1. Chào mừng Khách đến với VietWriter.Com, chúc bạn có những phút giây online vui vẻ.

Hot OnGoing NỮ PHÁP Y MAU NHẢY VÀO TRONG BÁT

Thảo luận trong 'Truyện trinh thám' bắt đầu bởi ♚ℋoàng ℕgọc♔, 29/6/16.

  1. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,417
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 4: XÁC ĐỊNH ĐƯỢC THÂN PHẬN

    Lục Ly lái xe, Tăng Dĩ Nhu ngồi trên ghế phụ lái, Khúc Mịch ngồi một mình ở băng ghế sau. Anh nghiêng đầu ngắm phong cảnh bên ngoài cửa sổ, trong xe tràn ngập sự lúng túng và im lặng.

    “Lục Ly, cho tôi điếu thuốc.” Anh đột nhiên lên tiếng.

    Lục Ly hút thuốc? Tăng Dĩ Nhu tiếp xúc với anh ta hai lần, chưa bao giờ thấy anh ta hút thuốc, hơn nữa trên người anh ta cũng không bám mùi khói thuốc khiến người ta chán ghét.

    Cô trông thấy Lục Ly móc bao thuốc lá và bật lửa ném ra sau. Người phía sau đưa tay chụp lấy, rút một điếu, kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa.

    ‘Tách’ một tiếng, ánh lửa lóe lên, anh rít một hơi thật sâu, làn khói trắng lượn lờ, gương mặt anh trở nên xa xăm.

    ‘Tao nhã’, trong đầu Tăng Dĩ Nhu đột nhiên xuất hiện từ này, ngón tay người đàn ông ấy thon dài, tư thế hút thuốc rất đẹp.

    “Nói về vụ án kia đi.” Khúc Mịch yêu cầu.

    Lục Ly vừa lái xe vừa thuật lại tình tiết vụ án, Tăng Dĩ Nhu cũng báo cáo kết quả khám nghiệm tử thi của mình.

    Nghe xong anh không hề nói tiếng nào, Lục Ly cảm nhận một áp lực vô hình, nên bổ sung: “Tôi đã cử cấp dưới đi xác nhận thân phận nạn nhân, kết hợp với danh sách những người mất tích, rất nhanh sẽ có tin tức.”

    “Ừ!”

    Phản ứng này là thế nào? Lục Ly đột nhiên cảm thấy không thể nói chuyện bình thường với người đàn ông này.

    Trở về Cục cảnh sát, dĩ nhiên Cục trưởng Hoàng chịu trách nhiệm đón chào, còn muốn tổ chức đại tiệc chào mừng.

    “Tiệc chào mừng thì khỏi, ngược lại không lâu nữa sẽ có bữa tiệc chúc mừng thôi!” Lời anh nói khiến Cục Trưởng Hoàng chấn động.

    “Được!” Cục trưởng Hoàng nở nụ cười rạng rỡ: “Đợi phá án thành công, chúng ta sẽ mở tiệc chúc mừng.”

    “Cục trưởng Hoàng, bây giờ tôi muốn tổ chức cuộc họp để tìm hiểu tình hình vụ án.”

    “Được được được, tôi biết cậu rất bận rộn. Có yêu cầu gì thì cứ gửi báo cáo cho tôi, tôi toàn lực hỗ trợ.”

    Trông thấy Cục Trưởng bị đuổi khéo như vậy mà miệng vẫn cười ha hả khiến cho Mạnh Triết và mấy cảnh viên không khâm phục Khúc Mịch không được.

    “Tôi tên Khúc Mịch, bỏ qua phần tự giới thiệu đi! Làm cùng nhau lâu ngày tự khắc sẽ biết!”, anh ra hiệu mọi người tụ tập lại, “Báo cáo cho tôi tình huống mất tích của nạn nhân!”

    Chứng kiến tác phong nhanh nhẹn của tân Đội trưởng, các thành viên không dám trễ nải, mau chóng báo cáo.

    “Trong khoảng ba tháng gần đây không có nhiều người mất tích, chúng tôi đã điều tra tỉ mỉ nhưng không phát hiện bất cứ ghi chép nào có liên quan đến nạn nhân”, nữ cảnh viên duy nhất trong đội, Kha Mẫn, chủ yếu làm công việc văn phòng, chuyên tìm kiếm tư liệu.

    Mạnh Triết tiếp lời: “Tôi và anh Hách đã quay lại hiện trường phát hiện thi thể để điều tra thêm lần nữa. Do trước đó có mấy ngày mưa lớn liên tiếp, nên không tìm thấy manh mối có giá trị.”

    “Ý là nói bây giờ chúng ta không có bất cứ manh mối nào?”, hàng lông mày Lục Ly cau chặt, những người khác không ai dám hó hé.

    Khúc Mịch quét mắt nhìn một lượt các thành viên trong đội, giọng bình tĩnh: “Căn cứ theo báo cáo của bác sĩ Tăng, nạn nhân là một đứa trẻ vị thành niên. Dựa theo chiều cao, cân nặng và thành phần thức ăn trong dạ dày, cậu bé bị suy dinh dưỡng nặng. Thêm vào đó, phía đùi phải của nạn nhân đã từng bị gãy, khoảng một tháng trước khi tử vong.

    Lục Ly, anh dẫn theo người tìm hiểu tại các trường tiểu học, bắt đầu xuất phát từ vùng nông thôn, điều tra coi có học sinh nào bị gãy xương, phải nghỉ ở nhà tĩnh dưỡng hay không.

    Sắp xếp người đến Sở Giáo Dục, nhờ họ cho danh sách các bé được lưu tâm đặc biệt, lưu ý những trường hợp bố mẹ quanh năm đi làm xa, để con ở nhà một mình.”

    Nghe tới đây, đôi mắt Lục Ly sáng rỡ. Thực ra anh ta cũng có ý định điều tra từ các trường học, thế nhưng chưa nghĩ đến những đứa bé nằm trong trường hợp đặc biệt, bị bỏ rơi. Anh ta lập tức bố trí nhân lực, nhanh chóng triển khai hành động.

    “Đội trưởng Khúc, anh có cần một người ở lại giúp anh làm quen tình hình trong Cục cảnh sát hay không?” Đến một môi trường mới , nói gì thì nói cũng cần có thời gian thích nghi.

    “Ai nói tôi ở lại? Mọi người làm việc của mình, tôi về nhà nghỉ ngơi, có việc gì thì gọi điện báo tôi.” Khúc Mịch để lại số điện thoại, rồi đứng dậy rời đi.

    Sắc mặt Lục Ly trở nên khó coi, anh ta tự vả miệng mình … ‘Rượu mời không uống thích uống rượu phạt’ … Anh ta quên mất người đàn ông này là ai chứ … Là người không bình thường, do vậy không thể dùng tư duy của người bình thường mà suy đoán.

    Có người được về nhà chăn ấm nệm êm, còn bọn Lục Ly phải chạy ngược chạy xuôi. Thường ngày mỗi khi có vụ án, anh ta đã quen với việc bên đông bên tây, nhưng sao hôm nay anh ta lại cảm giác khó chịu thế này.

    “Đội trưởng Lục, tân Đội trưởng xem ra không dễ bắt chuyện!”, Mạnh Triết cười hì hì.

    “Đội trưởng Lục cái gì chứ?”, Lục Ly trợn mắt, “Cái gã họ Khúc vừa bỏ đi mới là Đội trưởng!”

