1. Chào mừng Khách đến với VietWriter.Com, chúc bạn có những phút giây online vui vẻ.

Full Người con gái áo trắng trên quán bar

Thảo luận trong 'Truyện Việt' bắt đầu bởi YbChúcBéNgủNgon, 26/9/15.

  1. YbChúcBéNgủNgon

    YbChúcBéNgủNgon Đệ cứng của Boss !!

    Bài viết:
    160
    Đã được thích:
    97
    Điểm thành tích:
    28

    Chap 9: (P2)

    Nói là như vậy nhưng mấy ngày sau nó gần như xao nhãng mấy việc trên bar, thậm chí cả việc chị gọi nó ra ngoài hàng nó cũng miễn cưỡng từ chối. Độ hai, ba ngày sau nó gọi điện cho con bé chủ động hỏi tiến độ công việc, nó cũng không biết sao nó lại hảo hứng với công việc này đến thế, hay đơn giản vì con bé thích nên nó làm theo.
    - Phông đặt chưa?
    - Em đặt rồi, ở hàng làm quảng cáo gần nhà.
    - Thế lấy được chưa?
    - Họ làm xong rồi, nhưng em gửi lại đấy, mang về ku em nhìn thấy thì hết cả bất ngờ.
    - Hâm à? Thế để tao mang về. Phải phơi cho nó bay hết mùi sơn chứ. Không thì hôm đấy chúng nó chết ngạt. Thế còn bàn ghế thì sao?
    - Em hỏi mấy người ở chợ Phùng Khoang rồi. Họ bảo là đặt cọc 1tr, thuê 3 bàn thì là 200k/bàn/ngày. Mình tự chở. Ghế thì 20/cái.
    - Đùa à? Chém nhau à? Thế đã đặt cọc chưa đấy?- Nó trợn tròn mắt.
    - Em chưa, em thấy hình như cũng hơi đắt, nên hỏi ý kiến anh xem thế nào đã.
    - Tốt nhất lên chỗ đầu mối, chợ thì cũng lấy từ mối ra cả. Chắc nhìn mặt mày đần nên nó chém ý. Hôm nay thống nhất đi mua đồ trang trí, chịu không?
    - Đi…đi…điiiiiiiiiiiiii
    Nó hỏi mãi mới dò được cái nhà cho thuê phông bạt bàn ghế, bát đĩa, lọ hoa, thậm chí cả cà-vạt nằm trên đường Nguyễn Xiển. Một cái lều nhỏ và hỗn tạp, sau khi xem qua nó bằng lòng chấp nhận cái giá 80k/bàn và 5k/ghế, hai đứa cẩn thận chọn thêm bộ khăn trải bàn và lọ hoa của đá, cưới để bày cho sang. Thống nhất đi thống nhất lại giá cả. Nó và con bé cũng bằng lòng đặt cọc lại 200k làm tin. May mắn nhất là bà chủ đồng ý giao bàn tại nhà. Nó đưa tờ giấy đặt cọc cho con bé mà con bé cứ xuýt xoa sao anh giỏi thế, cái vụ thế này mà cũng biết, còn nó chỉ biết nhăn mặt cười trong bụng- anh mày đi móc tiền thiên hạ từ mấy cái vụ này ra chứ đâu. Nghĩ thêm một hồi nó và con bé quyết định lên Hàng Mã mua đồ trang trí.
    - Anh ơi, mua cái dải Happybirthday này đẹp này.
    - Mua 2 cái đấy treo trong nhà đi, còn mua hai cái lóng lánh này để ngoài cổng. Nhà còn đèn nháy k?
    - À phải mua thêm một ít đĩa giấy và dĩa cho chúng nó ăn bánh nữa.
    - Lúc mua bánh kiểu gì chả được tặng kèm, mua cái gì thiết thực hơn đi.
    - Cô ơi có pháo hoa giấy ko ạ?
    - Điên à, cô có pháo sáng k? Cái loại phụt phụt giống que hàn ý. Có phải đám cưới đâu mà mua pháo giấy.
    - Có nhận làm cổng bóng không cô?
    - 300k cổng nhỏ, 500k cổng to cháu a.
    - Cái đấy bình tĩnh đi mày- Nó nhăn mặt- Tao hồi xưa đám cưới chị họ thổi 1 mình 2 cổng bóng này. Sao mày đi mua đồ sinh nhật mà như đi đám cưới thế. Cô ơi cho cháu xem cái đống mũ sinh nhật- Nó với tay vào cái đống mũ giấy chóp nhọn đủ màu, nhấc lên rồi khoe con bé- Mua cho bọn trẻ con mỗi đứa một cái cho chúng nó đội mang về, người lớn thì mua tầm chục cái, ai đội chụp ảnh thì đội. À cho cháu ít bóng bay. 5 túi cam, 5 túi trắng to. Cả 1 ít bóng nhỏ nữa. Đúng rồi cô, 2 bịch ngũ sắc đi. À cho cháu 5 bịch dài 5 màu khác nhau.
    - Anh đinh làm gì mà mua lắm thế.- Con bé ngạc nhiên.
    - Bí mật.- Nó lè lưỡi- Mua thồi cho bọn trẻ con đập nổ.
    - Cô ơi, cho cháu ít dây ruy băng nữa. Cháu kết cái bàn. Xem nào, em định trải hết ruy băng lên bàn anh a. rắc cả óng ánh nữa.
    - Thế thì bao nhiêu mà đủ, quấn viền thôi. Bàn có khăn trải rồi. Với cả đặt đồ lên cũng che hết mà…
    Hai đứa nó tranh nhau nói, chí chóe một hồi. Con bé thấy nhiều đồ lạ cái gì cũng ham rồi còn bắt nó chụp ảnh cho cạnh mấy cái đèn lồng. Nó thì lếch thếch mồ hôi nhễ nhại tay xách nách mang đủ thứ đồ. Bà bán hàng thấy hai đứa nó như thế cũng buồn mồm hỏi
    - Hai anh em đi mua đồ sinh nhật cho ai thế.
    - Không phải anh em đâu cô ơi.- Con bé tinh nghịch.
    - À, tại nhìn hai đứa nhang nhác giống nhau.- Bà bán hàng chữa ngượng.
    - Giống thế nào cô?- Con bé lại hào hứng hỏi tiếp
    - Mắt giống, mồm giống ,mũi cũng giống.- Chắc bà ấy phịa bừa ra.
    - Ôi thật á….
    - Giống gì mà giống.Cháu là xe ôm đầu ngõ cô ạ.- Nó tưng tửng.
    - Oh thế à, cô xin lỗi.
    - Không phải đâu cô, bạn trai cháu ý. Cô xem đẹp đôi không ^^.
    - Bố láo nó quen, ai bạn mày.
    Hai đứa đánh lộn mãi cũng mua xong đồ, phải cái cũng hơi tốn nước bọt vì buôn chuyện nhiều quá. Phố hàng mã mùa này vắng vẻ, sau đợt trung thu mới tấp nập tới tận tết Ta. Hai đứa nó làm náo loạn góc phổ nhỏ giữa trưa hè oi bức.
    “xịch…xịch…két…két….Brum….brum…xich….xịch….”
    - Sao thế anh?
    - Bỏ mịa, hết sang.- Nó lắc đầu chán nản.
    - Đi xuống dưới Trần Hưng Đạo có cây xăng kìa.
    - Mày ngồi đây đợi tao nhé, tao dắt xe xuống mua xăng rồi chạy lên.
    - Biết đợi đến baoh, thôi em đi cùng anh, gần mà.
    Nó im lặng không nói gì, ít đứa con gái nào muốn đi bộ cạnh một cái xe wave ghẻ hết xăng mà thằng dắt xe thì lem nhem bẩn bẩn như một đứa xe ôm. Vậy mà con bé cũng chịu khó lếch thếch đi song song với nó dọc từ Hàng Gai lên đến Tràng Tiền. Như sực nghĩ ra cái gì. Nó bảo con bé đứng ngoài rồi dắt thẳng xe vào bên trong. Một lúc sau nó cầm ra hai que ốc quế và dúi cho con bé một cái:
    - ăn đì này.
    - Ơ, xe đâu, đồ đâu?- Con bé ngạc nhiên.
    - Để hết trong kia, khóa cổ, khóa càng cẩn thận rồi. Đồ để đấy ai lấy mà sợ.
    - Nhỡ mất thì sao.
    - Thì vòng ra mua lại. Tao nhớ là cần mua cái gì rồi. Chẳng lẽ mày định bắt tao thồ cái bao tải ấy xuống tận kia à. Ăn đi. Chảy hết kem bây giờ.
    Con bé ngoan ngoãn nghe lời, hai đứa nó đi bộ men men lên phía trên, nó định gọi một cái xích lô, nhưng con bé níu tay nó lại “ đừng an, gần mà, lâu rồi em không đi bộ ở đây, đi xuống dưới có hàng cây này, mát lắm”. Thế là hai đứa lại vòng xuống dưới dù theo nó lẩm nhẩm tính thì đáng lẽ đi thẳng ra nhà Hát Lớn rồi mua xăng ở dốc Bác Cổ thì gần hơn là chỗ đầu ngã ba Trần Hưng Đạo. Nhưng kệ, con bé thích thế cũng được, dù gì cũng có ai vội gì đâu.
    - Ơ kìa, anh không ăn kem à? Chảy hết rồi.
    - À, ừm, tao không thích ăn kem…
    - Sao thế? Ngon mà.
    - Có lý do riêng.
    - À…- Con bé gật gù ra vẻ hiểu hiểu- Do chị kia à.
    - Mày biết làm gì.- Nó gắt gỏng.
    - Thế sao anh còn mua hai que.
    - Vì có hai người.
    - Nhưng anh có ăn đâu.
    - Không mua thì ng ta tưởng tao tiếc tiền mua ăn mảnh, hỏi gì mà hỏi lắm thế.
    Im lặng…
    - Anh ơi, lần sau em cũng không ăn kem. Anh thích ăn gì [​IMG] Nước mía nhé.
    - Lắm chuyện.
    Hai đứa đi mãi rồi cũng đến, chết tiệt sao mà đường gần thế không biết, nó hậm hực, Đường đang đẹp, nó cũng muốn đi thêm một chút nữa dưới mấy hàng cổ thụ này. Trưa nắng to nhưng mọi thứ cứ mát mẻ và yên bình thế nào ý
    Trở lại với nhiệm vụ chính. Nó nhặt xung quanh mấy cái vỏ chai nước to rồi vào cây xăng đổ đầy hai chai, xin thêm hai cái túi to để nhét cái đống ấy vào cho đỡ mùi. Hai đứa lại nhong nhong quay lại tràng tiền lấy xe- nếu như xe chưa bị ai dắt mất.
    - anh ơi, đi Hồ tây đi.
    - Điên à?- Nó tí nữa thì quay lại cốc con bé một cái.- Trưa nắng thế này ra đấy để cảm vật ra à.
    - Nhưng em thích, mát mà.
    - Hâm, ngoài ấy làm gì có cây. Thôi để hôm nào mát trời thì đi, tao sắp say nắng đến nơi rồi.
    - Chết, em xin lỗi- con bé hốt hoảng- Thế anh đưa em về rồi về nghỉ đi, em vô ý quá.
    - Nếu có ý hơn thì mày đã bảo thôi anh về đi nghỉ đi em bắt taxi về.- Nó châm chọc.
    Hai đứa nói chuyện luyên thuyên một hồi lâu nữa trước khi nó thả con bé trước cửa nhà. Tự dưng hnay nó thấy vui vui vì con bé muốn rủ nó ra Hồ Tây. Ít ra đã có sự thay đổi so với hôm trước. Con bé đã chấp nhận nơi ấy có thêm người khác nữa….
    Vài ngày sau
    - Mày làm cái gì mà mồm mày rực rỡ đủ 7 sắc cầu vồng thế kia hả em?- Chị nó quát ầm ĩ hết cả nhà lên.
    - Em…thổi bóng bay. Hỳ.- Nó cười trừ.
    - Điên à, có cái bơm bóng sao không dùng.
    - Thối nhanh hơn chứ.- Nó gân cổ cãi.
    - Nhoe nhoét phầm mầu thế kia, ung thư bỏ bà.
    - Kệ em. Chị đi làm đi. Xùy xùy. Đến khổ. Lần sau thì tự dắt xe nhé. Gọi xuống dắt cái xe thôi mà chả cảm ơn được một câu đã trù ẻo.
    Nó bậm bịch đi lên nhà dù vẫn nghe văng vẳng tiếng chị nó ở dưới hét như trêu ngươi “ thằng điên”. Nhung dù sao 10h vẫn thấy tin nhắn bà ấy gọi dậy “thịt chị để trong tủ lanh, xào rồi ,Tí cho vào lò mà quay. ngủ ít thôi. Con lợn. Nhớ ăn thêm rau đấy”
    “Reng… reng… reng”
    Nó tưởng chị gọi về nhưng hóa ra Dương gọi.
    - Gì thế, bảo gọi sau 12h cơ mà.
    - Em được chị Linh ủy quyền gọi anh dậy đấy nhé. Chị bảo anh làm cái gì mà mồm toàn phẩm màu, anh định thổi hết gần 1k quả bóng bằng mồm đấy à?
    - Kệ tao.
    - Phổi trâu.
    - Thế thôi chả làm nữa nhé.
    - Mà anh làm đến đâu rồi?
    - Mới thổi thôi, vất đầy phòng chưa kết.
    - Thế anh định mang đống bóng ấy đến nhà em kiểu gì.
    - Ờ nhỉ.- Nó ngớ người.
    - Hihi. Hóa ra anh cũng có lúc hâm hâm. Thôi qua nhà em đi. Có em với bác giúp việc thôi. Để em xem nào thế nào em phụ cho.
    - Thế có được ăn cơm không?
    - Bún chả nhớ =,= đồ tham ăn.
    - Thế nấu đi. Tao qua.
    - Ok anh.- Chắc lại cười toe.
    Nó lại đứng trước gương lườm lườm mình, định bụng mặc cái quần ngố và cái áo cộc tay thôi. Nhưng ngắm nhìn lại đống cá chép đang tung tăng bơi lội. Nó lại ngậm ngùi khoác thêm cái áo dài tay vào, dù chỉ là một cái sơ- mi sờn cũ. Nhưng ít ra trông nó giống một người bình thường. Nó chợt thở hắt ra và tự nhủ…” kiên..dạo này mày ủy mị như đàn bà vậy”

