1. Chào mừng Khách đến với VietWriter.Com, chúc bạn có những phút giây online vui vẻ.

Hot OnGoing NỮ PHÁP Y MAU NHẢY VÀO TRONG BÁT

Thảo luận trong 'Truyện trinh thám' bắt đầu bởi ♚ℋoàng ℕgọc♔, 29/6/16.

  1. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,417
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    [QUYỂN 2: ÁN MẠNG LY KỲ] CHƯƠNG 21: CÔ RẤT CÓ PHÚC

    ‘Có tiền không có tội, tội ác chính là lòng người’

    Khúc Mịch rõ ràng là đang đỡ cho Tăng Dĩ Nhu, ánh mắt mọi người nhìn bọn họ đầy ám muội.

    Tăng Dĩ Nhu lúng túng, vội vã giải thích: “Các người ai cũng có đôi có cặp, chỉ còn hai người bọn tôi lạc loài. Đội trưởng Khúc ga-lăng dĩ nhiên là quan tâm tôi hơn một chút. Đội trưởng Khúc xem ra không khó gần chút nào, rất dịu dàng, tỉ mỉ, ai được làm bạn gái của anh ấy thật có phúc. Ha ha ha!”

    Cô cố gượng cười.

    Lời giải thích này có khác gì … Bạo biện.

    Khúc Mịch quay sang liếc cô một cái, Tăng Dĩ Nhu lạnh gáy, cảm giác như ánh mắt của sói đang chĩa thẳng về phía cô!

    “Một tài xế bệnh viện tâm thần đi đón bệnh nhân. Ai ngờ trên đường về viện ba bệnh nhân trốn thoát. Ông ta sợ mất việc nên giữa đường bắt cóc ba người qua đường.”

    Vừa mở đầu đã thu hút được sự chú ý của mọi người. Mọi người chú tâm vào vụ án nên Dĩ Nhu thoải mái hơn được một chút. Tính tình Khúc Mịch thật kì lạ, mở miệng nói chuyện không lạnh như băng thì ác khẩu … Không ai có thể đoán trước được.

    Chẳng trách anh không có bạn gái, tính cách quái gở như vậy, ở chung lâu ngày cũng không ai chịu nổi.

    “Bệnh nhân đầu tiên sau khi nhập viện không ngừng la hét mình không có bệnh. Khi hắn thét lên lần thứ năm thì bị y tá tiêm một mũi. Bệnh nhân thứ hai thấy thế liền rút kinh nghiệm không kêu la, bắt đầu mở miệng đọc tên các vị lãnh đạo trong nước, đến tên thứ mười hắn cũng bị đánh ngất. Hai người bọn họ đều bị coi là bệnh nhân phải lưu lại chữa trị, chỉ có người thứ ba được ra ngoài. Mọi người đoán tại sao người đó có thể thoát?”

    Đường Ninh đoán đầu tiên, không đúng, sau đó ai nấy xôn xao đoán thử, nhưng tất cả đều sai.

    “Bác sĩ Tăng … xem ra cô không cần phải uống rượu”, khóe miệng Khúc Mịch khẽ nhếch, “Người thứ ba chẳng nói một câu, mỗi ngày trôi qua đều lễ phép chào hỏi bác sĩ và y tá. Rửa mặt, cạo râu, ăn cơm, ngủ nghỉ đúng giờ. Mười lăm ngày sau, hắn được thả. Sau đó hắn mau chóng báo cảnh sát, hai người bị giam trước đó được cứu, tài xế bị cảnh sát bắt giữ, phán tù một năm.”

    “Quá thông minh! Thật ra cho dù có la hét khản cả giọng, nghĩ ra vô vàn biện pháp để chứng minh lại khiến người ta cảm giác bạn có bệnh. Cứ an phận, không cần tranh luận, biện minh. Đội trưởng Khúc câu chuyện này đầy tính triết lý!” Lưu Uyển Như cười cười lên tiếng.

    “Tôi đã nói đây là chuyện có thật, không phải tích xưa. Không phải người nào cũng như bà Lệ đây vô âu vô lo, rồi tìm đến triết lý này triết lý nọ.” Anh không chút khách khí, nói thẳng, không đế ý đến mặt mũi người khác. “Một năm sau, người tài xế bị giết chết, phân thây; bác sĩ và y tá trong bệnh viện lần lượt bị sát hại. Hung thủ chính là người thứ ba, mọi người có biết tại sao hắn giết người không?”

    “Vì hận?”

    “Vì hắn bị coi là kẻ tâm thần, mất công việc và bạn bè?”

    “Bác sĩ và y tá trong bệnh viện ngược đãi?”



    Khúc Mịch lắc đầu: “Bởi vì thật sự hắn là kẻ có bệnh, một tên biến thái giết người điên cuồng!”

    “Tôi biết!”, Mạnh Triết hô lớn, “Người thứ ba sau khi tiến vào viện tâm thần biểu hiện quá mức bình thường … Đây chính là phản ứng khác thường so với người bình thường!”

    “Thật đáng sợ! Nghe xong vụ án này em thấy ai cũng không bình thường! Hay là tất cả chúng ta đều ẩn giấu tâm lý giết người điên cuồng. Ối! Quá khủng khiếp!”, Đường Ninh co gối, vòng hai tay ôm chặt lấy, đôi mắt mở lớn: “Không chơi nữa! Tối nay em sẽ mất ngủ mất thôi!”

    Cô nhóc vừa dứt lời liền nghe thấy nhóm bên cạnh đang ca hát, liền chạy sang nhập hội.

    Dưới chân Lục Ly không ít vỏ bia, cũng gần chục lon. Anh ta đứng dậy, lảo đảo, Lưu Uyển Như vội đỡ anh ta về phòng.

    Nhìn thấy Lưu Uyển Như rời đi, Hoắc Thể Ni cũng đứng dậy xin về phòng nghỉ ngơi. Khang Bình nở nụ cười khổ, rõ ràng anh chàng bị cô nàng thu hút nhưng ai cũng nhìn ra được cô ta chỉ lợi dụng anh ta để tiếp cận đội hình sự.

    Mạnh Triết không yên tâm để Đường Ninh tham gia vào nhóm người không quen không biết nên để mắt trông chừng.

    Chớp mắt một cái nhóm người chỉ còn lại Khúc Mịch và Tăng Dĩ Nhu.

    Sẵn trước đó đã ngại ngùng, bây giờ ngồi với nhau, cô hơi khó chịu, muốn đứng lên về phòng, đột nhiên Khúc Mịch gọi lại.

    “Bác sĩ Tăng!” Anh đứng ngược với ánh lửa nên không nhìn ra được vẻ mặt của anh lúc này: “Cô rất có phúc!”

    Nhìn bóng lưng của anh, Dĩ Nhu đờ người … Câu này của anh là có ý nghĩa gì?

    Đột nhiên cô nhớ ra câu cô vừa mới nói … Gương mặt cô bỏng rát, trong lòng suy đoán lung tung.

    Anh đơn thuần chỉ muốn khích lệ cô sau này sẽ hạnh phúc? Hay ý muốn cô trở thành bạn gái của anh? Hoặc chỉ đơn thuần là một câu nói vô tâm?

