đối với người và vật xung quanh.

    Hơn nữa, từ tận đáy lòng Tiểu Xuân dường như có một loại ảo giác…

    Người này, hình như rất sợ nàng.
     
  4. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,761
    Đã được thích:
    9,412
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 3

    Có loại ảo giác này, Tiểu Xuân cũng không trốn không tránh nữa, mỗi buổi tối đều trực tiếp kéo một cái ghế ra, pha một ấm trà, ngồi ngay cửa ra vào của vườn dược liệu, vừa uống trà vừa nhìn tên to con đang ngồi trong rừng kia, cứ như là đang hóng mát bình thường vậy.

    Người kia cũng thật kì quái, với thể trạng và tốc độ của mình, nếu hắn ta muốn cướp dược liệu của Tiểu Xuân dễ như đùa vậy, thế nhưng hắn ta vẫn không dám. Tiểu Xuân khoanh chân ngồi trên ghế, lúc rảnh rỗi đến nhàm chán còn gọi hắn ta hai tiếng, người nọ mỗi lần nghe gọi thì lại như bị dọa giật thót cả mình, nhảy sâu vào trong rừng, một lúc lâu sau mới dám chui ra.


    Gần đây Tiểu Xuân gác đêm bảo vệ dược liệu càng lúc càng siêng năng, đã mấy ngày liên tục hắn không trộm được thuốc, trời càng khuya, hắn lại càng có vẻ nôn nóng. Tiểu Xuân cách hắn rất xa nhưng vẫn có thể loáng thoáng nghe thấy mấy tiếng lẩm bẩm khe khẽ của hắn.

    “Hứ.” Tiểu Xuân nhổ bã trà trong miệng sang bên cạnh. Nàng nhìn bóng người ở đằng xa, trề môi nói: “Làm gì vậy chứ, còn dám kêu la vớ vẩn gì nữa, không trộm được thuốc còn cảm thấy uất ức nữa cơ đấy.”

    Thế nhưng Tiểu Xuân lại phát hiện, dù kẻ kia có lo lắng thế nào, lúc trời gần tờ mờ sáng, hắn nhất định sẽ bỏ đi.

    Có bài học lần trước, lúc Tiểu Xuân gác đêm lại càng vô cùng chăm chú, dù có đi vệ sinh thì tinh thần cảnh giác vẫn được giữ vững. Dưới nghị lực như thế, kẻ kia đã liên tục bảy ngày không trộm được dược liệu.

    Đến ngày thứ tám, hắn ta rốt cuộc không nhịn nổi nữa.

    Đêm hôm đó, Tiểu Xuân hoảng sợ phát hiện, kẻ kia rốt cuộc chịu bước ra khỏi rừng cây. “Ơ kìa, này.” Tiểu Xuân trợn tròn mắt để bình trà xuống, cầm cây gậy bên cạnh, hét lớn:

    “Mi tới đây…!!”

    Kết quả, kẻ kia lại rúc trở về.

    “Ha ha ha ha!” Tiểu Xuân cất tiếng cười to “Gan nhỏ như thế mà còn bắt chước người ta làm trộm! Mi bỏ nghề đi…!!”

    Kẻ kia yên lặng ngồi trong rừng cây, mặc cho Tiểu Xuân cười nhạo hắn thế nào, hắn cũng không lên tiếng. Cuối cùng, Tiểu Xuân mệt mỏi bèn ngồi xuống. Nàng cắn cắn cái miệng bình trà, nhìn bóng người đang ẩn trong rừng cây, yên lặng suy nghĩ điều gì.

    Thật ra thì, ban nãy, khi kẻ kia nhảy ra khỏi rừng cây, Tiểu Xuân đã mượn ánh trăng để nhìn gương mặt hắn. Mặc dù vẫn còn rất mơ hồ nhưng Tiểu Xuân đã tinh mắt nhìn thấy, trên mắt hắn bị một tầng vải che lại, quấn khoảng vài vòng, siết chặt hai mắt hắn.

    Tiểu Xuân thầm nghĩ trong lòng, chẳng lẽ kẻ đó bị mù?

    Không thể nào.

