1. Chào mừng Khách đến với VietWriter.Com, chúc bạn có những phút giây online vui vẻ.

Full Mẫu hậu! Ta chỉ cần người! (H+)

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi ♚ℋoàng ℕgọc♔, 21/7/17.

  1. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,311
    Đã được thích:
    940,117
    Điểm thành tích:
    5,000
    Tất cả các phần trên đều là bán incest, nhân vật chính không cùng huyết thống nhưng mối quan hệ của họ không được xã hội công nhận.
    Là H văn nên thỉnh chú ý không dành cho trẻ em và người chưa đủ tuổi hay không thích thể loại này
     
    Chỉnh sửa cuối: 21/7/17
  2. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,311
    Đã được thích:
    940,117
    Điểm thành tích:
    5,000

    Chương 1+2

    Chương 1:

    Thừa Hương điện, một nữ tử dung nhan thanh tú thoát tục ngẩn người trong gương có dung nhan uyển chuyển, hàm xúc. Nàng đứng trước khung cửa sổ, nhìn mấy cây bồ đề trong viện. Đôi mi thanh tú của nữ tử trong gương nhíu lại, nhìn nàng lúc này tựa như một đoá hoa tươi, lặng lẽ nở rộ bên cửa sổ.

    Mái tóc đen dài của nàng được vấn theo kiểu linh xà kế hoa lệ, trên đầu cài một cây trâm Phượng ngậm ngọc (hàm châu Phượng Thoa). Bởi vì đang là đầu hạ, trên người nàng chỉ mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, cùng quần lụa mỏng màu trắng. Trên mặt không trang điểm, một chút trang sức dư thừa cũng không có, nhưng dung nhan lại càng thêm thanh nhã. Nữ tử nhìn bóng mình trong gương rồi mỉm cười, ngay cả trong lúc cười, cả người vẫn không mất vẻ cao quý, nghiêm cẩn, lộ ra vài phần thanh tao của một người đã nhiều năm đứng ở địa vị cao.

    Nữ tử này tên là Diệp Huyên, tháng ba vừa rồi đã tròn hai mươi lăm tuổi. Đối với một nữ nhân mà nói, đây đúng là thời kỳ xinh đẹp rực rỡ như một đóa hoa nở rộ, nét ngây ngô thời thiếu nữ được rút đi, lộ ra vẻ quyến rũ động lòng người như trái anh đào chín mọng chọc người đến hái.

    Tuy rằng xinh đẹp như vậy, nhưng lại không có nam nhân đến thưởng thức. Không phải là bọn họ không hiểu, mà là bọn hắn không dám.

    Bởi vì người đang đứng trước gương chính là Thái hậu đương triều nước Đại Dận. Từ năm mười lăm tuổi nàng đã vào cung, trải qua mưa gió bốn phương, phế lập hai đời hoàng đế, rồi một tay nâng đỡ một vị hoàng tử khác lên đế vị. Tuy chỉ mới hai lăm tuổi, nhưng nữ nhân này đã có được quyền thế ngập trời, đủ để cho nam nhân trong thiên hạ phải quỳ bái nàng, không dám xúc phạm sự sắc sảo này.

    “Thái hậu.” Giọng nữ kính cẩn vang lên đánh gãy sự trầm tư của Diệp Huyên, nàng hơi hơi quay đầu, cung tì tầm mắt cúi thấp xuống, “Quan gia đến.”

    Diệp Huyên còn chưa trả lời, đã thấy một bóng dáng thon dài, cao ngất đi đến. Tiêu Diệp chỉ mới hai mươi hai tuổi, nhưng trời sinh tuấn mỹ phong lưu. Nhất là đôi mắt đào hoa hơi nhếch lên kia, lúc nhìn xung quanh, không biết đã quyến rũ biết bao nhiêu tâm hồn thiếu nữ đang hoài xuân.

    “Cửu lang tới rồi.” Diệp Huyên thuận thế ngồi xuống bên bàn thấp, nàng chỉ vào đĩa hạt sen trên bàn, “Hương vị hạt sen năm nay không tệ, con nếm thử đi.”

    Hoàng đế là ấu tử của Cảnh Tông, đứng hàng thứ chín trong đám huynh đệ, người cũ trong cung đều gọi hắn là Cửu lang. Hắn hiển nhiên là vô cùng thân thiết với thái hậu, lập tức ngồi xuống đối diện với Diệp Huyên, cầm lên một hạt sen cười nói: “Ngày hôm qua, triều chính bận rộn, không thể đến vấn an nương nương, hôm nay vốn là đến xin người khoan dung, không nghĩ lại thành ra được thưởng.”

    Nội quan bên người hắn tên Cao Thành Phúc đứng một bên thức thời nói: “Cũng là thái hậu yêu thương quan gia, đây là hạt sen mới tấn cống hôm nay, sợ là Thái hậu vẫn chưa kịp thưởng thức đâu.”

    Tính khí Tiêu Diệp tốt, nên cung tì, nội quan hai điện Lân Đức và Thừa Hương thường cùng hắn tán gẫu. Diệp Huyên ngồi một bên lẳng lặng nghe hắn kể vài chuyện thú vị trên triều, Cao Thành Phú bồi thêm vài câu chọc cười, cả điện Thừa Hương đều thoải mái, vui vẻ.

    Không ai dám nói đương kim thánh thượng không hiếu thuận, hễ có thời gian rảnh rỗi, mỗi ngày đều đến điện Thừa Hương vấn an thái hậu. Cặp mẫu tử chí tôn này của Đại Dận không có liên hệ huyết thống, thêm vào đó thái hậu trẻ tuổi, đương kim thánh thượng lại đăng cơ lúc còn thiếu niên, nghiễm nhiên tạo thành cục diện mẫu hậu nắm quyền, lại bởi vì quan hệ giữa hai cung hết sức hòa thuận mà tiêu trừ cục diện triều đình phân tranh .

    Thái hậu có xuất thân cao quý, thủ đoạn chính trị cũng không tầm thường. Lúc trước không biết có bao nhiêu đại thần ngày ngày thấp thỏm, lo thái hậu không chịu buông quyền. Lại không ai ngờ được khi kim thượng vừa cập quan, thái hậu liền chủ động trao trả triều chính, lui về hậu cung, mà khi đó Tiêu Diệp chỉ mới đăng cơ nửa năm.

    Một nữ tử trí tuệ, lại hiểu lý lẽ như vậy khiến nàng rất được lòng người, mặc kệ là thủ đoạn lôi đình của nàng trong loạn ngũ vương, hay là quyết tâm tàn nhẫn trong lần phế cung, đều thể hiện rõ chỉ có người có tài năng chính trị kinh người như Diệp Huyên mới có thể. Tuy nàng vào cung đã mười năm, đến nay vẫn không có con, nhưng địa vị tôn quý này không một ai có thể lay động được.

    Tuy Diệp Huyên chỉ lớn hơn Tiêu Diệp ba tuổi, thực tế lại giống tỷ đệ hơn, nhưng trong mắt mọi người, hai người bọn họ vẫn là bộ dạng mẫu từ tử hiếu, bởi vì Diệp Huyên đã từng dưỡng dục Tiêu Diệp, cho nên tình cảm của Tiêu Diệp đối với người mẫu thân trên danh nghĩa này có rất thâm hậu. Nhưng theo cảm giác của Diệp Huyên, Tiêu Diệp đối với bản thân cũng không phải là sự thân thiết như người thân.

    Không biết bắt đầu từ khi nào, nàng đã nhìn không thấu nam nhân này. Lúc Diệp Huyên mới vào cung, khi đó Tiêu Diệp mới chỉ là một đứa nhỏ mười hai tuổi. Hắn trầm mặc ít lời lại nhu thuận khiến người ta đau lòng. Diệp Huyên đối đã với hắn như đệ đệ ruột thịt, che chở hắn thoát khỏi vô số đả kích ngấm ngầm hay công khai trong hậu cung biếm ảo khôn lường này.

    Lúc đầu, hắn kháng cự Diệp Huyên, tuy Tiêu Diệp không biểu hiện ra ngoài, nhưng Diệp Huyên là người thông minh, tự nhiên hiểu rõ đứa nhỏ này đối với mình vẫn không buông lỏng cảnh giác. Nhưng dần dần hắn bắt đầu thân cận Diệp Huyên.

    Đại khái Diệp Huyên không thể nào nghĩ tới sẽ có một ngày như bây giờ, lúc nàng vẫn chưa sinh ra phần tình cảm khiến bản thân thống khổ này với Tiêu Diệp, thì Tiêu Diệp đã quá ỷ lại nàng. Diệp Huyên còn nhớ rõ Tiêu Diệp luôn cầm lấy vạt áo nàng, hắn không thường nói chuyện, lúc Diệp Huyên xoa đầu hắn, hắn sẽ lộ ra một nụ cười mềm mại, ấm áp.

