1. Chào mừng Khách đến với VietWriter.Com, chúc bạn có những phút giây online vui vẻ.

Hot OnGoing NỮ PHÁP Y MAU NHẢY VÀO TRONG BÁT

Thảo luận trong 'Truyện trinh thám' bắt đầu bởi ♚ℋoàng ℕgọc♔, 29/6/16.

  1. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,417
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 16: ĐỘT BIẾN

    Nghe đám người Lục Ly nói chuyện, Khúc Mịch vẫn ngồi yên bất động. Vị trí anh ngồi ở nơi góc khuất, trên bàn có một bình giữ nhiệt, một ống đựng bút, và một quyển sổ ghi chép màu đen.

    Đơn giản, tẻ nhạt, quái gở, mang lại cảm giác tăm tối, đây là vị trí gây ấn tượng đầu tiên với anh khi bước vào phòng làm việc này.

    “Đội trưởng Khúc! Tôi vừa nhận được điện thoại của một bạn học bên thành phố Lân. Tôi cảm giác vụ án của Mã Gia Câu còn có ẩn tình.” Tăng Dĩ Nhu mở cửa, vội vội vàng vàng bước vào, vừa đi vừa nói.

    Khúc Mịch nghe đến đây thì ngồi thẳng người, dĩ nhiên là có hứng thú.

    “Cách thời điểm Mã Gia Câu bị sát hại không lâu, thành phố Lân cũng phát hiện vụ án tương tự. Người bị hại là một cô bé mười ba tuổi, thủ pháp giống nhau đều là bị dây thừng ghìm chết từ phía sau, sau đó treo trên xà nhà.

    Trên người mặc chiếc váy đỏ lớn, trên đầu có đinh, phía dưới có khóa sắt. Bởi vì tình trạng tử vong của nạn nhân quá quỷ dị, sợ gây ảnh hưởng xấu nên bọn họ buộc phải phong tỏa tin tức, bí mật điều tra.

    Bạn học tôi phụ trách nghiệm thi. Khi coi được tin tức vụ án Mã Gia Câu trên tivi, liền gọi điện thoại cho tôi hỏi dò. Nghe nói Đội trưởng đội hình sự bên kia sắp qua đây liên hệ, muốn chứng thực lại các vật chứng bên Mã Gia Câu.”

    Mạnh Triết ngay lập tức đáp lại: “Không phải là tên Trần Vi gây ra chứ? Tuy nhiên đã xác định là hắn mắc bệnh tâm thần, giết một người hay hai người đều không bị án tử hình, không thể nào cố ý giấu giếm được!”

    “Theo như đặc điểm của các vụ án ‘Giết người liên hoàn’, trên lý thuyết hẳn là do cùng một người gây án!”, Lục Ly phân tích, “Nếu không chúng ta đến trại giam gặp Trần Vi, khả năng ngày hôm đó hắn khai chưa hết. Đều là do tay luật sư kia đứng ra can thiệp khiến cho cuộc thẩm vấn bị gián đoạn.”

    “Cô bé bị hại có ngày sinh trùng với nạn nhân kia?” Khúc Mịch gõ gõ nhẹ ngón tay lên bàn.

    Mỗi khi đoán đúng được một vấn đề anh hay làm động tác này. Tiếp xúc với Khúc Mịch không nhiều, cô ít nhiều hiểu được tính cách của anh.

    “Giống như anh suy đoán, cô bé cùng ngày sinh với Mã Gia Câu. Thân nhân của nạn nhân cũng không báo cảnh sát ngay mà làm theo lời một đạo sĩ, tiến hành siêu độ. Sau đó, bố mẹ cô bé hối hận báo cảnh sát. Lý do siêu độ cũng giống như vụ án kia, là do sinh vào ngày tháng xấu, khắc cha mẹ, hơn nữa chết oan sẽ biến thành âm hồn quấn lấy người sống.”

    “Quả nhiên có vị đạo sĩ này!”, Khúc Mịch cau mày, “Xem ra vụ án này không thể kết án, chúng ta qua trại giam tìm Trần Vi!”

    Mọi người lái xe đến trại giam nằm ở ngoại ô thành phố, vừa tiến vào liền trông thấy một chiếc xe cứu thương chạy vọt qua.

    “Xin lỗi! Trần Vi sáng sớm nay đã cắt cổ tay tự sát. Vừa rồi chúng tôi đã gọi xe cấp cứu đứa hắn đến bệnh viện. Nếu muốn gặp hắn thì mời mọi người qua bên đó. Tuy nhiên, tôi nghĩ khả năng hắn không thể sống sót, vết thương trên cổ tay hắn khá sâu, vết máu đọng lại cũng đã hơi khô.” Cai ngục lắc đầu một cái.

    Tự sát? Khúc Mịch nghe xong nhướn mày: “Trước khi Trần Vi tự sát, có ai đến thăm hắn không? Hắn lấy gì cắt cổ tay?”

    “Đội trưởng đội hình sự thành phố Lân và mấy người đi cùng, nghe nói là cũng điều tra vụ án giết người. Thế nhưng Trần Vi không nói nửa chữ, bọn họ đành thất vọng rời đi, nói rằng lần sau quay lại. Kể từ lúc đó Trần Vi không biểu hiện bất thường gì, ai ngờ sáng nay phát hiện hắn dùng mảnh chén vỡ cứa cổ tay.”

    “Mảnh chén vỡ???” Mọi người đều hỏi ngược lại, giọng ngạc nhiên.

    Trưởng ngục nói tiếp: “Bữa tối, Trần Vi làm bể chén, ai ngờ đâu hắn đã dấu mảnh vỡ rồi. Mọi người ai cũng cười nhạo hắn chẳng làm được trò trống gì, không nghĩ đến sáng nay hắn dùng nó để tự sát.

    Nói bên lề chứ … Thực ra, trước đây tôi không nhìn ra được hắn có bệnh ở điểm nào. Thời nay, người có tiền thích nhất là lợi dụng kẽ hở của pháp luật, có bệnh hay không ai mà biết. Bệnh tâm thần giết người không cần đền mạng, chuyện này ai cũng biết. Bây giờ thấy hắn tự sát mới nhận ra có lẽ đầu óc hắn không bình thường thật.”

    “Đến bệnh viện!” Khúc Mịch ra lệnh. Mọi người lại vội vã lái xe đến bệnh viện. Vừa đến nơi, bác sĩ thông báo đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không cứu được Trần Vi, hắn tử vong trước đó mười phút, thi thể đã được chuyển đến nhà xác.

    Ngày hôm sau, thành phố Lân cũng đưa tin bé gái mặc váy đỏ bị sát hại, hung thủ chính là Trần Vi. Mọi người một lần nữa thổn thức, thì ra hắn đúng là sát thủ liên hoàn. Tên đạo sĩ xuất quỷ nhập thần lại một lần nữa bị bỏ qua. Vụ án ở thành phố Lân, bên đội cảnh sát hình sự lại càng thêm khẳng định có sự tồn tại của con người này.

