Hot Full Anh phát bệnh rồi … Em đến đây!!! (Hoàn)

Thảo luận trong 'Truyện trinh thám' bắt đầu bởi ♚ℋoàng ℕgọc♔, 5/1/16.

  1. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    945,912
    Đã được thích:
    940,117
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 23: BỘ ĐỒ NGỦ HÌNH MÈO

    [​IMG]

    Người đàn ông ngâm nga đứt quãng bài ca đồng dao, vẻ mặt đầy ý cười: “Em đã về ... tôi vẫn chờ em trở về ...”

    Trước mặt hắn là một cô gái còn rất trẻ, bị treo cổ, hai tay bị trói ngược ra phía sau, miệng bị dán băng dính, chỉ phát ra mấy tiếng “ư … ư”, hai mắt đẫm lệ.

    Không gian trống rỗng.

    “Đừng sợ!”, vẻ mặt người đàn ông vẫn giữ nguyên biểu cảm, rõ ràng là một gã đàn ông trung niên, vậy mà lúc này đây là trông ngây thơ như một chú nhóc: “Chỉ có như thế này em mới không lìa xa tôi.”

    Không …

    Cô gái rơi vào khủng hoảng.

    Không được … Có ai không … có ai không … mau đến cứu cô đi.

    Người đàn ông dường như chẳng thèm chú ý đến nỗi sợ hãi và lời van xin của cô gái. Hắn đi đến một đầu dây vải, còn đầu dây đã được cột vào cánh tay của cô gái, sau đó ra sức kéo căng.

    Theo sức kéo của hắn, một bên bàn tay của cô từ từ bị kéo lên cao.

    “A a a …”

    Cơn đau khiến tròng mắt cô gái trợn ngược, nhưng người đàn ông chẳng có chút dấu hiệu dừng lại, miệng vẫn ngâm nga bài đồng dao, lực trong tay càng ngày càng mạnh.

    Cô gái phảng phất nghe tiếng từng khớp xương trong cô thể mình gãy răng rắc, răng rắc, một cơn đau truyền đến, trước mắt cô đột nhiên tối xầm, rơi vào hôn mê.

    *_* *_* *_* *_*

    Taxi ở Tân Thành không biết bao nhiêu chiếc, theo sự chỉ đạo của Đường Tố, Mạc Thông triệu tập tất cả quản lý của hãng taxi trong thành phố về đồn cảnh sát. Sau đó tiến hành sàng lọc, cuối cùng tìm ra được mười người có tính chất phù hợp với ghi chép của Đường Tố.

    Đương nhiên cũng chưa hẳn là hoàn toàn phù hợp.

    Mạc Thông làm cảnh sát lâu năm như vậy ông vẫn thích cách thức điều tra theo phương pháp truyền thống.

    Ông biết mấy chuyện điều tra bây giờ được phân tích dựa theo tâm lý học, phác họa chân dung tội phạm và đó là những điều rất thần kỳ, nhưng chưa chắc trăm phần trăm là đúng, đối với ông áp dụng phương pháp điều tra truyền thống là tốt nhất.

    Nói đúng hơn, phác họa tâm lý và phân tích hành vi tội phạm chỉ gói gọn trong một phạm vi nhỏ hẹp. Để bắt được tội phạm cần kết hợp thực tế, căn cứ báo cáo pháp y, giám định chứng cứ, vậy mới có thể lần ra được dấu vết.

    Giống như vẽ vậy, ban đầu sẽ là những đường nét phác thảo, sau đó từ từ tô đậm, thêm nét này nét kia, rồi bức vẽ mới có thể thành hình.

    Vừa có kết quả sàng lọc, Mạc Thông nhanh chóng gọi điện thoại cho Đường Tố.

    Kết quả, ông gọi hơn mười mấy cuộc, vẫn là âm thanh: Xin lỗi! Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Vui lòng gọi lại sau!

    Mạc Thông tức đến mức muốn chửi thề, sau cùng ông cầm điện thoại lên, tìm ra một tên trong danh bạ, sau đó gọi một cuộc.

    *_* *_* *_* *_*

    Khi Mạc Thông gọi cho Hứa Luật cô mới vừa tập thể dục và tắm rửa xong, cả người tâm trạng phơi phới đi vào nhà bếp chuẩn bị bữa sáng.

    Ngày hôm nay không có giờ dạy nên cô có dư dả thời gian.

    Từ khi còn bé, Hứa Luật đã được ba cô rèn luyện phải tập thể dục mỗi sáng nhưng khi ấy cô rất hay trốn tập. Nhưng sau này dần dần cũng thành thói quen, mỗi sáng khi thức dậy không chạy hoặc vận động là cả người đều bứt rứt khó chịu. Nhờ như vậy Hứa Luật xưa nay sức khỏe đều rất tốt,

    “Alo! Chú Mạc ạ, vụ án có tiến triển gì mới sao?”

    Vừa nhận được điện thoại, đầu cô liền nghĩ ngay đến vụ án.

    “Đường Tố đâu?”, Mạc Thông mở miệng hỏi ngay.

    Hứa Luật liếc nhìn ra vị trí dành riêng cho Giáo sư Đường, không có người, nhìn lại đồng hồ, mới chưa đến tám giờ: “À! Chắc còn đang ngủ!”

    “Mau gọi cậu ấy dậy, nhờ cậu ta đến Cục cảnh sát một chuyến.”

    Vừa dứt lời, Mạc Thông cũng không chờ câu trả lời của Hứa Luật, ngay lập tức cúp điện thoại.

    Tìm Đường Tố tại sao lại gọi vào máy của cô? Hứa Luật không tài nào giải thích được nhưng nghe giọng ông ta hình như có vẻ gấp gáp, chắc chắn vụ án có tiến triển. Cô cho điện thoại di động vào túi, từng bước đi lên lầu, đến trước cửa phòng Đường Tố.

    Cốc! Cốc! Cốc!

    “Đường Tố!”

    Đợi vài giây, bên trong không chút động tĩnh.

    “Đường Tố!”

    Cốc! Cốc! Cốc!

    Tiếng gõ cửa mạnh hơn một chút, tiếng gọi của cô cũng to hơn một chút.

    Năm giây sau, phía bên trong cũng chẳng chút động tĩnh.

    Hứa Luật chẳng thèm đoái hoài đến lễ nghi, phép tắc, trực tiếp xoay nắm đấm cửa …

    Vừa chạm vào tay nắm, trong đầu cô hiện lên vô số hình ảnh trong mấy bộ phim truyền hình ‘cẩu huyết’, trọng điểm sẽ là: Cửa không khóa, mỹ nam, ngủ trong tư thế khỏa thân.

    Đường Tố ‘nude’ khi ngủ … hình ảnh ấy … quả thực khiến máu huyết trong cơ thể Hứa Luật sôi trào.

    Ken két!

    Lực đẩy cửa bị chặn lại đã trả lời cho cô “Đời không như là mơ!”. Theo tính tình của Đường Tố làm gì có chuyện quên mất phương thức an toàn cơ bản này cơ chứ.

    Thôi đành vậy!

    Hứa Luật ra sức xoay mạnh tay nắm, nện cửa thình thịch.

