Hot Full [Huyền Thoại] Người Con Gái Khiếm Thính Của Em

Thảo luận trong 'Truyện Việt' bắt đầu bởi Hey ! Father Mocker, 17/10/15.

  1. Hey ! Father Mocker

    Hey ! Father Mocker BAN QUẢN TRỊ VIỆT NAI TƠ

    Bài viết:
    877
    Đã được thích:
    157
    Điểm thành tích:
    43
    Chap 24:

    Crow: =.="
    Tiểu Thiên: lần đầu tiên em đi chơi như thế
    Crow: chứ những noel trước em làm gì ?
    Tiểu Thiên: nhà
    Tiểu Thiên: cùng ba mẹ ăn uống
    Tiểu Thiên: sau đó ngủ
    Tiểu Thiên: ^^
    Tiểu Thiên: Luôn ngủ rất sớm vì cần phải ngoan
    Tiểu Thiên: Mẹ nói em cần ngủ sớm, ông già noel sẽ tặng quà vì em ngoan
    Crow: à... hehe
    Crow: vậy hôm nay em đi như vậy là em hư hay em ngoan
    Tiểu Thiên: Điều này
    Tiểu Thiên: Em không biết
    Tiểu Thiên: Đi tối là không ngoan
    Tiểu Thiên: Nhưng em sẽ ngủ sớm để tặng quà ông già Noel
    Crow: bây giờ đã là 10h rồi, em còn chưa ngủ :-?
    Tiểu Thiên: 10h30 em nhất định ngủ
    Tiểu Thiên: ^^
    Crow:... 10h30 là trễ đó -.-
    Tiểu Thiên: Nhưng
    Tiểu Thiên: [​IMG] mẹ bảo rằng luôn ngủ sớm
    Tiểu Thiên: Có những khi rất khuya em ngủ
    Tiểu Thiên: ...
    Tiểu Thiên: Em không biết nói sao nữa
    Tiểu Thiên: Có nghĩa là có những ngày em khuya ngủ muộn
    Tiểu Thiên: rất muộn
    Crow: ok
    Crow: muộn là mấy giờ?
    Tiểu Thiên: tận 12h đó
    Crow: :]) ok
    Tiểu Thiên: Và hôm nay em sẽ ngủ lúc 10h30
    Tiểu Thiên: Có nghĩa là sẽ sớm hơn những ngày khuya em ngủ
    Crow: ok ok, anh hiểu rồi, vậy mình nói chuyện 1 tý nữa, rồi 10h30.
    Crow: em nhất định phải lên giường ngủ nhé ?
    Tiểu Thiên: ^^ OK

    [Thái độ của gia đình]
    "Con nói cái này với mẹ, chỉ là ví dụ thôi nhé... đừng phản ứng thái quá"

    "Ừ"

    "Ví dụ như, con đang quen... hoặc yêu, 1 người con gái..."
    Lúc này mình chỉ vào lỗ tai rồi lắc tay, chỉ vào miệng rồi lắc tay

    "Câm Điếc ?"

    "Ohm... khiếm thính, là khiếm thính thì đúng hơn"

    "Tất nhiên là không đồng ý" (giọng rất giận dữ)

    "Vì sao ?"

    "Mày nói chuyện ngộ quá, người bình thường còn chưa biết đc, h hỏi 1 người tật nguyền thì sao ? Mày ví dụ mà ví dụ mấy cái cho cuộc đời mày đen tối ko à"

    "Ok ok, bình tĩnh... Vậy giờ nói tiếp, nếu người đó tốt bụng, hiền lành, hiếu thảo, nói chung là rất tốt, lễ độ và có gia giáo. Thì mẹ sẽ thế nào?"