    Tuy nhiên hình ảnh đạo sĩ chỉ ở trong thời phong kiến, lãnh đạo thành phố cân nhắc không muốn dư luận xôn xao nên yêu cầu đội hình sự âm thầm điều tra.

    Đội hình sự lần này phá án thần tốc, nhận được nhiều lời khen tặng, trong thành phố còn trích ra một khoản tiền làm phần thưởng.

    Cục Trưởng Hoàng đặt một chuyến du lịch hai ngày một đêm ở biển, mỗi người được mang theo một người thân. Ban ngày tắm nắng, thăm đảo, câu cá; ban đêm đốt lửa trại, nướng hải sản. Ngày hôm sau đến làng du lịch suối nước nóng, spa xua tan mệt nhọc, buổi chiều quay về thành phố.

    Hách Minh và Kha Mẫn dẫn theo người nhà, Mạnh Triết tuy không có bạn gái nhưng nhất quyết không chịu thiệt, đưa em gái họ đi cùng. Cô bé năm nay mười chín tuổi, đang học đại học, tràn đầy nhiệt huyết thanh xuân.

    Khúc Mịch và Tăng Dĩ Nhu chỉ có một người nên dĩ nhiên được xếp ngồi cùng nhau để khỏi gây trở ngại cho người khác.

    Em họ Mạnh Triết, Đường Ninh, nghe danh tiếng Đội trưởng Khúc Mịch, gương mặt tràn ngập sự sùng bái: “Anh trai Khúc, anh có thể kể cho em sự tích phá án của anh không?”

    “Vụ án không phải do một mình tôi phá, cô có thể hỏi anh họ của cô!”, Khúc Mịch đứng dậy, “Tôi không có em gái, nên không quen người khác gọi mình là anh trai!” Nói xong quay người rời đi chỗ khác.

    Đường Ninh khuôn mặt xinh xắn, trắng hồng, mái tóc dài cột kiểu đuôi ngựa, bên trên còn kẹp một chiếc kẹp mái hình quả táo. Một cô bé đáng yêu như vậy khẳng định hằng ngày được bố mẹ và người thân nâng như trứng mỏng. Vậy mà bây giờ trước mặt mọi người lại bị sửa lưng như vậy, cô ta cảm thấy rất oan ức, viền mắt đỏ lựng.

    “Em gái! Bên kia có kẹo sữa bò, bánh pudding để anh lấy cho em!” Mạnh Triết sợ cô bé khóc nhè, quay về nhà lại méc anh không chăm sóc nó, không chỉ có cậu mợ đau lòng mà còn bị mẹ mắng.

    Cũng may nhìn thấy bánh kẹo là cô bé quên hết, một bàn ngập thức ăn đã có thể giải quyết được vấn đề, nét mặt tười cười như hoa.

    Thật khiến con người ta ao ước, Tăng Dĩ Nhu nhìn cô bé chợt cảm thấy mình quá già. Mười chín tuổi cô đang làm gì nhỉ … Cô không nhớ nữa.

    “Trông thấy Đường Ninh, tự dưng có cảm giác muốn quay về thời thanh xuân nhỉ?”. Kha Mẫn ba mươi lăm tuổi, có đứa con chín tuổi.

    Cô ta là hậu cần của đội hình sự, ngày thường nếu không có vụ án thì khá rảnh rỗi. Việc nhà đều do một tay cô kiêm nhiệm, là chủ gia đình. Nhìn bàn tay thô ráp, gương mặt già nua, so sánh với cô bé, cô ta chỉ còn biết than thân trách phận.

    “Sao lão đại còn chưa đến?” Mạnh Triết vừa nhắc đã thấy Lục Ly bước vào.

    Phía sau lưng anh ta là một cô gái mang đậm phong cách tây âu, khá xinh xắn. Mạnh Triết nhìn quen quen. Đến khi bọn họ lại gần, Mạnh Triết đột nhiên hô lớn: “Hóa ra là chị dâu!”

    Chị dâu? Lục Ly kết hôn lúc nào vậy?
     
  2. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,417
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 17: KHÔNG LỌT CHỖ NÀO

    Hai từ ‘Chị dâu’ của Mạnh Triết khiến cho Lục Ly có chút lúng túng, Lục Ly chưa kịp lên tiếng, người đi theo cùng anh ta đã lên tiếng trước.

    “Thật ngại quá! Tôi và Lục Ly vừa mới gặp nhau!”, cô ta nở nụ cười, lúm đồng tiền lộ ra trông vài phần đáng yêu nhưng không còn mang theo nét thơ ngây của ngày xưa mà thay vào đó là sự dịu dàng, nữ tính: “Tôi tên là Uyển Như, cũng có thể gọi tôi là bà Lệ.”

    Bà Lệ? Cô ta đã lập gia đình??? Mạnh Triết liếc Lục Ly, vẻ mặt của Lục Ly rất bình thường, không có chút phản ứng đặc biệt nào.

    “Bà Lệ!”, hai người bọn họ vừa mới ngồi xuống, một cô gái tóc ngắn vội vội vàng vàng đi tới: “Chị chính là phu nhân của Tổng giám độc tập đoàn Lệ Thị, Lưu Uyển Như sao? Chị đẹp hơn hình trên tạp chí nhiều, quả thật nghe danh không bằng gặp mặt.”

    --- Cô phóng viên Hoắc Thể Ni sao đuổi được đến đây? Lục Ly cau mày.

    Sắc mặt Lưu Uyển Như khẽ biến, nhưng ngay lập tức khôi phục như bình thường. Cô ta nhận ra cô phóng viên trước mắt, một năm trước từ khi chồng cô ta tiếp nhận vị trí tổng giám đốc tập đoàn thì cô phóng viên này cắn chặt không buông, luôn xin được hẹn gặp. Tuy nhiên tờ tập san Đại Dương quá nhỏ, làm sao nhà họ Lê chịu tiếp nhận phỏng vấn chứ?

    “Chị Tăng, Đội trưởng Khúc, đây là bạn gái em, Hoắc Thể Ni”, Khang Bình, trợ lý Tăng Dĩ Nhu, đi theo đằng sau vội vã giới thiệu.

    Mọi người đưa mắt nhìn nhau đầy nghi ngờ, Khang Bình có bạn gái từ khi nào? Lại còn là một cô gái khá xinh xắn nữa chứ? Cách đây không lâu Kha Mẫn còn sắp xếp cho anh ta buổi xem mắt, anh ta mừng rỡ ra mặt mà.

    “Vừa quen nhau không lâu!”, Khang Bình lúng túng. Anh ta và Hoắc Thể Ni gặp mặt nhau hai ba lần. Nghe nói bên đội có chuyến nghỉ mát ở biển nên đòi xin theo, Khang Bình đành phải đưa cô ta đi cùng.

    Cục Trưởng Hoàng có việc nên không thể đến, tất cả mọi người đều tập hợp. Hoắc Thể Ni làm gì có tâm trạng nghỉ dưỡng, cô chỉ muốn nhân cơ hội này đào thêm một vài tin tức.

