1. Chào mừng Khách đến với VietWriter.Com, chúc bạn có những phút giây online vui vẻ.

OnGoing NGÂY NGÔ ĐỢI CHỜ

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚ℋoàng ℕgọc♔, 2/2/17.

  1. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,602
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 9.2: BẠCH SẮT! CÓ CHÚT THƯỜNG THỨC ĐƯỢC KHÔNG?!!

    Sáng hôm sau, ánh mắt trời tỏa những tia nắng dìu dịu, tiết xuân ấm áp, trăm hoa thi nhau đua nở, sân trường cây cối xanh biếc, ngập tràn sắc xuân.

    Bạch Sắt cùng ba người bạn học xong hai tiết buổi sàng, sánh vai về lại ký túc xá.

    “Xuân đến! Tự dưng tớ muốn nói chuyện tình yêu quá à!” Đổng Nguyệt cảm thán: “Hay là chúng ta cùng nhau qua bên đại học giao thông liên nghị đi. Trường chúng ta có tìm đỏ mắt cũng không ra được một anh đẹp trai, còn mỹ nữ thì đông như sao trên trời; muốn trước khi tốt nghiệp tìm được một anh bạn trai còn khó hơn thi nghiên cứu sinh.

    “Đúng đúng!” Điền Phỉ Phỉ đồng tình: “Phòng của chúng ta là thảm nhất, tứ đại mỹ nhân, tài sắc vẹn toàn … vậy mà phải chịu cảnh FA … Làm sao chịu nổi!!!”

    “Ai cha! Còn là tứ đại mỹ nhân nữa ~ ~ Nào nào đến đây vấn an Dương quý phi đi!” Đổng Nguyệt trêu Điền Phỉ Phỉ.

    Điền Phỉ Phỉ hét lên : “Cút! Đừng xem thường tớ, trưa hôm nay tớ quyết định bắt đầu giảm béo!”

    Lúc này đột nhiên Đổng Nguyệt thấp giọng nói: “Chú ý! Chú ý! Phát hiện một cực phẩm theo hướng mười một giờ!”

    “Oa oa ~~~ trường học ta bắt đầu xuất hiện cực phẩm này từ khi nào vậy …” Điền Phỉ Phỉ hưng phấn, nhất thời không kiếm ra được từ để hình dung … “Chỉ có bốn từ thôi … chỉ có thể miêu tả vỏn vẹn trong bốn từ thôi … ý khen đối phương rất rất đẹp đó!”

    “Soái đến chết người?” Chương Lan lên tiếng.

    “Sặc! Đó là thành ngữ sao …” Đổng Nguyệt khịt mũi coi thường.

    Bạch Sắt bổ sung: “Nếu cho tớ miêu tả, sẽ là ‘Họa quốc ương dân’.”

    Mắt Bạch Sắt nhìn không rõ lắm, nhưng cũng chưa đến mức phải đeo kính, vì vậy cô không ngừng nhìn loanh quanh: “Đâu … đâu???”

    Chờ đến khi Bạch Sắt nhìn rõ được thì đối phương đã đến trước mặt cô: “Xin chào, tôi nói chuyện với em một chút được không?”

    “A … Dạ! Xin chào!” Bạch Sắt ấp úng, theo chân đối phương đi về một bên vài bước. Người này không phải là bác sĩ dám rút máu cô sao?

    Tô Quân Kiệt lên tiếng: “Tôi có đồ muốn đưa cho Diệp Thanh Hân nhưng cậu ta đang bận. Vậy cô có thể chuyển lại cậu ấy giúp tôi không?”

    “À! Vâng được!” Bạch Sắt gật đầu.

    “Hôm qua hai người cãi nhau à?” Tô Quân Kiệt hỏi.

    “Cãi nhau?” Bạch Sắt không hiểu vì sao anh ta lại hỏi vậy, “Đâu có?” Anh ấy là giáo viên, cô chỉ là sinh viên, làm gì có lá gan to như thế!

    “Tối hôm qua cậu ấy uống nhiều rượu, còn làm rớt cả ví tiền!” Tô Quân Kiệt vừa nói vừa đưa ví tiền ra cho Bạch Sắt.

    Bạch Sắt cầm lấy, vô thức cau mày. Tối hôm qua thầy Diệp … uống rượu?”

    Tô Quân Kiệt tiếp lời: “Diệp Thanh Hân tuy rằng lớn hơn em khá nhiều tuổi nhưng cậu ấy từ trước đến nay chưa từng một lần yêu đương. Do vậy cậu ta cũng không biết cách phải cư xử với bạn gái thế nào … Em nhiều khi hãy thông cảm cho cậu ấy!”

    “À!!! Chuyện đó … Bác sĩ Tô, anh hiểu lầm rồi! Chuyện đó không có quan hệ với tôi, hôm qua vì sao anh ấy lại uống rượu tôi cũng không rõ!” Bạch Sắt lúng túng. Lần trước khám bệnh không phải Diệp Thanh Hân đã giải thích rồi sao? Anh ấy và cô chỉ là thầy giáo và sinh viên mà thôi.

    Tô Quân Kiệt nhíu mày: “Ngại quá! Vậy chắc là do tôi hiểu lầm. Tối qua cậu ấy nhất mực lôi tôi đi uống rượu, chẳng nói chẳng rằng uống đến say khướt.”

    Có lầm hay không ~ ~ ~ ~ Một người như Diệp Thanh Hân mà cũng có lúc say rượu? Bạch Sắt thầm hình dung cảnh tượng Diệp Thanh Hân say nhưng không cách nào mường tượng ra được.

    Thế nhưng, điều làm cô kinh ngạc hơn cả đó chính là câu Tô Quân Kiệt nói: “Thầy Diệp chưa từng một lần yêu đương?”

    Tô Quân Kiệt gật đầu xác nhận.

    Bạch Sắt líu lưỡi, cô biết Diệp Thanh Hân hiện đang độc thân nhưng vạn vạn không nghĩ đến anh chưa có một mảnh tình vắt vai … Thật khó mà tin nổi! Năm nay anh đã bao nhiêu tuổi rồi cơ chứ!

    *

    Tô Quân Kiệt đi rồi, Bạch Sắt mới nhắn tin cho Diệp Thanh Hân, nội dung nói Bác sĩ Tô trả ví tiền cho anh, hiện tại cô đang giữ, nếu anh rảnh thì liên lạc cho cô.

    Đến khoảng một giờ trưa, Diệp Thanh Hân gọi điện cho Bạch Sắt: “Bạch Sắt! Là tôi!” Giọng anh hơi khàn.

    “Thầy Diệp, khi nào thầy rảnh, em đưa ví tiền lại cho thầy!” Bạch Sắt lên tiếng.

    Diệp Thanh Hân: “Bây giờ em đi được không? Tôi đang ở văn phòng!”

    “Dạ được! Em qua đó ngay đây!”

    “Phiền em!”

    Cúp điện thoại, Bạch Sắt nhanh chóng ra ngoài. Thế nhưng cô không đi thẳng đến văn phòng khoa Anh, mà vòng ra tiệm thuốc trước cổng trường mua hai hộp viên ngậm thảo dược, sau đó mới qua văn phòng.

    Vì đang là giờ nghỉ trưa nên chỉ còn mình Diệp Thanh Hân trong phòng làm việc. Diệp Thanh Hân biết cô qua nên mở sẵn cửa, còn mình ngồi trước bàn làm việc tiếp tục phiên dịch tài liệu của Bộ Ngoại Giao.

