Hot Full Nhật Kí Hoàng Vi (nhà Nàng Ở Cạnh Nhà Tôi P2)

Thảo luận trong 'Truyện Việt' bắt đầu bởi LeO FAlone, 30/9/15.

  1. LeO FAlone

    LeO FAlone Hj hj, đồ ngốk Tác giả VW

    Bài viết:
    5,094
    Đã được thích:
    587
    Điểm thành tích:
    113
  2. LeO FAlone

    LeO FAlone Hj hj, đồ ngốk Tác giả VW

    Bài viết:
    5,094
    Đã được thích:
    587
    Điểm thành tích:
    113
    Chap 1:

    Sau một thời gian khá lâu của kì nghỉ Tết, mình và Vi lại lao đầu vào chuyện học hành, chìm trong những lo toan về một tương lai không xa. Mình vẫn thường nắm tay Vi đi bộ trên đường ra bến bus vào mỗi buổi sáng đi học. Chậm chậm thôi, đủ để em vừa đi vừa ngó nghiêng trên vỉa hè xem người ta có làm rớt nắp chai Cocacola hay Pepsi gì đó không. Vi có sở thích sưu tầm những nắp chai như thế, đem về bắt mình lấy đinh đâm thủng một lỗ ở rìa nắp rồi lấy dây xâu thành chuỗi dài. Em lúc nào cũng có những sở thích lạ lạ vậy đó. Những chuỗi dây nắp chai được em buộc chi chít ở cửa sổ. Em gọi đó là chuông gió nắp chai ^_^. Thỉnh thoảng ngồi trong phòng, mình lại nghe thấy tiếng gió thổi tung nắp chai chạm vào nhau kêu coong coong. Hoặc là do em ngồi học buồn, em lấy thước và bút với tay lên gõ vào những sợi dây nắp chai như chơi đàn Tơ nưng. Mỗi lần như thế, mình biết em buồn!!!

    Lâu lâu mình không gọi điện thăm bố. Không biết bố và cô Thi thế nào. Nhưng để ý em mình hiểu được, em bé bỏng và đáng thương biết bao. Có khi cả tháng mẹ em không gọi điện hỏi thăm em lấy một lần. Tiền sinh hoạt của em cứ được gửi vào thẻ ATM đều đặn như một nghĩa vụ của sếp trả lương cho nhân viên theo định kỳ. Thi thoảng trèo sang nhà Vi, mình ngó em lủi thủi một mình nấu cơm. Em thường chỉ nấu 2 món, rồi đơm cơm ra 2 bát tô, trộn thức ăn lung tung phèng lên, em một bát Ki một bát. Rồi em ngồi bệt xuống đất ăn cùng Ki luôn. Vừa ăn em vừa nói chuyện cùng Ki cho nhà đỡ hiu quạnh. Mỗi lần như thế, mình đứng ở cầu thang, mũi mình cay lắm. Muốn ngày nào cũng sang măm với em nhưng không được. Mình còn mẹ. Mẹ cũng chỉ có mình. Mình sang với em thì ai chăm mẹ đây?

    Mình đền bù cho Vi bằng nhiều cách. Thi thoảng nghe tiếng chuông gió nắp chai, mình lại ra ban công ngó sang chọc em cười. Trong trái tim mình luôn ghi đậm hình ảnh của em những lúc ấy. Em ngồi lọt thỏm sau khung cửa sổ, mắt ngước lên nhìn vô định vào những dây nắp chai mình làm cho em, tay em cầm bút gõ vào đó vô thức, rồi em nhìn thấy mình, em cười! Nụ cười ấy mình sẵn sàng đánh đổi cả phần đời còn lại để giữ gìn nó một cách trọn vẹn. Em nhảy cẫng lên lao ra ban công nhìn mình, chúm chím chờ đợi. Thằng Hưng quen một thằng quê trên Lào Cai gần cửa khẩu. Thằng đó hay được người nhà gửi cho bánh kẹo bên nước ngoài tuôn về. Nhiều loại kẹo hình dạng dễ thương lắm. Hưng vẫn hay cho mình vì mình bảo thích ăn kẹo kiểu thế. Nói là thích thôi, chứ mình để dành cho Vi. Em lớn rồi mà đôi khi vẫn trẻ con. Mình chìa cho em cái kẹo, em đưa hai tay xin như bé lớp Mầm nhận phiếu bé ngoan từ cô giáo. Rồi chúng mình ngồi trên thành ban công giữa nhà, dựa lưng vào nhau, kể cho nhau nghe những câu chuyện vui ở lớp.

    - Em không thích học Toán chút nào Hoàng ạ!
    - Thế Vi thích học gì?
    - Em thích học Thể Dục, vì giờ thể dục em được chạy nhảy khắp nơi.
    - Ngộ! Con gái mà chạy nhảy nhiều sẽ bị to chân đấy. Rồi chân Vi sẽ bè ra như cái nồi.
    - Thật á? – Vi tháo ngay dép giơ hai bàn chân xinh ra ngắm nghía – Có thật không vậy?
    - Thật! – Mình cố nhịn cười
    - Hoàng lừa em, Hoàng đểu lắm! Hoàng đểu!!!!

    Những cuộc nói chuyện ngoài ban công mỗi lần chỉ một lát thôi. Rồi em lại phải vào học bài. Mình thì bận rộn với những đề cương ôn thi cho đến tận đêm. Vi luôn là người đi ngủ trước mình. Mình hay ra ban công, nhìn khung cửa sổ đã tắt đèn và đóng cửa, thầm chúc em ngủ ngon và đừng mơ ác mộng. Thương em lắm! Thiên thần bé nhỏ! Đừng thấy cô đơn giữa ngôi nhà trống trải, vì đơn giản có anh ở bên em. Chỉ cách nhau một bức tường mà thôi!

    Mình cũng bắt đầu chấp nhận những thay đổi tích cực từ mẹ. Mẹ ăn diện hơn, chăm trang điểm hơn và chú ý đến kiểu tóc nhiều hơn. Vui thì có vui, nhưng vẫn cảm thấy có chút hụt hẫng khi mẹ “có việc về muộn, con ăn cơm trước” hay “trưa mẹ không về, con nhớ nấu cơm ăn”. Đôi khi mình đi học về muộn, thấy mẹ cặm cụi đứng bếp nấu cơm, mình nhẹ nhàng đặt cặp sách xuống bàn rồi đến ôm vai mẹ. Mẹ giật mình cầm đũa gõ đầu mình mấy cái. Mình luôn muốn nói cho mẹ nghe tâm sự của mình. Những mong muốn từ sâu trong trái tim. Ước gì mình có đủ dũng khí để cầm tay mẹ một lần. Bảo rằng: “Nếu có ai đó có đủ yêu thương làm bàn tay này ấm hơn, thì mẹ hãy giữ lấy người đó nha mẹ! Mẹ đừng nghĩ cho con nhiều nữa! Con đã lớn rồi!”. Nhưng không được! Có lẽ mình vẫn còn chút trẻ con, còn chút ích kỉ mà muốn giữ mẹ làm tài sản riêng.

    Vì ở một mình, nên Vi rất hay kiếm trò nghịch phá. Có lần trèo sang, đi xuống cầu thang mà thấy em với Ki đang đuổi nhau quanh nhà. Em mặc quần short ngắn và áo đá bóng của mình, buộc túm lên gần ngực hở hết cả rốn, tay cầm chổi lau nhà, nhúng nhúng vào chậu nước cho tung bọt lên rồi hất khắp nơi. Chơi xà phòng với chổi chán thì em với Ki bật nhạc sàn rồi cùng nhau …múa. Cho đến khi mình cười sặc sụa ở cầu thang Vi mới giật mình quay ra hét.

    - Hoàng đểu kia sang bao giờ mà em không biết thế?
    - Sang từ lúc em ngoáy mông ý
    - AAAA, anh nhắm mắt lại đi.
    - Nhìn thấy hết rồi, thấy cái rún lồi đầy ghét của Vi rồi.

    Vi lao ra chỗ mình, đè ngay mình xuống, lột áo mình lên bắt mình cho Vi xem rún trả đũa mới chịu tha. Sau đó em bắt mình lau nhà dọn nhà cho em để em ngồi vừa xem Tivi vừa ăn táo. Hic.

    Mình luôn chiều Vi hết sức. Thương em thiếu tình thương gia đình. Và cũng bởi mình tự thấy con gái vốn nhỏ bé và yếu ớt, đi ra xã hội bị xã hội đè đầu cưỡi cổ nhiều rồi, nên về nhà có cho con gái đè đầu cưỡi cổ mình một chút cho xả ức cũng không sao. Chỉ cần không hư quá là được. ^.^ . Vi cũng biết điều đó nên em ngoan lắm. Chẳng bao giờ em gây sự quá đáng với mình. Em có gây sự mình cũng bỏ qua mà dỗ dành, bởi ngoài mình ra, em có còn chỗ dựa nào nữa đâu.

    Mật độ mẹ ra ngoài chơi buổi tối ngày càng nhiều. Mình vẫn hay nhắn tin cổ vũ mẹ cho mẹ tự tin hơn kiểu “mẹ con hôm nay xinh lắm nhé!” hay “hôm nay mẹ mặc bộ váy đẹp đấy”, hoặc “mẹ cuốn tóc thành lọn đẹp đó nha”. Mình vẫn không quên nhắc mẹ nhớ giữ ấm và phải ăn no, không được ăn nhiều đồ có mỡ và ngọt gây hại cho người trung tuổi. Còn mình thì về nhà sớm, rẽ qua chợ mua đồ ăn tươi rồi trèo sang nấu cho Vi trước lúc em đi học về. Vi hay giở trò quậy phá, về nhà thấy mình là cầm chổi bắt mình giơ tay để em dắt lên công an vì tội đột nhập. Mỗi lần như thế mình lại giả bộ giơ tay lên trời xin xỏ.

