OnGoing [Hiện Đại] TRUY HỒN - HIỆN TRƯỜNG TỘI ÁC

Thảo luận trong 'Truyện trinh thám' bắt đầu bởi Thỏ Ngọc, 30/4/17.

  1. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113
    VĂN ÁN

    Tô Mộc Hề ngay từ nhỏ đã có một năng lực đặc biệt, cô có khả năng đối thoại được với bất kỳ vật gì.

    Người câm nói chuyện với cô.
    Cỗ thi thể ở đằng kia đang kêu rên ‘Lạnh quá’.
    Hồn ma ở phía đó lại than thở với cô rằng ‘nó’ thật sự cô độc.

    Cô trò chuyện với rất nhiều người, rất nhiều vật.
    Sau này, có một người nói: “Suỵt - - - Trời tối rồi! Nhắm mắt lại, đừng nói chuyện nữa.”
    https://www.fahasa.com/
     
    Chỉnh sửa cuối: 24/5/17
  2. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    CHƯƠNG 1: NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐÓ

    Trong một con hẻm nhỏ thuộc thành phố Lam Ninh, một giọng nữ vang lên lanh lảnh.

    “Chiều cao khoảng 178cm, nặng khoảng 75kg …” Thanh âm ngừng lại, Tô Mộc Hề ngồi ở phía sau chiếc bàn cổ, đôi mắt khép hờ, khẽ nhíu mày.

    Người đàn ông ngồi đối diện với cô trên chiếc ghế gỗ, giọng gấp gáp: “Không cần miêu tả những thứ này, cậu nói thẳng cho tớ biết hiện trường án mạng nạn nhân chết như nào là được rồi.”

    Tô Mộc Hề mở mắt, liếc nhìn người đàn ông kia.

    Đây là người bạn duy nhất của cô ở thành phố Lam Ninh này, Giang Tín Chi, vóc người cao to, tướng mạo anh tuấn, quan trọng nhất là có cơ bụng, có đường nhân ngư. Con gái thời nay yêu thích nhất là tuýp đàn ông dạng này, nhưng đối với Tô Mộc Hề thì chỉ có cảm giác buồn bực.

    Trong tay Tô Mộc Hề là nút áo sơ mi màu đen, cô coi đó như một món đồ chơi, lặng im thưởng thức dưới ánh đèn: “Nút áo này chất lượng rất tốt, là hàng cao cấp. Chủ nhân của nó ắt hẳn là người có tiền, có phẩm vị.”

    Giang Tín Chi mất hết kiên nhẫn lên, vỗ bàn: “Tô Mộc Hề! Cậu nói mấy thứ này tớ đều biết. Tớ không có nhiều thời gian, cậu nói mau, xong việc tớ còn có việc!”

    Ánh mắt Tô Mộc Hề vẫn dán chặt vào cúc áo màu đen, sau khi ‘A’ một tiếng, lại im lặng.

    “Cậu đòi tiền???” Giang Tín Chi biết rõ lý do cô do dự, trợn trừng mắt, “Tớ và cậu làm bạn nhiều năm, biết bao nhiêu lần, lần nào cũng lấy tiền!”

    Tô Mộc Hề chậm rãi đáp lời: “Bạn bè lại càng phải đòi tiền, chỉ có tiền mới có thể củng cố tình hữu nghị của chúng ta.”

    Thanh âm của Tô Mộc Hề vang lên hùng hồn, Giang Tín Chi buộc phải khoan nhượng: “Được, được, nào cậu nói tiếp đi!”

    Lúc này cô mới thỏa mãn, một lần nữa nhắm mắt lại: “Nạn nhân chết trong một đêm gió lớn, trong căn phòng rất rộng, cửa khóa. Đây là chiếc nút áo nằm lặng im trên áo sơ mi, khi ấy nó vẫn chưa bị bung ra. Chủ nhân của nó ngủ trên giường. Một người đàn ông khác tiến vào, một thân âu phục đen, giày da, áo sơ mi trắng, không đeo cà vạt, trong tay hắn cầm một con dao gọt trái cây …”

    Lần nào cũng vậy, Tô Mộc Hề luôn luôn miêu tả cực kỳ chi tiết, người nóng nảy như Giang Tín Chi buộc phải nhẫn nịn, kìm nén đến mức tay nắm chặt thành quả đấm … Anh ta sắp nhịn không nổi rồi.

    “Hắn đi đến bên giường, đâm chết chủ nhân của nó. Tổng cộng đâm mười chín nhát. Hắn bật đèn, trên giường, trên chăn, còn có cả trên mặt hắn … tất cả đều là máu, một màu máu đỏ tươi ….” Tô Mộc Hề vẫn nhắm mắt, tựa như cô đang chứng kiến được cảnh tượng lúc đó, có thể kể lại một cách rất sinh động.

    Đúng lúc này, Giang Tín Chi không thể chịu đựng được, cắt ngang lời cô: “Tô Mộc Hề! Cậu có thể bớt chi tiết đi một chút được không?”

    Tô Mộc Hề mở mắt, trừng mắt nhìn anh ta: “Giang Tín Chi, cậu muốn tôi ‘Hoàn nguyên hiện trường gây án’, tôi hoàn nguyên hiện trường gây án. Tôi hỏi hết câu này đến câu kia, nút áo cũng cần có thời gian để nhớ lại chứ, cậu gấp gáp cái gì? Bình thường cậu phá án cũng sốt ruột như thế sao?”

    Dứt lời, Tô Mộc Hề lại khép mắt: “Nút áo nói, hung thủ cao khoảng 1m82, nặng từ 78-80 ký, rất cao lớn, anh tuấn ….” Sau đó cô mở mắt, cấp tốc lấy bút căn cứ theo mô tả của nút áo, họa ra một tấm ảnh.

