1. Chào mừng Khách đến với VietWriter.Com, chúc bạn có những phút giây online vui vẻ.

Hot OnGoing NỮ PHÁP Y MAU NHẢY VÀO TRONG BÁT

Thảo luận trong 'Truyện trinh thám' bắt đầu bởi ♚ℋoàng ℕgọc♔, 29/6/16.

  1. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,417
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 10: HAI NGƯỜI

    Mọi người đem tất cả các kết quả tập hợp lại, ngay cả một người không linh hoạt như Kha Mẫn còn nghi Mã Hoa chính là thủ phạm gây ra vụ ngạt khí gas trong gia đình bốn người nhà họ Hướng, hơn nữa hắn còn cả gan dám đến Viện dưỡng lão sát hại Hướng Hoa Vinh.

    Khúc Mịch không đồng tình, anh lắc đầu: “Tôi có hai nghi vấn, nhờ mọi người giải thích. Thứ nhất, tám năm trước Mã Hoa mới biết Mã Gia Câu không phải con ruột, trong khi đó vụ ngạt khí gas thì xảy ra mười năm về trước; thứ hai, y tá nói Viện dưỡng lão hàng năm đều có người đàn ông đến thăm Hướng Hoa Vinh, nhưng tại sao năm ngoái mới muốn giết anh ta?”

    Tất cả nghe xong ai nấy đều trầm tư, thời gian rõ ràng không khớp. Kha Mẫn cố gắng tìm ra lý do níu kéo quan điểm của mình, miễn cưỡng trả lời: “Hay là … Mã Hoa chỉ muốn trả thù việc Hướng Hoa Vinh cưỡng hiếp vợ mình; anh ta là người nhu nhược … nên chần chừ suốt bảy tám năm sau mới dám động thủ …” càng về sau ngữ khí của cô ta lộ rõ sự do dự, không dám chắc.

    Nghĩ đi, ai hận một người, muốn giết người đó lại phải âm mưu cả bảy tám năm trời; hơn nữa vụ mưu sát của hắn có hàng ngàn kẽ hở!

    “Hàng năm có hai người đến thăm Hướng Hoa Vinh đơn giản chỉ có hai lý do: coi hắn chết hay chưa; còn sống hay không?”, Khúc Mịch ung dung trả lời: “Tôi nghĩ bọn họ nằm ở lý do đầu tiên.”

    “Hai người? Không phải chỉ có Mã Hoa thôi sao?”, Kha Mẫn ngẩn người. Cô theo Khúc Mịch đến viện dưỡng lão, hai người tách nhau chưa đến năm phút đồng hồ, có chuyện gì cô không biết sao?

    “Tôi biết rồi!”, Lục Ly vẫn đang chăm chú lắng nghe đột nhiên lớn giọng, “Y tá trưởng cho biết có một người đàn ông hàng năm đều đến thăm Hướng Hoa Vinh, năm trước sau khi xảy ra vụ rút ống dẫn khí có quay lại một lần. Vì nghe nói phải dùng thẻ căn cước đăng ký, anh ta không đem theo nên không xuất hiện.

    Cô y tá trẻ thì khai người đàn ông sau khi rút ống dưỡng khí thì chưa từng quay lại, cô ta rất chú ý chuyện này nên chắc chắn không nhớ lầm. Đồng thời, thời điểm người đàn ông xuất hiện thì y tá trưởng không có ở Viện dưỡng lão. Cô y tá trẻ mới đến viện ba năm trước, vì vậy ‘người đàn ông’ trong câu chuyện của hai người là hoàn toàn khác nhau!”

    Khóe miệng Khúc Mịch nhàn nhạt ý cười, không phản bác suy đoán của Lục Ly, đứng lên rồi nói: “Chúng ta cần thẩm vấn Mã Hoa thêm lần nữa, hi vọng anh ta biết người đàn ông kia là ai.”

    Mã Hoa thấy mình lại bị triệu tập thẩm vấn, hơi sợ: “Đồng chí cảnh sát! Tôi thật sự không làm chuyện gì trái luân thường đạo lý. Chuyện gì biết tôi đã kể hết rồi, không giấu giếm bất cứ điều gì. Các anh phải điều tra rõ ràng, đừng để người tốt phải bị hàm oan!”

    Trong ấn tượng của anh ta, cảnh sát đều là những người rất dữ tợn, bọn họ đã nhận định ai là hung thủ sẽ khăng khăng buộc tội cho bằng được.

    “Tại sao ông lại đến Viện dưỡng lão rút ống dưỡng khí của Hướng Hoa Vinh?”, Lục Ly không nhiều lời, trước tiếp hỏi thẳng.

    “Tôi không có! Tôi thật sự không có!”, Mã Hoa như mèo bị giẫm phải đuôi, kêu la í ới: “Tôi chỉ muốn đến xem hắn đã chết hay chưa. Tôi đọc trên báo nghe nói người thực vật đều sống không được lâu, liền nghĩ ngay đến tên khốn kiếp Hướng Hoa Vinh này.”

    “Ông qua đó mấy lần? Đi lúc nào? Khi đến thăm Hướng Hoa Vinh còn nhìn thấy ai?”, Lục Ly hỏi dồn dập khiến Mã Hoa không thở nổi.

    “Đồng chí cảnh sát, cuối tháng mười năm ngoái tôi có đến đó một lần, ngồi một lát thì rời đi, ngoại trừ y tá thì không nhìn thấy ai khác. Bởi vì tôi còn phải làm việc nên thật sự không có nhiều thời gian. Hơn nữa toàn thân hắn cắm đầy ống dẫn, da bọc xương, tôi nhìn cũng sợ.” Mã Hoa sắc mặt trắng bệch, giơ tay lên: “Tôi thề với trời đất nếu như tôi nói dối nửa lời thì ngày mai sẽ không còn được nhìn thấy mặt trời.”

    “Cảnh sát chúng tôi phá án cần phải có chứng cứ, chắc chắn không hàm oan người khác, tuyệt đối không bỏ qua người xấu. Ông không cần phải thề thốt lằng nhằng, chỉ cần khai thật là được. Mười năm trước nhà Hướng Hoa Vinh bị ngạt khí gas, ông đang ở đâu? Làm gì?”

    “Tôi ở nhà mẹ vợ!”, Mã Hoa không nghĩ ngợi, trả lời ngay lập tức.

    “Sự việc mười năm trước làm sao ông nhớ rõ vậy! Còn nói không nói dối???”

    “Hướng Hoa Vinh không chuyện xấu nào mà không làm, chiếm đất thôn dân, chiếm vợ người ta, nghe nói còn ăn chặn tiền bồi thường đất đai nhà nước cấp cho thôn dân. Một nhà bốn người chết vì khí gas ai nấy cũng đều reo hò vui sướng!

    Tôi mừng đến mức ngủ không được … Làm sao không nhớ rõ được chứ? Lúc đó tôi ở nhà cha mẹ vợ, còn cố ý chạy về thôn xem trò vui! Sau đó nghe nói là cố ý giết người, không biết ai đã thay trời hành đạo, thực sự giải hết oán hận!”, Mã Hoa đưa ra lý do hợp tình hợp lý, manh mối này lại bị đứt đoạn.

