Truyện dài Nữ chính lên ngôi

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi Nguyệt Phong Dao, 26/2/17.

  1. Thể loại mới.

    0 phiếu
    0.0%
  2. Cốt truyện hay.

    0 phiếu
    0.0%
  3. Lời văn không vấp lắm.

    0 phiếu
    0.0%
  4. Tất cả những phương án trên.

    1 phiếu
    100.0%
  1. Nguyệt Phong Dao

    Nguyệt Phong Dao Tác giả VW

    Bài viết:
    12
    Đã được thích:
    40
    Điểm thành tích:
    3
    Giới thiệu:
    "Np văn? Cũng không tệ." Thẩm Tư Thanh chép miệng, đem cuốn sách trong tay đặt xuống bàn.
    Thư viện có rất nhiều sách, tiểu thuyết, ngụ ngôn, tư liệu lịch sử... một người IQ thực tế như Thẩm Tư Thanh đây, rất hiếm khi đọc truyện, còn là Np văn (nữ phụ văn). Hôm nay, có lẽ là ngoại lệ.

    Sau một tuần ôn thi cật lực, Thẩm Tư Thanh liền muốn thư giãn một chút. Còn nhớ lúc trước, nếu không phải ngày nào cũng ở nhà hay ở trường học hành mấy chuyện gì đó để giết thời gian, cô cũng không phải bị đày vào trường đại học Từ Thanh - trường đại học Âm nhạc quốc tế này. Tóm lại, vị tiểu thư họ Thẩm đây do suy nghĩ quá nhiều nên ngủ quên, trên bàn vẫn còn để mở cuốn sách xuyên không vừa mới mượn từ thư viện tuần trước.

    "Ồ, Np văn, xuyên không này nọ đúng là linh, chớp mắt đã xuyên không theo rồi".

    Nữ chính độc ác, hiện nay chính là chủ thể của vị tiểu thư ham học này. Nữ phụ xuyên không gì đấy, ta cũng chẳng thèm chấp với các ngươi, nam chính, một mình ngươi ôm hết cũng được.

    ------------------------------------

    Chú thích: tác giả của truyện là Nguyệt Phong Dao, cũng là SS.Evil (nick ở diễn đàn khác).
     
    Chỉnh sửa cuối: 11/6/17
  2. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113
    Đặt gạch ngồi hóng :3
    :yoyo35::yoyo35:
     
    Nguyệt Phong Dao thích bài này.
  3. Bạch Tích Dạ

    Bạch Tích Dạ ♕Mộc mộcღhướng diểu♚❀Tim cậnღkề tim❀ Tác giả VW

    Bài viết:
    33
    Đã được thích:
    19
    Điểm thành tích:
    8
    :yoyo60::yoyo60:cúi cùng cũng có người sáng tác để đọc :yoyo60::yoyo60:
    :yoyo69::yoyo69:thớt
     
  4. Nguyệt Phong Dao

    Nguyệt Phong Dao Tác giả VW

    Bài viết:
    12
    Đã được thích:
    40
    Điểm thành tích:
    3

    Chương 1: Một khởi đầu mới.

    Thẩm Tư Thanh ngồi nhìn một lượt đống bừa bộn xung quanh mình, rủa thầm trong lòng. Cô đang ngồi trên một chiếc giường, nói rộng cũng rộng, mà nói lớn cũng lớn, nhưng điều quan trọng nhất lại là nơi đây vô cùng bừa bộn. Trên giường, dưới đất, khắp nơi đều có quần áo. Sách vở còn không thèm yên vị trên giá sách, vứt ngổn ngang khắp chốn, thiếu chút nữa không nhận ra đây còn là một căn phòng.

    "Đống bề bộn này, căn bản không phải do lão nương làm!!!"

