Full Cực hạn

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi Thỏ Ngọc, 3/1/17.

  1. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113
    Giới thiệu:

    Trên đời có một việc không tốt tên là tai bay vạ gió.

    Vì sao Diệp Hiểu Hạ chỉ đi nhận bằng tốt nghiệp mà thôi, về đến nhà lại có món nợ vay nặng lãi một trăm sáu mươi vạn?

    Mẹ nó, chuyện này rốt cuộc là sao?

    Có thể bỏ chạy không?

    Cái gì? Sẽ bị đánh gãy chân?

    Kia, kia, cô vẫn nên thành thật kiếm tiền trả nợ thôi.

    Cái gì?

    Có người đặt mua máy chơi game rồi?

    Có thể trả lại không?

    Cái gì? Không thể?

    Kia, kia, cô đành chơi game kiếm tiền thôi.

    Nhưng là, nhưng là, có ai nói cho cô biết game này chơi thế nào?

    p/s: tiểu bạch là chỉ nữ chính tiểu bạch khi chơi game chứ không phải chị là tiểu bạch
     
  2. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 1: Bạch Thiên Minh, anh là đại tiện nhân

    Diệp Hiểu Hạ nhìn tờ giấy trước mắt nhịn không được mở to hai mắt, miệng không ngừng than thở : "Đây là cái gì a! Đây là cái gì a!"

    "Bạch Thiên Minh có nói mày là sinh viên, không cần nói với tao hai chữ giấy nợ mày cũng không biết." Tên cầm giấy nợ khinh thường hừ hai tiếng, dùng đôi mắt tà nghễ nhìn Diệp Hiểu Hạ.

    Hắn dùng cây tăm trong tay xỉa răng, đem đồ ăn trong miệng phun ở bên cạnh giầy của Diệp Hiểu Hạ: "Đừng giả ngu với tao, mày và Bạch Thiên Minh ba tháng trước vay bọn tao một trăm vạn, bây giờ cả vốn lẫn lãi là một trăm sáu mươi vạn, nói đi, bao giờ trả tiền? "

    "Tôi khi nào thì vay tiền a! Lại còn là vay nặng lãi! Các người có lầm không!" Diệp Hiểu Hạ cảm thấy da đầu mình đã tê rần, cô chỉ về trường học bảo vệ tốt nghiệp, thuận tiện lấy bằng tốt nghiệp thôi, tại sao mới về nhà liền gặp chuyện mạc danh kỳ diệu này?

    Hiện tại cô bị hai tên khác giữ, không thể động đậy, chỉ có thể lớn tiếng hô: " Ba tháng trước tôi còn ở trường học. Tôi vay tiền các người bao giờ?"

    Tên ngậm tăm cau mày, ngoáy ngoáy lỗ tai, có vẻ không vừa lòng khi Diệp Hiểu Hạ lớn giọng, hắn vẫy vẫy giấy nợ trên tay trước mặt Diệp Hiểu Hạ: "Mày nhìn kĩ cho tao. Giấy trắng mực đen, chữ ký có phải tên là Diệp Hiểu Hạ không?"

    Diệp Hiểu Hạ đem ánh mắt nhìn xuống giấy vay nợ phía dưới, không khỏi trợn tròn mắt.

    Góc bên trái giấy vay nợ quả nhiên rõ ràng có chữ kí tên cô, bên cạnh là chữ kí của Bạch Thiên Minh chết tiệt. Thời gian là ngày cô đến trường lấy bằng tốt nghiệp.

    "Không có khả năng..." Diệp Hiểu Hạ chỉ cảm thấy máu chảy thẳng lên não, đầu choáng váng, cô thì thào vài câu lại lớn tiếng cãi lại: "Không có khả năng! Tôi là học sinh nghèo còn không lo được tiền sinh hoạt, tôi làm sao có thể vay các người một trăm vạn!"

    "Đừng nói cái đó với tao. Mày nói đi, khi nào thì trả tiền!" Tên ngậm tăm không thích cùng Diệp Hiểu Hạ dây dưa về vấn đề này, giọng điệu không thân mật càng thêm hung dữ.

    "Tôi không có tiền. Ông bảo tôi lấy cái gì trả?" Diệp Hiểu Hạ thấy hắn hung dữ, dũng khí không biết ở đâu đến, cũng hung dữ theo: "Tôi nói cho các người, các người đang làm việc trái pháp luật ! Ta muốn đi báo án!"

    Tên ngậm tăm và hai tên đang giữ Diệp Hiểu Hạ nghe vậy, liền sửng sốt một chút, sau đó cười ầm lên. Tên ngậm tăm phun cây tăm ngậm trong miệng ra, vươn bàn tay dính đầy mùi khói vỗ vỗ mặt Diệp Hiểu Hạ bởi vì tức giận mà đỏ bừng, buông tay khinh thường đứng lên: "Đi a! Mày cứ việc đi a! Tao nói cho mày biết. Tao hôm nay dám đến đây đòi tiền, tao sẽ không sợ mày báo án. Đừng dọa tao. Cẩn thận tao đem mày bán gán nợ!"