    - Mở cổng đê, tao đang đứng trước nhà này.- Nó cầm máy điện thoại gọi cho con bé, đứng núp núp vào một gốc cây, cảnh giác như thể bố của con bé sẽ ra mở cổng chứ không phải ai khác. Nó cũng chả hiểu sao nó phải sợ ông ấy, sao không cứng như cái đêm hôm nào. ừm, chắc là ngại thôi, hẳn là thế.
    Con bé mặc bộ đồ ở nhà, giản dị ra mở cổng, nó mới thở phào một cái nhẹ nhõm. Dắt được cái xe vào sân, nó ném bịch cái túi bóng bay to tướng xuống salong và ngồi xuống than thở
    - Nóng chết mẹ.
    - Ít nói bậy thôi anh- Nó nhăn mặt rồi gân cổ gọi- Bác Phúc ơi, bác pha hộ cháu cốc nước chanh nhé.
    - Đợi bác tý bác lau nốt tầng hai.- tiếng một phụ nữ tầm trung niên nói vọng xuống.
    - Có chanh à?
    - Có ạ, có cả đá và đường trong bếp.
    - Thôi để tao tự pha.- Nó nói vọng lên tầng- Bác ơi để cháu tự pha cũng được ạ. Bác cứ lau đi ạ.
    Một lúc sau nó bê nguyên cả 3 cốc nước chanh đầy sóng sánh ra, còn khéo léo đặt cả một lát chanh mỏng trên. Bà bác già rối rít
    - Ôi trời, cậu cẩn thận quá. Cậu là bạn của Dương à?
    - Cháu là bạn bác ạ. Có gì đâu, cháu bán nước chanh mà, trổ tài tí, nhở.- Nó liếc mắt sang cái Dương, ý như nhắc con bé về chuyện hồi xưa con bé bảo nó làm pha chế, nhưng mà con bé vẫn đang mải thưởng thức cốc nước chanh nó vừa pha.
    Bà bác giúp việc cười hiền hậu
    - Nhưng mà tôi không phải mẹ nó đâu cậu ạ.
    - Cháu biết rồi, mẹ Dương đi vắng. cháu chả gặp cô ấy 1 lần rồi Dương nhỉ. Sợ chết khiếp.- Con bé lườm lườm nó.- Mà bác đừng gọi cháu là cậu, cháu sợ đấy. Cháu có phải quý tử cậu ấm cô chiêu như mấy bạn của Dương đâu.
    - Bác là bác cứ cẩn thận thế, không các cô các cậu lại phật ý- Bác cười- chứ bác ở đây từ hồi còn ông cụ ý, nhà này ai cũng coi như người nhà. Có mỗi cái cậu gì gì đến là bác sợ nhất đấy Dương ạ. Mà sao dạo này không thấy cậu ấy đến nhỉ.
    - Bác ơi, bác đi nướng chả đi. Cháu ngồi làm cái cổng bóng cho em cháu chút.- Con bé đánh trống lảng.
    - À, làm sinh nhật cho nhóc đây hả. Thế bác đi nấu cơm nhé. Hai đứa cần gì gọi bác. À này cháu tên gì nhỉ? ở lại ăn cơm luôn nhé.
    - Vâng ạ. Cháu đến giờ này là xác định ăn chực mà bác.- Nó cười.
    - Này, cứ tự nhiên thế là bác quý đấy. Để bác làm bún chả hai đứa ăn nhé. Có gì goi bác.
    Nó và con bé vâng vâng dạ dạ. Rồi ngồi kết bóng với nhau. Cứ 1 chùm 3 quả thì 2 màu này 1 màu kia. Đứa thổi đứa, bơm rồi lại tết, độ một lúc thì cũng kết được khoảng hơn 1m cổng. Con bé nhìn sản phẩm tay chống cẳm và hỏi nó ánh mắt nghi ngờ
    - anh bảo là tết hai cổng bóng một mình thật hay điêu thế.
    - Thật…- Nó gãi đầu- nhưng mà là tết loạn xạ, ko phải xoắn màu. Tối qua tao mới lên youtube học cách xoắn nhưng mà có vẻ không hợp lý lắm. hì
    - Thế mà nói như đúng rồi =0=. Em nghĩ là dẹp cái dự án cổng bóng này đi. Nhìn cứ thế nào ý.
    - Thế giải quyết chỗ bóng này thế nào?
    - Hmm…làm người bóng đi anh. Hai con ở ngoài, 2 con ở trong. Anh bện thân và tay thôi, rồi mình mua bóng mặt mickey treo lên đầu là thành người bóng. Em xem trên mạng người ta có dạy làm đấy.
    - Nhưng tao chưa xem.
    - Thế anh lên tầng 3 lấy giúp em cái ipad xuống đây. Em tải hết clip về rồi ý.
    - Mày lên mà lấy, phòng con gái để người lạ vào à?
    - Em bơm bóng nãy giờ mỏi hết chân rồi. Còn anh thì thổi bằng mồm mà :P
    - Hừm…
    Nó hậm hực bước lên cầu thang, thực ra nói thế chứ cũng muốn xem con bé ở chỗ nào. Tò mò mà. Bước lên tầng 3, khoảng ngăn giữa tầng 2 và 3 là một chiếc cửa nhôm kính màu vàng, kính đen kiểu cũ, loại dày dày mà bây giờ ít thấy. Bên trong có một mùi hương trầm nhè nhẹ bay ra. Ngước lên phía giếng trời nó thấy làn khói hương tỏa ra bay dập dờn một cách ma mi. Vừa đưa tay nắm lấy cánh cửa định vặn chốt, thì con bé từ phía sau nắm lấy tay nó khiến nó giật thót mình, suýt ngã ngửa ra đằng sau
    - Khoan đã.- Con bé thở hổn hển mặt tái mét, vừa sợ sệt vừa như lo lắng điều gì, chắc hẳn nó vừa vội vàng chạy như tên bắn lên đây- Phòng em hơi bừa, có ít đồ con gái, anh đừng vào.
    Nói rồi con bé lách mình qua, đóng sầm cửa lại mặc kệ nó đừng sững như trời trồng, nghe lạch cạch cả tiếng chốt trong. Chưa kịp định thần ra chuyện gì, đã thấy cửa mở, con bé lại lách người ra ôm cái ipad trước ngực, nói khẽ:
    - Xuống nhà đi anh.
    Nó nghe theo như một cái máy, vẫn ngoái lại đằng sau nhìn căn phòng ánh mắt tò mò. Chẳng lẽ con bé phải ngủ ở phòng thờ à??? Được mấy bước chân nó khẽ nói
    - Hương trầm thơm, nhưng ngửi nhiều không tốt cho sức khỏe đâu.
    - Vâng ạ.- Con bé giọng trùng trùng.
    Tự dưng nó cảm thấy không khí vui vẻ ban nãy như bị một màn sương mờ che phủ. Điều mà mãi sau này, nó mới có thể giải thích nổi vì sao…
     
    Last edited by a moderator: 28/7/16
    2 people like this.
  2. YbChúcBéNgủNgon

    YbChúcBéNgủNgon Đệ cứng của Boss !!

    Bài viết:
    160
    Đã được thích:
    97
    Điểm thành tích:
    28
  3. YbChúcBéNgủNgon

    YbChúcBéNgủNgon Đệ cứng của Boss !!

    Bài viết:
    160
    Đã được thích:
    97
    Điểm thành tích:
    28

    Chap 9: (P3)