    Tay nghề vẽ vời của Tô Mộc Hề chẳng ra sao, qua nhiều năm cũng bị những chuyện thế này mà bức thành chuyên nghiệp. Từ một người ‘vẽ bùa vẽ quỷ’, đến bây giờ đại khái cũng có thể vẽ được nên hình, nên dạng.

    Giang Tín Chi liếc mắt nhìn bức vẽ, bao nhiêu năm ‘cô họa sĩ’ này lên tay không ít, Giang Tín Chi cũng không đành lòng chê bai.

    Dựa vào trình độ của Tô Mộc Hề, nhưng vẫn có thể nhìn ra đối phương đúng là một người tuấn tú.

    “Cám ơn! Tớ đi trước!” Giang Tín Chi đứng dậy, gấp tấm ảnh bỏ vào trong túi áo, vội vã ra ngoài.

    Tô Mộc Hề gọi theo: “Đừng quên tiền!”

    Giang Tín Chi: “Yên tâm! Không đâu!”

    Tô Mộc Hề là một trong những thiếu nữ hội độc thân. Cô mở một cửa hàng nho nhỏ cuối con hẻm hẻo lánh. Tên cửa hàng là Hắc Điếm, ngành kinh doanh --- cái gì cũng làm, chỉ cần ‘chủ tiệm’ là Tô Mộc Hề đây đồng ý.

    Dĩ nhiên, làm việc nhiều nhất với cô chính là Giang Tín Chi. Mỗi lần cảnh sát phá không được đại án đều đến nhờ cô giải quyết.

    Cô có một năng lực thần kỳ, bất luận thả đồ vật nào trước mặt cô, cô đều có thể nói chuyện được với nó, hiểu chúng nó. Lần này, Giang Tín Chi đưa cho cô một chiếc nút áo, là chiếc nút nằm trên áo sơ mi của nạn nhân, dĩ nhiên có thể hỏi ra được chuyện xảy ra khi ấy.

    Về phần tại sao cô có năng lực này, chính bản thân cô cũng không biết.

    Giang Tín Chi đi rồi, cô liền đóng cửa tiệm. Ngày hôm nay, ‘dọa nạt’ được Giang Tín Chi, cô đã xoay đủ tiền sinh hoạt trong nửa tháng, bây giờ chỉ cần tiền về đến túi là được.

    Đóng cửa xong, cô cưỡi 'con lừa'* mới mua cách đây một tháng đi vào trung tâm thành phố, vào một nhà hàng Tây Âu, gọi một phần beefsteak cô thích nhất, kết hợp với một chai vang đỏ.

    * Tiếng lóng của Trung, ý chỉ chiếc xe đạp điện

    Nói về Tô Mộc Hề, cô là người có chút cố chấp. Thí dụ như chuyện beefsteak này đi, ăn bữa nào cũng không được mà nhất định là buổi tối, nếu không sẽ mất ngủ cả đêm. Đồng thời còn phải chuẩn bị cả vang đỏ, không phải vậy sẽ mất hứng.

    Tiếng nhạc du dương trong nhà hàng cao cấp khiến thực khách cho dù gấp gáp đến mức nào cũng phải thả chậm lại bước chân.

    Tô Mộc Hề chọn vị trí ngồi cạnh cửa sổ. Trời tối dần, bên ngoài ánh đèn muôn màu thi nhau thắp sáng. Cô liếc mắt nhìn ra phía ngoài cửa sổ, có thể nhìn thấy toàn bộ thành phố lấp lánh ánh đèn, cũng có thể nhìn thấy bản thân của mình phản chiếu trong kính cửa.

    Mái tóc đen dài cột thành đuôi ngựa, ngũ quan cân đối nhưng không được coi là mỹ nữ, chỉ có thể dùng từ thanh tú để hình dung. Đôi mắt đen tuyền, trong vắt, sinh động. Chiếc áo sơ mi màu trắng đơn giản, ôm lấy vòng một căng tràn sức sống.

    Tô Mộc Hề cảm thấy mình rất đẹp, cũng nhờ vóc dáng chuẩn đã tăng thêm phân lượng cho cô.

    Nâng ly rượu đỏ, đôi môi mỏng dán lên miếng pha lê mỏng manh, trông cực kỳ gợi cảm; thế nhưng ánh mắt của cô lại bị một người đàn ông trẻ tuổi vừa tiến vào thu hút.

    Đó là một người đàn ông tuấn tú, gương mặt trắng trẻo, ngũ quan tinh xảo, dưới hàng mày kiếm là đôi mắt hoa đào cực đẹp, đầy mê lực. Dáng dấp cao lớn, mặc âu phục đen, áo sơ mi trắng, không đeo cà vạt.

    Bước đi của anh ta rất tao nhã, tiến đến một góc, ngồi xuống.

    Tô Mộc Hề nhếch miệng, nghĩ thầm, cơ hội moi tiền của Giang Tín Chi lại đến.

    Cô lấy điện thoại, gọi cho Giang Tín Chi.

    Rất lâu mới có người nhận điện, truyền đến bên tai là âm thanh ồn ào phía Giang Tín Chi: “Mộc Mộc, bây giờ tớ đang bận phá án, không rảnh cùng cậu ăn beefsteak.”

    Phần lớn các cuộc gọi cho Giang Tín Chi đều là rủ anh ta đi ăn beefsteak với cô. Dù sao một người ăn cũng tẻ nhạt.

    Thế nhưng lần này không giống vậy, Tô Mộc Hề thì thầm: “Có manh mối quan trọng cung cấp cho cậu, cậu có muốn lấy không?”

    Giang Tín Chi đầu dây bên kia sững sờ: “Manh mối gì?”

