Truyện dài [ Ngôn Tình - Trùng Sinh ] Hoa Màu Máu

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi Kurama, 8/5/16.

  1. Kurama

    Kurama ๖ۣۜ* Tuyết Luyến Tàn Dương ๖ۣۜ*

    Bài viết:
    122
    Đã được thích:
    225
    Điểm thành tích:
    43
    Văn án :

    Nàng là đóa hoa đỏ thắm cô đơn giữa những gai nhọn vây quanh, chỉ muốn tìm lấy một nơi dựa vào.

    Chàng là người duy nhất đánh đổi tất cả để vươn tay chạm lấy nàng.

    Thế nhưng lại chẳng thể chạm tới nhau, đến khi vươn tay chạm lấy... âm dương cách biệt.

    Ba lần găp mặt là ba lần chia cách, biết đến bao giờ duyên trọn tình trường?

    '' Dù thêm một kiếp, ta nguyện nơi đây chờ chàng quay lại nhìn ta một lần nữa. Còn nếu không còn duyên gặp lại, ta sẽ xin làm gió vươn trên tóc chàng'.'

    Tam sinh, tam thế, mộng không thành,
    Huyết đào thay lệ nhuốm xuân xanh,
    Phù sinh như mộng, thực như ảo,
    Ái mạn huyết sa kiếp vô danh.
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/4/17
    Jacky Ken, Hà Linh, HaKuuTa and 4 others like this.
  2. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113
    hóng hóng hóng :3
    Nhìn dàn nv là ham hố rồi
    :yoyo26::yoyo26::yoyo26::yoyo26::yoyo26::yoyo26::yoyo26:
     
  3. Thiên Lam

    Thiên Lam ๖ۣۜYêu Anh Là Nguyện Ước Đời Em๖ۣۜ

    Bài viết:
    9
    Đã được thích:
    50
    Điểm thành tích:
    13
    Thỏ Ngọc thích bài này.
  4. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113
    :3 cố nên nào cố nên nào :3
     
    Nhật Diệp thích bài này.
  5. Kurama

    Kurama ๖ۣۜ* Tuyết Luyến Tàn Dương ๖ۣۜ*

    Bài viết:
    122
    Đã được thích:
    225
    Điểm thành tích:
    43

    ๖ۣۜ* Chương 1 : Yêu Người Từ Cái Nhìn Đầu Tiên ๖ۣۜ*

    Doãn phủ.

    - Vân nhi, nhị thiếu gia đâu rồi?

    Doãn phu nhân đặt tách trà xuống bàn, tay kia chỉnh lại bộ y phục của mình rồi quay sang hỏi a hoàn bên cạnh.

    - Thưa phu nhân, nhị thiếu gia đang luyện kiếm với đại thiếu gia ở Trúc Bạch viện.

    Cô a hoàn kính cẩn trả lời.

    - Được. ngươi tới đó gọi hai vị thiếu gia vào trong chuẩn bị rồi tới đại sảnh gặp ta và lão gia.

    Doãn phu nhân đứng dậy bước ra khỏi phòng. Cô a hoàn kính cẩn cúi đầu.

    - Vâng thưa phu nhân.

    * * * * *
    Trúc Bạch viện

    Từng khóm trúc xanh rì rào trong gió sớm tạo nên một bản nhạc yên ả của thiên nhiên. Trái ngược với khung cảnh yên bình này, đâu đó lại vang lên tiếng choảng nhau của đao kiếm.

    Keng... keng... vút... keng... hai thanh kiếm bắt chéo nhau.

    - Thuần Khanh, đệ tiến bộ lên nhiều đấy!

    Lâm Đình cười gượng nhìn đệ đệ mình. Trong khi đó, Thuần Khanh lại vẫn thản nhiên chọc ghẹo ca ca mình.

    - Tất cả là nhờ huynh cả thôi.

    - Đệ được lắm!