    - Cháu xin cô Vi tha cho cháu một lần trót dại. Từ lần sau mò sang ăn trộm cháu sẽ cố gắng vơ vét và tẩu thoát trước lúc cô về. :v

    Em lại cười, người gì mà dễ cười không à. Chọc có một tí thôi là cứ lăn lóc ra đó. Vi cất cặp sách rồi vào tranh việc. Vi biết mình thương Vi, Vi hay nạt:

    - Ứ cho Hoàng thương nhiều đâu! Hoàng thương em ít thôi!
    - Ứ nghe làm gì được?
    - Không nghe đuổi ra đường luôn!

    Mình thích ôm Vi lúc Vi nấu ăn, nhìn bàn tay bé xíu cầm đôi đũa đảo đảo quanh chảo mà thấy buồn cười. Mình và Vi ăn cơm xong chạy ra đường chơi bóng đá với Ki chán mới về học bài. Cứ nhìn cái gốc cây xà cừ ngoài cổng là mình nhớ đến cái vụ sang nhà Vi đòi đèn tích điện rồi bị Vi đánh cho sưng mũi. Nhớ lại mà cảm giác như mọi chuyện như mới xảy ra hôm qua. Nhỏ hàng xóm mới tát mình hôm qua, mới gây chiến hôm qua, mới rút quần đùi của mình rồi nhét xuống ống nước hôm qua.

    - Hoàng lại thế rùi nè!
    - Sao cơ?
    - Hoàng cứ nhìn gốc cây rồi đứng đờ người như thế người đi đường người ta tưởng Hoàng điên luôn á.
    - Hí hí, Vi điên!
    - Ơ, Hoàng bị dở à?
    - Không, Vi bị điên mà.Vi không tin à ?
    - Hoàng bị khùng thì có, Hoàng bị thần kinh
    - Trật tự đi không người ta nói cả 2 lũ điên giờ, đứng dịch vào đây anh ôm nào.
    - Không, không ôm người điên đâu !

    Vi nói vậy chứ mình biết Vi cũng nhớ da diết những kỉ niệm của ngày mới quen lắm. Em cũng cứ đứng dụi đầu vào ngực mình rồi cùng nhìn vào gốc cây như mình thôi. @.@

    Buổi sáng mình và Vi vẫn thường đợi nhau đi học. Mình bảo mình chở đi bằng xe máy nhưng Vi nhất định đi bus để trên đường đi bộ Vi còn nhặt nắp chai. :-|
    Đi bus thì gặp lắm thứ kinh khủng lắm. Sáng sớm đi ít người không sao. Chiều về mới sợ. Chen chúc, móc túi. Có lần Vi bị một thằng sờ mông mà không làm gì được vì xe quá đông nên không biết chính xác thằng nào sờ em. Điên lộn cả tiết. Còn có thằng trộm láo tới mức nó móc túi sách của Vi lấy điện thoại, túm được tay nó rồi, nó quay lại nhe răng cười bảo : ‘‘Tao bị AIDS giai đoạn cuối, mày không bỏ ra tao xiên cho phát chết queo giờ’’. Bó chym luôn ! Lúc ấy chỉ biết thả tay cho nó chạy chứ làm được gì nữa. Ngậm ngùi trong cay đắng. Từ vụ ấy mình nhất quyết đưa em đi học bằng xe máy. Chứ ngày nào cũng đối mặt với cái lũ dê xồm bóp zú sờ mông vẹo hông vuốt má với cả trộm cắp móc túi siđa thì mình bục tim mà chết mất.

    Chiều về đi qua chợ lòng vòng mấy hàng bia nhặt chục cái nắp chai đem về cho em đỡ nhõng nhẽo. Chỉ vì mấy cái nắp chai thôi mà cứ hành mình suốt. Ngày đi nhặt rồi đủ nắp thì lại lấy đinh với búa đục lỗ xâu dây. Bắt tội mình đủ thứ. Mà không biết em định xâu dây nắp chai cho đến bao giờ. Nhiều lúc chỉ muốn túm đống dây đi bán sắt vụn lấy tiền mua quần đùi. Thi thoảng ngồi nghĩ thấy sợ. Mình thắc mắc không biết có phải cứ thui thủi một mình nên em mắc chứng tự kỉ không, chứ cứ nhìn cảnh em ngồi góc nhà lựa nắp chai rồi đục đục xâu xâu xong lấy bút gõ keng keng thấy ghê ghê. Nhiều đêm mình còn mơ thấy cảnh em đội nón, răng sún, mũi nhọn như phù thủy, ngồi gõ nắp chai mà sáng dậy toát cả mồ hôi. Nhưng nhìn những dây nắp chai em sơn đủ các màu treo cửa sổ cũng thấy hay hay. *_*

    Yêu Vi, những thói quen sinh hoạt của mình thay đổi đã đành, ngay cả những cử chỉ nhỏ cũng vì em mà thay đổi theo. Trước kia chưa có bạn gái, cũng không bạn bè tụ tập nhiều, cái điện thoại của mình chỉ để mẹ liên lạc, báo thức, xem giờ nên đi ngủ mình vẫn vứt chỏng chơ ngoài bàn học. Giờ đây yêu em, tay mình cũng nào cũng giữ điện thoại khư khư. Đi ngủ mình vẫn nắm chặt điện thoại trong tay và đặt lên ngực, chỉ lo đêm em có chuyện nhắn tin cho mình mà mình không biết. Mọi người không biết cảm giác một người con gái sống trong một ngôi nhà ba tầng to và rộng nó có nhiều thứ đáng lo như thế nào đâu. Vi lại nhát ma nữa, nhà vệ sinh ngay trong phòng mà có đêm em nín nhịn cho tới sáng mặt trời mọc mới dám đi giải quyết, còn nếu bức quá không thể nhịn được thì em phải gọi mình sang trông phòng, bật điện tưng bừng, bắt mình phải hát bài ‘Bức thư tình đầu tiên’ cho đến khi em vệ sinh xong mới được đi về. *3* . Có đêm mình sang, vừa ngồi hát vừa ngủ gật, em bị đau bụng mãi không thấy ra, mình thì cứ nghêu ngao câu hát đến lệch lạc cả nhạc, sai cả lời : ‘‘Và anhhhhhhhh... Sẽ là người đàn ông cụa đời emmmmm. Anh đá mơ về, ngôi nhà và những đứa trẻ. Vì yêu em, ngày mai anh sẽ vững bước trên con đường dài. Em có nghe ? Mùa đông như ngọn đèn vàng.... Anh nhớ emmmmm. Anh nhớ ẻm emmmmmm.... Hát mãi không thấy Vi ra, mình mệt quá trèo lên giường ngủ luôn. Sáng dậy mơ màng, thấy mình đang nằm ôm em, em chui vào lòng mình ngủ ngoan như mèo con. Cảm giác ấm áp khi yêu chẳng có ngôn từ nào miêu tả được nhiều. Em trao tặng cho mình biết bao nhiêu điều đặc biệt. Yêu thương, ấm áp, niềm tin, cố gắng, mục đích sống tốt hơn... Và nhất là mình thấy mình to lớn, mạnh mẽ và trưởng thành lên rất nhiều khi mình chăm lo che chở được cho em – thiên thần nhỏ ! Khoảng thời gian ấy, những cảm xúc tinh khôi và trong trẻo ấy, mình tự hứa sẽ ghi nhớ mãi trong tim, để sau này mình sẽ thủ thỉ cho những đứa con của mình nghe, rằng mẹ yêu của con đã tặng bố những món quà đặc biệt như thế nào, rằng bố đã yêu mẹ con nhiều ra sao. Nhưng sẽ vẫn nghiêm khắc với chúng nó. ‘‘Bố chỉ kể thế thôi, chứ cấm đứa nào yêu sớm. Phải học hành cho có tương lai. Đứa nào không nghe lời bố đấm phát chết luôn!
     
  3. LeO FAlone

    LeO FAlone Hj hj, đồ ngốk Tác giả VW

    Bài viết:
    5,094
    Đã được thích:
    587
    Điểm thành tích:
    113
    Chap 2:

    Khoảng thời gian êm đềm nhất của mình và Vi kéo dài gần một năm bốn tháng, chúng mình sát cánh bên nhau, chia sẻ cùng nhau mọi niềm vui nỗi buồn trong cuộc sống. Vi hay trèo lên tầng thượng ngồi khóc một mình mỗi khi em tủi thân. Mới đầu mình không biết điều đó. Đến một lần lên phơi quần áo, bắt gặp em ngồi khóc. Mình sợ tới mức chẳng cần biết phải làm gì, trèo sang ngay với em. Em khóc nhè cũng không sao, nhưng nếu khóc thì phải gục vào ngực mình khóc chứ mình không cho khóc một mình. Ngày hôm ấy mình mải dỗ em nên bỏ quên quần áo trong máy giặt cho đến hai ngày sau thối um lên và bị mẹ chửi gần chết (‘._.)

    Mình cứ nghĩ, mình và Vi sẽ hạnh phúc, sẽ yêu thương nhau như thế mãi mãi, sẽ luôn cầm tay nhau đi trên mọi ngả đường, sẽ luôn gục vào nhau những khi mỏi mệt. Nhưng trong cuộc đời chẳng mấy khi đoán trước được điều gì. Như một chiếc cốc thủy tinh đẹp đẽ người ta đặt trong hộp kính, rồi cũng có ngày nó sẽ bị lấy ra lau chùi để rồi lỡ tay đánh rơi nó. Nó vỡ ! Tan vụn ra thành ngàn mảnh nhỏ. Có cố gắn lại cũng chỉ còn những vết nứt xấu xí.

