Truyện dài FLAWLESS ( Người Hoàn Hảo )

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi Growland0010, 24/4/17.

  1. Growland0010

    Growland0010 Tác giả VW

    Bài viết:
    39
    Đã được thích:
    51
    Điểm thành tích:
    18

    Văn án

    Viveiros - địa bàn của quỷ dữ, đó là nơi ai cũng khuyên rằng không nên đến, nhưng trong tâm ai cũng mong ước được đặt chân vào một lần trong đời,..
    Faye Meyer, nhận được lời mời gọi của quỷ, bước vào chuyến hành trình đến vùng đất cấm... Nàng kỳ vọng được nhìn ngắm một thế giới thượng lưu hệt như trong tưởng tượng của nàng: Những con người xinh đẹp, những con người tinh tế, những con người đa tình... Cái nàng muốn được nhìn thấy, đó là một thế giới hoàn hảo ... với những con người hoàn hảo...
    Trên chặng đường khám phá miền bí ẩn này, nàng gặp nhiều người, với những trái tim mang xúc cảm khác nhau.
    Carwin, chàng trai nghiêm túc mà dịu dàng, dìu dắt nàng chập chững bước những bước đầu trong gia tộc.
    Rowan, tồn tại xinh đẹp, nắm tay lôi kéo nàng thoát khỏi chiếc lồng mỹ miều chật hẹp.
    Mỗi con người, ai ai cũng có cả mặt tốt lẫn mặt xấu. Đeo trên mình chiếc mặt nạ hoàn hảo, nhưng khi gỡ ra, bên trong là thứ gì có ai mà hiểu được?
    Khi niềm tin bị đạp đổ, số phận của Faye sẽ đi đến đâu? Quỷ dữ sẽ dẫn nàng đến chốn nào? Liệu chúng có thể kiểm soát nàng?
    Liệu tất cả những gì nàng nhìn thấy có phải là sự thực? Hay chỉ là ảo ảnh mà quỷ dữ tạo ra để nhấn chìm nàng?
    .
    Xin hãy nhớ rằng, đây không phải là câu chuyện cổ tích về cô gái Lọ Lem gặp hoàng tử. Đây chỉ là một câu chuyện về những con người với những tâm sự, nỗi niềm bị chôn vùi...
     
    Chỉnh sửa cuối: 24/4/17
  2. Growland0010

    Growland0010 Tác giả VW

    Bài viết:
    39
    Đã được thích:
    51
    Điểm thành tích:
    18

    Chương 1: Khởi đầu

    Chương 1: Khởi đầu

    “Ông à, người cảm thấy thế nào?”

    Trên chiếc giường bao phủ bởi màu trắng ảm đạm, người đàn ông gầy guộc, hai mắt mờ đục, tối tăm, đôi má hóp lại, làn da xám xịt bệnh hoạn đang nằm đó, tĩnh lặng như một xác chết. Nhưng nếu nhìn kỹ, miệng người đàn ông hơi mở ra, hớp lấy không khí, cùng đôi mắt hé một khoảng đủ để ánh sáng lọt vào, nhìn đăm đăm không tiêu cự. Những chi tiết nhỏ nhặt còn sót lại cho thấy rằng sinh mạng yếu đuối nằm đó vẫn còn hấp hối bám lấy sự sống, cũng là những nỗ lực cuối cùng trong tuyệt vọng.

    Cô gái trẻ cất tiếng hỏi với một chất giọng trong vắt, thanh thoát như gió thoảng. Nàng đặt chiếc túi màu xám bạc, cũ kỹ của mình lên chiếc bàn cạnh giường, nhẹ nhàng ngay ngắn ngồi xuống bên người đàn ông. Những ngón tay mảnh khảnh, tinh tế của nàng nhẹ nhàng lướt theo mạch máu xanh tím nổi trên cánh tay gầy trơ xương của người đàn ông. Nàng đặt bàn tay an vị phủ trên những ngón tay lạnh lẽo của người đàn ông, cảm nhận những mạch đập cùng hơi thở yếu ớt, phảng phất trong hư không.

    “…Không còn thời gian nữa rồi sao…”

    Nàng thở dài, mắt nhắm nghiền lại.

    “Thưa cô Meyer, chúng tôi thực sự rất tiếc. Sức khỏe của ông Meyer những năm trở lại đây đã ngày càng xuống dốc. Chúng tôi đã cố gắng hết sức để duy trì tính mạng cho ông nhưng e rằng nay đã đến cực hạn sức chịu đựng của bệnh nhân. Nếu cô thực sự muốn thì tôi có thể viết giấy đề nghị chuyển viện cho ông Meyer đến bệnh viện có điều kiện tốt hơn để chữa trị, nhưng tôi e rằng cách này cũng không khả quan lắm, cùng lắm là có thể kéo dài được thêm vài tháng, sợ rằng chỉ tăng thêm đau đớn cho bệnh nhân mà thôi.”

    Cô gái nhẹ gật đầu, không nói năng gì. Bác sĩ thấy vậy cũng biết ý lui ra ngoài cho bệnh nhân cùng người nhà không gian riêng.

    Cô gái đứng dậy khỏi ghế, chậm rãi tiến về phía cửa sổ, nơi đặt một lọ hoa nhỏ. Những cánh hoa mềm mại, tỏa sáng lấp lánh dưới ánh nắng như một thứ lụa cao cấp nhất, cánh hoa trắng mịn màng vươn khỏi vành lọ một cách yếu đuối, yểu điệu.

    Lily, loài hoa của sự trong trắng, của đức hạnh, sự quý phái, đồng thời cũng là loài hoa của cái chết.

    Nàng vươn cánh tay mảnh khảnh của mình, tinh tế chạm vào một cánh hoa, phơn phớt, dịu dàng như chạm vào một con thú nhỏ. Li ti vàng trong nhụy hoa khẽ rung động, mỏng manh như sợ đau, sợ vỡ.

