Hot Full Đẳng Cấp Tư Duy

Thảo luận trong 'Truyện trinh thám' bắt đầu bởi ♚ℋoàng ℕgọc♔, 5/1/16.

  1. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,055
    Đã được thích:
    940,117
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 74

    Kỷ Lang không biết hình dung tâm trạng của mình bây giờ như thế nào.

    Tận mắt chứng kiến Vương Hữu Tài giơ dao đâm về phía Đường Đường, nhưng khoảng cách giữa anh và cô quá xa, không thể tiến nhanh đến chặn một dao này cho cô.

    Cố Minh Sinh đã hành động được, anh ta dùng chính thân thể của mình đã đỡ cho Tô Niệm Đường một dao trí mạng. Cảnh sát đồng thời cũng xông lên, chế phục Vương Hữu Tài.

    Hai tay Tô Niệm Đường không ngừng run rẩy, trong nháy mắt mùi máu tanh nồng nặc, bên tai là tiếng cười điên cuồng của Vương Hữu Tài: “Ha ha ha! Tô Hải, đến cuối cùng tao vẫn thua mày… Ha ha ha … Mày yên tâm, tao xuống địa ngục, biến thành ác quỷ cũng sẽ quấn lấy mày.”

    Kỷ Lang chạy đến bên Tô Niệm Đường, nhìn cô cố gắng đỡ thân thể của Cố Minh Sinh, bản thân cô cũng lảo đảo muốn ngã, Kỷ Lang đau lòng lên tiếng: “Đường Đường! Đỡ lấy cậu ta!”

    Tô Niệm Đường lúc này mới lấy lại tinh thần, vẻ mặt hoang mang nhìn Kỷ Lang: “Kỷ Lang … em … em …”

    Kỷ Lang nắm chặt vai của cô, muốn truyền cho thêm sức mạnh nhưng phát hiện ngay cả bàn tay anh cũng run lẩy bẩy.

    “Không kịp …” Cố Minh Sinh tựa trong lồng ngực của Tô Niệm Đường, giọng yếu ớt, hơi thở suy yếu, dường như có thể trút hơi thở cuối cùng bất cứ lúc nào. Anh ta cảm nhận được sinh mạng của mình từ từ trôi đi: “Tôi cũng vậy … Có năng lực bảo vệ cho cô … Tô Niệm Đường …”

    Tô Niệm Đường che miệng, không để cho mình khóc thành tiếng. Cáng cứu thương đến rồi, Kỷ Lang khom lưng, rất nhẹ nhàng bế Cố Minh Sinh lên.

    Tô Niệm Đường vẫn nắm chặt tay Cố Minh Sinh không buông.

    “Nhanh … Nhanh…” Mọi người cùng nhau hỗ trợ mở đường sơ tán.

    Kỷ Lang nắm chặt tay còn lại của Tô Niệm Đường, vừa muốn nói chuyện nhưng bị cô bỏ qua. Tô Niệm Đường chạy theo cáng cứu thương của Cố Minh Sinh.

    Kỷ Lang sững người nhìn bàn tay của mình, phía trên vẫn còn lưu lại máu của Cố Minh Sinh.

    “Tô Niệm Đường … Tôi … còn có lời … muốn nói với cô …”

    Tô Niệm Đường gật đầu: “Được! Sau khi cậu ra khỏi phòng giải phẫu tôi sẽ nghe, chuyện gì tôi cũng sẽ nghe.”

    “Không!” Sau khi vào trong đó còn có thể trở ra được hay không làm sao biết trước?

    Cố Minh Sinh quật cường lắc đầu, nắm chặt tay Tô Niệm Đường nhưng anh ta phát hiện mình chẳng còn chút sức lực nào.

    Vì đã được cảnh sát thông báo, do đó bác sĩ và y tá đã chờ sẵn.

    “Thưa cô, phòng giải phẫu không cho phép người ngoài vào, xin cô chờ bên ngoài.” Y tá cản Tô Niệm Đường lại nhưng Cố Minh Sinh không chịu buông tay. Anh ta hấp háy miệng muốn nói, nhưng lực bất tòng tâm, bàn tay của Tô Niệm Đường mau chóng tuột khỏi tay anh ta.

    Tô Niệm Đường đứng chôn chân ở cửa, nhìn cánh cửa phòng giải phẫu đóng chặt, trong lòng khó chịu. Kỷ Lang tiến đến đỡ cô: “Đường Đường …”

    Kỷ Lang nhướn mắt nhìn Kỷ Lang: “Anh Kỷ Lang, tại sao người xông đến cứu em trước tiên lại là cậu ấy …” Viền mắt Tô Niệm Đường đỏ au, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

    Kỷ Lang cứng người, tại sao người vào cứu Tô Niệm Đường không phải là anh? Nếu như anh là người vào trước, phải chăng người chặn một dao cho Đường Đường sẽ là anh? Như vậy Đường Đường cũng không cần phải nợ Cố Minh Sinh ân tình gì, không phải sao? Kỷ Lang ôm Tô Niệm Đường vào lòng, thấp giọng: “Xin lỗi! Đường Đường … Xin lỗi …”

    Kỷ Lang cảm thấy hoảng loạn, anh phát hiện anh không còn nắm bắt được suy nghĩ người trong vòng tay anh lúc này đây. Là do anh chậm một bước cho nên tất cả đều đã quá trễ rồi ư?

    Bọn họ không phải đợi lâu, bác sĩ đã trở ra, sắc mặt nghiêm trọng: “Xin lỗi! Chúng tôi đã cố gắng hết sức. Bệnh nhân vốn dĩ mắc bệnh tim, nhát dao này đâm gần trúng tim nên không cứu được. Máu huyết đã ngừng lưu thông, thời gian không còn nhiều, mọi người vào nói chuyện với cậu ấy đi!”

    Tô Niệm Đường lập tức thoát khỏi lồng ngực Kỷ Lang, gắng gượng đứng dậy. Kỷ Lang hơi cuộn nắm tay, cũng theo vào trong.

    “Khốn kiếp! Tại sao cậu lại làm như vậy? Biết rõ cơ thể của mình không khỏe, tại sao còn đến cứu tôi?” Tô Niệm Đường cắn chặt môi, cố gắng không để cho bản thân khóc thành tiếng nhưng nước mắt không hiểu sao vẫn không ngừng tuôn rơi.

    Cố Minh Sinh yếu ớt nở nụ cười: “Rốt cục cô không thể đoán được tôi suy nghĩ gì sao?”

    Anh ta nhìn qua vui, khóe miệng cười cười tựa như một đứa trẻ. Quen biết Cố Minh Sinh lâu như vậy, Tô Niệm Đường từng chứng kiến điệu bộ cười gằn, cười một cách thoải mái, cười khinh bỉ, chính là chưa từng bao giờ được nhìn thấy nụ cười không chứa bất kỳ tạp niệm nào như lúc này.

    Tô Niệm Đường nức nở: “Tôi đâu phải thần tiên, làm sao có khả năng lúc nào cũng đoán trúng được tâm ý người khác.”

    Cố Minh Sinh nắm chặt bàn tay của Tô Niệm Đường: “Đừng khóc … Trông thấy cô khóc tôi lại cảm thấy hối hận vì mình đã hành động như vậy … Tô Niệm Đường! Tôi nhớ cô đã từng nói, một chuyên gia tâm lý không được động tình với đối tượng đang được quan sát, bằng không … sẽ không bao giờ nhìn thấu được đối phương đang nghĩ gì … Có phải tôi đã đoán đúng không? Cô … Em … đã có chút cảm tình với tôi nên mới không đoán được tôi đang suy nghĩ điều gì?”