    - Thằng này, bê bàn bê ghế nhanh tay lên nào? Dọn gọn gọn mấy cái chậu hoa vào kia? – Nó đứng chỉ tay năm ngón với mấy thằng đệ, cũng tế nhị dẫn theo mấy đứa mặt mũi sáng sủa nhất có thể đễ hàng xóm đỡ dị nghị.- Phương, tát cho phát giờ, nhìn nhìn cái gì đấy, lại định táy máy bật lửa à?- Nó lại quát ầm lên khi có 1 thằng mon men định xem con zippo trong tủ. Cu cậu chắc không định thó đâu, tò mò nhặt ra xem nhưng nhỡ chẳng may ai nhìn thấy lại không hay, cứ quát trước cho lẹ.
    - Mấy đữa ăn cơm nhớ, bác đang luộc con gà.- Bác Phúc cười xởi lời.
    - Thôi thôi bác ơi, bác xem hộ con mấy quả dưa hấu trong tủ. Cẩn thận kẻo trẻ con nó làm hỏng mất
    - Cậu khéo thế, tỉa được cả dưa hấu…chậc chậc…chả bù với cái Dương nhà này.
    - Bác ơi bọn cháu dân lao động, sao so được với tiểu thư cành vàng lá ngọc.- Một thằng đang bê chậu cảnh nói đùa.
    - Mấy đứa giúp bác chút nhé, bác xem cái Dương nó chuẩn bị đồ ăn. Nhanh nhanh ko thằng ku sắp về rồi.
    - Vâng ạ.- Cả lũ đồng thanh.- à mà bác ơi không cơm nước gì đâu nhé,vội lắm bác ơi- Nó vẫn cố gọi vọng theo nhưng bà bác thì chạy thoăn thoắt vào bếp mất rồi.
    - Anh giở trò ma cô nhé, rõ ràng dưa hấu là cái Oanh quầy bar ngồi tỉa tót cả buổi sáng mới xong.- Một thằng đệ ghé tai cười nham nhở.
    - Tát phát giờ, tao mang đến chứ có nhận là tỉa đ’đâu.- Nó chữa ngượng với bọn đệ.
    - Em nhìn con bé kia quen lắm nhớ ,anh ơi. Anh định làm chó chui gầm chạn à?
    - Cái đệt gì thế?- Nó trợn trừng mắt.
    - Anh đang ghi điểm với nhạc phụ nhạc mẫu chứ gì? Ai chả biết.Hehe.
    - Điểm cái c*t, tao đang kiếm thêm đồng ra đồng vào lấy vk. Làm nhanh lên tí nữa tao chia phần trăm cho.
    - Thôi ai nỡ lấy tiền của chị dâu tương lai. Này em vẫn nhớ mặt con bé, ấy chết nhầm, nhớ mặt chị ấy hồi mới lên bar phang nguyên 1 chai chivas nhớ. Anh mình tẩm ngẩm tầm ngầm mà thâm nho phết.
    - Im ngay.- Nó chỉ tay vào mặt thằng kia dứ dứ- Mà mẹ nó sao mãi chưa thấy xe chuyển bàn ghế đến?Lúc nào xe đến thi gọi tao nhé.
    Nó nói xong thì chạy biến vào bếp kệ mấy thằng ở ngoài lo liệu, thực ra đúng hơn là nó tránh đấu võ mồm một cách thừa thãi.
    - Pho mai dây có phải nương lại không anh?- Con bé vừa lúi húi với mấy bọc pho mai, vừa hỏi.
    - Không, cứ xé ra thôi, tí nữa nguội ăn như bò khô ý mà.
    - Có cho bánh su kem vào mâm trẻ con không ạ?
    - Thôi đừng, còn thừa thì cất tủ lanh. Bánh su kem trên phố cổ gần trăm nghìn một cái đấy, mang vào chúng nó lại ném nhau. Trẻ con ăn đồ ăn vặt và hoa quả là được rồi. Cả bánh kem cũng còn nhiều mà. Chủ yếu mâm người lớn đàng hoàng một chút
    - Bàn ghế đến rồi anh ơi.- Bên ngoài gọi vọng vào.
    Nó lại hồng hộc chạy ra ngoài, tay vừa kí tờ hóa đơn vừa lầm bầm
    - Sao bảo mang qua sớm mà chậm thế?
    - Anh thông cảm hôm nay nhiều đám cưới quá.
    - Tối 11h qua mang bàn ghế và khăn trải bàn về nhé.
    - Mấy thằng này nhìn cái gì, xếp bàn trải khăn đi nhanh nhanh còn về đi làm.
    - Đùa, bóc lột sức lao động.- Một thằng cợt nhả.
    - Im mồm. Cho mày nghỉ lao động luôn giờ.
    Một lúc sau, mọi việc hòm hòm, nó đủn hết bọn kia ra ngoài quán bia Hải Xồm. Chỉ còn lại một mình. Nó nhìn nhìn xung quanh. Máy chiếu đã vào vị trí. Bàn ghế xếp ngay ngắn có mấy lẵng hoa nhỏ nhỏ xinh xinh. Lúc bấy giờ nó mới dám vào phòng kho bê ra 4 con người bóng mà nó mất cả ngày tết công phu, xếp bên trong hai con, bên ngoài hai con. Có con mặt chuột mickey, có con mặt siêu nhân, có con người sắt, có con người nhện. Con nào thì nó cũng cố gắng phối màu bóng sao cho giống nhất có thể. Xong xuôi đâu đó nó chạy ào ào lên tầng dùng chân lùa hết đồng bóng bay ở trên đó xuống tầng một. Rồi đứng nhìn công trình nhí nhố của mình một cách mãn nguyện.Cả căn phògn như một bể bơi bằng bong bóng. Nổi bật giữa biển bóng là chiếc bàn nhỏ đầy bánh kẹo.
    - Giờ mới dám bê ra ạ.- Con bé bước đến cạnh nó từ phía sau, mặc một váy trắng khoác bên ngoài một chiếc áo màu hồng. trông giống một cô công chúa nhỏ. À, đúng hơn là công chúa lớn.
    - Bê ra sớm nó xịt.- Nó khẽ nhìn trộm rồi bối rối quay lại với đống bóng bay.
    - Có mà sợ bị trêu thì có. Hihi.
    - Tao chọc nổ hết bayh- Nó nhăn mặt
    - Thôi, thôi. Anh nhanh cáu thế. Thế ngưa, khỉ với hươu cao cổ bằng bóng bay đâu.
    - Bóng này đểu không làm được. Tao xoắn nó toàn vỡ thôi.
    - Có mà anh ko biết làm ý.
    - Mày lên mạng mà xem. Phải mua bóng Thái ý.- Nó cáu.
    - Vâng, mà bò khô thì vắt chanh luôn hay là chút nữa.
    - Cứ để đấy. Để sẵn chanh, ai ăn thì vắt. Đã dọn sẵn mâm chưa. Chút chỉ việc bê ra thôi.
    - Rồi anh ạ. Tí nữa bạn em đến thì dọn là vừa. khách 7h mới đến.
    - Đã dặn khách làm theo đúng kịch bản chưa?
    - Rồi anh ạ, em dặn cả phụ huynh lẫn học sinh rồi.- con bé cười.
    - Thế thì…- Nó ngập ngừng- Tao đi về đây. Xong hết việc rồi. Đêm người ta qua lấy bàn đấy. Nhớ lấy tiền đặt cọc về nhé.
    - Ơ…- Con bé xoe mắt nhìn- Anh ở lại với em đi.
    - Thôi, toàn người lạ. Tao ngại lắm. Với cả tí có bạn bè mày đến phụ rồi. mà nhìn tao xem. Quần ngố áo bảo hộ, nhìn nhếch nhác không.
    - Giờ mới có 6h…- Con bé rút điện thoại ra nhìn- Em ra lệnh cho anh về tắm rửa thay quần áo lịch sự qua đây ngay. Lệnh của chị Linh đấy. Mà anh nhớ này, tối nay.
    - Ừm, xem thế nào đã.- Nó ra vẻ miễn cưỡng từ chối nhưng thật ra lòng vui như mở cờ.
    No đỗ xịch cái xe trước cửa nhà, lấy tay quệt mấy giọt mồ hôi trên trán và kiên nhẫn đợi cái cửa cuốn chậm chạp và lề mề nhích lên từng tí một. Vừa bước vào phòng khách nó thấy một cái hộp to tổ bố trên bàn. Đóng kín mít. Bên cạnh là một tờ giấy nhỏ. Nó tò mò nhặt lên đọc: “ Chị đi Bằng Tường mấy hôm. Thức ăn chị để trong tủ lạnh, nấu mà ăn, đừng có ăn bừa bên ngoài. Bánh chị gửi cho ku em của Dương, bảo cho chị xin lỗi. Chị không qua được. Quần áo của em chị cũng mang đi giặt khô rồi, treo trong tủ. ăn mặc cho nó tử tế. Vất cái đống áo đen ở nhà đi. Giày chị cũng đánh sạch sẽ rồi nhé. Đi chơi vui vẻ nhớ về sớm”. Nó lắc đầu cười, chị nó đúng thật là…
    - Nhìn cháu mặc bộ này ra dáng thế chứ. Mọi hôm ăn mặc lôi thôi bác chả nhận ra.- Bác Phúc vỗ vỗ vào lưng nó cười.
    Chưa kể cả lũ bạn của Dương cứ nhìn nó thì thào như thể nửa quen nửa lạ làm nó nóng hết cả mặt, tự dưng cảm thấy đống đồ trên người chật chội và bức bí khó chịu. Cũng may là người lớn thì chả quan tâm lắm đến sự có mặt của nó mà có vẻ khá hứng thú với cô bé chủ nhà. Cứ liên tục khen con bé khéo tay, ngoan ngoãn xinh xắn làm nó mát hết cả mặt lây ( chả hiểu vì sao???). Còn đám trẻ con thì dán mắt vào màn hình xem siêu nhân, tay mỗi đứa ôm khư khư 1 chai cô ca và 1 gói khoai tây, đầu đội mũ chop nhọn, mồm thổi kèn giấy ( loại thổi một cái nó tè le ra rồi lại cuộn vào) ầm ĩ cả góc nhà. Có 1 con bé được bố trí canh cái bàn để tránh đứa nào tí táy chạm vào đống đồ trên đó. Ở ngoài cũng có 2 con bé được bố trí phục vụ. Nó đang mải ngắm thành quả của mình thì một đứa vỗ nhẹ vào vai nó cười tươi
    - Chào anh. Lại gặp anh ở đây rồi.
    Nó mất một vài giây bới tung kí ức để xem đã nhìn thấy cái nụ cười nhếch mép ấy ở đâu, rồi sửng sốt à lên
    - Em là Thủy phải k?
    - Anh cũng thù dai nhớ lâu phết.
    Mẹ kiếp, sao bằng mày được, nó nghiến răng. Gặp con bé này ở đây, là ý trời hay thế nào đây. Bỗng nó nghe loáng thoáng bên ngoài gọi “ Thủy ơi, ra chào bác Nam nào- Nói nhỏ hơn như nói với người bên cạnh- Con bé nhà tôi đấy bác ạ, bác xem có duyệt được cho thằng Sơn không?”. Con bé quay sang nó nháy mắt
    - Thôi chào anh nhé, mẹ em gọi. Tí anh em mình giao lưu sau. Có duyên phết.
    - Mẹ kiếp.- Nó nghiến răng khe khẽ.
    Thấy Dương đi ngang qua, nó nắm khuỷu tay con bé kéo sềnh sệch vào góc cầu thang.
    - Á đau em anh, đỏ hết tay giờ.
    - Sao lại có con kia ở đây?
    - Ai? Chị Thủy á?
    - Chả nó.
    - Thì…em chị ấy học cùng em trai em luôn. Mà hôm nay mẹ chị ấy qua, chẳng lẽ lại không gọi chị ấy. Sao thế anh? Có chuyện gì ạ? Có đông người lớn. Chị ấy không dám giở trò đâu.
    - Nó mà giở trò chỉ có mày mất mặt thôi ý.- Nó càu nhàu.
    - Anh này, à mà anh hôm nay nhường em. Đừng mày tao nữa, cũng đừng nói tục. Người ta cười cho ý. Trông rõ là lịch sự mà cứ mắng em ầm ầm.
    - Biết thế.
    - Nhanh lên nhanh lên. Xe oto về đến đầu đường rồi, tắt hết điện đi nào.- Một con bé mập ú, chạy huỳnh huỵch từ ngoài vào cảm giác rung cả móng nhà lên vừa chạy vừa hét thất thanh.
    Con bé luống cuống với tay tắt điện, miệng dặn dò lũ trẻ con bên trong giữ trật tự. Và không quên quay sang nó cười tinh nghịch
    - Nhớ đấy nhé. Nhớ em dặn gì đấy.
    - Ừm, biết rồi.
    Một lúc sau, chiếc Lexus đen bóng mà nó nhìn thấy lần trước đi chầm chậm lại gần. Người tài xé bước ra mở cửa và chầm chậm che mắt một cậu bé con đi dần dần về phía cửa nhà. Bất ngờ. tất cả hát vang lên
    “ Mừng ngày sinh nhật ….”
    Lúc tiếng hát cất lên cũng là lúc bàn tay người lái xe bỏ ra. Cậu bé mở tròn mắt ngạc nhiên hết cỡ rồi chạy lại ôm chầm lấy chị gái mà không nói lên lời. Dương xoa xoa tóc ku cậu và nói:
    - Ra thổi nến đi em. Nhanh cho mọi người còn ăn cỗ chứ. Chị đói meo rồi đây này.
    - Vâng ạ.- Thằng bé cười tươi. Nó liếc nhìn qua hai chị em nó cười đều đáng yêu như nhau.
    Mọi người chăm chú nhìn thằng bé phùng mồm lên thổi hết chục cây nến rồi vỗ tay rầm trời. Pháo hoa bắn sáng rực cả khoảng sân trong lúc cu cậu lim dim ước. Đèn điện bật sáng lên, nhạc bắt đầu mở và Dương cầm tay nó cắt đôi chiếc bánh tượng trưng. Sau đó dắt cu cậu vào nhà chơi với bọn trẻ con. Bên ngoài người lớn cũng nổ sâm panh và rót rượu cụng ly, chúc tụng. Nó đứng ngoài xem mà cảm thấy rạo rực vui lây, như là nhà có tết vậy.
    - Nói chị nghe, em vừa ước gì nào?
    - Ơ hâm à con bé này, nói ra mất hết cả thiêng.- Nó càu nhàu.
    Con bé lừ mắt nhìn nó một cái nó bối rối sửa sai ngay
    - Ý…anh là…không nên hỏi thế.
    Con bé nhìn thái độ của nó cũng phải phì cười, cu em thì hồn nhiên bô bô
    - em ước bố mẹ đi công tác về sớm chị ạ. Chả năm nào bố mẹ tổ chức sinh nhật cho em. Năm nay chị làm rõ vui thì không thấy bố mẹ đâu.
    Con bé nghệt mặt ra chưa nó được câu gì. Thì ngoài sân nghe tiếng còi oto ầm ĩ. Tiếng quát của một người đàn ông trung niên, nghe rất quen
    - Dũng đâu, sao không để xe gọn gọn vào?
    Rồi một người đàn ông bước xuống xe cùng thêm vài người nữa, mắt nó hơi cận nên cũng không quan tâm có những ai, người phụ nữ ngạc nhiên hỏi:
    - Hôm nay nhà làm cỗ à mà đông vui thế này?
    Nó nghe chất giọng, dù mới chỉ một lần, nhưng không khỏi bàng hoàng chút nữa thì đánh rơi cốc nước. Bố mẹ Dương về.
    Thằng bé chạy như tên bắn ra ngoài hét lên