    Diệp Hiểu Hạ trừng mắt nhìn tên ngậm tăm, mặt càng đỏ hơn vì tức giận. Tuy rằng cô muốn điên rồi, nhưng là trong nội tâm cô vẫn có điểm cố kị, nhỡ đâu hắn thực sự đem cô bán đi thì làm thế nào?

    Tên ngậm tăm nhìn quanh nhà trọ của Diệp Hiểu Hạ, vừa nhìn vừa khinh thường chậc chậc, cuối cùng ánh mắt của hắn dừng ở ba lô của Diệp Hiểu Hạ. Hắn cầm lấy ba lô, mở khóa ra.

    "Uy! Ông làm gì! Ông làm gì! Không được động vào đồ của tôi." Diệp Hiểu Hạ thấy hắn muốn mở khóa ba lô, vội vàng kêu lên, trong đó còn có hai ngàn đồng, là tiền lương làm thêm cô vừa lĩnh.

    Tên ngậm tăm mất kiên nhẫn, giương tay tát Diệp Hiểu Hạ một bạt tai, mùi hôi miệng và nước miếng không ngừng phun lên mặt của cô: "Lão Tử ghét nhất là loại đàn bà lắm lời như mày. Câm miệng vào cho tao."

    Cái tát này khiến cho đầu Diệp Hiểu Hạ choáng váng, đầu óc sung huyết, cũng không dám nói chuyện.

    "Tao còn tưởng mày thật sự không có tiền, đây không phải là tiền sao?" Tên ngậm tăm lấy ra một xấp tiền trong ví, đập đập vào lòng bàn tay. Sau đó lại tiếp tục lục đồ trong ba lô: "Không tệ, còn có chứng minh thư, còn có bằng tốt nghiệp..."

    "Tiền ông có thể lấy, bằng tốt nghiệp và chứng minh thư không thể lấy." Diệp Hiểu Hạ cảm thấy trong miệng có vị vừa ngọt vừa tanh, giọng nói cũng nhỏ đi.

    "Mày nghĩ tao ngu à?" Tên ngậm tăm túm tóc Diệp Hiểu Hạ, cười lạnh: "Bạch Thiên Minh chạy rồi, nếu không giữ giấy tờ của mày, mày cũng chạy mất, một trăm sáu mươi vạn của bọn tao tìm ai đòi?"

    "Đau đau đau..." Diệp Hiểu Hạ cảm thấy tóc đều bị kéo đứt, lông mày đều nhăn lại.

    Tên ngậm tăm nhìn hai tên giữ Diệp Hiểu Hạ một cái, hai tên đó liền buông cô ra. Vừa buông ra, chân cô nhũn như vải bông ngồi phịch ở trên đất.

    Tên ngậm tăm ngồi xuống, nắm cằm Diệp Hiểu Hạ, hung hăng nói: "Diệp Hiểu Hạ, đừng bày trò với tao, tháng sau tao đến lấy tiền, nếu mày không chuẩn bị tốt tiền trả, tao sẽ đem mày bán cho làng chơi."

    Diệp Hiểu Hạ ngẩng đầu lên, hai mắt đều bốc hỏa, cô trừng mắt, giọng không lớn, kiên trì nói: "Tôi không nợ ông tiền. Trả tôi chứng minh thư, bằng tốt nghiệp. Bạch Thiên Minh thiếu tiền ông, ông tìm hắn đi!"

    Tên ngậm tăm đứng lên, nói với hai tên khác: "Bọn mày tìm vài đứa đến, mang đồ đi, cái gì không mang đi được, đập hết cho tao."

    "Uy!" Diệp Hiểu Hạ lập tức nhảy lên, cũng không nghĩ tới một bạt tai lập tức dừng trên mặt cô, làm cô hoa mắt muốn ngất đi.

    Nhất định là cô gặp ác mộng đi, làm sao cô có thể thiếu tiền người lạ? Còn thiếu những một trăm sáu mươi vạn. Nhất định là cô đang nằm mơ.

    Gió đêm thổi đến làm Diệp Hiểu Hạ thấy lạnh, cô giật mình một cái tỉnh lại. Trời đã tối đen, nhất thời, cô không phản ứng kịp, vẫn nằm trên mặt đất.

    Đột nhiên, cô ngồi bật dậy, nhìn xung quanh, một sự phẫn nộ to lớn ập tới.

    Không phải nằm mơ! Không phải nằm mơ! Mấy tên hỗn đản đáng chết thật sự đem đồ đạc trong phòng cô chuyển đi rồi. Hiện tại trong phòng trừ bỏ vài bộ quần áo với cái ba lô bị lục lọi nằm trên mặt đất, thì không còn gì cả.