    Khi Bạch Sắt tiến vào trông thấy Diệp Thanh Hân đang ngồi trước bàn đọc sách, nửa bên người được ánh nắng chiếu rọi, toàn thân phảng phất như có ánh hào quang lóng lánh.

    Thời điểm dịch thuật, tài liệu vốn rất dài, chữ nhỏ nên dễ nhìn nhầm hàng, vì vậy anh có thói quen dùng tay trái chỉ lên tư liệu, tay phải cầm bút, nhanh chóng viết xuống, trôi chảy như dòng nước không cần phải suy nghĩ. Có những lúc gặp chút vấn đề, anh ngừng bút, nghiêng đầu, sờ sờ môi ngẫm nghĩ, dáng vẻ mang chút trẻ con hoàn toàn khác hẳn phong thái của một phó giáo sư Diệp Thanh Hân trên bục giảng.

    Anh chuyên tâm làm việc khiến cô càng mải mê ngắm nhìn. Bạch Sắt thất thần.

    Đúng lúc này Diệp Thanh Hân nhận ra có người ở trong phòng, anh ngẩng đầu: “Đến rồi! Em ngồi đi!”

    “Thầy Diệp, ví tiền của thầy!” Bạch Sắt đặt ví tiền vào tay anh.

    “Cám ơn!” Diệp Thanh Hân khẽ nhếch miệng, dáng vẻ ôn hòa như mọi ngày.

    Bạch Sắt thầm nói: Nếu không phải chính tai nghe Tô Quân Kiệt nói thì đánh chết mình cũng không tin thầy Diệp đêm qua uống say bí tỉ!

    Trong mắt cô, Diệp Thanh Hân như thần như thánh, vô dục vô cầu, vô hỉ vô bi … Vậy mà cũng có lúc anh cần phải mượn rượu tiêu sầu ư? Thật sự không thể tượng tượng nổi! Không biết ai lại tàn nhẫn như vậy, một người đàn ông tốt như thầy Diệp mà vẫn nhẫn tâm thương tổn? Là con gái ư? Là người lạnh lùng như Tiểu Long Nữ? Hay lòng dạ độc ác tựa Lý Mạc Sầu?

    Cô thật sự ghen tị với người ấy … Người ấy lại có thể khiến cho Diệp Thanh Hân đau buồn đến mức tổn hại thân thể.

    Diệp Thanh Hân cảm thấy Bạch Sắt có gì đó muốn nói, anh khẽ nở nụ cười: “Còn có chuyện?”

    “À … em có mua hai hộp viêm ngậm. Thầy cần không?” Bạch Sắt rút hộp thuốc từ trong túi áo.

    Diệp Thanh Hân ngỡ ngàng, cảm động, anh khẽ nói: “Trước nay ba tôi thường gọi em là ‘tiểu tri kỷ’. Lần này coi như tôi đã hiểu rồi!”

    Giọng Bạch Sắt chân thành: “Thầy Diệp, cho dù thầy có phiền lòng chuyện gì, cũng đừng làm thương tổn bản thân mình. Cổ họng của thầy là đáng tiền nhất, có thể được coi là di sản văn hóa phi vật thể của quốc gia, sau này thầy nhất định phải bảo vệ cổ họng mình thậy kỹ!”

    “Ừm!” Diệp Thanh Hân đồng ý nghe theo.

    Bạch Sắt nghịch ngợm le lưỡi một cái: “Em tặng thầy một câu: ‘Trên trời cao rơi xuống năm từ, chẳng có chuyện gì hết ~’.” *

    Diệp Thanh Hân liếc cô, cười cười: “Bạch Sắt giáo viên dạy môn toán của em không phải là do thầy thể dục dạy thay đó chứ? Rõ ràng là có sáu chữ mà!!!”

    “…” Bạch Sắt duỗi ngón tay, đếm đếm, sau đó ngữ khí đầy oan ức: “Ca từ rõ ràng là hát như thế mà …”

    *

    Lam Linh: Tiểu Diệp à, theo kịch bản thì một năm nữa con mới có thể bên Tiểu Bạch …

    Tiểu Diệp (tức giận): Cũng đã đợi cả mười năm, căn bản thêm một năm cũng chẳng nghĩa lý gì.

    Lam Linh: …

    Lam Linh: Tiểu Bạch, theo kịch bản con phải đợi cả năm nữa mới được bên Tiểu Diệp.

    Tiểu Bạch (sung sướng): Cứ để ‘thầy ấy’ chờ! Ai bảo ngày đó cự tuyệt con, tổn thương long tự tôn của con.

    Lam Linh (đổ mồ hôi): Phụ nữ đúng là không thể chọc giận!

    ***

    Lời bài hát vui nhộn ‘Vô cùng thoải mái’ của Đại Trương Vỹ …

    Link:

    Trong tiếng trung câu đó là: 那都不是事儿 (chẳng có chuyện gì hết) --- thì đúng là sáu từ [​IMG]:v [​IMG]:v [​IMG]:v
     
  2. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,602
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 10.1: BẠCH SẮT! CÁM ƠN EM HIỂU TÔI.

    Thời gian trôi nhanh vùn vụt, nháy mắt đã đến kỳ nghỉ hè.

    Thời gian thi lên nghiên cứu sinh là tháng mười hai. Đối với những sinh viên đăng ký thi nghiên cứu sinh mà nói, mùa hè này đừng mong được nghỉ ngơi. Bạch Sắt mỗi ngày giam mình trong phòng, đọc sách, ôn tập.

    Tháng tám, Diệp Thanh Hân có một chuyến công tác tại Mỹ. Trước khi đi, anh họ Diệp Thanh Minh gọi điện thoại cho anh, nhờ anh qua Mỹ mua giúp chiếc dây lưng hiệu Hermes. Trong nước giá mấy ngàn, bên Mỹ không đánh thuế, nên giá được lợi hơn rất nhiều.

    “Được! Anh theo học lên tiến sĩ ở trường Bắc Đại, bây giờ càng ngày càng biết tính toán. Xem ra theo học ngành kiến trúc có vẻ được nhất!” Diệp Thanh Hân ghẹo ông anh họ.

    Diệp Thanh Minh đáp lại ngắn gọn: “Chờ cậu về, anh với cậu tán gẫu nhiều hơn!”

    Khi ở cửa hàng Hermes lựa dây lưng, anh bắt gặp một chiếc khăn lụa màu trắng, sắc lụa trắng tinh khiến anh vô thức nhớ đến đôi mắt trong suốt, không vướng bụi trần nào đó. Ma xui quỷ khiến, anh mua luôn chiếc khăn lụa này.

    Sau khi về Bắc Kinh, Diệp Thanh Hân gọi cho Diệp Thanh Minh, hẹn anh ta đến nhà để đưa đồ. Ba tháng trước, vợ của Diệp Thanh Minh vừa hạ sinh một bé trai kháu khỉnh, hai vợ chồng cũng ôm bé đến nhà Diệp Thanh Hân.

    Bà Uông Cần chuẩn bị một bàn đầy thức ăn ngon.

    “Ái chà chà! Bé con thật đáng yêu!” Bà Uông Cần cảm thán: “Thật đáng tiếc, Tiểu Hân của nhà chúng ta chưa giác ngộ, không biết đến ngày tháng năm nào mới được ôm cháu nội.”

    “Cô à, năm 2016 là năm khỉ, tháng bảy là tháng ngọ. Ngày nào, tháng nào, năm nào ngay trong tầm tay mình thôi!” Diệp Thanh Minh cười cười.

    “Năm nay bàn chuyện tìm kiếm đối tượng, sang năm kết hôn, năm sau sinh em bé … Vừa vặn kịp lúc ~~~” Chị dâu cũng tát nước theo mưa.

