1. Chào mừng Khách đến với VietWriter.Com, chúc bạn có những phút giây online vui vẻ.

Full Người con gái áo trắng trên quán bar

Thảo luận trong 'Truyện Việt' bắt đầu bởi YbChúcBéNgủNgon, 26/9/15.

  1. YbChúcBéNgủNgon

    YbChúcBéNgủNgon Đệ cứng của Boss !!

    Bài viết:
    160
    Đã được thích:
    97
    Điểm thành tích:
    28

    Chap 4:

    9h sáng chuông điện thoại đổ dồn dập và réo rắt, nó nằm sấp trên giường tay quờ quò con 1280 ném bụp vào góc tường, pin ra đằng pin máy ra đằng máy rồi. 10 phút sau đến lượt con cảm ứng bắt đâu ngứa mồm. Lần này nó đủ tỉnh táo để biết cái của nợ này không có chức năng chống va đập như em đen trắng kia và được nó cẩn thận giấu kĩ trong hộc tủ sau sự ra đi của em iphone tuần trước vì một tội lỗi tương tự nó phạm phải với chủ. Tạm thời thì nó chưa định hình được sáng hôm nay có việc gì hệ trọng mà phải cẩn thận để tới hai cái chuông điện thoại liền? Mấy con cá vàng trong bể đau đẻ hay là sinh nhật của con phốc dưới nhà? Nhưng ít nhất phải dò dẫm dậy tắt chuông đi đã rồi mới tính tiếp được. Rồi như kiểu vô thức hoặc mộng du gì gì đó, nó mắt một nhắm một mở tiếp tục lần mò tìm đường chui vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt. Sáng nay lại dậy khí sớm…
    - Mày làm cái gì mà sáng sớm ra đã xả nước ầm ĩ cả lên thế? Ngáo đá à?- Chị diện dàng cái áo thun to tướng và cái quần nỉ rộng thùng thình như đồ tập hiphop thò cái đầu bù xù tóc che hết cả mắt mũi vào làu nhàu.
    - Móa, chị.- Nó hét lên giật cả mình- chị không có cầu xí à mà cứ phải thò vào phòng em.
    - Tắc, đã thông đâu.- Bà ấy gạt gạt mớ tóc xõa che trước mặt như ma ra, tay vung vẩy cái bàn chải và tuýt kem đánh răng dù đôi mắt vẫn nhắm nghiền- Còn tầng hai mẹ dùng rồi. Mày hôm nay đi tán gái có khác, dậy rõ sớm.
    Nó sực nhớ ra cái lí do hôm nay để chuông cẩn thận, thì ra là thế. Nhưng vẫn cố cãi cùn với chị
    - Sớm gì mà sớm? Hôm qua ở nhà ko phải lên bar, ngủ sớm thì dậy sớm. Chị có đi tán gái không mà dậy sớm thế?
    - Tao chưa bao giờ phải giấu lí do dậy sớm là để đi đong giai hết- Bà ấy phá lên cười sằng sặc bắn tung tóe cả bọt kem đánh răng vào gương còn nó thì đỏ mặt tía tai phụng phịu quay trở về phòng.
    Nó mở tủ quần áo ra lôi trong mớ hổ lốn ngổn ngang và nhàu nhĩ ra một đống quần áo đủ thề loại tuy hơi nhàu nhĩ chút nhưng tất cả đều đã được giặt sạch sẽ. Ngồi ướm ướm mấy cái áo, đầu tiên nó định mặc một cái áo phông trắng có vân nổi đen hình cá chép nhưng laik tặc lưỡi bảo thôi, nhìn thế giống đi đòi nợ quá, cơ bản nó thích mặc áo phông nhưng mà ko có cái nào đủ dài để che hết cái đống hổ lốn đen sì sì trên tay nó lúc này, mà mặc áo phông dài tay vào thời tiết như thế này thì đúng là hơi điên, mà chuẩn hơn là quá điên. Chị đứng dựa cửa nhìn nó lựa đồ mãi, bất giác bà ấy mỉm cười nói như thể đã biết hết tâm trạng của nó:
    - Sao không mặc cái sơ mi trắng dài tay ý?
    - Ở đâu em làm gì có?- Nó mắt tròn mắt dẹt ngạc nhiên.
    - Hôm sinh nhật mày lâu lâu rồi, mẹ tặng mày vất chỏng chơ một chỗ có thèm mặc đâu. Đợi chút để chị đi lấy.
    Nó mặc thử cái áo sơ mi và đóng thùng gọn gang trong cái quần đùi, nhìn qua gương và tặc lưỡi, cũng được. Cảm giác như sắp sửa đi hẹn hò.
    - Quần ka- ki nhớ?- Chị giơ cái quần đứng đắn tử tế màu long chuột lên dứ dứ như kiểu nhử nó.
    - Không, quần bò.- Nó làu nhàu.
    - Mày điên hả mày? Ai mặc thế? – Chị cốc đầu nó- Hay quần vải?
    - Không, chị mang em cái túi lên với em lấy cho nó cái thẻ sinh viên.
    Chị huýt sáo vui vẻ vừa đi vừa nhảy xuống tầng dưới, bước chân huỳnh huỵch trên sàn gỗ cầu thang. Nó bấc giác cười, nhìn chị như một đứa trẻ con và nó cũng thế. Tại sao nó lại phải đứng đây thử đồ chứ? Vì một đứa con gái xa lạ không quen biết, thậm chí không cả biết được tên họ đầy đủ mà khiến nó vất đi bao nhiêu quy tắc tự đặt ra cho mình bấy lâu nay về cách ăn mặc? Còn chị, thì đang đứng đây chỉnh cho nó từng li từng tí một như thế hôm nay nó có một buổi ra mắt trọng đại không bằng. Đơn giản chỉ là đi trả giấy tờ, không phải hẹn hò, không phải đâu. Chắc chắn thế…
    - 3 cái bút bi Thiên Long, hai bịch giấy thấm, một thỏi son bóng…ặc…ặc…dăm trăm xiền lẻ... cái gì đây?À thẻ học sinh…Cơ bản là đồ của gái nhà lành.
    - Thế gái không lành thì có có cái gì?- Nó trêu chị.
    - Ba con sói, thuốc trị nấm, kem bôi trơn…cơ mà xin lỗi em yêu- Mặt bà ấy vênh váo- chị em rất lành lặn và không dùng túi xách.
    - À mà, đưa em cái thẻ thôi. Còn lại cất đi cho con dở hơi ý.- Nó đổi nhanh chủ đề để tránh bước vào một cuộc xung đột miệng mới mà nó sẽ cầm chắc phần thua với con chị đáo để này.
    - Ôi cha mẹ ơi, không để ý giờ mới thấy mã CODE này. Hiu hiu.- chị nó bơ cái yêu cầu của nó ôm chặt cái túi trước ngực rên rỉ.
    - Là cái gì?- Nó nheo mắt tỏ vẻ khó hiểu khi nhìn thấy con chị ôm cái túi cũ cũ bẩn bẩn như thể báu vật.- Ăn được không?
    - Ăn cái cục cờ ý. Lv monogram, tình yêu bấy lâu nay của chị, sao chị không nhận ra em sớm hơn cơ chứ.huhuu
    - Đắt lắm à?
    - Không đắt, độ khoảng từ 10 đến 20 vé là mua được thôi. Hức…hức…tại sao em lại nằm trong tay một con ranh con như thế thật là thiệt thòi cho em quá đi mà.- Mụ ấy ôm cái túi nghẹn ngào như thể tìm được đứa em cùng cha khác nội thất lạc bao ngày.
    - Dở người, đưa đây em cất đi nào, rách của nó bây giờ.
    - Không không.- Bà ấy ôm chặt cái túi cuộn tròn người như con cuốn chiếu.- Mày phải cướp tình yêu lại cho tao, nhìn nó giữ cái túi này, nhếch nhác vãi lồng,da sắp hỏng mịa nó hết rồi, ít nhất cũng phải bảo quản cho nó cẩn thận chứ. Ôi mẹ ơi, cả một gia tài.
    - Tài cái quái gì, hôm nào đi chợ đêm đầy, em mua chị chục cái về treo cả trong chuồng xí mà ngắm. Loại ranh con ý mà dùng túi nghìn đô, chắc mai cóc cũng biết bay mất. Giờ hàng khựa nhiều lắm, khổ thân chị tôi chưa được dùng hàng hiệu bao giờ nên bị lừa.