    Nhận thấy Diệp Huyên thất thần, Tiêu Diệp hơi lớn tiếng: “Nương nương?” Thanh âm nam nhân trầm thấp dễ nghe, âm điệu mang chút nghi hoặc giống như một lưỡi câu nhỏ, khiến tâm Diệp Huyên nhảy dựng.

    “Sắc mặt nương nương có chút không tốt.” Tiêu Diệp vươn tay, đem ly trà trong tay Diệp Huyên đặt xuống bàn. Nước trà sánh ra ngoài đổ lên tay Diệp Huyên, hắn lấy khăn lụa, cẩn thận giúp Diệp Huyên lau sạch. Ngón tay thon dài xẹt qua mu bàn tay Diệp Huyên, đầu ngón tay có một vết chai mỏng, cảm giác thô ráp lại nóng rực khiến trên mu bàn tay Diệp Huyên cảm thấy một trận tê dại.

    Cảm giác mặt mình bắt đầu nóng, Diệp Huyên xấu hổ, nhưng trên mặt vẫn không có một tia khác thường, chỉ thản nhiên nói: “Ta hơi mệt.”

    Tiêu Diệp rất biết điều: “Đã vậy, nương nương nghỉ ngơi cho khoẻ, ngày mai nhi thần lại sang vấn an người.”

    Bước đi của hắn vừa tao nhã vừa thong dong không ó chút gì lưu luyến. Diệp Huyên nhìn theo bóng lưng hắn, tinh thần ảo não, thầm trách mình vô sỉ. CMN. Đây là nhi tử, nhi tử của ngươi đó, biết chưa? Sao ngươi có thể có những ý nghĩ trái với luân thường đạo lý như thế chứ.

    Diệp Huyên ơi Diệp Huyên. Ngươi thật chẳng có tiền đồ!

    Chương 2:

    Diệp Huyên từ nhỏ đã đọc đủ tứ thư ngũ kinh, dựa trên nền tảng giáo dục cùng tam quan của nàng mà nói, tuyệt không thể chấp nhận loại chuyện loạn luân đại nghịch bất đạo này. Cho dù có yêu Tiêu Diệp đến tận xương tủy, Diệp Huyên cũng không cho phép mình biểu lộ phần tình cảm này ra ngoài.

    Cho nên nàng sẽ lui lại phía sau, cố gắng tạo một khoảng cách với Tiêu Diệp. Hy vọng thời gian dần trôi đi, cho dù có có cuồng phong cỡ nào thì cũng sẽ bình lặng trở lại.

    Có điều, Diệp Huyên đã quá ngây thơ khi cho rằng, chỉ cần mình đè nén, mọi việc rồi sẽ trôi qua như nàng nghĩ.

    Nàng đã quên, còn có cái gọi là thiên ý.

    Bây giờ là lúc đi hành cung nghỉ hè. Bởi vì trong kinh thành nóng như thiêu như đốt, mỗi khi đến đầu hạ, Tiêu Diệp sẽ mang theo hậu cung cùng một số đại thần đi hành cung Dao Sơn nghỉ hè. Nói là hậu cung, nhưng vì hoàng đế vẫn chưa đại hôn, cũng không lập ai làm phi tử, toàn bộ hậu cung cũng chỉ có một người là thái hậu.

    Xa giá của hai cung xuất phát từ Đan Dương môn, mang theo đội quân áo giáp sáng lóa, uy vũ cùng không ít vương công quý tộc, đoàn người ngựa chậm rãi đi đến Dao Sơn. Bởi vì là hành cung, nên từ triều thần đến hậu cung đều thả lỏng không ít so với kinh thành . Trên Dao Sơn không hề thiếu ôn tuyền, Tiêu Diệp bận rộn trong đại yến quần thần, Diệp Huyên trong lúc rảnh rỗi, liền quyết định đi ngâm ôn tuyền.

    Ôn tuyền không nằm trong cung của nàng, trong hành cung có hai ao ôn tuyền lớn, Diệp Huyên được ban cho dùng ôn tuyền ở Khúc Thủy các. Nàng chỉ mang theo cung tì tâm phúc là Tầm Hương, một đường ngắm cảnh xem hoa, còn chưa đến gần, đã cảm nhận được hơi nước nóng bốc lên của ôn tuyền.

    Tầm Hương hầu hạ Diệp Huyên cởi bỏ y phục, đến khi Diệp Huyên ngâm mình trong làn nước ấm áp, không khỏi thở một hơi dài thoả mản. Nàng thấy Tầm Hương còn đứng hầu một bên liền nhân tiện nói: “Ta muốn ngâm mình một lúc, ngươi cũng đi tận hưởng đi.”

    Nhóm cung tì cũng được ban cho một chỗ ôn tuyền nho nhỏ, Tầm Hương biết thái hậu luôn đối xử tốt với hạ nhân, vô cùng cao hứng hành lễ: “Nô tì tạ ơn thái hậu.”

    Thấy Tầm Hương nhẹ chân nhẹ tay lui xuống, Diệp Huyên nhắm mắt lại, ngâm mình trong ôn tuyền nhắm mắt dưỡng thần. Nghĩ đến Tiêu Diệp, Diệp Huyên lại cảm thấy đau đầu. Nàng dứt khoát cái gì cũng không suy nghĩ, ở trong hơi nước lượn lờ, tinh thần ngày càng mơ hồ, kìm lòng không được ngủ thiếp đi.

    Trong lúc mê man, Diệp Huyên cảm thấy có vật gì đó nóng rực cọ lên người mình. Cảm giác có chút cứng rắn, lại có cái gì đó ướt át cọ đến cọ đi trên cổ mình. Nàng mở choàng mắt, khuôn mặt tuấn tú của nam nhân đã gần trong gang tấc. Hắn dường như đã uống say, hai mắt nửa khép nửa mở, mùi rượu trên người hắn xộc vào mũi Diệp Huyên, khiến nàng cảm thấy khó chịu.

    Người này đương nhiên là Tiêu Diệp.

    Diệp Huyên nhất thời ngây dại, Tiêu Diệp có một chỗ ôn tuyền khác để sử dụng, hắn làm sao lại đến đây? Cung tì nội quan bên người hắn đâu, để hoàng đế say khướt đi loạn một mình, lại còn xông vào nơi của thái hậu.

    Vấn đề quan trọng hơn là, Tiêu Diệp có lẽ là trượt chân ngã vào đây, quần áo vẫn mặc nguyên trên người, nhưng đều đã ướt đẫm. Quần áo mùa hạ vốn đơn bạc, vải vóc lại dính sát lên cơ thể Tiêu Diệp, Diệp Huyên có thể nhìn thấy rõ ràng cơ ngực cân xứng của hắn, vùng bụng bằng phẳng, thắt lưng hẹp mà hữu lực, còn có vật dưới háng đã ngẩng cao đầu nhô ra của hắn cũng không thể bỏ qua.

    “Cửu lang…” Diệp Huyên lúc này mới phản ứng lại muốn đẩy Tiêu Diệp ra, nhưng nam nhân này dính sát lên người nàng, cánh tay phải ôm ngang eo nhỏ Diệp Huyên, đem thân thể trần trụi của nàng ôm vào trong ngực. Cái này vẫn chưa tính là gì, Tiêu Diệp thật sự uống quá say, hắn đem đầu chôn nơi gáy Diệp Huyên, lúc đầu là cọ xát lung tung, miệng phát ra tiếng hừ nhẹ mơ hồ. Rồi sau đó vươn đầu lưỡi, liếm hôn lên cổ Diệp Huyên.

    Diệp Huyên bỗng hốt hoảng: “Cửu lang, ngươi tỉnh lại đi, Cửu lang!” nàng liền mạng đẩy Tiêu Diệp ra, thân thể vặn vẹo, bàn tay nhỏ bé nắm lại thành quyền liên tục đánh lên lồng ngực kiên cố của hắn. Nhưng tí xíu khí lực đó không khác gì con muỗi gãi ngứa, nàng càng kháng cự càng khơi dậy sự hung bạo của Tiêu Diệp.

    “Đừng nhúc nhích.” Tiêu Diệp bắt lấy tay Diệp Huyên, kéo hai tay nàng bắt chéo ra sau lưng, “Cửu lang?” Hắn cảm thấy xưng hô này có chút quen tai, dù sao ở trong cung, cũng chỉ mình Diệp Huyên có tư cách đứng trước mặt hắn gọi hắn là Cửu lang. “Lại gọi ta thêm một tiếng.” Hắn cong môi cười, tiếng cười đầy tà khí khiến cả người Diệp Huyên run rẩy. Sau đó, bàn tay thon dài liền nắm lấy cằm Diệp Huyên. Trong tầm mắt mê man của hắn, đôi môi như cánh hoa càng thêm đỏ mọng kiều diễm, giọng nói của hắn khàn khàn, “Ngươi không gọi, vậy ta liền hôn ngươi.” Vừa dứt lời, môi mỏng liền áp xuống, hung hăng hôn lên môi Diệp Huyên.

