OnGoing CỤC CƯNG PHÚC HẮC SIÊU NGANG NGƯỢC: CHA, CON MUỐN TRẢ HÀNG!

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi Thỏ Ngọc, 24/8/17.

  1. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113
    (Đoạn ngắn 1)

    Đột nhiên từ đâu chui ra một tiểu quỷ gọi hắn là cha khiến hắn hết đi tới ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác

    Cục cưng: Cha có thể mặc váy không?

    Sẽ không.

    Cục cưng: Cha có thể cho con bú sữa không?

    Sẽ không.

    Cục cưng: Cha có thể mang thai không?

    Hắn khóe miệng co giật: Sẽ không!

    Cục cưng liếc hắn khinh bỉ: Cái gì cũng không biết, mama mà gã cho cha đúng là thua thiệt lớn, mama có thể trả lại hàng không?

    Hắn ngửa mặt lên trời thét dài: Ông đây là nam a!

    ( đoạn ngắn 2 )

    Vinh đại thiếu gia: "Cục cưng muốn đi nhà vệ sinh nam hay là nhà vệ sinh nữ?"

    Cục cưng: "Nhà vệ sinh nữ."

    Trước cửa nhà vệ sinh nữ

    Cục cưng: "Cha hãy mau tới đây a, nơi này có rất nhiều dì không mặc đồ trong a!"

    Vinh đại thiếu gia đầu đầy hắc tuyến: "Cháu có thể một mình vào không?"

    Cục cưng: "Cha , không nên khách khí, cùng đi vào đi."

    Vinh đại thiếu gia tức giận lên, dứt khoát nhẫn tâm khiêng cục cưng vọt vào nhà vệ sinh nam.

    Cục cưng khóc rống kêu to: "Cha thật là cặn bã!"

    ( đoạn ngắn 3 )

    Đài truyền hình đang cử hành giải thi đấu dành cho các cục cưng thiên tài.
    Người chủ trì thông báo: "Cục cưng số hai, cục cưng vinh gia cháu biết gì a?"

    Cục cưng ngẩng đầu ưỡn ngực nói: "Cục cưng không nói giỡn đâu."

    Người chủ trì: "Hay là cháu kể câu chuyện cười đi."

    Cục cưng: "Có một ngày cha mang cà chua, dưa hấu cùng cục cưng đi trên đường phố, ở một cái giao lộ cà chua bị xe cán, cha nói: Ha ha ha! Sốt cà chua! Lại đến một cái giao lộ, dưa hấu bị đụng phải, cha nói: Ha ha ha! Nước dưa hấu! Đến cái giao lộ thứ ba , cha bị xe đè chết, cục cưng nói: Ha ha ha! Cặn bã!"

    Vinh đại thiếu gia đang uống nước khi xem tivi cũng phải phun ra.
     
  2. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 1-1: Cha ôm con (1)

    Ở một góc của nhà hàng Hoàng Đình

    Một nơi tối tăm nhưng ánh sáng vẫn lọt đến, trên mặt bàn đặt những ngọn nến hình trái tim , ánh nến theo thời gian trôi qua run lên nhè nhẹ, thức ăn tinh tế, ở dưới ánh đèn tỏa ra sự mê ly, Vinh Ninh cùng một cô gái ngồi mặt đối mặt.

    Vinh Ninh hai tay ngang ngực, hắn hình như đang không kiên nhẫn, dùng chân gõ nhẹ trên nền đất,trên khuôn mặt đẹp trai biểu hiện bất mãn rõ ràng.

    Giống như một con mèo hai mắt vô tình, thậm chí còn có vài phần chán ghét, khuôn mặt như băng sơn tích tụ, nhìn vào khiến người ta có cảm giác như đang thiếu nợ hắn vậy.

    Người con gái phía đối diện, khuôn mặt được trang điểm không biết qua bao nhiêu lớp, trên người cũng không biết đã xịt bao nhiêu nước hoa, khoảng cách xa như vậy , mùi vị nồng nặc như thế hắn ngồi xa vậy mà vẫn ngửi thấy được.

    Hắn từ trước đến nay không thích loại con gái thích giả vờ giả vịt, nhìn vào mặt của người đó có thể nhìn ra, nếu tháo bỏ lớp phấn son dày đặc này thì không biết sẽ kinh khủng như thế nào.

    Người con gái này thật đúng là một người cực kỳ ngu ngốc, nếu như là người hơi thông minh một tí, lại há có thể nhìn không ra nét mặt của hắn đã bất mãn đến cỡ nào?

    Không nhanh lên rời đi, còn dùng cặp mắt dán đầy lông mi giả e thẹn nhìn hắn, thức ăn ở nhà hàng Hoàng Đình này tuy tốt, nhưng Vinh Ninh cũng không có nửa điểm hào hứng.

    Từ lúc hai người gặp mặt, ngoại trừ vừa mới bắt đầu giới thiệu đơn giản cùng với gọi thức ăn bên ngoài, thì không nói nữa, không khí có chút lúng túng , cuối cùng thì cô gái kia cũng lên tiếng phá vỡ trầm mặc.

    "Sớm đã nghe danh tiếng của Vinh thiếu gia ở Đến Không, Vinh đại thiếu gia thiết kế trang sức, ở quốc tế cũng thuộc dạng nổi danh, không nghĩ tới tôi hôm nay được vinh hạnh có thể cùng ngài xem mắt."

    "Oh."

    Những kiểu khen ngợi này, hắn từ nhỏ đến lớn không biết nghe qua bao nhiêu lần, tùy tiện trả lời một tiếng, ứng phó rồi thôi.

    Không hề nghĩ ngợi, Vinh Ninh đại danh đỉnh đỉnh , thế mà cũng có một ngày phải xem mắt như thế, đáng hận nhất là lão gia trong nhà, nắm lấy tiền đồ của Vinh Viễn uy hiếp mình, nếu mình lại không chịu kết hôn, cẩn thận ông sẽ khai đao với Vinh Viễn!

    Kỳ thật xem mắt với ai cũng đều không sao cả, kết hôn gì gì đó, hắn cũng không có nhiều hứng thú, chỉ là bị người khác bức bách hắn cảm thấy rất khó chịu, mà người đó lại là cha ruột hắn!

    "Không biết Vinh đại thiếu gia có thời gian hay không giúp tôi thiết kế một sợi dây chuyền? Mấy ngày hôm trước cha tôi , ở Paris của Pháp dùng năm mươi vạn để mua một hòn ngọc xanh biếc rất đẹp."

    Vinh Ninh còn không có mở miệng, cô gái kia đã nói tiếp, "Phải trả bằng đồng Euro đó."

    Vinh Ninh cười nhạo một tiếng, cô gái này thuộc dạng nhà giàu mới nổi, làm cho hắn vừa buồn cười, lại vừa chán ghét.

    Chỉ có hơn bốn trăm tệ nhân dân tệ, có tư cách gì ở trước mặt hắn diễu võ dương oai chứ? Hắn tùy tùy tiện tiện làm một hạng mục, tập đoàn Đế Không cũng có thể thu được vài triệu tệ tiền lợi nhuận!