    - Mày khinh tao vừa nhé.- Bà ấy hùng hổ lật lật cái túi trước mặt nó- Chưa dùng nhưng ít ra tao cũng được nhìn thấy rồi, nhìn cái khóa đây này, vàng 24k đấy, bản EU. Bản cho thị trường châu á thường chỉ 18k thôi. Hàng fake thì đường chỉ đều nhưng không phải đều theo kiểu may thủ công mà đều theo đường máy, da cắt không lẹm vào chữ LV, vết cắt ngọt…
    Đại khái là chị còn blah,bloh một hồi dài giảng giải cho nó về ngành công nghiệp thời trang da dê ở một xứ sở xa xôi nào đó. Cơ mà nó nhanh tay phũ phàng giật phắt được cái túi trong lúc bà ấy đang diễn thuyết, lấy cái thẻ đút tọt vào túi quần và bảo
    - Không quan tâm, cái đấy lúc nào chị đi gặp nó mà tâm sự. Cho em xin cái thẻ đã. Tạm thời em tịch thu cái túi, chị mà giữ thì hàng ngày hôn nó không thôi cũng mòn túi của nó mất, em không đền được.
    ….
    Độ hơn tiếng sau nó đã ngồi chọc chọc miếng chè khúc bạch trắng ởn trong một quán nhỏ kiểu dạng trà sữa teen còn con bé thì ngồi đối diện huyên thuyên líu lo đủ chuyện trên trần đời về trường lớp. Hết việc nó bắt đầu quay ra nhìn trộm và săm soi, con bé mặc bộ đồng phục chẳng xinh như nó đã thấy hôm đầu trên bar và cũng chẳng sang hay là dễ thương như khi nó mặc váy, nếu không nói ăn mặc kiểu này khiến con bé lùn đi và cái kính nô-bi-ta nửa mùa to tổ bố kiểu trên mặt như kiểu dán thêm một cái tem “mọt sách giả cầy”. Tuy nhiên nó biết nhìn nó lúc này chẳng khá khẩm gì hơn khi diện một bộ đồ lai giữa công sở và chuẩn bán hàng đa cấp : quần âu – áo sơ mi trắng- giày tây, ngứa ngáy và bức bối trong cái đống lùng nhùng đích thân chị gái yêu quý duyệt cho này, không ra học sinh cũng không ra đi làm, thật sự nó cảm thấy giống….
    - Ê, Dương, lái xe mới à?Nhìn kute thế,hihi. Mấy lão già đeo kính đâu rồi? Hôm nay papa đặc cách cho giai trẻ đi thế. Tí bọn chị đi nhờ xe với nhá- Một con bé khác đi cùng một đám lau nhau bước vào cửa quán vẫy tay gọi gọi cái đứa con gái đang ngồi đối diện nó đây.
    Ừ đúng mẹ nó cái suy nghĩ trong đầu nó luôn, giống một thằng lái xe. Nó nóng ran từ tai tới mặt, bóp méo cả cái thìa, định xổ một tràng, “Giao thông”, “phụ khoa”, “mẫu thân”…nhà đứa nó động chạm tới nhân phẩm của mình thì con bé đã nhanh chân hơn đứng dậy cười toe:
    - Không phải đâu, anh em đấy chị ạ. Anh em qua đưa giấy tờ thôi, tí nữa em đi theo xe của trường.
    Nó dịu dịu đi một tí, khẽ nhe răng cười. Thôi dẫu sao cũng không thể làm mất mặt “em họ” vì một cái lí do vớ vẩn nào đó được.
    - Ù uôi, có ông anh thế này mà giấu nhé, làm mối chị đi.- Một con bé ra điều là chị cả của cái đám ranh con tiến lại gần xăm xoi nó.
    - Cái này phải hỏi anh em chứ?- Con bé lắc lắc tay nó- Anh có làm quen với chị cùng lớp em không?
    - Không- Nó cộc lốc trả lời, nửa ngượng nửa giả tỉnh bơ.
    - Ơ sao thế?- Con bé ngạc nhiên, còn đứa kia thì tẽn mặt lại như thể bị xúc phạm lắm vậy.
    - Tao sợ đi tù.
    - Vãi cả đi tù. Anh em vui tính quá đấy Dương ạ.
    - Cảm ơn, em quá khen.- Nó cười nhạt.
    - Anh đang làm gì ạ?
    - Anh ấy làm kế toán ở ngân hàng gần trường mình.
    - Thế à? Thế để chị đoán nhé, không phải anh họ thật đúng không?- đứa kia cười đầy ẩn ý.- Người nhà Dương sao lại có thể làm công chức quèn thế được.
    - Thế người nhà em làm nghề gì?- Nó quay sang hỏi cái Dương.
    - Ơ…không…
    - Xời, nhất định là không làm nhân viên quèn đâu anh ạ. Định la liếm hả không có cửa đâu anh ơi.
    - Xin lỗi, chắc hàng ngày em được liếm và bị liếm nhiều quá nên nhầm, lưỡi anh rất ngắn- Nó lè lưỡi- Còn lưỡi em chắc phải dài từ cửa vào đây, anh còn thấy có vệt đen nữa, không chừng là đốm hoặc em liếm phải cứt gián rồi đấy.
    - Anh… anh là cái đồ vô văn hóa…- Đứa kia hậm hực bước đi, lấy tay bịt bịt rồi phẩy phẩy trước mũi -Thôi chị đi ăn ở chỗ khác, ở đây bốc mùi ngột ngạt khó chịu quá.
    - C*t nát nhảy lên làm người.- Nó lầm bầm.
    - Anh bảo cái gì cơ?
    - À tao bảo chè này khó ăn.
    - Em nghe thấy rồi đấy nhé.- Con bé nhăn mặt.
    - Thì sao? Mày định làm mẹ tao chăng?
    - Cô giáo dạy nói tục là xấu lắm.
    - Xin lỗi tao đang học thì cô giáo nghỉ học lấy chồng chưa học tới bài đấy.
    - Anh nói chuyện rõ hay.
    - Có sao, nhà tao mất dạy quen rồi.
    - Em không có ý đó…- Con bé lí nhí.
    - Xời, chả quan trọng mày có ý đó cũng không sao, cái loại ranh con vắt mũi chưa sạch chúng mày cậy nhà có nắm tiền, tí tuổi đầu học đâu được cái thói khinh người, ra đường có ngày để người ta cho ăn đất một lần mới khôn ra được.
    - Anh để bụng chuyện chị ấy nói anh là lái xe à? Chị ấy không có ý gì đâu. Tốt mà.
    - Ờ. Tốt- Nó nhại lại chữ tốt một cách dè bỉu.
    - Hóa ra anh cũng chấp nhặt và trẻ con thế. Hihi.
    - Liên quan?
    - Hẳn là như thế rồi.- Con bé cười- Em cảm ơn anh về cái thẻ nhé,hihi. Lúc nào có tiền em mang trả sau.
    -“Hẳn là như thế rồi”- Sao mày nói mày chưa đủ 16 tuổi?
    - Thì đúng thế mà?- Con bé ngạc nhiên?
    - Thế mà đi thi học sinh giỏi quận?
    - Thì sao ạ?
    - Trước tao học chỉ có lớp 12 mới thi quận thôi.
    - Thì đúng thế.
    - Lớp 12 mà 16 tuổi cái cmm à?- Nó văng tục.
    - Em xin lỗi em đùa, hihi.
    - Đưa bố cái thẻ đây.- Nó chồm người lên giằng cái thẻ từ tay con bé, về gặp ông già mày nói chuyện cho rõ, hay mày bị khó đẻ, đẻ từ năm “9x” tới “9x+2” mới ra?
    - Không không thật ra hồi mới vào mẫu giáo em quá thông minh luôn là học sinh gương mẫu nên được đặc cách lên thẳng cấp, không phải em khai gian tuổi đâu, lớp 12 nhưng mà em mới có 15 tuổi mấy tháng thôi.- Con bé phát hoảng lên khi nghe thấy nhắc tới ông già.
    - 15 tuổi 24 tháng hả?- Nó trừng mắt.
    - Không, xem nào- con bé ngước ngước đầu lên nhẩm nhẩm tính- 15 tuổi 8 tháng 9 ngày. Hifiiiiii.
    - mày luyên thuyên nữa thì liệu hồn.- Nó đưa tay toan cốc đầu con bé, xong nghĩ thế nào lại dừng lại mà chuyển sang vất cái thẻ học sinh lên mặt bàn, cử chỉ ấy là quá thân mật đối với vị trí của nó lúc này.

