Full Mặt nạ - Treo gương trong phòng ngủ

Thảo luận trong 'Truyện Việt' bắt đầu bởi phong lưu, 29/7/16.

  1. phong lưu

    phong lưu hjhj đồ ngôk

    Bài viết:
    508
    Đã được thích:
    238
    Điểm thành tích:
    43
    Một góc nhìn chân thực về những con người của làng giải trí. Một tự bạch chân thực, ở đó, cô gái trẻ vùng vẫy, đau đớn, hoang mang… để tìm kiếm gương mặt thật của mình, những giá trị thật của tình yêu.
    Một tự bạch chân thực, ở đó, cô gái trẻ vùng vẫy, đau đớn, hoang mang… để tìm kiếm gương mặt thật của mình, những giá trị thật của tình yêu.

    [​IMG]

    Mặt nạ - Treo gương trong phòng ngủ
    Mặt nạ - Treo gương trong phòng ngủ là cuốn tiểu thuyết (tự truyện) đầu tay của nữ ca sĩ Tina Tình, sách kể về hành trình đi kiếm tìm niềm đam mê của cô ca sĩ tên Gina Tình. Một cô gái trẻ, ngây thơ, sinh ra ở một nước Đông Âu, khi chế độ XHCN ở các nước này sụp đổ, cô quay về quê hương của cha mình là Hà Nội để thực hiện ước mơ ca hát. Cô gia nhập làng giải trí Showbiz và sớm nhận ra những cay đắng trong nghề, nhận ra rằng ở đó tồn tại những cái mặt nạ mà con người mang để đối phó với nhau.

    Trong tiểu thuyết này Tina Tình thuật lại những câu chuyện rất thật về showbiz như chuyện đổi tình để được mặc đồ hiệu, đi xế xịn và được nổi tiếng, hay một vài nhân vật được cho là Don Juan cũng được nữ ca sĩ “đá xoáy” để tạo sự hài hước cho người đọc. Ngoài ra, chuyện ghen ghét, đố kỵ và hãm hại lẫn nhau bằng bùa ngải – câu chuyện mà đạo diễn Victor Vũ đã đưa lên phim Scandal thời gian qua, được tiết lộ cũng bắt nguồn từ câu chuyện của Tinna Tình.

    Đọc tác phẩm người đọc sẽ dễ dàng cảm nhận những chi tiết trong tiểu thuyết dường như đều là những chuyện có thật trong cuộc sống của tác giả, Tina Tình đang viết về chính cuộc đời mình. Cách viết truyện giản dị, chân phương, Tina tình đã giúp độc giả hiểu hơn về cuộc sống đầy bon chen trong giới showbiz

    “Mười năm! Đủ để đánh mất sự ngây thơ, trong sáng, đủ để ghi một cái tên trong làng giải trí, đủ để không hiểu nước mắt của một người đàn ông và khóc đủ để trôi đi những mảnh vụn nát thuộc về anh cấy sâu dưới làn da em trong ngần ấy năm… Một thời gian dài, đời tôi “chuyển hộ khẩu” vào một rạp chiếu phim, mà bất đắc dĩ cứ một tuần thì chiếu toàn phim kinh dị, sang tuần kế tiếp lại toàn chiếu phim hài và sự việc cứ thế, cứ thế, cứ thế… Cho đến hôm nay…” – Tinna Tình mở đầu cuốn tự truyện như thế. Không né tránh, cô thẳng thừng xé nát cái vỏ bọc mỹ miều của giới showbiz, hé lộ con đường mà để bước lên sân khấu, cô gái trẻ ngây thơ phải trả giá như thế nào.

    Mười sáu tuổi, được nhận hát ở một quán bar, giá 80.000 đồng một đêm, nhưng không chịu “đi khách”, thế là mất việc! Tưởng gặp một nghệ sĩ “nhớn” – anh Sắc Kèn, để được nâng đỡ trên con đường nghệ thuật, đâu ngờ chỉ là bị lợi dụng thân xác. Và sau đó là vô số những người đàn ông với “lời đề nghị khiếm nhã” như Sáu Mít, Cát Nghệ… Rồi bị ghen ghét, bị bỏ bùa, bị khinh miệt, bị đẩy đến ngõ cụt chỉ muốn tìm cái chết… “Tôi đã giã từ vài sự ngây thơ trong sáng trên con đường tìm đến vẻ hào nhoáng của showbiz. Thiên đường âm nhạc của tôi bị bóp chết như một con gián và tôi phải tuân thủ theo quy luật khắc nghiệt của nó để mà hy vọng có ngày chạm tới vinh quang… Thật khó khăn cho tôi! Vì trong lòng luôn mâu thuẫn. Tôi vừa muốn thành công, vừa không muốn bán đi tài sản duy nhất mình có. Danh dự – một thứ mà tôi cho là quý giá nhất. Như thế có mâu thuẫn không? Bởi vậy mới nhức đầu, và tôi không phải là thánh. Tôi cũng là một phụ nữ, nếu cám dỗ quá lớn tôi cũng sẽ lung lay và đã từng lung lay…”

    Nhưng bi kịch lớn nhất với cô gái trẻ là đã đặt niềm tin và tình yêu của mình vào một người đàn ông có vợ, thay nhân tình như thay áo, nhưng vẫn đóng vai đạo đức giả với vợ và con. Thật khủng khiếp khi con người sống quá lâu với những mặt nạ của chính mình, đến mức cái mặt nạ ấy trở thành da thịt. Cái cách cô gái chiếm đoạt, bảo vệ một tình yêu không đáng có, và rồi kinh sợ, ghê tởm, vùng vẫy để thoát khỏi cái hố thẳm đen ngòm đã kéo cô xuống, như xé bỏ từng lớp da thịt rướm máu, để tự giải thoát chính mình khỏi cuộc sống địa ngục… đã làm cho chúng ta, khi gấp cuốn sách lại, hiểu và chia sẻ nhiều hơn với một “tuổi trẻ hoang mang”. Toàn là thật cả đấy. Ghê rợn vì nó quá thật. Phải chăng đó là sự mất mát mà chúng ta đang gánh chịu, khi để cho sự giả dối, vô cảm, thói ích kỷ và đồng tiền ngự trị?

    Mời các bạn đọc tiểu thuyết Mặt nạ - Treo gương trong phòng ngủ !
     
    Last edited by a moderator: 29/7/16
    Thỏ Ngọc thích bài này.
  2. phong lưu

    phong lưu hjhj đồ ngôk

    Bài viết:
    508
    Đã được thích:
    238
    Điểm thành tích:
    43

    Chương 1



    Sau một hồi nói chuyện với anh quản lý, cô bé cũng được nhận vào hát và tất nhiên là miễn phí. Có lẽ là vì xinh!

    …Ôi !Tuổi mười sáu!Thật tuyệt!

    Sống riêng từ năm mười lăm tuổi,học hành không đâu vào đâu,hành trang chỉ có niềm tin rằng mình muốn làm gì là sẽ làm bằng được và nếu mình yêu và đam mê thật sự,ông trời sẽ không phụ mình.

    Tôi về Việt Nam !

    Một phần dòng máu Việt trong tôi trỗi dậy đã giúp tôi có quyết định táo bạo như vậy.

    Lần đầu bước xuống sân bay Nội Bài,lần đầu đặt chân về Hà Nội,…Và cũng lần đầu tiên khóc òa trước cảnh những người nông dân,già lụ khụ có,phụ nữ mang bầu có,và có cả trẻ em đang hùng hục làm việc ngoài cánh đồng gay gắt nắng.Sao mà họ lại khổ qúa vậy?Sao mà họ tội nghiệp quá vậy?Ở nước ngoài,cô gái chưa bao giờ gặp cảnh bi đát đến thế.Họ làm việc trong im lặng,lầm lũi,khắc khổ không có một nét vui.

    Vậy mà,lúc ở nước ngoài,những than thở của cô gái và lũ bạn chỉ xoay quanh”sao tôi phải mang một đôi giày”no name”thế này,thu nhập cả tháng của tôi sao không mua nổi cái điện thoại mà mình thích?”.Tất cả coi đó là những “đau khổ” trong cuộc sống!Cảm giác đầu tiên cô gái gặp ở Việt Nam là sự thương cảm,những con người chăm chỉ đã quá vất vả để kiếm miếng ăn.Đó cũng là lần đầu tiên cô gái khóc tại quê cha!
    Khi đã thuê tạm được một căn phòng lụp xụp trong một ngõ nhỏ xa trung tâm ,cô gái bắt đầu một hành trình tìm hiểu về Hà Nội.

    Người đàn ông Việt Nam đầu tiên mà cô thực sự gặp và nói chuyện là một anh xe ôm.May mắn thay, cô đã gặp một anh xe ôm tử tế,không chở cô đi lòng vòng mà nhiệt tình chở thẳng cô đến một địa chỉ mà cô muốn đến-một quán ca nhạc mà cô có thể hát.

    Với thói quen của một anh xe ôm và một sự trình bày bập bõm bằng tiếng Việt chưa sõi lắm của cô gái,cô được đưa đến một quán “Hát với nhau”.

    Không hề bỡ ngỡ,cô gái phăng phăng bước vào quán gặp người quản lý để xin được hát.Ngồi đợi ở một xó khiêm nhường,hai mươi phút sau,anh quản lý béo ị lẹt quẹt bước ra từ căn buồng nhỏ phía sau,vừa đi vừa súc miệng òng ọc,ngang cửa sổ,anh thò miệng ra ngoài nhổ toẹt đống nước.

    “Đ.mẹ đứa nào hắt nước vào bà đấy!”Một giọng phụ nữ từ bên ngoài vọng vào.


    Cô bé quá choáng khi chứng kiến sự việc.Giao tiếp xã hội giữa con người và con người mà cô bé được thấy lần đầu tiên –là một câu chửi!

    Sau một hồi nói chuyện với anh quản lý,cô bé cũng được nhận vào hát và tất nhiên là miễn phí.Có lẽ là vì xinh!
    Đang tưởng tượng mình kiêu sa hát trên sân khấu,cảm giác đói bụng đưa cô đến ô chợ Dừa,trong một quán bánh cuốn Hà Nội.

    Cô gái gọi một đĩa bánh cuốn Thanh Trì Trời!Sao mà ngon đến thế!Ở nước ngoài làm gì có loại bánh mà cảm giác thanh thanh trên đầu lưỡi thật là thú vị đến như vậy.Nhất là lúc bụng đói cồn cào.Cô vừa nghển cổ định gọi thêm một đĩa nữa thì…Ôi cha mẹ ơi!Thật không thể tin nổi vào mắt mình,bà bán bánh cuốn đặt đôi bàn tay đầy mỡ lên đôi chân nứt nẻ cáu bẩn của mình và bắt đầu hì hục xoa bóp,y như lực sĩ cử tạ đang thoa kem dưỡng da…Chưa hết,phịch!phịch!phịch!Bà lấy cây kéo cắt chả tỉa tót những móng chân vàng vàng đen đen của mình.Bà bắt đầu dùng định luật đòn bẩy gẩy gẩy,khều khều những cục đất bám trong kẽ chân.

    “…Cuộc đời vẫn đẹp sao,tình yêu vẫn đẹp sao…”Tiếng nhạc vang lên từ chiếc radio cũ rè rè.Như một người yêu văn nghệ,bà lắc lư theo điệu nhạc một cách đầy khoái trá,miệng lẩm bẩm điều gì đó chẳng ai hiểu được.

    Ngán đến tận cổ họng thật sự là cảm giác của cô gái lúc này.Rất ngây thơ,vượt qua sự ngại ngùng, cô gái rụt rè nói với bà bán bánh cuốn:”Bác ơi!Con muốn góp ý với bác để công việc kinh doanh của bác được tốt hơn…”
    “Rửng mỡ à?Thích góp ý thì lên phường!”Bà tiếp tục cắt móng chân.

    Đặt vội tờ tiền lên bàn cô gái đi như tên bắn ra khỏi quán.



    Thật may mắn ,sau khá nhiều tìm kiếm với sự giúp đỡ của mấy anh xe ôm,cô gái cũng có được công việc đi hát tại một số quán.

    Giờ này,nghĩ lại vẻ bề ngoài của mình lúc đó,cô bật cười vì chẳng khác gì một người vừa xổng ra từ rạp xiếc-quần nõn chuối,áo cánh sen hở bụng,tóc nữ sinh,tự trét phấn bôi son lên mặt vì bị yêu cầu,trong khi sự thật là cô không biết trang điểm nên bao cố gắng của cô chỉ làm mình xấu đi thảm hại.Với bản tính tự nhiên và cầu tiến,cô đã hỏi ý kiến nhiều “đồng nghiệp”chỉ bảo,tiếc thay,chẳng ai giúp cô hoặc nếu có thì chỉ là những lời khuyên “đểu”.Có lẽ không một ai muốn cô gái lai này thành công.

    Trong ít ỏi những quán mà cô gái được nhận hát,có một quán bar trả giá cao nhất,tám mươi ngàn đồng!Cô mừng lắm.Mỗi khi hát xong,bà chủ quán nói cô xuống ngồi với khách.Cô gái mười sáu tuổi vui sướng vì tưởng họ là những fan hâm mộ.Ngồi xuống bàn,cô gọi nước cam,nhưng không hiểu vì sao bồi bàn lại mang ra một chai rượu rất đắt tiền.

    Về sau, bà chủ thường thì thào:

    “Khách hỏi cháu uống gì thì phải nói là rượu nghe không?”
    “Nhưng cháu thích uống nước cam mà.”

