1. Chào mừng Khách đến với VietWriter.Com, chúc bạn có những phút giây online vui vẻ.

Hot Full Đẳng Cấp Tư Duy

Thảo luận trong 'Truyện trinh thám' bắt đầu bởi ♚ℋoàng ℕgọc♔, 5/1/16.

  1. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,393
    Đã được thích:
    940,118
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 21: YÊU CHƯA TRỌN

    [​IMG]

    Vụ án của Phạm Vân tuy rằng đã xong nhưng vụ án của Lý Linh Linh vẫn dậm chân tại chỗ, không có thêm bất cứ đầu mối nào, tuy vậy mọi người trong Sở Sự Vụ cũng được thư thả hơn được một chút, không bận bù đầu khi phải theo hai vụ cùng một lúc. Kỷ Lang nhận được điện thoại của mẹ Kỷ muốn thứ bảy này anh đưa Đường Đường về nhà ăn cơm.

    Ngẫm nghĩ một chút thấy Đường Đường đã về nước hơn nửa tháng nhưng anh vẫn chưa thết đãi cô được bữa nào ra hồn, cảm giác thật có lỗi.

    Ngày hôm nay anh tan ca sớm hơn một chút, đến trường Đại học Y đón cô tan học.

    Cái chết của Phạm Vân cũng không ảnh hưởng gì lớn đến trường Đai học Y, nhưng lại mang đến cho cá nhân liên quan đến vụ án những hậu quả khó lường. Sau khi biết hung thủ là Triệu Tích Dương, Trần Hà choáng váng đầu óc. Cô ta không bao giờ ngờ đến thanh mai trúc mã của mình là kẻ giết người, lại không thể ngờ tới chính mình bị hắn lợi dụng là nhân chứng thời gian cho hắn.

    Cuộc sống của Trần Hà bị đảo lộn hoàn toàn … Mỗi ngày cô đều phải đón nhận những ánh mắt khinh thường của bạn học, chịu đựng những lời bàn tán, dè bỉu, không có người nào muốn kết bạn với cô ta.

    Kỷ Lang tình cờ gặp Trần Hà trong khu rừng nhỏ trên đường dẫn vào trường Đại học Y.

    Cô mặc trang phục trắng, đứng đờ ra tựa ở thân cây, khiến người khác nhìn vào cũng cảm thấy đau lòng.

    “Trần Hà!”, Kỷ Lang gọi cô.

    “Trinh sát Kỷ …”, Trần Hà lau nước mắt, hoảng hốt xoay qua nhìn Kỷ Lang: “Sao anh lại đến đây ạ?”

    Kỷ Lang cho hai tay vào túi áo, trông thấy viền mắt hoe đỏ của cô ta, liền lấy một túi khăn giấy đưa ra rồi nói: “Không có ai mà không từng vấp ngã, lần này cứ coi như rút ra được một kinh nghiệm sống, đợi thời gian trôi qua, mọi việc sẽ qua nhanh thôi.”

    Trần Hà nhận lấy túi khăn giấy, gật đầu cười khổ: “Đúng! Nhưng lãng quên là cả một quá trính … Tôi đã đưa đơn xin thôi học, mấy ngày nữa tôi sẽ về quê.”

    Kỷ Lang có chút kinh ngạc nhưng cũng không xen vào việc người khác. “Chuyển sang nơi khác sinh sống, bắt đầu lại từ đầu cũng được. Hi vọng cô có thể quên được nỗi đau này, khỏe mạnh vui sống.”

    Trần Hà cúi đầu, mái tóc dài che khuất cặp mắt của cô, toàn thân cô không dấu nổi vẻ cô đơn và bi thương. “Có lẽ vĩnh viễn chẳng thể nào quên được … Chúng tôi lớn lên bên nhau, thân thiết từ tấm bé, qua lại cũng đã nhiều năm, làm sao có thể quên được.” Triệu Tích Dương sẽ trở thành vết sẹo không thể xóa mờ trong cuộc sống sau này của Trần Hà.

    “Được rồi! Không nói chuyện này nữa, Trinh sát Kỷ đến tìm cô Tô sao?”

    Kỷ Lang gật đầu: “Nhưng tôi lại không biết Đường Đường dạy môn gì ở Đại học Y, cô có thể đưa tôi đi không?”

    Trần Hà gật đầu: “Được chứ!”

    Trần Hà đi về phía trước vừa đi vừa nói: “Anh là bạn trai của cô Tô mà cô Tô dạy khoa nào mà không biết ạ. Thật không đúng rồi đó ạ!”

    Kỷ Lang lắc đầu: “Không phải là bạn trai, tôi và cô ấy là thanh mai trúc mã, chỉ là vậy thôi.”

    Trần Hà yên lặng, một lúc lâu sau mới đáp lời: “Hóa ra là như vậy sao. …”

    Sau đó hai người chẳng ai nói thêm lời nào, chỉ là … đang trên đường tìm Tô Niệm Đường thì bọn họ gặp một người.

    Là ba của Phạm Vân, Phạm Vĩ.

    Từ ngày cô con gái qua đời, sau khi rời khỏi đồn cảnh sát, ông ta không lộ mặt nữa. Ông mặc bộ vest đen, vẻ mặt nghiêm túc nhưng không thấy nửa điểm bi thương.

    “Ông Phạm!”, Kỷ Lang ra hiệu Trần Hà đứng đây đợi, rồi tiến đến chào hỏi.

    Phạm Vĩ nhìn về phía Kỷ Lang gật đầu: “Trinh sát Kỷ, cám ơn anh đã giúp tìm ra hung thủ sát hại con gái tôi.”

    Kỷ Lang bắt tay ông ta: “Ông Phạm khách sáo quá rồi, đây là chức trách của chúng tôi, không biết ông đến đây là?”

    Phạm Vĩ thở dài: “Tôi đến làm thủ tục cho Vân Vân. Bây giờ người không còn, mà ngay cả danh tiếng lưu lại trường học cũng không có. Đứa bé này, tôi đã nói rất nhiều lần, không được yêu đương, vậy mà không nghe.”

    Kỷ Lang nhíu mày: “Đã lớn cả rồi, khó tránh khỏi nảy sinh tình cảm, nhưng chuyện này không hề có quan hệ trực tiếp đến cái chết của cô ta.”

    “Thôi người đã không còn, chẳng còn gì để nói. Trinh sát Kỷ, ngày mai tôi còn ca giải phẫu, tôi đi trước đây.”

    “Chào ông!”

    “Cô nắm được thông tin về ba của Phạm Vân đến mức nào?”, sau khi Phạm Vĩ rời khỏi, Kỷ Lang và Trần Hà lại tiến về phía trước. Anh luôn có cảm giác ông ta có gì đó, nhưng không thể diễn tả được.

    Trần Hà lắc đầu: “Tuy rằng tôi rất thân với Phạm Vân nhưng từ trước đến nay cậu ta cũng chưa từng dắt tôi về nhà chơi, vì vậy tôi cũng hiếm khi gặp ba cậu ấy. Tôi chỉ nghe Phạm Vân nói ba cậu ta rất nghiêm khắc, còn mấy chuyện khác thì không biết.”

    Kỷ Lang rơi vào trầm lặng, thân là một người cha đối mặt với cái chết của con mà lại có thể bình tĩnh được như thế sao, vẫn còn có tâm trí lên ca phẫu thuật? Trên người ông ta không nhìn thấy bất cứ biểu hiện nào của một người cha vừa mất đi đứa con của mình. Nếu ngày xảy ra án mạng, không có chứng cứ xác minh việc ông ta cả buổi tối đều trực ở bệnh viện, thì Kỷ Lang cũng sẽ hoài nghi Phạm Vĩ mới là hung thủ.

    Đây thực sự là một gia đình kỳ quái …

    “Cô Tô là giáo viên môn … A! Cô Tô đây rồi!”, Trần Hà chỉ tay vào một nam sinh đang sóng đôi cùng Tô Niệm Đường đi xuống.

    Tô Niệm Đường vẫn chưa trông thấy bọn họ, còn Kỷ Lang lại có thể nhìn rõ Đường Đường và tên Cố Minh Sinh kia dừng lại nói chuyện, sau đó Tô Niệm Đường lấy tay sờ lên mặt của anh ta.

    Cố Minh Sinh hơi khó chịu, nhanh chóng né sang một bên, Kỷ Lang mơ hồ nhìn thấy gương mặt tái nhợt và một vệt đỏ ửng.

    Đường Đường đang cười rất vui vẻ, trông rất khoan khoái, thoải mái, là nụ cười mà Kỷ Lang chưa từng thấy bao giờ. Tự trong đáy lòng của anh dâng lên một cảm giác, chính anh cũng không hiểu nổi, nhưng chắc chắn không phải là cảm giác vui vẻ.

    “Trinh sát Kỷ, thật ra ba lần trước tôi vẫn cảm thấy khó mở miệng, nhưng bây giờ cả trường chúng tôi đều đồn ầm chuyện Cố Minh Sinh đang theo đuổi cô giáo Tô. Cô Tô bây giờ lại biến thành kẻ địch của nữ sinh toàn trường”, Trần Hà nhỏ giọng, “Nhưng mà, Trinh sát Kỷ, tôi luôn ủng hộ anh. Nếu anh thích cô Tô thì phải cố lên vì cô Tô là người rất tốt.”. Trần Hà nói xong thì vẫy tay chào Kỷ Lang, cô đi trước.

    Kỷ Lang: “…”

    “Đường Đường …”, Kỷ Lang cũng cảm thấy mình nên làm chuyện gì đó, không thể để tiểu thanh mai bị người khác ôm đi mất.

    “Anh Kỷ Lang sao lại đến đây nữa ạ? Không lẽ lại có vụ án nào sao?”, Tô Niệm Đường hấp háy mắt.

    Kỷ Lang cứng người, chẳng lẽ không có vụ án anh không thể đến tìm cô sao? Anh bước nhanh đến bên cạnh Tô Niệm Đường: “Anh tới đón em về nhà!”