    Thời buổi gì thế này, người mù mà cũng dám đi làm trộm?

    Đêm đó, lần đầu tiên Tiểu Xuân cảm thấy tò mò đối với tên trộm dược liệu kia.

    Đêm tiếp theo, lúc gác đêm, nàng cũng từng thử đi về phía rừng cây, thế nhưng mỗi lần Tiểu Xuân chỉ vừa động đậy, kẻ kia đã lập tức nhảy vào sâu trong rừng, Tiểu Xuân đuổi không kịp, chỉ có thể ngồi lại chỗ cũ.

    “Aizz…” Tiểu Xuân chống nạnh, nói to với người đang ngồi trong rừng cây: “Rốt cuộc ngươi là người thế nào…?”

    Kẻ kia hết hồn run cả người, vẫn không dám nhúc nhích, càng không nói gì, chỉ có mấy tiếng vọng lại từ trong khe núi.

    Tiểu Xuân thấy hắn không hề có phản ứng gì, lại nói to: “Mi trộm thuốc của ta làm gì…?”

    Không biết có phải ảo giác của nàng không, Tiểu Xuân cảm thấy sau khi mình hỏi mấy câu này xong, kẻ kia dường như phát ra mấy tiếng ùng ục.

    Tiểu Xuân: “……”

    “Rốt cuộc là ngươi đang lên tiếng hay bụng ngươi đang lên tiếng vậy hả…!”

    Kẻ kia vẫn không đáp.

    Tiểu Xuân thả lỏng ngồi lại vào ghế, nghĩ một lúc, nàng lại đứng lên, kêu to với hắn: “Mi đến đây được không…? Mi đến đây cho ta nhìn một chút, ta sẽ cho ngươi dược liệu…!”

    Không biết kẻ kia nghe có hiểu không, hắn vẫn không nói lời nào, cũng không hề nhúc nhích. Tiểu Xuân đặt bình trà qua một bên, xoay người nhổ một gốc cây cát cánh lên, cứ như đang gọi gà huơ huơ về phía rừng cây.

    “Nè nhìn xem, xem đây là gì, lại đây…. lại đây nào…” Tiểu Xuân cẩn thận đi về phía trước, người nọ không hề nhảy đi ngay như lần trước, Tiểu Xuân đến càng lúc càng gần, tim nàng cũng không kiềm được mà đập thình thịch.

    Thế nhưng, khi nàng còn cách kẻ kia chừng ba trượng, hắn ta lập tức kịp phản ứng, vụt một phát biến mất.

    Tiểu Xuân: “…..” Nàng chợt quẳng gốc cát cánh lên mặt đất, chỉ vào nơi rừng sâu chửi ầm lên—-

    “Mi là cái đồ nhát gan! Mi có phải đàn ông không hả…! Đồ nhát gan rụt đầu rụt đuôi…!!”

    Tiểu Xuân mắng một mạch, mãi cho đến khi miệng đắng lưỡi khô, kẻ kia rốt cuộc cũng không trở ra.

    Tiểu Xuân mệt mỏi thở dài, lại thẳng lưng đi về phía trước mấy bước, đi về chỗ mà kẻ kia đã ngồi ban nãy, trên mặt đất hoàn toàn không có dấu chân. Tiểu Xuân nhớ đến vóc người cường tráng của kẻ đó, lại nhìn nhìn mặt đất bằng phẳng, nuốt một ngụm nước bọt.

    “… Chẳng lẽ là quỷ thật à?” Tiểu Xuân chống nạnh, nhíu chặt mày “Mấy năm nay gần đây sao quỷ đều khiến người ta thất vọng quá vậy nhỉ.” Nàng lắc đầu, đi về vườn thảo dược.

    Đêm đó, nàng ngồi trên ghế, nhìn chằm chằm bầu trời đầy sao, nghĩ ra một cách hay. Nhìn về phía bầu trời đêm, Tiểu Xuân nở nụ cười âm u.

    Trời vừa sáng, nàng đã chẳng quan tâm đến việc đi ngủ bù, vội chạy về phía y quán của Linh Nhi.

    “Linh Nhi, Linh Nhi!”