    Bây giờ xem ra chỉ còn tên đạo sĩ được phác họa không giống với thực tế kia. Vợ chồng Mã Hoa một mực khẳng định là có người này, khẩu cung hai người lại nhất quán, có thể kết luận không phải nói dối.

    Khúc Mịch xin lệnh truy nã vị đạo sĩ, đồng thời phái người đến thôn Vương Gia điều tra lại vụ án trúng độc khí gas.

    “Người này cao khoảng một mét sáu lăm đến một mét bảy, người hơi gầy yếu, chân trái có tật”, Khúc Mịch giọng chắc nịch, “Trọng điểm là phải điều tra mười năm trước ở thôn đó có việc gì lớn liên quan đến Hướng Hoa Vinh hay không. Bây giờ đã đến giờ nghỉ trưa, ăn cơm trước rồi chia nhau ra hành động.”

    Đội hình sự làm việc chưa bao giờ phân biệt ngày đêm, vậy mà bây giờ lại có thể xuống căn tin ăn cơm đúng giờ.

    “Lão đại, từ bao giờ canteen lại có thêm ‘tiểu Tây Thi’ thế này?”, Mạnh Triết nhìn cô nhân viên bán thức ăn môi hồng răng trắng, khá xinh nên thì thầm bên tai Lục Ly.

    “Vậy thì theo đuổi đi. Sau này đội hình sự chúng ta đến mua cơm lại được thêm ít đồ ăn!”, Trong đội hình sự chỉ có Kha Mẫn đã lập gia đình, còn những người khác vẫn còn độc thân.

    Bọn họ làm cảnh sát hình sự, lương không cao, thời gian đi làm lại không cố định, từ sáng đến tối đối mặt với những người mang tội giết người, giao thiệp với thi thể … Ai dám đồng ý gả con cho một người đàn ông như vậy!

    Ngày lễ ngày tết, bạn bè bà con liên tục hỏi chuyện đã có bạn gái hay chưa, lại còn nhiệt tình giới thiệu khiến ai nấy đều cảm thấy phiền chết đi được.

    “Lão đại đừng đùa!”, Mạnh Triết cười hì hì, vừa cho cơm vào miệng vừa lải nhải, “Coi chừng mình không lọt mắt người ta!”

    Lục Ly nhìn theo hướng của Mạnh Triết, trông thấy cô ta cười tươi như hoa với Khúc Mịch, Khúc Mịch xoay người rời đi.

    Bên cạnh có vài nữ cảnh viên cũng nhìn anh, đuôi mày dập dờn ý xuân, thầm xì xào bàn tán.

    “Mấy cô này toàn theo chủ nghĩa nhan khống, vừa trông thấy một anh chàng đẹp trai chẳng còn nghe thấy chuyện chê cảnh sát hình sự tối ngày làm bạn với xác chết!”, Mạnh Triết miết miết khóe môi.

    Lục Ly chau mày: “Nhan khống?”

    “Lão đại anh đừng đặt tất cả mọi suy nghĩ lên vụ án. Khi rảnh rỗi thì coi thêm tin tức giải trí một chút, phim Hàn Quốc gì gì đó, đừng để khi có bạn gái rồi lại không cùng chung tiếng nói.”

    “Phí lời! Mau ăn cơm đi, ăn xong còn phải làm việc!”, Lục Ly đã hơn ba mươi, cũng từng có bạn gái nhưng đã chia tay ba năm về trước, hiện tại vẫn chỉ một mình hiu quạnh.

    “Đội trưởng Khúc! Vật chứng mọi người đưa qua chúng tôi xét nghiệm xong cả rồi. Những dấu chân đó đều thuộc về ba người nhà Mã Hoa, còn vết máu … là máu gà.” Tăng Dĩ Nhu trông thấy Khúc Mịch liền liếc nhìn phần cơm của anh, là món mề gà, “Tôi không ảnh hưởng bữa trưa của anh chứ?”

    “Nếu như có người mời, thì ăn sẽ ngon hơn”, anh lên tiếng, “Tuy nhiên, người ấy chỉ thích mời người khác ăn mì gói chứ không phải là cơm!”

    Người đàn ông này coi mình là ai chứ??? Cô mời ăn, còn cung cấp chỗ ở miễn phí? Tối hôm trước ở nhờ sau đó gặp mặt cô coi như không có chuyện gì phát sinh, một tiếng cám ơn cũng không.
     
  2. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,417
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 11: KHOANH VÙNG

    Tăng Dĩ Nhu trông thấy một chiếc bàn trống, cô dự tính qua đó ngồi. Vào nghề đã lâu, cô đã quen dùng bữa một mình.

    “Ngồi chung đi!”, Khúc Mịch đột nhiên ngẩng đầu nói, “Ngày đó tôi ở nhờ nhà cô một đêm vẫn chưa nói tiếng cám ơn!”

    “Ở đây không tiện tán gẫu chủ đề này!” Cô vội vàng ngồi xuống, hạ thấp giọng. Xung quanh đều là đồng nghiệp, nếu để bọn họ nghe thấy nhất định sẽ hiểu lầm.

    “Vẻ mặt của cô vừa rồi thông báo cho tôi biết cô rất chú ý đến hai từ ‘Cám ơn’.” Khúc Mịch buông đũa, “Hơn nữa cô cũng rất quan tâm vụ án bé trai mặc váy đỏ!”

    “Có thể nhìn thấu tâm tư người khác hay không không quan trọng lắm. Tuy nhiên có một số vấn đề nên giữ trong lòng là được, nói ra chỉ khiến đối phương càng thêm chán ghét.” Ngoài miệng thì nói vậy, nhưng cô vẫn bằng lòng ngồi cùng bàn với anh.

    Khúc Mịch không thèm để ý: “Trong nghiên cứu tâm lý, con người thường mắc một bệnh giống nhau đó chính là lúc nào cũng thích đọc được suy nghĩ và hành động của người bên cạnh. Thế nhưng từ trước đến nay tôi không lãng phí thời gian vào những chuyện tẻ nhạt đó cũng không kiêng nể bất cứ một ai, nghĩ sao thì nói vậy.”

    Nói câu dài ngoằng như vậy rốt cục là có ý gì? Ý nói cô ở trong mắt anh là người đặc biệt sao? Sặc! Cô nhớ tới những phân tích rành mạch của Khúc Mịch về vợ chồng Mã Hoa đột nhiên cảm thấy sợ hãi. Được một chuyên gia tâm lý để mắt chẳng có gì đáng khoe khoang hay kiêu ngạo.

    “Điều tra nhiều như vậy nhưng tất cả các manh mối đều bị đứt hết, bây giờ trở về vạch xuất phát”, thật tâm Tăng Dĩ Nhu rất chú ý đến vụ án này, Mã Gia Câu quá đáng thương.

    Cậu bé khi còn sống không có được tình yêu thương của cả cha lẫn mẹ, chết còn bị ra tay một cách tàn ác. Nếu sớm bắt được hung thủ cũng có thể phần nào an ủi vong linh của cậu.