    Những chuyện còn lại ở quán nước, không có gì đặc biệt…
    Chuyện tối hôm đó gia đình nó đi ăn cũng vậy. Nói chung không đem lại kết quả gì khả quan. Vẫn thế….

    10h nó có mặt trên bar với vị trí trông xe, đang ngồi chém gió với mấy anh em về “cỏ”, khoái nhất một ông anh nhà dưới Thường Tín, lơ ngơ mấy năm nay rồi chắc do hút nhiều. Được cái kinh nghiệm của ông này về mấy khoản ấy thì đúng là vô bờ bến, cỏ loại nào bố ấy cũng chơi hết, nhà tự trồng dùng thay thuốc lá và thuốc lào. Nhưng miệng nhất mực khăng khăng, các chú thích anh mời một hơi chứ đừng nghiện như anh là đời vất đi.
    Tự nhiên một thằng an ninh vỗ vỗ vai nó:
    - anh ơi, có khách gọi.
    - Ai?
    - Không biết, một em xinh xinh trẻ trẻ, ngon lắm.- Thằng kia cười cực đê tiện.
    - Vãi cả hàng, tao có quen ai thế đâu?
    - Thôi số anh có số hưởng rồi, hết em này đến em khác. Anh lên đi không em nó đợi.
    - Đeo’ lên. Next, bố mày đang chém gió.- rồi nó quay sang ông anh kia- anh ơi, thế hút nó có phê hơn thuốc lào không?
    - Mày hỏi như cắn và đýt, không phê hơn thuốc lào thì hút làm gì.- lão kia nhắm mắt phê pha.
    Được 1 lúc…
    - anh ơi.- Lại thằng an ninh khi nãy.
    - Gì?- nó gắt gỏng- tao đã bảo là không lên mà, hôm nay đau đầu.
    - Con bé bảo là bạn của bạn anh?
    - Tao làm đ’ gì có bạn nào?
    - Nó bảo là bạn của Dương muốn gặp anh chút ạ.
    Dương??? Tự dưng nó giật mình. Là thế nào đây? Sao lại có đứa biết mình với con bé ấy?Hay là ông già nó giở quẻ??? Nó bật dậy như tôm không quên chào mấy ông anh Hàng Cỏ
    - Em đi lên đây tí, mấy anh để ý xe, có thằng cứ lảng vảng đằng kia định bẻ gương hay sao ý.
    - Rồi rồi, đi đi.
    Nó theo chân thằng an ninh bước ra đằng sau cánh cửa phủ nhung dầy cả gang tay là một thế giới khác, mùi nước hoa thoang thoảng thôi nhưng xộc thẳng vào mũi và đủ nồng để không ai biết bàn bên cạnh đang uống rượu gì, hút shisha hương gì. Đèn chói lòa đủ màu nhưng lấn át bởi ánh chớp giật. 10h đêm đang là giờ bắt đầu lên nhạc, các con giời đang hưởng thụ. Nếu không phải vì sợ bị chê là vô duyên và quê mùa nó sẽ bịt tai lại cho cái âm bass chói tai này đừng có thúc ầm ầm vào màng nhĩ. Lần khuất vào một bàn vip nằm trong góc, lố nhố khoảng vài đứa có đôi có cặp đang ôm ấp nhau. Thằng an ninh đưa tay chỉ và nói
    - Đây anh ạ.
    - Ừ.
    Rồi hắn lỉnh đi nhanh như thể vội vàng lắm bỏ mặc nó đứng đây thộn mặt ra nheo mắt nhìn xem ai trong cái đống hổ lốn kia là người quen hay người lạ. Nhưng ít nhất là không có lão già nào ở đó? Chẳng lẽ lão định thuê dân chơi phố huyện tới củ hành mình chăng?
    - Chào anh giai.- Tiếng con gái lảnh lót ( nhưng thật ra cố hét lên để nó nghe thấy)
    Nó biết điều ngồi phịch xuống một cái ghế trống đối diện để hai bên có thể nói chuyện với một mức vô-lum vừa phải.
    - Chị hỏi tìm em ạ?- nó gãi tai cười và cố nhìn xem trong cái ánh đèn nhập nhoạng này cái đứa gọi nó là ai.
    - Ngồi xuống, đứng chắn mặt ai đấy- Một thằng quát nó.
    - Không nhận ra em sao?- Tiếng con gái trong góc tối
    - Em xin lỗi, em hay quên quá, chị có thể nhắc em được không ạ?- Nó bẽn lẽn gãi tai.
    Một thằng choai choai cười cười khinh cái vẻ quê mùa của nó, như thể sắp nhổ ngụm rượu trong mồm ra mà bảo “ mày dỏng tai lên mà nghe các sếp báo danh đây”, con bé kia hất mấy lọn tóc xoăn lòa xòa trước trán ra ghé gần sát vào mặt nó cười – có xu hướng là cười gằn theo kiểu bề trên bố đời
    - Mới gặp nhau sáng nay mà sao ông anh quên em nhanh quá. Em là Thủy bạn cùng lớp Dương.
    - À- nó xì một tiếng rõ to nghĩ bụng thế hệ trẻ giờ sướng thật sáng đi thi học sinh giỏi tối lên bar ăn mừng- Có việc gì đây bạn? Mời mình lên uống rượu chăng?
    - Dạ không, à mà có nếu anh có nhu cầu, anh trông xe dưới ấy vất vả chắc chả biết mùi rượu tây là gì đâu nhỉ?
    - Thôi mình ko dám uống, sợ uống không quen lại nghiện thì sau này không có tiền uống tiếp.
    - Ôi lo gì.-con kia phẩy tay- Nhà Dương nó giầu lắm, anh mà vào đấy khác gì chuột sa chĩnh gạo. Nhưng mà không biết Dương nó có biết anh làm đây không nhỉ? Hay là vẫn nghĩ anh là anh nhân viên ngân hàng gần trường đây.
    Nó “à” một tiếng trong bụng, thì ra là con này đang định đe dọa nắn gân gì mình đây,nó nhìn nhanh mấy thằng bên cạnh. Có vẻ là khách quen mà nó thì lon ton xung phong xuống làm trông xe được mấy hôm nay rồi, chắc chúng nó không lạ gì cái đưa hay dắt xe cho chúng nó nữa.Nó định bụng làm cho con bé thỏa mãn chút
    - Dương biết hay chưa thì sao hả bạn?Mình có đi ăn trộm ăn cắp gì đâu mà phải giấu diếm.
    - Nhìn xem…- con bé cười khinh bỉ- Sáng nay nhìn anh còn ra cái hồn người, giờ có khác gì thằng lưu manh ở quê lên không. Sẽ ra sao đây nếu Dương biết anh làm cái công việc mạt hạng này?
    - Thế bạn thì sao? Bảo nơi đây mạt hạng sao còn đặt chân tới, đây là chỗ cho học sinh cấp 3 sao?
    - Tôi á? – Con bé chỉ tay vào người trợn mắt nhe răng- Tôi thích thế đấy? tôi có tiền vào đây cho người ta phục vụ có sao không? Anh nhìn lại mình đi, chỉ cần mai tôi dẫn Dương tạt ngang qua đây thôi, đời anh vui luôn
    - Bạn muôn sao?- Nó lí nhí cúi gằm mặt dù bụng cười thầm cái suy nghĩ trẻ con của cái lũ này.
    - Cũng bình thường thôi. Một là anh phải xin lỗi tôi. Hai là từ giờ mỗi khi tôi đến đây anh phải kính cẩn phục vụ từ dắt xe cho tới bưng bê,và gọi chúng tôi là anh chị. Ok. Nếu thế thì mọi chuyện sẽ được giấu kín. Ít nhất là nếu Dương nó có biết cũng chẳng phải cho tôi nói.
    Nói thộn mặt ra ( dù bụng đang cố nhịn cười) nhìn cái bộ mặt thỏa mãn của con ranh ấy. Bỗng một tiếng nói nhỏ nhỏ ở sau ghế của con bé khiến con ấy giật mình co rúm người:
    - Dư lào? Dư lào có chuyện gì ở đây thế này?- Chị nó đang chống hai khủy tay lên thành ghế thở phà vài hơi thuốc vào tai con bé.
    - Ơ, chị…chị…- Mấy thăng ku thấy người quen giờ mới bắt đầu mở mồm- Chị ngồi đây làm với bọn em vài ly.
    - Chị không rảnh, nghe đồn các chú đang cho người trêu nhân viên nhà chị.- Chị mình ngồi phịch xuống cái ghế bành vắt chân lên nhau tay vẫn cầm điều thuốc làm duyên.
    - Đâu mà chị ơi, bạn em đây muốn nói vài chuyện với cậu này thôi.
    - Chuyên gì thế em gái xinh đẹp?- Chị đánh mắt sang bên con ranh kia.
    - Không phải chuyện của chị.- Nó hậm hực- mất vui, ai mời mà chị qua.
    - Haaahaaaa- Chị phá lên cười- em gái đây còn trẻ nói chuyện rất vui, chị rất thích. Nhưng mà- chị trừng mắt gằn giọng- ở nơi đây mà nói như thế có ngày vào viện đấy em ạ.
    - Chị dám?- nó giương mắt thách thức.
    - Sao không dám đây?
    - Thôi mà chị đừng chấp trẻ con, nó còn bé mà.
    - Các anh nói gì thế? Tưởng các anh dân chơi thế nào? Để em bị bắt nạt mà không dám nói lại à? – Quay sang chị mình- Để tôi nói cho chị biết, bố tôi làm trên văn phòng chính phủ ( vãi loành) chị dám động đến một sợi tóc của tôi, bố tôi không để cả nhà chị yên, không để chỗ này yên ổn làm ăn.
    - À à,- chị gật gù ra vẻ hiểu hiểu, rồi bất ngờ bà ấy nhoài người lên trong tay có sẵn một con dao gọt hoa quả không biết thủ từ lúc nào dí sắt vào mặt con bé, một tay nâng cằm nó lên và cười- Chị đâu có dại mà dây vào nhà em ở đây, nhưng mà….em biết đấy…biết đâu một ngày nào đó…em đang đi trên đường tấp nập và đông đúc…- bà ấy lim dim ánh mắt mơ màng- bỗng rầm một tiếng…một chiếc oto, à thôi xe máy thôi cũng được, đang đi với tốc độ cao cán ngang qua người em…bình tĩnh nào, đừng sợ- Bà ấy lấy lưỡi dao cạo cạo mấy giọt mồ hôi trên khuôn mặt tái mét của con bé- không chết đâu, nhưng mà…đau đấy, què hai chân. Lúc ấy á… chị sẽ đền, chị hứa, tai nạn mà tránh sao khỏi, chị hứa là nếu cần đi tù, sẽ có người đi, nhưng mà cô em xinh tươi thế này, mà cả đời tập tễnh với đôi nạng và chiếc xe inox…cũng phí…nhở…
    - Chị… dám…- Mặt con ranh tái ngắt , không còn hột máu nào lắp bắp như người bị động kinh.
    - Sao không hả em? Em đang ở đâu đây? Trường học sao? Bọn chị là dân xã hội, bọn chị làm việc nó cũng rất…xã hội.Thôi nào cô em xinh xắn- chị nới lỏng tay- uống nốt ly rượu rồi về đi, quá giờ phát chúc bé ngủ ngon rồi.
    Con bé hoảng hốt vùng dậy chạy như bay ra cửa và ném lại cho nó một ánh mắt hằn học. Một thằng có vẻ là bồ con bé chạy theo như phim, không quên cầm hộ nó cái túi xách bỏ quên:
    - Thủy, thủy…đợi anh…
    - Tình hình là mình phá mất cuộc vui của anh em nhỉ?-Chị cười
    - Chị làm em khó xử quá đi.- Một thằng gãi đầu.
    - Chúng mày có biết chúng mày đang “quay”ai không?
    - Bọn em cũng biết là chị coi trọng nhân viên, nhưng mà đâu đến nỗi phải thế. Cái gì cũng có thể từ từ nói chuyện được mà.
    - Giới thiệu với chúng mày nó là em ruột tao.- Chị cười khẩy.
    - Ôi cái đ…, em xin lỗi, em có mắt mà không thấy núi Thái Sơn.- Một thằng cuống quýt, tay trái cầm chai tay phải cầm cái ly rót đầy đưa tận tay nó- Em xin kính anh một ly, bọn em không biết, nếu biết đã không đùa anh thế ạ.
    Nó nhận lấy cái ly, chầm chậm dốc ngược xuống bàn và nói
    - Hết việc nhỉ? Mình xin lỗi, mình không dám uống, sợ uống không quen lại nghiện thì sau này không có tiền uống tiếp.- Nó nhại lại chính câu ban nãy của mình. Thôi xin phép mọi người cứ vui vẻ, chào chị em xuống trông xe.
    - Đứng lại đã.- Chị nó quát.
    - Dạ?
    - Lần sau bỏ cái thói ấy đi, đứng ở đây phải biết mình là ai. Chuyện không đáng phải cư xử thế đâu, đừng ra vẻ mình là một thằng cu li.
    - Em biết, em xin lỗi chị.
    Rồi nó quay người đóng sầm cửa một phát, chẳng ai để ý hết, tự dưng nó thấy cồn cào khó chịu. Vòng xuống sảnh, nó dắt xe đi về.
     
    Last edited by a moderator: 28/7/16
    2 people like this.
  2. YbChúcBéNgủNgon

    YbChúcBéNgủNgon Đệ cứng của Boss !!

    Bài viết:
    160
    Đã được thích:
    97
    Điểm thành tích:
    28

    Chap 5:

    … “ Mày là khắc của cái nhà này, rồi chúng tao đến mạt vận vì mày thôi….”- Mẹ chỉ thẳng tay vào mặt nó xỉ vả.
    … “Số cậu không hợp thổ, sau 2 giáp thì không bao giờ có thể ở trong nhà được quá nửa năm…Gia đình nên tính chuyện cho ra ở riêng…” mụ đồng cốt nói giữa làn khói mờ mờ ảo ảo của hương trầm trong phủ X, phủ của tất cả các dân anh chị đất Hà Thành đều phải qua thắp hương vái tổ trước khi lập nghiệp….Nhà nó vẫn giữ thói quen đến đây xem điều hay sự dở
    …. “ Mày khôn mày lớn thì bước ra khỏi nhà tự kiếm ăn, đừng ở đây phá nữa rồi kéo cả nhà chết theo mày, cútttt….” Chị nó mắt mòng mọng nước vừa nói vừa nấc….

