Truyện dài Mạch Sinh trùng sinh

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi H M, 24/3/18.

  1. H M

    H M

    Bài viết:
    27
    Đã được thích:
    34
    Điểm thành tích:
    3
    Văn án

    Tình yêu khiến người ta mù quáng, Mạch Sinh đời trước vì yêu hắn mà từ bỏ gia đình, vì muốn níu giữ hắn mà không tiếc hy sinh đứa nhỏ của mình, nhưng cái y nhận lại được chính là gia tộc vì y sụp đổ, kẻ chết người bị hãm hại, ca ca yêu thương hóa điên lang thang làm tên ăn mày nơi góc đường rồi chết cóng trong băng tuyết lạnh giá, cận vệ yêu y như sinh mệnh vì y mà ám sát nữ nhân bên cạnh hắn, cuối cùng phải chết trong đau đớn, máu thịt không nguyên vẹn, mà bản thân y, bị giam cầm hơn 20 năm dưới lòng đất u tối, chân tay đều bị phế, bị nhục nhã, bị hành hạ không còn ra hình người. Mà hắn, lần cuối cùng y nhìn thấy chỉ là ánh mắt phẫn hận và khinh thường của hắn, hắn muốn y chịu sự giày vò đến cuối đời, phải chết trong đau đớn tuyệt vọng, chỉ như vậy mới có thể khiến cho nữ nhân hắn yêu trút được uất ức.

    Sống lại một đời, Mạch Sinh quyết rời xa nam nhân cặn bã, lập chí tạo sự nghiệp hỗ trợ đường làm quan của phụ thân và ca ca, cùng với cận vệ ngốc của mình tương thân tương ái, sau đó sinh ra một đống bánh bao nhỏ. Đã chết một lần, hơn nữa lại sở hữu nền văn minh của hiện đại, hãy xem ta làm sao trả lại hết uất ức của đời trước, xây dựng cuộc sống hạnh phúc của đời này!
     
    ♚ℋoàng ℕgọc♔ thích bài này.
  2. H M

    H M

    Bài viết:
    27
    Đã được thích:
    34
    Điểm thành tích:
    3

    Chương 1: Hóa ra là ta ngu ngốc

    "Triệu Thiên Ân ta kiếp này sẽ chỉ yêu mình Mạch Sinh, suốt kiếp không phụ người"

    "Mạch Sinh, là ta có lỗi với ngươi, nàng vô tội, hài tử của nàng cũng vô tội, nhưng vì sao ngươi độc ác như vậy, hủy nàng, hủy con nàng, ngay cả cốt nhục của mình ngươi cũng đem ra làm vật hy sinh. Triệu Thiên Ân ta nhìn lầm ngươi, vốn dĩ ta còn có thể để ngươi bên cạnh, dù không yêu ngươi nhưng cũng sẽ cho ngươi bình an tới già, nhưng ngươi lại hại nàng, ta sẽ cho ngươi hưởng thụ cảm giác sống không bằng chết là như thế nào."

    Sống không bằng chết? Hắn còn có thể khiến y sống không bằng chết hơn nữa sao? Y bỏ cả tuổi trẻ yêu hắn chỉ vì một câu "suốt kiếp không phụ người", sau đó lại bỏ cả tôn nghiêm để đổi được câu nói "đã nhìn lầm ngươi", "không yêu ngươi" của hắn.

    Y ngẩng đầu nhìn thẳng hắn, ánh mắt chăm chú đến mức mọi thứ xung quanh giống như không hề tồn tại, chỉ còn mỗi mình hắn. Nếu là lúc trước, mỗi khi y nhìn hắn như vậy đều là một vẻ si mê, nhu tình, còn giờ đây, ánh mắt y chỉ còn một mảng trống rỗng. Hận ư? Không có, Mạch Sinh y sao có tư cách hận người ta, hắn không yêu y sao y có thể cưỡng cầu, lời hắn từng hứa bản thân hắn không muốn giữ sao có thể trách hắn. Chuyện đi đến bước đường này không phải do y tự gây ra hay sao? Trách ai, chỉ có thể trách bản thân mình quá ngu ngốc.