    Khóe miệng cô gái chợt dâng lên. Bàn tay nhỏ nhắn của nàng đột ngột bóp lấy bông hoa trước mắt. Sắc vàng rực rỡ bỗng chốc vỡ tan, từng cánh hoa trắng nhăn nhúm rơi xuống tựa cát bụi, tựa tro tàn.

    Nàng liếc mắt về phía giường bệnh. Nhìn người đàn ông đã yếu đến không còn ý thức gì về thế giới bên ngoài, mạng sống đã treo trên đầu cành cây, nàng bất giác muốn cười.

    “Ông, con quyết định rồi.” –Cô gái mỉm cười dịu dàng.

    “Con quyết định sẽ đi tìm bông hoa của ông, ông ạ. Ông giờ đã yếu lắm rồi, bà cũng đã mất. Vốn là chuyện tình cảm thời trẻ của người, giờ cũng đã không còn ý nghĩa gì với con nữa rồi.”

    “Con sẽ giúp người, lần cuối cùng trong đời này. Tìm thấy rồi con sẽ nói tất cả cho người biết, dù lúc ấy người đang ở thiên đàng hay địa ngục.”

    “Người có thể bình thản mà ra đi được rồi. Cuộc sống này rất mệt mỏi. Người mau đi đi thôi.”

    ------------------------

    Thành phố Verseille xứ Jnoim, một thành phố trang hoàng, cổ kính, một năm có mười hai tháng thì đến chín tháng là chìm trong lạnh giá và băng tuyết. Thành phố được bao phủ bởi một màu u tối, ảm đạm, xung quanh là khung cảnh những tòa nhà màu xám với kiểu kiến trúc đơn điệu truyền thống. Đây là một xã hội ở thời cận đại, trong khi kiến trúc ở những nơi khác trong địa phận Jnoim đều đã có bước phát triển so với xã hội cũ thì ở thành phố rộng lớn đến khổng lồ, chiếm đến hơn một phần tư Jnoim như Verseille, con người vẫn trung thành tuân theo phong tục, lối sống cũ, đặc biệt là quan điểm về đạo đức, thẩm mỹ, tôn giáo của họ như đã trở thành một tượng đài không thể gạt bỏ. Verseille đã từng là thủ đô của Jnoim, nằm dưới sự cai trị tuyệt đối của hoàng gia. Nhưng hơn 60 năm về trước, một cuộc nổi loạn đã bùng nổ ở Verseille, tước đi toàn bộ quyền lực và kiểm soát của hoàng gia trong địa bàn nơi này. Không còn thế lực của hoàng gia trên đất Verseille, nhưng thay vào đó, xã hội nơi đây lại rơi vào bàn tay kiểm soát của hai đại gia tộc – Viveiros “Gia tộc Quỷ hút máu” và Danse – “Con chó phản bội của hoàng tộc”. Từ hàng trăm năm nay, hai gia tộc luôn có mối hằn thù, hiềm khích và đối đầu với nhau. Trong mối quan hệ giằng co này, Viveiros luôn là gia tộc nắm lợi thế và quyền lực lấn át nhà Danse, đồng thời cũng là gia tộc điều khiển và đại diện cho toàn giới quý tộc ở Verseille.

    Xã hội của Verseille được chia thành hai tầng lớp chính là quý tộc và bình dân. Trong đó, quý tộc chính là tầng lớp thống trị, nắm quyền kiểm soát mọi mặt cũng như chế độ của toàn bộ thành phố. Ở nơi này, quy củ và giáo điều chính là nguyên tắc sinh tồn. Người ở nơi đây sống dưới luật lệ và tín ngưỡng, sự kiểm soát hà khắc của Thánh giáo suốt hàng trăm, hàng ngàn năm đã tạo thành lối sống, bản sắc và nhân cách riêng cho con người Verseille. Họ sùng bái các vị Thần, có một niềm tin mãnh liệt rằng các vị Thần chính là người đã tạo ra Thế giới và đơm kết số phận, cuộc đời của họ. Họ tôn thờ cả Satan bởi cho rằng Satan cũng là một vị thần tạo nên Thế giới này, là người có sứ mệnh trừng phạt những kẻ thiếu lòng tin vào đấng tối cao, một điều mà ở xứ sở bao trùm bởi sự ngột ngạt của đạo giáo này, trở nên rất quan trọng, rất cần thiết. Ở Verseille, những kẻ không tin tưởng, quay lưng với Thánh giáo sẽ bị kết tội là phản bội, là tội đồ chống lại ý chỉ của Thần Linh. Những kẻ đó sẽ phải nhận những hình phạt thảm khốc nhất đối với một kẻ phản bội, đó là bị chặt đầu, mổ bụng, đưa đi làm vật hiến tế cho các vị Thần, một phương pháp đối xử ngang với súc vật. Vậy nên có thể nói ở Verseille, tôn giáo và tín ngưỡng là chủ đề tương đối nhạy cảm, những ai không cẩn thận lời lẽ, vô ý xúc phạm đến các vị Thần ắt sẽ bị giao nộp cho Thánh giáo, nhận trừng trị vô cùng nghiêm khắc.

