1. Chào mừng Khách đến với VietWriter.Com, chúc bạn có những phút giây online vui vẻ.

Hot Full [Huyền Thoại] Người Con Gái Khiếm Thính Của Em

Thảo luận trong 'Truyện Việt' bắt đầu bởi Hey ! Father Mocker, 17/10/15.

  1. Hey ! Father Mocker

    Hey ! Father Mocker BAN QUẢN TRỊ VIỆT NAI TƠ

    Bài viết:
    877
    Đã được thích:
    157
    Điểm thành tích:
    43
    Chap 11:Bí mật bất ngờ

    Crow : em ăn uống xong rồi à ?
    ****: Em đã ăn, hehe
    ****: ba nói anh đẹp trai, hiền lành
    ****: Em ngày hôm nay nói anh người tốt, ba đồng ý vui vẻ ^^
    Crow : Thật à =D
    Crow : Anh là người xấu đó >
    ****: Không
    ****: anh tốt bụng hiền lành, anh là Đại Thiên mà
    Crow : ừ nhỉ, anh là Đại Thiên mà )
    ****: Em là Tiểu Thiên, Đại Thiên Tiểu Thiên
    Crow : ) rồi rồi
    ****: Em muốn cần anh biết điều này nhé
    Crow : Điều gì em ? '.'
    ****: Em sẽ cho anh một bí mật bất ngờ
    ****: ^^
    ****: Em sẽ tặng anh quà bất ngờ em làm
    ****: Thật sự mẹ sẽ giúp em thực hiện món quà bí mật bất ngờ đó >"<
    ****: Em một mình không thể biết cách thực hiện
    Crow: Món quà gì thế em '.'
    ****: Em không thể nói rõ ràng được đâu.
    ****: Bí mật là không được cho biết
    ****: ^^
    Crow: :-? làm anh tò mò quá... em định làm gì? nói thử anh nghe xem
    ****: Em sẽ nấu anh một món đồ ăn
    Crow : :-O thật á, em làm đồ ăn cho anh á ?
    ****: Đúng rồi, em sẽ cần giúp đỡ
    ****: Em cần mẹ sự giúp đỡ
    ****: Ý em là em không thể biết cách thực hiện và cần sự giúp đỡ
    ****: Điều đó vẫn được tính là em tự làm cho anh một món quà bí mật bất ngờ đúng ko ? >"<
    Crow : =D uh uh, vẫn tính, đó là món quà bí mật bất ngờ của em làm cho anh mà, tính chứ
    Crow : Vậy em tính làm gì ?
    ****: Sữa sen đó
    Crow : '.' là cái gì em ?
    ****: Là
    ****: sữa và sen
    ****: Em thật sự ghét điều này khi em không thể làm anh hiểu >"<
    Crow: Rồi, ko sao ko sao ...
    ****: Đó là bí mật bất ngờ đó nhé
     
  2. Hey ! Father Mocker

    Hey ! Father Mocker BAN QUẢN TRỊ VIỆT NAI TƠ

    Bài viết:
    877
    Đã được thích:
    157
    Điểm thành tích:
    43
    Chap 12:

    [Tiểu Thiên Và Ngày tận thế]

    Crow: Ví dụ ngày mai tận thế em sẽ làm gì ngày hôm nay
    Tiểu Thiên: Em sẽ bắt buộc anh phải ăn cùng em vì anh hứa như vậy
    Tiểu Thiên: Và
    Tiểu Thiên: Em sẽ cho anh món quà bí mật nữa
    Crow: Em ko nghĩ gì về gia đình à ?
    Tiểu Thiên: Có
    Tiểu Thiên: Em sẽ bắt anh cùng em gia đình bên cạnh nhau
    Crow: sao lại bắt anh ?
    Tiểu Thiên: Anh người tốt, bạn tốt của em
    Tiểu Thiên: Anh là thiên thần to lớn, anh sẽ không sợ hãi tận thế
    Tiểu Thiên: Ba em mạnh mẽ, tất nhiên không sợ hãi tận thế
    Tiểu Thiên: Còn mẹ thì...
    Tiểu Thiên: Mẹ cũng rất giống ba mạnh mẽ, mẹ không sợ
    Crow: Thế còn em ?
    Tiểu Thiên: Có Anh thiên thần to lớn vui vẻ, cùng ba mẹ rất rất rất mạnh mẽ, em sẽ không sợ

