Hot OnGoing Câu Chuyện Nhỏ Trong Ngôn Tình

Thảo luận trong 'Truyện ngôn tình' bắt đầu bởi Thỏ Ngọc, 15/10/15.

  1. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Valentine Đổ Máu

    Ly tâm : ~ tiểu mặc àààà.....*kéo dàii*
    Tề mặc : *đen mặt*. ....nói..
    Ly tâm : hìhì ông xã dễ thương ghê! hôm nay valentine mà,chocolate của em đâu??
    Tề mặc : valentine ? ngày gì vậy ??
    Ly tâm : ...hựhự..lễ tình nhân đó mặc à!
    Tề mặc : anh là chồng em!không phải tình nhân,ok??
    Ly tâm : *dỗi* vậy e sang chỗ Lam Tư đua xe lấy giải..!
    Tề mặc : giải thưởng là gì ? *quét mắt*
    Ly tâm : chocolate..♡
    Tề mặc : ăn nhiều đồ ngọt sẽ mập lên,e sẽ không vừa vòng tay a nữa!
    Ly tâm : *HÉT + KHÓC * NHƯNG EM MUỐNNNNNNN.....!
    Tề mặc :
    Hồng ưng 1 thùng chocolate của pháp.
    1 thùng của Bỉ.
    1 thùng của Anh.
    1 thùng.....bla..bla
    Còn em - tiểu tâm..
    1-Là ngồi đây đợi Hồng ưng mang chocolate về
    2-Đi Hắc lao..
    Ly tâm : @-@
     
    Chỉnh sửa cuối: 13/2/16
  2. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Câu chuyện nhỏ: Đa dạng trên giường

    ☆*:.。. .。.:sweetkiss:
    ๑๑๑๑๑๑๑
    Lâm Thiển vẫn luôn cảm thấy Lệ Trí Thành chính là một người đàn ông đa dạng trên giường. Từ tư thế, lực độ đến thủ đoạn đều nhiều vô kể. Những chuyện này đương nhiên là rất xấu hổ nếu kể cho người khác biết.
    Nhưng từ khi cô quen người bạn mới Hứa Hủ thì lại khác. Mặc dù cô gái này trầm mặc ít nói nhưng mỗi câu nói ra lại rất chuẩn xác và sắc bén. Mặc dù đôi lúc dễ chọc giận người khác, nhưng thật ra cũng là một cô gái hào quang rạng rỡ.
    Vì thế nên hai người càng nói càng thân. Đương nhiên, hầu hết đều là Lâm Thiển mở miệng, Hứa Hủ chỉ lắng nghe. Nghe xong có thể sẽ khinh thường, hoặc là mù mờ chẳng hiểu, cũng có thể sẽ kinh hãi, nếu không thì sẽ kính nể một phen.
    Ví dụ như bây giờ, hai người đang nói đến vấn đề đa dạng trên giường.
    “Hai người có…” Lâm Thiển kê sát tai cô nói: “Như vậy không?”
    Hứa Hủ lắc đầu: “Không có.”
    “Vậy còn thế này?” Lại hạ giọng nói từ gì đó. Rất chuyên nghiệp, Hứa Hủ kinh hãi: “Đó là cái gì vậy?”
    Lâm Thiển: “Haizzz…”
    Vì thế, về chuyện đa dạng trên giường, Lâm Thiển áp đảo Hứa Hủ hoàn toàn.
    À… nên nói là Lệ Trí Thành đã nốc ao Quý Bạch.
    Hứa Hủ trước giờ luôn có tinh thần không chịu thua kém. Tinh thần này không phải là so bì về mặt danh lợi, mà là thước đo về tính chuyên nghiệp. Sau khi bị thua thiệt về chuyện này, cô rất chán nản, nhưng cũng nể phục Lâm Thiển bội phần. Cô quyết định tối nay về nhà sẽ khinh bỉ Quý Bạch một phen, làm vậy mới có thể đốc thúc anh tiến bộ được.
    Sau đó vì để bản thân có thể có thêm cơ hội trở mình, cô bỗng nghĩ đến cô bạn Giản Dao ở Bắc Kinh xa xôi.
    “Mình còn có một người bạn. Bạn cũng nên khai sáng cho cô ấy một chút, để cô ấy về còn khai sáng cho chồng cô ấy.” Hứa Hủ nghiêm túc nói.
    Lâm Thiển: “Mình nghĩ không nên đâu?”
    Hứa Hủ: “Rất cần thiết. Chồng cô ấy vốn là một khúc gỗ ngốc nghếch, lúc nào cũng tự cho mình là nhất, mình nghĩ cuộc sống vợ chồng của họ nhất định rất tẻ nhạt. Chúng ta nên giúp cô ấy.”
    Đối diện với người phụ nữ mặt dày không biết ngại là gì như Hứa Hủ, Lâm Thiển khuất phục hoàn toàn.
    Hai người cùng gọi điện thoại cho Giản Dao.
    Hứa Hủ trước giờ vốn thẳng tính, vừa mở miệng liền hỏi: “Giản Dao, bạn và chồng của bạn có XX, OO, XOPQ chưa?”
    Giản Dao ở đầu kia bỗng đỏ hết cả mặt.
    Nhưng cô đã quen với tính cách của Hứa Hủ, trước giờ luôn nói thẳng hỏi thẳng, ngây thơ chất phác, bèn ậm ờ đáp: “Ừ… Rồi sao nữa?”
    Hứa Hủ rất kinh ngạc.
    Vậy có nghĩa là có rồi?!
    Thì ra Quý Bạch còn thua cả Bạc Cận Ngôn sao?
    Nói được dăm ba câu, Giản Dao nhanh chóng nắm rõ ngọn nguồn nội dung của cuộc điện thoại này. Vì thế cô cũng nảy sinh một chút tính háo thắng. Dám xem thường Bạc Cận Ngôn nhà cô ư?
    “Các cậu có từng TT, YY chưa?” Cô hỏi.
    Hứa Hủ ngỡ ngàng.
    Lâm Thiển cũng ngỡ ngàng.
    “Chưa.”
    “Chưa.”
    Hai người cùng trả lời.
    Giản Dao mỉm cười nhẹ, hài lòng mà cúp máy.