    Tuy nhiên, trái ngược với những quy củ, luật lệ hà khắc, mối quan hệ giữa hai tầng lớp trong xã hội Verseille lại khá yên bình và ít mâu thuẫn, đây đồng thời cũng là điểm khá đặc biệt trong chính trị của Verseille. Quý tộc ở đây từ khi sinh ra luôn được răn dạy, đào tạo để mang học thức, phẩm hạnh và đạo đức cho xứng với vị thế của mình. Vì vậy, lẽ tất nhiên hệ quả của của lối giáo dục đó là những người thuộc dòng dõi quý tộc luôn vô cùng xem trọng thể diện và danh tiếng của bản thân, và việc đối xử bình đẳng với thường dân, không chà đạp, coi thường, bóc lột họ chính là một trong những nguyên tắc để giới quý tộc giữ được danh tiếng của mình. Theo chặng đường dài của thời gian, nguyên tắc ứng xử này đã dần trở thành luật bất thành văn của xã hội nơi đây, là thước đo để đánh giá sự văn minh, trình độ văn hóa giữa những người trong giới quý tộc. Như một hệ quả tất yếu, xã hội Verseille cũng quy định rằng bình dân mặc dù được quyền có cuộc sống tự do của riêng mình, không cần thiết phải nhất nhất tuân theo mệnh lênh của quý tộc riêng lẻ nhưng bắt buộc cần phải có một thái độ biết ơn, kính trọng tuyệt đối đối với tầng lớp quý tộc. Nếu bất tuân, quý tộc có quyền bắt bình dân đó làm nô lệ. Nô lệ ở nơi này bị giới hạn tối thiểu về mọi quyền, nhưng nhìn chung là vẫn được đối xử như con người. Tuy nhiên, xã hội ở Verseille tương đối yên bình, nô lệ chỉ là thành phần chiếm thiểu số của thiểu số, không được coi là một giai cấp trong xã hội.

    Ở xã hội này, hôn lễ giữa quý tộc và bình dân tuy không nhiều nhưng là có thể xảy ra. Tuy nhiên, hôn lễ chỉ có thể được chấp thuận khi đáp ứng được hai điều kiện. Một là phải có được sự chấp thuận của giới quý tộc nói chung và gia đình quý tộc có liên quan trực tiếp đến hôn lễ nói riêng. Thứ hai, cũng là quan trọng nhất, là phải được sự thông qua của Thánh giáo, đồng nghĩa với việc nhận được sự chấp thuận cùng lời chúc phúc từ các vị Thần. Mặt khác, nếu như người nam là quý tộc còn người nữ là bình dân thì sau hôn lễ, người nữ sẽ được nâng địa vị lên ngang hàng cùng chồng, tức là cũng sẽ trở thành một quý tộc. Ngược lại, nếu người thuộc tầng lớp bình dân lại là nam thì sau hôn lễ, người nữ sẽ phải hoàn thành nghi lễ để từ bỏ địa vị của mình, đi theo người nam để sống cuộc sống của một thường dân.

    Ở phía xa trung tâm thành phố Verseille, trước lối vào của một bệnh viện nhỏ nằm giáp ngoại ô thành phố, bóng dáng điềm nhiên, khoan thai của cô gái trẻ dần hiện ra. Nàng có một khuôn mặt nhỏ nhắn với các đường nét dịu dàng. Mái tóc nàng màu mật ong óng ánh mượt mà cong dài đến thắt lưng được thắt lại nhẹ nhàng. Nàng mặc một chiếc áo trắng, váy dài màu đen gọn gàng nhưng cũng không kém phần lịch sự, trang nhã, làm nổi bật lên làn da trắng, có điểm nhợt nhạt. Nàng có một cơ thể nhỏ nhắn, có chút gầy, khuôn mặt cũng tỏa ra mệt mỏi, đôi mắt nâu nhạt hơi tối lại nhưng có độ trong rất ấn tượng, tưởng chừng như có thể nhìn đến tận đáy.

    Nàng là Faye Meyer, một cô gái trẻ ưu tú đến từ ngoại ô thành phố Verseille. Trưởng thành trong sự quản giáo nghiêm khắc của gia đình, mặc dù xuất thân ở tầng lớp bình dân, nàng lại có học thức và năng lực có thể sánh ngang với bất kỳ tiểu thư quyền quý nào. Bà của nàng, quý bà Madene đã từng là tiểu thư của một gia đình thượng lưu, nhưng sau lấy ông nàng chỉ là thường dân nên bị buộc phải từ bỏ địa vị của mình.`Nàng lớn lên trong môi trường và quy củ không khác gì một gia đình quý tộc. Gia đình Meyer tuy không phải là quý tộc nhưng làm ăn buôn bán cũng rất khấm khá, có đủ vốn liếng để nuôi dạy nàng với chuẩn mực cao hơn những gia đình bình dân khác. Đáng tiếc rằng, người thân của nàng mệnh yểu. Ba mẹ cùng bà nội nàng đã mất vài năm trước, để lại một mình Faye lúc ấy mười ba tuổi sống cùng ông nội đã già yếu. Sau tám năm sống trong đau đớn, chật vật, mạng sống của ông cũng đến lúc phải đập những hồi cuối cùng.

    Từ khi trưởng thành, Faye dứt khoát đưa ông nội đến một bệnh viện cỡ trung để chữa trị. Tiền cha mẹ để lại cùng tiền của ông bà tuy nhiều nhưng toàn bộ nàng gần như đều chỉ dồn vào viện phí và thuốc thang của ông. Với số tiền ít ỏi còn lại, nàng quyết định một mình lên thành phố để lập nghiệp. Nàng bắt đầu với một công việc phân loại sách khá nhàn hạ ở thư viện thành phố. Tiếp đó một thời gian, tài năng và trí tuệ của nàng mới lần đầu tiên được phát hiện ở một tọa đàm diễn ra trong khuôn viên thư viện, khi nàng trình bày quan điểm của mình về vấn đề xây dựng cảng biển. Ngay sau đó, nàng nhận được lời mời trở thành thực tập sinh cho một học viện danh tiếng của Versaille, và nhanh chóng trở thành nghiên cứu sinh chính thức. Công việc nghiên cứu này cho nàng rất nhiều cơ hội để tiếp xúc, kết bạn với những những người thuộc tầng lớp quý tộc, trải nghiệm và hiểu thêm về những con người thuộc thế giới thượng lưu.

    Nàng ít khi về nhà, một năm chỉ về vài lần để thăm người ông ốm yếu ở bệnh viện. Nhưng giờ đây, mạng sống của ông Meyer đã đến bến bờ cuối cùng. Từ năm nay trở đi và có lẽ là toàn bộ sau này, nàng sẽ không còn cơ hội cũng như lý do để trở về quê nhà một lần nào nữa.

