1. Chào mừng Khách đến với VietWriter.Com, chúc bạn có những phút giây online vui vẻ.

Hot OnGoing Ranh Giới

Thảo luận trong 'Truyện Việt' bắt đầu bởi saotrucanhduc, 29/7/16.

  1. saotrucanhduc

    saotrucanhduc Đẹp Trai Nhất Vietwriter Thành viên BQT

    Bài viết:
    1,652
    Đã được thích:
    343
    Điểm thành tích:
    83

    Hồi 22 : Những Mảnh Ký Ức

    Ngày ...tháng ... năm ...

    Cơn mưa chiều đến bất chợt xua tan đi cái nóng gay gắt như đổ lửa trên thành phố . Từng dòng nước xối xả đổ xuống mặt đường ran rát, ập vào từng dòng người đang xuôi ngược ngược xuôi trên khắp mọi nẻo đường . Người dân Sài Gòn có vẻ như là vui thích tận hưởng cái mát lạnh từ thiên nhiên ấy hơn là tìm cho mình một chỗ trú . Tụi trẻ con chạy ra vày nước, khuôn mặt rạng ngời . Thiếu nữ nhẹ xõa mái tóc huyền, bước đi vội vã để mặc tà áo dài bết vào dáng ngọc yêu kiều, để mặc cho đất trời tưới mát vào những tâm hồn chẳng vướng bụi trần ai ...

    Mưa vẫn luôn hiền hòa trong dòng chảy cuộc sống bộn bề những lo toan, thảnh thơi xua tan đi những ưu phiền mệt nhọc, vui tươi trong những đôi mắt thơ trẻ, dịu dàng trong những ánh nhìn yêu thương... Gào thét trong xúc cảm chia ly, và nhạt nhòa theo những dòng nước mắt ...

    Cơn mưa chợt đến rồi chợt đi, vội vã ...Mưa Sài Gòn là thế . Nhiều nước mà tạnh mau, chứ không dai dẳng như mưa Hà Nội. Để lại những con đường loang loáng nước, để lại khoảng trời mát rượi trên những vòm cây xanh, để lại một bầu không khí trong lành, ẩm ướt . Và những dòng người đang lội bì bõm trên đường trong giờ tan tầm .

    Bỗng có tiếng nhạc réo rắt thoang thoảng một điệu khúc Diễm Xưa từ một chiếc loa phóng thanh cũ kỹ nào đó ...

    “Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ

    Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao

    Nghe lá thu mưa gieo mòn gót nhỏ

    Đường dài hun hút cho mắt thêm sâu ...”

    Tiếng nhạc hay tiếng lòng, lãng đãng khói sương từ một niệm khúc trong miền dĩ vãng bỗng thổi về, trong mải miết kiếm tìm, rồi chợt dừng lại ...gieo vào những tâm hồn yêu một nỗi buồn ...xa xôi .

    Có tiếng thở dài, rồi bàn tay nhỏ xinh khẽ đưa ra ngoài cửa sổ, hứng lấy những giọt sương còn đọng lại trên tán bằng lăng ...

    Đôi mắt chất chứa biết bao phiền muộn, nhìn về phía chân trời xa, cơn mưa đã qua, mà sao trời chẳng sáng ?? Bởi là chiều muộn, hay bởi ánh hoàng hôn ấy đã không về ?

    Khẽ nở một nụ cười buồn, ánh mắt lại tìm về với những trang viết ...trải dài trong nỗi nhớ miên man ...



    _Mai Ngọc !

    _“Dạ”

    _Xuống ăn cơm đi con ! Rồi còn uống thuốc .

    _“Vâng ạ ...”



    ...



    Ngày ... tháng ...năm ...



    Giờ này anh đang làm gì ?

    Câu hỏi đó luôn là những dòng đầu tiên em viết cho anh . Dẫu biết sẽ vẫn như mọi khi, không có câu trả lời nào cho em ...

    Nhưng em sẽ vẫn tự có câu trả lời cho riêng mình ...

    Để mỗi ngày, hình bóng của anh vẫn luôn hiện diện trong cuộc đời em, gần gũi và thân thương .

    Nước mặt đã cạn theo những lá thư không hồi âm . Nhưng nỗi nhớ thì vẫn luôn đong đầy, vẫn luôn khát khao cháy bỏng, để còn cảm nhận được một trái tim yêu vẫn luôn đập thổn thức trong em. Để còn níu kéo một lẽ sống, một niềm tin, một hy vọng trong cuộc đời ...



    Ngày ... tháng ...năm ...



    _Ngọc à ! Sao lúc nào cậu cũng có nhiều tâm trạng vậy ?

    _"Tâm trạng ?"

    _Nụ cười của cậu thật đáng ghét, nó luôn buồn thảm như đôi mắt của cậu vậy !

    _"Đấy là cậu cảm nhận vậy thôi, mình vẫn sống một cuộc sống bình thường như bao người khác mà"

    _Không phải "sống bình thường", mà là "bình thường để sống" !

    _"Cậu nghĩ thế nào cũng được, nhưng đừng cố tìm hiểu mình, cậu sẽ thất bại đấy"

    _Tớ chẳng tìm hiểu, tớ chỉ muốn chia sẻ thôi !

    _"Cảm ơn Nhi" !

    _Đấy ! Lại nụ cười ấy, cậu không thể rạng rỡ hơn được à ??

    _...



    Ngày ...tháng ...năm ...



    _Happy Birthday !

    _Chúc mừng sinh nhật lần thứ 19 nha !

    _Cả lớp cùng hát vang nào !

    _Happy birthday to you, happy birthday to you, happy birthday to Mai Ngọc, mãi mãi xinh xắn và đáng yêu ...

    _Yeah !

    _Vỗ tay nào !

    _Ngọc ước và thổi nến đi chứ !

    _...

    _Kìa !

    _...

    _Sao vậy ??

    _Ôi ! Lại mít ướt rồi ...



    Ngày ...tháng ...năm ...



    Nếu có một điều ước, ngay lúc này ...

    Ước gì lại được nghe giọng nói ấy thủ thỉ bên tai ...

    "..Đúng ngày này cách đây 17 năm, một thiên thần đã xuống trần gian ..."



    Ngày ...tháng ...năm ...



    _Sao hôm nay con về muộn thế ? Nhật Huy đợi con suốt 2 tiếng rồi đấy !

    "_Đợi con ? Con có lỗi vì làm anh ta đợi sao ?"

    _Kìa ! Sao lại nói thế ? Tối nay bố mẹ cậu ấy mời gia đình mình qua đó ăn cơm . Hôm nay sinh nhật con mà .

    "_Phải, sinh nhật con . Vậy nên xin mẹ đừng bắt con làm những điều mà con không thích !"

    _Cái gì mà không thích, con đang ở vị trí nào vậy ? Con thừa biết những gì gia đình mình có được ngày hôm nay là nhờ sự nâng đỡ của ai rồi đấy ?

    "_Mẹ ! Mẹ cứ nhắc đi nhắc lại cái điệp khúc này mãi vậy ? Mẹ thay đổi quá nhiều rồi !"

    _Thôi không tranh luận nữa, vào nhà đi con, sửa soạn thay quần áo chờ bố về rồi đi .

    "_Sẽ chẳng đi đâu cả mẹ ạ, món quà tốt nhất mà bố mẹ nên dành cho con hôm nay, là hãy để con được yên, xin đừng lôi kéo cuộc sống riêng của con vào chuyện công việc của bố mẹ !"

    _Mày ...

    _Bốp ...!!!

    _Chết ! Xin lỗi, mẹ ...lỡ tay ...! Con ..

    "_Mẹ đừng nói gì nữa cả ! Con cảm ơn mẹ !"

    _Mai Ngọc ! Con đi đâu ??

    "_...."

    _Mai Ngọc !!!



    c♥♥ (¯`•♥gh♥•´¯) ♥♥d



    _Ngọc ! Dậy đi nào ! - Tôi quay sang nàng khẽ lay nhẹ .

    _Ui ! Tớ đã ngủ quên sao - Nàng ngồi bật dậy, giọng vẫn chưa hết ngái ngủ .

    _Đúng rồi, thấy Ngọc ngủ ngon quá nên tớ cũng chẳng gọi - Tôi nhoẻn cười .

    _Vậy chứ nãy giờ Hiếu làm gì ?

    _Tớ ngồi ngắm Ngọc ngủ thôi .

    _Xì ! Vô duyên - Nàng khẽ lườm tôi rối uể oải đứng dậy . Nhìn ra phía mặt hồ, hoàng hôn đã tắt hẳn, chiều dần tàn . Khung cảnh tĩnh mịch, một vài cánh chim chao liệng trên bầu trời đang gọi nhau về tổ .

    _Về thôi chứ, sao hôm nay Ngọc lạ thế ? Mọi hôm sớm hơn mà đã cuống cả lên rồi - Nhìn bóng nàng đứng tần ngần tôi khẽ giục .

    Nàng vẫn chẳng nói chẳng rằng, mắt vẫn đăm chiêu nhìn ra phía hồ .

    _Còn gì nữa mà nhìn, trời xám xịt rồi đấy ! Hôm nay tớ nói xạo với mẹ là lớp ở lại họp cho buổi liên hoan văn nghệ 26-3 . Nhưng mà giờ này mà về thì cũng không tránh khỏi thiên nộ đâu, ôi cứ tưởng tượng ra mẹ đang cầm cái roi đứng chờ ở cửa mà lạnh hết cả người ... - Tôi lè lưỡi giục tiếp .

    _Hiếu này ! - Nàng khẽ cất giọng .

    _Hử ???

    _Ước gì mình cứ như thế này mãi nhỉ ?

    _Hả ? - Tôi tròn mắt .

    _Không phải lo âu, suy nghĩ, phiền não, tâm trạng lúc nào cũng được thảnh thơi giải thoát khỏi cái ngột ngạt của cuộc sống thực tại - Nàng nói tiếp .

    _Ờ, tớ cũng nghĩ như vậy, nhưng cái roi của mẹ tớ thì không đâu ! - Tôi lè lưỡi rồi vỗ vỗ vào mông .

    _Vẫn còn lằn lên mấy vệt đây nè - Tôi nháy mắt .

    Dường như chẳng để ý đến những hành động pha trò đó của tôi, nàng vẫn nhìn ra phía hồ, đôi mắt ảm đạm như ánh chiều đang bao phủ lấy xung quanh vạn vật, khiến lòng tôi cũng trùng xuống .

    _Khi nãy tớ ngắm những đám mây trôi lơ lửng trên bầu trời, và cũng muốn được như vậy ...trôi đi thật xa ...- Nàng khẽ thở dài .

    _Có cho tớ đi cùng không ! - Tôi đưa mắt sang nàng .

    _Tất nhiên là không ! - Đôi mắt tinh nghịch nhìn tôi, và lại cái điệu bĩu môi lè lưỡi quen thuộc . Nàng vụt xoay người chạy .

    _Vậy tớ sẽ làm gió, tớ sẽ luôn ở bên Ngọc - Tôi liền chạy theo nàng .

    _Không thèm ! - Tiếng nàng lảnh lót vọng lại .