    “Em mau mồm mau miệng, để em tự phạt!”, sau đó Mạnh Triết vả bôm bốp vào má mình: “Lão đại, anh ở văn phòng nghỉ ngơi chút đi, để em và anh Hách đi là được rồi!”

    “Tôi làm gì được hưởng phúc phần đó? Nào mau đi thôi!”, Lục Ly dẫn đầu.

    Trải qua hai ngày điều tra, kết hợp cùng tin tức Kha Mẫn lấy được từ bên Bộ Giáo Dục, cả đội tập trung chú ý lên thông tin cậu bé tên Mã Gia Câu.

    Cậu bé năm nay mười bốn tuổi, học lớp sáu tại ngôi trường tiểu học nhỏ thuộc thôn Vương gia. Ba mẹ làm ăn xa, ba năm trước ông bà nội qua đời, do vậy chỉ sống một mình trong túp lều cũ trên núi. Nửa năm trước, trong một lần xuống núi, sảy chân nên xin nghỉ học ở nhà dưỡng thương. Trường vùng núi tỉ lệ trẻ em phải bỏ học rất cao nên thầy cô giáo cũng không bận tâm trường hợp của cậu ta.

    Theo như lời giáo viên chủ nhiệm, cậu bé cao khoảng một mét ba mươi lăm, người gầy yếu, thường xuyên không mang theo cơm trưa. Kể từ khi ông bà nội qua đời thì phải tự lo liệu cho bản thân. Bố mẹ cậu chỉ về thăm nhà vào dịp lễ tết, ăn uống không đúng bữa. Trong trường có lần cậu còn bị ngất do hạ đường huyết, suy dinh dưỡng.

    Mọi chi tiết đều phù hợp với đặc điểm của nạn nhân, tinh thần Lục Ly phấn chấn hẳn, một khi xác định được thân phận của người chết, việc điều tra sẽ dễ dàng hơn.

    Khúc Mịch sai người thông báo tin tức bố mẹ của Mã Gia Câu, kêu bọn họ nhanh chóng đến Cục cảnh sát.

    Hai vợ chồng Mã Hoa và Vương Tinh ngay lập tức có mặt.

    Hai vợ chồng trong bộ quần áo của công nhân, thoạt nhìn trông thật thà chân chất. Bọn họ dĩ nhiên là lần đầu tiên đến Cục cảnh sát, dáng vẻ sợ hãi lo lắng, không dám nói nhiều.

    “Đồng chí cảnh sát, Gia Câu nhà chúng tôi đã gây ra chuyện gì?” Khi liên lạc, Mạnh Triết cũng không nói rõ, chỉ thông báo con của bọn họ đang ở Cục cảnh sát, yêu cầu bọn họ mau đến.

    “Hai người hãy bình tĩnh, chưa chắc người chết là Mã Gia Câu.” Lục Ly nhìn hai vợ chồng.

    Người chết? Nghe được hai từ này, hai vợ chồng đờ đẫn vài giây, lát sau Vương Tinh gào lớn: “Con của tôi!”

    Khúc Mịch ngay tức khắc sắp xếp cho họ đến nhận thi thể. Trong khoảnh khắc trông thấy thi thể, Vương Tinh ngất xỉu, sắc mặt Mã Hoa tái nhợt, cơ thể run rẩy như chiếc lá mùa thu.

    “Thật sự quá đáng thương quá, hai vợ chồng chỉ có một đứa con trai duy nhất! Bây giờ người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh!” Vương Nhân Phủ cảm thán.

    Kha Mẫn đưa Vương Tinh vào phòng nghỉ. Một lát sau cô ta bước ra xin chỉ thị của Khúc Mịch, “Đội trưởng Khúc, bố mẹ nạn nhân yêu cầu được đem thi thể về nhà.”

    Khúc Mịch không trả lời mà quay qua nhìn Lục Ly.

    “Con trai chết lại không nôn nóng thúc giục chúng ta truy bắt tội phạm, ngược lại việc đầu tiên yêu cầu là muốn nhận lại thi thể, rất quái lạ.” Lục Ly dựa vào kinh nghiệm sau nhiều năm phá án, cảm thấy có điểm bất thường: “Hai vợ chồng làm công nhân ở thành phố Nam Dương. Từ Nam Dương ngồi xe về đây khoảng ba tiếng. Tuy nhiên, từ khi chúng ta thông báo đến lúc họ có mặt đã năm tiếng. Hai người chỉ có độc nhất một cậu con trai, vì sao nghe tin con gặp chuyện lại không gấp gáp quay về?

    Hơn nữa, bốn tháng trời con trai không liên lạc với hai người bọn họ, bọn họ cũng không nghi ngờ hay về quê nhà xem xét tình hình, điều này càng không hợp lẽ thường! Tôi cảm thấy cặp vợ chồng này vô cùng khả nghi, cần giữ lại thẩm vấn, chắc chắn sẽ tra ra manh mối.”

    Ánh mắt Khúc Mịch dấy lên tia tán thưởng: “Lập tức tách hai vợ chồng Mã Hoa và Vương Tinh, tiến hành thẩm vấn từng người!”
     
  2. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,417
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 5: LẤY DNA

    Hai vợ chồng Mã Hoa và Vương Tinh được đưa vào phòng thẩm vấn, Lục Ly và Mạnh Triết mỗi người thẩm vấn một người. Nhìn thì hai vợ chồng có vẻ thật thà nhưng quá trình lấy lời khai không đơn giản.

    Mã Hoa nói đi nói lại có mấy câu, nghe tin con trai gặp chuyện liền tức tốc đến đây, nửa đường xe hư nên mất thời gian. Con trai từ nhỏ sống với ông bà nội, bọn họ đi kiếm tiền ở xa, không hay gọi điện thoại về nhà thăm hỏi. Bao nhiêu năm nay đều như vậy nên đã quen. Họ vốn định mấy ngày sau đó là kỳ nghỉ thì về … không ngờ, lại xảy ra chuyện này.

    Hách Minh nhanh chóng liên lạc với hãng vận chuyển xác minh lời khai, lời khai của Mã Hoa là đúng sự thật.

    Bên này Vương Tinh không ngừng khóc lóc, oán than con trai chết thật oan uổng, hành động này khiến Kha Mẫn bất giác cũng sụt sùi.

    “Đưa hai người bọn họ đến phòng nghỉ một chút, những người còn lại rời đi.” Khúc Mịch quyết định không mất thời gian với thái độ cù cưa của bọn họ, tập hợp mọi người lại phòng quan sát, theo dõi tình hình.

    Trông thấy chồng bước vào, ánh mắt Vương Tinh khẽ lưu chuyển, dường như muốn truyền đạt điều gì đó. Mã Hoa chớp chớp mắt liên tục, bà ta sợ hãi , cúi đầu không dám nói tiếng nào. Hai vợ chồng ngồi với nhau quá năm phút, nhưng cả hai đều không nói với nhau lời nào. Điều này quá sức bất thường!

    “Đội trưởng Khúc, chuyện anh yêu cầu em đi điều tra đã có kết quả!” Vương Nhân Phủ hưng phấn chạy vọt vào, “Không phải Mã Gia Câu té gãy chân mà bị bố dùng gậy đánh! Hôm tết Đoan Ngọ ông ta có về nhà, sau đó la lối bị mất một trăm tệ để ở trong túi, liền cho rằng con mình ăn cắp. Cậu bé nhất quyết không nhận, Mã Hoa lấy gậy dùng sức đánh gãy chân cậu bé!