    “Ở đây uống rượu khách mới thích.”-Bà chủ nói một cách chắc chắn như đinh đóng cột.

    Ban đầu,những người khách quen còn lịch sự,chỉ trêu chọc và đùa cợt,dần dà “được đằng chân ,lân đằng đùi”,họ bắt đầu có thái độ sàm sỡ vớ vẩn như sờ đùi,khoác vai,…

    “Em thấy các anh chẳng lịch sự chút nào!”Cô gái tỏ vẻ không hài lòng và đi về-Thế là mất việc!

    Công việc đại loại là như vậy.Khi cô gái tiêu hết số tiền mang về Việt Nam,thì khó khăn thực sự đã đến.Trong lúc túng quẫn nhất,một người bạn vét sạch túi cho cô mượn chín mươi sáu ngàn đồng.Chà!Có những lúc chín mươi sáu ngàn là một số tiền thực sự có giá trị,”một miếng khi đói bằng một gói khi no”mà.

    Công việc thì cũng dần mất hết rồi,mà ai cũng có những hoàn cảnh muốn chia sẻ,cô và người bạn quyết định chọn một nơi để ngồi nói chuyện cho khuây khỏa,mà trong điều kiện lúc đó phải là nơi ít tốn kém nhất.Chúng tôi ra công viên.Quả nhiên,rảo bước chầm chậm và hít thở khí trời cũng làm vơi bớt cảm giác ngột ngạt.Trong công viên,một nhóm người đang chơi “xóc đĩa”,”chẵn về”,”lẻ về”.Lạ lẫm,cô gái sà vào xem trong lúc anh bạn thì kéo tay lôi đi vì anh chúa ghét trò cờ bạc.Tuy vậy,vì tò mò,cô gái vẫn thử chơi.Nào ngờ,họ là dân bịp bợm chuyên nghiệp nên đến lượt cô bé cũng bị vét sạch túi.Chín mươi ngàn đồng cuối cùng cũng đi tong!
    Không còn chọn lựa nào khác,cô quay trở lại Tiệp Khắc để kiếm tiền tiếp tục nuôi đam mê của mình.

    “Mẹ!”.Cô chỉ nói được có thế khi xuống sân bay.Một căn phòng nhỏ nhưng gọn ghẽ và xinh xắn đã được mẹ cô chuẩn bị để đón con gái.

    Đam mê cháy bỏng trong cô chỉ cho phép cô có hai ngày thăm thú gia đình,ăn vài bữa cơm thân mật.Để đến ngày thứ ba,cô đã có mặt ở chợ.

    “Ơ,ca sỹ mà lại đi bán tất ở chợ à?”Có gì đó hả hê và đắc chí toát ra từ người đàn bà quen.

    Cô gái nghe câu nói mà thấy buồn buồn,cay cay ở mũi,cô tự nhủ-Nhất định phải thành công để mình không bao giờ phải nghe những lời nói như vậy nữa.

    Sau một thời gian làm trong chợ,người đàn ông đầu tiên trong đời cô gái đã xuất hiện.Đó là một tình yêu đẹp,trong sáng,và ngây thơ.Anh ba mươi hai tuổi,điển trai,cao to,người Việt Nam.Người đàn ông lãng mạn với một tình yêu rộng lớn dành cho cô gái.Họ làm việc chung,ăn chung,sống chung.Và mọi thứ đi vào nề nếp.Anh đắm mình trong sự ngây thơ,trong sáng của cô.Anh yêu sự hồn nhiên ấy.Anh chưa bao giờ được yêu,anh đã chăm sóc cô gái như một nụ hoa dễ bị tổn thương.Trong suốt gần hai năm,anh luôn thầm mong sẽ có ngày cô gái đồng ý lấy anh làm chồng.
    “Em sẽ trở về Việt Nam!”câu nói cào xé nát trái tim anh.Anh bật khóc trong sự vô vọng.”Anh yêu em,hãy để anh lo lắng cho cuộc đời em…cưới anh nhé…”Anh nói ,dù biết nói cũng vậy thôi.

    “Em không thể,em không thể!”Đó cũng là lần đầu tiên và cuối cùng anh hỏi cô về chuyện này.

    Phải nói thời gian họ ở bên nhau là một quãng thời gian đẹp nhất của họ.

    Và cái ngày cô gái trở về Việt Nam cũng đã đến.Cô phải quay lại nơi mà cô thực sự thuộc về.

    Đêm cuối cùng…Thật tàn nhẫn!Đêm ấy cả hai đã uống thật nhiều rượu để cố xua tan những dằn vặt trong lòng .Uống thêm mấy viên thuốc…mà sao không thấy gì?Rồi bổng dưng một cảm giác hạnh phúc vô điều kiện ập đến.Người nhẹ bổng.Âm nhạc lan tỏa khắp phòng.Âm thanh rõ từng chi tiết…bàn tay đổ mồ hôi…người như đang bay…Không hề suy nghĩ gì và mọi sự đau khổ tan biến.Trời!Trên đời có cảm giác tuyệt vời vậy sao?Cô gái quay đầu nhìn anh,bất chợt cô bắt được ánh nhìn lo lắng của anh .

    “Sao anh nhìn em kỳ vậy?”

    “Em,em hứa với anh một điều rằng sẽ không bao giờ uống thuốc này nữa,em hứa đi!Chỉ một lần này thôi,không bao giờ uống thuốc này nữa.Hiểu chưa?”

    “Anh làm gì mà căng thẳng thế?Nuốt cọng thun à?”
    Khi thấy khuôn mặt anh nghiêm túc đến lạnh tanh.Tôi ngưng giỡn và hứa…sẽ không bao giờ uống.Tôi biết anh sợ tôi sẽ nghiện.Đêm ấy suýt chết,nếu như không có bàn tay ông trời che chở cho hai linh hồn này.Cả hai đã uống thuốc quá liều mà lại là lần đầu tiên.



    Đêm sau tôi bay về Việt Nam.Trên đường ra sân bay…hai người đều im lặng,không ai nói được điều gì.Chỉ có ánh mắt nuối tiếc thỉnh thoảng nhìn tôi.Đến sân bay,tôi làm thủ tục…và…đã đến giờ phải nói lời chia tay.Anh ôm tôi thật chặt.Cái ôm tôi không bao giờ quên.Một cái ôm nói lên được tất cả ._”Anh yêu em”_dường như anh muốn ôm mãi và không bao giờ buông,một giọt nước mắt rơi trên cánh tay tôi,nóng hổi.Sao lại có cảm giác co thắt trong lồng ngực thế này?Tôi không dám ngước lên nhìn anh,vì sợ sẽ không đi nổi.Tôi đi thẳng và không hề ngoái lại.Khi máy bay đáp xuống Bangkok để transit,tôi thẫn thờ,tay cầm tấm vé,người lảo đảo vẫn còn say thuốc từ hôm trước.Tôi còn không phân biệt được là tôi đang bay từ Tiệp về Việt Nam hay từ Việt Nam về Tiệp!Tôi thầm mong tấm vé transit trong tay tôi là tâm vé về Tiệp Khắc.

    Không!Đó là tấm vé bay về Việt Nam!Tôi miễn cưỡng ngồi lên máy bay đi thẳng về Việt Nam.Về đến sận bay Nội Bài,tôi lại bắt taxi.Lần này tôi cũng bật khóc trong taxi nhưng với lý do khác lần đầu.Vì tôi phả xa anh…vì tôi nhớ anh…và tôi thực sự không muốn xa anh!
    Rút kinh nghiệm từ lần trước,để dành tiền lo việc sự nghiệp,chỉ dành một con số ít ỏi cho cuộc sống cá nhân,tôi lại đi thuê nhà,tuy nhiên lần này mọi thứ còn tệ hơn nhiều.Hà Nội mưa rét!Căn nhà không có nước nóng,không có lò sưởi…không có gì hết.Chỉ tuềnh toàng một tấm chiếu,một cái chăn và một chiếc tủ cũ rích.

    Tôi đau khổ ,vừa nhớ anh,vừa vẫn còn ngần ngật say thuốc,khóc mấy đêm liền.Không đi đâu,không ăn ,không đi làm.

    Mặc kệ!

    Chỉ nằm ngủ để quên hết sự đau khổ mà mình tự gây ra cho bản thân,cũng chỉ vì ước mơ và đam mê ca hát.Sao lại để cuộc đời ra nông nỗi này?

    “Rít,rít”chợt có hai con chuột cống gớm ghiếc đuổi nhau rầm rầm trong căn phòng,dường như chẳng để ý đến sự hiện diện của tôi trong đó.Quá sợ hãi,tôi thu mình trong góc phòng,đến tiếng la cũng không thể thoát nổi ra khỏi cổ họng.

    “Mày cút đi không?”-phải hơn một phút tôi mới thu hết sức bình sinh thét lên.Ấy thế mà bọn chuột cống cứ trừng trừng nhìn tôi như kiểu thách thức xem ai ngon hơn ai,xem ai sợ ai.Thua!Tôi thua!Kinh tởm quá.Tôi rúc vào trong chăn không dám thò đầu ra ngoài.Khi tôi lấy hết sự dũng cảm hé đầu ra thì chúng chạy qua người tôi.Một cảm giác thật khó tả,kinh hãi…
    Và một điều nữa…tôi rất sợ gián!Mà gián ở đây thì diễu binh từng đoàn,hiên ngang như là những chủ nhân thực sự của căn phòng.

    Ngoài việc sợ gián và chuột,tôi còn sợ những người đàn ông khiếm nhã.

    Một lần,tôi đi gặp một nghệ sỹ “nhớn”-anh Sắc Kèn.Trên bàn ăn,cái “nghệ sỹ “của anh toát ra trong ly rượu vang,toát ra trong cách anh nói chuyện về âm nhạc…

    Ngay lập tức,tôi kết luận-anh là con người của nghệ thuật.

    Rồi chuyện gì đến cũng phải đến.Trên đường về,chất “nghệ sỹ” của anh bay theo gió,cũng như những người đàn ông khác,anh bắt đầu kể lể:”Hoàn cảnh của anh rất ư là hoàn cảnh,lại là cô đơn,lại là thiếu thốn tình cảm,lại là chưa gặp được người hiểu mình…”và cuối cùng câu chuyện cũng là con đường dẫn đến khách sạn!

    Tôi từ chối:”Tối nay em còn phải chạy qua nhà bạn mượn MD về thu nhạc nữa để sáng mai còn đi hát.”

    “ Mượn á?MD nhà anh đầy,để anh cho em một cái,xịn!”

    Kèn chở tôi về đến đầu hẻm,khi tôi vừa xuống xe,chưa kịp chào và cám ơn,anh nắm đầu tôi kéo về phía mình.Giệt mình,tôi la lên:”Á!”

    Ngay lúc đó,Kèn thọc cái lưỡi dài ngoằng vào tận cổ họng tôi.Phản xạ tự nhiên,tôi xô Kèn ra,Kèn ngã ra khỏi xe,hổn hển nói :”E…e…em có…có chịu làm…làm bạn gái…gái của anh không?”
    Tôi không nói được gì,quay đầu chạy thục mạng về nhà,ngay tại cửa,tôi khuỵu xuống nôn hết bữa ăn tối,nôn hết nghệ thuật xuống đất.

    Hôm sau,Kèn không gọi điện thoại và dĩ nhiên chẳng có MD nào cả!Tôi hiểu ra vấn đề và tự đi mua một cái MD second hand cho mình.

    Chẳng hiểu sao,thời gian này tôi may mắn đi hát được nhiều chỗ hơn,cuộc sống cũng dễ thở hơn trước một chút.

    Tên của tôi từ từ trở thành tên hot trong các ca sỹ hát lót.

    Nhưng tôi thực sự vui khi bước lên sân khấu ở các tỉnh lẻ,khán giả ở đó rất thân thiện và gần gũi.Họ yêu quí mình bằng cả tâm lòng.Tôi hạnh phúc,dù phải đi rất xa.Nhiều khi cả mười lăm tiếng đồng hồ.Hồi ây tôi không sợ gì,không sợ ai,tôi có thể làm rất nhiều trò trên sân khấu,miễn là vui,miễn là người ta thích.

    Những người đàn ông vô duyên và khiếm nhã thì mỗi người một vẻ,mỗi người một cách”bày tỏ tình cảm “khác nhau,bây giờ ngồi nhớ lại, tôi không khỏi bật cười.

    Và một trong số họ là Sáu Mít.Ông mập mạp,đứng đến nách tôi.Lùn,lùn lắm lắm.Thận ra đến bây giờ tôi nghĩ,tôi bị gài vào cuộc gặp với ông trong một thế cờ đã được sắp đặt trước.Lần ấy,có một chị bạn trong công ty rủ tôi đi uống cà phê.Bỗng nhiên,Sáu Mít xuất hiện từ xa,chị ấy vẫy tay:
    “Ê,ê anh!Anh khỏe không?Sao mà trùng hợp đến thế!Anh qua đây ngồi cho vui.”

    Ông sà xuống ngồi bên cạnh tôi.Mông chưa chạm ghế đã nghe cười”he he”,tôi không hiểu vì sao ông cười.Rồi ông múa cánh tay trước mặt tôi như người nhạc trưởng trước dàn nhạc,tiếc rằng chiếc gậy chỉ huy không có,chỉ có đồng hồ Rolex vàng lóe lóe-“Một trăm năm mươi ngàn đô đó em”.