    “Đừng…” tiếng kinh hô của Diệp Huyên bị ép nuốt vào lại trong cổ, đầu lưỡi Tiêu Diệp liền thừa cơ tách hàm răng ra, chui vào trong cái miệng nhỏ của nàng. Cùng lúc đó, bàn tay nóng rực của hắn nâng lên tuyết đồn của nàng, xoa nắn vài cái nơi khe hở giữa hai đùi sau đó thì sờ lên chỗ non mềm bí mật của nàng.
     
  3. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,311
    Đã được thích:
    940,117
    Điểm thành tích:
    5,000

    Chương 3+4

    Chương 3:

    Lúc Diệp Huyên vào cung, Cảnh Tông đã năm mươi mấy tuổi, bởi vì ốm đau nhiều năm, không có cả sức lực ăn cơm mặc quần áo, làm sao có thể cùng nàng viên phòng. Bởi vậy, tuy rằng là quốc mẫu của Đại Dận, sau khi Cảnh Tông băng hà nàng trở thành thái hậu, nhưng thật ra nàng vẫn là xử nữ.

    Thân thể xinh đẹp này chưa từng bị nam nhân xem qua, nơi non mềm xấu hổ kia ngay cả Diệp Huyên cũng rất ít khi đụng chạm. Giờ phút này, một bàn tay nóng rực đang đặt lên nơi đó, đầu ngón tay Tiêu Diệp vân vê hoa môi, gập đầu ngón tay đẩy ra hoa phùng nhỏ hẹp, đâm ngón tay vào.

    “Đừng!” Diệp Huyên dường như sắp chết trong nụ hôn của hắn, lưỡi nàng bị lưỡi hắn cuốn lấy, trong miệng nhỏ của Diệp Huyên tàn sát bừa bãi thành một mảng hỗn độn. Nàng liều mạng giãy giụa, nhưng dưới sự đùa bỡn của Tiêu Diệp thân thể nàng càng ngày càng mềm, đợi đến khi ngón tay Tiêu Diệp bắt đầu trừu sáp trong hoa huyệt, Diệp Huyên cảm thấy hoa tâm căng thẳng, bất ngờ phun ra một cỗ hoa dịch.

    “Thật ẩm…” Tiêu Diệp rút ngón tay ra đưa tới trước mặt Diệp Huyên, chỉ thấy ngón tay hắn dính một mảng ẩm dính, sáng lấp lánh, Tiêu Diệp hơi tách hai ngón tay ra, dâm thủy chảy thẳng xuống, ở giữa hai ngón tay tạo nên một sợi chỉ bạc dâm mỹ. Nụ cười trên mặt nam nhân nguy hiểm đến cực điểm, hắn nhíu mày, giữ chặt cổ Diệp Huyên, đem hai chân đang khép chặt của nàng mở lớn, “Muốn?”

    Diệp Huyên vừa xấu hổ vừa giận dữ muốn chết, nàng xuất thân thế gia danh môn, chưa từng nghe những lời nói hạ lưu như thế này. Trong lòng thì kháng cự vạn phần, nhưng thân thể lại hoàn toàn không nghe nàng sai khiến. Bị Tiêu Diệp cười như không cười nhìn chằm chằm, dâm thủy trong hoa huyệt không ngừng chảy ra, khiến hạ thân nàng càng thêm lầy lội.

    “Cửu lang.” Nàng cật lực kiềm chế, “Ngươi không muốn tạo nên sai lầm lớn thì tỉnh táo lại đi!”

    “Ta rất tỉnh táo.” Tiêu Diệp lười biếng bắt lấy bàn chân đang đá tới của Diệp Huyên, nhìn vẻ mặt say khướt của hắn, nơi nào có một chút thanh tỉnh. Hắn nắm lấy chân Diệp Huyên kéo tới, thân thể cũng tự nhiên sáp tới trước, đặt dương vật đã cứng rắn ngay hoa tâm Diệp Huyên. Trong lúc Diệp Huyên không để ý, quần của Tiêu Diệp đã sớm không cánh mà bay. Côn thịt nóng bỏng không còn gì cách trở, trực tiếp đỉnh lên huyệt khẩu Diệp Huyên. Bởi vì Tiêu Diệp đã dùng ngón tay khuếch trương qua, huyệt khẩu vẫn nhỏ hẹp như trước, nhưng đã mở ra hoa động nho nhỏ. Mị thịt trước huyệt khẩu không ngừng co rút, hút lấy quy đầu to lớn.

    “Hừ…” Tiêu Diệp kìm không được mà phát ra một tiếng hừ nhẹ khiến người ta mặt đỏ tim đập, hắn đang liếm tuyết nhũ của nàng, răng nanh khẽ ma sát lên nụ hoa, phát ra âm thanh chậc chậc dâm mỹ vang dội, “Thật mềm… Hút thật thoải mái…” Hắn ngẩng đầu lên trêu đùa, “Ta hút ngươi có thoải mái hay không hửm?”

    “Cửu lang, ngươi!” Diệp Huyên làm sao chịu được loại lời nói này, huyệt khẩu lại mấp máy một trận, đem quy đầu hút thêm một chút. Nàng cảm thấy trước mắt một trận choáng váng, không thể tin được bản thân là loại nữ nhân không biết xấu hổ như thế. Vui sướng giấu kín trong nội tâm như một sợi roi dài, không chút lưu tình tra tấn Diệp Huyên. Tiêu Diệp uống say, việc này vốn là một chuyện hiểu lầm. Thế nhưng bản thân không những không đẩy hắn ra, mà còn mềm nhũn nằm trong lòng hắn, tùy ý hắn đùa giỡn. Diệp Huyên chợt thanh tỉnh lại, nàng dùng hết sức lực toàn thân đẩy Tiêu Diệp ra, thừa dịp Tiêu Diệp vẫn còn say dưới chân không vững, cuống quít trèo lên khỏi ôn tuyền .

    Vớ đại một cái áo choàng phủ lên người, Diệp Huyên chuẩn bị rời khỏi nơi này, lại nghe thấy Tiêu Diệp phía sau thống khổ rên một tiếng. Trong lòng Diệp Huyên cả kinh, đáy ao trơn trượt, Tiêu Diệp sẽ không thực sự bị ngã xuống đi. Nàng cắn răng một cái, trở về bên ao nhìn hắn. Đột nhiên, mắt cá chân bị một bàn tay bắt lấy, trời đất như đảo lộn, Diệp Huyên nằm sấp trên mặt đất bị nam nhân áp dưới thân.

    Chương 4:

    Hơi nước tràn ngập trong điện, Diệp Huyên thân mình lõa lồ bị nam nhân đặt dưới thân tùy ý vuốt ve đùa giỡn. Ngón tay Tiêu Diệp kẹp chặt lấy hai cánh hoa môi, tiểu hoa châu run rẩy xuất hiện, Diệp Huyên nức nở một tiếng, thân thể không tự chủ được mà mềm xuống. Bầu ngực bị Tiêu Diệp nắm trọn trong bàn tay, nụ hoa bị ngón tay hắn ma sát mà trở nên cứng rắn, lưỡi Tiêu Diệp không ngừng liếm dọc tấm lưng Diệp Huyên: “Đều đã cứng rắn, còn chạy làm gì.” Hắn tựa hồ rất đắc ý sau khi lừa gạt được Diệp Huyên, đầu lưỡi mang theo mùi rượu lại tấn công cái miệng nhỏ của Diệp Huyên, giữ chặt cằm nàng bắt buộc nàng cùng hắn dây dưa.

    Diệp Huyên bị hắn hôn đến nỗi thở hổn hển, cái lưỡi thơm tho bị Tiêu Diệp cuốn lấy, một lát bị hắn mút lấy, một lát lại bị cuốn vào trong miệng hắn. Hắn đem nước bọt trong miệng Diệp Huyên nuốt vào, lại đem nước bọt của mình mạnh mẽ đẩy vào trong miệng Diệp Huyên. Mùi rượu nồng nặc ập đến, Diệp Huyên bị nghẹn đến đỏ cả hốc mắt, chỉ có thể phát ra vài tiếng vụn văt: “Dừng tay… Ngươi mau, dừng tay… Đừng, đừng có sờ nơi đó…”

    “Hừ.” Tiêu Diệp ngậm lấy đầu lưỡi Diệp Huyên, dùng sức mút lấy. Ngày thường luôn là dáng vẻ nhu hòa đoan chính, bây giờ say đến thần chí không rõ, lại bá đạo, tà khí như thế, động tác đùa bỡn hoa huyệt càng thêm kịch liệt, cắn lên đầu lưỡi Diệp Huyên một cái, “Ta càng muốn sờ nơi đó, còn không chỉ muốn sờ thôi đâu…” hắn đem dâm thủy dính đầy bàn tay xoa lên côn thịt, cả cây gậy thô to dính đầy dâm dịch ẩm dính, càng thêm dâm mỹ, “Còn muốn đi vào.”

