1. Chào mừng Khách đến với VietWriter.Com, chúc bạn có những phút giây online vui vẻ.

Hot OnGoing NỮ PHÁP Y MAU NHẢY VÀO TRONG BÁT

Thảo luận trong 'Truyện trinh thám' bắt đầu bởi ♚ℋoàng ℕgọc♔, 29/6/16.

  1. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,417
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 26: CÓ BẠN GÁI?

    Tăng Dĩ Nhu nuốt giận, ăn qua loa vài miếng; đợi cô ăn xong Khúc Mịch đứng dậy thu dọn bát đĩa.

    “Cô mời cơm nên tôi phải rửa chén. Rất công bằng!”

    “Anh chỉ có dùng phòng khách nhà tôi mà thôi, làm sao có thể để anh làm vậy?” Tăng Dĩ Nhu cao giọng.

    “À! Cô không cần ngại!” Anh vừa đi về phía nhà bếp vừa nói, “Vừa rồi tôi chưa trả tiền, tôi nghĩ nhất định ông chủ sẽ ghi sổ tên cô!”

    Hả??? Nghe đến đây Tăng Dĩ Nhu ngẩn người, một lúc sau cô vò đầu bứt tóc … Người đàn ông này thuộc thể loại gì đây?

    Xoảng!

    Trong phòng bếp vang lên âm thanh chén dĩa bể!

    Tăng Dĩ Nhu vội vã chạy vào, nhìn thấy chiếc chén hoa bằng sứ cô thích nhất bị vỡ thành nhiều mảnh trên mặt đất, còn trong chậu rửa chén có rất nhiều bọt, thơm nồng mùi xà bông rửa chén.

    Anh khẽ nhíu mày, giọng ảo não: “Cô biết đó …. Tôi ở bệnh viện tâm thần suốt ba năm …”

    “Ok! Tôi hiểu, mỗi ngày anh chỉ có ăn và uống. Đến khi được chuyển lên lầu trên, anh bị trói chặt hai tay, không thể động đậy, hằng ngày đều nhờ điều dưỡng đút cơm, cho uống nước. Vì lẽ đó … không phải anh cố ý!” Tăng Dĩ Nhu cắt ngang lời giải thích của anh.

    “Cô hiểu là được rồi!” Anh hài lòng gật đầu, sau đó dĩ nhiên quay ra phòng khách, ngồi xuống xem tivi và ăn nửa quả xoài còn lại.

    Khúc Mịch chỉ vào trong bếp chưa đầy hai phút làm sao có thể biến bếp nhà cô thành ra thế này? Trên bồn rửa chén đầy nước xà bông, khăn lau bàn thì nửa trong nửa ngoài khiến cho nước theo dòng nhỏ tỏng tỏng xuống đất, chảy lênh láng ra sàn, dấu chân đầy nước kéo ra đến tận ngoài phòng khách, chiếc chén hoa vỡ tan tành.

    Tăng Dĩ Nhu cố gắng nuốt giận, nhanh tay dọn dẹp sạch sẽ. Khi cô lau vết chân đến phòng khách thì phát hiện ai đó đã ngủ khò khò trên ghế sofa.

    Mấy bữa nay vì vụ án của vợ chồng Lệ Trường Phong nên hầu hết các thành viên trong đội hình sự đều phải tăng ca. Vì Lệ Trường Phong là ông chủ lớn, mối quan hệ rất rộng, nên việc điều tra khó khăn hơn gấp nhiều lần.

    Khi bọn họ tìm đến Wanda, phát hiện sau khi vợ chồng Lệ Trường Phong chết không lâu hắn cũng mất tích.

    Điều tra thẻ ngân hàng và thẻ căn cước của Wanda phát hiện nghi phạm chưa từng mua vé xe lửa, vé máy bay, cũng không dùng thẻ căn cước đăng ký khách sạn hay nhà trọ.

    Khúc Mịch kết luận hắn chưa trốn xa, yêu cầu cảnh sát giao thông hiệp trợ bố trí chốt chặn ở các giao lộ, nếu phát hiện ra Wanda, ngay lập tức bắt người. Anh liên lạc bên công an thành phố Lâm nhờ bên đó trợ giúp.

    Có lẽ chẳng bao lâu Wanda sẽ sớm sa lưới. Tuy nhiên Tăng Dĩ Nhu cảm thấy hắn không phải là hung thủ sát hại vợ chồng nhà họ Lệ. Cô chỉ nghĩ đơn giản, một người đứng lên vì các nhân viên để phản đối chính sách của tập đoàn Lệ Thị thì làm sao có thể uất hận đến mức giết người rút máu, lại còn làm chuyện biến thái với xác nạn nhân nữ?

    Nhưng cảnh sát phá án phải cần có chứng cứ, bây giờ hắn vẫn là nghi phạm lớn nhất, chỉ có thể tìm ra hắn mới được.

    Một bên gia tăng truy bắt Wanda, bên kia tiếp tục điều tra các mối quan hệ của hai vợ chồng Lệ Trường Phong. Cảnh lực không đủ, Khúc Mịch ban ngày điều tra, ban đêm nghiên cứu tư liệu vụ án, mấy bữa nay ngủ không đủ giấc.

    Người đàn ông trước mắt cô đây đang ngủ rất say, quầng mắt hơi thâm. Tăng Dĩ Nhu đột nhiên nhớ đến từ khi anh rời khỏi bệnh viện tâm thần đã sắn tay vào giải quyết vụ án. Ở một nơi như vậy, anh có thể ăn ngon ngủ yên không? Anh không quan tâm bản thân, nhưng người nhà cũng mặc kệ anh sao?

    Người nhà? Hình như anh chưa bao giờ nhắc đến gia đình, giống như chỉ có một mình. Không lẽ anh là cô nhi giống cô? Nếu không là cô nhi thì cũng là dạng đơn độc như thế, chứ nếu không ai lại có thể nỡ lòng nhìn người thân mình ở trong bệnh viện tâm thần ba năm mà không động lòng?!!

    Nghĩ đến đây, Tăng Dĩ Nhu dấy lên cảm giác đồng bệnh tương liên, lại một lần nữa tha thứ mọi lỗi lầm của anh.

    Cô vào phòng ngủ lấy chiếc mền mỏng đắp lên người Khúc Mịch, sau đó về phòng làm việc. Cô mở máy ghi âm, nghe đi nghe lại nhiều lần quá trình mình nghiệm thi, rồi coi lại tất cả bức ảnh chụp tại hiện trường.

    Tăng Dĩ Nhu làm pháp y đã nhiều năm nhưng chưa từng tiếp xúc qua vụ án như vậy. Cô có thể xác định kết quả nghiệm thi rất chuẩn xác, nhưng những chỗ mâu thuẫn kia lại không cách nào giải thích.

