1. Chào mừng Khách đến với VietWriter.Com, chúc bạn có những phút giây online vui vẻ.

Hot Full Anh phát bệnh rồi … Em đến đây!!! (Hoàn)

Thảo luận trong 'Truyện trinh thám' bắt đầu bởi ♚ℋoàng ℕgọc♔, 5/1/16.

  1. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,094
    Đã được thích:
    940,117
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 8: MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG THÍCH ĂN CÁ.

    [​IMG]
    "Vậy còn nuôi nhiều mèo để làm gì?” Hứa Luật lập tức thốt lên.

    "Người ta tặng!"

    "Không phải anh mua rất nhiều cá cho chúng ăn sao?”, Hứa Luật ấp a ấp úng.

    Đường Tố cuối cùng cũng chịu liếc mắt nhìn sang phía cô, anh hơi nghiêng đầu, cau mày, đường nét phảng phất sự nhẫn nại.

    "Ai nói với cô là những con cá đó là để cho chúng ăn?”

    "Chẳng lẽ không phải sao?"

    "Không phải!"

    "Vậy là của ai?"

    Đường Tố liếc cô một cái: "Theo nghiên cứu cho thấy, ăn cá có lợi hơn so với ăn thịt. Trong một nghiên cứu với quy mô lớn tại Pháp đã phát hiện trong cơ thể cá rất giàu axit béo Omega-3, giúp cải thiện tình trạng lão hóa điểm vàng của mắt khi về già. Đại học Havard của Mỹ đã nghiên cứu được nếu ăn cá từ một đến hai lần trong tuần với khoảng 2g axit béo Omega 3 sẽ giúp giảm 36% nguy cơ loạn nhịp tim, một nguyên nhân chủ yếu dẫn đến đột tử, và giảm 17% các nguy cơ khác. Các nhà nghiên cứu cũng khám phá ra được rằng axit béo Omega 3 ảnh hưởng đến khả năng ghi nhớ, giúp cải thiện trí não … Nói tóm lại, ai thích ăn cá là người thông minh, không ăn cá là kẻ đần độn.”

    "..." Hứa Luật bị một bài diễn thuyết các nghiên cứu từ Pháp sang Mỹ khiến cô choáng váng, nhưng cô có thể kết luận lại là: “Mấy con cá kia đều là cho anh?”

    "Chúc mừng cô, cuối cùng cũng đoán ra!” Đường Tố nhìn cô một lát, nhân tiện nêu lên ý kiến, “Cô cũng nên ăn cá đi!”

    Hứa Luật trừng mắt, nghe là hiểu anh ta muốn mỉa mai cô là kẻ ngu dốt: "Thưa anh, dù là một người bình thường thích ăn cá cũng chẳng bao giờ mua một tủ lạnh chất đầy cá như thế!”

    ”Những loại cá khác nhau sẽ có cách chế biến khác nhau, loại cá nhiều mỡ thích hợp dùng để nướng ăn, ví dụ như cá chình, cá thu. Còn cá chép, cá mè, cá mè hoa, cá trắm, cá hố thì nên kho mùi vị mới tuyệt. Lươn, cá chuối, cá trích, cá tuyết nên ninh trên lửa nhỏ. Còn nấu canh thì nên chọn cá đỏ dạ (cá đù vàng), cá rô, cá trích ngon không thể tả. Các loại cá cao cấp dùng để hấp có cá mè, cá sạo, cá cháy. Nếu muốn ăn cá sống nên chọn các loại cá biển, cá ngừ, cá tráp, cá hồi, … cắt mỏng ăn sống thì không còn gì bằng."

    "..." Thôi rồi một tín đồ của cá!

    Queen trốn bên cạnh ghế sô pha, len lén đưa mắt nhìn: Meoooooo.

    Hứa Luật đột nhiên thốt lên: "A! Anh không thích mèo bởi vì chúng thích ăn cá ."

    Đường Tố trả lời một cách quả quyết: “Đúng vậy!”

    Ồ? Cứ tưởng anh ta lại lôi một đống nghiên cứu ra để lý luận nữa cơ chứ.

    "Thật vậy sao?" Cô có vẻ nghi ngờ.