    Diệp Hiểu Hạ đột nhiên nhìn chăm chú vào tấm lịch treo tường. Bạch Thiên Minh có một thói quen, thích viết ghi chú ở tờ cuối cùng của lịch treo tường, không biết lần này có như vậy không.

    Cô bất chấp tê mỏi trên người và đau rát trên má đứng dậy, tới bên cạnh lịch treo tường, mở tờ cuối cùng ra, chỉ thấy ở đó viết mấy chữ.

    "Tiểu Hạ, thực xin lỗi, anh vay tiền đi đầu tư, không nghĩ đến lại bị lừa. Bây giờ anh ra ngoài kiếm tiền, chờ anh kiếm đủ tiền sẽ trở lại, em đừng sợ, anh nhất định sẽ trở về. Em nhất định phải kiên trì đợi anh." Đề bút là Thiên Minh, mà thời gian là ba ngày trước.

    Diệp Hiểu Hạ chỉ cảm thấy trong đầu có cái đó gì "sụp đổ".

    Cô tiện tay nhặt một mảnh gỗ vỡ trên đất lên, giống như bị điên đập vào lịch treo tường.

    "Tôi quản anh bị lừa cái XX!  "

    "Tôi sợ anh cái XX!  "

    "Tôi kiên trì chờ anh cái XX!  "

    "Bạch Thiên Minh, anh là tên trời đánh không biết xấu hổ. Đại tiện nhân! "
     
  3. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 2: Diệp tiểu thư, nhà cô trang hoàng thật —— đơn giản.

    Cô mới không cần trả tiền, cô mới không cần quản việc của Bạch Thiên Minh.

    Diệp Hiểu Hạ đem vài bộ quần áo nhét vào trong balo, tùy tiện sửa sang lại đầu tóc một chút, liền đi ra ngoài.

    Cô và Bạch Thiên Minh chẳng qua là bằng hữu trong cô nhi viện cùng nhau lớn lên, hiện tại lại trùng hợp thuê một căn nhà mà thôi, vì sao bắt cô liên quan đến nợ nần của hắn. Vì sao bắt cô liên quan đến món nợ một trăm sáu mươi vạn trời đánh kia.

    Không có chứng minh thư thì sao? Cô có thể làm lại. Không có bằng tốt nghiệp thì sao? Cô có thể về trường học xin lại. Chỉ cần không phải ở cái nơi đáng chết này. Thế nào cũng tốt.

    Diệp Hiểu Hạ đeo balo, đi xuống lầu, liều mạng đi ra ngoài tiểu khu. Cô vừa mới đi qua một con phố, liền bị người kéo lại, kéo vào trong một ngõ nhỏ.

    "Diệp Hiểu Hạ, tao khuyên mày không nên bỏ trốn." Bên tai truyền đến giọng nói âm trầm của tên ngậm tăm.

    "Tính nhẫn nại của tao đối với đàn bà từ trước đến nay chỉ có hạn, nếu mày tiếp tục không nghe lời thành thành thật thật ở đây chuẩn bị tiền, tao lập tức làm cho mày biết cái gì gọi là muốn sống không được muốn chết không xong."

    Nói xong, hắn buông Diệp Hiểu Hạ ra, nhổ lên người cô một ngụm nước miếng, rồi mang người rời đi.

    Diệp Hiểu Hạ ngơ ngác tựa vào trong ngõ nhỏ, trong đầu trống rỗng.

    Chạy không thoát? Cô nhất định phải trả một trăm sáu mươi vạn kia? Cô làm sao có thể đen đủi như vậy?

    "Tiểu Hạ, Tiểu Hạ..." Có người cầm tay cô, nhẹ nhàng đong đưa.

    Diệp Hiểu Hạ lúc này mới hồi phục lại tinh thần, ngẩng đầu lên, hóa ra cô đã bất tri bất giác về đến tiểu khu. Mà cầm tay cô không phải ai khác, chính là dì chủ nhà tiểu khu.

    "Dì." Diệp Hiểu Hạ vội vàng tươi cười, bất quá trên mặt đau rát nóng bừng, làm cô nhịn không được nhe răng trợn mắt.

    "Cháu làm sao a? Mặt thũng như vậy?" Chủ nhà gặp bộ dạng Diệp Hiểu Hạ thật sự có vẻ không thích hợp, quan tâm hỏi.

    "A, không có gì, vừa rồi cháu không cẩn thận vấp ngã." Diệp Hiểu Hạ vội vàng cúi đầu che giấu gương mặt sưng đỏ.

    Sắc trời tối, dì chủ nhà cũng không thấy rõ ràng, nghe cô nói như vậy thì gật gật đầu: " Người lớn rồi, đi đường phải cẩn thận một chút."

    "Ân."

    "Đúng rồi, Tiểu Hạ, tháng sau muốn trả tiền thuê nhà, các người là thuê một năm một đi, tháng sau dì đến thu tiền thuê nhà nga, một vạn tám." Dì chủ nhà cười tươi như hoa, nói đến tiền ánh mắt đều sáng.