    Không biết qua bao lâu, cô từ từ ngủ thiếp đi. Đến khi tỉnh dậy thì trời đã sáng.

    Oạch!!! Trong nhà còn một người đàn ông! Ngay lập tức cô vọt ra bên ngoài, trên ghế sofa chỉ còn chiếc mền được gấp gọn, không có ai.

    Trong nhà bếp tỏa hương thơm thoang thoảng, cô chạy vào. Trên bàn bếp hỗn loạn, bên cạnh có một tờ giấy.

    “Tôi ăn còn dư!”

    Tăng Dĩ Nhu dở khóc dở cười.

    Cô mở nắp nồi thủy tinh, cháo còn nóng hổi, bên trong còn bỏ thêm cải, cà rốt, phía trên còn có hành lá.

    Dĩ Nhu nếm thử một muỗng, vừa ăn, cháo mềm mịn, ngọt thơm, cho vào miệng là tan! Rất ngon! Xem ra người tốt chắc chắn được đền đáp, đang tận hưởng sung sướng, cô chợt liếc nhìn bên cạnh, đồ đạc lung tung, đưa mắt nhìn sàn nhà, trong lòng lại phiền muộn.

    Chỉ là nấu cháo thôi mà … Sao giống đánh trận thế này? Dĩ Nhu đành bỏ muỗng xuống, thu dọn bãi chiến trường. Đến khi đổ rác vào thùng cô chợt phát hiện … Bên trong đầy cháo nấu hư … Mùi khê, khét bốc lên nồng nặc.

    Oài! Bữa sáng này chi phí quá cao … thật sự quá cao! Tăng Dĩ Nhu khóc không ra nước mắt, âm thầm liệt Khúc Mịch vào dạng nhân vật không được hoan nghênh nhất.

    Đến Cục cảnh sát vừa trông thấy Khúc Mịch là cô quay đầu đi, chỉ nghe phía sau truyền đến đoạn đối thoại.

    “Ồ! Sao tay Đội trưởng Khúc lại bị phỏng?”, Kha Mẫn là bà nội trợ nên nhìn thấy vệt đỏ trên tay anh là để ý ngay tức khắc.

    Khúc Mịch không nói tiếng nào, mở lòng bàn tay, lại nghe Kha Mẫn la lên: “Vết bỏng phồng rộp lên rồi, còn bị đứt tay nữa! Đội trưởng Khúc cuối cùng là anh bị làm sao?”

    “Nấu cháo!”, Khúc Mịch oán thán … Bước chân Tăng Dĩ Nhu khựng lại.

    “Một người đàn ông mà phải xuống bếp thì thật sự là quá khó!”, Kha Mẫn là phụ nữ truyền thống, cho răng người đàn ông chỉ cần kiếm tiền nuôi gia đình, còn chuyện nấu nướng giặt giũ là của phụ nữ, “Đội trưởng Khúc nên cân nhắc chuyện có bạn gái đi. Dựa vào điều kiện của anh, phụ nữ đứng xếp hàng dài cho anh lựa chọn. Nên có người chăm sóc anh đỡ phải xuống bếp!”

    Có bạn gái? Một người hẹp hòi, độc miệng, kiêu ngạo như anh ai có thể chịu được!

    Không tiếp xúc anh sẽ không biết, còn tôn anh làm thần tượng. Thử một lần đi … trong nháy mắt tan biến hết.

    “À! Tôi có bạn gái rồi!”

    Dĩ Nhu ngẩn người, lập tức quay đầu nhìn anh, đối diện với ánh mắt thâm sâu của Khúc Mịch.

    Có bạn gái rồi mà vẫn qua nhà cô ăn ăn uống uống … Kỳ cục! Thế nhưng cô cũng cực kỳ tò mò không biết bạn gái Khúc Mịch sẽ là người phụ nữ thế nào mới có thể chịu được anh?

    “Có bạn gái rồi ư??? Khi nào đưa qua đây cho mọi người diện kiến nhé!” Kha Mẫn hứng thú: “Tôi đoán cô ấy rất xinh đẹp … thế mới xứng với Đội trưởng Khúc!”

    “Dung mạo … không khó coi! Mọi người còn rất nhiều cơ hội để gặp cô ấy, không cần hấp tấp. Cô ấy hay khó chịu, mắc bệnh sạch sẽ, không thích nấu cơm, nói chuyện không khéo …”

    Trời … Còn có người lại đi miêu tả bạn gái mình như thế sao? Thật sự Tăng Dĩ Nhu muốn xông lên hỏi anh… ‘Rốt cục anh thích cô ấy ở điểm nào?’
     
  2. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,417
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 27: PHÁT HIỆN QUAN TRỌNG

    “Đội trưởng Khúc! Có phát hiện quan trọng!” Mạnh Triết vào phòng làm việc, vừa la vừa rót một ly nước, rồi uống một hơi cạn sạch.

    Khúc Mịch đang đọc báo, nghe thấy thế thì ngẩng đầu lên; nhưng gương mặt anh không có chút biểu cảm, tựa hồ không hề hứng thú với tin của Mạnh Triết.

    Trái lại Mạnh Triết cực kỳ phấn chấn: “Thật là kinh thiên động địa, nếu đám phóng viên mà biết bảo đảm sẽ phát điên lên hết!”

    Vừa nhắc đến hai từ phóng viên, Khang Bình vừa bước chân qua đội hình sự để đưa báo cáo cảm thấy đau hết đầu. Người phóng viên Hoắc Thể Ni kia cả ngày gọi điện thoại cho anh ta chẳng phải để hẹn hò mà chỉ quấn quýt xin anh chi tiết kết quả nghiệm thi.

    Lệ Trường Phong là người khá có danh tiếng trong xã hội, để không gây xôn xao dư luận nên cảnh sát không công bố chi tiết vụ án. Đặc biệt là chuyện giết trước hiếp sau của Hà Ngọc Phượng càng là cơ mật, ngoại trừ đội hình sự không ai biết được chuyện này.

    Dĩ nhiên Khang Bình không thể tiết lộ cho cô ta, ngày nào cô ta gọi khiến anh ta muốn nổ tung. Để giải quyết chuyện này, Khang Bình nhanh chóng cho cô ta vào black-list.

    “Nào … nào … Rốt cục đã phát hiện ra chuyện gì quan trọng, mau nói!” Lục Ly thấy Mạnh Triết muốn thừa nước đục thả câu nên gõ nhẹ lên đầu anh ta một cái.

    “Phát hiện này có liên quan đến phóng viên Hoắc Thể Ni, cũng là bạn gái của Khang Bình. Cô ta đã từng chụp được một loạt ảnh, cô ta muốn lên bài nhưng đến ngày sắp chữ thì bị buộc phải tháo xuống. Cũng vì chuyện này cô ta cãi nhau với chủ biên một trận, rồi xin từ chức mới qua bên tạp chí này công tác.”