    Đường Tố giương mắt, lại liếc cô một cái, nhếch môi: "Điều kiện ăn ngủ ở đây là phù hợp với cô nhất. Yên tĩnh, biệt lập, không có ai làm phiền. Hơn nữa bạn cùng nhà của cô là người khá dễ chịu, không kiêng kỵ nghề nghiệp của cô cho dù cô có bê một thi thể về đây để nghiên cứu cũng không thành vấn đề.”

    Điều kiện thật sự quá hấp dẫn nhưng vấn đề ở chỗ anh ta là … đàn ông!

    "Yên tâm, phụ nữ phải món khoái khẩu của tôi."

    Hứa Luật ngạc nhiên, cô đã nói gì đâu mà hắn có thể nhìn ra được hay vậy.

    "Cô Hứa, tôi mong bữa cơm trưa nay sẽ có món cá hấp và canh cá. Xin cám ơn!”, vừa dứt lời anh lại chúi đầu vào quyển sách.

    Hứa Luật: "Anh Đường, tôi là bạn cùng nhà của anh, không phải là quản gia hay bảo mẫu, ok?” Tại sao anh lại có thể mở miệng ra lệnh cho cô như vậy.

    "Queen, giới thiệu với mày, cô Hứa đây rất thích mèo. Nếu mày đói cứ đến tìm cô ấy!”, Đường Tố tiếp lời: "Cô Hứa rất sẵn lòng cho mày ăn no nê."

    Hứa Luật: " Anh Đường, tôi là bạn cùng nhà của anh, không phải nhân viên chăm sóc thú cưng!”

    Ôi! Anh có thể nghe tôi nói được không chứ???

    Đường Tố : "Queen này, xem ra ấy cô ấy không có ý định cho mày ăn, thôi tự ra sân tìm đồ ăn đi."

    Queen nhảy khỏi sofa, tiến đến bên chân Hứa Luật, ngẩng đầu, cặp mắt trong vắt đáng thương nhìn Hứa Luật: Meooooo, thanh âm của nó khiến người khác không cách nào có thể cự tuyệt.

    Đường Tố: "Queen, nếu mày không tìm được đồ ăn, vậy chờ đến ngày mai ăn luôn nhé!"

    Meooooo …

    Pà nó!

    ...

    Hứa Luật: "Anh Đường, cho hỏi thức ăn mèo ở đâu?"

    “Trong nhà bếp, ngăn tủ thứ ba bên phải từ dưới lên."

    ~-~~-~~-~~-~~-~

    Trong quán cà phê gần đường Đại học Y, Cố Sênh nghe Hứa Luật kể hết mọi chuyện, cô nhìn chằm chằm Hứa Luật bằng ánh mắt không thể tin nổi.

    "Cho nên, chỉ vì bốn con mèo đó mà cậu chịu ở lại sao?"

    Hứa Luật múc muỗng kem cà phê bỏ vào miệng: "Chao ôi! Tại cậu không nhìn thấy vẻ mặt đáng thương của Queen thôi, nếu tớ không cho nó ăn, dám chắc tên ấy đó sẽ cho nó nhịn đói qua hôm sau mất. Lại còn dáng vẻ ngờ nghệch của Arthur nữa chứ, thật đáng yêu. Agatha nhìn khá cao ngạo, Allan thanh lịch nho nhã. Con nào cũng có nét đặc biệt riêng, dễ thương vô cùng."

    "Who care?" Cố Sênh muốn bửa đôi đầu cô ra xem bên trong có bị đứt dây thần kinh nào hay không, “Hứa Luật ơi, Cô Hứa Luật à, Cảnh sát Hứa, Pháp Y Hứa … xin cô nói cho kẻ hèn đây trọng điểm vấn đề được không?”

    Hứa Luật cực kỳ xem nhẹ cô bạn mình rồi, cười cười chữa thẹn: "Tớ thấy anh ấy cũng không phải là người xấu."

    "Ha ha ha!" Cố Sanh cười lớn: "Bộ thời nay người xấu nhất định phải viết lên mặt rõ ràng hai chữ 'người xấu’ sao? Bốn chữ 'mặt người dạ thú' cậu không biết viết thế nào hả? Ra vẻ đạo mạo là gì cậu cũng không biết sao?"

    Hứa Luật đưa tay đầu hàng, tranh luận với luật sư luôn là quyết định sai lầm: "Yên tâm đi, tớ đã 26 tuổi rồi, biết cách bảo vệ mình mà."

    "Ha ha ha!" Cố Sênh không hề bị lay động.