    [Tiểu Thiên Và Cái Bánh Bao]

    Crow: Em thích ăn gì nhất ?
    Tiểu Thiên: Bánh bao
    Crow: Anh cũng thích ăn bánh bao lắm đó :X
    Tiểu Thiên: Em không biết em bị như thế nào nữa
    Crow: Vụ gì thế ?? là sao em :|
    Tiểu Thiên: Em cũng ghét bánh bao vì nó hôi thối khó chịu
    Tiểu Thiên: Nhưng em thích bánh bao nóng trứng muối mặn mặn
    Crow: À... em có biết làm bánh bao như thế nào không?
    Tiểu Thiên: Em biết
    Crow: Nói thử anh nghe xem
    Tiểu Thiên: Mẹ làm bánh bao ngày xưa em ăn ngon lắm
    Tiểu Thiên: Có những ngày mẹ nấu bánh bao em giúp đỡ làm cùng
    Tiểu Thiên: Mẹ cho em
    Tiểu Thiên: cầm đũa quậy quậy
    Tiểu Thiên: Điều đó gọi là gì em không nhớ được >"<
    Crow: gọi là nhào bột
    Tiểu Thiên: Đúng rồi, mẹ chỉ gọi em cầm đũa quậy quậy cái bột trắng nhão
    Crow: Cái đó gọi là Bột Nổi, người ta hay gọi là Bột khai
    Tiểu Thiên: Thật phức tạp
    Tiểu Thiên: Bột nổi thì em có thể hiểu, còn Bột khai là như thế nào ạ ?
    Crow:... Ohm... mùi khai -.-'... nói chung anh ko biết giải thích cho em như thế nào, nhưng cái mùi trong cái bánh bao ấy, người ta gọi là mùi Khai
    Tiểu Thiên: Ok hehe
    Tiểu Thiên: Bột khai
    Tiểu Thiên: Em chưa biết về cái này
    Crow: hehe, giờ thì biết rồi đó
    Tiểu Thiên: Em quậy
    Tiểu Thiên: ko
    Tiểu Thiên: Em nhào bột rất mõi tay, các ngón tay đau nhức. Em đưa mẹ bàn tay, mẹ xoa bóp rất hạnh phúc
    Tiểu Thiên: >"< Nhưng em chỉ có thể nhào bột trong một thời gian thôi, vì tay đau nhức không thể thực hiện tiếp tục công việc. Ba thường xuyên giúp đỡ em trong công việc nhào bột.
    Crow: Ồh...
    Tiểu Thiên: Em ăn bánh bao mạnh khỏe, thật mạnh khỏe để có sức khỏe nhào bột tiếp tục ^^
    Tiểu Thiên: Nhưng sau cùng lúc đó Thịt và trứng muối không còn nữa, mẹ làm em bánh bao ko có thịt và trứng muối. Mẹ bảo đó là bánh bao
    Tiểu Thiên: Em lại quên mất bánh bao gọi đó là gì rồi >"<
    Crow: Người ta gọi là Bánh Bao ko Nhân
    Tiểu Thiên: Đúng rồi
    Tiểu Thiên: Bánh bao gọi là bánh bao không nhân
    Tiểu Thiên: hehe
    Tiểu Thiên: Bánh bao không nhân, ăn chán kinh khủng
    Tiểu Thiên: Em thích bánh bao thịt và trứng muối hơn rất nhiều
    Crow:... =D
    Crow: Bánh bao có thịt và trứng muối, người ta gọi là bánh bao có nhân
    Tiểu Thiên: Ra thế
    Tiểu Thiên: Ba và mẹ không chỉ dạy em điều này, chỉ gọi em là bánh bao thịt và
    Tiểu Thiên: Bánh bao không nhân
    Tiểu Thiên: Anh thông minh, rất nhiều kiến thức em không hề biết
    Crow: haha, anh lớn hơn em, tất nhiên biết nhiều hơn em, sau này em lớn, em cũng sẽ rất thông minh và biết rất nhiều như anh vậy đó
     