    Khúc Mịch luôn mang theo vẻ mặt khó gần, cô ta không dám đi trêu chọc. Lục Ly mặt mày nghiêm túc, cô ta lại càng không muốn bẽ mặt trước mặt mọi người, chỉ còn Mạnh Triết là khá thân thiện. Tuy nhiên anh ta toàn nói những chuyện chọc cười, chẳng có lời nào là nghiêm túc.

    Thế nhưng Hoắc Thể Ni không tin, trong vòng hai ngày một đêm cô ta không tra ra được một tin tức nhỏ.

    Sự chú ý của cô ta đặt hết lên Lưu Uyển Nhi, vợ của tổng giám đốc tập đoàn Lệ Thị, chồng cô ta là Lệ Kiến Thiên, đang được giới trong ngành rất quan tâm. Mấy lần cô ta xin cuộc hẹn phỏng vấn đều không thành, không ngờ lại gặp được ở đây. Lần này đúng là thu được một món hời!

    Lưu Uyển Như mặc một chiếc váy hoa, chân mang đôi giày scandal đế bằng, nhìn đơn giản nhưng liếc sơ cũng biết là hàng hiệu. Đặc biệt cô ta đội một chiếc mũ rộng vành, thắt nơ hình bướm, là phiên bản có giới hạn, Tăng Dĩ Nhu từng thấy trên tạp chí thượng lưu.

    Cô ta trông thật tao nhã, một cái giơ tay, nhấc chân cũng mang theo mười phần quý phái. Trò chuyện với mọi người rất lịch sự, không quá xa cách cũng không quá vồn vã.

    Dù vậy, vẫn bị Hoắc Thể Ni ép chặt không buông.

    “Xin lỗi! Tôi xin phép về phòng nghỉ ngơi trước. Chào!” Cô ta quay sang xin lỗi mọi người, rồi hướng về phía Lục Ly, gật đầu một cái, sau đó đứng dậy rời đi.

    Hoắc Thể Ni cũng đi vệ sinh nhưng rất lâu vẫn chưa thấy quay lại.

    “Tiểu Khang! Tìm bạn gái phải mở to mắt mà chọn. Cậu cả ngày làm việc với xác chết nên không biết phụ nữ bây giờ đáng sợ thế nào đâu!” Mạnh Triết nhắc nhở Khang Bình.

    “Anh họ! Đừng lấy gậy chọc thủng thuyền người!” Đường Ninh ngẩng đầu, “Nơi đây có ít nhất ba chị cảnh sát, cẩn thận kẻo bị ăn đòn!”

    Kha Mẫn nghe thế thì bật cười lớn: “Anh họ em có ẩn ý sâu xa, không phải nói bọn chị!”

    Gương mặt Đường Ninh đầy vẻ ngây thơ, chớp chớp mắt không hiểu. Cô bé này chỉ lo ăn nên không trông thấy ‘Sóng lớn sóng bé’ vừa rồi. Cô cũng còn quá ngây thơ để hiểu hết thế giới tàn khốc của những người trưởng thành.

    Cơm nước xong xuôi mọi người quay về phòng, hẹn một tiếng sau có mặt ở bãi biển.

    Tăng Dĩ Nhu và Đường Ninh ở một phòng. Cô bé soạn hành lý, lấy đồ bày lung tung trong phòng.

    Tăng Dĩ Nhu chỉ có chiếc balo nhỏ, bên trong có một bộ áo ngủ, một chiếc đầm đi biển, và một bộ áo tắm bảo thủ.

    “Chị Dĩ Nhu, chị thấy em mặc bikini này được không?” Cuối cùng Đường Ninh cũng tìm ra được một bọc nhỏ. Mở ra, bên trong nhét ba bốn bộ áo tắm, kiểu dáng ít vải đến đáng thương.

    Cô bé cũng chẳng kiêng dè thay quần áo ngay trước mặt Tăng Dĩ Nhu: “Chị Dĩ Nhu, mắt chị rất chuẩn, chị chọn giúp em một bộ đi!”

    Tuổi trẻ, thẳng thắn, thoải mái, vô tư thật khiến con người ta ước ao, Tăng Dĩ Nhu nhìn cô bé cười cười: “Em có nước da trắng không kén màu, vóc dáng chuẩn lại không lo kiểu dáng. Hồng nhiệt tình, thu hút; xanh lam tao nhã, cao quý; màu tím mang theo chút thần bí; còn bộ chấm bi này có thêm phần gợi cảm.”

    “Vậy em mặc bộ chấm bi này, em vừa muốn đáng yêu, vừa muốn gợi cảm.” Cô bé liếc nhìn áo tắm của Tăng Dĩ Nhu, cau mày: “Chị Dĩ Nhu, kiểu này của chị bảo thủ quá, như kiểu đồng phục vận động viên bơi lội á. Đây chị mặc bộ này của em đi … Thay mau mau lên.” Dứt lời cô bé nhét bộ bikini màu tím vào tay Tăng Dĩ Nhu, rồi đẩy cô vào phòng tắm.

    Cô bé nhanh tay cởi áo tắm Tăng Dĩ Nhu: “Oa! Quá hot!!!” Cô bé không keo kiệt khen tặng Tăng Dĩ Nhu liên hồi, “Người mẫu cũng chỉ được thế này thôi … Người ta nói người dựa y phục, ngựa dựa yên. Em cảm thấy chị Tăng Dĩ Nhu chọn kiểu quần áo sai rồi, tự nhiên mặc đồ che kín hết dáng chuẩn.”

    Tuy cùng là phụ nữ nhưng Tăng Dĩ Nhu không quen hở da thịt trước mặt người khác. Chiếc áo tắm của cô Đường Ninh nhất định không trả, cô đành phải mặcđại chiếc bikini màu tím.

    Đính đoong!

    Bên ngoài có người nhấn chuông cửa. Đường Ninh vội vàng ra mở.

    Giọng người đàn ông trầm ấm, là Khúc Mịch! Anh đến đây làm gì?

    Tăng Dĩ Nhu muốn ra ngoài, nhưng bộ áo tắm này quá hở, liếc thấy có chiếc áo choàng tắm trắng, cô khoác vội rồi bước ra.

    Đường Ninh mở latop, đọc lớn: “Em thường hay truy cập Tieba, bây giờ vẫn còn người nói về vụ ‘Bé trai trong chiếc váy đỏ. Trong các bài liên quan có một nick “Mao Sơn Đại Sĩ” đang là người được mọi người ái mộ nhất, em nghĩ hắn có một trang web riêng để viết tiểu thuyết kinh dị này. Phương thức này là cố ý dẫn dụ mọi người chú ý. Anh trai Khúc … Anh mau đến đây, mau coi đi nè!”

    Cô nhóc này đúng là không có gì để bụng, kêu anh trai Khúc liên miệng.