    Khi mình hoàn thành xong kì học thứ 4, kết thúc năm thứ 2 Đại học, Vi bắt đầu bước vào kì thi Đại học đầy áp lực của thời học sinh. Mình luôn cố bên em, cố an ủi động viên em vượt qua tất cả. Mọi chuyện sẽ không có gì đáng nói nếu bố đẻ em không tìm đến và ngỏ lời đón em về nhà nuôi nấng. Đối với mình, vốn dĩ đã bỏ rơi 1 đứa trẻ từ thời bé dại thì tốt nhất đừng có tìm lại. Hàn gắn cái thứ tình thương mong manh đó làm cái gì ? Khi trong lòng đứa trẻ đó hầu như không có một chút ý niệm rằng tình thương đó có tồn tại hay không. Vi luôn tin rằng chú Tùng là bố của em và Vi cũng chỉ coi mỗi chú Tùng là bố chứ không có chỗ cho người đàn ông nào khác thay thế. Nên khi có một người bố khác đến tìm. Điều đó khiến mình, khiến em choáng váng.

    Mình vẫn nhớ như in hôm đó vào ngày chủ nhật thứ 3 của tháng Năm. Một bác trung niên, mặt khá hiền hậu và trẻ, bấm chuông nhà Vi. Không đợi Vi chạy xuống mở cửa, lúc ấy mình đang xới đất cho mấy chậu cây cảnh ở sân. Mình chạy ra hỏi (hơi vô duyên). Mình bảo :

    - Bác là ai ? Bác tìm ai ạ ?
    - Cháu cho bác hỏi đây phải nhà Thi Tùng không ?
    - Dạ phải nhưng chú Tùng và cô Thi không có nhà.
    - À không, bác tìm con bé con cơ.
    - Con bé nào hả bác ?
    - Ừ, thế phải con gái Thi tên Vi không cháu ?
    - Dạ phải. Nhưng bác tìm Vi làm gì ạ ? Cháu là... anh Vi ạ !
    - Cháu anh em bên nhà cô Thi à.
    - Vầng.

    Hỏi nhiều quá nên phát bực luôn. Mình mới hơi cáu, hỏi thẳng :

    - Thế cuối cùng bác tìm Vi có việc gì ạ ? Cô Thi nhờ cháu trông nom Vi nên có gì bác cứ bảo cháu
    - À thế à may quá. Thế cô Thi gọi báo cho cháu là bác đến chưa ?
    - Rồi ạ, nhưng mà cô không nói lý do bác đến là gì. Cô bảo cháu cứ hỏi bác. – Mình biết đéo gì đâu nhưng mà chả hiểu sao lúc ý mình lại nói dối thế nữa *3*
    - Ừ, bác đến nói chuyện rồi đón Vi về nuôi.

    Trời ơi, sao lại đón Vi về nuôi là nào ? Chả hiểu gì cả. Lúc ấy đầu óc mình choáng váng. Vi chạy xuống mở cửa. Mình suýt nữa lao vào đẩy em vô nhà. Giây phút ấy mình sợ bố đẻ của em còn hơn chú Tùng.

    - Sao lại thế hả bác. Vi đâu phải trẻ mồ côi ?
    - Con đấy hả Vi ?

    Bác ấy không trả lời mình, mà nhìn Vi hỏi em. Vi có vẻ đã biết trước sự có mặt của người đàn ông này, nên em không sợ hãi hay bất ngờ gì. Em cứ lẳng lặng, cứ chấp nhận thôi. Còn mình thì chả hiểu gì cả. Hóa ra chuyện em sẽ bị bố đẻ đến đón đi em đã biết từ trước rồi. Mẹ em và em đã nói chuyện từ trước rồi. Nhưng em không hề cho mình biết. Mình nhớ tới hồi sinh nhật mình vào cuối tháng Tư. Em tự tay làm quà, làm bánh ngọt cho mình. Đêm sinh nhật em thủ thỉ rằng. ‘Nếu một ngày nào đó em rời xa nơi đây, thì Hoàng phải sống tốt thật tốt nhé !’. Lúc ấy mình đang lạc trong hạnh phúc và những ảo tưởng xa vời nên chẳng chú ý gì đến những tâm sự của Vi hết.

    Vi xin phép mình rồi cùng người đàn ông lạ vào nhà nói chuyện. Đột nhiên mình nhận ra rằng dù có yêu một cô gái nhiều đến thế nào, mình cũng không thể hiểu hết cô ấy đến tận cùng. Sẽ có một ngày cô ấy làm những việc mà mình không thể đoán trước được. Mình ngơ ngác như một tên ngốc. Cảm giác y như lúc Vi cứ thân thiết với tên Chó Có Lát mà bơ mình. Nhưng vấn đề này hoàn toàn nghiêm túc hơn. Quyết định của em, suy nghĩ của em ra sao mình cũng không biết. Tự nhiên nhảy đâu ra một người bố đẻ đến tìm con gái. Mình có cảm giác ai đó vo tròn mình thành một viên đạn rồi kẹp vào súng chun bắn vút đi. Chới với...

    Mình giận Vi. Tất nhiên! Mình cư xử trẻ con quá so với tuổi 21. Nhiều khi mình cũng thấy mình suy nghĩ như thằng trẻ ranh. Nhưng mình thực sự bực. Cứ thấy mình như con rối. Vi có chuyện gì tại sao không cho mình biết? Trong khi tất tần tật những cảm xúc, những nỗi buồn nhỏ như con dĩn mình cũng kể em nghe, nghe em khuyên nhủ, nghe em an ủi. Còn em thì sao? Em không nói với mình, đành vậy. Nhưng liệu em có im lặng với tất cả mọi người xung quanh? Em có thể tâm sự với Linh, hoặc hơn nữa, tâm sự với Nhật chẳng hạn. Mình quay cuồng trong những suy nghĩ vớ vẩn, những cơn ghen tuông vô lý.

    Ngày thứ nhất giận nhau, mình không tắm, không thay sịp.

    Ngày thứ hai giận nhau, mình không ăn, không cạo râu, không tắm tiếp.

    Sau ba ngày không đưa em đi học. Em cũng im ỉm không thèm hỏi han gì mình. Càng ức!

    Tối ngày thứ tư. Nghe thấy tiếng ceng ceng của những dây chuông gió nắp chai. Mình gạt bỏ hết mọi tự ái, trèo sang nhà em. Em vẫn ngồi lọt thỏm sau khung cửa sổ, đôi mắt buồn nhìn vào khoảng thênh thang trước mắt, tay cầm bút vô thức gõ vào những dây nắp chai. Nhìn thấy mình, đôi mắt em như lóe sáng. Em nhảy cẫng lên chạy ra. Hành động tự phát ấy khiến mình bật cười. Sau rồi em nhớ ra là hai đứa đang giận nhau. Mặt em nghiêm lại hỏi:

    - Hoàng sang đây làm gì?
    - Sang tát cho Vi một phát!

    Nói xong mình làm luôn. Tát nhẹ vào má Vi một cái. Vi ôm má nhăn nhó rồi lao vào ôm chặt mình. Em ôm chặt lắm. Hai tay thắt lấy ngực mình gần như nghẹt thở.

    - Hoàng như bị điên ý, sao đụng tí là Hoàng giận thế?
    Mà sao... Hoàng hôi thế hả?

    Ừ, bốn ngày không tắm không thay sịp sao chả hôi. Vi nhăn hết cả mũi lại rồi cấu mình. Mặc kệ, hôi gì thì hôi. Ngửi hơn năm nay rồi còn chê. Mình lại kéo Vi vào lòng rồi nạt em:

    - Thế sao? Giờ có định kể chuyện cho anh nghe không?
    - Thì có gì đâu. Bố muốn đón em về ở cùng ông. Vậy thôi.

    Bố á? Sao nghe nó xa lạ thế. Sao nghe nó dễ dàng thế. Đồ bỏ đi rồi quay về nhặt lại là sao ? Mình gần như phát điên lên. Bố đã đéo giỏi kiềm chế cảm xúc mà sao có lắm chuyện khiến bố đau đầu thế. Mình muốn bóp cổ Vi lắc lắc đến khi em lè lưỡi chết tươi thì thôi. Sao em vô tâm vô tình đến như thế được ?

    - Vi sẽ làm gì ? Vi sẽ làm gì ?
    - Em về sống với gia đình bố chứ làm gì ?
    - Trời ơi, anh không thể sống được nữa rồi. Anh đi chết đây.
    - Mẹ em bắt em Hoàng ạ... Mẹ bảo về bố nuôi ăn học Đại học. Mẹ không nuôi được nữa…

    Loại mẹ gì thế này? Càng ngày càng ghét. Mình làm bộ đập đầu vào tường, nhưng thực tâm muốn đập mạnh 1 phát cho tóe máu ra, để cho Vi tỉnh ngộ. Cho Vi đừng có hành động bất chấp hậu quả như thế nữa. Đã biết bố Vi là người như nào đâu. Không phải nói chứ ức chế bỏ bà ra. Tự nhiên sống một mình sung sướng tự do không thích lại cứ thích sống với gia đình người khác. Tuy bố đẻ của em thật. Nhưng người ta có gia đình riêng. Có một vợ, một con gái. Mình không đồng ý, có chết cũng không đồng ý cho Vi chuyển về ở với bố đẻ. Không nói được Vi, mình thất vọng bỏ về nhà. Thôi thì mặc em. Muốn đi đâu thì đi. Kệ xác.
    Bên mình những ngày buồn chán chỉ còn thằng Hưng. Nó vẫn thường vò rối hết đầu mình lên rồi chỉ cho mình những cái mình sai và đúng. Nó bảo : ‘Mày yêu Nhíp mà chẳng hiểu cho em nó tí nào. Có chắc chắn là Nhíp muốn đi không ? Hay vì một lí do nào đó ? Cái đéo gì chả có hai mặt. Tao nói thật chứ thấy Linh cứ lủi thủi một mình ở một cái nhà rộng như thế tao xót bục cả ruột ra ý. Ở thế chả mấy tự kỉ với tâm thần mà chết. Mày có lo được cho người mày yêu 24/24 không ? Thôi chấp nhận đi. Xa nhau một thời gian xem thế nào. Bố Vi muốn đền bù cho con gái thì để ổng thể hiện.’