    Thân thể Diệp Hiểu Hạ cứng đờ, cô không biết dùng biểu cảm gì đối mặt dì chủ nhà, chỉ có thể cúi đầu đáp lung tung vài tiếng, rồi chạy ra ngoài.

    Dọc đường đi, như có quỷ đuổi theo, Diệp Hiểu Hạ chạy rất nhanh, mở cửa phòng, rồi đóng cửa lại, lại đem toàn bộ khoá trong phòng ra khóa cửa, lúc này mới ngồi xuống đất thở hổn hển từng ngụm từng ngụm.

    Tại sao cô lại đen đủi như vậy? Tại sao cô lại đen đủi như vậy?

    Diệp Hiểu Hạ một bên nghĩ như vậy, một bên cảm thấy mệt muốn chết. Ngày hôm nay thật sự là quá kích thích, bây giờ thần kinh mới dám buông lỏng, cô vẫn cảm thấy kinh hoảng.

    Một khắc trước khi chìm vào giấc ngủ, cô còn không nhịn được mắng bản thân, Diệp Hiểu Hạ mi là đồ vô tâm, thời điểm này mi cư nhiên còn có thể ngủ được. Nhưng là, giống như lại có một thanh âm khác đang nói, dù sao cũng thiếu nhiều tiền như vậy, không ngủ thì tiền cũng sẽ không từ trên trời rơi xuống.

    Vì thế, trong sự đấu tranh nội tâm, Diệp Hiểu Hạ ngủ gục ở cửa.

    Đây là một giấc ngủ ngon, liền một giấc mỡ cũng không có, nếu không phải bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa, đoán chừng cô còn có thể ngủ tiếp, ngủ đến chết mới thôi.

    Đứng lên mở cửa, thì thấy bên ngoài có vài người mặc đồng phục xanh da trời, trên mặt bọn họ mang theo tươi cười: "Xin hỏi đây là nhà Bạch Thiên Minh tiên sinh phải không?"

    Bạch Thiên Minh?

    Đầu óc Diệp Hiểu Hạ còn đang mơ mơ màng màng lập tức tỉnh táo lại, cô nghiến răng nghiến lợi, hét lớn một tiếng: "Bạch Thiên Minh chết rồi."

    Sau đó hung hăng đóng của phòng trước mặt mấy người đó.

    Ngoài cửa yên tĩnh một hồi, lại vang lên tiếng đập cửa, Diệp Hiểu Hạ lười quan tâm, nhưng là những người đó thực chấp nhất, làm cô phiền lòng. Cô rốt cục nhịn không được lại mở cửa phòng ra, gào lên với mấy người đó: "Tôi nói Bạch Thiên Minh chết rồi. Các người không nghe thấy..."

    "Xin hỏi ngài là Diệp Hiểu Hạ tiểu thư sao?" Người mặc đồng phục dẫn đầu, nhìn người trước mắt, đầu tóc rối bời, quần áo bẩn thỉu, trên mặt bị sưng một bên, hơn nữa tính khí làm người ta líu lưỡi kia.

    Hắn nhân lúc Diệp Hiểu Hạ đang vội vàng dừng cơn bùng nổ lại, nhanh chóng nói: "Diệp Hiểu Hạ tiểu thư, chúng ta là nhân viên giao hàng của công ty CU, một tháng trước địa chỉ này đã đặt mua toàn bộ tin tức trò chơi “ Cực Hạn OL”, hôm nay chúng tôi đem máy chơi game đến, lúc 14h chiều nay trò chơi này sẽ bắt đầu mở, hi vọng ngài có thể trải qua một hành trình vui vẻ khó quên trong trò chơi."

    Diệp Hiểu Hạ bị thanh âm này vang vọng làm choáng váng đầu óc, cô chớp chớp mắt, nhìn người đàn ông mặc đồng phục trước mắt, thật lâu mới hỏi: "Anh không phải đến đòi tiền đi?"

    "Không phải, Diệp tiểu thư, chúng tôi là nhân viên giao hàng." Người đàn ông mặc đồng phục vẫn duy trì nụ cười hoàn mỹ, hoàn hảo cô gái này có thể nghe hiểu hắn đang nói cái gì.

    "Mấy người không phải giả danh lừa tiền đi?" Mặt Diệp Hiểu Hạ không chút biểu cảm tiếp tục hoài nghi.

    "Không phải, Diệp tiểu thư, chúng tôi là nhân viên giao hàng của công ty trò chơi CU." Người đàn ông mặc đồng phục vẫn cười như trước, bất quá đã hắc tuyến .

    "Các người không phải là nghĩ vào phòng liền cướp tiền đi?" Diệp Hiểu Hạ nhìn nhìn hai người khác khiêng một cái thùng to đi sau hắn, mặt không biểu cảm tiếp tục hoài nghi.