    "Chẳng thế nào cả, vẫn không đồng ý"

    "Ok, hehe" - cười trong nước mắt

    Có biến rồi đây, mình tưởng có thể thu xếp đc chuyện gia đình, nào ngờ Má bả phản ứng ghê quá =.=' hôm qua mẹ con cãi lộn vs nhau về vụ này... giờ mới nhớ để kể cho các bác
     
  2. Hey ! Father Mocker

    Hey ! Father Mocker BAN QUẢN TRỊ VIỆT NAI TƠ

    Bài viết:
    877
    Đã được thích:
    157
    Điểm thành tích:
    43
    Chap 25:Làm bánh cho ăn

    Vừa đến nhà thì gặp Tiểu Thiên đã lon ton chạy ra mở cửa, hình như đã ngóng đợi rất lâu. Vô nhà thì gặp Mama đang đọc sách gì đó, mình cuối chào rồi Mama đứng lên nói chuyện 1 tý :

    "Tới hả con?"

    "Dạ"

    "Ừ, thôi, cô lên lầu chút, hai đứa cứ ngồi chơi nói chuyện gì đi"

    "Dạ"

    Mama nói xong thì cũng lên lầu, Tiểu Thiên chưa gì đã vỗ vai, chỉ xuống ghế ý bảo mình ngồi đi. Mình ngồi yên xong thì Tiểu Thiên lạch bạch chạy vào bếp, bưng ra 1 khay bánh nướng (quá trời 15 16 cái). Tiểu Thiên cầm 1 cái lên, đưa lên miệng cắn nhá 1 cái, rồi đưa bánh cho mình. Ý bảo ăn thử đi.

    Mình cắn thử 1 miếng, nó ngon dã man... bánh làm rất là tỷ mĩ công phu nhé, vàng đều bên trong, ăn 1 miếng như lên thiêng đường ấy. Tiểu Thiên thì gương mặt cứ nhìn chằm chằm mình ăn, để đợi chờ kết quả.

    Mình giả bộ chê, ăn xong 1 miếng thì lắc đầu, đặt bánh xuống... Thở dài, điệu bộ thê thảm lắm. Tiểu Thiên nhìn thấy thì càng lo lắn, miệng cứ mấp mấp. Mình gục đầu xuống, im lặng. Tiểu Thiên hết hồn, lây lây mình dậy. Mình cười hà hà xong đưa ngón tay cái lên (mumber 1). Tiểu Thiên chuyển sắc ngay, đỏ mặt cười.

    Xong mình định lấy giấy bút (cuốn sổ thì từ hôm bữa Tiểu Thiên giữ luôn rồi =.-"). Tiểu Thiên cản lại, hành động bảo mình ngồi im. Xong lại lạch bạch chạy lên lầu, cầm xuống cuốn sổ và viết.

    Tiểu Thiên ghi:

    "Có thật sự ngon không?"

    Mình lắc đầu, Tiểu Thiên cứ lo lắng, xong mình ghi:

    "Rất rất rất rất rất rất ngon"

    Tiểu Thiên đỏ mặt cười, xong lại ghi:

    "Em rất vất vả làm đó, làm mệt mõi cả ngày"

    Mình ghi tiếp:

    "Em mất cả ngày để làm hết số bánh này à ?"

    Tiểu Thiên lắc đầu, xong nắm tay mình kéo vào bếp... ... 1 bãi chiến trường ở đó, bột tùm lum trên mặt làm bếp, rồi dụng cụ vẫn chưa rữa, Tiểu Thiên kéo mình lại 1 cái túi đen. Mở ra thì toàn là bánh hỏng, cái thì khét, cái thì ko chín, mùi vị pha trộn tùm lum. Tiểu Thiên ghi:

    "Em vụng về, cần làm lại rất nhiều"

    Mình cười xong ghi:

    "Em làm hết mọi thứ này vì anh à ?"

    Tiểu Thiên đỏ mặt, cầm bút run run ghi:

    "Đúng rồi, em cố gắng vất vả làm một mình, mẹ giúp đỡ nhưng em tự mình muốn thực hiện"

    "Vì sao?"