    Vinh Ninh vuốt tóc mái trước trán, thật muốn đứng trước mặt cô gái này khinh bỉ mà nói rằng: Cô mà cũng xứng để tôi thiết kế dây chuyền cho sao?

    Lại nghĩ đến những lời của cha nói trong điện thoại, đành phải ủy khuất mà nhịn xuống.

    Khóc không ra nước mắt ghé mắt nhìn vụng trộm về phía các anh em trong Đế Không, ai ngờ một bàn kia đã sớm không thấy một bóng người rồi.

    Vinh Ninh quay đầu lại, âm thầm cắn răng thật sâu ở trong lòng nguyền rủa một trận.

    Hắn nguyền rủa mấy người bọn họ, tối nay đều bị vô năng!

    "Vinh đại thiếu gia tại sao không nói chuyện?" Cô gái kia chậm rãi nhìn hắn một cái, Vinh Ninh kinh hãi, da gà nổi muốn rụng đầy đất.

    Chết tiệt!

    Vinh Ninh ở trong lòng gầm thét một câu, lại không biết đến cùng phải nên làm như thế nào, mới có thể làm cho nghi thức xem mắt nhàm chán này kết thúc, sau đó đem cô gái này đạp đi, lại có thể không cần ở trước mặt cha khó xử.

    "Cha."

    Tiếng nói ngọt ngào của trẻ nhỏ ở bên tai Vinh Ninh vang lên, ảnh hưởng đến suy nghĩ của Vinh Ninh.

    Cha ?

    Gọi thế này hẳn là gọi hắn sao? Nhưng hắn còn chưa kết hôn, ngay cả bạn gái chính thức cũng không có, như thế nào có thể có một đứa bé gọi hắn là cha đây ?

    Vinh Ninh tiếp tục trầm tư nghĩ biện pháp giải quyết vấn đề tại chỗ , vạt áo lại bị người ta giữ chặt.

    "Cha..."

    Tiếng nói ngọt ngào đó lại vang lên, Vinh Ninh lắc lắc đầu, hắn nhất định là bị lo lắng đến sinh ảo giác, cho nên có thể là nghe nhầm thôi.

    "Cha..." Tiếng nói đó bây giờ có thêm vài phần thút thít, cục cưng dứt khoát dùng sức kéo kéo góc áo của hắn, "Cha , coi như cha không muốn đưa con đi chơi khu vui chơi thì cũng không nên làm bộ không biết con gái nha!

    Vinh Ninh sững sờ một trận, khẽ ghé mắt, cho đến khi xác thực thấy được bóng dáng nho nhỏ phía sau mới phát hiện mình vừa rồi căn bản không có nghe nhầm.
    Một đứa bé gái trắng mịn cột tóc đuôi ngựa, đôi mắt to và sáng, trong đôi mắt hiện ra hơi nước trong suốt , khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ thắm hồng nhuận tựa như trái cà chua vừa được hái xuống... ... . . .

    Không hiểu sao cảm thấy đứa bé này nhìn rất quen mắt, lại nghĩ không ra đến cùng là đã gặp nhau ở nơi nào.

    "Vinh đại thiếu gia... Anh.."

    Cô gái kinh ngạc từ trên ghế đứng lên, hé ra khuôn mặt đầy son phấn, vặn vẹo giống như là bà phù thủy ác độc.

    Đột nhiên phát sinh ra chuyện thế này, giống như mới vừa xảy ra một trận động đất, nhất thời Vinh Ninh không biết phải làm sao.

    Vinh Ninh dừng một chút, rất nhanh khôi phục tri giác, mặc dù không biết đứa bé này đến cùng là từ đâu tới đây , nhưng bé đột nhiên xuất hiện, lại có thể giải quyết tình cảnh lúng túng mà bây giờ mình đang gặp phải .

    Hắn thật cảm tạ ân trên mang đến thiên thần giải cứu đời hắn, kéo lấy bàn tay nhỏ bé của cục cưng, khuôn mặt bình tĩnh đối với cô gái nói, "Lý tiểu thư, vừa rồi tôi đang suy nghĩ, muốn nói cho cô biết, tôi có con gái riêng đó là sự thật."

    Cô gái kia bị tin tức bất ngờ này làm kinh hãi mặt mày thất sắc, cắn chặt cánh môi run lẩy bẩy, giọng nói đều mang theo tiếng khe khẽ khóc nức nở, "Tôi họ Trần, không phải họ Lý."

    "A, là Trần tiểu thư." Gọi sai dòng họ người khác ,mà Vinh Ninh hiển nhiên không có nửa điểm áy náy, thản nhiên tự đắc nói "Đúng như cô chứng kiến, tôi có một đứa con gái riêng."

    "Anh đã có con gái riêng, vì sao không sớm nói cho tôi biết?" Trần tiểu thư kêu rên lên án.

    Vinh Ninh đáy lòng cười lạnh một tiếng, mặt ngoài vẫn như cũ là một bức tường không thể hiện biểu cảm, trong đầu đột nhiên bật ra một kịch bản, liền diễn theo.

    "Vốn là tôi cũng không có nghĩ tới muốn cùng Trần tiểu thư tiến thêm một bước quan hệ, nhưng mà hôm nay vừa thấy Trần tiểu thư, đúng là đối tượng kết hôn lý tưởng trong lòng tôi, mới nói sự thật tôi có con gái riêng cho cô biết."

    Vinh Ninh dừng một chút, không đợi Trần tiểu thư có phản ứng gì, khóe miệng chứa đựng cười tiếp tục nói, "Mặt mũi của cô thật xinh đẹp, tính tình lại độ lượng như biển rộng, nhất định có thể làm một mẹ ghẻ hoàn mĩ nhất, một người vợ chuẩn mực."

    Lời mở đầu khen xinh đẹp, sau lại là hai chữ mẹ ghẻ kinh diễm tuyệt luân, Trần tiểu thư không biết là nên cười hay nên khóc, cục cưng đứng ở bên cạnh Vinh Ninh gật đầu nói, "Dì thật giống cá nheo trong hồ cá, nhất là khóe mắt đầy nếp nhăn thì càng giống."

    Trần tiểu thư lập tức hóa đá.

    Vinh Ninh vui mừng đắc chí, khuôn mặt vẫn như cũ bình tĩnh giữ chặt tay Trần tiểu thư , trong mắt là vô tận nhu tình cùng ôn nhu.

    "Em yêu, gả cho anh đi, mặc dù anh sẽ đem toàn bộ tài sản đều cho con gái riêng, mặc dù anh có thể bảo đảm giữa chúng ta . . Cuộc sống tuyệt đối sẽ hơi gặp khó khăn, mặc dù anh có thể bảo đảm lòng của anh là của em đây, thân thể tuyệt đối cũng của một mình em, anh thật lòng muốn lấy em, tuyệt đối chân thành!"