    "Tiểu Sênh Sênh, Nữ vương Cố Sênh, Chị Cố Sênh …"

    "Phì! Tớ ra đời sau cậu ba ngày tám tiếng đấy." Cố Sênh nhìn vẻ mặt giản xảo của Hứa Luật mà không chịu nổi, “Tô Tử Khiêm có biết chuyện này chưa?"

    Hứa Luật ngậm muỗng, lắc lắc đầu.

    Chỉ cần nghĩ thôi cũng biết, nếu Tô Tử Khiêm mà biết chuyện này sẽ để cô làm như vậy sao? Đã sớm tìm tới nhà lôi cô về ngay rồi ấy chứ, “Ha ha ha … cậu tự giải quyết cho êm xuôi đi nhen!”

    Hứa Luật lườm một cái: "Sao ai cũng cho rằng tớ và Tô Tử Khiêm có chuyện ấy nhỉ. Làm ơn đi, hai đứa bọn tớ là cá thể độc lập. Anh ấy là anh ấy mà tớ là tớ. Sáu năm trước đây tớ đã trưởng thành rồi, tự mình có thể quyết định được mọi chuyện!”

    Cố Sênh nhún vai: "Cậu đi nói với anh ấy, nói với tớ làm gì?"

    Hứa Luật bị chặn họng không cách nào phản bác. Cô đúng đáng chết mà, là đồ bị thịt, là kẻ ngu si đần độn! Nếu không phải nhát gan thì quan hệ giữa cô và Tô Tử Khiêm đâu có mờ mờ ám ám không rõ ràng như thế này chứ.

    "Xí!!!" Cố Sênh sỉ tay lên trán Hứa Luật, "Kể về người bạn sống chung với cậu nghe xem nào!”

    "Là bạn cùng nhà không phải người sống chung. Luật sư Cố xin cô cân nhắc cách dùng từ." Hứa Luật liếc cô bạn mình một cái sau đó kể về Đường Tố .

    "Là người đàn ông rất trầm tĩnh." Hứa Luật cười hì hì: "Hình như không phải người Trung chính gốc, giọng của anh ấy có hơi lai âm điệu của người Anh."

    "Úi chà! Phong cách hoàng gia Anh sao, đúng kiểu tớ thích rồi." Vừa nói đến chủ đề đàn ông, hai người ra sức buôn dưa lê.

    "Tớ chưa từng gặp ai thích ăn cá như anh ấy, một tủ lạnh đầy ắp cá." Hứa Luật nhớ ngay đến cảnh tượng khi cô vừa mở cửa tủ lạnh, "Hơn nữa, tớ cảm thấy anh ấy ghét mèo là do mèo thích ăn cá!" Mặc dù anh không thừa nhận, "Cậu biết không anh ấy anh cá sạch sành sanh, ngay cả đầu cá cũng không còn miếng thịt!”. Công phu chén cá của anh ngày hôm qua đến hôm nay cô vẫn còn kinh hãi.

    “Ôi trời! Ôi trời!”, Cố Sênh liên miệng cảm thán: “Người như vậy chắc chắn là người đàn ông rất đẹp trai!”

    "Rất điển trai!" Hứa Luật sờ sờ cằm, cô nhớ lại gương mặt đẹp trai của Đường Tố, còn có ... khụ khụ vóc người không bút nào tả siết.

    "So với Tô Tử Khiêm thì sao?"

    "Không giống nhau. Tô Tử Khiêm phảng phất như một bức tranh thủy mặc, nho nhã lịch sự. Còn anh ấy ... sao nhỉ … mang đậm phong thái quý tộc Châu Âu, đượm nét cao quý, kiêu ngạo, không phải là kiểu cố tình ra vẻ như vậy mà do bản chất của anh ấy vốn dĩ là như thế!"

    Cố Sênh nhướng mày: "Hừm hừm, coi bộ cậu cũng rất chú ý đến anh ấy. Anh ấy làm nghề gì? "

    "Ờ ...", chuyện này cô chưa có hỏi, “Chắc là một công việc nghiên cứu chuyên ngành gì đó!”, nếu không phải vậy làm sao lại được hưởng chính sách đãi ngộ cao như vậy, "Nhắc đến nghiên cứu mới nhớ, mai lại phải ra vẻ ‘cô giáo giảng dạy’ rồi!”