    - A bố mẹ về bố mẹ về, cả chú và em Long nữa này. Điều ước thành sự thật rồi….
    - Con ngoan nào, mẹ mua cho con đồ chơi này.- Mẹ Dương cần một bọc quà to tướng đưa cho cậu con ôm cười hiền hậu. Rồi quay sang Dương lúc ấy đang đi ra nói- Giỏi thật, dám làm phi vụ này giấu bố mẹ.
    - Thì con cũng có biết bố mẹ về đâu ạ.- Dương cười ngượng ngượng.- Bố mẹ vào với các cô chú đi ạ. Mọi người mới bắt đầu thôi.
    - Nào, cả đại gia đình mình cùng vào dự tiếc nào.- Bố Dương hào hứng ra lệnh.
    Nó thì chán hẳn lỉnh lình vào trong với bác Phúc. Đi ngang qua nhà vệ sinh nó thấy tiếng một thằng bé gào thét trong ấy
    - Em không biết, em không biết. Baoh chị mới làm sinh nhật cho em như chị Dương.
    - Ngoan nào, ngoan rồi đến sinh nhật chị làm cho. To hơn, đẹp hơn nhé.
    - Em không biết, chị làm ngay cơ. Em không muốn đợi đến sinh nhật.
    - Chị mách mẹ bây giờ đấy.
    - Em ghét chị, chị nhớ đấy.- Thằng bé hậm hực đấy cửa ra va cả vào nó mà không thèm nói một tiếng mặt hầm hầm.
    Nó nghe thấy tiếng nước chảy ở bồn rửa mặt, sau đó cửa mở ra hẳn. Thủy liếc xéo nó một cái và cười
    - Anh nghe thấy hết rồi à?
    - Chuyện trẻ con.- Nó quay lưng đi thẳng vào với bác Phúc.
    Bà bác đang ngồi tỉ mẩn gọt hoa quả bên trong một mình. Nó ngồi xuống bên cạnh cầm dao định phụ thì bị bác đuổi nguây nguẩy
    - Thôi cháu ra ngoài kia chơi đi. Ở trong này làm gì?
    - Bác sao không ra với mọi người cho vui?
    - Nhìn bác lôi thôi lếch thếch thế này, ra sao được.- Bác cười
    - Mà mấy quả này…- Nó nhặt một quả lê bị sứt một miếng lên nhìn.
    - Của cái Dương đấy, nó ngồi tỉa tót cả buổi chiều mà không được nên dỗi vất ra đây. Bác tiếc của nên gọt để tủ lạnh.
    - Rồi tí lại thừa mứa cả đống ý bác. Nhìn bọn trẻ con vừa ăn vừa ném nhau. Đến là chán.
    - Các cháu giờ đầy đủ, nên không biết xót của.
    - Ôi trời, cháu có như mấy tiểu thư công tử ngoài kia đâu bác, ngày cháu đẻ cũng thiếu thốn đủ thứ, Cũng biết đói là gì bác ạ.
    - Tí nữa xếp gọn gọn vào, để tủ lạnh. Không biết bố mẹ về thế này mai cái Dương nó có đi làm từ thiện thì nó mang đi. Một miếng khi đói bằng một gói khi no.
    - Nó cũng biết đi làm từ thiện hả bác?- Nó ngạc nhiên.
    - Ừ, nó tham gia cái đội gì mà phát cơm cho người vô gia cư cuối tuần ý. Toàn trốn bố mẹ đi thôi. Con bé ngoan, phải cái hơi bướng. Thằng cu con thì ngoan nhất, nói gì cũng nghe.
    - Vậy ạ…
    - Phải cái là Dương nó…
    Bác Phúc vừa nói đến đấy thì ở ngoài có tiếng bóng bay vỡ đoàng đoàng, tiếng trẻ con khóc ầm ĩ. Nó với bác Phúc chạy ra ngó xem thế nào. Thì thấy thằng cu em của cái Thủy đang dẵm bóng ầm ầm. Tay thì cầm cái dĩa chọc vào mấy con người bóng mà nó mắc công làm mất mấy hôm. Có vẻ chưa chán, cu cậu lại lấy bánh kem bôi hết lên tóc con bé bên cạnh khiến nó khóc thét. Mấy đứa bạn của Dương nhìn mà không dám can chỉ dám lắc đầu. Bác Phúc lẩm bẩm
    - Cái thằng ôn này, lần nào sang chơi cũng phá. Vừa phải cho bạn cái Dương đứng canh cái bánh kem. Không thì ông ấy nghịch tan nát từ lâu rồi.
    - Bác cho cháu mượn tí.- Nó nhặt lấy con dao ở tay bác Phúc, mặt nó nóng phừng phừng khi thằng bé chọc hết nguyên cả hai con người bóng. Nó lẳng lặng tiến lại gần cu cậu, khẽ ngồi xuống. Cười- Em là em chị Thủy à?
    - Thì sao?- Thằng bé vênh váo trả lời.
    Nó rút con dao ra khua khua trước mặt thằng bé, mặt sầm lại
    - Tao nói cho mày biết…Đm mày…Mày khôn hồn thì ngồi im vào kia. Nếu mày mà làm vỡ thêm một quả bóng nào nữa,hoặc mày làm con bé kia khóc thêm một lần nữa. Tao cắt tiết sống mày. Mày tin không?- Nói rồi nó miết sống dao ngang qua cổ khiến thằng bé tái mét mặt mày.
    Không biết là do mặt nó hầm hố quá, hay là do con dao quá lạnh khiến thằng bé chân run rẩy, mặt cắt không còn hột máu. Lẳng lặng ngồi vào một góc, lừ lừ nhìn nó. Thậm chí mấy đứa khác cầm bóng lên nghịch nó vẫn còn nghe tiếng thằng bé loáng thoáng can” Đừng…đừng…cắt cô đấy”
    Nó láy giấy ăn cho mấy con bé bạn Dương lau tóc cho đứa bé gái rồi lại lủi vào bếp.Bác Phúc thấy nó lúc trả con dao lắc đầu
    - Cháu liều thế, thằng này là hay hớt lắm. Bố mẹ nó mà biết thì, mà cái bà mẹ. Rõ là hay bênh con. Con hư tại mẹ…Chẳng sai.
    Nó chột dạ nhìn ra, đã không thấy thằng bé đâu, một lúc sau thì thấy cu câu kéo mẹ vào. Chỉ chỉ trỏ trỏ về phía nó nói gì đó. Mẹ thằng bé liếc xéo nó một cái. Rồi chạy ra. Một lúc sau mẹ của Dương vào, thấy hai bà nói gì đó với nhau. Nó chỉ nhìn khẩu hình mà đoán loáng thoáng được một hai câu gì gì đó “ Thằng kia con ai đấy?”, “ em không biết”, “ bạn cái dương hay con cháu bà giúp việc”.” Sao thế chị?”, “ nó chửi thằng Cu nhà này”,” Chết chết…”… Đại khái thế, nó định lỉnh đi cho yên chuyện thì bà kia lôi xềnh xệch mẹ Dương vào trong hỏi
    - Cháu là ai, em nó có làm gì sai thì cháu bảo chứ sao lại chửi em rồi cầm dao dọa em nó?
    - Dạ….Cháu có làm gì đâu ạ…- nó lúng túng.
    - Thế em nó nói oan cho cháu à? Cháu xem cháu lớn thế kia bắt nạt trẻ con có hay ho không?- Bà kia sừng sổ.
    - Cháu chỉ bảo em nó…đừng nghịch nữa thôi ạ. Có làm gì đâu ạ.- Nó bắt đầu thấy hậu quả của một phút bốc đồng một đời bốc “…”
    - Thôi, cháu có làm thì xin lỗi cô ấy một câu- Mẹ Dương nhỏ nhẹ- Các cháu đến giúp hôm nay cô rất cảm ơn. Nhưng mà làm gì cũng có chừng mực. – Lại quay sang mẹ cái Thủy ( chắc thê)- Thôi chị cứ bình tĩnh ,có gì nói chuyện, đang vui mà. Dù sao cũng đã có gì xảy ra đâu.
    - Bình tĩnh thế nào- Bà ấy trợn mắt- Em cứ thử xem có đứa cầm dao kề cổ con em, xem là có bình tĩnh được không.
    - Có chuyện gì mà ồn ào kéo hết vào đây thế này?- Bố Dương cầm ly rượu thong thả bước vào, đằng sau là mấy người nữa.
    - Anh xem, lớn đầu to xác thế kia mà bắt nạt trẻ con.- Bà kia lại được thể bù lu bù loa.
    - Sao sao, cháu cô kể lại cho mọi người nghe, để mọi người phân xử cho xem nào.- Một người phụ nữ dáng quý phái, cúi xuống nựng cằm thằng bé.
    Thằng bé đến đoạn này thì khóc ngon lành vừa khóc vừa kể, dĩ nhiên có thêm tí hạt nêm mì chính cho câu chuyện thấm đẫm nước mắt.
    - Thế cháu có dọa nạt gì em không?- Người phụ nữ lạ kia quay sang hỏi nó.
    - Dạ…cháu…- nó lúng tung- cháu chỉ bảo em đừng nghịch nữa thôi ạ…
    - Cô ơi ,bạn kia lấy bánh kem bôi lên tóc cháu, còn đập bóng bay dọa cháu nữa.- Đứa bé gái vừa nãy kéo gấu váy của người phụ nữ, chỉ trỏ- Xong anh này ra bảo bạn ấy thế là bạn ấy mới thôi.
    - Lỗi là tại tôi.- Bà bác đứng nép trong bếp bấy giờ mới lật đật chạy ra nói- Tôi thấy mấy đứa nó cứ phá mãi, mà cậu này với cô Dương làm cả tuần nay mới được, nhìn xót quá nên tôi mới bảo cậu ấy ra can. Tôi xin lỗi.
    - Dương ơi- Người phụ nữ kia gọi- Dẫn bé con này ra ngoài chơi, gọi hộ cô cái Thủy vào đây với.
    Con bé Dương nãy giờ đứng trong góc, mặt tái mét mới dám bước ra kéo tay thăng bé, tay nó vẫn run run, mắt hoe đỏ chực khóc, nhìn trộm nó một cái như người ta nhìn tử tù. Rồi mới bước ra hẳn. Thủy đi vào cùng một thằng con trai mà nó nhìn xong chỉ muốn ngớ người ra thêm phát nữa- Thằng Long.
    - Cô gọi cháu ạ?- Thủy lí nhí hỏi nhìn mọi người.
    - Lúc nãy hai chị em nói gì ở trong nhà vệ sinh, cô đứng cầu thang nghe thấy hết rồi nhé. Bây giờ em cháu đang bảo anh này bắt nạt, đang làm loạn hết lên. Cháu có thanh minh với mọi người giúp anh ấy được không? Hay để cô giúp.
    - Dạ…. Cháu….- Con bé Thủy cúi gằm mặt xuống một hồi sau mới nói- em cháu chắc nó nói linh tinh thôi. Mọi người đừng để ý. Hình như hôm nay nó hơi sốt ạ.
    - Thế là thế nào con? Nói mẹ nghe xem nào.
    - Thôi mẹ ơi, về nhà con kể cho. Không có gì đâu ạ. Mẹ đừng làm ầm lên nữa.
    - Ôi trời ơi, con với chả cái, chúng mày định làm mẹ mất mặt à? Thằng kia đâu, để tao lôi hai chị em mày về nói chuyện.
    - Thôi thôi, chuyện trẻ con. Chị đừng chấp.- Mẹ Dương và mấy người nữa can.- Ra ngoài này làm ly rượu nào. Cả cháu nữa. Ra đây. Đàn ông sao lại ngồi mâm trẻ con thế này. Có gì không phải cô xin lỗi nhé.
    - Dạ…- Nó cười ngượng và thở phào trong bụng
    Mọi người lại rôm rả cười nói kéo hết nhau ra ngoài. Còn lại nó, thằng Long với bà cô kia đứng lại. Thằng Long khoác vai nó như anh em cười như vớ được vàng
    - em không ngờ lại gặp anh ở đây.
    - Mày mới làm tao sốc ý.- Nó lườm lườm, rồi quay sang người bên cạnh- Cháu cảm ơn cô ạ.
    - Không nhận ra cô à?Cô là mẹ của Long đây.- Cô ấy cười
    - Ôi chết, cháu không nhận ra, cháu xin lỗi. Hôm cháu gặp cô lại đang ốm.
    - May mà có cháu không thì còn ốm dài đấy.
    - Có gì đâu cô. – Nó gãi đầu gãi tai- mà cô vừa nghe thấy chuyện gì mà cứu cháu bàn thua trông thấy thế ạ, cháu cũng nghe loáng thoáng hai chị em nó cãi nhau thôi.
    - À, chuyện trẻ con ý mà. Mà thôi bỏ qua đi cháu, ra với mọi người đi. Trái đất tròn rồi, hóa ra lại là bạn của Dương hả? Cô là cô ruột nó đây. Ra đi. Chú ngoài kia kìa, chú cũng đang muốn nâng ly cảm ơn cháu mà cháu cứ trốn mãi thôi.
    - Dạ….
    Nó theo cô và thằng Long bước ra ngoài bàn. Không khí vẫn vui vẻ như chưa hề có chuyện gì xảy ra hết. Tất cả nâng ly cụng chén vui vẻ. Có cả con Thủy. Mặt con bé vẫn bình thản như không vậy. Mọi người hỏi han xem nó là ai, bạn cua Dương hay gì. Nó gãi đầu gãi tai chống chế là ở bên tổ chức sự kiện. Mấy người không tin lắm cố dò hỏi thêm. May có bố của thằng Long nói đỡ cho
    - Cu cậu này là ở gần nhà em, hai chị em nó có nhà hàng ở chỗ Linh Đàm đấy. Thằng bé khéo mà tốt lắm. Hôm nào nhà mình ra đấy làm một bữa ra trò đi. Chắc hôm nay vào đây giúp Dương phải không?
    - Ôi trời, nhìn trẻ vậy mà đã làm ông chủ rồi cơ mà?- Có người sxuýt xoa- giỏi quá giỏi quá
    Nó đỏ ửng cả mặt lên, không biết là do rượu hay do ngại, thấy cái Dương cứ len lén nhìn nó cười. Bất ngờ, cái Thủy cầm ly sâm panh to tướng đến gần chỗ nó
    - Chuyện vừa rồi là hiểu nhầm thôi, trước lạ sau quen, anh cho em cụng ly xin lỗi ạ.
    Mọi ng lại vỗ tay rầm rầm. Nó miễn cưỡng cầm cốc lên định cụng ly với con bé thì bất ngờ con bé tuột tay một cái. Rượu đổ lênh láng ra bàn. Ướt đẫm hết cả tay áo nó. Con bé che miệng (kiểu quý tộc) xin lỗi
    - Ôi chết vô ý quá, để em lấy anh cái khăn.- rồi con bé lấy cái khăn ướt định lau cánh tay cho nó. Nhưng bất ngờ nó kêu lên ngạc nhiên, đủ cho cả làng nghe thấy- Ôi, tay anh có hình xăm kìa.
    Nó trố mắt nhìn xuống. Cái áo sơ mi trắng hôm nay báo hại nó rồi. Có rượu thấm vào vải dính vào ra thịt, lồ lộ ra cái đống đen đen dưới tay nó. Nó chết sững người, chưa kịp thanh minh gì, thậm chí còn chưa kịp nổi khủng lên trong đầu trước chiêu trò của con ranh khốn nạn muốn ném đá nó giữa hội nghị thì bố thằng Long lại nói to
    - Tưởng cái gì? Xem đây này. Chú cũng có con đại bàng trên tay nhé.- Nói rồi ông ấy vén áo lên tận bắp, đúng là có một con đại bàng bằng mực tàu mờ mờ thật- Thôi thôi. Này, Kiên, nếm thử pho mai que này, cái Dương tự làm đấy- rồi ông chú giả vờ nghe ngóng- Ôi chết cha, cái này là của kiên mua à? Chú xin lỗi, chú lại tâng bốc cháu gái chú lên giời rồi. Chú tự phạt một ly.