    “Bức ảnh nào?” Nghe tin có liên quan đến Hoắc Thể Ni, Khang Bình biết chắc sẽ là tin có nội dung rất ‘nóng’.

    Mạnh Triết mở to đôi mắt, dùng hết sức nói to: “Tên Từ Gia Dư có quan hệ với mẹ vợ!”

    Hả???? Nghe xong ai nấy đều trợn mắt há mồm vì kinh ngạc, cái này không phải là loạn luân sao? Chẳng trách mọi người đều nói đừng thấy mấy người nhà giàu cao quý sang trọng, đằng sau bộ mặt ấy là vô số điều xấu xa và dơ bẩn.

    “Hắn và nạn nhân Hà Ngọc Phượng là tình nhân … Vậy có khi nào tinh dịch trên cơ thể Hà Ngọc Phượng là của hắn không? Hoặc có thể nói hắn biến yêu thành hận, trong lúc tâm trạng bức bối mang dao đi giết vợ chồng Lệ Trường Phong?” Lục Ly suy đoán, “Đội trưởng Khúc, nên bắt tên Từ Gia Dư này ngay lập tức, hắn có khả nghi rất lớn!”

    Khúc Mịch gật đầu đồng ý, nhưng bộ mặt vẫn lãnh đạm, trước sau như một.

    Từ Gia Dư mau chóng được đưa về Cục cảnh sát. Vừa đến nơi hắn đã lên tiếng kháng nghị: “Tôi muốn kiện. Cảnh sát các người không thể đối xử với một công dân tốt như vậy. Tôi là quản lý của tập đoàn Lệ Thị, hành động thế này là phá hỏng danh dự của tôi! Tôi sẽ sử dụng quyền lợi của mình, mời luật sư riêng cáo buộc các anh tội tổn hại danh dự người khác.”

    Vừa rồi trước mặt Lệ Lăng như chuột gặp mèo, mới rời cô ta được một chút đã vênh vênh váo váo. Chức danh con rể nhà họ Lệ khiến hắn có được không ít.

    Lục Ly càng xem thường hắn, lịch sự thì coi hắn là con rể nhà họ Lệ, nói khó nghe một chút hắn chính là thứ bám váy đàn bà!

    Ai cũng biết người con rể này xuất thân bần cùng; cưới được thiên kim nhà họ Lệ, một bước lên mây. Chuyện này cũng bình thường, chứng tỏ hắn có thủ đoạn, có mị lực. Tuy nhiên khi dấn thân vào giới quý tộc hắn ngay lập tức lộ ra vẻ mặt ngạo mạn, ỷ thế hiếp người, coi khinh những người thuộc tầng lớp nghèo khổ, khiến tất cả mọi người đều căm ghét.

    “Ông Từ! Phối hợp điều tra với cảnh sát là trách nhiệm và nghĩa vụ của mỗi công dân. Anh có quyền lợi, nhưng đừng quên nghĩa vụ là một công dân” Lục Ly dùng ngôn từ chính luận nói với hắn, “Anh và nạn nhân Hà Ngọc Phượng có quan hệ gì?”

    Từ Gia Du không phải tên ngốc, cảnh sát cố ý chỉ mời một mình hắn đến đây chứng tỏ sẽ không tra hỏi mấy vấn đề vớ vẩn như vậy. Ánh mắt hắn lóe lên một cái, do dự một chút rồi trả lời: “Hà Ngọc Phượng là mẹ vợ của tôi, ai cũng biết!”

    “Anh vui lòng nói thật, đừng giả ngu, gọi anh đến đây đương nhiên chúng tôi đã có chứng cứ!” Mạnh Triết thấy hắn cứng miệng liền lên tiếng nói: “Năm trước có người bắt gặp anh và bà Hà Ngọc Phượng đêm khuya cùng nhau xuất hiện tại một khách sạn. Khi ấy là tiêu đề trên các tạp chí lớn nhỏ, sau đó nhờ Lệ Lăng đứng ra bác bỏ tin đồn, việc này mới lắng xuống.”

    “Đó cũng chỉ là tin đồn, chỉ là do bụng dạ khó lường của người cầm bút. Vì để thu hút độc giả, tăng số lượng tiêu thụ mà có không ít phóng viên bỏ qua đạo đức nghề nghiệp, nói không thành có. Cảnh sát các anh đều phải chú ý chứng cứ, đừng ngậm máu phun người!” Từ Gia Dư đương nhiên không thừa nhận.

    Con rể có quan hệ bất chính với mẹ vợ, ngay cả dân thường còn trở thành tiêu đề trên tạp chí, chứ đừng nói đến là thân phận là người nhà họ Lệ! Hà Ngọc Phượng đã chết, hắn chỉ cần ngậm chặt miệng, sống chết không thừa nhận thì không ai làm gì được hắn.

    “Anh coi đây là gì?” Mạnh Triết quăng một xấp ảnh trên mặt bàn, dĩ nhiên là ảnh âu yếm của hắn và Hà Ngọc Phượng.

    Hôn môi, sờ ngực, còn có rất nhiều động tác ám muội khác. Nhiều góc độ, nhiều cảm xúc, chụp rõ từng lỗ chân lông.

    Khuôn mặt hắn hoàn toàn biến sắc, năm đó có một tạp chí mang xấp hình của hắn và Hà Ngọc Phượng tìm đến tận nơi, đòi mức giá cao để có được chúng. Không ngờ bọn họ còn để lại một bản lưu. Thật sự hại chết hắn rồi!

    Trông thấy biểu cảm của hắn, Mạnh Triết hừ lạnh một tiếng: “Thế nào? Không thừa nhận?”

    Từ Gia Dư không lên tiếng, cúi gằm, mím chặt môi, không biết đang suy nghĩ điều gì.

    “Anh và nạn nhân có quan hệ bất chính, và nạn nhân chính là mẹ vợ của anh. Mối quan hệ này nếu để mọi người biết không chỉ anh không còn mặt mũi ra đường mà ngay cả tập đoàn Lệ Thị cũng bị ảnh hưởng không ít. Lệ Trường Phong phát hiện mối quan hệ của hai người, cũng không dễ dàng buông tha. Vì vậy anh nổi điên một dao giết chệt Lệ Trường Phong!”

    Từ Gia Dư nghe xong, ngẩng đầu, giọng bình tĩnh: “Tôi không giết người!”

    “Hà Ngọc Phượng là mẹ kế của Lệ Lăng, mẹ con cô ta tình cảm vốn đã không tốt, thậm chí còn bị coi là nước với lửa. Lệ Lăng thì suốt ngày mở miệng ra lệnh với anh, nên anh mang trong lòng oán hận, đi rù quyến lại bà Hà Ngọc Phượng.