    Bà Uông Cần trừng mắt nhìn Diệp Thanh Hân, rồi quay sang hai vợ chồng Diệp Thanh Minh: “Hai đứa tụi con quen cô gái nào thích hợp thì giới thiệu cho nó một chút …”

    “Mẹ! Được rồi!” Diệp Thanh Hân không nể nang cắt ngang lời của bà Uông Cần, “Chuyện của con, con biết xử trí!”

    Bà Uông Cần lắc đầu bất lực.

    Cơm nước xong xuôi, bà Uông Cần và chị dâu chơi đùa với đứa nhỏ, Diệp Thanh Minh và Diệp Thanh Hân ngồi nói chuyện ở một bên.

    “Tiểu Hân, ngày mai là thứ bảy, cậu đi cùng anh một chuyến được không?” Anh ta lấp lửng, tựa như có điều khó nói.

    “Sao vậy? Còn có chuyện gì có thể làm khó đến tiến sĩ?” Diệp Thanh Hân cười cười.

    Không ngờ đây lại là một chuyện cực kỳ khó khăn. Vợ của Diệp Thanh Minh tuy ở Bắc Kinh nhiều năm, nhưng vẫn chưa được vào hộ khẩu. Theo quy định hiện nay, bố có hộ khẩu Bắc Kinh, còn mẹ thì không, thì con cũng không được mang hộ khẩu thành phố.

    Nghe nói chỉ cần chút quan hệ, thêm tí tiền là được. Anh ta thông qua rất nhiều người, mãi mới hỏi thăm được địa chỉ của Sở trưởng, muốn thử đi cửa sau xem thế nào. Chiếc dây lưng Hermes đó cũng là quà tặng cho Sở trưởng.

    Diệp Thanh Hân nghe xong thì cau mày: “Anh! Em với bên Sở Công An thành phố nào có quen biết gì, lại cũng chưa từng lui tới, làm sao có thể giúp anh được!”

    “Em làm bên Bộ Ngoại Giao nhiều năm, năng lực ngoại giao rất mạnh mà đúng không?” Anh ta đáp lại.

    “Anh à! Em chỉ đảm nhận phiên dịch, nào phải đại sứ, làm gì có năng lực ngoại giao!” Diệp Thanh Hân nở nụ cười khổ.

    Diệp Thanh Hân tiếp lời: “Thật ra đến tìm Sở trưởng nói chuyện cũng không cần em lên tiếng. Gọi em đi cùng chỉ để tăng thêm can đảm.”

    Anh ta thấy Diệp Thanh Hân còn do dự, bất đắc dĩ thở dài: “Anh đường đường là tiến sĩ, nghe chức danh thì êm tai … Nhưng thực chất thì sao chứ? Ngay cả vấn đề hộ khẩu của con mình cũng không giaỉ quyết được. Nếu như nó không có hộ khẩu Bắc Kinh thì không được đến trường công, cho dù anh có tiền cố cho nó đi học ở Bắc Kinh đi chăng nữa thì khi thi đại học vẫn phải quay về quê mẹ ở Hồ Bắc. Nơi đó ra sao cậu biết mà? Anh học tập nhiều năm như vậy, biết rõ cái gì gọi là cốt khí, phải giữ tâm thanh cao… Thế nhưng, chuyện này … vì con … anh không còn cách nào khác.”

    Diệp Thanh Hân đành phải gật đầu đồng ý.

    *

    Sáng hôm sau, Diệp Thanh Hân và Diệp Thanh Minh cùng nhau đi đến điểm hẹn.

    Diệp Thanh Minh đến cùng một người, nghe nói là là người trung gian giới thiệu, không biết ông anh họ của anh tìm được ở đâu.

    Diệp Thanh Minh ngoại trừ mang theo quà là chiếc thắt lưng Hermes, còn chuẩn bị thêm phong bì cả trăm ngàn tệ.

    Diệp Thanh Hân lắc đầu thở dài. Anh thật sự không ngờ đến chuyện ‘đút lót’ này một ngày có thể xảy ra trên người ông anh họ của anh, và anh lại chính là đồng lõa.

    Ba người cùng nhau đến Sở Công An thành phố, gặp Sở trưởng Trịnh. Người trung gian cũng có chút thế lực, chỉ một loáng cả ba đã có thể tiến vào cổng lớn của đại viện. Diệp Thanh Hân phát hiện vẻ mặt của Diệp Thanh Minh thả lỏng hơn rất nhiều, có lẽ đã tăng thêm lòng tin với người trung gian này.

    Ai ngờ chuyện tiếp sau đó chẳng chút nào thuận lợi.

    Lão ta đưa hai người đến gặp Sở trưởng Trịnh. Tuy nhiên ông ta không nhận quà và phong bì, còn giảng giải một đống đạo lý. Lão ta ngồi bên cạnh nói đỡ vài câu nhưng chẳng có chút tác dụng. Sắc mặt Diệp Thanh Minh lúc trắng lúc xám.

    Ba người ra khỏi nhà Sở trưởng, lão ta cất giọng đầy tiếc nuối: “Xem ra việc này chúng ta đã quá gấp gáp. Trước đây chiêu này là dùng được, bây giờ thì không xong rồi!”

    “Còn có biện pháp khác không?” Diệp Thanh Minh không đầu hàng.

    Lão lắc đầu: “Hết cách!”

    Diệp Thanh Minh lập tức ỉu xìu.

    Diệp Thanh Hân đứng bên cạnh khuyên nhủ: “Anh à, nghĩ thoáng một chút. Cả nước có hơn tỉ người, được vào hộ khẩu thành phố chỉ có số ít. Những người không mang hộ khẩu thành phố không phải vẫn sống tốt đó sao … Chúng ta dù sao cũng hạnh phúc hơn mấy nhiều người rồi …”

    Anh họ thì thào: “Là anh vô dụng! Học Bắc Đại làm gì chứ? Làm tiến sĩ thì sao chứ?”

    Đám mây đen che kín bầu trời, không gian chợt trở nên âm u.

    Ba người chuẩn bị rời khỏi đại viên, đột nhiên có một chiếc xe màu đen, cửa xe đang từ từ đóng lại, hai anh cảnh vệ nghiêng người cúi chào.

    Người trung gian nhẹ giọng: “Nhìn thấy không, đây là xe của Cục Trưởng Bạch của Bộ Công an. Ai mà có quan hệ với ông ta thì chuyện vào hộ khẩu Bắc Kinh chỉ là một cái phẩy tay.”

    Diệp Thanh Minh và Diệp Thanh Hân chẳng còn gì để nói. Ai mà có thể quen được với hoàng thân quốc thích chứ.

    *

    Đúng lúc này, xe của Cục Trưởng ngừng trước mặt ba người bọn họ. Cánh cửa xe bên phải bật mở, một đôi chân nhỏ nhắn thon dài từ trên xe bước xuống.

    Cô mặc một chiếc váy tơ tằm, dáng người mảnh dẻ, mái tóc dài ngang eo. Nhìn gương mặt tuy còn non nớt nhưng khí chất rất tao nhã, đoan trang.

    Người trung gian và Diệp Thanh Minh liền nghĩ ngay đến: Thiên kim tiểu thư.

    Cô gái nở nụ cười thanh thuần, vẫy vẫy tay về phía Diệp Thanh Hân: “Thầy Diệp, sao thầy lại ở đây? Thật trùng hợp ạ!”

    Diệp Thanh Hân kinh ngạc, miễn cưỡng nở nụ cười với cô … Thì ra là Bạch Sắt!