    “Mời tớ nửa tháng ăn beefsteak.” Tô Mộc Hề không chút lưu tình.

    Giang Tín Chi rủa thầm trong bụng, chần chừ một lát, rồi đồng ý.

    Tô Mộc Hề khẽ cười: “Người đàn ông đó đang ở nhà hàng Pháp!”

    Nhà hàng Pháp này là nhà hàng Tô Mộc Hề thường đến ăn, nghe xong, Giang Tín Chi lập tức cúp điện thoại, dẫn người đến.

    Tô Mộc Hề đặt điện thoại lên bàn phía tay phải, úp mặt điện thoại xuống. Kế đến, cô dùng tay trái cầm xiên, tay phải cầm dao, nhẹ nhàng cắt từng miếng beefsteak. Cô thích cắt hết thịt bò thành từng miếng nhỏ, sau đó mới từ từ thưởng thức.

    Vừa cắt chưa được hai miếng, thì có người tiến đến đối diện cô, bóng người che khuất một mảng, sau đó đối phương ngồi xuống.

    Tô Mộc Hề nhướn mắt nhìn, không ngờ chính là người đàn ông đó.
     
  3. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    CHƯƠNG 2: GIẤC MỘNG

    “Người đẹp, không ngại ngồi chung chứ?” Hắn nở nụ cười, đôi mắt hoa đào khẽ nhíu.

    Tô Mộc Hề giật mình, đảo mắt nhìn vị trí vừa rồi của hắn. Thì ra đã có người ngồi rồi, là một cặp vợ chồng trẻ có một đứa con nhỏ.

    “Cuối tuần đông quá, tôi vừa nhường chỗ cho cặp kia!” Hắn cười cười giải thích, nụ cười đẹp lạ thường, tựa như một thiếu niên trong tranh vẽ.

    Đối với người đẹp, Tô Mộc Hề luôn không có sức đề kháng cho dù đối phương là hung thủ giết người.

    Cô nở nụ cười, vui vẻ đồng ý.

    “Cám ơn!” Anh chàng đẹp trai nói tiếng cám ơn, thanh âm trầm thấp tựa như lông vũ, gãi gãi nhẹ vào tim Tô Mộc Hề.

    Tô Mộc Hề âm thầm thở dài một hơi, một người ‘soái’ thế này tại sao lại là hung thủ giết người cơ chứ.

    Tô Mộc Hề vừa cắt thịt bò vừa nghĩ, con dao hình như hơi cùn, cắt hoài vẫn không đứt.

    “Tôi giúp cô!” Người đàn ông ngồi phía đối diện đưa hai tay ra, muốn kéo chiếc dĩa về trước mặt mình.

    Tô Mộc Hề cự tuyệt: “Không cần! Tôi thích tự mình làm!”

    Người đàn ông thu tay về, cũng chẳng cảm thấy lúng túng, trên môi vẫn đượm ý cười: “Cô tên gì, tôi nghĩ chúng ta có thể kết bạn với nhau!”

    Tô Mộc Hề gọi phục vụ: “Anh phục vụ! Con dao này hơi cùn, có thể đổi giúp tôi một con khác không?”

    Người phục vụ rời đi, Tô Mộc Hề mới trả lời hắn: “Tôi nghĩ sau này chúng ta sẽ không có cơ hội gặp mặt.” Thanh âm nhàn nhạt nhưng đầy cương quyết.

    Phục vụ nhanh chóng thay con dao mới, Tô Mộc Hề nhẹ nhàng cắt được miếng thịt bò.

    “Chúng ta nhất định sẽ gặp lại!” Hắn khẳng định, đôi mắt hoa đào phảng phất ý cười.

    Tô Mộc Hề không lên tiếng. Chẳng bao lâu sau, có một nhóm người tiến vào nhà hàng. Cô nhận ra, là cảnh sát mặc thường phục, trong đó có Giang Tín Chi.

    Cảnh sát đưa thẻ ngành cho quản lý nhà hàng, sau đó nhanh chóng tiến về hướng bên này.

    Tô Mộc Hề cắt xong miếng bò cuối cùng, đặt dao xuống. Ba anh cảnh sát đứng bên cạnh người đàn ông, rút thẻ ngành.

    Giang Tín Chi trông thấy Tô Mộc Hề và hung thủ giết người ngồi đối diện nhau trên cùng một bàn, anh ta thoáng chút kinh ngạc nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

    Tô Mộc Hề liếc mắc nhìn Giang Tín Chi ra hiệu, ý muốn nhắc anh ta không được phép quên công của cô. Tiếp theo cô nhấp một ngụm rượu đỏ, ăn từng miếng từng miếng beefsteak, không coi ai ra gì.

    Người đàn ông đưa mắt nhìn Tô Mộc Hề một cái, đứng dậy, sửa sang lại âu phục: “Đi thôi!” Chẳng tỏ vẻ sợ hãi, còn có thể nói là hắn rất ung dung.

    Mấy anh cảnh sát đứng đó cũng sững sờ, một lát sau còng tay hắn lại, đưa khỏi nhà hàng.

    Quá trình này không vượt qua năm phút, cũng chẳng gây náo loạn nơi đây.

    Tô Mộc Hề nhìn qua kiếng cửa sổ, đưa mắt nhìn dưới lầu. Ánh đèn xe cảnh sát lập lòe, mơ hồ có người mở ra, một bóng đen tiến vào trong. Xe đóng cửa, trong nháy mắt ấy, Tô Mộc Hề cảm giác được người đàn ông kia cười với cô.

    Cô cảm thấy sợ, lập tức thu tầm mắt.