    Trời vẫn còn sớm, trong y quán không có ai, Tiểu Xuân chạy vội vào trong, thấy một cô gái trẻ mặc quần áo màu xanh nhạt đang mài thuốc. Tiểu Xuân kéo kéo tay nàng, “Linh Nhi, ta có việc tìm cô.”

    Linh Nhi để thuốc xuống, ngáp một cái, ngẩng đầu nhìn Tiểu Xuân, “Sao vậy, mới sáng sớm mà như vội đi chết vậy hả?”

    Tiểu Xuân ngồi xổm xuống bên người nàng, nói: “Ta muốn xin cô một thứ.”

    Linh Nhi: “Thứ gì?”

    Tiểu Xuân: “Bột huỳnh quang.”

    Linh Nhi nhíu mày, “Cô muốn thứ đó làm gì?”

    Tiểu Xuân lắc lắc cánh tay Linh Nhi “Đừng hỏi nhiều như vậy, cho ta một túi đi.”

    Linh Nhi ngáp một cái, uể oải nói: “Cho thì không có, muốn mua thì có thể bán cho một ít.”

    Tiểu Xuân: “…..”

    Nàng cười đẩy Linh Nhi một cái: “Sao lại thế, mọi người đều là chị em tốt, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm mà.”

    Linh Nhi cười ha ha hai tiếng khô khốc, liếc mắt nhìn Tiểu Xuân.

    “Tháng trước cô nâng giá cam thảo rồi bán cho ta, ta còn chưa tính sổ với cô đó, giờ lại còn đến đây kết thân.”

    Tiểu Xuân lập tức ngậm miệng.

    Linh Nhi đứng lên, duỗi cổ mấy cái, nói: “Năm mươi đồng tiền một túi, tiền trao cháo múc.”

    Tiểu Xuân trợn tròn mắt: “Năm mươi đồng?! Mấy cái thứ đồ thừa kia mà cô lấy ta tận năm mươi đồng tiền?! Lần trước gặp cô, cô còn bảo mấy thứ kia buổi tối nhìn y như ma trơi, còn muốn vứt đi mà!”

    “Hừm!” Linh Nhi quay mặt sang trừng mắt nhìn Tiểu Xuân “Bây giờ ta thích nhìn mấy thứ đó thì sao, năm mươi đồng, thiếu một đồng cũng không bán!”

    “…..”

    Tiểu Xuân thấy Linh Nhi dứt khoát như thế, lui về sau một bước, nàng khoanh tay, nghiêng cổ, mắt phát sáng.

    Linh Nhi: “… Cô lại muốn làm gì, ta nói cho cô biết, làm gì cũng vô dụng thôi!”

    Tiểu Xuân căng da mặt, chậm rãi cười nói: “Ba túi bột huỳnh quang, ta bán cho cô tin tức mới nhất, sao hả?”

    Linh Nhi cười lạnh: “Nằm mơ đi! Tin tức gì mà đáng giá như thế.”

    Tiểu Xuân gẩy gẩy móng tay mình, chậm rãi nói: “Tin tức của đại sư huynh.”

    Linh Nhi: “…..”

    Tiểu Xuân nhìn nàng, nói tiếp: “Đệ tử Kiếm Các có một thời gian không xuống núi, không muốn biết trên núi đã xảy ra chuyện gì à.”

    Linh Nhi: “….”

    Tiểu Xuân: “Kiếm Các xảy ra chuyện lớn đó nhe.”

    Linh Nhi: “….”

    Tiểu Xuân: “Có liên quan đến đại sư huynh đó nhe.”

    Linh Nhi: “…..”

    Tiểu Xuân: “Giải quyết không tốt thì đại sư huynh sẽ gặp phiền toái đó nhe.”

    Linh Nhi chợt quay đầu, lấy từ trong ngăn kéo ra ba gói thuốc, ném mạnh về phía Tiểu Xuân, chỉ nàng: “Ta nói cho cô biết, nếu cô dám dọa ta, ta sẽ xé nát cái miệng của cô!”

    Tiểu Xuân luống cuống tay chân chụp lấy mấy túi bột huỳnh quang, ngoắc ngoắc ngón tay với Linh Nhi. Đầu hai cô gái dính sát vào nhau, Tiểu Xuân kể cho nàng biết hết bảy tám phần những chuyện mà Lưu Viễn Sơn đã nói.