    Nhưng mà … Khúc Mịch coi bài viết này làm gì, khi anh phá án anh còn không liếc nửa mắt, sao bây giờ lại chú ý như vậy.

    Tăng Dĩ Nhu chợt nhớ đến vị đạo sĩ vẫn không có manh mối, tâm trạng hơi dao động, hấp tấp chạy qua nhìn.

    Cô đứng bên cạnh Khúc Mịch, trông thấy nội dung bài viết cô lập tức bị thu hút. Khúc Mịch đưa mắt nhìn Tăng Dĩ Nhu một cái, rồi mới cúi đầu đọc tiếp.
     
  3. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,417
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 18: GIẾT NGƯỜI CŨNG CẦN TÍNH TOÁN

    Nick ‘Mao Sơn Đạo Sĩ’ bạn bè và bài đăng mạng không nhiều, hiều bài đăng, cũng có nhiều người xem qua rồi thôi .

    Tăng Dĩ Nhu đọc đi đọc lại, đại thể nội dung chính của bài viết là khen ngợi sự mê tín của phong kiến, thế nhưng đọc đến mấy dòng cuối cùng cô không khỏi nhíu mày.

    “Bí thuật mượn hồn là chuyện ít có người biết, những không phải là không có. Lấy hồn của đứa bé trai và bé gái sinh vào ngày xấu tháng xấu năm xấu giờ xấu, kết hợp với trận pháp có thể giúp người gần chết tăng thêm tuổi thọ.” Đường Ninh đọc lên, “Ồ! Lâu ngày không vào, hắn lại có bài mới đây! Mã Gia Câu mặc váy đỏ, trên đầu châm kim, phía dưới khóa sắt chính là vì để lấy hồn phách của nó. Ôi! Lần này càng bạo hơn!” Vừa nói Đường Ninh vừa kéo xuống dưới.

    Theo tin một vị lãnh đạo cấp cao Bộ XX được chẩn đoán đang trong giai đoạn ung thư thời kỳ cuối. Ông ta không tiếc bỏ nhiều tiền tìm đạo sĩ làm đạo pháp, không tiếc giết hại những đứa bé vô tội, mục đích để mượn hồn. Mấy ngày trước, bác sĩ làm một cuộc giải phẫu cho vị lãnh đạo kia, phát hiện u trong cơ thể của ông ta là u lành, giải phẫu rất thành công.”

    Tăng Dĩ Nhu liếc nhìn Khúc Mịch, rồi quay sang Đường Ninh: “Tay ‘Mao Sơn đạo sĩ’ hẳn là người bằng xương bằng thịt, nếu tìm ra hắn thì tốt quá!”

    “Không thành vấn đề!”, Đường Ninh ngồi xuống, đem laptop đặt lên đùi, một lát sau đã tra ra IP của ‘Mao Sơn đạo sĩ’, “Người đăng ký IP này tên Lưu Minh, địa chỉ là thôn Tân Hoa, số 175, khu ba.”

    Không ngờ Đường Ninh này lại là một cao thủ IT, đúng là không thể ‘Trông mặt mà bắt hình dong’.

    Khúc Mịch quyết định đi điều tra, Đường Ni đòi đi cho bằng được, nói rằng cô ta cũng có công lao. Không còn cách nào khác đành phải đưa cô ta theo.

    “Không phải hai người sẽ mặc cái này ra ngoài luôn chứ?”, Khúc Mịch liếc nhìn hai người bọn họ.

    Tăng Dĩ Nhu cúi đầu nhìn, không biết dây cột áo choàng tắm tuột ra từ lúc nào, bộ bikini trên người cô hoàn toàn lộ rõ.

    Cô ngay lập tức cột lại dây áo, đi thẳng vào phòng vệ sinh, thay xong quần áo ra ngoài nhưng khuôn mặt cô vẫn nóng phừng phừng.

    Thôn Tân Hoa cách khu này không xa, ba người lái xe khoảng mười phút là đến. Bọn họ tìm đến nhà của Lưu Minh, cửa mở, mọi người giới thiệu thân phận.

    Lưu Minh khoảng ba mươi tuổi, trong phòng không có đồ dùng nào của phụ nữ, khả năng là một người độc thân.

    Vẻ mặt hắn khá khó chịu, hùng hùng hổ hổ: “Tôi trên mạng phát biểu một vài câu, mấy người cũng khiến tôi mất việc rồi, còn muốn gì nữa chứ? Cứ túm lấy như vậy tôi cũng không sợ, dù sao cũng là lưu manh, đi đâu mà không được!”

    Mấy người chuyển lời cho hắn đừng ép người quá đáng, thỏ cuống lên cũng cắn người. Tôi đã ghi âm cuộc nói chuyện trước đây của các người rồi, cất ở một nơi bí mật. Chỉ cần tôi xảy ra bất cứ chuyện gì, ghi âm này sẽ được phát tán trên internet!”

    “Chúng tôi là cảnh sát điều tra vụ án Mã Gia Câu, không phải là nhóm người mà anh vừa nhắc đến.” Khúc Mịch lên tiếng. Hắn ta ngẩn người, lập tức quay đầu.

    “Tôi không biết gì hết, các người đi đi!”

    “Lưu Minh, có thể anh không tin chúng tôi, không tin rằng xã hội này còn có hai từ ‘Công lý’; thế nhưng anh sẽ tin nhất định có báo ứng! Chúng tôi đến đây tìm anh không phải là ‘Nhân quả tuần hoàn’ sao?”, Tăng Dĩ Nhu cố gắng thuyết phục hắn, để hắn có thể nói ra người đã đe dọa mình.

    Tuy nhiên Lưu Minh vẫn nhất quyết không nói: “Các người không cần mất thời gian, các người không biết là một chuyện tốt. Tôi chỉ muốn ngay lập tức rời khỏi đây, có thể trở về cuộc sống yên bình như trước kia.”

    “Anh luôn bị đe dọa, anh nghĩ mình có thể bình an sống sót sao?”, Tăng Dĩ Nhu gặng hỏi.

    “Hừ!”, hắn cười gằn một tiếng, “Sống tạm bợ tuy rằng rất khó khăn, nhưng không bị sai khiến. Chờ xem, ông trời cũng sắp chú ý đến hắn rồi.” Dứt lời hắn quay gót đi khỏi.

    Chủ nhà đi rồi, ở đây còn có tác dụng gì nữa chứ? Ba người đành quay về khu du lịch.

    “Lãnh đạo Bộ cấp cao mắc bệnh nan y, vừa làm xong giả phẫu … Tin này rất chi tiết, có thể dễ tìm!”, Đường Ninh mở laptop, ngón tay gõ liên tục trên bàn phím.

    Một lát sau hai mắt cô ta sáng lên một cái: “Rồi rồi! Thôi xong …” Cô ta chưa kịp nhìn chữ trên màn hình thì toàn bộ trang web chuyển thành màu đen.

    Chờ đến khi cô vào lại internet lần thứ hai, trên màn hình hiện ra dấu chấn than và quân hiệu. Phía trên ghi rõ cô ta sử dụng thao tác phi pháp, hiện tại đang nằm trong sự quản lý của cảnh sát.