    Ừ, thì đành nghe vậy. Cứ như một cơn ác mộng quét qua và làm mình đổ mồ hôi ướt đậm lưng áo. Mỗi ngày tan học sớm, mình bảo Hưng đèo mình qua nhà bố đẻ Vi để mình nghe ngóng tình hình. Sau vài ngày tìm hiểu thì thu thập được mấy thông tin không được hay ho. Ngôi nhà em sắp chuyển đến ở nằm trong ngõ 90 của phố Chính Kinh. Nhà có người già – ông nội Vi – 80 tuổi. Quên chưa kể, bố em tên Hà, mẹ kế tên Hảo, còn em gái cùng cha khác mẹ em tên Vân. Mất mấy chục nghìn ngồi ăn bánh khoai mí cả trà đá cho bà bán hàng mới moi móc được một lô một lốc những sự thật khủng khiếp của gia đình này. Nào là bố chồng chửi con dâu, con dâu đánh bố chồng, vợ chửi chồng, chồng chán vợ, con cãi bố như chém chả, cãi mẹ như băm viên... Đùa chứ phát hốt luôn. Lại thêm lí do khiến mình phản đối kịch liệt chuyện Vi chuyển đến ngôi nhà ấy.

    Về đến nhà, thấy cô Thi đang nói chuyện với Vi ở sân. Thái độ giữa hai người không được thân tình cho lắm. Có vẻ căng thẳng, Chán chả muốn quan tâm. Mình đi vào nhà thấy mẹ đang nằm xem Tivi. Mẹ bật volume to ầm ỹ cả nhà. Mình đang bực sẵn chuyện của Vi, bực lây sang cả chuyện dạo này mẹ hay đi chơi mà không quan tâm đến nhà cửa nên hơi sẵng giọng :

    - Mẹ ! Mẹ bật loa tivi to thế ?

    Mẹ mải ngồi tính toán sổ sách nên không nghe thấy. Trên tay mẹ có mấy con chữ số. Lạ! Mẹ mình vốn là người có trí nhớ siêu phàm. Thế mà không biết từ bao giờ mẹ đã phải ghi vội những dòng số lên tay để khỏi quên như thế kia. Mình càu nhàu về tiếng Tivi vài câu, câu thứ nhất, thứ hai, rồi thứ ba. Mẹ chẳng phản ứng gì. Bực quá. Mình lại gần và gắt mẹ. Mẹ giật nảy người rồi quay ra, trông mặt mẹ lúc ấy rất tội:

    - Hở? Hoàng hả? Về bao giờ thế? Nãy giờ mẹ không nghe thấy!

    :-(( Là MẸ KHÔNG NGHE THẤY! Mình thần người lại, run rẩy, chân tay như nhũn hết ra. Lúc ấy mới nhớ, mẹ đã quá 40 rồi! Vậy mà có ngày nào mẹ thảnh thơi chưa nhỉ? Mình chỉ thấy mẹ đi hết con đường này đến con đường khác, mệt quá thì nằm nghỉ, rồi lại đi, chưa thấy mẹ giành ra một ngày, hay một giờ nào đó thôi, để đi mua sắm những gì mình thích, hay đi chăm sóc sức khỏe. Mẹ thường bảo mình nắn chân cho mẹ, thế là mẹ được nghỉ ngơi rồi.

    Mẹ mình có đôi mắt nâu và buồn! Bà ngoại bảo mắt mẹ nhiều nước, có cười tươi đến mấy thì đôi mắt ấy vẫn không chịu nghe theo, vẫn cứ buồn đến dài dặc cả đường chân trời. Mẹ hay cười, vậy nỗi buồn, cất hết vào trong mắt, nên lúc nào cũng chực rơi ra ngoài. Mình không rõ trên đời có bao nhiêu người phụ nữ khổ, nhưng chừng ấy năm tháng, mình đứng đằng sau nét mặt tươi cười hiền hậu, biết rằng, mẹ là người phụ nữ đáng thương nhất trong cuộc đời mình. Từ ngày xưa trở lại, từ ngày xa vọng về . . . Mỗi khi mình ngồi nắn chân cho mẹ, mẹ nằm nhớ lại thời thơ ấu, mẹ mới rùng mình vì những lần suýt mất mạng. Mình bị cái bệnh hay mưa trong lòng, mỗi lần ngồi nghe mẹ kể lại chuyện thuở mẹ còn thơ, mình cười ngặt nghẽo nhưng thực lòng đã ngập đến cổ, cái gì không biết nhưng thấy nghèn nghẹn và khó thở. Mười mấy năm đầu đời theo bà ra ruộng, đến giờ mẹ mới thừa nhận rằng mẹ rất sợ con đỉa, rất sợ. "Nhưng không làm thì chết đói con ạ". Mình không hiểu tại sao mẹ vẫn cười được.

    Mẹ cười ngay cả khi đang rơi nước mắt. Những nỗi đau ngay từ khi mẹ còn nhỏ, không hiểu bằng cách nào, mẹ giấu đi được hết, lúc nào cũng lạc quan, nhìn đời bằng con mắt tĩnh thủy nhưng ko nhòe đi một li nào cả. Mẹ tự tô cho dòng thời gian của mình đủ thứ màu. Đó là màu xanh của những cánh đồng, màu vàng của mặt trời ở đằng đông, màu xám của những con đường, màu hồng trên gò má, màu đỏ của những giấy khen mà mỗi năm mình đều cố gắng nhận được, . .. màu nào cũng vui, duy có màu đen, mẹ cho rằng đó là màu đêm khi ngủ thôi, nên không tính. Mình đã từng có những khoảng thời gian màu xám, nhưng rồi tôi thấy mình vô lý, cuộc sống của mình so với cuộc đời của mẹ, quá khập khiễng cho một phép tính lớn hơn nhỏ hơn những buồn phiền đau khổ, vì cớ gì mình lại như vậy. Kể từ ngày hôm ấy, mình hiểu ra, mình phải cười, bằng nụ cười của mẹ. . .

    Mình nhận ra rằng những đứa con không bao giờ yêu mẹ đủ được như lời chúng nói. Và càng thảm hại hơn, mình nhận ra mình là một đứa con tồi tệ. Mẹ đã đi được nửa đường đời, mỗi ngày lại xa mình thêm một chút, chỉ một chút đến nỗi dường như vô hình, nhưng mười, hai mươi năm, mình đã thấy nó hiện hình rõ ràng ra đấy. Mình rất sợ quay đầu nhìn lại những gì đã qua, nhưng hôm nay, bão lòng trong đã tràn ra ngoài, khi mình thấy những gì mình đã làm, và đã không làm. . .

    Mỗi buổi sáng mẹ dậy sớm để mình được ăn cơm mẹ nấu trước khi đi học, bữa sáng có cả tình yêu của mẹ, vậy mà mình vẫn bỏ dở bát cơm khi dậy muộn, vẫn thỉnh thoảng làm cháy hay khê mặn bữa tối cuối ngày giành cho mẹ. Mẹ nếu ăn cơm nguội thì sẽ bị nghẹn, nhưng mình vẫn thường xuyên xao nhãng khi nấu, để rồi mẹ vừa ăn vừa uống nước. Nhưng mẹ vẫn cười tươi. Mẹ có thói quen từ những ngày nghèo khổ xưa kia, luôn chọn cho mình phần ngon nhất trên con cá, bỏ xương cẩn thận, vậy mà mình không nhớ nổi mình đã gắp thức ăn vào bát cho mẹ lần nào chưa.

    Mỗi lần xa nhà, mẹ luôn là người gọi về cho mình trước, trở về, mình đã không biết mẹ mệt như thế nào, vẫn cười khì khì khi mẹ đặt vào tay bát cơm và nói "vắng mẹ có mấy ngày mà sắp chết đói rồi con ơi". Mẹ vẫn canh cả đêm khi mình ốm, xoa dọc sống lưng và áp má vào trán mình. Mẹ ốm, bóp trán cho mẹ, mình thấy mồ hôi mẹ rịn ra hai bên thái dương ngay cả trong mùa đông, nhưng mẹ kêu mình ra ngoài cho mẹ ngủ, mình cũng tin và đi ra ngoài. Huhuhu… :’(

    Mình chỉ biết cằn nhằn khi mẹ bỏ quả táo ra khỏi tủ lạnh vào một ngày oi bức, mình sợ chúng bị hỏng mà không hề để ý rằng mẹ không ăn lạnh được. Mình đã không ngẩng đầu lên khi mẹ đưa cho cốc nước mỗi tối khi tôi làm bài tập. Chỉ có một lần ngoảnh lại thấy ánh mắt đầy yêu thương kì vọng, mình chờ mẹ ra ngoài, không hiểu vì sao trang vở mờ hết chữ. Đã hơn một lần mình gắt lên, cãi lại khi mẹ hiểu lầm, không giải thích và bỏ đi. Mình đã không nghĩ rằng cả đêm đó mẹ không ngủ được, buồn vì "Tại sao không để cho mẹ hiểu con". . .