    Thẩm Tư Thanh toan đứng dậy, lại bị vướng vào một cái mắc áo, mất đà liền ngã ngửa ra sau. Cái chỗ này, cô hoàn toàn không biết là đâu!
    Tâm trạng không hề tốt lên là bao, chợt một cuốn sách lại rơi từ trên trời rơi xuống, rơi trúng vào đầu của cô. Khẽ đưa tay lên xoa, Thẩm Tư Thanh mới hoàn hồn nhận ra đây là cuốn tiểu thuyết Np xuyên không cô đã mượn ở thư viện. Tính tò mò khiến cô không suy tính gì, liền mở ra đọc.

    Thật ra thì...

    Cô không muốn thừa nhận rằng...

    Rằng mình đã xuyên không!!!

    Vừa tỉnh lại trên giường, Thẩm Tư Thanh đã phát hiện, không những cả căn phòng của cô, còn có sự xuất hiện của cuốn tiểu thuyết cô tình cờ mượn được nữa, đều rất kì lạ. Tiểu cô nương họ Thẩm đây bàng hoàng còn chưa hết, một đống thứ gì đó có dạng giống như những con dao nhỏ, liên tục đâm vào da đầu đang tê rần của cô khiến cô đau đến thét lên, cũng thật lạ là mẹ cô lại chẳng nghe thấy gì. Như một thước phim quay chậm, từng mảnh ghép không giống nhau lần lượt luân phiên chạy đi chạy lại trong đầu cô, dần làm cho Thẩm Tư Thanh mất đi ý thức, lâm vào hôn mê.

    "Có phải hay không, tất cả đều là mơ thôi?"

    ...

    Thẩm Tư Thanh toàn thân đều đau nhức, gắng gượng lắm mới có thể ngồi dậy, đầu óc còn không ngừng quay cuồng. Cô còn chưa thèm nhận ra là mình đã xuyên vào trong tiểu thuyết Np "Đế vương nữ phụ" mới đọc, còn xuyên vào nữ chính!!!

    "A... phải phải phải, Thẩm tiểu thư ta không chấp nhấp những chuyện không đâu... phải bình tĩnh... phải bình tĩnh... Nhưng nữ chính cẩu huyết sao lại là mình???" Cô hết vò đầu rồi lại bứt tóc, lòng như ngồi trên lửa đốt.

    Cố nhớ lại mình đang ở diễn biến nào của câu chuyện, Thẩm Tư Thanh mới hoàn hồn, thở hắt ra một hơi. Theo như cô biết, bây giờ có lẽ nữ chính đã tách ra ở riêng rồi, tạm thời vẫn còn chưa gây ra rắc rối gì, tình cảm bạn bè với nữ phụ vẫn còn tốt lắm. May mắn thật, nếu như hại chết nữ phụ, lại gây thù chuốc oán nhiều quá, chắc chắn Thẩm Tư Thanh cô sẽ bị lột da ra mất.

    Chủ động đứng dậy, cô nhìn xung quanh bốn phía. Đâu đâu cũng là quần áo, còn có sách vở, thứ nào thứ nấy vứt lộn xộn dưới sàn, làm cho tất cả trong mắt cô liền trở thành bãi rác. Thẩm Tư Thanh lôi ra từ trong gầm giường một chiếc hộp lớn, đem toàn bộ sách bị vứt xuống vô tổ chức bỏ vào, tiếp đến lại nhặt nhạnh toàn bộ quần áo cho vào tủ. Sau khi đã dọn dẹp xong xuôi, cô cảm thấy dễ thở hơn hẳn, căn phòng cũng vì thế mà trở nên vô cùng thuận mắt.

    "Dưới bàn tay vàng của bổn cô nương, không thể nào mà không chịu lăn vào quy củ cả!"

    Thẩm Tư Thanh mở cửa xuống lầu, chợt phát hiện ra, nhà này đến một người giúp việc cũng chẳng có, hèn chi vừa nãy cô la hét dữ dội khi bị đau đầu thì tuyệt nhiên chẳng ai nghe thấy. Nhắm mắt đi thẳng, cô đi vào trong bếp. Nhà bếp cái gì cũng có, đặc biệt còn có một cái tủ lạnh vô cùng lớn, một cái lò vi sóng số lượng giới hạn và vô vàn những vật dụng loại "xịn" khác nhau.