    Sau đó hai vợ chồng bỏ đi làm việc, để một mình Mã Gia Câu ở nhà. Xuống tiệm tạp hóa dưới chân núi dặn dò mỗi cuối tuần lại mang thức ăn lên đó. Bốn tháng trước, Mã Hoa đến thanh toán toàn bộ tiền cho chủ quán ăn, còn đưa thêm mười đồng xin mấy thùng không.”

    Bốn tháng trước, chẳng phải là thời gian Mã Gia Câu bị sát hại? Vừa rồi, Mã Hoa khai từ Tết Đoan Ngọ ông ta vẫn chưa về nhà?

    Chỉ vì một trăm tệ mà ra tay đánh con gãy chân, rồi sau đó vứt nó ở nhà một mình … Loại cha mẹ này xưa nay hiếm. Hai người đều nói dối là con mình té bị thương, lén lút trở về nhà mà không dám cho ai biết, chứng tỏ bọn họ có vấn đề!

    “Thẩm vấn lại! Lần này không cạy được miệng của bọn họ, mấy cậu đừng mong ở trong đội hình sự nữa!” thanh âm Khúc Mịch không lớn, nhưng đầy uy nghiêm.

    Lục Ly nghe thấy mấy lời này, mặt mày đỏ bừng bừng. Trước giờ anh ta luôn đảm nhiệm vị trí của Đội trưởng, nay bị chê bai khiến anh ta tối xầm mặt mày.

    Anh ta tức tối đi vào trong phòng thẩm vấn, “Mã Hoa, anh đã giết con trai mình rồi đem giấu xác vào thùng giấy, mang bỏ ở nơi hẻo lánh, anh có nhận tội không?”

    “Tôi không giết con mình, thằng bé không phải do tôi giết!” Mã Hoa kích động hét lớn, dùng sức đấm mạnh xuống mặt bàn, “Tôi làm sao lại tự tay giết con mình chứ?”

    Lục Ly vươn tay túm chặt cổ áo anh ta, nghiến răng nghiến lợi: “Mày là thằng khốn nạn, đánh con mình gãy chân, nhẫn tâm vứt bỏ nó, đi thẳng một mạch, còn chuyện gì mày không dám làm? Mày ở tiệm tạp hóa mua mấy thùng các tông không phải nhằm mục đích giấu xác thằng bé ư? Con trai chết dưới bàn tay cha ruột của mình, nó biến thành quỷ chứ không thể đầu thai. Nó nhất định trở về tìm mày báo thù! Mày chưa gặp ác mộng đúng không?”

    “Chân của nó là do tôi đánh gãy, nhưng tôi không giết nó!” Sắc mặt anh ta trắng bệch như giấy, lắc đầu quầy quậy, “Con trai, con đừng tới tìm cha, oan có đầu nợ có chủ, con hãy đi tìm kẻ đã sát hại con!”

    “Mày nói mày không giết con mình, cớ gì khi phát hiện thi thể lại không báo cảnh sát, còn lén lút đem giấu thi thể?” Lục Ly buông tay, anh ta xụi lơ, ngã người xuống ghế, “Cảnh sát đã đi lục soát nhà mày, nếu tìm thấy chứng cứ xác thực, dù mày ngoan cố không nhận tội thì vẫn bị trừng phạt trước pháp luật! Tao khuyên mày hãy thành thật khai báo may ra còn được hưởng khoan hồng.”

    “Đồng chí cảnh sát, con trai tôi không phải do anh ta giết, chúng tôi vô tội, chúng tôi không giết người!” Vương Tinh nghe xong lời này sợ run bần bật, òa lên khóc thét, hơi thở gấp gáp.

    Người đàn bà này rất kỳ lạ, việc chồng phải ngồi tù còn đau khổ hơn là con trai mình bị giết! Miện cưỡng có thể lý giải rằng dù gì con trai cũng không còn; nếu như cũng mất chồng thì chị ta biết dựa vào ai?

    “Đội trưởng Khúc tôi yêu cầu được lấy DNA của hai người này.” Tăng Dĩ Nhu đẩy cửa tiến vào, “Tôi vừa tiến hành kiểm tra lại thi thể, phát hiện ngay kẽ ngón trỏ bàn tay phải có một mảnh da nhỏ, nghi ngờ là dấu vết hung thủ để lại. Trước đây là do bùn đất xen lẫn nên không nhìn ra, đây là sơ suất của tôi.”

    “Tôi không giết người, tôi không biết gì hết! A a a ….” Mã Hoa đứng vọt dậy, quay người chạy nhào ra ngoài.

    Mạnh Triết duỗi tay túm chặt cổ tay anh ta, nhẹ nhàng bẻ quặc ra sau, tay kia ấn đầu anh ta xuống bàn.

    “Còn nói không giết người, đuôi cáo đã lòi ra rồi!”, Lục Ly nghiêng người nói, “Đội trưởng Khúc, tôi đề nghị tạm giam hai vợ chồng, chờ có được kết quả xét nghiệm DNA, coi họ còn già mồm đến chừng nào!”

    Khúc Mịch khẽ gật đầu, trước tiên cho Tăng Dĩ Nhu lấy mẫu thử, rồi bố trí người dẫn hai vợ chồng vào phòng tạm giam.

    “Lão đại, khả năng chúng ta đã sắp phá được vụ án. Chờ sau khi công bố kết quả với đám truyền thông, coi thử còn ai dám nói hươu nói vượn nữa không!” Mạnh Triết đầy hưng phấn.

    Gương mặt Lục Ly không giấu nổi sự vui mừng. Vụ án gây chấn động lại nhanh chóng được phá điều này chứng tỏ Đội cảnh sát hình sự không phải mấy kẻ ăn không ngồi rồi.

    Tuy rằng phương hướng chỉ đạo của Khúc Mịch vô cùng chính xác, thế nhưng nếu không có Khúc Mịch, cả đội vẫn thừa khả năng phá án! Trước đó tôn Khúc Mịch là thần là thánh, bây giờ xem ra cũng chỉ đến thế mà thôi.

    Dáng vẻ Khúc Mịch lúc này lại đầy suy tư: “Vợ chồng Mã Hoa không phải là hung thủ giết người, vụ án này còn rất nhiều uẩn khúc. Mấy ngày tiếp theo e rằng mọi người phải chịu nhiều vất vả, hôm nay về nhà nghỉ ngơi trước.”

    Mọi người nghe xong thì sững người, đưa mắt nhìn nhau, trong lòng khó chịu. Lục Ly đang cao hứng, thình lình bị dội gáo nước lạnh, lại càng không phục, anh ta khẽ hừ một tiếng.

    “Tan ca chúng ta cứ về nhà trước, hai ngày nay mọi người chạy tới chạy lui cũng mệt. Đợi sáng mai có kết quả xét nghiệm của bác sĩ Tăng sẽ định liệu sau!” Anh ta dĩ nhiên không đồng tình với lời nhận định của Khúc Mịch.

    Tất cả mọi người đồng loạt tan tầm, trong phòng làm việc chỉ còn Khúc Mịch. Lát sau, Hách Minh lấy chứng cứ bên nhà Mã Hoa trở về, mang theo mấy thùng không, bên trong còn có mấy sợi tóc.