    Hôm nay, y nhìn hắn lần cuối, y muốn nhìn thật kỹ nam nhân mình yêu sâu đậm kia lần cuối cùng, không còn đau lòng, không có hận thù, cũng không có tình yêu, y nhìn hắn như nhìn một người xa lạ. Vì sao lại như vậy? Nếu không còn yêu vì sao lại gây ra thương tổn cho chính bản thân mình như vậy? Là bởi vì không tin bản thân đã không còn yêu, là bởi vì không cam lòng cho nên mới ngu ngốc như vậy.

    "Mạch Sinh, ngươi đừng tưởng im lặng là ta sẽ tin là ngươi chịu thua. Bản chất ngươi độc ác như vậy không xứng đáng được bất cứ ai thương hại, người như ngươi đáng chết trăm ngàn lần. Hừ, không từ thủ đoạn, đến gia tộc mình cũng có thể dâng cho người khác làm bàn đạp, đáng kinh tởm, ta lúc trước mắt mù mới đi yêu ngươi."

    Âm thanh tức giận của Triệu Thiên Ân đầy vẻ trào phúng, hắn nhìn Mạch Sinh như nhìn một vật vô cùng dơ bẩn, hắn thấy Mạch Sinh chăm chăm nhìn mình liền chịu không nổi, hắn cũng nhận ra trong mắt y không có yêu thương như lúc trước, không hiểu sao lại tức giận, vì cái gì y có tư cách nhìn hắn như vậy, người dơ bẩn, độc ác như y không có quyền đó.

    Mạch Sinh nhìn thấy ánh mắt của hắn trào phúng cũng cười lạnh, rũ mắt xuống lại nhìn sàn nhà. Từng câu của Triệu Thiên Ân nói ra đều như những con dao rạch trên da của y vậy, nhưng mà hắn nói đúng, người như y nên chết thì tốt hơn, người đáng sống vẫn nên được sống...

    Triệu Thiên Ân thấy y không quan tâm lời nói của mình liền tức giận đùng đùng, vung roi quất thật mạnh lên người y, lập tức trên quần áo rách nát xuất hiện mấy vệt đỏ dính vào da thịt. Mắt y mờ dần, y biết, mình sắp chết, y mỉm cười...cuối cùng cũng phải chết.
     
    ♚ℋoàng ℕgọc♔ thích bài này.
  3. H M

    H M

    Bài viết:
    27
    Đã được thích:
    34
    Điểm thành tích:
    3

    Chương 2: Giam cầm

    "Tỉnh dậy đi, hừ, còn muốn ngủ? Còn ngủ nữa ta lập tức quăng ngươi vào vạc dầu."

    Mạch Sinh nghe tiếng quát kéo tỉnh, không những bị quát mà còn bị đạp mấy cái không muốn tỉnh cũng không được. Mở mắt ra, thứ đập vào mắt y là một lão già râu tóc bạc phơ thập phần quen mắt. Lão già nhìn thấy Mạch Sinh đã tỉnh hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt đầy khinh thường nói:

    "Sao hả? Nhìn thấy lão tử ta thì không vui sao, vẫn còn tưởng bản thân đang an nhàn ở trần gian làm hại bá tánh à?"

    Mạch Sinh nghe lão già nói vậy thì cảm thấy không hiểu, cái gì mà trần gian. Đúng rồi, y nhớ mình đã bị Triệu Thiên Ân đánh chết, nhìn khung cảnh xung quanh là một mảng sương mù lại nhìn lão già bạch y đứng đó, chẳng lẽ mình đang ở địa ngục? Cũng đúng, với bao nhiêu tội lỗi y gây ra khi còn sống nếu không xuống địa ngục chẳng lẽ còn có thể lên thiên đường sao?

    Mạch Sinh tự cười khổ một tiếng, y nhắm mắt lại, một giọt nước mắt rơi xuống, đến bây giờ khi đã chết y mới biết người nên đáng bị hận nhất chính là bản thân, chết là cách tốt nhất để y chuộc lại lỗi lầm. Lúc này lão già kia lại lên tiếng:

    "Hửm? Ngươi đang khóc sao? Bây giờ mới thấy hối hận? Ta còn tưởng ngươi đã đổ hết tội lỗi lên đầu người khác rồi chứ!