    "Đúng vậy, dì gả cho cha đi, nói như vậy, cục cưng không chỉ có hai người cha đau, còn có thêm một người mẹ ghẻ."

    Trần tiểu thư bị cục cưng nói đến nghẹn , làm như vừa rồi bên tai mình nghe nhầm liền hỏi lại, "Tại sao lại là hai cha?"

    "Ôi chao? Chẳng lẽ dì không biết sao?"

    Cục cưng nghiêng đầu, mắt to chớp chớp, "Cha thích đàn ông nha, cục cưng là do cha cung cấp nòng nọc thụ tinh trong ống nghiệm mà thành."

    A!

    Bé gái này còn nhỏ như thế, vậy mà đã biết thụ tinh trong ống nghiệm cùng với chuyện yêu đương đồng tính? !

    Vinh Ninh trên trán đầy hắc tuyến, hắn quả thật không muốn kết hôn, nhưng mà cũng không muốn bị người ta hiểu lầm giới tính!

    "Khốn kiếp!"

    Liên tục bị tình thế của một lớn một nhỏ kia bức ép, Trần tiểu thư cuối cùng cũng bộc phát, cầm lấy rượu đỏ đặt trên mặt bàn , hướng tới trên mặt Vinh Ninh giội đi.

    Vinh Ninh mặt không chút thay đổi lau rượu trên mặt, lại vừa quay đầu lại thì Trần tiểu thư sớm đã chạy mất.

    Bên này âm thanh hơi lớn, nhất là nội dung vở kịch trầm bổng phập phồng giống như kịch truyền hình, dẫn đến thực khách trong nhà hàng liên tiếp ghé mắt ồ lên một mảnh.

    Đột nhiên xuất hiện một đứa bé, bị tiểu quỷ này vu hãm ra sự kiện kia, trước mặt mọi người còn bị người tagiội rượu...

    Mỗi một việc đều là hắn nhận đủ.

    Người kiêu ngạo như hắn, không nhịn được trong không khí có ánh mắt 'Đoạt mạng người' này.

    Vinh Ninh trên mặt vẫn như cũ không có phân nửa sắc thái, chỉ là từ từ trở nên âm trầm, hàm răng bị hắn cắn thành tiếng, trong mắt gạt đi tia sáng khát máu , căm tức nhìn xung quanh mọi người.

    Người nọ ánh mắt quá mức khủng bố, kinh hãi người xem náo nhiệt, rối rít quay đầu lại nên làm gì thì làm cái đó.

    Cục cưng ngược lại cười tà ác, quy củ ngồi ở ghế kế bên Vinh Ninh , thập phần không chê vào đâu cầm lấy dao nĩa, chậm chạp cắt thịt trong mâm .
     
  3. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 1-2: Cha ôm con (2)

    Cục cưng ngược lại cười tà ác, ngồi ngay ngắn trên ghế của Vinh Ninh, hết sức tự nhiên cầm lấy dao nĩa, chậm rãi cắt thịt trong mâm.

    Vinh Ninh há mồm âm thầm thở dài, sau khi ổn định được tâm tình, ngồi ở vị trí đối diện cục cưng.

    "Ăn ngon thật."

    Cái miệng nhỏ nhắn của cục cưng mấp máy, cười tủm tỉm nhìn hắn.

    Vinh Ninh nghi hoặc đối mặt với cô gái nhỏ đang ngồi đối diện kia.

    Bé giúp cho hắn đúng vậy, nhưng đứa bé này đến cùng là ai? Chẳng lẽ là viện trợ từ nước ngoài do những anh em kia tìm sao?

    "Cháu gái..."

    "Muốn ăn sao?" Cục cưng cắt một miếng thịt, dùng nĩa cắm vào đưa cho hắn, tiếng nói ôn nhu tựa như kẹo đường, vững vàng chặn lời nói của Vinh Ninh lại.

    "Không..." Vinh Ninh sững sờ chỉ chốc lát, bộ dáng tươi cười ôn nhu kia không để cho hắn có phân nửa cự tuyệt.

    Thân thể của Vinh Ninh nghiêng về phía trước, há miệng hướng về phía miếng thịt trên nĩa, lập tức sẽ ăn được khối thịt, cục cưng nhanh hơn một bước ngậm lấy miếng thịt.

    Khối thịt thơm ngào ngạt được cắt thành khối nhỏ, cuối cùng vẫn bị bé ngậm trong miệng.

    Miệng Vinh Ninh vẫn mở rộng giữa không trung, nhìn bộ dáng vui thích kia của cục cưng.

    Hắn nghĩ muốn giết bé!

    "Cha..."

    Đôi mắt to của cục cưng chứa đựng nước mắt, đáng thương nhìn khuôn mặt từ từ vặn vẹo của Vinh Ninh.

    "Cha thật là khủng khiếp."

    Trong lòng Vinh Ninh đột nhiên có cảm giác đã gây nên tội ác, đứa bé khả ái, mềm mại tựa như một đóa hoa nhỏ vừa mới nở, trong lòng của hắn sao lại có xúc động muốn giết chết bé?

    Cục cưng buồn bã để dao nĩa xuống, nước mắt trong hốc mắt chốc lát trào ra, tiếng khóc hoàn toàn làm rung động căn phòng.

    "Oa... Cha thật khủng khiếp! Cha nghĩ muốn giết cục cưng!"

    Mới vừa rồi mấy vị khách còn bị ánh mắt của Vinh Ninh hù dọa, lại đưa mắt chuyển dời đến trên người Vinh Ninh lần nữa.

    Vinh Ninh dại ra một hồi lâu, chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui vào.

    Tuy nói hắn là vua nhỏ, nhưng mỗi lần đối mặt với những bạn nhỏ khác, người bị thương lúc nào cũng là hắn.

    Vinh Ninh di chuyển cái ghế, lúng túng ngồi kế cục cưng, dang hai tay ra, lại không biết đến cùng phải làm gì.

    Từng tiếng khóc kia, so với tiếng tàu chở máy bay phát ra càng thêm có tính xuyên thấu, làm cho người ta không biết làm thế nào đến trái tim cũng chậm mấy nhịp.

    Lúc này, trên mặt Vinh Ninh mang vẻ tươi cười, nhưng so với khóc còn khó coi hơn.

    Cục cưng dừng lại một hồi, nhìn gương mặt cười khổ kia của Vinh Ninh, tiếng khóc càng lớn, "Oa! Cha thật khủng khiếp!"

    Miệng Vinh Ninh mở rộng, khuôn mặt đầy u sầu nhìn bé...

    Rõ ràng hắn... Ngay cả... Lời cũng chưa nói...

    Trên mặt của hắn... Rõ ràng chính là khóc không ra nước mắt, nụ cười bất đắc dĩ vô tận.

    "Việc này..." Vinh Ninh đột nhiên không biết phải nói như thế nào, hai tay dừng ở giữa không trung, ngay cả mình cũng sắp muốn khóc chung với cục cưng rồi.

    "Chú sai rồi..." Rõ ràng... Hắn căn bản không có làm gì sai.