  3. Hey ! Father Mocker

    Hey ! Father Mocker BAN QUẢN TRỊ VIỆT NAI TƠ

    Bài viết:
    877
    Đã được thích:
    157
    Điểm thành tích:
    43
    Chap 13:

    Cảm hứng miêu tả về em
    Tiểu Thiên có ngoại hình nhỏ nhắn, cao khoảng 1 mét 60. Tóc dài tới giữa lưng.
    Mắt tuy không to, nhưng rất có thần sắc sinh động, mũi thẳng và cao.
    Môi giống như cánh đào, nhỏ nhắn và luôn cười.
    Lúc cười để lộ hàm răng trên, răng có 1 cái khểnh bên trái, lúc cười thì lỗ mũi phập phồng, nhìn rất đáng yêu.

    Tiểu Thiên có làn da trắng, nhưng khỏe mạnh, ko phải dạng trắng như trứng gà bóc, trắng sáng.

    Hai bàn tay là đúng của tiểu thư con gái nhà lành, bàn tay trắng mút, thon dài, những khớp ngón tay không to, và rất đẹp.

    Tướng đi đứng, đi thì bình thường, nhưng lúc chạy thì "bạch bạch"... mình ko biết diễn tả như thế nào, nhưng cũng như 1 con chim nhỏ nhảy nhảy ấy.

    Em ấy luôn có cái style áo thun, quần jean, mang giày bata. Cũng thường mang theo 1 cái túi xách bằng da, rất cũ, đường chỉ may nhìn vào là biết đã được may đi may lại rồi.

    Đại khái thế thôi, còn những thứ khác (các bác hiểu em chứ) em ko miêu tả

    Bữa cơm ăn chung đầu tiên
    Trưa đi học về, khoảng 10h30, thấy số đt Tiểu Thiên nhắn tin sang ( chắc đc bố già trả lại đt rồi)

    Tiểu Thiên: Buổi trưa, anh hãy sang em ở nhà nhé

    Mình đọc tin nhắn xong, ko nhắn tin lại. Chuẩn bị đồ đạt 1 tý, chuẩn bị đi thì nhắn:

    "OK, h anh sang"

    "Ok ^^"

    Đi sang, ăn mặt tươm tất lịch sự. Đến nơi, đờ mờ cái hẻm cũng lớn, mà xe nó dựng tùm lum, tìm đại chổ nào đậu xe khóa cổ. Tới nơi thì thấy Mama đang xem phim chưởng =D

    Gọi cửa, Mama ra mở cửa, cười nói:

    "Tới rồi hả con, vô đi"

    Mình dạ 1 cái, rồi vô nhà, để balo 1 góc, ngồi lên sofa, Mama đang coi "Tiếu Ngạo Giang Hồ", cái đoạn mà Nhậm Doanh Doanh ngồi trong rèm đánh đàn dạy cho Lệnh Hồ Xung ấy.

    Mama tự dưng nổi hứng đọc bài thơ

    Lúc này quên mất bài thơ là gì rồi, chỉ nhớ là.

    "Ngõ trúc xanh xanh dưới nắng vàng"

    rồi gì gì đó, bài thơ đọc lên miêu tả lại cảnh Lệnh Hồ xung gặp Thánh Cô Mình đứng hình, ko biết làm gì, cái gia đình này phải nói là cái gia đình quái nhất đó giờ mình gặp, đến bà Mama cũng ko bình thường, cảm giác thế. Mama đọc xong quay qua hỏi:

    "Con biết chơi đàn hay nhạc cụ gì không ?"

    Mình lắc đầu bảo:

    "Dạ, ko"

    "Tiếc nhỉ"
    Mama thở dài. Lúc này bên trong nhà vọng ra tiếng của Lão Gia Gia:

    "Bà đi kêu Tiểu Thiên xuống đi"

    Mama cười rồi, đi lên lầu:

    Còn 1 mình mình ngồi ở phòng khách. Nói thật, nhòm ngó xung quanh, thấy cái nhà toàn là đồ "tôn giáo"... Tượng Quan Công, tượng Phật, tranh hình tùm lum. Nhưng nhìn vào thì gọn gàng sạch sẽ cực kỳ

    Lúc sau, nghe tiếng bước chân đi xuống, Mama với Tiểu Thiên bước xuống.
    Tiểu Thiên bận cái áo xanh lá dài tay, với cái quần jeans ngắn. Tóc vẫn xõa dài.