    Khúc Mịch cũng cho anh ta về nhà, cầm tóc đi tìm Tăng Dĩ Nhu.

    “Nhân tài trong Cục cảnh sát héo tàn, nên đành phải để bác sĩ Tăng kiêm luôn việc của phòng pháp chứng. Vất vả rồi!” Khúc Mịch giao tóc cho Tăng Dĩ Nhu, nhờ cô hỗ trợ xét nghiệm.

    “Được, để tôi làm.” Không ngờ Khúc Mịch lại có thể nói ra được một câu đầy tính nhân văn như vậy, Tăng Dĩ Nhu ngước lên nhìn anh một cái, nhận vật chứng rồi cúi xuống tiếp tục công việc. Thời đại học, cô học chuyên ngành pháp y. Về sau học lấy bằng thạc sĩ kép, một là pháp y, cái còn lại là pháp chứng.

    Nhìn một phòng chứa đầy dụng cụ kiểm nghiệm lại không có ai sử dụng, cô liền chủ động kiêm chức. Cục cảnh sát đã xin lệnh cấp trên, chắc sẽ nhanh có chuyên gia được điều đến.

    Đêm dần khuya, cô rốt cuộc đã hoàn thành công việc, và kết quả thu được lại khiến cô bàng hoàng.

    “Như thế nào? Kết quả ngoài dự liệu của cô?” thanh âm trầm thấp, khàn khàn vang lên phía sau lưng cô. Tăng Dĩ Nhu giật nảy mình.
     
  3. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,417
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 6: KHẨU VỊ THẾ NÀO?

    Tăng Dĩ Nhu tăng ca đến khuya, so sánh DNA của Mã Gia Câu và Mã Hoa, xét nghiệm tóc lưu lại trong chiếc thùng giấy. Kết quả thu được khiến cô sững người.

    Đột nhiên một giọng đàn ông vang lên phía sau, cô giật nảy mình. Cô quay đầu nhìn, là Khúc Mịch đang đứng tựa vào bàn, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm: “Anh vẫn nhất định ở đây chờ kết quả?”

    “Kết quả? Để tôi đoán thử”, ngữ khí lạnh nhạt ra vẻ đã biết được tất cả mọi chuyện.

    Tăng Dĩ Nhu bỗng nhiên cao hứng: “Được thôi, đoán trúng có thưởng!”

    “Tóc trong thùng giấy là của Mã Gia Câu, da trong kẽ tay của Mã Gia Câu không phải của cậu bé, lại càng không phải của vợ chồng Mã Hoa. DNA của Mã Gia Câu và Mã Hoa hoàn toàn không tương hợp, nhưng lại giống với Vương Tinh đến chín mươi chín phần trăm, chứng tỏ có quan hệ mẹ con!”, giọng chắc nịch, dường như điều anh vừa nói chính là kết luận chứ không phải là suy đoán.

    Vẻ mặt Tăng Dĩ Nhu đầy kinh ngạc, anh duỗi ngón trỏ, gõ nhẹ lên mặt bàn: “Phần thưởng?”

    “Mời anh ăn khuya!” Tăng Dĩ Nhu sảng khoái đáp lại, “Anh thích thanh đạm hay đậm đà? Trước khi được quyền lựa chọn anh phải giải thích những thắc mắc của tôi, nếu không mọi chuyện là tôi quyết định!”

    “Rất đơn giản. Từ phản ứng của vợ chồng Mã Hoa cho thấy bọn họ không phải là hung thủ giết chết con trai mình, thế nhưng bọn họ cố gắng che giấu cái chết của nó. Rốt cục tại sao họ phải làm vậy? Sợ một khi cảnh sát nhúng tay vào sẽ tra ra bí mật mà bọn họ cố gắng che giấu.”

    “Tôi hiểu rồi!” Ánh mắt Tăng Dĩ Nhu sáng rực, “Khi Mã Hoa nghe tôi nói muốn xét nghiệm DNA, ông ta cương quyết chống cự, biểu hiện rất bất thường. Nhưng vì sao anh lại khẳng định được Mã Gia Câu là con ruột của Vương Tinh mà không phải do vợ chồng họ nhận nuôi? Tại sao anh biết vợ chồng Mã Hoa không phải là hung thủ?”

    “Mỗi khi đưa mắt nhìn chồng mình, trong ánh mắt Vương Tinh ngập tràn sự áy náy, hoảng sợ, và né tránh; khi nhìn thi thể con trai là thống khổ, tự trách, còn mang theo vài phần hối hận. Khi chúng ta thẩm vấn, chị ta vô tình cắn chặt môi, ánh mắt mơ hồ, tâm trạng mâu thuẫn, xoắn xuýt. Chị ta muốn nói ra sự thật nhưng lại do dự.

    Từ đầu đến cuối, Mã Hoa luôn giữ được sự tỉnh táo, nhìn sơ tinh thần có vẻ rất suy sụp, lặp đi lặp lại những câu trả lời hệt như nhau; thế nhưng đó chỉ là diễn kịch, chỉ khi cô bất ngờ xuất hiện, yêu cầu xét nghiệm DNA, ông ta mới lộ ra cảm xúc thật sự.

    Bề ngoài Mã Hoa có vẻ thật thà, nhưng khi hai vợ chồng đưa mắt nhìn nhau, trong ánh mắt của anh ta đã chỉ ra anh ta là một người hung hăng. Sống dưới đáy xã hội, anh ta rất tự ti, không dám tranh chấp với người ngoài, tâm trạng bị đè nén; khi biết được đứa con trai không phải con ruột mình chính là ngòi nổ biến anh ta thành một kẻ vũ phu.

    Anh ta không chỉ đánh gãy chân cậu bé mà còn thường đánh vợ, mang tâm trạng bị người ngoài chê cười. Nội tâm anh ta đầy mâu thuẫn, hoảng sợ. do vậy đi làm ăn suốt mà không quay về nhà. Nếu như tôi đoán không sai, những ngày lễ tết về nhà chính là những ngày mẹ con Mã Gia Câu phải chịu đòn roi.

    Thế nhưng Mã Hoa vẫn còn bản tính nông dân chân chất, trong xương tủy vẫn là tính cách nhát gan và sợ phiền phức, vẫn còn sót lại chút ít bản tính thiện lương. Sau khi động tay động chân với vợ con, anh ta rất hối hận. Đặc biệt là lần đánh gãy chân Mã Gia Câu, anh ta xuống núi nhờ ông chủ tiệm tạp hóa chăm sóc nó một chút. Anh ta không có gan giết người! Tuy nhiên không loại trừ khả năng bộc phát bạo lực gia đình dẫn đến ngộ sát.

    Trong tình huống thông thường, khi hung thủ lần thứ hai nhìn thấy thi thể sẽ có biểu hiện né tránh, sợ sệt, cố gắng che giấu. Vợ chồng Mã Hoa lại không có những phản ứng như tôi vừa nêu.”

    Đối mặt với thi thể đã gần như mục rữa, phản ứng của Vương Tinh là muốn nhào đến, quá mức đau thương nên ngất xỉu; Mã Hoa có hơi ghét bỏ, lùi về sau một chút, nhưng sợ bị phát hiện nên lại tiến lên. Bất quá bọn họ chỉ cố gắng che đậy sự hoảng sợ và bất an.

    Tổng hợp lại các phản ứng của họ, tôi đã rút ra kết luận như trên. Tuy nhiên phá án cần có chứng cứ, không thể áp dụng tâm lý học tội phạm trong trường hợp này.”