    “Ối chết! Có khi nào em bị bắt đi luôn không?”, cô ta sợ hãi, nắm lấy ống tay áo của Khúc Mịch: “Anh trai Khúc, anh bảo vệ em được không?”

    Khúc Mịch giơ cánh tay lên, né tránh sự đụng chạm của cô ta, nhíu nhíu mày ra vẻ ghét bỏ.

    Anh mắc bệnh sạch sẽ, đặc biệt rất ghét người khác chạm vào mình, chuyện này toàn Cục cảnh sát ai cũng biết.

    “Dĩ Nhu! Em sẽ không bị giết người diệt khẩu chứ?”, Đường Ninh chẳng thèm quan tâm phản ứng của Khúc Mịch. Cô ta trợn tròn mắt, gương mặt đầy sợ hãi, ôm chặt Tăng Dĩ Nhu.

    Cô ta ôm eo Tăng Dĩ Nhu, đầu sượt sượt trong ngực, giống như một chú mèo nhỏ làm nũng. Tăng Dĩ Nhu nổi hết da gà. Cô không quen có người thân cận như vậy, mà cũng chẳng có ai dám gần cô đến mức nó.

    Hoặc là do cô không quen trò chuyện với mọi người, sinh lãnh cảm; cũng có thể là bởi cô là pháp y, chỉ quen hằng ngày tiếp xúc với người chết.

    “Chị Tăng Dĩ Nhu, tối nay em ngủ chung giường với chị được không?”, dáng vẻ sợ sệt của Tăng Dĩ Nhu không phải là giả, “Em chỉ là một cô gái yếu đuối, mong manh, rất dễ vỡ. Nếu như em chết đi, ba mẹ em sẽ làm sao đây? Bạn thân của em sẽ thế nào? Người thầm mến em, người yêu thích em, mấy cậu bạn thư sinh đang theo đuổi em thì ra sao?”

    “Giết người cũng phải tính toán!”, Khúc Mịch lạnh lùng, “Giết cô … Chỉ tổ lỗ vốn!”

    Con bé đang sợ đến mức run lẩy bẩy vậy mà còn được nghe những câu nói đầy ‘khách quan’ của Khúc Mịch … Thật ra thì lời có khó nghe một chút nhưng là sự thật.

    “Em yên tâm, em tra bất cứ thông tin gì của các lãnh đạo từ cấp bộ trở lên đều sẽ bị hạn chế!”, Tăng Dĩ Nhu vỗ vỗ lưng Đường Ninh an ủi, “Bây giờ em đã biết phá án không phải là trò chơi rồi chứ?”

    “Vâng!”, Đường Ninh gật đầu, trong lòng vẫn còn rất sợ.

    “Được rồi! Sẽ không có chuyện gì đâu. Không phải em muốn đi tắm nắng, chụp selfie, rồi đăng weibo sao?”

    Nghe đến đây tâm trạng Đường Ninh khác hẳn. Xe vừa ngừng đã chạy vọt về phòng.

    “Bác sĩ Tăng!”, Khúc Mịch lên tiếng gọi Tăng Dĩ Nhu.

    Tăng Dĩ Nhu dừng bước, thấy anh đứng tựa cửa xe không nhúc nhích, “Có việc gì ư?”

    “Không có chuyện gì, chỉ có chút ý kiến!”, anh rút điếu thuốc, nhen lửa, rít một hơi, nhả ra một vòng khói, “Chọn quần áo tốt nhất là hợp với tuổi tác, gợi cảm hay hở hang không có liên quan!”

    Câu không đầu không đuôi là có ý gì? Tăng Dĩ Nhu ngẩn người, rồi dường như nhớ ra chuyện gì, sắc mặt của cô tối xầm lại.

    Đây không phải ngầm mắng chửi người khác sao? Ý chê mình già hơn Đường Ninh à? Cô chỉ mới hai mươi bảy thôi mà!

    Tăng Dĩ Nhu giận đùng đùng quay về phòng, “Đường Ninh, em cho chị mượn bộ bikini màu đỏ đi!”

    “Dạ!”, Đường Ninh phấn chấn đáp lại, “Bộ này chị mặc là đẹp nhất, nhưng kiểu cách tân quá nên em không dám đưa ra ý kiến để chị mặc thử.”

    --- Hừm! Chị đây sẽ chọn bộ ít vải nhất … Cho mù cặp mắt chó của anh!
     
  4. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,417
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 19: CÂY KIWI THÀNH TINH

    Khi Tăng Dĩ Nhu mặc bộ bikini đỏ xuất hiện trên bờ biển, cô chợt cảm thấy hối hận. Không ít những ánh mắt đầy ám muội nhìn chằm chằm vào cô, khiến cho cô rất khó chịu, cảm giác như đang nằm trần trụi trên bàn giải phẫu bị người người xâu xé. Thân là một pháp y nên đưa ra ví dụ cũng mắc bệnh nghề nghiệp. Không biết Khúc Mịch đọc được suy nghĩ của cô thì thế nào nhỉ, sẽ cười ha hả vào bản mặt cô chăng. Nghĩ đến Khúc Mịch, ý nghĩ muốn quay trở về phòng thay áo tắm đều bay mất hết.

    “Úi chà chà!!!”, Mạnh Triết tháo cặp kính mát, hướng về phía Tăng Dĩ Nhu huýt sáo, rồi liếc cô từ trên xuống dưới. Anh ta hiểu tính của Tăng Dĩ Nhu nên không dám mở miệng trêu ghẹo.

    Kha Mẫn kéo kéo bộ áo tắm một mảnh của mình, thở dài: “Phụ nữ quá ba mươi tuổi, sinh con, không biết giữ gìn là mất hết. Lúc còn trẻ tôi đâu thua gì các cô các cậu … Vậy mà … Bây giờ xuống nước cũng chẳng cần phao!”, Vừa nói vừa lấy tay bấm bấm vết sẹo lồi trên eo.

    Chồng Kha Mẫn ôm lấy cô ta, giọng dịu dàng: “Sinh con cho anh khiến em mất hết dáng. Ở nhà một tay em lo liệu, bận đến mức không có thời gian lo cho bản thân. Còn vết sẹo trên người của em chính là những chứng tích vĩ đại, tất cả đều là tình yêu dành cho chồng cho con! Người khác nhìn thấy xấu, còn anh thì chỉ thấy đau lòng.”

    “Chị Mẫn và anh rể kết hôn đã mười năm mà vẫn còn mặn nồng như vậy, quả thật khiến cho bọn em thèm muốn”, Mạnh Triết cười ha hả, “Trong đội hình sự của chúng ta, chị Mẫn ngày nào cũng nhận được điện thoại của ông xã. Hôm nào trời chuyển mây đen, điện thoại còn nhiều hơn, công việc bận rộn vẫn một tay đưa đón chị Mẫn … Khắp cảnh cục không ai không biết! Đám con gái đều mong kiếm được một ông chồng như anh rể đây!”