    Nàng hít thở một hơi dài, nhìn về phía chân trời xa xăm phía Bắc thành phố. Đằng xa, những luồng khí xám xịt, làn mây nặng nề bao phủ xung quanh một tòa lâu đài kiên cố. Bóng dáng tòa lâu đài phản chiếu trong đôi mắt trong vắt của Faye vô cùng mờ nhạt, dường như bầu trời kia đang cố che khuất sự tồn tại lấn át của nó vậy.

    Đó là lâu đài của gia tộc hùng mạnh nhất ở đất Verseille – gia tộc Viveiros. Tòa lâu đài của nhà Viveiros đã tồn tại ở đó đến nghìn năm, tương đương với tuổi thọ của gia tộc mang truyền thống lâu đời này. Viveiros là gia tộc duy nhất cư ngụ trong tòa lâu đài nằm trên một hòn đảo nằm ở phía Bắc và cách ly hoàn toàn với thành phố Verseille. Gia tộc này có thể có thể nắm quyền lực lấn át, kiên cố đến nhường vậy là bởi từ thời xa xưa, tòa thành này vốn là nơi giao lưu của những vị học giả danh tiếng nhất, quyền quý nhất. Về sau, hai vị quyền lực nhất trong số đó thuận mắt nhìn, quyết định kết hôn và mua lại toàn bộ tòa thành, biến tòa thành từ đó trở thành lâu đài riêng của gia tộc Viveiros. Lễ cưới này được toàn bộ trên dưới giới quý tộc đồng thuận và nhiệt liệt tác thành, thêm nữa lại được nhận lời chúc phúc đặc biệt nhất từ các vị Thần. Nhà Viveiros làm gì cũng luôn luôn thuận lợi, quyền lực trong giới quý tộc chỉ có tăng chứ không có giảm, thậm chí đến sau này còn lấn át và dập tắt gần như hoàn toàn địa vị của hoàng gia trên đất Verseille.

    Tuy nhiên, cũng có một loại tin đồn về nguồn gốc của gia tộc Viveiros được lan truyền khá rộng rãi bởi tính chất thu hút của nó. Người ta đồn rằng tổ tiên nhà Viveiros chẳng phải là những học giả danh tiếng, quyền quý gì cả mà chỉ là những con quỷ hút máu người, ý chỉ những kẻ coi mạng người như cỏ rác, không ngần ngại giết người để làm vật hiến tế cho Thánh giáo, nâng cao địa vị của gia tộc. Tuy nhiên, cũng có lời đồn rằng người nhà Viveiros thật sự chính là những con quỷ hút máu, giết người để ăn thịt, uống máu, kéo dài tuổi thọ. Chính vì vậy, gia tộc Viveiros ở xứ Jnoim này luôn đeo trên mình tai tiếng là “Gia tộc Quỷ hút máu”. Mặc dù phần lớn người đều không tin vào loại tin đồn không đầu đuôi, không cơ sở này nhưng vì gia tộc Viveiros quá lớn mạnh, cộng thêm sự tò mò của mọi người và sự huyền bí của đại gia tộc này càng khiến tin đồn lan truyền càng lúc càng xa. Dẫu sao thì, cũng chỉ là một loại tin đồn vô căn cứ, vô hại vì chẳng có ai tin, chỉ đủ giá trị cho một câu chuyện phiếm, đàm thoại bâng quơ.

    Faye, lẽ dĩ nhiên, cũng không có bắt kỳ tin tưởng nào đối với loại tin đồn nhảm như vậy. Nàng từ xưa đến này đối với bất kỳ ai cũng đều giữ thái độ khách quan, tránh đánh giá trực tiếp hay phán xét. Dù là tâm tình hay cảm xúc của nàng đều vô cùng mờ nhạt. Mức độ hứng thú ít ỏi chưa thể đủ để giúp nàng có được bất cứ cái nhìn bất thiện nào đối với đại gia tộc thần bí này. Chưa kể, tòa lâu đài đằng kia lại chính là điểm đến sau này của nàng. Nếu chưa đặt chân vào mà ngay cả chuyện giữ cái đầu lạnh đối với quá khứ của chủ nhà cũng làm không được thì sau này nàng sẽ chẳng thể làm được bất cứ chuyện gì nên hồn, cũng sẽ chẳng thu được thành quả gì để phục vụ mục đích của mình cả.

    Trước mặt nàng, một chiếc xe hơi màu đen đỗ lại. Chàng trai lịch lãm mở cửa từ trong xe bước ra. Faye mỉm cười, bình tĩnh bước về phía chiếc xe, nâng tay trái lên đặt vào lòng bàn tay của chàng trai. Một nụ hôn phớt nhẹ phủ lên mu bàn tay trắng ngần của nàng.

    “Carwin..”

    Nàng nhìn chàng trai trước mặt. Gương mặt có chút góc cạnh của một người đàn ông hai bảy, hai tám tuổi. Làn da hơi rám nắng nhưng trông rất khỏe mạnh, hài hòa cùng với đường nét của chàng. Đôi mắt hơi xếch, nhưng con ngươi xanh đậm cùng tròng mắt sáng và rõ ràng không chỉ không làm cho người ta cảm thấy gian xảo mà còn tỏa ra một loại khí chất khiến người ta muốn tin tưởng. Mái tóc đen phủ xuống, chiếc mũi thẳng tắp cùng làn môi mỏng hơi nhếch lên với ý cười dịu dàng, lịch lãm càng làm tô thêm vẻ bề ngoài tuấn tú của chàng trai. Chàng khoác một chiếc áo măng-tô màu đen, đội mũ phớt, tay cầm một cây gậy, biểu tượng điển hình cho giới quý tộc ở Verseille.

    “Ta rất nhớ nàng..”

    Chàng mỉm cười dịu dàng nhìn Faye, tay nhẹ nhàng mở cửa xe để nàng bước vào. Đóng cửa lại, Carwin cũng ngồi vào ghế lái, khởi động xe.

    “Tình hình ông Meyer thế nào rồi?” – Chàng trai vừa lái xe vừa thuận miệng hỏi.