    “Đường Tố! Mau dậy, mau dậy!”, theo tiết tấu đập cửa là thanh âm gào thét.

    Lần này cuối cùng đã có hành động đáp lại.

    Cánh cửa mở ra, người đàn ông đầu bù tóc rối, gương mặt ngái ngủ, vẫn còn nửa tỉnh nửa mê đứng ở đó, bàn tay đặt lên tay nắm cửa.

    Hứa Luật muốn tát vào mặt mình vài cái, cô sững sờ nhìn người đàn ông trước mắt, nửa ngày vẫn chưa lấy lại hồn vía. Cho dù nhìn thân thể khỏa thân của Đường Tố còn đỡ hơn bộ dạng của anh ngay lúc này đây.

    Anh … anh … anh mặc bộ áo hình mèo, liền quần. Bộ đồ hình thú này cô hay thấy trên trang taobao, hoa văn sọc đen trắng, còn có chiếc mũ tai mèo.

    Đương nhiên bộ đồ này của anh vẫn chất hơn so với bộ đồ giá 200 tệ bán trên taobao. Vải tơ mềm mịn, khiến người khác chỉ muốn sờ vào một cái.

    Thêm vào đó dưới chân anh … lại có đôi dép hình giống hệt chân mèo.

    Đấy có đúng là người đàn ông ghét mèo không vậy?

    “Xin hỏi cô Hứa có chuyện gì?”

    Giọng nói đầy vẻ bực bội, khó chịu, đầy oán khí. Giấc ngủ với anh rất quan trọng, là thời gian đại não của anh được nghỉ ngơi.

    Vậy mà bây giờ lại bị cô quấy rầy, điều này khiến anh không thể nào giữ được phong độ bày ra bộ mặt tươi cười như thường ngày.

    “À! ….”, Hứa Luật khôi phục lại tinh thần: “Chú Mạc tìm anh về chuyện vụ án!”

    Ôi!!!! Trông anh không khác gì một con mèo.

    Đường Tố lấy tay vuốt mặt, nhưng không xóa được sắc mặt khó chịu: “Cô Hứa! Phiền cô chuẩn bị cho tôi phần ăn sáng, nhiều cá một chút. Cảm ơn!”

    Ầm!!!

    Hứa Luật còn muốn nói gì nữa nhưng cánh cửa không chút lưu tình đã đóng sầm ngay trước mắt cô.

    Sao nói bữa sáng tự lo mà?

    Thôi được rồi, cô từ bi hỉ xả tha thứ cho hành vi thô lỗ này của anh bởi vì bản thân cô cũng muốn đến Cục cảnh sát xem tình hình thế nào.

    Hứa Luật ngồi trên bàn ăn, bên cạnh đó còn thêm một chén cháo cá.

    Thật ra cô không muốn nấu cháo cá bởi cô từng chứng kiến anh nấu món cháo cá. Cháo cá do cô nấu quả thực đúng là ‘múa rìu qua mắt thợ’.

    Dĩ nhiên cô có thể nấu món mì cá, nhưng món ấy mau tiêu, nhanh đói bụng. Ngẫm nghĩ một hồi, cô đành chọn món cháo cá.

    Hứa Luật vừa ăn, vừa lén lút đảo mắt nhìn Đường Tố ở phía đối diện, trước sau không có nửa điểm thoải mái. Ăn được vài hớp cháo, gương mặt anh mới từ từ giãn ra. Quả nhiên chỉ có cá mới vực được tâm trạng xuống dốc của anh.

    Hai người yên lặng dùng hết bữa sáng.

    “Ohhhhhh!”

    Bước ra khỏi nhà bếp, Hứa Luật không nhịn được thở dài một cái. Trong lúc dùng bữa sáng cô sợ anh phê bình món cháo cá cô nấu. Nhưng bây giờ cô lại muốn nghe ý kiến của anh về món cháo cá của cô.

    Haiizzza! Quả thực rất mâu thuẫn.

    Hơn tám giờ sáng, hầu hết các sinh viên đã vào lớp, sân trường cũng im ắng hơn.

    Tiết trời cuối thu, những cơn gió nhẹ nhàng mang đến một bầu khí trong trẻo, xuyên qua đám lá, khiến không khí trở nên mát lạnh như dòng suối thấm vào cơ thể.

    Hai người một trước một sau im lặng không nói lời nào.

    Anh vẫn mặc chiếc áo khoác sẫm màu, bước nhẹ nhàng trong nắng sớm. Đôi chân thon dài, sóng đôi với anh Hứa Luật cảm thấy có chút khó khăn.

    Đường Tố đi được quãng, sau đó dừng lại, đứng yên tại chỗ. Hứa Luật không biết anh có chuyện gì, nên rảo bước tính đến hỏi chuyện, vừa định mở miệng, đã thấy anh lại tiếp tục cất bước.

    Được vài lần như vậy, Hứa Luật mới hiểu ra ý nghĩa của hành động này … thì ra anh đứng lại chờ cô.

    Ôi trời! Người đàn ông này mặc dù miệng lưỡi cay độc khiến người ta phát điên … nhưng cũng là người đàn ông khá ga-lăng.
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/4/16
  2. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    945,912
    Đã được thích:
    940,117
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 24: PHÁ ÁN

    [​IMG]
    Hai người đi đến Cục cảnh sát. Mạc Thông trực tiếp đưa bọn họ đến văn phòng.

    Liên tiếp hai vụ án mạng xảy ra khiến người dân thành phố Tân hoang mang, sợ hãi. Những ngày qua đường dây nóng của cảnh cục muốn nổ tung.

    Ngay lúc đó, có một người gọi đến báo án. Anh ta cho biết vợ anh ta từ hôm qua đến giờ vẫn chưa thấy về nhà … Cảnh sát phải giải thích bình thường theo quy định phải mất tích trên 48 tiếng vụ án mới được thành lập.

    “Trong một ngày, Cảnh cục nhận được hơn 376 cuộc điện thoại từ người dân, gọi đến báo án”, Mạc Thông vò vò đầu, “Nếu không dẹp cho sóng yên biển lặng, chắc chắn sẽ có bạo động.”

    Mạc Thông hiểu sự lo lắng của dân chúng. Cảnh sát đã đưa tin, trấn an mọi người, nhưng không có hiệu quả. Hiện tại cách thức tốt nhất chính là bắt hung thủ về quy án.

    “Đây là kết quả mà nhân viên trong đội hình sự đã ngày đêm sàng lọc, những người này khá giống với phác họa của cậu.” Mạc Thông chỉ vào tư liệu trong máy tính: “Cậu xác định chân dung người nào là phù hợp nhất!”

    Những người này sống ở những địa điểm khác nhau, cảnh lực có hạn, không thể thẩm tra từng người. Biện pháp nhanh nhất, khả thi nhất là sàng lọc những địa điểm liên quan đến nạn nhân.

    Mà sàng lọc địa điểm trùng hợp thì chỉ có Đường Tố đảm nhận là thích hợp nhất.