    Trong phòng ăn lại vang lên khúc nhạc dạo, Tô Mộc Hề cũng không để chuyện này trong lòng. Dùng xong bữa tối, cô cưỡi lừa đi dạo trung tâm thành phố một vòng rồi mới nhàn nhã quay về.

    Tô Mộc Hề trọ ở một khu chung cư cũ kỹ. Vì quá cũ nên chẳng có bao nhiêu người ở, nhưng đó chính là lý do một người ưa thanh tịnh như Tô Mộc Hề chọn nơi này.

    Tắm rửa xong xuôi, cô lên giường đọc sách, rồi từ từ ngủ thiếp đi.

    Mơ mơ màng màng, cô cảm giác có đôi bàn tay của ai đó di chuyển khắp thân người cô, động tác nhẹ nhàng, tựa như lông vũ, trêu chọc cô.

    Tô Mộc Hề đột ngột mở mắt, ánh đèn trong phòng nhập nhoạng, trên giường cô bỗng xuất hiện một người đàn ông.

    Chính là hung thủ giết người cô gặp ở nhà hàng!

    Hắn nở nụ cười nhàn nhạt, đôi mắt hoa đào lóe sáng, còn tay của hắn đang đặt lên … ngực của Tô Mộc Hề.

    Tô Mộc Hề kinh hãi, muốn nhấc chân đá mạnh vào đũng quần hắn nhưng lại bị hắn kiềm chặt. Hắn đưa đầu gối, ra sức đè hai chân cô lại, lực rất mạnh khiến cô không thể cựa quậy.

    “Tao đã nói rồi, chúng ta sẽ còn gặp nhau.” Hắn cười cười, bàn tay chạm vào eo cô.

    Tô Mộc Hề trợn tròn mắt, toàn thân đổ mồ hôi lạnh nhưng không tài nào thoát khỏi hắn.

    Khi hắn chạm lên môi cô, cảm xúc lạnh lẽo ập đến, Tô Mộc Hề giật mình, run sợ, mở mắt ra một lần nữa.

    Cô vẫn nằm tựa thành giường, trán lấm tấm mồ hôi, quyển sách đang cầm trên tay rơi xuống giường, chiếc đèn đầu giường vẫn sáng.

    Là mơ … Một giấc mơ rất chân thực.

    *

    Nửa tháng sau, Giang Tín Chi đến tiệm Hắc Điếm của Tô Mộc Hề, cô đang ngồi ngủ gà ngủ gật sau chiếc bàn làm việc.

    Hình dung cửa tiệm của Tô Mộc Hề chỉ có thể dùng một chữ --- Loạn.

    Tiệm không lớn, chỉ chừng hai ba chục mét vuông, phía nam có một cửa sổ nhỏ, tường để nguyên xi măng xám. Tô Mộc Hề thuộc dạng tiết kiệm, chẳng chịu bật đèn nên nơi đây lúc nào cũng mờ mờ tối tối.

    Ngoại trừ phía tường đặt cửa ra vào, ba mặt tường còn lại đều là những kệ sách to nhỏ.

    Kệ sách đối diện tường là lớn nhất, những ô vuông lớn bé khác nhau, bày biện đủ thứ, từ sách cổ đến sách hiện đại, vài ba món đồ cổ như: đồng hồ, bình hoa, ngọc thạch …. Xếp đặt tùy tiện, phủ một lớp bụi mỏng.

    Kệ sách bên phải thì nhỏ hơn một chút, chỉ có hai chiếc hộp, hộp đều có khóa, bên trong là thứ gì Tô Mộc Hề chưa bao giờ nói. Giá sách này là bụi bặm nhiều nhất, quanh năm chẳng có ai thèm đụng tới.

    Tô Mộc Hề ngồi ở bên trái, kệ sách phía bên này chỉ toàn sách là sách. Có lẽ vì là nơi cô hay ngồi nhất nên kệ khá sạch sẽ, nhưng cũng khá lộn xộn.

    Trước kệ sách là chiếc bàn cổ màu đỏ sậm, hai chiếc ghế bằng gỗ đàn hương*, một là Tô Mộc Hề đang ngồi, cái kia dành cho khách.

    Giang Tín Chi từng đùa đùa nói đến ngày nào đó nếu Tô Mộc Hề nghèo đến mức không có tiền ăn beefsteak thì có thể bán bộ bàn ghế này đi. Lúc đó, Tô Mộc Hề chỉ lườm anh ta một cái, không nói gì.

    Tiếng bước chân của Giang Tín Chi đánh thức Tô Mộc Hề.

    “Sao?” Tô Mộc Hề đưa mắt nhìn anh ta: “Lại có vụ án lớn?”

    Giang Tín Chi ngồi trước bàn đọc sách: “Không có! Có thứ tốt cho cậu!” Dứt lời, anh ta rút mấy tấm phiếu đặt lên bàn.

    Tô Mộc Hề định thần nhìn lại, thì ra là phiếu giảm giá của nhà hàng Pháp, cô nở nụ cười hài lòng, cất chúng vào trong ví: “Cám ơn!”

    “Mộc Mộc, cuối tuần rảnh rỗi, cùng đi leo núi nhé?” Khi hỏi câu này tay Giang Tín Chi nắm thành quyền, đặt lên đùi, có chút lo lắng.

    “Được!” Tô Mộc Hề vui vẻ nhận lời.

    Cô thoải mái đồng ý như vậy khiến Giang Tín Chi kinh ngạc, gương mặt nhất thời lộ ra ý cười: “Vậy cuối tuần tớ qua nhà đón cậu!”

    Tô Mộc Hề gật đầu, rồi lên tiếng hỏi: “Hung thủ bắt được lần trước, xử quyết sao?”