    _Không có gió thì mây sẽ chẳng đi được đâu cả ...

    _Ai bảo thế ?

    _Ngọc biết đấy là lẽ đương nhiên mà, Ngọc đi đâu là tớ theo đấy !

    _Thật không ?

    _Thật !

    _Dù cho ...???

    _...Xa tận chân trời góc bể !

    Bóng tối dần bao phủ lên trên bãi thảo nguyên, và bao phủ lên tiếng cười của hai chúng tôi . Chiều tắt hẳn ...



    Ngày ...tháng ...năm ...



    _Ngọc này ! Nếu có một ngày xa rời khỏi nơi đây, Ngọc nhớ điều gì nhất ?

    _Thầy cô, bạn bè, mái trường ...!

    _Còn tớ ...??

    _...
     
  2. saotrucanhduc

    saotrucanhduc Đẹp Trai Nhất Vietwriter Thành viên BQT

    Bài viết:
    1,652
    Đã được thích:
    343
    Điểm thành tích:
    83

    Hồi 23 : Đêm đông ...

    Đông về cho cõi lòng thêm cô quạnh

    Cho lá vàng, cho hoài niệm cứ rơi

    Để nỗi buồn miên man tận chân trời

    Tan mộng cuộc đời, người vẫn còn say



    Cây nhớ lá, đứng chơ trọi bao ngày

    Giơ cánh tay gầy tuyệt vọng khóc than

    Xót xa để rồi lá cũng úa tàn

    Một mùa đông buồn, thế gian bao nỗi ...??



    Đừng khóc em ! Tình yêu chẳng có tội

    Và mùa đông chẳng có lỗi gì đâu

    Ngày em đi, anh đã mang nỗi sầu

    Khắc khoải nghẹn lòng... thổn thức canh thâu



    Bởi chia ly nên tâm hồn lạnh giá

    Nên mùa đông gieo thêm sầu nhớ thương

    Gieo khô cằn nứt nẻ những con đường

    Mà dấu chân đã in hằn kỷ niệm ...



    Ngày trở về biết bao những nỗi niềm

    Anh ngước lên nhìn trời sương giăng trắng

    Tìm cho ta một bình yên tĩnh lặng

    Lau giọt muộn phiền ...để gió cuốn đi !



    Mùa đông và nỗi buồn, có thể chẳng có liên quan gì đến nhau, nhưng đều có một điểm chung, ấy là lạnh . Mà có ai ví mùa đông cũng giống như những nỗi buồn vậy ...mỗi năm chỉ có một mùa đông, nhưng lại có thật nhiều nỗi buồn trong cuộc sống ...

    Sau cơn mưa mùa đông, bầu trời vẫn u ám . Dễ hiểu, bởi đang giữa mùa đông rét mướt thì nắng ấm là một thứ xa xỉ . Chỉ có sương và lạnh mà thôi, giữa cánh đồng khô cạn mờ mờ ảo ảo, chiếc xe đang lao đi vun vút ...

    _Hay dừng lại nhé, anh thấy em có vẻ không ổn ! - Tôi lo lắng khi cảm nhận thân hình mềm mại và vòng tay đang ôm chặt lấy mình run lẩy bẩy .

    _Em ...không sao, anh cứ đi tiếp đi - Nàng vẫn cố trấn an tôi, nhưng giọng điệu lập bập của nàng chỉ khiến tôi thêm sốt ruột . Có lẽ không cần hỏi gì thêm, tôi dừng xe và ngoảnh lại nhìn nàng . Khuôn mặt nhợt nhạt, đôi môi tím tái đang mím chặt... Quần áo ướt lại đi dưới trời lạnh thế này ...

    _Tệ thật ! - Tôi nghiến chặt răng, đảo mắt nhìn xung quanh . Vẫn quang cảnh hoang vu không một bóng người .

    _Em ốm mất thôi ! – Tôi kéo đôi bàn tay nàng lên miệng hà hơi nóng rồi áp vào ngực suýt xoa .

    _Em không sao thật mà – Nàng xiết nhẹ lấy tôi, áp má vào lưng tôi, khẽ nói :

    _Như thế này ...thật tốt, không phải tệ lắm đâu ! Em luôn nghĩ về điều này, suốt quãng thời gian mình xa nhau... vòng tay ấm áp của anh ...Em không dám mơ về một cái gì đó xa xôi, nhưng hãy cứ như thế này ..và như thế này mãi ...anh nhé !

    Vòng tay nàng ôm chặt hơn theo lời nói thủ thỉ nhẹ nhàng . Lâu lắm tôi mới được sống lại con người mình của ngày xưa, lâng lâng một niềm hạnh phúc vô bờ ...Cảm xúc ấy luôn luôn mới trong tôi, cũng như tình yêu tôi dành cho nàng ...và những trang viết về câu truyện cổ tích ấy vẫn chưa ráo mực . Tôi sống bay bổng cho lý tưởng yêu của mình, nhưng lúc này là thực tế rõ ràng . Chỉ trong một thời gian ngắn mà biết bao truyện đã xảy ra, thực sự trong đầu tôi vẫn là một mớ bòng bong rối tinh rối mù . Nhưng mà lúc này đây tôi nguyện gạt bỏ hết . Phải ! Nếu có thể lại được ngồi bên nàng ngắm hoàng hôn thì mọi sự trên đời đều không có nghĩa lý gì cả, bởi đó là ước mơ mà tôi đã nắm bắt được ...thì tôi còn mong mỏi gì hơn ?

    _...Như thế này mãi ! – Tôi khẽ lẩm nhẩm .

    _Anh nói gì ?

    _Không ! Không có gì – Tôi lảng đi trước câu hỏi của nàng, nhưng lòng vui phơi phới .

    _Ý của anh là mình đi tiếp nhé ! – Rồi không đợi nàng nói thêm, tôi phấn chấn đạp ga .

    _Loạch ...xoạch... ! Loạch ...xoạch ...- Một vài tiếng kêu khô khốc vang lên, máy không nổ . Tôi chột dạ đạp liên hồi, những vẫn chỉ là những tiếng ì ạch vọng vào không gian tĩnh mịch .

    _Chết thật ! Em xuống xe đi, để anh xem con ngựa què này nó dở chứng thế nào ! – Tôi quay xuống nhìn nàng cười méo xệch ...



    c♥♥ (¯`•♥gh♥•´¯) ♥♥d



    _Có được không anh ? – Nàng lo lắng nhìn tôi lúi húi tháo lắp, cạo cạo bu-gi rồi lại nhổm mông cong người đạp . Liên tục như vậy mà vẫn không có tiến triển gì hơn, trình độ sửa xe của tôi cũng chỉ biết làm đến thế trong tuyệt vọng .

    _Chết tiệt, Hòa ơi là Hòa ! Xe cậu xịn lắm đấy ! – Tôi bực mình sút mạnh vào cái xe . Nhưng cái chân tôi lại phải chịu hậu quả .

    _Ui chao ! – Tôi ngồi thụp xuống ôm lấy bàn chân nhăn nhó, rồi lại vò đầu bứt tai . Nhìn lên trời đã bắt đầu xầm xì tối, gió mùa đông bắc thổi càng lúc càng mạnh .

    _“Chẳng biết hôm nay là ngày gì mà đường này lại không một bóng người qua lại thế không biết, có lẽ trời rét người ta cũng ngại ra đường thì phải” – Tôi thở dài não nề . Rút điện thoại ra rồi bật đi bật lại trong vô vọng mà không thấy màn hình sáng, chắc là do ngấm nước . Điện thoại của nàng cũng chịu chung số phận. Giờ quay lại nhà bà cũng xa, mà đi tiếp để ra được thị trấn thì lại càng xa . Trong hoàn cảnh thế này thật khó để có thể tư duy ra một ý tưởng giải quyết nào cho ổn . Bỗng nghe tiếng nàng húng hắng ho sau lưng, tôi hốt hoảng đứng dậy bước lại ôm lấy nàng .

    _Lỗi tại anh ! Là tại anh !

    _Lỗi lầm gì chứ, đây cũng đâu phải là điều anh muốn . Mà nếu có kể tội ra thì em phải chịu đầu tiên nè, chẳng phải em đã rủ anh vào đây sao ?! – Nàng dụi dụi vào lòng tôi khẽ nói .

    Tôi không nói thêm gì nữa cả, khẽ vuốt nhẹ mái tóc vẫn còn đẫm hơi sương của nàng, tôi mỉm cười . Kể ra tội của nàng thật là đáng yêu ... tôi làm sao có thể trách được chứ .

    _Thật như ngày ấy !– Bỗng nàng cất tiếng .

    _Gì cơ ?? – Tôi cúi xuống nhìn nàng

    _Như cái ngày mình bị lạc vào đây – Nàng tủm tỉm cười .

    _Uhm ! Giá như chiếc xe máy này mà là chiếc xe đạp năm xưa thì còn gì bằng – Tôi cũng mỉm cười theo .

    _Là gì cũng được, đó chẳng phải là vấn đề đối với em lúc này ! - Đôi mắt to tròn của nàng nhìn tôi âu yếm .

    _Vấn đề gì chứ ! Em sẽ cảm lạnh nếu ta cứ lang thang giữa trời đông giá rét với bộ quần áo ẩm ướt này – Tôi nhìn nàng lo lắng .

    _Nhưng mình còn lựa chọn nào khác đâu anh !

    _Uhm ...! – Tôi thở dài, rồi nhìn ra xung quanh với hy vọng sẽ tìm thấy một ánh đèn leo lắt nào đó . Nhưng chỉ là đồi núi chập trùng, đang dần bị bóng đêm bao phủ .

    _Thôi để anh dắt xe, mình cứ men theo đường cũ vậy, đi được bao nhiêu thì cứ đi, hy vọng sẽ gặp ai đó, ta sẽ nhờ họ giúp ...- Tôi chán nản bước lại chiếc xe .

    _Em đi theo sát anh nhé !

    _Vâng ...



    Trời đã tối hẳn, chúng tôi cứ mò mẫm từng bước đi trên con đường gập gềnh bùn đất và ổ gà . Có lẽ trong lòng mỗi người đang theo đuổi những dòng suy nghĩ khác nhau. Tôi không hiểu tâm trạng của nàng trong hoàn cảnh trớ trêu này, nhưng tôi thấy màn sương ảm đạm đã tan đi trong mắt nàng từ bao giờ . Có lẽ nàng nói đúng ...nếu so với những tháng ngày xa nhau, so với những gì mà chúng tôi vừa trải qua, thì mọi chuyện trước mắt không phải là vấn đề gì quá lớn . Hiện thực này đang đẩy chúng tôi phiêu theo những xúc cảm đã đánh mất từ lâu ... Và nên chỉ là hiện thực ...

    _Ối !!- Đang mải suy nghĩ, tôi bỗng giật mình khi nghe tiếng nàng hét thất thanh phía sau . Tôi cuống quýt đẩy cái xe đổ kềnh càng, chạy lại phía nàng, huơ tay loạn xạ .