    Tô Niệm Đường hai mắt sáng rỡ: “Đón em về nhà!” Nỗi mừng vui này không hề giống với biểu hiện trước đó của cô. “Được! Em cũng vừa vặn hết giờ!”. Tô Niệm Đường trả lời nhưng sắc mặt vẫn nhìn qua phía Cố Minh Sinh: “Tôi về đây! Cậu nhớ uống thuốc đúng giờ, thiên tài mà không chịu uống thuốc cũng là kẻ ngu ngốc.”

    Cố Minh Sinh tỏ ra xem thường, nghiêng đầu: “Cả ngày cứ nói chuyện vớ vẩn, Tô bà bà.”

    Tô Niệm Đường: “…”

    Kỷ Lang nhíu mày: “Đường Đường nói rất vớ vẩn?”

    Tô Niệm Đường lắc đầu: “Anh Kỷ Lang đừng nghe cậu ấy nói. Cậu ta ác miệng lắm. Không phải đến đón em sao. Chúng ta mau về nhà thôi.”

    Cố Minh Sinh đứng thẳng người, dùng ánh mắt khiêu khích nhìn về phía Kỷ Lang: “Đây chính là người cô hay thường nhắc Kỷ Lang …”, anh ta còn chưa nói hết lời Tô Niệm Đường đã nhanh chóng lấy tay che miệng anh ta lại, trừng mắt nhỏ giọng uy hiếp: “Cậu nói thêm một câu nữa xem, xem tôi trừng trị cậu thế nào.”

    Dưới con mắt của Kỷ Lang, bọn họ thì cười đùa vui vẻ còn anh như kẻ ngoài cuộc đứng nhìn, Kỷ Lang liền cau mày, trong lòng càng lúc càng thấy không thoải mái. Nhưng anh đâu có tư cách gì để xen vào, chỉ còn cách đứng một bên nhìn Tô Niệm Đường và Cố Minh Sinh thì thầm to nhỏ. Xong xuôi đâu đây, Tô Niệm Đường quay qua ung dung nhìn anh: “Đi thôi anh Kỷ Lang!”

    Kỷ Lang nhìn về hướng Cố Minh Sinh gật đầu, ra hiệu chào tạm biệt nhưng lại nhận lãnh bóng lưng xem thường của anh ta.

    Sinh viên bây giờ đứa nào cũng hung hăng như vậy sao? Đối với hành vi ấu trĩ của Cố Minh Sinh, Kỷ Lang khịt mũi coi thường.

    Nhưng … “Nam sinh vừa rồi là ai vậy?”, cho dù có khịt mũi coi thường Kỷ Lang vẫn không nén nổi tò mò, mở miệng hỏi.

    Tô Niệm Đường đưa tay sửa lại mái tóc: “Cậu ta là một sinh viên, cũng là người bạn trong nước đầu tiên của em.”

    Kỷ Lang biết, bởi vì từ tấm bé đã chứng kiến tận mắt cái chết của mẹ mình, do vậy ngoài mặt tuy Tô Niệm Đường trông thoải mái vô tư nhưng thực tế lại là một người không hề dễ dàng tin tưởng người khác. Về điểm này cả mẹ anh và anh đều nắm rõ. Ở nước ngoài hơn 10 năm, suốt một đời học sinh cô không có lấy một người bạn thân.

    Lần này, cô lại nói cậu nam sinh kia là bạn của cô. “Cậu ta là người bạn đầu tiên của em, vậy anh không phải là bạn của em sao?”, Kỷ Lang có chút buồn rầu mở miệng, trong lòng dâng lên cảm giác tủi thân: Rõ ràng mình và cô bé là bạn thân từ nhỏ mà!

    “Anh Kỷ Lang không phải là bạn đâu!”, Tô Niệm Đường cười cười, “Anh so với bạn bè còn đặc biệt hơn.”

    Có một câu nói rất hay ‘Thanh mai trúc mã là bạn thì quá tuyệt, nhưng tiến đến yêu đương thì chưa đủ’. Mà Tô Niệm Đường hiện tại đang cố gắng bù đắp khoảng thiếu hụt trong yêu đương ấy.

    Kỷ Lang nghe những lời này trong nháy mắt cảm thấy phấn chấn hẳn: “Há há, đó là dạng nào?”

    “Bây giờ vẫn chưa nói được!”, Tô Niệm Đường nháy mắt với Kỷ Lang, trong đôi mắt xinh đẹp ấy ánh lên chút gian xảo, phảng phất có rất nhiều chuyện cô đều nắm rõ trong lòng bàn tay.

    Kỷ Lang bật cười, rốt cục thần thần bí bí chuyện gì đây?

    “Anh Kỷ Lang hôm nay đến tìm em là có chuyện gì đây?”, Tô Niệm Đường rất tự nhiên đi sát vào Kỷ Lang, vòng tay qua tay Kỷ Lang kéo lại.

    Kỷ Lang giật mình, nhìn bàn tay trắng nõn nhỏ nhắn vòng bên tay của mình, khóe môi bất giác cong lên: “Em cũng nhận được điện thoại của mẹ anh rồi, ngày mai thứ bảy bà muốn chúng ta về ăn cơm. Vì vậy anh hôm nay đưa em đi mua mấy món em thích, mai mang về nấu ăn.”

    Tô Niệm Đường nhướng mày: “Hay lắm, dì cũng nói em về ăn cơm, em cũng nghĩ sẽ đi siêu thị mua chút gì đó, không ngờ anh Kỷ Lang cùng đi với em”, Tô Niệm Đường ngừng một chút, “Chúng ta ngày mai qua sớm một chút, em giúp dì làm cơm, ngày mai có nhiều người.”

    “Đâu có nhiều, chỉ có em, anh và Kỷ Sóc”

    Tô Niệm Đường lại nở nụ cười thần bí: “Có thể như vậy ... Nhưng mặc kệ nhiều người hay ít người, em cũng muốn giúp dì làm cơm … À! Đúng rồi, món ngày mai em nấu anh Kỷ Lang không được ăn!”

    Kỷ Lang kinh ngạc: “Tại sao?”, có bao giờ mà thức ăn dọn sẵn trên bàn mà không được ăn không? Còn nữa, đã là món Đường Đường nấu anh nhất định phải ăn.

    “Bởi vì em đã nói, em sẽ không nấu cơm cho anh nữa. Vì lẽ đó, anh Kỷ Lang à những món ngày mai do em nấu anh không được phép ăn!”, trong lời nói của cô mang theo chút nũng nịu, nhưng cũng có phần nghiêm túc, dường như ẩn phía sau là một toan tính gì đó.

    Kỷ Lang trở nên ngang ngạnh: “Được! Không ăn thì không ăn …”
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/1/16
    Quang Huy thích bài này.
  2. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,393
    Đã được thích:
    940,118
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 22: BỆNH NGHỀ NGHIỆP CỦA ĐẶNG PHỈ

    [​IMG]
    Tính khí của Kỷ Lang đột nhiên thay đổi thất thường, khiến Tô Niệm Đường cũng không hiểu rốt cục anh làm sao nữa.

    “Anh Kỷ Lang, anh đi nhanh như vậy em theo không kịp …” Ở trong siêu thị, Kỷ Lang bước rất nhanh, giống như đang giận lẫy Tô Niệm Đường. Cô cố gắng đuổi theo sau: “Anh Kỷ Lang, đi chậm một chút, em mang giày cao gót, đau chân quá!”

    Kỷ Lang liếc nhìn đôi giày cao 8cm, tuy không nói lời nào nhưng rõ ràng bước chân chậm lại.

    “Anh … sao anh giận em?”, Tô Niệm Đường ngước nhìn anh bằng cặp mắt vô tội, cô muốn quan sát sắc mặt của Kỷ Lang hiện giờ để có thể suy đoán xem anh đang suy nghĩ gì.

    Kỷ Lang quay đầu, không cho cô vẻ mặt hiện tại của mình: “Nhìn cái gì, thời gian không còn sớm, mua nhanh để anh còn đi ăn tối, đến trễ nhà hàng đóng cửa.”

    Tô Niệm Đường: “…” Anh Kỷ Lang, anh kiêu ngạo thế này không biết dì Kỷ có biết không?

    “Ngày mai em muốn ăn gì?”, Kỷ Lang hỏi.

    “Em thì món gì cũng được”, Tô Niệm Đường mím môi, nhác thấy Kỷ Lang buông thõng tay, tay Tô Niệm Đường cuộn chặt thành quyền, sau đó cô đột nhiên nắm lấy tay anh: “Mùi gì thơm quá, chúng ta qua bên đó xem một chút nhé!”

    Kỷ Lang cụp mắt nhìn cô dắt tay anh, khẽ mím môi, sau đó trở ngược lại, tay anh nắm chặt lấy tay Tô Niệm Đường: “Được!”

    Phía bên này siêu thị là cửa hàng bán vịt quay, là cửa hàng nổi tiếng nhất Bắc Thành.

    “Muốn ăn vịt quay sao?”, Kỷ Lang nhìn những con vịt được xiên theo hàng đang được quay trong lò.

    Tô Niệm Đường ngửi mùi hương vịt quay thơm phức, gật đầu: “Ở nước ngoài em chưa ăn bao giờ, thật thơm quá đi!”

    Ông chủ tiệm vịt quay nhìn Kỷ Lang và Tô Niệm Đường, cười hớn hở: “Tiệm chúng tôi là tiệm vịt quay Bắc Kinh chính tông, đảm bảo cô cậu ăn lần thứ nhất, chắc chắn sẽ quay trở lại lần thứ hai.”

    “Thật sự ngon như vậy sao?”, Tô Niệm Đường đứng cách lò nướng, nhìn lớp da giòn rụm phía mặt ngoài.

    “Đương nhiên, cậu trai trẻ, cậu nhìn xem bạn gái cậu thèm đến mức nuốt nước miếng ừng ực rồi kìa, còn không mau mua một con cho cô bé nếm thử.”, ông chủ giựt giây Kỷ Lang.

    Tô Niệm Đường liếc mắt nhìn Kỷ Lang hấp, bày ra bộ mặt rất muốn nếm thử.