    Gần 11h giờ đêm, buồi sinh nhật đã tan lâu. Mọi người kéo nhau đi hát hò tiếp. Hai bố mẹ của Long lôi nó đi bằng được, nó viện cở phải mang đồ về nên họ mới ngậm ngủi thôi. Nó và bọn bạn Dương lủi thủi ở lại dọn bãi chiến trường. Đợi cho đến khi tất cả rác rưởi đã lên thùng, bàn ghế đã về với chủ. Nó mới thở phào, đúng là thót tim và mệt mỏi. Nhìn đống bóng còn lai trong nhà và hai con người bóng còn lại nguyên lành ngoài kia. Nó nửa muốn bỏ nửa vẫn tiếc. Để lại đây thì không được rồi. Chúng mày chỉ là thứ dùng một lần thôi bong bóng ạ. Mà mang chúng mày về thì anh chưa đủ độ điên.
    - Sao thế anh?
    - Đang chưa biết giải quyết thế nào với chỗ bóng này. Thôi chọc nổ hết cho vào túi bóng vất thùng rác.
    - Đừng anh. Công anh nhoe nhoét phẩm màu suốt cả tuần.
    - Thế làm thế nào?
    - À, đọi em chút. Em thay quần áo rồi tính. Anh gom hết lại buộc thành chùm hộ em. To càng tốt.
    Nó tuy chưa hiểu gì, nhưng cũng ngoan ngoãn làm theo. Một lúc sau cô bé Dương nhà ta đã diện bộ đồ thể thao ở nhà màu hồng, có mũ dắt chiếc xe đạp điện ngoắc nó ngồi sau
    - Lên đây theo em.
    - Đi đâu
    - Rồi biết.
    Nó ngồi sau xe mà cứ nhớ đến lần đầu hai đứa đèo nhau đi, cũng trên chiếc xe này mà tự dưng thấy vui là lạ. Đi được một đoạn thì thấy chiếc xe của bố Dương đi ngược chiều về, bố nó thò cổ ra khỏi cửa kính hỏi to
    - Muộn rồi đi đâu đấy?
    - Con ra ngoài đường một tý.- Con bé ngoái đầu lại cố trả lời.
    Chưa đến mười giây sau, tiếng chuông tin nhắn của con bé reo lên. Con bé móc máy ra đọc xong cười nói với nó
    - Anh biết ai nhắn tin không
    - Ai?Tao sao biết đc
    - Bố em
    - Bảo sao?
    - Anh tự đọc đi không lại không tin.
    Nó cầm lấy máy từ tay con bé và giở ra đọc “ Hai đứa đi đâu nhớ về sớm, hôm nay mệt rồi về nghỉ đi. Bảo cậu kia là bố nhận ra rồi nhé”. Nó đưa lại máy cho con bé, con bé cứ khúc khích cười mãi. Rồi hỏi nó
    - Anh có biết hôm nay anh may thế nào không?
    - May thế nào?
    - Em chắc chắn là anh có dọa ku kia. Nhưng chả hiểu phép màu nào xảy ra mà mọi người cứ đứng hết về phía anh ý. Cả cái lúc anh lộ hình xăm, em phát hoảng chỉ lo bố nổi xung vì nhận ra anh.
    - Bố mẹ mày trí nhớ cũng kém.
    - Ko phải, bố mẹ em mắt kém thôi. Với lại nhìn anh thế này khác cực, chả có vẻ gì bụi bặm hết.
    - Thế sao giờ nhận ra rồi mà bố mày không nổi cáu.
    - Em không biết có lẽ tại bác Phúc. Bác ấy chưa bao bênh bạn của em, lúc nào cũng rón rén sợ sệt bất cứ ai ngoại trừ gia đình em. À, cả cô chú em nữa, bố tin cô chú cực chú hôm nay cứ ra sức bảo vệ anh ý, anh có gì giấu em phải không? Hay anh lén lút nịnh chú mà em không biết.
    - Bố láo.-Nó giả vờ đánh trống lảng- Mà đang đi đâu thế?
    - Đến rồi.- Con bé phanh kít lại ở một gốc đại thụ đầu đường Nguyễn Trãi, rồi chỉ tay- anh buộc hết bóng bay ở đây đi.
    - Sao thế?
    - Cứ nghe em, hỳ.
    Nó lại ngoan ngoãn làm theo, rồi hai đứa nó lại dong xe đi về. Con bé vui vẻ nói
    - Tầm này có một cô bán bánh khúc, tí nữa kiểu gì cô ấy cũng qua đây, nhà cô ấy có hai đứa nhóc tầm này này.- Con bé giơ tay áng chừng- Không thì sẽ có một bác quét rác,có cháu ba tuổi rồi. Kiểu gì cũng có người mang về. Anh đừng lo.Hihi.
    - Sao mày biết?
    - Vì em là dân ở đây mà?- Con bé vỗ ngực hỉnh mũi tự hào.
    Nó im lặng ko đôi co với con bé nữa mà ngồi im tận hưởng cái không khí mát mẻ của màn đêm. Lẫn đâu đó có mùi tóc ai dìu dịu khiến nó đỏ mặt nhận ra là…à thì ra nó vẫn đang ngồi sau một đứa con gái.