    _Em không sao chứ ?? Em không sao chứ ?? – Tôi vừa đỡ nàng dậy, vừa hỏi dồn dập .

    _Em không ...! Vấp phải hòn đá thôi ! – Nàng có vẻ khá đau, khiến tôi càng thêm hoảng loạn . Tôi lại rút điện thoại ra bật lên, nhưng vẫn chẳng ăn thua gì, có lẽ nó bị chập nguồn mất rồi, tôi luống cuống sờ soạn khắp cái áo khoác hy vọng tìm thấy một cái gì đấy giúp cho tôi có thể nhen nhúm được chút ánh sáng giữa không gian mờ mịt này . Bỗng tôi suýt reo lên khi đụng phải một vật nho nhỏ trong túi áo trong, giống như là cái bật lửa . Phải vậy rồi !! Chẳng biết là của thằng Thanh hay là anh Kiên, nhưng dù là của ai cũng không quan trọng. Quả thật đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy muốn tri ân cái thói quen mặc chung quần áo của cả phòng mà bấy lâu nay tôi vẫn dị nghị .

    _Ơn trời ! – Tôi vừa lẩm bẩm vừa bật lửa rồi cúi xuống xem cái chân của nàng ra sao ...

    _Em đau ở đâu ?

    _Đầu gối của em, ui ...!!

    Tháo chiếc bốt và cần thận vén chiếc quần bò lên, tôi suy la toáng khi thấy máu chảy khá nhiều, một vết thương khá sâu ...Có lẽ nàng đã vấp phải viên đá nhọn nào đấy .

    _Ôi không ! – Tôi thở dài xót xa, đau đớn như chính mình đang bị vậy . Rồi chẳng đắn đo, tôi đứng dậy cởi chiếc áo rét, áo len, áo sơ mi và lột chiếc áo may ô ra xé làm đôi để băng vết thương cho nàng .

    _Không sao, em sẽ không sao đâu ! Anh hứa đấy – Tôi vừa băng vừa nói nghẹn giọng .

    _Coi kìa, em đã khóc đâu mà anh ...! Chẳng biết ai mít ướt hơn ai nhé – Nàng nhoẻn miệng cười rồi đưa tay bẹo má tôi .

    _Ai bảo anh khóc, em có nhìn thấy đâu !

    _Em đâu cần nhìn ...

    _Thôi không nói nhiều nữa, mất tập trung quá ! – Tôi cắt ngang lời nàng, rồi tiếp tục mò mẫm băng . Tôi không giám bật lửa lên, sợ nàng thấy nhiều máu và đôi mắt đỏ hoe chỉ trực tuôn trào nước mắt của tôi... Sau khi băng cho nàng xong, tôi đứng dậy mặc lại áo khoác .

    _Ngồi đợi anh một lát nhé !

    _Không, anh đi đâu thế ! – Nàng hốt hoảng túm lấy gấu quần tôi .

    _Coi kìa ! Anh sẽ không cách xa em bán kính trong vòng 5 mét, được chưa ! – Tôi mỉm cười cúi xuống hôn nhẹ lên trán nàng, rồi cầm chiếc áo sơ mi, soi bật lửa ra xung quanh, mò mẫm tìm một đoạn cây . Rồi quấn chặt chiếc áo sơ mi vào đầu cây, sau đó bước lại dựng chiếc xe lên, mở bình xăng nhúng vào, châm lửa . Thế là đã có một ngọn đuốc . Tôi đắc ý giơ cao, cho ánh sáng bừng lên .

    _Em sẽ ngồi lên xe để anh dắt – Tôi buộc ngọn đuốc phía đầu xe rồi chạy lại bế nàng lên .

    _Không ! Kỳ lắm, em vẫn còn đi được mà ...- Nàng bẽn lẽn .

    _Thôi đi quý cô, đây không phải là lúc tỏ ra mình bản lĩnh ! – Tôi vừa nói vừa nhẹ nhàng đặt nàng lên yên xe .

    _Cái này sẽ cháy được trong bao lâu ?? – Nàng lo lắng nhìn ngọn đuốc lập lòe trong gió

    _Anh chịu, 15 phút, 10 phút, hay là 5 phút, được đến đây hay đến đó – Tôi gạt chân trống và nghiến răng dắt chiếc xe đi . Quả thật không dễ dàng để dắt một chiếc Min cùng với một người ngồi trên xe giữa con đường rừng xóc lên xóc xuống thế này . Nhưng ngẫm lại thì cũng chẳng còn cách gì hay hơn, với lại mỗi khi quay xuống nhìn thấy nụ cười mỉm và đôi mắt long lanh của nàng thì mọi sự mệt mỏi dường như tan biến hết .

    _Anh mệt lắm đấy ! – Giọng nàng có vẻ lo lắng .

    _Không ! Không hề... - Tôi cố hít thật sâu cho tròn tiếng .

    _Thật mà ! Hay mình nghỉ một lát đi ! – Nàng vừa nói vừa đưa tay vuốt nhẹ mấy lọn tóc đang bết vào má tôi .

    Chẳng buồn tranh cãi với nàng, vì hết hơi rồi, tôi cố bặm môi cật lực dắt chiếc xe đi về phía trước thay cho câu trả lời .

    _Anh bướng bỉnh thật đấy !

    _Uhm ...!!

    _Lại ngốc nữa !

    _Phải ...!!

    _Trư bát giới !

    _Chuẩn ...!!

    _Mít ướt !

    _Đúng rồi ...!!

    Tiếng nàng cười khúc khích vang lên sau vài lời đôi co giữa hai chúng tôi . Dù đang mệt nhoài, nhưng tôi vẫn phì cười theo . Và còn đường gập gềnh bỗng chốc trở nên bằng phẳng hơn ... Bỗng tôi đứng khựng lại ...có ánh chớp lóe lên báo hiệu trời lại sắp đổ cơn mưa ...

    _Gì vậy anh ? Nghị lực đã đến giới hạn rùi à ? – Nàng buông lời giễu cợt .

    _Không, hình như sắp mưa !

    _Sắp rồi chứ hình như gì nữa .

    _Em có thấy không ? – Tôi quay lại phía nàng .

    _Thấy gì ! Chớp hả ? – Nàng tròn mắt nhìn tôi tỏ vẻ khó hiểu .

    _Không, em nhìn theo ánh chớp, hướng vào phía rừng qua mấy rặng bạch đàn kia kìa !

    Nàng nhìn theo hướng tôi chỉ, qua ánh sáng nhập nhằng, thấp thoáng bóng một ngôi nhà tranh nhỏ ẩn hiện sau hàng cây .

    _Sao hả anh ? – Nàng khẽ nhíu mày nhìn tôi .

    _Nếu trong ấy có người, ta sẽ nhờ họ giúp ! – Mắt tôi ánh lên niềm hy vọng .

    _Làm gì có ánh đèn đâu, em thấy tối om à ! Thôi đi đi anh, em sợ ma lắm – Nàng hoảng sợ bấu chặt vào vai tôi .

    _Đi đâu ? Giữa trời sắp đổ cơn mưa thế này à, đuốc thì sắp tàn rồi – Tôi thở dài thườn thượt .

    _Nhưng ...

    _Không có nhưng gì cả, em chờ ở đây ! – Tôi ngắt lời nàng, rồi dựng chân chống xe, cầm lấy ngọn đuốc định bước vào .

    _Không ! Không chịu ở lại một mình đâu ...ối !! – Nàng luống cuống nhảy vội xuống xe, nhưng đứng không vững nên lại khuỵu xuống .

    _Trời đất ơi ! Ngày xưa em đâu có nhát ma đến vậy đâu, giờ anh mới biết đấy ! – Tôi chạy lại dìu nàng đứng dậy .

    _Ngày xưa dù đi trong đêm tối, mưa gió, nhưng lúc nào anh cũng ở bên em nên em không sợ, bây giờ anh bỏ em lại đây, em biết làm thế nào ...! – Nàng mếu máo, mắt ngân ngấn nước .

    _Ai bảo là anh bỏ em lại đây, em chỉ đứng đợi anh một chút thôi mà ...ngoan nào ! – Tôi mỉm cười ôm nàng .

    _Không đợi, đi thì cùng đi – Nàng kiên quyết không chịu buông tôi ra .

    _Thôi được rồi ! – Đến nước này thì tôi cũng chào thua .

    _Vậy cầm lấy đuốc này – Tôi đưa ngọn đuốc cho nàng, rồi phi chiếc xe vào một bụi cây gần đó, vơ lá bạch đàn phủ lên trên . Sau đó quay lại ngồi xuống trước mặt nàng .

    _Gì vậy anh ??

    _Còn hỏi !

    _Thôi em đi được mà, không phải cõng đâu – Nàng xua tay .

    _Đứng đã không vững mà còn đòi ! Em chọn đi, một là để anh cõng, hai là ngồi lại đây trông xe !

    _Nhưng mà ... – Nàng ngập ngừng .

    _Lại nhưng rồi, ngày xưa dẫm lên lưng người ta để leo tường vào trường, giờ còn ngại ngần gì nữa – Tôi nháy mắt .

    _Đáng ghét ...! – Nàng đỏ bừng mặt, đấm thùm thụp vào lưng tôi . Rồi cũng nhoài xuống ôm lấy cổ chịu để cho tôi cõng .

    _Ái chà, nặng hơn ngày xưa nhỉ ! – Tôi vừa đứng lên vừa lè lưỡi, nhưng chưa hết câu thì cái tai đã nẩy màng nhĩ, ong ong bởi cú véo của nàng .

    _Đau !! – Tôi nhăn nhó .

    _Đáng đời – Nàng cất giọng đắc thắng .

    _Thôi xin , giơ đuốc ra phía trước đi cho người ta nhờ !



    Ánh đuốc sắp tàn chỉ trực tắt trước những cơn gió ập đến. Tôi dò dẫm cõng nàng trên lưng bước vào trong khu rừng bạch đàn, sấm đã kéo về báo hiệu một cơn mưa lớn, trời càng về đêm càng lạnh buốt ...Dù có trí tưởng tượng cực kỳ phong phú, nhưng tôi cũng chẳng bao giờ dám mơ đến một tình huống oái ăm như thế này khi gặp lại nàng ...

    “Cuộc đời luôn chứa đựng những sự bất ngờ” – Câu nói tuy đơn giản, nhưng không biết tôi sẽ còn phải nhẩm đi nhẩm lại bao nhiêu lần nữa ....?





    c♥♥ (¯`•♥gh♥•´¯) ♥♥d



    _Em đã bảo là làm gì có người ! Anh chẳng chịu nghe em gì cả - Nàng bấu chặt lấy tôi, nói như sắp khóc .

    Tôi đứng nhìn vào trong ngôi nhà được ghép dựng bằng những mảnh ván, cũng khá là chắc chắn, nếu không đã bị gió quật đổ rồi .

    _Hình như là của những người khai thác bạch đàn họ dựng lên rồi bỏ lại đây thì phải – Tôi cất giọng trầm ngâm .

    _Thôi đi ra đi anh ! – Nàng sốt sắng giục tôi .