    Tôi ngượng ngùng nhìn xuống thì thấy đôi giày cao gót của ông,dễ cũng phải mười lăm centimet chứ chẳng chơi.Là loại giày đàn ông bình thường nhưng lại độn gót lên để ông có thể cải thiện chiều cao đáng kể.Tôi cười và nói:”Em thích đôi giày của anh hơn,rất độc đáo.”Ông cười miễn cưỡng …rồi tiếp tục ba hoa về khối tài sản mà ông sở hữu.Khi tôi đứng dậy xin phép đi về trước,bỏ lại ly càfe mới uống được một ngụm trên bàn thì trời đổ mưa.Chị bạn luôn miệng nói:

    “Thôi em,để anh ấy chở em về,chị cũng đi mà,không phải sợ.”

    Để tránh ông biết nhà,tôi ngại ngùng đáp lại:”Em phải đi gặp một người trong quán càfe khác để bàn công chuyện.”

    Sau một hồi tiếp tục chèo kéo nữa,cả nể,tôi cũng bước lên xe.Trên xe hơi,ông co đôi chân ngắn cũn,tuột giày,cởi vớ và khoe bàn chân”xinh xắn” của ông.”Em ơi,em có thấy bàn chân anh đẹp không?Như em bé vậy!”
    Tôi không thể tưởng tượng trên đời này lại có loại đàn ông khùng điên đến thế.”Vâng,chân anh rất đẹp,như em bé.”

    Khi tôi bước xuống xe,ông lại cười “he he he he”làm rung những tảng mỡ trên cơ thể và gương mặt.Tôi vào quán cà fe,mở chiếc túi xách ra,một ngàn đô la đã nằm trong túi từ lúc nào không biết.Tôi nghĩ đi nghĩ lại tại sao tôi lại có số tiền đó trong túi.

    Tôi liền gọi cho ông:”Có phải anh đã bỏ tiền vào túi em không?”

    Tôi lại nghe tiếng cười quen thuộc he he he:”Đó là tiền ăn sáng của em đó”.

    Tôi nhất định trả lại cho ông ,nhưng ông không chịu,ông nói tuần sau là Giáng Sinh và ông buồn tủi ,cô đơn.,…nên nếu được ghé qua công ty ông uống cà phê.Tôi như đang mắc nợ người đàn ông này…nên miễn cưỡng đồng ý.

    Đến công ty ông,ông chạy ra rất nhiệt tình,chạy lượn qua lượn lại,hai tay giang như cầu thủ bóng đá thể hiện niềm vui sau khi ghi được một bàn thắng ngoạn mục ,nhìn ông buồn cười lắm.

    Lệt phệt,Sáu Mít đưa chiếc Wave của tôi vô nhà .Và bắt đầu một câu chuyện thú vị.Ông lôi ra nguyên cuốn album hình ảnh ông chụp với những người mẫu,hoa hậu.Là bộ sưu tập người tình của ông.

    “Anh muốn yêu em và lo lắng cho em”.Câu nói này của ông làm tôi muốn nổi da gà.
    Nhưng em không biết gì về anh,em không yêu anh nên có lẽ em không đến với anh được “.

    “Không em không hiểu đến với nhau trước đi,rồi tình yêu sẽ từ từ đến với mình.Anh sẽ cho em mỗi tháng một số tiền,để trong hai năm em sẽ mua được một căn biệt thự to tướng”.-Ông giãy đành đạch đáp lại.

    À ,thì ra đây là một hợp đồng kinh tế ,tôi như bị nước sôi đổ lên người…Không hiểu,không hiểu thật sự.Tôi lo bấm nút biến khỏi công ty ông,không quên tặng quà Noel cho ông để trả nợ con số một ngàn mà ông tặng tôi,rồi lịch sự bỏ về.

    “Nhớ nhé em,về nhà suy nghĩ cho kỹ nhé!Anh yêu em” – Ông còn cố hét với theo.

    Từ đó tôi không bao giờ còn gặp ông nữa !

    Chương tiếp theo sẽ được cập nhật nhanh nhất đến bạn đọc
     
    Last edited by a moderator: 29/7/16
    Thỏ Ngọc thích bài này.
  3. phong lưu

    phong lưu hjhj đồ ngôk

    Bài viết:
    508
    Đã được thích:
    238
    Điểm thành tích:
    43
    Chương 2
    Nhưng nói gì thì nói, đó là hai năm đẹp nhất trong cuộc đới, những năm vô tư, trong sáng.

    Sau một thời gian vật lộn với cuộc sống bấp bênh ,tôi ký hợp đồng với một công ty giải trí .Tưởng thế là tôi đã xong rồi,ổn định,với sự hứa hẹn đầy mầu hồng,đầy hy vọng.

    Rồi sự nghiệp thì không phát triển,dậm chân tại chỗ.Bị giam hai năm !

    Nhưng nói gì thì nói,đó là hai năm đẹp nhất trong cuộc đới,những năm vô tư,trong sáng.

    Chính vì “sếp” tôi – ông Cát Nghệ ,không cho đi hát,không cho làm gì hết nên tôi có nhiều thời gian .Tôi ở chung với một người con trai,cũng là ca sĩ độc quyền như tôi…và…chúng tôi trở thành bạn thân,rồi bạn của anh cũng trở thành bạn của tôi.

    Trong nhóm năm người chúng tôi,tôi luôn luôn là người có nhiều thiền nhất.Trong hai năm tôi tiêu hết số tiền để dành.Tôi quyết định ra khỏi công ty.Làm lại từ đầu.Từ con số không to tướng ,ông Cát Nghệ giãy đành đạch dọa giết,chém,đập,…đủ trò,không thiếu trò gì.Ông còn kể cho tôi việc ông cầm dao rượt bố mẹ,cầm dao rượt mấy cô bồ hoa hậu,người mẫu ham tiền của ông !!! Đó là “xếp nhớn” của tôi hồi ấy.Kinh! Sau đó tôi bắn ra khỏi công ty.Chắc tôi cũng không cần kể tôi đã phải khổ cực như thế nào trong thời gian này .Nó không khác gì lắm so với lúc ở Hà Nội .

    Cả giai đoạn này ,tôi chỉ nhớ nhất một ngày,ngày mà tôi đi chụp hình thời trang về.Tôi đi trên đường ,khuôn mặt trang điểm đậm và lòe loẹt,đi xe honda cùi bắp,bỗng nhiên xe khựng lại.Là cái gì vậy trời?Thì ra hết xăng .Tôi đẩy xe một đoạn và quăng chiếc xe qua nhà một người bạn ở gần đó rồi ra quán vĩa hè ăn cơm tấm vì đang rất đói bụng.Vừa mới ngồi xuống ăn được mấy thìa cơm thì mưa đổ xuống như một trò đùa của ông trời.Như một thách thức.Tôi chạnh lòng!

    Mặc kệ !

    Mưa?Thì cứ mưa đi.Thoải mái!Tôi ngược những giọt nước mắt cay đáng …Những hạt cơm trên đĩa nổi lềnh bềnh…Tôi ngồi nhìn và lặng lẽ múc ăn,ăn cho hết.Ăn để biết mùi vị thực sự của cuộc đời,đôi khi khốn nạn đến thế.Ăn xong tôi trả tiền và lững thửng đi bộ về .Bà bán cơm nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ,chắc là nghĩ tôi bị điên,không,không hề điên.Ngược lại ,đây là lúc tôi tỉnh táo hơn lúc nàohết.Trong cuộc đời phải có những lúc như vậy .Thế mới là cuộc đời của tôi chứ ! Ha ha ha .

    Nếu thời gian ấy ai mà biết được cô gái bán giày xuất khẩu ở ven đường thường đeo khẩu trang chính là Ginna Quỳnh chắc họ sẽ té ngửa chết quá.Vâng,đã có những ngày như vậy.Chỉ là vài tuần cho qua cơn khủng hoảng kinh tế của chính tôi.Mà có gì phải xấu hổ chứ !

    Bán giày ven đường cùng một người anh trai có gì xấu ? Người anh không ruột thịt… nhưng lại hơn cả thế.Anh ấy là người có tất cả yếu tố để trở thành người đàn ông tuyệt vời.Thời ấy anh làm thuê làm mướn,từng nghèo đến mức không có tiền đổ xăng,chính anh là người nhạc sĩ nghèo dạy tôi đánh đàn,chính anh là người được ông Cát Nghệ thuê để kèm ặp tôi trong âm nhạc …Xã hội lúc đó coi thường anh và nhìn anh với ánh mắt khinh rẻ.Không lẽ tôi không biết nhìn người!Trong những người bạn thân của tôi,không có ai mà đáng bị khinh rẻ.Giờ anh đã trở thành giám đốc của hai công ty ,đi xe hơi,mặc đồ hiệu…tiền thì không thiếu…và đạo đức cũng không hề thiếu.Tôi rất hảnh diên và thú vị nhìn một con người thành đạt đi bằng đôi chân của chính mình từ con số không.

    Đó là anh Bon Bon của tôi.

    Tôi có nhiều kỷ niệm với Bon Bon,nhưng có lẽ anh quá tốt với mình…Đến mức mà tôi muốn để những kỷ niệm ấy cho riêng mình một cách trong lành nhất .

    Trong thời gian loay hoay với cuộc sống lạc quê của mình ,tôi thường đi bộ lang thang thang trên những con phố dài của Sài Gòn và suy tư .Một lần trên đường Đồng Khởi ,tôi sải bước kiêu hãnh của một gã bụi đời(dùng từ gã vì tôi luôn cho mình rất đàn ông,nhưng không có nghĩa là lesbian nhé!),tôi vô tình nhìn vào nhà hàng Continental.Một gia đình đang ăn trưa.Rất sang trọng và chỉnh chu.Bất ngờ tôi nhìn họ.Tôi biết tôi đang chạnh lòng.Vì sao họ có tất cả và mình không có gì?Bao giờ mình mới được ngồi trong đó.Tôi không muốn nghĩ tiếp và cứ coi như chưa từng tự hỏi hỏi những câu này !

    Đi một đoạn đường ,tôi gặp một bà bán sầu riêng bên vỉa hè.Chuyện đó thì bình thường không có gì để nói nếu như bên cạnh bà không có người đàn bà tội nghiệp rách rưới chầu chực.Bà ngồi đợi bà bán sầu riêng buông tay vứt vỏ sầu riêng của trái vừa bổ xuống đất.Bà rụt rè ,khẽ khàng,lấm lét nhặt lên bằng những ngón tay run run yếu ớt vét những gì còn sót lại dính trên vỏ…và đưa lên miệng mút.Đây là một nhát dao đâm thẳng vào trái tim tôi!Đau quá!Sao tôi lại đau thế?Không được !Tôi phải mạnh mẻ lên,không được xúc động!Tôi tiếp tục đi dù đôi chân nặng như chì.Bản thân mình cũng nghèo mà!Nếu ci71 mỗi lần gặp ai tội nghiệp mà mình cũng cho tiền thì bao giờ mình mới khá được?Lần đầu tiên tôi ích kỷ đến thế.

    Lết thêm một đoạn đường và tôi không thể chịu nổi hình ảnh đó cũng như sự ích kỷ của mình .Tôi quay lại để mua trái sầu riêng cho người đàn bà đó.Điều bất ngờ là khi tôi quay lại thì bà đã đi mất.Chỉ còn bóng tôi in trên vỉa hè,chết lặng…Đây…đây chính mới là nhát dao đâm thẳng vào trái tim tôi và cắt nó ra thành trăm mảnh.Sao bà có thể bỏ đi nhanh như thế được ?Tôi đi kiếm bà trong tâm trạng rối bời như một người điên,tôi hoàn toàn thất vọng .Sau gần một tiếng đồng hồ ,tôi lết được cái xác vô hồn về đến nhà .Tôi bật khóc…hình ảnh ấy mãi ám ảnh.Tôi thật sự tồi tệ.Tôi thực sự mất cơ hội làm điều mà thật sự tôi muốn làm và nên làm,để chính tôi nhẹ nhỏm và hạnh phúc.Tôi hối hận…không biết cách nào để giải tỏa sự đau khổ này…và tôi bắt đầu viết…Ca khúc ‘Cỏ may’ đã ra đời như thế !

    Thời gian cứ trôi,ngày qua ngày…Những cơ hội trong công việc từ từ xuất hiện và sự nghiệp bắt đầu lập lòe những thành công nhất định.Và một hôm tôi lại có mặt trên đường Đồng Khởi-Nhà hàng Continental.Nhưng lần này tôi nhìn ra ngoài.Tôi ngồn một mình ,mang đôi giày cao gót,mặc chiếc váy màu trắng kiểu Lolita và nhâm nhi rượu vang!Trong lúc tôi nhìn ra ngoài,bỗng nhiên tôi thấy một người đàn bà gầy guộc cỡ ba mươi tuổi đạp xe chở ve chai.Người đàn bà chợt nhìn vào nhà hàng…Nơi tôi đang ngồi.Đôi mắt tôi và đôi mắt người đàn bà ấy chạm nhautrong tích tắc.Tôi liền cuối đầu nhìn xuống với cảm giác nghẹn ngào khó tả.Ánh nhìn ấy quen thuộc.Tôi biết người đàn bà ấy đang nghĩ gì” Vì sao người ta có tất cả mà mình không có gì ?”Chỉ thiếu câu”không biết bao giờ mình mới được ngồi trong đó”.Vì họ nghĩ những người như họ sẽ không bao giờ có cơ hội được ngồi ở đây.