    Ngừng lại nhìn Mạch Sinh đang cúi đầu im lặng, ông ta cười nói tiếp:

    "Hiện tại ngươi chỉ biết vì sự ích kỷ háo thắng của bản thân khiến phụ mẫu và hài tử ngươi chết đã đau khổ như vậy, nếu ta nói cho ngươi biết kết quả của những người khác bị ngươi liên lụy thì thế nào? Tỷ như ca ca và tên cận vệ si tình kia..."

    Nghe tới đây, Mạch Sinh mạnh mẽ ngẩng đầu, vẻ mặt kích động nhìn lão già:

    "Ông nói cái gì, ca ca ta thế nào, không phải hắn đã rời Dương Châu đi Tây Thành từ lâu rồi sao?"

    "Ha ha, ngươi cũng không ngờ đi? Ta thật không thể hiểu tại sao Thông Ti Mệnh lại chọn ngươi là người đi tìm linh vật, linh vật đâu không thấy chỉ thấy vì một mình ngươi mà khiến bao sinh mệnh vốn dĩ bình an chết già lại biến thành chết yểu."

    "Sao có thể? Ông nói gì ta hoàn toàn không hiểu, ông là ai, cái gì mà Thông Ti Mệnh, cái gì là đi tìm linh vật ta đều không biết, ta chỉ muốn biết tại sao ca ca ta lại có chuyện, còn tiểu Việt, hắn làm sao?"

    Mạch Sinh vẻ mặt không dám tin nhìn người trước mắt, chợt nhận ra ông lão này là ai. Đây không phải lão nhân gia bị cướp được y vô tình cứu khi còn ở hiện đại sao, nhịn không được hỏi:

    "Là ông đã đưa ta đến cổ đại phải không?

    Lão già kia nghe đến đây thì cười to:

    "Ha ha, thì ra ngươi còn nhớ a, lúc đầu khi ngươi cứu ta là do lão già Thông Ti Mệnh cố tình tạo ra, lúc đó ta cũng giống như lão già kia cho rằng ngươi là một nhân tố tốt để đi tìm linh vật, thật không ngờ ta lại chọn ra một phế vật. Ngươi vốn dĩ đã chết cũng nên đi trình diện âm phủ để luận tội xử phạt hoặc là đi đầu thai, thế nhưng trong mệnh cách của ngươi có điều quái lạ, đáng lẽ phải được tiếp tục sinh mệnh.

    Nhưng mà ngươi đừng tưởng bở, ta đã sai một lần thì sẽ không hồ đồ thêm lần nữa, ngươi hiện đã ở ngoài tam giới thì mệnh của ngươi là do ta quyết định, ta không thể trực tiếp giết ngươi nhưng không thiếu cách khiến ngươi chịu đau đớn. Hừ! Người trần gian các người không phải sợ nhất là cô đơn sao, cảm giác bị giam cầm chắc chắn sẽ không dễ chịu, hơn nữa còn phải hằng ngày đối mặt với tội lỗi của chính mình ta tin sẽ khiến ngươi sống không bằng chết. Nếu ngươi muốn biết ca ca ngươi cùng với tên cận vệ ngu ngốc kia chết như thế nào thì cứ ở đây từ từ thưởng thức đi."

    Nói xong lão già kia biến thành một làn khói tán vào không khí. Ngay lúc này một đoạn hình ảnh xông thẳng vào đầu Mạch Sinh, chứng kiến những sự việc diễn ra trong đầu, Mạch Sinh cảm giác tim mình như bị bóp chặt, cảm giác đau đớn không cách nào được phát tiết khiến y nôn ra một ngụm máu tươi rồi bất tỉnh.

    fo
     
    ♚ℋoàng ℕgọc♔ thích bài này.
  4. H M

    H M

    Bài viết:
    27
    Đã được thích:
    34
    Điểm thành tích:
    3

    Chương 3: Trọng sinh

    "Thỉnh thiếu gia trách phạt, là tiểu Việt không giữ chức trách mạo phạm thiếu gia."