    "Cho nên, cháu tha thứ cho chú được không?" Vinh Ninh tận lực làm cho giọng nói của mình nhu hòa.

    Hắn dám thề, lớn như vậy rồi, nói chuyện với mấy đứa trẻ khác, giọng nói cũng không có nhu hòa như vậy.

    "Cha..." Cục cưng oanh oanh yến yến kêu danh xưng kia, Vinh Ninh cũng bất chấp mình đến cùng có thật sự là cha của bé hay không, chỉ có thể dịu dàng gật đầu.

    "Ừ, cục cưng là công chúa nhỏ ngoan nhất, nghe lời nhất, không khóc không khóc..."

    Mắt to ngập nước kia, bởi vì khóc thút thít trở nên sưng đỏ, mặc dù không ảnh hưởng đến gương mặt xinh đẹp của cục cưng, nhưng cũng đủ làm cho Vinh Ninh đau lòng.

    Mặc dù không hiểu đứa bé này đến cùng là chuyện gì xảy ra.

    Đối với 'Người làm cha lần đầu' như Vinh Ninh mà nói, việc duy nhất có thể làm chính là tận lực để âm thanh dịu dàng lại, ấm áp tựa như ngày xuân trong ánh mặt trời.

    Có lẽ thủ đoạn đối phó với cục cưng thật sự dùng được, cục cưng lập tức ngoan ngoãn thu hồi nước mắt, chỉ là cái miệng nhỏ nhắn trề ra.

    Cô gái nhỏ thở dốc một hơi thật dài, uốn lưng lên, giống như một con đà điểu nhỏ.

    "Cha, cục cưng khát."

    Tiếng nói khàn khàn như muỗi kêu kia, xông vào lỗ tai Vinh Ninh.

    Ánh mắt không dám nhìn đứa bé vặn vẹo trong người kia, Vinh Ninh vươn cánh tay, một tiếng vỗ tay vang lên, "Nhân viên phục vụ!"

    Nhân viên phục vụ cầm thực đơn, một mực cung kính đi tới, tiêu chuẩn cúi người chín mươi độ, "Vinh đại thiếu gia cần gì?"

    "Cho ly nước táo..." Như là nhớ tới cái gì, vội mở miệng lần nữa, "Ép ngay!"

    "Dạ, Vinh đại thiếu gia."

    Nước trái cây rất nhanh được đưa tới, hai tay Vinh Ninh nâng cái ly lên, dè dặt đưa tới trước mặt cục cưng, khuấy động ống hút nhỏ, sợ mình không cẩn thận, lại khiến vị công chúa nhỏ này nhìn thành bắt nạt mà khóc.

    "Nước táo ép ngay, cục cưng uống cái này sẽ hết khát."

    Mắt cục cưng chớp chớp, mở cái miệng nhỏ nhắn ra cắn ống hút, khẽ hút nhẹ nhàng, nước trái cây liền vào trong miệng của bé.

    Cục cưng một hơi uống nửa ly, cuối cùng buông ống hút ra sờ sờ bụng của mình.

    Mắt to chuyển chuyển, nhìn thần thái Vinh Ninh dè dặt, cục cưng nở nụ cười với hắn.

    Lượng nước khóc ra ngoài vừa rồi cũng đã bổ sung xong, cho nên bé còn có thể khóc thêm một hồi.

    Người bé nhỏ cất giấu tâm sự bên trong, ngoài mặt lại là một bộ dáng bình tĩnh, làm cho người ta nhìn không ra nửa phần khác biệt, Vinh Ninh vừa mới thở dốc một ngụm, trái tim còn không buông xuống hết được, cục cưng từ trên ghế nhảy xuống, bàn tay nhỏ bé trắng mịn vỗ vỗ váy của mình.
    Vinh Ninh không dám thất lễ, lập tức đứng thẳng thân thể chuẩn bị nghe lệnh bất cứ lúc nào, thân sĩ dường như khom lưng, kéo tay cục cưng, "Công chúa nhỏ có yêu cầu gì?"

    Cục cưng cười ngọt ngào, lộ ra nụ cười ngọt ngào kia, "Cục cưng muốn đến nhà vệ sinh."

    "Tuân lệnh!" Vinh Ninh đứng thẳng người, cúi đầu với cục cưng, vừa vặn hắn cũng có thể đi toilet một chuyến sửa sang lại bộ dáng như dân Châu Phi chạy nạn của mình.

    Bóng dáng một lớn một nhỏ biến mất trong hành lang, Vinh Ninh đột nhiên nghĩ đến cục cưng rất nhỏ, bộ dáng thoạt nhìn giống như sáu bảy tuổi, cũng không biết có phải cuộc sống có thể đến trình độ tự gánh vác hay không.

    Còn chưa tới toilet, Vinh Ninh dừng bước lại hỏi thăm, "Cục cưng muốn đi phòng vệ sinh nam hay phòng vệ sinh nữ?"

    Không ngoài dự liệu, cục cưng trả lời một hơi, "Nhà vệ sinh nữ."

    Vinh Ninh gật đầu nhẹ cũng không đáp lời, đến cửa phòng vệ sinh nữ, chỗ kia là cấm địa của đàn ông, hắn cũng không thể đi vào, cho dù hắn đã thành cha từ trong miệng cục cưng.

    Vinh Ninh 'Ôi' một tiếng ngồi xổm người xuống đỡ lưng cục cưng, "Cục cưng vào đi, chú cũng vừa vặn đi chỉnh đốn một phen."

    Rượu đỏ kia mặc dù được Vinh Ninh lau sạch sẽ, nhưng mặt cùng với đầu tóc vẫn hoàn toàn dính sền sệt, may thay hắn là đàn ông, đầu tóc không quá dài, tắm cũng rất nhanh.

    Cục cưng rõ ràng không muốn, cả gương mặt khả ái lại bịt kín bất mãn nhàn nhạt.

    "Không cần, cha phải đi vào với cục cưng."

    Hiển nhiên tốc độ tiêu hóa sự tình của Vinh Ninh vô cùng mau, mặc dù không biết tại sao lúc nào cục cưng cũng gọi hắn là cha, nhưng trước lạ sau quen, kêu mình vậy mà lại thành thói quen.

    Mặt Vinh Ninh lộ vẻ khó xử, sợ cục cưng lại khóc trước mặt của mình một lần nữa, đành phải than thở nói với bé.

    "Cục cưng đi tiểu tiện, chú chờ ở cửa con đi ra được chưa?"

    Cục cưng lắc đầu, "Không muốn, cục cưng muốn cha cùng cục cưng đi vào."

    Thương lượng không được, thân thể Vinh Ninh một lần nữa đứng thẳng, nhìn nam nữ đứng trước toilet bắn tới ánh mắt kỳ quái đối với hắn.

    Khuôn mặt vốn trắng nõn bị ánh mắt kia nhìn chăm chú vào cuối cùng cũng đỏ lên.