    Giáo sư Bạc vẫn luôn tìm tòi nghiên cứu, không ngừng tiến bộ về mặt đa dạng trên giường, anh đây mới là người tuyệt nhất!
    O(∩_∩)O
    ᵉ̷͈ᵉ̷͈ั Câu chuyện nhỏ ᵉ̷͈ัᵉ̷͈
    (∩˃o˂∩)♡
    ღQuý Bạch cảm thấy chương trình “Bài hát hay”* không tệ, bèn giới thiệu cho Hứa Hủ.
    Cuối tuần của vài ngày sau đó, anh hỏi: “Em có thích bài nào không?”
    Hứa: “Có một bài.”
    Ngâm nga trong phòng tắm: “Lão tử ngày mai không đi làm, lăn lộn thỏa thích!”
    Quý Bạch cứ thế nối tiếp…
    Sau đó, Hứa Hủ đỏ mặt: “Tại sao hôm nay…”
    Quý Bạch điềm đạm đáp: “Điều em thích chính là ngày mai không đi làm, lăn lộn thỏa thích!”
     
    Chỉnh sửa cuối: 13/2/16
  3. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Version “Nếu ốc sên có tình yêu

    °˖ ✧ ” ✧˖
    Một ngày xuân ấm hoa nở, Hứa Hủ đột nhiên muốn mua xe.
    Về phương diện lựa chọn đồ dùng, cô và Quý Bạch luôn có phẩm vị trái ngược nhau, hoàn toàn không ăn ý chút nào.
    Ví dụ như bây giờ, Quý Bạch nhìn chiếc mini cooper màu trắng trong tiệm, anh thích nó vô cùng.
    “Phụ nữ nên lái loại xe này.” Anh nói.
    Hứa Hủ khinh thường nhìn anh một cái: “Tại sao em phải lái chiếc xe vừa mềm mại vừa nhỏ nhắn thế kia?”
    Quý Bạch nhìn thân hình vừa mềm mại vừa bé nhỏ của cô: “…”
    Cuối cùng, sau khi lòng vòng hết tiệm 4S, Hứa Hủ cuối cùng dừng lại trước chiếc xe việt dã có thể tích khổng lồ, ngoại hình dũng mãnh vô cùng.
    “Chiếc này đi!” Cô vênh mặt hếch cằm nói: “Em vừa nhìn đã rất thích.”
    Quản lý tiêu thụ xe hơi: “Cô chắc chắn chứ? Chiếc xe này thường dành cho phái nam lái, chồng cô vừa hay rất phù hợp.”
    Hứa Hủ nhìn anh ta bằng ánh mắt quái dị: “Anh làm nghề tiêu thụ này, chẳng lẽ không biết nguyên tắc cơ bản đó là không được nhìn mặt bắt hình dong sao?”
    Quản lý tiêu thụ xe hơi: “Haha…”
    Trước giờ cô luôn có chủ ý của mình, Quý Bạch cũng không vội phản bác, ngược lại anh cầm sổ tay sản phẩm xe hơi, nhìn qua sơ lược, trong lòng cuối cùng cũng nghĩ được nên làm gì.
    “Em có muốn thử lái không?” Quý Bạch vờ như không có chuyện gì khẽ hỏi.
    Thế là Hứa Hủ nhiệt huyết tràn trề mà nhảy lên xe.
    10 phút sau, cô mặt mày xám tro bước xuống xe.
    “Em không đủ sức… Quay vô lăng rất mệt, muốn phanh xe cũng đạp không hết ga… Quên đi, đúng thật là không hợp với em.”
    Quý Bạch và người quản lý tiêu thụ luôn theo cô thử xe, nhịn không được bật cười.
    Rõ ràng là chân ngắn tay ngắn, căn bản là không lái xe lớn có được không!
    Sau cùng, Hứa Hủ vẫn chọn chiếc mini, sau khi thử lái thì quyết định mua.