    Tôi thật sự buồn .Tôi phát hiện ra một điều.Nếu tôi buồn thì dù đi ở ngoài hay ngồi ở trong thì có khác gì?không khác gì hết!Tâm trạng không thay đổi .Sao tự nhiên giờ tôi ngồi ở trong này mà cũng không thấy vui?Thật ra vui,trước khi bắt gặp ánh nhìn đó thì vui.Nhưng bây giờ không vui,thậm chí tôi cảm thấy rất tệ và lạc lõng.Tôi về nhà với tâm trạng rất nặng b=nề.Sao tôi lại phức tạp quá vậy?Muốn ngồi ở trong ,giờ ngồi ở trong lại muốn đi ra ngoài .Tôi chán nãn bản thân tôi.Đây là điều tôi ghét nhất ở tôi.Sự nhạy cảm quá mức.Tôi ghét nó,vì nó làm cuộc đời tôi phức tạp.Phải chi tôi có thể khác đi.

    Rồi cuối cùng tôi cũng phải học cách sống với chính mình.Đó là tôi,chạy đâu cho thoát? Ngoài những điều ấy tôi còn ghét tôi ở sự ngây thơ…cái mà những người chung quanh gọi là trong sáng.THật ra nói trong sáng là họ còn gọi lịch sự,những người thực dụng gọi tôi là ngu!Có lẽ đúng vậy,tôi nhu…vì tôi trong sáng…tôi trong sáng vì tôi ngu !.Có lẽ phải vì vậy mà tôi loay hoay mãi và mãi mãi…mà chưa đạt được một góc của người khác?Cuộc đời ta sẽ thay đổi như thế nào,nếu ta thay đổi ?Có thật sự mọi thứ sẽ thay đổi không ?Làm sao tôi biết được!

    Một lần tôi đi mua trái cây,gặp bà bán trái cây rất khó chịu và bất lịch sự .Bà quát tôi oang oang khi tôi lựa trái cây hơi lâu.Thay vì bực mình lên và phản ứng lại,tôi chỉ mỉm cười rất chân thành:”Con xin lỗi bác…bác lựa dùm con mấy trái ngon ngon,vì con không biết lựa trái cây.Con cám ơn bác!”.Ngay lúc đó tôi thấy được một sự thay đổi trên gương mặt bà ta.Có gì đó ngại ngùng,xấu hổ,biết lỗi và ngạc nhiên.Bà bán trái cây mỉm cười gượng gạo…rất chi là không tự nhiên…Nhưng ít nhất đó là một nụ cười.Bà lựa cho tôi những trái cây thật ngon và còn tự bớt giá cho tôi.Á ,đúng vậy !Điều duy nhất mà tôi có thể thay đổi được là chính mình.Còn xã hội thì đã là như vậy rồi.Nhưng cách thay đổi này có lẽ không phải là cách mà mấy người thực dụng mách bảo tôi.Nếu tôi nói rằng tôi đã thay đổi theo hướng này,chắc chắn họ sẽ chửi tôi không phải ngu nữa mà là đại ngu!Và không thể thành công được trong showbiz bằng cách này.Cách này có lẽ chỉ là cách thay đổi cho đời đẹp hơn…cho tâm hồn thanh thản… nhưng hình như nó không đưa mình tới “vinh quang”.Nó sẽ đưa mình tới con đường tu hành,tới một ngôi chùa.Tu hành là việc tốt,nếu mình thực sự thấu hiểu và thật sự muốn giải thoát.Nhưng nó lại là một câu chuyện khác mà tôi sẽ kể về sau .

    Trong thời điểm này tôi vẫn còn không biết gì nhiều về tâm linh,tôi chưa có khái niệm về Phật pháp và tôi cho rằng,chỉ có ta quyết định mọi việc.Có làm có ăn.Cố gắng thì sẽ thành công.Làm biếng không chịu đi làm thì cạp đất mà ăn nhé!Tôi không tin vào bất kỳ điều gì.Không biết đốt nhang là gì.Không tin ma quỷ,không tin thánh thần.Và nghĩ đơn giản mọi thứ đều do mình tạo ra.Giờ này tôi cho đó là suy nghĩ của ccon ếch ngồi trong đáy giếng.Ừ,bầu trời có nhiêu đó thôi- nho nhỏ,tròn tròn ,xinh xinh…và tôi “ con ếch” biết hết.Theo thời gian,con người bắt đầu méo mó.Nói cho đúng là bị bóp méo.Gặp nhiều chuyện,tôi ngày ngày phải đối mặt với “chân dài” mà “chân dài” nào cũng mặc đồ hiệu,đỏng đảnh xách bóp đ tung tăng.Nếu mình không cần những thứ đó thì sao?Thiên hạ sẽ cho rằng mình không đẳng cấp và mình không có những thứ đó…chứ không phải không cần.Đẳng cấp!Cái gì là đẳng cấp?Không phải sự hiểu biết sao?Không phải là lối nói chuyện thú vị và ứng xử thông minh?Không phải là một trái tim nhân hậu và sự bao dung độ lượng?Những thứ đó không phải là đẳng cấp sao?Đó không phải là tài sản duy nhất và quý giá nhất sao?Haha,không phải!Là cái bóp!Là đôi giày!Là điện thoại Vertu!Là hột xoàn!OK!Tôi thật sự chưa bao giờ đẳng cấp như thế-Đẳng cấp theo kiểu Louis.

    Thế thì, mình bắt đầu thay đổi nhé!Xách bóp Gucci,đi giày Prada,xài điện thoại Vertu và đeo nhẫn hột xoàn!Và chỉ trong một tiếng đồng hồ,tôi mua được đẳng cấp!Nếu như đẳng cấp mua được chỉ trong có một tiếng đồng hồ thì tôi nghĩ,chắc rằng đẳng cấp này phải rất là” đẳng cấp”!

    Khi tôi bắt đầu hành trình đẳng cấp của tôi,hì hì,tôi thấy mọi thứ đúng là thay đổi-mà thay đổi rất nhanh là đằng khác.

    Người ta đối xử với tôi tốt hơn,lịch sự hơn,săn đón tôi như vị khách quý.Dĩ nhiên,công việc bắt đầu tiến triển rất tốt.Nhưng từ từ,tôi cũng thay đổi tư duy,tôi chăm sóc cho bề ngoài của tôi nhiều hơn…đôi khi quá mức mà quên cả việc chăm sóc cho cái bên trong.Cái mà không ai cần thấy.không ai thèm nhìn,không ai quan tâm.Nhưng mình thì sao?Nếu mình không quan tâm thì sao?Thì sẽ nghèo và càng ngày càng nghèo,nhưng lại càng ngày càng giàu ,càng ngày càng đẳng cấp.Thú vị đấy chứ.Nếu tôi có thời gian rảnh rỗi ngồi kể về những cái méo mó,bất công của showbiz và những điều hiển nhiên thuộc về nó,có lẽ tôi lại phải ngồi đây,mọc rễ và viết thêm mười cuốn sách nữa.Sự thật là ở trong thời điểm này ,tôi hoàn toàn bị vỡ mộng.Vỡ mộng về cái mà tôi luôn tôn vinh,trân trọng và nâng niu.Là sự nghiệp của tôi,là được đứng hát trên sân khấu,là cái nghệ thuật tuyệt vời,vĩ đại ,trong sáng với đầy vẻ đẹp quyến rũ.Để mà được như bây giờ tôi đang đươctức là cũng chưa được gì nhiều…được vài giải thưởng,được vài cái album,đóng vài bộ phim,được vài người biết đến như một tác giả,một ca sĩ,một diễn viên.

    Đối với người cực kỳ thành công thì tôi chưa thành công.Nhưng đối với người chưa thành công thì tôi cực kỳ thành công.

    Thực ra định nghĩa về sự thành công rất khó.Tuy nhiên,để có được những gì tôi có,tôi đã phải trầy da ,tróc vẩy,để rồi bây giờ đã đến lúc phải tháo mắt kính màu hồng Và nhìn nhận sự thật về showbiz,Về cái mà tôi tôn thờ.Ghê!Chỉ một chữ ghê!Sao lại có thể thế được?Tôi tìm mãi trong đầu xem có nghĩ ra được chữ nào khác không,thì tôi không tìm thấy.À,mà có chữ này có thể thay thế được chữ ghê,là “Kinh”!

    Đó là showbiz!

    Cái mà tôi đã lựa chọn khi tôi mười một tuổi.Cái mà tôi tôn thờ,là lẽ sống của tôi.Không có nó, tôi sẽ chết.Nhưng nó lại ghê.Đúng là đau khổ.Tôi không thể khác được.Tôi không thể làm công việc khác dược,vì tôi yêu nó.Tôi đã vỡ mộng và ôm lấy những mảnh vụn vỡ của bức tranh đẹp mà tôi đã ngồi vẽ từng ấy năm.

    Chương tiếp theo sẽ được cập nhật nhanh nhất đến bạn đọc !
     
  4. phong lưu

    phong lưu hjhj đồ ngôk

    Bài viết:
    508
    Đã được thích:
    238
    Điểm thành tích:
    43
    Chương 3
    Và cuối cùng cơ hội đã xuất hiện!Một cơ hội lớn!Tôi khó khăn lắm mới có nó bằng tất cả sự nỗ lực.Vậy mà khi tôi có được cơ hội ấy-Một câu chuyện ly kỳ bắt đầu đến với tôi.

    Trong lúc tôi ở đỉnh điểm của vỡ mộng về bức tranh của tôi,tôi có người đàn ông đích thực của tôi luôn an ủi.Ông là người cha,là người mẹ,là người yêu,là bạn…Một người đàn ông trung niên,hiền lành,giỏi giang,đẹp trai,một đời vợ,một đứa con.Ông là tất cả những gì tôi có.

    Đêm nọ ông về nhà…bất ngờ thấy tôi nằm say mềm trong bồn tắm,make-up đậm và những giọt nước mắt làm gương mặt tôi nhòe nhoẹt,tôi vừa đi diễn về.Hình như lúc ấy tôi đã quá mệt mỏi với cuộc sống và nghề nghiệp.Cám dỗ!Những lời khiếm nhã!

    Tôi đã đi bằng đôi chân của chính mình từng ấy năm mà được gì?Không lẽ… để được chia sẻ ,để được thành công bắt buộc phải trao đổi?Bắt buộc phải cặp kè với những người mình không yêu,không tôn trọng và không thích chỉ để đạt được mục đích?Lúc ấy trong tôi đầy mâu thuẫn và đau khổ trước sự bất công này.

    Khi ông bước vào nhà tắm,ông rất bình tĩnh lau những giọt nước mắt của tôi và chọc tôi cười.Ông cũng có tài diễn xuất.Ông làm con khỉ cho tôi xem.Một con khỉ già!Tôi bật cười trong nước mắt khi thấy hình ảnh của một người đàn ông trung niên nhảy múa trước mặt tôi.Tay vỗ vỗ,đập đập vào đầu…mặt nhăn nhó.Thật sự rất giống con khỉ.Mà lại là khỉ già chứ không được trẻ.

    Sau đó ,ông gội đầu cho tôi:”Im,để ba gội đầu cho con gái nhé,con gái ba không được khóc vì sẽ rất xấu xí,như vậy ba sẽ không thương đâu.”Ông dùng cách xưng hô này như một đòn tâm lý dụ dỗ trẻ em.Ông biết rất chính xác tôi cần gì và nên làm gì với tôi.Sau khi gội đầu,tắm rửa cho tôi,ông ẵm tôi lên giường,đắp chăn cho tôi,đọc sách ru tôi ngủ.Là sách nói về sức mạnh hiện tại về Phật pháp.Lúc ấy tôi cũng không hề hiểu những gì ông đọc,Nhưng tôi không quan tâm.Giọng nói ấm áp của ông làm tôi buồn ngủ và cứ thế tôi chìm dần vào giấc ngủ sâu.Sáng hôm sau,mọi thứ trở lại bình thường.Ông mặc quần áo,như thường lệ,hôn tôi chụt một cái lên má,bóp mông tôi một cái rồi lại véo má tôi và đi làm.Đôi khi,ông đi được mười phút,ông lại quay lại để đưa đồ ăn sáng cho tôi.Tôi cảm thấy tôi là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời.Cuối cùng ông trời cũng công bằng và cho tôi gặp một người bù đắp lại những gì tôi vẫn thiếu.

    Tôi đã nghe rất nhiều về người đàn ông trung niên này.Ông tên Đạo.Là một người đàn ông đẹp trai ư?Tài năng ư?Một người đàn ông đích thực ư?Thiên hạ khiến tôi thực sự tò mò và muốn biết người đàn ông này là ai.Là ai mà được mọi người tung trên mây ,trên gió vậy?Và duyên nợ đã cho tôi đến gặp người ấy.Trời!Tôi thốt lên trong lòng.Người này đẹp trai ư?Nhìn có vẻ hơi lớn tuổi lại có bụng bia.Còn cái kia là cái gì?Ôi,chùm râu dê.Người này không hề gây cho tôi thiện cảm.Từ đó tôi không để ý nữa.Trong hai năm tiếp theo,tôi gặp ông bốn lần.Tuyệt nhiên,tôi chỉ chào hỏi theo phép lịch sự và chẳng để ý gì.Thật ra người đàn ông này cũng có cái gì đó là lạ…Tôi thấy ông ngồi im im trong góc ăn tô mì gói.Nếu như không để ý thì chỉ thấy một người đàn ông đang ngồi ăn một tô mì trong góc căn tin,nhưng để ý kỹ thì ông có cái gì đó rất hiền lành và nữ tính.Ông lén nhìn tôi một cái rồi tiếp tục ăn.Bị bắt gặp đang nhìn lén,ông không tỏ ra bối rối như những người khác mà ngược lại rất bình thản ăn tiếp như không có chuyện gì xảy ra.Điều ấy làm tôi hoang mang…Không biết lúc ấy ông nhìn lén mình hay đơn giản chỉ là nhìn bình thường. Aha…tôi nghĩ lại những lời nói thổi phồng của mọi người,rằng đây là người đàn ông tuyệt vời.Tôi vừa suy nghĩ vừa mỉm cười rồi ngước đầu nhìn lại ông,thì ông đã đi mất tiêu.