    "Không phải, Diệp tiểu thư, chúng tôi thật sự là nhân viên giao hàng của công ty trò chơi CU." Đầu người đàn ông mặc đồng phục đã đầy hắc tuyến.

    "Tôi dựa vào cái gì để tin mấy người?"

    Người đàn ông mặc đồng phục phảng phất nghe thấy trên trời có cái gì bay qua, một bên bay một bên hô: ngu ngốc, ngu ngốc…

    "Đây là thẻ công tác của chúng ta..." Người đàn ông mặc đồng phục cảm thấy bản thân đã bị hắc tuyến bao phủ, hắn vội vã đem thẻ công tác của mình lấy ra cho Diệp Hiểu Hạ xem.

    Diệp Hiểu Hạ cẩn thận lật xem trên dưới trái phải thẻ công tác kia một lần, rồi trả lại cho cái người kia. Nghiêng người cho bọn họ vào phòng, dù sao hiện tại cô là con rận không sợ ngứa hơn, cho dù bọn họ muốn tiền, cô cũng không có, chỉ còn một cái mạng.

    Mấy người mặc đồng phục mang theo cái thùng vĩ đại kia đi vào phòng, nhất thời trợn tròn mắt, nơi này cũng là phòng ở a? Trừ bỏ bốn bức tường trống rỗng bên ngoài, trong phòng một mảnh hỗn độn, rỗng tuếch.

    "Nhìn cái gì vậy?" Diệp Hiểu Hạ trừng mắt nhìn bọn họ, hừ mũi một cái, không phải là trong nhà bị đập phá sao? Trong hiện thực chưa thấy, trên TV còn chưa xem qua à?

    "Nhà Diệp tiểu thư trang hoàng ..." Người đàn ông mặc đồng phục cảm thấy bản thân cũng đã là hắc tuyến: "Thực —— đơn giản."
     
  4. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 3: Tôi muốn đánh chết bản thân tôi

    Nhóm người mặc đồng phục ba chân bốn cẳng thu dọn một chỗ trống trong phòng ngủ Diệp Hiểu Hạ, sau đó mới mở thùng kia ra bắt đầu lắp đặt máy chơi game.

    Người cầm đầu nhóm đồng phục đưa cho Diệp Hiểu Hạ một tờ biên lai: "Diệp tiểu thư, mời cô ký nhận vào đây."

    Diệp Hiểu Hạ cầm tờ biên lai kia cẩn thận nhìn qua, trên đó thực sự viết ký nhận máy chơi game, tuyệt đối không có gì khác. Cô liếc mắt nhìn máy chơi game đặt trong góc phòng, cảnh giác hỏi: "Cái này không cần trả tiền sao?"

    "Diệp tiểu thư, máy chơi game đã trả tiền từ một tháng trước, ngài chỉ cần ký nhận là được."

    Diệp Hiểu Hạ ngẩng đầu, hai mắt lộ ra ánh sáng, nhìn chằm chằm người nhân viên kia, nhìn đến mức sau lưng hắn đều toát ra mồ hôi lạnh: "Tôi cảnh cáo anh. Tôi có ghi âm lại. Sau này anh mà bắt tôi trả tiền, tôi nhất định là không trả."

    "Diệp tiểu thư, cái này thật sự đã được trả tiền, hơn nữa, máy chơi game này được bảo hành ba năm." Nhân viên mặc đồng phục cảm thấy toàn thân là hắc tuyến lại thêm mồ hôi đầy đầu.

    Diệp Hiểu Hạ cẩn thận kí tên vào chỗ kí nhận trên tờ biên lai.

    Nhân viên mặc đồng phục thu hồi biên lai, lấy trong túi ra một cái hộp nhỏ đưa cho Diệp Hiểu Hạ: "Diệp tiểu thư, đây là cảm ứng từ khởi động của máy chơi game."

    Diệp Hiểu Hạ nhận cái hộp nhỏ kia, nhìn vài cái liền mở ra, chỉ thấy bên trong là một cái cảm ứng từ hình vuông, cô không chút suy nghĩ liền vươn tay sờ sờ mặt cảm ứng. Liền nghe thấy máy chơi game đang lắp phát ra "Giọt giọt" hai tiếng. Cô liền phát hoảng, vội hỏi: "Sao cái này lại kêu?"

    "Diệp tiểu thư không cần sợ, đây là cảm ứng từ nhận định thân phận, bây giờ cái máy chơi game này đã được buộc định với cô rồi."

    Tuy rằng Diệp Hiểu Hạ nghe không hiểu lắm, nhưng vẫn gật gật đầu: "Rất đắt đi."

    Nhân viên mặc đồng phục cũng gật gật đầu: "Đúng vậy, máy chơi game này giá mười vạn."

    Thân thể Diệp Hiểu Hạ cứng đờ lại. Cô máy móc quay đầu nhìn nhân viên mặc đồng phục, dùng giọng nói cứng nhắc hỏi: "Anh nói thứ này bao nhiêu tiền?"