    Hai người bước xuống thì đồng thời lúc đó Lão Gia Gia cũng đi ra, ổng lại... quần đùi ở Trần...

    Bây giờ thì mình xác nhận với các bác, Lão Gia Gia... chắc chắn là dân giang hồ lão thành, ko phải đùa đc, hôm nay được thấy trước ngực của lão gia. Xăm ngực trái là đầu Đại Bàng, ngực phải là Đầu Hổ.

    Dưới bụng xăm mấy dòng chữ tiếng Phạn, ko rõ nghĩa là gì =.="

    Nhìn ổng mới tắm xong, cơ bắp cục cục như thể thanh niên tập thể hình ấy

    Ổng nói với Mama:

    "Bà đi làm nước cho tụi nó uống đi, đợi mấy thằng kia về rồi mình ăn luôn"

    Lúc này Tiểu Thiên đã ngồi ngay trước mặt mình rồi, em ấy chủ động cầm theo giấy bút. Ghi ra:

    "Anh cố gắng đợi một tý nữa"

    "Đợi gì em ?"

    "Hehe, Đợi trong chốc lát, em sẽ cho tặng anh món quà bí mật đó"

    "À"

    Mình nhìn em ấy cười, em ấy cũng khúc khích.

    Hai đứa ở đây chắc cũng hơi bị khớp. Nên ko nói gì nhiều, Mình, Tiểu Thiên, Mama lại ngồi coi phim chưởng tiếp.

    Cỡ tới 11h40 hay 45 gì đó, có tiếng gọi cửa, Mình quay lại thì thấy.... 5 thanh niên, 2 đứa con gái.



    2 Thanh Niên tóc dài lãng tử, 3 thằng thì trọc đầu, 2 đứa con gái thì đứa nào cũng đẹp ngực to như quả núi, mông căng, tóc nhuộm vàng, cao ráng, quần jeans dài, áo thun.

    3 thằng trọc thì mỗi thằng ôm 1 thùng bia, 2 thằng tóc dài thì mang theo mấy hộp đồ ăn. Hai con nhỏ đi sau cùng thì ko mang gì.

    Vào tới nhà thì Mama đứng lên, gương mặt ko có niềm nở như đón mình, mà hơi hầm hầm.

    Cả đám vô là lập tức, cuối chào rất là lễ phép, đứa nào cũng đưa tay chào Tiểu Thiên. Tiểu Thiên cũng cười chào trở lại. Còn mình thì nhìn từng người, gật đầu chào, nhưng bọn nó ko chào lại

    Lúc này 1 thằng trọc đầu lên tiếng:

    "Bố đâu rồi má?"

    Mama bảo:

    "Ổng đang thay đồ, tý xuống. Bây đem đồ vô trong hết đi, rồi tự chuẩn bị, chút nữa Má xuống với hai đứa nhỏ"

    Cả đám cười rồi lần lượt ôm bia với mồi đi xuống nhà dưới.
    Xong 1 lúc, thì Lão Gia gia đi xuống, ăn mặc lịch sự, áo thun quần jeans.

    Cuối cùng thì Mama gọi mình với Tiểu Thiên xuống nhà dưới (bếp) dùng cơm trưa.

    Vừa xuống thì thấy cả đám đã ngồi vào bàn ghế đàn hoàn, cơm nước đã dọn ra đủ hết.

    Lão gia gia bảo:

    "Mày ngồi đây đi"

    Nói thật, mình đi ăn tiệc nhiều, nên biết cách ngồi ăn với những người lớn là phải có phép tắc hết.

    Lão Gia Gia ngồi giữa, mình ngồi bên phải, Mama ngồi bên Trái, Tiểu Thiên ngồi ngay bên cạnh chổ của mình.

    Trong bàn là có 11 người, nhưng nhìn trên bàn thấy rõ là chìa dưa ra 1 chổ ngồi.

    12 ghế, 12 bộ muỗn đũa. Chổ thừa là ngay bên cạnh Mama, cái này mình ko hiểu lắm, nên trước khi nhập bàn thì có hỏi:

    "Còn thiếu một người hả chú ?"