    Tăng Dĩ Nhu suy nghĩ đến nửa đêm, cô cảm thấy đây không phải là lời tỏ tình, không có ai lại tỏ tình kiểu đó. Mặt lạnh như tiền không cần biết kết quả mà bỏ đi một nước!

    Dĩ Nhu không ngủ được, đến gần sáng, đầu tê rần. Đã bao lâu rồi cô mất ngủ như hôm nay nhỉ? Cô không nhớ. Tại sao chỉ vì một câu nói của Khúc Mịch lại khiến cô bận lòng.

    Khốn kiếp! Dĩ Nhu rủa thầm Khúc Mịch.

    Cô mặc lại quần áo, xuống quầy lễ tân xin thuốc giảm đau, khi quay trở lên trông thấy Lục Ly từ trong thang máy bước ra, số tầng hiển thị chính là từ lầu VIP xuống, là khu tầng Lưu Uyển Như đang ở.

    Mối tình đầu gặp lại, buổi tối dài đằng đẵng, cô nam quả nữ … còn làm gì chứ!!!

    Tăng Dĩ Nhu không muốn để cả hai lúng túng nên trốn sau cây cột, chờ anh ta về phòng mới bước ra.

    Ngày hôm sau mọi người đi tắm suối nước nóng, đi spa. Được massage Dĩ Nhu cảm giác thoải mái hơn hẳn, ngủ thiếp đi, cả người thư thái hơn rất nhiều.

    “Bác sĩ Tăng!”, Khúc Mịch đột nhiên xuất hiện trước mắt cô, vẻ mặt nghiêm túc.

    Tim Tăng Dĩ Nhu đập mạnh một cái, vô thức cắn môi, ánh mắt mơ màng.

    “Biệt thự cạnh biển phát hiện hai bộ thi thể, chúng ta mau mau đến đó!”

    Tăng Dĩ Nhu ngẩn người, lập tức đi theo anh, dĩ nhiên trong lòng có chút mất mát. Chẳng còn là thiếu nữ tuổi đôi mươi, sao cô vẫn còn ấu trĩ như vậy chứ?

    “Bác sĩ Tăng! Tôi đã cho người qua Cục cảnh sát mang y cụ của cô đến đây. Cô còn yêu cầu gì không?”, Khúc Mịch cắt ngang dòng suy nghĩ của Tăng Dĩ Nhu.

    “Không!”, cô điều chỉnh tâm trạng, “Ai là người phát hiện thi thể báo cảnh sát? Tình huống bây giờ thế nào?”

    “Nạn nhân là chủ tịch tập đoàn Lệ Thị, ông Lệ Trường Phong và vợ là bà Hà Ngọc Phượng. Tình hình chi tiết thì chưa rõ. Nhân viên quét dọn biệt thự là người báo cảnh sát. Nhiệm vụ của cô ta là quét tước biệt thự vào mỗi cuối tuần. Hôm nay khi dọn dẹp đến phòng tắm lầu hai thì phát hiện ra thi thể Hà Ngọc Phượng, cô ta sợ hãi chạy tán loạn, vào thư phòng lại bắt gặp thi thể của Lệ Trường Phong. Khoảng hai mươi phút sau, trấn tĩnh lại cô ta mới báo cảnh sát!” Khúc Mịch vừa lái xe vừa tường thuật.

    Chủ tịch tập đoàn Lệ Thị và vợ? Ánh mắt Tăng Dĩ Nhu lóe lên một cái … Chắc chắn là ba mẹ chồng của Lưu Uyển Như!

    Khúc Mịch dường như đọc thấu suy nghĩ của cô: “Đã cho Lưu Uyển Như qua đó nhận diện, mặt khác cũng đã thông báo với người nhà họ Lệ!”

    Biệt thự ven biển cách khu du lịch không xa. Vừa dứt lời xe đã đến hiện trường. Phía ngoài cổng biệt thự đậu sẵn hai chiếc xe cảnh sát. Mạnh Triết đứng chờ ở đó.

    *

    Lời tác giả: Đây là bộ truyện dài, vì vậy sắp xếp vụ án trong đây rất chặt chẽ. Có khi vụ án trước chưa kết thúc lại phát sinh vụ án mới. Các bạn đừng nóng vội, vụ án của Mã Gia Câu nhanh chóng sẽ có kết quả cuối cùng!

    Queenie_Sk: Tớ đang trả nợ mấy bộ lâu rồi chưa đăng nên edit ko kịp ĐCTD --- Mọi người đang theo dõi bộ này đợi tớ mấy hôm nhé!
     
  2. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,417
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 22 GIA ĐÌNH PHỨC TẠP

    Mạnh Triết trông thấy hai người xuống xe, chào một tiếng rồi báo cáo tình hình, không còn mang theo vẻ cợt nhả khi còn ở trong khu du lịch.

    Đừng nhìn anh ta ngày thường cà lơ phất phơ, lúc phá án cực kỳ nghiêm túc, là một người cảnh sát khá cẩn thận và tỉ mỉ.

    “Đội trưởng Khúc, hai thi thể vẫn giữ nguyên vị trí, Lưu Uyển Như đã đến, vẫn chưa sắp xếp cô ta đi nhận diện, những người khác nhà họ Lệ đang trên đường đến đây.” Khúc Mịch rảo bước về phía trước, Mạnh Triết đi theo bên cạnh báo cáo.

    Thi thể đều ở lầu một, Lưu Uyển Như ngồi ở đại sảnh tầng trệt, Kha Mẫn ngồi bên cạnh chăm sóc cô ta. Sắc mặt Lưu Uyển Như trắng bợt, bàn tay cầm tách trà khẽ run.

    Lục Ly từ trên lầu một bước xuống đi về phía cô ta an ủi vài ba câu: “Nếu như những người trong nhà họ Lệ có thể xác định được thân phận nạn nhân, theo trình tự em không cần đến nhận diện. Việc do em quyết định, không cần sợ!”

    “Vâng!”, cô ta ngẩng đầu, đôi mắt ngấn lệ, vẻ mặt hoảng hốt.

    Một người phụ nữ yếu đuối luôn kích thích sự bảo vệ và che chở của cánh mày râu.

    Đều là phụ nữ, người ta nghe đến tử thi thì cả người run bần bật, còn bản thân Tăng Dĩ Nhu vừa nghe hai từ thi thể thì tinh thần trở nên phấn chấn, sao lại khác nhau như thế chứ? Chẳng trách cô chẳng có ai theo đuổi, còn người ta được gả vào nhà giàu, có mối tính đầu che chở trăm bề.

    Tăng Dĩ Nhu liếc mắt nhìn Lưu Uyển Như, cô ta khẽ nhíu mày, nước mắt thi nhau tuôn trào. Cô ta rút một chiếc khăn tay màu trắng, phía góc khăn thêu một nhành hoa lan, nhẹ nhàng lau khóe mắt hai lần, động tác cực kỳ ưu nhã.

    Một làn hương thơm lan tỏa nhẹ nhàng phảng phất xung quanh.