    Hai huynh đệ lại lao vào ứng chiến nhưng bất ngờ Thuần Khanh cười tinh ranh sau đó nhanh chóng xoay kiếm khiến Lâm Đình thất thế quay lưng về phía Thuần Khanh, Thuần Khanh nhanh chóng chĩa mũi kiếm về phía Lâm Đình.

    - Đệ thắng.

    Thuần Khanh cười đắc thắng rồi đưa tay kéo Lâm Đình đứng dậy. Lâm Đình tỏ ra có chút bất mãn chính bản thân.

    - Không ngờ mới đó mà bị đệ qua mặt rồi, ta thật khinh suất.

    Hai huynh đệ tra kiếm vào vỏ thì Vân nhi chạy tới.

    - Đại thiếu gia, nhị thiếu gia, phu nhân và lão gia cho gọi hai vị đến đại sảnh có việc.

    - Có hệ trọng lắm không? - Lâm Đình hỏi.

    - Tôi không biết rõ, thưa đại thiếu gia. - Cô a hoàn lắc đầu

    - Tỉ làm việc đi. - Lâm Đình quay đi.

    - Vâng.

    Lâm Đình và Thuần Khanh nhanh chóng về phòng.

    * * * * *
    Hai huynh đệ cùng nhau đến đại sảnh. Ngoại trừ lúc luyện võ, bình thường Thuần Khanh luôn tỏ ra ôn hòa và có khí chất hơn người cũng chính vì đó nên người kế thừa Doãn phủ vẫn là nhiều bàn luận của giai nhân khắp phủ. Bất ngờ một vật thể lạ ngã nhào vào Thuần Khanh

    Bốp... Bịch...

    - Thuần Khanh, đệ không sao chứ?

    Lâm Đình đỡ Thuần Khanh ngồi dậy. Thuần Khanh xoa đầu, mắt nheo lại nhìn về phía người đã đụng phải mình.

    - Xin.. xin lỗi,.. huynh có sao không?

    Một cô bé với làn da trắng hồng, mái tóc đen xám được tết lại nhưng buông xõa ở hai đuôi tóc và được giữ bằng vải lụa màu đỏ cùng đôi mắt tròn thơ ngây nhìn Thuần Khanh lo lắng. Trong phút chốc cả hai huynh đệ đều đỏ mặt mà ngây ngất nhìn nàng không nói nên lời.

    - Hai huynh không sao chứ?

    Nàng cố hỏi lần nữa, hai huynh đệ vừa nghe thấy tiếng gọi thì lật đật quay mặt đi nơi khác vì vẻ ngoài quá đáng yêu của người con gái trước mặt. Cố gượng, Thuần Khanh quay sang hỏi Băng Lam.

    - Muội tên gì? Huynh chưa thấy muội trước đây, muội không phải người của Doãn phủ?!

    - Muội là Lăng Băng Lam. Hôm nay phụ thân đưa tỉ tỉ tới đây nên muội đi theo.

    Nàng nhìn cả hai trả lời, một nụ cười nhỏ hiện ra trên đôi môi xinh xắn.

    * Nàng ấy là tam tiểu thư Lăng gia?! * Cả hai cùng suy nghĩ.

    - Huynh có biết đại sảnh Doãn phủ ở đâu không? Phụ thân muội đang ở đó. - Băng Lam giựt giựt ống tay áo Thuần Khanh với vẻ ngại ngùng khiến Thuần Khanh có "chút" không tự nhiên lắm.

    - Bọn huynh đang đến đó, muội có thể đi cùng. - Thuần Khanh đứng dậy đưa tay kéo Băng Lam đứng dậy.

    - Đa tạ huynh, huynh thật sự giống y như các thần tiên vậy.

    Thần tiên? Huynh đâu phải người chết đâu a.

    Thuần Khanh cười nhã nhặn, cả ba bước về phía đại sảnh - nơi sắp thay đổi số phận của họ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/4/17
    Jacky Ken, Hà Linh, HaKuuTa and 4 others like this.