    “Cái gì?!” Linh Nhi nghe xong, vỗ đùi một cái: “Lại có kẻ dám chống đối đại sư huynh, tên này có lai lịch gì hả!”

    Tiểu Xuân: “Cô không biết làm sao ta biết.”

    Linh Nhi nheo mắt, nhe răng nói: “Xảy ra chuyện lớn như vậy mà ta lại không biết, thật là đáng hận!”

    Tiểu Xuân: “Hay là hôm nào đó cô cũng lên núi xem thử xem? Ta cho cô chút dược liệu, cô mang theo.”

    Linh Nhi nghi ngờ nhìn Tiểu Xuân một cái.

    Tiểu Xuân: “… Làm gì nhìn như ta như vậy.”

    Linh Nhi: “Không đúng, cô có chuyện giấu ta.”

    Tiểu Xuân liếc một cái: “Nói cái gì đó.”

    Linh Nhi: “Thường ngày, cô lúc nào cũng giành được lên núi, lần này sao lại dễ dàng nhường cho ta như thế, lại còn muốn đưa thuốc cho ta nữa… Không đúng, cô có chuyện mờ ám.”

    Tiểu Xuân thầm nghĩ, đúng là có chuyện mờ ám, nhưng không phải là ta. Nàng nhìn Linh Nhi nói: “Bên vườn dược liệu có vài việc nên ta không đi được, lần này cô đi, nhất định phải nghe ngóng cặn kẽ một chút.”

    Linh Nhi hất cái cằm nhỏ lên: “Ta là ai chứ, cô yên tâm đi, ngay cả ông nội của kẻ kia làm nghề gì ta cũng sẽ điều tra ra!”

    Tiểu Xuân vỗ vỗ vai Linh Nhi, tỏ vẻ khích lệ.

    Về đến nhà, Tiểu Xuân mở một túi bột huỳnh quang ra, bắt đầu đổ quanh các gốc cây dược liệu, lại chạy đến chỗ kẻ kia hay ngồi rắc một chút nữa.

    Làm xong mấy chuyện này, Tiểu Xuân phủi tay, mấy hạt phấn vụn rơi xuống đất.

    “Ta đã tận mắt thấy chân ngươi chạm đất, nếu ngươi thật sự là quỷ, vậy bay cho ta xem, có ngon thì đừng dính phải chút phấn vụn nào! Còn nếu ngươi giả quỷ… hừ hừ, vậy thì không trách ta được đâu!”

    Tiểu Xuân sắp xếp xong xuôi, thả lỏng tâm trí trở về phòng ngủ. Nàng không hề lo lắng sẽ bị kẻ kia phát hiện, bởi vì tối hôm trước, nàng rõ ràng nhìn thấy mắt kẻ kia bị băng kín, Tiểu Xuân đoán, mắt tên trộm này không phải mù thì cũng có vấn đề.

    Đêm đó, nàng không hề đi trông chừng, nàng chẳng những không đi trông chừng, lại còn hi vọng tên trộm kia sẽ đến.

    Bởi vì hoàn toàn thả lỏng, Tiểu Xuân cảm giác giấc ngủ của nàng rất sâu, mãi đến trưa hôm sau, nàng mới bị cơn đói làm tỉnh lại.

    Thức dậy, Tiểu Xuân uống một ngụm nước, ăn vài thứ đơn giản rồi lập tức chạy ra ngoài vườn thảo dược. Cả đường đi nàng đều vô cùng hưng phấn, lúc nàng chạy đến vườn thảo dược, thứ đầu tiên nàng nhìn thấy chính là một gốc cây cát cánh đã bị nhổ đi.

    “Đã tới, đã tới rồi!” Lần này dược liệu bị trộm, Tiểu Xuân lại không hề tức giận, lại còn đặc biệt vui vẻ. Nàng chạy đến cạnh chỗ cây cát cánh, cẩn thận quỳ xuống, nhìn dưới mặt đất.