    _Uhm ! – Tôi ngán ngẩm quay người định bước ra . Bất chợt ánh đuốc tắt ngấm, không gian lại trở nên tối om mù mịt . Tôi chỉ cảm nhận thấy từng hạt mưa lạnh buốt đang rơi xuống ngày một dày hơn, và gió lạnh tạt vào người ...

    _Xẹttttt !! Đoàng oàng oàng ...!!! - Bất chợt một tia sét rạch ngang bầu trời, kèm theo tiếng nổ đinh tai nhức óc .

    _Mẹ ơi ! – Tôi hồn vía lên mây, thét lên khiếp đảm . Rồi cõng nàng chạy tọt vào trong nhà . Bỗng tôi vấp phải một cái gì đấy, khiến cả thân hình bị hẫng rồi ngã chúi dụi về phía trước .

    _Bốp !!! – Tôi thấy mắt tóe lửa, đầu ong ong .

    _Ngọc ...!! – Trong cơn choáng váng tôi thều thào gọi tên nàng, rồi lịm dần ...lịm dần ....
     
  3. saotrucanhduc

    saotrucanhduc Đẹp Trai Nhất Vietwriter Thành viên BQT

    Bài viết:
    1,652
    Đã được thích:
    343
    Điểm thành tích:
    83

    Hồi 24 : Nơi tình yêu bắt đầu .

    _Cái gì vậy ?? - Tôi chồm dậy gắt gỏng khi bị một bàn tay véo mũi trong lúc đang say giấc nồng . Thằng Sơn nhìn tôi nhăn nhở cười .

    _Mày điên à ! - Cáu tiết, tôi liệng ngay quyển sách vào cái mặt thớt của nó .

    _Mày mới điên ! Trông lớp mà ngủ gà ngủ gật như vậy hả ?? - Nó vừa đỡ quyển sách, vừa vặn lại tôi .

    _Ai bảo trông lớp không được ngủ ? - Tôi quắc mắt nhìn nó .

    _Ờ ngủ thì được, nhưng mà có điều ...- Nó ngồi sán lại gần, huých nhẹ vào tôi.

    _Gì hả ???

    _Mày không được gọi tên sếp trong giấc ngủ ?? - Nó nheo nheo mắt nhìn tôi nham hiểm .

    _Mày ...!!! - Tôi nóng bừng mặt, nhưng lại thấy chột dạ, không lẽ ...

    _Sao hả ? Đúng huyệt rồi nhé ! Tao không nghe lầm đâu ! - Nó nhe răng cười .

    _Mày nghe cái gì ? - Tôi không giám nhìn thẳng vào mắt nó .

    _"Ngọc ! Ngọc ơi ! Không ! ..." - Nó trề môi, nhại lại với vẻ mặt đầy biểu cảm .

    _Mẹ kiếp... mày ! - Máu nóng đồn lên não, không nhịn được nữa, tôi chồm dậy . Thì nó lại chạy tót ra cửa .

    _Làm gì mà nóng thế ku ? Con trai lớp này thằng nào chả ngưỡng mộ sếp, nhưng tương tư thì chắc chỉ có mình mày giám, tao nắm được tẩy của mày rồi nhé ! Mày mà cứ thái độ ấy là tao mách sếp và bêu rếu cho cả lớp biết, lúc ấy xem mày chui đi đâu ...vụ này to đấy à nha ...kakaka ! - Nó nói một thôi một hồi, ném lại điệu cười khả ố rồi mất hút .

    Tôi ngồi phịch xuống ghế, đần mặt ra . Không phải vì mấy cái lời dọa dẫm vớ vẩn của nó, mà là giấc mơ vừa rồi, có lẽ nào lại là một dự cảm không lành ...?

    _Tùng ! Tùng ! Tùng ..!! - Trống báo hiệu hết tiết thể dục . Bầu không khí yên ắng phút chốc bị phá tan bởi những tiếng huyên náo hò hét của lũ quỷ sứ . Một vài thằng chạy ùa lên lớp đầu tiên, vo giấy ném nhau loạn xị ngậu . Mặc kệ chúng nó, tôi lặng lẽ đút tay túi quần, bước ra ngoài lan can nhìn xuống dưới sân trường, suy nghĩ mông lung . Lẫn giữa đám học sinh chạy qua chạy lại trên sân, là hình bóng quen thuộc của nàng đang đứng trao đổi gì đó với cô dạy toán, tôi trầm ngâm nhìn ...

    Cuộc sống có những điều khó nói, hay đúng hơn là khó hiểu . Cũng bởi tôi suy nghĩ phức tạp hoá vấn đề lên hay đó là một điềm báo trước cho tương lai trắc trở ?? Nếu như tôi nói ra với nàng, thì ắt hẳn nàng sẽ xoa đầu tôi rồi cười và nói :"Ngốc ạ ! Nên để mớ tóc xù này thẳng ra một chút đi, Hiếu đang làm nó xoăn đi nhiều đấy !"

    Khi ấy tôi sẽ nhẹ nhõm biết bao với nụ cười rạng rỡ của nàng, tạm thời gạt bỏ những ưu tư trong lòng để có thể sống thực tế hơn, dù sao đó cũng chỉ là những giả định cho tương lai, mà tương lai thì có ai nói trước được điều gì ...



    c♥♥ (¯`•♥gh♥•´¯) ♥♥d



    _Này ! Lại đang nghĩ gì vậy ?

    _Nghĩ gì đâu ? - Tôi trả lời nàng, mắt vẫn ngước lên nhìn bầu trời xanh ngắt, miệng khẽ nhấm nhấm nhành cỏ may, nghe vị ngọt hơi chan chát thấm tan nơi đầu lưỡi . Khẽ hít bầu không khí trong lành, khoan khoái, tôi nằm xuống bãi cỏ, gối đầu lên tay ...hồ nước trong xanh, cảnh vật yên bình, bên người con gái xinh như mộng, còn gì để mà phải suy nghĩ chứ ?

    _Thật không ? - Nàng ngồi cạnh, hơi nhíu mày nhìn tôi khó hiểu . Rồi phụng phịu :

    _Sao hôm nay ít nói thế ?

    Tôi ngồi dậy đưa tay véo nhẹ lên má nàng, nhoẻn cười :

    _Coi kìa, cứ phải nói nhiều như mọi hôm mới được à, đôi khi cũng phải có một chút khoảng lặng chứ !

    _Hiếu nói càng lúc càng khó hiểu ? Khoảng lặng để làm gì chứ, ra đây mà mặt cứ đăm chiêu nhìn đi đâu, nom phát ghét ? - Nàng bĩu môi .

    Tôi kéo nhẹ nàng vào lòng, vuốt ve mái tóc huyền .

    _Cứ vui đùa cho quên ngày tháng ư ? Thay vì thế tớ muốn suy nghĩ, và tận hưởng hơn, để lỡ sau này có xa nhau, sẽ nhớ về nhau nhiều hơn !

    _Xa nhau ? Hiếu nghĩ hơi quá rồi đấy, Ngọc không chắc những điều Hiếu nói ra có thật với suy nghĩ của Hiếu không ? Nhưng nó đang làm Ngọc thấy bực mình ... - Nàng đẩy tôi ra, rồi ôm cặp đứng dậy bỏ đi . Tôi bần thần đứng nhìn theo bóng áo dài nhoà dần theo ánh hoàng hôn ..



    c♥♥ (¯`•♥gh♥•´¯) ♥♥d



    _Ngọc đứng lại đã nào - Tôi chạy theo kéo tay nàng lại .

    _Làm cái gì đấy, sắp vào lớp rồi, có chuyện gì để nói sau đi ! - Nàng giật tay tôi ra rồi chạy lên cầu thang .

    _Sao hôm nay cứ lảng tránh tớ thế ? Tớ làm gì sai à ? - Tôi hớt hải chạy theo .

    _Tớ đâu biết Hiếu nghĩ gì mà giám chắc là đúng hay sai ?

    _Thôi mà, chuyện chiều hôm qua, là do tớ không tốt, chắc tại bài vở nhiều quá nên thành ra lẩn thẩn mất rồi. - Tôi đứng chắn trước mặt nàng rối rít thanh minh .

    _Tránh ra nào ! - Nàng khẽ lườm tôi .

    _Tớ không tránh nếu Ngọc chưa hết giận ! - Tôi dang hai tay ra .

    _Nào ! Tránh ra, nhỡ ai nhìn thấy thì kỳ quá !

    _Kệ chứ ! - Tôi khoái trá khi thấy nàng có vẻ cuống quýt .

    _Thôi được rồi, sẽ nói chuyện với Hiếu sau giờ học, bây giờ thì tránh ra giùm cái ! - Nàng trừng mắt .

    _Thái độ ghê thế , không nhất thiết phải sau giờ học, tối nay nhé ! Tối nay gặp nhau !

    _Cái gì cả ? - Nàng tròn xoe mắt .

    _Sao lại vào buổi tối ?

    _Ngọc đồng ý trước đã, tớ sẽ nói sau .

    _Không được, tớ không được đi chơi tối đâu !

    _Vậy kiếm lý do để được đi - Tôi nháy mắt .

    _Lý do gì chứ, mà sao cứ phải gặp tối, chiều nay ko được à ?

    _Chiều nay tớ bận ...

    _Bận gì ??

    _À ..ừ ...thì ...nhiều việc ...mà Ngọc quyết định nhanh, sắp muộn giờ rồi đấy ! - Tôi sốt sắng giục .

    _Thôi được, để tớ xem nào đã ! - Nàng gạt tay tôi ra rồi chạy lên lớp .

    _Ngọc đồng ý rồi đấy, đừng để tớ leo cây nhé - Tôi cũng vừa chạy vừa nói với theo .

    Tự nhiên thấy hồi hộp lạ, lúc nào cũng vậy, tình yêu trẻ con mà. Sau những ngày tháng vô tư hồn nhiên, bỗng dưng tôi muốn nghiêm túc hoá mối quan hệ của chúng tôi, biến câu truyện cổ tích này trở nên thực tế hơn . Không còn là nhưng bông đùa tuổi thơ nữa, ít ra phải có một kỷ niệm đẹp, sâu sắc hơn ...lãng mạn nữa chứ . Tôi muốn thực hiện những điều đó.. có thể coi như một nấc thang mới dành cho tình yêu của tôi, dĩ nhiên là phải vào một ngày nào đó thật đặc biệt ...và ngày nào đó không thể tuyệt vời hơn ngày hôm nay ...sinh nhật của nàng ...

    Vừa đi vừa tủm tỉm cười, đang cao hứng với những dự định của mình, bỗng nhiên chân tôi bị hẫng mất một nhịp cầu thang, tôi lảo đảo ...

    _Bốpppp !!!!



    c♥♥ (¯`•♥gh♥•´¯) ♥♥d



    Trong mơ màng, tôi thấy một vị mặn ...rất quen thuộc . Như gợi nhớ lại những ký ức êm đềm, những yêu thương vô hạn, vị mặn thấm vào vết thương trên trán tôi, lăn dài trên má tôi, thấm vào miệng ...chảy cả vào tim tôi nữa . Nỗi đau ngày nào lại nhói lên nhức nhối, tôi đã niếm trải rất nhiều vị mặn trong cuộc đời ...đều mặt chát, mặn đắng . Nhưng riêng vị mặn này ...lại thấy ngọt ngào lạ ...vị mặn ấy ..chẳng phải chính là những giọt nước mắt của nàng sao ..