    Tất cả những hình ảnh ấy xoáy sâu vào đầu, quay loạn lên như chong chóng, nó cảm giác như mình đang tụt xuống một hố sâu thẳm và hút, tay chân cứng đờ, mắt tối dần và nghẹt thở. Nó muốn vùng vẫy, muốn nói gì đó, muốn biện minh với mọi người, nó đang làm gì? Nó đã làm gì để mọi người phải xua đuổi nó? Nó muốn gào lên rồi như có bàn tay ai đó bóp nghẹt lấy cổ họng.
    “ Chát!....” Mặt nó đau rát nóng bỏng…hai mắt mở bừng, nhìn cái ánh mờ mờ xuyên qua rèm trên cửa sổ…nó tạm thời chưa thể đoán được giờ là chiều hay sáng. Đưa cánh tay lên quệt ngang trán…ướt sũng. Nó với tay tắt cái điều hòa đang ở mức 16 độ, thảo nào lạnh quá, lạnh tận tới xương sống lưng.
    - Mày đừng để lạnh quá thế, 26 độ thôi, cảm lạnh đi mẹ nó bây giờ.
    - Em đắp chăn lông mà. Kệ em.- Nó dụi mắt càu nhàu. Cố cãi vớt thêm.
    - Tiền điện ai trả? Tháng vừa rồi 5tr tiền điện đấy, mày liệu mà….
    - Tháng sau chị đưa em 5tr tiêu thôi, còn đâu để mà đóng tiền ăn với tiền điện, được chưa?- Chưa để chị nó hết câu nó đã hậm hực cắt lời, mới sáng sớm mở mắt ra đã chạm tới chuyện tiền nong.
    - Đấy là tao nói thế, dạo này mày bóng đè hơi nhiều đấy.- Chị thấy nó căng đành đánh trống lảng.
    - Vầng.
    - Hay đi xem đổi hướng giường.
    - Vẽ chuyện, để tiền ấy để đóng tiền điện.
    - Mày rõ dở hơi…
    - Chị này…- Nó tự nhiên lại thở dài- Năm nay em 24 phải không?
    - Cả mụ là 25 rồi.
    - Thế là trên 24…- Nó nhìn vào … tường nhưng ánh mắt xa xăm.
    - Thì sao? Tính đánh đề hả? Nam thò nữ thụt, sinh dữ tử lành.
    - Không- Nó bỏ qua cái câu đùa châm chọc của chị- tại dạo này em thấy mơ cái gì đúng cái đấy. Chẳng biết sao nữa, cứ như cái điềm…
    - Hay giờ lên phủ thắp hương với chị đi?
    - Nhưng em buồn ngủ quá- Nó lại phụng phịu nằm cắm mặt xuống giường, chổng mông lên giời.
    - Đi…Từ lúc về tới giờ mày chưa lên lễ tạ đâu đấy- bà chị kéo tay nó lôi xềnh xệch ra khỏi giường như lôi cái bị rách
    Cuối cùng thì phần vì chị lèo nhèo quá nhiều bên tai, phần vì cái đức tin vào ma quỷ thánh thần cũng khiến nó phải dậy mà lò dò chuẩn bị vào phủ. Phủ là một tòa nhà 7 tầng tọa lạc trên 1 con phố cổ ở nội thành. Cả 7 tầng nhà ấy được chủ nhân của nó ưu tiên cho việc thờ phụng với các phòng riêng biệt giữ các chức năng khác nhau. Hầu đồng, bói, xem quẻ, xem tướng, thờ phụng, giải hạn, làm lễ, xem phong thủy… đều nằm hết ở đây. Tầng trên cùng là ban thờ các loại, nó đi một vòng dọc từ ban sơn trang qua ban mẫu rồi vòng sang tam bảo, trần triều và quan âm bồ tát, căm hoa, thắp hương dâng lễ, thay nước ở mấy cái chén cáu bẩn đen ngòm và tự nghĩ “ Thánh sẽ uống nước bằng cái này sao”… Không khí nóng và ngột ngạt, cảm giác khó thở hơn bình thường như có hòn đá tảng đè lên ngực mỗi khi nó ở đây…không đúng hơn là giống cảm giác mỗi lúc bị bóng đè. Chị nó lí giải cho cái cảm giác đó là vì âm khí ở đây nặng, vong lởn vởn khắp nhà, nó hy vọng là không phải thế không chắc nãy giờ nó dẵm lên chân cả chục vong rồi, vong lại quở thì bỏ bố…
    - Năm nay có hạn lớn đấy- Bà đồng già nheo nheo mắt nhìn nó.
    - Cháu năm quái nào chả có hạn.
    - Kiên, ăn nói tử tế- Chị quắc mắt nhìn nó thì thầm, rồi quay sang nhỏ nhẹ- Cả hai chị em cháu hả bác?
    - Cả hai đứa, thằng này bị họa sát thân, chú ý sau lưng có kẻ đâm lén, còn mày họa tai ương thôi nhưng khổ tâm đấy.
    - Có làm lễ được không hả bác?
    - Lễ lạt chỉ là cái cớ bình tâm, tai ương đi qua là không tránh khỏi, có người biết trước thì lo sợ, có kẻ biết trước thì vững tâm đối mặt. Không giải được đâu.
    Nó bắt đầu chả quan tâm vào mấy câu nói của mụ đồng già nữa mà quay sang ngắm nghía “điện”, nó sợ ma, nhưng ít mê tín. Mẹ nó và chị thì khác, cực tín cơ mà lại đ’ sợ ma. Mấy cái câu nói của bà ấy đối với nó ngang mấy định lý toán học hay vật lí gì đó, có nghĩa là sẽ không tiếp thu vào đầu được mấy. “Mẹ tổ, con mãng xà kia to vật, không biết bằng nhựa hay là giấy bồi nhỉ? Kinh chưa, nhìn cái lớp vàng mạ kia ảo ảo, thế mà lần trước bà ấy chém là dát vàng thật hết hơn 3 chỉ. Đùa chứ, hương trầm thơm vãi, trầm thật hay trầm giả ấy nhở? Lúc nào bảo mẹ mua đốt cho sang bàn thờ”… Đấy mới chính là những suy nghĩ đang hành hung tâm trí nó lúc bấy giờ…
    “Tít tít tít”
    Tiếng điện thoại của nó nổi bật hơn cả giữa không gian tĩnh lặng tràn đầy tiếng thì thầm thủ thỉ như vong của bà chị với mụ đồng già. Chị nó nhăn mặt còn bà ấy khẽ lầm bầm đủ cho 2 chị em nghe thấy về phép văn minh lịch sự chốn công congwj. Nó giả vờ ngượng nghịu gãi đầu, gãi tai rồi cắp mông ra ngoài đọc tin nhắn.
    “ Anh đang làm gì?”- Áo trắng nhắn, đệch, nó cũng không hiểu là trong lúc say sưa hay là ngáo ngơ gì mà nó lưu số điện thoại con ranh ấy là “áo trắng’- tí nữa đổi.
    “ Đang đi lễ? Làm sao?” đang định gửi tn xong nó lại thấy áy náy khi tỏ thái độ với sự quan tâm của con bé một cách cụt ngủn và cục cằn thế nên đành thêm câu hỏi vớt “ Thi tốt không?”
    “ Dạ tốt”
    “Thế mày nhắn cho tao làm gì? Trả thẻ hay đòi túi”
    “Dạ không, em không được nt ạ?”
    “Tốt nhất là thế”
    “ anh có rảnh không?”
    “ không, làm sao?”
    “không sao ạ, em hỏi thế thôi”
    Nó rút điện thoại ra gọi thẳng:
    - Nghe tao nói này, tao không biết mày đang nghĩ cái đ’ gì, nhưng tao và mày hoàn toàn không có quan hệ gì với nhau, hiểu không? Đừng có lăn tăn vì chuyện tao nói mày giống đứa nào, hay là hôm ấy tao làm gì mày? Mày đừng có lèo nhèo nhắn tin hay gọi điện cho tao, tiền cảm thấy ko trả được thì tao cho. Thế nhé, tao không muốn dây vào mấy loại tiểu thư như chúng mày.
    Rồi nó hậm hực cúp máy một cách vô lí.
    “ Tít tít tít”
    “em xin lỗi”
    Dai như đỉa đói, nó rủa thầm. Rồi tắt sụp nguồn đi xong quay lại phòng với chị, thấy chị chắp chắp vái vái đặt mấy tờ 500 xanh lè vào đĩa, nó đoán chừng mình lại chậm chân, buổi đi lễ có lẽ đã thành công mỹ mãn.

    Trên đường về nhà nó mới bật máy lên, may mắn là không có cuộc gọi nhỡ nào. Thực ra thì cũng chẳng có, việc làm ăn của nhà bấy lâu nay do mẹ và chị nắm giữ, sim của nó chẳng hơn cái rác là mấy nếu có gọi nhỡ thì cũng không phải là cuộc điện thoại quan trọng hoặc là của mẹ, hoặc là của chị hoặc là nhầm máy, à mà thiếu giờ thì cũng có thể là của một đứa giời ơi đất hỡi nào đó.
    “Tít…tít…tít…”
    Chị ngó qua một cái rồi hỏi
    - Lại con kia à?
    - Vâng, dai như đỉa đói.- Nó lẳng cái điện thoại ra ghế sau chả buồn đọc.
    - Tao đọc nhé?
    - Tùy chị.
    - “em đợi anh ở chỗ cũ, em đang buồn quá, chẳng biết nói với ai, nếu anh không đến cũng đừng mắng em nữa nhé, em cảm ơn nhiều”- Chị nó dõng dạc đọc to.
    - Thôi xóa hộ em.
    - Hôm qua đi gặp nó à?
    - Vầng.
    - Có vui không?
    - Không
    - Nói thật nhé.
    - Sao ạ?
    - Cứ thấy nhắc tới nó mặt mày lại hơi cười cười.
    - Không có đâu chị.
    - Tại sao chứ?
    - Sao cái gì? Em bảo không sao mà.
    Im lặng
    - thực ra- rồi nó lại là người lên tiếng trước- Em thấy con bé ấy cũng chẳng giống, chị có biết không khi em thấy nó ở trường, mặt nó non choẹt và khác hoàn toàn, chẳng qua lúc đấy, cái lúc mà nó xuất hiện, cái lý do mà nó tới đấy cứ như là được dàn xếp sẵn, giống y như ngày xưa, rồi hoàn cảnh gia đình, rồi cái trường nó học cũng thế, mọi thứ y hệt… khiến em cứ ngờ ngợ, thật ra nó không hề giống, không hề giống chút nào- nó lẩm bẩm một mình- hoặc có cái gì đó giống cũng rất gượng ép… Đờ mờ, em dài dòng vãi lờ, đại khái em không muốn quan tâm.
    - Ừ, tùy thôi.
    - Haizzz…- Nó thở dài.
    - Thế có qua với em nó chút không?
    - Để làm gì ? Chị dở hơi à?
    - Nếu đã không coi nó là gì thì đừng suy nghĩ quá như thế, coi như là đi gặp một đứa em đi, tao thấy nó cũng có chút gì đó...à ừm…lạ lạ.
    - Thôi em nhường chị.
    - Thế để tao đi.
    - Vầng.
    - Chỗ cũ là chỗ nào?
    - Biết được nó, cứ như là em với nó hẹn hò nhiều lắm rồi ý, có 3 lần gặp nhau 1 ở bar, 1 ở quán phở 1 ở quán trà sữa.
    - Alo, em đang ở đâu?
    Nó giật bắn cả mình khi thấy con chị tự tiện dùng cái điện thoại của nó đang vừa ngó đường ,vừa định buông vô lăng giật lại thì bà ấy đã né người ngoài tầm tay của nó ừ ừ mấy câu rồi vất vội máy ném trả nó
    - Mượn tí, hì hì.
    - Chị bỏ cái thói dùng chung đồ người khác đi nhé, em không thích.- Nó hằn học.
    - Điện thoại tao mua mà, mày thông cảm tý.- Chị lại cười cầu tài.
    Nó không nói gì bấm cửa kính oto cầm con điện thoại toan ném ra ngoài đường, chị nhìn thấy trợn ngược mắt nhanh tay vồ lấy ném ra ghế sau, quát inh ỏi:
    - Mày làm cái gì thế? Điên à?
    - Nếu vì là của chị mà chị thích là gì thì làm thì để em ném mẹ nó đi còn hơn.
    - Tao xin lỗi được chưa?- Chị quát, rồi bà ấy cốc đầu nó- Mày như là tới tháng ý- Đưa tao ra quán trà sữa xem con dở hơi kia thế nào.
    - Biết thế.