    Chồng của Kha Mẫn vốn làm việc ở một công ty nhà nước, sau đó xin nghỉ về mở công ty riêng. Thời gian đầu thành lập không tài nào trụ nổi. Kha Mẫn phải bán nhà, bán xe, vay mượn từ cha mẹ mình để có vốn để anh ta tiếp tục được sự nghiệp.

    Bây giờ thì gia đình Kha Mẫn đã có nhà cao cửa rộng, có xe, con được học ở trường nhà giàu, thật sự là cuộc sống khiến người người mơ ước.

    Nghe những lời Mạnh Triết nói, cô ta âm thầm nở nụ cười, khóe mắt nheo nheo.

    Người phụ nữ có được người đàn ông yêu thương mình, thì cho dù không xinh đẹp cũng vẫn rạng rỡ.

    Bây giờ đang vào mùa du lịch, trên bờ biển du khách tấp nập, mỹ nữ dập dìu trong những bộ bikini đủ màu đủ sắc, điều này giúp Tăng Dĩ Nhu bớt phần nào e ngại.

    Cô không thích bơi, thoa một chút kem chống nắng, nằm trên bãi cát tắm nắng.

    “Cô em! Trông em rất quen, chúng ta quen biết nhau đúng không?”, một anh chàng lòe loẹt tiến đến gần.

    Tăng Dĩ Nhu tháo chiếc kính mát. Chàng thanh niên mặc chiếc quần short hình cây dừa, khuôn mặt, ngực và đùi lít nha lít nhít lông. Một đám quạ đen bay qua đỉnh đầu Tăng Dĩ Nhu*.

    Nhiều năm trôi qua, duyên hoa đào của cô chẳng mấy sáng sủa, mà có đi chăng nữa cũng không muốn loại cây kiwi* thế này!

    *Kiểu mấy anh trồng cây si ở Việt Nam. Queenie cũng đã sửa lại chi tiết này bên phần Đoạn văn nhỏ 1.

    “Cô em! Có thể được gặp nhau ở một nơi lãng mạn như thế này chính là do ông trời an bài, xin em đừng đi ngược lại ‘Thiên ý’! Cũng xin em đừng vội từ chối, hãy cho anh được phép ngồi xuống từ từ trò chuyện, em sẽ nhanh chóng cảm thấy anh chính là một đối tượng tuyệt vời.

    Anh là CEO của một tập đoàn danh tiếng, dưới tay có hơn sáu trại chăn nuôi heo, hai công ty chế biến thực phẩm, là một nhà cung ứng khép kín, sản nghiệp vô số. Bên anh chuyên cung cấp cho thị trường trong nước, sẽ nhanh chóng đẩy mạnh ra thị trường Mỹ …”

    “Anh đây quả nhiên là có cặp mắt tinh đời, nghề nghiệp của cô ấy rất thích hợp với công việc kinh doanh của anh!”, Khúc Mịch không biết từ nơi nào chui ra.

    “Ồ! Không lẽ người phụ nữ phong thái tao nhã cao quý đây lại là một quản lý cấp cao trong công ty. Khí chất thật xuất chúng!”, anh ta không ngừng tán thưởng.

    Khúc Mịch giơ ngón trỏ, lắc lắc, rồi lại dùng hai cánh tay làm dấu ‘x’ trước ngực mình.

    “À! Tôi biết rồi. Hay là cô ấy chính là thiên sứ áo trắng, cứu sống biết bao mạng người khiến mọi người kính nể! Nhưng công việc này đâu có liên quan gì đến sự nghiệp của tôi?”

    “Ha ha ha…”, Khúc Mịch phá lên cười, “Người phụ này giải phẫu thi thể so với mấy máy xẻ thịt của anh còn mạnh hơn gấp nhiều lần. Chỉ cần một dao từ mang tai đến yết hầu, hình thành một vết thương hình chữ Y, rồi sau đó một dao rạch thẳng xuống phía dưới!

    Thật ra người chết cũng có khác biệt gì so với động vật, dùng dao giải phẫu hay dao phay cũng thế thôi. Một nhát, lôi hết nội tạng của anh. Tim đây, dạ dày đây, nối liền dạ dày chính là ruột. À ruột già của heo anh thấy rồi đúng không??? Có lẽ anh còn thường xuyên ăn nữa kìa! Không khác ruột người đâu … Haizza …. Anh CEO kia …. Sao vậy … Tôi còn chưa nói hết mà … Này này … Đừng chạy!!!”

    Người đàn ông chưa chờ anh nói hết câu sợ hãi trợn mắt nhìn Tăng Dĩ Nhu, co giò chạy một mạch.

    “Anh đừng có phá ‘Hoa đào’ của tôi được không?”, Tăng Dĩ Nhu đeo lại chiếc kính mát, vừa nằm xuống vừa nói.

    “Hoa đào??”, Khúc Mịch khịt mũi coi thường, “Hoa đào gì chứ … Tôi thấy hắn giống một cây kiwi thành tinh thì đúng hơn!”

    Cô đang uống nước ngọt, nghe anh nói những lời này thì ngẩn người, chiếc kính đen che khuất đôi mắt nên không rõ cô đang nghĩ gì.

    “Sao anh không bơi đi!”, cô dường như muốn đuổi khách.

    Anh không trả lời, nằm xuống chiếc ghế bên cạnh: “Tôi thích ‘Tội Ác Dưới Ánh Mặt Trời’*, tuy nhiên tôi chưa từng đọc quyển sách này, chỉ đơn thuần yêu cụm từ này. Cô hãy nhìn đám người trên bãi biển đi, ai cũng đều đang phơi mình dưới ánh mặt trời, nhưng ai dám cả quyết trong lòng họ không có mảng tối! Nói không chừng ở đây có tên trộm vặt, có kẻ mang tội danh giết người, cưỡng hiếp, cũng có kẻ buôn ma túy …”

    *Kỳ nghỉ hè của Poirot (Tội ác dưới ánh mặt trời) của Agatha Christie.

    “Nhìn thấy, nghe thấy, thậm chí cho dù bản thân đã từng trải qua cũng không phải là sự thật! Thế giới này có quá nhiều thứ đáng sợ, bầu không khí quá kinh khủng khiến con người ta không dám hít thở!”, một góc nào đó trong nội tâm của Tăng Dĩ Nhu dường như bị câu nói của Khúc Mịch đánh thức, “Cái chết không rõ ràng của Trần Vi, thật tội nghiệp cô nhi quả phụ còn đang sống ở trên cõi đời này.”

    “Tôi vừa nhận được điện thoại, vợ của Trần Vi đột nhiên rút một trăm ngàn tệ.”

    Dĩ Nhu cau mày, tại sao hai mẹ con lại có nhiều tiền như vậy? Tiền bồi thường cho việc buộc Trần Vi phải tự sát. Nếu như tra ra được ai là người cho mẹ con cô ta tiền, có thể bắt được hung thủ đứng đằng sau.