    Tôi khẽ mở đôi mắt kèm nhèm nhìn lên, cảnh vật cứ mờ mờ ảo ảo ..đôi mắt đẫm lệ, khuôn mặt đầy lo lắng của nàng dần hiện ra ...

    _Anh ! Anh không sao chứ, nãy giờ anh nằm bất tỉnh, em lay gọi mãi không thấy anh dậy, em sợ ...! - Chưa nói hết câu, nàng nâng đầu tôi lên ôm vào lòng oà khóc nức nở . Tôi vẫn chưa định thần được chuyện gì ...ngơ ngác nhìn ra xung quanh ...một màu tối om, thi thoảng một vài ánh chớp nhập nhằng khiến cảnh vật rạng lên một chút rồi lại tắt ngấm .

    _Ui chao ! - Tôi khẽ đưa tay xoa đầu, đau như búa bổ. Nhìn lên qua ánh chớp có thể nhận thấy nàng vẫn đang nước mắt lưng tròng .

    _Coi kìa ! - Tôi ngồi dậy.

    _Anh không sao ! Đừng khóc nữa em . - Tôi đưa tay quyệt những giọt nước mắt lẫn nước mưa đang lăn dài trên má nàng .

    _Vẫn như ngày nào nhỉ ? - Tôi mỉm cười rồi ôm nàng vào lòng . Hai cơ thể ướt sũng nước mưa, run rẩy nép vào nhau, cố tìm một chút hơi ấm trong cái giá lạnh khắc nghiệt của mùa đông .

    _Anh ...ngủ quên bao lâu rùi ?

    _Em không biết ...không biết, nhưng lâu lắm ! Chỉ có mình em, và sấm chớp ...và không thấy gì hết, mọi thứ đều tối ...em chỉ biết sợ, em càng sợ càng thấy lâu ....thấy lâu lắm ...! - Nàng vừa nói hết câu lại oà khóc .

    _Thôi nào ! - Tôi khẽ vuốt lên mái tóc ẩm nước của nàng :- Đây đâu phải là lần đầu chúng ta rơi vào tình cảnh này .

    _Nhưng em thấy em chỉ có một mình, lẽ ra anh không được ngủ như vậy chứ !!

    _Tại em nặng quá mới khiến anh vấp ngã ! - Tôi phì cười .

    Nàng không nói gì nữa, khẽ dụi vào lòng tôi ...chúng tôi cứ ngồi ôm nhau như vậy, thực tế thì tôi cũng đang hoang mang lắm, chẳng biết làm gì hơn để nàng bớt lạnh và thoát khỏi tình cảnh này .

    Một cơn mưa ...và còn bao nhiêu bão tố đang đợi chúng tôi ??

    Sấm chớp bắt đầu thưa dần, trời chỉ còn mưa lác đác, nhưng gió thì ngày càng mạnh, ngôi nhà tranh xiêu vẹo kêu cót két sau mỗt đợt gió .

    _Ngọc này !

    _Vâng ..!!

    _Mọi người hẳn đang lo cho em lắm đấy !

    _Sao ạ !? - Nàng ngước lên nhìn tôi .

    _Ý anh là ! - Tôi ngập ngừng - Người ấy sẽ nghĩ sao khi em bỗng dưng mất tích như vậy ?

    _Em chẳng thể nghĩ được, và cũng ko muốn nghĩ - Nàng cúi xuống lẩn trốn ánh mắt của tôi .

    _Giờ phải làm sao đây ? - Tôi thở dài .

    _Anh đừng hỏi...đừng nói gì nữa ...! Mọi chuyện cứ dồn dập thế này ...em không biết rồi sẽ đi đến đâu ...nhưng chỉ có một điều chắc chắn là em sẽ không hối hận ...

    _Nghĩa là sao ?

    _Nghĩa là nếu có cho thời gian quay trở lại ! Thì em vẫn sẽ về bên hồ nước ấy ...!!

    Tôi xiết chặt hơn vòng tay, mắt rưng rưng . Nàng chẳng cần nói thêm điều gì nữa, chỉ chừng ấy thôi cũng đã khiến tôi hạnh phúc lắm rồi. Đằng sau những vỡ vụn như đống tro tàn ấy, hy vọng lại hồi sinh và nảy mầm sống mạnh mẽ hơn bao giờ hết . Phía sau cơn bão bao giờ cũng là ánh nắng ấm áp, phải tin vào điều đó chứ ...

    _Nếu có cho thời gian trở lại , anh ước gì sẽ đuổi kịp đoàn tàu đã mang em đi ngày ấy ...- Tôi thì thầm . Và còn nhiều cái "nếu" lắm chứ, nhưng cuộc đời mà đã nói đến từ "nếu" thì nghĩa là đang đứng bên kia đường nhìn lại chính mình rồi.



    c♥♥ (¯`•♥gh♥•´¯) ♥♥d



    Nắng bắt đầu chiếu những tia nắng le lói xuyên qua từng tán cây, một chút nắng hiếm hoi giữa mùa đông lạnh giá thế này, thật quý giá vô ngần, nhất là lại sau đêm mưa, tôi khé hé đôi mắt nhìn lên những lỗ thủng trên trần nhà để cảm nhận những ấm áp còn sót lại, rồi quay sang nàng để thấy những yêu thương đang ùa về dù có là mong manh ...Nhưng chao ôi, cánh tay trái của tôi đang tê dại sau một đêm làm gối cho nàng, nhìn đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt say giấc bình yên mà tôi không nỡ cựa quậy, thậm trí không giám thở mạnh ...

    Đang say xưa ngắm nhìn bỗng nhiên nàng mở mắt nhìn tôi, khẽ nhíu mày một chút rồi cũng tinh nghịch nhìn thẳng vào mắt tôi cứ như chưa từng trải qua một giấc ngủ sâu vậy, chúng tôi cứ bốn mắt nhìn nhau say xưa ...như muốn mọi thứ đều lắng đọng lại ...như muốn kéo dài mãi mãi ... Trong khoảnh khắc ấy, tôi khẽ xích lại, muốn đặt lên môi nàng một nụ hôn ...

    _Hự !!! - Tôi đau điếng nhăn nhó khi lĩnh trọn một cú lên gối của nàng .

    _Bao năm rồi vẫn xấu tính ! Chưa đánh răng thì không được hun em cơ mà...! - Nàng vừa nói vừa cười khúc khích, rồi bật dậy chạy ra ngoài .

    Tôi thoáng một chút thảng thốt, khi những kỷ niệm lại ùa về ...yêu quá ! Tôi bật dậy chạy theo nàng ...tiếng nàng cười xen lẫn với tiếng chim hót ...trời vẫn thật lạnh . Nhưng tôi thì không ...



    c♥♥ (¯`•♥gh♥•´¯) ♥♥d



    Chúng tôi dắt bộ xe khoảng hơn ba cây số mới tìm được một tiệm sửa xe tàng nhàng, nhưng ở những nơi heo hút thế này thì còn mong gì hơn nữa, sau khoảng hai tiếng đánh vật với cái xe, bác thợ già cũng khiến nó nổ những tiếng giòn tan.

    _Đi đâu em ??? - Tôi vừa ga lại máy cho nóng vừa quay lại hỏi nàng .

    _Tùy anh thôi ! - Nàng khẽ ôm nhẹ rồi tựa người vào lưng tôi.

    _Về nhà chứ ?

    _Em ...không biết !

    _Tối nay là Giáng Sinh đấy, họ đang mong em lắm ! - Tôi khẽ thở dài .

    _Không có ý nghĩa gì hết ! - Nàng vừa nói vừa xiết chặt hơn vòng tay . .

    Tôi hoang mang, nhưng cũng nhấn ga phóng đi, đi mà chẳng biết là ...đi đâu cả ...
     
  4. saotrucanhduc

    saotrucanhduc Đẹp Trai Nhất Vietwriter Thành viên BQT

    Bài viết:
    1,652
    Đã được thích:
    343
    Điểm thành tích:
    83

    Hồi 25 : Giấc mơ cuộc đời .

    Trong mỗi cuộc đời, chắc hẳn ai cũng đều theo đuổi một giấc mơ cho riêng mình, lãng mạn, viển vông hay thực tế với cuộc sống ?? Đôi khi giấc mơ ấy lại là những điều mà mình đã đánh mất, hay nó tự xa rời cuộc đời ta ? Thật khó để chiêm nghiệm , nhưng đã trót theo đuổi thì đó luôn là một nỗi khắc khoải trong lòng, dù có chôn chặt trong tiềm thức thì nó vẫn ám ảnh ta đến suốt cuộc đời ...
    _Nước này ! - Bà bán nước hơi gắt lên khi thấy tôi đang ngồi ngẩn tò te.
    _Dạ ! Con xin ! - Tôi lập cập đưa tay đón chén trà nóng hổi, nhấp một ngụm. Nhìn ra đường lác đác một vài chiếc xe tải chở đất chạy qua cuốn theo khói bụi mù mịt, nắng đã chiếu rọi khắp muôn nơi, tạm thời xua tan đi những cơn lạnh giá của mùa đông. Ông trời biết chiều lòng người ghê khi cho một Giáng sinh thật ấm áp, nhưng khó có thể cảm nhận thấy một chút không khí nào ở cái thị trấn heo hút này, nơi có khi nhiều người còn không biết đến sự hiện diện của chúa ngoài thần, thánh, phật. Tôi cũng chẳng quan trọng gì điều đó bởi tôi đang thấy yên bình và an lành hơn bao giờ hết, ít ra là trong lúc này ...
    _Nghe giọng cháu không phải người địa phương ? - Buồn mồm bà bán nước bắt chuyện .
    _Dạ !!!
    _Lên Tam Đảo chơi hử, mùa này lên đó có mà chết cóng !
    _Tam Đảo ? Đây gần Tam Đảo ạ ? - Tôi buông chén nước .
    _Khoảng hơn hai chục cây tính cả đường đèo dốc.
    _Không ! À vâng ạ ...-Tôi ngập ngừng, đây cũng là một điểm du lịch ở tỉnh mình mà mình cũng chưa đến lần nào, cũng có biết đường quái đâu mà.
    _Chắc đưa người yêu đi chơi chứ gì ? - Bác xe ôm bên cạnh vừa làm bi thuốc lào , miệng phả khói khề khà góp chuyện .
    _Dạ ! - Tôi đỏ bừng mặt .
    _Đón nô-oen sao không lên thị xã hay thành phố mà rúc về đây làm gì ? - Bà bán nước bĩu môi .
    _Bà huyên thuyên, nói cũng sai , lô-en chứ không phải nô -oen ! - Bác xe ôm vặn lại .
    _Mả cha lão, một chữ bẻ đôi còn không biết bày đặt tiếng Anh với chả em !
    _Bà nói trước ấy chứ !
    _Tôi nói là chuyện của tôi, mắc mớ gì ông xen vào !