    “Mã Gia Câu không phải là con trai của Mã Hoa, vậy cậu bé là con ai? Có khi nào hung thủ chính là cha ruột của cậu bé?” Tăng Dĩ Nhu truy hỏi.

    “Cô lúc nào cũng quá nhiều thắc mắc!”, Khúc Mịch không trả lời, mà ngoái đầu chỉ lên đồng hồ treo tường, bây giờ đã là mười một giờ đêm, “Tôi thích khẩu vị thanh đạm một chút.”

    “Măng trắng thịt bằm được không?” Tăng Dĩ Nhu cười cười mở ngăn kéo, “Tôi thuộc dạng người không cay không vui, nên vị bò cay là của tôi!” Sau đó cô lấy ra hai gói mì ăn liền.

    Khúc Mịch nhìn Tăng Dĩ Nhu rót nước vào hai chén điện, anh cởi bớt nút áo khoác, ngồi xuống ghế chờ, trong ánh mắt thoáng chút bất đắc dĩ.

    Rõ ràng anh là người thắng cuộc, đoán đúng hết thảy, vậy mà … Thanh đạm hay đậm đà cũng chỉ là một gói mì ăn liền mà thôi.

    Tăng Dĩ Nhu cho nước vào chén, nước sôi, cô xé các gói gia vị bỏ vào, hương thơm đặc trưng nhẹ nhàng lan tỏa.

    Cô lại mở ngăn tủ, lấy thêm hai quả trứng, mỗi tay cầm một quả, hai tay cô đồng thời đập nhẹ trứng lên miệng bát, trứng lướt nhanh xuống nước, vỏ trứng được ném chính xác vào thùng rác phía dưới gầm bàn, cô dùng đũa khuấy nhanh, trứng xoay tròn như pháo hoa.

    Cuối cùng, cô thả hai vắt mì vào rồi đậy nắp lên. Hai phút sau, cô rút điện và chờ thêm một phút nữa mới mở nắp.

    Hai người ngồi đối diện nhau, Tăng Dĩ Nhu cả chiều nay lo việc nên chưa ăn gì, bụng đói meo. Cô cúi gằm mặt, quơ quơ vài đũa, chén mì đã vơi đi một nửa. Nước mì nghi ngút khói, cô múc một muỗng húp sì sụp, vị cay lan tỏa từ khoang miệng xuống dạ dày. Thật đã!

    Cô ngẩng đầu nhìn Khúc Mịch ngồi đối diện, cầm đũa gắp mấy sợi mì, ánh mắt đầy chán ghét.

    “Ngại quá, tôi quên mất nơi này không thích hợp để ăn uống.”

    Bức tường phía Đông bày một loạt máy móc, kế đến là chậu rửa tay, sau đó là đến chiếc bàn bọn họ đang ngồi.

    Bức tường phía Tây có một cánh cửa, đằng sau cánh cửa ấy chính là thi thể bé trai mặc váy đỏ

    Tăng Dĩ Nhu có chút thất vọng, đừng nhìn Khúc Mịch phân tích rành rẽ tâm lý tội phạm, nhưng ở một phương diện nào đó cũng chẳng khác người thường. Sát vách là thi thể, trước mặt là bác sĩ pháp y chuyên giải phẫu tử thi, đôi tay suốt ngày cắt cắt rạch rạch …. Làm sao có thể khiến anh nuốt trôi cơ chứ!

    Nghe Tăng Dĩ Nhu nói vậy, Khúc Mịch chẳng thèm trả lời, im lặng đưa đũa vào trong miệng. Anh nhai một cách rất từ tốn, hàng lông mày đang cau chặt từ từ thả lỏng, tiếp đó lại gắp một đũa đầy.

    Chỉ chốc lát sau, trong chén không còn một sợi mì, rồi lại bưng chén húp cạn nước.

    Tăng Dĩ Nhu cười cười: “Tay nghề nấu mì của tôi tuyệt lắm đấy, do nguyên liệu không đủ, hôm nào tôi bộc lộ tài năng cho anh thưởng thức. Lấy nấm hương, lạp xưởng, bắp cải, cà rốt cắt hạt lựu cho vào luộc, nước sôi cho thêm hai miếng cà chua, cuối cùng thêm vài miếng dưa leo, mùi vị cực kỳ tuyệt vời. Thích vị cay thì cho thêm một thìa tương ớt Laoganma, ngon tê tái!”

    *Laoganma: là một thương hiệu gia vị nổi tiếng tại Trung Quốc, sản phẩm chính là xì dầu, tương ớt, sate …

    “Cô thường xuyên ăn thứ thực phẩm rác rưởi này sao? Trong một gói mì chứa hàm lượng muối rất cao, muối photphat và các chất phụ gia, công thêm chất chống oxy hóa và hàng tá các hóa chất độc hại khác. Mỗi lần ăn, thân thể cần ít nhất hai mươi tám ngày để thải độc, đặc biệt là gan và dạ dày phải làm việc nhiều hơn gấp trăm lần”, anh lấy khăn giấy lau khóe miệng, động tác cực kỳ ưu nhã.

    Không biết vừa rồi ai húp không còn giọt nước, ăn không còn dư sợi mì, bây giờ lại còn bày đặt thuyết giáo, Tăng Dĩ Nhu rủa thầm trong lòng.

    “Tôi luôn thích trải nghiệm những điều mới mẻ!” anh nhàn nhạt lên tiếng.

    Mới mẻ? Tăng Dĩ Nhu nhìn anh bằng ánh mắt ngơ ngác khó hiểu, thời đại này mà vẫn còn có người coi mì gói là thứ mới mẻ??? Rốt cục anh đến từ hành tinh nào?
     
  4. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,417
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 7: AI LÀ BỐ RUỘT?

    Khúc Mịch để trần, chiếc khăn tắm được quấn khéo léo ngang hông trông hệt một chiếc váy. Vóc dáng cao lớn chen chúc trong chiếc sofa bé tẹo thật chỏi mắt.

    Mái tóc anh ướt đẫm, trước ngực còn vương vài giọt nước chưa được lau khô, hơi cử động một chút, những giọt nước trượt dài xuống dưới, đọng lại trên cơ bụng hoàn mỹ.

    “Xin lỗi! Ở đây có rượu vang đỏ không? Tôi quen dùng một ly trước khi đi ngủ!”

    Tăng Dĩ Nhu bỗng nhiên cảm thấy hối hận, tại sao cô lại nhẹ dạ đưa anh về nhà mình?

    Khúc Mịch kể với cô anh chưa kịp thuê phòng, ở đây lại không có bạn bè, bà con thân thích, không đủ tiền mướn khách sạn, nên đành phải ngủ lại văn phòng.

    Trước đến giờ Tăng Dĩ Nhu chưa bao giờ nghĩ mình là một người dễ mềm lòng, thế nhưng bây giờ ngẫm lại đoạn đối thoại trong văn phòng, cô cảm giác mình như bị lừa mất rồi. Mà thôi! Cô làm sao đấu lại chuyên gia tâm lý học cơ chứ?

    “Tôi không uống rượu. Khi ngủ không muốn có bất cứ tiếng động hay ánh sáng, mong anh lưu ý một chút!” Cô nghiêm mặt, rồi quay người đi vào phòng, nghĩ ngợi một chút rồi khóa trái cửa phòng.