    “Đừng tưởng bở! Tiền đó được chuyển khoản từ bên ngân hàng Thụy Sỹ, không tài nào tra ra được thân phận đối phương. Tuy nhiên, điều này chứng minh được một chuyện …” Nói đến đây Khúc Mịch dừng lại.

    “Sau lưng là một nhân vật rất lớn, là người Lưu Minh có thể tin tưởng!”, Tăng Dĩ Nhu nói tiếp, “Nhưng vì lợi ích của một người lại giết hại bao nhiêu trẻ em vô tội, thực sự uổng phí kiếp làm người! Hơn nữa chỉ vì nguyên nhân ấy thì thật nực cười, gì chứ mượn hồn tăng tuổi thọ. Anh nhất định phải tra ra hung thủ thật sự, không thể để hai đứa bé chết oan uổng, đừng để hắn tiếp tục hại người!”

    “Trần Vi tự sát, tên đạo sĩ bốc hơi khỏi thế gian, tất cả các manh mối đều mất hết. Bây giờ cho dù tìm được hung thủ cũng không có chứng có cứ, không tài nào định tội được hắn!”

    “Vậy cứ để hắn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật?”, ngữ khí Tăng Dĩ Nhu hơi khó chịu.

    “Cô tin tưởng nhân quả tuần hoàn không?”

    “Tôi không tin!”, Tăng Dĩ Nhu kích động, “Trong phòng hồ sơ của cảnh cục có biết bao bản án cũ? Hung thủ vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật đó, nếu như thật sự có báo ứng bọn họ nên bị bắn chết!”

    “Không phải không báo mà thời cơ chưa tới!”

    “Nói hươu nói vượn! Đám cảnh sát kia không có năng lực tìm ra hung thủ thôi!” Tăng Dĩ Nhu đứng phắt dậy, “Anh có biết người thân của nạn nhân ấy làm sao có thể sống sót qua khỏi những tháng ngày ấy không? Hung thủ chưa bị bắt, người chết hàm oan, người sống cũng không yên, mỗi ngày trôi qua đều là sự dày vò!” Cô còn muốn nói tiếp, thế nhưng khựng lại, hít sâu một hơi rồi quay người rời đi.

    Khúc Mịch nhìn bóng lưng của cô, ánh mắt đăm chiêu.
     
  5. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,417
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 20: TÌNH HUỐNG BẤT NGỜ

    Cảm xúc bị đè nén, Tăng Dĩ Nhu chẳng còn tâm trạng tắm nắng, cô một mình quay về phòng.

    Vừa ra khỏi thang máy, Tăng Dĩ Nhu chợt bắt gặp một bóng dáng quen thuộc vụt qua, hình như là Lưu Uyển Như.

    Lưu Uyển Như ở tầng VIP, cô ta xuống đây làm gì?

    “À … bác sĩ Tăng, cô không đi tắm biển sao?”, Lục Ly từ trong phòng bước ra, liếc nhìn sắc mặt của Tăng Dĩ Nhu có vẻ không ổn.

    “Tôi hơi đau đầu nên muốn về nghỉ!”, sau đó cô quay người vào phòng.

    Cô không có sở thích tám chuyện người khác, cũng không có thói quen ngồi lê đôi mách.

    Bồn tắm khách sạn có chức năng tạo xoáy nước massage, cô ngâm mình trong bồn, sau đó choàng chiếc áo tắm bước ra sân thượng, ngắm bãi biển cách đó không xa.

    Đột nhiên bóng dáng của Lưu Uyển Nhi lại rơi vào tầm mắt của Tăng Dĩ Nhu. Chiếc áo tắm một mảnh màu đen, hai bên eo và trước cổ khoét sâu lộ ra vùng ngực và vòng eo hoàn mỹ. Vừa tao nhã vừa gợi cảm lại mang theo vài phần huyền bí, thật đúng không hổ danh là quý phu nhân, quần áo mặc trên người cũng đặc biệt chói mắt.

    Cô ta đang nói chuyện với một cô gái, có điều … chưa được vài câu đã rời đi.

    Tăng Dĩ Nhu nhìn kỹ cô gái đó … Thì ra là Hoắc Thể Ni. Khẳng định là cô ta lại muốn phỏng vấn Lưu Uyển Như nhưng bị cự tuyệt. Phải công nhận cô ta có tinh thần chiến đấu không mệt mỏi cộng thêm da mặt dày, bị từ chối nhiều lần mà vẫn không nản chí. Vì nghề nghiệp, phải cố gắng cũng dễ hiểu, nhưng đôi khi nên biết tiến biết lùi.

    Đường Ninh quay về thay quần áo, có mấy người muốn ra biển câu cá, tiện thì qua đảo dạo một vòng. Nghe nói trên đảo có miếu Hải Thần, rất linh.

    Dĩ Nhu không đi, Đường Ninh bĩu môi phụng phịu: “Anh Lục và Anh Khúc không đi, chị cũng không đi, còn có mấy người thì có gì vui đâu chứ!”

    Ngoài miệng thì nói vậy nhưng vẫn vui vẻ đi ra ngoài. Buổi chiều khi quay về Đường Ninh còn hưng phấn cho Tăng Dĩ Nhu xem lá xăm cô ta vừa xin được.

    “Giai nhân niêm khởi tú hoa châm, tú đối uyên ương hữu diệu âm
    Đông xả hồng hoa tây xả diệp, khán tự vô tâm khước hữu tâm.”

    Tăng Dĩ Nhu khẽ đọc quẻ xăm: “Tiểu nha đầu có người thầm thương trộm nhớ!”

    “Chị Dĩ Nhu biết giải quẻ xăm sao? Lão hòa thượng trong miếu cũng nói em như vậy, nhưng chỉ nói ẩn ý thôi. Em không biết nếu tỏ tình không thành công có thể qua miếu Hải Thần xin thêm quẻ nữa hay không!”

    Chưa đợi Tăng Dĩ Nhu trả lời, cô ta lại chạy qua vali: “Lát nữa có tiệc BBQ trên bãi biển, nghe nói còn đốt lửa trại, mặc gì đây nhỉ? Thật là khổ tâm quá đi, mặc váy thì không tiện, mặc quần thì không khoe được đùi đẹp, quần short phối áo thun ngắn tay nhìn có thường quá không?”

    Tăng Dĩ Nhu không khỏi nở nụ cười, cô bé này thoắt vui thoắt buồn.

    Tăng Dĩ Nhu thay trang phục đơn giản, áo thun ngắn tay có nón kết hợp cùng quần short và giầy thể thao, đơn giản, thoải mái.

    Hai người đi về phía bãi biển, lửa trại đã nhen, mấy anh thanh niên đang chuẩn bị dụng cụ nướng. Kha Mẫn, Lưu Uyển Như và Hoắc Thể Ni đang trò chuyện, bàn bên cạnh bày sẵn mấy món khai vị và trái cây.