    --- ‘Cô đều đoán được chính xác những suy nghĩ của tôi. Thật vô vị!’

    Trong đầu Đường Đường đột nhiên nhớ đến câu nói này của Cố Minh Sinh.

    --- ‘Đến khi nào thì cô mới không nhìn thấu tôi chứ?’ Âm thanh của anh ta khi đó đong đầy sự tiếc nuối.

    Tô Niệm Đường không nhịn được nữa, nhào đến bên Cố Minh Sinh khóc lớn: “Chính vì thế … Cuối cùng là … tại sao … tại sao chứ?”

    “Xin lỗi …” Cố Minh Sinh đưa tay khẽ lau giọt nước mắt trên gương mặt cô: “Tôi cũng hối hận rồi đây, thế nhưng hối tiếc không còn kịp … Xin lỗi đã khiến em đau lòng … Thật ra, cho dù tôi không chặn giúp em mộtdao này, tôi cũng chẳng sống qua được một tháng … Tô Niệm Đường, thời gian của tôi đã …”

    Tim của Cố Minh Sinh đã không còn khả năng cứu chữa, bác sĩ cũng thông báo cho anh ta thời gian còn lại. Tuy nhiên, anh ta không can tâm, anh ta không muốn chỉ yên lặng từ bỏ thế giới này, anh ta chưa thể khiến cho Tô Niệm Đường yêu thích mình …

    Kỷ Lang tìm tới anh ta, nói với anh ta rằng Tô Niệm Đường bị bắt cóc …

    “Tôi rất sợ hãi, sợ cô đơn, sợ không một ai trên thế giới này nhớ đến tôi. Phải chăng em cũng sẽ chỉ thương tâm một chút rồi liền nhanh chóng quên mất tôi chăng?”

    Chính vì lẽ đó khi nhớ ra nhà xác có vấn đề, anh ta lựa chọn không thông báo cho Kỷ Lang, mà quyết định một mình anh ta đi cứu Tô Niệm Đường.

    Anh ta muốn cho Tô Niệm Đường nhớ anh ta cả đời.

    Cố Minh Sinh thì thào: “Thế nhưng, khi thấy em thương tâm đến mức này, tôi hối hận rồi … Tôi xin lỗi … tôi đã quá ích kỷ…”

    Nước mắt của cô đọng trên bàn tay anh ta, nóng hổi, xuyên thấu da thịt của anh ta.

    “Khốn kiếp … Cố Minh Sinh … cậu thật khốn kiếp mà …”

    “Xin lỗi …” Thanh âm càng ngày càng yếu: “Tô Niệm Đường … kiếp sau … nếu tôi là một người khỏe mạnh, em … sẽ đồng ý bên tôi chứ?”

    Tô Niệm Đường không trả lời, nằm nhoài bên giường, khóc không thành tiếng.

    Kỷ Lang đứng tựa cửa, nhìn tình cảnh hiện tại, nghe cuộc đối thoại của hai người bọn họ, trong lòng anh cũng có cảm giác chua xót.

    Thật sự mắng rất đúng, Cố Minh Sinh đúng là khốn kiếp mà, dùng phương thức này để Tô Niệm Đường nhớ anh ta cả đời, trở thành một vết thương không bao giờ lành trong lòng Đường Đường.

    Nhưng … anh có thể nói được gì chứ? Không lẽ lại đi tính toán với cả một người sắp chết ư?

    Bên ngoài có người xông vào, là cha mẹ của Cố Minh Sinh. Mẹ Cố Minh Sinh trông thấy Tô Niệm Đường, không nói tiếng nào, giáng thẳng cho cô một bạt tai. Tô Niệm Đường cũng mặc kệ để bà ta đánh.

    Kỷ Lang xông lên, ôm lấy Tô Niệm Đường, muốn nói gì đó nhưng bị Tô Niệm Đường ngăn cản.

    “Con đàn bà khốn này. Đồ sao chổi! Nếu như không tại mày thì con tao còn có thể sống thêm được một thời gian.” Bà Cố rơi nước mắt, nhìn đứa con trai nằm trên giường, khóc thét lên: “Con của mẹ …”

    Kỷ Lang ôm Tô Niệm Đường. Vào giờ phút này, cảm thụ của cô thế nào làm sao anh không hiểu? Giống như năm đó, sau khi mẹ cô gặp chuyện, cô bắt đầu đóng kín tâm tư của bản thân.

    “Mẹ …” Cố Minh Sinh thều thào, đây là lần đầu tiên anh chủ động gọi tiếng mẹ sau một thời gian hai người chiến tranh lạnh.

    Bà Cố có chút kinh ngạc, có chút bàng hoàng.

    “Đừng trách cô ấy, là con tự nguyện …” Cố Minh Sinh nhìn mẹ: “Nếu như không có cô ấy, thì con cũng chỉ còn sống không đến một tháng nữa … Hiện tại … Hiện tại … cũng tốt …”

    Tô Niệm Đường khóc nức nở trong lòng Kỷ Lang.

    Kỷ Lang nói thầm vào tai cô: “Đường Đường! Chúng ta ra ngoài đi, để ba mẹ trò chuyện với cậu ấy lần cuối cùng.”

    “… Vâng!” Đôi mắt ửng đỏ của Tô Niệm Đường nhìn Cố Minh Sinh lần cuối. Kỷ Lang cũng đưa mắt nhìn anh ta. Bốn mắt nhìn nhau, không hề lên tiếng nhưng ngầm giao lưu.

    - Nếu như cậu còn khỏe, tôi nhất định sẽ đánh cậu một trận.

    - Chăm sóc cô ấy thật tốt. Nếu không có biến thành quỷ tôi cũng bám lấy anh.

    - Đường Đường là của tôi, coi như cậu có dùng cách thức đó để cô ấy nhớ cậu, nhưng cô ấy vẫn là của tôi

    - Ừ! Kiếp sau, tôi sẽ trong một thân thể tráng kiện; đến khi đó, người đứng trước mặt cô ấy không còn là anh.

    - … Cám ơn cậu! Cám ơn cậu đã cứu cô ấy.

    - Tô Niệm Đường, tạm biệt … Cô phải cố gắng …

    Vừa rời khỏi cửa phòng bệnh, Tô Niệm Đường cũng ngất xỉu. Kỷ Lang kinh hãi, vội vã ôm Tô Niệm Đường tìm bác sĩ.

    Sau khi thăm khám, bác sĩ cho biết vì một ngày không ăn không uống, lại còn đang mang thai nên mới ngất đi.

    Kỷ Lang: “…”

    Ngày hôm nay quả thật có quá nhiều kích thích!

    Đường Đường có thai, cô đang mang đứa con của hai người!

    “Bởi vì thai nhi chỉ được một tuần, cơ thể người mẹ khá yếu, cần phải bổ sung dinh dưỡng, nếu không sẽ không giữ được đứa bé!” Bác sĩ vừa truyền đạm, vừa nhìn Kỷ Lang gương mặt vẫn còn ngơ ngác: “Chờ sau khi cô ấy tỉnh lại, cho cô ấy ăn chút thức ăn lỏng trước.”

    “Vâng … Vâng…” Kỷ Lang gật đầu lia lịa, chờ bác sĩ đi khỏi anh nhanh chóng gọi điện thoại cho mẹ.

    “Mẹ …”

    “Oắt con … Còn biết gọi cho mẹ ư? Dì Đường Đường ngày hôm nay sắp đến. Hai đứa còn chưa chuẩn bị đi đến sân bay đón dì sao?”

    “Mẹ … Đường Đường ngất …”

    “Hả??? Có chuyện gì xảy ra?” Bà Kỷ sợ hãi: “Con lại bắt nạt Đường Đường sao?”