    “Đừng!” Trong lòng Diệp Huyên căng thẳng, nhận thấy quy đầu một lần tiếp một lần đỉnh lên huyệt khẩu, nàng vừa sợ vừa vội, “Cửu lang, ngươi nhìn ta! Ngươi có biết ta là ai không? Mau dừng tay!” Ngay trong lúc nàng đang giãy giụa la hét ầm ĩ, Tiêu Diệp thẳng thắt lưng, bắt đầu đem côn thịt tiến vào từng chút.

    Hoa huyệt nữ nhân thật sự rất chặt, hoa kính vừa nhỏ vừa hẹp, tuy rằng trên vách tường tràn đầy dâm dịch ẩm nóng, Tiêu Diệp cũng dùng ngón tay khuếch trương qua, nhưng dương vật thô to của hắn tiến vào vẫn rất gian nan. Thêm vào đó Diệp Huyên luôn liều mạng giãy giụa, hoa kính càng thêm co rút, ép côn thịt Tiêu Diệp đau đớn không thôi.

    “Thật chặt…” nam nhân thở hổn hển bên tai Diệp Huyên, hắn tuy được xem như tính tình tốt, nhưng suy cho cùng là cửu ngũ chí tôn, người dám làm trái ý hắn chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Vốn dĩ uống say mơ mơ màng màng, cố nén dục vọng làm màn dạo đầu cho nữ nhân dưới thân, lúc này, sức nhẫn nại của Tiêu Diệp cuối cùng cũng khô kiệt. Côn thịt trướng lớn bị ép đau đớn, hắn không thể nào khắc chế dục vọng đang kêu gào trong cơ thể thêm nữa, “hừ” một tiếng đem côn thịt hung hăng đâm vào.

    “A!” Diệp Huyên cảm giác một trận đau nhức như muốn xé rách da thịt từ hạ thân truyền đến, côn thịt to lớn như một cây sắt nhọn, ở giữa hai chân nàng ra ra vào vào, càng lúc càng nhanh càng lúc càng sâu. “Không cần, đau quá… Thật trướng… A, không được… Mau dừng lại…” Nữ tử dưới thân chặt kinh người, bởi vì xâm nhập từ phía sau, khiến Tiêu Diệp có thể đỉnh thẳng đến nơi sâu nhất, quy đầu bị hoa tâm bao bọc, trên côn thịt giống như có ngàn vạn cái miệng nhỏ nhắn hút lấy hắn. Khoái cảm cực hạn khiến hắn xém chút thất thủ bắn tinh thì làm sao có thể dừng lại.

    Không chỉ có như thế, hắn vuốt dọc theo đường cong duyên dáng trên lưng Diệp Huyên, dừng lại nơi tuyết đồn, xoa bóp đem hai cánh mông mở lớn. Lập tức rút côn thịt ra, chỉ chừa quy đầu tắc ở huyệt khẩu. Không đợi Diệp Huyên thở dốc, hắn hung hắng đâm vào, mở ra tầng tầng lớp lớp mị thịt bao quanh, đỉnh đến hoa tâm Diệp Huyên, đem phân nửa bổng thân cắm vào trong tử cung.

    “A… quá sâu, quá sâu… không cần…” Diệp Huyên khóc nức nở, vừa mới phá thân, thân mình chưa từng trải qua khai phá, làm sao có thể chịu được động tác kịch liệt như vậy. Nàng đau đến nỗi gần như hôn mê bất tỉnh, mặc dù tính tình cứng cỏi, nhưng cũng nhịn không được mà ô ô khóc. Tiếng khóc xen lẫn tiếng thở dốc, cùng với âm thanh da thịt va chạm vào nhau, tiếng nước vang lên nơi giữa hai chân không những không khiến Tiêu Diệp mềm lòng ngược lại càng khiến càng thêm điên cuồng.

    “Không cần? Không cần mà ngươi còn cắn nhanh như vậy.” Tiêu Diệp dùng sức trừu cắm, rút ra cả căn sáp vào cũng cả căn, hai túi thịt nặng trịch theo động tác kịch liệt của hắn đánh lên mông Diệp Huyên, đem cặp mông trắng nõn va chạm hồi lâu thành một mảng đỏ bừng. Tốc độ co rúm của hắn càng ngày càng nhanh, hai chân Diệp Huyên như nhũn ra, không thể tiếp tục chống đỡ thân thể đã lung lay sắp đổ.

    Phát hiện nàng sắp ngã xuống, Tiêu Diệp nắm lấy eo nàng, đem mông nàng nhấc cao lên. Hắn vừa không ngừng trừu sáp vừa lôi kéo Diệp Huyên theo động tác ra vào của hắn. Xâm nhập quá mạnh mẽ khiến Diệp Huyên cảm thấy bụng của mình cũng sắp bị hắn xuyên thủng, hắn nhiều lần đỉnh đến hoa tâm, Diệp Huyên rất nhanh liền thét chói tai từ trong hoa tâm phun ra một cỗ dâm dịch.

    Âm tinh nóng rực phun lên quy đầu Tiêu Diệp, mã mắt co rút một trận, hắn cắn răng nhịn xuống cảm giác muốn bắn tinh mãnh liệt. “Giáp thật chặt, hút cũng nhanh, nước lại nhiều như vậy.” Nam nhân mút lấy vành tai Diệp Huyên, động tác nơi hạ thân càng thêm dũng mãnh, “Ta sáp nát ngươi, sáp nát tiểu huyệt dâm đãng của ngươi… Thật nhanh, cái miệng nhỏ nhắn mút thật thoải mái…”

    Dâm ngữ xấu xa không ngừng quanh quẩn bên tai Diệp Huyên, nhưng nàng đã không thể nghe rõ, khoái cảm xen lẫn đau đớn khiến thần chí của nàng trở nên mê muội, chỉ có căn côn thịt không ngừng va chạm dưới thân tựa hồ vĩnh viễn không thể ngừng lại…
     
  4. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,311
    Đã được thích:
    940,117
    Điểm thành tích:
    5,000

    Chương 5+6

    Chương 5:

    Tầm Hương ngâm mình trong ôn tuyền một lúc liền vội vàng đi đến Khúc Thủy các. Tuy nói là được thái hậu cho phép, nhưng nàng cũng phải biết chừng mực, không thể để bên cạnh thái hậu không có ai hầu hạ. Đi đến trước Khúc Thủy các, nàng không khỏi cảm thấy kỳ quái, cung tì canh giữ bên ngoài sao lại không thấy nữa? Nàng thầm mắng một tiếng: “Đúng là đồ lười nhác.” Vội vàng bước nhanh tới, đẩy cửa lớn ra .

    Sau đại môn là một hành lang dài, đi đến cuối cùng chính là ao ôn tuyền. Trước ao còn có một cánh cửa, lúc này cánh cửa khép hờ, ánh nến từ bên trong hắt ra. Tầm Hương càng cảm thấy quái dị, nàng nhớ rõ ràng trước khi đi đã đóng cửa lại, chẳng lẽ thái hậu đã về tẩm điện? Nàng vội vàng chạy đến trước cửa, đột nhiên cứng người.

    Bên trong truyền ra âm thanh vô cùng kỳ quái, âm thanh da thịt va chạm vang dội, tiếng trừu sáp xì xì, còn có tiếng nước chậc chậc, hỗn tạp tiếng nam nhân thở dốc hòa cùng âm thanh nức nở rên rỉ của nữ tử, cho dù Tầm Hương là hoàng hoa khuê nữ cũng hiểu được trong phòng đang phát sinh chuyện gì.

    Trong lòng nàng kinh hãi, chẳng lẽ là… Thái hậu? Nhưng nam nhân này là ai? Không kìm nén được lòng hiếu kỳ của bản thân, Tầm Hương nhìn xuyên qua khe cửa, vụng trộm nhìn thoáng qua. Vừa liếc mắt một cái, tim nàng cơ hồ nhảy muốn nhảy lên tận cổ họng. Nàng không thể nào nghĩ đến chuyện thái hậu bị một nam nhân áp dưới thân, mà nam nhân kia rõ ràng là quan gia!

    Khuôn mặt Diệp Huyên ửng hồng, hai mắt vô thần, trên mặt trần đầy nước mắt. Bầu ngực nộn nộn của nàng bị một bàn tay to lớn vuốt ve, nụ hoa từ trong kẽ tay Tiêu Diệp chui ra, hai ngọn tuyết nhũ cao ngất bị hắn nhu lộng thành đủ loại hình dáng. Mông nhếch cao lên, giữa hai chân một căn dương vật thô to đỏ đậm cấp tốc ra vào, Tiêu Diệp cưỡi lên người Diệp Huyên, không ngừng di chuyển thắt lưng rắn chắc, hỗn hợp dâm thủy cùng bạch trọc liên tục chảy ra, đem bộ lông đen sì của Tiêu Diệp thấm ướt lầy lội.