    Nhìn biểu hiện y hệt trẻ con của cô, Kỷ Lang cười cười gật đầu: “Được …”

    Lời còn chưa nói hết, từ sau đã vang đến một thanh âm: “Nhìn vào chúng ta có thể thấy nó bị cắt đứt yếu hầu, vết cắt sâu đến tận xương nhưng chưa chết, sau đó huyết dịch cùng huyết tương toàn thân bị vắt cạn kiệt. Cuối cùng lại còn bị người moi hết nội tạng, đặt trong lò nướng với nhiệt độ cao, toàn thân được thoa một lớp dầu mỡ khiến da dẻ không bị cháy xém, ngay lúc này đây mới chính là đỉnh cao của loại hành vi ngược đãi.”

    Tô Niệm Đường: “…”

    Ông chủ tiệm vịt quay: “…”, khóe miệng ông ta co giật, nhìn người đang nói chuyện bằng ánh mắt căm thù.

    Kỷ Lang xoay người, quả nhiên nhìn thấy Đặng Phỉ trong trang phục mặc nhà, hai tay khoanh trước ngực nhìn vào đám vịt đang quay trong lò, bộ dáng chẳng khác ‘Ngự tỷ’ một tẹo nào. Bên cạnh cô ta là một thanh niên cũng trong trang phục mặc nhà, vẻ mặt đầy bất lực.

    *Ngự tỷ là người lạnh lùng, nghiêm túc trong công việc, cao cao tại thượng, mỹ nhân và phúc hắc lúc cần thiết.

    “Đặng Phỉ …”

    “Trinh sát Kỷ … Hiếm thấy khi nào anh lại nhàn nhã như vậy! Đưa bạn gái đi mua sắm sao?”

    Tô Niệm Đường đừng bên cạnh Kỷ Lang, vẫn chưa kịp phản ứng với mấy câu nói vừa rồi của Đặng Phỉ: “Anh Kỷ Lang đây là …?”

    “Bác sĩ pháp y của Cục cảnh sát, Đặng Phỉ”, Kỷ Lang quay sang giới thiệu với Tô Niệm Đường.

    Tô Niệm Đường gật đầu chào, chẳng trách vừa rồi có thể nói ra được mấy câu như vậy. Người này quả là mắc chứng bệnh nghề nghiệp cực kỳ nghiêm trọng: “Xin chào! Tôi tên Tô Niệm Đường!”

    Đặng Phỉ đưa tay, nắm chặt lấy tay Tô Niệm Đường, hơi nhíu mày: “Chúng ta có phải đã gặp nhau ở đâu không?”

    Tô Niệm Đường nheo mắt, như muốn lục lọi ký ức xem đã từng gặp cô ta ở đâu không, nhưng cuối cùng cô cũng lắc đầu: “Tôi cũng ấn tượng nhưng vẫn chưa nhớ ra, hay là do gương mặt của tôi quá ‘phổ thông’?”

    Đặng Phỉ gật đầu: “Cô xinh đẹp như vậy, chắc tôi nhớ lầm!”

    Kỷ Lang cười cười: “Không nghĩ đến trí nhớ siêu việt như pháp y Đặng Phỉ lại có thể nhớ sai đây! Đường Đường trước nay vẫn ở Mỹ, mới về nước nửa tháng trước thôi, làm sao cô có thể gặp được cô bé?!”

    “Xem ra anh mới là người hay quên. Tôi sáu năm trước có tu nghiệp tại Mỹ, nói không chừng lúc ấy …”, Đặng Phỉ ngay lập tức dừng lại, sau đó đánh giá Tô Niệm Đường từ trên xuống dưới, cuối cùng nở nụ cười thần bí.

    “Khi đó thì sao?”, Kỷ Lang nghi hoặc hỏi.

    Đặng Phỉ nhún vai: “Không có gì!”, rồi cô quay sang chàng thanh niên bên cạnh: “Còn muốn ăn vịt nướng không? Vừa mới nói thèm mà!”

    Khóe miệng anh ta giật giật: “Đột nhiên cảm thấy vẫn nên ăn rau tốt hơn.”

    Đặng Phỉ miết miết môi: “Nhưng vẫn thèm ăn!” Nói xong cô quay sang ông chủ tiệm vịt quay: “Ông chủ! Cho hai con vịt quay, một con đưa cho bọn họ.”

    Ông chủ lúc này mới vui vẻ ra mặt. Chặt ra rồi đóng gói cẩn thận đưa cho Đặng Phỉ. Chàng thanh niên bên cạnh Đặng Phỉ trả tiề, vẻ mặt cứng nhắc nhận con vịt trên tay.

    Đặng Phỉ gật đầu, gương mặt thoải mái hẳn: “Đã nói cái nghề pháp y này quan trọng nhất là khắc phục được chướng ngại tâm lý, sau khi đã quen thì ăn cái gì cũng giống như đang ăn xác chết thôi.”

    Tất cả mọi người: “…”

    Thành công chứng kiến vẻ mặt đơ ra của mọi người, Đặng Phỉ cảm thấy thỏa mãn vô cùng, quay sang Kỷ Lang và Tô Niệm Đường gật đầu chào tạm biệt: “Vậy chúng tôi đi trước đây! Tạm biệt!”

    Đặng Phỉ đi rồi, Kỷ Lang cũng nhận con vịt quay mà ông chủ đưa tới, anh nhìn sang Tô Niệm Đường hỏi: “Còn muốn ăn Vịt Quay Bắc Kinh sao?”

    Sau khi nghe xong mấy đoạn miêu tả của Đặng Phỉ phần lớn các cô gái đều ăn không vô.

    Tô Niệm Đường gật đầu: “Ăn chứ sao không ăn? Người hay giao tiếp với thi thể còn ăn được, em không giao tiếp với thi thể tại sao lại không.”

    Tô Niệm Đường quả nhiên không phải người bình thường, nghe xong mấy câu miêu tả của Đặng Phỉ mà vẫn có thể nuốt nổi. Con vịt quay mặt ngoài được thoa một lớp dầu vừng, trải qua nhiệt độ cao trong lò nướng, toàn bộ phần da phồng rộp, vừa vàng vừa giòn. Mùi thơm quyện vào hơi thở, dụ dỗ thực khách, nhìn muốn chảy nước miếng.

    Tô Niệm Đường liếc mắt nhìn những con vịt quay còn lại còn đang quay trong lò nướng, tứ chi của chúng buông thõng, cái mông chỉa ra bên ngoài. Tô Niệm Đường chậm rãi thở dài một tiếng: “Em nghĩ mấy con vịt này trước khi chết nhất định cũng không hề biết sau khi mình chết đi còn bị chặt làm mấy khúc, rồi bị nuốt vào trong bụng.”

    Kỷ Lang: “Làm sao em biết?”, cô là ‘Thực thần’ sao, ngay cả con vịt suy nghĩ gì mà cũng biết?

    Tô Niệm Đường nhìn thẳng vào mắt Kỷ Lang: “Anh Kỷ Lang à, chẳng lẽ trước khi chết anh có thể biết được sau khi chết đi mình sẽ thế nào sao?”

    Kỷ Lang cười lớn: “Ha Ha ha … cô nhóc này …”, anh thường theo thói quen tư duy logic để suy nghĩ một vấn đề nhưng quên mất những chuyện vốn dĩ rất căn bản này. Có lẽ những vụ án sau này, anh cũng như vậy, nên bình thường hóa các vấn đề.

    “Anh Kỷ Lang, Đặng Phỉ thật thú vị, cô ấy luôn như vậy đúng không?”

    Kỷ Lang gật đầu: “Ừm! Trong ấn tượng của anh lần đầu tiên gặp cô ấy với lần này chẳng khác nhau gì mấy. Một người phụ nữ như Đặng Phỉ chỉ có thể ngắm nhìn tuyệt đối không được đụng vào. Anh nghĩ cũng chỉ có Triệu Trạch mới quen được phong cách làm việc của cô ta. Nhưng … nghĩ lại hình như Triệu Trạch bít cửa rồi …”, Kỷ Lang tiếc nuối lắc đầu. Triệu Trạch thích Đặng Phỉ nhưng theo tình hình hôm nay cho thấy cậu ta không nên hi vọng gì nữa thì hơn.

    Tô Niệm Đường liếc mắt: “Em nghĩ chưa hẳn là như vậy nhé! Làm sao anh có thể đoán được mối quan hệ giữa Đặng Phỉ và người đàn ông kia?”

    “Anh nhớ trước đây em có từng nói tình nhân ở chung với nhau lâu ngày sẽ có những cử chỉ tương tự nhau sao? Nhìn Đặng Phỉ và chàng thanh niên ấy khá giống như vậy.” Hai người cùng mặc trang phục ở nhà đi dạo siêu thị. Quan hệ này nhất định không bình thường.

    Tô Niệm Đường chớp chớp mắt, sau đó cười lớn: “Ha ha ha có hình dáng tương tự nhưng không nhất thiết chỉ có tình nhân, còn có là quan hệ anh chị em. Làm sao anh lại không nhận ra được bọn họ là chị em vậy?”

    Kỷ Lang: “…” mặt đờ ra!

    “Bọn họ tuy rằng khá giống nhau nhưng bọn họ lại không có quá nhiều cử chỉ thân mật, nhiều nhất cũng chỉ là sóng đôi. Còn nữa động tác của Đặng Phỉ cùng vẻ mặt cho thấy cô ấy không chút khách sáo khi để người thanh niên kia trả tiền cho chúng ta. Nếu như là bạn trai, chẳng phải cô ấy mới đúng là người phải thanh toán dù gì bọn họ cũng chưa kết hôn đúng không? Vì vậy, em đoán bọn họ có mối quan hệ ruột thịt, đặc biệt là rất khắng khít”, Tô Niệm Đường đưa mắt nhìn Kỷ Lang: “Em cho rằng Triệu Trạch vẫn cứ nên cố gắng, vẫn còn hi vọng.”

    Kỷ Lang nhíu mày: “Em đúng là có thể phân tích mỗi một người hết sức chuẩn xác, vậy anh thì sao, em đoán được anh thế nào không?”