    Lão gia gia lạnh tanh bảo:

    "Đủ rồi đó"

    Nhập bàn thì nói chung cũng như bình thường, ăn uống nói chuyện bình thường. Nhưng trước đó Lão Gia Gia giới thiệu từng người:

    "Từ trái qua, thằng này là thằng Linh, gọi là Ku Chẩy, thằng kế bên là tên Ngọc, nó là em trai thằng Chẩy"

    Mình gật đầu chào hai người, hai thằng cũng cười chào lại. (lần này mới chào)

    2 thằng đó là 2 thằng tóc dài, và cũng là 2 thằng có bạn gái.

    Tiếp đến là 3 thằng trọc.

    "Thằng này tên Trung, gọi là Trung, thằng bên là Hiếu, còn thằng cuối cùng gọi nó là Ngựa, nó tên thiệt là Bình, mà cứ gọi nó là Ngựa đi"

    Mình cũng lịch sự gật đầu chào từng người. Xong tới phiên Lão gia gia giới thiệu mình.

    "Thằng nhóc này là Đại Thiên, bạn của con gái Bố"

    Lão gia và Mama xưng hô với đám này là Bố với Má.

    Thằng nào nhìn cũng bặm trợn chứ ko phải giỡn chơi.

    Lúc này thì đc lệnh của Lão gia gia

    "Ăn tự nhiên nhé"

    Thế rồi nhập bàn, ăn uống, lúc này mới để ý trên bàn, ngoại trừ mấy món phía bên 7 đứa kia là đồ mặn, còn lại là đồ chay hết. nhưng làm như đồ thật ấy.

    Trong cuộc ăn uống thì thấy Mama và Lão Gia chỉ ăn đồ chay, ko ăn đồ mặn.
    Đám kia uống bia với Lão gia gia, còn mình, Tiểu Thiên, Mama uống nước lọc.

    .....................

    Ăn mà như cực hình các bác ạ, đồ ăn ngon lắm, ngồi cạnh đc Tiểu Thiên nữa... nhưng 5 thằng kia nó nhìn như muốn đồ sát mình ấy, ăn ko vô.

    Ăn được 1 lúc thì 1 thằng trọc lên tiếng, là thằng Ngựa:

    "Đại Thiên, anh năm nay là nhiêu tuổi nhỉ?"

    "Dạ, em mới 19 thôi"

    Cả đám nói:

    "19 hả ?"

    2 nhỏ con gái thì cười cười dell hiểu gì

    Thằng Ngọc, thằng em của thằng Chẩy lên tiếng:

    "Nhìn em mà anh cứ tưởng là 25 26 không, về nhà cạo râu đi"

    Mình bất giác xoa xoa cái ria mép Đúng thật, tại do mình để râu...

    Xong xuôi lại ăn tiếp. Trong lúc ăn, mấy đứa kia thì bình thường, riêng thằng Linh, Ku Chẩy ấy, hình như là lớn nhất, nhìn mình đằng đằng sát khí, nó im ru ko cười ko nói gì hết.

    Ăn xong, dọn bàn, mình định nhảy vào phụ thì Mama với Lão Gia cản:

    "Mày lên trên nhà chơi với Tiểu Thiên, ở đây có đám này nó lo"

    Nói xong ổng đẩy mình đi cái một, ko kịp trả lời.

    Tiểu Thiên thì còn ở dưới nhà, mình lên trước, ngồi một chút thì tự dưng nghe có tiếng um sùm ở dưới. Vội chạy xuống xem, thấy Mama đang đứng nói chuyện với thằng Ngựa. Tiểu Thiên đứng bên cạnh.
    (Truyện từ: Thehe9x.Mobi)
    Xong thấy thằng Ngựa đang cầm cái bình nước (hình như bình sữa) trên tay, đưa lại cho Tiểu Thiên rồi gãi đầu cười. Mama vỗ vai nó 1 cái rồi quay qua lau dọn tiếp.

    Mình quay trở lên, lúc này thấy Tiểu Thiên te te vừa chạy vừa cầm cái bình nước đó đem lên, lấy 1 cái ly, rót ra cho mình.

    Rót ra, mình vừa định uống thì em ấy cản lại. Mình nhìn ý nói là "có chuyện gì ?"