    Ông đi đâu vậy?À,kia rồi!Ông đang lựa trái chuối.Trái chuối nào mà không giống nhau?Đứng đó lựa làm chi trời?Cuối cùng ông cũng lựa được một trái cho mình rồi lấy thêm trái thứ hai.Ông đứng đó như đang chờ đợi một cái gì,có thể một cơ hội mà lúc ấy tôi cũng chưa biết,chỉ cảm thấy thế.Nhìn ông,tôi cười nhẹ.Tôi có thể tự tin với một điều rằng nụ cười tôi rất có duyên.Không phải tự nhiên tôi nghĩ thế mà là tại những người đàn ông hay gọi tôi là thiên thần.Nụ cười của thiên thần.

    “Em ăn chuối không?”Một câu hỏi lịch sự không có ý nghĩa đen tối hay đùa giỡn của những người đàn ông bình thường.

    Sau mấy ngày khi công việc kết thúc,như thường lệ là”after party”.Tức là bữa tiệc rượu chè ăn mừng sau khi công việc hoàn tất và thành công.

    Trong căn tin vang lên tiếng hô:”Anh Đạo,anh Đạo,anh Đạo,…”Cả đám khoảng bốn người hay hơn gì đó khiêng ông lên bàn y như khiêng một con heo lên bàn mổ.Ông miễn cưỡng tay đang cầm cái đùi gà còn ráng cắn thêm một miếng vì có lẽ ông đang rất đói bụng.Nhìn tội nghiệp và vô cùng dễ thương.Hành vi ấy cho tôi thấy ông là con người hiền lành và trong sáng.Như một đứa bé vậy.

    “Trời đánh tránh miếng ăn”vậy mà họ không tha cho ông.Họ nhảy lên bàn và bắt ông uống một ly rượu thật to.Ông cười cười miễn cưỡng uống hết ly rượu.Ôi không!Bỗng nhiên vang lên “Ginna Quỳnh,Ginna Quỳnh…”Lúc này đến lượt tôi,tôi như con heo bị đưa lên bàn mổ.Uống xong hết ly rượu to đùng,họ buông tha cho tôi.Ông ở dưới cười rất sảng khoái.Sau buổi tiệc,xe buýt đến,đón cả đoàn đi đến khách sạn ở nơi khác.Ông đứng trước cửa xe chờ từng người,từng người đi lên.Thấy tôi đã đứng sau lưng,ông bước lên xe,chọn chỗ ngồidành cho hai người và chờ đợi tôi bước đến.Ông không hề nói gì,chỉ nhìn tôi bằng ánh nhìn”em qua đây ngồi bên cạnh anh đi”,đó là câu nói mà tôi đọc được từ đôi mắt.Tôi cũng đã hơi say nên mạnh miệng:”Anh đang giữ chỗ cho em ngồi hả?”Ông cười và bỏ chiếc áo xuống từ chiếc ghế.Ông là người như thế.Ông không cần nói,vì đôi mắt của ông là đôi mắt biết nói.Và có lẽ ông cũng thừa biết làm sao để chiếm đoạt trái tim của một người cứng đầu như tôi.

    “Em ơi,có người gửi cho em một quyển sách.Lát có gì em xuống phòng anh em lấy nhé.Phòng anh là 307.”Và tôi đã nghe lời ông.

    Cộc!Cộc!Cộc!Cửa mở ra.Thay vì ông đưa cho tôi quyển sách thì ông mời tôi vào phòng.Tôi ngồi xuống và nhìn ông đang tìm quyển sách trong vali.Ông ngồi cạnh tôi,tay cầm quyển sách…Nhìn tôi thật lâu…nhưng không có chút động tĩnh gì cả.Sao anh hiền quá vậy?Tôi nhổm người và chuẩn bị hôn môi ông.Ông không hề ngần ngại và cũng chu mỏ ra để đón lấy nụ hôn .Cái mỏ chu thấy ghét không?Tôi ngưng lại liền và không hôn.Tôi chỉ cười với ông và tạm biệt đi về phòng mình.Đêm ấy tôi không ngủ được và chắc chắn ông cũng ngũ không được.

    Hôm sau cả đoàn chia tay và giải tán.Mọi người ra về mỗi người một ngã,tôi đi về Việt Nam.Hai hôm sau tôi mở mail.Ôi!Anh ấy đang ở Việt Nam!Có cái gì đó rất vui thoáng qua trong lòng.Tôi cho ông số điện thoại và đúng năm phút sau có người gọi cho tôi.Làm như ông chỉ ngồi đợi mail của tôi vậy.Thế là chúng tôi bắt đầu hẹn hò.

    Ngay ngày đầu tiên tôi đã gặp một chuyện cảm thấy mất mặt và xấu hổ vô cùng.Cũng đơn giản thôi,thủ phạm lại là một con gián.Sao nó lại có thể lựa đúng ngày đầu tiên khi tôi hẹn hò với ông cơ chứ?

    Đang ngồi vắt chân kiêu sa,nói chuyện và cười rất duyên…bổng nhiên,tôi cảm thấy nhột nhột dưới chân.Rồi cái gì đó bò lên đùi.Tôi hất nguyên cả bàn nước và nhảy lambada giữa quán càfe .Con gián đã chui vào ống quần tôi!Lại là nó,con vật xấu xa mà tôi ghét và sợ nhất!Vừa nhảy lambada vừa hét ulala,ulala…Trong đầu tôi chợt nảy ra một giải pháp là lột cái quần ra ngay tại chỗ.Rồi cuối cùng,tôi nấp sau chậu cây cảnh để lột cái quần mặc kệ ai nhìn,mặc kệ ai nghĩ gì.Tất cả mọi người trong phòng đều cười rất khí thế,trong đó có cả người đàn ông mà tôi đang hẹn hò.Thật ra lúc đó tôi cũng không biết rằng họ cười…vì tôi tập trung cao độ vào con gián trong quần…hay vì giải pháp của tôi quá điên!Tôi mặc lại quần và kiêu sa quay về bàn.Nụ cười còn chưa dứt trên gương mặt của ông.Có lẽ vì chuyện này mà ông bắt đầu thương yêu tôi…Không ngoại lệ,giống như những người đàn ông khác,ông gọi tôi là thiên thần.

    Lần đầu tiên khi tôi lên phòng khách sạn mà ông thuê dài hạn,tôi còn chưa dám cởi giày,đừng nói chi là cởi áo.Trên người tôi có gì là tôi giữ nguyên như thế!Không cởi bất kỳ cái gì.”Sao em không cởi giầy cho thoải mái?”Thôi được rồi,tôi nghĩ bụng:”Cởi giày,rồi cởi áo,rồi còn cởi cái gì nữa?Thôi,tốt nhất là không cởi gì hết.Nguy hiểm quá đi.

    Chúng tôi đã nói chuyện rất nhiều về đủ thể loại trên trời dưới đất.Thì ra anh là người đàn ông từng có vợ và một đứa con gái.Ly dị…bà xã đang hẹn hò với một người Hàn Quốc.Còn ông hẹn hò với tôi.Họ sống trong một căn nhà và đợi đến khi con trưởng thành.Một cuộc sống lâm li bi đát.Ông là người đàn ông chưa bao giờ muốn có con và lập gia đình sớm như thế.Nhất là với người ông không yêu.Nhưng số phận là số phận.Nó như vậy là nó như vậy.Đứa con đã được sinh ra dù thế nào đi nữa thì cũng phải có trách nhiệm và phải gạt bỏ bản thân và hy sinh cho nó.Ông là một người đàn ông tốt,một người đàn ông có trách nhiệm.Trong lúc tôi đang lắng nghe và tập trung cao đõ,thì tay ông đã nắm tay tôi.Bàn tay ông nhỏ nhỏ xinh xinh và đặc biệt là rất mịn màng.Không có gì đáng ngạc nhiên vì ông sử dụng kem dưỡng da toàn thân.Ghê thật!Tôi là con gái mà còn không thèm đụng tới mấy thứ đó,vậy mà…hahaha.Tôi cười trong bụng.Tôi đang hẹn hò với con gái.!!!

    Không bao lâu ông yêu tôi say ngất ngây trời mây.Tức là yêu điên cuồng,yêu cuồng điên.Đây không phải là tình yêu đơn phương.Tình yêu này đặc biệt ở chỗ cả hai đều yêu theo kiểu ngất ngây con gà quay.

    Tôi đang ngồi trong phòng,bỗng nhiên nghe tiếng bước chân.A,ông về rồi!Tôi liền núp xuống gầm bàn.Dù biết người tôi to hơn cái bàn.Tôi thích chơi trò trốn tìm.Ông bước vào phòng.Ông đã nhìn thấy ngay là tôi đang chui dưới gầm bàn.Ông mỉm cười rồi bỏ laptop xuống đất.”Trời ơi,hôm nay bé Na đâu rồi?NaNaNa!Kỳ quá ta?Sao không thấy Na đâu cả?”Ông mở tủ lạnh ngó nghiêng xem tôi có ở trong đó không,ông tìm tôi khắp phòng,thậm chí ông tìm tôi trong cái balo6 của ông.Tôi nhìn ông mà cười ngất ngây…Đó là cuộc sống của chúng tôi-Nhí nha nhí nhảnh.

    Tôi vui vẻ với tình yêu vĩ đại của tôi chứ thật ra công việc của tôi vẫn bế tắc.Bế tắc chưa hẳn đã là bế tắc về kinh tế hay về đường đi nước bước…nhưng nói chung là bế tắc,cứ bí rì rì.

    Và cuối cùng cơ hội đã xuất hiện!Một cơ hội lớn!Tôi khó khăn lắm mới có nó bằng tất cả sự nỗ lực.Vậy mà khi tôi có được cơ hội ấy-Một câu chuyện ly kỳ bắt đầu đến với tôi.

    Hôm đó…Trời đã bắt đầu xẩm lại…hình như cũng bắt đầu trễ rồi.Chắc khoảng chín giờ tối.Tôi nằm ở nhà với thằng bạn thân-thằng Con Ghẻ.Đang rầu rĩ vì mất một khoảng tiền khá lớn mà tôi tiết kiệm trong hai năm trời…

    Bỗng nhiên,tôi mệt mỏi khủng khiếp.Chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ,tôi bắt đầu ho khù khụ.Tiếng ho này chẳng hề giống tiếng ho mà mình thường nghe,nó rất ghê rợn,nghe khô khốc,khàn đặc như được tạo ra từ sự kết hợp tiếng ho khan của bà già tám mươi tuổi với tiếng cọt kẹt của chiếc bánh xe bò rỉ sét.Trong đêm khuya,tiếng ho này thật quái dị.Mặt mũi tôi xanh xao và bạc phếch,người lả đi…

    Công việc thì mới chỉ bắt đầu,hợp đồng đã ký kết rồi!Không thể lùi bước.Đây là một dự án phim.

    Chương tiếp theo sẽ được cập nhật nhanh nhất đến bạn đọc !
     
  5. phong lưu

    phong lưu hjhj đồ ngôk

    Bài viết:
    508
    Đã được thích:
    238
    Điểm thành tích:
    43
    Chương 4
    Dù tôi là người ngây thơ nhưng tôi không khờ dại, những lời giải thích này sao mà chói tai quá: ”Anh đã chấp nhận quay lại thì hãy buông ra cho em đi!”

    Trãi qua một đêm vật vã,sáng hôm sau tôi đi khám hết bác sĩ này đến bác sĩ khác.Không ai tìm ra nguyên nhân.Rõ ràng tôi thấy có gì đó làm tôi đau ngay bên sườn,và đó là nguyên nhân làm tôi sốt.Ban đầu tôi nghĩ mình bị sốt do viêm phổi,nhưng hoàn toàn không phải.Theo giấy tờ xét nghiệm,tôi hoàn toàn ổn.Không bị gì hết.Vô lý thật.Về đêm,tôi không hề ngủ nằm được,vì quá đau nên tôi cố gắng ngủ ngồi.Mà không chỉ thế,mỗi khi nhắm mắt,tôi thấy những hình ảnh rất sống động và rõ nét,những hình ảnh tôi chưa bao giờ thấy-một bà già rụng hết răng bị chiếc búa đậo vào đầu,máu phun ra vương vãi khắp nơi,đại khái toàn những hình ảnh khủng khiếp và ma quái,những hình ảnh ghê rợn.Chỉ khi qua bốn giờ sáng gà gáy,những hình ảnh đó mới đột nhiên tan biến.Người tôi hoàn toàn mất hết sinh khí.Khuôn mặt trắng bệch,đôi mắt thâm quầng như một xác chết vậy.Ánh nhìn của tôi rất sợ,dường như đó không phải là của tôi nữa.

    Chuyện gì đã xảy ra vớ tôi?Tôi thật sự không hiểu.Tôi tuyệt vọng với đống giấy xét nghiệm.Tôi hoàn toàn ổn.Nhưng tại sao tôi sốt dai dẳng ,tôi đau quá.Có gì đó nằm trong cơ thể,rất bén.Nhưng đó là cái gì?Sao chụp X-quang không thấy?Lần đó thật đặc biệt và không thể tin nổi,tôi đi gặp một anh nhà báo.Đang ngồi yên trên ghế thì đùng một cái tôi té nhào xuống đất và ho rũ rượi như bị kẹt cái gì đó trong cổ họng,muốn ói ra mà không được.Khi tôi gập người loạng choạng ngồi lại trên ghế và tiếp tục ho,anh nhà báo hỏi tôi có bao giờ bị người ta chơi ngải chưa?Tức là bùa chú.”Anh điên hả?Thế kỷ này là thế kỷ bao nhiêu mà bùa với chú?Khùng!”Tôi hoàn toàn bác bỏ như đó là chuyện vô lý và phi lý.