    “Dạ … Đường Đường có thai …”

    “Thật???” Bà Kỷ hét lên: “Oắt con, lúc nào … là từ lúc nào?”

    “Mẹ! Mẹ nấu chút cháo loãng mang đến bệnh viện. Đường Đường cả ngày vẫn chưa ăn uống gì.”

    “Ừ … ừ … Để mẹ nói thằng Kỷ Sóc đi đón dì của Đường Đường, con chờ mẹ một chút.”

    Kỷ Lang cúp điện thoại, ngồi bên giường nhìn Tô Niệm Đường. Khóe mắt cô vẫn còn đọng một giọt nước mắt. Anh thở dài một tiếng, nhẹ nhàng lau đi giúp cô.

    --- Đường Đường! Anh xin lỗi, đây là lần cuối cùng anh để em phải chịu thương tổn. Sau này anh sẽ không để em gặp bất cứ chuyện gì, sẽ không khiến em phải rơi lệ, không để em đau lòng. Em đừng buồn, khi Cố Minh Sinh ra đi ắt hẳn sẽ rất hạnh phúc, vì có em luôn nhớ đến cậu ấy. Tuy rằng anh cũng rất lưu ý việc cậu ấy sẽ ở trong lòng em cả đời …
     
  2. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,055
    Đã được thích:
    940,117
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 75:

    Khi mẹ Kỷ Lang đưa cháo đến bệnh viện thì mới biết mọi chuyện xảy ra. Bà tuy rằng rất giận Kỷ Lang đã để Đường Đường chịu nhiều thương tổn, nhưng bà biết trong lòng Kỷ Lang cũng không hề dễ chịu. Nhìn viền mắt Kỷ Lang đỏ ửng, rồi liếc sang Đường Đường vẫn còn nằm hôn mê trên giường, bà Kỷ thở dài một tiếng, không nói thêm gì.

    Kỷ Sóc gọi điện thoại đến, anh ta báo mình đã đón được dì của Đường Đường, bà liền nhanh chân quay về nhà tiếp đón dì.

    Tô Niệm Đường vẫn chưa tỉnh, nhân viên trong Sở Sự Vụ cũng đã qua thăm Đường Đường. Tô Hải vẫn đứng ở cửa, Kỷ Lang biết ông ta đứng đó nhưng anh không quan tâm, cũng không cho ông ta vào. Sau đó không biết ông ta rời đi lúc nào.

    Chờ đến khi truyền hết chai đạm, bác sĩ đến tháo kim truyền, lông mày của Tô Niệm Đường khẽ động đậy, Kỷ Lang biết cô đã tỉnh.

    Kỷ Lang mở hộp giữ nhiệt, múc ra một chút cháo, thổi nhè nhẹ, anh nhẹ nhàng gọi cô: “Tỉnh dậy rồi thì ăn chút gì đi, em chắc chắn đói lả người rồi!”

    Kỷ Lang chỉ lo Đường Đường ngủ mãi không tỉnh lại.

    Tô Niệm Đường mở mắt, nhìn Kỷ Lang.

    Ánh mắt này … Kỷ Lang khẽ kinh ngạc: “IA?”

    Tỉnh lại không phải là Đường Đường mà là IA?

    Cùng IA ở chung một thời gian, anh đã dễ dàng phân biệt được lúc nào là Đường Đường, lúc nào là IA. Khi nhìn anh, ánh mắt của Đường Đường luôn mang theo sự thẹn thùng, dịu dàng; còn khi IA nhìn anh lại mang đến cho anh cảm giác dị thường.

    Tô Niệm Đường ngồi dậy, nhìn Kỷ Lang, một lúc lâu sau mới nói: “Anh không cần thất vọng như vậy … Chuyện này … Đây là lần cuối cùng tôi xuất hiện … Sau này, có lẽ sẽ không bao giờ còn gặp được tôi nữa …”

    Kỷ Lang sững sờ, hơi bất ngờ: “Tại sao?”

    Không phải trước đây IA luôn muốn dành quyền chủ động chiếm hữu thân thể này ư?

    “Sao vậy? Không nỡ xa tôi à?” Tô Niệm Đường nhàn nhạt nhướn mày, ánh mắt phức tạp.

    Kỷ Lang không thốt nên lời, chỉ thở dài một tiếng, đưa cháo đến cho cô: “Em ăn một chút gì đi, cả hơn một ngày không ăn gì rồi.”

    IA đưa tay sang, nhưng không cầm nổi, suýt chút nữa chén cháo đổ trên giường, may có Kỷ Lang nhanh tay. Anh kê ghế ngồi sát bên cạnh giường bệnh: “Tôi đút cho em!”

    IA không phản kháng, cô húp từng miếng từng miếng, đôi mắt vẫn chăm chăm nhìn Kỷ Lang đang đưa từng muỗng đến tận miệng.

    Lúc đầu Kỷ Lang không có phản ứng nhưng với tình thế này vẫn có chút không tự nhiên: “Em nhìn tôi như vậy làm gì?”

    “Sau này không còn trông thấy nên bây giờ tôi muốn nhìn thêm vài lần không được sao?” Tô Niệm Đường kiêu ngạo đáp lời.

    Kỷ Lang đột nhiên có cảm giác thương cảm.

    “Đường Đường đã khôi phục ký ức … Cô ấy hiện tại có thể đối mặt với nỗi đau của bản thân, không cần tôi chịu đựng thay cô ấy …”

    Tôi được cô ấy tạo ra, cũng sẽ vì cô ấy mà biến mất … vì vậy, đã đến lúc tôi phải rời đi …

    “Có phải cô ấy đang trách …” Kỷ Lang rất muốn hỏi, muốn hỏi cô xem có phải cô tự trách anh, trách anh không kịp thời vào cứu cô, nên khi mê man tỉnh lại mới là IA mà không phải là Đường Đường.

    Cô không muốn thấy anh nữa sao?

    Tô Niệm Đường nhướn mắt nhìn Kỷ Lang, lắc đầu một cái.

    “Lần này cô ấy không trốn tránh.” Tô Niệm Đường trả lời: “Cô ấy chỉ tự trách, cô ấy trách bản thân.”

    Đường Đường cho rằng cái chết của Cố Minh Sinh đều do cô một tay tạo thành nhưng lúc gặp chuyện cô lại đi trách Kỷ Lang, điều này khiến cô cảm thấy áy náy. Nếu như có thể, cô thật sự hi vọng một dao ấy đâm thẳng vào cô mà không cần Cố Minh sinh thay thế cô chịu đựng tất cả.

    Ngốc nghếch… Kỷ Lang cuộn tay thành nắm đấm. Thật ra, khi biết Đường Đường mang thai, anh rất vui, may mắn còn có Cố Minh Sinh chặn một dao kia giúp cô, nếu không … Hậu quả thật khó tưởng tượng.

    Con người có lúc rất ích kỷ, và Kỷ Lang cũng không phải là ngoại lệ.

    “Kỷ Lang …” Sau khi Tô Niệm Đường lau sạch miệng nhìn anh nói: “Trước khi tôi rời đi, tôi muốn ngắm thế giới này một lần, thành phố này …”

    Kỷ Lang cắt ngang: “Được … em muốn đi đâu?”

    “Tôi muốn … Tôi muốn đi công viên giải trí.” Tô Niệm Đường trả lời: “Tôi là đứa bé không có tuổi ấu thơ . Trong quãng thời gian Đường Đường hạnh phúc, tôi chưa xuất hiện … Sau khi tôi xuất hiện, chỉ có nhiệm vụ thay thế Đường Đường gánh lấy bi thương, tôi chỉ có thể thông qua ký ức của Đường Đường mà tự tưởng tượng ra thế giới này …”

    Kỷ Lang đột nhiên nhớ tới khi còn bé Đường Đường rất muốn đi công viên trò chơi giải trí, chờ đến khi bà Tô có thời gian rỗi, hứa đến cuối tuần sẽ đưa anh và cô cùng đi. Kết quả ngày ấy còn chưa tới thì đã xảy ra chuyện …

    Công viên giải trí trở thành ước mơ khi còn bé của Đường Đường, cũng là giấc mộng của IA.