    Thế nhưng mặt trời vẫn đang chói chang, bột huỳnh quang chỉ hệt như hạt cát, không hề có gì khác.

    “……..”

    Tiểu Xuân hít thật sâu: “Chờ một chút xem sao.”

    Nàng vừa trông chừng thảo dược, vừa đợi mặt trời lặn. Ngày hôm đó trôi qua đặc biệt chậm, mặt trời cứ quyến luyến mãi mới chịu từ từ lặn xuống, mà khi đó, những vết phát sáng trên đất mới dần được lộ ra.

    Vết phát sáng bắt đầu từ vườn thảo dược, kéo dài đến tận sâu trong rừng cây. Dấu vết này rất nông, rất nhạt, lại đứt quãng, thế nhưng nếu nhìn kĩ thì vẫn có thể trông thấy được.

    Tiểu Xuân chống nạnh, nhìn mấy vệt sáng kia càng lúc càng hiện rõ trong đêm tối, nàng cười ha ha.

    “Dám giả ma giả quỷ với ta, ngươi đúng là cái tên mù chết tiệt! Chờ đi, ta cho ngươi đẹp mặt!”
     
  5. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,761
    Đã được thích:
    9,412
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 4

    Hôm đó, Tiểu Xuân không nén được sự tò mò, theo mấy vệt sáng đi vào trong rừng, thế nhưng vì bột huỳnh quanh không đủ, đi không được bao xa đã mất dấu. Sau khi trở về, Tiểu Xuân đổ nốt hai túi bột huỳnh quang ra ngoài.

    Lúc làm việc này, Tiểu Xuân phải nói là hăng hái bừng bừng. Lúc này nàng hoàn toàn không muốn trông chừng tên trộm kia nữa mà xem hắn như một món đồ chơi thú vị.


    Những tháng ngày sống trong núi đều vô cùng bình yên, bình yên đến mức khiến người ta phát chán. Tiểu Xuân sống một mình ở núi Bạc Mang, ngoài mấy người đồng hương thì không hề gặp gỡ quen biết ai, giờ lại vô duyên vô cớ xuất hiện một tên như vậy, dĩ nhiên là Tiểu Xuân cảm thấy thú vị.

    Lại một ngày nữa trôi qua, mấy dấu vết kia cũng dần trở nên rõ ràng. Đêm đó, Tiểu Xuân cố ý không thèm trông chừng vườn thảo dược, tên trộm kia tất nhiên dễ dàng trộm được dược liệu, bỏ đi từ rất sớm. Tiểu Xuân cũng không hề đuổi theo ngay mà đợi đến khi trời gần sáng mới bắt đầu hành động. Nàng mặc bộ quần áo ngắn, bó chặt ống tay áo và ống quần, vừa giơ cây gậy của mình lên, chuẩn bị đầy đủ hết mới bắt đầu đi theo mấy dấu vết kia.

    Cánh rừng này đối diện với vườn thảo dược của của Tiểu Xuân thế nhưng Tiểu Xuân lại rất ít khi vào đây, không chỉ là nàng, Tiểu Xuân biết những người khác cũng rất ít khi đi vào nơi này.

    Tiểu Xuân chỉ biết rằng cánh rừng này rất sâu, sâu bên trong là khe núi Bạc Mang, vào sâu nữa là một mảng núi rừng, người ở thưa thớt, rộng lớn vô cùng.

    Tiểu Xuân đi về phía trước theo dấu vết trên đất, để ngừa có chuyện không may, nàng còn khắc lại kí hiệu trên thân cây. Càng đi vào sâu, cây lại càng thô to, Tiểu Xuân ngẩng đầu, nhìn thân cây cao lớn, chậc chậc hai tiếng.

    “Thật đúng là người thế nào thì ở nơi thế ấy mà.” Tiểu Xuân dùng con dao nhỏ vạch lên thân cây, sau đó lại đi về phía trước. Trong rừng cỏ dại sinh sôi đầy rẫy, nhánh cao nhất gần chạm đến đầu gối của Tiểu Xuân.

    Đi hơn một canh giờ, vẫn không hề ra khỏi cánh rừng này, dấu vết của bột huỳnh quang vẫn chưa hề biến mất, Tiểu Xuân đấm đấm vai, nhìn về khe hở phía trước “Lúc nào mới đến đây….”