    Hai người lời qua tiếng lại chẳng ai nhịn ai cả, tôi cũng không có tâm trí nào nghe. Nhìn bâng quơ ra đường, nghĩ ngợi mông lung. Giờ này chắc thằng Hòa đang sốt xình xịch vì tôi vác “em yêu” của nó đi mất tăm mất tích, hay cả phòng đang nhảy dựng lên vì lo lắng cho tôi cũng nên. Cả mẹ nữa, hai ngày nay tôi cũng chẳng điện đóm gì ...và nàng nữa, cũng như tôi. Hình như đang muốn trốn chạy khỏi thực tế, chúng tôi lạc vào trong giấc mơ của chính mình, và bối rối không lối về ...

    _.....
    _Nè ! Ở đây ngoài em ra thì còn ai ? - Gỡ bàn tay mềm mại đang bịt mắt, tôi định cắn nhẹ lên đó một cái .
    _Biết đâu đấy ! - Nàng rụt tay lại, khẽ lườm .
    _Mà đi gì mà lâu vậy !
    _Chợ ở đây chẳng có gì ăn hết, có chút bánh và hoa quả thôi - Nàng thở dài .
    _Ôi vẽ chuyện quá, anh đã bảo là không đói rùi mà - Tôi vừa nói vừa nhìn túi bánh nuốt nước bọt ừng ực .
    _Xấu quá ! Chẳng nói thật lòng mình bao giờ - Nàng đưa tay véo nhẹ lên má tôi .
    _Thật không ? - Tôi giữ bàn tay lại, áp vào má nhìn nàng trìu mến.
    _Nè vô duyên ! - Nàng rụt tay lại, đỏ bừng mặt khẽ liếc bà bán nước và bác xe ôm ra vẻ ngượng ngùng .

    _Ngày xưa bà mà cho tôi cầm tay, thì lão chồng bà có mà ăn cám - Bác xe ôm nhìn hai chúng tôi rồi liếc bà bán nước bỡn cợt .
    _Mẹ ! Sắp lên chức cụ đến nơi còn nói chuyện ngày xưa ! - Bà bán nước cong cớn .
    _Chẳng phải à, hồi ấy õng a õng ẹo, chê nhà tôi ít trâu ít ruộng, theo cái lão khèo khọt được mươi năm thì lão ngỏm củ tỏi.
    _Chứ không phải hồi ấy lão mê tít cái mông cong tớn của con vợ lão rồi bỏ con này hả !! - Bà bán nước đập bàn cái rầm .
    _Ấy làm gì mà nóng, hay giờ hai đứa mình rổ rá nong nia cạp lại với nhau nhể ??
    _Giờ ông có mà cạp đất với giun !
    _Biết được à , nhìn tụi trẻ tình tứ mà tôi thấy hừng hực như thời trai tráng ý - Bác xe ôm ưỡn ngực khề khà .
    _Lão thì mấy ngáp ....- Đang định nói tiếp, nhưng nhìn chúng tôi đang mắt tròn mắt dẹt, bà bán nước ngưng giọng .

    _U cho con tính tiền ạ ! - Tôi kéo nàng đứng dậy, cố nín cười .
    _5 quả trứng vịt, một cốc nước ! Bốn ngàn !
    _Hả, anh bảo anh không thích ăn trứng cơ mà ? -Nàng tròn mắt nhìn tôi.
    _Thì ...anh đói quá !- Tôi gãi đầu .
    _Rõ là Trư Bát Giới - Nàng véo nhẹ hông tôi thì thầm .
    _Thôi chết ! - Tôi giật mình thảng thốt khi đưa tay ra túi sau, rồi lục túi áo, túi quần trước .
    “Thôi xong , hôm ấy mắt nhắm mắt mở lao lên xe nó, bỏ xừ ví ở nhà rồi” Tôi ngẫm nghĩ, miệng cười méo xệch .
    _Con gửi bác - Nàng mở túi xách , đưa tiền cho bà chủ quán, rồi kéo tôi đi.
    _Đi anh !
    _Uhm ! - Tôi trầm giọng miễn cưỡng bước theo nàng, mặt đỏ tía tai, thầm ước có cái lỗ nào để chui xuống ...dù không tính là người yêu cũ hay bạn cũ, thì mình cũng là đàn ông, ai lại ...cái máu tự ái và sĩ diện nổi lên cuồn cuộn, rồi nhanh chóng chuyển thành xấu hổ kinh khủng ...
    _Cõng em ! - Bất chợt nàng nhảy lên ôm lấy cổ tôi, nũng nịu .
    _Xe dựng ngay kia mà cũng phải cõng ! - Tôi nhạt giọng , nhưng cũng khom lưng đỡ lấy nàng . Tấm thân mềm mại áp vào người khiến tôi xao xuyến .
    _Kệ chứ !

    Chúng tôi ra đến xe, nàng khẽ thì thầm vào tai tôi :

    _Trừ nợ một quả trứng nhé, Trư Bát Giới !
    _Thế để anh cõng luôn em về Hà Nội, để trừ hết lun - Tôi vừa nói vừa thầm cảm ơn nàng đang chữa ngượng cho mình .
    _Còn lâu ! - Nàng trườn nhẹ khỏi lưng tôi . Rồi rút trong túi ra một chiếc khăn thổ cẩm, quàng vào cổ tôi .
    _Cái này ấm lắm, anh quàng vào đi đường cho đỡ lạnh !
    _Còn em ? - Tôi toan tháo khăn ra để quàng lại cho nàng .
    _Em có rùi ! - Nàng rút ra thêm cái nữa .


    ♥♥ (¯`•♥♥•´¯) ♥♥


    _Trời lạnh anh nhỉ ? - Nàng khẽ xiết nhẹ vòng tay . Cảm nhận sự run rẩy khe khẽ qua vòng tay mềm mại đang ôm lấy mình, tôi nhả ga .
    _Anh đi chậm lại nhé !
    _Uhm !
    _Quần áo em còn ẩm không ?
    _Không, khô rùi ! Anh thì sao ?
    _Cũng vậy . Máy sấy tự nhiên bao giờ cũng tốt nhỉ - Tôi cười ha hả .
    _Tốt gì, không cảm lạnh là may đấy .

    Qua khỏi thị trấn chúng tôi đi miết, đi không định hướng gì, qua những cánh đồng đang đốt rơm rạ phảng phất mùi khói nồng . Những ngọn đồi bạch đàn rùi tràm cả thông nữa, giá như là mùa hè thì chắc là đẹp lắm . Tôi đang nghĩ đến những tiếng chim hót lảnh lót trên cây , bên đường bướm lượn dập dìu vờn hoa, nắng chiếu chan hòa ...như cái lần tôi và nàng trốn nhà vậy . Nhưng giờ chỉ có một màu ảm đạm, một chút nắng chiều le lói , cây cối xác xơ ...

    _Nắng thế này có đủ mang hoàng hôn về không ?
    _Ở đâu có em thì ở đấy luôn có hoàng hôn !- Tôi nắm nhẹ bàn tay, khẽ trả lời câu hỏi của nàng .
    _Em không biết chúng ta lại ...
    _Đừng em ! - Tôi ngắt lời nàng :_Chúng ta đang rất hạnh phúc phải không ?
    .....
    _Em có cảm nhận điều đó không ? - Tôi hoang mang khi không thấy nàng nói gì .
    _Anh biết câu trả lời rồi mà ! - Nàng áp nhẹ má vào lưng tôi .
    _Nãy giờ mình đi lạc rồi hay sao ý, anh nhớ lúc nãy mình vừa đi qua đường này thì phải ! - Tôi nhanh chóng lảng sang chủ đề khác, tôi chỉ sợ nàng suy nghĩ và bối rối ...giống như tôi .
    _Em đâu biết được ?
    _Nhỡ hết xăng thì sao nhỉ ? - Tôi làm ra vẻ lo lắng .
    _Thì anh đi mà cõng em chứ sao nữa !
    _Lại đòi nợ người ta kìa, hết trứng, rồi khăn, rùi còn túi hoa quả và túi bánh nữa, anh phải cõng em bao nhiu km cho đủ ? - Tôi phì cười
    .
    Nàng nhỏ nhẹ nói theo làn gió :

    _Còn 365 lá thư nữa ! Anh cõng em đi suốt cuộc đời này nhé ...!!


    ♥♥ (¯`•♥♥•´¯) ♥♥


    Phải rồi, trong mỗi con người ai cũng có một giấc mơ cho riêng mình, giấc mơ giàu sang, công danh, quyền lực ....hay giấc mơ về sự yên bình ?? Có những ngưỡi mãn nguyện khi mình đã thực hiện được giấc mơ ấy, những có những người vẫn tuyệt vọng theo đuổi ...

    Cuộc sống vốn dĩ công bằng, tôi luôn tâm niệm như vậy. Trong suốt những ngày tháng xa em, tôi bấu víu vào chút hy vọng nhỏ nhoi đó, những mong một ngày cuộc sống sẽ đưa em về lại với tôi ...

    Giấc mơ ấy là em, là khu vườn cổ tích ấy ...

    Để một ngày khi không ngờ đến ..
    Thì ...
    Tôi đã gặp lại trong cuộc đời ...
    Nhưng tự trong thâm tâm tôi thầm nhủ :

    “Phải chi ..đừng là giấc mơ”
     
  5. saotrucanhduc

    saotrucanhduc Đẹp Trai Nhất Vietwriter Thành viên BQT

    Bài viết:
    1,652
    Đã được thích:
    343
    Điểm thành tích:
    83

    Hồi 25 : Bởi đó là yêu ?

    Gió mùa về rét quá phải không em?
    Tiềng lá khô thổn thức bay xào xạc
    Như nỗi lòng của kiếp người lang bạt
    Lê gót chân xao xác mỗi đêm về

    Có chuyện tình vẫn chưa tỉnh cơn mê
    Đan xen những hồi ức trong thực tại
    Để giấc mơ về một thời vụng dại
    Cứ hiện về trong tí tách mưa rơi

    Chẳng biết là giọt ký ức chơi vơi
    Ẩn trong đó một cuộc đời mê mải
    Vẫn đi tìm ...bây giờ và mãi mãi
    Mặc số phận khắc khoải những đắng cay

    Chỉ còn anh và cơn gió heo may
    Chẳng còn ánh hoàng hôn ...ta hẹn ước
    Dĩ vãng buồn ..mối tình đầu thuở trước
    Còn lại gì ...ngoài nỗi nhớ ...không em ?

    Trong cuộc đời tôi vẫn mải miết đi tìm, trong giấc mơ vẫn nghẹn ngào hồi tưởng, và ký ức thì xa xót nhớ thương. Chẳng biết số phận vấn vương, hãy lẽ thường của tình yêu là vậy ? Hạnh phúc thì cứ luôn trốn chạy, đưa tay với lại chuốc lấy muộn phiền, lòng đau đáu về một chốn bình yên, nơi mùa đông sẽ không còn hơi lạnh, những tưởng rằng sau cơn mưa trời sẽ tạnh, nhưng vẫn còn nỗi quạnh vắng đìu hiu ...