    “Được …”

    Buổi chiều, sau khi lo cơm nước cho IA, hai người lặng lẽ rời khỏi bệnh viện. Bác sĩ cũng đã thông báo đứa nhỏ trong bụng Đường Đường vẫn an toàn, không quá nghiêm trọng nhưng Kỷ Lang vẫn rất lo lắng.

    Tô Niệm Đường ngồi bên phía ghế phụ lái, đưa tay xoa xoa bụng dưới: “Tôi sẽ chú ý, nếu không khỏe sẽ nói với anh. Dù sao … đây cũng là con của tôi.”

    Chẳng bao lâu nữa Đường Đường sẽ là mẹ, đáng tiếc cô không được nhìn thấy con của mình.

    Kỷ Lang đậu xe, đưa Tô Niệm Đường đến công viên giải trí khá có tiếng của thành phố Bắc. Đây không phải mùa cao điểm nên không có nhiều người. Anh mua hai tấm vé vào cổng, rồi cùng Tô Niệm Đường bước vào trong.

    Vào công viên, Tô Niệm Đường cũng không đòi phải chơi trò gì, chỉ đứng một chỗ ngắm nhìn người khác chơi: trẻ em có, tình nhân có. Trong đáy mắt của cô chất chứa tâm tình mà Kỷ Lang chỉ cần liếc qua cũng có thể thấu hiểu, đó chính là một ước ao.

    “Khi bị Vương Hữu Tài bắt, Tô Niệm Đường cũng khôi phục ký ức, cô ấy cám ơn tôi … Cô ấy cám ơn vì tôi đã vì cô ấy chịu đựng tất cả mọi thứ …” Tô Niệm Đường nhẹ giọng: “Năm xưa, cô ấy lựa chọn trốn tránh; nhưng khi bị Vương Hữu Tài bắt cô đã lựa chọn đối mặt. Thật ra, tôi biết cô ấy trách mình điều gì.”

    Kỷ Lang nhẹ nhàng đỡ lấy bờ vai Tô Niệm Đường, nhìn Tô Niệm Đường đầy thắc mắc. Cô cúi đầu nói tiếp: “Cô ấy trách sao lúc đó cô ấy không để tôi thoát ra; nếu vậy, Cố Minh Sinh đã không phải chết. Khi đó cô ấy cũng hiểu, nếu để tôi ra, tôi hoàn toàn có thể giết chết Vương Hữu Tài rồi trốn thoát … Tuy nhiên, cô ấy chọn đối diện, bởi vì cô ấy là người thiện lương.”

    Kỷ Lang đã hiểu, lại một lần nữa đau lòng thay cho Đường Đường … Cô vẫn như thế, tiếp tục gánh chịu tội nghiệt của Tô Hải.

    Đường Đường biết nếu để IA ra ngoài, dựa theo tính tình của IA, cô nhất định sẽ giết chết Vương Hữu Tài. Một người thông minh như cô đã sớm biết được nguyên nhân Vương Hữu Tài bắt cóc mình, tất cả hành động của hắn đều xuất phát từ ba của cô, Tô Hải.

    Đường Đường thật sự không muốn để Vương Hữu Tài chết trên tay IA. Muốn trừng phạt hắn, cũng phải để cho pháp luật trừng trị. Ai ngờ, cũng chính vì sự lựa chọn này mới để Cố Minh Sinh phải lao ra cứu cô, hi sinh cả bản thân anh ta.

    Kỷ Lang nghẹn ngào: “Cô ấy nên trách tôi …”

    Tô Niệm Đường không nên tiếp tục trách cứ bản thân mình, có như vậy nội tâm của Đường Đường mới dễ chịu đôi chút.

    Tô Niệm Đường không nói nữa, cô tiến về phía trước. Hai tay đút túi quần, lẳng lặng nhìn đám đông huyên náo. Kỷ Lang đi theo phía sau, đề phòng có người đụng vào cô. Nhìn bóng lưng của Tô Niệm Đường, anh cảm giác hôm nay IA thật sự rất khác biệt, không còn là một người ngông cuồng, mà chỉ là một cô gái đa sầu đa cảm.

    Là bởi vì cô sắp biến mất hay sao?

    Đi ngang qua vòng xoay ngựa gỗ, Tô Niệm Đường dừng lại, nở nụ cười rất tươi, ngồi xuống cạnh một cặp đôi đang tay trong tay. Sau đó, cô đưa tay xoa xoa bụng dưới, khi Kỷ Lang chú ý, nụ cười ấy của cô từ từ biến mất.

    Kỷ Lang nhìn Tô Niệm Đường cười cười: “Em có muốn chơi không?”

    Tô Niệm Đường lắc đầu: “Không, tôi xem thôi …”

    Cô quả nhiên chỉ ngồi nghỉ chân một lát rồi tiếp tục đi về phía trước, mỗi khi đi ngang qua một trò chơi, cô lại ngừng lại chiêm ngắm, rồi lại bước tiếp.

    Đột nhiên cô xoay người: “Kỷ Lang, tôi muốn chơi trò này …”

    Tô Niệm Đường chỉ vào bánh xe đu quay ở trước mắt: “Khi lên đến đỉnh sẽ có thể nhìn ngắm toàn bộ thành phố Bắc.”

    Kỷ Lang gật đầu: “Được! Tôi đi mua vé!”

    Không có đông người, nên rất nhanh đến lượt bọn họ chơi. Kỷ Lang đỡ Tô Niệm Đường bước vào trong.

    Bánh xe đu quay từ từ chuyển động. Kỷ Lang liếc nhìn Tô Niệm Đường đang tựa vào anh, nhìn ra phía ngoài, không hiểu anh vẫn có cảm giác quái lạ.

    Bánh xe đi quay di chuyển rất chậm, chờ đến khi sắp đến điểm cao nhất, Tô Niệm Đường nghiêng đầu nhìn Kỷ Lang: “Tôi biến mất rồi, anh có còn nhớ tôi không?”

    Kỷ Lang gật đầu: “Còn!”

    Bất kể IA như thế nào, thì cô cũng là một phần của Đường Đường. Nếu như không có sự tồn tại của cô thì không biết Đường Đường sẽ ra sao?

    “Kỷ Lang … anh có thể …” Cô ngừng một chút, rốt cục thở dài: “Quên đi … Kỷ Lang, anh nhắm mắt lại đi, tôi có lời muốn nói với anh.”

    Kỷ Lang không hiểu ý của Tô Niệm Đường, nhưng vẫn khép đôi mắt lại. Anh đột nhiên cảm giác đôi môi mình mát lạnh, một bờ môi mềm mại kề sát trên môi anh, còn mang theo chút ấm áp, hòa nguyện thêm vị mằn mặn, ươn ướt của nước mắt nhỏ trên môi.

    Kỷ Lang từ từ mở mắt ra, nhìn khuôn mặt của Đường Đường gần trong gang tấc, có thể nhìn rõ được hàng mi cong vút.

    Kỷ Lang không đẩy cô ra, tùy ý để cho cô hôn mình.