    - Lên không?- Chị đóng sầm cửa xe rồi vỗ vỗ kính hỏi nó.
    Nó lăc đầu.
    - thế trông xe cẩn thận nhé, phường nó qua hốt bây giờ đấy.
    Nó gật gật.
    Bây giờ nó thấy không chỉ riêng mình nó lắm chuyện, mà chị nó cũng thật phiền phức. Nó bật ngả ghế ra sau và bật radio giao thông nghe tin tức.
    Một lúc sau…
    “rengggggggggg”- Chị gọi
    - Lên tao bảo.
    - Gì? – Nó làu nhàu – Không lên đâu.
    - Có cái này hay lắm, không lên thì hối hận.- Cúp máy.
    Chị nó lại chiến thắng cái tính tò mò của nó, chưa đầy một phút sau đã thấy nó lê xác lên tới nơi, chị đưa nó cái ipad vẫn đang mở trình duyệt hất hàm ý bảo mày đọc đi. Nó nhận lấy cái máy và nheo nheo mắt đọc dòng tin đăng trên fanpage
    “ Sự thật về độ ăn chơi của hotgirl trường X”
    “ Thùy Dương lớp trưởng lớp 12A2-Những tưởng là một cô gái giỏi giang, ngoan hiền gương mặt triển vọng cho ngôi vị miss của trường năm nay, nhưng Thùy Dương lại có mối quan hệ khá phức tạp với các thành phần giang hồ xã hội, đặc biệt là tên K ( xin phép giấu tên) đây là chùm ảnh thân mật của Dương và K trong quán trà sữa gần trường
    *Ảnh*- *Ảnh*
    Còn đây là hình ảnh ngoài đời thực của dân chơi xăm trổ
    *Ảnh nó ngồi vất vưởng trên bar*…”
    Đọc đến đoạn này thì nó không còn muốn đọc nữa, nội dung đại khái là bày tỏ sự quan ngại sâu sắc về hình tượng một hot girl cấp trường đang trong thời kì sa đọa và ánh mắt nhìn đầy kì thị về một anh giai giang hồ cấp phường. Nó vất toẹt tờ báo xuống bàn toan nhổ bãi nước bọt, rồi lại thôi vì sàn nhà ở đây có vẻ mới lau
    - Đọc rồi? Làm sao?
    - Mày thôi cục đi mày- Chị cau có, rồi quay sang an ủi con bé- Chị biết đứa nào làm cái này.
    - Em cũng hơi hơi đoán ra. Cái này không như người lớn bọn chị, em vẫn là học sinh tự dưng có chuyện thế này mang tiếng, chẳng dám nhìn mặt ai nữa. Sáng em đi học mọi người cứ nhìn em cười cười, đến lúc bạn em nói em mới biết chuyện. Chán nản bỏ học ngồi đây luôn.
    - Sợ mang tiếng vì quen biết bọn tao chứ gì, đúng mẹ nó rồi, bọn tao cặn bã đâu tốt như chị em nhà chúng mày. Hôm qua, chị mày nó còn định tống tiền tao mới bỏ mẹ chứ. Lần sau chọn bạn mà chơi, nhớ. Thế mày gọi tao tới đây để làm thêm bài nữa cho đủ bộ à?- Nó làu bàu.
    - Cũng không hẳn là tốt lắm, chỉ là quan hệ bình thường thôi. Hai chị em gần nhà, bố làm cùng cơ quan, cùng chức vụ, lại học cùng trường. Hai gia đình lúc nào cũng bị so sánh với nhau, lúc nào em cũng cố gắng nhường nhịn để chị ấy phần hơn nhưng chẳng bao giờ vừa lòng được chị ấy hết. Không nghĩ là vì chuyện thi miss của trường mà chị ấy còn làm cả cái trò mèo này.
    - Vãi hàng con em, thì ra là buồn chuyện thi hoa hậu. Đau ruột- Nó quay sang chị- Chị đã thấy phí xăng chưa?
    - Mày thôi cái kiểu nói xúc xiểm hằn học ấy đi.
    - Ờ…- Nó tỉnh queo cho tay ngoáy mũi.
    - Em chẳng quan tâm tới chuyện ấy, em sợ bố em mà nhìn thấy lại chẳng ra làm sao.
    - Chị nhìn bố em chắc chẳng có vẻ là người chăm vào facebook đâu, còn nếu có đứa muốn chọc vào mà gửi tận tay cho ông ấy thì hy vọng ở cái vị trí đấy bố em đủ thông minh để nhìn ra âm mưu trong đó.
    - Vâng, hy vọng thế….- Con bé thở dài
    - Thế trưa rồi tan học sao không về đi? Hay để chị đưa về nhé.
    - Không em đi xe đạp mà, với lại chiều ở lại học thêm luôn, tí em đi mua cái gì ăn qua loa thôi, em chưa ăn sáng.
    - Ăn xôi nấm không? Để chi đi mua nhé, chị cũng chưa ăn sáng.
    - Dạ thôi…
    - Khách sáo gì, cười cái chị xem nào, trông mặt lọ lem có kinh không?
    - Thì ở nhà em vẫn bị gọi là Lem mà, hihi.
    - Mày- Chị quay sang nó ra lệnh- Ra Lò Đúc mua tao mấy suất xôi nấm.
    - Đ’
    - Ơ… cái gì đấy… bật à?
    - Ai mời thì đi mà mua, em mời à?
    - Không mời thì mày ngồi im đấy tí về thì đừng có ăn? Đưa chìa khóa xe đây.
    - Thèm vào- Nó lè lưỡi, rồi tiện tay với cái ipad.- mượn tí, máy có chém hoa quả không?
    - Dạ, không có.
    Nó ngó ngó cái máy tìm kiếm một hồi
    - Máy mày ko có game gì à? Có tài khoản itune không?
    - Em không biết.
    - Mày nên cái ipad tàu mà dùng, phí của.
    - Em có biết đâu, cái này được người ta cho.
    - Vãi cả cho, bố mày cho à?
    - Không có chú ở cùng cơ quan đi nước ngoài về mua biếu, em cũng chẳng rõ nữa. Nhà em nhiều mà.
    - Ờ…ờ… không phải khoe của, bố mày làm to lắm hở.
    - Anh hỏi kì thế, em không biết.- Con bé nhăn mặt.
    - Tưởng mày không biết cáu. Tao tải cho mấy trò mà chơi nhé.
    - Thôi không cần đâu, em chỉ hay onl face thôi mà.
    - Thế tao tự tải rồi xóa.
    - Thế để lại trò nào hay hay cho em nhé.-* cười toe*
    - Hay là trò nào?
    - Pikachu có không?
    Nó cau mày lầm bầm “mày tốt nhất nên mua cái máy tàu, nó cài sẵn đấy” tuy nhiên vẫn đành lòng mò mẫm trò chơi hồi ấu thơ ấy. Tự nhiên có đứa vỗ vai nó
    - Đây là nhân vật nổi tiếng trên face trường em ngày hôm nay đấy à?
    - Bỏ cái tay ra khỏi vai tao, to chuyện bây giờ đấy.- Nó chẳng thèm ngẩng mặt lên vẫn cắm cúi chọt hoa quả.
    - Đúng là dân xã hội, chưa ai khảo đã lòi bản chất ra rồi.
    - Có vấn đề gì với mày không?
    - Anh thôi đi- Con bé quát, nó chẳng biết là quát nó hay thằng kia, nhưng chắc chưa đủ gan quát nó, hy vọng thế- Anh đến đây làm gì?
    - Có đứa em ở đây hôm nay báo tin lạ, anh tò mò qua ngay tình cờ lại gặp em ở đây. Đây là cái gọi là tốt đẹp hơn anh mà em nói đến à?
    - Anh đừng có nói bừa, không như anh nghĩ đâu. Nhưng chắc chắn là anh em tốt hơn cái lại bẩn tưởi nhà anh nhiều đấy.
    - Em đừng có nhắc lại chuyện ấy, chuyện hôm đó… Mà thôi, thì đã sao. Em hỏi mọi người xem anh với hắn ai tốt? Ít nhất anh cũng có học hành tử tế đàng hoàng…
    Đm, lại nói đến chuyện có học, đời nó dị ứng nhất là chữ học, sao chúng mày cứ nhất định phải lôi chuyện học hành bài vở ra mà sỉ nhục bố mày thế? Máu nóng nó sôi sung sục, tai giật giật, cũng phải mất vài giây nghĩ ngợi nó mới đủ can đảm cầm nguyên cả con ipad phi vào mặt thằng kia chỉ tay giọng hầm hè
    - Mẹ mày, tao không nói gì thì mày tưởng tao điếc phải không?
    Nó đứng chỉ tay năm ngón ra vẻ cực hùng dũng như thể một vị anh hùng ẩn dật trong truyện chưởng Kim Dung tới giờ phút quan trọng mới xuất hiện chói lòa như sao. Đang dương dương tự đắc vì hành động anh hùng của mình, thì hai ba đứa kia lao tới giữ tay nó lại một thằng đấm liên tục vào bụng nó như đấm bao cát. Thằng vừa bị ăn cái ipad vào mặt kia quát
    - Dừng lại.
    Mấy đứa kia nhả tay ra, nó ôm bụng gập người xuống…đau vãi. Thằng kia lau lau mấy giọt máu trên mép ( chắc rách môi) rồi cười khẩy
    - Để tao cho mày thấy là đến đánh nhau tao cũng có học hơn mày.
    Nó đợi chừng mấy chục giây, cơn đau dịu hẳn rồi nhếch mép cười nghĩ bụng “ để xem, bố mày thân vào tù ra tội, nếu đánh 1-1 thì ăn nhau độ liều, nếu cần tao chọc mù mắt mày chỉ bằng một ngón tay thôi” rồi đứng thẳng người vỗ vỗ tay ra vẻ nghênh chiến như kiểu quân tử thật thụ
    - Thôi ngay đi- Con bé hét lên.
    Nó chưa kịp quát con bé im mồm thì chỉ loáng thoáng thấy thằng kia tung một cú đá lộn vòng cầu trên không ( uầy ui, đẹp vãi, ngưỡng mộ vãi) như kiểu phim chưởng gót chân bổ đúng vào gáy nó ghì xuống theo đà, đầu nó đập thẳng xuống đất, tiếp đất ngay bằng mũi. Tối tăm và gục luôn tại chỗ. Quá nhanh…
    - Đ…m chúng mày, cái gì thế này….
    Chị nó đứng ở cửa la lối chói tai tay vẫn vung vẩy mấy bọc xôi hùng hục lao lại như thấy ăn cướp. Lúc đấy nó đoán chừng bà ấy rút đâu được cài rùi cui điện, vì có mấy tiếng tạch tạch rợn người, nghe đâu cũng có thằng nằm gục xuống một bãi miệng ú ớ cùng nó luôn. Sau đó là tiếng bà ấy gào ầm ĩ, không ra khóc, không ra giận cũng không ra đe nẹt
    - Bọn chó này thả tao ra, chúng mày có biết bà chúng mày là ai không? Chúng mày chuẩn bị gọi bố mẹ chúng mày đào mả đi.
    Tiếng bàn ghế đổ vỡ loảng xoảng, chắc là sản phẩm của bà chị nó trong lúc quẫy lộn, nó cố gồng mình toan đứng dậy nhưng mắt mũi vẫn một màu đen kịt, gáy trái đau chói, mồm mặn mặn nhoe nhoét máu. Nhỏm được mông lên chừng mấy phân nó lại nằm gục xuống luôn một bãi…bất lực. Tiếng bước chân hùng hục chạy ra tiếng người can ngăn, gái trai già trẻ đủ cả, chắc khách và chủ quán đã ra. Mẹ, không chừng mấy phút nữa lại có cả phường tới, lại rách việc rồi đây.
    - Chị Linh…*^*@#@4)(*&& chúng mày, đánh chết cụ chúng nó đi
    Cứ tưởng kết thúc rồi hóa ra chuyện hay vẫn còn ở phía sau, tiếng bước chân rầm rập nền nhà, tiếng đồ đạc loạn xì ngầu cả lên, nó đổi sang tư thế nằm nghiêng cố mở mắt ra nhìn xem quân cứu viện ở đâu đến. Lạ hoắc… Thôi mà mặc kệ, làm việc tốt là được. Nói chung không màu mè cho lắm, một lũ xăm trổ đầu trọc làm việc đúng kiểu dân đầu đường xó chợ nhà mình, mấy thằng quây một đấm đá túi bụi chủ yếu vào mặt và bụng vừa đánh vừa chửi vừa đập phá thị uy. Nó hả hê khi thấy thằng vừa cho nó ăn đất bầm dập mặt mũi, máu me be bét. Mọi người sợ vạ lây dạt ra chạy toán loạn. Xem chừng dằn mặt đã đủ một thằng nhổ toẹt bãi nước bọt vào mặt thằng đang nằm dưới đất
    - Cho chúng mày sáng mắt ra, dám động vào chị bọn tao à?
    Sự việc đáng lẽ sẽ dừng lại ở đó với những thằng biết điều, bên nó có thể thu dọn chiến trường và rút êm trước khi công an tới. Nhưng đời đ’ nói được chữ ngờ cũng như đ’ đếm được hết những thằng hâm, thằng kia- chính xác vẫn là cái thằng vừa cho nó ăn đất run rẩy ngóc đầu dậy lè nhè với đầy sự tự tôn và tự hào vào bản thân
    - Chúng mày có đánh chết tao…Thì vẫn là cái loại du thủ du thực…vô học thôi…
    - Cái con mẹ mày, vô học này- Thằng vừa nhổ bãi nước bọt tiện chân sút một cái giữa mồm thằng nằm dưới đất khiển mặt nó bật ngửa ra đằng sau, quả này chắc rụng một hai cái răng là ít.
    - Thôi đi, dừng lại- “Con bé áo trắng” nãy giờ thất thần đứng bất động như tượng cuối cùng cũng gào lên thảm thiết lao lại giữ tay thằng vừa giơ chân sút.
    - Câm, ở đây chưa tới lượt mày nói.- Thằng kia hất nó ra tiện tay vung lên tát một cái rõ kêu vào mặt con bé khiến nó mất đà ngã quỵ xuống sàn.
    Đến đoạn này, sau này mỗi khi kể lại cho người khác nghe, ai bảo nó chém nó cũng đành chịu. Không hiểu sao khi ấy nó móc đâu ra chút sức lực tàn lồm cồm bò dậy lao về phía thằng kia đấm như điên loạn vào mặt nó, đấm như thể chưa bao giờ được đấm vậy, thằng kia quá bất ngờ nên chuếnh choáng không đỡ kịp. Trong lúc nó đang lồng lộn như thế thì thấy gió sau tai mình lành lạnh nhói một vệt dài rồi ướt ướt nóng nóng, không kịp quay lại đằng sau nhìn xem chuyện gì nhưng cũng đoán ra phần nào khi mà vừa nãy nó nhớ trên bàn có một chai cô ca thủy tinh của con kia đang uống dở…
    - Chúng mày điên à? Em tao…em tao đấy…- Nó vẫn còn lờ mờ nghe tiếng chị nó hét inh ỏi.
    - Sao chị không nói sớm…- Thằng kia lắp bắp.
    Nói thật là đến đoạn này thì vẫn theo mô típ cũ của tất cả các truyện do kin_3689 viết thôi, nhân vật chính lại lịm đi ko biết cái lol gì nữa hết.
     