    Trận kịch liệt diễn ra liên tục đã lâu, Tầm Hương đột nhiên ý thức được, có lẽ sau khi bản thân rời đi không lâu, quan gia đã tới nơi này, sau đó… Sau đó không màng liêm sỉ làm nhục mẫu thân mình. Tầm Hương không dám nghĩ tới vẻ mặt Diệp Huyên, nàng hầu hạ Diệp Huyên hơn mười năm, tất nhiên biết rõ vị thái hậu này là người trung trinh, chung thủy như thế nào. Bị đứa con do mình một tay dưỡng dục nên người chiếm đoạt, người nhất định là rất khổ sở. Tầm Hương nắm chặt tay, cả người run run, sắp nhịn không được mà xông vào.

    Nhưng nàng biết bản thân không thể, bởi vì nàng không chỉ không cách nào ngăn cản hành vi không bằng cầm thú của quan gia, mà còn có thể xúc phạm đến tự tôn của Diệp Huyên. Nàng chỉ có thể canh giữ ở chỗ này, cho dù mất mạng cũng muốn giấu kín bí mật này .

    Không biết đã qua bao lâu, hai chân Tầm Hương đứng lâu đã tê rần, âm thanh dâm mỹ trong phòng mới dừng lại.

    “Tầm Hương.” Nghe được thanh âm suy yếu vô lực của Diệp Huyên, Tầm Hương giật mình một cái, vội vàng tiến vào.

    Tiêu Diệp đang ngủ, hắn bắn qua vài lần, cuối cùng không chống đỡ được men say, nặng nề ngủ thiếp đi. Diệp Huyên cố hết sức chui ra khỏi lồng ngực hắn , côn thịt nam nhân còn tắc trong tiểu huyệt, lúc rút ra, cảm giác tê dại kèm theo đau đớn nóng bừng khiến Diệp Huyên ngã xuống đất.

    Tầm Hương vội vàng đỡ lấy nàng, nhìn thấy cả người Diệp Huyên toàn dấu hôn, còn giữa hai chân là một mảng hỗn độn hồng hồng trắng trắng, mũi nàng đau xót: “Thái hậu, ngài bị thương.”

    “Không có việc gì.” Diệp Huyên cố hết sức khoát tay, nàng phải rời khỏi nơi này ngay lập tức, không thể để Tiêu Diệp biết nữ tử mà hắn chiếm đoạt trong lúc say là nàng. Tầm Hương mặc quần áo cho nàng, vì tránh cho Tiêu Diệp sau khi tỉnh lại nhìn thấy hạ thân khác thường, Diệp Huyên cùng Tầm Hương hợp lực đỡ hắn xuống ôn tuyền. Chủ tớ hai người dựa vào nhau, nghiêng ngả chao đảo trở về tẩm điện.

    Đêm nay thật khiến cho người ta mệt mỏi, dưới sự hầu hạ của Tầm Hương, Diệp Huyên rửa sạch thân thể, trong hoa huyệt vẫn có tơ máu chảy ra. “Chỉ sợ là...” Tầm Hương đỏ bừng mặt, “Chỉ sợ là bên trong bị xước da.”

    Diệp Huyên đau đến rít một hơi lạnh, nàng tuy rằng thông minh, nhưng không biết nơi riêng tư của nữ tử khi bị thương phải làm thế nào. Loại chuyện này không thể mở miệng hỏi người khác, càng không thể để lộ ra bên ngoài. Tầm Hương nghĩ một lúc: “Nô tì nhớ được trong điện còn có Trân Châu cao trước kia dùng chưa hết, dùng để chữa thương trị sẹo, có lẽ có hiệu quả.”

    Thực ra Trân Châu cao kia cũng là do Tiêu Diệp sai người đưa tới, nguyên nhân là do có một lần Diệp Huyên bị ngã xước da nơi cổ tay. Tiêu Diệp lệnh cho thái y viện ngày đêm gấp rút điều chế ra Trân Châu cao này, chỉ cần bôi một chút lên vết thương, sau vài ngày vết thương liền biến mất, chút sẹo để lại cũng không có. Tuy rằng không biết loại cao này có thể bôi lên hoa huyệt hay không, nhưng lúc này cũng chỉ có thể thử một lần.

    Bởi vì vết thương ở nơi vô cùng vô cùng nhạy cảm, Diệp Huyên kiên quyết đuổi Tầm Hương ra ngoài, bản thân tự vói tay vào, đau đến mức cả người toàn mồ hôi lạnh, dè dặt cẩn trọng đem thuốc mỡ bôi lên vách tường. Nàng không biết chính xác là nơi nào bị thương, chỉ có thể cắn răng lau lung tung, một bên bôi thuốc một bên cảm thấy vừa hận vừa thẹn, bản thân đau đến nước mắt doanh tròng, Tiêu Diệp lại thoải mái ngủ trong ôn tuyền. Hơn nữa sau khi hắn tỉnh rượu, sẽ quên chuyện đêm nay không còn một mảnh, tuy rằng đây là hy vọng của Diệp Huyên, nhưng cảm giác chua xót trong lòng không thể nào dằn xuống.

    Tuy nàng cật lực đè nén tình cảm bản thân, nhưng âm kém dương sai, cuối cùng lại xảy ra quan hệ loạn luân cùng Tiêu Diệp. Diệp Huyên ngơ ngẩn ngồi xuống, coi như đêm nay là một giấc mộng đi, nàng không thể để sai lầm nối tiếp sai lầm.

    Chương 6:

    Ngày thứ hai, Ngọc Anh điện truyền tin thái hậu bị bệnh. Diệp Huyên mệt mỏi dựa vào ghế mềm, toàn thân từ trên xuống dưới như bị xe ngựa nghiền qua, đau nhức không thôi. Tiểu huyệt giữa hai chân nàng càng thêm nóng bừng co rút đau đớn, tuy rằng tối hôm qua vội vàng bôi chút Trân Châu cao, đã đỡ hơn một tí, nhưng chỉ cần nàng cử động nhẹ một chút, một cơn đau như xé rách lại truyền đến. Diệp Huyên chỉ có thể nằm trên giường không động đậy, trong lòng oán hận Tiêu Diệp quá mức thô bạo, nhưng chỉ cần hồi tưởng đến chuyện tối qua, lại cảm thấy hổ thẹn áy náy, lại có chút vui mừng vụng trộm.

    Đúng lúc này, Tiêu Diệp theo thường lệ tới vấn an. Sau khi tỉnh rượu, chuyện tối qua hiển nhiên không hề lưu lại trong đầu hắn chút xíu xìu xiu nào. Nghe Tầm Hương nói thái hậu bị bệnh, hắn sốt ruột hỏi: “Người bệnh có nặng không?” Rồi truyền lệnh cho Cao Thành Phúc đang đứng bên cạnh, “Cao Thành Phúc, đi thái y viện gọi Tôn thái y đến đây.”

    “Thái hậu chỉ là hơi mệt trong người, đặc biệt căn dặn nô tì, báo cho quan gia biết, không cần làm to chuyện.” Tầm Hương cúi đầu, không dám nhìn mặt Tiêu Diệp, chỉ cần nghĩ đến chuyện khó coi nơi Khúc thủy các, hai chân nàng liền nhũn cả ra.

    Diệp Huyên vốn không sao, nhưng Tầm Hương lo sợ nàng sẽ xấu hổ nên Tầm Hương kiên quyết, cho dù có phải chết nàng cũng phải ngăn quan gia vào tẩm cung thái hậu.

    Thanh âm ôn hòa của nam nhân vang lên, bên tai Diệp Huyên văng vẳng những lời hạ lưu của Tiêu Diệp. Thanh âm ôn nhuận như ngọc lại nói ra những lời tà nịnh bá đạo như vậy, Diệp Huyên không cách nào tưởng tượng được, Cửu lang do một tay nàng nuôi lớn, khi say rượu còn có một mặt như thế.

    Trong trí nhớ của Diệp Huyên, Tiêu Diệp luôn luôn nhu thuận, trầm mặc. Ảnh hưởng những chuyện xảy ra lúc nhỏ, trên người hắn không hề có tí kiêu ngạo nào của người hoàng thất, hắn luôn yên lặng đứng một bên, nói không nhiều lắm, giống như một con thú nhỏ quái gở.

    Đứa trẻ như vậy sẽ không được mọi người yêu thích, mẹ đẻ Tiêu Diệp là một cung tì bình thường, Cảnh Tông say rượu lâm hạnh một lần cứ như vậy mà hoài long thai. Bộ dạng cung tì kia như thế nào, Cảnh Tông căn bản không nhớ rõ, qua loa ban cho nàng một danh phận tài tử, rồi quên mất nàng ta.