    “Tại sao tôi lại có cảm giác hung thủ đã vô cùng rõ ràng rồi nhỉ?”, Khúc Mịch nhếch miệng, lộ ra nụ cười kiêu ngạo.

    Tăng Dĩ Nhu chưa quen Khúc Mịch được bao lâu nhưng cô biết anh không phải là người giỏi võ mồm. Đôi mắt cô sáng rỡ, truy hỏi: “Anh đã biết hung thủ là ai rồi ư?”

    “Tự mình nghĩ đi!”, giọng anh mang theo vài phần chọc tức, “Có một số chuyện nên giữ trong lòng là tốt rồi, đừng khiến người ta thêm chán ghét.”

    Người đàn ông này … Bởi mới nói đắc tội với ai cũng được, đừng nên đắc tội tới chuyên gia tâm lý học, bạn sẽ bị tức chết!

    “Biết vẽ sơ đồ tập hợp không?”, anh gõ gõ tay lên bàn, “Bất kỳ tội phạm nào đều không phải ngẫu nhiên, hung thủ và nạn nhân nhất định có liên hệ. Khẳng định bọn họ đã từng gặp nhau, cố gắng tìm những điểm nối trung gian, chân tướng cách đó không còn xa.”

    Tăng Dĩ Nhu cau mày, miệng không còn tập trung nhai cơm, đầu óc chỉ nghĩ đến từng chi tiết nhỏ nhất của vụ án.

    Anh nhìn người phụ nữ trước mắt mình, khi thì nhíu mày, khi thì đưa tay quệt khóe miệng, lúc thì trầm tư, đáy mắt anh bất giác mang theo ý cười nồng đậm.

    “Tôi ăn xong rồi, xin phép đi trước, pháp y Tăng cứ từ từ suy nghĩ!”, anh đứng lên đi ra cửa.

    Tăng Dĩ Nhu không đáp lại, hình như không nghe thấy. Được một lát, cô đứng bật dậy: “Đội trưởng Khúc! Tôi nghĩ ra rồi!”

    Thanh âm cô lớn đến mức tất cả mọi người trong canteen đều nghe thấy, dưới con mắt mọi người cô đang đuổi theo Khúc Mịch.

    “Đội trưởng Khúc quả là mị lực vô biên, ngay cả mỹ nhân của khoa pháp y cũng bị chinh phục!”, Mạnh Triết vừa nói vừa thở dài, “Haizza! Sẽ còn không biết bao nhiêu tài tử giai nhân phải khóc thét trong nhà vệ sinh nữa đây!”

    “Pháp y Tăng tìm Đội trưởng Khúc là vì công việc, tên nhóc đừng ăn nói lung tung! Ăn xong chưa? Đi thôi!”, Lục Ly thiếu kiên nhẫn, mở miệng mắng một câu rồi nhấc chân đi ra ngoài, trông thấy Tăng Dĩ Nhu và Khúc Mịch đang đứng nói chuyện cách đó không xa.

    Khúc Mịch một tay đút túi quần, tay kia cầm điếu thuốc; còn Tăng Dĩ Nhu đứng đối diện anh không ngừng nói gì đó. Lục Ly không nhìn rõ ánh mắt của Khúc Mịch nhưng có thể trông thấy nét mặt của Khúc Mịch rất dịu dàng. Tiếp theo anh khẽ gật đầu, Tăng Dĩ Nhu lập tức nhảy nhót, như một bé gái được người lớn khen ngợi.

    Lục Ly không nghĩ đến một người luôn bình tĩnh thận trọng trong công việc như Tăng Dĩ Nhu lại có một bộ mặt như vậy, hai người bọn họ đứng bên nhau đẹp như một bức tranh, tựa như một đôi tình nhân yêu nhau đã lâu.

    Tình nhân? Hai từ này đột nhiên đâm nhói tim anh ta, anh ta bồn chồn, rút ra một điếu thuốc.

    “Lão đại! Không phải chỉ khi nào thức đêm tăng ca anh mới hút thuốc để tỉnh táo thôi ư?” Mạnh Triết lên tiếng hỏi.

    Chưa đợi Lục Ly trả lời, đột nhiên có tiếng chuông điện thoại.

    “Alo!”, Lục Ly ngừng một chút, sắc mặt biến chuyển, “Uyển Như?”, rồi anh ta rảo bước đến nơi vắng người.

    Uyển Như? Cái tên nghe quen quen? Mạnh Triết vỗ mạnh vào đầu một cái … À à … Nhớ ra rồi, là tên bạn gái cũ của lão đại. Ngày xưa cô ấy có đến đội hình sự tìm lão đại vài lần, là một cô gái vui vẻ, có hai lúm đồng tiền rất đáng yêu.

    Nghe nói bố mẹ cô ta không thích nghề nghiệp của lão đại, nhất quyết chia rẽ, đưa cô ta ra nước ngoài. Tâm trạng lão đại u buồn, từ đó không còn thấy yêu đương gì nữa.

    Bây giờ bọn họ liên lạc trở lại … Nối lại tình xưa??? Đây là chuyện khiến người ta thật sự phấn chấn.

    Mạnh Triết vừa ngẩng đầu thì không còn trông thấy bóng dáng Lục Ly, vội vàng gọi điện thoại tìm, bọn họ còn phải đến thôn Mã Hoa điều tra vụ án.

    Trải qua điều tra, bọn họ phát hiện ra thêm một người tên Trần Vi.

    Trần Vi, là người sống trong thôn Vương Gia, năm nay ba mươi tám tuổi. Vợ là Dương Quế Trân, còn có một cậu con trai tên Trần Tiểu Bảo, mười hai tuổi, học lớp bốn.

    “Mười năm trước, trong quá trình tu bổ quốc lộ, buộc phải di dời mộ của ba mẹ Trần Vi, do vậy gia đình anh ta được bồi thường ba mươi ngàn tệ. Sau đó nghe nói, thực chất là được năm mươi ngàn, nhưng trưởng thôn Hướng Hoa Vinh đã ăn chặn hai mươi ngàn.

    Trần Vi nghe tin đồn nên kéo đến nhà Hướng Hoa Vinh làm ầm ĩ, bị chó nhà Hướng Hoa Vinh cắn bị thương chân trái. Hướng Hoa Vinh báo cảnh sát, khai Trần Vi lén xông vào nhà có ý đồ mưu sát, anh ta bị giam mười lăm ngày.”

    “Chân trái bị thương?”, Khúc Mịch lặp lại, “Người tên Trần Vi này bây giờ đang ở đâu?”

    Lục Ly cau mày: “Sau vụ này Trần Vi biến mất, không thấy anh ta quay trở về thôn, cũng không liên lạc với người nhà. Có người nói anh ta đang làm công trong thành phố, vợ có đi tìm, nhưng không tìm được.”

    Năm ngoái???? Nếu không phải là người rút ống dưỡng khí của Hướng Hoa Vinh … vậy thì người hàng năm đều đến Viện dưỡng lão thăm viếng phải chăng chính là Trần Vi?