    Vinh Ninh nhẹ nhàng ho khan vài tiếng, ánh mắt lóe lên nhìn qua xung quanh, một tay dựa vào vách tường, nửa ngày cũng không lên tiếng.

    Cục cưng giống như nhịn không nổi, hai chân kẹp lại, trên trán đều toát ra mồ hôi, trong hốc mắt lại một lần nữa chứa đầy nước mắt, giọng nói cũng thay đổi kỳ quái.

    "Cha là đồ tồi! Không để cho cục cưng đi xuỵt xuỵt..."

    Cục cưng kẹp lấy hai chân, vẫn không quên duỗi ngón tay ra chỉ đầu Vinh Ninh thổ lộ bất mãn của mình, lên án ác tính của hắn.

    Người từ trong phòng rửa tay đi ra, nhìn bóng dáng một lớn một nhỏ, rối rắm nhíu chặt lông mày.

    Ánh mắt nhìn về phía Vinh Ninh, dường như nói ra: Người đàn ông này đến cùng là làm cha thế nào vậy? Con gái muốn đi nhà vệ sinh, nhưng lại ngăn cản không để bé đi?

    Vinh Ninh hết đường chối cãi, sự thật căn bản không phải như những người kia nghĩ.

    Cục cưng dựa vào vách tường của nhà vệ sinh, Vinh Ninh ăn nói khép nép lần nữa, "Cục cưng ngoan ngoãn, tự mình đi vào."

    "Không cần!" Cục cưng giận dữ vọt quả đấm lên, "Nếu bên trong có người xấu bắt cóc cục cưng thì làm sao? Cục cưng vừa có tiền vừa đáng yêu như vậy nhất định sẽ bị người ta bắt cóc!"

    Khóe miệng Vinh Ninh co quắp, tiểu quỷ này thỉnh thoảng vẫn muốn khen bản thân có nhiều điểm đáng yêu.

    Vinh Ninh thở dài một hơi, tiếp tục khuyên bảo nói, "Cục cưng tự mình vào đi, bên trong không có người xấu bắt cóc cục cưng, chú chờ cục cưng ở cửa có được hay không?"

    Khuyên bảo nói cũng không làm cho cục cưng nghe lọt tai, cho nên cục cưng quyết định muốn dùng chỗ được buộc Vinh Ninh ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ.

    Cục cưng chỉ cửa nhà vệ sinh nữ, tiếng nói giơ lên được cao cao , "Cha cùng cục cưng đi vào a, nơi này có rất nhiều dì không có mặc đồ trong đấy!"

    Vinh Ninh đã bắt đầu ngổn ngang trong gió, bởi vì hắn thấy cô gái mới vừa đi khỏi phòng vệ sinh nữ ném cho hắn một ánh mắt khi dễ.

    "Biến thái!"

    "Thật không nghĩ tới, dáng dấp đẹp trai như vậy, nhưng kết quả lại là biến thái thích rình coi!"

    "Mình biến thái coi như xong đi, còn lợi dụng con gái đến rình coi, không chỉ có biến thái, còn có vô sỉ!"

    … …

    Vinh Ninh dám thề, lớn như vậy, cho tới bây giờ hắn vẫn chưa từng bị người mắng như vậy.

    Thế nhưng lại nói hắn biến thái? Cho dù hắn thật sự biến thái muốn đi rình coi, cũng sẽ không rình coi những bà già này!

    Vinh Ninh hít sâu một hơi mạnh, đẩy thân thể cục cưng để cho bé nhanh đi vào, hắn cũng không muốn ở chỗ này bị người khác nghĩ thành kẻ điên rình coi.

    Đầu Vinh Ninh đầy hắc tuyến ngăn chặn tiếng nói muốn điên cuồng hét lên nói, "Con tự mình vào, nhanh lên cho chú!"

    Cục cưng vẫn lắc đầu như cũ, thuần khiết chớp hai mắt kéo ống quần của hắn, "Không muốn đâu, cha, không cần khách khí với cục cưng, cùng đi nha..."

    Vinh Ninh cắn răng một cái, không chịu nổi ánh mắt đến từ bên ngoài kia, trong đầu bốc lên một đám lửa, dứt khoát nhẫn tâm khiêng thân thể cục cưng vọt vào phòng vệ sinh nam.

    Hai chân cục cưng vùng vẫy, bàn tay nhỏ bé trắng mịn nắm thành quả đấm gõ lưng Vinh Ninh, khóc rống oa oa kêu to, "Cha chính là đồ cặn bã!"

    --- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ -----

    Người đàn ông khiêng bé gái nhỏ mặc đồ phồng ra như công chúa xông vào phòng vệ sinh nam, đang lúc mọi người tiểu tiện trong chỗ đi tiểu, giương miệng rộng nhìn bộ dáng vô cùng hung dữ của Vinh Ninh cùng đứa nhỏ đang khóc nháo.

    Một tình cảnh con gái không nên nhìn, mặt Vinh Ninh đen lại dùng tay bưng kín hai mắt cục cưng, hung dữ nhìn đám người đang giải phóng những thứ kia ra phẫn nộ lên tiếng cảnh cáo.

    "Nhìn cái gì vậy! Chưa thấy qua cha mang theo con gái tới phòng vệ sinh nam à! ?"

    Mọi người sửng sốt, rối rít kéo quần lên, rời khỏi nhà vệ sinh giống như tránh ôn dịch.

    Vinh Ninh tức giận thở không ra hơi, đành phải đưa cục cưng đến phòng kế bên, "Xuỵt xuỵt đi!"

    "Cha là xấu đản! Cha là người cặn bã!" Cục cưng giơ cánh tay lên lau nước mắt tận tình khóc lóc kể lể, "Lại mang cục cưng là một xử nữ thuần khiết đáng yêu thiện lương như thế tới nhà vệ sinh nam!"

    Mắt Vinh Ninh trừng to dọa người, sắc mặt hóa đen càng thêm lợi hại.

    Lộn xộn cái gì, đứa nhỏ tuổi không lớn lắm thế nhưng miệng lại nói xử nữ xử nữ không ngừng, thật không biết cha mẹ của bé làm như thế nào, thế nhưng cái gì cũng nói cho con của mình.

    "Cha là đồ tồi!" Cục cưng dùng cặp mắt khóc đến sưng đỏ trừng hắn, bàn tay nhỏ bé đập một cái, phòng kế bên bị bé đóng sầm lại.
     
  4. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 1-3: Cha ôm con (3)

    Đứa bé này nói năng thật lộn xộn, tuổi còn nhỏ mà đã không ngừng nói mình là xử nữ, thật không biết cha mẹ bé đã dạy những gì cho con mình nữa.

    “Cha thật xấu!” Bé dùng cặp mắt sưng đỏ trừng hắn, bàn tay nhỏ bé vung một cái, cánh cửa bị bé đóng cái rầm.

    Vinh Ninh nhìn cánh cửa đóng chặt không chịu mở cũng chẳng còn tâm trạng. Hắn thầm nghĩ phải chăng hôm nay mình ra cửa mà không xem lịch?