    Hà Ngọc Phượng tuổi tác đã lớn, anh căm ghét thậm chí còn cảm thấy buồn nôn mỗi khi lên giường với bà ta! Anh muốn thoát khỏi Hà Ngọc Phượng nhưng đã bị bà ta khống chế, anh nảy sinh oán hận, không chỉ có giết chết mà còn cưỡng hiếp để thỏa cơn giận!” Lục Ly chứng kiến sắc mặt hắn từ từ thay đổi, khi nghe thấy ‘bị giết chết mà còn cưỡng hiếp’, sắc mặt hắn ngập tràn bi thương.

    “Là ai! Là ai tàn nhẫn như vậy … Quả thực không bằng cầm thú!” Hắn cuộn chặt tay thành nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi: “Đồng chí cảnh sát! Mọi người đừng lãng phí thời gian ở chỗ tôi. Tôi rất muốn giết tên lão già ích kỷ dối trá Lệ Trường Phong nhưng chưa từng bao giờ có ý muốn giết Ngọc Phượng. Cô ấy chết quá thảm, mọi người nhất định phải tìm ra hung thủ, rửa mối hận này cho cô ấy!”

    ‘Ngọc Phượng’ … Nghe hai chữ này tất cả đều ngẩn người.
     
  3. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,417
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 28: TỰ MÌNH NGHĨ

    Mọi người nghe Từ Gia Dư gọi mẹ vợ mình là ‘Ngọc Phượng’, hơn nữa giọng điệu còn vô cùng tự nhiên. Khi hắn nghe Hà Ngọc Phượng bị giết trước hiếp sau, sắc mặt hắn biểu lộ sự đau đớn tột độ.

    Lẽ nào hắn thật sự yêu Hà Ngọc Phượng? Nghĩ đến đây Mạnh Triết giật nảy mình, khẩu vị của Từ Gia Dư quả thật đặc biệt.

    Tuy rằng Hà Ngọc Phương biết chăm sóc sắc đẹp nhưng dù sao cũng đã là phụ nữ hơn năm mươi. Đắp mặt nạ, sử dụng mỹ phẩm, đi spa, đi thẩm mỹ viện có thể khiến da mặt bà ta có độ đàn hồi, căng bóng nhưng khi nhìn xuống vùng cổ thì không thể nào che giấu được.

    Đặc biệt là ngực bà ta đã chảy xệ, phía dưới có sẹo chứng tỏ đã từng giải phẫu nâng ngực rồi sau này buộc phải lấy ra. Trên eo tuy rằng không có ngấn mỡ nhưng nhìn kỹ da đã rạn nứt khá nhiều, rõ ràng là vết tích lưu lại sau khi giảm cân.

    Khúc Mịch liếc nhìn tư liệu của Từ Gia Dư, trên đó có đề cập hắn và mẹ sống nương tựa nhau từ bé, mãi cho đến năm ngoái mẹ hắn qua đời, trong tình huống này dễ này sinh ‘Luyến mẫu tình kết’*.

    *Luyến mẫu tình kết: là một trong những nghiên cứu của nhà tâm lý học Sigmund Freud –Hội chứng Oedipus (Oedipus-complex). Có thể hiểu đơn giản là bệnh cuồng/yêu cha mẹ mình quá mức.

    Khúc Mịch khép tư liệu, hỏi: “Anh cùng Hà Ngọc Phượng có quan hệ thân mật, suy nghĩ thử coi, bà ta có kẻ thù nào không?”

    “Ngọc Phượng nhìn bề ngoài dữ dằn nhưng thực chất là một người tốt. Cô ấy tin vào Phật, mùng một và ngày rằm đều ăn chay, rất khiêm tốn, không trách cứ ai ngay cả người giúp việc nhà. Tôi không biết ai lại phát điên lên như vậy, đã dùng dao đâm cô ấy thì thôi đi, lại còn ấn đầu cô ấy vào bồn tắm. Ngọc Phượng không biết bơi, rất sợ nước. Khi tắm cô ấy không bao giờ ngâm bồn, chỉ dùng vòi sen. Tôi có thể tưởng tượng được khi ấy cô ấy kinh hãi đến mức nào!”

    Nghe đến đây, Khúc Mịch khẽ nhíu mày, hạ bút ghi lại trên quyển sổ tay màu đen.

    “Chuyện bà ta sợ nước còn có ai biết không?” Khúc Mịch có vẻ khá hứng thú với chuyện này.

    Đang rơi vào hồi ức, câu hỏi của Khúc Mịch khiến hắn ngẩn người, tỉnh táo trở lại: “Tôi không biết, có thể ngoại trừ tôi ra thì không ai biết. Ngọc Phượng từng kể với tôi Lệ Trường Phong không hề để ý đến cô ấy, bọn họ lấy nhau vì gia đình hai bên. Lệ Trường Phong bên ngoài có phụ nữ khác, đưa luôn về sống trong nhà mặc kệ cảm nhận của Ngọc Phượng. Hai vợ chồng đã sớm ly thân, nhưng bên ngoài thì không có biểu hiện gì để tránh người ngoài nhòm ngó.”

    “Lệ Lăng biết mối quan hệ giữa anh và Hà Ngọc Phượng không?”

    “Cô ta cả ngày chỉ lo mua sắm ở đất nước này, ở thành phố nọ, còn thời gian đâu mà quan tâm đến tôi? Hơn nữa cô ta rất tự phụ, làm sao có thể nghĩ đến chuyện tôi lại yêu phụ nữ lớn tuổi và không xinh đẹp như Ngọc Phượng.”

    “Tại sao anh lại yêu Hà Ngọc Phượng?” Mạnh Triết không nén nổi tò mò, Vương Nhân Phủ cũng bày ra bộ mặt hiếu kỳ.

    “Tại sao tôi không thể yêu Ngọc Phượng?” Từ Gia Dư hỏi ngược lại, ngữ khí khá tức tối, “Lệ Lăng là một người phụ nữ nóng nảy và ấu trĩ, tôi từ trước đến nay không được nói thêm câu thứ hai, cứ không thuận ý là mắng chửi. Năm đó nếu không phải vì cô ta chạy tiền thuốc thang cho mẹ tôi thì tôi chắc chắn sẽ không cưới cô ta. Tuy nhiên cũng phải cám ơn cô ta, nếu không nhờ cô ta tôi không thể nào quen biết Ngọc Phượng.

    Ngọc Phượng dịu dàng, hiểu tính ý người khác. Mỗi tối tôi làm về trễ cô ấy luôn nhắn thím Vương hâm đồ ăn khuya cho tôi. Khi tôi mới bước chân vào tập đoàn Lệ Thị, đám nhân viên không phục, xuất hiện không ít mấy tên ngáng đường, tất cả đều nhờ có Ngọc Phượng đứng trong Hội đồng quản trị trợ giúp, là chỗ dựa duy nhất của tôi.