    Tiểu Thiên vội lấy giấy bút ra ghi:

    "Đây là món quà tặng bất ngờ đó, anh cần phải uống hết"

    Xong em ấy cười, mình cũng cười rồi uống thử...

    Sữa sen... như sinh tố...lợn cợn đủ hết, ngọt quá trời ngọt, ko có 1 tý mùi thơm gì hết, nói chung là... như cháo trẻ em . Mình ráng uống cho hết, rồi đưa ngón cái ra "Number 1"

    Tiểu Thiên cười rất tươi, ghi ra giấy:

    "Em rất cực kỳ vất vả, làm lại đến bốn lần xong mới có thể hoàn hảo đó"

    Mình xúc động quá, ghi ra:

    "Ngon cực kỳ luôn, chưa bao giờ anh được uống ngon như thế này"
     
  4. Hey ! Father Mocker

    Hey ! Father Mocker BAN QUẢN TRỊ VIỆT NAI TƠ

    Bài viết:
    877
    Đã được thích:
    157
    Điểm thành tích:
    43
    Chap 14:Tâm sự của người cha

    Tóm lại thì, được Lão Gia Gia và Mama cho phép hai đứa ngồi ở phòng khách nói chuyện 1 lúc, đám kia cũng dọn đồ xong cũng đi về.

    Mình nói lại về việc Tiểu Thiên cùng mình uống Sữa sen, món quà bí mật bất ngờ của Tiểu Thiên.

    "Mấy người khi nãy là ai vậy em ?"

    "Họ là những người bạn"

    "Bạn của em ?"

    "Không"

    Tiểu Thiên cắn bút 1 chút rồi ghi:

    "Họ giúp đỡ ba em trong công việc"

    "Ra vậy"

    "Em có chơi thân với những người đó không?"

    "Không, em rất sợ"

    "Em sợ gì ?"

    "Em không biết, em suy nghĩ cảm giác họ rất sợ"

    "Có nghĩa là em chỉ cảm thấy họ đáng sợ ?"

    "Đúng rồi. họ cũng rất tốt bụng, nhưng em không biết em làm sao nữa"
    Tiểu Thiên châu mày 1 chút, thấy lo âu rồi ghi tiếp:
    "Em cảm giác như vậy"

    Mình cười rồi hai đứa lại im lặng 1 lúc lâu sau, Tiểu Thiên tự lấy 1 cái ly ra uống sữa sen. Uống xong thì quanh miệng bị dính tạo thành 1 cái ria mép bằng sữa. Mình khều khều em ấy rồi chỉ xung quanh miệng. Tiểu Thiên nhìn vào gương rồi nhe răng cười, xong rồi liếm mép. Đáng yêu cực kỳ.

    Hai đứa ngồi 1 chút rồi Lão Gia Gia bước ra, ổng ra hiệu với Tiểu Thiên gì đó. Xong Tiểu Thiên ghi:

    "Ba nói em cần đi chổ khác, ba cần muốn nói chuyện với anh đó"

    Mình lúc này ngạc nhiên, nhìn lên Lão Gia Gia, thấy ổng nghiêm nghị kinh khủng -.-'. Tiểu Thiên đứng lên rồi bước xuống bếp.

    Lão Gia Gia ngồi xuống bên cạnh mình, nhìn đống giấy mình với Tiểu Thiên nói chuyện. Ổng im lặng 1 lúc rồi mới nói:

    "Mày kể chú nghe hai đứa gặp nhau như thế nào ?"

    Mình cũng hơi rùng mình, nhưng cũng thật thà kể lại luôn, kể tới đoạn cắm cờ ở trên đường thì mặt ổng hầm hầm kinh lắm. Kể hết thì ổng thở dài nói:

    "Thôi kệ, không sao, chú thích mày ở chổ này, thiệt tình chứ ko giấu giếm cái gì"

    "Dạ"

    "Mấy đứa hồi nãy, là con nuôi chú"

    Mình gật gù, ko nói gì.

    "Mày thích con gái chú đúng ko ?"