    “Ông vẫn vậy, nhưng có lẽ sắp không trụ được thêm nữa rồi.” – Faye binh tĩnh trả lời, nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn những ngôi nhà xám xịt vùn vụt trôi qua.

    “Nàng đừng quá đau buồn. Ông cũng đã nhiều tuổi rồi, chuyện này không tránh khỏi được. Ngay cả nàng cũng khó có thể làm được gì. Biết vậy, trước đây nếu nàng đồng ý để ta giúp, có lẽ giờ…” – Carwin trầm ngâm.

    “Carwin, chuyện đến nước này ta đã sớm có tính toán ngay từ đầu rồi. Ta không muốn phải nợ ngươi hay bất kỳ quý tộc nào hết.”

    Chàng trai thở dài, tay buông lái đánh một điếu thuốc.

    “Ngươi đừng hút thuốc nữa. Chẳng giống quý ông chút nào.” – Faye nhíu mày.

    “Ta sẽ ... Ta sẽ, Faye. Ngay sau khi nàng trở thành vợ ta rồi, ta nhất định sẽ bỏ.”

    Faye nghe vậy lặng thinh, từ chối cho ý kiến.

    “Nàng thật là lạnh lùng, dù sao cũng là vị hôn thê của ta, sớm muộn cũng sẽ là vợ ta mà.” – Carwin nhẹ bật cười.

    “Ta mong ngươi hiểu, mối quan hệ của chúng ta chỉ là có qua có lại. Ta nhận làm vị hôn thê của ngươi thì cũng sẽ thực hiện trách nhiệm đầy đủ của một vị hôn thê. Kém một tấc cũng không, hơn một ly cũng không. Ngươi phải thật rõ ràng chuyện này cho ta.”

    Khóe miệng của người ngồi trên có chút co rút. Hai người lúc này đều ngưng lại không nói năng gì. Không khí trong xe im lặng một lúc lâu, giọng nói trầm khàn, bình tĩnh vang lên, phá vỡ khoảng lặng:

    “Ta sẽ chờ nàng, Faye. Nàng và ta có toàn bộ thời gian trên thế giới này để tìm hiểu nhau. Ta mong đến cuối cùng nàng sẽ hiểu được ta.”

    “Dù sao thì…. chào mừng nàng đến với đại gia đình Viveiros.”



    Bên ngoài, những ngôi nhà vẫn nối tiếp nhau thành một đường thẳng xám xịt chảy dài theo hành trình của chiếc xe hơi. Gió lạnh thổi đập vào cửa xe, những xác lá nâu tím, nhăn nhúm thổi qua hòa vào màu nâu nhạt nhẽo trong ánh mắt Faye. Nàng lại nhìn về phía lâu đài đằng xa bị bao phủ bởi hơi nước biển mờ ảo cùng những ngọn mây màu trắng lùng bùng. Hành trình còn tới vài trăm dặm, có lẽ phải vài ngày nữa mới đến được nơi. Nghĩ vậy, nàng nhắm mắt lại dưỡng thần.

    Những ngày tháng sắp tới ở nhà Viveiros … có lẽ sẽ đáng mong đợi lắm đây...
    ...
     
  3. Growland0010

    Growland0010 Tác giả VW

    Bài viết:
    39
    Đã được thích:
    51
    Điểm thành tích:
    18

    Chương 2: Val

    Chương 2: Val

    Chiếc xe dừng lại trước cánh cổng khổng lồ cao gấp bốn lần chiều cao con người. Carwin xuống xe, ra dấu với người gác cổng. Hai người đàn ông cao lớn, mặc quân phục, bên thắt lưng giắt súng, mặt vô cảm, đứng nghiêm trang, bất động như hai bức tượng được đặt hiên ngang trước tòa lâu đài, mang lại một loại cảm giác áp lực và mờ mịt. Người gác cổng nhìn thấy Carwin từ xa, tiến đến cúi chào. Một trong hai người đi vào một căn buồng nằm ngay cạnh cổng. Một lúc sau, cánh cổng dần dần mở ra. Carwin nhảy lại vào xe, khởi động máy và chiếc xe hơi lao thẳng vút qua cánh cổng.

    Băng qua cánh cổng, khung cảnh lâu đài bắt đầu thay đổi. Faye chăm chú ngước nhìn cảnh vật bên ngoài lao vụt qua cửa kính. Nơi này thậm chí còn rộng lớn hơn quá nhiều so với tưởng tượng của nàng. Đằng sau cánh cổng khổng lồ kia, bao trùm tầm mắt nàng không phải là những khu nhà cổ hiện lên trang hoàng, phô trương, cũng không phải những khu vườn rộng lớn nên thơ. Mà đó là một khu rừng, một rừng thông hùng vĩ với những tán cây gầy guộc, xen kẽ chi chít vào nhau, cành nhọn hoắt như những chùm răng cưa. Rừng trải dài như vô tận, bạt ngàn cây thông mọc lên, che lấp toàn bộ cảnh vật đằng sau chúng, chỉ để lại một lối đi nho nhỏ, đủ cho hai chiếc xe hơi đi qua. Chiếc xe của Carwin lao vụt qua rừng thông, để lại hàng loạt những âm thanh rào rạc lá đập cành, lá xé gió. Xe chạy được một lúc, rừng thông tối tăm, mờ mịt rốt cuộc cũng mở ra một điểm ánh sáng.

    “Faye, nhìn xem!”

    Carwin quay lại, nhìn Faye với một đôi mắt đầy phấn khích. Chiếc xe chuyển động chậm dần. Khuôn mặt vì ngái ngủ mà có chút đơ ra của Faye cũng theo đó mà dần được nhuộm theo sức sống của cảnh vật trước mắt.