    "Vì điều này rất quan trọng"

    Mình hiểu ý Tiểu Thiên, lúc này cười 1 cái rồi nắm tay Tiểu Thiên đi lên phòng khách. 2 đứa ăn bánh no nê, vừa ăn vừa nói chuyện ngày hôm nay em ấy làm vất vả như thế nào. Xong rồi 1 chốc sau thì Mama đi xuống. Mama hỏi:

    "Bánh ngon ko con"

    "Dạ ngon"

    "Uh, Tiểu Thiên nó tự làm hết đó. Nó làm nghiêm túc lắm, cô kêu phụ mà nó cứ cãi lại ko cho làm, nó bảo nhất định phải tự nó làm thì mới có ý nghĩa"

    Mình cười ko đáp lại, Mama cũng cười rồi bảo:

    "Ăn xong thì vào bếp lau dọn hết cho cô"

    Mình đứng hình 5 giây, sau cũng gật đầu cười. Tiểu Thiên cũng lăn xăn chạy vô phụ 1 tay. 3 người lau dọn cũng lẹ. Xong rồi thì Mama nói:

    "Tý Tiểu Thiên nó phải học, hôm nay có gì con về sớm 1 bữa"

    Mama nói vậy thôi, chứ biết mình cũng xong bổn phận ở đây rồi. Thế rồi ngồi nói chuyện vs Tiểu Thiên 1 tý nữa rồi cũng té về...
     
  3. Hey ! Father Mocker

    Hey ! Father Mocker BAN QUẢN TRỊ VIỆT NAI TƠ

    Bài viết:
    877
    Đã được thích:
    157
    Điểm thành tích:
    43
    Chap 26:

    Bắt đầu vào ngày Chủ Nhật rất đẹp trời, lòng vui sướng mất ngủ luôn cả đêm trước đó. Chuẩn bị đồ đạt, 6h là đã có mặt ở bên nhà Tiểu Thiên.

    Vừa qua nhà là thấy Tiểu Thiên đã ngồi dưới phòng khách rồi.

    Đêm trước đó là 2 đứa nằm nhắn tin cho nhau tới 2h sáng, Tiểu Thiên lúc đầu hăn hái lắm, lúc gần đi thì "Em nghĩ không dám đi"... phải dỗ và năn nĩ 1 tới 2h sáng mới chịu ngủ và đồng ý đi.
    Sáng 5h mình dậy là nt sang bảo chuẩn bị rồi. không ngờ Tiểu Thiên cũng "trâu bò mạnh mẽ" lắm, 2h ngủ, 5h đã dậy rồi.

    Chạy qua thì ko thấy Lão Gia với Mama đâu, chỉ thấy Tiểu Thiên, hỏi thì đc biết là 2 người đang ngủ.

    Thế rồi 2 đứa lục tục vác balo và LÊN ĐƯỜNG.

    Nhưng lúc chạy ra khỏi nhà, bất giác nhìn lên trên lầu của nhà Tiểu Thiên, thấy lão gia đứng ngay trước lang cang nhìn 2 đứa im lặng, mình gật đầu cười rồi ổng nói vọng xuống.

    "Đi cẩn thận"

    Mình cười cười rồi gật đầu, Tiểu Thiên thấy mình đứng ngửa cổ nói, cũng hóng nhìn theo. Thấy lão gia thì nhảy tưng tưng lên, hoa tay múa chân.

    Lão gia cũng nói lại.

    Thời gian qua có học tạm 1 ít ngôn ngữ cơ thể, nên tạm hiểu 2 người nói là

    "chúc vui vẻ, nếu xảy ra chuyện gì thì nt cho bố"

    "vâng, con sẽ không có gì xảy ra"

    Đại khái vậy, chỉ là nhìn hình đoán ý thôi, cũng ko chính xác đc nhiều -.-'

    Rồi, lúc này chính thức Lên Đường.

    Chạy èo èo ra Cầu Sài Gòn.

    À quên, 2 đứa đi Vũng Tàu.

    Chạy xe mà mất tập trung dễ sợ, nhìn gương chiếu hậu thấy Tiểu Thiên cứ ngó tới ngó lui, như kiểu lần đầu tiên đc thấy mấy cái này.

