Ngẫm Chiều hạ vàng

Thảo luận trong 'Truyện ngắn' bắt đầu bởi Bánh Bột, 16/7/17.

  1. Bánh Bột

    Bánh Bột

    Bài viết:
    6
    Đã được thích:
    7
    Điểm thành tích:
    3
    Nhắc đến sắc vàng dễ thường người ta lại nghĩ đến mùa thu, mùa của làn gió heo may với những nắng vàng, lá vàng... đã trở thành những ước lệ kinh điển như thể “con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô” (Lưu Trọng Lư),… Nhưng không, bây giờ giữa thì nắng hạ, trùm lên những cành lá sum suê của thân cây Hoàng Yến (muồng Hoàng Yến) trên vỉa hè của con đường nhỏ quanh nhà là một màu vàng bất tận. Đó là một sắc vàng tinh khôi, diễm lệ khiến ta không khỏi ngỡ ngàng, thích thú như thể đang lạc bước vào một “mùa thu vàng” của Levitan ở một xứ sở bạch dương xa xôi nào ấy…
    Nhớ lại, hồi tuổi thơ ở vùng thượng du cực bắc, đã có lần ta lặng người đứng ngắm một sắc vàng hoang hoải của một triền đồi lau phủ bên suối trong ánh tà dương như rót mật. Giữa bao la của núi rừng, bốn bề chỉ rì rào tiếng suối, xào xạc tiếng lá xen lẫn thanh âm lốc cốc của mõ trâu ở đâu đó vọng về hòa trong vệt khói lam chiều bảng lảng trên những mái cọ của những nhà sàn thấp thoáng dưới chân đồi đâu đó đưa lên. Thế đấy, sắc vàng của chiều sơn cước đầy u tịch, cô liêu cứ ám ảnh và lớn lên trong ta để gợi về một miền quê đầy thương, đầy nhớ.
    Chiều nay, sau một mùa thi đầy âu lo và căng thẳng đã đi qua, ta mới lại có được những giây phút thảnh thơi để nhẹ nhàng xuống phố. Thật ra, con đường ấy thường ngày ta vẫn đi qua nhưng nào có ngó ngàng chi đến để mà thấy, mà thương. Bởi thế, hôm nay mới thấy bất ngờ khi tận nhìn một bầu trời lộng lẫy, lung linh của sắc màu hoàng yến trong cái nắng chói chang như lửa đốt của những ngày hè tháng sáu để rồi không khỏi nao lòng, ngẩn ngơ. Cả một góc đường bỗng rộn ràng, sáng lóa với đủ các gam màu của thanh sắc vàng tươi. Có cây, chùm hoa mang sắc vàng đậm đà của hoa cải cuối đông. Có cây, chùm hoa lại lung linh tươi sáng với sắc vàng chanh tựa mai vàng Yên Tử. Có cây, chùm hoa hình như đã đi qua những ngày mưa nên lại mang màu vàng nhạt tựa hoa xà cừ sau mùa trút lá… Tất cả những thanh sắc rộn ràng ấy như thể làm cho không gian bừng lên, xôn xao, rạo rực.
    Cùng với nắng, muôn ngàn chùm hoa Hoàng Yến đung đưa trong gió chiều hạ như thể đang tưng bừng chuẩn bị cho một carnaval màu vàng trên những vòm cây dọc con phố nhỏ làm ngỡ ngàng, xao xuyến, níu giữ bao bước chân người qua. Đắm chìm trong “lễ hội” ấy, những sắc màu vàng tươi của từng chùm hoa năm cánh mỏng mong manh hình bầu dục đang dịu dàng buông xuống dễ gợi lên trong ta nhiều liên tưởng kì thú. Bạn tôi, người bảo, nó như những bức rèm mùa hạ rủ xuống để che nắng cho cây. Nhưng cũng có người bảo, nó như những chùm đèn lồng treo trên đường phố để thi sắc với nắng vàng chói lọi. Còn tôi, tôi nhìn muôn ngàn cánh hoa dát vàng tươi tắn đang làm bừng sáng cả con phố nhỏ, thu hút hàng trăm hàng ngàn cái nhìn âu yếm, trìu mến, yêu thương của biết bao người kia thấy tựa như những vũ nữ yêu kiều, đài các đang khoác trên mình bộ xiêm y màu vàng lộng lẫy để chuẩn bị cho một vũ điệu Chămpa truyền thống trong một lễ hội festival đường phố đang sắp sửa diễn ra…
    Thế đấy, chẳng biết từ đâu đến, hoa Hoàng Yến đã hòa vào với con phố nhỏ, cùng với nắng, với gió của những chiều mùa hạ làm ngẩn ngơ, say đắm, lưu luyến biết bao người. Muôn ngàn cánh hoa vàng rực phủ xuống như tơ liễu buông mành trên vòm cây xanh lá, đung đưa trong gió hè như thể làm dịu đi cái nóng hè oi ả và để lại cho người qua đường cái cảm giác êm đềm, thanh bình giữa chốn phố phường nhộn nhịp, tấp nập. Dẫu vẫn biết hoa Hoàng Yến chẳng quí phái được như lan, cũng chẳng sực nức ngát hương được như ly, như huệ nhưng chỉ cần một sắc vàng kiêu sang, mỹ miều ấy thôi cũng đủ để lại những ấn tượng khó phai trong lòng người; khiến không ít kẻ phải đắm say, mê mẩn.
    Chiều nay xuống phố, vô tình trông thấy sắc vàng Hoàng Yến buông trôi trên những vòm cây xanh lá bên con phố nhỏ, bất giác ta thấy tuổi thơ hiện về mà trong lòng không tránh khỏi bao nỗi xao xuyến, bâng khuâng. Ngắm biển vàng mênh mông của sắc màu Hoàng Yến, ta như thể gặp lại cái màu vàng một thời ám ảnh trong nỗi nhớ khôn nguôi, cái màu vàng hoang hoải của những chiều thơ dại. Thế đấy, chiều nay xuống phố ta như thể được trở về với những miền cổ tích yêu thương. “Một tấm vé đi tuổi thơ” trong sắc màu Hoàng Yến chiều nay sao mà yêu đến thế. Cái màu vàng nhung nhớ, cái màu vàng yêu thương đã trở về trong ta để thức dậy cả một trời thương nhớ! Chiều hạ vàng. Cứ như thế, trong nỗi niềm rưng rưng ấy, bất chợt thấy đâu đó trong ta lại hiện về khúc hát của Trịnh Công Sơn: “Em đến bên đời hoa vàng rực rỡ/ Nào dễ chóng phai trong lòng nỗi nhớ”…!
     
    Thỏ Ngọc and 2L like this.

Chia sẻ trang này