    Khúc Mịch lập tức phái người đi dò la, quả nhiên y tá trưởng nhận ra Trần Vi.

    “Mau chóng tìm tin tức của Trần Vi, cho dù phải mò xuống tận đáy biển cũng phải tìm ra hắn!”, Khúc Mịch ra lệnh.

    Tuy rằng không có chứng cứ chứng minh Trần Vi có quan hệ với vụ án của Mã Gia Câu, nhưng vụ ngạt khí gas mười năm trước chắc chắn có liên quan đến hắn. Không ngờ điều tra một hồi lòi ra được bản án mười năm trước.

    Lục Ly dựa vào kinh nghiệm nhiều năm có thể nhận ra được điểm bất thường. Mã Hoa và Trần Vi đều có thù oán với Hướng Hoa Vinh, mà Hướng Hoa Vinh lại là cha ruột của Mã Gia Câu.

    Sau khi chuyện xảy ra với nhà họ Hướng mười năm trước, Trần Vi liền rời khỏi thôn đi làm công. Năm ngoái, Mã Hoa đến Viện dưỡng lão muốn giết chết Hướng Hoa Vinh, và Trần Vi lúc đó cũng không thấy tăm hơi.

    Giữa bọn họ có vô số mối dây liên hệ, và sự thật thì chưa được tiết lộ!
     
  3. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,417
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 12: BẮT BA BA VÀO RỌ

    Vợ của Trần Vi là Dương Quế Trân, nghe tin cảnh sát tìm chồng mình, đầu tiên là chửi rủa ầm ĩ, sau đó là khóc lóc nỉ non, tố khổ tố đau.

    Nhà Trần Vi nghèo rớt mùng tơi, trong phòng không có bất cứ đồ vật gì coi cho được, một mình nuôi con trai, sống qua ngày, mười năm nay chịu bao gian khổ. Sống trong một thôn lạc hậu như thông Vương Gia việc ly hôn là không bao giờ xảy ra; nếu Trần Vi cả đời không xuất hiện, chị ta cũng phải sống cảnh góa bụa cả đời.

    Chứng kiến phản ứng đó, Lục Ly tin chắc chị ta không biết tin tức của Trần Vi. Mấy năm trước chị ta có đến một vài công trường xây dựng trong thành phố, nhưng không tìm được.

    Trần Vi chẳng có nghề nào ra hồn, lại không có bằng cấp, phạm vi tìm được việc làm có giới hạn. Chỉ cần anh ta còn ở trong thành, chắc chắn sẽ tìm ra, thế nhưng sợ rằng anh ta đã sớm trốn đến nơi khác.

    Một tháng trôi qua, vị đạo sĩ trong bộ y phục quái dị không chút tin tức, cộng thêm việc điều tra tung tích của Trần Vi liên tục gặp khó khăn.

    “Đội trưởng Khúc! Nếu không chúng ta đăng lệnh truy nã được không?”, Mạnh Triết đề nghị.

    “Chúng ta không có chứng cứ xác thực, không thể xin lệnh truy nã. Huống chi đánh rắn động cỏ không phải là biện pháp hay, có lẽ lại dọa Trần Vi càng trốn càng xa.” Lục Ly không đồng ý, thế nhưng đâu còn cách nào khác, cứ mò kim đáy biển như vậy vừa hao tiền tốn của lại chẳng thu được kết quả gì.

    Cấp trên rất quan tâm vụ án này, thị trưởng gọi điện thoại hối thúc Cục Trưởng không biết bao nhiêu lần hỏi thăm về tiến triển của vụ án. Bây giờ đội hình sự là bị chú ý nhất, áp lực rất lớn.

    Lục Ly hi vọng sớm ngày bắt được hung thủ, nhưng trong lòng anh ta vẫn có chút hả hê, cảm giác ‘cười trên sự đau khổ của người khác’.

    “Đánh rắn động cỏ không được, thì chúng ta xuất động!”, Khúc Mịch bình tĩnh lên tiếng.

    Ngày hôm sau, đài truyền hình thành phố ra một tin tức: Một người tên Hướng Hoa Vinh, sống đời thực vật suốt mười năm nay đột nhiên có phản ứng, theo các y bác sĩ suy đoán chẳng bao lâu nữa Hướng Hoa Vinh sẽ khôi phục lại được ý thức. Đây là điều cực kỳ hiếm thấy trong nước, hiện tại đang có các chuyên gia từ thủ đô về đây để tiến hành nghiên cứu, khả năng hồi phục của anh ta ngày càng cao.

    Tin tức một ngày phát ba bốn lần, phía dưới màn hình còn chạy dòng chữ đưa thêm thông tin này.

    Sau ba ngày, lại có thêm một tin tức nữa được công bố. Theo tin cho biết Hướng Hoa Vinh đã mở mắt; phần ngôn ngữ, và cử động hiện vẫn chưa hoàn toàn hồi phục. Chuyên gia kết luận, chỉ cần tích cực uống thuốc và tiến hành vật lý trị liệu Hướng Hoa Vinh có thể được như người bình thường.

    Các tờ báo lớn nhỏ trong tỉnh chen chúc nhau mà đến, không gặp được Hướng Hoa Vinh liền quay sang các bác sĩ và nhân viên công tác trong viện. Liên quan đến tin tức ‘Người sống đời thực vật suốt mười năm đột nhiên tỉnh lại’ che ngợp bầu trời thông tin, không ai mà không biết.

    Liên tiếp mấy ngày, từ từ người tụ tập ở viện dưỡng lão cũng thưa dần. Vào một đêm nọ, một người đội mũ mặc y phục đen, dáng người nhỏ bé lẻn vào.

    Hắn dường như khá quen thuộc ‘địa hình’, quay đi quay lại đã tìm thấy phòng bệnh Hướng Hoa Vinh. Trong phòng bệnh không mở đèn, bệnh nhân quay lưng về phía cửa.

    Hắn dựa vào ánh đèn từ phía ngoài hắt vào, móc ra một cây côn, vừa định quất lên người nằm trên giường, ngay lập tức người ấy ngồi bật dậy.

    “Trần Vi, ông đến rồi?”

    “Á!”, hắn sợ quá la lên một tiếng, cây côn trong tay rơi xuống đất, “Mày sống lại rồi sao?”

    “Lần trước ông rút ống dưỡng khí của tôi, lần này lại muốn đập chết tôi?” người nằm trên giường lớn tiếng hỏi.

    “Tao … Mày …”, hắn lắp bắp trả lời, rồi như một con mèo con nhặt cây côn trên đất, hướng về phía người ngồi trên giường, nện mạnh xuống: “Ông trời không thu nhận mày, thì tao cho mày đi chầu Diêm vương!”

    Một cánh tay mạnh mẽ đưa qua, nắm lấy cánh tay hắn.

    ‘Tách’, đèn bật sáng.

    “Trần Vi, vì ông có ý định mưu sát Hướng Hoa Vinh, hiện tại chúng tôi chính thức bắt giữ ông!”, chiếc còng sáng loáng trói chặt hai bàn tay hắn.