    Lúc này một người đàn ông trung niên khoảng năm mươi tuổi cũng từ trên xe bước xuống, Bạch Sắt kéo kéo tay ông ta, giới thiệu: “Ba! Đây là thầy Diệp mà con đã từng kể với ba!”

    Diệp Thanh Hân hoàn toàn rõ ràng. Thì ra Bạch Cục Trưởng của Bộ Công an chính là ba của Bạch Sắt.

    Anh không thể diễn tả được cảm xúc của mình lúc này.

    Diệp Thanh Minh đứng bên cạnh đụng tay anh một cái, vẻ mặt mang theo chút khẩn cầu. Diệp Thanh Hân dĩ nhiên hiểu ý của anh họ. Anh vô thức cuộn chặt bàn tay, đốt ngón tay trắng bệch.

    Diệp Thanh Hân biết Bạch Sắt được sinh ra trong một gia đình gia giáo, nhưng chưa bao giờ anh nghĩ đến cô chính là con gái cưng của Cục Trưởng.

    Cô thanh thuần, trong sáng. Nếu như cô biết người thầy mà cô luôn sùng bái lại ban ngày ban mặt tìm ba cô đút lót, hơn nữa khả năng sẽ là thất bại …

    Cô sẽ suy nghĩ thế nào? Sau này anh còn mặt mũi nào gặp cô?

    “Phó giáo sư Diệp, ngưỡng mộ đại danh đã lâu. Quả nhiên tuổi trẻ tài cao!” Ba của Bạch Sắt bắt tay Diệp Thanh Hân: “Nghe Bạch Bạch nói muốn được theo thầy học lên nghiên cứu sinh, sau này mong thầy quan tâm cháu nhiều hơn!”

    “Nào có! Nào có!” Diệp Thanh Hân nói giọng khách khí, liếc nhìn ánh mắt đầy lo lắng của Diệp Thanh Minh.

    Người trung gian nhác thấy bộ dạng do dự của Diệp Thanh Hân, chửi thầm trong lòng: Đọc sách chỉ giỏi ra vẻ thanh tao, có thể có được quan hệ với Cục Trưởng Bạch mà không chịu tận dụng.

    Lão ta rốt cục chịu không được, đứng bên cạnh phụ họa: “Cục Trưởng Bạch, vị này là bác sĩ Diệp Thanh Minh, là anh họ của thầy Diệp. Thật ra hôm nay chúng tôi đến đây gặp được Cục Trưởng, thật sự cũng có điều khó nói …”

    Lão cố tình nói lấp lửng để Diệp Thanh Hân có cớ tiếp lời, xin Cục Trưởng Bạch. Lão cho rằng nếu làm như vậy, Cục Trưởng Bạch sẽ nể mặt mũi mà đồng ý với bọn họ.

    “À!!!” Ba Bạch Sắt nhàn nhạt đáp lại. Tình huống này ông ta gặp qua không ít nên cũng không thèm nói chuyện với lão ta, vẻ mặt Cục Trưởng Bạch không biến sắc nhìn về phía Diệp Thanh Hân: “Phó Giáo sư Diệp, là chuyện gì vậy?”
     
  3. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,602
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 10.2: BẠCH SẮT! CÁM ƠN EM HIỂU TÔI.

    Diệp Thanh Hân nghẹn lời, sắc mặt khó coi.

    Anh sinh ra trong một gia đình nề nếp, từ nhỏ đã được dạy ‘Bần tiện bất năng di, phú quý bắt năng dâm, uy vũ bất năng khuất, thử chi vị đại trượng phu’… Bây giờ bắt anh mở miệng xin xỏ Cục Trưởng Bạch, làm sao anh có thể làm? Huống chi người này còn là ba của Bạch Sắt, làm sao anh có thể đứng trước người con gái anh yêu làm ra chuyện xấu hổ như thế?

    Người trung gian quan sát vẻ mặt của Diệp Thanh Hân, càng gấp gáp, xen mồm nói tiếp: “Cục Trưởng Bạch, ngài xem. Thầy Diệp luôn luôn chăm sóc khuê nữ, bây giờ anh trai của thầy ấy gặp chút khó khan; nếu ngài có thể xem xét nói đỡ một câu, chắc chắn thầy Diệp đối xử với khuê nữ càng thêm tốt hơn …”

    “Chú nói gì đó?” Thanh âm lanh lảnh vang lên, cắt ngang lời nói của lão ta.

    Bạch Sắt tức giận, hai mặt đỏ bừng bừng, dáng vẻ ấy cực kỳ đáng yêu. Cô khẽ nhíu mày, giọng rất nghiêm túc: “Thầy Diệp đối xử với tôi rất tốt, từ năm cấp ba cho đến hiện tại. Qua bao nhiêu năm trời vẫn không thay đổi. Tôi có thể xác định, không … Dám tôi dám lấy đầu của mình ra đảm bảo, thầy Diệp tuyệt đối không phải là người vì muốn được ba tôi nâng đỡ mà đối xử tốt với tôi. Thầy Diệp căn bản không biết ba tôi là ai! Thầy Diệp nói luôn đi đôi với hành động, trước sau như một, là một quân tử! Chú à, xin chú đừng sỉ nhục người thầy mà tôi luôn tôn kính và sùng bái!”

    Thanh âm của Bạch Sắt rất lớn, từng chữ từng chữ rất rõ ràng. Nói xong từ cuối cùng, mũi cô cũng hơi đỏ lên, ngữ khí run rẩy.

    Dứt lời, cô ngừng một chút để lấy lại bình tĩnh, sau đó duỗi bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy tay Diệp Thanh Hân: “Thầy Diệp chúng ta đi!”

    Diệp Thanh Hân tùy theo ý cô, để cô lôi mình đi.

    Bọn họ đi được một quãng xa nhưng lão ta vẫn đứng đó ngơ ngác. Một kẻ già đời như lão lại có thể bị một cô nhóc nói cho câm họng.

    Những năm gần đây, lão ở trong xã hội này trải qua biết bao nhiêu chuyện trắng đen trần đời, sớm đã quên mất một thứ gọi là chân thành.

    Lúc này, ánh mắt ló dạng, xua tan mọi tăm tối, cả không gian như bừng sáng, lão cảm thấy ánh dương chói lòa đến mức khiến mắt hắn nhòe, thấm đẫm nước.

    *

    Bạch Sắt bước những bước dài, vội vội vàng vàng, tâm trạng tức giận kéo Diệp Thanh Hân ra khỏi đại viện.

    Cô cảm giác lồng ngực mình như có một ngọn lửa, hừng hực cháy. Tức chết! Thật tức chết mà!

    Không biết đi được bao lâu, cơn giận cũng từ từ hạ, Bạch Sắt bấy giờ mới phát hiện cô từ nãy đến giờ vẫn nắm chặt tay của thầy Diệp …. Ý thức được điều đó, gương mặt Bạch Sắt đỏ lựng.

    Mặc dù là trời mùa hè oi bức, nhưng bàn tay Diệp Thanh Hân vẫn mềm mịn, các ngón tay thon dài bao lấy bàn tay cô.

    Bạch Sắt biết nếu chẳng may có người bắt gặp hai người bọn họ đang tay trong tay thì e rằng có giải thích thế nào cũng không được.

    Cô biết mình nên buông tay anh ra, nhưng trong tiềm thức lại có cảm giác lưu luyến. Cô do dự chần chừ, cũng cảm thấy hình như bàn tay của thầy Diệp cũng căng thẳng không ít.

    Gương mặt nhỏ nhắn của Bạch Sắt càng lúc càng nóng, tim đập nhanh như hươu chạy, hơi thở dồn dập.