    Bên trong phòng ngủ chính có phòng vệ sinh riêng, giúp cô phần nào bớt lúng túng. Hôm nay cô mệt muốn chết, nhưng ngả người xuống giường lại không tài nào ngủ được, vô thức dỏng tai nghe động tĩnh phía bên ngoài.

    Tiếng tắt đèn, tiếng bước chân nhè nhẹ, tiếng cài khóa cửa, rồi sau đó mọi thứ trở nên yên tĩnh.

    Cô không biết mình thiếp đi lúc nào, đến khi mở mắt thì trời đã sáng hẳn. Được một lúc, cô mới nhớ ra trong nhà mình có thêm một người đàn ông, nên vội vàng bật dậy.

    Mở cửa phòng ngủ dành cho khách, trên giường chăn đệm được gấp chỉnh tề giống như đêm qua chẳng có người nào nằm ở đây. Anh không có ở trong phòng, không lưu lại bất cứ dấu vết nào.

    Đúng là người kỳ lạ, ngay cả tiếng cảm ơn cũng không có. Mà như vậy cũng tốt, nếu anh mặt dày xin ở nhờ cô lại phải biến thành người xấu, sau này chạm mặt trên Cục cảnh sát lại ngượng ngùng.

    Chợt nhớ ra đội hình sự cần kết quả xét nghiệm tối qua. Tăng Dĩ Nhu vội vàng rửa mặt, đánh răng, ăn qua loa bữa sáng rồi đến Cục.

    “Bác sĩ Tăng, chúng tôi đang đợi kết quả kiểm nghiệm của cô.” Lục Ly đã đứng sẵn ở cửa phòng làm việc chờ Tăng Dĩ Nhu.

    Cô giao kết quả cho anh ta rồi thuận miệng hỏi: “Đội trưởng Khúc không nói gì với anh sao?”

    “Nói thật với bác sĩ Tăng, thật tâm tôi không hề tin vào mấy cái trò ‘Tâm lý học hành vi’ gì gì đó. Chỉ cần quan sát ánh mắt và cử chỉ lại có thể phá án. Thật nực cười! Tôi làm cảnh sát nhiều năm như vậy, chỉ tin vào một thứ đó chính là chứng cứ!” Anh ta vừa nói vừa mở kết quả kiểm nghiệm, “Tôi và cô cùng nhau đến bệnh viện đón anh ấy cũng nghe thấy y tá nói rồi. Tôi nghi thần kinh Khúc Mịch có vấn đề … Ồ! Tại sao lại như vậy? Không sai chứ?”

    Nhìn vẻ mặt đầy kinh ngạc của Lục Ly, Tăng Dĩ Nhu khẽ đáp: “Tôi không quan tâm đầu óc Khúc Mịch có bình thường hay không chỉ biết rằng kết quả anh đang cầm trên tay là hoàn toàn chính xác. Đội phó Lục, không lẽ anh nghi ngờ luôn cả thần kinh của tôi?”

    “Không không … Tôi vô ý vô tứ quá!” Lục Ly mở lời xin lỗi, “Chỉ là tôi rất ngạc nhiên trước kết quả này!”

    “Tôi nghĩ, ai đọc được kết quả cũng sẽ ngạc nhiên, ngoại trừ một người!” Cô chợt nhớ tới những suy luận tối qua của Khúc Mịch, anh giải thích rất từ tốn, thanh âm quả quyết, khiến người nghe không thể không tin vào những lời anh vừa nói.

    “Bác sĩ Tăng cho tôi hỏi một chút, kết quả này Đội trưởng Khúc biết từ trước rồi phải không?” Lục Ly không phục.

    “Đội trưởng Khúc đã đọc kết quả này tối qua.” Trông thấy Lục Ly nhếch miệng, Tăng Dĩ Nhu nói tiếp, “Tuy nhiên, trước khi có kết quả thì anh ấy đã suy đoán được tất cả mọi chuyện. Kết quả này chỉ là một bước để khẳng định những suy luận của anh ấy là chính xác mà thôi.”

    Lục Ly xụ mặt, cầm bản báo cáo quay về văn phòng. Các cảnh viên coi được bản báo cáo đều có chung một biểu cảm ‘Kinh ngạc’, không ngờ giống y hệt những suy đoán của Khúc Mịch sáng nay.

    “Đội trưởng Khúc quả nhiên như thần!” Mạnh Triết trước còn một bụng nghi vấn thì bây giờ khâm phục sát đất, “Không hổ danh là chuyên gia tâm lý học tội phạm, chỉ cần căn cứ vào lời nói, cử chỉ nhỏ đã có thể suy đoán một cách chuẩn xác như vậy. Đội trưởng Khúc, vậy chúng ta sẽ tiến hành thẩm vấn hai vợ chồng Mã Hoa thêm một lần nữa chứ? Tuy rằng bọn họ đã thoát khỏi đối tượng tình nghi, nhưng Mã Hoa vẫn còn khá nhiều điểm khả nghi.”

    Khúc Mịch gật đầu, lập tức ra lệnh thẩm vấn hai vợ chồng Mã Hoa lần nữa. Chỉ mới qua một đêm mà cả người Mã Hoa gầy đi trông thấy, sắc mặt tiều tụy.

    Đối mặt với sự chất vấn bức người của Mạnh Triết, cộng thêm kết quả DNA, một người người đàn ông đã bốn mươi mấy tuổi đột nhiên lại òa khóc không khác gì đứa trẻ.

    Vương Tinh ngồi bên cạnh anh ta dường như đã trút được gánh nặng, gào khóc tên đứa con trai. Chị ta quỳ xuống, van xin: “Các chú cảnh sát, các chú phải nhất định tìm được tên hung thủ sát hại đứa con trai của tôi, thằng bé thật đáng thương, từ bé đã chịu không biết bao nhiêu khổ sở, vậy mà cuối cùng … cũng bị người ta siết chết!!!”

    “Nếu vậy chị phải phối hợp, chúng tôi mới nhanh chóng tìm được hung thủ!” Kha Mẫn nâng chị ta đứng dậy, ngồi lên ghế, sau đó rót một ly nước ấm đưa đến.

    Đều là phụ nữ với nhau, trông thấy tình cảnh Vương Tinh lúc này càng thêm đồng cảm.

    “Đúng! Nghiệt chủng đó không phải là con tôi!” Mã Hoa đập mạnh tay xuống mặt bàn, nghiến răng nghiến lợi lên tiếng: “Đứa con tôi yêu thương cưng chiều suốt năm năm trời. Vậy mà nó không phải là con ruột của tôi. Khi biết được sự thật, tôi chỉ muốn bóp chết nó! Tuy thằng bé rất ngoan, luôn miệng gọi tôi ‘Ba … Ba …’, gương mặt rất đáng yêu; khi tôi vô cớ đánh nó, nó mở to cặp mắt ngây thơ nhìn tôi, khiến lòng tôi tràn ngập sự áy náy, hổ thẹn.

    Tôi không thể có con, muốn coi nó như con ruột, nhưng lòng tôi luôn có gút mắc. Nhìn thấy Gia Câu, tôi cảm giác mình biến thành Đại Vương Bát*, cảm giác tất cả mọi người đứng sau lưng tôi đang thầm bàn tán.”

    Tôi không dám để cho ai biết bí mật này, ngay cả cha mẹ ruột của mình. Vì không muốn trông thấy mặt Gia Câu nên tôi đưa vợ sang nơi khác làm ăn, ngày lễ tết mới về nhà.”