    Lần này Hoắc Thể Ni không phá hỏng bầu không khí, không nói chuyện công việc, Khang Bình cảm giác thoải mái hơn nhiều.

    “Ngồi thế này thì tẻ nhạt quá, chúng ta mỗi người kể một câu chuyện ấn tượng hay thú vị đi!”, Đường Ninh đề nghị, “Nếu như câu chuyện không thu hút thì sẽ bị phạt phải biểu diễn một tiết mục nào đó.” Cuối cùng vẫn chỉ là một cô nhóc, lúc nào cũng chỉ có chơi và chơi.

    Lục Ly bắt đầu trước, anh kể khi mới bước chân vào Cục cảnh sát là tham gia phá án ngay, nghe câu chuyện của anh ta tất cả không nhịn được cười.

    --- Một người đàn ông bên ngoài có bồ nhí, muốn tìm cách ly hôn với vợ nhưng không được, cuối cùng ông ta nghĩ ra một diệu kế.

    Ông ta đến cửa hàng bán thịt chó mua một con chó, đề nghị chủ quán giết rồi lột da, sau đó mặc cho nó bộ quần áo của ông ta, nửa đêm ném ngoài quốc lộ. Đợi khi tài xế xe tải cán qua con chó, ông ta mới lò dò bước qua ném lại bóp tiền, thẻ căn cước, sau đó bỏ của chạy lấy người.

    Ông ta muốn ngụy trang mình đã chết, rồi đưa bồ nhí cao chạy xa bay, hưởng cuộc sống hạnh phúc. Không nghĩ tới cảnh sát giao thông khi đến hiện trường liền nhận ra điều bất thường, thứ nhất thi thể không giống như người thường, thứ hai lượng máu chảy ra không đủ khiến cho một người tử vong. Do vậy cảnh sát giao thông giao vụ án này cho bên cảnh sát hình sự, chưa đầy một ngày đã tóm được ông ta.

    “Một người đàn ông đã hơn bốn mươi tuổi mà lại có thể nghĩ ra được một kế hoạch ngu xuẩn như vậy … Thật không thể tưởng tượng nổi!” Hoắc Thể Ni cảm thán, “Em làm phóng viên nhiều năm như vậy chưa từng đưa mấy tin tức thế này.”

    Câu chuyện này giúp Lục Ly qua ải. Ngồi sát bên anh ta là Lưu Uyển Như. Cô ta không kể chuyện mà hát cho mọi người nghe bài ‘Bạn Cùng Bàn’.

    Hát đến đoạn ‘Ai cột tóc cho cậu, mái tóc dài cột cao. Ai dành cho cậu bộ váy cưới tinh khôi’ thì ánh mắt cô ta ngưng đọng, Lục Ly ngồi bên cạnh ngửa cổ uống bia.

    Nghe nói hai người là mối tình đầu của nhau, lại là bạn học cấp hai, bài hát này thật hợp cảnh.

    Trong màn đêm mông lung, ánh lửa bập bùng, sóng xô bờ cát … mọi thứ đều quá lãng mạn khiến người ta không kìm được cảm xúc.

    Lục Ly dù là một người thô lỗ nhưng cũng là người tình cảm. Trong tình cảnh này, anh ta làm sao có thể không động lòng? Anh ta dùng sức nắm chặt lon bia, một hơi tu hết, sau đó bóp xẹp.

    “Chuyện của tôi sắp tới đây là câu chuyện trên cả mức bi thảm!”, Mạnh Triết nhận thấy bầu khí bất ổn liền lảng sang chuyện khác, “Là câu chuyện về một người đàn ông lạc lối, mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu … Nói chung là cực kỳ phức tạp.”

    “Kể nhanh đi ạ!”, Đường Ninh giục.

    Mạnh Triết thở dài, vẻ mặt đầy bi thương, “Ông chồng lầm đường lạc lối, cô vợ khóc lóc than thở với mẹ chồng: Con hỏi mẹ … Tại sao lại như vậy chứ?

    Bà mẹ chồng mang dĩa sủi cảo, đưa cô ta mấy cái. Cô ta ăn xong, bà nói nếu như ngon thì cứ ăn. Cô ta ăn thêm. Ăn xong cô ta lại hỏi: ‘Mẹ à! Tại sao anh ấy lại như vậy?’

    Bà ta thở dài hỏi ‘Còn muốn ăn sủi cảo nữa không?’. Cô ta gật đầu. Bà ta hỏi tiếp: ‘Vậy vẫn chưa biết nguyên nhân?’

    Cô suy nghĩ một chút rồi trả lời ‘Con biết rồi, bởi vì lòng tham không đáy của anh ấy, mãi mãi không biết thế nào là đủ!’.

    Mọi người đoán xem bà mẹ chồng trả lời thế nào?”

    “Người phụ nữ này nói đúng. Thế nhưng bà mẹ chồng chắc chắn không nói xấu con trai mình.” Với mấy chuyện này Kha Mẫn là người có kinh nghiệm nhất.

    Mạnh Triết lắc đầu, một tay chống nạnh, một tay bóp mũi, nhại theo giọng của người già: “Cô không chán cô à … Nhìn thân mập của cô đi!”

    “Phì ---“, Đường Ninh đang uống nước phun hết ra ngoài, văng hết vào mặt Mạnh Triết, “Chuyện này mà bi thảm gì chứ! Chuyện cười thì đúng hơn! Không được! Phạt anh biểu diễn một tiết mục.”

    “Kể chuyện cười chính là tiết mục của anh, trước đó chỉ đẩy mạnh bầu không khí thôi mà!”, Mạnh Triết lấy khăn lau mặt, “Chứ câu chuyện của lão đại quá đặc sắc làm sao anh bì kịp!”

    Đường Ninh không thèm nói chuyện với Mạnh Triết, quay sang Tăng Dĩ Nhu. Tăng Dĩ Nhu khẽ nở nụ cười: “Mọi người nhất định vẫn muốn đêm hôm nghe tôi kể chuyện câu chuyện tôi ấn tượng nhất ư?”

    Cô là một pháp y, công việc mỗi ngày chính là giải phẫu thi thể.

    “Không! Em không dám nghe!”, Đường Ninh xua tay, “Vậy chị Dĩ Nhu biểu diễn một tiết mục đi!”

    “Tôi hát lạc điệu, khiêu vũ không biết, kể chuyện cười không thạo!”, Tăng Dĩ Nhu vội vàng từ chối.

    “Vậy thì phạt rượu …”

    “Tôi kể một vụ án có thật. Nếu mọi người đoán được kết cục, tôi sẽ biểu diễn hai tiết mục. Còn nếu đoán không được …” Khúc Mịch đột nhiên lên tiếng, cắt ngang lời Đường Ninh, “Bác sĩ Tăng không cần phải uống rượu.”

    Phát sinh tình huống bất ngờ? Đôi mắt Đường Ninh uyển chuyển liếc nhìn hai người.

    *Bài hát ‘Bạn cùng bàn’ do Hồ Hạ thể hiện, OST trong bộ phim My Old Classmate