    “Tôi và Đường Đường mặc dù là hai nhân cách, nhưng chúng tôi vẫn chung một thân thể. Ký ức của cô ấy, tôi cũng có. Khi cô ấy động lòng, tôi có thể cảm nhận được … Kỷ Lang, cám ơn anh sau này vẫn nhớ đến tôi, cám ơn anh vẫn đồng ý đi với tôi đến đoạn đường cuối cùng…”

    Vậy … tạm biệt anh … Mong anh nhớ kỹ nụ hôn này , mong anh nhớ kỹ hồi ức cuối cùng của tôi để lại trên thế gian này.

    Truyền thuyết của bánh xe đu quay là như vậy, nếu hai người yêu nhau, cùng nhau ngồi bánh xe đu quay thì cuối cùng cũng sẽ chia tay; thế nhưng khi bánh xe đạt đến điểm cao nhất, nếu hai người hôn môi sẽ vĩnh viễn cùng nhau đi thẳng xuống, mãi đến tận cuối cùng.
     
  3. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,055
    Đã được thích:
    940,117
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 76: ĐẠI KẾT CỤC (THƯỢNG)

    Tô Niệm Đường từ từ mở mắt, khẽ cựa quậy khỏi vòng tay của Kỷ Lang: “Anh Kỷ Lang …”

    Kỷ Lang duỗi tay nhìn cô một cái, rồi lại ôm chặt cô vào trong lòng. Anh lấy tay nhẹ nâng đầu cô, hôn cô thật sâu.

    Một lúc lâu sau mới chịu buông cô ra.

    “Đường Đường …” Kỷ Lang gọi tên Tô Niệm Đường.

    Tô Niệm Đường nghẹn giọng: “Anh Kỷ Lang! Em xin lỗi, em để anh phải lo lắng …”

    “Chỉ cần em tỉnh lại là tốt rồi.” Kỷ Lang lại ôm cô vào trong lòng. Giờ khắc cảm nhận được cô suýt chút nữa biến mất khiến tâm anh run sợ từng hồi.

    Tô Niệm Đường chôn đầu trong lồng ngực Kỷ Lang, rưng rức: “Cố Minh Sinh đi rồi, IA cũng đi rồi…”

    Kỷ Lang xoa xoa đầu cô: “Em biết IA đi rồi?”

    Tô Niệm Đường gật đầu: “Vâng! Cô ấy có nói với em. Cô ấy còn bảo, nếu như sau này gặp phải sự việc đả kích nặng nề, cô ấy vẫn sẽ quay lại …”

    Kỷ Lang khẽ cười … Quả đúng là phong cách IA.

    “Em còn có anh. Đường Đường, bây giờ em không chỉ có anh, mà còn có con. Do vậy, Đường Đường, em đừng đau lòng, cũng đừng khổ sở …” Kỷ Lang nâng đầu cô lên, hôn nhẹ lên trán.

    “Con?” Tô Niệm Đường không tin vào tai mình: “Con gì chứ?”

    “Cô ngốc, em có thai … Em đã mang thai con của chúng ta!”

    Kỷ Lang đưa Tô Niệm Đường về nhà.

    Bà Kỷ đến bệnh viện không thấy hai người bọn họ, thì cực kỳ lo lắng. Kỷ Lang nhìn điện thoại, mẹ anh gọi cho anh hơn chục cuộc, anh vội vàng gọi lại.

    “Hai đứa đang ở đâu? Sao mẹ gọi không được?”

    Kỷ Lang vội vàng trả lời: “Bọn con không sao, đang ở nhà đây.”

    “Con đưa Đường Đường về đây, dì Đường Đường đến rồi, con còn không qua gặp?” Bà Kỷ nhẹ giọng: “Dì Đường Đường chính là mẹ vợ con đó!”

    Lúc trước ở Mỹ, dì của Đường Đường đã từng gặp Kỷ Lang. Trông thấy bộ dạng lo lắng cho Đường Đường của Kỷ Lang, bà ta đã đoán ra được quan hệ của hai người. Kỷ Lang lại là con trai của người bạn thân nên dì Đường Đường rất yên tâm.

    Mẹ Kỷ sắp đặt cho Đường Đường và dì ở một phòng, để hai người bọn họ thoải mái nói chuyện, còn bà lôi Kỷ Lang ra ngoài dặn dò một vài thứ.

    Ví như khi nào sẽ chuẩn bị hôn lễ, sau khi kết hôn hai người sẽ ở đâu, làm gì.

    Kỷ Lang vuốt mồ hôi: “Mẹ! Bây giờ nói những chuyện này e là quá sớm không?”

    Bọn họ trước tiên phải kết hôn đã.

    “Dì người ta cũng đã đến. Trước không phải đã nói cuối tháng đính hôn sao. Bây giờ Đường Đường đã mang thai, vậy thì trực tiếp tổ chức hôn lễ luôn đi.”

    “Anh Kỷ Lang …” Tô Niệm Đường đi ra cùng dì, ánh mắt nhìn Kỷ Lang đầy áy náy: “Em muốn về Mỹ ở với dì một thời gian.”

    Kỷ Lang: “…” Nhiệt tình, hưng phấn trong nháy mắt đã bị câu nói này của Tô Niệm Đường dập tắt. Kỷ Lang hít sâu một hơi: “Tại sao muốn về Mỹ?”

    “Gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, em muốn tìm một nơi yên tĩnh suy nghĩ … Thế nhưng, em chắc chắn sẽ quay về.” Đôi mắt của cô nhìn chằm chằm Kỷ Lang kiên định: “Anh Kỷ Lang, em sẽ trở về …”

    Kỷ Lang kéo cánh tay của Tô Niệm Đường đi về phía phòng của mình.

    “Tại sao em muốn rời đi?” Kỷ Lang nghiêm mặt hỏi: “Đường Đường, có phải em vẫn trách anh?”

    IA nói, Đường Đường không trách anh, Đường Đường chỉ trách mình. Thật sự ra IA đã nói sai ư, Đường Đường vẫn trách anh?

    “Không có … Em chỉ là … Không biết làm sao đối mặt với anh Kỷ Lang …” Tô Niệm Đường ngồi trên giường, hai tay ôm đầu, sầu não.

    “Tại sao không biết đối mặt với anh thế nào?” Kỷ Lang nghĩ ngay đến Cố Minh Sinh. Chỉ vì cái chết của anh ta nên Đường Đường mới như thế sao? “Em muốn trốn đến Mỹ, sau đó lại tạo ra một IA m ới à?” Kỷ Lang nắm chặt bả vai cô, để cô đối diện với mình: “Đường Đường, em cho rằng như vậy là công bằng đối với anh ư?”

    “Em ..” Tô Niệm Đường khẽ nhắm mắt: “Xin lỗi … Em xin lỗi anh Kỷ Lang, nhưng có một số chuyện … em cần phải suy nghĩ thật kỹ …” Cô trầm giọng: “Vì chuyện của Cố Minh Sinh … em … em … Em nhớ Cố Minh Sinh đã từng hỏi em một câu…”

    Kỷ Lang gặng hỏi: “Câu gì?”

    “Cố Minh Sinh từng hỏi em rốt cục tình cảm của em đối với anh là gì. Là yêu hay chỉ là thói quen ỷ lại anh từ khi còn thơ ấu …”

    Kỷ Lang: “…”

    Chính vì lẽ đó, sau khi cô trêu chọc anh, để anh yêu cô, cô mới phát hiện tình cảm của mình không phải là yêu mà chỉ là tính ỷ lại được hình thành khi cô còn bé?

    Trán Kỷ Lang nổi gân xanh khiến Tô Niệm Đường sợ sệt, co cụm lại về phía sau.

    Lúc này Kỷ Lang chỉ muốn chửi thề ‘Mẹ kiếp, em chơi tôi sao?’