    Ông già thẳng thắng quá mức , mình cũng ko ngại mà nói luôn

    "Dạ đúng"

    "Con trai, chú cũng có 1 thằng con trai lớn hơn mày 2 tuổi"

    Ổng lúc này thở dài, giọng điệu buồn bã lắm. Ổng nói tiếp:

    "Chú biết mày không hiền lành gì, nhưng chú mong mày có thương con gái chú thì thương đàn hoàng, đừng làm nó khổ. Mày với con biết chắc cũng qua lại lâu, chú với mày gặp nhau chưa nhiều, nhưng với thân phận làm cha thì chú nói với mày, mày làm gì đừng để con gái chú khổ. Gia đình này chỉ còn có duy nhất nó"

    Ổng lại thở dài rồi nói:

    "Mày nhìn chú, chắc mày cũng chẳng có ấn tượng tốt lành gì, chắc mày cũng đoán được chú là người như thế nào rồi"

    "Dạ, con ko biết"

    "Tao nói mày thế này, mày làm con gái tao khổ hay để nó khóc vì mày, thì chỉ cần mày ở trên cái đất Việt Nam này, tao vẫn tìm ra được mày, ok chưa ?"

    Lúc này lạnh gáy hết, nhưng vẫn bình thản trả lời lại:

    "Con hiểu"

    "Chú sẽ không quản mày với con bé đi chơi ở đâu hết, nhưng có vài điều chú cần mày phải nghe"

    "Dạ"

    "Thứ nhất là không đi khuya, 9h là về nhà"

    "Thứ hai là tuyệt đối, cấm hút thuốc trước mặt con gái chú. Không dùng bia rượu hay cái gì hết"

    "Thứ ba, mày phải cẩn thận với con bé, nó rất dễ khóc và bị ... tổn thương"

    cái từ tổn thương như kiểu ổng phải rặng ra ổng mới nói đc ấy.

    "Vâng, con nhớ lời chú"

    "ừ, mày kể chú nghe gia cảnh mày thế nào xem ?"

    (Đoạn này mình ko ghi ra)

    "Ừ, rồi chú hiểu"

    Ổng thở dài 1 cái rồi nói:

    "Mày còn trẻ tuổi, máu me lắm con à, ráng học cách điềm tĩnh lại. Mày còn phải chịu khổ dài dài, Chú biết nếu mày muốn tiến xa với con bé, chú tuyệt đối ủng hộ, nhưng mày cần suy nghĩ con à. Tiền bạc chú không nói, quan trọng là con bé nó phải hạnh phúc"

    "Tao làm cha, tao cũng chỉ mong có vậy"

    "Dạ, con xin ghi nhớ, chú đừng lo, con tuyệt đối ko làm Tiểu Thiên phải buồn"

    "Mày đừng nói trước, đến khi mày như chú, mày sẽ hiểu là đừng bao giờ nói trước cái gì hết"

    "Vâng"

    Ông già kinh hồn quá. Mà mình vẫn thắc mắc cái vụ thừa 1 chổ, nghe ổng nói chuyện con trai, nên mình hỏi luôn. Lúc này mới biết ra, cái chổ thừa đó là con trai ổng.
    Chuyện con trai Lão Gia Gia, mình ko tiện nói.

    Xong rồi mình với lão gia gia nói linh tinh 1 lúc, rồi mình xin phép đi về.

    3 người lại ra đứng chào ở cửa.
     
  5. Hey ! Father Mocker

    Hey ! Father Mocker BAN QUẢN TRỊ VIỆT NAI TƠ

    Bài viết:
    877
    Đã được thích:
    157
    Điểm thành tích:
    43
    Chap 15:

    [Tiểu Thiên và Phim Ảnh]