    Đây mới là người phụ nữ cốt cách, giơ tay nhấc chân đều tỏa khí chất sang quý.

    Tăng Dĩ Nhu nhủ thầm bản thân cô chắc chắn không bao giờ học được, cô và cô ta không cùng chung một con đường!

    “Bác sĩ Tăng! Đến thư phòng trước, sau đó qua phía nhà tắm.” Khúc Mịch đứng trên lầu nhìn xuống.

    Tăng Dĩ Nhu vội vàng cầm theo thùng y cụ đi lên, vừa đến cầu thang đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc.

    Cô đi giày chuyên dụng, đeo bao tay, sau đó mới bước vào trong, cẩn thẩn tránh các vết máu trên sàn.

    Nạn nhân đã được đặt nằm ngang dưới đất. Vết máu đã khô đọng thành một vũng lớn trên chiếc bàn làm việc của chủ tịch Lệ, trền nền nhà cũng có. Chân bàn cũng vương vết máu. Ắt hẳn khi ấy nạn nhân nằm nhoài trên bàn, động mạch bị cắt đứt dẫn đến mất máu quá nhiều, chảy dài từ trên bàn xuống nền đất.

    Quả nhiên cô phát hiện trên cổ tay ông ta có một vết cắt rất sâu, tuy nhiên cô không cho đây là nguyên nhân chính dẫn đến tử vong.

    “Nạn nhân bị một dao đâm trước ngực, ngay chính giữa tim, là vết thương trí mạng. Hung thủ ra tay rất chuẩn xác, không loại trừ trường hợp đã bỏ thuốc mê từ trước, điều này cần phải tiến hành giải phẫu mới có thể xác định.” Tăng Dĩ Nhu vừa kiểm tra vừa ghi âm lại.

    Đây là thói quen của cô, sau khi xong việc sẽ nghe lại thêm một lần tránh bỏ sót manh mối.

    “Vết thương nơi cổ tay nạn nhân tạo thành khi nào?” Khúc Mịch đứng bên cạnh.

    “Căn cứ phần huyết dịch đọng lại, hẳn là được tạo thành sau khi bị đâm ở ngực không lâu sau đó.” Tăng Dĩ Nhu khẳng định, “Vết thương vùng ngực và tay cách nhau khoảng nửa tiếng!”

    Nạn nhân bị đâm trúng tim, một nhát đoạt mạng, nửa tiếng sau cắt cổ tay để mất máu, không để nạn nhân chết trong đau đớn. Hắn làm như vậy có mục đích gì? Hay chăng chỉ là sở thích?

    Cô dịch chuyển thi thể một chút, cẩn thận kiểm tra: “Căn cứ vào độ ấm thi thể và vết hoen tử thi*, nạn nhân tử vong cách đây khoảng mười hai tiếng.”

    * Hoen tử thi là những điểm hoặc mảng sắc tố xuất hiện sau khi chết, do sau chết máu không đông và dần dần đọng lại ở những vùng thấp của tử thi.

    Khúc Mịch nhìn đồng hồ, bây giờ là một giờ ba mươi phút, như vậy nạn nhân chết trong khoảng một giờ rạng sáng nay.

    Chính giữa phòng đọc sách có một mảng máu lớn, và vết lôi kéo dài đến cửa, ra phía hành lang tới căn phòng phía cuối cùng.

    Đây là phòng ngủ chính, trong phòng có nhà tắm. Nạn nhân Hà Ngọc Phượng quay lưng về phía cửa, quỳ gối trước bồn tắm, một vũng máu đọng phía ngoài.

    Hai tay bà ta bị bẻ quặt ra phía sau, và bị trói bằng dây thừng; đầu cắm xuống bồn tắm đầy nước. Trên bắp đùi cắm một cây dao găm, toàn bộ lưỡi dao bị đâm rất sâu, chỉ lộ chuôi dao ra phía ngoài.

    Lục Ly hướng dẫn cho phòng giám chứng chụp ảnh xong xuôi mới đặt thi thể nằm ngang xuống mặt đất.

    “Khoang miệng và mũi có nhiều bọt trắng, vùng cổ xuất hiện vết hoen tử thi màu đỏ nhạt. Môi bầm tím, vùng da xung quanh nổi những hạt sần như da gà, mô mắt có tình trạng xuất huyết. Khả năng nạn nhân bị đâm một dao, không thể phản kháng và chạy trốn, sau đó bị trói lại lôi từ thư phòng về đây, rồi ấn xuống bồn tắm, ngạt nước mà chết.” Tăng Dĩ Nhu tháo găng tay, “Công việc tôi xong rồi, chi tiết sẽ có sau khi nghiệm thi.”

    “A …”, cô đột nhiên thốt lên một tiếng: “Hạ thân nạn nhân có chất dịch trắng, cần phải tiến hành lấy mẫu xét nghiệm!”

    Khúc Mịch nghe thấy thế khẽ chau mày, gương mặt trầm tư.

    “Ba! Ba! Ba!”

    Bên ngoài có tiếng gào thét, kế đến là tiếng ngăn cản của Hách Minh, người đó nổi giận đùng đùng: “Người chết bên trong là ba của tôi, anh dựa vào đâu không cho tôi vào trong? Ba! Ba! Ai tàn nhẫn giết chết ba? Con nhất định tìm được hung thủ, báo thù cho ba!”

    Khúc Mịch đi ra ngoài, cuối hành lang xuất hiện hai nam một nữ. Gương mặt bi thương và kích động là người đàn ông còn khá trẻ. Anh ta mặc âu phục, giày da bóng lưỡng, trên cổ tay là chiếc đồng hồ phiên bản có giới hạn, cà vạt đã được nới lỏng.

    “Anh ba! Anh đừng làm quá! Đừng giả bộ lấy lòng của người khác”, người phụ nữ đứng phía sau vẻ mặt khá thiếu kiên nhẫn, cầm điện thoại di động trên tay, thỉnh thoảng lại chạm chạm màn hình một hai cái, “Ba chết hợp ý anh còn gì? Ông sẽ không chia hết tài sản cho anh hai! Ba không kịp lập di chúc, tài sản nhà họ Lệ bây giờ sẽ được chia đều cho ba người chúng ta.”

    “Vào lúc này mà cô vẫn có thể nói được những câu này thì quả thật không bằng cầm thú. Người bên trong là ba của chúng ta đó!” Nhị thiếu gia nhà họ Lệ quay sang mắng em gái một tiếng.

    “Tôi biết mình là người thế nào không cần rống lên như vậy!” Cô ba nhà họ Lệ, Lệ Lăng trợn mắt, tỏ vẻ khinh thường, cười lạnh một tiếng: “Trong phòng tắm còn có xác con mụ phù thủy, mẹ kế dấu yêu của chúng ta, diễn tuồng thì phải diễn đủ bộ, sao anh không vào trong nhìn một cái? Lát nữa sẽ có phóng viên từ bốn phương tám hướng ùa vào, anh nhớ chừa chút sức còn diễn kịch trước mặt bọn họ!”

    Hách Minh quan sát và đánh giá một hai người bọn họ đối đáp.

