Hot Full [Huyền Thoại] Người Con Gái Khiếm Thính Của Em

Thảo luận trong 'Truyện Việt' bắt đầu bởi Hey ! Father Mocker, 17/10/15.

  1. Hey ! Father Mocker

    Hey ! Father Mocker BAN QUẢN TRỊ VIỆT NAI TƠ

    Bài viết:
    877
    Đã được thích:
    157
    Điểm thành tích:
    43
    Chap 16:

    Crow: Ngoài dạy em đọc sách, nấu ăn, thì mẹ còn dạy em cái gì nữa ko ?
    Tiểu Thiên: Có
    Tiểu Thiên: Mẹ dạy em đàn piano
    Tiểu Thiên: Mẹ nói âm thanh tiếng đàn piano rất hay
    Tiểu Thiên: Nhưng em khiếm thính khó khăn không biết lắng nghe tiếng đàn
    Crow: :|... thật à?
    Crow: ý anh là... mẹ em dạy em đàn ?
    Tiểu Thiên: Đúng rồi
    Crow: làm sao có thể ?
    Tiểu Thiên: Mẹ dạy em nhấn những phím đàn
    Tiểu Thiên: Sau đó mẹ múa theo từng phím đàn
    Tiểu Thiên: Mỗi bài nhạc em đàn piano là mỗi bài múa mẹ khác nhau
    Crow: ... :|... mẹ em... là thiên tài

    [update thêm, vừa bị lag =.=]

    Tiểu Thiên: Sau đó
    Tiểu Thiên: Mẹ nói từng âm thanh tiếng đàn piano giống từng cử động bàn tay cơ thể em
    Tiểu Thiên: Mỗi phím đàn giống từng 1 cử chỉ múa
    Tiểu Thiên: Mẹ dạy em cả múa giống mẹ
    Tiểu Thiên: Nhưng rất khó khăn phức tạp


    Tiểu Thiên và người xa lạ.

    Hôm nay sáng, có dẫn Tiểu Thiên đi ăn sáng (hôm nay rãnh). Sang thấy Lão Gia đang ngồi đọc báo, ổng kêu:

    "Nhớ về ăn trưa"

    Chỉ vậy thôi vẫn xì tai lạnh như cục nước đá, nhưng h cảm thấy nể phục Lão Gia với Mama dễ sợ.

    Dẫn em ấy đi ăn sáng. Nhưng khổ cái, sáng sớm ra thấy Tiểu Thiên ho khục khặc. Ghi giấy hỏi:

    "Em bị sao vậy ?"

    "Em bị đau rát cổ, khó chịu"

    Trong đầu đang tính dẫn đi ăn bánh mì ốp la, nhưng đổi địa điểm, đi ăn phở.

    Vô ngồi ăn uống xong, thì có 1 ông già bán vé số tới. Đứng mời mình, mình ko mua, Tiểu Thiên thì đang ăn, thấy thế, lấy trong cái túi sách ra tờ 50k

    Mình chưa hiểu gì, thì em ấy đã đưa cho ông già Vừa định đưa thì mình cản lại, ghi:

    "Em cho gì nhiều quá vậy ?"

    Em ấy ghi lại, nét chữ cứng chắc:

    "Người khó khăn, em giúp đỡ"

    Ghi xong thì quay đưa cho ông già với nụ cười chân thành. Em ấy thánh thiện như thế, cũng ko cản làm gì. Phản ứng của ông già thì cảm ơn, nắm lấy tay Tiểu Thiên, mình lúc đấy ko biết phải làm thế nào. Ông già nắm tay nói với Tiểu Thiên:

    "Cô xinh đẹp mà tốt bụng quá, tôi cám ơn nhiều"

    Tiểu Thiên chắc chắn ko thể nghe đc những lời ông già nói, mình lúc này chỉ cười 1 cái rồi thôi. Ông già chưa đi mà quay sang mình bảo:

    "Bạn gái cậu tốt bụng quá, tôi cám ơn hai người nhiều"

    Mình lúc này động lòng bảo:

    "Bác sáng giờ ăn gì chưa ?"

    Ông già nói:

    "Tôi đợi trưa rồi ăn luôn"

    Mình bảo:

    "Ông tìm chổ ngồi rồi ăn 1 tô phở đi, con trả"

    Ông già như kiểu rưng rưng nước mắt =.='

    "Cám ơn cậu nhiều"

    Rồi xong, lúc này Tiểu Thiên quay sang mình ghi:

    "Ông nói gì cùng anh vậy?"