    Kỷ Lang đẩy cô nằm xuống giường, lạnh lùng: “Tô Niệm Đường, em thấy như vậy là đúng sao? Em đùa bỡn anh, trở thành người phụ nữ của anh, có con với anh, rồi bây giờ em nói cho anh biết, người em yêu có thể không phải là tôi? Là vì ai đã khiến em có ảo giác này?”

    Tô Niệm Đường ngơ ngác nhìn người đang đè mình dưới thân nhưng vẫn rất cẩn thận để không đè lên bụng cô, ánh mắt anh tràn đầy phẫn nộ.

    “Em …” Nhất thời cô không biết phải trả lời ra sao.

    Kỷ Lang cúi đầu, ngậm lấy đôi môi của Tô Niệm Đường triền miên, một lúc lâu sau mới vùi đầu vào hõm vai Tô Niệm Đường, “Đường Đường, em đừng đi được không, ở bên cạnh anh …”

    Em nói em muốn đi, lần trước một lần đi là mười mấy năm mới chịu quay về bên anh. Lần này em dự tính bao nhiêu năm mới trở về?

    Những năm tháng kia, chúng ta còn nhỏ. Bây giờ chúng ta đâu còn bao nhiêu lần mười năm để lãng phí.

    “Anh Kỷ Lang …” Tô Niệm Đường chậm rãi đưa tay, ôm lấy Kỷ Lang: “Sẽ không quá lâu, em chỉ muốn buông lỏng bản thân một chút … Nơi đây, thật quá ngột ngạt …”

    Kỷ Lang hít sâu một hơi: “Nếu như em kiên quyết … Được rồi! Em đi đi …”

    Kỷ Lang đồng ý khiến Tô Niệm Đường có chút mất mát … Cô gật nhẹ đầu.

    Ngày tiễn Đường Đường, Kỷ Lang thật sự hối hận, hối hận không đã đồng ý với cô. Một thân một mình, cả hành lý cũng không đem theo, chỉ có một cái túi nho nhỏ đi theo sau dì.

    Tuy nhiên, anh cũng biết, Tô Niệm Đường cần một bước đệm, không thể quá gấp gáp, nếu không kết quả sẽ trái ngược hoàn toàn.

    “Đường Đường! Sang Mỹ phải luôn nhớ đến anh.” Kỷ Lang dặn dò.

    “Vâng …” Tô Niệm Đường gật đầu: “Em biết rồi.”

    “Đừng nghĩ nhiều quá. Cho dù không nghĩ ra hay đã nghĩ thông suốt cũng phải quay về tìm anh, …”

    “Vâng … Cho dù có bất cứ chuyện gì, em đều sẽ quay về, anh Kỷ Lang!”

    Kỷ Lang ôm lấy Tô Niệm Đường, thì thầm: “Anh sẽ chờ em quay về Đường Đường.”

    Tô Niệm Đường không nói gì, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm phía sau lưng Kỷ Lang. Dì của Đường Đường cũng trông thấy người kia, giận tím mặt: “Tô Hải!”

    Kỷ Lang buông Đường Đường ra, quay lưng nhìn Tô Hải. Trải qua sự việc Đường Đường bị bắt cóc, cho dù là tâm tính hay ngoại hình của Tô Hải cũng đã thay đổi không ít. Ông ta bây giờ trông như một người ba chân chính, rất mộc mạc, đơn giản.

    Thế nhưng, cho dù có như vậy, ông ta vẫn không thể chiếm được Đường Đường cùng sự tha thứ của cô và dì.

    Trông thấy mọi người nhìn mình, Tô Hải gượng gạo tiến về phía trước, nghẹn ngào: “Tuệ Vân …”

    Ông ta nhận lầm người, nhìn người dì trở thành mẹ Đường Đường.

    Bốp!

    Một cái tát tai của dì Đường Đường giáng thẳng xuống, nghiến răng nghiến lợi: “Cái tát này tôi thay chị tôi đánh ông. Tên khốn, ông căn bản không có tư cách nhắc đến tên chị ấy.”

    Tô Hải im lặng chịu đựng, rốt cục đã có người có thể đánh ông ta, tựa như chỉ có cái tát tai này mới có thể tẩy đi quá khứ của ông ta.

    Đám đông ở sân bay đều nhìn về phía này.

    Vừa dứt lời, bà ta chuẩn bị thêm một cái tát, đã bị Đường Đường can ngăn.: “Dì! Thôi quên đi …”

    Tô Hải ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn Niệm Đường.

    “Ông không nợ tôi, chính vì vậy tôi không cần dì đánh một bạt tai này cho tôi. Thế nhưng, là ông nợ mẹ tôi, vĩnh viễn không phải chỉ một cái tát tai mà có thể trả lại.” Tô Niệm Đường hoàn toàn hiểu tâm ý của ông ta, tiếp tục nói: “Cho dù chết rồi, cũng không bù đắp được. Cho nên, sau này, ông đừng xuất hiện trước mặt tôi, tôi không muốn nhìn thấy ông, lúc nào cũng bày ra vẻ mặt hối lỗi.”

    Tô Niệm Đường xoay người, quay sang Kỷ Lang nói lời tạm biệt, sau đó cùng dì làm thủ tục.

    “Đường Đường biến mất hoàn toàn trong cuộc sống mới là cách duy nhất để ông chuộc lại lỗi lầm, ông Tô. Sự tình không thể nào cứu vãn.” Kỷ Lang khuyên lơn.

    Cũng may bản thân mình không làm ra chuyện không thể nào cứu vãn, Kỷ Lang nhìn người đàn ông mấy chục tuổi đầu, trong lòng cảm khái.

    *

    Một tháng sau, nước Mỹ.

    Thành phố Bắc gần đây bình yên vô sự, Kỷ Lang giao việc cho nhân viên trong sở, còn anh thu dọn hành lý đi Mỹ.

    Một tháng là khoảng thời gian nhiều nhất anh có thể cho Đường Đường giải sầu. Anh cũng không hề muốn sau thời gian giải sầu này Đường Đường thật sự đã nghĩ được thông suốt vấn đề kia, cho rằng tình cảm của cô với anh chỉ là ỷ lại.

    Ỷ lại cũng được, yêu cũng được, cô cũng đã biến chuyển. Nếu thật sự là vậy, cô ấy nhất định sẽ rời khỏi anh.

    Máy bay hạ cánh vừa vặn là ban ngày. Kỷ Lang ngủ trên mấy bay được vài tiếng, tinh thần phấn chấn nhìn bầu trời nước Mỹ. Không u ám như bầu trời thành phố Bắc, có lẽ vì có Đường Đường ở tại nơi này sao?

    Kỷ Lang không báo cho Đường Đường việc anh đến đây, anh muốn dành cho cô một niềm vui bất ngờ. Tuy nhiên khi đến nhà của cô mới biết Đường Đường đã ra ngoài dạo phố.

    Vẫn còn tâm trạng dạo phố, xem ra tâm tình của cô đã khá hơn nhiều, nỗi lo lắng trong lòng Kỷ Lang cũng giảm đi không ít.

    Kỷ Lang đang muốn nói đi tìm cô, dì của Đường Đường ra hiệu cho Kỷ Lang ngồi xuống, cùng bà ta tâm sự.

    “Thật ra lúc trước là dì đề nghị Đường Đường trở về.”

    Kỷ Lang sững sờ, thuận theo ý của dì, ngồi xuống: “Tại sao?”

    “Ở Trung Quốc xảy ra quá nhiều chuyện …” Dì Đường Đường thở dài một tiếng: “Mãi cho đến khi về nước, dì mới biết thì ra Đường Đường đã gặp tên khốn kia; hơn nữa, lần này bị bắt cóc cũng vì tên khốn kiếp này …”

    Người khốn nạn trong lời bà ta đề cập chính là Tô Hải: “T âm l ý Đường Đường không ổn định, g phải chuyện đó, dì sợ nó suy sụp. Vì vậy, dì kiến nghị nó về cùng, nó cũng đồng ý. May là … may là lần này Đường Đường rất kiên cường … phải chăng là do nó đã mang thai?”