    “Hung thủ không có năng lực tổ chức, IQ thấp, không có khả năng giao tiếp, càng không có khả năng tình dục, hình thức phạm tội ngày một tăng ...”, Đường Tố nhanh chóng đảo mắt qua tư liệu trên máy tính, sau đó bước đến tấm bảng trắng, phía sau là bản đồ thành phố Tân bằng thủy tinh. Anh cầm bút dạ khoanh vùng địa điểm hai nạn nhân xuất hiện lần cuối cùng: “Theo đặc điểm tội phạm dạng này, hắn sẽ chọn hiện trường phạm tội không quá xa địa điểm sinh hoạt, bởi nếu xa quá sẽ khiến hắn bất an.”

    Sau đó lại lấy bút khoang vùng vào bốn địa điểm liên quan. Bên trên bản đồ bây giờ là sáu địa điểm: “Đây là lời giải để sàng lọc các ‘ứng cử viên’ của các anh.”

    Mạc Thông nhanh chóng tìm ra mấy nghi phạm phù hợp với nội dung Đường Tố vừa đề cập, ngay lập tức bước ra ngoài phân phó nhiệm vụ.

    Trong phòng làm việc lúc này chỉ còn Hứa Luật và Đường Tố.

    Đường Tố nhìn kết quả sàng lọc, sáu người. Đối với anh sáu người là quá nhiều, kết quả này khiến anh không hài lòng. Phạm vi buộc phải rút ngắn hơn một chút.

    Anh rút báo cáo khám nghiệm thi thể, não bộ bắt đầu hoạt động. Thi thoảng miệng lưỡi anh cũng cử động, tốc độ nói rất nhanh, không cần biết là nơi đây có người hay không có người. Tóm lại anh chỉ cần nói ra.

    “Biến thái không chỉ một lần là xong. Từ lúc bắt đầu cho đến lúc ‘phát bệnh’ cần một khoảng thời gian rất dài. Rồi từ khi ‘phát bệnh’ đến khi giết người cũng là cả một quá trình. Trong quá trình ấy, chính là thời gian để hắn thử nghiệm”, Đường Tố nhìn tư liệu sáu người: “Đối tượng thử nghiệm của hắn sẽ là mèo, chó, cũng là những vật không có sự sống, ví như …”

    “Ví như cái gì?”, Hứa Luật vô thức bật ra câu hỏi.

    Câu hỏi của cô cắt ngang lời nói của anh. Lúc này anh mới nhớ ra ở đây vẫn còn một người: “Ví như mấy món đồ có hình dạng giống người.”

    Hứa Luật ngẩn người, đầu óc bắt đầu suy nghĩ, ánh mắt đột nhiên sáng rỡ, động tác này của cô thu hút Đường Tố: “Cô nghĩ ra rồi sao?”

    “Hình nhân!”, Hứa Luật trả lời: “Hung thủ đều khiến cho nạn nhân bị trật khớp rất nghiêm trọng … có khả năng liên quan đến mấy con rối bằng gỗ không?”

    “Rối gỗ???”

    Đường Tố nhìn cô đầy nghi hoặc.

    Hứa Luật bước đến, nhấp vào trang baidu, tìm kiến cụm từ ‘Rối gỗ giật dây’, sau đó đưa nội dung tra cứu được đến trước mặt anh: “Rối gỗ giật dây.”

    “Rối gỗ giật dây là một loại hình múa rối của tộc Hán ngày xưa. Họ biểu diễn bằng cách dùng dây để thực hiện các động tác của con rối. Thời hiện đại con rối được sơn phết nhiều màu, có nhiều hình dạng, các khớp tay chân đều được cải tiến để có thể linh hoạt cử động, khiến nó có thể thực hiện các động tác một cách nhuần nhuyễn như người thật. Một con rối bình thường sẽ có khoảng 16 dây, nhưng có con có hơn 30 dây …”

    Đường Tố nheo mắt, sau đó bỗng nhiên tỉnh ngộ, lấy bút gạch bỏ năm địa điểm trên tấm bản đồ, cuối cùng chỉ còn lại một vị trí.

    “Ha ha ha, Hung thủ … chào anh!”

    -_-_-_-_-_-_-

    Nhận được điện thoại của Hứa Luật, Mạc Thông nhanh chóng chỉ huy nhân viên trong cảnh đội hướng về phía đường lớn.

    “Lâm Vĩnh, 38 tuổi”, Mạc Thông vừa đi vừa truyền đạt tư liệu nghi phạm: “Độc thân, do người cha nuôi lớn. Hơn một năm trước, cha hắn qua đời, đang làm quản lý chi nhánh con tên Hải Thịnh. Bốn tháng trước bị công ty sa thải vì trong lúc làm việc hắn làm thất lạc mấy chiếc xe, ông chủ cảm thấy bất mãn. Hắn hiện tại đang ở tại …”

    Đoàn xe nhanh chóng tiến về ngôi nhà của Lâm Vĩnh.

    Đó là khu thành cũ, ngôi nhà hai tầng, phía tường ngoài không được sơn phết. Từ hoàn cảnh có thể nhận thấy điều kiện kinh tế của hắn không tốt. Cửa sổ và rèm cửa đóng chặt, người ngoài không cách nào nhìn vào trong.

    Mạc Thông gõ cửa, không có tiếng hồi đáp. Mạc Thông ngay lập tức ra lệnh phá cửa. Đập vào mắt ông là hình ảnh một cô gái bị trật khớp khá nặng, nằm bất tỉnh ở góc nhà.

    Mạc Thông gọi cấp cứu.

    Các cảnh viên khác chia nhau tìm kiếm khắp căn nhà, không phát hiện thấy bóng dáng của Lâm Vĩnh.

    “Mạc lão đại, Lâm Vĩnh không có ở đây!”

    Lúc này bên ngoài truyền đến tiếng khởi động xe, Mạc Thông chạy vọt ra phía cửa, chỉ còn nhìn thấy bóng dáng chiếc xe hơi nhãn hiệu Honda màu đen, bên trong là hình bóng một người đàn ông trung niên gầy gò, Mạc Thông nhận ra đối phương là ai.

    “Lâm Vĩnh, đứng lại _ _ _”

    Đáp lời ông là khói xe mù mịt.

    “Đệt!!!”, Mạc Thông tức giận chửi thề, trơ mắt nhìn chiếc xe biến mất ở ngã tư.

    -_-_-_-_-_-_-

    “Hung thủ đã chạy thoát.”

    Hứa Luật cúp điện thoại, quay sang thông báo cho Đường Tố.

    Bên ghế phụ lái Đường Tố nhếch miệng phảng phất ý cười, dưới ánh nắng sớm, đôi mắt màu trà lấp lánh sáng ngời, giống như người thợ săn hiểu con mồi của mình rõ mồn một.

    Mà Lâm Vĩnh chính là con mồi đã sa vào lưới của anh.

    Hứa Luật vừa nhớ đến câu hỏi của cô trong văn phòng: “Sao anh có thể phác họa được chân dung nghi phạm?”

    “Căn cứ vào người đi trước!”, giọng nói không chút khoe khoang mà đầy chân thành, cũng không phải giả bộ khiêm tốn: “Dựa vào số liệu phân tích về hành vi của con người, mà kết quả này đều là do các cảnh sát trải qua vô số lần kiểm nghiệm trong thực tế, mỗi ngày mỗi tháng mỗi năm mà tích lũy được.”

    “Khi FBI tiến hành sàng lọc phân tích hành vi phạm tội của hung thủ, đầu tiên bọn họ sẽ chia hung thủ thành dạng nhóm tội phạm có năng lực tổ chức và không có năng lực tổ chức, và loại hình thức hỗn hợp. Tên hung thủ này ở loại thứ ba, nghĩa là hắn có cả hai đặc điểm ở cả hai nhóm kia.”

    “Trừ khi là người mắc bệnh tâm thần nặng hoặc mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế PTSD nghiêm trọng, còn không theo lẽ thường hành vi của hung thủ phạm tội giết người đều có nguyên nhân, phần lớn là do ân oán cá nhân. Lúc trước tôi có nói với cô hung thủ biểu hiện sự mâu thuẫn về mặt tình cảm trên cơ thể nạn nhân, loại mâu thuẫn này có thể thấy được hắn rất có tình cảm với nhân vật ảo tưởng trong lòng hắn.”

    “Tình cảm giữa người và người gồm có tình yêu và tình thân. Nếu đó là tình cảm giữa nam và nữ thì khả năng sẽ là tình yêu, hành vi phạm tội của hung thủ đối với nạn nhân bên trong có chứa đến 90% hành vi tình dục. Tuy nhiên hai nạn nhân vừa rồi không bị xâm hại; vì vậy cần cân nhắc đến tình thân. Vậy có thể giải thích thế này: tình cảm mâu thuẫn của hung thủ chính là khát vọng được tình yêu thương của mẹ, nhưng lại phẫn nộ vì hành động vứt bỏ của mẹ mình …”

    Một bên nghe Đường Tố giải thích, một bên chăm chú lái xe hướng về địa điểm Đường Tố vừa nói cô biết!

    “… Nếu như hắn phát hiện hành vi của mình bị bại lộ, cùng đường mạt lộ hắn sẽ đem tất cả tâm trạng tồi tệ của mình trút lên người đàn bà thứ hai đã vứt bỏ hắn, chính là người vợ trước!”

    Tác giả kêu gào …

    Oa oa oa … dù gì cũng là vụ án đầu tiên, còn ngượng tay. Hi vọng về sau viết tốt hơn!
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/4/16
  3. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    945,912
    Đã được thích:
    940,117
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 25: GIÁO SƯ TÂM LÝ HỌC ĐƯỜNG TỐ

    [​IMG]

    Hứa Luật chở Đường Tố đến khu cư xá của vợ cũ Lâm Vĩnh.

    Bảo vệ khu cư xá nhìn chằm chằm vào chiếc xe hơi màu đen vội vã đậu ở trước cổng, chưa đầy vài phút sau lại trông thấy chiếc xe cảnh sát do Hứa Luật cầm lái tiến đến.

    “Ái chà chà, cảnh sát cũng đến rồi … Vụ án gì vậy???”

    Hứa Luật và Đường Tố đuổi theo lên lầu, phá cửa xông vào, bên trong là tiếng kêu la đầy sợ hãi của người phụ nữ, ngoài cửa mấy người hàng xóm tò mò đứng lấp ló.

    “Cứu tôi với!”

    Người phụ nữ sợ hãi gào thét.

    “Câm ngay …”

    Lâm Vĩnh lăm lăm con dao trong tay, vẻ mặt hoảng sợ, lấy dao kề cổ người phụ nữ để làm lá chắn cho hắn. Hắn quay về phía Hứa Luật và Đường Tố quát: “Đừng đến đây … không được qua đây … chúng mày tiến đến tao giết con đàn bà này ngay.”

    Đường Tố vẫn tiến lên một bước, thanh âm hòa hoãn: “Lâm Vĩnh, tôi tin anh sẽ không tổn thương cô ta.”

    Hứa Luật nghiêng đầu nhìn anh, đây là lần đầu tiên cô nghe thấy ngữ khí này từ anh.

    Đường Tố: “Anh nhìn đi … cô ta không phải là người anh muốn tìm … cô ta đâu có mặc váy đỏ???”

    Ánh mắt Lâm Vĩnh trở nên mê loạn, tròng mắt tràn ngập tơ máu, nhìn chăm chăm Đường Tố, rồi lại liếc sang người phụ nữ đang bị kèm chặt bên người mình, tay hơi nới lỏng.

    Thanh âm của Đường Tố vẫn vang lên đều đều: “Anh vẫn chờ mẹ trở về đúng không?”

    Lâm Vĩnh gật gù: “Mẹ đi rồi … mẹ đi rồi … không về đâu … mẹ không cần tôi nữa rồi”, hắn lại rơi vào trạng thái kích động, dao kề trên cổ người phụ nữ đã rươm rướm máu: “Bà ta không cần tôi? Tại sao bà ta không cần tôi???”

    “Không có đâu … làm sao bà ta lại không cần anh cơ chứ”, Đường Tố chỉ sang Hứa Luật đứng bên cạnh mình, “Anh nhìn đi, bà ấy về rồi, ở đây nè!”

    Hứa Luật ngẩn người.

    Tầm mắt Lâm Vĩnh hướng về phía Hứa Luật, vẻ mặt mờ mịt, rồi sau đó lắc đầu: “Bà ấy … bà ấy không phải mẹ tôi …”

    Hứa Luật phản ứng nhanh, ngay lập tức phối hợp với Đường Tố, nhập vai: “Tiểu Vĩnh, mẹ đây … không nhận ra mẹ nữa sao?”

    “Bà không phải …”, mẹ mặc váy đỏ, “Váy … không đúng! Tóc … cũng không giống!”, không phải, không phải mẹ của hắn.

    “Váy đây!”, trong tay Đường Tố có thêm chiếc váy đỏ từ khi nào, Hứa Luật nhận ra đây là chiếc váy mặc trên người một trong hai nạn nhân trước đó. Nhưng mà mấy thứ này được lưu trong phòng pháp chứng, anh ấy lấy đi từ lúc nào vậy?

    “Tiểu Vĩnh chỉ là mẹ anh mới đi cắt tóc mà anh đã không nhận ra mẹ rồi sao? Lát nữa mẹ thay quần áo dắt anh đi xem múa rối nhé!”

    Hứa Luật thầm nghĩ tên Đường Tố đúng là diễn xuất quá tài tình, gương mặt không hề biến sắc!

    Nhưng trong tình huống thế này, thần trí Lâm Vĩnh đang mơ mơ hồ hồ, ký ức hiện tại và quá khứ đan xen lên nhau. Biên pháp này của anh sẽ tạm thời kiềm chế lại tâm trạng của Lâm Vĩnh, Hứa Luật chỉ còn cách phối hợp với anh thật tốt.

    “Đúng rồi, múa rối … con còn nhớ không? Mẹ còn mua cho con một con rối mới, con muốn đến lấy không?”, Hứa Luật bắt chước Đường Tố dụ dỗ Lâm Vĩnh: “… Tiểu Vĩnh không thích sao?”

    Chỉ hai từ con rối đã khiến Lâm Vĩnh cực kỳ xúc động, bóng hình Hứa Luật trước mắt hắn hoàn toàn trùng khớp với hình ảnh người mẹ dịu dàng trong ký ức.

    Bàn tay hắn từ từ thả lỏng: “Mẹ … mẹ ơi …”

    Người đàn ông hơn ba mươi tuổi, bây giờ lại như một đứa trẻ khóc tu tu, thanh âm nghẹn ngào không thể kiềm chế. Chiếc dao trong tay hắn cũng rơi xuống đất.

    Hứa Luật nhanh chóng tiến lên đá con dao văng vào một góc, đồng thời kéo người phụ nữ ra khỏi khu vực nguy hiểm. Mạc Thông chỉ huy cảnh sát tiến đến trấn áp, phong tỏa hiện trường, bắt gọn Lâm Vĩnh. Vụ án khiến người dân thành phố Tân xôn xao đã được giải quyết, phong ba bão táp đã được dẹp yên.

    Chiếc xe cảnh sát áp giải Lâm Vĩnh đi, vụ án giết người kết thúc.

    Ngày hôm sau dĩ nhiên Lâm Vĩnh trở thành cái tên nóng nhất trên các trang báo trong toàn thành phố.

    Hứa Luật nhìn hình gương mặt người đàn ông trên báo. Người đàn ông trung niên chỉ khoảng hơn ba mươi tuổi, tướng mạo không tệ, nếu chỉ nhìn mặt không ai có thể đoán được hắn lại là hung thủ giết người biến thái.

    Cô còn nhớ tối hôm qua trong phòng thẩm vấn Lâm Vĩnh. Hắn rất rụt rè, cả người co quắp sợ hãi giống hệt một đứa bé đang hoảng sợ.

    “Gia đình đơn thân, do một tay người cha nuôi lớn. Cha hắn trước đây là lão sư trong nghề múa rối truyền thống. Thời điểm đó nghề múa rối vẫn còn khá nổi danh, sau này dần bị rơi vào quên lãng, đoàn múa rối của cha hắn buộc phải giải tán, kể từ khi ấy tính tình cha hắn thay đổi rõ rệt.”

    “Năm hắn chín tuổi, mẹ hắn không chịu đựng được nữa phải trốn nhà ra đi, khi đi bà mặc chiếc váy màu đỏ. Sau khi mẹ hắn rời khỏi, cha hắn trút tất cả mọi oán giận lên người hắn, động một chút là vừa đánh vừa mắng.”

    “Trong nhà Lâm Vĩnh vẫn còn một con rối giật dây đã cũ, là món quà mẹ hắn mua tặng hắn trước khi bà bỏ đi. Hắn tự suy diễn con rối ấy chính là mẹ, là người sẽ mãi mãi ở bên cạnh hắn.”

    “Những trận đòn roi theo suốt quá trình trưởng thành của Lâm Vĩnh …”

    “Khi vợ hắn ly dị chính là đòn trí mạng. Hắn dốc hết tiền của mua một chiếc xe, hóa thân thành tầng lớp tri thức. Suốt ngày rong ruổi khắp phố lớn ngõ nhỏ trong thành phố Tân. Ngày hắn gặp Dương Phỉ là chính hắn đề nghị cho cô đi nhờ xe, sau đó gạt cô lên xe …”

    Những thông tin liên quan đến Lâm Vĩnh là do Mạc Thông kể lại.

    Sau khi nghe xong, cô không diễn tả được cảm xúc của mình, nhớ đến ngày hôm đó Lâm Vĩnh khóc rống trước mặt cô, trong giây phút ấy hắn không khác gì một đứa trẻ đáng thương.

    Cô lại nhớ đến Đường Tố.

    “Rousseau đã từng nói một đứa trẻ lạc lối là do chính người lớn dẫn dắt chúng sai đường; bởi bản chất vốn có của chúng chỉ là sự lương thiện.

    Trong tiềm thức mỗi người đều dành phần lớn ‘cây tình cảm’ cho cha mẹ của mình, nếu như nhánh cây chỉ bị đứt mà chưa chết đi thì còn cứu được, chứ một khi ‘cây’ đã gãy thì không tài nào cứu được.”

    Nhân chi sơ, tính bổn thiện.

    Trong khoảnh khắc ấy, Hứa Luật công nhận anh quả không hổ danh là một giáo sư tâm lý học, khắp người đều tỏa ra vầng hào quang chói lòa, nhưng chỉ ba giây sau, khi anh nói mấy câu tiếp theo: “Nhưng những chuyện này không thể nào là bằng chứng chống đỡ hành vi phạm pháp của hắn. Nếu như người nào có tuổi thơ bất hạnh như hắn, lớn lên cũng thành sát nhân giết người hết sao, vậy sẽ khiến địa cầu giảm thiểu dân số đáng kể, chính sách kế hoạch hóa phải thay đổi buộc phải khuyến khích sinh sản. Tuy nhiên căn nguyên vấn đề thì vẫn là do hắn là kẻ nhu nhược. Loser!!!*”

    *Loser: kẻ bại trận

    Hứa Luật: “…”

    Đây mới chính là Đường Tố cô quen biết, thật sự không phụ lòng mọi người mà, chỉ cần vài câu là bản chất thật lòi ra ngay.

    Cô không hiểu một người ác miệng như anh tại sao có thể trở thành một giáo sư tâm lý học?

    Nếu người nào cần tư vấn tâm lý mà rơi vào tay anh thì với miệng quạ lợi hại của mình người ta không bệnh cũng thành có bệnh.

    Vụ án đã được phá. Thành phố Tân khôi phục sự yên tĩnh vốn có, đối với người bị hại, ký ức này chẳng thể nào quên, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn.

    Cuối tuần ánh sáng chan hòa, Cố Sênh gọi điện thoại cho Hứa Luật.

    Ngày xưa hai người hai thành phố, nhiều khi cả nửa năm chẳng gặp được nhau. Bây giờ hiếm khi ở chung một bầu trời, nên cố gắng gặp nhau càng nhiều càng tốt.

    “Những việc không liên quan đến bản thân, tất cả đều được coi là đề tài trà dư tửu hậu. Trong giây phút nguy hiểm, mọi người đều cố gắng giữ an toàn cho bản thân.”

    Cố Sênh vừa nhấp ngụm café vừa kết luận sau khi nghe xong vụ án của Lâm Vĩnh.

    Hứa Luật nhấm nháp ly kem trà xanh yêu thích, cũng thuận miệng nói: “Trên thực tế, ba mươi năm về trước có đến 90-95% các vụ hung án được phá, hiện tại tỉ lệ này đã giảm xuống chỉ còn 70-80% và vẫn còn tiếp tục giảm. Bởi càng ngày càng có nhiều vụ án xảy ra từ những người xa lạ chứ không phải là do mâu thuẫn của các mối quan hệ liên quan đến nạn nhân.”

    Cố Sênh nhếch mi: “Chao ôi! Cô gái của tôi hôm nay khẩu khí sao giống y chang vị Giáo sư Đường kia vậy.”

    Hứa Luật trầm mặc: “… Thật ra, chính anh ấy nói câu này!”
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/4/16
  4. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    945,912
    Đã được thích:
    940,117
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 26: GIÁO SƯ ĐƯỜNG CÁU BẲN

    [​IMG]
    ‘Chuyện về Giáo sư Đường’ đã trở thành đề tài tán gẫu của hai người bọn họ.

    Từ Hứa Luật Cố Sênh biết được hành vi chán ghét mèo của Đường Tố, nói một cách dứt khoát: “Là thụ! Chắc trăm phần trăm là thụ!”

    “Thụ cái mắt cậu á! Tớ lại cho rằng tên xấu bụng ấy là công!”, Hứa Luật hoàn toàn không đồng ý với kết luận này, “Cái tên miệng quạ đó, anh ta mà là ‘Thụ’ thì chắc chắn mấy người từng quan hệ với anh ta sẽ mắc chứng u uất tâm lý, sau đó mãi mãi không ‘Công’ nổi!”

    Sặc!!! … Khá lắm Mãi mãi không công nổi. Loạt mỹ từ này khiến ngụm café chuẩn bị nuốt vào bụng suýt phun ra ngoài: “Tiểu Hứa à, cậu cùng Giáo sư Đường sống chung thật là càng ngày càng hợp đó nhen!” Coi đi … ngay cả ngữ khí nói chuyện cũng bị ảnh hưởng, nhất định đến một ngày đẹp trời Trái Đất đụng Sao Hỏa, cọ cọ thêm vài lần thế nào cũng ra con mèo con.

    “Hừ hừ!!!”, Hứa Luật nhíu mày, nghe cô bạn thân nói vậy: “Cậu đã nghĩ quá nhiều. Tớ cho rằng có một người đẹp vũ sexy trước mặt anh ta, khi ấy nhất định anh ta tim không đập, chân không run mà bình tĩnh phân tích coi gương mặt ấy đã phẫu thuật thẩm mỹ ở đâu, bộ ngực độn mấy miếng silicon rôi?”, Hứa Luật vừa uống ly matcha vừa nói: “À … không đúng, có khả năng ‘Lão tăng’ sẽ vẫn tiếp tục đọc sách. Trong mắt anh ta những người không quan trọng thì cũng chẳng bằng cứt mèo. Mà mấy cô vũ sexy không thể nào so sánh được với cứt mèo? Ha ha ha, vậy thì Giáo sư Đường chẳng mất công mà liếc mắt nhìn làm chi …”

    Ngồi tám chuyện đến quá trưa, Hứa Luật bước đi thư thái trong ánh nắng chiều trở về nhà. Vừa vào đến sân Arthur đã chạy đến, cọ cọ quanh chân cô, ngước khuôn mặt béo ú lên nhìn: “Meo meo meo meo!!!”

    Tiết tấu dồn dập như vậy biểu thị Arthur đang dần mất kiên nhẫn.

    “Bé cưng đói bụng sao?”, Hứa Luật nửa ngồi nửa quỳ ôm nó vào lòng, Arthur này quả thực là sống để ăn mà, kẻ tham ăn hàng đầu. Nếu như được phép nó có thể chôn mặt trong chén thức ăn 24/24.

    Arthur duỗi hai chân trước, không ngừng cào cào lỗ tai của mình, rồi lại chui vào lồng ngực của Hứa Luật.

    “Meoooo …”, Agatha từ trên ghế mây nhảy xuống, ưu nhã tiến đến bên Hứa Luật.

    Hứa Luật thầm nghĩ: Hiếm khi ‘Nữ vương’ không qua hầu Đường Tố.

    Tuy rằng Đường Tố không thích mèo, nhưng Agatha lại rất thích Đường Tố, bình thường khi Đường Tố đọc sách, Agatha đều quẩn quanh bên anh.

    Tiếp sau đó, Allen cùng Queen từ ở gian phòng khác ló đầu ra, một lớn một nhỏ ngồi xổm trước mặt Hứa Luật. Con Queen dạo này trở thành tùy tùng bé nhỏ, hai con quấn quýt nhau cả ngày. Allen dùng đầu lưỡi liếm liến cái đầu nhỏ của Queen, lập tức mèo con thẹn thùng kêu meo meo, rồi trốn phía sau Allen.

    “Hừm!!!”, màn ân ân ái ái quá trắng trợn! Đồ không biết xấu hổ!!!

    Ơ!!! Nhưng mà sao hôm nay chúng nó lại dàn binh bố trận hết ở đây.

    Nếu chỉ có Arthur thì quá bình thường, nhưng Agatha mà đi ra thì hơi khác thường, thêm Queen và Allen thì quả là dị thường!

    Đường Tố … Xảy ra chuyện gì sao?

    Hứa Luật thả Arthur xuống, mở khóa từ. Trên ghế phòng khách không nhìn thấy bóng dáng Đường Tố.

    Ra ngoài rồi sao?

    Hứa Luật còn đang chần chờ suy nghĩ, đột nhiên có tiếng đàn từ trong phòng truyền đến.

    Hứa Luật đi theo tiếng nhạc phát ra. Đường Tố đang ngồi bên cây đàn piano màu trắng, mặc chiếc áo lông màu nhạt, thanh âm cuồn cuộn như nước chảy đó là do anh tạo thành.

    Hứa Luật vẫn luôn thích những ngón tay của Đường Tố, rất giống như trong mấy quyển ngôn tình hay miêu tả, nào là ngón tay thon dài, cân xứng. Bàn tay của nghệ sĩ dương cầm, cũng không sai, ngón tay linh hoạt di chuyển trên các phím đàn, không chút quy luật, thanh âm dồn dập gấp rút khiến người nghe nổi gai ốc.

    “Meooooo!”

    Thanh âm ai oán của Arthur, nó dường như đang cực kỳ lên án âm thanh tạp nham này.

    Hứa Luật hiểu tại sao cả bốn con mèo đều ra đón cô rồi. Ngay cả Hứa Luật chỉ nghe một chút mà thần kinh đã chịu không nổi.

    Anh ngồi trên băng ghế, ngẩng đầu, gương mặt không chút cảm xúc nhìn cô, bàn tay cũng không vì cô mà dừng lại, mà còn di chuyển nhanh hơn.

    Không bình thường! Tên đàn ông này hôm nay sao vậy?

    “Đường Tố!”, Hứa Luật không chịu nổi, dùng bàn tay chà sát hai cánh tay: “Sao vậy?”

    “Bored!”

    *Bored: Nhàm chán

    Trong giọng nói anh pha chút không kiên nhẫn, giọng nói biểu thị sự nôn nóng.

    Hứa Luật đã quen anh lâu lâu lại xổ mấy từ tiếng anh. Trước đây khi nghe kiểu pha nửa nạc nửa mỡ này, Hứa Luật luôn cho rằng ghét cay ghét đắng, thầm nghĩ mấy người ấy ra vẻ tinh tướng, nhưng sao nghe trên môi Đường Tố phát ra lại không như vậy mà trái lại còn cảm thấy buồn cười … đương nhiên không kể mấy từ quen thuộc như Ok hay Yes/No …

    Tẻ nhạt sao?

    Từ này khiến Hứa Luật kinh ngạc.

    “Sách đâu? Sao hôm nay không đọc sách?”. Ở đây sách nhiều đến mức đủ để đốt cháy cả căn nhà mà vẫn còn thấy tẻ nhạt sao?

    Nghe nói vậy, cuối cùng Đường Tố cũng dừng tay, thanh âm buồn tủi, đau thương: “Xem xong rồi!”

    “Hả … Cái gì???”

    “Đọc hết rồi!”

    Ngữ khí của anh cực thấp, đặc biệt dưới tiếng đàn dương cầm gấp gáp ấy, nó còn phảng phất chút thê thảm.

    Đọc … h_ế_t???

    Hứa Luật trợn tròn mắt, cô nhớ đến giá sách bằng gỗ cao đụng trần, xếp dày đặc sách là sách. Không được mười ngàn quyển thì cũng hơn cả ngàn … Anh đọc hết rồi sao?”

    “Đường Tố!”, Hứa Luật đỡ trán: “Tốc độ đọc sách của anh quá nhanh!”

    Trải qua sự việc lần trước, Hứa Luật đã tin anh không nổ khi nói mỗi phút anh đọc được hai mươi ngàn từ, mà anh lại không thích giao tiếp, phần lớn thời gian chỉ để đọc sách, bây giờ có thêm sách cũng không đủ cho anh đọc.

    “Đọc sách quá nhanh là trời sinh, không phải là lỗi của tôi!”

    Agatha tiến tới, nhảy lên chiếc đàn piano: “Meoooo~”, giống như là đang động viên, hi vọng ông chú này có thể để ý đến nó.

    “Agatha!”, ánh mắt Đường Tố bi thương nhìn con mèo nhỏ trên phím đàn: “Mày dạo này phát tướng rồi, nhìn thân hình mập mạp không khác gì mấy bà lão tám mươi. Không đúng! Bà lão tám mươi còn linh hoạt hơn mày …”

    “Meoooo _ _ _”

    Agatha hiển nhiên hiểu sự chán ghét của chủ nhân, nó tức giận nhảy xuống, không thèm quay đầu nhìn, đi một mặt ra ngoài, dùng hành động này để chứng tỏ nó không thèm nói chuyện với người chủ nhân ấu trĩ này - - - Đây chính là hành động thể hiện sự bất bình!

    “Arthur! Nhìn coi thân thể béo ụt ịt của mày đi, khác gì mấy tên thừa cân đâu. Có khi nào mày ăn mất luôn cả IQ của chính mày chưa??”

    Agatha giận dữ bỏ đi cũng không khiến người đàn ông ấu trĩ nào đó ngừng công kích mấy con mèo khác.

    Mèo béo Arthur cũng không chịu nổi, theo Agatha ra khỏi phòng, trong lòng cũng hạ quyết tâm đối với tên chủ ác độc này sẽ nghiêm khắc trừng phạt bằng cách nó sẽ ăn, càng ăn nhiều hơn, ăn luôn cả Đường Tố.

    Đường Tố không thèm để ý, tiếp tục tìm con mèo khác công kích.

    “Queen …”

    “Đường Tố, anh vừa phải thôi nhe!”

    Hứa Luật không chịu nổi, liếc mắt ra hiệu cho Allen và Queen rời khỏi phòng.
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/4/16
  5. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    945,912
    Đã được thích:
    940,117
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 27: CHÚNG TA VUI VẺ LÀM BẰNG HỮU NHÉ!

    [​IMG]
    Ngay cả thú cưng mà cũng bỏ anh mà đi.

    Đường Tố mím mím môi, hàng lông mày thanh tú cau lại, lại tiếp tục bấm loạn xạ trên phím đàn, dáng vẻ cực kỳ đáng thương. Sau đó, ngón trỏ thon dài, mang theo vài phần trẻ con nhấn nhấn phím đàn, theo trình tự 1-2-3-4-5-6-7, trong miệng lẩm nhẩm âm điệu từ cao đến thấp: “Bored _ Bored_ Bored_ Bored_ Bored_ Bored_ Bored_ …”

    Tự dưng Hứa Luật cảm thấy rất buồn cười. Nhìn anh giống như một đứa trẻ đang cáu bẳn, không hề giống với dáng vẻ xấu xa, ác miệng, cao ngạo thường ngày.

    “Đường Tố! Thật ra anh có thể ra ngoài một chút!”. Thế giới bên ngoài cũng rất tuyệt, Hứa Luật thành tâm đưa ra kiến nghị.

    “Tôi chán ghét bị đánh đồng với như mấy loại động vật, cũng ghét tiếp xúc với những sinh vật ngu xuẩn đang tranh nhau khoe khoang trí thông minh đáng thương của mình.”

    Hứa Luật đưa tay đỡ trán, lập tức hiểu rõ ý của anh. Ha ha ha … thì là người đàn ông cao ngạo này cực kỳ có ác cảm với nhân loại.

    Nhưng nếu anh cứ tiếp tục như vậy, một ngày đẹp trời nào đó anh sẽ chĩa mũi dùi qua cô. Hứa Luật không muốn trải nghiệm ‘ác mộng’ do Giáo sư Đường tạo ra, cô sợ mình không chịu được sẽ kích động phản ứng dữ dội.

    “Tìm bạn bè đi!”. Giống như cô đây, vui vui vẻ vẻ cùng nhau dùng bữa trưa, sẽ thấy thời gian trôi qua rất nhanh.

    “Không có!”

    Tiếng đàn dương cầm ưu thương lại cất lên.

    “Đến phòng gym luyện tập thể hình” Sẽ giúp anh tiêu bớt tinh lực.

    “Dụng sức cũng không thể giải quyết được gì!!!” Anh chán ghét mấy cái dụng cụ không ngừng lặp đi lặp lại một động tác, quả thực trông như tự kỷ.

    “Vậy đi thư viện mượn sách!”

    “Ha ha ha!”, tiếng đàn dương cầm vang lên tiết tấu nhanh hơn: “Mỗi giảng viên chỉ được mượn nhiều nhất năm quyển sách, từ nơi này đến thư viện mất hai mươi ba phút. Đi đi về về hết hơn bốn mươi phút, trong đó không bao gồm thời gian đi lựa sách. Vậy cô nói tôi dùng hơn một tiếng đồng hồ đi mượn sách mà đống sách đó không đủ để tôi đọc trong vòng một giờ. Chưa kể đến mấy quyển sách trong thư viện đều có nội dung na ná nhau!”

    Con mẹ nó!

    Nghe anh nói xong, Hứa Luật nghĩ thầm: Anh ấy nói thật có đạo lý, mình không còn lời nào để nói. Tiếng đàn dương cầm lại một lần nữa vang lên dồn dập, đinh tai. Hứa Luật dùng chiêu cuối cùng: “Cá … cá … cá!!! Hôm nay chúng ta ăn món ‘Cá Hấp Tứ Xuyên’.”

    ‘Cá Hấp Tứ Xuyên’ … chỉ cần bốn chữ này rốt cục cũng khiến Đường Tố có phản ứng, anh quay đầu lại. Ánh chiều tà vừa khít chiếu xuống, khiến toàn bộ thân người và cả chiếc đàn dương cầm được bao phủ bởi ánh dương nhàn nhạt. Trong nháy mắt sưởi ấm toàn bộ thân thể lạnh như băng kia.