    "Mười vạn." Nhân viên mặc đồng phục mỉm cười như trước.

    "Tôi muốn trả lại." Diệp Hiểu Hạ lập tức nói, cô đem cảm ứng từ trong tay nhét vào trong tay nhân viên mặc đồng phục, dùng sức giữ tay hắn. Dùng ánh mắt nhiệt tình nhìn chiến hữu nhìn nhân viên mặc đồng phục kia, kiên định nói: "Tôi muốn trả lại cái này thì phải làm sao?"

    Nhân viên mặc đồng phục cảm thấy nụ cười trên mặt cứng lại, khóe miệng hắn co rúm một chút: "Diệp tiểu thư, không thể trả lại."

    "Vì sao không thể? Cẩn thận tôi đến ‘’Hiệp Hội người tiêu thụ’’ kiện công ty các người. Các người đây là ép mua ép bán. Tôi không làm hỏng cái này vì sao không thể trả lại?" Đầu Diệp Hiểu Hạ giống như có pháo nổ bùm bùm.

    Khóe miệng nhân viên mặc đồng phục tiếp tục co rúm, hắn cảm thấy mặt mình nhất định là cười gượng: "Vừa rồi còn có thể trả, bây giờ không thể."

    "Vì sao? Chẳng lẽ một vài động tác các người muốn nuốt của tôi mười vạn? Tôi nói cho các người biết. Tiền của tôi tuyệt đối sẽ không dùng cho mấy thứ vớ vẩn này"

    "Diệp tiểu thư, vừa rồi ngài đã đem thân phận của ngài cùng máy chơi game này buộc định rồi, bây giờ, cũng chỉ có một mình ngài có thể sử dụng, cho nên, không thể trả lại." Nhân viên mặc đồng phục rất muốn trở về xem lịch, có phải hôm nay là ngày kị xuất môn, mọi việc không thuận không.

    "Buộc định?" Diệp Hiểu Hạ khóe mắt cũng bắt đầu chuyển động, ánh mắt dừng lại ở cái cảm ứng từ bị cô nhét vào tay nhân viên mặc đồng phục kia, ánh mắt lập tức dại ra .

    Nhân viên mặc đồng phục cảm giác được ánh mắt của cô, mỉm cười gật đầu, sau đó đem kia cảm ứng từ nhét lại vào tay Diệp Hiểu Hạ.

    "Công ty CU cảm tạ ngài đối với 《 cực hạn OL》 duy trì!"

    Cái hộp nhỏ kia...

    Cái hộp nhỏ...

    Hộp nhỏ...

    Hộp...

    Tử...

    Diệp Hiểu Hạ giống như biến thành một pho tượng thạch điêu...

    Lúc mấy nhân viên đó đi về, Diệp Hiểu Hạ cũng không có phản ứng. Đến khi nghe thấy tiếng còi xe giao hàng, cô mới giật mình tỉnh lại.

    Cúi đầu nhìn cái cảm ứng từ nhỏ như hộp diêm kia, Diệp Hiểu Hạ thật muốn khóc.

    Cô lớn tiếng phát tiết: "Diệp Hiểu Hạ mi là đồ ngu ngốc, đầu óc tê liệt." Kỳ thực cô rất muốn ném cái cảm ứng từ trong tay vào cái máy trò chơi kia, nhưng là, cô không xuống tay được, đó là mười vạn a..

    Là mười vạn a.

    Diệp Hiểu Hạ ngồi ở đống giấy bọc máy chơi game, cơ hồ muốn đập chết bản thân.

    Bỗng nhiên, ánh mắt của cô bị một tờ giấy nhỏ trong đống giấy hấp dẫn.

    Đây là một tờ tuyên truyền game, trên đó viết vài câu thật kích thích.

    "Vì bằng cấp của bạn thấp mà không có công việc tốt? Thân thể bạn không tốt để làm việc? Bạn muốn có tiền từ trên trời rơi xuống? Bạn muốn ở nhà mà vẫn có nguồn thu nhập? Còn do dự cái gì? Hãy trở thành chức nghiệp ngoạn gia, hãy đến với 《 cực hạn OL》."

    Này, này, này không phải là đang nói cô sao?

    Cô hiện tại là không có bằng cấp, cũng không thể rời khỏi cái thành phố này, trừ bỏ chờ đợi bánh thịt từ trên trời rơi xuống, cô không tìm được cách nào kiếm tiền.

    Vừa rồi nhân viên nói con tôm? Cái máy chơi game này là chơi cái gì? Hình như chính là 《 cực hạn OL》.

    ( con tôm = cái gì)

    Chẳng lẽ...

    Diệp Hiểu Hạ mãnh liệt quay đầu về phía máy chơi game, hai mắt lóe sáng. Chẳng lẽ này chơi cái này có thể kiếm tiền?

    Chẳng lẽ này chơi cái này thật sự có thể kiếm tiền? 