    Vẻ mặt tò mò lắm, mình ghi lại:

    "Ông nói em là người tốt bụng, vừa xinh đẹp lại tốt bụng. Anh nói ông là ngồi ăn 1 tô phở đi, anh trả tiền"

    Tiểu Thiên cười ngây thơ rồi tập trung ăn tiếp.
    Ăn xong tính tiền 3 tô, rồi mình chở đi Tiểu Thiên ra Phú Mỹ Hưng ngồi chơi. Hôm nay trời cũng ko nắng lắm, nên hai đứa đi dạo.

    Mà khổ, cái Phú Mỹ hưng nó rộng bành ky, hai đứa đi dạo 1 lúc, ko nói gì nhiều, thì Tiểu Thiên than mõi chân.
    Lúc này nghĩ trong đầu là làm giống như phim, mình cõng em ấy. Thế là lấy giấy bút ra ghi:

    "Để anh cõng em"

    Tiểu Thiên đỏ mặt ngay =D lúi cúi ghi:

    "Em sợ"

    Mình cười rồi ghi:

    "Không sao, anh cõng em đến khi nào em hết mõi chân thì anh đặt em xuống"

    Tiểu Thiên cắn môi 1 cái, đáng yêu cực kỳ, rồi gật đầu xong cười

    Em ấy để mình cõng 1 đoạn, xong rồi tự dưng vò vò đầu mình Mình cười. Hai đứa đi ra đến bãi giữ xe thì mồ hôi mồ kê đã đổ như mưa rào
    Vừa đặt Tiểu Thiên xuống đất thì em ấy ghi ra giấy:

    "Em nặng nề làm anh mệt đúng không ?"

    Mình gãi đầu rồi ghi:

    "Không có, em nhẹ cực kỳ, chỉ tại trời nắng quá"

    lúc đó trời trong, ko có nắng gì nhiều. Tiểu Thiên ghi ra giấy:

    "Anh đứng yên ở đây"

    Ghi ra thì đặt cuốn sổ vào tay mình rồi chạy đi... chả biết làm cái gì...

    Đi một lúc thì em ấy quay lại, cầm trên tay chai nước suối nói thật lúc này vừa vui vừa bực mình

    "Em đi mua nước thì để anh cùng đi, nhỡ lạc rồi sao?"

    Tiểu Thiên cười ghi:

    "Không sao, anh cõng em đi trên đường, em phát hiện có nơi bán nước, em nhớ rất rõ"

    Mình ghi:

    "Khổ ghê, anh cám ơn nhiều"

    Tiểu Thiên nhe răng cười, cái răng khểnh càng có duyên

    Thế rồi cũng 10h mấy, nắng bắt đầu gắt, mình chở em ấy về nhà... Kết thúc 1 buổi sáng.
     
  2. Hey ! Father Mocker

    Hey ! Father Mocker BAN QUẢN TRỊ VIỆT NAI TƠ

    Bài viết:
    877
    Đã được thích:
    157
    Điểm thành tích:
    43
    Chap 17:

    có tin vui cho các bác đây...

    Lão Gia Gia vừa gọi đt cho mình

    "Nhóc, mày tối nay có rãnh không con ?"

    "Chi vậy ạ ?"

    "Mày sang dẫn Tiểu Thiên đi đâu chơi, 11h chở em nó về. Cô Chú hôm nay có việc gấp phải đi"



    "Tất nhiên con rãnh"

    "Uh, vậy mày 15' nữa sang nhà cô chú, rồi chở em nó đi đâu thì đi, chú đưa tiền"

    Chưa kịp gì ổng cúp máy rồi... vừa nói chuyện xong.

    Em đang ngồi ở quán cafe, tý dẫn em ấy sang đây ngồi cho hết đêm. Đang nghĩ trong đầu tý nữa có thể các bác sẽ đc giao lưu với em ấy đấy
    dì em ấy chở em ấy ... 2 người đang gọi nước
    Tới nơi thầy thấy Mama với Lão gia ăn bận chỉnh chu chuẩn bị đi rồi, bổng thấy... "bà dì" em ấy ...
    nói chung dài dòng lắm, để ngồi tiếp chuyện vs 2 người rồi review sau

    [Nguyên nhân và sự việc diễn biến]
    Người phụ nữ ấy nói với tôi rằng "ông ấy" là người tốt, bà và ông ta yêu nhau khi bà 20 tuổi và đã có một đứa con 1 tuổi. Bà trước đây là cô gái nghèo khó ở vùng Nam bộ sông nước. Cái xứ nghèo đã làm bà thiếu suy nghĩ mà có thai ở tuổi 19. Ông cũng là một người nghèo, ông yêu bà và chấp nhận rằng bà đã có 1 đứa con trai.