    *Đàn hương là một loại gỗ cực quý hiếm đã được Ấn Độ coi là cây hoàng gia (một số quốc gia được coi là hơn quý hơn vàng) với những giá trị có một không hai đã được công bố nhưng có một giá trị khác mà không phải ai cũng biết đã làm nên thương hiệu của loại “vàng xanh” này đó là ý nghĩa tâm linh mà không chỉ Ấn Độ, Trung quốc và các quốc gia khác vẫn lưu truyền và gìn giữ.
     
  4. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    CHƯƠNG 3: LEO NÚI

    Giang Tín Chi sững người, Tô Mộc Hề đã bắt đầu quan tâm đến những chuyện này từ khi nào vậy? Nhưng anh ta cũng không suy nghĩ nhiều, đáp lời cô: “Chưa, tuần sau mới xử, làm sao?”

    “Kẻ đó là tên biến thái, nạn nhân đã chết rồi còn đâm thêm nhiều nhát, cuối cùng còn lột hết quần áo.” Tô Mộc Hề tựa lưng vào ghế, nhớ lại cảnh tượng hiện trường khiến người ta hoảng sợ, nhưng trên hết vẫn là giấc mộng quỷ dị kia của cô.

    Nửa tháng nay, đêm nào cô cũng mơ thấy người đàn ông kia. Hắn nói chuyện với cô rất nhiều: đàm luận về sở thích của hắn, những chuyện kỳ thú hắn gặp, thỉnh thoảng lại hôn cô.

    Tựa như âm hồn bất tán, dây dưa cô suốt nửa tháng trời.

    Tô Mộc Hề nghĩ, chỉ cần chờ đến khi hắn bị xử quyết là sẽ đỡ nên mới hỏi câu này.

    *

    Thứ bảy, Giang Tín Chi đúng giờ đến đón Tô Mộc Hề.

    Tô Mộc Hề mặc một chiếc áo thun trắng, ôm sát vòng eo nhỏ nhắn, kết hợp cùng chiếc quần jean bó màu xanh lam, lộ ra đôi chân thon dài thẳng tắp. Cô đi đôi giày thể thao màu trắng, tóc cột đuôi ngựa, đeo trên vai chiếc balo màu đen. Cả người cô trông tràn đầy sức sống.

    Giang Tín Chi cho xe đậu ở dưới lầu. Sau khi Tô Mộc Hề lên xe, anh ta không nhịn được bèn lên tiếng: “Cậu trọ ở cái khu cũ nát này chẳng biết đến lúc nào thì sập.”

    “Cậu đang nguyền rủa tớ chết à?” Tô Mộc Hề nghiến răng nghiến lợi.

    Giang Tín Chi cười ha hả: “Không phải không phải, chỉ muốn nhắc cậu nên chuyển chỗ an toàn hơn.”

    Tô Mộc Hề lườm anh ta, dựa vào thành ghế: “Nơi đây rẻ, không sánh được với mấy tay công tử nhà giàu như cậu, làm gì có tiền dư mà đổi sang chỗ khác.”

    Ba của Giang Tín Chi mở công ty riêng, mẹ làm kế toán, gia cảnh cực kỳ khá giả, có nhà, có xe. Thế nhưng, anh ta lại đi làm một cảnh sát hình sự bé tẹo trong Cục Cảnh Sát thành phố Lam Ninh. Đây là điều khiến Tô Mộc Hề cảm thấy khinh bỉ nhất … Đúng là kẻ có tiền không hiểu được người nghèo khổ.

    “Nếu như cậu bỏ cái tật xấu mê ăn bò beefsteak đi thì kiểu gì cũng đủ tiền đổi chỗ ở!” Giang Tín Chi cất lời.

    Tô Mộc Hề chỉ hừ một tiếng. Bò beefsteak đối với cô như thuốc phiện. Cô can tâm tình nguyện sa vào đó, có chết cũng không từ bỏ.

    Giang Tín Chi chẳng hiểu nổi tính cố chấp này của cô nhưng chẳng nói thêm lời, đổi sang đề tài khác: “Ngày hôm nay chúng ta leo núi Cửu Hoa, qua đêm trên núi.”

    “Qua đêm trên núi?” Tô Mộc Hề ngạc nhiên, hàng mày thanh tú khẽ nhíu.

    “Đúng, lều vải đều chuẩn bị giúp cậu hết rồi, còn có beefsteak, rượu vang ở cốp xe.” Vừa nói Giang Tín Chi vừa đánh một vòng bánh lái sang trái.

    Tô Mộc Hề không nói nữa.

    Tối hôm qua cô lại nằm mơ, lại mơ thấy người đàn ông kia. Hắn hôn cô, ngón tay mạnh mẽ bóp chặt cằm cô. Đôi môi mỏng của hắn lạnh, rất lạnh, tựa như một khối băng. Đầu lưỡi hắn chui vào khoang miệng cô, cảm giác buồn nôn khiến đầu cô tê rần. Vì giấc mộng ấy mà cả đêm cô ngủ không ngon. Lúc này, cơn buồn ngủ ập đến, từ từ ngủ thiếp đi.

    Một tiếng sau xe dừng ở dưới chân núi Cửu Hoa, Giang Tín Chi lay Tô Mộc Hề dậy.

    Tô Mộc Hề dụi dụi hai mắt, ngáp một cái rồi xuống xe. Trông thấy có một người khác, Giang Tín Chi đang chào hỏi đối phương.

    Người đàn ông mặc một chiếc áo sơm mi trắng đơn giản, quần tây màu đen. Vóc dáng khá cao, thân hình hơi gầy. Đường nét, ngũ quan rõ ràng, thanh tú. Đôi mắt đen láy, thâm sâu tựa biển, nhìn không thấy đáy.