    Ngày qua ngày,cơ thể tôi dần bị suy sụp.Không biết phải làm gì.Tất cả bạn bè thân đều hết sức lo lắng cho tôi,lúc ấy thằng bạn thân của tôi mới nói:”Ê mày!Hay ngày mai tao với mày qua nhà anh nghệ sĩ hài kia cúng thử xem.”

    “Cúng gì mà cúng!Cúng có hết bịnh không?”Thật ra từ xưa đến giờ tôi không tin vào những chuyện này nên khi nghe tới cúng bái là tôi đều phản ứng khó chịu.Không hiểu sao,lần này, như có một cái gì đó mách bảo,tôi đồng ý đi,có lẽ cũng tại hết cách chữa trị rồi mà bệt tình ngày càng nặng.

    Sáng hôm sau,hai đứa tôi tới nhà anh nghệ sĩ hài.Nhà anh cũng bình thường.Trên lầu có bàn thờ,bát nhang và đĩa trái cây,không có gì đặc biệt.Tôi sắp trái cây ra đĩa,đặt lên bàn,còn bạn tôi thắp nhang.Tự nhiên anh nghệ sĩ hài mời chúng tôi xuống tầng trệt.Khi anh mở cửa gian phòng phía sau thì mười mấy người và một vị sư cô đang làm gì đó mà tôi chưa hiểu.Một người phụ nữ lớn tuổi chắp tay lạy sư cô,vừa khóc vừa cảm ơn.Sư cô đưa cho bà hai trăm ngàn để đi xe về.

    Cái gì đang xảy ra vậy trời?màn kịch hay ảo thuật đây?Không phải.Đây không phải là ảo thuật mà là sư cô đang chữa bệnh bằng mấy quả trứng luộc.

    “Anh bị cái gì vậy?”-tôi hỏi một bệnh nhân.

    “Tôi bị yểm bùa,giờ nó đang ra,đau quá!”

    Đau quá ,cái gì ra?Yểm bùa là cái gì?Một loạt câu hỏi thoáng qua trong đầu tôi.Một lát,sư cô lấy lại quả trứng của bệnh nhân và đập trứng ra.Bên trong quả trứng,trong tròng đỏ có những thứ như đinh rỉ sét,hay móc câu,hay tóc,lá bùa hay miểng chai…

    Sư cô nhìn tôi:”Con đưa tay đây”.Tôi miễn cưỡng đưa tay ra ,thật ra trong lòng tôi không tin những chuyện này,bắt mạch xong,sư cô nói tôi ngồi đợi.Bà lấy mấy trái trứng luộc còn nóng hổi,viết chữ Phạn lên và đưa tôi,bảo tôi đặt trên chỗ đau và sau gáy.

    Thế là trải nghiệm đầu tiên đã đến!

    Cô nói bệnh của tôi thật sự rất nặng nên phải điều trị bốn lần,mà phải chú ý một điều,nếu tâm trí mình không vững vàng có thể dẫn tới mất trí hoàn toàn.Khi mình bắt đầu chữa trị,bên kia, tức là người yểm bùa sẽ biết ngay trong tích tắc.Họ sẽ đánh mình mạnh hơn.Cường độ cao hơn.Có thể dẫn tới vong mạng.Đó là lời dặn của sư cô dành cho tôi.Đúng như lời cô nói,sau khi điều trị lần đầu ,mọi thứ trở nên khủng khiếp hơn những đêm trước nhiều.Có một khối năng lượng xấu nào đó luôn đẩy tôi ra khỏi thân xác của mình.Đôi khi,khi mình mất thăng bằng,nó lấn vô mình nhiều hơn,mình có thể bắt gặp nó đang mượn đôi mắt của mình để nhìn cuộc sống xung quanh.Cái nhìn rất đen tối,rất ác.Điều này rất khó nói và khó giải thích.Nó thuộc về cảm nhận của chính bản thân mình.Giờ ngồi viết ra cũng không biết viết ra như thế nào để cho mọi người hiểu được tôi đang nói về cái gì.Chỉ có trải nghiệm qua thực tế mới hiểu được thôi.

    Trong lúc khủng hoảng này,tôi không gặp người đàn ông của tôi.Chỉ nói chuyện qua điện thoại,vì chẳng muốn ông thấy mình trong tình cảnh kỳ quặc như thế này.Về đêm ,ông hay gọi điện nói chuyện mấy tiếng đồng hồ để trấn an tôi và giúp tôi vượt qua.Ông là người rất hiểu biết về thế giới tâm linh và thường giảng giải cho tôi những điều về Phật pháp.

    Vài bữa sau,tôi lại khăn gói cùng thằng bạn thân đi gặp sư cô.Lần này ,sư cô chữa bệnh cho riêng tôi và một người nổi tiếng khác.Tôi nhìn anh,khủng khiếp!Sao lại có thể như thế được?Mới ba năm trước,tôi gặp anh mà giờ nhận không ra,nhìn anh ghê quá vậy!Anh ốm nhom như con cò ma,ốm đến mức lòi hết xương,khuôn mặt hóp và xám xịt!Đôi mắt thì thôi rồi má ơi,kinh quá,nhìn anh như cái xác chết đã mấy ngày.Anh ta nhếch mép cười,đôi mắt ma quái quay qua nhìn tôi và nói:”Em thì có hơn gì anh chứ?”Ừ nhỉ, tôi soi gương ,thấy tôi và anh có nhiều nét tương đồng…

    Tôi thấy hơi sờ sợ khi bắt đầu mấy quả trứng luộc trong tay tôi nhúc nhích.Nghe tiếng cọt kẹt…như tiếng gì đó đang chui vào trong trứng.Lúc đầu tôi chỉ cảm nhận được có một vật cũng đang chạy trong tôi…ngay khúc xương sườn.

    “Ui cha”Tôi thốt lên.”Đau quá!Cái gì đây?Hình như là cái móc câu vướng vào thịt bên trong của tôi.”Mồ hôi tôi vã ra như tắm.Tôi đau đớn khủng khiếp.Bên trong tôi có những thứ rất bén bắt đầu chạy và tìm đường ra.Tôi cảm thấy rất rõ…đó là miểng chai.Nó chạy đến đâu tôi cảm giác thịt tôi rách đến đó.Giống như mổ sống người ta vậy.Sau ba mươi phút mới kết thúc,sư cô lấy mấy quả trứng và mở ra.Tôi nói trong trứng có gì vì tôi cảm nhận rất chính xác.Sư cô nói tôi là người đầu tiên biết trước được chính xác trong quả trứng có gì.

    Đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận được bằng da bằng thịt sự khốc liệt của showbiz!

    Nếu như tôi không được chọn vào vai nữ trong bộ phim mới của người đạo diễn đó,thì tôi đã không phải trải nghiệm qua tất cả những thứ khủng khiếp này,đáng tiếc người gây ra cho tôi những chuyện này là một diễn viên hạng A xinh đẹp,đã từng làm ca sĩ một thời.

    Tôi đã làm gì cô ta mà cô ta lại đối xử với tôi như thế?Thậm chí tôi còn chưa bao giờ nói chuyện với cô.Hình như cô tự cho rằng,vai nữ trong bộ phim đó đương nhiên là dành cho cô.

    Tôi nhớ ra rồi,cô ta đã ghét tôi từ lâu.Dù tôi không làm gì cô ta cả.Lần đầu tiên tôi gặp cô ta là cách đây mấy năm về trước khi tôi hát ở một trung tâm lớn tại hải ngoại.Mộ người bạn gửi một cái đĩa nhỏ nhờ tôi chuyển dùm.Bản thân tôi cực kỳ dễ tính,ai nhờ gì cũng làm.Không một chút suy nghĩ.Đến nơi biểu diễn,tôi cười và chào cô:”Em chào chị,đây là đĩa ngườ ta gửi cho chị.”Sao mà cô ta lạnh lùng đến thế?Cô không cám ơn ,không cười,không nói gì hết.Lấy đĩa xong cô ta quay lưng đi thẳng.Tôi hơi ngạc nhiên trước một thái độ như vậy,nhưng chỉ sau năm phút là tôi quên hết.

    Lần thứ hai tôi gặp cô sau thời gian đó hai năm.Tôi đang ngồi trong một nhà hàng với những nhà sản xuất và ê- kíp làm phim.Tôi ngồi giữa hai người có tầm quan trọng lớn trong làng giải trí.Vừa bước vào,khi cô nhìn thấy tôi ngồi ở vị trí ấy,trong tíc tắc,cô ném cho tôi một cái nhìn làm tôi rợn người.Cái nhìn như muốn nói”Mày đang làm gì ở đây?Chỗ đó là chỗ của tao!”Chỉ có sự nhạy cảm mới giúp tôi nhận ra điều đó…

    Khi ngồi xuống bàn,cô lại cười với tôi rất tươi,thậm chí còn gắp đồ ăn cho tôi.”Thịt ếch nè,em ăn đi.”

    Ngay lúc ấy,tôi có linh cảm người này không tốt lành gì với mình.

    Trong lúc tôi đang chữa bệnh ở chỗ sư cô lần thứ ba, tôi bị vướng một hợp đồng biểu diễn không thể bỏ được.Vì lẽ đương nhiên là phải đền hợp đồng gấp ba lần giá trị.Tôi cố gắng lấy hết sức còn lại,make –up lên,thật ra mà nói thì trong lúc này,có make – up kiểu gì cũng chẳng khác con ma là mấy .Nhìn mình mà kinh hãi.Tôi cũng ráng lết cái xác lên sân khấu.Mới hát được nửa bài…tôi thấy có gì đó không ổn…và như có một nhát dao đâm vào bên sườn tôi.Tôi lăn ra ngất xỉu ngay tại chỗ.Bốn người bảo vệ khiêng tôi xuống.Sau mười phút tôi tỉnh dậy.Tôi ngồi thở phì phì…cầm điện thoại lên…Sư cô,có năm cuộc gọi nhỡ của sư cô.Từ khi tôi biết sư cô,cô chưa bao giờ gọi tôi.Tôi liền gọi ngược lại cho sư cô.Điều đầu tiên cô hỏi tôi:”Con ơi!Con không sao chứ?”

    “Ủa,sao cô biết?”

    “Con bị nó đâm phải không? Con ơi,đêm nay con phải thận trọng,vì đêm nay là đêm cuối cùng nó có thể làm hại con.Nó biết ngày mai con sẽ đi chữa bệnh lần cuối cùng và sau đó nó không thể làm gì được con nữa.”

    “Vâng,con sẽ thận trọng.”

    Trong đêm ấy,có một tin nhắn lạ lùng đã được gửi đến nhà sản xuất phim từ một số điện thoại khuyến mãi.Thật sự tôi chưa hề biết tin nhắn đó có chứa những điều gì,chỉ biết tôi mang sự lo lắng về đến nhà.

    Dưới sự chỉ dẫn của sư cô,ba người bạn đã đến trợ giúp tôi trong đêm đó.Đêm ấy xảy ra y hệt như trong phim.Tới giờ tôi nghĩ lại còn không tin và cảm thấy choáng!Khi tất cả mọi người đọc kinh,tôi vô cùng đau đớn.Cảm giác như kiến bò dưới làn da thịt…vừa ngứa,vừa đau…Lúc đầu tôi xin xỏ mọi người…theo kiểu van xin của trẻ con với giọng nói yếu ớt.Thôi đừng đọc nữa mà…khó chịu lắm…đau lắm…Họ không ngừng đọc,họ đọc càng nhiều.Bỗng nhiên cái gì hùng hổ nói:”Câm họng hết đi!”Tôi không thể biết lúc ấy gương mặt tôi như thế nào nhưng chắc tôi đã làm cho những người bạn tôi rất sợ hãi.Tôi cảm thấy rất rõ,phần lớn linh hồn tôi đã bị đẩy ra ngoài thân xác,chỉ còn trụ lại được một chút nhỏ nhoi như đèn cầy trong gió.

    Theo quan niệm Á đông,linh hồn và thể xác nằm ở hai thế giới riêng.Thể xác nằm ở thế giới thực tại,linh hồn nằm ở thế giới vĩnh cữu.Qua sự việc này,tôi đã thực sự cảm nhận được điều đó.Có thể đó là điều quý giá nhất mà tôi phát hiện ra được trong cuộc đời.

    Thật ra ta là ai?Điều này rất nhiều người đi tìm.Kể cả các bậc chân tu.Không dễ,vì điều này không thể học được,không thể bắt chước được.Chỉ có tự cảm nhận và tự hiểu.Nếu câu chuyện này ai mà kể với tôi cách đây vài năm,tôi sẽ không bao giờ tin vì tôi vốn là người thực tế.Không tin vào bất cứ thứ gì mà mình không thể sờ thấy được.Nhưng khi nó xảy ra với tôi,tôi nghiệm ra một việc.Đừng cho rằng nó không có ,chỉ vì mình không thấy.