    Thẩm Tư Thanh choáng ngợp, chạy ngay tới cái tủ lạnh bên phải, mở ra. Nhưng cô cũng chẳng vui được bao lâu, khi mà tủ lạnh lại trống hoắc không còn cái trứng. Thẩm Tư Thanh thở dài, vô lực gật đầu một cái. Có lẽ, phải sắm một ít bánh mì, hoa quả, thịt ba chỉ cùng sữa tươi rồi...

    ...

    "Ôi trời, có cần khoa trương quá như vậy không?" Cô hét lên, mắt như dán vào khu mua sắm.

    Khi đọc trong truyện, bà tác giả chỉ tả là khu mua sắm này là nơi buôn bán sầm uất nhất thành phố A này thôi mà? Làm cái gì mà chỉ qua một đêm, nó liền biến thành khủng bố như vậy? Cái khu mua sắm này đến tận ba mươi tầng lầu, mỗi tầng đều bán những loại vật dụng khác nhau, giá cả còn muốn vắt sạch máu của người ta đó!!! Giả sử như cô đúng là tiểu thư đi a, nhưng mà, mấy cái này có thể mua không đây?! Năm triệu, sáu tỉ??? Đến một cái máy sáy tóc kiếp trước cô còn mua không nổi nữa kia!!!

    "Thật đau đầu". Thẩm Tư Thanh ngước mắt nhìn xuống chiếc túi dày cộm của mình, mở hé.

    Cô bây giờ mới tính là thực sự sửng sốt! Trong cái túi nhỏ bé này của nàng tiểu thư họ Thẩm, đang chứa cả một gia tài lớn đó!!! Đâu đâu cũng thấy tiền, còn không đủ chỗ để nhét chứng minh thư! Miệng của Thẩm Tư Thanh đã sớm méo xệch, không dám tin bây giờ số tiền này chính là để cho cô dùng.

    ...

    Mười lăm phút sau.

    "Hoàn hồn rồi, lần này, nhất định phải đi mua thật nhiều, thật nhiều thứ mới được!!!" Cô quyết tâm chạy vào khu mua sắm, đi tìm nơi bán thực phẩm.

    Ở đây có không ít người ra vào, lại còn đông không đếm xuể nữa, khiến cho Thẩm Tư Thanh khó lòng nhận ra phương hướng. Và chuyện gì phải đến cũng đến... cô - bị - lạc - rồi!!!

    Đang phát cuồng lên vì không tìm thấy lối đi, chợt Thẩm Tư Thanh khựng lại một chút. Đằng kia không phải nơi bán thịt bò sao? Đúng là số cô thật tốt! Đi loanh quanh một lúc, cuối cùng cũng tìm thấy nơi cần tìm. Thẩm Tư Thanh nhìn đống thịt bò đông lạnh thì tự nhiên chảy nước miếng. Tìm không thấy giá cả, cô liền chạy tới hỏi nhân viên gần đó.

    "À, cho hỏi, thịt bò bán thế nào vậy?"

    "Cô muốn mua thịt sao?"

    "Vâng".

    "Năm vạn một kí, cô mua nổi không?"

    "Nổi. Vậy chút nữa tôi ra tính tiền. Quầy tính tiền có phải ở chỗ cửa ra không?"

    "Đúng".

    "Cảm ơn".

    Nói xong, tiểu thư họ Thẩm lanh chanh chạy ra chỗ thịt bò, chọn mấy miếng vừa mắt. Xong xuôi, cô nhờ nhân viên ở đó gói hộ toàn bộ những miếng tươi nhất, lại lanh chanh sang tính tiền. Nhưng Thẩm Tư Thanh mua rất nhiều, cồng kềnh không thể bê hết được, thấy thế, anh chàng nhân viên vừa nãy liền chạy tới, nói:

    "Siêu thị chúng tôi có dịch vụ gửi hàng đến tận nhà cho khách. Miễn là người mua vượt quá một trăm vạn, đều được hưởng ưu đãi như vậy. Số thịt này, cô cho tôi địa chỉ, tôi sẽ mang đến".