    Ngoại truyện:
    Nó mất một vài hôm trằn trọc về cái sự may mắn bất thường của mình, và quyết định lôi thằng đệ ruột ra tra hỏi
    - Tú, mày cho tao hỏi chuyện thằng Long cái.
    - Em không biết gì đâu nhé, em đi có việc tí đây.- Thằng ranh con chạy nhanh như bay như biến khiến nó đứng tẽn tò một chút.
    Nó lại ngồi suy nghĩ thêm, còn một người nữa có thể nhúng mũi vào sự may mắn này. Người mà ko hề cáu giận khi nó tha một thằng lạ hoắc về nhà ăn ở cả mấy tuần giời, người sẵn sàng xếp cho cu cậu một công việc dù đang thừa mứa người ra…
    Ke mãi mới thấy chị nó đi bằng Tường về, tối hôm đấy đợi bà ấy cơm nước xong xuôi, nghỉ ngơi chán chê và thăm nom xong nhà hàng. 2h đêm nó từ bar về thấy phòng chị vẫn sáng đèn, bà ấy vẫn đang ngồi trước bàn phấn trang điểm, có lẽ vừa buôn điện thoại với mẹ xong. Nó đạp tung cửa phòng chị nhảy xổ vào phòng hét lên
    - Chị, em có chuyện cần chị giải thích đây…
    Chị quay mặt lại không hề quát nó về cái hành động vô văn hóa vừa rồi mà nhìn nó cười hiền khô
    - Cậu em yêu quý của tôi ơi. Có gì cứ bình tĩnh hỏi. Tôi sẵn sàng trả lời đây chứ có chạy mất đâu
     
    Last edited by a moderator: 28/7/16
    4 people like this.
  4. YbChúcBéNgủNgon

    YbChúcBéNgủNgon Đệ cứng của Boss !!

    Bài viết:
    160
    Đã được thích:
    97
    Điểm thành tích:
    28
    ..........
     
    2 people like this.
  5. YbChúcBéNgủNgon

    YbChúcBéNgủNgon Đệ cứng của Boss !!

    Bài viết:
    160
    Đã được thích:
    97
    Điểm thành tích:
    28

    Chap 10: Đám lộn xộn (p1)

    - Em tới ngay nhà hàng đi, có chút lộn xộn.- Chị nó gọi điện thoại giọng căng thẳng.
    - Vâng ạ.- Nó bật ngay dậy vội vội vàng vàng mặc quần áo chỉnh tề rồi phi xe ngay về phía Linh Đàm.
    Cử tưởng là đến nơi thì sẽ có phi vụ gì vui vui hóa ra mọi chuyện vẫn bình thường . Không có một dấu hiệu nào cho thấy là có vụ lộn xộn đã và đang xảy ra ở đây. Ngoại trừ có một đám thanh niên ăn uống có vẻ hơi ồn ào một chút. Nó hất hàm hỏi
    - Bọn ấy lộn xộn à?
    - Không, thực ra là bọn kia.- Chị chỉ tay về phía bàn trong góc có lố nhố khoảng hơn chục đứa đang ăn uống một cách khá im lặng.
    - Chúng nó quấy thế nào hả chị?
    - Ngồi ăn nửa tiếng lỡ tay làm vỡ khoảng 40 cái bát. Lịch sự xin lỗi hứa đến tiền. Xong lại làm vỡ tiếp. Tao cũng vừa mới về thôi. Bọn phục vụ hoảng quá chưa gặp vụ này bao giờ.
    - Tính sao? Cứ để chúng nó ăn cho no đi. Tí đứa nào ngọ nguậy em bẻ răng hết.- Nó nhổ bãi nước bọt xuống sàn rồi lấy chân di.
    - Mày biết ngoài kia xe biển bao nhiêu không? Độc 14,15.
    - Thì sao. Đất nhà mình đây. Ngán à?
    - Mày có thấy lạ không? Người Hn đi quảng Ninh ăn sơn hảo hải vị. Đ’ thành vấn đề. Nhưng người QN kéo đàn kéo đống lên Hà Nội ăn thì đôi khi phải xem xét lại. Nhất là vỡ đến…
    Chị chưa kịp nói hết câu thì “ Choang” bát lại vỡ tiếp. Tiếng một ông có vẻ lè nhè gọi phục vụ mang bát ra. Chị lắc đầu nhún vai và nói
    - Thế đấy, 41 cái.
    - Chị xem có giải tán được bớt mấy đứa kia đi không?- Nó chỉ tay về phía cái đám đang ồn ào- Em gọi mấy đứa bạn em đến ngồi chơi xem thế nào.
    - Nhưng như thế không tiện.
    - Để chúng nó ở đây xem đập phá còn bất tiện hơn nhiều. Bớt % cho chúng nó đi ca sau đi.
    Chị miễn cưỡng cầm quyển sổ đích thân lại gần cái đám ồn ào đang cụng ly nói nói gì đó một hồi. Lúc sau nó thấy chị vẫy vẫy nó lại. Nó chắc mẩm có gì khó dễ rồi và lầm lì bước lại gần. Chưa kịp mở miệng nói gì thì một người con gái trong bàn đã cười vẫy tay với nó
    - Kiên, lớn thế này rồi cơ à? Chị sáng cứ để ý mãi xem Linh ở đâu giờ mới thấy mặt.
    Nó há hốc mồm ngờ ngợ 1 lúc rồi reo ầm lên
    - Chị Phương ??? Ôi, chị hàng xóm, hehe.- Nó chợt nhang nhác nhận ra bà hàng xóm gần nhà ngày xưa. Trước nhà bà nội bà này gần nhà nó, sau bà ấy được bố mẹ kéo đi xuất ngoại cũng cỡ chục năm nay rồi.
    - Chuẩn rồi. Vẫn nhớ chị cơ à?
    - Sao không nhớ, hồi xưa hái hoa c*t lợn chơi đồ hàng suốt.- Nó nhấc ly rượu lên cụngv ới chị- Chị về khi nào thế? Em tưởng chị đi luôn.- Nó hớn hở.- Đù, nhanh vãi 10 năm rồi còn gì.
    - Chị mới về, hai anh chị- Chị Phương đưa mắt tình tứ sang người thanh niên bên cạnh- Tính về đây mở chuỗi cửa hàng? Muốn gặp hai chị em mà khó quá phải rình đây suốt. Có gì bảo kê chị nhé.
    - Ăn uống?- Nó tròn mắt.
    - Không, ai dám cạnh tranh với chị em. Chị định bán hàng thời trang hàng hiêu. Đang hy vọng vào cái time city và roya city sắp mở đây.
    - Chị đã lấy chồng rồi ạ?- Nó càng ngạc nhiên hơn.
    - Không… Đây là bạn thôi. Giới thiệu với hai người đây là Henrry Nguyễn- Chị cười xòa.- Mà để ý cái đấy làm gì. Bên kia người ta không súp pờ soi như bên Việt mình đâu nhá. Nào cụng ly.
    - Kinh Việt Kiều yêu nước luôn.-Nó lại nâng ly lần nữa.
    - Không phải đâu, bà này cứ móc tên face của anh ra trêu. Anh tên Cường. Trước anh học Ams mới sang được có 3 năm thôi. Đâu phải ai cũng có bố mẹ làm Việt Kiều yêu nước.- Ông kia châm chọc.
    - Ôi thôi, gọi thế cho sang mồm.- Chị Phương cười.
    - Bên kia tính sao?- Nó gẩy gẩy tay chị nói thầm.
    - Em tính sao? – Chị ngập ngừng- hay là cứ kệ.
    - Không kệ được đâu. Chị tính thế nào thì tính đẩy đội này đi. Còn lại ở đây em giải quyết.
    - Hai chị em có gì mà thậm thụt thế?
    - À, thực ra thì…- Chị Linh gãi tai- Thật là ngại quá, hôm nay có khách không mời cậu ạ. Mọi người không phiền thì có thể lên bar nhà tớ được không? Tớ sẽ gọi sắp bàn.
    - Khách nào?- Chị Phương ngạc nhiên
    - Chắc tớ nhạy cảm chút thôi.
    - Anh kìa, xem có gì nhạy cảm có giải quyết giúp được không?- Chị Phương hất hàm sang anh Cường.
    - Có chuyện gì thế nói anh nghe xem có giải quyết được không?- Anh Cường nói.
    - Có một vài anh dân tỉnh bên kia.- Nó chỉ tay- Làm vỡ hơi nhiều bát một chút. Chuyện nhỏ thôi mà anh, em sợ lộn xộn thì mất vui. Chị Linh dẫn mọi người đi chơi đi. Em giải quyết được mà.
    - À…Tưởng gì. Cái này để anh giải quyết cho.
    Nói rồi ông ấy rút điện thoại ra và đứng dậy ra ngoài gọi điện ngay không kịp để ai nói gì thêm, nó toan ngăn lại thì chị Phương gạt tay nó nháy mắt “ Thôi kệ đi, thiếu gia của nhà sếp lớn bên Bộ Công An đấy, mấy khi có cơ hội thể hiện”
    - Kinh ghê, chăn đâu được anh ô dù to thế.- Chị Linh thì thầm.
    - Xì, chơi bời thôi. Chán thì bỏ.
    - Mà mày định về thật à?
    - Về chơi chơi thôi, chán thì tao cũng lại tếch. Nhưng ông bà già tao thì về hẳn. Sắp xuống lỗ rồi muốn được chôn ở nhà. Đang muốn cho tao nhập tịch bên ấy. Nhưng tao chưa thích. Kệ thà về làm vua bên này có khi còn sướng hơn làm người thường bên ấy.
    - Thế bao giờ cưới đây?
    - Mà đúng thật là- Chị Phương phá lên cười- Cưới xin quái gì, sao người Việt cổ hủ thế nhỉ. Yêu cũng…chơi chơi thôi. Nhìn nó hiền hiền thế thôi, cũng là loại công tử ăn chơi trác táng đấy. Tao sau này lấy đứa nào đần đần thôi, dễ xỏ mũi. Lấy loại kia về để đêm nằm ôm gối à? Mà tao còn chơi chán đã. Ai như chúng mày. Kiên…- Chị Phương gọi nó giật giọng- Có người yêu chưa hay để chị đợi nhé.
    - Em …đ’ đâu.- Nó nở một nụ cười méo mó.
    - Xong rồi.- Anh Cường quay lại bàn cười vui vẻ.
    - Anh gọi ai đấy?- Chị Phương hỏi.
    - Mấy ông chú. Đệ ruột của ông bô ý mà. Đợi tý.
    Một lúc sau thì có vài ông mang quân hàm cấp tá đi xe biển xanh đến. Choáng. Nhà nó quan hệ với các sếp lớn không phải là ít nhưng để gọi được các ngài đến ngồi cùng mâm một cách bất thường như thế này thì chứng tỏ cơ của tay chơi này cũng không phải vừa. Hẳn là phải hạ cố lắm đôi này hôm nay mới kéo bạn bè qua chỗ chị em nó tụ tập. Nó thi thoảng nhìn qua mấy tấm gương, thấy đám đằng xa có vẻ đang dè chừng, thi thoảng lại liếc trộm ra phía chị em nó. Bát cũng không vỡ nữa. Mấy ông công an rượu vào lại thêm có cậu quý tử của sếp ở đây, thì hứa hươu hứa vượn ( mặc dù nó chưa tìm hiểu rõ là sếp nào) rất là to. Lũ kia ngồi thi gan thêm một lúc thấy chán tự động tính tiền rồi rút êm. Nó thở phào nhẹ nhõm. Dù sao thì xảy ra xô xát cũng không phải điều mà nó mong muốn. Ngồi cố thêm một chút, nó viện cớ có việc bận rồi tháo lên bar trước.
    12h giờ đêm nó vác xác về sớm, vừa bậm bịch bước chân lên cầu thang vừa hét to:
    - Nhà còn gì ăn không chị ơi?
    Im phăng phắc, bỏ mịa. Bà này đi ngủ sớm thế à? Nó rón rén đẩy của phòng chị, bên trong tuy tối om nhưng đủ để nó nhận ra chăn chiếu xếp gọn gàng không có bóng người. Nó lắc đầu, cái bà này cũng ham vui có kém gì nó đâu, đành tự mở tủ lạnh kiểm điểm một mình. May mắn là còn một bọc thịt bò và một ít mì. Nó huýt sáo ầm nhà lên, đặt một siêu nước lên bếp và thong thả đi tẩy rửa bụi trần.
    Khoảng 30p sau, đang húp sùn sụt tô mỳ thì nó nghe tiếng xe ầm ầm đi về phía nhà mình. Đường đêm vắng vẻ, cái tiếng động cơ lai lai giữa dream chiến và động cơ máy bay phản lực có sức quyến rũ kì lạ khiến nó bỏ dở cả bát mỳ ra ngó xem thanh niên cứng nào vừa đi thả hồn đêm về. Nhưng tiếng xe ngưng bặt ngay trước của. Chỉ thấy mui xe màu đen chầm chậm hạ xuống. Chiếc xe trắng bóc, một người đàn ông đẩy cánh cửa ra rồi lịch sự bước vòng qua phía đầu xe về phía bên kia mở cửa. Nó dù mắt cận lòi nhưng cũng đủ để thấy người con gái diễm phúc ấy là con chị mình. Mà xe đỗ ngay cửa, có ngu mới không biết điều ấy. Nó hớn hở chạy như tên bắn từ tầng 5 xuống tầng 1 ( nhà nó thiết kế bếp ở trên cùng) để xem con siêu xe trong mơ, khi cửa cuốn mở lên đủ để cho người chui ra thì cái tiếng dream pha boing kia nó đã đi được khá xa rồi. Nó hậm hực đạp đạp cái cửa kính thêm vài cái rồi chửi rủa vì cái độ chậm chạp của nó. Chị cười
    - Thôi bố trẻ ạ, nhà còn gì ăn được không?
    - Có bát mì đang ăn dở. Chị húp nước không?
    - Tró, chị giết mày giờ. Pha chị cốc nước chanh…hôm nay chị…Ọe…
    Chưa kịp nói hết câu chị nó đã cho chó ăn chè ngay phòng khách. Nó bịt mũi lôi xềnh xệch hay đúng hơn thì gọi là dìu bà ấy lên tầng. Khốn nạn. Nhà nó có nuôi chó đâu cơ chứ.