    Last edited by a moderator: 28/7/16
    2 people like this.
  3. YbChúcBéNgủNgon

    YbChúcBéNgủNgon Đệ cứng của Boss !!

    Bài viết:
    160
    Đã được thích:
    97
    Điểm thành tích:
    28

    Chap 6:

    Nó ngớp ngớp vài ngụm cháo loãng, nhạt thếch. Đầu vẫn buốt buốt vì vết rách khá sâu và dài. Cạo nguyên 1 mảng đầu, chị định đút cho nó thêm thìa nữa. Nó nhìn quanh phòng một lần chỉ có chị và nó
    - Mẹ đâu chị? Mẹ có biết không?- Nó ngước mắt dò xét chị, bà này chả có gì là quên ton hót với mẹ.
    - À…ừm…Mẹ đi vắng rồi…- Chị ngập ngừng.
    - Phù…mừng quá…- nó thở phào nhẹ nhõm- bảo em đi quảng ninh chơi mấy hôm, đừng bảo em nằm đây. Em không thích rắc rối.
    - Rắc rối với mẹ???
    - Thì chả…
    - Bao giờ mới có thể bình thường như ngày xưa…- Chị thở dài.
    - Em không biết- nó cau mặt- Nhưng sẽ lâu đấy, chị biết em bướng mà. Chị có phải là em đâu. Thôi chấm dứt ở đây nhé, chuyện này bàn sau.- Nó lườm lườm chị trước khi bà bắt đầu giảng về bài ca gia đình.- Mà bọn kia đâu???
    - Ai???- chị tròn mắt
    - Mấy đứa phang em?
    - Thằng ất ơ kia thì chị không biết, chắc có người qua vác nó đi viện rồi. Còn mấy thằng đệ… Ừm…chúng nó phải đi làm…lúc nào chúng nó vào xin lỗi em sau.
    - Hê…- Nó nhếch mép cười cay đắng- Bận à? Chị có nhớ hồi em cấp 3 đi đá bóng ở Mỹ Đình rồi đánh nhau với bọn công nhân dưới đấy không? Em nhớ là lúc ấy em một mình cân 5 thằng, cũng bị đánh cho như chó. Nhưng mà lúc em vào trạm xá gần đấy có đủ 5 thằng quỳ dưới đất máu me be bét…Giờ thì sao? Mấy hôm trước em đi đá ngay gần nhà. Sân Bách Khoa chứ đâu, chỉ vào bóng hơi quá chân một chút. Mà thằng ôn con tầm lớp 9 thôi nó dọa đánh em khiến em cũng phát nản mà xách giày về. Hôm nay thì em lại ngồi đây và đến xin lỗi cũng chả có đứa nào. Cảm giác mình hèn và nhục không bằng một thằng ong ve của chị…- Nó chua chát cười.
    - Là em tự nghĩ vậy thôi, mọi thứ vẫn thế.
    - Thế đâu mà thế? Từ khi em về em cảm thấy mình hèn đi nhiều. Mà đứa nào nhìn em, từ thằng ranh con cho tới lão bộ đội già. Đều khinh khinh…
    - Nếu thật sự có vậy thì do em chứ không phải do ai khác. Em xem lại mình xem, nếu em đáng để chúng nó tôn trọng thì đã không thế. Trông em lúc nào cũng ất a ất ơ…
    - Như một thằng nghiện chứ gì???- Nó cắt ngang lời chị- Một thằng nghiện bị mẹ tống đi tù nữa chứ.
    - Là em tự nói đấy nhé.- Chị sẵng giọng
    - Em đ’nghiện còn lâu em mới nghiện- Nó bật lại- Chị thấy em nghiện à?
    - Mẹ thấy. Mày lại sắp sửa rồi đấy. Thôi đã thống nhất không nói nữa rồi. Mày ở đây đi. Tao sang xem con bé thế nào.
    - Con bé nào?- Nó trợn mắt.
    - Cái Dương, nó cho mày gần hai bát tiết đấy. May mà nó nhóm máu O.
    - Cái gì thế? Chị thiếu máu à mà không cho được em?
    - Tao với mày không cùng nhóm máu, mà máu mày cũng không sẵn như tiết lợn để mua. May mà nó trùng. Mày tỉnh tỉnh thì sang cảm ơn nó đi. Nó đang nằm ở phòng hồi sức cuối hành lang.
    - Em chưa tỉnh.- Nó hậm hực.
    - Thế ngồi nghỉ đi. Tao đi mua cháo. Mày ngày xưa còn bê bết hơn thế này nhiều. mấy vết xước ăn thua gì. Ngồi nghỉ đi.
    Chỉ còn một mình nó trong căn phòng trắng toát, sặc mùi ete. Nó vẫn còn nhớ lần gần nhất khi phải vào cái nơi na ná như thế này là khi nó ở trong “trường”, được ăn một trận đòn chào buồng nhớ đời dập ngực ở sàn bê tông. Nó không nghĩ là mẹ nó tuyệt tình thế, không bơm vào một đồng nào để nó chào thầy, chào bạn. Trước đấy thì gần như nó chỉ biết đến đánh người khác. Có chị vẫn đều đặn hàng tháng vào kí sổ giúp nó, tuyệt nhiên không thấy mẹ đâu, dù bà là người gián tiếp đẩy nó vào tù tội. Nó nói thật, nó không nghiện, nhưng là vì nó chưa kịp nghiện mà thôi. Cuộc sống trong trường tuy không phải là dễ chịu, nhưng nếu biết lặng im và không đói thuốc thì cũng không phải là quá tệ với một đứa thích suy nghĩ như nó. Nhưng từ ngày ấy, suốt gần 2 năm là lính phủ, nó cảm thấy mình hèn nhát hẳn, ngại va chạm, ngại tranh đấu và tự nhiên suy nghĩ nhiều…
    - Anh dậy rồi ạ?- Con bé thập thò đứng he hé cửa nhìn vào khiến nó giật bắn cả mình nở nụ cười méo mó:
    - Mày dậy rồi à?
    - Em có ngủ như anh đâu?- Nó lè lưỡi trêu.- Hơi mệt chút thôi, choáng quá.
    - Hai bát tiết canh lại chả choáng.- Nó pha trò
    - Khiếp, anh nói nghe ghê thế, hơn 300cc thôi. Nhưng mà em chưa hiến máu baoh nên hơi buốt và choáng chút. Chị đâu hả anh?
    - Đi mua cháo cho mày rồi.
    - Anh gọi chị bảo không phải đi nữa đâu. Em về đây, hnay đi cả ngày rồi, bố em vừa gọi.
    Nó cũng chột dạ, hồi còn đi học nó mà biến đâu không về ăn cơm nhà là to tội với mẹ nó. Con bé dù gì cũng chỉ là học sinh cấp 3, không chỉ là việc hôm nay, bố mẹ nó mà biết chuyện rồi lại to tội. Nó ngước nhìn qua cửa sổ, trời đã tối sầm. Trời mùa hè tối thế này cũng phải tầm 7,8h là sớm. Nó lo lắng hỏi con bé
    - Về muộn có sao không?
    - Không anh ạ, nhưng em phải về trước 9h. Mọi hôm em đi học thêm chỉ tầm ấy là về. Mẹ me đi công tác rồi,còn bố đi đánh tennis đến đêm cơ. Vừa nãy bác giúp việc gọi hỏi thôi.
    - Ừ, thế ngồi đợi tí ăn gì đi rồi bảo chị Linh đưa về.
    - Thôi, em dặn bác nấu cơm rồi, hôm nay mệt nên về ăn súp yến. Hihi
    - Vãi l...khoe của.- Nó nhăn mặt.
    - Ơ…em xin lỗi…- con bé ngại ngại xấu hổ- tại em thích ăn nên nói thế thôi  ko có ý gì đâu ạ. Thôi em về đây.- Nó vội vàng đứng dậy định chạy ra khỏi cửa.
    - Khoan…- Nó nắm vội lấy tay con bé kéo giật lại, xong như biết mình đã làm điều gì thất thố nó lại buông tay ra. Nhưng dẫu sao con bé cũng đứng lại. Dù vẫn còn quay lưng về phía nó.Nó ngập ngừng đôi chút, thực ra nó muốn nói là ở lại với anh thêm một chút được không, nhưng lại thấy như thế là vô lý quá, nó làm gì có cái quyền ấy. Nghĩ mãi, cuối cùng nó ngập ngừng- (Tao)…cảm ơn…( chữ tao nó buột miệng nói ra nhưng rất bé, vì sao đó nó đã kìm lại được).
    - Có sao đâu anh, lỗi là do em mà.- Con bé cười toe- anh đừng sợ em khỏe lắm, mà ng ta bảo thi thoảng hiến máu là béo ra ý.hihi
    - Ừm…nếu có chuyện gì…Nếu bọn kia gây khó dễ…cứ bảo tao nhé.
    - Chắc không cóc chuyện gì đâu anh.- Mặt con bé đanh lại- Em sẽ tự giải quyết được. Bố anh ấy làm dưới quyền bố em, em nghĩ là hắn cũng không dám hé răng nói nửa lời. Em chỉ muốn đám vào mặt nó một cái nhưng không thể.- Con bé rưng rưng.
    - Nếu em cần, chuyện khác anh không dám hứa nhưng đánh đấm thì anh có thể làm được.- Nó vô tình đổi cách xưng hô rất tự nhiên như thể buột miệng.
    - Không cần đâu anh ạ. Chí trách em yêu phải thằng nông dân. Hỳ- Con bé gượng cười- Cứ coi như không có chuyện gì xảy ra đi, nếu có chuyện em sẽ nhờ anh sau.
    - Nông dân à? Mày cũng biết từ ấy à?