    Từ khi mẹ tôi mất, Ngọc Phượng chính là người tốt nhất thế gian này! Tôi không quan tâm đến tuổi tác của cô ấy, cũng không để ý đến thân phận, tình yêu chiến thắng tất cả! Chúng tôi vốn dĩ dự định sẽ thu gom tiền của, rồi cùng nhau bỏ trốn, ai ngờ …” Nói đến đây, đường đường là một đấng nam nhi, hắn lại rơi lệ.

    Lục Ly chau mày: “Ngày mùng 8, từ mười hai giờ đêm đến rạng sáng một giờ rưỡi anh ở đâu? Ai có thể chứng minh?”

    “Tôi đã nói tôi không phải là hung thủ giết người!” Từ Gia Dư kích động: “Lúc đó tôi ở nhà ngủ, không có ai làm chứng!”

    “Nơi đây là Cục cảnh sát, không phải là chợ trời!” Lục Ly không vừa mắt với anh ta, cứ chiếu theo quy tắc tạm giam hai mươi bốn tiếng.

    Tăng Dĩ Nhu tiến hành xét nghiệm và so sánh ADN với tinh dịch lưu lại trong cơ thể Hà Ngọc Phượng.

    “Từ Gia Dư không phải là hung thủ sát hại Hà Ngọc Phượng!” Khi Khúc Mịch đến phòng làm việc của Tăng Dĩ Nhu hối kết quả, Tăng Dĩ Nhu dùng câu khẳng định nói thẳng với anh.

    “Ồ! Nói nghe một chút!” Đáy mắt Khúc Mịch ánh lên ý cười, nhưng không dễ phát hiện.

    “Nếu như Từ Gia Dư thật sự yêu Hà Ngọc Phượng, không thể sát hại bà ta theo kiểu dằn vặt như vậy; còn nếu không yêu, hắn dằn vặt thì cũng có lý, thế nhưng không thể nào cưỡng hiếp sau đó.”

    “Tại sao?” Càng nghe Khúc Mịch càng thấy hứng thú.

    Tăng Dĩ Nhu chỉ vào màn hình vi tính rồi so sánh với kết quả kiểm nghiệm: “Rất đơn giản, cho dù còn sống cũng chẳng thể nào khiến cho hắn hứng thú, chết rồi lại càng không thể dễ dàng đạt trạng thái cương cứng. Trừ phi Từ Gia Dư là tên biến thái, có niềm đam mê đặc biệt với tử thi. Nhưng tôi có thể nhìn ra hắn rất bình thường, không giống biến thái.”

    “Từ Gia Dư không biến thái, cũng chẳng bình thường.” Khúc Mịch khẳng định, “Hắn mắc chứng ‘Luyến mẫu tình kết’! Mẹ hắn mất năm ngoái và hắn cũng bắt đầu mối quan hệ với Hà Ngọc Phượng từ năm ngoái, có thể trong tiềm thức toàn bộ tình mẫu tử của hắn đã được chuyển lên người Hà Ngọc Phượng. Vì vậy hắn không thể sát hại Hà Ngọc Phượng cũng không hề cưỡng hiếp bà ta. Hung thủ là một người khác.”

    “Vậy tại sao anh còn đồng ý cho Lục Ly tạm giam hắn?”

    “Hắn và Hà Ngọc Phượng có quan hệ, tôi khẳng định hắn biết một số chuyện mà người ngoài không biết!” Giọng Khúc Mịch có vẻ đắc thắng: “Từ trong lời khai của hắn tôi phát hiện một manh mối vô cùng quan trọng.”

    Trông thấy bộ dáng hứng thú của Tăng Dĩ Nhu, Khúc Mịch tiếp lời: “Hà Ngọc Phượng sợ nước, xưa nay không tắm bồn.”

    Cái này cũng được coi là manh mối quan trọng ư? Lại còn vô cùng quan trọng! Tăng Dĩ Nhu cảm thấy đây là chuyện bình thường, người không thích ngâm bồn trên thế giới này có đầy, điều này nói lên được vấn đề gì?

    Tít! Tít! Âm thanh vang lên hai tiếng báo kết quả ADN đã có. Quả nhiên không hề trùng khớp. Từ Gia Dư không phải hung thủ giết người.

    Khúc Mịch cầm lấy kết quả, rồi bước đi. Dĩ Nhu gọi anh lại: “Đội trưởng Khúc! Hà Ngọc Phượng không tắm bồn thì có liên quan gì đến vụ án?”

    Anh xoay người, ngoắc ngoắc tay ra hiệu Tăng Dĩ Nhu.

    Dĩ Nhu ngẩn người, lập tức hiểu ra: Đây là cơ mật, cẩn thận vẫn tốt hơn.

    Cô vội đi về phía Khúc Mịch, đưa tai kề sát gương mặt anh. Mùi thuốc lá nhàn nhạt lan tỏa, dĩ nhiên rất thơm.

    Khúc Mịch liếc Tăng Dĩ Nhu, cô hơi nhón chân, lỗ tai để sát bên miệng anh, ánh mắt anh đột nhiên trở nên sâu thăm thẳm.

    “Tự mình nghĩ!” Anh ném lại một câu rồi nhanh chân rời đi.

    Tăng Dĩ Nhu tưởng sẽ được nghe cao kiến gì, nhưng không ngờ chỉ là ba chữ này!

    Tên phách lối! Tăng Dĩ Nhu rủa thầm trong bụng!
     
  4. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,417
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 29: HAI ANH EM

    Khi Từ Gia Dư bị tạm giam, Lệ Lăng vẫn còn đang đi mua sắm tại Pháp, nhận được tin mau chóng đặt chuyến bay sớm nhất trở về. Vừa xuống máy bay, cô ta vội vã đến Cục cảnh sát, xộc thẳng đến đội hình sự, dáng vẻ hùng hùng hổ hổ.

    “Các người có quyền gì bắt người? Nếu như không đưa ra được bằng chứng cụ thể tôi sẽ cho từng người từng người ở đây bay mất chén cơm*.” Cô ta liếc một cái sắc lẹm, sau đó an vị trên ghế, phía sau là anh luật sư đeo kính, “Luật sư Vương, cậu giúp tôi đàm phán với bọn họ, tôi muốn Gia Dư ngay lập tức được thả.”

    “Ồ!” Khúc Mịch kéo quyển báo xuống khỏi tầm mắt, liếc Lệ Lăng, rồi quay sang hỏi Lục Ly: “Từ Gia Dư tạm giam được bao lâu rồi?”

    “Mười sáu tiếng!” Lục Ly thẳng thắn trả lời.