    “Đi mệt?” Diệp Thanh Hân nhận ra được sự biến hóa trên nét mặt cô, giọng dịu dàng: “Chúng ta qua bên kia nghỉ ngơi một chút!”

    “Vâng!” Bạch Sắt không dám ngẩng đầu nhìn thầy Diệp, cúi đầu đáp lời.

    Hai người đi đến quảng trường, trông thấy phía trước có một tấm bảng ‘Free Hugs’, phía dưới có đề chữ ‘Hoạt động cái ôm thân ái’.

    Bạch Sắt và Diệp Thanh Hân vẫn không hiểu hoạt động đó là gì, chỉ trông thấy từng cặp từng cặp đang ôm nhau rất chặt. Trong loa truyền đến giọng nói: “Mọi người thân mến, một vòng ôm chân thành mang đến sự ấm áp, giúp chúng ta có thể vượt qua những thương tổn …”

    Thì ra Free Hugs chính là những ‘Cái ôm miễn phí’, mặc kệ là có quen biết hay không, ôm nhau một cái, truyền đến nhau sự ấm áp.

    Dưới tình huống này, Bạch Sắt dĩ nhiên không khỏi kích động muốn ôm lấy thầy Diệp.

    Thế nhưng …

    Cô cũng có chút lo lắng: ‘Có nên rụt rè một chút không … Ngày hôm nay mày đã dám nắm tay thầy Diệp … Yêu mến đến mức nào cũng không nên lộ liễu quá!’

    Bạch Sắt cố gắng áp chế bản thân.

    Đúng lúc này Diệp Thanh Hân nhẹ giọng gọi cô: “Bạch Sắt!”

    “Dạ!???” Bạch Sắt nghiêng đầu đối diện đôi mắt sâu hun hút của Diệp Thanh Hân, tim cô đập loạn.

    Vẻ mặt Diệp Thanh Hân vẫn ôn hòa như thường ngày nhưng phảng phất một chút trịnh trọng, tay phải của anh vẫn nắm chặt tay Bạch Sắt không buông, tay trái từ từ hướng về phía bả vai Bạch Sắt.

    Thầy Diệp … Thầy Diệp muốn ôm mình ư?

    Bàn tay Diệp Thanh Hân càng lúc càng gần. Khi Bạch Sắt xác nhận được điều này thần kinh cô không khỏi chấn động.

    Không phải là lần đầu tiên cô ôm Diệp Thanh Hân, nhưng trước đó đều trong tình huống nguy cấp, nảy sinh phản ứng tự nhiên.

    Lần này không giống như vậy.

    Bạch Sắt nín thở, không dám chớp mắt, nhìn Diệp Thanh Hân từ từ cúi thấp người, tay phải đỡ lấy bờ vai cô, chậm ra kéo cô vào trong lòng anh.

    Rất nhẹ, rất nhẹ, tựa như anh chỉ dùng đầu ngón tay chạm lên lưng cô. Cách một lớp vải mong manh nhưng độ ấm nơi lòng bàn tay vẫn có thể truyền thẳng đến tim cô.

    Ấm áp! Dịu dàng!

    “Bạch Sắt! Cám ơn em!” Diệp Thanh Hân thì thầm bên tai cô.

    Một người con gái hiểu chuyện như thế làm sao không khiến anh dùng cả linh hồn mình mà yêu cô.

    Bạch Sắt từ trong cơn mê bừng tỉnh.

    Thì ra, thầy Diệp chỉ muốn cám ơn cô đã tin anh …

    Tuy nhiên, vào giờ phút này, trong vòng tay ấm áp của thầy Diệp, lòng tự tôn của cô sớm đã quẳng đi đâu mất, cốt khí làm người gì đó cũng lẩn phương trời nào; cho dù là cái ôm thay lời cám ơn thì sao chứ, cô vẫn cảm thấy vui vẻ, nguyện sa chân vào đó.

    Gương mặt cô đụng vào vai anh, khoang mũi tràn ngập hương vị của anh. Cô cảm thấy toàn thân như tan chảy.

    Cánh tay Diệp Thanh Hân siết nhẹ, đem người trong lồng ngực áp sát hơn một chút.

    Bọn họ bên nhau, lặng lẽ, một phút tựa như cả một thế kỷ.

    *

    Tối hôm đó Diệp Thanh Hân nhận được điện thoại của Diệp Thanh Minh.

    “Anh! Thật ngại quá, em không giúp được gì!” Diệp Thanh Hân lên tiếng.

    Diệp Thanh Minh vội vàng đỡ lời: “Không! Không! Tiểu Hân, là lỗi do anh mới đúng!”

    Ngừng một chút, anh ta nói tiếp: “Tiểu Hân, sau khi em và cô gái ấy đi rồi, Cục Trưởng Bạch chủ động hỏi anh có chuyện gì. Anh thật tình kể cho ông ấy nghe. Cục Trưởng Bạch cẩn thận hỏi han tình hình của chị dâu, sau đó ông ấy nói tháng sau Bắc Kinh đưa ra một chính sách mới, những người như chị dâu có thể được xét vào hộ khẩu. Chờ đến khi chị vào hộ khẩu thì vấn đề hộ khẩu của con trai cũng được giải quyết dễ dàng. Cục Trưởng Bạch còn nói với anh, nếu như lúc đó còn có khó khăn gì thì cứ gọi cho thư ký của ông ấy là được. Như vậy rất tốt, chuyện hộ khẩu được giải quyết, lại không mất tiền. Chỉ là, anh cảm thấy có chút băn khoăn.”

    Diệp Thanh Hân nhàn nhạt lên tiếng: “Em đâu có nói gì, anh không cần phải băn khoăn.”

    Diệp Thanh Minh im lặng một lúc lâu mới mở miệng nói: “Tiểu Hân, em thích con gái của Cục Trưởng Bạch sao?”

    Diệp Thanh Hân mím mím môi, không trả lời.

    Anh ta nói tiếp: “Hai người chúng ta cùng nhau lớn lên, nhìn vẻ mặt của cậu, người anh như tôi đây liếc sơ là hiểu. Lần này, vì chuyện của anh mà cậu không còn mặt mũi trước cô bé, anh cũng có chỗ không đúng. Thế nhưng, Tiểu Hân, anh trai có lòng tốt nhắc cậu một câu, Cục Trưởng Bạch thanh thế lớn cỡ nào, khả năng sẽ không tìm một người con rể bình thường như chúng ta.”

    “Anh! Anh đừng bận tâm!” Diệp Thanh Hân trả lời: “Cô bé đó là học trò của em, sau này cũng là nghiên cứu sinh do em hướng dẫn. Ngoài chuyện đó ra, sẽ không còn bất kỳ quan hệ nào khác!”

    “Nói chung, lần này là anh nợ cậu!”

    “Đều là anh em, đừng khách sáo như vậy!” Ngừng một chút: “Tuy nhiên, sau này có chuyện tương tự, mong anh đừng đến tìm em. Phương diện này em không rành!”

    Sau khi biết được thân phận thật sự của Bạch Sắt, thầy Diệp càng thêm tuyệt vọng.
     