    Dạo gần đây mẹ luôn mở Ti vi rất lớn, mình khó chịu và tự hỏi tại sao mẹ lại thích ồn ào như vậy. Phải đến hôm nay mình mới nhận ra, những thứ mình còn thấy rõ ràng, thì mẹ đã không còn thấy rõ. Mình chỉ biết đặt ra câu hỏi, mà không biết rằng nếu để tâm một chút thì tất cả những câu hỏi đó phải được trả lời bởi một người con. Mình luôn đòi hỏi mẹ phải hiểu mình, nhưng mình đã hiểu mẹ được mấy phần hay là không gì cả? Mình là một đứa con hư, dù mẹ luôn ở trong tâm trí, trong trái tim mình, tràn ngập cả tâm hồn, đến mức tới bây giờ mình vẫn không thể cho ai bước chân vào nơi đã giành cho mẹ.

    Mẹ rất hay mắng, nhưng một lần mẹ nói "Mẹ mệt quá rồi không có sức mắng mày nữa đâu", mình mới biết không phải nghe những lời chê trách mới chính là nỗi đau. Chỉ có mẹ có thể làm mình khóc, nhưng trước mặt mẹ, mình thậm chí không dám trùng khóe mắt.

    Có một lần từ rất lâu, bố còn ở nhà, bố say rượu, bố đánh mình. Mình khóc trước mặt mẹ, và mẹ đã không ngại ngần tấn công người làm mình đau, dù có bị tổn thương cả về thể xác lẫn tinh thần. Mẹ sống nhân hậu, vị tha và nhẫn nhịn, nhưng vì mình, mẹ có thể thay đổi con người trong phút chốc.

    Và hôm nay, mình cũng lại chạy nhanh hết mức lên phòng, dù mẹ gọi sau lưng, để mẹ không thấy được phút mình yếu lòng. Mình thấy hận bản thân mình, mình thấy mình là lý do rút ngắn hạnh phúc hiếm hoi của mẹ, thật thà trong lúc này, những nỗi buồn Vi đem lại đã nhạt nhòa đi gần hết. Nó có gì đáng để buồn không? Khi em đã lớn, đã tự quyết định được cuộc sống của chính em. Mình chỉ muốn đâm nát cái sự vô tâm đáng chết trong trái tim mình thôi. Mình lại nghĩ đến những lời của mẹ mỗi khi thấy mình ủ ê: "Đừng làm sao con nhé, mẹ chỉ sống vì con thôi". Mẹ sống vì mình, còn mình, sống vì mẹ được bao nhiêu phần? Phải nhìn thấy mẹ dụi đầu vào lòng bà ngoại mới biết mẹ cũng luôn cần có mẹ, phải hét lên thì mới biết mẹ đã không còn nghe rõ. Mình học hành hay thành công để mà làm gì khi mình còn chưa tốt nghiệp mẫu giáo lớp học YÊU MẸ. Bão tố trong lòng xin hãy cuốn đi những lỗi lầm, những vô tâm mà trước nay đã đồng hành cùng mình, để mình có thể yêu mẹ, như mẹ đã yêu. . .

    Rồi sẽ đến một ngày mẹ nhờ bạn xâu kim, rồi nhờ bạn đọc cho một tờ báo, đừng cắm đầu làm cho xong lần, hãy ngẩng lên, nhìn người mẹ của mình. Ánh mắt mẹ, ôm lấy bạn, nhưng trong đó, là nỗi niềm tâm sự giản đơn, mẹ cần chăm sóc. HÃY YÊU THƯƠNG KHI CÒN CÓ THỂ!!!
     
  4. LeO FAlone

    LeO FAlone Hj hj, đồ ngốk Tác giả VW

    Bài viết:
    5,094
    Đã được thích:
    587
    Điểm thành tích:
    113
    Chap 3: Kỷ niệm của mẹ.

    Mẹ mình sinh ra ở cao nguyên Ba Vì. Hồi nhỏ mẹ vẫn thường cắt trụi đầu đi đá banh với lũ trẻ hàng xóm. Mẹ cá tính và mạnh mẽ từ lúc bé xíu. Ngoại kể có một lần đi lùa bò về chuồng, mẹ trượt chân rơi xuống hố nước sâu. Hôm trước trời mới mưa nên nước dưới hố dâng cao, ngập đến cổ. Mãi tới khi trời tối không thấy con gái về, ông ngoại mới cầm đèn pin đi tìm, thấy mẹ bì bõm dưới hố nước, ông chĩa đèn xuống hỏi:

    - Làm gì dưới đó hả Út?
    - Dạ con bơi oạp oạp…

    :]) Ông lấy gậy kéo mẹ lên. Về tới nhà rét run cầm cập vì đã ngâm nước hàng tiếng đồng hồ. Bà ngoại lấy khăn ủ ấm cho, vừa lau tóc bà vừa hỏi:

    - Thế út làm thế nào mà không bị chìm thế?
    - Con cứ bơi thế này, thế này…

    Mẹ nằm lăn ra sàn nhà vẫy vẫy tay chân tả cho bà xem. Cả nhà cười rụng cả rốn, còn mẹ thì mếu máo mãi vì lạnh.

    Tính cách mẹ bây giờ, và tính cách mẹ ngày còn nhỏ vẫn vậy. Vẫn mạnh mẽ và …trầm. Mẹ bảo, mẹ gặp bố khi mẹ mới 18, mẹ xuống Sài Gòn học Kế toán. Gặp nhau lần đầu là bị tình yêu sét đánh luôn. Thảo nào mà tới giờ tóc bố mình vẫn còn xoăn xoăn chỗ thái dương. Hồi ý bố hay gọi mẹ là “Cô bé chăn bò”. Người ta nói tình yêu sét đánh dễ tan dễ vỡ cấm có sai. Bố mẹ mình đã có thời gian sống chết vì yêu. Lúc ngoại không cho cưới vì đi xem bói người ta bảo không hợp tuổi, bố mẹ còn dốc hết tiền tiết kiệm mua vé máy bay đi bụi hàng tháng trời. Thách thức ông bà được một thời gian thì ông bà đành lòng cho cưới. Nhưng cuối cùng cũng chỉ sống bên nhau được gần 6 năm thì tan, mỗi người mỗi ngả. Kỷ niệm ngày xưa có đẹp như thiên đường, khi chia ly chỉ còn là hạt cát. Đôi khi bắt gặp mẹ ngồi lau lại ảnh cưới, ngó vào đôi mắt bần thần màu nâu ướt, mình cũng phần nào hiểu được trái tim một người phụ nữ sau một hôn nhân đổ vỡ. Mình tin đã có thời gian bố mẹ rất hạnh phúc, cùng nắm tay đi chung một hướng, nhìn về một phía, bước chung một đường. Mình không biết lí do gì khiến một tình yêu đẹp lại có một kết thúc buồn như thế. Mà rõ ràng nhìn ánh mắt của hai người, mình tin chắc trong ấy vẫn chan chứ tình yêu thương. Tình yêu, lại có nhiều mảng màu khó hiểu đến thế sao? :-(

    Vi chuyển nhà vào một ngày mưa tầm tã. Nói phét thế thôi chứ tháng Năm làm gì có mưa ^_^. Nắng chang chang à! Mình buồn lắm. Thời gian cuối cùng em còn ở gần mình, mình đèo em đi chơi khắp nơi. Hồi ấy Vi còn bị đứt tay do làm cá bị trượt đường dao khía vào tay. Vết thương khá sâu. Xót ơi là xót. Chở Vi đi chơi, mình không cho em để tay vào túi áo mình vì sợ mỗi lần mình cử động sẽ khiến em đau tay. Em thường mắng mình là nếu cứ yêu em nhiều như thế em sẽ hư cho mà xem. (Và quả là sau này lời nói đó thành hiện thực). Nhưng lúc ấy mình mặc kệ. Bên Vi, mình quên hết tất cả mọi thứ, chỉ cố làm sao cho em được thoải mái, không nghĩ ngợi gì. Bố Vi đến chuyển đồ cho em nên mình không giúp gì được cả. Một phần là ngại, một phần không thích!

    Đôi khi, mình ghét tuổi trưởng thành. Bởi khi mình lớn, có những nỗi buồn, những khoảng lặng nặng nề không thể gọi thành tên.

    Vi chuyển đi, một tuần sau có một đôi vợ chồng (chắc mới cưới) chuyển đến. Lúc ấy mình mới hiểu ra lý do cô Thi bảo em đến ở với bố. Mẹ chứ căm không tả được. Tách đôi uyên ương này để bán nhà cho đôi uyên ương khác. Càng ghét người đàn bà này bao nhiêu, mình lại càng xa lánh bố bấy nhiêu. Chỉ thấy tội Vi thôi. Xách vali đến ở với người lạ. Chẳng biết có ai yêu thương chăm sóc cho em như mình không.