    “Ừm! Chưa đủ hai mươi bốn tiếng không thả người! Chén cơm của các cậu … Còn nguyên!” Khúc Mịch nhàn nhạt lên tiếng, sau đó lại chăm chú đọc báo, không để ý đến Lệ Lăng và anh luật sư kia.

    “Thái độ của anh là gì đây? Anh là Đội trưởng phải không? Tôi sẽ kiện anh, không những mất chén cơm mà đời này đừng mong ngóc đầu lên được! Luật sư Vương, cậu kiện anh ấy cho tôi!” Lệ Lăng chỉ chỉ Khúc Mịch, gào thét như một con mẹ hàng tôm hàng cá.

    Cô ta tưởng tòa án là do nhà cô ta mở chắc, muốn kiện ai thì kiện?!!

    Khúc Mịch đặt tờ báo xuống, cô ta nghĩ anh sẽ nói chuyện với mình, ai ngờ Khúc Mịch chỉ chậm rãi đứng dậy, rót một ly nước, thong thả uống một ngụm.

    Từ nhỏ đến lớn Lệ Lăng chưa bao giờ bị người ta coi thường đến mức này. Tính khí đại tiểu thư nổi lên, tức đến xanh mặt, hai tay run rẩy.

    “Luật sư Vương, mau mau nghĩ ra một lý do, tôi muốn kiện anh ta!”

    “À … Cô Lệ, cảnh sát có quyền bắt và thẩm vấn những người có liên quan đến vụ án, trong trường hợp đặc biệt còn được quyền tạm giam trong vòng hai mươi bốn tiếng. Tôi … tôi … không có cách nào …”

    “Sao lại không có cách? Tôi dùng tiền thuê cậu không phải để nghe ba chữ này! Mặc kệ cậu dùng phương pháp gì, nhất định phải kiện cho anh ta ngồi tù. Chức Đội trưởng đội hình sự đừng mong giữ được!” Lệ Lăng đập bàn, chỉ thẳng vào mặt anh chàng luật sư, ngón tay được sơn vẽ cẩn thận đụng đến chóp mũi anh ta. “Nếu như không kiện được thì cậu từ chức đi, Lệ Thị không nuôi mấy kẻ vô dụng!”

    Anh luật sư bị chửi như tát nước trước mặt mọi người, nhưng không dám cãi lại nửa câu, bộ dạng khúm núm.

    Mồ hôi trán tuôn ra liên tục, anh ta rút khăn tay chậm chậm, đột nhiên hai mắt sáng rỡ, tiến đến Lệ Lăng thầm thì vài câu.

    “Đúng! Tôi muốn nghiệm thương!” Nghe xong Lệ Lăng đột nhiên la lớn.

    Nghiệm thương? Mọi người xung quanh cảm thấy khá khó chịu, người còn đứng sờ sờ ra đó, nghiệm thương cái gì cơ chứ? Điên à?

    “Tinh thần của tôi chịu thương tổn, thương tổn cực kỳ lớn!” Lệ Lăng xoay qua Khúc Mịch gào thét.

    Khúc Mịch hừ một tiếng: “Đúng! Phải nghiệm thương, rõ ràng là đại não cô ít nếp nhăn, óc cấu tạo khác hẳn người bình thường. Có bệnh --- Phải trị! Không được ngưng thuốc!”

    “Phì~~~”, Mạnh Triết không nhịn được, phì cười, anh ta không ngờ Khúc Mịch còn có một mặt hài hước như vậy.

    Khuôn mặt Lệ Lăng từ đỏ biến thành trắng: “Anh … anh dám mắng tôi ư? Luật sư Vương, cậu nghe thấy rồi chứ! Tôi kiện anh ta! Kiện anh ta … Kiện anh ta … Tội danh … cậu tự nghĩ … Kiện anh ta mãi mãi không đứng lên được!”

    Oạch! Vừa rồi còn nói đời này không ngóc đầu lên được, bây giờ đã biến thành mãi mãi không đứng lên được … Cô ta tưởng mình là ông trời chắc!

    “Nếu là cô, tôi sẽ ngoan ngoãn câm miệng, không làm lớn chuyện; bằng không người mất mặt chính là cô!” Lục Ly thảy mấy tấm hình lên bàn: “Chúng tôi bắt Từ Gia Dư là có đủ bằng chứng, tạm giam 24h cũng đúng theo quy định. Cô đòi kiện cái này, kiện cái kia là muốn cho khắp thiên hạ đều biết sao?”

    Lệ Lăng tức giận, cầm mấy tấm ảnh lên coi, hai mắt từ từ trợn tròn kinh ngạc. Cô ta không tin vào mắt mình, coi đi coi lại thêm vài lần, cả người run lên bần bật, sắc mặt thất thần, trong nháy mắt như già thêm cả chục tuổi.

    “Cô Lệ!” Luật sư đứng bên cạnh cũng xem được mấy tấm ảnh, khẽ lên tiếng.

    Cô ta giật mình, vội nhét chúng vào trong túi xách, vẻ mặt tái nhợt nhưng vẫn còn mạnh miệng uy hiếp: “Chuyện này dính đến danh dự nhà họ Lệ, tôi yêu cầu cảnh sát các anh phải bảo mật. Nếu tin tức lộ ra ngoài sẽ tạo sự tổn thất rất lớn cho tập đoàn Lệ Thị, các anh không ai có thể đứng ra chịu trách nhiệm nổi!” Dứt lời cô ta nhanh chóng đứng dậy, bỏ đi một nước.

    “Cô Lệ!” Lục Ly gọi cô ta lại: “Những tấm hình đó là vật chứng của cảnh sát, đợi đến khi bắt được hung thủ, xác nhận không có liên quan gì đến chúng mới có thể hoàn trả cho chủ nhân. Nếu như cô vẫn khăng khăng lấy đi, chúng tôi sẽ kiện cô tội tiêu hủy chứng cứ!”

    Nghe Lục Ly muốn kiện mình, Lệ Lăng biết không thể làm lớn chuyện, đành nghiến răng nghiến lợi trả lại mấy tấm ảnh ra.

    “Anh đảm bảo những tấm hình này sẽ không lọt ra ngoài?” Cô ta muốn xác nhận thêm một lần nữa.

    Lục Ly nghiêm túc trả lời: “Tôi không thể đảm bảo cho cô bất cứ điều gì! Tôi chỉ có thể cho cô biết chúng sẽ được bảo quản trong phòng vật chứng, nếu không cần thiết sẽ không được mang ra ngoài. Ngoại trừ nhân vật chính trong ảnh, còn tất cả những người khác không ai có quyền nhận.”

    Nghe đến đây, Lệ Lăng khá yên tâm. Khi cô ta vừa rời khỏi Cục cảnh sát, thì Lệ Kiến Nam vừa vặn bước đến. Hắn cũng đến đây vì Tư Gia Dư?