    "Lần đầu tiên!", Cố Sênh mỉm cười nhìn cô: "Chuẩn bị đến đâu rồi? Nếu không phải mai tớ có vụ kiện thì nhất định đến tham dự bài giảng đầu tiên của cậu."

    ...

    "Đúng rồi … đúng rồi, còn chuyện nữa!" Hứa Luật đột nhiên nhớ tới một chuyện: "Đường Tố nói phụ nữ không phải là khẩu vị của anh ấy! Tớ nghĩ, chắc anh ấy là GAY quá, hèn chi … lại như vậy."

    "Hả???" Cố Sênh đau đớn, đấm ngực dậm chân: "Ôi … Gay … nỗi tuyệt vọng của đời tớ!”
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/4/16
  2. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,094
    Đã được thích:
    940,117
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 9: NGƯỜI ĐÀN ÔNG LÀM ĐIỂM TÂM

    [​IMG]
    Đêm thu, trời hơi lạnh, những cơn gió thổi mạnh khiến những chiếc lá vàng nhanh chóng lìa cành.

    Buổi sáng thứ tư, Hứa Luật thức dậy sớm, thay quần áo chỉnh tề.

    Đường Tố hôm nay cũng thức dậy sớm, khi đi vào nhà bếp, trông thấy Hứa Luật đang đứng pha sữa đậu nành.

    “Chào buổi sáng!”, Hứa Luật dọ hỏi, “Muốn uống một ly không?”

    “Không uống, cám ơn!”, Đường Tố mở tủ lạnh.

    Hứa Luật liếc mắt quan sát, từ trong tủ lạnh anh lấy ra một con cá trắm cỏ, rã đông.

    Quả nhiên, lại là cá.

    Ngay sau khi quyết định ở cùng nhà, cô tiến hành thảo luận phân công công việc.

    Đầu tiên là các bữa ăn: Bữa sáng người nào người nấy lo, bữa trưa và bữa tối Hứa Luật phụ trách, đồng thời anh bắt buộc bữa nào cũng phải có món cá.

    Tiếp theo đến phần dọn dẹp quét tước nhà cửa: ngoại trừ phòng riêng, tất cả phần còn lại do Đường Tố đảm nhiệm.

    Kế đến là công việc cho mèo ăn, đương nhiên sẽ là phần việc của Hứa Luật.

    Còn việc chi tiêu mua sắm các vật dụng trong nhà, cứ căn cứ thực tế rồi chia nhau.

    “Tò mò một chút! Anh đang làm …”, Hứa Luật có chút kinh ngạc nhìn anh lấy ra từng món đồ vật, “… làm thí nghiệm sao?”

    “Bữa sáng!”, Đường Tố đáp lời.

    “Anh chắc chứ?”

    Hứa Luật nhìn mấy công cụ trên bàn: cốc đo lường dùng trong phòng thí nghiệm, ống nghiệm, dao giải phẫu, còn có … cả cân tiểu ly. Xin lỗi cuộc đời chứ mấy vật này cô chẳng thấy nó liên quan xíu xiu nào đến việc nấu nướng cả.

    “Đương nhiên!”, Đường Tố thẳng thắn thừa nhận, “Có muốn ăn không?”

    “Ồ … không … Cám ơn. Tôi dùng cái này là được rồi!”, cô chỉ vào ly sữa đậu nành trên tay, “Anh tính làm món gì?”

    “Cháo cá!”

    Cháo … cá???

    Hứa Luật coi như được mở mang tầm mắt, cô chưa từng thấy qua người nào làm cơm mà giống như làm thí nghiệm vậy. Gạo thì đong bằng cốc đo lường, dầu thì dùng ống nhỏ giọt, các loại gia vị dùng cân tiểu ly, rồi còn gì nữa … gừng và các lát cá được đo bằng thước đo hẳn hoi.

    “Khụ! Thật ra … làm mấy món này cũng không cần quá mức chuẩn xác như thế, chỉ cần ước lượng là được rồi …”

    “Ước lượng??? Cái gì cũng phải cân đong đo đếm rõ ràng”, Đường Tố lấy cân tiểu ly cân muối ăn, “Gia vị chỉ cần sai lệch một chút sẽ ảnh hưởng đến mùi vị của món ăn. Thêm vào đó cùng một nguyên liệu nấu nhưng đối với j món khác nhau cách chế biến cũng khác nhau. Độ dày mỏng, to nhỏ ảnh hưởng trực tiếp đến món ăn.”