    Quý Bạch gật đầu nhìn kịch vui: “Phải tin vào tầm nhìn của chồng em chứ, vẫn là loại xe nhỏ này hợp với em hơn.”
    Hứa Hủ không mua được chiếc xe của lòng mình, vô cùng tức tối. Ma xui quỷ khiến thế nào lại bật ra câu này: “Đúng vậy, những thứ thích hợp với em đều nhỏ hết đấy.”
    Quý Bạch cảm thấy câu nói này có chút quái dị, nhưng cũng không nghe ra được nó quái dị chỗ nào. Hứa Hủ ngược lại đỏ mặt tía tai.
    Cũng trách cô bạn xấu xa Lâm Thiển gần đây cô mới quen, gửi đến cho cô trang web tuyển tập truyện cười kinh điển. Hứa Hủ vốn là người đọc nhiều sách vở, rất thích nghiên cứu tìm tòi trên từng trang web… Kết quả, lại xem phải cả đống phân đoạn người lớn.
    Trời ạ! Đúng là không nên xem mà.
    ☆☆☆
     
    Chỉnh sửa cuối: 13/2/16
  4. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Version “Thời gian tươi đẹp của anh và em

    °˖ ✧ ” ✧˖ °
    ☆☆☆
    Một ngày xuân ấm hoa nở, Lâm Thiển đột nhiên muốn mua xe.
    Lúc đó cô vừa cùng Lệ Trí Thành sống chung không bao lâu, tình hình kinh tế cũng không dư dả lắm, cô nhắm trúng một chiếc Focus hai gian giá tầm 10 vạn.
    Lệ Trí Thành lái xe đưa cô đến tiệm 4S, sau khi nhìn xong chiếc Focus, anh không hề lên tiếng. Ra khỏi tiệm anh trực tiếp đưa cô đến tiệm chuyên kinh doanh BMWs.
    Đi một vòng quanh tiệm, anh nhìn trúng chiếc mini cooper, vừa nhỏ nhắn lại mạnh mẽ, rất hợp với Lâm Thiển.
    Nhưng Lâm Thiển lại xua tay: “Vẫn là nên lấy Focus thôi.”
    Lệ Trí Thành nhướng mày nhìn cô: “Em không thích?”
    Lâm Thiển bất lực. Thích thì đương nhiên là thích, nhưng thật sự quá đắt rồi! Chiếc anh lựa còn là kiểu mới nhất, hơn 40 vạn đó!
    “Em mua không nổi.” Cô thẳng thừng đáp.
    Lệ Trí Thành nhìn cô, trực tiếp gọi quản lý tiêu thụ đến: “Chiều nay tôi gọi người đến lấy xe.”
    Lâm Thiển nhăn nhó: “Anh làm gì vậy! Em không muốn dùng tiền của anh!”
    Lệ Trí Thành: “Người của em cũng đã thuộc về anh, lái xe của anh thì có vấn đề gì ư?”
    Lâm Thiển: “…” Đây là logic kiểu gì vậy?
    Người quản lý tiêu thụ đứng cạnh nén cười rồi chạy đi, Lâm Thiển còn muốn kháng nghị tiếp, nhưng cô đã bị Lệ Trí Thành kéo tay đi ra khỏi cửa tiệm.
    Sau khi lên xe, nhìn cô buồn bã không lên tiếng. Lệ Trí Thành liền kéo cô vào lòng ngay tức thì, cúi đầu nhìn cô: “Anh đổi cách nói khác vậy?”
    “Hả?”
    “Đến cả người của anh cũng là của em, tiền của anh đương nhiên cũng thuộc về em rồi.”
    Lâm Thiển nhịn không nổi mà nở nụ cười.
    ☆☆☆
     