    Trời đã bắt đầu sáng, Tiểu Xuân không dám dừng lại nghỉ ngơi, nếu không chờ đến khi trời sáng rõ, bột huỳnh quang trên đất sẽ không thể nhìn thấy được nữa. Nàng hít thật sâu, cố giữ cho mình không tức giận, nói: “Cũng đã đi đến đây rồi, tuyệt đối không thể bỏ cuộc!” Những lúc mệt mỏi nàng sẽ tự nhủ trong lòng, còn chút xíu nữa là đến, còn chút xíu nữa là có thể tóm được đuôi của cái tên to con kia rồi.

    Rốt cuộc, khi chân Tiểu Xuân đã gần gãy đến nơi, khi mặt trời cũng đã lên, dấu vết trên đất cũng đã biến mất… Tiểu Xuân rốt cuộc tìm được đúng nơi.

    Đừng hỏi vì sao nàng biết rằng mình đã tìm đúng chỗ, có thể ở nơi rừng sâu thế này để dựng nhà ở, ngoài cái tên hoang dã kia, Tiểu Xuân cũng chẳng tìm được ai khác.

    Ngôi nhà nhỏ được dựng trên mảng đất trống giữa rừng cây, có thể nói đây là một ngôi nhà riêng biệt giữa cả cánh rừng. Thật ra thì đây cũng không được xem như một “ngôi nhà”, bản thân Tiểu Xuân cũng không giàu có gì, thế nhưng khi nhìn thấy “ngôi nhà” này, nàng cảm thấy nhà mình đúng là nhà của phú hộ rồi.

    “Đây là gì vậy chứ, chuồng gà của thím Trương còn tốt hơn cái thứ này.” Tiểu Xuân ngứa mắt bĩu môi.

    Tiểu Xuân không đi ra ngay mà núp ở trong bụi cây một lúc, nơi này không hề có tiếng động gì, đừng nói là tên trộm dược liệu kia, ngay cả tiếng chim hót cũng chẳng có. Tiểu Xuân núp một lúc, thấy không có gì phải lo lắng mới nghênh ngang bước ra khỏi cánh rừng, đi thẳng về phía khoảnh đất trống kia.

    Mặt trời đã mọc, xung quanh trở nên sáng rõ hẳn, lá gan của Tiểu Xuân cũng lớn thêm một chút. Nàng đi đến gần ngôi nhà nhỏ kia, nhìn kĩ một lúc. Xung quanh ngôi nhà không hề có vật gì dư thừa, Tiểu Xuân rón rén áp tai lên cửa, nhưng lại không nghe được gì.

    Nàng từ từ đứng thẳng người, huơ huơ cây gậy trong tay, hít thật sau, một tay đẩy nhẹ cửa, sau đó vừa quát to một tiếng vừa đá văng cửa ra…

    “Tên trộm ở đâu…!”

    Thật ra thì Tiểu Xuân la lớn tiếng như thế hơn phân nửa là để bản thân thêm can đảm mà thôi.

    Nàng đẩy cửa ra, hùng hổ xông vào. Điều đầu tiên nàng nhìn thấy chính là trên chiếc giường lót ván gỗ cũ nát, có một ông lão gầy yếu đang nằm. Mà ngoài ông lão này ra, trong nhà không còn ai khác.

    Tiểu Xuân lập tức cứng đờ tại chỗ.

    Ông lão gầy đến mức chỉ còn lại da bọc xương, tóc hoa râm, gương mặt đầy nếp nhăn tang thương. Ông nằm trên giường, thấy có người xông tới cũng không có sức đâu mà ngồi dậy. Tiểu Xuân nhìn một lúc, sau đó giấu cái tay đang cầm gậy ra sau lưng, vội ho mấy tiếng rồi quẳng cái gậy ra khỏi cửa.

    “Ặc… ông ơi, cháu…. hình như cháu đi nhầm chỗ rồi, ông đừng trách nhé.”

    Ông lão mở to đôi mắt đục ngầu nhìn Tiểu Xuân, ông mở miệng, chưa nói được tiếng nào đã ho khan.