    Như bà Phan Thị Bích Hằng là một trong những người mà có khả năng ấy thì bà thấy được.Tức là thế giới ấy có thật với bà.Tôi nghĩ,không ai nên áp đặt ai.Trong bất kỳ chuyện gì,hãy tin vào những điều mình muốn,quan trọng nhất vẫn là mình hạnh phúc.Về đề tài này,tôi sẽ dừng ở đây,vì tôi cũng đã từng đọc những sách về Phật,sức mạnh hiện tại,sách về giác ngộ.Mà tôi đã từng cho rằng đó là những cuốn sách buồn ngủ.Không hiểu gì hết.Cho đến khi tôi biết,tôi đọc lại mới thấy thú vị.Còn tôi đang viết một quyển sách rất đời thường và gần gũi.Và cái mà tôi thực sự không mong muốn là cuốn sách làm các bạn buồn ngủ.

    Sau khi hoàn toàn khỏi bệnh,quá sốt ruột,tôi chạy ngay lên công ty vì nghĩ công việc đã bị chậm trễ cả tuần khi tôi bị bệnh.Tới nơi,tôi thấy mọi người đang họp.Vừa bước vào căn phòng,khi thấy tôi xuất hiện,tôi thấy ngay không khí trong đó có vấn đề.Một trong những nhà sản xuất đưa tôi đọc một tin nhắn có nội dung:”Tôi chỉ muốn tốt cho phim của anh,sự thật là Ginna Quỳnh bị HIV.Đó là lý do cô ấy ngất xỉu trên sân khấu đêm qua,anh phải thay đổi diễn viên anh ạ.”

    Họ cũng bắt đầu hoang mang cả tuần vừa rồi và đoán rằng tất cả những chuyện này đều do tôi bịa ra,để che giấu sự thật là tôi bị HIV.Thôi được!Tôi bước ra khỏi cuộc chơi này!Nhưng tôi nhất quyết ỵêu cầu người của công ty đưa tôi đi xét nghiệm để mọi việc trắng đen rõ ràng.Tôi không thể im lặng với một tin vô cùng tai hại này.Chúng tôi chọn bệnh viện Colombia Asia để kiểm tra.Hôm sau họp và tôi mang kết quả xét nghiệm lên công ty.Lúc này thì mọi người đã biết người phụ nữ nào đã gây ra những chuyện này.Tuy nhiên,công ty đã giao vai diễn cho người khác.Giải pháp an toàn.Khi họ biết tôi hoàn toàn trong sạch,một người nói,nếu tôi muốn lấy lại vai thì anh sẽ giúp tôi và tuần sau bắt đầu làm việc.Thôi! Tôi nghĩ một khi đã giao vai ấy cho người khác thì cứ để như vậy.Tôi không muốn cô diễn viên mới trải qua cảm giác mừng hụt như tôi.Sầm!Thế là cánh cửa khép lại,một hy vọng chợt tắt.

    Ngày hôm sau,tôi đang tập thể dục với thằng Con Ghẻ-bạn tôi,điện thoại của tôi reng.Tôi bắt máy.Cha ơi! Không ngờ cô ta!Cô ta gọi điện thoại cho tôi?Với giọng nói ngọt ngào tình cảm như chị em ruột,cô hỏi tôi có thể đi uống cafe với cô không?Cô cho rằng có sự hiểu lầm gì đang xảy ra và cô thổ lộ tình cảm chia sẻ và sự mến mộ với tôi.Gần như tôi bị xiêu lòng.Hay là mình nghi oan cho cổ?Trong lúc tôi bật loa to cho thằng bạn cùng nghe,thằng bạn đá tôi một phát đau điếng và xua tay ra hiệu cái kéo để cắt đứt cuộc đối thoại này.

    Tôi gật gật đầu và nói:”Xin lỗi,nếu thật sự chị không làm gì,thì không có gì phải lo.Thật ra ,chị còn chưa bao giờ thèm chào lại em,làm sao chị có thể quý mến và thích âm nhạc của em?”

    Ngay lúc đó tôi hoàn toàn kinh ngạc trước thái độ của cô khi cô quay một trăm tám mươi độ,sẵng giọng,chuyển sang giọng chợ búa:”Tôi không làm gì hết,tôi không phải sợ nhé.Tôi cũng không cần phải mất thời gian để uống cà fe với cô,hiểu chưa?” và cúp máy .

    “Thấy chưa,mày mà đi là mày dính phát đạn nữa đó con.Nó cho mày ăn cám lú là tiêu đời mày.Nhất quyết đừng bao giờ dây dưa với loại người này.”Thằng bạn tôi nói lớn.

    “Này,này!Tao hiểu luật của những trò bùa ngải này ,nếu nó không hại được mình thì mình chỉ cần búng tay một cái thì nó chết sặc tiết.Nhưng đó không phải là chuyện của tao,đó là việc của ông trời nên mày đừng có sợ tao bị ăn cám lú.”Tôi phản ứng lại.

    “Mày cả tin và dễ bị lừa,nên tao cứ nhắc thế không thừa.”Nó kết luận.



    Nhiều chuyện xảy đến với tôi như vậy nhưng thật lạ,tôi vẫn sống một cuộc sống vô tư và hồn nhiên,bởi vì tôi có ông,người đàn ông của tôi. Có những lúc,tôi có cảm giác như tôi và ông là hai thằng con trai,như hai thằng bạn thân thiết từ thời cởi truồng tắm mưa vậy.Một hôm ,tôi đang chán đời,thấy ông đang ngồi làm việc, tôi lấy cọng cỏ khô dài khoảng một mét mà tôi nhặt được trong chuyến đi Nam Cát Tiên,ngồi từ xa hươ hươ trước mặt ông,phá ông lúc làm việc,thấy ông không nói gì,chỉ có vẻ mặt rất ngộ,tôi lấn tới,lấy cọng cỏ canh ngay lỗ mũi ông mà chọc.Mỗi lần chọc trúng,tôi cười phá lên và la hét tự cổ vũ.Tôi chơi trò này cả hai mươi phút nhưng ông vẫn điềm tĩnh,không nói gì,vẫn cố gắng tập trung vào công việc,người khác thì chắc nổi cáu lâu rồi.Ông rất lạ,gần như không bao giờ mà tôi có thể chọc cho ông nổi điên lên.Khi tôi thấy được một chút gì đó giống như ông bắt đầu khó chịu là tôi luôn mồm hét:”Cú lên,cú lên ,cú lên!”,tay thì vỗ theo nhịp.Thế mà ông cũng không cú,không bực.Ông đứng dậy chạy đuổi tôi.Tôi cười ngặt nghẽo và cố chạy để ông đừng bắt được.Tôi biết cái kiểu của ông là lấy thịt đè người.Ông mà bắt được thì tôi chỉ có chết.Ông biết võ thuật rất giỏi,ông học từ nhỏ,nên có những thế khóa tôi không thể cục cựa gì được.Rồi ông cười đắc chí thọc nách tôi,hết thọc nách lại cù chân,hết cù chân ông lấy quần đùi chụp lên đầu tôi.Tôi không thấy đường và gần như muốn nghẹt thở.Còn ông thì vừa cười vừa nói:”Sao?Sợ chưa?Còn muốn chọc người ta nữa không?Giờ muốn sao?”.

    “Em không thở được!Thả ra!Em không thở được!”.Lúc đó ,ông thật láu cá,giống hệt thằng Tí sáu tuổi ở dưới quê tôi.Ông không thả tôi,mà cũng không chịu dở cái quần đùi trùm lên đầu tôi.Ông chỉ vạch ra một lỗ nhỏ ngay mũi cho tôi thở.”Thở được chưa?”Ông tiếp tục cười đắc chí.Ông bắt tôi phải gọi ông là đại ca cho bằng được và phải xin tha tội.Những lúc như thế,ông giống như một thằng con nít vậy.Gần ba năm trôi qua, chúng tôi hạnh phúc bên nhau và tận hưởng từng phút giây của cuộc sống vô tư như thế.

    Ngay lúc ấy,ở một nơi khác,bà Đức-người vợ đã ly dị theo lời ông nói-đang nằm ôm ông Vọng.Không biết chuyện gì đã xảy ra,chỉ biết ánh mắt của ông Vọng nhìn bà có một cái gì đó không được bình thường.Như đang so sánh bà với một ai đó khác…như thực sự đã chán nản cuộc sống nửa vời với người đàn bà này.Hình như,ông Vọng đã tìm ra những bí mật của bà.Nếu là một người phụ nữ bình thường thì bà đã có thể có hạnh phúc và mang lại hạnh phúc cho ông và không cần phải toan tính mệt mỏi với người đàn ông mà bà phụ bạc.

    Chính vì sự ích kỷ và tính sở hữu quá lớn đã giết chết từng giây từng phút của cuộc sống của bà khi trong đầu luôn giằng xé bởi những câu hỏi không bao giờ có lời đáp.

    “Sao ông Đạo lại có thể hạnh phúc như thế?Sao ông lại có thể mang hạnh phúc ấy cho người phụ nữ khác mà không phải là tôi?”.Đây là lần thứ hai bà có suy nghĩ như thế.Lần đầu khi suy nghĩ này của bà xuất hiện,bà đã làm tan nát trái tim của một cô gái trẻ trung và xinh đẹp.Cô gái này là một người phụ nữ hết sức đáng yêu và hết lòng vì ông Đạo.Cô ta biết,ông thích ăn món rau gì,món canh gì,uống cà fe loại nào,món cá kho cho bao nhiêu muối ,bao nhiêu đường cho vừa miệng ông…Mỗi lần ông về nhà,cô ta chu đáo chăm sóc ông như ông chính là thượng đế của cô.Dường như cô đã và đang hy sinh tuổi trẻ của mình cho ông,bà Đức rất không hài lòng về mối quan hệ này và cũng như lẽ thường,bà đưa ra cô con gái làm áp lực để ông quay về.Bước qua sự đau khổ tột cùng và sự hy sinh vô điều kiện của cô gái xinh đẹp.Đạo về với Đức!

    Tuy nhiên,Đạo đã khóc rất nhiều trước mặt cô…nhưng vì sao ông vẫn dứt áo ra đi khi cô chìm trong rượu và những viên hồng hồng xanh xanh,…Ông nỡ lòng nào biết tin cô tự tử mà kh6ng làm gì hết?Ông đã ở đâu khi cô gái nằm trong phòng cấp cứu bệnh viện để khâu lại những vết cắt gân…?Nước mắt…điều duy nhất Đạo đã làm là khóc.Tôi chưa hiểu.Thật sự không thể hiểu những giọt nước mắt của ông có ý nghĩa gì?…Ông đã ra đi…Họ đã làm tan nát trái tim của cô gái trẻ thơ ngây.Đây sẽ là những vết sẹo lớn mà không ai có thể xóa đi cho cô được trong trái tim mình.

    Chỉ số thông minh của bà Đức chỉ ở mức trung bình nhưng sự ghê gớm của bà thì không có giới hạn vì thế những việc bà làm khó ai có thể hiểu nổi.

    Nếu Đạo và Đức thực sự hâm nóng lại được hạnh phúc thì sự hy sinh và đau khổ của cô gái còn mang một ý nghĩa nhân văn nào đó.Đằng này,việc quay về chỉ để chứng tỏ với xã hội là mình đang hạnh phúc.Đạo cũng vậy mà Đức cũng thế!Ở góc độ khác,như trên chiến trường,Đức chứng tỏ mình là người chiến thắng,đắc chí trước sự bất hạnh của cô gái,để tiếp tục chôn vùi những năm tháng của cuộc đời mình vì những điều gần như vô nghĩa.

    Có lẽ ,chẳng có hạnh phúc thật sự nào được xây dựng trên sự khổ đau của người khác.

    Mặc kệ!

    Như một chu kỳ được lập trình sẵn,cứ hai năm,Đức đi tìm đàn ông,Đạo đi tìm đàn bà,rồi nhầm lẫn,rồi làm lại ,cứ thế,cứ thế,cứ thế…

    Nhưng thật kỳ lạ,khoảng cách giữa những chu kỳ đó là những sự thể hiện tình cảm chan chứa giữa hai người qua email.

    Đứng bên ngòa một căn phòng,chỉ thấy hai cánh cửa,nếu không dùng chìa khóa để mở toang hai cánh cửa.Ta không thể thấy được những gì xảy ra bên trong.Nghĩa là không biết gì hết!Bên trong là sự thật.Có thể là niềm vui,có thể là nỗi buồn,có thể là hạnh phúc,có thể là bất hạnh,có thể là thật thà và có thể là giả dối…

    Những con người như cánh cửa im lìm,che dấu bản thân khéo đến mức chẳng chìa khóa nào mở ra được.Kể cả bác sĩ phẫu thuật có mổ banh họ ra cũng chỉ thấy ruột gan,phèo phổi,…nghĩa là chỉ có thể thấy được họ là gì nhưng không thể thấy được họ nghĩ gì.

    Nếu chúng ta biết được mình sẽ hạnh phúc hơn khi để mọi thứ tự nhiên,không sân si,không ghen ghét…thì mình sẽ thanh thản và chính mình được hạnh phúc.Có lẽ đây là bi kịch lớn nhất của loài người.Sân si!Cứ nghĩ đến câu chuyện tôi vừa kể,tôi lại nổi da gà.Một cuộc sống địa ngục.Nhìn cảnh ấy tôi mới thấy mình may mắn biết bao khi có được người đàn ông tuyệt vời như thế này.

    Tôi vừa đ diễn về,như thường lệ,tôi quăng đồ,quăng quần áo tía lia.Mỗi lần tôi làm vậy sẽ có một bàn tay đàn ông nhắc lên từng chiếc áo và treo ngay ngắn vào trong tủ.Sau đó tiến về tôi,nhìn tôi hết sức trìu mến:”Hư quá à,đến bao giờ bé mới biết tự treo quần áo vào trong tủ đây?”.Tôi cười hì hì,lại còn cố tình lấy mấy cái quần trong tủ liệng ra ngoài.”Nè thì gọn gàng!”.Và quăng đồ khắp nơi –“Nếu em gọn gàng anh đâu còn yêu em nữa đâu?Anh yêu em là vì em vậy nè.”