    Một vài hôm sau, nó vẫn phải trung thành với trường ca mì gói và đồ nguội. Chị cứ đi biền biệt suốt. Đầu tiên nó vẫn nghĩ là chị đi vui bạn bè hoặc bận bịu một cái gì đó. Nhưng có lẽ không phải, chị tự nhiên vui vẻ hơn hay hát một mình và đặc biệt chuyên bỏ đói nó cả bữa trưa. Cá biệt có hôm bà ấy đi thông đêm không về, điều ấy làm nó khó chịu nhất. Đầu óc nó không phải là một đứa trẻ mới lớn để mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra lặng lẽ. Tuy nhiên, chỉ chưa biết điều đó là vui hay là gì khác mà thôi. Cảm giác đang phải chia sẻ một người con gái- dù là chị ruột mình, cũng là một điều không được vui cho lắm.

    - alo,Kiên à?- Tiếng người con gái còn trẻ ở đầu dây bên kia.
    - Vâng, xin lỗi ai đấy ạ?
    - Ừm, chị Phương đây.
    - Ơ, chị ạ. Chị đợi chút- Nó gào to qua điện thoại, tiếng nhạc chát chúa trong bar làm cho nó giống như thể là đang chửi nhau với cái điện thoại thì đúng hơn.-Chị đợi chút em gọi lại.
    - Thôi khỏi, em ra quầy đi. Chị đang ngồi đấy chị xin ít phút.
    - Ok.
    Nó dập máy nhét vào túi quần và đảo mắt một hồi, không khó để nhận ra một người con gái còn trẻ ngồi một mình bận chiếc váy ren màu đen bó sát, mái tóc đỏ Bordeaux nổi bật dưới ánh đèn nhấp nháy. Nó tặc lưỡi bước lại gần, dù bên cạnh đang có mấy thằng le ve. Ngồi cạnh chị và tự gọi một cốc wishky.Nó chào lấy lệ
    - Đi một mình hả chị ơi? Vào đây ăn mặc thế này mà lại đi một mình. Chị định khiến cho tất cả các em trong này không dám ngẩng mặt lên nhìn ai nữa à?
    - Cũng biết tán gái rồi cơ đấy à?- Chị lấy tay hất đống tóc lòa xòa trước trán ra đằng sau.- Nói chuyện đây có tiện không em?
    - Ở đây có tai như điếc có mồm như câm thưa chị.- Nó nâng ly lên cười và nhấp một ngụm- Mà anh đâu để chị đi một mình?
    - Hờ hờ…Chị bị đá rồi?
    - Cái gì chứ?- Nó phì cười, cũng chẳng ngạc nhiên lắm vì nghĩ chị đang đùa- Chị đùa nhạt thế? Em thấy anh ấy mắt mũi cũng tèm nhèm đâu, có mù mới dám đá chị.
    - Thật không?- Chị bẹo má nó, rồi đưa tay nâng cằm nó lên nhìn sâu vào mắt nó như thiêu đốt- Em nghĩ thế thật à?
    - Thôi chị- Nó thẳng thừng gạt tay chị ra- Say rồi hay sao ý, hnay có tâm sự gì thế? Chắc giận nhau à? Để em đưa chị về nhé.
    - Nhìn chị này- Chị khoác một tay lên vai nó cười lả lơi- Chị với chị em ai xinh hơn?
    Cái đệch gì thế? Bệnh vãi, có cả thể loại câu hỏi này nữa à? Nó mất một hai giây đần mặt ra dù chưa hiểu có chuyện gì. Nhưng nếu nó cứ tiếp tục lả theo, triển vọng đêm nay nó sẽ thi đỗ trường phi công khá là cao. Sự thật lúc ấy thì nó đúng là diễn ra như thế. Nó cũng mất một vài giây phân vân, cái váy thì khá bó, bờ môi hồng gợi cảm, bàn tay với những ngón tay son đỏ chót đang cào cào trên má nó. Xung quanh có những đứa đang nuốt nước bọt ừng ực. Nó đang cố viện ra một cái lý do gì đó trong đầu để mình có thể làm thanh niên nghiêm túc một chút thay vì đêm nay tập lái máy bay. Cuối cùng viện cớ là không muốn mất mặt trước bọn đàn em là ăn tạp. Nó chỉ cầm nốt ly rượu nên và nuốc cạn một hơi lấy lại bình tĩnh
    - Chị ruột em xinh thứ nhì trên đời, sau người yêu em. – Nó thản nhiên- Nếu không có gì nữa ,em xin phép. Hnay em bận chút. Chị say rồi. Để em bảo đứa nào đưa chị về nhé? Chị đi oto phải không?
    - Không không…- Bà ấy tuột xuống khỏi ghế với chiếc túi xách trên bàn vắt qua vai và giơ ngón trỏ lắc lắc- Chị tự lo được. Chị lo cho chị của em cơ. Bảo chị ấy ăn đồ thừa thì cẩn thận đau bụng. Hờ hờ…chị xin phép.
    Nó nóng hết cả mặt, con chị của nó chắc lại gây chuyện gì ngứa mắt rồi, câu nói của chị Phương tuy ngắn nhưng truyển tải đầy đủ thông điệp đến người nghe. Tuy nhiên nó ngứa mắt cái cách nói vỉa của bà này cái gì mà đò thừa cơm cặn chứ. Nó nóng hết cả một bên tai, gọi giật bà chị lại
    - Chị Phương…
    - Cái gì thế? Muốn đi chơi với chị à? Hihi.- bà ấy vẫn giữ cái điệu bộ nửa say nửa tỉnh với nó.
    - Chị hình như chưa thanh toán.
    Nó bình thản chỉ về phía con bé lễ tân rồi đi thẳng xuống sảnh. Tay nó vẫn đang hý hoáy tin nhắn “ Chị đi đâu về sớm, em muốn nói chuyện”

    Không phải chờ đợi quá lâu như mọi khi. Nó đặt chân về đến nhà đã thấy chị ở sẵn đấy vẫn đang ngồi đắp mặt nạ trong cái phòng quen thuộc. Nó chả thay quần áo, chả nấu mì nấu tôm gì hết dông thẳng vào phòng nhìn chị chòng chọc. Bà ấy cũng trố mắt nhìn lại một hồi lâu rồi bất ngờ cho tay lên che ngực thét lên
    - Mày định làm gì? Mình là chị em đấy nhé?
    - Cái đệch…- Nó tí thì bò lăn ra cười, cái bộ mặt đưa đám nghiêm túc hừng hực mà nó dày công xây dựng bị bà ấy chọc bể.
    - Lên tắm rửa thay quần áo đi, cơm chị nấu úp lồng bàn đấy. Để chị hâm lại cho. Mày hôm nay như thể muốn đánh nhau với tao ý nhở?
    - Đợi đấy, rồi em xuống hỏi tội chị. – Nó phải nín nhịn lắm mới có thể chịu đựng được trước khi bước vào phòng úp mặt vào gối để cười như thằng điên.

    Chị vừa xới cơm vừa dọn thức ăn từ lò vi sóng lên bàn cho nó, vừa hỏi
    - Chắc giận chị mấy hôm nay để mày ăn mì chứ gì?
    - Chưa thèm kể tội cái hôm nửa đêm phải đi xúc cát dọn nồi chè của chị đâu.
    - Uầy, hôm đấy chị say quá. Thôi chị ngoan rồi. Mai lại nấu cơm cho. Nhớ. Không giận nữa, nhìn mặt mày hằm hằm trông xấu bỏ bu.
    - Không phải chuyện ấy- Nó buông đũa thở dài- Chị Phương hnay lên bar.
    - À…- Chị hơi bối rối- Em gặp chị ấy à? Chị ấy thế nào?
    - Em biết hết rồi. Chị có nghe câu con thầy, vợ bạn….
    - Thôi ăn đi cơm nguội. Chị tự lo được.
    - Càng ngày càng chán chị.
    - Ừ.