    “Chân của Mã Gia Câu là do anh đánh gãy?”, Lục Ly nghiêm mặt hỏi.

    Mã Hoa vò đầu bứt tóc: “Dịp Tết Đoan Ngọ tôi về thăm nhà, nhìn thấy Mã Gia Câu càng ngày càng giống tên súc sinh kia, tôi vừa tức lại vừa sợ. Trùng hợp lúc ấy trong túi quần mất một trăm tệ, tôi liền mượn cớ trút giận lên nó. Tôi không cố ý, không ngờ trong lúc nóng giận đánh nó gãy chân. Sau đó tôi xuống núi nhờ lão Vương chủ tiệm tạp hóa để ý chăm sóc nó một chút. Không ngờ tháng sau khi quay trở về thì Gia Câu đã chết rồi!”

    “Tên súc sinh mà anh nói là ai? Khi ấy anh về nhà đã nhìn thấy gì, chi tiết nhỏ nhất cũng phải thành thật khai báo.”

    “Tên súc sinh kia chính là trưởng thôn của chúng tôi, Hướng Hoa Vinh!” Hai mắt anh ta đỏ au, bộ dạng lúc này như muốn ăn thịt người. Nghe đến cái tên này, sắc mặt Vương Tinh trắng bệch như tờ giấy, hai tay cầm tách nước cũng vô thức run lên từng chập.

    “Hắn cưỡng hiếp vợ tôi, lại còn uy hiếp chúng tôi. Chuyện này ở thôn quê được coi như là một sự sỉ nhục, nếu như truyền ra ngoài, vợ tôi không còn mặt mũi ra đường mà tôi cũng chẳng thể ngóc đầu lên nổi.

    Hắn còn nói ở đồn cảnh sát có người quen của hắn, lời chúng tôi không có chứng có cớ, lời vu khống sẽ không có ai tin, lại còn tự bôi tro trát trấu lên mặt. Do đó, tôi nuốt giận, không thưa kiện, đưa vợ sang nơi khác làm ăn để tránh dây dưa với hắn.” Mã Hoa nhớ lại chuyện xưa, vẻ mặt đau khổ: “Sau đó vợ tôi mang thai, sinh con trai đầu lòng, tôi cực kỳ sung sướng!

    Mấy năm sau đó, ông chủ mua bảo hiểm tai nạn, yêu cầu chúng tôi đến bệnh viện làm đợt kiểm tra sức khỏe. Không ngờ bác sĩ cho tôi biết tôi mắc căn bệnh ‘Tinh trùng chết’, không thể có con. Lúc ấy mới biết Mã Gia Câu không phải là con của tôi, mà là của Hướng Hoa Vinh!”

    Khúc Mịch đưa mắt ra hiệu Hách Minh điều tra người tên Hướng Hoa Vinh!



    ** Bệnh tinh trùng chết: Tinh trùng chết là tình trạng sức sống của tinh trùng bị suy giảm mạnh và có khoảng 40% tinh trùng chết trước khi xuất tinh ra ngoài.
    Tinh trùng chết ở nam giới là nguyên nhân hàng đầu dẫn tới hiện tượng vô sinh mà nguyên nhân chính gây nên là do mất cân bằng trong nộ tiết tố, do mắc bị nhiễm trùng và mắc các bệnh viêm nhiễm như bệnh viêm tuyến tiền liệt, viêm tinh hoàn đều có thể khiến tinh trùng bị chết.
     
  5. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,417
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 8: ĐẠO SĨ SIÊU ĐỘ

    Lần tiếp theo thẩm vấn hai vợ chồng Mã Hoa đã có bước chuyển ngoặt lớn, Khúc Mịch lệnh cho Hách Minh điều tra Hướng Hoa Vinh.

    “Mã Hoa, chỉ cần một tội danh cất giấu thi thể là anh đã có thể bị ngồi tù mấy năm trời. Tốt nhất anh ngồi đó suy nghĩ cho thật kỹ, không chừa chi tiết nhỏ nhất: anh phát hiện thi thể Mã Gia Câu như thế nào, chuyển thi thể ra sao, ai là đồng lõa. Nếu anh hợp tác chúng tôi sẽ không giao anh cho bên Việm Kiểm Sát.” Lục Ly dồn ép Mã Hoa.

    “Tôi khai! Tôi khai hết!”

    Chuyện đã đến mức này anh ta còn gì mà che giấu. Lúc trước anh ta không nghĩ chôn con trai mình cũng phải ngồi tù, bây giờ nghe cảnh sát nói vậy anh ta cảm thấy hối hận.

    Người xưa có câu ‘Giấy không gói được lửa’, sớm biết có ngày hôm nay, anh ta cần gì vừa xử lý xác Mã Gia Câu vừa run sợ.

    Anh ta cẩn thận nghĩ lại tình cảnh phát hiện ra thi thể, nhớ đến đâu thì kể đến đó.

    Ngày hôm ấy, hai vợ chồng Mã Hoa về đến nhà thì trời đã tối đen, từ đằng xa thấy căn nhà chìm trong bóng tối chỉ nghĩ con trai đã đi ngủ.

    Mã Hoa tính gõ cửa gọi, không ngờ mới chạm nhẹ thì cửa đã mở tung, anh ta vừa vước vào vừa mắng cậu con trai.

    Vương Tinh vào trong, đưa tay bật đèn, trông thấy Mã Gia Câu đang nằm trên giường. Chị ta cất tiếng gọi nhưng không có động tĩnh. Chị ta bước lại gần … Khuôn mặt Mã Gia Câu tím tái, đầu lưỡi thè ra ngoài, cổ bị siết bởi một sợi dây nilon.

    Chị ta hoảng sợ, khóc ré lên, gào thét đòi đưa Gia Câu đến bệnh viện. Thế nhưng Mã Hoa nói thi thể đã đông cứng, tắt thở từ lâu, tới bệnh viện cũng chẳng còn cứu được, tốt nhất là đem chôn nó đi. Về sau có ai hỏi thì cứ nói nó bệnh chết!

    Vương Tinh sống chết cũng không đồng ý. Đột nhiên một vị đạo sĩ xuất hiện.

    “Theo nhứ anh khai, lúc ấy một người mang dáng vẻ của một đạo sĩ bỗng dưng bước vào ý muốn giúp cho oan hồn cậu bé siêu thoát. Sau đó lại biến mất, không thấy tăm hơi?” Lần đầu tiên, Khúc Mịch cất tiếng tra hỏi.

    Mã Hoa gật đầu: “Vị đạo sĩ đó nói ông ta tình cờ đi ngang qua đây, phát hiện có âm hồn bất tán, nên đến gõ cửa. Ông ta nói con tôi sinh đúng vào ngày tháng xấu, cộng thêm đột tử, e rằng oan hồn không siêu thoát, còn lây vạ cho người thân, nhất định phải cầu siêu. Ông ta nói thế tôi sợ lắm, đạo sĩ còn nói thêm ông ta làm từ tâm, không nhận tiền, vì vậy tôi mới đồng ý.”

    “Tên đạo sĩ đó chắc chắn là quân lừa gạt, không chừng chính lão ta đã giết chết con trai tôi!” Vương Tinh thình lình quát lớn, “Bây giờ nhớ lại, tôi mới cảm thấy ngày đó hành động của lão ta hết sức quái dị.”