    Khi đó vì chuyện tranh giành vương vị mà trên triều lẫn trong hậu cung sóng gió ba đào, Tiêu Diệp sinh ra trong lặng lẽ, tuy hắn là con của Cảnh Tông, nhưng không được người khác coi trọng. Hắn cùng mẹ đẻ hắn yên lặng sống trong cung, nhìn các vị huynh trưởng ngươi tới ta đi, vì tranh giành ngôi vị Thái tử đánh cho đầu rơi máu chảy.

    Không được mấy năm, mẹ đẻ Tiêu Diệp qua đời, Tiêu Diệp liền triệt để trở thành người vô hình. Một đứa trẻ chưa tròn năm tuổi, cô độc sống trong thâm cung, không thể nào có được một tuổi thơ tốt đẹp. Người trong cung am hiểu nhất là chuyện nịnh trên đạp dưới, lúc mẹ đẻ còn sống, nữ nhân yếu đuối kia còn có thể che chở cho Tiêu Diệp vài phần. Nhưng từ khi nàng mất đi, Tiêu Diệp không còn ai để dựa vào.

    Từ đó, hắn càng ngày càng quái gở. Đến khi Tiêu Diệp tròn bảy tuổi, cuộc đời hắn đột ngột chuyển ngoặt.

    Hiếu Thành hoàng hậu lúc bấy giờ đã nhiều năm không có con, nỗ lực hai mươi mấy năm, nhưng vẫn không thể hoài thai, Hiếu Thành hoàng hậu cuối cùng cũng chấp nhận số mệnh. Nàng chuyển Tiêu Diệp không có ai nuôi nấng vào Thanh lương điện, muốn an ủi bản thân dưới gối không con không cái. Mà Cảnh Tông cũng buông tha hy vọng có con trai trưởng, cùng năm đó, lập thứ trưởng tử Tiêu Thịnh làm thái tử.

    Vốn tưởng rằng chiếc ghế thái tử đã định, thế cục triều đình có thể theo đó mà ổn định, nào ngờ nhóm hoàng tử còn tranh đấu kịch liệt thêm. Mẹ đẻ của Tiêu Thịnh cũng không có xuất thân cao quý, mà bản thân hắn cũng không phải là người tài đức, chỉ vì thân phận thứ trưởng tử của hắn, Cảnh Tông mới lập hắn làm thái tử. Thứ tử của Cảnh Tông, tam hoàng tử, ngũ hoàng tử, lục hoàng tử đều có nhà mẹ đẻ cao quý, sau lưng có không ít triều thần ủng hộ, làm sao có thể cam chịu để Tiêu Thịnh làm thái tử. Đúng lúc này, Tiêu Diệp lại trở thành con nuôi của hoàng hậu, khiến cục diện bỗng chốc bùng nổ.

    Hiếu Thành hoàng hậu là tộc tỷ của Diệp Huyên, hai tỷ muội đều xuất thân từ Diệp thị Tuyên thành, là thế gia hiển hách đứng đầu Đại Dận. Càng quan trọng hơn là, trong tay Diệp thị nắm trọng binh, muốn đoạt vị thành công, lôi kéo Diệp thị là chuyện không thể không làm. Vốn dĩ Hiếu Thành không có con trai, là đối tượng mượn sức của các vị hoàng tử, nào ngờ giữa đường nhảy ra một tên Tiêu Diệp. Ngoài miệng hoàng hậu nói nhận hắn làm con để bớt cô tịch, ai biết Diệp thị có phải hay không muốn nâng đỡ người kế vị mới, đảm bảo Tiêu Diệp thượng vị.

    Cứ như vậy, Tiêu Diệp còn chưa kịp thích ứng biến hóa thân phận của bản thân, đã bị quấn vào vòng tranh đấu gay gắt. Hắn chỉ là đứa trẻ bảy tuổi, ám chiêu trên triều tự nhiên không tính lên người hắn, nhưng những nữ nhân trong hậu cung này, ngoài sáng trong tối có vô số thủ đoạn khiến người ta có khổ mà nói không được, lại dùng hết lên người hắn.

    Mỗi lần hồi tưởng đến thời gian này, Diệp Huyên đều đau lòng không thôi, đứa nhỏ này làm thế nào mà sống được. Tiểu hài tử tầm tuổi như hắn, vốn nên không lo không nghĩ, vui vẻ chơi đùa không chút cố kỵ, mà hắn lại không dám nói nhiều thêm một câu. Trước khi Diệp Huyên tiến cung đã nghe tổ phụ nói qua, trong nhà không có ý nâng đỡ Tiêu Diệp. Nhưng nhìn hắn nhu thuận nghe lời, biến hắn thành bia ngắm làm người khác rối loạn cũng được.

    Hắn cứ như vậy trở thành bia ngắm suốt bốn năm, bốn năm sau, Hiếu Thành hoàng hậu hoăng thệ.

    Đối với Tiêu Diệp mà nói, việc Hiếu Thành chết cũng không khiến hắn xúc động nhiều . Hắn đã từng cảm kích Hiếu Thành, nhưng phần cảm kích này đã bị những năm tháng sống trong ám toán suốt ngày mài mòn đến độ hầu như không còn gì. Hiếu Thành nhận hắn làm con nuôi, thực ra so với nuôi mèo nuôi chó cũng không khác biệt lắm. Khi nhớ tới thì triệu tới nhìn một chút, khi không nhớ thì quăng sang một bên không quan tâm. Về phần thay Tiêu Diệp che gió chắn mưa, lại là chuyện nghĩ cũng không cần nghĩ.

    Tân hoàng hậu vào cung, Tiêu Diệp có lẽ sẽ chuyển khỏi Thanh Lương điện. Tiêu Diệp biết bản thân là đứa trẻ không được người khác yêu thích, cung tì trong Thanh Lương điện thường nghị luận sau lưng hắn: “Cửu lang tuổi còn nhỏ, nhưng ánh mắt thoạt nhìn giống quái nhân.”

    Như vậy cũng tốt, trở về nơi thuộc về mình, sống một cuộc đời bình thản như nước. Tốt xấu gì hắn cũng là hoàng tử, sẽ không sợ bị đói chết.

    Năm thứ năm, Diệp thị Tuyên thành Diệp Huyên nhập cung, trở thành hoàng hậu đời thứ hai của Cảnh Tông.

    Vào ngày đó, cả Đại Minh cung tràn ngập không khí vui mừng, mỗi người đều có tâm tư riêng của mình, nhưng trên mặt người nào người nấy đều bày ra vẻ tươi cười thoạt nhìn chân thành tha thiết. Tiêu Diệp không muốn làm người khác chướng mắt, sau yến tiệc, liền nhanh chóng trở về tẩm điện của mình. Chỉ là lăn qua lộn lại đến tận canh ba vẫn không ngủ được. Hắn bèn mặc thêm quần áo, bước ra ngoài.

    Lúc này đang là giữa hè, đêm mát như nước, trên trời sao sáng lấp lánh. Tiêu Diệp đi đến chỗ mình thường ngồi, lại phát hiện nơi đó đã có người ngồi trước.

    Mái tóc đen dài của thiếu nữ xõa tung xuống, lễ phục cửu phượng ngũ sắc vẫn chưa cởi ra, dưới ánh trăng càng thêm chói mắt. Thân thể Tiêu Diệp cứng đờ, hắn biết, đó là tân hoàng hậu.

    Cảm giác được phía sau lưng có người, Diệp Huyên quay đầu lại. Nhìn tiểu nam hài quần áo lộn xộn, búi tóc trên đầu cũng có chút rối loạn, hiển nhiên là mới rời giường.

    “Cửu lang?” nàng cười khẽ , thanh âm nhu hòa, dễ nghe, “Không ngủ được hay sao?”

    Tiêu Diệp không biết vì sao, chỉ biết ngây ngốc gật đầu. Diệp Huyên vẫy vẫy tay với hắn , không biết ma xui quỷ khiến thế nào hắn liền bước tới. “Nương nương.” Hắn mở miệng có phần câu nệ, dường như nụ cười ôn nhu của thiếu nữ khiến hắn xúc động, trong lòng bàn tay toàn mồ hôi lạnh.

    Diệp Huyên sờ đầu hắn, cảm xúc mềm nhẹ chợt lóe lên, khiến Tiêu Diệp có chút thất thần, đến khi tỉnh lại đã thấy Diệp Huyên cầm tay mình. “Chúng ta cùng nhau đi ngắm sao đi.” Thiếu nữ nghiêng đầu, cười khẽ nháy mắt với hắn .

    “Vâng.” Tiêu Diệp thấp giọng đáp lại, lại cảm thấy như vậy không tốt lắm, hắn lại gật đầu đáp lời rõ ràng, “Vâng!”

    Trời đêm hôm đó sao nhiều hay ít, sáng hay mờ Diệp Huyên đã không nhớ rõ. Khi đó tính tình Diệp Huyên còn có chút trẻ con, không biết thâm cung hiểm ác, cũng không trải qua dồn ép phong đao sương kiếm. Nàng nắm lấy bàn tay mềm yếu, nhỏ bé của Tiêu Diệp, chỉ lên trời: “Cửu lang, ước một chuyện đi.”