    Bé ngồi cạnh bồn cầu, mắt không chảy một giọt nước mà kêu la oai oái: “Huhu… cha là người xấu!”

    Sau lưng đeo một cái ba lô hình bọt biển.

    Bé lấy điện thoại trong túi sách đang rung lên, trên màn hình hiển thị dòng chữ “An cục cưng”

    Bé chun mũi không nghe mà gửi một tin nhắn. Đối phương chưa kịp phản ứng đã tắt nguồn rồi ném vào bồn cầu.

    Sau khi làm xong, bé chu môi, dùng vẻ mặt khó chịu ra phòng kế bên.

    Sắc mặt cứng ngắt của Vinh Ninh dịu đi. Nhìn gương mặt hồn nhiên của bé mà cảm giác tội lỗi lại trở về: “Bé con à…”

    “Hừ!” Không đợi Vinh Ninh nói xong bé đã lắc mông rời khỏi nhà vệ sinh.

    Vinh Ninh sờ mũi, thật khác biệt nha! Phụ nữ toàn bộ đều dính lấy hắn, hận không thể quấn quít hắn cả đời vậy mà gặp công chúa nhỏ này mà hắn lại trở nên thê thảm. Bé đã nóng giận thì chỉ nhìn hắn một cái cũng lười.

    Vinh Ninh đi theo bé ra nhà vệ sinh nam mà âm thầm cảm thán.

    Dù gì hắn cũng là một người đàn ông đầy đủ tiêu chuẩn, sao mỗi lần đối mặt với công chúa nhỏ này đều không có biện pháp nào vậy?

    Ra khỏi cửa, Vinh Ninh nhìn thấy bé đứng trước bồn rửa mặt không nhúc nhích.

    Thân hình bé chỉ cao bằng bồn rửa mặt. Nhìn xung quanh thấy có bồi bàn, ngay lập tức bé giơ hai tay kêu: “Chú ơi ôm con lên với, con muốn rửa tay!”

    Bồi bàn gật đầu đồng ý, Vinh Ninh cười khẽ đi ngang qua:

    “Để tôi làm cho”

    “Chào Vinh đại thiếu gia !” Bồi bàn lễ phép.

    Vinh Ninh cuối xuống bế bé lên, hỏi: “Vẫn còn tức giận chú à?”

    “Hừ!” Bé vẫn lạnh lùng hừ một tiếng.

    Tóc bé mềm mại lướt qua ngực Vinh Ninh làm hắn ngưa ngứa.

    Bé mở vòi nước bắt đầu rửa tay. Vinh Ninh nhìn bàn tay nhỏ dính đầy xà phòng xoa nắn lại với nhau mà cảm thấy vô cùng đáng yêu.

    Vinh Ninh cuối đầu nhìn bé, bỗng hắn thấy trong lòng xôn xao. Cảm giác này làm hắn thấy thật buồn bực.

    Rõ ràng hắn chỉ mới gặp bé một khoảng thời gian ngắn nhưng vô tình nội tâm hắn đã chứa tình cảm nhàn nhạt với bé, rốt cuộc là vì sao?

    Hắn ngẩng đầu nhìn hình ảnh phản chiếu của mình với bé trong gương, một lớn một nhỏ có vài điểm giống nhau làm hắn nhìn tới ngây người.

    Bé khoảng sáu bảy tuổi, thật trùng hợp với đoạn ký ức bị hắn lãng quên tám năm trước.

    Trong nhà hàng rất đông người, tại sao bé vừa mới xuất hiện đã chạy đến kéo góc áo hắn mà gọi cha?

    Tính tình của bé có chút bướng bỉnh nhưng hắn lại không hề ghét bỏ, không lẽ chỉ vì bé được mệnh danh là đứa bé đáng yêu nhất?

    Cảm giác nghi hoặc và mê muội làm Vinh Ninh thoáng ngẩn người.

    Bé rửa tay xong thì phát hiện Vinh Ninh đang nhìn gương chằm chằm: “Cha…?”

    “Ừ?” Vinh Ninh lấy lại tinh thần, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn như đúc ra từ một khuôn với mình, hỏi: “Sao vậy con?”

    Vinh Ninh cười xấu hổ, chắc hắn đã suy nghĩ nhiều rồi. Có lẽ, đây chẳng qua chỉ là một sự trùng hợp?

    Vinh Ninh bế bé xuống, nói thản nhiên: “Chờ chú một tí rồi chúng ta cùng đi ra ngoài.”

    Bé quệt miệng, vẻ mặt không tình nguyện lắm mà bất đắc dĩ thở dài: “Cũng được ạ!”

    Ai bảo chú ấy là ba của mình?!

    Vinh Ninh xoa đầu bé, quay lại nhìn thấy khuôn mặt mình trong gương, hắn bị chính vẻ mặt của mình làm cho hoảng sợ, sự dịu dàng, nét mặt thẫm đẫm tình cảm, vẻ ôn nhu hiền lành trông giống hệt như những người cha khác.

    Khóe miệng hắn run lên, gì vậy chứ? Bé gọi mình là cha chẳng qua là vì cha ruột bé với mình có vài điểm giống nhau mà thôi..

    Nếu như hắn coi bé là con mình mà đối đãi thì tương lai xa nhau sẽ rất đau đớn.

    Vinh Ninh mở vòi nước rửa mặt. Hắn hiểu rõ tính cách mình, khi đã đặt tình cảm vào chuyện gì nhất định sẽ lún sâu vào nó.

    Rửa mặt xong, hắn cảm thấy thật nhẹ nhàng khoan khoái.

    Vinh Ninh lấy khăn người bồi bàn đưa để lau mặt. Hắn quay lại ngay lúc bé đang kéo góc áo mà gọi:

    “Cha..”

    “Sao vậy con?” Vẻ mặt Vinh Ninh bất đắc dĩ đáp lại.

    Bé vuốt mặt ngáp, khóe mắt còn rịn ra nước:

    “Con buồn ngủ quá!” Bé giang hai tay nhìn hắn một cách đáng thương: “Cha ru con ngủ nhé!”
    Vinh Ninh đành phải ôm bé vào ngực. Cái đầu nho nhỏ của bé rúc vào vai Vinh Ninh, toàn thân bé thơm mùi sữa nhẹ nhàng quanh quẩn đầu mũi hắn.

    Vinh Ninh ôm bé trở về chỗ ngồi. Đêm đã khuya, khách trong nhà ăn giảm đi nhiều.

    Nhìn mọi người qua lại, Vinh Ninh không ngừng quan sát. Có lẽ cha mẹ bé đang rất lo lắng mà tìm con.

    Có lẽ vì quá mệt, bé nằm trong ngực Vinh Ninh không lâu đã ngủ say. Không một người nào chạy lại cạnh hắn mà nói đây là con của hắn.

    Vinh Ninh nhìn đứa bé ngủ say trong lòng, khuôn mặt bé lúc ngủ hơi ửng hồng, làn da mịn màng như bông lụa chọc người ta muốn cưng nựng.