    Nói chung đoạn đường đi có dừng lại vài lần, hình như dừng tổng cộng 4 trạm nghĩ ngơi. Sức mình thì chạy 1 mạch ko sao, còn Tiểu Thiên từ vừa thiếu ngủ, lại đi xa, nên khá mệt.

    Trạm Đầu Tiên - Suối Tiên.

    2 đứa ghé vào quán nước, mua chai nước suối và khăn ướt để lau mặt.
    Tiểu Thiên lúc này vẫn còn sung sức lắm, lúc ghi giấy hỏi:

    "Em có mệt ko?"

    Tiểu Thiên lắc đầu, vỗ vỗ vào ngực rồi đưa ngón cái ra.

    Mình cười. ngồi nghĩ 1 chút rồi thì 2 đứa đi tiếp.

    Trạm Thứ 2 - Qua khỏi Ngã 3 Vũng Tàu độ 15 20km.

    Lúc này nhìn Tiểu Thiên hơi phờ phạt, lúc đi xe còn gục đầu vào vai mình.
    Hai đứa ngồi im 1 chút rồi mình ghi

    "Tý nữa, anh sẽ chạy suốt luôn, nếu em có mệt thì vỗ vai anh để anh biết, ok?"

    "Ok"

    Tiểu Thiên làm dấu rồi cười, xong lại ngã người ra sau, nghĩ độ 20p rồi lại đi tiếp.

    Trạm Thứ 3 - Bò sữa long thành.

    Nói thật thì bản thân cũng mệt quá, dừng ngay trạm long thành, Vào đó ngồi mua cơm ăn, Tiểu Thiên ăn phân nữa, ăn không nổi nữa mặt thì ráng cười mà nhìn nhăn nhăn nhở nhở -.-'

    Mình ăn xong cũng ngồi nghĩ, trạm này dừng lâu nhất, 30p. Sẳn dẫn Tiểu Thiên đi lòng vòng cho biết, mua ít bánh sữa bò cho ăn thử. Tiểu Thiên hình như ko hạp với cái này, ăn có 1 chút nhè nhè phun ra. Hỏi thì bảo:

    "Nó kỳ kỳ" =D

    Cũng hết ý kiến, 2 đứa nắm tay tung tăng đi 1 lúc thì cũng lên đường tiếp tục.

    Trạm Thứ 4. - Đã gần tới Vũng Tàu.

    Trạm này chỉ dừng lại để Tiểu Thiên rữa mặt, và mình thì đi tè.


    ....

    Vũng Tàu City - Bãi Sau :fuck-yeah:

    Vừa thấy Biển, Tiểu Thiên như kiểu bị kích động ấy, đập đập vai mình chỉ trỏ ra bờ biển.

    Hai đứa tìm 1 nhà nghĩ (cấm nghĩ bậy, vì chuyện này đã đc lão gia báo trước, ko cho nằm ở ngoài biển mà thuê nhà nghĩ nào đó rồi vào).

    Hai đứa lựa đc cái nhà nghĩ, vụ nhà nghĩ đc lão gia bao thầu, trước khi đi ổng đã móc đưa ngầm cho 2 chai lão gia h mới thấy hơi bị sang.

    Lúc này độ khoảng 11h trưa rồi Cho Tiểu Thiên vào nhà nghĩ để tắm rữa thay đồ 1 tý, mình cũng tắm rữa thay đồ luôn. Xong xuôi, ngủ trưa...

    Tiểu Thiên nằm giường... mình nằm đất

    Nói chứ mệt quá, Tiểu Thiên lên giường 1 phát là ngủ luôn đến 3h. Mình thì có 1 cái bệnh, đó là ngủ ở nơi lạ thường có cảm giác bất an, dù là ngủ ở nhà người quen như bạn bè họ hàng gì đó. Thể nên giấc ngủ cứ chập chờn, mà trong phòng. "Cô nam quả nữ" thì các bác hiểu rồi, lại là người con gái mình yêu thương, có chút động tâm. Nhưng mà kìm chế đc...

    Mình nằm được lúc thì bật dậy, ngắm Tiểu Thiên ngủ. Lần đầu tiên thấy Tiểu Thiên ngủ.