    *****


    _Cứ thế này, mình sẽ ốm mất thôi ! - Tiếng nàng khẽ suýt xoa. Vòng tay đang ôm tôi run lẩy bẩy :_Đi xe dưới thời tiết thế này, quần áo hai đứa lại đang ẩm nữa, anh không lạnh sao ?
    _Anh thì không sao, chỉ lo em thôi, giờ chắc không quen với mùa đông nữa rồi ! - Vừa nói hết câu thì tôi cũng rùng mình vì một cơn gió tạt qua.
    _Anh đang run kìa ! - Nàng khẽ xiết nhẹ vòng tay.
    _Có nhiều lý do để run, chưa chắc đã ...vì ..lạnh ! - Tôi ngoảnh lại cười nói, nhưng hai hàm răng lập cập.
    _Không lạnh mà chỉ rét thôi phải ko ? - Nàng buông lời giễu cợt. Trong lúc này phải cố gợi chuyện mà nói cho tạm thời quên đi cái lạnh đang ngấm vào da thịt vậy thôi.
    _Giờ ...mình đi đâu đây anh ?
    _Chắc về thị xã đã em, rồi về Hà Nội ... - Tôi khẽ thở dài, có lẽ đã đến lúc phải đối mặt với hiện thực rồi.
    _Mọi người đang lo cho em lắm đấy - Tôi buột miệng nói thêm.
    _Em cũng chẳng biết, tùy anh thôi, giờ em chẳng muốn quan tâm hay nghĩ gì thêm nữa cả !!!
    Giọng nàng nghe có vẻ mông lung lắm, chắc nàng cũng như tôi, cũng đang muốn trốn chạy khỏi thực tế, còn nhiều vấn đề, và một mớ bòng bong đang đợi chúng tôi ở Hà Nội, tôi chẳng biết mình phải nghĩ gì nữa, đang ở bên nàng và tôi chẳng muốn quan tâm đến bất kỳ chuyện gì sẽ xảy ra, tự nhủ với lòng mình vậy, nhưng đầu thì vẫn nặng trĩu những ưu tư ...
    Giờ này chắc thằng Hòa đang sốt xình xịch vì tôi vác “em yêu” của nó đi mất tăm mất tích, điện thoại thì tự nhiên tắt nguồn, chắc do dính nước mưa thì phải, có lẽ cả phòng đang nhảy dựng lên vì lo lắng cho tôi, hoặc ngồi đoán già đoán non các kiểu theo trí tưởng tượng phong phú của tụi nó. Ôi thì đến tầm này cũng phải thây kệ tất cả mọi việc thôi. Nàng còn chả nghĩ gì thì sao tôi phải nghĩ..

    Tự huyễn hoặc mình tí cho đỡ đau đầu tôi vê ga mạnh thêm, chiếc xe lao đi vun vút trong tiết trời lạnh giá, con đường mùa đông ảm đạm cứ dần trôi lại phía sau ...


    ****


    _Hòa à, tớ đây !
    _Mày làm cái đếch gì mà tao điện suốt từ hôm qua đến hôm nay mới nghe máy, lại còn tắt nguồn nữa, thằng chết dẫm.- Giọng nó gắt lên qua điện thoại.
    _Máy tao dính mưa, bị sập nguồn, giờ mới sửa được, chả điện luôn cho mày đây còn gì ?
    _Thế giờ mày đang ở đâu, bảo tối qua về tao đi có việc thì éo về, hại tao lại phải đi xe ôm.
    _Đang ở nơi xa lắm ...
    _Này, có đi tự tử thì cũng phải mang xe về cho tao nhé !- Nó khẩn khoản.
    _Tao cắm rồi ! - Tôi đáp gọn lỏn.
    _Cậu điên à, không phải chuyện đùa đâu !
    _Làm gì mà căng thẳng thế, từ giờ đến tối tớ về đến nhà là được !
    _Còn xe ???
    _Thằng tó này, thấy bạn như thế người thì không hỏi, cứ hỏi xe, thái độ vậy là sao ?
    _Ờ ...thì sáng hôm qua tớ thấy bạn cũng ổn rồi mà.
    _Ổn cái con khỉ ! Thôi không nói chuyện nữa, tốn tiền, thế nhé ! - Nói xong tôi cúp máy.
    _Ai vậy anh ?? - Nàng khẽ hỏi.
    _À ! Nó là bạn cùng phòng với anh, sáng hôm qua lấy xe nó đi, cu cậu chắc đang lo sốt vó.- Tôi phì cười. Rồi dìu nàng bước ra khỏi cửa hàng điện thoại, lên xe đi tiếp.


    ****


    _Ui da đau !! - Nàng suýt xoa.
    _Coi nào, không cẩn thận nhiễm trùng bây giờ !! -Tôi khẽ lườm nàng rồi tiếp tục dốc lọ Oxy-già vào bông chấm chấm lên vết thương của nàng.
    _Nhưng...nhẹ thôi anh ! -Nàng nhăn nhó.
    _Ô hay ! Cứ ngồi yên đi ! - Tôi nạt lớn.
    Nàng tỏ vẻ phụng phịu và không phục, tôi mỉm cười rùi lại cẩn thận chăm chút, lâu lắm rồi mới được thể hiện sự quan tâm với một người con gái, và còn gì tuyệt hơn khi đó là người mà mình đã mong đợi bấy lâu nay. Quán ăn buổi trưa tấp nập, sau khi mua ít đồ y tế tôi tạt vào đây ăn trưa và tiện thể xem lại vết thương của nàng luôn.
    _Hình như quần áo khô rồi thì phải - Nàng chống cằm tủm tỉm cười.
    _Ừ thì trời hanh mà, lại đi đường gió lộng như thế lại không khô mới lạ ! - Tôi lúi húi kéo ống quần nàng xuống sau khi băng lại xong rồi cẩn thận đi lại bốt cho nàng.
    _Nhìn em tệ lắm hả ? - Nàng bối rối vuốt lại mái tóc đã hơi xơ đi vì mưa, gió và bụi đường.
    _Tệ bình thường ... ?! - Tôi mỉm cười. Dù có như nào thì nàng vẫn luôn diễm lệ trong mắt tôi, mặc định rồi mà.
    _Giờ mới để ý anh có râu này ! - Nàng bỗng cúi xuống nâng cái cằm lởm chởm của tôi lên, cũng đã mấy ngày không cạo rồi.
    _Kinh không ? - Tôi cầm tay nàng cọ cọ vào.
    _Eo, dặm thế ! - Nàng rụt tay lại
    _Nhưng em thích hình ảnh trưởng thành này của anh hơn, nhìn ra dáng đàn ông, hì !
    _À sao hôm qua không xin bà cái bộ cô Tấm ngày xưa em mặc mà làm kỷ niệm nhỉ ? - Tôi nháy mắt trêu, lảng sang chuyện khác.
    _Ừ nhỉ, em quên, nhớ ra thì đã tiện thể xin luôn cho anh cái quần bộ đội ấy nữa rùi ! -Nàng cũng lè lưỡi tinh nghịch.
    _Thôi để lần sau nhé ..- Tôi trìu mến nhìn nàng.
    _Lần sau ..?? Biết khi nào ? - Nàng bối rối lẩn tránh ánh nhìn của tôi.
    Lòng trùng xuống một cảm giác nặng nề khó tả, vậy đấy. Một dấu hỏi mơ hồ vẫn đang tồn tại giữa hai chúng tôi, khó cắt nghĩa được lắm. Nhưng mà với cái hiện tại này thì tôi cũng mặc kệ quá khứ, mặc kệ tương lai bất kể thế nào. Nếu đây là giấc mơ thì tôi mong đừng bao giờ tỉnh giấc, tôi sợ cảm giác lại phải đi tìm, phải nhung nhớ ...lắm rồi.
    _Thôi mình đi ! - Tôi bước ra xe, có lẽ tôi cũng sợ phải trả lời cái câu hỏi :"Biết khi nào" ấy lắm, tốt nhất là chỉ biết lúc này thôi. Nàng cũng im lặng bước theo, có lẽ nàng cũng đang loay hoay nghĩ câu trả lời cho riêng mình chăng ?

    Chúng tôi lại tiếp tục cuộc hành trình ...chẳng biết với nàng thì sao, nhưng tôi vẫn đang loay hoay kiếm tìm ...trong cả những kỷ niệm, những giấc mơ, liệu có một nơi nào đó có thể đem chúng tôi trở lại với nhau không ...??

    _Còn khoảng chục cây nữa là tới thị xã rồi !- Tôi nhẩm tính.
    _Ồ bạn bè cũ không biết hôm nay có đứa nào về không nhỉ ? Em nhớ mọi người quá ...cả thầy cô nữa, không biết thầy Như mình đã về hưu chưa nhỉ ? -Nàng bồi hồi.
    _Anh cũng không biết, chúng nó đứa đi học, đứa nhập ngũ, đứa đi công nhân, hôm nay ngày thường chắc cũng khó gặp đứa nào, chỉ vào thứ 7 chủ nhật thì may ra ...
    _Sơn dạo này thế nào anh ?
    _Nó đi Cộng hòa Séc rùi, năm kia trước khi nó đi bọn anh cũng tạt về thăm trường đợt hè. Hàn huyên đủ thứ chuyện.
    _Cậu ấy lúc nào chả nhiều chuyện nhất lớp ! - Nàng phì cười.
    _Ấy vậy mà lần này nó cũng nghiêm túc lắm, nhớn rồi mà ! - Tôi cũng cười theo.
    _Không biết nó có nhớ gì đến Sếp của nó ko nhỉ ? -Nàng khẽ đưa tay véo má tôi, chẳng biết nói nó hay ám chỉ tôi nữa.
    _Có chứ thưa Sếp ! Nó còn bảo anh đi tìm Sếp dù xa tận chân trời cũng không được để Sếp chạy thoát - Tôi cao hứng nói.
    _Điêu quá ! - Đang véo nhẹ bỗng nàng siết mạnh hơn
    _Ái đau ..Thật mà, ko tin bao giờ gặp nó hỏi biết liền ! - Tôi suýt xoa. Rùi về số thốc ga vọt lên.
    _Đi cẩn thận ...ngã em ! -Nàng hốt hoảng ôm chặt lấy tôi.
    _Cứ ôm chắc lấy anh thì suốt cuộc đời này em khỏi sợ gì luôn - Tôi ngoảnh lại nháy mắt.
    Nàng im lặng không nói gì, xe đã ra đến quốc lộ rồi. Vậy đấy, cứ mỗi lần nói chuyện thân mật một chút thì lại rơi vào bế tắc. Cảm giác nàng bối rối cứ như sau cái lần đi học muộn phải leo tường vào vậy ? Chẳng biết làm sao để tháo gỡ những khúc mắc này nữa.
    Muốn xoa dịu những ưu phiền thì phải biết rõ dự khởi nguồn của nó ...mà sự khởi nguồn cho những nỗi đau của chúng tôi nó bắt đầu từ đâu nhỉ ?