    Cùng thời gian em chuyển đi, mình có quen một bé học khóa dưới cùng trường, tên Quỳnh, nhà ở Minh Khai, cũng khá xinh. Quen trên một diễn đàn văn học thôi. Thấy bé đó hay đi comment ở các truyện ngắn, mình lại hay có cảm tình với cô bé yêu văn chương, mình add làm friend. Lúc đầu cũng bình thường. Mình hay viết blog, làm thơ linh tinh, bé ấy cũng hay vào nhận xét nên mình quý. Quen nhau được một thời gian, con bé nhắn tin hẹn mình đi chơi, đưa bé đi Đinh Lễ mua sách. Ừ, đưa đi mua sách, nghe cũng nuột. Nhận lời luôn. Thế là hai đứa hẹn nhau thứ 7. Chiều thứ 7 mình nhắn tin bảo Vi:

    - Vi ơi cho anh đi chơi mí giái, ý nhầm, mí gái nhóe!
    - Gái nào? Mới xa em mà đã có gái rồi. :-(
    - Đứa em anh quen trên mạng, nó đi nhờ ra Đinh Lễ mua sách. Anh trong sáng lắm Vi đừng lo!
    - Thế anh đã thay sịp chưa? Không là người ta ngửi thấy mùi chồn hôi người ta chạy mất dép
    - Đùa chứ sao Vi cứ trêu thế, thay hôm kia rồi! :v
    - *khóc thét*

    Chọc Vi một lúc rồi mình sửa soạn đi. Bình thường đi chơi với Vi cũng không chăm chút lắm. Nhưng nay đi chơi với gái lạ, mình chọn cái áo đẹp nhất, vuốt vuốt thêm tí keo tóc cho bảnh bao, hĩ hĩ. 2h chiều mình đến Minh Khai, đến địa chỉ em gái ý cho rồi đứng đợi. Em ấy bảo đúng 2h em ấy ra ngõ mà mãi không thấy đâu. 2h30’ mình bấm số em ý gọi. Giọng một người phụ nữ lạ vang vang trong điện thoại như phim kinh dị. “Thuê bao quý khách vừa gọi, tạm thời không liên lạc được…”. Thôi rồi!!!! *3*. Bị cho leo cây rồi. Mình cố đứng đợi đến 3h30 vẫn không thấy bóng dáng gì. Bực thật. Tốn công thay sịp thay áo mới, lại còn vuốt cả keo bọt mà bị lừa.

    Quay về nhà, mình vòng qua phố Chính Kinh vào nhà Vi. Thấy Linh đang đứng đợi Vi ở cổng.

    - Ê bà nội. Bị Hưng bỏ rơi hay sao mà lại sang làm phiền Vi nhà anh
    - Ai thèm. Vi bảo em đưa Vi lên Đinh Lễ mua sách! (Ôi mẹ ơi, chả nhẽ Vi định đi theo dõi mình à)

    Lúc Vi ra, nhìn thấy mình, Vi trợn mắt lên hỏi:

    - Ơ sao em tưởng Hoàng đi mua sách mà
    - Vi định đi theo chứ gì?
    - Hư, ai thèm. Em lên phố chơi. Mà sao… Nhìn Hoàng khác thế này? Mà mùi gì hôi thế nhỉ? Ặc, mùi keo bọt hết hạn, kinh quá!
    - Cái gì? Hoàng hôi nhà mình dùng keo bọt á? :])))))))))))))))) Ngửi như mùi mỡ lợn thối ấy.
    - Ô dm em chứ thích dìm hàng anh à? =3=

    Linh cứ bò ra yên xe đạp cười rũ rượi. Còn mình lúc ấy công nhận cũng ngượng. Chuối mắn thế không biết. Vi cứ dí mũi vào người mình ngửi rồi bảo may mà hôm nay bị gái cho bữa thất hẹn chứ gặp mình 1 lần nó không dám gặp lần 2 mất. Mà làm gì hôi lắm, mình thấy bình thường mà :’(

    Hôm ấy đưa Linh và Vi đi lên phố mua sách, ăn kem Tràng Tiền, ăn sữa chua mít… Linh vô tư lắm, chẳng ngại gì, thấy Vi khoác tay mình Linh cũng chạy sang bên kia khoác giống Vi. Rồi cả ba đứa trêu nhau cười ầm ỹ trên đường. Lúc ấy mình mới nhận ra rằng chỉ những người con gái đã thân quen từ lâu mới có thể đem lại niềm vui và sự thoải mái thôi. Nghĩ lại lúc sửa soạn đi gặp em Quỳnh Minh Khai mà sao thấy sến súa thế. Lại còn nghĩ xem mình sẽ nói những chuyện gì và làm cái gì xong rồi đi đâu. Hại não quá.

    Vi chuyển đến nhà mới đã hơn một tuần, em cũng có vẻ không buồn phiền hay kêu ca nhiều lắm. Em bảo bố Hà rất thương em. Mẹ Hảo thì cũng chưa thể hiện thái độ gì quá đáng. Đứa em tên Vân thì đi du lịch tháng sau mới về. Chỉ có ông nội em là hơi khó tính và hay kiếm chuyện với mẹ Hảo em thôi.

    - Nhưng mà bố mẹ em không thương nhau mấy đâu. Hôm em về nấu cơm với mẹ Hảo. Mẹ bảo em trông nồi cá rồi mẹ ra ngắt rau muống. Lúc bố Hà ra bảo mẹ: “Em nhặt rau phí thế, nhặt thêm ít gốc nữa đi”. Thế là mẹ hằm hằm làm tiếp. Rồi sau bữa cơm có hai đĩa rau muống, một đĩa rau toàn ngọn non để trước mặt mẹ, còn 1 đĩa rau nhặt toàn gốc để trước mặt bố. Thấy mẹ làm thế em sợ quá không dám nói gì. Bố cắm cúi ăn cũng không nói câu nào. Ông em thì vừa ăn vừa lườm. Đó là bữa cơm đầu tiên em ăn cùng cả nhà. Từ hôm ấy bố Hà toàn về muộn, em ngồi ở phòng thấy bố về thì xuống hâm lại cơm nóng ngồi cùng ăn với bố. Thế là tùy nghi di tản Hoàng ạ. Bữa cơm chẳng mấy khi cả nhà ngồi ăn cùng nhau.

    Nghe Vi kể mà thương em khủng khiếp. Đó là nhịp sống của người thành phố sao? Mình lâu nay cũng thèm khát khủng khiếp những bữa cơm gia đình quây quần. Những tưởng em về với bố được hưởng những cảm xúc mà bấy lâu nay em không có. Vậy mà cũng không được. Bất công quá. Không có Linh ở đây mình đã ôm em vào lòng rồi. Linh nghe thấy thế cũng rớt nước mắt. Khổ thật. Trong số mấy đứa, có mỗi thằng Hưng là gia đình ấm êm hạnh phúc. Bữa cơm đầy đủ mỗi trưa mỗi tối mà suốt ngày nó kiếm cớ ra ngoài chơi để không ăn cơm nhà. Người ăn không hết kẻ lần chẳng ra. Đời cứ buồn cười thế đấy.

    - Thế mày có chịu được cái nhà đó không? Không thì về ở với tao? – Linh ủ ê rủ rê.
    - Chịu cái gì cơ? Đối với tao như thế quá tử tế rồi. Có nhà để ở có giường để nằm, có cơm để ăn. Tao còn mong muốn gì thêm nữa.

    Vi im lặng một lúc, rồi nói tiếp:

    - Với cả, tao còn có mày, có anh Hưng, có Hoàng ở bên mà. Mày thấy ai hạnh phúc như tao chưa? Tao quá sung sướng ý chứ!

    Nghe xong mình mới Linh muốn ứa nước mắt. Nhìn nhau một lúc xong ba đứa ngồi chúm chụm lại mới nhau, ôm nhau sụt sịt thút thít khóc như lũ rồ. Hic. Mình là con trai nhưng cứ thấy con gái khóc là ăn vạ theo. Chả được cái tích sự gì cả. *3*

    Chiều tối mình đưa Vi về nhà. Vi hát bài Until you suốt trên đường đi. Mình lẩm nhẩm lời bài hát rồi hát theo. Cảm giác ấm áp và hạnh phúc tràn ngập từng vòng bánh xe.

    - Vi nhớ ăn nhiều nhé, cho béo nhé. Anh không thích ôm người gầy đâu.
    - Nhớ mà. Bố cũng bắt em ăn nhiều mà!
    - Bố thương Vi không?
    - Thương lắm Hoàng ạ. Bố bảo có em mỗi tối ăn cơm cùng bố cũng vui…
    - Ừ, thế Vi thương bố không?
    - Em… Em đang cố gắng Hoàng ạ!

    Cố gắng để yêu thương. Vi có khái niệm hay thật. Cũng phải thôi. Thật khó để mở lòng với một người bố dường như đã không tồn tại trong bao năm qua. Mình lại hát tiếp. Thôi thì cứ để Vi được sống trong cuộc sống thuộc về em, được đi trên còn đường chỉ dành riêng cho em. Gia đình mới không hạnh phúc cho lắm, nhưng em vẫn chấp nhận, bởi đối với em như thế đã là quá đủ rồi. Nó ấm áp hơn rất nhiều những ngày tháng lủi thủi với con chó em nuôi từ bé, những ngày lặng gió ngồi bên cửa sổ gõ keng keng những dây nắp chai mình xâu cho em.

    - Vi nhớ nhà cũ không?
    - Dạ… Nhớ nhiều lắm Hoàng à!
    - Ừ. Anh mang dây nắp chai về treo khắp phòng anh rồi. ^_^ Hôm nào Vi về, lên phòng anh ngồi là hết nhớ ngay!
    - Mẹ bán nhà rồi đúng không Hoàng?
    - Ừ, có một cặp vợ chồng chim lợn chuyển đến.
    - Ha ha, sao lại chim lợn?
    - Họ trêu nhau hú hét trong nhà suốt ngày. Tối qua hú đến mức mẹ anh giật mình đánh vỡ cả bát cơm
    - :]) Hoàng điêu lắm. Em chẳng tin đâu!
    - Ờ, Vi cứ không tin đi. Hàng xóm quanh nhà mình phải mua một đống bông tai về dùng dần kìa.

    Vi cười. Nụ cười trong trẻo vang vọng mãi sau lưng. Chở Vi đến cổng, em ôm nhẹ mình một cái rồi chạy vào nhà. Nhìn theo bóng dáng em, nhỏ thó như con mèo con, tim mình đập mạnh từng hồi. Thương em lắm, em ngây thơ, em rồ dại. Em vừa đóng cổng vừa vẫy vẫy tay chào mình. Quay xe đi về, lòng nhẹ tênh tênh.