    Hai người không lâu sau chuyển lên đất Sài Gòn này sinh sống, ông coi đứa con riêng của bà như đứa con máu mủ của mình. Ban đầu gia đình khó khăn, ông còn không nghĩ đến việc sẽ cùng bà có thêm một người con khác. Và bà càng lúc càng yêu ông hơn, đến năm bà 24 tuổi, ông cùng bà có 1 đứa con gái.

    Ông đi làm, làm những điều mà người ta gọi là "bàn tay đen". Bà không thể cản, cũng không nỡ cản. Rồi đến năm bà 33 tuổi, đứa con trai, năm ấy 14 tuổi, của bà vì dính dáng tới "công việc" của ông mà chết.

    Năm đó, đứa con gái của bà vừa tròn 9 tuổi. Ông vì cái chết của con trai, rút lui khỏi công việc làm ăn. Cũng lúc đó, chính lúc trên lưng ông xuất hiện hình săm Phật Bà. Ông bắt đầu ăn chay.

    Bà nói tôi rằng, ông ấy mất niềm tin rất nhiều, cuộc sống khó khăn đã khiến ông ấy trở thành một người chai sạn. Ông thương con mình và không muốn con mình rơi vào tay bất kỳ một ai ko tốt. Nhưng thật sự, ông ấy không hề quá đáng trong việc này. Bà nói tôi rằng, ông ta chỉ muốn biết thái độ của tôi khi rơi vào hoàn cảnh như vậy.

    Trời ngoài đang rất lạnh, tôi và bà ngay từ đầu đã không nói chuyện trong nhà, mà cả hai cùng đi bộ bên ngoài. Bà lúc này sụt sùi rơi lệ. Tôi dẫn bà về nhà, và thấy ông đã đứng đợi ngay trước cửa nhà.

    Ông không nói gì, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt của người cha. Tôi cũng không nói gì, nhưng tôi ghi ra giấy những lời thật sự của mình. Tôi khum người cuối chào (hành động mà tôi cho rằng thể hiện sự kính trọng thứ nhì, sau hành động quỳ).

    Ông hít một hơi thật sâu rồi gật đầu với tôi. Tôi đi về... trong lòng đầy những suy nghĩ về gia đình này
     
  3. Hey ! Father Mocker

    Hey ! Father Mocker BAN QUẢN TRỊ VIỆT NAI TƠ

    Bài viết:
    877
    Đã được thích:
    157
    Điểm thành tích:
    43
    Chap 18[​IMG]iễn biến tối hôm đó

    Đêm qua, nghe theo lời của tất thẩy vozer có mặt tại thời điểm lúc đó.

    Phóng như bay sang nhà của Tiểu Thiên, nhà còn sáng đèn và thấy Mama ngồi ngay phòng khách đọc sách.

    Bà như kiểu lần đầu gặp mình, dường như biết mình đến mà đợi cửa.

    Vừa tắt máy thì bà đã đi ra ngoài, mở cửa. Mama nói:

    "Con ra ngoài đi nói chuyện với cô, để xe đây đi, ko sao đâu"

    Thế rồi, sau cuộc nói chuyện với Mama, mình hiểu hơn về gia đình của Tiểu Thiên và Lão Gia. Vì sao ổng hành động như vậy và nhiều thứ khác.

    Mình và Mama nói chuyện đến 2h sáng, xong đi về thì đã gặp Lão Gia đứng đợi ngay trước cửa. Ông thâm trầm im lặng không nói gì, chỉ nhìn mình, đôi mắt đó ko phải là... cái nhìn xua đuổi, mà chờ đợi cái gì đó từ mình.

    Mình ko nói, lấy giấy bút ra ghi cho ông. Nội dung nguyên văn lá thư ko dài, chỉ như thế này:

    "Lời đầu tiên con xin lỗi chú, con biết chú thương Tiểu Thiên mà mới hành động như vậy. Con không dám nói bất kỳ điều gì trong tương lai, như lời chú đã dạy con, con chỉ có thể làm hết sức mình ngay thời điểm hiện tại này để biết rằng Tiểu Thiên vẫn ổn, vẫn vui cười. Con biết chú thấy hiểu cuộc đời, con biết rằng chú biết con không phải là một thằng đàn hoàn như cái vẻ bề ngoài này. Nhưng con lấy tính mạng mình để đảm bảo với chú rằng con sẽ làm tất cả mọi thứ tuyệt đối không để Tiểu Thiên phải buồn.