    ****


    Nếu những giọt nước mắt là một cách biểu hiện vụng về cho một niềm hạnh phúc vô bờ, thì nụ cười cũng có thể che dấu hoàn hảo những tận cùng của nỗi đau. Giá như mình đừng lụy quá, cứ suy nghĩ đơn giản cho dễ sống thì hay biết mấy, nhìn lại hơn hai năm dài đằng đẵng, sao cứ phải ngóng trông để rồi chuốc lấy muộn phiền..???
    Cuộc sống vốn đã chẳng trọn vẹn mới mình ngay từ lúc sinh ra, nhưng mình vẫn vui vẻ sống được, cuộc sống cứ trôi qua phẳng lặng, rồi bắt gặp những gợn sóng đầu tiên ...Em bắt đầu bước vào cuộc đời tôi, cùng vụng về nếm trải thứ tình yêu bồng bột của tuổi thơ ngây, ngu ngơ đắp xây những hoài bão, mộng tưởng những hy vọng hão huyền. Tình yêu non trẻ đáng ra chỉ như vậy mà thôi, nhưng một phút nông nổi đã suýt biến tất cả thành cơn ác mộng, rồi chúng tôi có thể vượt qua và hiểu nhau hơn, đồng cảm với nhau trong những sóng gió đầu đời, bếp lửa và nhà tranh minh chứng cho lời thề ước, và những giọt nước mắt lại đến phía sau, bởi những rào cản gia đình nên đã không đến được với nhau, người đi kẻ ở chỉ còn nỗi đau ở lại ...tôi chẳng hối hận vì nghiệm ra một điều là mãi mãi ...chân lý của cuộc đời sẽ chỉ có mình em.
    Vậy nên cái từ giá như chỉ có thể vô tình xuất hiện trong những suy nghĩ rối bời, chứ nó chẳng thể đại diện cho cõi lòng tôi.
    Phải chăng ấy là tình yêu ? Nó rắc rối khi ngay cả chính người trong cuộc cũng không thể hiểu nổi những tâm trạng của mình, nếu chỉ đơn giản theo một công thức : Tình yêu = Cảm xúc về Tâm hồn tạo ra Tình bạn + Cảm xúc về Tri thức tạo ra lòng Kính trọng + Cảm xúc về Thể xác tạo ra lòng Ham muốn, thì lại đơn giản quá, nhưng thực tế nó chẳng theo một lo-gic nào cả ...
    Mong chờ bao năm rồi nàng bất ngờ xuất hiện, khác xa với những tưởng tượng của tôi về một buổi gặp gỡ vỡ òa trong sự khắc khoải nhớ thương, nàng lạnh lùng và vô cảm, xuất hiện bên cạnh một người tự xưng là bạn trai, tôi những tưởng có thể sống lại rồi chết đi luôn được...
    Và cũng chẳng hiểu sao chúng tôi lại cùng tìm về một nơi in dấu bao kỷ niệm, tôi thì đang trong tâm trạng tuyệt vọng, về đây để bấu víu lại những mảnh hồi ức, những hy vọng đang dần vỡ vụn ...còn nàng thì sao ?
    Chúng tôi như vô thức quay lại mái nhà tranh năm xưa, quay lại những con đường ngày nào, chúng tôi bên nhau, trong cả những ảo tưởng về dĩ vãng và cả những giấc mơ. Những lời nói thân thiết, cử chỉ quan tâm nhau bỗng dưng ùa về. Nhưng vẫn đang ở một giới hạn nào đó ...
    Đôi lúc chúng tôi cảm tưởng như ngày xưa đang trở lại, nhưng đôi lúc lại thấy có một khoảng cách vô hình đang hiện hữu.
    Phải chăng những khúc mắc, nhưng câu hỏi chưa có lời giải đáp, và môi trường mới, những con người mới mà nàng phải đối mặt đang dần hình thành nên bức tường ngăn cách, cản trở chúng tôi trở lại để viết tiếp câu truyện cổ tích năm nao ...?
    Chẳng có thể cắt nghĩa được điều gì, khi cánh cửa chỉ cho phép chúng tôi được nắm tay, chữ "Tình" trong kiếp nhân sinh, đó là thiên đường hay địa ngục ..??
    Bỗng chợt nhớ đến một bài thơ trong một cuốn tiểu thuyết kiếm hiệp mà tôi đã từng đọc, tự nhiên phần nào đó vận vào chính định mệnh của hai chúng tôi:

    Hỏi người dưới thế tình là chi ?
    Hẹn nhau sinh tử cùng đi
    Ai ngờ Nam- Bắc phân ly não nùng
    Gió rét lạnh... cõi lòng chùng buớc
    Hạnh phúc đâu mà chuốc biệt ly?
    Tựa trung là kẻ tình si !
    Nam nhi tuyệt vọng, nữ nhi tuyệt tình !
    Chàng có nói : Lộ trình muôn dặm !
    Em hãy chờ, áo gấm hoàn hương !
    Nhưng mà, núi tuyết trời sương !
    Tấm thân cô quạnh biết đường nào đi ...?

    Tình yêu có thể nhìn về nhiều góc độ, trạng thái khác nhau, nhưng đối với riêng tôi nó như là một cách tạo hóa ám ảnh lên vạn vật không chỉ con người, để rồi hạnh phúc hay đau khổ đôi khi lại phải để cho số phận chọn thay, mọi thứ cũng chỉ gói gọn trong một chữ duyên mà thôi.
    Và con người thì muôn đời vẫn thế, thèm yêu nhưng sợ ly biệt, qua bao ly biệt rồi lại chỉ muốn thêm một lần nữa được yêu ...


    *****


    _Chỗ này thay đổi nhiều quá !!! - Nàng đưa mắt nhìn cảnh vật xung quanh Ga.
    _Cảnh vật thay đổi, nhưng hồi ức thì không ? - Tôi đút tay túi quần ngoảnh nhìn làn đường ray xa hun hút. Bỗng thấy một nhân ảnh chạy vụt qua mắt mình, chạy theo làn đường ray ...thất thểu ...mệt nhoài, rồi gục ngã ...
    _Hồi ức ?? Em ko hiểu ? Sao anh lại đưa em tới đây ? - Câu hỏi của nàng xóa tan những hình ảnh dĩ vãng năm xưa đang hiện về trong tâm trí tôi.
    Nhà ga ở thị xã thì lúc nào cũng chỉ lác đác một vài khách, chứ không tấp nập như Hà Nội. Nơi đây đối với nhiều người thì nó cũng chỉ là một địa điểm trung chuyển lên xuống tàu thôi, nhưng đối với tôi thì nó in dấu một kỷ niệm buồn mãi mãi chẳng thể nào phai nhòa được, thực sự đúng là tôi chẳng có định hướng gì cụ thể khi tới đây cả, trên đường về Hà Nội đi qua tự nhiên tôi muốn rẽ vào, có lẽ tôi đang muốn định nghĩa lại những xúc cảm của mình, bởi tôi biết cả tôi và nàng đều vẫn đang bị ngộp trong một mớ tâm trạng lẫn lộn không thể hiểu và nắm bắt được.
    Chúng tôi đang được ở bên nhau sau hơn hai năm xa cách và tạm bằng lòng với điều đó, còn mọi câu hỏi vướng mắc trong từng ấy năm cũng chẳng buồn suy xét nữa. Có thể tìm lại được những phút giây thoải mái, một chút cảm xúc như ngày xưa, sau cú sốc khi gặp lại nàng và trải qua những lúc tuyệt vọng thì tôi còn mong gì hơn nữa ...tôi chỉ muốn ngày hôm nay nó cứ kéo dài mãi ...dài mãi ...
    _Anh đang nghĩ gì vậy ? Sao không trả lời em ??? - Tôi giật mình ngoảnh lại, thấy nàng khẽ nhíu mày. Tôi mỉm cười nói :
    _Em còn nhớ bức thư em viết cho anh ko ? Trước khi em vào Nam ý !
    _Sao không nhớ ...?
    _Tại sao lại đột ngột như vậy? - Toi quay sang nàng.
    _Em cũng ngỡ ngàng đâu có khác gì anh, từ lúc em biết mình sắp phải xa anh tới lúc đi cũng chỉ gói gọn trong 3 ngày ngắn ngủi, em mong được gặp lại anh chí ít là một lần thôi cũng được, nhưng ba ngày không thấy anh tới lớp, em nghĩ là anh muốn tránh mặt em ...- Giọng nàng hơi nghẹn.
    _Tránh mặt ....?? - Nụ cười của tôi bỗng chuyển sang tê tái.
    _Em muốn được gặp anh trước khi đi, muốn được nhìn thấy anh, không cần nói gì cũng được, chỉ cần nhìn thấy anh thôi ...mấy buổi học cuối em luôn nhìn về chỗ anh ngồi, luôn ngóng ra cửa lớp để hy vọng nhìn thấy anh tới ...nhưng ...- Nàng nức nở, nươc mắt lưng tròng.
    _Có nhiều chuyện khó thể nói hết được ...- Tôi trìu mến đưa tay quyệt những giọt nước mắt đang lăn dài trên má nàng. Rồi nhẹ nắm lấy tay nàng đi về phía đường ray.
    _Giá như em biết anh cũng nhớ em và muốn gặp em đến nhường nào ? Ba ngày ấy đối với anh cũng là những ngày ác mộng kinh khủng ! Tiếc là số phận trêu ngươi, tất cả những gì anh có thể làm được là chạy theo làn đường ray này và tuyệt vọng nhìn đoàn tàu dần mang em đi ...-Tôi nói, đưa mắt nhìn, hình ảnh hai thằng thất thểu trong buổi chiều ảm đạm hôm ấy bỗng nhiên lại hiện về rồi nhòa đi theo những xúc cảm xót xa.
    _Hôm ấy anh cũng chạy ra đây ...anh đuổi theo em ư ...?- Nàng thảng thốt.
    _Thằng Sơn nó tới sớm hơn thì anh đã có thể gặp em rồi ...giá như ...-Tôi đang định nói tiếp thì nàng đưa tay chặn miệng tôi, rồi nàng ôm chầm lấy tôi... Chẳng thể kìm được nữa, tôi cũng ôm lấy nàng, hai hàng nước mắt lăn dài trên má.
    _"Hoàng tử mít ướt, đừng khóc nữa .." - Chẳng biết nàng đang nói, hay là lời thì thào từ trong sâu thẳm tiềm thức của tôi vọng về, tôi chẳng thể phân biệt nổi nữa, đó là câu đầu tiên trong bức thư nàng viết cho tôi, bức thư ngày nào với những dòng chữ nhòe mực, nàng bảo tôi đừng khóc nhưng chính nàng cũng chẳng thể ngăn nổi những dòng lệ ấy...
    Dịu dàng ôm lấy thân hình đang thổn thức của nàng, nhìn xa xa phía đường ray kia bỗng thấy chính hình ảnh mình ngày trước đứng đó và ngoảnh lại nhìn mình mỉm cười, rồi tôi hướng mắt về phía chân trời, nơi ấy đang có nhưng tia nắng le lói hiếm hoi của mùa đông chiếu rọi ...