    Thẩm Tư Thanh thầm cười trong lòng, vui vẻ đem toàn bộ trút hết lên tay chàng nhân viên, cô lấy trong túi ra một cây viết cùng một mảnh giấy nhỏ rồi ghi địa chỉ của mình vào. "A, siêu thị này thật tốt lắm". Nghĩ trong lòng như vậy, cô liền thong thả chạy ra chỗ taxi, trước khi đi còn không quên cảm ơn người lạ mặt.

    ...
     
    Last edited by a moderator: 2/3/17
  5. Nguyệt Phong Dao

    Nguyệt Phong Dao Tác giả VW

    Bài viết:
    12
    Đã được thích:
    40
    Điểm thành tích:
    3

    Chương 2: Mạc Khắc Liệt (1).

    Thẩm Tư Thanh mệt nhoài, ngồi ườn ra ghế taxi rồi thở dài. Khu mua sắm này dù to, dù lớn đến cỡ nào, nhưng lại tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng một hộp sữa tươi hay những thứ gì đó liên quan đến sữa cả, chẳng lẽ, thế giới Np ngôn tình này chưa phát triển mặt hàng sữa tươi? Nếu đúng như vậy thì quả thật là thất sách.

    Nghĩ ngợi một hồi lâu, Thẩm Tư Thanh chán quá liền nhớ ra trong túi có đựng một chiếc laptop, cô vui vẻ lấy ra lướt web một chút để giết thời gian, trong khi bác tài đang đưa cô trở về nhà. Cô không ngờ mình đúng thật là đoán trúng, chỉ gõ từ khóa một chữ "sữa" thôi mà mạng điện tử đã loạn cả lên rồi. Chúng cho ra những kết quả hoàn toàn không liên quan gì đến sữa tươi cả, ngay cả sữa chua hay những thức uống khác. Còn bất ngờ hơn là thậm chí, nước chanh, nước nho hay cả nước cam cũng hoàn toàn không có!!!

    Thẩm Tư Thanh lại một lần nữa lướt mười ngón tay thon dài lên bàn phím máy tính, gõ mấy chữ "rượu vang". Cô tìm thấy rất nhiều loại rượu vang, nhưng toàn là của những thập niên trước. Sau những thứ cô vừa khám phá, cô kết luận: thế giới tiểu thuyết này, đặt biệt nghèo nàn về mặt thức uống!!!

    Thẩm Tư Thanh chán nản vứt laptop sang một bên, lấy hai tay day day hai bên thái dương. Chắc cô phải tự thân vận động rồi, dù sao, lúc trước cô cũng từng một lần thử chế ra một loại sữa tươi, mặc dù nó không phải để uống... Thẩm Tư Thanh lại nghĩ qua nghĩ lại, không nhớ rằng mình đã đặt tên loại sữa đó là gì, chỉ biết, cô vẫn còn nhớ cách làm, cũng không tệ lắm, rất ngon.

    "Bác ơi, ở đây có bán bột mì, bột ngô, đường, cafe sữa đặc, bột nở và giấy ăn không ạ?"

    "Có chứ, nhưng chúng ta đã đi qua khu mua sắm ấy rồi. Hay là thế này, ở gần đây có một siêu thị nhỏ, cháu vào đấy mua nhé. Bác đợi".

    "Vâng".