    “Ôi ôi.” Tiểu Xuân thấy ông lão ho khù khụ, vội đi đến giúp ông dễ thở, tay nàng đặt lên ngực ông lão, chỉ cảm thấy toàn xương là xương. Ông lão này bệnh nặng quá rồi, khuôn mặt cũng cứng đờ cả lại, Tiểu Xuân có hơi không đành lòng.

    “Ông ơi, ông muốn uống nước không, cháu giúp ông đi lấy nước.”

    Ông lão vẫn còn đang ho khan, nói không thành lời, Tiểu Xuân đứng lên nhìn quanh, trong nhà này chẳng có bàn cũng chẳng có ghế, cuối cùng nàng mới tìm thấy một cái túi nước trong góc tường. Nàng lấy túi nước kia đến, đỡ ông lão lên cho ông uống một chút.

    Uống nước xong, ông lão rốt cuộc đã đỡ hơn một chút.

    Tiểu Xuân cúi đầu, vô cùng hối lỗi nói: “Ông ơi, là do cháu lỗ mãng quá, cháu xin lỗi.”

    Ông lão chậm rãi lắc đầu, giọng khàn khàn nói: “Sao cô nương lại đến đây?”

    “….” Tiểu Xuân há miệng nhưng không biết nói thế nào, chẳng lẽ bảo mình đến đây bắt quỷ à… Nàng do dự một lúc, sau đó nói: “Thực không dám giấu, cháu đến tìm người.”

    Ông lão lại ho khan mấy tiếng “… Cô nương muốn tìm ai?”

    Tiểu Xuân lắc đầu, đặt túi nước qua một bên “Cháu cũng không biết hắn là ai nữa…”

    Lúc nàng xoay người đặt túi nước xuống, nàng thoáng nhìn về phía đầu giường, ở đó có vài cánh hoa màu tím nhạt đã khô héo, mặc dù đã khô quắt không nhìn ra hình dạng gì nhưng Tiểu Xuân vừa nhìn đã nhận ra đó là hoa của cây cát cánh.

    “…..”

    Tiểu Xuân khẽ liếc nhìn ông lão, sắc mặt ông mỏi mệt, chỉ ngồi thôi mà cũng đã tốn rất nhiều sức lực. Trong lòng Tiểu Xuân rối như tơ vò, cuối cùng, nàng hắng giọng, đắn đo nói:

    “Ông ơi, ặc… trong nhà ông có con cháu gì không?”

    Ông lão chậm rãi gật đầu “Nhà ta… nhà ta còn một đứa cháu.”

    Tiểu Xuân nhíu mày, sâu xa nói: “Đứa cháu này của ông, có phải có vóc dáng khá cao to không….”

    Ông lão nhất thời không hiểu ý nàng “…. Cô nương?”

    Tiểu Xuân mấp máy môi, vươn tay cầm lấy cánh hoa đầu giường, đứng lên nói với ông lão: “Ông ơi, xem ra cháu không có tìm nhầm chỗ, cháu đến đây là để tìm cháu của ông.”

    Ông lão hơi đờ đẫn, cánh hoa trên tay của Tiểu Xuân hơi run rẩy “Mấy ngày nay cháu của ông có phải thường xuyên lấy thuốc về không, mấy thứ đó là trộm về từ vườn thảo dược của cháu!”

    “Khụ… khụ khụ khụ!”

    Mắt ông lão hơi mở to, tay ông run rẩy chỉ vào cánh hoa này, vừa gấp vừa ho, Tiểu Xuân vội đưa túi nước đến.

    “Ông ơi, ông đừng kích động.”

    “Nó… nó lại… dám đi lấy trộm đồ của người khác… ta… khụ khụ… khụ!” Ông lão vô cùng sốt ruột, trên mặt dần hiện lên màu đỏ tím, gân xanh trên trán cũng nổi lên. Ông lão ho khan liên tục, hai mắt sắp trợn ngược lên, Tiểu Xuân sợ đến mức vội đưa tay vỗ vỗ sau lưng ông “Ông ơi, ông đừng nóng, đừng nóng! Có thể là do cháu hiểu nhầm rồi!”