    “Quái dị thế nào?” Lục Ly truy vấn .

    “Lão mặc cho Gia Câu chiếc váy đỏ, đem thi thể treo lủng lẳng trên xà nhà, châm kim lên đỉnh đầu. Cuối cùng lấy khóa khóa phần hạ bộ của nó. Dặn dò chúng tôi nhất định phải chôn cất cho nó chỉnh tề trước giờ Tý, không được phép để tin tức lộ ra ngoài.” Vương Tinh vừa kể vừa khóc.

    *Giờ Tý: từ 23h đến 1h sáng.

    Căn cứ kết quả nghiệm thi, trên người Mã Gia Câu có hai vết trói, một là vết thương trí mạng, vết thứ hai được tạo thành sau khi đã tử vong. Vết kim châm trên đỉnh đầu, và khóa dưới hạ bộ cũng ra tay sau khi chết.

    “Tôi đi xuống tiệm tạp hóa dưới chân núi, cố tình trả dư thêm mười tệ, muốn giấu xác con trai nên xin thùng giấy để vận chuyển thi thể. Ở nông thôn, trời đã khuya, trên đường có ít người qua lại, đặc biệt là nơi chúng tôi sinh sống là vùng quê hẻo lánh, do vậy lại càng vắng người.

    Tôi cho xác Mã Gia Câu vào trong thùng giấy, dùng xe đạp chạy lên núi cách đó khoảng mười dặm, tìm một nơi khuất chôn cất thằng bé”, Mã Hoa khai tiếp, “Ngày hôm sau, tôi và vợ lại đi làm. Mấy tháng vừa qua, không hôm nào tôi được yên giấc, chỉ cần nhắm mắt lại đều là hình ảnh Gia Câu nằm trên đất. Lão đạo sĩ chắc chắn là tay lừa gạt, nhất định Gia Câu chết không nhắm mắt, không thể đầu thai.”

    Vụ án đột nhiên xuất hiện một nhân vật tên Hướng Hoa Vinh và một đạo sĩ xuất quỷ nhập thần. Bên này vừa xảy ra án mạng, đầu bên kia ngay lập tức có người xuất hiện bày cách giải quyết. Mục đích chính là không muốn hai vợ chồng Mã Hoa báo cảnh sát.

    “Đội trưởng Khúc! Tôi muốn cho hai vợ chồng bọn họ phác họa chân dung!”, Lục Ly cho rằng tay đạo sĩ là nghi ngờ nhất, nên dồn toàn sức điều tra người này.

    Khúc Mịch gật đầu đồng ý, nhưng không hứng thú cho lắm, “Nói một chút về Hướng Hoa Vinh!”, anh hình như chú ý đến người cha ruột của Mã Gia Câu hơn.

    Mã Hoa nghe Khúc Mịch hỏi đột nhiên gương mặt lộ vẻ vui mừng: “Tên súc sinh ấy làm bao nhiều điều xấu xa, ông trời sẽ trừng phạt hắn rồi! Ha ha ha! Ác giả ác báo, có điều … chưa đến lúc mà thôi.”

    “Đội trưởng Khúc! Có thông tin rồi!”, Hách Minh đẩy cửa bước vào, “Mười năm trước, cả gia đình Hướng Hoa Vinh bị ngộ độc khí gas, ngoại trừ Hướng Hoa Vinh, thì vợ và hai đứa con đều tử vong tại chỗ. Sau khi được cấp cứu, Hướng Hoa Vinh không chết nhưng lại trở thành người thực vật, bây giờ đang điều trị tại Viện Dưỡng Lão ở phía tây thành phố. Bởi do tai nạn bất ngờ, nên công ty bảo hiểm chi trả mọi tiền chữa trị, mấy năm nay, hắn phải dựa vào máy dưỡng khí để duy trì mạng sống.”

    “Hồn hắn đã bị Diêm vương bắt đi rồi, đây chính là báo ứng!” Mặc dù Mã Hoa đã sớm biết chuyện này thế nhưng gương mặt anh ta vẫn cảm thấy hả hê.

    Mười năm trước? Khúc Mịch nhướn mày, “Lục Ly đưa hai vợ chồng Mã Hoa đi phác họa chân dung. Mạnh Triết và Vương Nhân Phủ đến nhà Mã Hoa điều tra hiện trường đầu tiên của vụ án. Hách Minh tiếp tục điều tra những việc liên quan Hướng Hoa Vinh trước khi anh ta bị ngạt khí gas. Tôi và Kha Mẫn sẽ đi đến Viện Dưỡng lão một chuyến. Chúng ta chia ra hành động, sau đó tập họp tại đây.”

    Mọi người nhận lệnh, phân chia nhau làm việc, Khúc Mịch và Kha Mẫn lái xe đến Viện Dưỡng lão phía tây thành phố.

    Viện này do nhà nước lập, đã qua nhiều năm. Gian nhà lầu ba tầng nằm lẻ loi, bên ngoài trông khá cũ nát, bên trong vắng lặng.

    Trong phòng làm việc, hai cô y tá vừa cắn hạt dưa vừa say sưa trò chuyện, vỏ hạt tứ tung dưới nền nhà.

    Nghe thấy cảnh sát muốn tìm Hướng Hoa Vinh, một trong hai người tất tả đứng dậy, dẫn đường.

    Phòng bệnh Hướng Hoa Vinh nằm phía cuối hành lang lầu hai, gian phòng không lớn, chỉ đặt chiếc giường đơn, bên cạnh là chiếc bàn nhỏ đặt máy móc đang hoạt động. Một người đàn ông gầy gò nằm trên giường, ống dẫn cắm ở mũi, không còn chút dấu hiệu của sự sống.

    “Người đó chính là Hướng Hoa Vinh. Ba năm trước đây, kể từ khi tôi được điều đến đây công tác, chưa từng thấy anh ta tỉnh lại được một lần. Nếu không phải do công ty bảo hiểm chi tiền, thì chắc không có gia đình nào gánh nổi chi phí.” Cô y tá cảm thán: “Nằm bất động trên giường có khác gì chết đâu. Chỉ cần rút ống dưỡng khí, anh ta ngay lập tức mồ yên mả đẹp. Lần trước, nhân viên công ty bảo hiểm đến đây xem xét hơi tức giận vì phải bồi thường tiền quá nhiều.”

    “Anh ta luôn trong tình trạng hôn mê bất tỉnh tại sao công ty bảo hiểm vẫn phải đều đặn chi tiền lo liệu?” Kha Mẫn lên tiếng hỏi.

    “Đương nhiên là phải như vậy, trừ khi người nhà đồng ý rút ống dẫn. Nhưng người nhà anh ta chết hết rồi, nên không ai có thể đưa ra quyết định!” Cô y tá trẻ lắc đầu.

    “Gia đình đã chết hết, nhưng không có họ hàng thân thích đến thăm anh ta ư?” Khúc Mịch đột nhiên hỏi.

    “Có lẽ là vậy!” Ánh mắt cô y tá lóe sáng, “À! Em gái tôi từng nhìn thấy. Anh ta tuy không thể nói chuyện, nhưng hai người chỉ có thể yên lặng quan sát, tuyệt nhiên không thể động vào ống dưỡng khí, nếu không sẽ gây họa!”

    Cô ta lặp đi lặp lại lời căn dặn nhiều lần, Khúc Mịch nhìn chằm chằm cô ta.