    “Chiêu dụ rắn ra khỏi hang, gậy ông đập lưng ông này của Đội trưởng Khúc thật cao minh!”, Mạnh Triết nhảy từ trên giường xuống, cười ha hả.

    Lục Ly liếc anh ta một cái: “Lời này nên giữ lại khi nào về đến Cục gặp Đội trưởng Khúc rồi nói!”

    Lớn tiếng tôn sùng, còn chưa biết tên Trần Vi này có quan hệ với vụ của Mã Gia Câu hay không đây! Chỉ dựa vào trực giác suy luận ai mà không được, then chốt vẫn phải có chứng có cớ.

    Tuy nhiên phải công nhận lời nói của Khúc Mịch cực kỳ có phân lượng, có thể khiến tất cả các chuyên gia, y bác sĩ cùng các nhân viên trong Viện dưỡng lão phối hợp vô điều kiện.

    Lục Ly đưa hắn về Cục cảnh sát, ngay lập tức tiến hành thẩm vấn. Tên Trần Vi rất cứng miệng, cúi đầu không nói, hơn hai tiếng trôi qua vẫn không cạy được hắn nửa chữ.

    Các cảnh viên trong đội hình sự luân phiên nhau ‘ra trận’, nói tới miệng khô lưỡi rát nhưng vẫn cứ như đàn gẩy tai trâu. Ngay cả một người dễ tính như Kha Mẫn mà phải tức giận, chỉ một mình Khúc Mịch không lên tiếng, xoay vòng trước bật lửa trên tay.

    “Mày đừng tưởng không nói lời nào thì bọn tao không cách nào bắt được mày!”, Lục Ly đập mạnh bàn, “Vừa rồi mày có ý đồ hành hung Hướng Hoa Vinh đã bị cảnh sát bắt ngay tại trận. Với tội danh này cũng có thể khiến mày ngồi tù tám đến mười năm.”

    Trần Vi ngẩng đầu nhìn anh ta, đột nhiên mở miệng nói: “Đồng chí cảnh sát … Tôi … Tôi … muốn đi vệ sinh!”

    Kha Mẫn còn tưởng hắn định khai gì, đưa tay cầm bút, chuẩn bị ghi chép, nửa câu sau của hắn khiến cô ta tức lộn máu.

    Khúc Mịch để Mạnh Triết đưa hắn đi vệ sinh, vừa đặt mông ngồi xuống, hắn lại đòi uống nước. Uống nước xong, lại đòi ăn cơm, cơm xong lại đòi đi đại tiện … Lăn lộn qua lại cũng đã quá nửa đêm.

    Để bắt được hắn, đội hình sự đã phải ôm cây đợi thỏ ở Viện dưỡng lão suốt mấy ngày liền, mệt lả cả người.

    Nhìn từng cảnh viên sắc mặt tiều tụy, Khúc Mịch cho mọi người về nhà nghỉ ngơi. Theo quy định có thể tạm giam Trần Vi hai mươi bốn tiếng. Hơn nữa hắn còn bị bắt tại trận đang hành hung người khác có thể tạm giam chờ chuyển giao cho Viện kiểm soát.

    Nhưng rõ ràng là chứng cứ không đủ, không có khẩu cung của hắn, khả năng hắn sẽ được vô tội và được phóng thích.

    Rạng sáng hôm sau, đội hình sự chuẩn bị thẩm vấn hắn lần thứ hai. Không ngờ có một người bước tới, tự xưng là luật sư, muốn bảo lãnh Trần Vi.

    Trần Vi chỉ là một người nông dân bình thường, huống hồ chi ngày hôm qua sau khi hắn bị tóm cũng không liên lạc với bên ngoài, vị luật sư này lại xuất hiện … Thật kỳ lạ!

    “Thật không tiện, Trần Vi có quan hệ với cả hai vụ án mạng, không thể bảo lãnh!”, Khúc Mịch dĩ nhiên đâu chịu thả người.

    Luật sư không nhiều lời, liền xoay người rời đi, một lát sau điện thoại của phòng hình sự vang lên, là Cục Trưởng Hoàng gọi đến.

    “Nếu vụ án này do tôi phụ trách, mong Cục Trưởng Hoàng đừng can dự!”, Khúc Mịch chỉ nói một câu rồi ngắt điện thoại, “Thẩm vấn Trần Vi, trong vòng hai mươi bốn tiếng nhất định phải cạy được miệng hắn! Mặt khác nhờ phía pháp y Tăng lấy DNA của Trần Vi, rồi so sánh với biểu bì trên khẽ tay của Mã Gia Câu.”

    Mạnh Triết nghe xong tinh thần tỉnh táo hẳn: “Chúng ta còn thời gian một ngày để oanh tạc, em không tin hắn không mở miệng.”

    “Vô dụng thôi!”, Khúc Mịch đứng dậy, “Từ tối hôm qua tôi đã có cảm giác hắn muốn trì hoãn thời gian, ngày hôm nay khi luật sư đến đây đã chứng minh suy đoán của tôi. Tôi nghĩ tên Trần Vi lăn lộn ngoài đời suốt mười năm nay, không còn là một người nông dân chất phác của thôn Vương Gia nữa rồi. Hắn nắm rất rõ trình tự phá án của cảnh sát. Chỉ cần hắn chịu đựng qua ngày hôm nay, chúng ta nhất định phải thả người. Do vậy hắn sẽ không dễ dàng mở miệng. Lần này để tôi tự thẩm vấn.”
     
  4. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,417
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 13: THÔI MIÊN? KHỐNG CHẾ TINH THẦN?

    Khúc Mịch tự mình thẩm vấn Trần Vi, nghe đến đây Mạnh Triết hưng phấn hẳn, anh ta muốn coi xem Khúc Mịch có thể cạy được miệng Trần Vi như thế nào.

    “Vừa có luật sư đến bảo lãnh anh … Nhưng không được!”, Khúc Mịch theo dõi nét mặt của hắn.

    Rõ ràng hai mắt của hắn sáng lên, rồi ngày lập tức lại cúi gằm đầu xuống.

    “Anh có mưu đồ giết Hướng Hoa Vinh nhưng không thành, nếu như chúng tôi giao ông cho Viện Kiểm Soát, ít nhất cũng bị tù vài năm. Đến thời điểm mãn hạn, ra tù lại vẫn là một trang hảo hán.” Khúc Mịch nói tiếp.

    Khóe miệng Trần Vi bụm lại, rõ ràng đắc ý, nhưng vẫn không chịu hé môi.

    “Mười năm nay anh lăn lộn ngoài đời quả là hướng đi đúng đắn. Nhìn chiếc thắt lưng anh đang mang coi, ít nhất cũng hơn hai trăm tệ.”

    Ánh mắt Trần Vi sáng rỡ, tay đặt lên thắt lưng, ngẩng đầu nhìn Khúc Mịch một chút rồi lại cúi xuống.