    Nhưng cuộc đời không thể nói trước, sẽ có lúc con Vô Tình mà tổn thương Tiểu Thiên, xin chú hãy hiểu, nếu có lúc đó thật sự chỉ là điều vô tình, điều đó con không hề muốn xảy ra.
    Và con xin nói với chú rằng
    Con Yêu Tiểu Thiên, bằng tất cả sự chân thành con có. Và con tôn trọng em ấy, bằng tất cả sự kính phục của con.
    Con chỉ hy vọng chú hãy tin tưởng con, nếu có bất kỳ vấn đề gì xảy ra với Tiểu Thiên, con xin chịu trách nhiệm.
    Con hy vọng chú sẽ sau khi đọc xong lá thư này, nếu chú cho phép con tiếp tục được làm bạn cùng Tiểu Thiên, xin chú hãy cho con một dấu hiệu.
    Con chân thành cám ơn chú"

    Viết lá thư xong, mình im lặng rồi cuối người trước Lão Gia, sau đó đi về.
     
  4. em la con gio

    em la con gio

    Bài viết:
    71
    Đã được thích:
    23
    Điểm thành tích:
    8
    ri viu này có lâu bên voz rồi mà
     
  5. Hey ! Father Mocker

    Hey ! Father Mocker BAN QUẢN TRỊ VIỆT NAI TƠ

    Bài viết:
    877
    Đã được thích:
    157
    Điểm thành tích:
    43
    Chap 19:

    Nghe theo lời của bà chị bị Dê

    Mua trái cây ở siêu thị, trái cây cũng tươi tốt. Xong đem về chợ gói giấy Đỏ...

    Xong xuôi, 7h30 là đã có mặt ở nhà Tiểu Thiên.
    Xe dựng đầy, toàn tay ga... mỗi mình mình là con xe số

    Cửa mở, vô nhà tự nhiên. Mà khốn lắm đứng ngay phòng khách, toàn mấy anh cao 1m7 m8... toàn thân xăm trổ, ăn vận như ca sĩ

    Vô nhà thì thấy Mama trong bếp đi ra, lập tức đưa túi trái cây nói:

    "Con biếu cô chú chút ít trái cây"

    Mama vỗ vai cười:

    "Thằng ku bữa nay biết nịnh nữa ta"

    Mama nói thêm 1 câu làm xúc cmn động luôn

    "Con lên phòng của Tiểu Thiên đi, ở đây đang lu bu, lên ngồi chơi, phòng ngay cầu thang, đang mở cửa đó"

    Thế rồi te te lên phòng

    Tiểu Thiên đang bận 1 bộ đầm trắng tinh khôi luôn, đầm dự tiếc ấy nhé nằm trên giường

    Cái phòng đơn giản lắm, 1 giường, 1 TV, 1 máy tính bàn, 5 cái kệ sách đầy sách

    Vừa thấy mình, em ấy đã nhảy xuống giường, chạy lại kéo tay lôi vào... (Thề lúc này bổng nhớ lại mấy cái truyện ecchi hentai =D )

    Tiểu Thiên vội lấy giấy bút ra ghi

    "Đợi Anh lâu lắm đó"

    "Đợi Anh ? Làm gì ?"

    "Hehe, ba nói rằng sẽ có anh dự tiệc, em rất vui mừng"

    Mình cười rồi ghi:

    "Anh cũng rất vui"

    Em ấy đứng lên, xòe váy quay vòng vòng rồi ghi tiếp:

    "Em rất xinh đẹp đúng không?"


    Mình cười lớn, rồi đưa ngón cái ra "Mumber 1" xong ghi:

    "Em như thiên thần nhỏ có cánh vui vẻ vậy"

    Em ấy cũng cười, xong ghi tiếp:

    "Em hạnh phúc"

    Ghi xong thấy ẻm đỏ mặt, bình thường Tiểu Thiên ko có đỏ mặt như kiểu này -.-'...

    Mình tiếp:

    "Anh cũng thế"

    Xong rồi hỏi chuyện khác, đại khái nói về cái đống sách khổng lồ của Tiểu Thiên. ... Toàn sách lịch sử ... em ấy đọc hết tất cả đống sách đó.

    Xong khoảng 1 chút sau thì Mama đi lên, kêu 2 đứa đi xuống ra Nhà Hàng ăn tiệc

    Và hạnh phúc lắm các bác à
    Tiểu Thiên nhảy lên xe bà Dì (quên nói ở trên là có cả sự hiện diện của bà này), nhưng Lão gia cản lại, làm vài động tác với Tiểu Thiên, rồi chỉ sang mình

    Thế là được chở Tiểu thiên ra nhà hàng

    Cuộc ăn nhậu ban đầu ko có gì đặc biệt, vào tiệc thì như lần đầu. Lão Đại chủ xị, giới thiệu mình đến tất cả mọi người

    Bàn tiệc... gần 15 20 người chứ ko ít...