    “Tôi qua đây muốn làm thủ tục đưa thi thể của ba và dì về!” sắc mặt Lệ Kiến Nam đầy bi thương, “Nghiệm thi đã kết thúc, tôi muốn chôn cất cho hai người, để hai người họ được mồ yên mả đẹp!”

    Các cảnh viên ai nấy nhìn nhau, vụ án chưa có tiến triển, hung thủ còn chưa bắt được, đã sốt ruột lãnh thi thể về hỏa táng. Rốt cục hắn có mưu đồ gì?

    “Có thể lãnh thi thể về nhưng phải có đầy đủ chữ ký của ba anh em nhà họ Lệ.”

    Hắn khẽ cau mày: “Anh hai vẫn chưa có tin tức. Người trong công ty đang loạn hết lên. Tôi vừa kiểm tra các chứng từ công nợ, có một số khoản chi là do anh hai tôi ký tên, hình như xảy ra chút vấn đề. Nếu như anh hai không có mặt, ba và dì không được đưa về nhà?”

    Khúc Mịch ngẩng đầu theo dõi nét mặt của hắn: “Anh cho rằng Lệ Kiến Thiên vì nợ nần nên bỏ trốn?”

    “Thời gian trước, tài chính của công ty có vấn đề, ba và anh hai xảy ra chút tranh chấp, sau đó có mấy người trong ban hội đồng quản trị còn đi tìm ba!” Lệ Kiến Nam trả lời, “Tôi không muốn suy đoán lung tung, nhưng xảy ra chuyện lớn thế này, tạp chí thậm chí ngay cả tivi cũng đã đưa tin, chắc chắn anh hai phải xem thấy. Khả năng lớn nhất là anh ấy không muốn lộ diện.”

    “Tôi đã tra ra được cổ phần tập đoàn Lệ Thị, ba của anh chiếm bốn mươi phần trăm, Hà Ngọc Phượng chiếm mười phần trăm, còn năm mươi phần trăm còn lại chia đều cho các cổ đông khác.

    Hà Ngọc Phượng đã lập di chúc chuyển mười phần trăm cổ phần cho Lệ Kiến Thiên.

    Ba của anh chưa lập di chúc, vì vậy, bốn mươi phần trăm cổ phần của ông sẽ được chia đều cho ba anh em.

    Trong tình huống này, anh hai của anh là người nắm giữ số cổ phần cao nhất. Vào lúc quan trọng lại chơi trò mất tích, đổi lại là cậu, cậu sẽ làm như vậy ư?” Khúc Mịch nhếch miệng hỏi.

    Thừa dịp Lệ Kiến Thiên chưa xuất hiện, hắn nắm quyền chủ động, là một người thông minh. Tuy nhiên hắn hơi nóng vội, e rằng sẽ làm mất lòng người!
     
  5. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,417
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 30: KHÔNG THỂ LẬP ÁN

    Nghe thấy lời của Khúc Mịch đôi mắt Lệ Kiến Nam sáng rỡ, tuy hắn không biết vì sao Lệ Kiến Thiên lại không ra mặt thế nhưng hắn hiểu tại thời điểm này Lệ Kiến Thiên tốt nhất đừng nên xuất hiện.

    Hắn muốn lấy thân phận là một người con hiếu thảo lo lắng tang sự cho vợ chồng Lệ Trường Phong, hơn nữa phải tổ chức thành một đại tang lễ, như vậy mới có lợi cho danh tiếng của hắn.

    Trước mắt tập đoàn Lệ Thị như rồng mất đầu, mấy lão già trong hội đồng quản trị từ lâu đã rút khỏi vị trí điều hành, bây giờ không có khả năng chống đỡ được tình cảnh này. Chỉ cần Lệ Kiến Thiên không xuất hiện, hắn chắc chắn sẽ được đẩy ra để tạm quản lý tập đoàn, chờ hắn giữ vững được vị trí, cho dù có mặt Lệ Kiến Thiên đi chăng nữa cũng đã quá trễ.

    Vì vậy, hắn phải tận dụng thời gian, không thì sau này sẽ hối hận!

    “Mặc dù anh hai là cổ đông lớn nhất, nhưng ba ba đột nhiên qua đời, các thành viên trong Hội đồng quản trị chắc chắn sẽ yêu cầu kiểm toán. Đến thời điểm đó nhất định sẽ phát hiện ra sơ hở, do vậy anh hai mới không dám lộ diện.” Hắn kiên trì được lãnh thi thể về, còn gọi cho luật sư.

    Hai người này đúng là anh em một nhà, động một chút là tìm luật sư. Người có tiền giống nhau nhất ở điểm này, rõ ràng là muốn làm trái pháp luật nhưng nhất định phải tìm cho ra một lý do đường đường chính chính.

    “Căn cứ pháp luật quy định, nếu như ông Lệ Kiến Thiên mất tích và có báo án, như vậy cho dù ông ấy không xuất hiện thì những người con còn lại có quyền được bảo lãnh thi thể.” Lần này là một nữ luật sư khá lớn tuổi, vẻ mặt hung hăng, “Đã năm ngày trôi qua vẫn không có tin tức ông Lệ Kiến Thiên, tất cả mọi người không ai có thể liên lạc được với ông ta, như vậy có đủ điều kiện lập án điều tra.

    Ông Lệ Kiến Nam, ông có thể báo với cảnh sát sự mất tích của anh hai ông. Nếu như trong vòng bốn mươi tám tiếng vẫn không có tin tức của ông Lệ Kiến Thiên, như vậy ông và cô Lệ Lăng có thể bảo lãnh thi thể của ông Lệ Trường Phong và phu nhân.”

    “Tôi muốn báo án, mong cảnh sát mau chóng lập án điều tra!” Lệ Kiến Nam nghe xong thì lập tức lên tiếng.

    Lục Ly cau mày, tuy rằng tất cả những điều bà ta vừa nói đều đúng trình tự pháp luật nhưng anh ta không muốn để Lệ Kiến Nam báo án. Thứ người gì đây chứ … ba chết thì thờ ơ, anh hai mất tích cầu cho đừng bao giờ xuất hiện!

    Chưa kịp trả lời, đột nhiên tiếng di động vang lên. Lục Ly liếc nhìn màn hình, sắc mặt khẽ biến, anh ta liếc nhìn Lệ Kiến Nam một chút, rồi nhanh chân ra ngoài nhận điện.

    Nghe tiếng Lục Ly ‘À … ừ…’ vài câu, sau đó quay trở lại ngữ khí nghiêm túc: “Ông Lệ Kiến Nam, theo trình tự chúng tôi không thể lập án.”

    “Tại sao? Anh đang lạm dụng chức quyền, cướp mất quyền lợi của công dân! Tôi có thể kiện anh …”

    Gien y như nhau, đều quá hống hách!