  4. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,602
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 11.1: BÍ MẬT CỦA THẦY DIỆP

    Ngày 31 tháng 12, kết thúc kỳ thi viết thi lên nghiên cứu sinh, Sở giáo dục sắp xếp thời gian này để mọi người được nghỉ ngơi ngày lễ Giáng Sinh, nhưng cũng sắp đến Tết Nguyên Đán, coi như có cái được, có cái mất.
    Bốn người phòng ký túc 502 của Bạch Sắt đều tham gia kỳ thi viết. Vì có thời gian ôn tập dài, cho nên bọn họ trên cơ bản không gặp trở ngại. Tiếp sau đó chính là phỏng vấn của giáo sư hướng dẫn.
    Tuy nói rằng thi xong phải phấn chấn, thế nhưng Bạch Sắt chẳng cảm thấy có chút hứng khởi.
    Từ sau lần ‘Free hugs’ ở quảng trường ngày hôm đó, Bạch Sắt những tưởng quan hệ giữa cô và Diệp Thanh Hân sẽ tiến thêm một bước. Kết quả là ngược lại.
    Không biết do lúng túng hoặc nguyên nhân nào đó, khi cô gửi tin nhắn cho Diệp Thanh Hân đều nhận được những tin trả lời đầy xa cách. Anh cũng không còn chủ động quan tâm cô như trước, cũng không hẹn cô ra ngoài ăn uống.
    Bạch Sắt chán chường, cô không biết mình nên làm gì. Bây giờ thì xong rồi, cô phải nhanh chóng báo danh cùng thầy Diệp không phải sao? Bắt đầu từ đây bọn họ chính là mối quan hệ thầy trò …
    Cô còn có lòng tham muốn được gì cơ chứ?
    Không có đáp án.
    Chỉ là … Không ngừng được nỗi nhớ nhung.
    Buổi chiều, sau môn thi cuối cùng, Bạch Sắt lấy hết can đảm nhắn tin cho Diệp Thanh Hân, hỏi anh tối nay có rảnh, cùng nhau ra ngoài đón giao thừa. Tuy nhiên, anh không trả lời.
    Thời gian từng phút từng phút chậm chạp trôi qua, điện thoại vẫn không có một tin báo. Bạch Sắt ngồi trước bàn học càng thêm buồn bực, nhìn thấy cái gì cũng thấy chướng mắt, đặc biệt chồng sách giáo khoa dày cộm kia.
    Cô đứng dậy, đem toàn bộ sách vở tống hết vào va li; thay vào đó là lôi những bộ truyện Kim Dung, Vua Hải Tặc ra ngoài ….
    Chương Lan và đám bạn ngơ ngác nhìn cô.
    Chương Lan: “Còn vòng phỏng vấn mà cậu đã dọn dẹp hết rồi sao?”
    Đổng Nguyệt: “Cậu có Tiểu Diệp nên không lo. Nhưng cậu có nghĩ cho cảm nhận của ba đứa bọn tớ không?”
    Điền Phỉ Phỉ: “May mà chúng ta là khoa Anh, nhiều nhất cũng chửi được một chữ ‘shit’. Nếu như thay bằng khoa Lý Hóa, khẳng định ba chúng ta đã là hung thủ gây án. Nói không chừng trực tiếp oxi hóa cậu!”
    Bạch Sắt sợ run người, vội vã xin tha: “Được rồi! Tớ xin lỗi! Quỳ xuống cầu xin các vị nữ hiệp hạ thủ lưu tình ….”
    Thế nhưng ba người bạn vẫn như sói, như hổ nhào đến.
    Nhóm của Lưu Khải Thần sẽ tốt nghiệp vào tháng bảy năm sau, Diệp Thanh Hân lần này có thêm những thạc sĩ mới. Theo như số lượng sinh viên ghi danh anh hướng dẫn là hơn mười người, trong đó toàn là những người đứng nhất nhì của chuyên ngành. Điền Phỉ Phỉ và Đổng Nguyệt đều nhận ra thực lực của họ coi như không đáp ứng được yêu cầu của Tiểu Diệp, do vậy họ chọn hướng riêng.
    Đổng Nguyệt chọn ngành phiên dịch dưới sự hướng dẫn của một thạc sĩ trẻ tuổi – Phó giáo sư Ngụy Lịch, chỉ ngoài ba mươi, cũng được giới sinh viên yêu thích; Điền Phỉ Phỉ đi theo coi đường văn học với Giáo sư Lưu; Chương Lan đã liên hệ với Giáo sư Tôn theo chuyên ngành sư phạm.
    Cả ba cô bạn đều lo lắng ngày phỏng vấn, không ai dám xem thường. Bây giờ bạn học Tiểu Bạch dám ngang nhiên ‘rửa tay chậu vàng’ quăng hết sách vở vào trong vali? Làm sao bọn họ chịu đựng nổi.
    Bạch Sắt bị ba cô bạn áp chế, cùng nhau cười cười nói nói vui vẻ, một lúc sau tâm tình khó chịu Bạch Sắt cũng vơi đi không ít.
    Điền Phỉ Phỉ đề nghị: “Các chị em, phỏng vấn cũng là chuyện của tháng sau. Không bằng đêm nay chúng ta xõa một bữa????”
    Bạch Sắt dĩ nhiên đưa tay tán thành: “Đồng ý! Đồng ý! Nửa năm vừa qua học sắp chết rồi. Bây giờ là năm giờ rưỡi, ra ngoài vừa khít ăn được một nồi lẩu!”
    Chương Lan bổ sung: “A! Ăn lẩu xong sẽ đi karaoke ….”
    Đổng Nguyệt đá lông nheo: “Phỉ Phỉ, cậu nói quen với mấy anh bên Đại học giao thông Bắc Kinh … Gọi ra làm vài ‘hoạt động liên nghị’ …”
    “Hay lắm! Hay lắm! Tớ gọi ngay bây giờ đây!” Điền Phỉ Phỉ mò điện thoại, lập tức bấm số.
    “Cậu làm thật sao?” Chương Lan kéo tay cô ta lại: “Gọi một đám nam sinh không quen không biết cùng nhau nói chuyện, thích hợp ư?”
    Điền Phỉ Phỉ nhíu mày: “Chương Lan … có sao đâu chứ, thêm người thêm náo nhiệt. Đâu có phải ra mắt, là bạn học cũ của tớ và bạn chung phòng ký túc với cậu ấy. Bốn anh chàng đẹp trai, đáng tin cậy!”
    Đổng Nguyệt bên cạnh phụ họa: “Tớ với Phỉ Phỉ đồng ý, còn Tiểu Bạch thì sao?”
    Bạch Sắt búng tay ra hiệu: “Tớ cũng không thành vấn đề!”
    Ba thắng một, Chương Lan đành chịu thua.
    *
    Ngày 31 tháng 12, Diệp Thanh Hân được nghỉ, anh cùng Tô Quân Kiệt đi chơi bóng rổ.
    Đấu được nửa trận, hai người nghỉ uống nước. Diệp Thanh Hân thấy Bạch Sắt nhắn tin: Thầy Diệp, em thi xong rồi. Cũng không tệ lắm. Mai là Tết Dương Lịch, hôm nay thầy có rảnh không? Nếu như rảnh chúng ta cùng nhau đón giao thừa, được chứ? Em chờ tin của thầy.
    Diệp Thanh Hân nắm chặt chai nước khoáng trong tay, bất giác trở nên căng thẳng.
    Tô Quân Kiệt nhác thấy dáng vẻ do dự của Diệp Thanh Hân, chẳng thèm khách khí, đưa mắt đọc tin nhắn của anh một cách say sưa, sau đó lạnh nhạt lên tiếng: “Ái chà! Xem ra hiệp tiếp theo chúng ta thiếu người rồi!”
    Diệp Thanh Hân cất điện thoại vào balo: “Tớ không đi!”
    “Coi như nghĩa khí, tiếp tục chơi!” Tô Quân Kiệt đáp lời.
    Nửa hiệp sau, Diệp Thanh Hân đặc biệt ra sức, nhóm bạn của anh còn tưởng anh vừa uống thuốc kích thích.
    Chơi bóng đến gần năm giờ, mọi người đáng lẽ ai về nhà nấy, Tô Quân Kiệt đột nhiên đề nghị: “Mọi người rảnh không? Cùng nhau đi ăn! Tớ mời!”
    Mọi người vỗ tay hưởng ứng, Diệp Thanh Hân liếc mắt nhìn đồng hồ trên điện thoại, không nói tiếng nào.
    “Đi thôi! Đi thôi!” Tô Quân Kiệt hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt do dự của Diệp Thanh Hân, vỗ vỗ vai anh. Mọi người xô xô đẩy, rốt cục Diệp Thanh Hân cũng tham gia cùng bọn họ.
    Tô Quân Kiệt giàu nứt đố đổ vách, mời mọi người đến một nhà hàng Vịt Quay có tiếng ở Bắc Kinh. Mười người gọi ba con, sau đó Tô Quân Kiệt còn kêu thêm bia, bữa ăn cực kỳ náo nhiệt.
    Diệp Thanh Hân lúc đầu còn nhẫn nại, chỉ có đôi lúc khóe mắt vô thức liếc nhìn đồng hồ trên tường.
    Đến sáu giờ, anh bắt đầu đứng ngồi không yên, không đụng đũa. Tô Quân Kiệt rót cho anh một ly bia nhưng Diệp Thanh Hân từ chối lấy lý do anh phải lái xe.
    Bầu khí bữa tiệc càng lúc càng hưng phấn, Tô Quân Kiệt gọi thêm hai két bia, mọi người cùng bàn ép mãi Diệp Thanh Hân đành phải uống hai chai.
    Đến khi bữa tiệc kết thúc đã là chín giờ.
    Diệp Thanh Hân ngẩng đầu nhìn trời. Mùa đông, trời sụp tối rất nhanh, giờ khắc này phảng phất như đã nửa đêm.
    Diệp Thanh Hân không say, nhưng đã uống chút rượu nên anh ngồi nghỉ ngơi một chút, trông thấy Tô Quân Kiệt đi tới.
    Diệp Thanh Hân cảm thấy phiền lòng, ngữ khí pha chút giận dữ: “Còn có tiết mục gì nữa? Lôi hết ra luôn đi!”
    Lần đầu tiên Diệp Thanh Hân thấy Tô Quân Kiệt không hợp mắt.
    Tô Quân Kiệt nhàn nhạt nhìn Diệp Thanh Hân, cười cười: “Diệp Thanh Hân, một người tốt tính như vậy cũng biết tức giận sao … Thật sự khó gặp!”
    Diệp Thanh Hân cau mày … anh đột nhiên muốn đánh anh ta.
    Vị bác sĩ mặt dày Tô Quân Kiệt liếc nhìn dáng vẻ của Diệp Thanh Hân rồi nở nụ cười: “Cả buổi tối hồn vía lên mây, bây giờ còn nổi giận với tớ. Trong lòng cậu nghĩ gì, ngay cả tớ cũng nhìn ra … bản thân cậu cũng không nhận ra ư?!!!”
    “Tớ …” Diệp Thanh Hân nhất thời sửng sốt, muốn nói nhưng thanh âm nghèn nghẹn nơi cổ họng.
    Tô Quân Kiệt nói gằn từng chữ: “Đi tìm cô ấy đi!”
    “Trễ rồi!” Diệp Thanh Hân cười khổ.
    Đúng! Quá trễ rồi! Anh trễ đâu phải chỉ có cái hẹn lúc năm giờ chiều nay … mà từ giây phút anh từ chối Bạch Sắt, tất cả đã quá trễ … ròng rã năm năm trời.
    “Trễ gì mà trễ chứ?” Tô Quân Kiết liếc mắt nhìn Diệp Thanh Hân, “Cô ấy nói muốn cùng cậu đón giao thừa, bây giờ chưa mười hai giờ, đâu đã muộn!”
     