    Anh nhìn cô một lúc lâu: “Cô Hứa, tại sao cô lại cất công vì tôi như thế!” Tuy rằng đây là việc không cần thiết cô phải tuân theo nhưng anh có thể nhìn ra cô đang rất nỗ lực nghĩ cách giúp anh.

    Câu hỏi đến bất thất lình. Hứa Luật nghẹn họng, một lúc lâu sau mới sờ sờ mũi. Từ nhỏ được giáo dục dưới nền Văn Hóa Trung Hoa lâu đời, người với người ở chung một nhà, dù có xảy ra chuyện gì thì cố gắng hết sức đừng để tổn thương hòa khí. Ví như trường hợp của Đường Tố, điểm xuất phát này của cô rất đơn giản: nỗ lực tìm cách ngăn anh tạo mấy ‘tạp âm’ trong phòng, tránh anh giận cá chém thớt, chém lên đầu cô.

    Nhưng lý do này … làm sao có thể nói trắng ra được.

    Chần chừ một lúc, cô miễn cưỡng đáp trả: “… Bởi vì chúng ta là bạn bè mà … Nhìn anh buồn bực như vậy tôi cũng nên tìm cách giúp anh.”

    Lời vừa ra khỏi miệng ngay lập tức Hứa Luật thấy hối hận. Người đàn ông này căn bản đâu cần bạn bè chứ, nói thể này chả khác nào tự bôi tro trát trấu vào mặt mình.

    Cô lại vô thức sờ sờ mũi, do dự một hồi, không tự chủ mím mím môi, nuốt nước miếng một cái. Một loạt những động tác này đối với Đường Tố mà nói dễ như ăn cháo …. Anh nhắm mắt cũng biết cô đang nghĩ gì.

    Nói dối … sau đó hối hận.

    “Cám ơn cô Hứa đã đưa ra một lời nói dối đầy thiện ý.” Giọng nói anh pha chút giận dỗi, anh đưa ngón trỏ đặt lên phím đàn: “I-am-a-monster! Ai sẽ đồng ý làm bạn với quái vật đây!”

    *I am a monster: Tôi là một con quái vật

    Ha ha ha! Sao cô lại quên mất, người đàn ông trước mắt cô đây không phải là người bình thường mà sao hôm nay lại dễ xúc động vậy nè!!!

    Hứa Luật nóng hết mặt, sau khi nóng mặt lại cảm thấy một luồng phẫn nộ … Rõ ràng là Giáo sư Đường không muốn kết bạn! Vậy thì lão nương sẽ giúp anh hiểu có bạn bè cùng nhau vui vui vẻ vẻ chơi đùa là gì!

    Hứa Luật biết rõ người này, đều hiểu tính khí bướng bỉnh, ương ngạnh của anh. Lúc trước khi biết án mạng có điểm đáng ngờ, anh ở rịt trong phòng giải phẫu đến khi làm rõ chân tướng mới thôi!

    Bây giờ Đường Tố nói như thế hình như tính khí ương bướng lại xuất hiện rồi.

    “Anh biết bạn bè là thế nào không?”, Hứa Luật cho rằng người đàn ông này căn bản không hiểu ý nghĩa hai chữ bạn bè.

    Đường Tố liếc cô một cái, cảm thấy câu hỏi này của cô quả thực đã sỉ nhục trí thông minh của anh! Nếu bình thường anh chẳng hơi đâu cãi lý với cô, tuy nhiên hôm nay anh đang trong tâm trạng tẻ nhạt, quá mức rảnh rỗi, anh có thể lãng phí chút thời gian cùng người phụ nữ này thảo luận một vấn đề ngu xuẩn.

    “Theo baidu, Bạn Bè chính là những người có giao tình với nhau. Tình bạn nông sâu dựa vào mối quan hệ xa hay gần của bọn họ. Theo từ điển Oxford, Friend chính là person-you-like, supporter, not-enemy* …”

    *person-you-like, supporter, not-enemy: người bạn thích, người ủng hộ, không phải kẻ thù …

    Quả nhiên …

    Hứa Luật ngẩng đầu nhìn trời ….

    “Dừng … dừng!”, cô cắt ngang lời anh đang thao thao bất tuyệt, nắm tay anh: “Đi!”

    Ngày hôm nay cô nhất định dạy cho tên đàn ông này thế nào là kết bạn.

    “Cô Hứa!”

    Hành động bộc phát này của cô là sao đây?

    Đường Tố đang phân tích, giải thích mà … Không phải hai người đang thảo luận định nghĩa về bạn bè sao?

    Hứa Luật kéo anh ra khỏi phòng: “Đầu tiên … anh vui lòng sửa danh xưng này lại!”

    Cô Hứa, Cô Hứa … bạn bè mà xưng hô vậy sao?

    “Sửa???” Cô là một từ thích hợp nhất để gọi phái nữ, vì sao lại phải đổi?

    “Bởi vì bạn bè không gọi nhau như vậy!”, Hứa Luật quay đầu, trịnh trọng nói với anh: “Bình thường tôi gọi anh là gì?”

    Đường Tố run run: “Đường Tố!”, cô bình thường đều gọi thẳng tên anh.

    “Hừ hừ … vậy anh nên ‘trả lễ’ thế nào đây?”

    “Hứa …”, anh biết tên cô, ngay ngày đầu tiên gặp nhau cô đã giới thiệu qua tên của mình: “Hứa Luật!”

    Lần đầu tiên nghe thấy anh gọi tên của mình. Tên của cô cũng không dễ, hai âm đều là âm môi, dựa vào đầu lưỡi để thay đổi âm đọc. Đường Tố mặc dù cũng biết tiếng Trung nhưng lần đầu tiên phát âm hai chữ này gần nhau, anh cảm thấy có chút mới lạ.

    Gọi xong, hàng lông mày Đường Tố nhíu lại, anh cảm thấy ngay cả một cái tên anh cũng không gọi được!

    “Hứa _ a_ a_ a _ _ _ Luật!”

    Anh trịnh trọng phát âm hai chữ thật rõ ràng, sau đó phát hiện gọi theo cách này rất kỳ lạ, từ ‘Hứa’ anh kéo âm quá dài.

    “Hứa _ a _ a _ Luật”

    Lại đọc thêm lần nữa, lần này anh thả nhẹ âm từ ‘Hứa’, tốt hơn một chút.

    Hứa Luật không nhịn được cười. Cô chưa bao giờ chứng kiến người nào lại trịnh trọng gọi ra tên cô như thế: “Đường Tố, … đọc theo tôi … Hứa Luật!”

    “Hứa_ a _ Luật!”, vẫn còn kéo dài âm, nhưng đã tốt hơn rất nhiều: “Hứa_ a_ Luật, Hứa Luật, Hứa Luật , Hứa Luật, Hứa Luật …” Càng gọi càng thuận miệng, cuối cùng đã có thể phát âm lưu loát!

    “Đủ … đủ rồi!!!” Hứa Luật mím môi: “Hiểu được rồi chứ, lần sau chỉ cần gọi tên tôi là Ok!”

    “Tại sao? Hứa Luật!”
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/4/16