    Tô Niệm Đường sững người, nhìn ánh mắt trêu chọc của anh, cô lắc đầu một cái: “Em không nhìn thấu anh Kỷ Lang, phân tích cũng không ra.”

    Kỷ Lang cảm thấy rất kỳ lạ: “Tại sao em phán đoán mọi người rất chuẩn còn anh thì không được?”

    Tô Niệm Đường mím môi. Bởi vì thân là một nhà tâm lý học, điều tối kỵ nhất là không được nảy sinh bất cứ tình cảm gì với đối phương. Nếu như có tình cảm, như vậy tất cả những gì nhìn thấy khi phân tích đều dựa trên tình cảm cá nhân mà phán đoán, do đó nó sẽ che đậy tất cả mọi chân tướng. Thế nhưng Tô Niệm Đường lại trả lời anh : “Em cảm thấy không cần đoán anh thế nào, không phải đã thử một lần rồi sao, làm sao lại còn muốn phân tích tiếp đây.”

    Cuối cùng, hai vừa nói chuyện vừa đem một bao lớn đồ ăn về nhà. Xe ngừng dưới sân, Kỷ Lang nói: “Em lên đi, anh đi ăn cơm”.

    Ôi Kỷ Lang mày đúng là trí nhớ thật sự quá siêu việt đi, vẫn còn nhớ kỹ việc Tô Niệm Đường từ chối nấu cơm cho mày hai lần sao?!

    Tô Niệm Đường: “…”, tại sao từ trước đến giờ cô không phát hiện Kỷ Lang là con người kiêu ngạo như thế? “Vậy không lẽ một mình em ăn vịt quay?”, cô giơ giơ túi vịt quay trong tay.

    Kỷ Lang gật đầu.

    Tô Niệm Đường chớp chớp mắt, không bước uống, nhìn Kỷ Lang bằng đôi mắt ngây thơ vô số tội: “Anh Kỷ Lang anh nói thêm câu Nấu cơm cho anh ăn lần nữa đi!”

    Kỷ Lang đáp lại Tô Niệm Đường bằng cặp mắt khó hiểu, trước đã từ chối không phải sao, sao giờ lại như vậy. Có điều nhìn vào vẻ mặt của Tô Niệm Đường hiện giờ anh cũng phải chịu thua: “Vậy, Đường Đường tối nay em nấu cơm cho anh Kỷ Lang được không?”

    Tô Niệm Đường lắc đầu: “Em nói rồi, em sẽ không nấu cơm cho anh Kỷ Lang!”

    Kỷ Lang: “…” Vậy cũng bắt anh nói làm gì.

    Nhưng ngay sau đó Tô Niệm Đường nở nụ cười nói tiếp: “Được rồi! Huề nhé! Lần trước anh Kỷ Lang từ chối em ba lần, bây giờ em cũng từ chối lại anh ba lần. Hòa. Anh Kỷ Lang lần sau anh đừng nói như vậy, nếu cứ như vậy em sẽ coi đó là thật. Lên lầu đi, em nấu cơm cho anh ăn!”

    Cô vui vẻ xuống xe, Kỷ Lang bật cười nhìn bóng lưng của cô, anh nên nói cô ấu trĩ hay cố chấp đây?
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/1/16
    Quang Huy thích bài này.
  3. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,393
    Đã được thích:
    940,118
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 23: KỶ SÓC

    [​IMG]
    Ngày hôm sau, hai người đến nhà mẹ Kỷ từ rất sớm, ngay sau đó mẹ Kỷ thần thần bí bí lôi kéo Tô Niệm Đường vào trong bếp, chẳng biết hai người trong đó to nhỏ chuyện gì.

    Kỷ Lang ngồi một mình ở ghế sofa đoán xem chừng nào thì thằng em Kỷ Sóc về nhà.

    Không lâu sau, có tiếng cửa mở, là Kỷ Sóc, anh ta ôm một cậu bé trai khoảng 5 tuổi, theo sau là một cô gái. Ngụm nước vừa vào trong miệng Kỷ Lang xém phun ra ngoài. “Mới mấy ngày mà hai người đã có con luôn rồi sao?”, cô gái chính là người anh đã gặp lần trước ở Cục cảnh sát, Đường Ty Nhã.

    Kỷ Sóc nhìn Kỷ Lang bằng ánh mắt thâm sâu khó lường.

    Đường Ty Nhã vốn tưởng rằng khi mở cửa sẽ gặp được mẹ Kỷ Sóc, vì vậy cô hiền lành đứng sát bên cạnh anh ta, hi vọng sẽ lưu lại cho bà ấn tượng tốt, ai ngờ cô lại được nhìn thấy người mà cô đã quen biết từ trước, Kỷ Lang. Cô uể oải hướng về Kỷ Lang chào hỏi: “Chào anh!”. Sau đó quay sang đứa trẻ đang nằm trong ngực Kỷ Sóc: “Duệ Duệ, mau chào bác!”

    Cậu nhóc mặc chiếc áo sơ mi trắng, cổ áo thắt chiếc nơ bướm màu đen, không khác nào một tiểu thân sĩ. Cậu bé khá điển trai, cặp mắt long lanh trông như một viên bảo thạch chưa qua mài giũa, lóng lánh ánh sáng. Cậu bi bô: “Chào bác!”

    Cậu nhóc cười càng thêm đẹp trai, cực kỳ thông minh lanh lợi.

    Mẹ Kỷ và Tô Niệm Đường nghe thấy tiếng động bên ngoài, từ trong bếp nhanh chóng bước ra. Vừa liếc mắt bà đã trông thấy đứa nhỏ trong lòng của Kỷ Sóc, dáng vẻ của một ông bố nghiêm túc khiến bà bất giác ngẩn người.

    Đứa trẻ vừa nhìn thấy Tô Niệm Đường liền cười rạng rỡ, đưa tay đòi bế: “You!”

    Tô Niệm Đường đi thẳng đến bên nó, ôm chầm lấy, lại còn hôn lên trán nó một cái.

    Kỷ Lang: “Đường Đường, bọn em biết nhau sao?”

    Tô Niệm Đường mỉm cười giải thích nhưng giống như là trả lời cho mẹ Kỷ thì đúng hơn: “Dì ơi, cô ấy là Đường Ty Nhã là cháu gái của dượng, bọn con cũng coi như là chị em. Cậu nhóc này là con của Ty Nhã tên Đường Duệ.”

    Đường Duệ rất lễ phép, mở miệng chào lớn: “Con chào bà nội!”

    Mẹ Kỷ cứng đờ, nhưng ngay lập tức mỉm cười với cậu bé: “Thật là một đứa bé ngoan!”. Sau đó bà ra hiệu cho Kỷ Sóc đến phòng bà nói chuyện.

    Kỷ Sóc vỗ vỗ vai Đường Ty Nhã, ra hiệu cô đừng quá căng thẳng, rồi đi vào cùng với mẹ Kỷ. Đường Ty Nhã đứng chết trân tại chỗ.

    Tô Niệm Đường ôm cậu nhóc, ngồi xuống bên cạnh Kỷ Lang: “Em đừng lo quá, chuyện gì đến sẽ đến, suy nghĩ nhiều cũng vô ích.”

    Đường Ty Nhã nhún vai, cũng ngồi xuống bên cạnh Tô Niệm Đường, đón cậu bé về phía mình: “Em không lo lắng, số phận của em với anh ấy còn chưa biết thế nào, làm gì còn thời gian lo lắng đến chuyện mẹ của anh ấy!”

    Tô Niệm Đường nghe cô ta trả lời như vậy, chớp chớp mắt, đột nhiên kéo tay Kỷ Lang lại hỏi: “Anh Kỷ Lang, nếu như dì kiên quyết không đồng ý cho hai người bọn họ đến với nhau, anh sẽ đứng về phía A Sóc đúng không?”

    Không hiểu sao lại bị điểm mặt gọi tên, Kỷ Lang giật mình, lắc đầu: “Đừng nói mẹ anh có tiếp nhận hay không mà ngay cả anh cũng không muốn nó cưới một người phụ nữ đã ly hôn.”

    Đường Ty Nhã thẳng thắn đáp trả: “Em không phải phụ nữ đã ly hôn?”

    Tô Niệm Đường gật đầu: “Cô ta chỉ chưa kịp kết hôn đã mang thai mà thôi!”

    Kỷ Lang: “Vậy thì mẹ càng không thể tiếp nhận!”

    Trong nháy mắt, Đường Ty Nhả ỉu xìu như bông hoa héo: “Thật sự sẽ không chấp nhận sao?”

    “Em xem, còn nói là không lo lắng?!”, Tô Niệm Đường liếm môi, “Từ khi mới bắt đầu em đã ở trong trạng thái căng thẳng cao độ, cứ lo lắng mãi không thôi. Bây giờ nghe bọn chị nói dì sẽ không tiếp nhận em, cả người em lại ỉu xìu thế này sao!”

    Đường Ty Nhã trừng mắt nhìn Tô Niệm Đường: “Đừng áp đặt cái suy nghĩ của chị lên người em!”

    Đúng lúc này mẹ Kỷ và Kỷ Sóc bước ra, mẹ Kỷ quay trở vào nhà bếp, Kỷ Sóc thừ người ngồi bên cạnh Kỷ Lang, chẳng biết đang suy nghĩ gì.

    Tô Niệm Đường chớp mắt, đột nhiên nắm lấy tay Kỷ Lang, sau đó đặt cậu nhóc vào lòng Kỷ Lang rồi nói: “Đi thôi! Chúng ta đưa Đường Duệ xuống lầu ăn kem!”

    Trong thang máy, bầu khí đang yên tĩnh đột nhiên Đường Duệ lên tiếng hỏi: “Dì ơi, mẹ không vui sao?”

    Tô Niệm Đường nhéo mũi nó: “Không đâu, Duệ Duệ đừng lo!”

    Kỷ Lang liếc nhìn Tô Niệm Đường, nhìn cô đối với thằng nhóc đầy vẻ yêu chiều, bất giác trong lòng anh dâng lên một cảm giác ngọt ngào.