  5. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,602
    Đã được thích:
    940,119
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 11.2: BÍ MẬT CỦA THẦY DIỆP

    Diệp Thanh Hân lái xe về Bắc Ngoại, dọc đường đi anh liều mình đánh bạo gọi cho Bạch Sắt. Gọi vài cuộc nhưng không ai nhận điện.

    Gọi thêm mấy lần nữa, rốt cục cũng có người nghe máy, là một giọng nữ, nhưng không phải là giọng của Bạch Sắt: “Alo! Là thầy Diệp phải không ạ?”

    Xung quanh rất ồn, nữ có nam có, không thể nghe rõ đầu dây bên kia nói chuyện.

    Diệp Thanh Hân vội trả lời: “Đúng! Là tôi. Cho hỏi Bạch Sắt có ở đó không?”

    “À! Bạch Sắt đang hát karaoke cùng bọn em đây, bạn ấy say quá, gọi không dậy được…”

    Chương Lan dứt lời, Diệp Thanh Hân im lặng.

    Trễ hẹn là do anh không đúng … nhưng cô bé này đâu phải vậy rồi ném anh ra đằng sau tìm cuộc vui khác Diệp Thanh Hân âm thầm gào lên đau xót.

    Cho dù cách một tầng microphone, nhưng Chương Lan vẫn có thể cảm nhận được khí áp đầu dây bên kia tương đối thấp. Cô ta thầm trách mình … Tự nhiên nhận cuộc gọi này, thật sự không sáng suốt!

    Nhưng ai bảo điện thoại cứ reo mãi không ngừng, bỏ mặc làm sao được.

    Chương Lan ngẫm ngẫm nghĩ nghĩ, dốc toàn lực nghĩ kế vẹn toàn, mấy giây sau cô ta nịnh hót: “À! Thầy Diệp …. Bọn em ở đang ở Tiền Cự, thầy đến đây có được không ạ?”

    Hai giây sau, Diệp Thanh Hân lên tiếng, ngữ khí dịu dàng: “Vậy bây giờ tôi đến đó, nhờ em coi chừng Bạch Sắt một chút.”

    “Không thành vấn đề! Không thành vấn đề! Bọn em đợi thầy!” Chương Lan thở phào nhẹ nhõm, không ngờ cô ta có lúc lại thông minh như vậy.

    Người có cảm giác ‘chưa từng thông minh’ như thế bao gồm luôn bạn học Tiểu Bạch.

    Thật ra Bạch Sắt biết lượng sức mình, cô biết rõ mình uống nhiều lắm chỉ được hai chai bia. Uống cạn hai ly, cô thấy đầu mình choáng váng, uống đến ly thứ năm cô ngã sóng xoài trên ghế sofa.

    Xung quanh tiếng cười cười nói nói chẳng liên quan đến cô, cô chỉ muốn lẳng lặng nằm yên giả say.

    Cô cảm giác điện thoại mình rung … Nhưng cô đang nhập vai ‘say rượu’ làm sao có thể nghe điện thoại?

    Hơn nữa ai biết người nào gọi đến? Chắc là chị họ của cô, cũng khả năng là cô bạn cấp ba Thường Viện Viện rủ đi chơi, hoặc có thể là mẹ gọi bắt cô ngày mai về nhà. Nói chung, nhất định không phải là thầy Diệp, đúng không? Bạch Sắt tự an ủi mình, kìm lòng không mở mắt, lôi điện thoại ra xem.

    Điện thoại di động vang lên một cuộc, rồi lại một cuộc, tim Bạch Sắt như mèo cào ….

    --- Ba cô bạn của cô sao không linh động? Sao không nhận máy giúp cô chứ!!!!