    Bác tài xế nhanh chóng dừng xe trước cửa một siêu thị tiện dụng cách nhà cô khoảng mấy chục mét. Thẩm Tư Thanh bước vào trong, nhìn quanh một lượt siêu thị. Đúng là tiện dụng, ở đây có bán rất nhiều thứ, chỉ là hơi thưa người thôi, cũng không có nhiều tầng như ở khu mua sắm cô vừa đến. Loanh quanh một hồi ở hàng bán giấy ăn, cuối cùng cô cũng chọn được cho mình một hộp giấy ăn có mùi thơm nhẹ, khiến người ta có cảm giác thư giãn. Chạy đến quầy bán bột mì, bột ngô cùng các loại bột nở, cô phải nhìn rất lâu mới quyết định chọn ba loại bột tốt nhất rồi rời khỏi, tiếp tục chọn cho mình một hộp cafe sữa và đường.

    Xong xuôi, Thẩm Tư Thanh nhanh tay chạy ra khỏi siêu thị, trên tay còn có rất nhiều những túi lớn nhỏ khác nhau, khệ nệ để hết vào ghế sau rồi vào trong xe.

    "Sao nào, có phải tìm được rất nhiều thứ không?" Bác tài xế cười xòa, hỏi.

    "Vâng! Ở đây có nhiều thứ rẻ hơn bên khu mua sắm nhiều lắm, khiến cháu lựa không biết mỏi luôn!"

    "Đây dù không đông khách bằng khu mua sắm lớn kia, nhưng lại rất được lòng người dân ở đây, vì họ có thể mua bất kì thứ gì mà chỉ mất một ít tiền. Nhưng nghe nói sắp tới, siêu thị tiện dụng này sẽ bị đóng cửa rồi".

    "Sao vậy bác?" Cô tròn mắt ngạc nhiên.

    "Bác cũng không biết, chắc là do bên khu mua sắm muốn mở rộng chi nhánh, nên mới quyết định thuyết phục chủ siêu thị nhường lại khu siêu thị này".

    Thẩm Tư Thanh không nói gì nữa, trầm ngâm ngồi nhìn đống đồ mà mình vừa xách lên xe. Chỉ là một cửa hàng gắn mác khu mua sắm thôi mà, nhiều tầng nhiều đồ thì ích gì chứ, thật hối hận khi mua thịt bò ở đó. Muốn cậy thế bắt nạt người, Thẩm Tư Thanh ghét nhất là những loại cặn bã như vậy. Nhưng cô cũng không phải người muốn mượn gia thế, chuyện này, cứ vậy cho qua đi thôi. Chuyện người chuyện thường, quan tâm làm gì cho mệt.

    ...

    "Đến nơi rồi, lần sau, cháu chỉ cần trả một nửa giá tiền là được, không cần trả hết làm gì. Dù sao, tiền đi xe cũng không phải nhiều nhặn gì mấy". Bác tài xế nheo mắt cười, nói với cô.

    "Thế sao được ạ, cháu vẫn cứ trả hết đi thôi. Cháu chào bác". Cô cúi đầu chào rồi thong thả bước trở về nhà. Tự cô cảm thấy, bác tài xế này vô cùng tốt bụng, rất dễ gần.

    Thẩm Tư Thanh vừa về tới cửa, liền bắt gặp ngay anh chàng nhân viên siêu thị đang chờ ở đấy. Cô chợt vỗ vỗ cái não cá vàng của mình, nhanh chóng chạy tới đỡ người ta dậy.

    "Vị tiểu ca này, anh ở đây chờ bao lâu rồi vậy? Thời gian tôi đi mua đống đồ này chắc cũng khoảng nửa tiếng, còn tính luôn cả thời gian ở trên xe nữa, đừng nói anh đã chờ ở đây từ lúc đó đến bây giờ nhé?"

    "Không sao, thịt của cô đây, từ nãy đến giờ cũng rã đông luôn rồi đấy". Anh chàng mệt lừ, đứng dậy toan bỏ về nhưng liền bị cô giữ lại.

    "Ê ê, đến rồi thì vào đi, ngồi như vậy chắc cũng không thoải mái lắm. Tôi coi anh là khách đấy, cảm ơn vì đã giao hàng đến nhé".

    ...
     
    Last edited by a moderator: 3/3/17