    Nàng ngỡ ngàng trước sự thay đổi chóng mặt của quang cảnh lâu đài. Từng tia nắng xuyên qua những cành thông xương xẩu, khô khan mà thấm vào không khí, phản chiếu qua cửa kính xe hơi. Thoát khỏi rừng thông âm u, trước mặt cả hai người là một con sông trải dài bất tận, ở hai bên bờ sông vẫn được phủ kín bởi hàng đàn những cây thông. Thế nhưng khác với khung cảnh tối tăm vừa rồi, cảnh vật ở đây lại như tuôn trào sức sống, với màu nắng rực rỡ, chói chang. Những tia nắng rơi xuống, cuộn vào sắc trong vắt của nước, ánh lên lung linh như ngọc. Dòng sông mang một vỏ bọc tươi đẹp, tinh tế, những làn nước lấp lánh như những hạt kim cương.

    “Đẹp chứ hả? Có muốn cùng ta ra ngắm chút không?” – Carwin nhìn vẻ mặt hơi hồng lại của Faye, cười hỏi.

    Faye chăm chú nhìn khung cảnh đẹp như cõi thần tiên trước mặt. Thật là ngạc nhiên khi người trong giới quý tộc lại có kiểu sở thích đầy tao nhã này. Không, vấn đề là trong lâu đài Viveiros còn có cả một con sông như thế này để phục vụ cho thú vui trang nhã của họ, vậy thì liệu tòa lâu đài này có thể rộng lớn đến mức nào?

    Dù sao thì, đây cũng không phải lúc thích hợp để ngắm cảnh cho lắm. Di chuyển vài ngày trời, nàng đã vô cùng mệt mỏi. Cảnh đẹp chỉ nên ngắm cho đủ thôi.

    “Chúng ta đi tiếp đi..”

    Carwin nhìn đôi mắt mệt mỏi của Faye, rốt cuộc từ bỏ ý định cố kéo nàng xuống xe đi dạo với mình. Hắn khởi động xe, tiếp tục lái xe men theo dòng sông, sau vài lần rẽ, cuối cùng xe cũng tiến vào sảnh chính của lâu đài.

    Carwin xuống xe, nói vài câu với một người làm ở gần đó. Hắn mở cửa xe đón Faye xuống, đưa nàng tiến thẳng vào khu nhà chính.

    “Đứng đây chờ ta một chút nhé, chỉ một lúc thôi.” – Hắn sờ sờ tóc nàng, cười nói.

    “Cứ đi đi.”

    Carwin quay đầu đi. Faye đứng chờ một lúc chưa thấy hắn quay lại, buồn chán lê bước, quan sát một chút cảnh vật xung quanh.

    Nơi nàng đang đứng là một cây cầu nối giữa hai khu cách biệt của tòa lâu đài. Hai khu này bị chia cắt với nhau bởi một dòng suối nhỏ. Bên kia cầu là một khu vườn rộng lớn, nơi được bao phủ là tầng tầng lớp lớp các loài hoa, những loài hoa sinh trưởng cứng cáp, mạng mẽ trỗi dậy ngay cả trong cái giá lạnh của xứ này.

    Sự cứng cáp đó khiến cho nàng nhớ lại lần đầu gặp Carwin. Trong ấn tượng của nàng, hắn là một anh chàng nhà giàu khô khan, lạnh lùng. Hắn mang một luồng gió mới đến với nàng trong những ngày đầu tiếp xúc với giới quý tộc. Trong đôi mắt của một bình dân, quý tộc luôn là những người thanh cao, lịch sự, những nhân vật được ngậm chiếc thìa vàng ngay từ khi chào đời, và vì thế họ cũng mang những sức hút riêng. Carwin cũng vậy, từ khi sinh ra hắn đã đứng ở vị thế mà ngay cả những quý tộc khác cũng khó ai sánh được. Mọi nơi hắn đi, mọi câu hắn nói đều được bao phủ bởi một luồng không khí trang trọng, quy củ. Lần đầu tiên hắn nhìn nàng, cũng là một ánh mắt lịch thiệp, lạnh lùng như đối với bao người. Ban đầu, nàng tiếp cận hắn vốn chỉ bởi hắn là người nhà Viveiros. Hắn không để ý đến mục đích thiếu trong sáng của nàng, mặc cho nàng thoải mái xâm lấn ranh giới của hắn. Cho dù nàng có làm gì quá phận, hắn vẫn luôn nhìn nàng bằng đôi mắt lịch thiệp như ban đầu.

    Nàng chưa bao giờ tin hắn. Một người như hắn, với tư cách là con trưởng của đại gia tộc nắm quyền kiểm soát bao trùm toàn Verseille, người kế thừa tương lai của Viveiros, hẳn là chẳng lạ gì đối với chuyện bị người theo đuổi, bị lợi dụng. Nàng không tự tin để có thể nói rằng bản thân có gì tốt đẹp hay đặc biệt so với những người phụ nữ khác trong thế giới của hắn. Nàng có chút sáng dạ hơn người khác, nhưng liệu cái sự sáng dạ nhỏ nhoi đó sẽ có một chút giá trị trong mắt một kẻ mang dòng máu cao quý như Carwin? Thế nhưng, nàng không yêu hắn, mọi thứ nàng làm đối với hắn chỉ đơn thuần là lợi dụng. Hắn cũng vậy, để nàng làm mọi thứ theo ý muốn, rồi sau đó lại quan sát nàng bằng ánh mắt lạnh nhạt, hắn thử nàng, bằng một cách thờ ơ và trắng trợn.

    Faye không hề để tâm đến chuyện Carwin thử nàng. Nàng chưa đủ quan tâm tới hắn để có thể bị tổn thương bởi điều đó, mục đích của nàng là được đặt chân vào cái lâu đài này, dù dưới bất cứ một tư cách nào. Nàng càng chẳng để tâm Carwin sẽ nhìn nàng bằng con mắt như thế nào, tất cả những gì nàng cần chỉ là một sự kết nối, một cơ hội mà thôi.