    Trong nháy mắt Diệp Hiểu Hạ cảm thấy đầu cũng không còn đau, thắt lưng cũng không còn mỏi, chân cũng không bị rút gân, đến bên cạnh máy chơi game nhanh như đạn bắn, ôm nó, cơ hồ toàn bộ nước miếng đều dính tại máy. Hai mắt cô sáng lên giống hai cái bóng đèn, khóe miệng mang theo nụ cười gian xảo làm cho người ta rút gân.

    Chơi cái này có thể kiếm tiền, Chơi cái này cư nhiên có thể kiếm tiền...

    Máy chơi game đáng thương, tuy rằng không có sinh mệnh, nhưng là ở trong hoàn cảnh: phòng nhỏ hỗn độn, dưới ánh mắt điên cuồng của một cô gái, nó cũng không được nhịn người đầy hắc tuyến run run...

    Bất quá, vấn đề trọng yếu tiếp theo đối với Diệp Hiểu Hạ mà nói là...

    Máy chơi game này mở ra thế nào?
     
  5. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 4: Chỉ còn 3 đồng 2 xu.

    Diệp Hiểu Hạ rốt cuộc tìm được bản thuyết minh về máy chơi game ở đống hỗn độn trong phòng, tuy rằng cô đối với sản phẩm điện tử này không rõ ràng, nhưng tốt xấu gì cũng là thanh niên thời đại mới. Có bản thuyết minh kia, cô đã nghiên cứu rõ ràng các bộ phận của cái máy chơi game.

    Cái máy này không hổ danh đắt tiền, tuy rằng Diệp Hiểu Hạ vẫn cảm thấy cái máy này không đáng giá mười vạn đồng. Nhưng tới lúc này, tiếp tục nghĩ vấn đề này cũng không làm được gì.

    Diệp Hiểu Hạ chỉ vừa lòng đối với cái máy này ở chỗ có dịch dinh dưỡng, bởi vì dịch dinh dưỡng có thể giúp người chơi liên tục online 48 tiếng, cái này đối với người không có một xu như cô thật sự là lâu hạn phùng cam lộ.

    Bây giờ cô là người nghèo đến tiền ăn cơm cũng không có.

    Thời gian mở game là 2h chiều, Diệp Hiểu Hạ nhìn nhìn đồng hồ điện tử ở trên máy chơi game, bây giờ mới 10h30 sáng, cách thời gian mở game còn sớm.

    Dù sao cũng nhàn rỗi, cô quét dọn căn phòng, nếu để dì chủ nhà thấy phòng biến thành cái dạng này, lúc đó một vạn tám cũng không giải quyết việc này được.

    Ba chân bốn cẳng quét dọn phòng, sau khi đổ rác mười lần, căn phòng cuối cùng cũng thu dọn xong.

    Lúc đầu là căn nhà hai phòng chật chội, bây giờ lại trống không rộng rãi. Diệp Hiểu Hạ đứng ở giữa phòng ho một tiếng, trong phòng còn lưu lại tiếng vang.

    Mấy tên kia làm việc thật hiệu quả, hiện tại trong phòng Diệp Hiểu Hạ chỉ còn lại có một ghế gỗ nhỏ, một ghế nhựa nhỏ, một cái siêu điện cũ, một cái nồi cơm điện nhỏ mất quai, hai cái bát, ba cái đũa, hai cái chiếu cũ, một cái ga giường rách, một bánh xà phòng, nửa túi bột giặt, bốn gói thức ăn thú cưng mua từ năm ngoái, nửa bao gạo lớn không biết mua từ khi nào và một túi muối ăn Khai Phong rỗng.

    Trước một căn phòng như vậy, cái máy chơi game mới tinh sáng bóng kia đặt trong phòng ngủ đúng là không hợp nhau.

    Dọn dẹp xong, hơn nữa hôm qua lại mệt mỏi cả ngày, Diệp Hiểu Hạ đói đến nỗi ngực dán vào lưng, vội vàng lấy hai nắm gạo trong bao kia cho vào nồi cơm điện nhỏ nấu một ít cháo loãng.

    Kỳ thực giờ phút này cô rất muốn ăn thịt a, ăn thịt a.

    Nhưng là…

    Diệp Hiểu Hạ lấy tiền trong túi quần ra, cẩn thận đếm đếm, còn có một trăm bảy mươi mốt đồng bốn xu, chút tiền ấy… Vẫn là giữ lại đi.

    Cháo còn chưa chín, bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa.

    Diệp Hiểu Hạ vội vàng đứng dậy đi mở cửa, ngoài cửa là người quản lí tiểu khu, hắn cười tủm tỉm nhìn Diệp Hiểu Hạ: "Tiểu Hạ về rồi à? Thật lâu không gặp cháu ."

    "Uh, cháu đến trường học, chú Trần, chú có việc gì ạ?"

    "Phòng này ở ba tháng rồi không nộp tiền điện nước, chú đến thu một chút..."