    Chu Việt thẳng tắp sống lưng quỳ trên sàn nhà, đầu thỉnh thoảng ngẩng lên liếc nhìn Mạch Sinh. Hắn đã quỳ ở đây hơn ba canh giờ rồi, cũng không phải là vì thiếu gia phạt tội. Sáng nay cùng với thiếu gia ra ngoài, nửa đường thiếu gia bảo hắn trở về không cần đi theo, dù ngốc nghếch nhưng hắn cũng hiểu thiếu gia muốn ở riêng một mình với Triệu thiếu gia, hắn không dám trái ý thiếu gia nên đành tuân lệnh, bất quá hắn không trở về mà âm thầm theo phía sau bảo vệ thiếu gia, nhìn ngài ấy cùng người thương của mình tay trong tay khiến hắn cảm thấy không có nổi đau nào lớn hơn như thế. Nhưng thật không ngờ thiếu gia bị ngựa va trúng hôn mê bất tỉnh, cũng may hắn tới kịp nếu không hậu quả khôn lường nhưng cũng không tránh khỏi bị thương.

    Hắn đã quỳ từ lúc thiếu gia hôn mê, chờ ngài ấy tỉnh dậy mà xin tội,nhưng mà thiếu gia đã tỉnh dậy hơn một canh giờ rồi a. Từ lúc tỉnh lại tới giờ, thiếu gia cứ ngồi trên giường trừng mắt nhìn hắn, hắn tưởng sau đó thiếu gia sẽ thượng cẳng tay với hắn nhưng ngài ấy vẫn giữ nguyên tư thế đó nhìn chằm chằm hắn. Hắn sợ thiếu gia xảy ra chuyện nên đánh bạo lên tiếng.

    Thấy người trên giường không nhúc nhích, Chu Việt định tiến lên kiểm tra hơi thở, bất quá vẫn có chút chần chừ, phải biết thiếu gia ghét nhất là có người chạm vào thân thể mình, nếu như hắn chạm vào không biết thiếu gia có đánh chết hắn không. Chết hắn không sợ, chỉ là không thể bên cạnh thiếu gia nữa, hắn thật sự không nỡ.

    "Thiếu, thiếu gia..."

    Chu Việt gọi thêm vài tiếng cũng không thấy Mạch Sinh trả lời, hắn thật sự hoảng sợ rồi, cũng bỏ qua băn khoăn trong lòng tiến lên đưa tay hướng lên mặt Mạch Sinh. Cảm nhận luồng nhiệt ấm áp từ gương mặt truyền tới, đồng tử Mạch Sinh co rút. Thật ấm, không thể nào, bản thân mình đang ở trong không gian của lão già kia, nơi này quanh năm lạnh lẽo sao lại có cảm giác ấm áp này. Lồng ngực y phập phồng, trái tim đập kịch liệt như muốn nổ tung, một ngụm máu không được khống chế bị nôn ra.

    Chu Việt nhìn thấy Mạch Sinh nôn ra máu hoảng hốt tiến lên ôm y, truyền nội lực vào cơ thể y. Lúc này hắn thật hận vì sao lúc đó lại rời đi, nếu hắn bên cạnh chắc chắn thiếu gia sẽ không chịu bất kỳ thương tổn nào, hắn thật mong mọi đau đớn đều tính trên người của hắn.

    Mạch Sinh thật không dám tin nhìn người trước mặt, y tin người này không phải ảo giác, y có thể cảm nhận được hơi thở và nhiệt độ của hắn. Gương mặt này suốt hai mươi năm qua y không lúc nào không nhớ, không lúc nào không muốn chạm vào. Nhưng mỗi lần hắn xuất hiện đều là vẻ mặt đau khổ, thân hình nhuốm đầy máu đau thương nhìn y, mỗi lần như vậy y đều cảm thấy tâm can đau đớn, đau đến chết đi sống lại nhưng mà y vẫn muốn nhìn thấy người này, tiểu Việt của y, tiểu Việt.

    Chu Việt nghe thấy Mạch Sinh gọi tên mình cảm thấy thụ sủng nhược kinh, thiếu gia chưa bao giờ gọi tên mình dịu dàng như vậy cả.