    Kỷ Lang cong môi, Đường Đường của anh thật sự đã trở nên kiên cường.

    “Dì và chồng không có con, nên coi Đường Đường và Tư Nhã như con ruột … Hai đứa nhỏ này … Haizza, bây giờ có thể nhìn thấy cháu và Đường Đường bên nhau, dì cũng yên tâm.” Dì Đường Đường thở dài: “Đi tìm nó đi!”
     
  4. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,055
    Đã được thích:
    940,117
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 77: ĐẠI KẾT CỤC (HẠ)

    Căn cứ vào hướng dẫn của dì Đường Đường Kỷ Lang tìm đến trung tâm thương mại này. Nhìn con đường mua sắm dài dằng dẵng, anh bó tay toàn tập. Đây là vấn đề nan giải cuối cùng dì đưa ra cho anh sao? Người đông đến thế này làm sao tìm ra được Đường Đường?

    Cuối cùng, Kỷ Lang không thể không lựa chọn phải kiên nhẫn, anh chậm rãi đi qua từng gian hàng, coi như đi dạo phố cũng được. Kỷ Lang tin chắc nếu như anh và Đường Đường có duyên thì nhất định sẽ gặp gỡ, cho dù có không gặp thì về nhà Đường Đường cũng có thể nhìn thấy cô.

    Kỷ Lang vô tình đi ngang cửa hàng mẹ và bé. Xuyên qua cửa sổ kính sát đất, anh nhìn thấy hai manơcanh, một người đàn ông và một người phụ nữ có thai. Biểu cảm của hai người nộm này như thật, tựa như hai vợ chồng. Người đàn ông đầy trìu mến nhìn người vợ, bàn tay nhẹ nhàng xoa nhẹ bụng cô ta. Người phụ nữ dựa vào lòng người đàn ông, tay đan tay, cúi xuống nhìn bụng lum lúp sau bộ váy áo.

    Kỷ Lang ngắm nhìn cảnh tượng này đột nhiên nghĩ đến anh và Đường Đường. Nếu hai người cũng như thế này thì sẽ ra sao nhỉ, chắc chắn còn sống động hơn gấp nhiều lần.

    Anh đẩy cửa vào trong, nhưng điều khiến anh kinh hỉ chính là một bóng lưng đang cầm lên, rồi lại đặt xuống từng món từng món đồ chơi bé xíu, bóng lưng đã khiến anh mất ngủ bao lâu nay.

    Anh đã biết, nếu có duyên, nhất định sẽ gặp gỡ.

    Anh từ từ đi qua, muốn bịt hai mắt của cô, để cô đoán xem mình là ai.

    Đường Đường nhất định sẽ không ngờ anh xuất hiện ở đây. Chờ đến khi cô không đoán ra, anh sẽ bất thình lình xuất hiện trước mắt cô, đem đến cho cô niềm vui bất ngờ. Phải chăng Đường Đường sẽ mừng đến phát khóc?

    Trên thực tế, anh cũng hành động như vậy, nhưng kết quả … Tay anh còn chưa đụng được vào người cô, đã bất ngờ bị cô nắm lấy, dùng lực mạnh, vật ra nền đất.

    Kỷ Lang: “…”

    Đau chết đi được, bên tai âm thanh tiếng nước ngoài bô lô ba la, anh giả chết cho xong chuyện.

    Chuyện lớn xảy ra khiến đám đông xung quanh vỗ tay reo hò, khen Tô Niệm Đường mạnh mẽ.

    “Anh Kỷ Lang?”

    Sau khi nhìn rõ ràng, Tô Niệm Đường cất giọng kinh ngạc, cô vội vàng cúi đầu xin lỗi những người xung quanh, biểu thị mình đánh nhầm người, để mọi người dần dần tản ra. Nhìn Kỷ Lang nằm ngã trên đất, Tô Niệm Đường dở khóc dở cười, cô quỳ một chân, vỗ vỗ lên mặt anh, nhỏ giọng: “Không còn ai rồi, anh tỉnh dậy đi Kỷ Lang …”

    Kỷ Lang nheo một mắt: “Anh tan xương nát thịt rồi , không đứng lên nổi.”

    Tô Niệm Đường cắn cắn môi: “Xin lỗi! Em đưa anh đi bệnh viện…” Dứt lời, Tô Niệm Đường lấy tay đỡ phần lưng, một tay nâng gáy, chuẩn bị bế bồng như kiểu công chúa …

    Đám người tò mò vẫn đứng đó, vỗ tay rào rào, tán thưởng Tô Niệm Đường: “Good! Good!”

    Kỷ Lang: “… Em thả anh xuống.”

    Tô Niệm Đường chớp chớp mắt: “Anh có thể tiếp tục giả vờ bất tỉnh, em biết anh rất ngại …”

    Kỷ Lang: “…”

    Sau đó hai người tay trong tay, Tô Niệm Đường liếc nhìn người đàn ông đi bên cạnh mình: “Em không ngờ anh sẽ đến …”

    Kỷ Lang hừ hừ vài tiếng, bàn tay vẫn nắm chặt tay Tô Niệm Đường: “Em nghĩ thông suốt chưa?”

    Tô Niệm Đường nghiêng đầu: “Anh đoán đi!”

    “Em về Mỹ, một cuộc điện thoại cũng không gọi cho anh. Nếu như anh không đi tìm em, có phải em cũng sẽ không liên lạc với anh?” Kỷ Lang oán thán.

    Tô Niệm Đường nghe Kỷ Lang nhắc đến chuyện này, cô trừng mắt nhìn anh: “Ai nói em không gọi?”

    Ngày đó cô gọi cho anh, kết quả đầu dây bên kia trả lời lại là âm thanh của một người phụ nữ, cô ta yểu điệu trả lời Kỷ Lang đã ngủ, nếu có việc có thể lưu trong hộp thư thoại. Then chốt ở chỗ người phụ nữ ấy dám gọi hai tiếng ‘Kỷ Lang’ …

    Hộp thư pà gì chứ! Thành phố Bắc khi ấy là buổi tối.

    Ngay tại thời điểm đó, cô mới nghĩ thông suốt. Tình cảm của cô với Kỷ Lang thật sự là tình yêu. Có thể khi bắt đầu chính là ỷ lại, nhưng trải qua mấy tháng chung sống, cô đã đem phần ỷ lại đó biến chuyển thành tình yêu.

    Chỉ có yêu thì cô mới ghen khi nghe giọng phụ nữ đầu dây bên kia. Lúc ấy cô chỉ hận mình không thể lập tức bay về nước …

    “Người phụ nữ kia là ai?” Tô Niệm Đường dáng vẻ hùng hùng hổ hổ, muốn tính xổ.

    “Phụ nữ nào?” Kỷ Lang ngơ ngác.

    Tô Niệm Đường trừng mắt …

    Kỷ Lang ho khẽ một tiếng: “Ý em nói là người phụ nữ này?” Kỷ Lang tắt điện thoại di động của mình, rồi ra hiệu cho Tô Niệm Đường gọi cho anh.

    Tô Niệm Đường bán tính bán nghi gọi điện thoại vào máy Kỷ Lang, một lát sau quả thật có tiếng phụ nữ vang lên, giống như đúc lần trước: Alo, hiện tại Kỷ Lang đã ngủ rồi, có chuyện gì có thể chuyển qua hộp thư thoại. Cám ơn!