    Tiêu Diệp nghiêm cẩn lắc đầu: “Ta không được ước.” Hắn cho tới bây giờ đều chưa từng nói những lời này với người khác, nhưng khi đối mặt với ánh mắt nghi hoặc của Diệp Huyên, hắn mím môi, cuối cùng vẫn quyết định nói, “Nếu ta muốn có được cái gì, không cần đến sao trời giúp ta, ta về sau sẽ tự mình làm được.”

    Ngoài phòng, thanh âm Tiêu Diệp dần dần nhỏ đi, hắn cuối cùng cũng mang theo chúng người hầu rời khỏi. Diệp Huyên thở phào nhẹ nhõm, yếu ớt tựa vào gối mềm. Cửu lang a Cửu lang, cuộc đời ngắn ngủi như thế, chúng ta lại ước muốn quá nhiều điều, lại có những chuyện dù có cầu cũng không được. Tựa như ta và ngươi, chung quy lại chỉ là ước muốn không cách nào thực hiện được mà thôi. Ta không có cách nào thực hiện, cũng không thể nào thực hiện.
     
  5. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,311
    Đã được thích:
    940,117
    Điểm thành tích:
    5,000

    Chương 7+8

    Chương 7:

    Sau khi Tiêu Diệp trở về Hội Ninh điện, trái lo phải nghĩ, trong lòng vẫn lo lắng không yên. Thân thể Diệp Huyên vốn khỏe mạnh, bây giờ vô duyên vô cớ bị bệnh, lại không cho thái y xem. Ngón tay hắn vô thức gõ gõ lên bàn: “Cao Thành Phúc, bên Ngọc Anh điện có điều gì không ổn không?”

    Cao Thành Phúc kính cẩn cúi đầu, “Nô tài lúc nào cũng phái người trông coi cẩn thận, thái hậu luôn ở trong phòng tĩnh dưỡng, không gặp bất kỳ mệnh phụ nào.”

    “Trẫm không hỏi việc này.” Tiêu Diệp thản nhiên liếc hắn một cái.

    Cao Thành Phúc rùng mình, biết mình nói sai rồi. Hắn theo hầu bên người Tiêu Diệp từ lúc Tiêu Diệp còn là hoàng tử, biết vị quan gia này không đơn giản như vẻ ngoài. Ngoại trừ lúc trên triều, khi Tiêu Diệp xưng “trẫm”, là biểu hiện hắn không vừa lòng. Cao Thành Phúc vội vàng quỳ xuống: “Là nô tài ngu dốt, thái hậu từ tối hôm qua đến nay vẫn luôn ở trong phòng, ngoại trừ Tầm Hương bất luận kẻ nào cũng không được phép tiến vào. Nô tài thấy Tầm Hương...” hắn dừng một lát, “Dường như có tâm sự.”

    Sự nghi ngờ trong lòng Tiêu Diệp lại càng tăng thêm, hắn bỗng nhiên đứng lên: “Đi, đến Ngọc Anh điện nhìn một chút.”

    Lúc này trong phòng, Diệp Huyên cả người đổ mồ hôi lạnh đang tự mình bôi thuốc. Diệp Huyên đối với việc chuyện này thực sự không biết chút gì. Nàng sờ soạng hơn nửa ngày mới tìm đến được đúng chỗ, lại chịu đựng đau đớn tách ra một khe hở hẹp, đưa ngón tay dính đầy thuốc mỡ chen vào.

    “Tê...” Diệp Huyên đau đến mức hít vào một ngụm khí lạnh, ngón tay tìm không đúng chỗ, móng tay lại cọ đến vách tường mềm mại, thiếu chút nữa kìm không được chảy nước mắt, nàng ngây ngô chuyển động ngón tay, lại không nhịn được oán thầm, “Xú tiểu tử, cho ngươi uống rượu, cho ngươi say khướt... cho ngươi tỉnh rượu lại giả bộ vô tội.” Đau đớn này thật sự khiến người ta khó có thể chịu được, khiến tiểu nhân trong lòng Diệp Huyên được dịp lên ngôi, bày ra điệu bộ giận dỗi như đứa nhỏ.

    Nàng cố sức hơn nửa ngày, lại có chỗ làm thế nào cũng với không tới, nàng gấp tới mức mồ hôi lạnh lại túa ra, đột nhiên nghe được Tầm Hương đứng trước cửa cao giọng hết mức có thể: “Quan gia, thái hậu đang nghỉ ngơi trong phòng.”

    Tiêu Diệp sao lại đến nữa?!

    Diệp Huyên cả kinh, hoang mang rối loạn rút ngón tay ra. Nàng không cách nào bình tĩnh được, tình cảnh trước mắt của nàng thật sự quá mức xấu hổ. Vì để tiện bôi thuốc, hạ thân nàng chỉ mặc một cái quần lụa mỏng, làn váy kéo lên tận hông. Hai chân mở lớn, đầu gối cong lên, đem nơi tối mật của nữ nhân lõa lồ bày ra. Bởi vì Tiêu Diệp thô bạo đùa bỡn, hai phiến hoa môi đáng thương đến bây giờ vẫn còn sưng đỏ, huyệt khẩu co rút lại, thuốc mỡ hòa tan theo hoa môi chảy ra.

    Tiếng bước chân của Tiêu Diệp cách ngày càng gần, Diệp Huyên chộp lấy tấm chăn bên người phủ lên, lại vội vàng tựa lên gối mắt nhắm lại làm bộ đang ngủ, thấy Tiêu Diệp tiến vào, nàng mới mở mắt, ra vẻ nghi hoặc nói: “Cửu lang?”

    Trong phòng dường như có một mùi hương kỳ lạ, vừa ngọt vừa ngấy. Thấy sắc mặt Diệp Huyên bất thường, Tiêu Diệp lúc này mới chú ý tới đôi chân đang lộ ra bên ngoài chăn của nàng. Bàn chân nhỏ nhắn, trắng mịn như ngọc áp sát vào nhau, mười đầu ngón chân mượt mà thanh tú thoạt nhìn rất đáng yêu. Tiêu Diệp bất động thanh sắc rời mắt, đi đến bên sạp ngồi xuống: “Nương nương, Tầm Hương nói người thân thể không khỏe, đến cùng là vì sao? Hay là để Tôn thái y đến xem thử.”

    Diệp Huyên còn chưa kịp trả lời, hắn chợt nhìn thấy được trên ngón tay nàng dính thứ gì đó trắng ngà, liền nhíu mày: “Đây là cái gì?”

    Diệp Huyên nhìn theo ánh mắt của hắn, trên mặt lập tức đỏ bừng lên. Trên ngón tay nàng là thuốc mỡ vẫn chưa bôi hết liền vội vàng rút ra. Trên đầu ngón tay còn dính lại một chút thuốc mỡ trắng ngà, lại trơn bóng ánh nước hiển nhiên là hoa dịch từ trong hoa huyệt.

    “Đây là thuốc mỡ.” Tiêu Diệp sắc mặt nghiêm túc, “Nương nương, người bị thương?”

    “Chỉ là vết thương ngoài da.” Diệp Huyên ép buộc bản thân bình tĩnh, “Lúc trước không phải là con sai người đem tới Trân châu cao sao, ta bôi một chút liền khỏi.” Nàng thật sự sợ Tiêu Diệp tiếp tục truy hỏi, Tiêu Diệp ngồi cách nàng rất gần, trong không khí toàn là mùi long tiên hương trên người hắn, Diệp Huyên không tự chủ lại nhớ đến ngày hôm qua cả người hắn toàn mùi rượu.

    Dưới chăn hạ thân vẫn đang quang lõa, nếu Tiêu Diệp xốc chăn lên, có thể nhìn thấy rõ ràng. Diệp Huyên thầm mắng bản thân không biết liêm sỉ, Tiêu Diệp làm sao có thể vô lễ đến xốc chăn lên, nhưng lúc này, trong hoa huyệt lại phun ra một chút dâm dịch, cứ như vậy chỉ một lát sau, đã thấm ướt một mảng chăn trên giường.

    Tiếc là nàng đang khẩn trương, không chú ý tới ánh mắt khác thường của Tiêu Diệp. Chăn vốn rất mỏng, trong lúc vội vàng Diệp Huyên phủ loạn xạ lên người. Lúc Tiêu Diệp tới gần, một góc chăn nhấc lên một khe hở nho nhỏ, nhìn xuyên qua đó, Tiêu Diệp thấy được cảnh xuân sắc mà Diệp Huyên muốn che giấu. Nơi đó hồng hồng kiều diễm, nhìn thoáng qua trơn bóng ướt át. Đồng tử Tiêu Diệp co rụt lại, yết hầu trượt lên trượt xuống. Hắn đột nhiên đứng dậy, làm Diệp Huyên cũng hết hồn, kinh ngạc ngước nhìn hắn, Tiêu Diệp cúi mắt trầm giọng nói: “Vừa nhớ tới có tấu chương cần phê duyệt gấp, nương nương nghỉ ngơi cho khỏe, ngày mai con lại đến thăm người.”