    Vấn đề là... rất tình hình. Mình được ngồi cạnh Tiểu Thiên, và khi Lão Gia đứng giới thiệu mình với mọi người xong, phán 1 câu:

    "Đây là bạn trai của con gái Bố"

    Xong rồi nhập tiệc, mình đã nói trước với Lão Gia là mình ko uống bia được. Nhưng lão gia nói:

    "Bữa tiệc hôm nay là của mày, ít nhất là phải 1 ly để cụng với mọi người"

    Đúng y như lời, tất thẩy mọi ánh mắt và câu hỏi trong bàn tiệc đều hướng về mình. Ăn được cỡ nữa tiếng, lần lượt từng người đứng lên và đi qua chổ mình để cụng ly. Hầu như ai cũng đều nói chung 1 ý kiến:

    "Chú mà làm Tiểu Thiên khóc là chết với anh"

    Nói chung quay lại Tiểu Thiên, Tiểu Thiên ngây thơ ko biết gì
    Chăm chú ăn, ăn xong rồi đứng lên ra ngoài hóng gió. Mình nhân cơ hội đi ra ngoài, mang theo giấy bút (đi là chắc chắn mang theo, ko quên đc đâu).

    Ra đứng nói chuyện:

    "Em có biết bữa tiệc hôm nay là gì ko ?"

    "Không ạ"

    "Ừ"

    bây giờ đã hiểu, ông già đó gài em nữa rồi
    Lúc đó bất giác... em NÓI

    "Tiểu Thiên, anh yêu em"

    ....

    Tiểu Thiên vẫn nhìn xa xăm ra ngoài đường, rất khó hiểu. Xong rồi em ấy quay sang mình ghi:

    "Anh hứa chắc chắn không bỏ rơi em không ?"

    ... Mình lúc này cực kỳ.. cực kỳ bấn loạn, biết rằng lúc này là bút xa gà chết, nhưng vì cảm tính nên ghi luôn

    "Anh hứa"

    "Em rất cô đơn từ khi quen biết anh thì em hạnh phúc nhiều"

    Mình ko trả lời, Tiểu Thiên đỏ mặt ghi tiếp:

    "Em suy nghĩ rất nhiều về anh nói em..."

    Ghi chưa xong thì Tiểu Thiên ngồi thụp xuống, dựa vào lang can khóc nức nở

    Em dell hiểu chuyện gì, lập tức cả bàn đứng phắc dậy
    Em dell quan tâm luôn, quay sang ôm Tiểu Thiên vào lòng. Lúc này nâng mặt em ấy lên, lau nước mắt.

    Xong rồi em quyết định tỏ tình...

    mình nắm lấy bàn tay Tiểu Thiên (ban đầu chống cự giựt ra) nhưng mình mạnh tay, nắm lấy đặt lên ngực trái (trái tim)... xong mình làm ký hiệu trái tim bằng hai tay... Cuối cùng đặt ngón tay lên mũi em ấy.



    Lúc này Tiểu Thiên đứng dậy... vẫn khóc, chạy vào toilet, Mama đi theo phía sau.
    Nhìn lại cái bàn tiệc, ông nào cũng đứng như trời trồng. Có mỗi Lão Gia là mỉm cười, gật đầu.

    Xong xuôi chuyện đó, ngồi vào lại bàn.

    Lão Gia lấy cuốn sổ của mình đang cầm... (chưa bỏ vô balo)... ổng đọc hết 1 lượt từ đầu đến cuối.
    Đang đọc thì Mama đi ra nói với mọi người:

    "Má dẫn Tiểu Thiên về trước, mọi người ăn uống vui vẻ"

    Xong Mama quay sang mình nói:

    "Đại Thiên, tý con về, ghé sang nhà cô chú 1 chút"

    Lão Gia im ru từ đầu đến cuối, ổng đọc xong, gấp cuốn sổ lại rồi vỗ đầu mình 1 cái.

    Mọi người ăn uống típ 1 lúc xong về. Mình cũng Lão Gia về nhà Tiểu Thiên về nhà, thấy Mama và Tiểu Thiên đã ngồi ở đó...

    Đoạn sau để mai kể, bây giờ đầu nó ong ong rồi. em uống 1 ly thôi là mệt lắm rồi.
     

Chia sẻ trang này