    Tô Niệm Đường: “…”

    Cái quỷ gì đây?

    “Đây là phát minh của Tiết Nhạc trong khi rảnh rỗi, không có vụ án, đang trong giai đoạn dùng thử. Đều cài đặt cho toàn bộ nhân viên của Sở, chỉ cần khi điện thoại tắt nguồn, nếu có người gọi đến, sẽ nghe được phần ghi âm này. Tiết Nhạc nói đây là phần mềm chống quấy rối đặc biệt. Nếu người gọi không chuyển qua hộp thư thoại thì người nhận sẽ không bao giờ biết được người đó đã từng gọi cho mình.

    Kỷ Lang ôm eo Tô Niệm Đường: “Đường Đường à … Có phải em đang ghen?”

    “Không có!”

    Thiên tài thì ra cũng biết ghen.

    “Đường Đường, theo anh về nước đi!” Kỷ Lang nhẹ giọng dò hỏi: “Sau này, công việc của em, sẽ có anh làm trợ lý; ở nhà anh sẽ biến thành công cụ ấm giường, có được hay không?”

    Tô Niệm Đường mím mím môi: “Xem anh có thành ý như vậy … Vậy thì, Kỷ Lang chúng ta về nhà thôi.”

    Sau khi về nước, chuyện đầu tiên là Tô Niệm Đường đi tìm Tiết Nhạc, yêu cầu anh ta cài giúp một phần mềm lên điện thoại của cô, sau đó tắt nguồn trốn ở nhà mẹ Kỷ Lang suốt một ngày.

    Nguyên ngày hôm đó, Kỷ Lang gọi cho Tô Niệm Đường điều nghe được giọng một người đàn ông ngả ngớn gọi tên Đường Đường.

    Tối hôm đó, Tô Niệm Đường về nhà, nhìn phòng ngủ khách đã trang trí thành phòng trẻ con, còn mấy món đồ chơi mà cô đã từng nhìn thấy trong cửa hàng mẹ và bé ở Mỹ. Thì ra trước khi về nước, Kỷ Lang đã quay lại cửa hàng này, xin chủ tiệm cho xem camera, bất cứ món đồ nào Tô Niệm Đường cầm qua, đều mua về.

    Còn Kỷ Lang ở phòng sát vách đang nổi trận lôi đình.

    Tô Niệm Đường bước vào trong, nhào vào lòng Kỷ Lang, thì thầm: “Kỷ Lang, em thật cảm động.”

    Kỷ Lang đẩy cô ra, không thèm để ý đến cô.

    Tô Niệm Đường biết mình đã sai, vội vàng mở di động, xóa phần mềm đó ngay trước mặt Kỷ Lang: “Em chỉ thấy trò này chơi vui, chứ không hề có bất cứ ý gì khác ….”

    Kỷ Lang hừ hừ, vẻ mặt dịu lại mấy phần nhưng vẫn không thèm quan tâm đến cô.

    Tô Niệm Đường cau mày, rốt cục anh giận cô điều gì chứ?

    “Ái cha … á á .. Bụng em … bụng em đau quá!” Tô Niệm Đường ôm bụng ngã trên giường.

    Kỷ Lang sợ hãi, chạy sang cô, muốn kiểm tra một chút xem cô bị sao. Kết quả Tô Niệm Đường xoay người, ép Kỷ Lang ở dưới thân: “Em bây giờ mới phát hiện anh Kỷ Lang rất kiêu căng nha nha … Anh không nói cho em biết anh giận em điều gì, làm sao em đoán ra được…”

    Chuyên gia tâm lý học từ xưa đến nay vẫn không thể đoán được tâm tư của người mình yêu.

    Nghĩ đến đây cơn giận của Kỷ Lang mới dịu hẳn, anh nâng đầu Tô Niệm Đường, tính nói chuyện với cô, không ngờ, cô hạ thấp giọng:

    “Ông xã …”

    Một tiếng gọi mềm mại, trên thế giới này không còn từ ngữ nào ngọt ngào hơn hai tiếng ấy. Anh trừng mắt nhìn Tô Niệm Đường.

    Đúng! Điều anh đang giận đó chính là rõ ràng hai người đã bên nhau nhưng tại sao Đường Đường luôn gọi anh là ‘Anh Kỷ Lang’? Không phải như vừa rồi, cô phải lao đến gọi anh là ông xã ư?

    “Làm sao đoán được?” Kỷ Lang ho nhẹ một tiếng, trong lòng rạo rực.

    “Không phải đoán mà là nhìn thấy …” Tô Niệm Đường trả lời: “Toàn bộ đều viết hết trong mắt anh rồi.”

    Kỷ Lang cau mày: “Vậy em xem hiện tại mắt anh viết gì?”

    Tô Niệm Đường quay đầu nhìn chằm chằm hai mắt Kỷ Lang.

    Hơi thở thuộc về Đường Đường phả vào mặt, con mắt Kỷ Lang trở nên thâm sâu, con ngươi phản chiếu bóng hình Đường Đường.

    “Hiện tại, trong mắt anh … tất cả đều là em.”

    Anh nhìn cô chăm chú đến mức Tô Niệm Đường cảm thấy thẹn thùng, ngứa ngáy toàn thân,.

    Kỷ Lang xoay người, đè Tô Niệm Đường dưới thân, thanh âm khàn khàn: “Câu trả lời đây. Hiện tại, anh muốn em.”

    Gương mặt Tô Niệm Đường đỏ lựng, làm sao có thể trắng trợn như thế chứ: “Thế nhưng, chúng ta vẫn chưa ăn tối …” Tô Niệm Đường lấy hai tay chống ngực Kỷ Lang.

    “Anh ăn trước là được, chờ đến khi anh ăn no, sẽ cho em ăn .” Kỷ Lang ngậm vành tai Đường Đường, hơi thở nong nóng, bầu không khí ám muội lan tỏa, anh cảm nhận được người trong ngực rõ ràng đang run lên.

    Tô Niệm Đường tê dại toàn thân nằm lọt thỏm trong lòng Kỷ Lang, ngón chân co cứng vì nụ hôn của Kỷ Lang: “Anh Kỷ Lang …”

    “Hả???” Kỷ Lang kéo dài thanh âm, tựa như đang chất vấn Đường Đường: “Xem ra anh phải tìm cách để em quen thuộc danh xưng mới rồi.”

    Anh cắn nhẹ lên cần cổ Tô Niệm Đường, đầu lưỡi cọ qua cọ lại.

    Tô Niệm Đường dần dần mất đi lý trí, lạc lối trong nụ hôn của Kỷ Lang; tuy nhiên, trong nháy mắt, cô có được một giây tỉnh táo, khiến cô một lần lữa từ chối Kỷ Lang: “Ông … ông xã … Không được … Không được, con … con vẫn nằm ở đó.”

    Rốt cục Đường Đường đã tìm được lý do.

    Vạn sự lấy đứa nhỏ làm trọng.

    Kỷ Lang dĩ nhiên biết có con nên anh không dám dùng lực mạnh.

    Thế nhưng, cho dù chuyện gì đi chăng nữa, đêm nay anh nhất định không bỏ qua Tô Niệm Đường.

    Anh trầm giọng: “Anh sẽ cẩn thận … Đường Đường … anh muốn em … thật sự ….”

    Cuối cùng, Đường Đường không thể chống lại dụ hoặc của Kỷ Lang …

    [Tác giả: Đoạn từ cổ trở xuống, không thể miêu tả, giao lại cho các bạn tưởng tượng. Về phần tôi, tôi chỉ biết hai người bọn họ đắp chăn, tắt đèn…]

    ---- TOÀN VĂN HOÀN ---
     
    phong lưu thích bài này.