    "Thiếu gia, tiểu Việt ở đây, tiểu Việt ở bên cạnh ngài."

    "Tiểu Việt, đừng rời xa ta có được không, ở lại với ta, tiểu Việt."

    Mạch Sinh thều thào gọi tên Chu Việt sau đó lại lâm vào hôn mê.
     
    ♚ℋoàng ℕgọc♔ thích bài này.
  5. H M

    H M

    Bài viết:
    27
    Đã được thích:
    34
    Điểm thành tích:
    3

    Chương 4: Nhiệm vụ

    "Đây không phải là không gian lãnh lẽo như bình thường sao? Thì ra cho đến bây giờ ta vẫn còn có thể ảo tưởng mình còn sống a, hơn nữa còn có thể gặp được hắn, hóa ra chỉ là giấc mơ thôi."

    Mạch Sinh tự giễu cợt chính mình, cũng đã bị giam ở đây hơn hai mươi năm rồi, y còn mong chờ kỳ tích xảy ra sao? Mạch Sinh vẫn còn đang chìm trong sự tuyệt vọng thì bên tai nghe thấy tiếng gọi.

    "Mạch Sinh".

    Y hướng về phía âm thanh thì thấy lão già năm xưa, nhìn thấy lão ta y cũng không có phản ứng gì, dù sao cũng đã ở đây nhiều năm rồi còn sợ gì lão ta nữa. Mạch Sinh nhắm mắt lại tựa như không nhìn thấy lão. Lão già kia cũng không vì y phớt lờ mà tức giận, chỉ trầm giọng nói:

    "Hôm nay ta tới đây là để đưa ngươi đi, đây là số mệnh của ngươi, đã ở đây hối cải lâu như vậy cũng nên quay về sửa sai rồi."

    Mạch Sinh mở mắt khó hiểu nhìn lão già, đây là ý gì?

    Lão ta cũng nhìn ra nghi hoặc trong mắt Mạch Sinh, nhưng lại không có ý tứ giải thích, chỉ nhàn nhạt nói:

    "Đây là cơ hội cuối cùng của ngươi, nếu ngươi lại đi lên vết xe đổ của kiếp trước thì ngươi đừng mong đầu thai, hồn phách của ngươi sẽ vĩnh viễn tiêu tan, lẫn quẫn ngàn kiếp ngoài tam giới. Hơn nữa những người bị ngươi làm hại cũng sẽ có kết cục tương tự. Được rồi, ta tin ngươi sẽ không phậm sai lầm lần nữa, kiếp này ngươi nhất định phải tìm được linh vật, sau đó giải trừ phong ấn cho Tiên quân, chờ ngươi làm xong sẽ tích được công đức vô lượng, tới lúc đó ngươi muốn quay về hiện đại hay tiếp tục sống ở cổ đại là do ngươi tự quyết định."

    Thấy Mạch Sinh đang muốn nói gì đó, lão già ngắt lời hô lớn:

    "Thời gian đã tới, lập tức khởi hành!"

    Ngay lập tức Mạch Sinh cảm thấy bị bao phủ bởi một tầng khói, đầu óc mê mê loạn loạn sau đó bất tỉnh.

    Mạch Sinhtỉnh lại thì nhìn thấy bản thân đang ở trong một căn phòng của nhân gian, y có thể cảm nhận được dương khí của con người. Khoan đã, đây là trần gian, hơn nữa căn phòng này có chút quen thuộc, hình như trong ký ức trước khi còn sống y đã từng ở nơi này. Nhắm mắt lại, lúc này trong đầu y hiện ra từng câu từng chữ lão già kia nói, quay về, kiếp trước, kiếp này... Đột nhiên y mở to mắt, lồng ngực thở kịch liệt, có một luồng khí nóng trào lên muốn thoát ra ngoài, lập tức y nén lại điều hòa hơi thở, cố gắng để bản thân bình tĩnh, hiện tại y có thể xác định chính mình đã sống lại, y không phải nằm mơ hay sinh bất kỳ ảo giác nào bởi vì y có hơi ấm, cơ thể lúc này cũng tràn đầy dương khí, là một người hoàn toàn sống.