    Cuối cùng, Chương Lan vĩ đại đã nhận điện thoại, Bạch Sắt nghe được câu ‘Là thầy Diệp ạ?’, tim cô đập nhanh hơn; nghe đến câu ‘thầy đến được không?’ thì chỉ muốn ngất; ‘Bọn em đợi thầy!’ cô say rồi, cô thật sự say rồi.

    *

    Chín giờ rưỡi, Diệp Thanh Hân vào quán Karaoke.

    Dưới ánh đèn mờ ảo, nam nữ sinh ngồi trên chiếc sofa, mặc kệ liền mạch hay không, đúng âm điệu hay không … bọn họ bên nhau say sưa ca hát.

    Trong đó cũng có Bạch Sắt. Cô yên tĩnh ngồi ở một góc, đầu dựa vào bả vai của nữ sinh bên cạnh, đôi mắt nhắm chặt, gương mặt trắng nõn được ánh đèn chiếu vào, lúc sáng lúc tối. Cho dù cô đã ngủ say, yên lặng như thế, nhưng vẫn có thể nhìn ra cô và những người là cùng một ‘hội’ … vì họ có chung một thứ gọi là ‘thanh xuân’.

    Diệp Thanh Hân nhìn chằm chằm Bạch Sắt, anh đột nhiên cảm thấy chua xót: cô còn trẻ như vậy, đẹp như vậy, như một đứa con cưng của thượng đế, nắm giữ những thứ tốt nhất thế gian này … Còn anh, ngoại trừ im lặng chờ đợi thì chẳng còn làm gì được cho cô.

    “Thầy Diệp đến rồi!” Chương Lan trông thấy Diệp Thanh Hân, đứng lên chào một tiếng.

    Điền Phỉ Phỉ ra sức lay Bạch Sắt: “Tiểu Bạch! Tiểu Bạch! Mau tỉnh lại, nhìn xem ai đến nè?”

    “Đừng đẩy, muốn ói …” Bạch Sắt thì thào. Tuy cô không say đến mức bất tỉnh nhưng bụng vẫn cảm thấy nhộn nhạo muốn nôn.

    Điền Phỉ Phỉ ngay lập tức nhảy xa ba bước.

    Diệp Thanh Hân tiến đến bên cạnh Bạch Sắt, đưa tay nắm lấy vai cô, để cô tựa vào ngực anh, nhẹ nhàng hỏi: “Bạch Sắt! Có chỗ nào khó chịu ư?”

    “Mệt!” Bạch Sắt khẽ trả lời: “Chỉ muốn về nhà ngủ …”

    “Ừm!” Diệp Thanh Hân dụ dỗ: “Bây giờ tôi đưa em về!”

    *

    Diệp Thanh Hân cõng Bạch Sắt lên lưng, chậm rãi đi về phía bãi đậu xe. Bạch Sắt mềm oặt trên lưng anh, khuôn mặt kề lên vai, phà hơi vào cổ Diệp Thanh Hân, ngưa ngứa. Cô tuy rằng uống rượu nhưng chẳng có chỗ nào khó ngửi, trái lại mùi vị vẫn ngọt đến đáy lòng anh.

    Diệp Thanh Hân thật sự rất sung sướng, nhưng cố gắng khắc chế không dám biểu lộ ra ngoài. Anh sợ mình hạnh phúc quá, ông trời nhìn thấu sẽ lấy lại.

    Diệp Thanh Hân đưa Bạch Sắt ngồi ở ghế phụ lái, cài dây an toàn. Rồi sau đó, anh mới ngồi trên ghế lái, bắt đầu suy nghĩ.

    Đưa Bạch Sắt về ký túc xá? Nhưng ba người bạn cùng phòng đều ở ngoài, không ai chăm sóc cô.

    Đưa cô về nhà? Ắt hẳn cô ở với mẹ … nhưng nhà mẹ cô ở đâu, anh không biết.

    “Bạch Sắt! Bạch Sắt! Tỉnh lại đi! Nhà em ở đâu?” Anh vỗ nhẹ lên má Bạch Sắt.

    Con mèo say ngủ hoàn toàn không có phản ứng.

    Diệp Thanh Hân nhíu mày, suy nghĩ. Cố gắng lấy hết dũng khí, ghé sát bên tai Bạch Sắt, thanh âm cực thấp: “Bạch Sắt! Về nhà tôi, có được không?”

    Ngữ khí của anh đầy lo lắng, bồn chồn.

    Một giây, hai giây … Bạch Sắt cũng không phản ứng.

    Diệp Thanh Hân xoắn xuýt … Hay là lấy điện thoại của Bạch Sắt, tìm số di động của mẹ cô, rồi gọi điện thoại cho bà.

    Trong lúc anh đang suy tính vấn đề này, đột nhiên thân thể Bạch Sắt khẽ động, h àng mi khẽ run, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, đôi môi anh đào hé mở: “Được …”

    *

    Diệp Thanh Hân dĩ nhiên không đưa cô về nhà ‘Chủ nhiệm Uông Cần’ mà đi đến căn hộ bên phía Bộ Ngoại Giao cấp cho. Từ khi vào làm việc tại Bộ Ngoại Giao, phần lớn thời gian anh đều ở đây, chỉ có ngày lễ tết hoặc cuối tuần mới về nhà mẹ.

    Đây là khu căn hộ cao cấp, nhà của anh rộng tám mươi mét vuông, có hai phòng ngủ, một phòng khách, rất thích hợp cho cặp vợ chồng mới cưới. Diệp Thanh Hân là người ưa sạch sẽ, do vậy nhà cửa của anh cũng gọn gàng, ngăn nắp.

    Diệp Thanh Hân cõng cô về phòng mình, đặt ngả cô nằm trên giường, tiếp đến cởi giầy để cô thoải mái.

    Diệp Thanh Hân chú ý đến bàn chân cô rất nhỏ, mắt cá lộ ra ngoài, một vùng da trắng nõn. Diệp Thanh Hân ngơ ngẩn mấy giây, mãi một lúc miễn cưỡng quay sang chỗ khác. Vạn vạn không ngờ đến chỉ có một điểm nhỏ như vậy cũng có thể khiến cho anh có suy nghĩ không an phận.

    Sau đó anh từ từ tháo khăn quàng cổ, rồi bắt đầu nghiên cứu làm sao có thể cởi được áo khoác bông của cô.

    Bạch Sắt nhắm mắt lại, các giác quan cực kỳ mẫn cảm.

    Bạch Sắt có thể cảm nhận được rõ ràng một bàn tay đang nhẹ nhàng, từng li từng tí lật qua lật lại tìm kiếm xem cúc áo khoác nằm ở chỗ nào. Được một lúc, lại phớt qua bên eo cô, đụng chạm khiến cơ thể cô cứng đờ. Cô căng thẳng đến mức không dám thở mạnh.

    Từng động tác của Diệp Thanh Hân cực kỳ cẩn thận, anh cố gắng gạt bỏ mọi tạp niệm, chuyên tâm tìm nút áo; rồi từ từ một cúc, hai cúc, ba cúc …. Anh khẽ nâng lưng cô lên, rốt cục cũng thành công cởi áo khoác cô ra.

    Bên trong Bạch Sắt mặc một chiếc váy da màu trắng, ôm lấy thân hình nhỏ nhắn, lộ ra đường cong tinh tế. Cô nằm yên, hai mắt nhắm nghiền t ựa như m ột tinh linh thanh thuần trong thế giới của riêng anh.

    Trong lòng Diệp Thanh Hân dâng lên một xúc cảm mãnh liệt, ngay cả hô hấp cũng dường như khó khăn hơn.