    Lệ Lăng hừ một tiếng: “Ba chúng tôi ở ngoài có tiểu tam tiểu tứ, sinh đứa này đứa kia, chỉ có anh hai mới là con đích tôn của dòng họ! Tuy nhiên ba tôi là người biết chịu trách nhiệm, đón tất cả mấy đứa con về nuôi, còn mẹ đẻ thì cho một số tiền lớn rồi đuổi đi!”

    “Lăng! Đừng nói nhăng nói cuội!”, người đàn ông anh tuấn đứng phía sau lưng cô ta nhẹ giọng nhắc nhở.

    “Sợ gì chứ? Mình không nói cảnh sát cũng điều tra ra được. Hơn nữa, chuyện này chẳng phải là bí mật gì. Nếu không phải ba có nhiều tiền chặn họng bọn phóng viên, nhà báo, thì chắc chúng đã đăng rầm trời từ lâu. Nhưng chỉ là bịt tai trộm chuông, bên ngoài tin đồn bay khắp làng khắp ngõ, ai mà không biết! Bây giờ ba chết rồi, những việc này chẳng thể nào bưng bít được nữa. Nói không chừng, ngày mai bọn tạp chí thẳng thừng đưa tin lên trang nhất ấy chứ!” Cô ta nhướn mày, vênh vênh tự đắc.

    Người đàn ông kia không lên tiếng, gương mặt tỏ vẻ bất lực, nhìn ra được tiếng nói của anh ta không hề có phân lượng.

    Nếu như đoán không sai, người này là con rể nhà họ Lệ, chồng của Lệ Lăng, Từ Gia Dư!
     
  3. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,417
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 23: TƯ THẾ ỔN KHÔNG?

    Cảnh sát không liên lạc được với Lệ Kiến Thiên, nghe thư ký trong công ty báo lại anh ta đi công tác, không thể liên lạc.

    Công tác tận nơi nào mà không thể gọi được điện thoại? Lục Ly xuống lầu hỏi dò Lưu Uyển Như.

    Cô ta cắn môi, khẽ trả lời: “Chuyện làm ăn của anh ấy xưa nay em không được phép xen vào, càng không được phép gọi điện tra hỏi, nếu có việc anh ta sẽ gọi cho em. Một năm anh ta ở nhà chưa được ba tháng, buổi tối anh ta ngủ ở thành phố nào em cũng không biết!”

    Liên lạc không được thì thôi vậy, một khi tin tức được công bố, Lệ Kiến Thiên chắc chắn sẽ lập tức hiện thân.

    Người nhà họ Lệ coi như tề tựu đông đủ, bọn họ đồng thời xác nhận nạn nhân chính là vợ chồng Lệ Trường Phong, Lưu Uyển Như không bước lên lầu một.

    “Chị dâu vẫn vậy, nhát gan và sợ phiền phức, cứ thế này làm sao quản được anh hai?”

    Tất cả mọi người nhà họ Lệ xuống phòng khách tầng trệt, chờ đợi cuộc thẩm vấn của cảnh sát.

    Lệ Lăng đưa mắt nhìn Lưu Uyển Như, giọng bực tức: “Khi ba còn sống, anh hai còn biết đường về nhà, còn sau này có thấy mặt nữa không cần phải xem chị dâu bản lĩnh ra sao! Tuy nhiên tôi thấy, nếu chị dâu biết một mắt nhắm một mắt mở, cố gắng bảo vệ danh nghĩa nàng dâu lớn nhà họ Lệ thì sau này cơm áo không cần phải lo toan.”

    “Cô gọi điện thoại cho anh trai thử xem. Xảy ra chuyện lớn như vậy, anh ta không quay về thì làm sao bây giờ?”, Uyển Như không quan tâm đến mấy lời nói móc của Lệ Lăng, kéo kéo cánh tay cô ta năn nỉ.

    “Tôi gọi? Chị biết tôi và anh ta đâu có hợp nhau, chẳng khác gì người lạ!” Cô ta liếc Uyển Như một cái sắc lẹm: “Này! Mấy anh cảnh sát đang làm gì vậy? Muốn hỏi gì thì nhanh nhanh, tôi còn có mấy cuộc hẹn quan trọng nữa!” Nói xong lại cúi đầu xoạt xoạt màn hình.

    Lệ Kiến Nam thì vẫn cứ mãi bộ dáng thiểu não, Từ Gia Dư càng không giúp được gì. Uyển Như đành phải một lần nữa gọi cho thư ký của Lệ Kiến Thiên: “Cô là thư ký của Kiến Thiên làm sao không thể liên lạc được với anh ta? Trong nhà xảy ra chuyện lớn, cô nhất định phải mau chóng gọi báo cho anh ta biết!”

    “Bà Lệ! Xin bà đừng khiến tôi khó xử. Bà biết Lệ tổng thỉnh thoảng xử lý một số việc cá nhân. Vào lúc đó điện thoại sẽ tắt máy, tôi không cách nào liên lạc được với Lệ tổng.” Thư ký uyển chuyển từ chối: “Tuy nhiên Lệ tổng sẽ gọi điện thoại bàn giao công việc, khi ấy tôi nhất định sẽ truyền đạt lời của bà!”

    Lấy lời khai của mọi người là Lục Ly, anh ta lên tiếng: “Cha mẹ của mấy người là bị sát hại, trong nhà không mất bất cứ tài sản nào, do vậy các người hãy cố gắng nhớ xem bọn họ có gây thù chuốc oán với ai không?”

    “Ba tôi làm ăn đã nhiều năm, khó tránh khỏi đắc tội với vài người, tuy nhiên không đến nỗi bị giết chết!” Lệ Kiến Nam vẻ mặt u sầu: “Năm ngoái có đóng cửa mấy xí nghiệp nhỏ, đúng là có vài người rất hung hăng kéo đến.”

    “Ồ! Là ai?” Lục Ly truy hỏi.

    “Là ông Wanda, giám đốc công ty sản xuất lốp xe Wanda”, Lệ Kiến Nam đáp lời, “Vụ này là do anh hai phụ trách xử lý, trước có nói là sẽ giải quyết cẩn thận, sắp xếp ổn thỏa những cựu nhân viên cũng như các thiết bị và nhà xưởng. Sau đó, anh hai lại sa thải một số nhân viên kỳ cựu, khiến Wanda rất bất mãn.

    Tuy nhiên lời anh hai nói không có viết trên giấy trắng mực đen, nên ông ta đành bó tay, ở công ty khóc lóc om sòm. Lúc đó, anh hai phải gọi bảo vệ, ông ta có một lần phun sơn trên xe anh hai hai chữ ‘Gian thương’.”

    “Sau đó thì sao?”

    “Sau đó ông ta lại tới làm một trận nháo nhào, anh hai đành báo cảnh sát. Ông ta bị cảnh sát tóm đi rồi không còn thấy xuất hiện nữa!” Lệ Kiến Nam trả lời.

    “Ba anh em đều không phải do cùng một mẹ sinh?” Lục Ly đột nhiên hỏi.