    Hứa Luật lẩm bẩm: “Chắc chắn là cung Xử Nữ!”

    “Tôi thuộc cung Bạch Dương!”

    Hứa Luật trừng mắt: “Không, anh chắc chắn thuộc cung Xử Nữ”, làm sao anh không phải là cung Xử Nữ mà lại đậm chất Bạch Dương duy mỹ như vậy được.

    Đường Tố vừa khuấy nồi cháo vừa liếc cô giải thích: “Cái lý luận về các chòm sao mà mọi người thường dùng chỉ là những kết luận mang tính khái quát, không phải chính xác100%.” Độ dày miếng cá 1.8cm là thích hợp nhất.

    “Chính xác!”, Hứa Luật đột nhiên nghĩ đến một chuyện, “Vậy mấy món tôi nấu nhất định không hợp khẩu vị của anh!”. Dù sao đi chăng nữa cô nhất quyết không dùng đến mấy cái ống nghiệm, cân tiểu ly gì đó để nấu nướng được.

    Đường Tố vẫn chưa hiểu chuyện gì, liếc cô một cái: “Tại sao cô lại nói như vậy? Tôi là một người rất dễ tính, không kén cá chọn canh. Tôi cảm thấy món ăn cô làm rất ngon, đơn cử như món cá sạo hấp ngày hôm qua, tôi rất thích.”

    Hứa Luật lúng túng: “… Cám ơn đã khen, sau này tôi sẽ cố gắng làm ngon hơn nữa!”

    “Đừng khách sáo!”

    Hứa Luật nhìn đồng hồ, mau chóng uống hết ly sữa: “À … Chúc anh bữa sáng ngon miệng, tôi đi trước đây!”

    Đường Tố không quay đầu nhìn cô, chỉ nói: “Chúc cô may mắn!”

    “Cám ơn! Hả???”

    “Ngày lên lớp đầu tiên mà!”

    “A!!! Đúng rồi!”, thế nhưng, hình như cô chưa hề mở miệng nói với anh chuyện này mà: “Làm sao anh biết?”

    “Rất đơn giản, nhìn là biết!”, nhìn gương mặt ngu ngơ của cô lúc này, anh lựa chọn cách giải thích dễ hiểu nhất: “Cô để quyển giáo án trên bàn phòng khách. Tối hôm qua khi đi ngang qua phòng cô trông thấy cô đang ở trong phòng luyện tập!”

    Ôi trời! Hứa Luật không hề nghĩ hành động xuẩn ngốc của mình hôm qua lại bị anh bắt gặp: “À … phải rồi, anh làm nghề gì?”

    “Cũng giống cô!”

    “… Giảng viên sao? Chuyên ngành gì?”

    “Tâm lý học, khoa học nghiên cứu hành vi, toán học, sinh vật học, kỹ thuật, tất cả đều biết.”

    “A … ha ha ha!!!”, Hứa Luật cảm thấy nhất định anh đang trêu cô, trông anh chừng hơn hai mươi thôi mà. Cô rửa sạch ly, úp trên kệ: “Vậy thì cùng nhau cố gắng! Đi trước đây, bye!”

    “Bye!”

    Cuối cùng rắc lên chút rau ngò, chuẩn bị ăn sáng.

    -~--~--~--~--~--~--~--

    Việc chọn lựa các khóa học tại đại học Y khá tự do, các lớp cũng không quản lý quá nghiêm ngặt. Đặc biệt các lớp do giảng viên thời vụ như Hứa Luật thì được phép tự do lựa chòn không hạn chế chuyên ngành. Các sinh viên năm hai trở lên chỉ cần có hứng thú, đăng ký khóa học nào cũng được.

    Thời gian đăng ký khóa học là tuần trước, môn học của Hứa Luật là ‘Vai trò của pháp y, liên tiếp phá được những vụ án lớn’. Không ngờ khóa học này thu hút vô số sinh viên đăng ký. Mặc kệ là thật tâm muốn học hay chỉ vì lòng hiếu kỳ mà tham gia, nhưng nói chung hai trăm sinh viên trong một khóa học là điều chưa từng xảy ra.

    Vì để tránh việc không có chỗ ngồi, có mấy sinh viên đã đến giảng đường từ rất sớm, hi vọng có thể chứng kiến phong thái lên lớp của Pháp y Hứa.