    Chỉnh sửa cuối: 13/2/16
  5. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113

    Sự Tự Kỉ Của Bạc 4D

    °˖ ✧ ✧˖ °
    Một ngày xuân ấm hoa nở, Giản Dao đột nhiên muốn mua xe.
    Cô nhắm trúng chiếc mini cooper, vừa nhỏ nhắn lại mạnh mẽ.
    Nhưng Bạc Cận Ngôn sau khi bỏ ra 10 phút để xem quyển sổ ghi chép sản phẩm dày đặc kia đã bày tỏ một cách nghiêm túc: “Chiếc xe này không xứng với em.”
    Giản Dao: “…”
    Mua một chiếc xe, cần gì mà xứng với không xứng chứ? Chưa kể đến chiếc xe này cũng đâu có rẻ mạt gì đâu.
    “Vậy anh nghĩ loại xe gì thì xứng với em?” Giản Dao có chút bất lực mà nhìn “đứa trẻ to xác” của cô.
    Bạc Cận Ngôn mỉm cười, nắm lấy tay cô đi thẳng qua bảy tám tiệm 4S, cuối cùng đến tiệm chuyên kinh doanh Porsche.
    Giản Dao lần nữa: “…”
    Đứng trước chiếc xe đua kiểu dáng mới nhất, trang bị đầy đủ và tràn đầy cảm giác mạnh mẽ, cùng dáng vẻ như con báo săn màu đen này. Bạc Cận Ngôn khoanh tay trước ngực, hài lòng gật đầu: “Chính là kiểu này.”
    Quản lý tiêu thụ đứng bên cạnh tươi cười hỏi: “Tiên sinh thật có mắt nhìn, mẫu xe này rất thích hợp với anh đấy.”
    “No.” Bạc Cận Ngôn nhàn nhạt nhìn anh ta: “Là để vợ tôi lái.”
    Quản lý tiêu thụ: “…”
    Giản Dao: “…”
    “Tại sao?” Đầu Giản Dao hoàn toàn cứng đờ. Mỗi ngày cô đều phải đến sở cảnh sát làm việc đấy, nếu không cũng phải đến phòng làm việc của công an thành phố, ai lại muốn lái chiếc xe đua táo bạo lại nam tính thế này đi phá án hả!
    Bạc Cận Ngôn dùng ánh mắt sâu xa nhìn cô: “Oh… Porsche, vua của dòng xe đua, tinh tế ưu nhã, có một không hai. Em không cảm thấy chiếc xe này, có khí chất rất giống một người nào đó trước mắt em ư?”
    Giản Dao xém chút nữa phun cả nước miếng ra ngoài.
    Cho nên… mục đích cuối cùng của anh chính là muốn cô mua một chiếc xe “Rất giống anh”, ngày ngày rêu rao khắp phố cho mọi người xem ư?
    “Kiên-quyết-không-mua!” Giản Dao thẳng thừng kéo anh bỏ đi.
    Sau cùng, cô cũng mua được chiếc mini mà mình thích. Chỉ là Bạc Cận Ngôn chân dài tay dài này, ngồi trong chiếc xe nhỏ xíu, khỏi nói cũng biết anh khinh thường cỡ nào rồi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 13/2/16