    “Không phải tôi đã nói rồi sao? Mấy người ở đây làm mất thời gian quý báu của tôi quá!” Lệ Lăng tỏ vẻ khó chịu: “Mẹ tôi là bà tư, mẹ của anh ta là bà ba. Không biết sau khi ông ta chết rồi, không biết có còn con của bà năm bà sáu chạy đến nhận mặt không nữa! Đồng chí cảnh sát, các người tìm tôi để thêm thông tin, không phải thẩm vấn phạm nhân. Tôi có việc đi trước, cần gì thì cứ gọi điện thoại.”

    “Nhưng ba và dì …” Từ Gia Dư khẽ chần chừ.

    “Nhưng gì …” Lệ Lăng thấy chồng mình có ý chống đối, hung hăng hơn hẳn, “Cảnh sát tra án, chúng ta không thể xen vào được, công ty thì có anh hai và anh ba, không đến lượt chúng ta bận tâm! Đi thôi cùng đi mua sắm với tôi. Lần trước không có ai đi theo xách giỏ, cổ tay đau không chịu được … Không biết bao giờ mới lấy lại được sức.”

    Từ Gia Dư không nói nữa, ngoan ngoãn theo sau cô ta, rời đi.

    “Anh hai không có ở đây, ba và dì lại xảy ra chuyện … Tôi sợ sẽ gây chấn động các nhân viên trong công ty. Ngày mai khi tin tức được đăng tải, cổ phiếu tập đoàn Lệ Thị chắc chắn sẽ giảm. Tôi buộc phải về công ty ngay lập tức. Có tiến triển xin thông báo liền cho tôi. Nhất định phải bắt cho được hung thủ, bao nhiêu tiền cũng được!”

    “Nhị thiếu gia, cảnh sát chúng tôi phá án vì trách nhiệm, không phải vì tiền!” Lục Ly cau mày, giọng nghiêm túc.

    Hai anh em nhà họ Lệ, người trước người sau rời đi, chỉ còn một mình Lưu Uyển Như lo lắng không yên.

    “Tôi cho người đưa em về khách sạn nghỉ ngơi, thi thể chúng tôi tạm thời không thể giao cho nhà họ Lệ vì cần phải giải phẫu nghiệm thi!” Lục Ly gọi Kha Mẫn đưa Lưu Uyển Như về.

    Tăng Dĩ Nhu chứng kiến toàn bộ hành động của người nhà họ Lệ, lắc lắc đầu ái ngại. Ba mẹ chết rồi, một người thì quan tâm cổ phiếu, một người thì lo đi mua sắm, còn không bằng được con dâu và con rể. Nhìn dáng vẻ của Lưu Uyển Như và Từ Gia Dư có thể thấy được những ngày tháng làm dâu ở rể nhà họ Lệ cũng không tươi sáng cho lắm.

    “Làm vợ nhà giàu không sướng đâu. Thật ra … gả cho chén sành cũng rất tốt!” Khúc Mịch không biết ở đâu chui ra thốt lên một câu khiến Tăng Dĩ Nhu giật mình.

    Ý gì đây? Không chờ cô nghĩ thông thì người nào đó đã vụt đi mất.

    Được rồi! Coi như cô chưa nghe thấy! Dĩ Nhu không muốn vì câu nói vu vơ khiến cho mình mất ngủ.

    Thi thể được đưa về Cục cảnh sát, Dĩ Nhu tiến hành giải phẫu nghiệm thi và viết báo cáo gửi về đội hình sự.

    Khúc Mịch mở cuộc họp cùng các đồng nghiệp nghiên cứu vụ án, tiếp nhận báo cáo, không nhìn nửa chữ: “Bác sĩ Tăng! Nhờ cô tóm tắt qua một chút, như vậy sẽ tiết kiệm thời gian!”

    “… Được rồi! Mọi người có thắc mắc gì có thể hỏi tôi bất cứ lúc nào, tôi sẽ giải đáp chi tiết, như thế tôi đỡ phải mất công giải thích nhiều lần.”

    Hai người này sao giống như đang đối chọi gay gắt vậy? Mạnh Triết đảo mắt nhìn Khúc Mịch và Tăng Dĩ Nhu nhiều lần.

    “Tôi đã tiến hành giải phẫu hai tử thi, phát hiện trong dạ dày của bọn họ lưu lại khá nhiều hợp chất thuộc nhóm benzodiazepine (BZD), cũng chính là thành phần chính của thuốc an thần. Khẳng định nạn nhân đã bị bỏ thuốc trước rồi mới bị sát hại. Căn cứ vết máu đọng lại tại hiện trường, nạn nhân nam bị giết trước, một nhát đâm thẳng tim, dẫn đến tử vong, sau đó mới bị hung thủ cắt cổ tay rút máu. Nạn nhân nữ bị cây đao đâm xuyên đùi, trói trụ hai tay, đầu bị đè mạnh, chết ngạt trong bồn tắm! Phần hạ thân phát hiện tinh dịch, nạn nhân chết rồi mới bị cưỡng hiếp!”

    “Bác sĩ Tăng, tôi có câu hỏi!”, Mạnh Triết cắt ngang lời Tăng Dĩ Nhu, “Tại sao chết rồi mới cưỡng hiếp; còn nữa nó khác thế nào với việc bị cưỡng hiếp khi còn sống? Hơn nữa tư thế nạn nhân khi chết là quỳ gối ở bên bồn tắm, đầu vẫn còn cắm dưới bồn … Tư thế đó … Có ổn không?”

    Ớ ớ!!! Chuyện này Kha Mẫn đã lập gia đình nghe xong mà vẫn ngượng đến đỏ cả mặt, trong khi đó Tăng Dĩ Nhu thì cực kỳ bình tĩnh.
     
  4. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,417
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 24: ĐỊCH NHÂN KIỆT VÀ NGUYÊN PHƯƠNG*

    Lấy tư cách là một pháp y nhiều năm, các vụ án cưỡng dâm qua tay không ít, tuy rằng cô vẫn một thân trong trắng nhưng không đồng nghĩa với việc cô không hiểu chuyện này. Huống hồ chi, Tăng Dĩ Nhu luôn công tư phân minh, thời điểm làm việc cực kỳ nghiêm túc, không có chuyện gì được coi là khó nói.

    Cô nghe câu hỏi của Mạnh Triết, giải thích mạch lạc: “Tôi trả lời câu hỏi đầu tiên của cậu, thứ nhất tôi khẳng định nạn nhân chết rồi mới bị cưỡng hiếp. Vết trói, vết dao đâm trên đùi, vết máu bầm trên đầu gối, tất cả đều do trước khi chết tạo thành vì lúc ấy máu huyết trong cơ thể vẫn còn lưu thông, máu đọng dưới da màu đỏ sậm, nếu nhìn kỹ sẽ thấy máu phân tán theo phương hướng dòng chảy.

    Trong khi đó dấu tay bên eo nạn nhân màu đen; dưới biểu bì, máu không có hiện tượng khuếch tán, chứng tỏ sau khi nạn nhân chết rồi mới bị dùng sức bóp lấy. Hung thủ bóp hai bên eo nạn nhân để làm gì? Nhất định để tìm điểm chống đỡ, ra lực mạnh hơn. Do vậy vị trí máu tụ đen là khi nạn nhân nữ chỉ còn là xác chết!