    Trong cửa hàng tiện lợi dưới lầu, hiếm khi nào mọi người được nhìn thấy một đôi tuấn nam mỹ nữ lại còn thêm cậu nhóc rất đang yêu nên không khỏi bàn tán xôn xao. Sau khi mua kem cho Đường Duệ xong, bọn họ tìm một chỗ râm mát ngồi xuống.

    Đặt cậu nhóc qua một cái ghế, hai người bắt đầu trò chuyện câu được câu mất. Kỷ Lang hỏi: “Em sớm biết Kỷ Sóc sẽ dẫn hai người bọn họ đến đây?”. Anh nhớ ngày hôm qua Đường Đường nhắc anh là sẽ có rất nhiều người đến chơi.

    Tô Niệm Đường gật đầu: “Em cũng chỉ đoán thôi. Ty Nhã nói cô phát hiện người chết ở nghĩa trang, không thể nào ngủ được, liền gọi điện thoại cho em, kể cho em nghe chuyện đã xảy ra. Nó nói rất coi trọng người anh trai của bạn trai nó, nghe nói là một trinh sát khá nổi tiếng ở Bắc Thành. Em nghĩ, trinh sát nổi tiếng khắp Bắc Thành chỉ có mình anh Kỷ Lang thôi mà …”

    Kỷ Lang: “…” Nghe những lới tán dương này, ngay chính bản thân Kỷ Lang cũng thấy rất vui.

    “Sau đó Ty Nhã lại nói thứ bảy sẽ ra mắt mẹ của bạn trai, em đã đoán được nhất định là ở đây”, Tô Niệm Đường vò vò đầu Đường Duệ: “Duệ Duệ rất hiểu chuyện!”

    Đường Duệ gật đầu: “Con sẽ học tập theo dì, sẽ bảo vệ mẹ!”

    Tô Niệm Đường có cảm giác thành tựu: “Duệ Duệ rất giỏi!”

    Kỷ Lang nhìn dáng vẻ của Tô Niệm Đường lúc này: “Cháu muốn học dì cái gì nè?”

    Một lớn một nhỏ mỉm cười thần bí: “Đây là bí mật!”

    Cuối cùng hai người mua cho Đường Duệ thêm một túi đồ ăn vặt lớn rồi mới về nhà. Tô Niệm Đường tiếp tục giúp mẹ Kỷ nấu cơm nhưng bà lại đuổi cô ra ngoài bắt phải tiếp khách. Gần gũi như vậy, vừa nhìn đã hiểu ngay.

    Ngoài phòng khách, bốn người lớn và một cậu nhóc im lặng 4 người lớn vây quanh một cậu nhóc, cùng nhau xem Chú cừu vui vẻ và sói xám.

    Kỷ Lang cảm thấy lần này về ăn cơm là uất ức nhất. Trên bàn ăn không ai mở miệng nói một lời, mọi người im thin thít chỉ chăm chăm vào món ăn trước mặt mình. Cũng may còn có đứa nhóc này, nó ngoan ngoãn gắp cho mỗi người một miếng thịt.

    Dù là mẹ Kỷ trông thấy đứa nhỏ ngoan ngoãn lễ phép như vậy cũng phải nở nụ cười, bà xoa xoa đầu của Đường Duệ: “Duệ Duệ thích ăn món gì, lần sau tới bà nội nấu cho ăn nhé!”

    Đường Duệ cắn cắn chiếc đũa: “Lần sau con còn có thể đến nhà bà nội ăn cơm không? Món nào bà làm cũng rất ngon”, cái miệng mới bé xíu xiu mà đã ngọt như mía lùi vậy rồi.

    “Được chứ tại sao lại không?”, mẹ Kỷ rất vui vẻ, gật đầu, lại gắp cho Đường Duệ thêm mấy miếng thịt. “Chỉ cần Duệ Duệ thích món gì, gọi cho bà nội, bà nội làm cho Duệ Duệ ăn!”

    “Cám ơn bà nội!”, Đường Duệ gật đầu, đứng dậy ôm cổ mẹ Kỷ, hôn bà một cái.

    Mẹ Kỷ cực kỳ vui sướng, cười lớn: “Duệ Duệ thật ngoan!”. Sau đó bà nảy ra ý kiến: “Nếu như bà nội có một đứa cháu trai ngoan ngoãn như Duệ Duệ là sướng nhất.”. Thật sự tiếc quá đi, nếu cậu bé này mà là con ruột của Kỷ Sóc, bà nhất định hối thúc nó kết hôn ngay lập tức.

    Nhưng lúc bà nói câu này lại vô thức quay sang Kỷ Lang và Tô Niệm Đường, Tô Niệm Đường ánh mắt vô tội nhìn về phái Kỷ Lang.

    Kỷ Lang: “…” Anh nảy lên dự cảm rất xấu.

    Sau khi cơm nước xong xuôi, Tô Niệm Đường và Đường Ty Nhã dọn dẹp bát dĩa, còn Kỷ Lang bị mẹ Kỷ kéo vào phòng nghe thuyết giáo, tự dưng Kỷ Lang thấy rõ ràng mình bị ‘lạc đạn’.

    “A Lang, không phải mẹ nói con, nhưng con cũng lớn rồi, khi nào thì tính cưới Đường Đường đây?”, mẹ Kỷ trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, nhìn thấy đứa bé đáng yêu như Duệ Duệ, ham muốn được ôm cháu đích tôn ngày càng mãnh liệt.

    Kỷ Lang dở khóc dở cười: “Mẹ, có phải mẹ lầm lẫm không? Con cùng Đường Đường mà kết hôn gì?”

    “Haizza, hai đứa ở cũng ở chung rồi, con không tính chịu trách nhiệm sao?”, mẹ Kỷ nói cực kỳ nghiêm túc: “Mẹ không ngờ con là người như vậy, không lẽ con muốn Đường Đường cũng giống như cô Ty Nhã kia, chưa kết hôn đã mang thai, rồi sinh con, rồi sau đó muốn kết hôn cũng không ai thèm lấy sao?”. Bà trừng mắt nhìn Kỷ Lang: “Con làm vậy làm sao mẹ đây còn mặt mũi với bạn cũ đây?”

    Kỷ Lang: “…”, điều then chốt là anh và Đường Đường chưa nảy sinh bất cứ chuyện gì, làm sao cô có thể mang thai chứ? “Mẹ! Con và Đường Đường không có chuyện gì hết, mẹ đừng có suy nghĩ bậy bạ được không?”

    Mẹ Kỷ không vui: “Hai anh em các con không bao giờ khiến mẹ đây bớt lo nghĩ. Thằng em cũng vậy, lại muốn kết hôn với bà mẹ độc thân, đây là chuyện không thể được. Mẹ cũng biết cái cô Ty Nhã này được nuông chiều từ bé, để thằng em con cưới nó chẳng khác nào phải đi hầu hạ con bé sao?”

    Thấy tiêu điểm đã dời sang Kỷ Sóc, Kỷ Lang thở phào nhẹ nhõm nhưng mẹ Kỷ tiếp tục nói: “Mẹ rất thích Đường Đường, mẹ nói cho con biết nếu Đường Đường không là con dâu mẹ, con cũng đừng mong gọi mẹ là mẹ nữa.”

    Kỷ Lang: “… Mẹ! Coi như con muốn kết hôn nhưng mẹ cũng phải nghĩ đến cảm giác của Đường Đường chứ, lỡ cô bé không thích thì sao?”

    Mẹ Kỷ giống như chỉ mong Kỷ Lang nói ra câu này, bà vỗ vỗ vai anh: “Chuyện này con yên tâm, chỉ cần con đồng ý cưới Đường Đường mẹ đây nhất định sẽ khiến Đường Đường đồng ý gả cho con!”

    Kỷ Lang: Sao giống như mình bị gài bẫy thế này!

    Kỷ Lang đang không biết cách nào để thoát thân, điện thoại di động của anh liền reo vang.

    Là Lê Huy, thứ bảy mà cậu ta gọi đến dự cảm là chuyện không tốt chút nào …

    “Sếp! Có chuyện không hay! Đại học Y lại xảy ra án mạng, một nữ sinh nhảy lầu trước mắt mọi người.”

    Nhảy lầu, mà lại còn trước mắt mọi người? Kỷ Lang vội vàng cất điện thoại, nhìn mẹ Kỷ: “Mẹ! Có vụ án, con phải đi rồi!”

    Mẹ Kỷ hiểu chuyện, gật đầu: “Như vậy chuyện này cứ quyết định như vậy đi …”

    Bên ngoài, trông thấy Kỷ Lang vội vội vàng rời đi, Tô Niệm Đường tò mò hỏi: “Anh Kỷ Lang, có chuyện gì vậy?”

    “Đại học Y có nữ sinh nhảy lầu.”

    “Hả!”, Tô Niệm Đường giật mình, sau đó nghiệm túc: “Em đi cùng anh!”. Nói thế nào cô cũng là giảng viên của Đại học Y.

    Kỷ Lang gật đầu: “Được! Đi thôi!”
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/1/16
    Quang Huy thích bài này.
  4. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,393
    Đã được thích:
    940,118
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 24: NỮ SINH NHẢY LẦU

    [​IMG]
    Khi Kỷ Lang và Tô Niệm Đường đến trường học thì trước cổng trường đã dày đặc xe cảnh sát cùng đám đông quần chúng tò mò. Căn bản là xe của Kỷ Lang không thể vào trong, chỉ còn cách đậu bên ngoài rồi cùng Tô Niệm Đường đi bộ vào trường học.

    Hiện trường phát hiện án mạng là khối nhà chính của Đại học Y, bọn họ còn chưa bước đến đã nhìn thấy một đám học sinh vây kính phía ngoài, còn có cảnh sát đứng đó duy trì an ninh trật tự.

    Báo cảnh sát thân phận của mình, Kỷ Lang dẫn Tô Niệm Đường đi vào trong, vừa vặn nhìn thấy Hứa Thiên Lập đang đứng bên cạnh Lê Huy và Tiết Nhạc.

    Lê Huy nhìn thấy Kỷ Lang nhanh chóng tiến đến bên cạnh anh: “Sếp! Anh đến rồi, chuyện này cảnh sát cũng đã tiếp nhận.”