    Anh đứng dưới tán cây, tay trái chắp sau lưng, tay phải đặt hờ trên bụng, bóng lưng thẳng tắp. Khi Giang Tín Chi chào hỏi, anh cũng chỉ khẽ gật đầu, gương mặt không có biểu hiện gì.

    “Đây là đồng nghiệp của tớ ở Cục cảnh sát, Cố Dĩ Bạch, là một pháp y.” Giang Tín Chi giới thiệu: “Đây chính là người tớ đã từng nhắc qua với cậu, ‘nội gián của tớ’, Tô Mộc Hề.”

    Chuyện Tô Mộc Hề có khả năng đặc biệt, cô chỉ kể cho Giang Tín Chi nghe, cũng bắt anh ta không được kể cho ai. Do vậy mọi người chỉ biết cô là nội gián của anh ta.

    “Xin chào!” Tô Mộc Hề khẽ mỉm cười, duỗi tay phải ra hướng về phía Cố Dĩ Bạch.

    Cố Dĩ Bạch tựa như chẳng nhìn thấy cánh tay của Tô Mộc Hề, chỉ gật đầu, rồi cầm chiếc balo trên đất khoác lên vai, hai tay đút túi quần đi về phía trước.

    Tô Mộc Hề nhếch miệng, thu tay về.

    “Cậu ấy là như vậy, không giỏi giao tiếp.” Giang Tín Chi lúng túng giải thích: “Cậu không cần để ý đến cậu ấy, coi như không khí là được rồi.”

    Giang Tín Chi ra phía sau xe, lấy balo đưa cho Tô Mộc Hề, còn của anh ta, anh ta khoác lên lưng.

    Tô Mộc Hề tỏ vẻ không thích: “Cậu bắt tớ xách đồ nặng như vậy?”

    Giang Tín Chi sững sờ, rồi cũng cầm lấy chiếc balo của cô khoác lên vai: “Được! Đại tiểu thư, để tôi cầm giúp tiểu thư.”

    “Tất nhiên là cậu cầm rồi. Vì cậu không chịu nói trước là ngủ trên núi, nếu vậy chắc chắn tớ sẽ không đến.” Tô Mộc Hề nhướn nhướn mày, tiến thẳng về phía trước.

    Thể lực Tô Mộc Hề không tốt, tuy rằng có Giang Tín Chi trợ giúp nhưng đến nửa đường, cô không thể nhúc nhích, ngồi trên một phiến đá lớn.

    “Nghỉ ngơi một lúc đi!” Giang Tín Chi nói lớn với người vẫn đi như bay ở đằng trước.

    Cố Dĩ Bạch dừng bước, lãnh đạm quay đầu nhìn. Sau đó, anh cũng ngồi trên một phiến đá, lẳng lặng chờ.

    Giang Tín Chi đưa cho cô một bình nước, bản thân anh ta đeo hai chiếc balô, lại còn phải chăm sóc Tô Mộc Hề, thấy cũng tồi tội.

    Mười phút sau, giọng điệu hờ hững của Cố Dĩ Bạch vang lên: “Bây giờ đã là mười hai giờ rưỡi, chúng ta nhất định phải lên được đỉnh núi trước khi mặt trời lặn, đồng thời phải dựng lều bạt. Thời gian không có nhiều.”

    Dứt lời, Cố Dĩ Bạch đứng lên, đút hai tay vào túi quần, rời đi.

    Tô Mộc Hề và Giang Tín Chi miễn cưỡng phải đuổi theo tốc độ của anh. Được nửa giờ thì không chịu nổi, Cố Dĩ Bạch đành chậm lại bước chân để bọn họ có thể theo kịp, chẳng nói lời nào, lấy một chiếc balo trên vai Giang Tín Chi.

    Lên đến đỉnh núi, bọn họ chọn một khoảnh đất trống dựng lều. Tô Mộc Hề mệt đến mức không nâng được tay, Giang Tín Chi và Cố Dĩ Bạch chỉ còn cách là phải giúp cô làm.

    “Tớ không nên cùng theo cậu lên núi.” Bây giờ Tô Mộc Hề cảm thấy rất hối hận.

    “Tớ cũng cho rằng không nên đưa cậu đi cùng” Giang Tín Chi nhận ra Tô Mộc Hề yếu hơn rất nhiều so với tưởng tượng của anh ta, kéo tốc độ của anh ta lại.

    Cố Dĩ Bạch nhàn nhạt liếc nhìn Giang Tín Chi một cái. Gương mặt trắng nõn của anh ta phiếm hồng, hơi thở gấp gáp, có lẽ cũng khá mệt.

    Sau khi dựng lều xong, mặt trời đã lặn, màn đêm dần buông.

    Giang Tín Chi đốt lửa, lại nướng bò beefsteak, khui rượu vang cho Tô Mộc Hề.

    “Mộc Mộc, beefsteak của cậu xong rồi!” Giang Tín Chi gọi lớn.

    “Không cần cậu kêu!” Tô Mộc Hề bò ra khỏi lều, cô đã sớm ngửi thấy mùi bò beefsteak.

    “Này!” Giang Tín Chi đưa dĩa cho cô, “Ăn được không? Làm kiểu ‘bảy phần chín’ tớ không rành, cậu ăn tạm vậy!”

    Tô Mộc Hề rất đói, không thèm để ý đến Giang Tín Chi, vùi đầu ăn.

    Giang Tín Chi chế mì, thả hai thanh xúc xích hun khói, lấy ra túi bò khô để bên cạnh. Còn Cố Dĩ Bạch ngồi cách đó không xa, ăn bánh quy và uống nước suối.

    Ánh lửa chiếu lên người anh, chiếc áo sơ mi trắng tựa hồ cũng biến sắc, khuôn mặt anh vẫn thanh tú, sạch sẽ. Khi ăn, trông anh rất yên tĩnh và chuyên chú.