    Vấn đề thứ hai, nạn nhân nữ cao 158cm, hai chân mở ra quỳ trên mặt đất. Nếu như sau đó tiến hành tư thế xâm nhập, đối phương phải thấp hơn 168cm mới tương hợp. Căn cứ dấu tay lưu lại trên eo nạn nhân, hung thủ nhất định cao trên 175cm.

    Dựa theo tiêu chuẩn bình thường, hung thủ rất khó có được sự cực khoái. Nhưng hành động với một xác khô đã chứng tỏ tâm lý hắn biến thái. Vì vậy sự hưng phấn đến từ trong tâm, tư thế này cũng được coi là thoải mái.”

    Mạnh Triết nghe xong gật gù tâm phục khẩu phục. Kha Mẫn thì bên cạnh chép chép miệng thầm nghĩ: Khó trách bác sĩ Tăng đẹp như vậy vẫn không có bạn trai. Người đàn ông nào có thể chịu được bạn gái mình suốt ngày lẩn quẩn quanh thi thể; mở miệng nói về xác khô, kinh nghiệm giải phẫu một cách vui vẻ như thế chứ. Một cô gái tốt thế này … Thật quá đáng tiếc!

    “Tinh dịch tôi cho xét nghiệm và cũng đã có kết quả! Sức sống của tinh trùng trong tinh dịch đến tám mươi chín phần trăm, trong đó tinh trùng cấp một đạt sáu mươi phần trăm, cấp hai đạt hai mươi lăm phần trăm, còn lại là ở cấp ba và cấp bốn. Căn cứ theo số liệu này có thể suy đoán hung thủ ở trong khoảng độ tuổi từ hai mươi đến bốn mươi tuổi, tố chất cơ thể khỏe mạnh.” Dĩ Nhu nói tiếp.

    “Bác sĩ Tăng!” Khúc Mịch đột nhiên lên tiếng, “Cô cho rằng hung thủ cao khoảng 175cm, tuổi tác từ hai mươi đến bốn mươi, có khuynh hướng tâm lý biến thái, và là một người đàn ông khỏe mạnh?”

    “Theo kết quả nghiệm thi, trước mắt hung thủ có những tính chất này. Tuy nhiên tình hình cụ thể còn dựa vào điều tra của bên anh, đừng để kết quả của tôi đánh lừa.”

    “Đúng là đánh lừa!” Khúc Mịch không kiêng nể.

    Vốn chỉ là một câu nói khách sáo của Tăng Dĩ Nhu, không nghĩ đến anh lại nghiêm túc như vậy.

    “Bác sĩ Tăng! Cô ngồi xuống đi!”

    Không cần Khúc Mịch giữ chân cô cũng nhất quyết không bỏ đi, cô muốn nghe cao kiến của anh!

    “Chúng ta xem lại các ảnh chụp hiện trường, mọi người thấy được những gì?” Anh chiếu trên màn chiếu khoảng mười mấy tấm hình một cách chậm rãi.

    “Tôi cho rằng hung thủ là một người có tâm tư khá kín đáo, là người bình tĩnh và máu lạnh. Hiện trường án mạng không có bất cứ dấu vân tay nào có giá trị, dấu chân và tóc đang chờ kết quả bên khoa giám chứng. Hắn có thể bỏ độc giết chết vợ chồng nạn nhân, nhưng lại lựa chọn dùng dao đâm chết. Lệ Trường Phong bị rút máu, khả năng hành động này của hung thủ để hả giận hoặc để thỏa mãn tâm lý vặn vẹo” Ý kiến của Hách Minh được mọi người tán đồng.

    “Tôi cho rằng còn có một khả năng khác!” Lục Ly đột nhiên lên tiếng: “Căn cứ vết máu tại hiện trường có thể đưa ra kết luận thế này: Nạn nhân Lệ Trường Phòng bị giết chết, sau đó bị cắt cổ tay rút máu, thời khắc này Hà Ngọc Phượng cũng ở trong thư phòng, bà ta là khán giả. Hung thủ muốn dằn vặt Hà Ngọc Phượng!”

    “Lệ Trường Phong một dao đoạt mạng, còn Hà Ngọc Phương bị đâm xuyên đùi, mất đi khả năng trốn chạy, sau đó bị ép phải quan sát chồng mình máu tuôn chảy không ngừng, cuối cùng bị lôi vào phòng tắm trong phòng ngủ chính, dìm xuống bồn chết ngạt, giết xong rồi hiếp.

    Hung thủ dằn vặt Hà Ngọc Phượng như vậy là có ba nguyên nhân: thứ nhất hung thủ có bóng đen tâm lý chính là căm hận phụ nữ, thứ hai hung thủ có hận thù sâu nặng với Hà Ngọc Phượng, thứ ba hung thủ là người có tố chất tâm lý bình tĩnh, trước hết giải quyết đàn ông, rồi từ từ dằn vặt nạn nhân nữ, cho đến khi thõa mãn được tâm lý biến thái của bản thân.” Mạnh Triết phản ứng mau lẹ, dưới sự dẫn đường của Lục Ly, anh ta nhanh chóng nối tiếp theo sau.

    “Căn biệt thự của nhà họ Lệ có lắp đặt thiết bị hệ thống bảo an chuyên nghiệp; nếu có người lạ tự động xâm nhập, hệ thống sẽ nối thẳng đến đường dây của Cục cảnh sát. Đã cho tiến hành kiểm tra lại hệ thống an ninh của biệt thự, không bị hư, chỉ bị chặn lại, chứng minh hung thủ là người khá rõ tình huống trong nhà.

    Khi hung thủ ra tay với nạn nhân nam lại không bịt kín miệng Hà Ngọc Phượng, chứng tỏ hắn biết rất rõ trong nhà chỉ có hai vợ chồng Lệ Trường Phong, không có ai khác, hơn nữa còn hiểu rất rõ nếp sống của bọn họ. Từ hai điểm này có thể phán đoán khả năng là người quen ra tay … Dĩ nhiên không bài trừ trường hợp hung thủ đã điều nghiên rất kỹ từ trước.” Vương Nhân Phủ cũng nêu lên quan điểm của mình.

    Xem ra, qua vụ án của Mã Gia Câu, anh ta cũng có thành thục không ít.

    “Hung thủ mắc bệnh, đây là nhận thức chung của mọi người!” Khúc Mịch tổng kết, “Thế nhưng theo hiện trường gây án và báo cáo nghiệm thi, tôi lại cho rằng tâm lý hung thủ không có bất cứ dị thường nào. Hắn tiến hành rồi bày ra hiện trường tỉ mỉ, mọi thứ đều nằm trong kế hoạch của hắn. Tôi có hai điểm nghi vấn nghĩ chưa ra: Thứ nhất tại sao hung thủ lại muốn giết rồi hiếp; thứ hai dấu tay lưu lại trên eo của Hà Ngọc Phượng, độ lớn nhỏ không hề giống của nam giới. Bác sĩ Tăng nghĩ sao?”