    Kỷ Lang gật đầu, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía thi thể cách đó không xa.

    Nạn nhân là nữ, ngã ngửa trên nền đất, gương mặt trắng bệch, trên mặt trang điểm rất đẹp nhưng đã bị hủy. Có điều dù thế nào chăng nữa cô gái nhìn qua cũng rất đẹp. Khóe môi của cô có một dòng máu tươi chảy ra, vũng máu trên vùng đầu không ngừng tuôn chảy. Nạn nhân mặc chiếc đầm trắng, chân không mang giày, mái tóc xoăn rối tung trên nền đất. Điều làm cho Kỷ Lang cảm thấy kỳ lạ nhất là khóe miệng nạn nhân có vẻ như đang cười. Là anh nhìn lầm sao?

    “Thân phận người chết?”, Kỷ Lang hỏi dò.

    Lê Huy vội vàng trả lời: “Nạn nhân là Hàn Mộng Vân, 21 tuổi, là sinh viên khoa biểu diễn trường Đại học Y, mùa hè sang năm là tốt nghiệp. Đây là do em dò hỏi bạn học ở xung quanh đây. Còn về tình hình gia đình em đang chuẩn bị hỏi thêm thì bị tên Hứa Thiên Lập cản đường, ý hắn không muốn chúng ta xen vào.”

    Kỷ Lang xua tay hỏi: “Đặng Phỉ chưa tới sao?”

    “Hình như chưa … À! Đến rồi kìa!”, Lê Huy chỉ vào phía sau Kỷ Lang, “Chị Phỉ đến rồi.”

    Kỷ Lang xoay người, quả nhiên nhìn thấy Đặng Phỉ bước đi uyển chuyển trên đôi giày cao gót, rất nữ tính. Ngang qua người Kỷ Lang, cô ta gật đầu thay lời chào, liếc mắt nhìn thi thể, thở dài: “Hiếm có thời gian nghỉ ngơi, vậy mà vẫn có án mạng xảy ra!”

    Hứa Thiên Lập thấy Đặng Phỉ liền vồn vã chạy lại: “Chị Phỉ, tình hình người chết, giao cả cho chị!”

    Kỷ Lang kinh ngạc nhíu mày, cái tên Hứa Thiên Lập bình thường rất kiêu ngạo, cư nhiên lại gọi ‘Chị Phỉ’, có chuyện gì xảy ra mà anh không biết sao?

    Đặng Phỉ nhận lấy chiếc găng tay của trợ lý đưa tới, cô ta bắt đầu kiểm tra tình trạng thi thể.

    “Nạn nhân là nữ, tuổi tác khoảng chừng 20. Theo bước đầu quan sát, nạn nhân toàn thân vỡ tan nát. Tứ chi và phần sọ bị vỡ nát, nội tạng tổn thương nặng. Đây là tình trạng điển hình của người ngã chết.” Đặng Phỉ vừa nói vừa cúi xuống ngửi mùi trên thân thể, nói tiếp: “Nạn nhân xuất huyết dưới da, không uống rượu hay các loại thức uống khác. Từ lượng máu ở hiện trường có thể phán đoán thời điểm ngã lầu cách đây không lâu.”

    Đang chuẩn bị di chuyển thi thể, Đặng Phỉ liền phát hiện trên tay nạn nhân nắm chặt vật gì đó, gỡ mãi không ra, cô khẽ cau mày: “Trong tay nạn nhân có một vật, hiện tại không thể lấy ra được, phải mang về dùng công cụ chuyên khoa.”

    Nói xong cô ta đứng lên, cởi bao tay rồi ném cho trợ lý: “Mang thi thể về phòng xét nghiệm để tôi kiểm tra tỉ mỉ. Phần còn lại giao cho mọi người.”

    Hứa Thiên Lập vội vàng gật đầu: “Chị Phỉ yên tâm, tôi nhất định nhanh chóng phá án.”

    Đặng Phỉ liếc mắt, không thèm để ý đến hắn, đi thẳng về phía Kỷ Lang và Tô Niệm Đường: “Trinh sát Kỷ, không biết anh nghĩ sao?”, nhưng khi cô ta hỏi câu này ánh mắt lại nhìn vào Tô Niệm Đường.

    Tô Niệm Đường lúc này lại đang nhìn vào thi thể nên không chú ý đến câu hỏi của Đặng Phỉ.

    Kỷ Lang ngước đầu nhìn tòa nhà cao 6 tầng hỏi: “Từ tình hình của thi thể, cô có thể đoán ra nạn nhân rơi từ lầu mấy không?”

    Đặng Phỉ suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Nạn nhân mềm oặt, toàn bộ xương gãy nát vụn chẳng khác nào một bao cát. Tính toán độ cao và lực rơi, ắt hẳn là tầng cao nhất!”

    Hứa Thiên Lập lại cười ha hả: “Chuyện này mà còn phải hỏi, tôi đã cho người lên tầng cao nhất ktra!”, Hứa Thiên Lập phảng phất như thắng trận, lời nói vừa dứt, thì có hai cảnh viên dẫn theo một người bước xuống.

    Là Cố Minh Sinh.

    Kỷ Lang nhìn về phía Tô Niệm Đường, Tô Niệm Đường cũng vừa vặn trông thấy, sắc mặt khẽ biến, Kỷ Lang còn chưa kịp nói lời nào, Tô Niệm Đường đã nhảy vọt tới: “Xảy ra chuyện gì?”, cô lên tiếng hỏi.

    Cố Minh Sinh hai tay đút túi quần, nói giọng khinh thường: “Tôi đang đứng trên sân thượng tắm nắng, chả hiểu tại sao mấy tên cảnh sát này lại xông đến nói tôi là hung thủ. Ôi trời! ╭(╯^╰)╮”

    Tô Niệm Đường cau mày nhìn Cố Minh Sinh: “Hôm nay là thứ bảy cậu ở sân thượng hưởng thụ cái quái quỷ gì chứ. Không phải hôm nay phải đến bệnh viện sao?”. Vẻ mặt cùng động tác của hắn đã tố cáo hắn đang nói dối.

    Hứa Thiên Lập cùng Kỷ Lang cũng bước tới nghe những lời Cố Minh Sinh biện giải, Hứa Thiên Lập chỉ hừ hừ một tiếng: “Không cần nói nhiều, hung thủ chắc chắn là cậu. Người chết ngã ngửa từ trên cao xuống mặt đất là đã không bình thường. Vốn dĩ té lầu là thân thể úp sấp trên nền đất. Nhất định là ngươi quăng nạn nhân xuống đất. Thời điểm nạn nhân ngã lầu chỉ có cậu tại hiện trường!”

    “Này anh vui lòng nói chuyện chú ý một chút. Cô gái kia nhảy xuống, tôi mới vừa bước lên. Làm sao tôi có thể giết được cô ta?”, Cố Minh Sinh nheo mắt nhìn thẳng vào Hứa Thiên Lập: “Tôi nói rồi, tôi không giết người.”

    Kỷ Lang nhíu mày: “Ngày hôm nay là thứ bảy, tại sao anh lại xuất hiện ở sân thượng trong trường.”

    Cố Minh Sinh hừ nhẹ: “Không phải nói nhiều, tôi đến tắm nắng.”. Cậu ta ngừng một chút rồi lại quay sang Kỷ Lang: “Tôi nghe nói Trinh sát Kỷ phá án như thần, bây giờ có một người đang bị hàm oan là tôi đây, không biết có thể nhờ Trinh sát Kỷ giúp tôi điều tra cho rõ ràng xem xem cuối cùng cô gái đó là chết thế nào?”, hắn nhìn thẳng vào Kỷ Lang, trong lời nói của hắn mang theo hàm ý khiêu khích.

    Kỷ Lang bật cười: “Tôi chưa bao giờ tiếp nhận ủy thác của oắt con. Cậu trước tiên thu lại cái hành vi ấu trĩ của mình. Nếu trong sạch vậy tốt nhất khai rõ sự thật, tôi tin rằng với sự thông minh của cảnh sát Hứa sẽ không khiến cậu bị hàm oan.”

    Hứa Thiên Lập nghe thấy Kỷ Lang tâng bốc mình, gật đầu tán thành: “Đúng! Tôi sẽ không hàm oan anh … Vân Vân hắn chính là hung thủ!”

    “Tôi không còn gì để giải thích.”, Cố Minh Sinh nghiêng đầu, “Hơn nữa, làm sao tôi lại có thể ôm được cô gái kia!”, nói ra câu này gương mặt tỏ rõ vẻ chán ghét.

    Tô Niệm Đường bình tĩnh lại, ngừng một chút rồi nói: “Cảnh sát Hứa, tôi có thể chứng minh cậu ấy vô tội.”

    Cố Minh Sinh trừng mắt nhìn Tô Niệm Đường: “Lão bà bà, tôi cảnh cáo cô, không được phép nói.”

    Tô Niệm Đường đập anh ta một cái, sau đó bỏ qua lời cảnh cáo của Cố Minh Sinh: “Cậu ta bị bệnh tim bẩm sinh, nên không thể ôm người chết!”

    Cố Minh Sinh bất mãn: “Cô … cô …”

    Tô Niệm Đường cau mày: “Im miệng cho tôi, không hiểu tình hình hiện tại của cậu thế nào sao? Cậu bị tình nghi là kẻ giết người lại cứ lơn tơn như thế, tôi mặc kệ cậu.”

    Cố Minh Sinh đành ngoan ngoãn im miệng, nhưng vẫn rất khó chịu, xoay đầu một cái.

    “Có bệnh tim thì không thể là hung thủ sao? Có thể cậu ta thừa dịp người chết không chú ý, đẩy cô gái xuống”, Hứa Thiên Lập nói, “Dù gì đi chăng nữa, cứ giải cậu ta về thẩm vấn.”

    “Tôi không giết người, bắng cớ gì lại giải tôi đi?”. Cố Minh Sinh kích động, thở hổn hển, nhịp tim càng thêm nhanh và gấp.