    Cuối cùng Vinh Ninh đứng dậy, bỏ lại ở chỗ này cha mẹ đang chờ đứa nhỏ nhớ lại suy nghĩ trong đầu của bé.

    Hắn để lại họ tên cùng số điện thoại, khi nào cha mẹ bé tới thì trực tiếp liên lạc với hắn.

    Tài xế tới đón Vinh Nịnh thấy đứa bé nằm trên vai Vinh Ninh thì sợ hết hồn:

    “Đại thiếu gia, đây là..?”

    Không phải đầu tiên chỉ muốn đi làm quen sao? Vợ chưa cưới nhưng lúc nào lại ôm một đứa bé?

    Vinh Ninh cũng bất ngờ, việc này nên giải thích thế nào?

    Lòng hắn vẫn còn tức giận chuyện cha mẹ bé để con ở một mình, chẳng còn tâm trạng giải thích với tài xế rằng bé từ đâu tới.

    Ánh mắt hắn lại quét qua gò má hồng hồng của bé.

    Đây chẳng phải là một đứa bé rất đáng yêu sao, cha mẹ bé nỡ lòng nào để bé đứng một mình ở cổng nhà hàng? May thay người nhặt bé là hắn, nếu đối thành bọn buôn người thì phải làm thế nào bây giờ?

    Vinh Ninh càng nghĩ càng tức giận, thật là làm cha mẹ mà không có tí trách nhiệm.

    Nhưng… nếu như bé là con mình như suy đoán…

    Vinh Ninh không giám nghĩ tiếp, sự thật cũng chỉ có bé biết, hắn tốt nhất là nên trầm mặc.

    Tài xế thấy vẻ mặt đại thiếu gia nhà mình trầm xuống, cũng tự biết im lặng.

    Xe hơi chạy băng băng trên đường, Vinh Ninh nhìn mặt bé đang ngủ say, hắn lại nghĩ vẫn vơ, nội tâm dâng lên tình cảm làm hắn thấy sợ hãi.

    Có lẽ đứa bé hắn đang ôm trong ngực chính là con ruột của hắn.

    Nghĩ vậy, vẻ mặt Vinh Ninh lại càng trở nên khó coi. Không thể nào, điều đó chắc chắn không thể xảy ra!

    Mặc dù bình thường hắn không phải là nam nhân trong sạch. Thực tế từ nhỏ đến lớn hắn đều lưu luyến hết bụi hoa này lại lưu luyến đến bụi hoa kia, nhưng đều không giống với lời đồn đại bên ngoài.

    Rất nhiều nữ nhân mơ ước đứng bên cạnh hắn. Mặc dù hắn đa tình, nhưng chỉ là chơi đùa, đều có sử dụng biện pháp bảo vệ. Vả lại tuổi thanh xuân của hắn đã sớm qua. Những năm gần đây, hắn đều tu dưỡng tâm tính sống qua ngày.

    Hôm trước họp định kì ở tập đoàn Đế Không, tửu lượng hắn không tốt mới bị chuốc say. Khi tỉnh dậy hắn phát hiện mình đang nằm trên giường, bên cạnh là cô ả to gan thừa dịp hắn say rượu làm loạn. Cô ta không những muốn chiếm tiện nghi của hắn mà còn định lấy mồng mấm của hắn đi thụ tinh nhân tạo.

    May mắn hắn tự mình phát hiện sớm mới ngăn được cô ta thực hiện mưu đồ. Giống như trong gia đình, hắn là người có thân phận nên lúc nào cũng phải đề phòng, không được để người khác bắt thóp. Chỉ một phụ nữ bình thường mà cũng mơ tưởng sinh con cho hắn? Thật quá coi thường hắn rồi.

    Nhưng nếu đứa bé này không phải con ruột của hắn, vậy vì sao khuôn mặt lại giống hắn? Hay trên thế giới này những người tương tự nhau rất nhiều…

    Những người khác không nói, chỉ riêng nhóm nữ minh tinh TVB kia, gương mặt ai cũng giống nhau hại hắn không nhớ rõ ai ra ai, có lúc còn nghĩ rằng những người đó sinh đôi.

    Sắc mặt Vinh Ninh ngày càng kém. Ban đêm nhìn khuôn mặt bé như vậy thật làm tâm trạng của hắn không yên.

    Hắn vừa trở lại căn biệt thự hai tầng của mình trên danh nghĩa, người được chủ nhân của nhà họ Vinh bí mật phái tới, cũng là người đã sống ở nhà họ Vinh hơn nửa đời-thím Trần liền đứng thẳng người, trên gương mặt hiếm khi để lộ cảm xúc xuất hiện vẻ kính cẩn dành cho hắn, hơi cúi đầu và nói: "Vinh đại thiếu gia ”

    “Ừ!”

    Tâm trạng Vinh Ninh rối loạn chỉ ừ một tiếng, không hề nghĩ ngợi mà đi vào cửa.

    Dưới ánh đèn u ám, Vinh Ninh thấy vẻ mặt của thím Trần vụt qua tia kinh ngạc. Ánh mắt bà dừng lại trên bé con đang say ngủ trong lòng hắn.

    Đêm đã khuya, bé lại nhắm chặt mắt nên thím Trần xem không được rõ lắm.

    Vinh Ninh đi thẳng lên lầu, đến phòng của mình hắn đặt bé nằm trên giường thật nhẹ nhàng rồi đắp chăn cho bé.

    Hắn xoay người định đi tắm để tẩy hết bụi bặm cả ngày trời.

    Vừa mới đứng dậy, bé đã kéo góc áo hắn, miệng lầu bầu lẩm bẩm không rõ là đang nói gì.

    Vinh Ninh gãi đầu, đành phải cởi áo ra. Hắn nghĩ thầm có lẽ bé thích hương vị trên quần áo hắn.

    Trong mơ hồ, bé cầm áo hắn vừa cởi ôm trong ngực, Vinh Ninh cưng chiều nhìn vẻ mặt bé đang ngủ. Một giây sau, bé lại chán ghét ném áo của hắn đi, xoay người lại mà rù rì nói: “Thật là hôi.”

    “Này!” Vinh Ninh muốn điên cuồng hét lên, trán hắn giật giật, thân thể hắn mà hôi vậy sao?!

    Thật là làm cho người ta vừa ghét vừa yêu mà!

    Cuối cùng thì bé vẫn không phát hiện, Vinh Ninh rất rõ hét lên với người đang ngủ say sẽ có hậu quả gì.

    Cho dù tâm trạng khó chịu nhưng lúc ra khỏi phòng, ngay cả thở hắn cũng không dám, chỉ nhẹ nhàng bước ra sợ đánh thức bé con.

    Lúc đóng cửa hắn cũng đóng rất khẽ, đến khi hoàn toàn rời khỏi phòng Vinh Ninh mới dám thở mạnh một hơi.

    Vinh Ninh trừng mắt nhìn cửa phòng đóng chặt, hai tay nắm thành đấm, bộ dáng cắn răng nghiến lợi ngay cả chó nhìn cũng phải cụp đuôi.