    Khi Hứa Luật bước vào giảng đường, bên trong đã có rất nhiều rất sinh viên. Nhìn đồng hồ, còn nửa tiếng nữa mới đến giờ học, vốn dĩ cô muốn đến sớm một chút để ổn định tâm lý ai ngờ lại đông như thế này!

    Tinh thần học tập của sinh viên bây giờ cao như thế sao?

    Phía dưới có tiếng xôn xao khi trông thấy cô bước lên bục giảng.

    “Là cô giáo sao?”

    “Sao trẻ vậy? Xem ra chẳng lớn hơn chúng ta bao nhiêu!”

    “Chắc không phải đâu … tớ nghĩ là trợ giảng của Pháp y Hứa thôi!”

    “Chính xác là trợ giảng!”

    “Ôi iiiii … nếu thật sự là cô thì tớ nhất quyết không cúp cua, không trốn về sớm!”



    Phía dưới lớp anh một câu, tôi một câu, mãi cho đến khi tiếng chuông reo vào học vang lên, Hứa Luật mới xoay lưng viết tên mình lên tấm bảng đen.

    “Chào các bạn! Tôi tên Hứa Luật, là giảng viên của khóa học này. Bây giờ tôi cho các bạn 5 phút để ổn định trật tự.”

    Lời nói còn chưa dứt, phía dưới đã đồng thanh ‘Ồ’ lên một tiếng.

    “Chính là cô ấy!”

    “Má ơi! Má ơi! … Lãi to, lãi to rồi, cô xinh quá!”

    “Phải không đây, còn trẻ như vậy mà đã ghê gớm như thế rồi sao?”

    “Này … coi chừng là con ông cháu cha đó!”

    Hứa Luật nhìn đồng hồ đeo tay, ra hiệu: “Ok! Đã hết 5 phút. Ngày hôm nay là tiết học đầu tiên, mọi người đừng lo lắng quá. Trước tiên chúng ta làm quen với nhau một chút nhé. Bây giờ tôi cho các bạn được phép đặt cho tôi hai mươi câu hỏi.”

    Vừa dứt lời, phía dưới lớp lại xôn xao bàn tán.

    “Hỏi về vấn đề nào cũng được ạ?”

    Hứa Luật: “Đúng!”

    “Cô ơi, em có câu hỏi”, cậu sinh viên đứng lên giành phần đầu tiên, nói hộ tiếng lòng của đại đa số nam sinh ở đây, “Cô có bạn trai chưa?”

    Đám nam sinh hú gào.

    “Chưa!”

    Câu trả lời của Hứa Luật khiến nam sinh càng thêm hưng phấn.

    “Vậy em có thể theo đuổi cô không?”, lại một nam sinh nữa đứng lên.

    “Đương nhiên! Mọi người đều có quyền theo đuổi tình cảm của riêng mình. Nhưng tôi cũng có quyền từ chối. Nếu như cậu muốn đề cập đến chuyện tình cảm thày trò vậy trước hết phải thắng được tôi.”

    Cậu nam sinh ngượng ngùng, nhìn về Hứa Luật nhếch môi, nở nụ cười: “Cô giáo, em nhất định sẽ cố gắng, cám ơn cô đã động viên!”

    Xung quanh lại vang lên tiếng huýt gió, gào hú cùng tiếng vỗ tay tán thưởng.

    “Đã qua hai câu hỏi, các bạn còn mười tám câu nữa!”. Hứa Luật nói đùa, “Tôi cực kỳ thích những câu hỏi này của các bạn, không cần phải động não!”

    Câu nói đùa này của Hứa Luật cũng ngầm nói cho mọi người hiểu phải tranh thủ hai mươi câu hỏi này để có thể hiểu rõ kỹ năng chuyên ngành của cô, nếu không biết lợi dụng cơ hội họ chỉ có thể nắm bắt được những vấn đề hời hợt bên ngoài.

    Giảng đường dần rơi vào im lặng, mọi người bắt đầu cẩn thận suy nghĩ nên đặt những câu hỏi như thế nào.
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/4/16
  3. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,094
    Đã được thích:
    940,117
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 10: TIẾT HỌC ĐẦU TIÊN

    [​IMG]

    “Nhìn bề ngoài cô Hứa trông còn rất trẻ, có thật sự đúng như lời đồn chính tay cô kiểm nghiệm qua rất nhiều thi thể, phá rất nhiều vụ án lớn không?”