    Mọi chuyện có lẽ bắt đầu thay đổi từ cái khoảnh khắc đó, từ cái khoảnh khắc mà nàng chứng kiến sự mệt mỏi, nặng nề bao phủ đôi mắt xanh lạnh lùng của Carwin. Lần đầu tiên, ấn tượng về một người đàn ông cao quý, cầu toàn trong nàng xuất hiện một vết nứt.

    “Faye… Ta xin lỗi”

    Hắn nhìn nàng với một khuôn mặt cứng ngắc, một đôi mắt u ám, cam chịu mà nàng chưa bao giờ từng nghĩ sẽ chứng kiến ở Carwin. Hắn nhìn nàng, im lặng như đang chờ đợi một phán xét cuối cùng.

    Người đàn ông ngu ngốc… nghĩ nàng là một thứ đồ chơi dễ vỡ…

    Ai mà ngờ được người kế thừa tương lai của nhà Viveiros lại có một mặt thú vị như vậy?

    Nàng lơ đãng mỉm cười.

    Carwin, hắn là đặc biệt, bởi hắn hoàn toàn khác với nàng…

    Faye kéo lại chiếc áo khoác dài, đi thẳng qua bên kia cầu. Nàng hít thở luồng không khí lạnh lẽo mà trong trẻo nơi đây, bất chợt cảm thấy vô cùng vui vẻ và tự tại. Nàng tiến đến một căn viện nằm ngay trong khu vườn, ngồi nghỉ chân ngay trước hành lang.

    Trong tầm mắt nàng hiện dần hiện khung cảnh ở đằng xa, ngay trung tâm của khu vườn, nơi có một bóng người nằm bất động, lặng yên dưới gốc một cây cổ thụ.

    Đó là một cây anh đào vô cùng to lớn, thân cây mảnh dẻ nhưng vững chãi, đứng sừng sững trong nền đất đá cuộn lẫn rêu xanh đen, bị phủ lấp bởi những lớp tuyết trắng rải xung quanh. Từ thân cây rẽ ra vô số những cành đào khẳng khiu, thô ráp, chúng cuộn vào nhau, tô điểm thêm là những bông hoa li ti có hình dáng như những chiếc chuông nhỏ, hồng mịn điểm xuyết trên những tán lá nối đuôi nhau. Cây đào mở ra hàng trăm những cành gầy guộc, chằng chịt như lưới nhện, che lấp đi toàn bộ bầu trời phẳng lặng bao phủ đằng sau, như muốn che chở, bảo vệ cho người đang nằm trong lòng nó.

    Người nằm bên gốc đào lại mang một loại quang cảnh khác. Đó là một cô gái trẻ tầm đôi mươi. Mái tóc đen dài của nàng nhẹ nhàng đặt lên đường nét nhô ra của gốc cây. Nắng từ những tán lá rơi xuống làn tóc mượt mà, phảng phất ánh nâu ngọt ngào như mật ong. Nàng có một làn da trong vắt như nước suối mùa xuân, một khuôn mặt mà bất kỳ ai nào nhìn vào cũng cảm thấy ghen tị. Cặp lông mi của nàng sụp xuống, cong dài, chiếc mũi cao, thẳng tắp cùng làn môi đỏ mọng, mềm mại như cánh hoa hồng đọng sương sớm. Nàng nằm dưới gốc đào, quanh thân lan tỏa một loại cảm giác bình tĩnh, nhẹ nhàng. Bóng của những cành đào gầy guộc phủ nhẹ lên những đường nét tinh tế trên khuôn mặt bình thản tựa nước hồ, mờ nhạt mà hài hòa. Gió lướt qua những tán lá, kéo một vài sợi tóc của nàng lâng lâng.

    Faye khựng lại. Trong phút chốc, nàng bị áp lực của cảnh đẹp trước mắt làm cho sợ hãi. Nàng chợt mất đi sự bình tĩnh vốn có, nhìn chằm chằm vào người ở đằng xa.

    Quả là một thứ sắc đẹp nguy hiểm…

    Người con gái nằm đó… không thể nghi ngờ chính là người đẹp nhất mà Faye từng nhìn thấy. Lần đầu tiên trong đời nàng nhìn ngắm khuôn mặt của ai đó và cho rằng đó chính là giới hạn tận cùng của sắc đẹp con người.

    Sau khoảnh khắc sửng sốt, nàng nhanh chóng điều chỉnh lại tinh thần, bắt đầu đánh giá khung cảnh đối diện.

    Người kia mặc một bộ váy màu đỏ sẫm, được thiết kế khá kiểu cách cùng một áo khoác mỏng màu đen. Nàng không đeo trang sức nhưng nhìn cách ăn mặc, cộng thêm chuyện nàng có thể thoải mái nằm ngủ chính giữa khu vườn cho thấy địa vị của nàng trong lâu đài này hẳn là không hề đơn giản. Hơn nữa, khuôn mặt nàng ta trông lại có đôi nét tương đồng với Carwin, nên nàng ta hẳn là một trong số họ hàng của hắn.

    Dẫu sao thì cũng phải công nhận, người nhà Viveiros quả thực là có bề ngoài xinh đẹp. Trước kia khi gặp Carwin lần đầu thì nàng đã vô cùng ấn tượng với ngoại hình của hắn rồi, nhưng mà lần này quả thực là quá xúc động. Ai mà biết được trên đời lại có thể tồn tại một thứ trân phẩm như vậy!

    Nàng cười cười, bày ra tư thế ngồi thoải mái nhất, mắt hơi khép hờ, chỉ để lại một chút kẽ hở, tiếp tục ngắm nhìn cảnh đẹp đằng xa.

    Nàng cảm nhận thấy có người ở phía sau tiến tới.

    “Tiểu thư, chủ nhân đang đợi ngài.”

    Nàng ghé mắt nhìn người đàn ông đã luống tuổi ở đằng sau. Khuôn mặt hắn kính cẩn nghiêm túc, quần áo sạch sẽ, gọn gàng. Hắn nói chuyện với Faye, cúi đầu không nhìn vào mắt nàng, khuôn mặt già nua nhưng lại mang một sắc thái từ tốn, khiêm nhường. Hắn là Enoch, hầu cận của Carwin, đồng thời cũng là một trong số các đại quản gia, chưởng quản một phần lớn khu vực phía Bắc, cũng là khu vực thuộc sở hữu của Carwin.