    Lục Ly hừ lạnh một tiếng, ngắt lời hắn: “Tôi vừa nhận được Lệ Kiến Thiên … điện thoại của vợ Lệ Kiến Thiên, cô ấy cho biết vừa mới nói chuyện điện thoại với Lệ Kiến Thiên.”

    “Điện thoại nói gì? Lưu Uyển Như tại sao lại liên hệ với cảnh sát?” Lệ Kiến Nam không hổ danh là một người thông minh, ngay lập tức đánh vào điểm mấu chốt.

    Lục Ly nhướn mày, quay sang Khúc Mịch báo cáo, nhưng dường như giống giải thích với Lệ Kiến Nam hơn: “Phàm là tất cả những người có liên quan đến vụ án nhất định phải duy trì mối liên hệ chặt chẽ với cảnh sát. Lệ Kiến Thiên là con của nạn nhân do đó hành tung của anh ta rất quan trọng. Vừa rồi anh ta gọi điện thoại yêu cầu được ly hôn với Lưu Uyển Như, báo rằng Lưu Uyển Như ký tên lên thỏa thuận ly hôn anh ta gửi. Anh ta không tiết lộ hành tung của mình nên hiện tại vẫn chưa biết đang ở đâu.”

    “Mau chóng điều tra số điện thoại anh ta đã sử dụng, mặt khác tất cả các điện thoại trong nhà của Lưu Uyển Như đều phải gắn thiết bị nghe lén, một khi Lệ Kiến Thiên gọi điện thoại về lập tức tra ra vị trí.” Khúc Mịch mơ hồ cảm giác sự mất tích này của Lệ Kiến Thiên hơi kỳ lạ, ngay tại thời điểm này đòi ly hôn càng quái dị hơn.

    Theo như suy đoán, nếu như anh ta thật sự muốn trốn việc kiểm toán tài chính, thì cũng nên gọi về nhà hỏi tình hình của cha mẹ, dò hỏi tình trạng công ty, chứ tại sao lại đòi ly hôn lúc này.

    Lục Ly phái người đi điều tra. Lưu Uyển Như cung cấp số điện thoại, là số đăng ký toàn cầu, tên thuê bao là Lệ Kiến Thiên. Lục Ly chiếu theo dãy số gọi một cuộc, nhưng vẫn trong tình trạng khóa máy, có vẻ như không muốn ai tìm ra hắn ta.

    Nhân viên đã tiến hành lắp đặt thiết bị nghe lén trong nhà Lưu Uyển Như, Lục Ly và Kha Mẫn tiến hành lấy lời khai.

    “Cô suy nghĩ kỹ lại một chút lần này Lệ Kiến Thiên gọi cho cô có gì khác thường không?” Kha Mẫn nhẹ giọng hỏi.

    Trước mắt vẫn là người phụ nữ cao sang và quý phái như khi còn gặp gỡ ở khu du lịch, nhưng bây giờ thì cả người gầy rộc đi, tiều tụy như cánh hoa hứng chịu mưa giông bão táp. Ai nấy nhìn thấy cũng phải đồng cảm.

    “Không có gì bất thường, giọng vẫn lạnh lùng. Tôi vừa định kể chuyện của ba mẹ, anh ấy đã ngắt máy!” Lưu Uyển Như cắn cắn môi.

    Kha Mẫn nghe xong càng thêm thông cảm với cô ta. Kha Mẫn đã đọc qua tư liệu biết được Lưu Uyển Như đã kết hôn với Lệ Kiến Thiên được ba năm. Bọn họ hình như có với nhau một đứa con nhưng vì đứa bé sanh thiếu tháng nên không được bao lâu sau thì qua đời.

    Cô ta cũng là mẹ nên hiểu cảm giác ấy là thế nào. Con chết không phải là chôn sâu dưới lòng đất mà chính là chôn chặt trong lòng người mẹ … Mãi mãi là một nỗi đau không thể nào quên!

    Lưu Uyển Như đau xót cực độ nhưng chồng mình ngay cả một câu an ủi cũng không có. Cuộc sống giàu có khác nào ở địa ngục, làm sao cô ta có thể chịu nổi.

    Kha Mẫn âm thầm thở dài, chỉ vào chiếc điện thoại: “Nếu như điện thoại vang lên, cô nhấn số 0, sau đó nói chuyện. Khi trả lời cố gắng kéo dài thời gian, phải quá hai phút mới có thể định vị được vị trí đối phương.”

    Lưu Uyển Như gật đầu, vẻ mặt luống cuống: “Mọi người mau tìm ra Lệ Kiến Thiên, trong nhà xảy ra chuyện lớn thế này tôi không biết phải làm gì hết!”

    “Em đừng lo lắng, mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Lục Ly an ủi, dù sao cũng là mối tình đầu, yêu nhau đã nhiều năm.

    Mấy năm trôi qua Lục Ly không hề có bạn gái, chắc chắn là chưa thể buông xuống đoạn tình cảm này. Nếu Lưu Uyển Như hạnh phúc, ít ra anh ta còn cảm thấy vui vẻ. Bây giờ người yêu mình trân quý bao năm qua lại sống khổ sở thế này làm sao anh ta có thể yên lòng.

    “Cám ơn anh!” Lưu Uyển Như giọng xa cách.

    Lục Ly nhói đau. Tuy nhiên anh ta không quên mình đến đây là vì việc công nên đành đè nén tình cảm riêng tư.

    Anh ta nán lại một chút, bàn thêm một số việc với Lưu Uyển Như sau đó cùng Kha Mẫn ra về. Lưu Uyển Như tiễn bọn họ ra tận cửa, khi đi ngang qua garage Lục Ly nhìn thấy bên trong có ba chiếc xe, có một chiếc nắp capo xe bị bung, thân xe bị đập méo mó, nhìn vô cùng thê thảm.

    “Xe này vẫn để đây không dùng, không biết ai lén chui vào phá hư. Mấy ngày trước em mới phát hiện, nhưng nhà đang xảy ra nhiều chuyện nên không dám truy cứu.” Lưu Uyển Như giải thích.

    Lục Ly cau mày: “Tên trộm này quả có lá gan không nhỏ, bây giờ trong nhà chỉ còn mình em, cố gắng chú ý an toàn! Trước đây anh có người bạn mở công ty bảo vệ, anh cho em số, em liên lạc với anh ta lắp đặt cho em hệ thống báo cảnh sát tự động.”

    Lục Ly lấy bút viết cho Uyển Như một dãy số. Uyên Như gật đầu cảm kích.

    Lục Ly quay trở về báo cáo với Khúc Mịch.

    Khi nghe đến chuyện xe nhà họ Lệ bị phá hư, hàng lông mày anh khẽ nhíu, dường như cảm thấy khá hứng thú.