    Tô Niệm Đường vội vã chạy lại vỗ vai anh ta: “Cậu không nên tức giận, chỉ là đưa đến Cục Cảnh sát lấy lời khai. Tôi tin cậu không phải là hung thủ. Ngoan.” Câu nói của Tô Niệm Đường như có một ma lực khiến người khác an tâm tin tưởng. Cô nhẹ nhàng nói tiếp: “Tin tôi, tôi sẽ chứng minh cậu vô tội, đừng kích động!”

    Cố Minh Sinh đành phải hòa hoãn: “Nể mặt cô tôi mới đi với bọn họ!”

    “Ừ!”, Tô Niệm Đường gật đầu, “Đến Cục cảnh sát phải phối hợp thật tốt, biết chuyện gì thì cứ khai hết ra!”

    “Uhm!”

    Hai cảnh viên bước tới giải Cố Minh Sinh đi, Cố Minh Sinh nghiêng người né, tránh sự đụng chạm của bọn họ: “Tôi tự đi!”. Nói xong, anh ta nhanh chân tiến về phía trước, bạn bè xung quanh bàn tán xôn xao.

    Trong mấy thanh âm líu ríu đó, Kỷ Lang nghe kỹ thì thấy nam sinh thì cười trên sự đau khổ của người khác, nữ sinh thì tỏ vẻ không đồng ý vì dù sao lời của Cố Minh Sinh cũng có trọng lượng trong trường. Xem ra nam thần Cố Minh Sinh và hoa khôi Phạm Vân số phận thực sự đen đủi.

    Hứa Thiên Lập xoay người nhìn Tô Niệm Đường: “Này, cô là ai, dựa vào điều gì đảm bảo cậu ta vô tội? Cũng không biết chừng cô là đồng phạm!?”

    Tô Niệm Đường: “…”

    Khóe miệng Kỷ Lang nhếch lên: “Cả ngày hôm nay cô ấy ở với tôi.”

    Hứa Thiên Lập nhún vai” “Được rồi! Tôi chỉ tùy tiện nói một cậu thôi, dù sao không được bỏ qua bất kỳ manh mối nào.”

    “Đội trưởng!”, một cảnh viên mang theo một chiếc túi plastic được niêm phong, “Đây là chiếc giày chúng tôi tìm được ở sân thượng, ắt hẳn là của nạn nhân.”

    “Đưa về cho chị Phỉ xét nghiệm!”

    “Vâng!”

    Hứa Thiên Lập xoay người: “Trinh sát Kỷ, tôi phải về thẩm vấn phạm nhân, vụ này tốt nhất cứ giao cho cảnh sát chúng tôi.!”

    Kỷ Lang vỗ vỗ vài Hứa Thiên Lập: “Anh cũng vừa nghe ‘Kẻ tình nghi’ nói cậu ta không phải là hung thủ, nhờ Sở Sự Vụ trả lại trong sạch cho cậu ta.”

    Hứa Thiên Lập: “…”

    Hứa Thiên Lập đi rồi, chỉ còn vài cảnh viên ở lại thu thập hiện trường, sơ tán sinh viên. Kỷ Lang nhìn Lê Huy và Tiết Nhạc: “Tại sao hai người lại ở Đại học Y, còn trùng hợp chứng kiến vụ án mạng?”

    Tiết Nhạc cười nói: “Hôm nay khoa Tin của Đại học Y có cuộc tranh tài nên em và Lê Huy đến đây xem, ai ngờ …”

    Chẳng trách hôm nay lại có nhiều người như vậy, Kỷ Lang nhìn bọn họ: “Vậy chắc tôi phải nói các cậu giống Conan ghê, đi đến đâu là án mạng ở đó!”

    Tiết Nhạc gãi gãi đầu: “Đây mới là lần đầu tiên, không thể quy tội như vậy được, phải trùng hợp thêm mấy lần nữa cơ!”

    Kỷ Lang: “… Cậu còn muốn thêm mấy lần nữa?”. Sau đó, Kỷ Lang nghiêm túc nói: “Đùa vậy thôi! Các cậu mau chóng đi điều tra gia đình của nạn nhân cùng với những bạn bè khác đi!”

    Tiết Nhạc: “Được! Bọn em đi ngay đây!”

    Kỷ Lang lại nhìn Tô Niệm Đường, phát hiện cô vẫn đứng bên cạnh nhìn bộ phận pháp y thu thập thi thể. Anh đi lại bên cạnh cô, vỗ vỗ vai: “Đừng nghĩ quá nhiều, nếu em tin cậu ta, chúng ta mau chóng tìm chứng cớ chứng minh cậu ta không phải là hung thủ.”

    Tô Niệm Đường gật đầu: “Cám ơn anh, anh Kỷ Lang!”

    Kỷ Lang từ từ nói: “Từ bao giờ lại học cách khách sáo như vậy? Nào mau đi, lên sân thượng xem có phát hiện gì không?”
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/1/16
    Quang Huy thích bài này.
  5. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,393
    Đã được thích:
    940,118
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 25: CỐ MINH SINH

    [​IMG]
    Tầng thượng của Đại học Y là một nơi khá sạch sẽ, ánh nắng mặt trời chiếu rọi, giống như Cố Minh Sinh đã nói, ở đây tắm nắng thì thật là tuyệt vời. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết phải là khi tiết trời vào đông.

    Khi Kỷ Lang và Tô Niệm Đường đến đây, đầu tiên Kỷ Lang đi một vòng quan sát, cuối cùng đứng tại vị trí nạn nhân nhảy lầu. Tô Niệm Đường đi theo sau Kỷ Lang cũng dừng lại: “Anh Kỷ Lang, có phát hiện gì sao?”

    “Có thể nạn nhân ngã xuống từ vị trí này, nhưng trên chân nạn nhân lại không mang giày. Trước khi chết, tại sao nạn nhân còn nghĩ đến phải tháo giày rồi nhảy lầu?”, Kỷ Lang ngồi chồm hổm xuống, cẩn thận quan sát dấu vết trên lan can bảo vệ, vẫn chưa nghĩ ra được là tại sao.

    Tô Niệm Đường đứng bên cạnh anh không nói lời nào, rơi vào trầm mặc.

    Kỷ Lang sờ sờ cằm, đứng lên, anh cởi giày, sau đó thân thể hơi nhoài ra phía trước, dáng vẻ như sắp ngã xuống. Tô Niệm Đường nắm tay Kỷ Lang kéo lại: “Anh làm gì vậy?”

    Kỷ Lang lùi về sau một bước, đi lại giày, nhìn vẻ mặt lo lắng của Đường Đường anh khẽ cười: “Đừng lo, anh chỉ làm thí nghiệm thôi, nghĩ mãi không ra.”

    Tô Niệm Đường tức giận lườm anh một cái: “Em cứ nghĩ anh bị ngã, rồi khi cảnh sát tới lại chỉ tội em là hung thủ.”

    Kỷ Lang cười ha hả, đưa tay vò vò đầu Tô Niệm Đường: “Trong não em không biết chứa cái gì nữa!”

    Tô Niệm Đường kéo tay Kỷ Lang ra: “Anh kết luận được gì chưa?”

    Kỷ Lang thu lại nụ cười chỉ vào lan can bảo hộ nói: “Lan can chỉ cao ngang tầm chân của anh. Một người đứng ở đây nếu không chú ý sẽ rất dễ bị té. Vì vậy căn bản Cố Minh Sinh không cần phải chạy đến đẩy nạn nhân xuống.”

    Tô Niệm Đường: “… Anh Kỷ Lang, chúng ta đến là tìm chứng cứ giúp cậu ta lấy lại trong sạch, không phải định tội cho cậu ta.”

    Ai ngờ, Kỷ Lang nghiêm túc nói: “Thân là một trinh sát hình sự kiêng kỵ nhất là xử trí công việc theo cảm tính. Chúng ta không chỉ vì có quen biết với người này hoặc người kia là thân nhân của mình liền một mực cho rằng họ vô tội. Mọi việc cần phải nói đến chứng cứ, nhìn tình hình trước mắt, Cố Minh Sinh chính là người bị tình nghi cao nhất.”

    Tô Niệm Đường ngẩng đầu nhìn vào mắt Kỷ Lang khẽ cười: “Nhưng anh Kỷ Lang ơi em không nhìn nhầm. Chỉ cần là em đã nhận định đúng thì sẽ nhất quyết đến cùng. Em tin tưởng tuyệt đối cậu ta không phải là hung thủ. Nếu … nếu một ngày kẻ tình nghi trong vụ án là Kỷ Sóc em nghĩ chắc chắn anh Kỷ Lang cũng sẽ tin Kỷ Sóc không phải là hung thủ … giống như em bây giờ.”

    Kỷ Lang cứng họng, Đường Đường nói đúng, chắc chắn là có chuyện như vậy. Anh cũng rõ ràng chuyện này, chỉ là anh không thích nhìn thấy cô vô điều kiện đi tin một người như vậy, cảm giác rất khó diễn tả. “Nạn nhân ngã lầu này có chút kỳ lạ. Mặc kệ là tự sát hay mưu sát, có một điểm đáng ngờ mà vẫn chưa giải thích được.”

    Có điểm đáng ngờ tức là Cố Minh Sinh vẫn còn khả năng được cứu, Tô Niệm Đường liền vội vàng hỏi: “Là nghi điểm gì?”

    “Giày của nạn nhân!”, Kỷ Lang đáp lời, “Nếu như là nạn nhân tự sát, vậy tại sao lại cởi giày rồi mới nhảy lầu? Nếu là bị mưu sát tại sao hung thủ lại cởi giày cho nạn nhân rồi mới đẩy hoặc ném cô ta xuống dưới?”

    Tô Niệm Đường gật đầu: “Đúng, nếu đã muốn tự sát, tại sao còn thời gian và tâm trí đem cởi giày ra rồi mới nhảy lầu?”, vẫn chưa có mối nghi ngờ khác, Tô Niệm Đường vẫn một lòng một dạ tin nhận cô gái này chết là do tự sát.

    Kỷ Lang bất đắc dĩ lắc đầu một cái: “Đường Đường, anh đến Cục cảnh sát xem qua kiểm nghiệm thi thể, cùng phần khẩu cung, em muốn về nhà trước không?”