    “Được.”

    Nàng đáp một tiếng, lập tức đứng dậy, chỉnh trang lại trang phục. Enoch đi phía trước dẫn đường. Faye thoáng nhìn qua người dưới gốc anh đào, thấy người nọ đã tỉnh dậy từ lúc nào, đôi mắt xinh đẹp đang nhìn đăm đăm về phía này.

    Trên mặt Faye thoảng qua một nét cười thoang thoảng, nàng nhẹ gật đầu chào. Người bên kia thấy được, trên khuôn mặt hồng hào của thiếu nữ hiện lên một sự vui vẻ nhàn nhạt. Khóe mắt của nàng hơi cong lên, tròng mắt tỏa sáng lung linh như nước biển, đôi môi như cánh hoa cũng nâng lên một chút, trông vô cùng tự nhiên mà dịu dàng.

    Ánh mắt Faye dừng lại đôi chút trên vẻ tươi cười đó, rốt cục cũng dứt khoát quay đầu bước đi.

    Nàng chỉ chào hỏi cho có lệ, không ngờ lại nhận được phản ứng tươi đẹp như vậy. Người ta bảo mỹ nhân có thể khiến cho cảnh vật rạng rỡ như hoa nở xuân về, giờ xem ra cũng chẳng sai. Ở cái nơi lạnh lẽo âm u như xứ này, có thể được chứng kiến một khung cảnh như chốn thần tiên vừa rồi quả là một loại vinh dự mà không phải ai ai cũng có được.

    “Người vừa rồi… tiểu thư không nên lại gần nàng.”

    Faye nhìn lão Enoch, không trả lời.

    Ở đằng xa, ánh mắt của người thiếu nữ vẫn dán chặt vào bóng lưng Faye một lúc lâu, cho đến tận khi bóng dáng đó hoàn toàn biến mắt. Nàng khép hờ đôi mắt, ngước lên nhìn những cành cây gầy guộc điểm một vài bông hoa nhỏ li ti đang bao trùm như muốn che đậy bầu trời trên đỉnh đầu. Nàng cười ngơ ngác, tròng mắt xanh biếc dần trở nên mờ mịt.

    Lão quản gia dẫn nàng trở về chỗ Carwin. Hắn vừa nhìn thấy liền dứt khoát nắm tay nàng kéo đi.

    “Muộn rồi, để ta dẫn nàng về phòng.”

    Faye nhìn bàn tay đang bao lấy mình, kiềm chế xúc động muốn rút tay ra.

    Carwin đưa nàng đi qua những hành lang trải dài, cuối cùng dừng lại trước một căn phòng.

    “Từ bây giờ, đây chính là phòng của nàng.”

    Hắn mỉm cười, đặt chiếc chìa khóa vào lòng bàn tay nàng. Thuận tiện kéo nàng lại gần, đặt lên trán nàng một nụ hôn phớt nhẹ.

    “Ngủ ngon, Faye.”

    Nhin bóng Carwin khuất đần cuối hành lang, Faye thở dài, cầm chiếc chìa khóa mở cửa.

    Đó là một căn phòng khá rộng, nội thất được bài trí khá tinh xảo, cũng rất sạch sẽ, gọn gàng. Nàng cũng không màng nhìn, tiến đến chỗ cửa sổ của căn phòng nằm ngay cạnh chiếc giường lớn.

    Nàng mở toang cửa, trước mắt nàng là khung cảnh lâu đài lúc về đêm. Bóng đêm dần bao trùm lối vào khu nhà phía Bắc. Cây cối um tùm che lấp đi tầm nhìn, để lại một hành lang cùng khuôn viên tối tăm mờ mịt, không người qua lại. Khu nhà như bị giam giữ trong sự tĩnh lặng và cô đơn của cảnh vật. Không khí lạnh lẽo men theo cửa sổ mà len lỏi vào căn phòng.

    Faye hít một hơi, cảm nhận cái lạnh phủ xuống cơ thể mình. Nàng không thấy lạnh, thậm chí còn thấy thật thoải mái. Thứ lạnh lẽo, thứ lặng yên này khiến cho nàng cảm thấy thựt sự bình tĩnh, nhẹ nhàng.

    Nàng nhẹ thả mình lên chiếc giường ở đằng sau. Đôi mắt nàng vẫn dán chặt vào khung cảnh phía ngoài. Ánh nến nhỏ nhoi không đủ để xua đi từng tầng bóng tối dán chặt lên những bức tường trong căn phòng. Đêm tối thầm lặng tràn vào tròng mắt khô khốc của Faye, khóe miệng của nàng hơi dâng lên, nhìn thoáng qua có chút bất thần.

    Carwin, ngươi quả thực là có con mắt tốt!

    “Thật là một kẻ thích diễn trò…”

    Nàng cười cười.

    Ánh mắt của nàng dần trở nên mơ màng. Cơn buồn ngủ đột ngột ập đến làm mí mắt nàng không hẹn mà sụp xuống, đưa cơ thể trở về trạng thái tĩnh lặng.

    Một luồng gió mạnh thổi vào khiến những ngọn nến yếu ớt trong căn phòng không trụ được mà vụt tắt. Một bóng người chợt xuất hiện phía ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng nhảy vào trong.

    Hắn ngồi bên viền cửa, lặng thinh nhìn người trong phòng. Ánh mắt lạnh lẽo, tối tăm của hắn ẩn hiện một tia sáng không rõ.

    Sau lưng hắn, màn đêm vẫn tiếp tục len lỏi, như muốn chọc người quấy nhiễu, tàn phá.

    Đêm đầu tiên ở Viveiros, một đêm yên tĩnh, không người, không vật, không mây, không trăng…
     
    Thỏ Ngọc thích bài này.
Tags: