BẠN CÓ BIẾT HỌ KHÔNG: Ma Văn Kháng

Thảo luận trong 'Lều Báo' bắt đầu bởi Thỏ Ngọc, 31/10/17.

  1. Thỏ Ngọc

    Thỏ Ngọc ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    9,743
    Đã được thích:
    9,411
    Điểm thành tích:
    113
    [​IMG]
    Nhà văn Ma Văn Kháng có một truyện ngắn viết về đường sắt, nhan đề Tàu thông qua ga nhỏ. “Thông qua” là từ thông dụng, nhưng cũng là từ nghề nghiệp, nó có hàm ý là bỏ qua, không đậu lại.

    Bản thảo được đưa đánh máy. Bản in thứ hai được qua tay người soát theo quy trình đã định. Người soát này vốn kỹ tính, cho rằng trong hai từ “thông qua” là thừa chữ “thông”. Liền đề nghị với biên tập viên và biên tập viên hỏi lại tác giả, rồi sau khi được tác giả đồng ý, liền bớt từ “thông” nọ.

    Do vậy, người soát chữ liền khoanh tròn chữ “thông” kéo một gạch ra bên lề, viết một chữ “bỏ” ngụ ý rằng: chữ này xóa đi, bỏ đi.

    Không ngờ, người làm vi tính lại hiểu lầm. Lại tưởng rằng lấy chữ “bỏ” thay vào chữ “thông”. Thành ra khi in, truyện ngắn nhan đề Tàu thông qua ga nhỏ trở thành truyện có tên Tàu bỏ qua ga nhỏ.

    - Nhầm lẫn thế này cũng có thể chấp nhận được! Có khi lại rõ nghĩa hơn cơ đấy.

    Cứ tưởng nhà văn bực mình vì sự sai sót này, không ngờ ông lại chấp nhận vui vẻ. Tuy nhiên, ông cũng không quên kể lại vài trường hợp người soát bản in thử và làm vi tính lầm lẫn gây sai lạc… nguy hiểm. Ví dụ: Câu “Em buồn như một chiều quan tái” của nhà văn Hoàng Quốc Hải qua người làm máy tính và người soát bài thành: “Em buồn như một chiếc quan tài”. Có trường hợp, chỉ sai một dấu giọng mà câu thơ đã lạc hẳn cả ý nghĩa, trở thành buồn cười như câu thơ của nhà thơ Xuân Miễn sau đây.

    Nguyên văn câu thơ là: “Có lúc tương tư một tán đường” (tán = một đơn vị nhỏ chỉ bằng 1/8, 1/10 bao diêm) nhưng khi in lại trở thành: “Có lúc tương tư một tấn đường”. Có lẽ người soát bản in thử cho rằng nỗi nhớ thế mới có trọng lượng!

    #ngôn_từ_như_đại_dương
    #đừng_nhầm_thành_đái_đường
    Nguồn: vnexpress.net

    Thông tin nhà văn:
    Nhà văn Ma Văn Kháng (sinh ngày 1 tháng 12 năm 1936 tại làng Kim Liên, Đống Đa, Hà Nội) tên thật là Đinh Trọng Đoàn. Ông là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, học trường Sư phạm Hà Nội. Ông từng là giáo viên cấp hai, dạy môn Văn và là hiệu trưởng trường cấp 3 thị xã Lao Cai nay là tỉnh Lào Cai. Ông cũng là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam từ năm 1974.

    Các tác phẩm:
    1. Đồng bạc trắng hoa xòe (tiểu thuyết, 1979
    2. Vùng biên ải (tiểu thuyết, 1983)
    3. Trăng non (tiểu thuyết 1984)
    4. Phép lạ thường ngày
    5. Thầy Thế đi chợ bán trứng
    6. Mưa mùa hạ (tiểu thuyết 1982)
    7. Mùa lá rụng trong vườn (tiểu thuyết, 1985)
    8. Võ sỹ lên đài
    9. Thanh minh trời trong sáng
    10. Hoa gạo đỏ
    11. Côi cút giữa cảnh đời (tiểu thuyết 1989)
    12. Đám cưới không giấy giá thú
    13. Đám cưới không có giấy giá thú (tiểu thuyết, 1989)
    14. Chó Bi, đời lưu lạc (tiểu thuyết 1992)
    15. Ngày đẹp trời (truyện ngắn 1986)
    16. Vệ sĩ của Quan Châu (truyện ngắn 1988-)
    17. Giấy trắng (tiểu thuyết)
    18. Trái chín mùa thu (truyện ngắn 1988-)
    19. Heo may gió lộng (truyện ngắn 1992)
    20. Trăng soi sân nhỏ (truyện ngắn 1994)
    21. Ngoại thành (truyện ngắn 1996)
    22. Truyện ngắn Ma Văn Kháng (tuyển tập 1996)
    23. Vòng quay cổ điển (truyện ngắn 1997)
    24. Năm tháng nhọc nhằn, năm tháng nhớ thương (hồi ký 2009)
    25. Một mình một ngựa (Tiểu thuyết 2007)

    Nguồn: wikipedia
     

Chia sẻ trang này