    “Nó… nó đúng à… đồ khốn nạn!”

    “Ối trời ông ơi, ông bình tĩnh lại, bình tĩnh lại đi ạ!”

    Ông lão ho khan một lúc, ngay cả tấm ván gỗ trên giường cũng rung rung, Tiểu Xuân thấy thế thì sợ hết cả hồn, một tay vỗ vỗ lưng ông lão, một tay giữ tấm ván gỗ. Nàng chau mày, trong lòng cảm thấy tình cảnh này cũng quá bi thảm rồi, thảm đến mức nàng không nỡ mở miệng trách cứ thêm điều gì nữa.

    “Ông ơi, ông bình tĩnh lại đã….”

    Giọng nói của Tiểu Xuân rất dịu dàng, tình trạng của ông lão cũng dần ổn định trở lại. Tiểu Xuân thở dài tự cảm thấy mình số khổ, sau đó mới mở miệng nói: “Ông ơi, chắc là cháu nhớ nhầm rồi, vườn thảo dược của cháu không có mất cây cát cánh nào cả.”

    Ông lão yếu ớt lắc đầu: “Ta… ta biết là… nó làm… mấy ngày nay đêm nào nó cũng lén chạy đi trộm…. cứ cho là ta không hay biết. Cô nương không cần nói giúp nó….” Ông lão chống tay lên giuờng, run rẩy lấy ra một cái bao xám từ dưới tấm chăn rồi mở ra, bên trong có lác đác mấy đồng tiền.

    Tiểu Xuân: “….”

    Không đợi ông lão mở miệng, Tiểu Xuân đã đưa tay kéo cái bao lại, trong lòng lại tự than mình số khổ, sau đó mới thành khẩn nói: “Ông ơi, cháu của ông lo lắng cho bệnh của ông, mặc dù là đi sai đường nhưng cũng là từ lòng hiếu thảo. Ông ơi… cháu cũng không phải là người chỉ nói lí không nói tình, như vậy đi…” Tiểu Xuân suy nghĩ một lúc mới nói: “Ông bảo cháu ông ra đây, nói xin lỗi với cháu, chuyện trộm thuốc cháu không truy cứu nữa, được không?”

    Ông lão yếu ớt lắc đầu nói: “Cô nương… không phải ta không nói lý, chỉ là lúc này… lúc này nó không thể ra đây được.”

    “Sao ạ?” Tiểu Xuân nghi ngờ nói “Không ra được? Sao lại không ra đây được ạ?”

    Ông lão: “Chỉ… chỉ khi mặt trời lặn, nó mới… mới có thể ra ngoài.”

    Tiểu Xuân rùng mình: “Là sao ạ, buổi tối mới có thể ra ngoài, là quỷ ạ?!”

    “Khụ khụ… khụ” Ông lão run rẩy lắc đầu, lại cố sức giải thích: “Không phải…. Mặc dù nó hơi khác người thường nhưng tuyệt đối không phải quỷ quái… cô nương, cô nương đừng hiểu lầm….”

    Tiểu Xuân thở phào, nói: “Vậy vì sao lại không thể ra đây vào ban ngày ạ?”

    Ông lão: “Thằng nhóc kia…. hai mắt của nó có tật, không… không thể ra ngoài ánh sáng.”

    Tiểu Xuân nhớ đến tình cảnh đêm đó, trên mắt hắn có bịt một lớp vải dày, cuối cùng cũng hiểu ra. Nàng thả lỏng, nhẹ nhàng nói với ông lão: “Không cần gấp ạ, cháu có thể chờ. Đúng rồi, vậy bây giờ hắn đang ở đâu ạ?”

    Tiểu Xuân đi ra khỏi nhà, cẩn thận đóng kín cửa giúp ông lão, sau đó đi ra phía sau nhà. Quả nhiên như lời ông lão nói, trên mặt đất có một cái nắp gỗ dài chừng một trượng.

    Tiểu Xuân cười cười đi đến, ngồi bên nắp gỗ, vươn tay gõ cộp cộp mấy cái.

    “Nè, To Con, huynh đang ở trong đó muối dưa hay sao hả?”