    “Trong quá trình nghiệm thi, tôi cũng có nghi ngờ về dấu tay lưu lại. Với một người bình thường, chiều cao và các bộ phận khác trong cơ thể là tỉ lệ thuận; ví dụ hung thủ cao 175cm vậy dấu tay này hơi nhỏ một chút!” Tăng Dĩ Nhu không phải không chú ý đến điểm này.

    “Không phải nhỏ hơn một chút!”, Khúc Mịch lắc đầu, “Người đàn ông cao 175cm, nhưng lại có đôi tay của một người chỉ cao 165cm. Hơn nữa căn cứ dấu vết trên eo, có thể suy đoán hắn và nạn nhân cách nhau không vượt quá 2cm. Vậy thì chân hung thủ dài bao nhiêu? Cho dù là chân đứng dạng hình chữ bát cũng cần khoảng cách ít nhất là 5-6cm. Bác sĩ Tăng cô thấy thế nào?”

    “Chuyện này … hay là hung thủ ôm lấy người chết sau đó lại buông ra …”

    “Nếu như hung thủ ôm nạn nhân từ phía sau, và hung thủ cao 175cm và khoảng cách giữa hai người là 2cm, dựa theo công thức tính toán, bộ phận sinh dục của hung thủ phải đạt đến trên 20cm, dĩ nhiên là trong trạng thái cương cứng. Ngay cả đàn ông Châu Phi còn không đạt được đến chiều dài này huống gì là đàn ông Châu Á. Bác sĩ Tăng, cô thấy thế nào?

    Thấy thế nào là thế nào? Anh coi mình là Địch Nhân Kiệt ư … nhưng Tăng Dĩ Nhu không muốn làm Nguyên Phương!

    “Đội trưởng Khúc! Tôi cảm thấy việc này rất kỳ lạ!” Nói xong Tăng Dĩ Nhu đứng lên, nghiêm mặt rời đi.

    “Phì ì ì ~” Mạnh Triết đang uống nước nghe câu này không nhịn được phun hết ra ngoài.

    Khúc Mịch vẻ mặt buồn bực … Ý này là sao?

    ***

    Địch Nhân Kiệt - một nhân vật lịch sử xuất chúng trong sử sách Trung Quốc.
    Trong phim Thiếu Niên Thần Thám Địch Nhân Kiệt, Địch Nhân Kiệt là một thám tử huyền thoại của triều đại nhà Đường, Vương Nguyên Phương là con trai của quan thượng thư. Sau không ít lần tỉ thí tài nghệ - cả võ công và… võ mồm – hai chàng kết làm bằng hữu. Lý Nguyên Phương không nề hà vất vả, nguy hiểm mà còn hết lòng giúp đỡ Địch Nhân Kiệt phá án. Tuy nhiều lúc còn đấu khẩu song họ vẫn là cặp tri kỷ - cộng sự ăn ý và thân thiết.

    Trên lâm sàng phân chia độ hoạt động của tinh trùng thành 5 cấp:

    Cấp 0 là không có hoạt lực

    Cấp 1 là hoạt lực kém, biểu thị tinh trùng chỉ di động hoặc xoay chuyển tại chỗ.

    Cấp 2 là hoạt lực trung bình, biểu thị tinh trùng có thể di động theo đường thẳng về phía trước, nhưng không sôi nổi.

    Cấp 3 (ở giữa cấp 2 và cấp 4) biểu thị hoạt động của tinh trùng tốt.

    Cấp 4 là sức hoạt động của tinh trùng rất tốt, biểu thị tinh trùng rất sôi nổi di động về phía trước theo đường thẳng.

    Trong truyện phân cấp ngược từ dưới lên trên nhé!

    Chap này tớ để con số không ghi thành chữ số để mọi người dễ so sánh!
     
  5. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,417
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 25: CHO EM THÊM HẠNH PHÚC

    Tăng Dĩ Nhu về phòng giải phẫu, kiểm tra lại tỉ mỉ thi thể của hai vợ chồng Lệ Trường Phong. Cô không thể không thừa nhận những suy đoán của Khúc Mịch đều có lý, có chứng cứ. Một người đàn ông với tỉ lệ các bộ phận trên cơ thể như vậy thì thật sự kỳ lạ, không lẽ hung thủ là người dị dạng?

    Tăng Dĩ Nhu tháo găng tay, dùng thuốc sát khuẩn rửa tay nhiều lần sau đó ra phòng làm việc. Không ngờ Khúc Mịch đã ở đó mà còn ngồi ở vị trí của cô, thấy bóng dáng của Dĩ Nhu cũng không có ý định tránh ra.

    “Bác sĩ Tăng, cô coi qua cái này một chút!”, anh đưa tờ báo trong tay cho cô.

    Khẽ cau mày, Tăng Dĩ Nhu nhận lấy. Tiêu đề lớn nhất của bài báo chính là tin tức hai vợ chồng Lệ Trường Phong bị giết và thân thế của ba anh em nhà họ Lệ.

    “Cô coi mặt sau của bản tin!” Khúc Mịch lên tiếng.

    Còn có tin nóng hơn tin tử vong của ông bà Lệ sao? Cô liếc mắt nhìn anh đầy nghi ngờ, rồi lật sang đằng sau, liếc xuống góc phải.

    --- Lãnh đạo XX đột nhiên trúng gió, khi nhân viên cấp cứu đến nhà cứu hộ. Họ phát hiện trong nhà ông ta trang trí nội thất cực kỳ xa hoa, nhiều đồ cổ và vật khá có giá trị. Bác sĩ ngay lập tức thông báo cho bên Bộ Thanh Tra, các lãnh đạo trong bộ đều rất coi trọng việc này, mau chóng lập án điều tra.

    Hiện nay lãnh đạo XX đã thoát khỏi nguy hiểm tính mạng, nhưng bị liệt toàn thân, không thể di chuyển hay nói chuyện.

    “Phải chăng đây chính là báo ứng của vị quan tham …”, Tăng Dĩ Nhu đột nhiên ngừng lại, “Báo ứng? Ý anh nói đây là chủ mưu đứng đằng sau vụ án của Mã Gia Câu?”

    “Theo tin đã đưa, trong nhà ông ta phát hiện một Phật đường nhỏ, bên trong thờ một bức tượng Phật rất quỷ dị, cạnh đó là một cái chum nuôi tiểu quỷ. Mặt khác, bọn họ còn phát hiện nhà có căn hầm bí mật, bên trong có rất nhiều vàng và tiền mặt, số lượng rất lớn! Toàn thân ông ta bây giờ chỉ có thể đảo mắt và động đậy lưỡi, phải thường xuyên mặc tã, không thể nuốt cho dù là thức ăn lỏng, phải truyền đạm. Ung thư không thể lấy mạng ông ta, nhưng trúng gió khiến ông ta sống không bằng chết … Đây gọi là trời có mắt!” Khúc Mịch nhìn ra ngoài cửa sổ: “Tất cả mọi thứ đã lắng xuống, hương hồn của hai đứa trẻ đã có thể yên nghỉ!”

    Lẽ nào ở một nơi sâu xa nào đó thật sự có báo ứng? Cô nghiêm mặt suy nghĩ, không gian bỗng chốc rơi vào yên tĩnh.