    Ầm…ầm. Đầu Diệp Hiểu Hạ giống như đột nhiên bị bổ một cái tình thiên phích lịch, đem cô ngoài khét trong sống, ngơ ngác mất hồn.

    Đây đúng là ốc lậu thiên phùng suốt đêm mưa a, cô cảm thấy bản thân không có khí lực để thở nữa. Cô vô lực hỏi: "Bao nhiêu tiền ạ?"

    "Chú đều cho tính trước rồi, cháu cùng Tiểu Bạch cũng không hay ở nhà, tiền nước cũng không nhiều, ba tháng mới dùng hơn mười đồng, chính là tiền điện nhiều hơn, ba tháng một trăm rưỡi, tổng cộng một trăm sáu mươi tám đồng hai xu." Quản lí Trần cười tủm tỉm nhìn Diệp Hiểu Hạ, lưu loát nói số tiền.

    Diệp Hiểu Hạ run run lấy tiền, lại run run đếm đủ một trăm sáu mươi tám đồng hai xu đưa cho chú Trần.

    Chú Trần đưa tay ra cầm, nhưng là cầm tiền rồi cô vẫn chưa buông tay. Hắn lại kéo lần nữa, còn chưa thấy cô buông tay, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Diệp Hiểu Hạ, chỉ thấy vẻ mặt cầu xin của cô, "Tiểu Hạ, thế nào?"

    Diệp Hiểu Hạ lúc này mới hồi phục lại tinh thần, mang theo biểu cảm anh dũng hy sinh buông tiền ra, sau đó lập tức liền xoay người vào nhà, đóng cửa phòng lại. Nghe bước chân chú Trần đi xuống lầu, cô mới thở dài một hơi, cúi đầu nhìn số tiền trong tay.

    Chỉ còn lại có... Ba đồng hai xu .

    Trời ạ! Rốt cuộc là có muốn cho cô sống không?

    Hiện tại cô tổng cộng nợ một trăm sáu mươi mốt vạn tám ngàn, nhưng là, cô chỉ có ba đồng hai xu…

    Diệp Hiểu Hạ bỗng nhiên cảm thấy căn phòng có một cỗ thê lương. Cô đi tới cửa phòng ngủ nhìn máy chơi game lẳng lặng nằm trên mặt đất, mắt lộ ra ánh sáng hung tàn.

    Cô nhếch miệng, cười lạnh vài tiếng: "Tiểu thương thương, nếu mày không thể giúp tao kiếm tiền, tao liền ôm mày từ lầu 30 nhảy xuống."

    Máy chơi game không nhịn được rùng mình, nếu nó biết rơi lệ, nó nhất định đã khóc đến lệ đầy mặt. Nó đây là trêu ai chọc ai…

    Đem một nồi cháo loãng nhỏ ăn vào trong bụng, Diệp Hiểu Hạ rốt cuộc cảm thấy đỡ đói bụng.

    Tuy rằng này chỉ là cháo loãng, nhưng là trong cuộc sống bần nông và trung nông, Diệp Hiểu Hạ cũng thật thỏa mãn. Cô nhìn nhìn đồng hồ điện tử trên máy chơi game, đã một giờ chiều ba mươi tám phút, còn có hai mươi hai phút liền bắt đầu mở game .

    Cô ngồi xổm trước máy chơi game, nhìn một hồi, vươn ngón tay, ấn cái nút lớn nhất trên mặt cái máy chơi game, máy chơi game liền chậm rãi mở ra .

    Máy chơi game bên trong có hình người, Diệp Hiểu Hạ suy nghĩ một hồi, bỏ giầy đi vào. Nằm xuống, lại nhìn nhìn xung quanh, rốt cuộc ở bên cạnh máy chơi game thấy một cái nút màu đỏ, cô lại ấn nó, nắp máy chơi game lại chậm rãi đóng lại.

    Nhìn cái nắp kia chậm rãi rơi xuống một lát, Diệp Hiểu Hạ bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề, cái máy chơi game này có kín gió hay không a? Nếu đem cô buồn chết ở bên trong thì làm sao bây giờ?

    Không đợi cô nghĩ nhiều, máy chơi game đã đóng lại kín kẽ.

    Cũng không có phát sinh vấn đề Diệp Hiểu Hạ lo lắng, bên trong máy chơi game thông khí rất tốt, không khác gì bên ngoài, thậm chí còn có hệ thống tinh lọc không khí, không khí càng thêm tinh thuần.

    Diệp Hiểu Hạ nằm ở trong bỗng nhiên cảm thấy, ngủ ở nơi này cũng không tệ, đang nghĩ như vậy, trong bóng đêm, một phong cảnh xinh đẹp hiện trước mắt cô, bên trong phong cảnh đó có một dòng chữ chạy qua, là phần giới thiệu về trò chơi《 cực hạn OL》 này.

    Bất quá đối với Diệp Hiểu Hạ chưa từng tiếp xúc với trò chơi internet, có xem không có hiểu.