    “Dĩ Bạch! Cậu ăn mì không?” Giang Tín Chi ngồi xuống bên cạnh Cố Dĩ Bạch.

    “Không cần!” Cố Dĩ Bạch từ chối, ánh mắt đột nhiên nhìn về phía Tô Mộc Hề.
     
  5. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    CHƯƠNG 4: CÓ VIỆC, NHỜ CÔ GIÚP!

    “Cậu thích cô bé này?” Cố Dĩ Bạch lên tiếng.

    Giang Tín Chi đang chăm chú ăn mì, vội vàng nuốt xuống, khẽ nở nụ cười, không phủ nhận.

    “Cậu rất tốt, dẫn cô ấy leo núi, chăm sóc cô ấy. Nhưng không nên có suy nghĩ cô ấy kéo chân cậu lại.” Cố Dĩ Bạch nhàn nhạt nói.

    Giang Tín Chi sững người, sắc mặt khẽ biến, liếc Cố Dĩ Bạch một cái, hơi xấu hổ. Anh ta không ngờ thể lực Tô Mộc Hề lại kém đến như vậy nên mới có ý nghĩ: bởi vì cô mà anh mới bị kéo chậm ở phía sau, bị Cố Dĩ Bạch bỏ xa một đoạn dài.

    “Hi vọng cậu sớm theo đuổi được cô ấy!” Cố Dĩ Bạch nói bâng quơ nhưng ngữ khí khá nghiêm túc.

    “Cám ơn!” Giang Tín Chi thoải mái đáp lời.

    Tô Mộc Hề ăn hết phần beefsteak và uống rượu vang. No nê, cô đứng lên đi về phía lều của mình, không chú ý đến câu chuyện của hai người bọn họ.

    Ba người dựng ba chiếc lều vải hình tam giác, mỗi người một lều, chính giữa là đống lửa trại.

    Nửa đêm, Tô Mộc Hề mắc tiểu. Cô mơ mơ màng màng cầm đèn pin ra khỏi lều, tìm một nơi để xả.

    Đi xong, kéo khóa quần chỉnh tề, liền nghe phía sau có tiếng bước chân rất nhẹ.

    Tô Mộc Hề giật mình, cô xoay người, trông thấy Cố Dĩ Bạch đứng phía sau lưng cô, sắc mặt anh ửng đỏ nhưng biểu hiện rất hờ hững.

    Tô Mộc Hề ngượng ngùng, nhìn Cố Dĩ Bạch đầy cảnh giác: “Anh làm gì?”

    “Nghe có âm thanh, đến xem sao!” Hai tay anh chắp sau lưng, đứng thẳng tắp.

    “Anh thấy gì rồi!” Tô Mộc Hề hỏi anh, đèn pin rọi thẳng vào mặt. Cố Dĩ Bạch bị lóa sáng, đưa tay cản ánh đèn.

    “Không thấy gì hết!” Cố Dĩ Bạch trả lời.

    Tô Mộc Hề nửa tin nửa ngờ, nhưng trông dáng vẻ thản nhiên của Cố Dĩ Bạch không giống nói dối. Cô chuyển đèn pin về phía khác, rời đi. Khi đi ngang qua người Cố Dĩ Bạch, anh đột nhiên kéo cánh tay cô lại.

    Tô Mộc Hề dừng bước, ánh mắt tò mò nhìn anh.

    “Tôi có việc nhờ cô giúp!” Cố Dĩ Bạch nhìn thẳng vào mắt Tô Mộc Hề, “Nghe nói đưa đại một vật nào đó cho cô, cô đều có thể đối thoại với chúng!”

    Tô Mộc Hề khiếp sợ, giật giật lại cánh tay. Cố Dĩ Bạch buông lỏng tay, cô lợi dụng lùi về sau một bước, tạo khoảng cách với anh. Cô nheo mắt hỏi: “Giang Tín Chi nói cho anh?”

    “Không phải!” Anh nói ra hai chữ, ngừng một chút rồi tiếp lời: “Cô yên tâm. Tôi sẽ không kể cho người khác, chỉ muốn nhờ cô giúp một chuyện. Dĩ nhiên, tôi không phải kẻ vô ơn, tôi cũng sẽ giúp lại cô một chuyện. Tôi biết, gần đây cô luôn bị một giấc mơ quấy nhiễu.”

    Những điều Cố Dĩ Bạch nói đều là bí mật của cô. Hơn nữa, cô chưa từng nói ra với ai. Tô Mộc Hề có cảm giác bị người khác nhìn thấu nhưng lại không nhìn ra được đối phương là người thế nào.

    “Anh là ai? Anh có mục đích gì?” Tô Mộc Hề lên tiếng, ngữ khí lo lắng.

    “Cô không cần căng thẳng!” Cố Dĩ Bạch chắp tay sau lưng: “Chúng ta giao dịch công bằng.”

    “Không cần!” Tô Mộc Hề đáp lại, sau đó đi thẳng về phía lều của cô.

    Phía sau vang lên giọng nói hờ hững của Cố Dĩ Bạch: “Nếu như cô cần, có thể liên hệ tôi.”

    Đêm đó, Tô Mộc Hề vẫn mơ giấc mơ ấy, cảnh tưởng trong mộng cũng thay đổi. Lần này là ở trong lều, người đàn ông đó yên tĩnh nằm bên cạnh cô, kể những câu chuyện lý thú của hắn, chuyện trò rất vui vẻ.

    Tô Mộc Hề thường xuyên bị tính khôi hài của hắn cảm hóa, tuy nhiên khi tỉnh lại vẫn có cảm giác run sợ.

    Khi tỉnh giấc, Giang Tín Chi và Cố Dĩ Bạch đã thức từ lâu, đang ăn điểm tâm.