    “Câu hỏi thứ ba liên quan đến trình độ chuyên môn của tôi”, Hứa Luật cười cười, “Còn trẻ không có nghĩa là không làm được gì hết, trái lại tôi nghĩ, các bạn ngồi đây nội lực còn hơn tôi rất nhiều”, Hứa Luật chậm rãi cất lời, mọi người bất giác mỉm cười: “Tự tay tôi đã kiểm nghiệm rất nhiều thi thể, ở đây người nào thích con đường này, hãy cứ tiếp tục, tiếp tục đi. Sau đó cũng sẽ được như tôi. Còn chuyện phá được những vụ án lớn, không phải công lao của một mình tôi, mà đó là sự hợp tác của tất cả các bộ phận như pháp y, nhân chứng, vật chứng, các nhân viên cảnh sát hình sự …”

    Hứa Luật đứng dựa vào bục giảng, giống như đang tán gẫu nhưng thực chất lại đang giúp cả lớp hiểu rõ phân công công tác trong công việc và sự đoàn kết của tất cả các phòng ban.

    “Thưa cô! Tại sao cô lại muốn trở thành một bác sĩ pháp y.”

    “Câu hỏi thứ tư liên quan đến điểm xuất phát của tôi.”, Hứa Luật nói, “Để xây dựng một hình tượng hoàn mỹ trong lòng các bạn, lúc này tôi có nên nói lý do là vì chính nghĩa không nhỉ?”

    Phía dưới lớp reo hò ầm ĩ: “Pháp luật yêu cầu phải chân thật, mong cô thành thật khai báo!”

    Cách thức nói chuyện của Hứa Luật khiến mọi người đều cảm thấy thoải mái, đã có không ít sinh viên đã có thiện cảm với cô giáo Hứa này rồi.

    “Bạn học này đề nghị rất đúng”, Hứa Luật không hề tiết kiệm lời khen, “Thành thật mà nói lý do đó là sự kết hợp giữa giấc mơ và hiện thực cuộc sống. Tôi từ nhỏ vốn đã mong ước trở thành một cảnh sát hình sự, nhưng mẹ tôi không cho. Bà luôn mong tôi trở thành một bác sĩ. Vì vậy, để thuận cả đôi đường tôi chọn làm bác sĩ trong hệ thống cảnh vụ, chính là một bác sĩ pháp y như bây giờ. Nếu không quan tâm đến những vấn đề trên các anh chị cũng có thể nghĩ là vì tôi là người luôn đứng về chính nghĩa.”

    Mọi người phá lên cười.

    Tiếp theo là một loạt các câu hỏi, không giống như hai câu hỏi trước đó, tất cả các câu sau đều có liên quan đến chuyên ngành pháp y, tuy nhiên vẫn có mấy câu hỏi tò mò, thí dụ như …

    “Cô ơi, lần đầu tiên cô đến hiện trường án mạng, tâm trạng thế nào ạ?”

    “Cô ấn tượng vụ án nào nhất?”

    Cũng có mấy câu hỏi liên quan đến vấn đề chuyên môn như:

    “Chết đuối tự nhiên và chết do ngộp nước khác nhau như thế nào ạ? Ngoại trừ những thông tin từ trong sách giáo khoa, còn có những điểm đặc biệt gì nữa không cô?”

    Trên giảng đường của Hứa Luật không hề có lối giảng dạy cứng nhắc, giáo viên cầm phấn viết bảng, trò ghi ghi chép chép. Mà trong giờ học của cô giống như đang tán gẫu chuyện trò khiến sinh viên trong lớp cảm thấy rất hứng thú nên giờ nghỉ giải lao giữa giờ ai cũng không nỡ rời lớp, chỉ sợ bỏ qua ‘mấy màn đặc sắc’.



    Trên một giảng đường khác trong cùng một tầng, cũng là tiết học đầu tiên.

    Phòng học rất lớn nhưng chỉ có hơn ba mươi sinh viên tham dự khóa học.

    Bình thường tất cả các giảng viên giảng dạy tại trường Đại học Y đều phải có chút danh tiếng, không là giáo sư thì cũng phải từ cấp chuyên gia trở lên, nếu không thì cũng phải có thành tích cực kỳ xuất sắc, ví dụ như từng được lên báo có những chuyên đề nghiên cứu được đánh giá cao hoặc là những nhân vật giống như Hứa Luật vậy.