    - Trước thì không, giờ em biết rồi anh ạ. Cũng may em còn quá nhỏ để nghĩ đến hôn nhân, dù có lúc em cũng ảo tưởng là như thế. Nếu không chắc em còn bị lừa nhiều. Hắn chỉ lơi dụng gia đình em, bố mẹ em để vào Bộ làm thôi, chứ thực ra chắc cũng chả có tình cảm gì.
    - À..ừm…thôi dù sao cũng qua rồi. Thà thấy sớm còn hơn thấy muộn.
    - Anh không hiểu đâu. Anh ấy rất tốt. ( chuyển ngay từ hắn sang anh ấy luôn ==!). Trước em thi miss của trường, anh ấy thức cả đêm dạy em đánh đàn rồi đệm đàn cho em hát, sưng hết cả tay. Rồi có lúc anh ấy đi cả đêm, đến nhà em chỉ để mua cho em gói bánh em thích…hức..- Lại khóc
    - Ờ thì là thế, nếu mà nó không thế thì sao chăn được mày và những con khác.- Nó tỉnh bơ- Còn nhiều cái còn kinh hơn nhiều, đấy là mày chưa được thưởng thức thôi. Con gái thì lúc quái nào cũng chạy theo những thằng nói ngon nói ngọt, chiều chuộng nó. Đời chả có gì là không có mục đích cả, ăn nhiều đường quá thì bệnh vào người. Nhưng đời nó là thế, mấy thằng yêu thật lòng thì lại âm thầm hơn là công khai sự quan tâm,không đúng ý chúng mày.- Nó cũng cười, nghĩ đến chuyện nó ngày xưa mà nó lại cười.
    - Có lẽ thế, có lúc em nghĩ đến đủ thứ chuyện. Em cũng hút thuốc…- nó trợn tròn mắt nhìn con bé- …Nhưng mà không hút được…- Nó nghe thấy thế tí nữa phì cười vì cái sự đua đòi trẻ con của con bé…- Trước cái hôm em bắt gặp ng ta ở nhà nghỉ, em đã biết người ta có người khác lâu rồi, mà không phải chỉ một người, em cũng từng đứng trước cửa phòng người ta lặng lẽ khóc mà người ta và người con gái ở trong không hay biết,có những lúc người ấy nói đối em đi nước ngoài mà face vẫn hiện là ở Nha Trang, Đà Nẵng, em cứ cố cắn răng chịu, chỉ cần người ấy yêu em, em có thể chấp nhận những ng kia chỉ là trò chơi qua đường, chuyện hôm anh gặp em chỉ là giọt nước tràn ly thôi …
    - Nó ở xóm trọ à?- Nó vô duyên cắt ngang câu chuyện.
    - Không, ở nhà, nhưng em có thể tự do ra vào nhà ấy, em có chìa khóa mà. Có những lúc em chán nản lắm châm cả bao thuốc lên rồi chọc và người mình cho cháy da cháy thịt. Sợ bố mẹ thấy chỉ dám chọc vào chân, rôi cũng lấy dao lam rạch ra như ai… Hì hì.
    Nó sững người khi nghe con bé kể chuyện, mắt trợn ngược. Nếu đây là người thân của nó, nó sẽ cho ăn mấy cái tát. Tát cho con bé tỉnh ra thì thôi.
    - Mày thật ngu ngốc, tao không thể hiểu nổi chúng mày.- Nó gầm gừ nơi cổ họng.
    - Anh dĩ nhiên là không hiểu rồi? Chuyện của em em đau lắm.
    - Mày nghĩ mày đau à?- Nó cười khẩy- Mày yêu được bao nhiêu người? Được bao nhiêu lâu mà đã nghĩ mày đau? Lũ ranh con mới lớn chúng mày cứ dẵm phải hòn đá dăm mà đã nghĩ rằng mình đau lắm đau vừa. Rồi tự đi hành hạ bản thân mà đéo nghĩ ra cái thân chúng mày cũng là do cho mẹ sinh ra chứ không phải tự nhiên chúng mày có được…
    - Thế mà em thấy hình như anh không thích mẹ.
    - Đấy là chuyên riêng của tao.- Nó sầm mặt.
    - Mẹ hồi xưa ngăn cản chuyện của anh phải không?
    - Chị tao nói à?
    - Chị ấy có loáng thoáng nói qua, ý ý là như thế.
    - Tao kể chuyện của tao cho mà nghe. Để mày thấy là mấy chuyện trẻ ranh chúng mày chưa đáng phải thế, tao không hành hạ bản thân vì tao đã va vấp quá nhiều nên ko thể làm thế được, chứ không phải vì chúng mày đau mà tao không biết đau.
    - Dạ…- Con bé lí nhí.
    - Tao và ny cũ học cùng nhau từ bé, nhà cũng gần nhau- Nó chậm rãi kể- Lúc nhà nó vẫn còn hàn vi thì nhà tao đã khá lắm rồi vì bố tao là dân buôn lậu biên giới. Tao vẫn nhớ mẹ nó hay sang nhà tao vay gạo, vay tiền rồi hứa sau này gả con gái cho mà tao buồn cười. Ờ thế đấy, hai đứa lớn lên cùng nhau, học hành cùng nhau, đi học có đôi, có những lúc hai đứa bị trêu, nó phát khóc, tao lại phải dỗ, lại phải dọa dẫm đứa này, đứa kia để hôm sau hai đứa lại lon ton đi học chung, lại được chép bài tập của nó. Nói chung thời thơ ấu bọn tao là thế, lừa gần rơm lâu ngày cũng bén, chả có thứ tình cảm nào gọi là tình ban trong sáng giữa nam và nữ cả. Cuối năm lớp 12 thì tao bảo với nó là tao yêu nó…Thời gian ấy, có lâu hơn môi tình bọ xít của mày không?
    - Cũng lâu lâu…- Nó khẽ trả lời
    - Thế rồi năm ấy tao và nó thi đại học, nó bảo rằng nếu tao đỗ thì sẽ chấp nhận, quên không nói, lúc đấy nhà nó khác rồi, bố mẹ nó cũng dân kinh doanh nhưng mà kinh doanh chính ngạch, có tiền, muốn làm quý tộc hơn là làm con buôn. Còn nhà tao bắt đầu đang lăn từ đỉnh xuống dốc, bố tao năm ấy mất. Thật là nhục, ông ấy vì đi trả thù cho đàn em mà bị mất. Chả hay gì chuyện ấy mà kể ra. Lúc tao đỗ đại học cũng là lúc tao và chị gái phải cùng mẹ gánh lên vai cái gọi là trách nhiệm gia đình. Cuối cùng thì tao quyết định bỏ học sau khi mà thấy nhà mình đã mất gần hết anh em, gần hết mối hàng ở biên giới, gần hết công việc làm ăn béo bở ở HN. Chị tao, đừng nhìn bà ấy mà coi thường, bà ấy cũng học xong Đh rồi, trước mỗi năm bà ấy đi Sing một lần, bạn bè ở Pháp, Úc thi thoảng gửi đồ về cho. Năm 2005 khi mà dân Vn chưa chắc đã biết đến LV và salvatore ferragamo thay cho balo đi học rồi. Thế mà bà ấy phải từ bỏ tất cả, từ bỏ công việc đã được hứa hẹn, lăn lộn cùng mẹ và tao. Bạn bè quý tộc cũng xa lánh dần, túi bà ấy dùng cũng chỉ là túi hàng chợ đêm Bờ Hồ. Lắm lúc nghĩ mà thương chảy nước mắt. May mắn là thời điểm khó khăn nhất ấy người ấy luôn ở bên tao. Đừng cười, nghĩ lại lúc ấy tao như một bãi c*t trâu, còn người ấy thì chả khác gì bông hoa nhài đang rực rỡ. Tao có lúc phải cắn răng lại mà tự hứa nhất định không bao giờ làm gì có lỗi với cô ấy. Tao vẫn tự hào một sự tự hào khiến người khác phải cười, là dù tao làm công việc như thế nào , dù tao là dân xã hội nhưng tao giữ được tình yêu trong sáng của một đứa trẻ con, tao chưa hề làm điều gì đi quá giới hạn với cô ấy… Cũng như với bất cứ con hàng nào trong bar nhà tao…- Nó nhấp một ngụm nước cam trên mặt bàn lên giọng nói tiếp- Có thể tao ngu ngốc, có thể đó là lí do để hai đứa tao không có một thứ gì rằng buộc và trách nhiệm với nhau, nhưng tao chưa bao giờ hối hận về điều ấy. kể cả bây giờ, nếu được quay trở lại, tao vẫn sẽ làm thế.
    - Anh là người tốt.. Em biết thế từ lúc gặp anh…
    - Nhưng thật ra là tao đ’ tốt, tao vô tâm, tao lao đầu vào công việc, trong khi hàng đêm, tao phải vất vả chạy vạy ở bar không đưa cô ấy đi chơi, xem phim như người khác được, ban ngày tao chết mệt ở cửa hàng lo toan tính toán đủ thứ cũng không quan tâm được quá nhiều đến người ta. Tất cả những gì tao làm để sau này tao có thể buông tay, lo cho gia đình mình và hạnh phúc của cô ấy. Chuyển sang làm một cái gì đó lương thiện hơn, để mẹ tao dưỡng già, để chị tao có của hồi môn, để vợ con tao cuối tuần lại có thể đi chơi đây đó mà không đắn đo vì kinh tế. Có những lúc tao gục ngã. Rồi lại đứng dậy vì tao còn cả hạnh phúc tương lai ở phía trước. ấy thế mà…Đời đ’ như mơ đâu em ạ. Có một câu nói mà tao sẽ không bao giờ quên suốt cuộc đời này : “ Không nên để đàn bà quen với sự cô đơn, bới một khi họ đã quen rồi, họ sẽ không cần mình nữa”. Tao lo toan mọi thứ, lo cho tương lai, mà quên mất thực tại là tao đang để cô ấy cô đơn, có lẽ đó là nguyên căn của mọi vấn đề…