    Là một anh nông dân xuất phát từ một thôn hẻo lánh miền núi lại dám bỏ ra số tiền như vậy chỉ để mua chiếc dây lưng, ắt hẳn trong tay hắn khá có nhiều tiền, rất ý thức bề ngoài của mình.

    Tuy nhiên từ trong cốt tủy vẫn là một người nông dân tri thức nông cạn, hắn không tài nào hòa nhập với cuộc sống của giới thượng lưu. Hắn muốn dựa vào chiếc thắt lưng đắt tiền này để được sự tán thưởng của người xung quanh nhưng thật phí công.

    Hắn lại không dám trở về thôn khoe khoang, thậm chí có tiền cũng không dám gửi về nuôi con. Hắn ở bên ngoài sống rất thoải mái, nhưng trong lòng thì xoắn xuýt, đau khổ.

    Tinh thần của một người đều có điểm giới hạn, nếu vượt quá điểm này nhất định phải tìm một nơi phát tiết, nếu không sẽ sụp đổ.

    Nhìn gương mặt Khúc Mịch tỏ ra bình thản nhưng thực chất đang cố gắng tìm ‘lỗ thủng’ tinh thần của hắn.

    Đầu tiên hắn đắc ý, sau đó lại cố gắng dằn xuống.

    Khúc Mịch tiếp tục câu chuyện: “Bây giờ trong thành phố tỉ lệ thất nghiệp rất cao, ngay cả người tốt nghiệp đại học chính quy còn không tìm nổi được một công việc cho ra hồn. Anh có thể đứng vững trong thành phố xem ra là người khá có năng lực.”

    “Chính xác!”, Trần Vi không nhịn được, “Bọn họ đặt tiêu chuẩn công việc vượt quá khả năng, làm thì ít mà còn ngại bẩn, ngại khổ. Bên ngoài ăn mặc cũng ra dáng lắm, túi quần có khi còn sạch hơn cả mặt. Còn suốt ngày tỏ vẻ coi thường dân quê, càng nghĩ càng thấy tức”

    “Anh hùng không màng xuất xứ, mấy tiền bối không phải đều xuất thân từ nông dân sao. Nếu như anh ra ngoài làm công sớm thêm mấy năm cũng không đến nỗi bị người ta bắt nạt, bị chó cắn mà ngay cả bệnh viện cũng không dám đi khám.”

    “Mẹ nó! Tên trưởng thôn đúng chó má!”, nghe những lời này sắc mặt Trần Vi thay đổi hẳn.

    Ánh mắt Khúc Mịch trở nên thâm sâu, anh biết mình đã thành công khiến Trần Vi tức giận.

    Theo tính cách của những người nhu nhược, sống hướng nội, sau khi bị làm nhục, sự tức giận sẽ khiến họ phát điên lên, có thể còn trở nên thông minh hơn. Tên Trần Vi trước mắt Khúc Mịch là một ví dụ điển hình.

    “Anh ta có phải dạng chó má hay không thì tôi không biết, nhưng năm đó anh ta dẫn người đào mộ tổ nhà anh. Ban ngày ban mặt mà mộ cha mẹ của anh bị coi như rác rưởi, vứt ngoài đường! Bị người ta cưỡi đầu cưỡi cổ mùi vị đó thế nào nhỉ?”

    Trán Trần Vi nổi gân xanh, khóe miệng co rúm biểu hiện sự ẩn nhẫn.

    “Anh cho rằng mình không thể nào chống lại chính sách nhà nước, đành cầm lấy ba mươi ngàn tệ. Ai ngờ tên Hướng Hoa Vinh nuốt mất hai mươi ngàn! Anh chạy đi tìm Hướng Hoa Vinh đòi lại công lý, Hướng Hoa Vinh lại thả chó cắn người. Nhà bị đào mộ, chân bị chó cắn, ngồi tù dĩ nhiên vẫn là anh! Cảm thấy oan ức không? Oan ức không?”

    Khúc Mịch nhìn chằm chằm vào đôi mắt Trần Vi, hai tay chống xuống bàn, từ từ áp sát gương mặt hắn, ngữ điệu ngày càng được nâng cao, tốc độ nói càng lúc càng nhanh.

    “Công đạo ở đâu? Công lý ở đâu? Ông trời đúng là có mắt như mù!”

    Hai tay Trần Vi cuộn chặt thành nắm đấm, các khớp kêu răng rắc, cặp mắt đỏ au, ý thức hỗn loạn.

    Rầm!

    Hắn đột nhiên đứng bật dậy: “Thằng đó là tên súc sinh! Tôi muốn nó tuyệt tử tuyệt tôn!”

    “Tuyệt tử tuyệt tôn? Ha ha ha … Đáng tiếc ông trời không nhận tao, tao hôn mê mười năm cũng tỉnh lại! Vẫn sẽ trở thành trưởng thôn, vẫn là thằng chột làm vua xứ mù. Mày làm gì được tao? Pháp luật không bắt được tao, ông trời đều không ngó đến.

    Mày muốn tao tuyệt tử tuyệt tôn. Nằm mơ giữa ban ngày. Tao còn phải cám ơn vì mày đã hạ độc khí gas, để cho con vợ tao quy tiên! Đường đường chính chính lấy thêm vợ lẽ, sinh cho tao tám mười đứa con mập mạp.” Vẻ mặt Khúc Mịch ngông cuồng, tựa như đã biến thành một người khác.

    Ánh mắt Trần Vi càng ngày càng hỗn loạn: “Mày … mày là ai?”

    “Tao là ai trong lòng mày rõ nhất!”, Anh chỉ vào chóp mũi của Trần Vi mắng, “Bồi thường cho mày ba mươi ngàn là được rồi, còn không cất vào túi lại đến nhà tao gây chuyện, có tin tao thả chó cắn chết mày không? Ba mẹ mày tan hết xương hết cốt, được ba mươi ngàn đã là may lắm rồi, mày còn muốn làm tiền nữa à?”

    “Hướng Hoa Vinh, mày không được phép khinh người quá đáng!”, Trần Vi tức đến toàn thân run rẩy, đặc biệt chân trái bị tật run bần bật.

    “Khinh người quá đáng? Tao bắt nạt mày lúc nào? Có tin tao gọi điện thoại tống mày vào tù, ở đó ăn lương khô qua ngày. Sao vậy? Tức? Tức thì làm được gì?”

    Ánh mắt Trần Vi nhìn Khúc Mịch càng ngày càng hung ác, bên trong lộ ra tia muốn giết người: “Hướng Hoa Vinh, mày chết không tử tế được đâu!”

    “Ồ! Bằng cách nào anh có thể khiến Hướng Hoa Vinh không chết tử tế?”, Khúc Mịch kéo giãn khoảng cách với hắn, từ từ ngồi xuống ghế đối diện, “Vậy thì anh cần một kế hoạch vẹn toàn, khiến hắn tự đẩy mình vào con đường chết. Con chó nhà hắn quá đáng ghét, ‘Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng’, nhất định phải giết chết … Giết bằng cách nào đây?”

    “Tẩm thuốc trừ sâu vào trong xương, chỉ cần nó ăn, bảo đảm chưa kịp rên la đã nằm thẳng cẳng.” ánh mắt Trần Vi trở nên xa xôi, đáy mắt lóe lên tia sáng.