    Hắn đường đường là một người đàn ông như thế này mà cũng bị trẻ con ghét bỏ, thật làm cho tâm hồn trong sáng của hắn bị tổn thương. Sao hắn còn có thể đối mặt với dòng họ tổ tiên cơ chứ?!
     
  5. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Chương 2-1: Chú, chú vậy mà lại phản bội lại tôi! (1)

    Hít sâu một hơi, sau khi Vinh Ninh khôi phục lại ánh mắt bình thường của mình, tổng quản của Vinh gia là bà Trần đến bên cạnh hắn: “Cậu chủ”.

    Biết rõ cha phái người theo dõi bên cạnh hắn cũng bởi vì chuyện kia , gương mặt Vinh Ninh nghiêm túc, “Đi xuống lầu.”

    Trần tẩu không nói thêm lời nào.

    Đi xuống lầu, Vinh Ninh để trần nửa người trên, ngồi xuống bắt chéo hai chân hỏi bà, “Vinh Viễn trở lại chưa?”

    “Đã trở về thưa cậu chủ” nét mặt bà Trần nghiêm túc trả lời vấn đề của hắn “ Còn cậu hai đi công tác ở Mỹ, ngày mai mới về.”

    “Ừ.”

    Vinh Ninh trả lời một tiếng, không khỏi thở dài.

    Lúc trước vì chuyện của Vinh Viễn, hắn gặp vô số chuyện phiền toái, thật khó khăn mới có thể đưa Vinh Viễn thành đạt như ngày hôm nay, hiện tại Vinh Viễn cũng được xem như là người mẫu nổi tiếng trong nghề, đó là giấc mộng của nó, cuộc đời của nó đều vì suy nghĩ đó mà cố gắng, thân là anh của nó cũng cố gắng hết sức giúp đỡ em mình.

    Đến nay đã qua nhiều năm, mặc dù cha hắn ít nhất kiên trì không thích nghề nghiệp của Vinh Viễn nhưng nhìn thấy những cố gắng đó thì ít nhất cũng sẽ không can thiệp vào.

    Nhưng mà hắn lại không thể ngờ đã qua vài năm cũng không thể thay đổi suy nghĩ trong đầu của cha hắn.

    Ông biết rất rõ hắn làm anh trai, người hắn quan tâm nhiều nhất chính là người em này!

    Vì chuyện kết hôn của hắn mà ông lấy Vinh Viễn ra để uy hiếp hắn….

    Thậm chí còn đem quản gia riêng của ông đến hầu hạ hắn, lúc nào cũng theo sát hắn không để hắn có được một chút thời gian tự do nào.

    Chỉ là đối với Vinh Ninh chuyện này so với làm việc một ngày một đêm ở công ty còn mệt mỏi hơn gấp mấy lần.

    Vinh Ninh mệt mỏi, bà Trần dùng tiếng nói chuyên nghiệp của mình lên tiếng: “Cậu chủ, ông chủ có điện thoại, dặn cậu trở về nhà gấp.”

    “Không trở về.” Không hề suy nghĩ, Vinh Ninh trực tiếp từ chối.

    “Dạ, tôi đã rõ.” Bà Trần vẫn dùng lời nói chuyên nghiệp trả lời, sau đó giống như nhà ảo thuật lấy điện thoại nhanh chóng bấm một dãy số đưa cho hắn.

    “Cậu chủ, điện thoại của ông chủ.”

    Vinh Ninh mặt không đổi sắc nhìn thẳng bà Trần, hắn biết là bà gọi…
    Điện thoại di động đầu bên kia truyền đến tiếng của mẹ hắn, “Tiểu tử thúi, chuyện hôn sự của con hôm nay phải nói rõ ràng cho mẹ!”

    Vinh Ninh đen mặt, bất đắc dĩ cầm lấy điện thoại từ tay bà Trần, mặt của hắn đã sắp vặn vẹo thành hình bánh quai chèo.

    “Đã có chuyện gì xảy ra? Nghe Lý tiểu thư nói, con có bạn gái, nghe nói còn giả là người yêu?”

    Đầu bên kia di động truyền đến tiếng mẹ Vinh hùng hổ chất vấn, âm thanh tăng thêm mấy đề-xi-ben.

    “Là Trần tiểu thư, không phải là Lý tiểu thư.” Vinh Ninh cắn răng nhàn nhạt trả lời.

    “Ừ.” Mẹ Vinh ngay lập tức ổn định lại cảm xúc, tiếng nói trầm ổn: “Trần tiểu thư thì Trần tiểu thư”.

    Vinh Ninh ngước nhìn trời, thật quá dã man! Người xem mắt là do mẹ sắp xếp, hắn không nhầm tên thì thôi, vì sao ngay cả người mà mẹ sắp xếp mẹ cũng nhớ nhầm?

    “Nhắc đến chuyện đó mới nhớ.” Vinh mẹ lập tức nổi giận “ Con rốt cuộc đã gây ra chuyện gì? Tại sao Trần tiểu thư nói tính tình con không tốt? ”.

    “Mẹ gọi điện cho con chỉ là hỏi chuyện này sao? Nếu như chỉ hỏi về chuyện này, hôm khác con nói được không, con hôm nay mệt chết đi được.”

    Cả đêm qua công ty phát sinh sự cố làm hắn cả đêm không ngủ, bây giờ mọi chuyện vẫn chưa được giải quyết, ở Mỹ hiện tại đã là hơn nữa đêm hắn làm gì có thời gian cùng Vinh mẹ giải thích rõ chuyện này.

    “ Con thật là tốt, ra ngoài sống một mình, đã trưởng thành rồi, hoàn toàn không quan tâm đến người mẹ này nữa! ”

    Vinh mẹ vừa tức giận bây giờ lại khóc lóc kể lể.

    “ Con tưởng ta sinh con dễ dàng lắm sao? Mang thai chín tháng mười ngày mới sinh ra được con cùng Vinh Viễn, nuôi nấng cực khổ, bây giờ lớn rồi đều ra ngoài sống, một năm không được mấy lần về thăm người mẹ là ta…”

    Vinh Ninh nghe tiếng mẹ trong điện thoại tâm tình thấy càng thêm mệt mỏi.

    Mỗi lần Vinh mẹ gọi điện thoại đến đều khóc lóc trước mặt hắn và Vinh Viễn kể ra những khó khăn lúc xưa như thế nào.

    Những lời đó Vinh Ninh nghe đến thuộc lòng.

    Thật tốt, nếu ban ngày nhận được cuộc điện thoại này có lẽ Vinh Ninh bực bội ném điện thoại cho tan nát, nhưng buổi tối khi nghe có thể xem nó là một khúc hát ru.

    Mắt thấy Vinh Ninh lim dim muốn ngủ mà đầu bên kia mẹ Vinh vẫn còn thao thao thuyết giáo, bà Trần tốt bụng nhắc nhở: “Cậu chủ, cậu nên lấy lại tinh thần, trong 20 phút này không nên ngủ gật.”