    Mẹ hôm nay về sớm, mình vào nhà đã thấy mẹ nấu cơm xong.

    - Hoàng à? Ăn cơm đi, mẹ ăn rồi!

    Mình đơm cơm ra bát tô rồi lấy thức ăn đầy bát, vào phòng ngồi ngắm mẹ và ăn. Mẹ dọn dẹp lại phòng ngủ, cất bớt đồ đạc thừa thãi vào thùng các tông bỏ lên kho. Mình nhìn quanh mà giật mình. Trời ơi, đã đến lúc thật rồi sao? Mẹ đã cất ảnh cưới vào thùng. Đã đến lúc cất đi những quá khứ cũ để đón nhận những món quà tương lai đem đến sao? Mình nghẹn ứ cơm ở cổ. Dù biết trước nhưng vẫn thấy hụt hẫng.

    - Hoàng này!
    - Dạ!
    - Lát cài cho mẹ ít nhạc không lời vào điện thoại nhé!
    - Dạ. Mẹ mang đây con cop cho!

    Cầm điện thoại mẹ chạy lên phòng. Buồn thê thảm. Có quá nhiều điều mới xảy ra với mình vào cùng một lúc. Mình không đủ sức để đón nhận sự đổi thay bất chợt như thế. Mở máy mẹ ra. Mình tò mò bấm vào hòm tin nhắn. Ngập tràn tin nhắn của một người đàn ông lạ, không phải của bố mình.

    ‘Mai 6h anh đón Ngọc nhé !’
    ‘Tối anh về qua đưa Ngọc về luôn nhé !’
    ‘Ngọc ăn cơm chưa ? Có ăn nhiều như anh đã dặn không ?’
    ...
    Nhiều lắm ! Những tin nhắn yêu thương trong suốt thời gian vừa qua. Dường như mẹ không xóa tin nào. Mình lặng lẽ lưu lại số người đàn ông ấy. Sẽ có lúc mình cần phải gặp người đàn ông này. Người ấy sẽ là người đàn ông thứ hai mình phải gọi là ...BỐ ! :-(
    Vi gọi điện. Mình nói alo một cách méo mó. Vi nhận ra ngay rằng mình không ổn.

    - Hoàng sao thế ? Nói em nghe ?
    - Vi ơi. Hình như mẹ anh… có người yêu!
    - Trời ạ! Hoàng choáng à?
    - Ừ… Vi không thấy bất ngờ à?
    - Không thấy gì cả? Vì mẹ chúng mình cũng là người mà…

    Ừ. Mẹ cũng là người! Mình chào Vi rồi cụp máy, cắm thẻ nhớ cop cho mẹ những bài hát hay. Mẹ cũng cần phải yêu. Mẹ cũng cần hạnh phúc. Phải không mẹ? Mình lần mò đọc nốt đống tin nhắn mà mẹ còn giữ. Mẹ giữ được cả tin nhắn của bố hồi hai người còn yêu nhau. Bao kỉ niệm của một khoảng thời gian dài, mẹ cất vào điện thoại. Có lẽ sẽ bị xóa trong những ngày sắp tới. Chợt có hai tin nhắn mà khiến mình đọc xong không cầm được nước mắt. Hai tin nhắn cùng một nội dung, mẹ gửi cho hai người đàn ông trong cuộc đời mẹ. Cho bố cũ, và cho bố tương lai của mình:

    ‘Anh à! Em làm vậy liệu có lỗi với Hoàng không?’

    Mình cầm điện thoại mà vai mình rung lên. Không có lỗi đâu mẹ à! Không có lỗi gì cả. Đã đến lúc mẹ phải sống cho mẹ rồi.

    Mình cầm điện thoại nhảy tưng tưng xuống cầu thang. Mẹ vẫn đang dọn dẹp. Mình thò đầu vào gọi mẹ.

    - Mẹ ơi xong rồi này!
    - Ờ, để trên bàn cho mẹ!
    - Mẹ ơi!
    - Hở?
    - Hì hì..
    - Thằng này nó lại lên cơn điên rồi!
    - Hê hê. Mẹ có cần con giúp gì không?
    - Không! Để tao yên.

    Để yên thế nào được. Mình nhảy vào dọn dẹp phòng giúp mẹ. Thỉnh thoảng lại với tay chọc vào sườn mẹ phát. Mẹ giãy nảy lên vì buồn rồi chửi mình vang nhà. Ha ha. Mỗi đứa con, dù lớn đến mức nào, đều trở về thời bé thơ. khi được chơi với mẹ!
     
  5. LeO FAlone

    LeO FAlone Hj hj, đồ ngốk Tác giả VW

    Bài viết:
    5,094
    Đã được thích:
    587
    Điểm thành tích:
    113
    Chap 4:

    Sáng sớm hôm sau không có tiết học nào ở trường nên mình ngủ nướng thêm một chút. Đang ngủ ngon thì em Quỳnh gọi vào máy mình. Buồn ngủ quá nên chỉ nghe loáng thoáng em xin lỗi vì hôm trước lỡ hẹn gì gì đó. Ừ, tính mình phổi bò, có gì quên ngay nên tha thứ. Cụp máy! Lúc sau em ý lại gọi. Lần này tỉnh rồi nên ngồi hẳn dậy nghe xem em bé nói gì.

    - Anh ơi, em đang ở Láng Hạ mà quên ví nên không có tiền xe bus, anh đến đón em về được không ạ. Em không biết nhờ ai!

    :-| Mặt mình lúc ý ngu hệt như cái icon này luôn: :-|. Trông cũng xinh xắn thế, thiếu gì người nhờ mà lại gọi mình – người chưa gặp bao giờ? Nghe giọng nhỏ này cũng thấy khốn khổ quá, thôi thì lụi hụi dậy thay quần áo đi đón ẻm về. Vi mà biết vụ dại gái này mình bị xé thịt chấm muối ăn sống là cái chắc. s

    Đi ra Láng Hạ, lòng vòng gọi điện mãi mới nhìn thấy em ý ở chỗ rẽ sang Thái Thịnh. Lần đầu tiên gặp, bị vẻ đẹp của em ý làm mờ mắt. Cao khoảng 1m6 (móa, cao bằng mình luôn), da trắng, tóc đuôi gà. Số mình tèm nhèm mà gặp toàn gái xinh. Em ý cười với mình. Ôi… @.@

    Đèo em ý về nhà, em ý chỉ đường lung tung phèng cả, chả hiểu em ý cố ý hay vô tình mà quên đường về, cứ chỉ rẽ chỗ này rồi lại gào lên “ố ố không phải anh ơi, quay lại, ngõ kia mí đúng”. Đi lòng vòng mãi, mình cáu nên hơi gắt:

    - Em ơi thế cuối cùng em có biết đường về nhà em không?
    - À đúng đúng rồi, lần này chắc chắc đúng anh ạ, anh rẽ ngõ này!

    Rẽ vào, đi vòng vèo lúc nữa, dừng đúng cái chỗ vừa đi qua lúc nãy. Mình thề luôn không hiểu em ý troll mình hay kiểu gì. Em ý xuống trả mũ bảo hiểm rồi cười tươi cảm ơn mình. Ừ thôi kệ. Quay xe đi về thì em ý lại kéo lại.

    - Ơ anh ơi, anh cho em vay 50k được không? Lúc nãy mẹ cho em tiền đi đường nhưng em làm rơi ở đâu mất rồi ý!

    :-| Biết làm nào giờ? Chả nhẽ mình lại không cho? Mình rút ví ra thì trong ví toàn tờ 100k. Em ý lại bảo:

    - Anh cứ đưa cho em rồi em chạy về nhà lên phòng lấy tiền trả lại anh!

    Em nó đi rồi, mình mới ngớ người, ở nhà có tiền sao lại phải vay mình? :-| Đợi em ý mãi không thấy ra. Gọi điện thì lại “thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…”. :-((((( Mình chả hiểu gì luôn. Phóng xe đi về vừa đi vừa cấu vào sườn xem có phải mình đang mơ không. Sáng sớm bị gái gọi rồi lòng vòng hết sạch bình xăng, hết cả tiền điện thoại, bị rút ví mất 100k. Chẳng phải tiếc tiền, nhưng thấy khó hiểu. Cuối cùng thì em Quỳnh như thế là thế nào? @.@ Suy nghĩ mãi mà vẫn… không hiểu! s

    Về nhà mình gọi điện hỏi thằng Hưng. Nó cười sằng sặc chửi mình ngu. Mình biết làm sao. Thấy mình cũng cứ ngơ ngơ kiểu gì ý. Lần đầu tiên gặp kiểu con gái này. Từ hồi yêu Vi, em chưa nhờ vả mình bất cứ cái gì, chưa bao giờ ngửa tay vay tiền mình. Mà vốn dĩ mình với Quỳnh mới quen, đã biết gì về nhau đâu. @@

    Buổi tối mình đang loạn hết cả đầu thì thằng Học gọi. Nhấc máy lên nghe, cáu sẵn nên chửi luôn:

    - Đm mày gọi cái gì đấy? Tao đang đi ỉa!
    - Ờ, Hoàng hả?
    - Ừ bố mày nghe đây!
    - Ơ phải Hoàng cháu bà Thanh không?

    Nghe thấy giọng khác khác, mình chột dạ:

    - Đúng rồi, ai vậy?
    - Bác Oanh bố Học đây!