    Tô Niệm Đường ngay lập tức lắc đầu, ôm lấy cánh tay Kỷ Lang: “Em không muốn. Anh Kỷ Lang, em muốn đi cùng anh đến Cục Cảnh sát, em không yên lòng với Cố Minh Sinh. Tính tình cậu ta ngang bướng, lại có bệnh, lỡ gây chuyện, ai cũng không thể khuyên được!”

    Nhìn vào người con gái dựa vào mình, gương mặt trắng hồng ngẩng lên nhìn anh, vẻ mặt đầy lo lắng, Kỷ Lang tự dưng cảm thấy khó chịu: “Ai cũng không khuyên được, vậy em đến có tác dụng gì sao?”. Anh biết cô lo lắng cho tên Cố Minh Sinh đó, nhưng mấu chốt nằm ở chỗ tất cả các chứng cứ đều chỉ tội Cố Minh Sinh, anh cũng chỉ còn cách dựa vào Cố Minh Sinh mà hành động.

    Tô Niệm Đường: “Ít ra em có thể động viên được cậu ta!”

    “Đi thôi!”, Kỷ Lang bất lực, lắc đầu một cái, trong lòng vẫn còn khó chịu, đưa Tô Niệm Đường xuống lầu.

    Khi đi xuống, một nữ sinh từ phía sau bọn họ vượt lên, đụng mạnh vào cánh tay Tô Niệm Đường. Cô ta chỉ cúi đầu nói xin lỗi rồi lại vội vội vàng vàng chạy xuống.

    Tô Niệm Đường xoa xoa cánh tay bị đau: “Chuyện gì mà gấp gáp như vậy?”

    Kỷ Lang lấy tay đặt lên bả vai, nhẹ nhàng xoa bóp cho cô: “Không sao chứ?”

    Tô Niệm Đường lắc đầu: “Em không sao! Chúng ta đi thôi.”

    Tô Niệm Đường nói không sai, Cố Minh Sinh quả là khó chơi. Từ lúc bị giải đến Cục cảnh sát cho đến giờ vẫn không chịu hé môi. Trên đường đến đây anh ta yêu cầu được gọi điện thoại. Không lâu sau, cấp trên gọi điện thoại cho Hứa Thiên Lập. Theo chỉ thị của cấp trên, không có chứng cứ rõ ràng chỉ tội Cố Minh Sinh là hung thủ thì không được phép bắt người, yêu cầu đội hình sự lập tức thả Cố Minh Sinh.

    Hứa Thiên Lập đoán không ra thân phận của Cố Minh Sinh rốt cục là thế nào mà chỉ cần một cú điện thoại, mà đích thân thư ký thị trưởng tự mình gọi điện thoại đến Cục Trưởng yêu cầu thả người.

    Thế nhưng hung thủ của vụ án này rõ ràng là đang ở trước mắt. Thân là một cảnh sát gương mẫu, chính trực, anh ta làm sao có thể thả hung thủ đây? Vì vậy, Hứa Thiên Lập cố tình bỏ qua mệnh lệnh cấp trên, cứ ra lệnh người trong đội thẩm vấn Cố Minh Sinh trước, cần phải buộc Cố Minh Sinh nhận tội.

    Ở trong không gian thẩm vấn nhỏ hẹp một lúc lâu, Cố Minh Sinh bắt đầu khó chịu, bên tai cứ nghe mấy cảnh sát lặp đi lặp lại một vấn đề, tâm tình anh ta càng ngày thêm buồn bực.

    Ngay cả người dự thính là Hứa Thiên Lập cũng thiếu kiên nhẫn: “Tại sao cậu không nhận tội? Chúng tôi đã điều tra ra bởi vì nạn nhân đã nhiều lần theo đuổi cậu khiến cậu mất kiên nhẫn. Cậu nói hôm nay trên sân thượng tắm nắng. Nạn nhân mặc trang phục xinh đẹp tỏ tình với cậu, khiến cậu càng thêm chán ghét, vì vậy cậu đẩy nạn nhân từ trên cao xuống có đúng không?”

    Cố Minh Sinh: "… Phân tích rất logic, để lần sau mấy cô gái khác tỏ tình với tôi tôi sẽ cân nhắc phương thức của anh để giải quyết.”

    Hứa Thiên Lập: “…” , anh ta đập mạnh tay lên bàn, “Tôi nói cho cậu biết, đừng tưởng có người chống lưng thì muốn làm gì thì làm. Đất nước có pháp luật, cậu đừng hòng trốn thoát.”

    Cố Minh Sinh bị tiếng đập bàn làm cho giật mình, anh ta lấy tay xoa lỗ tai: “Xem ra anh đã nhận được mệnh lệnh, không biết đến khi nào thì thả tôi ra?”

    Thái độ của Cố Minh Sinh khiến Hứa Thiên Lập tức giận, anh ta sấn tới túm lấy cổ áo của Cố Minh Sinh: “Có hậu thuẫn nên muốn làm gì thì làm đúng không? Tôi cho cậu biết, tôi nhất định sẽ tìm ra chứng cứ buộc tội cậu, đưa cậu ra trước ánh sáng pháp luật.”

    Cố Minh Sinh đứng lên, đặt ngón tay thon dài trắng nõn lên bàn tay của Hứa Thiên Lập đang bám trên cổ áo của mình, môi nở nụ cười thâm sâu: “Đúng, tôi có hậu thuẫn, nhưng từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ muốn làm gì thì làm. Anh mau buông tay …”. Lời nói lạnh lùng không hề phù hợp với nụ cười trên môi của Cố Minh Sinh, sắc mặt của anh ta càng ngày càng trắng bệch.

    “Tôi mặc kệ cậu …”, Hứa Thiên Lập còn chưa nói dứt lời, cửa phòng thẩm vấn mở tung, là Cục Trưởng.

    Bên cạnh Cục Trưởng là một người đàn ông một thân tây trang xa lạ, trên tay còn mang theo một tập công văn, phía sau họ là Kỷ Lang và Tô Niệm Đường.

    Người đàn ông trong bộ âu phục trông thấy cảnh tượng này, gương mặt biến sắc: “Anh đang làm gì vậy? Mau buông tay ra!”. Vừa nói, anh ta vừa nhanh chân đi vào, trừng mắt nhìn Hứa Thiên Lập, vẻ mặt muốn anh tươi nuốt sống Hứa Thiên Lập. Người đàn đỡ Cố Minh Sinh, vuốt dọc sống lưng giúp nhịp thở Cố Minh Sinh bình ổn trở lại, nhưng gương mặt anh ta vẫn nhợt nhạt như tờ giấy, thở hổn hển.

    Tô Niệm Đường xông tới: “Không được! Như vậy không được! Mau đưa cậu ta ra ngoài, không gian quá chật hẹp, cậu ta không thở được!”

    Nghe thấy giọng nói của Tô Niệm Đường, Cố Minh Sinh hé mắt nhìn cô, xì một tiếng: “Làm sao bây giờ mới đến?”

    Tô Niệm Đường trừng mắt nhìn Cố Minh Sinh: “Câm miệng cho tôi!”, sau đó cô nắm cánh tay còn lại của Cố Minh Sinh đỡ anh ta ra ngoài.

    “Cục Trưởng! Người này là …?”, Hứa Thiên Lập lúc này mới lấy lại tinh thần.

    Kỷ Lang nheo mắt nhìn người đàn ông trong bộ âu phục vừa gặp qua ở cổng Cục Cảnh sát, anh đoán người này nhất định là một chính khách.

    “Đây là thư ký thị trưởng. Cậu bắt ai không bắt, lại đi bắt cháu ruột của thị trưởng”, Cục Trưởng hừ lạnh, “Đã nói với cậu thả người, tại sao lại còn mang cậu ta đến đây? Lại còn động tay động chân?”

    “Nhưng thưa Cục Trưởng, cậu ta có thể là hung thủ. Tất cả các chứng cứ đều chỉa mũi về cậu ta, làm sao tôi có thể thả người được chứ?”, Hứa Thiên Lập biện minh.

    “Cậu cũng đã nói là có thể, vậy cũng có thể là không phải. Không có chứng cứ xác thực, cậu không được bắt người”. Cục Trưởng phất tay áo, xoay người rời đi.

    Kỷ Lang vỗ vỗ vai Hứa Thiên Lập: “Chà chà, Cảnh sát Hứa, làm cảnh sát thì phải mắt nhắm mắt mở. Cấp trên nói cái gì, thì làm cái đó, mới là chuyện tốt.” Kỳ thực, đây cũng là nguyên nhân tại sao Kỷ Lang không hề muốn làm cảnh sát. Làm cảnh sát không tránh khỏi những tình huống như hiện tại. Nếu là anh, anh cũng sẽ hành động giống Hứa Thiên Lập, sống chết cũng không buông, nhưng như vậy đôi khi còn liên lụy đến người nhà. Vì vậy làm trinh sát, tự do, không bị quản thúc.

    “Tôi làm gì sai sao?”, Hứa Thiên Lập có cảm giác Cục Trưởng bây giờ đối với mình ‘chỉ tiếc mài sắt không nên kim”, anh ta liền nhìn Kỷ Lang: “Thân là một cảnh sát hình sự, bắt nghi phạm, thẩm vấn nghi phạm cũng có lỗi sao?”

    Hứa Thiên Lập không xấu, là người chính trực, có những lúc nói chuyện cũng không suy nghĩ, nghĩ gì nói nấy, lại còn tự cao. Thật đúng là ‘kỳ hoa’ trong Cục cảnh sát. Tuy nhiên, Kỷ Lang vẫn hâm mộ anh ta ở điểm này, hiếm thấy bây giờ còn người như vậy, cố gắng ngày sau đừng thay đổi tâm tính là tốt nhất.

    Kỷ Lang lại gật đầu: “Không sai! Chỉ là bắt sai người mà thôi!”. Nghi phạm là người bình thường thì thư ký thị trưởng xen vào làm gì cơ chứ!
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/1/16
    Quang Huy thích bài này.