    Dáng nằm cong cong, gương mặt thì tựa như rất là mệt. Mình kìm lòng ko đc, hôn Tiểu Thiên 1 cái. Tiểu Thiên cựa quậy trở mình, xong rồi mình cũng đi ra khỏi phòng để hút thuốc.

    Rồi trở vô, soạn đồ đạt xem nên cần cái gì. Làm linh tinh các thứ 1 lúc thì Tiểu Thiên thức dậy, cười hì hì rồi đi rữa mặt.

    Xong lúc này quyết định ra biển, mình bảo Tiểu Thiên thoa ít kem chống nắng vào. Nói chung chăm sóc cẩn thận rồi 2 đứa lấy xe đi ra biển.
     
  4. Hey ! Father Mocker

    Hey ! Father Mocker BAN QUẢN TRỊ VIỆT NAI TƠ

    Bài viết:
    877
    Đã được thích:
    157
    Điểm thành tích:
    43
    Chap 27:

    Nói tiếp, 2 đứa lấy xe chạy ra biển, lụi xụi thì cũng chiều 4h rồi. Mà biển vẫn còn người tung tăng chạy nhảy. Tiểu Thiên vận 1 cái đầm trắng, gió biển thổi qua phất phới...

    Vừa đặt chân xuống bãi cát, Tiểu Thiên đã ngồi thụp xuống nghịch cát, tay chân cứ vo cát thành 1 đống rồi đạp đổ. Cứ như con mèo nhỏ

    Mình cũng cùng Tiểu Thiên nghịch cát luôn, vo lấy 1 nắm cát, đặt vào tay Tiểu Thiên. Đang định chỉ xây lâu đài cát... (thật ra cũng đek biết xây nó như thế nào)...

    Mình đang lui cui vo thêm 1 nắm cát nữa, thì thấy Tiểu Thiên đứng lên, đi lùi ra sau.

    Xong, Tiểu Thiên cứ như là vận đông viên ném bóng =.='... ném cái đống cát đó cái bụp vô người mình, cũng may đưa tay đỡ đc ko vô mắt.

    Lúc đó tức muốn điên, tự dưng thấy Tiểu Thiên đứng cười. Thế rồi lại áp dụng cái chiêu giả chết.

    Mình bật ngửa ra sau, nằm giả bộ giựt giựt mất cái. Tiểu Thiên chạy lại, lây lây người. Mình vẫn giả bộ nằm bất động, 1 Tiểu Thiên lại bắt đầu khóc thút thít....

    Liên tục đấm vào ngực mình, rồi khóc lớn hơn nữa. Sau cùng thì có mấy người gần đó chú ý, mình cũng ko muốn um sùm, thế rồi bật dậy.

    Ôm lấy Tiểu Thiên...

    Tiểu Thiên hoảng hồn, đẩy mình ngã ngửa ra sau =.='... Xong lại ngồi khóc.

    Mình lại tiếp tục dỗ, mà lần này khóc dai dã man, ko dỗ đc, thế rồi đành ... vo lấy 1 nắm cát ném vào người Tiểu Thiên.

    nhìn Tiểu Thiên vs vẻ thách thức "chơi ko em?"

    Mình biết tính Tiểu Thiên, chỉ cần có thứ gì làm em ấy cảm thấy vui là lập tức tập trung vào đó.

    Y như rằng, Tiểu Thiên lại cười khì khì, rồi vốc cát, ném lại mình. Thế là hai đứa cứ chơi chọi qua chọi lại, bẩn hết cả người.

    (Cắt ngang 1 chút để tiện cho các bác dễ hiểu tiếp, đại khái là tuy là đi Biển, nhưng Tiểu Thiên ko dám tắm biển =.=, thế nên 2 đứa mới trên cát chơi, nhưng đi biển thì chắc chắc phải có dính nước, thế nên... )

    Hai đứa bẩn hết cả người rồi, mình liền nghĩ ra cách... Mình gọi Tiểu Thiên đứng lên, giả bộ bảo đứng thật nghiêm.

    Tiểu Thiên vừa đứng im xong, mình lại gần, bế 1 phát lên luôn

    Tiểu Thiên vùng vẫy, mình mặc kệ, thế rồi bế em ấy phóng ra biển.

    "Chủm"

    2 đứa xuống nước

    Vì sợ Tiểu Thiên bị nước vô mắt, thế nên mình ôm sát đầu Tiểu Thiên vào lòng. Tiểu Thiên mồm cứ la ko thành tiếng, ú ú ớ ớ, tay chân loạn xạ. Mình đặt Tiểu Thiên ở bãi nước nông, đứng tới ngực thôi.

    Lúc này vẫn 1 tay ôm chặc Tiểu Thiên, Tiểu Thiên chau mày, giận dỗi lắm. =.='

    Rồi nhớ đứng 1 lúc thì có 1 đợt sóng to nó đập vô bờ, Tiểu Thiên thì quay nhìn mình, ko thấy con sóng. Mình lúc này quay người, ôm chặc Tiểu Thiên vào lòng rồi "Bùm" con sóng đập vào...

    Tiểu Thiên mặt mũi tèm nhem... tóc tai rũ rưỡi, mình quay sang nhìn, đưa dấu "Ok" lên, Tiểu Thiên lắc đầu, lại đấm thùm thụp vào ngực mình. =.='

    Xong tới lúc chỉ Tiểu Thiên trò nhảy sóng.

    Mình xoay người Tiểu Thiên nhìn ra biển, tự đưa 2 ngón tay chỉ vào mắt mình, sau đó vỗ vỗ vào ngực (nhìn theo anh nhé)

    Mình đợi 1 đợt sóng khác, sau đó nhảy lên. Rồi nhìn sang Tiểu Thiên, Tiểu Thiên cuối cùng cũng hiểu. Thế rồi hai đứa chơi tới gần 6h. Trời tối mới lên bờ...
     
  5. Hey ! Father Mocker

    Hey ! Father Mocker BAN QUẢN TRỊ VIỆT NAI TƠ

    Bài viết:
    877
    Đã được thích:
    157
    Điểm thành tích:
    43
    Chap 28:

    Nhập viện, kết quả khám được biết là mình bị suy nhược cơ thể do thức khuya và hút thuốc, ăn uống thất thường... Ngày hôm đi biển về xong thì ăn uống cũng ko vô.

    2 hôm rồi ở Bệnh Viện, Tiểu Thiên và Mama có ghé qua thăm.

    Nói chung gia đình mình cũng chỉ có 4 người. Ba, Mẹ, mình và 1 thằng em thôi. Nên mấy hôm nay ở Bệnh Viện, cũng ko có ko ai chăm, toàn tự lực cánh sinh. Có buổi tối thì có mẹ tới thăm xem tình hình.

    Ngày hôm qua, Tiểu Thiên mới sáng sớm đã nhắn tin.

    "Anh hôm nay thế nào? em thật sự lo lắng quá"

    "Anh nhập viện hôm khuya qua"

    "Vì sao vậy?"

    "Ko sao, anh bị cảm nhẹ"

    "Cảm nhẹ không thể vào bệnh viện, bệnh anh rất nặng em biết thế"

    Vừa kịp nhận đc tin nhắn này, chưa kịp nhắn lại thì 1 tin nhắn khác của Tiểu Thiên tới

    "Anh cho em biết bệnh viện của anh ở đâu, em sẽ đi tới"

    Nói chung mình cũng... đưa địa chỉ cái bệnh viện luôn.

    Xong trưa là Tiểu Thiên cùng Mama tới thăm, mang ít đồ ăn trưa.

    Tiểu Thiên vừa thấy mình thì gương mặt đã xám lại, ngồi bên cạnh giường. Mama hỏi về bệnh tình thế nào, mình nói cũng tàm tạm. Xong nói bâng quơ ba bốn câu, Mama đi ra ngoài để mình với Tiểu Thiên nói chuyện.

    Tiểu Thiên ghi

    "Anh cần ăn thật nhiều để khỏe mạnh"

    "Uhm, thì anh vừa ăn đồ ăn của em mang tới đây này"

    Tiểu Thiên nhìn chằm chằm mình 1 lúc rồi lấy tay áp vào trán của mình. Tiểu Thiên lại ghi

    "Anh nóng quá"

    Mình cười bảo:

    "Người anh lúc nào chẳng ấm, ấm mới ôm em được"

    Tiểu Thiên đọc xong nhắn tráng, thở dài 1 cái rồi ghi:

    "Anh đùa giỡn lúc nào cũng vậy, đừng có giỡn nữa, em thật sự nghiêm túc đó"

    "Rồi rồi, anh ko giỡn, anh chỉ hơi nóng thôi, ko sao"

    "Em đã rất lo lắng cho anh"

    "Thật sao ?"

    "Tất nhiên"

    "Em lo chuyện gì ?"

    Tiểu Thiên nhăn trán 1 lúc, nhìn mông lun rồi lại ghi:

    "Em không biết, thật sự khó hiểu cực kỳ, em chỉ cảm giác rất suy nghĩ về anh"

    "=.=" Là nhớ, anh chỉ em bao nhiêu lần rồi"

    "Vâng, là rất nhớ anh"

    "Anh cũng nhớ em lắm"

    Tiểu Thiên hơi đỏ mặt, ghi tiếp:

    "Tại sao anh không có ai gia đình chăm sóc ?"

    "Ba mẹ anh bận công việc, nên ko chăm sóc được, nhưng ko sao đâu, anh còn sống dai lắm"

    "Anh yếu như con chuột"

    Mình cười rồi đưa tay vuốt tóc Tiểu Thiên, xong ghi:

    "Mấy hôm nay em có làm gì ko ?"

    "Không"

    2 đứa im lặng 1 chút, nhìn nhau, phòng bệnh viện nó có cái mùi thuốc tẩy trùng khó chịu lắm -.-'.. nói chung là muốn lãng mạn cũng ko lãng mạn được. Xong Tiểu Thiên tự dưng nắm lấy tay mình, xong đưa đầu vào cổ mình ...

    Cuối cùng Tiểu Thiên ghi:

    "Anh hôi thối và dơ bẩn quá kinh khủng ?"

    x_X... mình bối rối ghi lại

    "Là sao ?"

    Tiểu Thiên nắm lấy bàn tay mình lên, dí vào mặt (đại khái là mấy nay trời lạnh, mình bị cảm, cũng chẳng tắm, móng hơi dài, đất bám vào =.=")... Tiểu Thiên ghi:

    "Dơ bẩn, áo anh hôi thối nữa"

    Lúc này nghĩ trong đầu "Em đang tới thăm anh hay là tới để kiểm tra vệ sinh của anh đây" =.="

    Mình giải thích:

    "Dạo này anh bệnh, nên ko tắm được"

    Tiểu Thiên nhăn trán, xong chạy ra ngoài. Một lúc sau thì chạy vào, cầm trên tay là cái chìa khóa xe có gắn cái đồ cắt móng tay....

    Không nói gì, Tiểu Thiên ngồi cắt móng tay cho mình... Cắt xong rồi cười khì khì ghi:

    "Anh sạch sẽ rồi"

    Mình lúc này nói thật xúc động muốn khóc, gật đầu cảm ơn em ấy. Tiểu Thiên ghi tiếp:

    "Anh dơ bẩn cũng sẽ rất dễ nhiễm bệnh, vi khuẩn anh ăn vào cơ thể sẽ làm anh nhiễm bệnh"

    Mình cười, rồi gật đầu.

    Xong hai đứa nói chuyện linh tinh tiếp, nói chung cũng là mấy nay ở nhà Tiểu Thiên làm gì, có gì vui ko.

    Xong rồi Mama bước vào cũng nói chuyện, dặn dò giữ gìn sức khỏe này nọ xong rồi 2 người đi về....
     

Chia sẻ trang này