    Tiểu Thiên: Em vừa chat cùng anh vừa xem TV Hell boy
    Tiểu Thiên: Hay kinh khủng luôn
    Crow: Vậy à?
    Crow: Em thích coi phim không ?
    Tiểu Thiên: Thích lắm ^^
    Tiểu Thiên: Nhưng những dòng chữ bên dưới xuất hiện rất nhanh biến mất
    Tiểu Thiên: Nhiều lần em không thể xem hết được vì không đọc được nhanh
    Tiểu Thiên: >"< Em cần tập luyện cố gắng đọc chữ nhanh để coi phim
    Crow : =D à, thì em hay đọc sách mà, đúng ko?
    Tiểu Thiên: Đúng rồi, em đọc sách rất vui vẻ
    Crow : Vậy thì trong lúc đọc sách, em thử tập cách đọc chữ nhanh đi
    Tiểu Thiên: >"< vì mãi mê cùng anh em không thể coi TV được
    Tiểu Thiên: ^^ nhưng không hề có gì, em sẽ coi TV chiếu lại sau cùng
    Tiểu Thiên: Em đọc sách nhiều nhưng luôn cần phải có mẹ bên cạnh
    Crow : ... vì sao thế ?
    Crow : em đọc sách thì phải có mẹ ngồi cạnh làm gì ?
    Tiểu Thiên: à, còn nữa
    Tiểu Thiên: Lúc coi phim, em cũng chỉ có thể đọc dòng chữ mà không thể
    Tiểu Thiên: cùng lúc coi phim
    Tiểu Thiên: Em bị phân tán trong đôi mắt.
    Crow:... là sao em ?
    Crow: có nghĩa là... em lo đọc cái phụ đề mà ko thể coi diễn biến đc trong phim à ?
    Tiểu Thiên: Phụ đề ? Diễn biến ?
    Tiển Thiên: em không hiểu
    Crow: Phụ đề chính là cái dòng chữ xuất hiện bên dưới phim đó, còn diễn biến... diễn biến là... những gì đang xảy ra trong phim.
    Tiểu Thiên: ^^ ok, em hiểu rồi
    Tiểu Thiên: Đúng đó
    Tiểu Thiên: Em bị phân tán không thể cùng trong một lúc vừa đọc dòng chữ xuất hiện và coi phim
    Tiểu Thiên: Em đã thử mở rộng mắt để cùng thực hiện
    Tiểu Thiên: Nhưng cuối cùng em lại bị đau nhức đôi mắt, và em đi ngủ
    Crow : =D]]]]]
    Crow : Uh, anh đôi lúc cũng thế, lo đọc cái phụ đề rồi ko coi đc phim
    Tiểu Thiên: Em rất sợ hãi những lúc tối em coi phim ma
    Tiểu Thiên: Có lúc TV vô tình em bật có phim ma
    Tiểu Thiên: Phim ma rất đáng sợ
    Tiểu Thiên: Em coi và bị ... suy nghĩ về phim ma đó
    Tiểu Thiên: Ba nói rằng ma không thể thấy
    Tiểu Thiên: Nhưng em trong giấc mơ em lại có thể thấy được ma
    Tiểu Thiên: Là sao anh?
    Crow :... Cái này...
    Crow : Đó gọi là giấc mơ, em bị ám ảnh, bởi vì ám ảnh nên em thấy được ma
    Tiểu Thiên: Em có thể hiểu được ám ảnh
    Tiểu Thiên: Nhưng em quên mất điều đó nghĩa là gì
    Tiểu Thiên: Anh cho em thời gian suy nghĩ, em sẽ trả lời
    Crow : ... ohm ok, eheh
    .
    .
    .
    1 lúc sau.
    Tiểu Thiên: >"< Em không thể nhớ được điều đó
    Crow : Rồi, vậy h anh giải thích cho em nhé
    Tiểu Thiên: OK, hehe
    Tiểu Thiên: Anh giống như mẹ tài giỏi, biết tất cả
    Crow : Oh ) hehe
    Crow : Ám ảnh là em tự suy nghĩ về bộ phim ma, rồi em tưởng tượng ra. Hiểu chưa ?
    Tiểu Thiên: Ok, em có thể hiểu
    Tiểu Thiên: Mọi thứ không thể hiểu em luôn cần hỏi mẹ
    Tiểu Thiên: Mẹ rất tài giỏi biết tất cả mọi thứ
    Tiểu Thiên: Mẹ dạy em cách nấu ăn và cả dạy em đọc sách
    Crow : wow
    Crow : ra thế, mẹ em dạy em đọc sách à ?
    Tiểu Thiên: Đúng rồi
    Tiểu Thiên: Mẹ rất rất rất tài giỏi đó
    Crow : Mẹ em đúng là rất giỏi, hehe
    Tiểu Thiên: Anh giống mẹ, tài giỏi và biết tất cả
    Tiểu Thiên: ^^
    Crow : Hehe, vậy h em xem phim tới đâu rồi?
    Tiểu Thiên: Em đã tắt TV
     

Chia sẻ trang này