    - Chị ấy theo người khác ạ…
    - Không hẳn thế, nó đi nước ngoài, du học, bố mẹ nó muốn thế. Tao đã quá vô tâm mà không biết không hỏi han điều đó. Trước khi bay một tuần, người ấy mới nói tao nghe, bảo là 2 năm không quá dài để thử thách tình yêu. Tao điên dại hết cả lên, mày có biết suốt 1 tuần đấy không có ngày nào, tao không quỳ trước cửa nhà nó giữa đêm, mong nó đừng đi, đừng bỏ tao ở lại một mình. Cứ mỗi khi xong công việc trên bar, tao lại phi xe xuống và quỳ ở đấy. Thật nực cười là đến lúc ấy rồi mà tao vẫn còn nghĩ đến chuyện đi làm. Gia đình nhà nó chửi tao, gia đình tao chửi tao. Tao mặc kệ/ Ừ, nó thế đấy. Và sau đó thì người ta bay
    Im lặng…
    - 1 năm đầu, khác múi giờ, tao nhắn tin, chat yahoo nhiều lắm. Chúng mày giờ chắc chả biết nó là cái gì. Tao nhớ những lúc để dòng stt nhớ em đến điên dại ở đầu, hai đứa không ở gần nhau nhưng vẫn có thể nhìn thấy nhau, vẫn có thể nghe thấy nhau, vẫn có thể cảm nhận suy nghĩ của nhau qua những dòng stt. Hơn hẳn mấy cái dòng face vô cảm bây giờ. Thế nên tao chẳng dùng face trừ khi bắt buộc. Cho đến một ngày, người ấy nói, bên đó cuộc sống tốt hơn, bên đó có một người đồng cảm, bên đó rất vui, bên đó rất lạnh cần ai đó ôm…Thế đấy, và lúc ấy là lúc bọn tao chấm dứt tất cả…
    - Em xin lỗi đã khiến anh nhắc lại chuyện cũ…
    - Lỗi gì, mày có biết, tao đi qua tất cả những con đường. Con đường nào cũng làm tao cay cay mắt. Con đường nào cũng thấy kỉ niệm. Tao làm cả thơ. Buồn cười lắm không, những bài thơ có câu “anh hận những con đường”. Tao khóc nhiều, đi nhiều, nhưng không phải vì thế mà tao tự làm thương bản thân. Tao giữ cho cái xác của tao lành lặn để cho cái lòng dạ nát như tương của tao rồi…Vì tao còn một gia đình phải sống.
    - Vâng…
    - Nhưng mà đấy là trước khi tao biết có thứ khiến tao quên đi được tất cả, hơn cả rượu, hơn cả thuốc,và sau đó mẹ tao cho tao đi tù. 2 năm tao cứ nghĩ đi 2 năm về tao sẽ quên được phần nào đó… ngờ đâu mày thấy đấy. Tao quên sạch. Thế nên mày đừng có nghĩ mày sẽ thế nọ thế kia, sẽ không bao giờ sống thiếu người ta được, sẽ chết hay thế nào đó. Đó chỉ là cảm giác nhất thời thôi. Rồi sau này mày lớn lên thêm, mày sẽ thấy mày bây giờ thật ngớ ngẩn và trẻ con. Đừng làm gì để sau này, chính mày phải hối tiếc cho mày. Hãy cứ đi chơi nhiều vào, hãy cứ làm cái gì mày vui. Nói chuyện bạn bè- ban tốt ý nhé. Rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đó.
    - Ư hừm…- Chị nó đẩy cửa bước vào- Tôi có làm mất tự nhiên của anh chị không nhỉ???
    - Chị…- Nó cười gượng gạo, dù sao thì mọi cái nó cần nói cũng nói xong hết rồi, nếu nói thêm nó sợ nó lại nhòe mắt đi. Và rồi lại làm mất cái vẻ đẹp trai lạnh lùng vốn có của mình.- Mua cháo về rồi đấy ạ.
    - Dương ăn đi cho nóng, chị mới mua cháo gà đấy. Chả biết em có thích ăn không.- Chị mở cặp lồng lau lau cái thìa đưa cho nó.
    - Em không đói chị ạ.- Con bé lắc lắc đầu- Với cả em phải về ngay.
    - Thế à, tiếc nhỉ, bao công chị đi mua.- Chị nó xị mặt xuống.
    - Nhưng mà em hay ăn đêm, chị cho em mang về được không.- Con bé lại cười đáng yêu cực.- Em hứa sẽ trả lại chị cặp lồng, được không ạ?
    - Được, hihi.- Chị cũng cười theo và cốc đầu nó- Ăn đêm vừa thôi kẻo béo mẫm ra đấy em ạ.
    - Em biết rồi ạ. ^^
    - Để chị đưa về nhé???
    - Thôi, để em đi taxi về trường em để xe đấy mà.
    - Có đi được không, thôi nếu ngại thì đi taxi về nhà luôn đừng lấy xe nữa, em mới mất máu sợ đi lại choáng ngã ra đấy thì khốn.
    - Vâng thế cũng được.Thôi em về chị nhé, em cảm ơn vì chỗ cháo ạ.
    - Ngốc, chị cảm ơn em còn chưa hết nữa làm
    - Em có lỗi, không bị mắng thì thôi còn cảm ơn gì 
    Con bé lạch bạch như vịt đi ra khỏi phòng, nó ngồi thần người nhìn theo. Rồi nghĩ một lúc nó vùng ra khỏi chăn và bảo chị:
    - Đưa em chìa khóa xe, nhanh lên.
    - Mày đi đâu? Nằm đấy- Chị trừng mắt.
    - Em không đi đâu cả nhanh. Bực mình
    Ngoài đường, phố khuya đã dịu mát hơn nhưng vẫn ồn ào và tấp nập. Nó đứng trước cửa bệnh viên, thở hồng hộc như trâu điên,đánh mắt nhìn khắp nơi may quá con bé vẫn chưa đi mất, nó cầm cái túi đưa cho con bé vừa thở vừa nói
    - Cầm lấy này
    - Dạ…- Con bé ngạc nhiên
    - Mày cầm lấy, tao trả mày mà
    - Nhưng …
    - Không nhưng cái gì hết, tao nợ mày chứ không phải mày nợ tao.
    - À ừm..- Con bé đón lấy chiếc túi, lục lục hết các ngăn lấy ra một đống đồ rồi đưa lại cho nó cái túi – Anh bảo chị Linh là em tặng chị ấy, coi như cảm ơn vì chỗ cháo, túi tuy hơi cũ nhưng mà là tấm lòng của em, mong chị ấy đừng từ chối.
    - Mày dở hơi à?- Nó trợn mắt
    - Ô hay, anh hay nhỉ, em tặng chị ấy chứ có tặng anh đâu, anh chỉ có nhiệm vụ đưa lại thôi. Nếu chị ấy ko lấy thì tính sau. Biết chưa?
    - Hừm…đàn bà lắm chuyện…
    - Em còn con gái nhé :P hiihi. Anh mới lắm chuyện ấy.
    - Tao không thích mang ơn người khác…
    - Thế anh trả ơn đi 
    - Trả thế nào
    - Anh bảo em cứ làm gì em thấy vui, giờ em thi thoảng muốn đi chơi nhưng lại sợ bị bắt nạt, nếu mà đi với anh thì rất yên tâm, hihi. Anh khi nào khỏi có thể đưa em đi chơi được không?
    - Hmmm….được
    - Hứa nhé?- Mắt con bé sáng lên
    - Hứa, lắm chuyện.- Nó đỏ mặt bối rối
    - Ngoắc tay nào…- Con bé giơ ngón út tinh nghịch
    Và đấy là lần đầu tiên nó chạm tay con bé, một cái nắm tay vô tình khiến tim nó thay đổi nhịp đập, bàn tay con gái mềm và ấm áp, đã bao lâu nó không cảm nhận được. Có một người đứng trên tầng lặng lẽ ngắm hai đứa trẻ con qua ô kính và khẽ cười…
    Phố phường tấp nập xe cộ qua bình thường như mọi ngày, chỉ có góc phố nhỏ này, có một cái gì đó đổi khác….một cơn gió lạ đang thổi qua đâu đây...
     
    Last edited by a moderator: 28/7/16
    6 people like this.
  4. Black Rose 22

    Black Rose 22 Thành viên BQT

    Bài viết:
    192
    Đã được thích:
    25
    Điểm thành tích:
    18
    lại phải nghĩ nhiều rồi
    nhưng mà phải công nhận là hay ::smile::
     
  5. minh

    minh

    Bài viết:
    9
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    3
    hế lô, forum mới nên ít người quá nhể , hay tại truyện cũ nên ko ai đọc ::smile::