    “Biện pháp này rất hay, đầu tiên giết chó chết, sau đó sẽ đối phó người!” thanh âm Khúc Mịch lơ lửng không cố định.

    “Đúng! Cho con chó kia ăn xương tẩm thuốc trước, hai chân ngay đơ, nằm trên mặt đất, không động đậy. Tôi lặng lẽ vào phòng, mở khí gas, đóng hết cửa phòng. Tôi đứng ở trong sân đến khi trời gần sáng, chứng kiến trong phòng không còn động tĩnh mới leo tường bỏ chạy.

    Sáng hôm sau, trông thấy Hướng Hoa Vinh và vợ con được mang ra ngoài, trong lòng tôi thật sự cảm thấy thoải mái, người xem phấn khởi ra mặt. Khi ấy, tôi thật muốn hét to cho mọi người biết là do tôi làm!” Trần Vi như rơi vào ký ức, đôi mắt không có tiêu cự, cả người vô hồn, không khác nào một con rối bị giựt dây.

    Mà người giật dây không ai khác chính là Khúc Mịch, anh hoàn toàn điều khiển suy nghĩ và cử chỉ của Trần Vi.

    Mạnh Triết ở bên cạnh trợn mắt há mồm …. Cái này có phải là thôi miên không? Sao không giống trên tivi.

    Tăng Dĩ Nhu bước vào từ lâu, vốn dĩ muốn lấy DNA của Trần Vi. Trông thấy Khúc Mịch đang thẩm vấn nghi phạm nên không dám đến quấy rầy.

    Chứng kiến kẻ tình nghi bị dẫn dắt, tinh thần suy sụp, Tăng Dĩ Nhu không biết có nên khâm phục Khúc Mịch hay không.

    Cô rất quan tâm đến những luận văn, những bài phát biểu của Khúc Mịch, trong đó chủ yếu là các bài giảng về việc khống chế tinh thần. Khống chế tinh thần không giống với thôi miên, không cần đối phương phối hợp cao, nhưng có yêu cầu khá cao với người thực hiện.

    Trong một khoảng thời gian ngắn chạm vào nội tâm của một người, phối hợp các phương pháp hữu hiệu kích thích khiến đối phương tinh thần hỗn loạn, suy sụp, từ đó đạt được mục đích khống chế.

    Cô luôn cho rằng biện pháp khống chế tinh thần này quả thật đáng sợ, nếu người thực hiện mang tâm bất chính như vậy sẽ trở thành một tên sát thủ giết người không vấy máu.
     
  5. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,417
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 14: THẦN KINH CÓ VẤN ĐỀ

    Dưới sự công kích của Khúc Mịch, Trần Vi nhanh chóng suy sụp, thực chất vụ án ngạt khí gas của nhà họ Hướng là do hắn gây ra.

    “Anh làm rất tốt, đúng là ‘Đại hiệp thay trời hành đạo’.” Khúc Mịch gật gù khen ngợi, “Hướng Hoa Vinh không chết, anh ta khỏe mạnh nằm an dưỡng trong Viện dưỡng lão, còn có người giúp anh ta trị liệu miễn phí. Nhưng để anh ta sống như vậy cũng tốt, không cử động, không thể nói chuyện, ngay cả việc tự hít thở cũng không được. Hàng năm anh đều đến thăm anh ta, mỗi lần đến thăm là mỗi lần cảm thấy hả dạ!”

    “Đúng! Lần đầu tiên, trước khi đến đó tôi hận hắn ngút trời, cho rằng ông trời thật sự không có mắt, không để tên khốn kiếp này chết đi cho rồi. Đến khi nhìn dáng vẻ của hắn trong lòng tôi cực kỳ thoải mái. Cứ để nó sống như thế, người không ra người, ma không ra ma, thực sự sung sướng!” Trần Vi mỉm cười, nụ cười khiến hắn trông càng thêm quỷ dị.

    “Năm ngoái, anh đến thăm Hướng Hoa Vinh, không ngờ gặp được Mã Hoa ở phòng bệnh. Anh mới biết được Mã Gia Câu là con trai của Hướng Hoa Vinh, một lần nữa anh cảm thấy ông trời thật bất công. Anh muốn thay trời hành đạo, muốn cho Hướng Hoa Vinh tuyệt tử tuyệt tôn.”

    Nghe đến đó, ánh mắt Mạnh Triết sáng rỡ, dây thần kinh căng ra, những mâu thuẫn tồn tại bấy lâu nay trong đầu anh ta ngay lập tức được … Đả thông!

    Ngũ quan Trần Vi dúm dó vào một chỗ, trông như ma quỷ, hắn vừa định lên tiếng thì cửa phòng thẩm vấn đột nhiên mở tung.

    Tất cả mọi người còn đang chìm đắm trong bầu không khí do Khúc Mịch tạo ra liền bị tiếng động lớn ập đến, ai nấy giật nảy mình. Trần Vi ngẩn người, đôi mắt mụ mị nhìn xung quanh, sau đó chau mày, dùng tay xoa xoa huyệt thái dương, tựa như muốn nhớ lại chuyện gì đang xảy ra.

    Ngoài cửa chính là vị luật sư lúc sáng, anh ta nhìn Trần Vi: “Anh Trần, anh không cần sợ, tôi là luật sư sẽ đảm bảo cho anh bình an vô sự. Anh có quyền giữ im lặng! Bọn họ đối xử với anh thế nào rồi?”

    “Tôi trông thấy Hướng Hoa Vinh, hắn đến rồi!”, tư duy Trần Vi có chút hỗn loạn, ngôn ngữ cử chỉ đều không bình thường.

    Anh luật sư xoay qua Khúc Mịch, giọng trịnh trọng: “Đội trưởng Khúc, tôi hoài nghi các anh không có chứng cứ xác thực, tạo áp lực lên đương sự của tôi, dẫn đến tinh thần anh ta bị rối loạn. Tôi có quyền thay đương sự của mình xin một cuộc kiểm tra, mặt khác yêu cầu không được phép thành lập khẩu cung lần này!”

    “Mẹ nó!”, Mạnh Triết ầm thầm chửi một câu, rõ ràng Trần Vi đang từ từ nhận tội, ai ngờ giữa đường lại xuất hiện một tên ‘Trình Giảo Kim’.

    Nhìn anh ta áo quần chỉnh tề, miệng nói toàn những thuật ngữ chuyên nghiệp, Mạnh Triết thật lòng chỉ muốn nhào tới đánh.

    “Căn cứ theo pháp luật quyển x chương xx điều xx quy định: Cố ý nhục mạ người khác, khiến đối phương thương tổn về tinh thần có thể phán nhiều nhất ba tháng tù giam hoặc tạm giam ít nhất mười lăm ngày. Tôi sẽ tuân theo pháp luật bảo vệ quyền lợi của mình, xin anh chú ý thái độ của mình một chút!” Anh ta nghiêm mặt nói với Mạnh Triết.