    Chương 8:

    “Thái hậu, hết Trân Châu cao rồi.” Cầm cái bình ngọc rỗng tuếch, giọng Tầm Hương nôn nóng.

    “Nhanh như vậy đã hết?” Diệp Huyên nhớ mình bôi thuốc mới được ba ngày, lúc trước còn dư đến phân nửa bình Trân Châu cao. Đại khái là vì chỗ kia quá mềm mại khiến nàng mỗi lần bôi đều phải bôi rất nhiều, mặc dù có hiệu quả, nhưng lại rất chậm. Diệp Huyên thở dài, “Ngươi tới thái y viện lấy thêm một bình đi.”

    Tầm Hương lĩnh mệnh lui ra, thái hậu muốn Trân Châu cao, thái y viện tất nhiên là không dám không cho. Chủ viện Tôn Đỉnh cau mày: “Không phải là ta làm khó ngươi, nhưng nguyên liệu điều chế ra Trân Châu cao này là cống phẩm, mỗi năm chỉ làm ra được một lọ, bây giờ muốn làm ra một lọ mới, lão hủ thật sự là hữu tâm vô lực.”

    Tầm Hương cũng hết cách, thái y viện thật sự không có, nàng đâu thể ép buộc người ta biến ra một lọ khác cho nàng. Nhưng nếu không bôi thuốc, vết thương của thái hậu phải mất bao lâu nữa mới lành. Tầm Hương thấy thái hậu mấy ngày nay mệt mỏi, vô lực trong lòng cũng sốt ruột không thôi. Trong lúc nàng đang u sầu, lại gặp Cao Thành Phúc.

    Hắn cười hỏi: “Tầm Hương, ngươi ra ngoài làm việc gì cho thái hậu vậy?”

    Tầm Hương thấy hắn như thấy cứu tinh. Cao Thành Phúc là nội quan tâm phúc bên người quan gia đã lâu, biết đâu hắn lại có cách. Tầm Hương liền kể cho hắn nghe chuyện Trân Châu cao, nàng cũng không ngu đi khai thái hậu cần, chỉ nói là mình sơ suất làm mất lọ Trân Châu cao của thái hậu, bây giờ thái hậu muốn dùng, trong lúc gấp gáp không biết làm sao.

    Cao Thành Phúc nguýt nàng một cái: “Ngươi sao lại không cẩn thận như vậy, chúng ta là phận tôi tớ, cần phải nhanh tay lẹ mắt, cẩn thận chặt chẽ mới phải.” Rồi hắn lại cười, “Vừa đúng là năm trước quan gia ban cho ta một lọ, ta sai người đi lấy cho ngươi.”

    Tầm Hương vô cùng cảm kích rời đi, vừa xoay người Cao Thành Phúc đã đem chuyện này nói cho Tiêu Diệp biết. Hắn biết Tiêu Diệp đối với vị trong Thừa Hương điện không bình thường. Trong lòng quý nhân nghĩ như thế nào, bọn họ là phận nô tài không thể phỏng đoán bừa bãi, nhưng thỉnh thoảng vẫn nên lấy lòng một chút.

    Tiêu Diệp lâm vào trầm tư, Tầm Hương nói mấy tháng trước đã đánh mất bình Trân Châu cao kia, nhưng ba ngày trước mình còn thấy Diệp Huyên bôi thuốc. Tiêu Diệp sai người đi điều tra lại hành tung của Tầm Hương, biết được tì nữ này vừa ghé qua chỗ thái y viện, nói là thái hậu muốn Trân Châu cao. Tầm Hương không phải là loại nô tì có thể làm ra loại chuyện giả truyền ý chỉ, chứng tỏ thuốc này là Diệp Huyên muốn nàng ta đi lấy. Chỉ mới ba ngày, phân nửa bình thuốc mỡ đã bôi hết rồi? Hồi tưởng lại cảnh xuân sắc ngày đó, nơi Diệp Huyên bị thương rốt cuộc là nơi nào.

    Nhớ lại đêm ở hành cung kia, Tiêu Diệp uống say. Hắn nhớ được bản thân đã nằm mơ, cảnh tưởng trong mơ vừa hương diễm vừa dâm mỹ, hắn áp một khối thân thể mềm mại dưới thân thô bạo giày vò, sáp đến độ nữ nhân đó khóc nức nở. Dung nhan người kia uyển chuyển hàm xúc, nụ cười ôn nhu, chính là dung nhan mà hắn ngày đêm nhớ thương… Sau khi tỉnh mộng, Tiêu Diệp phát hiện bản thân đang ngâm mình trong ôn tuyền, hạ thân có một mảng ẩm dính.

    Hắn thở dài, cật lực ném hình ảnh trong mộng ra khỏi đầu. Không biết vì sao, giấc mơ lần này so với những lần khác lại khác biệt, dường vô cùng chân thật. Hắn còn nhớ rõ cảm xúc mềm mại dưới tay, còn có khoái cảm sung sướng khi dương vật bị nơi đó gắt gao bao lấy. Liên tưởng đến đủ loại sự việc khác thường mấy ngày gần đây của Diệp Huyên, chẳng lẽ…

    Phanh một tiếng, ly trà trong tay Tiêu Diệp rơi xuống đất. Cao Thành Phúc dè dặt cẩn trọng ngẩng đầu, nhìn thấy biểu cảm trên mặt Tiêu Diệp thì lập tức ngây dại. Biểu cảm này... vô cùng phức tạp, kinh ngạc có, không an có, áy náy cũng có… Còn có phần cuồng nhiệt dữ tợn.

    Không đợi hắn kịp phản ứng, Tiêu Diệp vội vàng đi ra ngoài, hắn vội vã theo sau: “Quan gia, quan gia… Ngài chậm chút đã. Mau mau mau, còn đứng ngẩn người đó làm gì, mau theo hầu quan gia.”

    Nhóm nội quan vội vã chạy theo, bước chân Tiêu Diệp lại đột ngột dừng lại, lạnh lùng nói: “Đều đứng ở đây cho trẫm, Cao Thành Phúc.” Cao Thành Phúc vội vàng cúi thắt lưng chạy đến trước mặt Tiêu Diệp, hắn thản nhiên nói, “Canh giữ Ngọc Anh điện cho kỹ, ngươi hiểu ý trẫm không.”

    Cao Thành Phúc rùng mình, hắn là tâm phúc Tiêu Diệp, tất nhiên biết rõ, ngoại trừ vài người thân tín, người hầu hạ bên cạnh thái hậu đều là người do quan gia an bày, để Tiêu Diệp có thể giám thị nhất cử nhất động của thái hậu. Nữ nhân thông tuệ đã trải qua mưa gió trên triều, nhưng lại quá tín nhiệm đứa con do mình nuôi dạy, không chút phát hiện bản thân đã hoàn toàn nằm trong tầm khống chế của Tiêu Diệp. Nếu Tiêu Diệp muốn gây bất lợi cho nàng , nàng hoàn toàn không có năng lực kháng cự.

    Nhưng lúc này Cao Thành Phúc thật sự không hiểu, thái hậu không lộng quyền, đúng là một vị thái hậu hiền hậu tiêu chuẩn. Dưới sự áp chế của nàng, ngoại thích tôn thất đều không dám sinh lòng bất chính. Hơn nữa chỉ mới đây thôi, quan gia còn đối tốt với thái hậu lắm, bây giờ sao lại thế này? Mặc dù trong lòng có nhiều nghi vấn, nhưng Cao Thành Phúc vẫn lĩnh mệnh lui xuống.

    Trong bóng đêm, Ngọc Anh điện vô cùng yên tĩnh.

    Tiêu Diệp mặc một thân huyền sam, bước vào tẩm điện như đi giữa chốn không người. Đợi đến khi hắn đi vào Ngọc Anh điện, cả toàn cung điện đều được thủ vệ nghiêm ngặt canh gác, ngay cả một con ruồi cũng không bay lọt.

    Diệp Huyên đang nằm trong phòng đọc sách, không hiểu sao mí mắt nàng cứ giật liên hồi, thật lo lắng có điềm gì không nữa. Buông sách, nàng cao giọng gọi: “Tầm Hương.”

    Không có người trả lời, trong tẩm điện vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng nước tí tách phát ra từ đồng hồ nước. Diệp Huyên lại gọi vài tiếng, đang định ra ngoài xem, lại thấy một bóng dáng cao ngất đang tiến về phía mình.

    Tay phải Tiêu Diệp cầm một cái bình ngọc tinh xảo, dưới ánh mắt kinh ngạc của Diệp Huyên, hắn cong môi cười: “Nghe nói nương nương muốn dùng Trân Châu cao, ta cố ý đưa đến đây cho người.”