    “Bác sĩ Tăng, tôi ở bệnh viện tâm thần suốt ba năm!”, Khúc Mịch đột nhiên lên tiếng.

    Tăng Dĩ Nhu tỉnh người … Nhìn thấy ngón tay anh lại gõ nhẹ lên mặt bàn, gương mặt không bày ra bất kỳ cảm xúc nào.

    Tăng Dĩ Nhu đột nhiên nhớ đến dáng dấp lần đầu tiên gặp anh trong bệnh viện tâm thần, nơi đáy lòng cô khẽ lay động.

    Một người ở một nơi như vậy suốt ba năm, có bệnh thì không nói làm gì, nhưng không hề có bệnh thì chắc chắn bị ép đến điên.

    Một mình anh giam trong phòng kín, mỗi ngày chỉ nhìn thấy bác sĩ, hộ sĩ, e rằng mất dần đi khả năng giao tiếp bình thường.

    Bỗng nhiên Tăng Dĩ Nhu cảm thấy … có thể tha thứ những lời nói mạo phạm của anh!

    “Cô có biết không… Ở đó không có điện thoại di động, không có máy vi tính, chỉ có thể đọc báo!” Khúc Mịch đưa nhìn tán cây phía ngoài: “Sau đó tôi chuyển đến phòng bệnh lầu trên, ngay cả báo cũng không được đọc.”

    Thực sự là đáng thương! Ánh mắt của Tăng Dĩ Nhu trở nên mềm mại, cô rót ly nước ấm cho anh. Cô không an ủi người khác vì chẳng biết phải nói gì.

    “Chính vì lẽ đó …” Anh nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào mắt Tăng Dĩ Nhu, cực kỳ nghiêm túc: “Tôi chưa từng xem phim ‘Thần thám Địch Nhân Kiệt’, cô có dĩa không?”

    Một tiếng sau.

    Khúc Mịch ngồi trên sofa nhà Tăng Dĩ Nhu, trên màn hình máy tính đang phát bộ phim ‘Thần Thám Địch Nhân Kiệt’.

    Tăng Dĩ Nhu rửa sạch quả xoài chín, cắt một nửa trái, đặt nửa má xoài xuống bàn. Rồi sau đó dùng dao khía má xoài thành hình caro, đẩy nhẹ phần chính giữa, phần thịt quả với những khối vuông nhỏ nhô lên. Chỉ cần đưa răng cắn nhẹ là xong, đơn giản thuận tiện.

    “Phải chăng tất cả mọi vật dưới lưỡi dao của cô đều được tận dụng một cách triệt để nhất?”, không biết Khúc Mịch chui vào trong bếp từ khi nào.

    Cô bưng dĩa xoài trở ra phòng khách: “Dao trên tay tôi chưa bao giờ động vào vật còn sống!”

    “Sao … sao??? Còn nhớ rõ việc tôi đã đuổi tên đàn ông giết lợn cho cô không?” Khúc Mịch không khách sáo cầm miếng xoài cho vào miệng.

    “Giết lợn? Người ta là CEO của một xí nghiệp lớn!” Cô bĩu môi, “Tôi chỉ còn cách nhà giàu nửa bước, chính anh đã ngăn cản hạnh phúc của tôi.”

    “Được rồi! Tôi chịu trách nhiệm!” Khúc Mịch nghiêm túc trả lời.

    Chịu trách nhiệm, chịu trách nhiệm thế nào?

    “Tôi chịu trách nhiệm để cô còn hạnh phúc hơn được gả cho nhà giàu!”

    Oạch! Mấy câu này nghe hơi là lạ …

    “Anh tìm được măng-séc chưa?”, Tăng Dĩ Nhu đổi đề tài, muốn anh đừng quá quan tâm đến mấy chuyện theo đuổi nữa.

    Khúc Mịch nói làm mất chiếc măng-sét ở nhà cô, nhưng cô mỗi ngày quét tước nhà cửa đều không phát hiện, đành phải cho anh vào nhà tìm, miễn sao cố gắng đừng để anh kiếm cớ ngủ lại.

    Anh gật đầu, lắc lắc tay áo, quả nhiên một chiếc măng-séc tinh xảo trên ống tay áo: “Trong phòng ngủ!”

    “Ồ! Sao tôi không phát hiện?” Giọng Tăng Dĩ Nhu đầy hoài nghi.

    Khóe miệng anh khẽ cong, hình như có vài phần đắc ý: “Tôi là cảnh sát, am hiểu nhất là thu thập chứng cứ tại hiện trường phạm tội.”

    Hiện trường phạm tội? Chẳng lẽ anh nghĩ là do cô lấy? Tăng Dĩ Nhu nghe xong tức đến mức phùng mang trợn má.

    “Bác sĩ Tăng! Đến giờ cơm tối mà cô chỉ lấy trái cây chiêu đãi một vị khách bụng đang đói meo sao?” Anh tựa người lên thành ghế sofa, vẻ mặt khá khó chịu.

    Tên người đàn ông này thật khiến cho người ta giận đến ngứa ngáy toàn thân.

    “Thật ngại quá trong nhà cơm canh chỉ đủ cho một người … Tôi nghĩ …”

    “Không sao! Phần đó cô cứ ăn một mình đi!” Rồi cầm điện thoại di động, chạm chạm vài cái: “Alo! Tôi đang ở căn hộ 402 lầu bốn. Tôi muốn gọi thức ăn. Mang giúp tôi món …”

    Rồi anh nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống. Tăng Dĩ Nhu nở nụ cười bất lực.

    Một lát sau tiệm ăn dưới lầu cho người mang đồ đến.

    “Thật ngại quá! Vì cô nói đã có cơm nên tôi chỉ gọi một phần!” Anh tỏ ra bộ dạng ái ngại.

    Tăng Dĩ Nhu cho thức ăn vào trong lò hâm nóng.

    Sau đó hai người cùng nhau ngồi trên ghế sofa, vừa ăn cơm vừa xem phim.

    Trước mặt Tăng Dĩ Nhu là chén cơm nguội, cà chua xào trứng lúc trưa. Nhìn đã không thấy đói huống chi là nói muốn ăn.

    Trước mặt Khúc Mịch là chén cơm nóng hổi, mùi thơm thịt cá phưng phức, ngoài ra còn có chén canh trứng cà chua, hành lá, nghi ngút khói.

    Anh ăn ngon lành … cơm canh không để thừa một hạt.

    “Ồ? Sao cô không ăn?” Anh lấy một tờ khăn giấy, nhẹ nhàng lau khóe miệng, rồi liếc sang phần cơm của Tăng Dĩ Nhu: “Tôi ăn no rồi, cô không cần để phần cho tôi.”

    “A!!!!” Tăng Dĩ Nhu tức nhưng vẫn phải cố nhịn ….

    Tự dưng sao ừa rồi cô lại đi đồng cảm với anh … Đây là sai lầm lớn nhất!

    Anh vốn dĩ không phải là người địa cầu … Đừng nên cố gắng thử nói chuyện giao lưu với anh, đại não căn bản không đồng nhất!