    Thôi bỏ mẹ rồi *3*

    - Dạ cháu nghe ạ!
    - Cuối tuần này mày có về quê không bác nhờ tí?
    - Cháu có thể ạ. Có việc gì thế bác?
    - Bác nhờ mày xem hộ cái máy bơm ý mà. Bác không có thời gian lên thành phố, máy bơm nhà hỏng rồi không có cái gì bơm nước vào ruộng.
    - Dạ để mai cháu đi xem rồi cuối tuần cháu mang về cho bác.
    - Ờ mày cứ xem giá rồi bảo lại bác, bác gửi tiền xuống cho

    Giật cả mình. Làm mình toát cả mồ hôi. Chắc bác không nghe thấy mấy câu đầu mình chửi. Vừa lấy giấy chùi đít xong thì bác lại gọi.

    - Dạ cháu nghe ạ!
    - Hoàng ơi bao giờ mày về quê?
    - Ô đmm Học à? Cuối tuần tao về!
    - Mày về nhanh lên. Em Thu bỏ tao yêu thằng khác rồi. :-((
    - Cái gì? Mày nói cái gì thế?
    - Mấy hôm nay nó toàn đi chơi với thằng Mạnh Đồng, đéo đi với tao nữa.
    - Thằng Mạnh Đồng là thằng bỏ mọe nào? s
    - Thằng xóm bên, nhà nó bán kẹo lạc. Nó hay đem kẹo lạc đến lớp cho con Thu ăn nên con Thu đi chơi với nó. Tiên sư bố con tham ăn. (((
    - Cơ mà tao về thì làm được trò trống gì?
    - Mày mang cái gì hay hay về cho tao, có cái gì hay hơn vợt muỗi không? Để tao dụ dỗ Thu về

    :]) Mình còn biết nói gì nữa. Cả mình và thằng Học cùng vướng vào vấn đề gái gú. Mệt bã người. Cười mỏi hàm với thằng Học thì em Quỳnh buzz một cái giật mình tí ngã ngửa.

    - Anh ơi!
    - Ơi! (Vẫn tức)
    - Em xin lỗi, hôm nay về đt em hết pin mà mẹ em lại sai em đi công chuyện gấp nên không ra trả tiền anh được!
    - Ừ không sao em! (Mai em nhớ mang trả anh là được rồi =3:]
    - Anh đang làm gì đó ?
    - Anh học bài!

    Nói thế rồi mà nhỏ này vẫn kiếm chuyện để nói suốt cả buổi tối. Mình im một cái là lại buzz ầm ỹ lên. Em ý đòi nói chuyện, trong lúc nói chuyện thì toàn khoe khéo rằng em ý hát hay, học giỏi, được thầy yêu bạn mến, 12 năm học phổ thông đều được làm lớp trưởng. Bỏ mọe, mình bao nhiêu năm tự ứng cử vào vị trí tổ trưởng mà lớp éo cho. Kể ra làm gì cho bố ganh tỵ hả trời. :’((( Mãi đến lúc mình buồn ngủ quá rồi mà em ý vẫn nhiệt tình chat chit, mình đành mặt mo bảo thôi anh out anh đi ngủ sáng mai còn đi học. Em ấy mới hẹn mình chiều mai gặp nhau trả tiền. Mình đồng ý luôn. Thôi cứ đòi 100k về đã. Tiền là tiền mẹ cho chứ có phải tiền mình làm ra đâu mà vung vãi được.

    Sáng hôm sau đi học gần 5 tiết. Trưa về ăn cơm, mẹ hỏi :

    - Cuối tuần Hoàng về quê à ?
    - Dạ mẹ ! Chiều con đi xem máy bơm rồi cuối tuần mang về cho bố thằng Học.
    - Máy bơm cũng đắt tiền phết đấy, tí mẹ đưa tiền cho mà đi mua. Rủ thêm bạn đi cho nó đỡ hét giá.
    - Dạ !

    Ăn cơm xong lên phòng thì Linh gọi cho mình, giọng nghe quan trọng lắm :

    - Anh Hoàng ơi, con Vân em của Vi đi du lịch về rồi. Có vẻ như là tình hình Vi không ổn lắm !
    - Cái gì ? Không ổn lắm là sao ?
    - Chả biết ! Nghe nói là hai chị em nhà nó đã choảng nhau mấy lượt rồi đấy !
    - Cái gì ? Thế Vi có bị làm sao không ?
    - Làm sao ? Con kia bị làm sao mới đúng ý. Cứ thế thì chả mấy mà bị đuổi ra khỏi nhà. Chiều nay anh có rảnh không ?
    - Không. Chiều nay anh... phải đi có việc cho mẹ rồi. Tối nhá !
    - Ừ, tối trà đá nhé ! Ngồi ngay chỗ chợ Thượng Đình cho gần nhà Vi.
    - Ok !

    Hic, sao lắm chuyện xảy ra thế này. Mình mò mẫm tra google xem có đồ chơi gì đẹp không, mua về cho thằng Học đòi lại tình yêu, tra cả giá máy bơm nước rồi đọc thêm mấy bài báo người ta viết về gia đình để tối có kinh nghiệm khuyên nhủ Vi. Khoảng hai giờ dắt xe ra đường. Mẹ cho tiền, cầm đi cứ thấy sợ sợ. Chẳng mấy khi mình có tiền triệu trong ví. Qua chỗ Minh Khai đón em Quỳnh, lần này mình cẩn thận gọi từ trước chứ không để đến lúc đến ngõ nhà em lại không liên lạc được thì nhục. Lần này thì điện thoại đổ chuông, mừng húm. Em ý hớt hải trong điện thoại.

    - Anh Hoàng ơi em đang ở Nguyễn Thái Học, anh đến đón em nhé !

    :-| Cái con bé này nó bay được hay sao ý. Cứ đi tứ tung khắp nơi xong bắt tao đến đón. Vãi ! Lại vòng xe sang đường Nguyễn Thái Học, em ý đứng ở bến xe bus chỗ gần Văn Miếu. Mình cũng kiểu ham gái xinh, nhìn thấy em ý tươi tắn quá, sáng lòa quá, lại mờ mắt *3*. Em ý rồi rít rủ mình đi cafe tâm sự, ừ cũng đi. Nhẩm tính tiền mẹ cho thừa cũng nhiều, một bữa cafe cũng không sao. Phi lên quán cafe Ngô Văn Sở ngồi. Nói chuyện với em Quỳnh cũng thấy hợp. May mà hôm nay mình ăn mặc cũng chỉnh tề chứ không đi cùng hotgirl ngại lắm. =3=. Nói chuyện mãi không hết, lúc ấy ham nói ham vui mà quên mẹ mất vụ đòi nợ 100k, cũng không để ý luôn là em ý gọi đến mấy cốc sinh tố và bánh ngọt. Giờ nghĩ lại thấy con bé ăn uống như trâu luôn. Tổng thiệt hại hết gần 300k. Mình trả chứ ai. Ngồi đợi con bé trả chắc cũng nhục méo mặt. Nhưng do nói chuyện vui và hợp nên mình cũng có cảm tình, không tính toán gì. Đi lòng vòng lên hồ nữa, em Quỳnh đòi chụp ảnh với mình kỉ niệm. Ờ, nghe cũng hợp lý, chụp luôn. Chụp mấy cái liền. :v

    Cuối cùng đến lúc đèo em ý về. Đang nghĩ thôi thì cũng tiêu hết cả tháng tiền tiêu vặt rồi, chẳng đòi em ý tiền nữa, có 100k cứ đòi nhằng nhặng thì không đáng mặt đàn ông. Tự nhiên em ý hét lên đằng sau lưng mình :

    - Thôi chết rồi anh Hoàng ơi, em làm rơi mất điện thoại con bạn em rồi, huhu
    - Hả cái gì ? Như nào ? Em làm rơi ở đâu ?
    - Em để trên bàn ở quán cafe lúc nãy mình ngồi, không biết người ta có giữ lại cho mình không.

    Thế là lại quay lại quán cafe, lúc ấy gần 4h chiều rồi, kiểu này không kịp về mua máy bơm cho bác Oanh mất. Mình dừng xe dưới cổng quán để em ý chạy lên hỏi nhân viên. Lúc sau em ý chạy xuống bảo người ta không thấy, sau khi bọn mình đi có người đến ngồi bàn đó luôn, chắc là người ta lấy rồi. Em Quỳnh nước mắt ngắn dài. Mình vốn thương người (nói đúng hơn là ngu và dại gái), nên mình mới thỏ thẻ :

    - Thôi anh có mang tiền đây, em cầm mua cái khác mà đền bạn em, rồi hôm khác trả anh là được !

    Em ý nhỏ nhẻ gật đầu, cảm ơn rối rít. Thế là đi tong cái máy bơm. :’( Nghĩ đơn giản là trông em ý cũng ăn mặc hàng hiệu, sang trọng, mặt mũi không đến nỗi nào. Chắc cũng không đến nỗi con nhà mất dậy đi lừa đảo lấy tiền. Đưa em ấy về nhà rồi đi về. Lúc về một mình suy nghĩ lại mới thấy mình ngu chứ. Kể chuyện này cho thằng Hưng thì nó chửi cho muối mặt. Ai ở trong hoàn cảnh của mình mới hiểu được cho mình. Quỳnh rất xinh, cao ráo trắng trẻo, nói chuyện tử tế, ra dáng con nhà lành, gia đình giàu có. Còn mình thì nói thật cũng ngố, thật thà, tin người. Nên mới xảy ra những chuyện đáng trách như thế. Vừa đi về vừa hát vu vơ cho đỡ buồn. ‘‘Tiền là tiền nhiều khi không mà có, tiền là tiền nhiều lúc có như không, này em yêu ơi em đẹp lắm biết không, ánh mặt trời chiếu sáng tâm hồn anh...’’

    Mình đâu biết rằng, đây là điểm khởi đầu cho những khó khăn và nước mắt trong chuyện tình của mình. Chỉ một sự vô tình nhỏ mà cũng kéo theo lắm thứ...
     

Chia sẻ trang này