    Tô Mộc Hề đứng hướng về phía mặt trời, vặn vặn eo. Cô cảm giác có ánh mắt chằm chằm sau lưng mình, khi xoay người trông thấy ánh mắt của Giang Tín Chi và Cố Dĩ Bạch đang hướng về phía cô, tựa như muốn ám chỉ gì đó.

    Tô Mộc Hề vờ như không biết, đi đến bên cạnh Giang Tín Chi, ‘cướp’ chiếc bánh bích quy trong tay anh ta.

    *

    Người đàn ông kia đã bị xử quyết được ba ngày, nhưng ác mộng của Tô Mộc Hề không hề giảm đi, mà trái lại thời gian còn dài hơn trước.

    Việc này quấy nhiễu cô rất nhiều. Cô bắt đầu suy tính đến việc có nên liên hệ Cố Dĩ Bạch hay không. Thế nhưng lại nghĩ đến chuyện cô thẳng thắn từ chối anh đêm hôm đó, nếu bây giờ chủ động sang tìm anh, thì thật rất mất mặt; cho nên coi như thôi.

    Cô đến nhà hàng Pháp ăn beefsteak như thường lệ, sau đó đi xe đạp điện về nhà.

    Đèn hành lang lầu hai hỏng rồi, không gian trở nên âm u hơn, cô chỉ có thể mượn được ánh sáng hắt lên từ bóng đèn lầu một đi lên lầu, đến nơi lại phát hiện ở góc cầu thang có một bóng đen.

    Tô Mộc Hề dừng bước chân, bàn tay đang tra khóa vào ổ cũng khựng lại, sau khi xác nhận được là ai cô mới thở phào nhẹ nhõm.

    Người kia từ trong bóng tối bước ra, Tô Mộc Hề nhận ra đó là Cố Dĩ Bạch, hơi ngạc nhiên.

    Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, trông thấy Tô Mộc Hề hai tay anh liền đút vào túi quần, tiến lên một bước.

    Dưới ánh sáng lờ mờ, khuôn mặt anh trắng nõn, ngũ quan thanh tú, duy chỉ có ánh mắt vẫn thâm sâu không đáy nhìn chăm chăm Tô Mộc Hề.

    Đúng lúc này đèn dưới lầu đột nhiên tắt ngúm, Tô Mộc Hề không chú ý, dưới chân không biết đá phải vật gì, thốt lên một tiếng, suýt ngã xuống đất, nhưng một bàn tay ấm áp đã đỡ lấy cô.

    Vì tiếng kêu sợ hãi của cô, đèn dưới lầu lại mở lên.

    Bàn tay anh trắng nõn, thon dài, các đốt ngón tay rõ ràng, đang đỡ hai cánh tay của cô, lực rất mạnh, Tô Mộc Hề có thể cảm nhận được sự ấm áp tỏa ra từ đôi bàn tay anh. Cô liếc nhìn anh thật lâu.

    Lúc này Cố Dĩ Bạch mới thu tay về. Hai tay luống cuống bỏ ra phía sau, sóng lưng thẳng tắp, sắc mặt phiếm hồng.

    “Tại sao anh lại ở đây?” Tô Mộc Hề mở miệng hỏi, quét mắt từ trên xuống đánh giá anh một lượt.

    Cố Dĩ Bạch nhìn thẳng vào mắt cô trả lời: “Dĩ nhiên là vì chuyện lần trước.”

    Hôm nay Tô Mộc Hề đang đắn đo suy nghĩ việc đi tìm anh, nhưng chỉ trong phút chốc, ý nghĩ ấy đã sớm bị cô bóp chết. Không ngờ đối phương đã tìm đến cửa.

    “Giang Tín Chi nói cho anh địa chỉ của tôi?”

    Ba mẹ của Tô Mộc Hề mất khi cô còn bé, sau đó lang bạt khắp nơi, chuyển nhiều chỗ ở. Nhà ở thành phố Lam Ninh này chỉ có mình Giang Tín Chi biết.

    Cố Dĩ Bạch gật đầu: “Đúng!”

    Tô Mộc Hề không nói thêm lời, cô mở cửa, bật đèn phòng khách, rồi quay sang Cố Dĩ Bạch: “Vào đi!”

    Cố Dĩ Bạch tiến vào trong nhà Tô Mộc Hề, đảo mắt quan sát khắp phòng khách một lượt, chậm rãi nói: “Không ngờ cô là một cô gái không ưa sạch sẽ!”

    Tô Mộc Hề nhíu nhíu mày, đánh giá không gian phòng của mình. Mấy ngày trước cô vừa dọn dẹp một lần, nhưng người ta đã ghét thì cái gì cũng không vừa mắt.

    “Nếu như anh ghét bỏ nơi này, bây giờ có thể ra ngoài!” Tô Mộc Hề mở cửa, ánh mắt đầy lửa giận.

    “Không!” Cố Dĩ Bạch nhấc tay trái lên, ra vẻ hào phóng, ngồi trên ghế sofa, hai tay đặt trên đầu gối.

    Trên ghế sofa bày đầy quần áo của Tô Mộc Hề, có bẩn có sạch, để lẫn lộn.

    Tô Mộc Hề dùng sức đóng sầm cửa, cánh cửa cũ kỹ rơi xuống một ít bụi. Cô không nói tiếng nào đem lon nước trên khay trà vứt vào thùng rác, quần áo trên sofa thì vo lại ném trong phòng ngủ.

    “Nói đi, anh muốn tôi giúp anh cái gì!” Tô Mộc Hề cũng ngồi xuống ghế sofa, tựa lưng vào thành ghế, thoải mái hơn Cố Dĩ Bạch rất nhiều.