    Cái tên khốn này … Nếu như tình cờ gặp trên đường, Mạnh Triết sẽ không do dự xông tới đánh cho một trận ra hộn, cho hết bày đặt sử dụng quyền lợi! Tuy nhiên đang ở Cục cảnh sát, anh lại là một cảnh viên, đành phải nuốt cục tức xuống.

    Khúc Mịch cau mày, anh không thích cuộc thẩm vấn của mình bị xen ngang.

    “Vị luật sư không biết tên họ kia … Anh tự tiện xông vào phòng thẩm vấn quấy rầy quá trình lấy lời khai của cảnh sát, tôi có quyền tố cáo anh. Tôi không biết căn cứ vào điều nào, khoản nào, chương thứ mấy, cũng không biết sẽ phán thời gian bao lâu. Tuy nhiên, tôi biết anh là người hiểu rõ nhất!” Lục Ly làm cảnh sát đã nhiều năm, giao tiếp với mấy tay luật sư, Kiểm sát trưởng đã quen, biết rõ đám người này không bình thường.

    Bọn họ động một chút là mang pháp luật ra nói, nói như một con vẹt, với bọn chúng không thể nói tiếng người.

    Vương Nhân Phủ nở nụ cười gian xảo, lại còn cười rất lớn tiếng.

    Tay luật sư sắc mặt trở nên khó coi, “Tôi đại diện cho đương sự của tôi yêu cầu được nhập viện!”

    “Kha Mẫn! Hướng dẫn người này làm thủ tục!”, Khúc Mịch trở về như bình thường.

    Trần Vi nhanh chóng được xe cấp cứu đưa đến bệnh viện, có Mạnh Triết và Hách Minh đi theo. Bọn họ chịu trách nhiệm canh giữ nghi phạm, không cho hắn bỏ trốn trong lúc khám chữa bệnh.

    “Đội trưởng Khúc! Vừa rồi có phải anh thôi miên Trần Vi không?”, ánh mắt Vương Nhân Phủ ngập tràn sự nể phục.

    “Thuật thôi miên là thông qua sự dẫn dắt khiến đối phương rơi vào rạng thái giống như đang ngủ, nhưng không phải là giấc ngủ sinh lý. Đây là loại trang thái ý thức của con người bị suy yếu, tiềm thức trở nên sống động.

    Mỗi người chúng ta ở một thời điểm nào đó có thể sẽ rơi vào trạng thái giống như thôi miên. Ví dụ ngồi xe lửa, rất tẻ nhạt, tiếng thanh âm chuyển động của bánh xe đều đều cũng sẽ trở thành vật kích thích khiến con người dường như rơi vào trạng thái thôi miện. Trong thôi miên tựa hồ có thể nghe được tiếng nhân viên thông báo trạm dừng, nhưng những âm thanh khác thì chỉ mơ mơ hồ hồ, thậm chí nghe không rõ.”

    “Vừa rồi Đội trưởng Khúc không phải thôi miên Trần Vi!”, Tăng Dĩ Nhu giọng chắc nịch.

    Khúc Mịch liếc cô một cái: “Xem ra cho dù Trần Vi có nhận tội, hắn vẫn thoát án tử hình.”

    “Ý Đội trưởng Khúc là tên luật sư ấy sẽ làm một buổi kiểm tra tâm lý của Trần Vi, sẽ nghĩ cách khiến hắn trở thành người mắc bệnh tâm thần?”, Lục Ly nhớ tới tay luật sư kia, khả năng hắn sẽ sử dụng biện pháp này để chạy tội.

    “Không cần nghĩ biện pháp!”, Khúc Mịch giọng đanh thép, “Tên Trần Vi này chắc chắn thần kinh có vấn đề!”

    Có vấn đề? Nhìn bề ngoài hắn rất bình thường, bị tóm vẫn còn có thể cố gắng giữ được tỉnh táo, khiến cho toàn đội hình sự không ai làm gì được hắn.Nếu không phải nhờ Khúc Mịch là chuyên gia tâm lý học tội phạm, có thể phá phòng tuyến của hắn, bằng không cạy miệng hắn cũng không được.

    “Một người nếu giết người để hả giận thường thường sau khi xuống tay sẽ trốn tránh, sợ hãi, thậm chí ăn ngủ không yên. Theo bản năng bọn họ sẽ rời xa tất cả những sự việc có liên quan đến nạn nhân, có người khi nghe thấy tiếng còi hụ cảnh sát, xe cảnh sát đều rất hoảng sợ. Nhưng Trần Vi lại ngược lại, hắn không lẩn trốn mà còn tỏ ra không sợ hãi, hàng năm vẫn đến Viện dưỡng lão thăm Hướng Hoa Vinh, thỏa mãn những suy nghĩ vặn vẹo trong lòng hắn.

    Mười năm nay, Trần Vi làm công trong thành phố, tuy rằng hắn kiếm được nhiều tiền nhưng vẫn có không ít người khinh hắn ra mặt. Hắn hận những người xem thường mình, trải qua lần đầu tiên giết người, những biểu hiện mặc cảm của hắn càng lộ rõ. Trông có vẻ hướng ngoại nhưng thực chất tâm lý vặn vẹo. Nếu như đi điều tra, chắc chắn trong mười năm vừa qua hắn có không ít lần tranh chấp với người khác, thậm chị còn đánh nhau, mà không chỉ một lần.

    Trong lúc vô tình hắn nghe được chuyện Mã Gia Câu là con của Hướng Hoa Vinh, tinh thần hắn sụp đổ, nên chạy đi rút ống dưỡng khí của Hướng Hoa Vinh. Sau đó hắn đến Viện dưỡng lão xác định lần nữa coi Hướng Hoa Vinh chết hay chưa.

    Xác nhận Hướng Hoa Vinh không sao, hắn bắt đầu bày ra kế giết Mã Gia Câu, còn cứ để tên Hướng Hoa Vinh sống dật dờ như vậy, nhìn huyết mạch cuối cùng của anh ta cũng đứt mất, trong lòng hắn mới cảm thấy thoải mái.

    Tôi khẳng định, sau khi giết Mã Gia Câu hắn nhất định lén lút đến Viện dưỡng lão! Hắn muốn chính miệng mình nói tin này cho Hướng Hoa Vinh, để cho sự trả thù của hắn thành công trọn vẹn.

    Khi hắn xem thông tin trên tivi, hắn cảm giác tất cả những gì hắn làm đều hoài công, hắn không tiếc tất cả, bắt buộc phải giết chết Hướng Hoa Vinh!

    Những điều này chứng tỏ tâm lý hắn vặn vẹo. Còn khi tôi nói chuyện với hắn, tôi xác định thần kinh hắn có vấn đề.”

    “Sặc! Vậy là vừa rồi không phải anh tiến hành phương pháp khống chế tinh thần Trần Vi?”, Tăng Dĩ Nhu hỏi giọng đầy ngạc nhiên.

    “Khống chế tinh thần?”, anh nhếch miệng “Có phải bác sĩ Tăng nhiễm phim khoa học viễn tưởng quá rồi không?”