    “ Chị xin lỗi hôm qua chị say quá, có gì không phải em bỏ qua cho chị”
    Nó ngủ dậy thì đã thấy tin nhắn ấy trong box từ lâu lắm rồi, tặc lưỡi rồi lịch sự nhắn lại
    “ Không sao đâu chị”
    - Em rảnh không, đi café với chị chút- Đâu dây bên kia gọi lại gần như ngay lập tức.Giọng chị Phương có vẻ mệt mỏi.
    - Không chị ạ. Em hôm nay bận rồi.- Nó vẫn nói với cái giọng hờ hững, mặc dù nó vẫn chưa định hình được hôm nay bận cái gì cả.
    - Chị sắp bay rồi. Gặp chị chút không được sao?
    - Cái gì?- Nó ngạc nhiên- Chị mới về mà? Sao đã đi rồi.
    - À, chán lại đi ý mà. Chị thích ở bên Séc hơn.
    - Thế còn cửa hàng.
    - Vui miệng nói thế thôi, chứ chị cũng không định nghiêm túc lắm.
    - À…Vâng.
    - Vậy em không thể gặp chị một lúc được à?
    - Không chị ạ…Em bận.- Nó miễn cưỡng.
    - Chuyện chị Linh…
    - Em không biết chuyện chị ấy.- Nó chưa để chị Phương nói hết câu đã chặn họng luôn – Chuyện chị ấy chẳng liên quan gì đến em cả. Cho nên chị có nói chuyện với em cũng chả thay đổi được điều gì hết đâu chị ạ. Em xin lỗi….
    - Chị không định nói chuyện ấy. Chị có định níu kéo hay gì đâu…ha…ha- Bà Phương bật cười- Chị chỉ nhắc chị Linh cảnh giác thôi- Cường nó là thằng Don Juan khéo léo. Không dễ ăn đâu. Còn chị, quen rồi, chỉ như một trò chơi thôi, mà chị chơi cái gì cũng nhanh chán. Hỳ.
    - Vâng, chị nói thế em cũng đỡ suy nghĩ.
    - Thế chốt lại vẫn không gặp chị phải không?
    - Không… Hỳ.
    - Em vẫn bướng như hồi bé ý nhỉ.- Cười.
    - Vẫn thế thôi chị ạ. – Nó cũng cười.
    - Mà này chị hỏi thật lần cuối nhé….
    - Sao chị?- Nó tò mò.
    - Chị với chị Linh ai xinh hơn.
    - Chị…được chưa.- Nó phá lên cười- Nếu ko nói thế chắc sang bên kia rồi chị vẫn gọi về quấy em mất.
    - Thế sao hôm qua còn chê…- Chị lại nói giọng lả lơi nửa đùa nửa thật.
    - Có những chuyện chị không biết- Giọng nó chùng chùng xuống- Em cũng có nỗi khổ riêng… Sống trong môi trường như thế… Toàn gái… Ăn mặc hở hang và dễ dãi. Tràn đầy cám dỗ… Em vẫn đi sớm về khuya một mình…
    - Chị hiểu rồi….Chị xin lỗi em.
    - Mong chị giữ bí mật giúp em. Ở bên này điều đó vẫn là khó chấp nhận.- Nó xịu giọng- Nếu gia đình em biết…
    - Ok,ok.
    - Chị cho em xin lỗi chuyện chị Linh. Dù gì em cũng áy náy.
    - Không sao, nhanh thôi mà. Rồi chị kiếm thằng khác ngon hơn cho em xem. Có thích không chị giới thiệu cho một anh?
    - Dạ thôi, lạc chủ đề quá rồi chị ạ ==!
    - Thế mai chị đi có tiễn không?
    - Không chị ạ. Em bận thật mà.
    - Ngang như cua. Nhớ đấy.
    - Vâng, chị đi vui vẻ. Hihi.
    - Chị vẫn muốn nhắc chị Linh là…Cường nó không phải đứa đơn giản. Không dễ ăn đâu.
    - Em nghĩ là chị em đủ trưởng thành để lo cho mình chị ạ. Dù là chị em. Mỗi người một suy nghĩ, em không có quyền và cũng không muốn can thiệp và cuộc sống riêng tư của chị ấy.
    - Ok.Thế tạm biệt em. Có duyên gặp lại sau.
    - Vâng, bye chị.
    Nó cúp máy. mịa không văn với bà này một tý thì cứ lèo nhèo mãi không thôi,nhìn đồng hồ mới 8h sáng, quá sớm để dậy nhưng hơi muộn để ngủ tiếp. Đành quyết định lượn xuống nhà xem hôm nay chị cho ăn cái gì hay lại thịt bò như mọi hôm. Vừa gấp xong đống chăn màn thì lại có điện thoại
    - Alo.
    - Anhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh
    - Gì cơ? Sáng sớm đã gọi thế?
    - Ơ, anh hứa hôm nay đi tiếp tế cho em cơ mà.
    - Hôm nào? Tiếp tế cái gì? – Nó ngạc nhiên
    - Anh hứa rồi giờ định xù à? Hic.
    Nó loáng thoáng nhớ ra là hình như con bé đang học quân sự dưới Mai Lĩnh. Cách đây một tuần nó có nhớ hình như trót dại lỡ mồm hứa xuống thăm con bé. Cơ mà hôm ấy cũng muộn quá rồi nó chả nhớ là miệng hứa hay rượu hứa nữa. Nhưng nói chung chắc là nó có hứa thì phải
    - À, tao nhớ rồi. Xuống khu quân sự phải không? Thế mày cần tiếp tế cái gì?
    - Xà phòng, dầu gió, thuốc đau đầu, thuốc đau bụng, lạc rang muối, ruốc….
    - Mày đi học hay là đi picnic thế hả mày???
    - Anh cứ xuống đây thì biết, thiếu thốn đủ thứ. Khổ lắm. Huhu.
    - Khóc vừa thôi. Mai Lĩnh là chỗ nào Chương Mỹ?
    - Anh cứ hỏi cái chỗ vào đại học sư phạm thể dục thể thao ý. Em đang sắp chết rồi đây. Thôi em vào lớp đã .Kẻng rồi. Tý lại phải đi nhổ cỏ.
    - Ừm, tầm trưa tao xuống
    Nó lúi húi lục tủ lạnh được bọc ruốc của bà chị nó ủ trong tủ cũng khá lâu rồi, cả bọc sô cô la nó cũng nhặt luôn tống vào balo. Nhìn chục trứng gà nó cũng tính tống nốt vào nhưng nghĩ lại dưới ấy không tủ lạnh hỏng mất toi thì phí. Chốt lại nhà thiếu thốn đủ thứ, nó quyết định vác xác ra siêu thị một chuyến.

    Sau một hồi mò mẫm mãi với google nó mới tìm thấy cái trường nằm gọn dưới chân một ngọn núi đá vôi nó nhìn thấy cái bảng ghi chữ gì gì đó liên quan đến trường sơ tán của con em cán bộ miền nam. Thảo nào cái chỗ nó cũng ẩn dật vãi cả ra. Nó ngồi ven đường kêu một chai sting ngồi vật vờ ở cổng trường và bóc máy gọi. Một hồi chuông dài, không ai nghe máy, một cuộc…hai cuộc…ba cuộc…đến 6 cuộc chả ai nhấc máy hết. Trời mùa hè, mồ hôi mồ kê bắt đầu chảy ròng ròng. Nó ghét đợi chờ. Đang bực mình thì thấy một đám lố nhố đang đẩy một xe rác to đi ra phía cổng, nó linh cảm thấy cái gì quen quen rồi nheo mắt cố nhìn.
    - Dương Dương…
    - Anh…- Con bé lau vội mấy giọt mồ hôi bết trên trán. Mái tóc ngô ngố của nó bết lại như bị dấp nước. Mặt ửng hồng hết lên đưa tay vẫy vẫy nó rồi hét to- ngồi đấy đợi em chút.
    - Ờ.- nó chưng hửng lại ngồi lại với cốc sting.
    Cái một tý của con bé nhanh hơn của chị nó. Hoặc có thể là do trốn việc thì ai cũng nhanh hơn là trốn chơi. Con bé cầm cái mũ tai bèo phẩy phần phật và than
    - Nóng quá anh ạ. Giữa trưa mà bắt cả tiểu đội phơi nắng.
    - Sao thế? Ai cũng thế à?
    - Không phải, mỗi tiểu đội em thôi. Bị phạt.
    - Sao phạt? Ngoan như mày cũng có ngày bị phạt à?
    - Đêm qua bọn em bật đèn điện thoại học bài thế là bị kiểm tra. Thầy lên thấy trong phòng có bộ bài. Thẩy bảo bọn em đánh bài thế là bắt nửa đêm cả đám đi nhổ cỏ. Được 15p chắc thầy buồn ngủ nên cho bọn em nợ đến giờ. Anh xem, tay xem sưng hết cả rồi đây này, cỏ cào xước cả da.- Con bé xòe hai bàn tay xanh lét có vài vệt xước đo đỏ.
    - Sao không đeo cái găng tay vào, đoảng thế.- Nó nhăn mặt.
    - Anh buồn cười thật đấy. Đi học chứ có phải đi lao động như hồi cấp hai đâu.- Con bé làm mặt xấu lè lưỡi.
    - Đợi tao tí.
    Nó bới bới cái balo tìm cuộn băng thun y tế và ít bông. Sờ đến chai cồn ở thân balo. May quá vẫn còn non nửa. Nó mở cốp lấy con dao bướm xẻ đôi đoạn băng rồi bảo con bé
    - Xòe tay ra, xót đấy nhé.
    Con bé ngoan ngoãn là theo. Nó xóc chai cồn rồi đổ một ít ra bông, mùi nồng cả lên khiến bà bán nước phải nhăn mặt bịt mũi nhưng không dám nói gì cả. Một tay nâng khẽ bàn tay của con bé lên, một tay miếng bông di di nhè nhẹ. Tay tiểu thư, cả đời chắc chưa sờ vào việc nặng mềm mềm, âm ấm trắng hồng như một búp măng. Nó khéo léo rửa cả hai tay rồi dùng miếng thun bọc kín hai bàn tay lại chỉ lộ ra các ngón. Con bé tròn xoe mắt nhìn nó
    - Lúc nào anh cũng thủ mấy cái này trong người à?
    - Ngày xưa đi học bị đánh nhiều, riết thành quen. Tự lo cho bản thân thôi.- Nó tỉnh bơ.
    - Uầy, anh làm gì để mà bị đánh suốt thế?
    - Làm chúng nó ngứa mắt.
    - Hic. Khổ thân anh.
    - Con hâm.- Nó lại toan đưa tay cốc đầu con bé- Đánh cái gì mà đánh, ở HN này dám đánh tao chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi. Đây là cái balo tao hay mang đi phượt nên có ít đồ.
    - À…- Con bé gật gù- Chắc hôm ấy là ngoại lệ.
    - Hôm nào?
    - Hôm ấy ấy…Cái hôm mà anh xin em tí tiết ý.
    - Con ranh, học đâu cái kiểu ăn nói ấy thế.- Nó nhận ra là con bé trêu nên đần thối cả mặt đành đánh trống lảng.
    - Học anh chứ học ai, anh dạy em hư rồi đấy nhé. Ôi chết- Con bé lật đật lấy điện thoai ra nhìn- Sắp đến giờ tập trung đi ăn cơm rồi. Anh vào đây đi. Lại bị phạt nữa thì chết.
    - Ừm, đi gửi cái xe chút đã.
    Nó rút nắm tiền lẻ trong túi ra trả tiền chai sting và nhấc cái balo to tổ bố lên định bước đi. Vừa ra khỏi quán nước như sực nhớ ra điều gì nó quay lại nhặt cái chai C2 đựng cồn trên bàn nhét vào sườn balo rồi mới rảo bước đi tiếp.
    - Sao không bỏ đi anh?
    - À.. kệ nó. Cất đi dùng sau.
    - Nhưng hết rồi mà?- Con bé ngạc nhiên.
    - Không muốn bỏ. Thích thế.
    - Lại dính đến kỉ niệm nào à?
    - Ừm. Cái chai này là chai nước đầu tiên cùng ny cũ uống chung với nhau.- Nó tự nhiên lại bùi ngủi mở lòng tâm sự.
    - Thảo nào.- Con bé lại gật gù- anh thì nhìn đâu cũng thấy kỉ niệm nhỉ?
    - Ừ…
    Thấy nó có vẻ chùng mặt xuống con bé ra điều hối lỗi. Tung tăng chạy ra trước mặt nó xòe xòe hai bàn tay băng bó lên cười toe
    - Anh nhìn này, trông giống siêu nhân không? Hihi. Hồi xưa em toàn buộc khăn quàng thế này.
    - Trông giống như sắp đi đánh nhau thì có.- Nó phì cười và nhớ lại hình như ngày xưa nó cũng thế.
     
    Last edited by a moderator: 28/7/16
    2 people like this.