    Mạch Sinh ngồi trên giường quan sát căn phòng, y không nhớ rõ mình đây là địa phương nào chỉ thấy căn phòng này rất quen, cẩn thận suy nghĩ, đoán chừng chỉ có hai khả năng, hoặc là y đang ở trong Triệu phủ là phu nhân của Bạch Thiên Ân, hoặc y vẫn còn là nhị công tử của Mạch gia, mà nơi đây chính là Mạch phủ, một lúc sau Mạch Sinh cảm thấy đầu mình quay cuồng không thể nhớ ra được gì, hừ, lão già chết tiệt nhốt mình lâu như vậy khiến mình trở nên ngu ngốc luôn rồi.

    Chu Việt bên ngoài nghe trong phòng có tiếng động lập tức hốt hoảng chạy vào xem, hắn rất lo lắng thiếu gia sẽ xảy ra chuyện. Vừa chạy vào trong hắn liền nhìn thấy thiếu gia đang dùng tay gõ vào đầu mình, lập tức hắn chạy đến bên giường thở phù phù quỳ xuống nói:

    "Thiếu gia, là thuộc hạ sai lầm, ngài cứ phạt thuộc hạ, ngàn vạn lần chớ nên tự tổn hại bản thân, thuộc hạ có chết trăm lần cũng không đủ tội."

    Thật ra trước đó hắn đã bị lão gia phạt qua, hắn cũng cam tâm chịu phạt, chỉ cần thiếu gia bình an bảo hắn chết cũng được.

    Mạch Sinh không dám tin nhìn người trước mặt, môi mấp máy không thốt ra được từ nào, kìm nén vui sướng trong lòng, tay run run đưa về phía Chu Việt, cảm nhận hơi ấm truyền qua lòng bàn tay, y biết lúc đó mình không phải nằm mơ, lúc đó y cũng cảm thụ hơi ấm như vậy, hoàn toàn là thật, hắn còn sống, thật tốt!

    Chu Việt thấy Mạch Sinh đưa tay lại gần tưởng y muốn đánh hắn cho nên vẫn cúi đầu nhận mệnh, thật không ngờ thiếu gia không những không đánh hắn mà còn ôn nhu sờ mặt hắn, cũng giống như hôm trước vậy, rất ôn nhu. Chu Việt hoảng sợ đến mức toàn thân đông cứng không dám ngẩng đầu lên, bỗng nhiên y thấy mu bàn tay của mình có thứ gì đó ấm nóng rơi xuống, giật mình nhìn lên thì thấy Mạch Sinh đang nhìn hắn khóc, lúc này hắn vừa đau lòng vừa hoảng sợ, lắp bắp nói:

    "Thiếu gia ngài...ngài không cần khóc, có phải bị đau chỗ nào không, thuộc hạ lập tức gọi người tới, ngài chờ chút."

    Nói xong đứng lên định chạy ra ngoài gọi người thì bị Mạch Sinh kéo lại, áp đầu vào ngực hắn, vòng tay ôm chặt eo hắn thì thào:

    "Không, không, tiểu Việt ngươi đừng đi, ta không cho ngươi đi, ta không cho ngươi đi."

    Lúc này Chu Việt vô cùng lúng túng, hai tay giơ lên không biết làm gì đành cứ mặc cho y ôm, nhưng thật ra trong lòng đã sớm chảy thành nước. Mạch Sinh ôm Chu Việt khóc lớn một hồi đến không thở được, hai mươi năm làm người cộng thêm hai mươi năm làm quỷ y sớm đã qua cái thời xúc động không biết kiềm chế cảm xúc rồi, nhưng hiện tại y thật sự muốn khóc, y chính là khóc vì bản thân quá đỗi vui mừng khi được sống lại, thật không ngờ y còn có cơ hội làm người, cả đời này có lẽ đây chính là lần cuối cùng y khóc, về sau y phải sống thật tốt, hơn nữa còn phải bù đắp những sai lầm của kiếp trước cho những người y yêu thương.

    ݵ:
     
    ♚ℋoàng ℕgọc♔ thích bài này.