    “Bé yêu,nếu bé yêu gọn gàng,anh sẽ yêu em gấp trăm lần.”

    “Thôi anh đừng nói nữa ,em không tin”.Tôi chu mỏ đòi anh hôn tôi một cái.Thay vì nụ hôn,anh vỗ vào mông tôi cái bốp.”Đít bự!Tránh ra,anh còn phải đi làm.”Đó là cách ông gọi tôi trong những lúc như thế này.Đít bự!Những lúc như thế này tôi thường rất nhây,ông nói tránh ra thì y như rằng tôi cản đường,tôi nhảy lên người ông và bám ông như con khỉ.

    “Không chịu đâu!Anh đi làm phải mang em theo cơ!”

    “Em,làm sao được?Em to như thế,anh biết giấu đi đâu?”

    “Thì anh nhét em vào trong ba lô .”

    “Thôi mà,cho anh đi làm đi mà…trễ giờ rồi.”

    “Thôi được rồi,anh phải đi thì đi đi ,nhưng phải làm con khỉ già cho em coi rồi mới đi.”

    Ông cười,bỏ ba lô xuống và bắt đầu vỗ tay bẹt bẹt,ông gãi đầu,gãi mông y hệt như con đười ươi.Tất cả những người bạn của tôi cũng như mẹ tôi đều thích ông.Ông là một người mà tôi luôn mơ ước.



    Tôi đang ở nhà để chuẩn bị đồ ra Hà Nội.Lúc này,tôi bắt đầu bận công việc,chúng tôi sống chung trong một căn nhà xinh xinh,nhưng cả hai đều muốn bắt đầu cuộc sống mới bằng cách mua nhà lớn hơn nên cả hai phải làm việc nhiều hơn.Như thường lệ,tôi chỉ soạn những gì cần thiết cho công việc của tôi,còn những thứ như áo ấm ,thuốc viêm họng…hay bất cứ thứ gì liên quanđến bản thân tôi,tôi không bao giờ để ý.Tôi thực sự vụng về trong những chuyện này.Nhiều khi tôi tự hỏi,mình có phải là con gái không?Đầu óc tôi luôn lu bu với công việc và hình ảnh người đàn ông yêu quý của tôi.Hôm sauto6i ra sân bay để bay ra Hà Nội.Trong lúc tôi trình passport,anh hải quan không mấy dễ thương.Không cười,không vui có vẻ hơi khó chịu.Thế là tôi tặng cho anh một nụ cười!Anh nhìn tôi và thốt lên:”Ginna Quỳnh!Thảo nào thấy quen quen!”.Từ lúc nhận ra tôi,anh rất niềm nở và vui vẻ.Anh hỏi tôi về việc tôi đã lập gia đình chưa?

    “Chưa đâu anh,em vẫn còn bé tí,em không thích lấy chồng.”

    Trong bụng tôi suy nghĩ,nếu tôi không phải là người nổi tiếng,chắc rằng anh ấy sẽ không niềm nở và vui vẻ như vậy đâu.Sao lại thế?Người nổi tiếng có gì khác người bình thường đâu?Thậm chí,một người bình thường có thể hay hơn tôi rất nhiều.Về tất cả mọi mặt.Chuyện giao tiếp xã hội,tôi nghĩ nếu mình cho người ta một nụ cười,mình chẳng mất gì,ngược lại làm vậy mình sẽ làm đẹp cho đời,đẹp cho mọi người và mình cũng được vui nữa.Chuyện ấy đâu có khó gì.Vậy,vì sao người ta không làm?Khó nghĩ quá.Bởi vậy mới khổ ,u sầu hoài.Tôi luôn thích cười,không chỉ vì người ta nói tôi có nụ cười duyên,không vì lúm đồng tiền trên má…mà đơn giản chỉ vì nó làm cho những người xung quanh dễ chịu.



    Về đến Hà Nội thì trời lạnh run!Và tôi biết tôi quên không mang áo ấm.Thế nhưng…điện thoại reng:”Alo6,con khỉ già của em đây.Lạnh không bé?”

    “Còn hỏi nữa!Lạnh run sắp chết đây nè.Anh chuẩn bị hốt xác em để làm đám tang là vừa!”

    “Biết ngay!Em hư quá.Anh không muốn hốt xác em.Em mở va li lấy áo ấm ra mặc đi.Anh mệt lắm,lớn từng này rồi mà cứ phải để người khác lo.”

    Tôi mở va li ra lấy áo ấm.Ấm quá!Và trái tim tôi thì gần như muốn tan chảy…Sao con đười ươi của tôi dễ thương thế.Đười ươi ơi!Em yêu anh!Trái tim tôi nói…

    Lúc này tôi đã nổi tiếng và được người ta gọi là nhạc sỹ,ca sỹ kiêm diễn viên.Ôi ,nhức đầu quá.Nhạc sỹ gì đâu!Có gì ghê gớm đâu?Chỉ là tác giả của những ca khúc tôi hát.Chỉ là viết ra lời và giai điệu những cảm xúc riêng tư nho nhỏ của mình.Sau nhiều cái giải thưởng,tôi đã có vị trí riêng.Ra Hà Nội,một ông anh rủ tôi đi uống cà fe,trong nhóm người đã ngồi ở quán đang nói chuyện,có một cô ca sỹ không được nổi tiếng lắm nói với tôi:”Ủa,em hả?Hôm nay em có đi xe ôm không?”

    “Dạ không,tụi em đi taxi”-tôi trả lời thật thà.

    Cô ấy nhìn qua cô bạn ngồi bên cạnh,cười rồn nói tiếp”Trời ơi!Nghe em sáng tác nhạc,chị chỉ biết hát thôi chứ không biết sáng tác ,công nhận em giỏi ghê ha.”

    “Dạ,chuyện viết nhạc có gì đâu mà ghê gớm chị.Ai cũng có thể làm được.Nếu chăm chỉ,học hỏi và có đam mê thì không có gì là khó cả.Rồi chị cũng làm được thôi.”

    Trong miền Nam người ta gọi đó là chặt chém.Tôi ít gặp trường hợp này,nhưng cũng thấy thú vị.Đúng là đời,phải có người này người kia vậy mới vui ,vậy mới là xã hội.Nếu mình học nhìn nhận mọi thứ theo cách nhẹ nhàng,mình sẽ sống thoải mái và vui vẻ.Buổi tối,sau khi hoàn tất hết công việc,tôi đi lang thang trong đêm đầu đông Hà Nội.Tôi thích nhất là đi lang thang ngoài phố khi trời lạnh buốt,mặc một chiếc áo khóac thật ấm,ngồi ven đường uống một ly trà nóng hổi.Nhìn không gian tĩnh lặng của đêm giữa thành phố qua làn khói bốc lên từ ky trà…Thật lãng mạn…thật đẹp.Tôi thích nhìn tổng thể của không gian này.Bây giờ chỉ thiếu một cái ôm ấm áp để vơi đi cái lạnh thấu xương của mùa đông.

    Thôi thì…mai mình về sớm gặp con khỉ già rồi ôm nhau trong cái nóng nực của Sài Gòn vậy.Vừa nghĩ tới đó thì điện thoại reng.A!Con khỉ già đang gọi cho tôi!Thay vì a lô anh đây,hay alo6 con khỉ cô đơn của em đây thì vang lên một ca khúc “Nothing gonna change my love for you”>Trời!Lãng mạn thế ông ngoại?Tôi thầm nghĩ.Thật ra tôi rất vui và ấm lòng.Nhưng tại tôi hơi đàn ông tính một chút nên những suy nghĩ đó bất chợt xuất hiện trong đầu.

    “Hay không em?”

    “Hay,hay.Bài này sao mới quá vậy?Em chưa bao gio72 nghe.”

    “Ừ,nó cũ rồi nhưng đúng với tâm trạng,nó bất hủ…như tình yêu của anh.”

    “Trời!Ông ơi,ông sến quá!”

    “Ừ, anh học kiểu sến của em”.

    Mà đúng ông học kiểu sến này của tôi.Kiểu lãng mạn sến sến nhưng không bao giờ chán.Nó luôn là cách để làm đẹp lòng người khác.

    Tôi đang ngồi trên máy bay về lại Sài gòn.Trong túi xách của tôi luôn là một chiếc áo thun của ông.Không biết vì sao…Hồi trước tôi đâu có sợ chết?Có lẽ vì tôi không có gì để mất.Nhưng giờ đây tôi có ông,là tất cả những gì tôi có.Và tôi sợ đi máy bay.Nếu máy bay rơi chắc chắn tôi sẽ chết.Và tôi sẽ phải xa rời ông mãi mãi.Để tự trấn an,tôi luôn mang theo chiếc áo của ông.Nếu có chuyện gì,tôi sẽ mặc nó vào thế là ông lại có mặt bên tôi.Thật ấm áp và yên tâm.Về đến nhà,thấy ông vẫn còn ngủ.Tuy ông ngoài bốn mươi,nhưng khi ngủ nhìn ông y hệt em bé.Ông là thiên thần hiền lành nhất mà tôi từng biết.Ông mở mắt ra mỉm cười với tôi:”Em về sớm quá vậy?”Ông thọc tay xuống gầm giường lấy ra một cái hộp.

    “Hả,anh mua cho em túi Louis Vuiton?Anh đâu có làm ra nhiều tiền mà mua cho em?”

    “Tại anh vừa có được job mới,nên mua cho em chút “đẳng cấp”!”-Ông cười.



    Tối hôm ấy,tôi đi diễn,xách tòng teng quả “đẳng cấp “mới.Nói gì thì nói.Cũng đẹp.Mình cũng thích.Thật ra,là phụ nữ,đồ đẹp ai chẳng thích vấn đề là có nó từ ai và có nó bằng cách nào.Ý thích thì rất quý nhưng không quý bằng danh dự,riêng tôi nghĩ thế.

    Hôm ấy bỗng nhiên trời mưa,nên tôi về nhà sớm hơn mọi khi.Mở cửa phòng bước vào,đười ươi bé bỏng của tôi đang tắm.Trên giường là laptop.Yahoo!Yahoo! Hộp mail.Anh đang viết dở cho ai ta ?Tôi không có thói quen đọc mail của người khác nhưng chữ đầu tiên quá đặc biệt nên đập ngay vào mắt tôi:”Em yêu,anh nhớ em đến chết,đến mức anh không thể thở được.Anh rất muốn được bên em và con,nhưng vì công việc nên đành phải xa nhau.Hôn em và hôn con một ngàn lần.”Tôi gần như chết lặng.

    Sau một lúc trấn tĩnh,tôi mở thêm mấy cái email trong hộp thư cũ của người đàn bà này:”Cục mật ong của em ơi,mình hãy làm lại đi.Vì đứa con mình.Tội nghiệp con bé,nó suốt ngày gọi cha.Nó còn bé tí,mới có mười bốn tuổi thôi.Nó không ăn không ngủ.Nó phát sốt vì nhớ ba nó.”

    Đọc xong hai email này là quá đủ đối với tôi rồi.Đúng tích cách ngây thơ trong sáng của tôi lúc ấy…Tôi chỉ biết khóc òa trước sự việc.Ông vừa bước ra từ nhà tắm,liếc tôi rồi liếc cái laptop.Mặt ông biến sắc,mắt lóe lên sự lo lắng và sợ hãi.Ông liền quỳ xuống ôm chân tôi:”Để anh giải thích!”.Như phản xạ tự nhiên,tôi xô mạnh ông ra khỏi người tôi.Tôi nhất quyết không ở lại với ông.Ông lao đến ôm ghì lấy tôi đến mức tôi không thể thở nổi.

    “Anh buông em ra!Em không muốn thấy mặt anh nữa!”

    Ông ôm tôi như trong một cơn đau quằn quại:”Để anh giải thích!Tất cả những gì anh viết trong mail đều không phải sự thật. Anh bắt buộc phải viết như thế!Anh không lừa dối em đâu!Anh phải viết cho con anh vui!”

    Dù tôi là người ngây thơ nhưng tôi không khờ dại,những lời giải thích này sao mà chói tai quá:”Anh đã chấp nhận quay lại thì hãy buông ra cho em đi!”

    Ông biết,ông phải ôm chặt lấy tôi,để tôi đừng bao giờ bước ra khỏi nhà với tâm trạng này,vì như thế,tôi sẽ không bao giờ quay lại.”Anh sẽ chấm dứt hết những chuyện này.Anh xin thề với trời đất anh sẽ không bao giờ làm gì để em bị tổn thương.”-ông vừ khóc vừa nói.Lúc này thân xác tôi như rã ra,rụng rời và mệt mỏi,mặt mũi lem nhem trong nước mắt.Dường như không đủ sức để lết đi đâu nữa.Đêm ấy ông ôm tôi không rời dù chỉ là một centimet.

    Kể từ bữa đó,ông trở thành con người dễ thương hơn nữa,chu đáo hơn nữa và bài thuốc thời gian từ từ cũng làm tôi quên hết những chuyện đó và tôi yêu ông nhiều hơn.Tôi tự nguyện giấu đi tình yêu này trước tất cả mọi người để bảo vệ ông trước dư luận.Tôi hạnh phúc trong một mối tình câm.!.

    Chương tiếp theo sẽ được cập nhật nhanh nhất đến bạn đọc !