    Môn học ở giảng đường này là “Khóa học phân tích tâm lý và hành vi”, giảng viên Giáo sư Đường Tố,. Những sinh viên đăng ký môn này là do không chen chân nổi vào lớp Hứa Luật nên đành chọn đại một môn học khác. Buổi sáng trước khi lên lớp, Đường Tố nhận được một cuộc điện thoại.

    Là Lee gọi đến: “Hôm nay là tiết học đầu tiên, cậu cố gắng giữ chừng mực một chút.”

    Đường Tố cảm thấy nực cười, đây chẳng phải là lần đầu tiên anh giảng dạy chẳng hiểu Lee đang lo lắng chuyện gì nữa.

    “Đường à! Cậu đang sắp sửa đối mặt với một đám oắt con chưa trải sự đời không phải là cảnh sát hình sự bách chiến bách thắng, cũng không phải mấy phần tử tội phạm tội ác tày trời”, Lee đương nhiên hiểu tính cách của Đường Tố, “Cậu đừng có vừa gặp mặt đã lột sạch sẽ tâm tư bọn chúng. Bọn chúng là con nít nên cậu cố gắng dùng những thuật ngữ dễ hiểu nhất, bởi không phải người nào cũng đột biến gen như cậu … Nhầm!!! Là thông minh như cậu.”

    “Lee!!!!!”, Đường Tố gào thét tên bạn mình qua điện thoại, “Cậu cãi nhau với Amy à?”

    “Ohhhh! Ngừng! Stop ngay!”

    “Cho dù cậu cố tình che đậy bằng cách cạo râu gội đầu rồi mới gọi cho tớ. Nhưng tớ biết đã hai ngày nay cậu chưa tắm. Trước cậu thề thốt với Amy rằng cai thuốc vậy mà bây giờ lại tái nghiện, hơn nữa còn nghiện nặng hơn nhiều …”

    “Đường! Bye!!!”

    Đường Tố ổn định lại tâm trạng, nhìn đám sinh viên ngồi rải rác phía dưới: “Chào các bạn!”

    Không ít nữ sinh viên khá kích động, vốn tưởng sẽ phải học với một ông thầy già lọm khọm ai ngờ lại là một soái ca.

    Thời đại này ngay cả giáo viên cũng trẻ hóa sao???

    “Bối cảnh xuất thân, trình độ học vấn, nghề nghiệp, tính cách, tâm lý của một người sẽ vô tình được biểu hiện thông qua những ngôn ngữ và hành vi thường ngày”, Đường Tố trực tiếp đi vào bài giảng, “FBI của Mỹ đã dựa vào đặc điểm này đã thành lập bộ phận B.A.U [Bộ Phận Phân Tích Hành Vi - Behavioral Analysis Unit] nhằm phân tích tâm lý và hành vi tội phạm.”

    “Giống trong series phim truyền hình Mỹ [Tâm Lý Tội phạm] sao?”

    “Tôi chưa xem phim này”, Đường Tố đáp lời, “Có điều tôi tuyệt đối tin rằng tôi không hề thua mấy người diễn viên trong bộ phim ấy một chút nào!”

    Anh rất tự tin, nhưng dĩ nhiên đám sinh viên chẳng ai tin. Trong số những sinh viên đó đã có người từng xem qua bộ phim này đã từng thốt lên rằng ‘bọn họ’ quá mức xuất sắc, rất hoàn mỹ, tuyệt đối không thể tìm thấy trong đời thực.

    “Vậy thầy phân tích em thử được không?”, một nam sinh đứng lên khiêu khích thầy giáo trẻ tuổi.

    Đường Tố nhìn chằm chằm vào cậu sinh viên: “Cậu chắc chứ?”

    “Chắc chắn!”, cậu sinh viên vẻ mặt dương dương tự đắc, cô bạn gái ngồi bên cạnh không khỏi tự hào.

    Đường Tố dự tính sẽ nghe lời Lee mà dùng phương pháp giảng dạy ôn hòa nhất. Nhưng bây giờ có một con mồi tìm đến cửa, vậy anh không thể cự tuyệt.

    Đường Tố gật đầu: “Tôi rất khen tinh thần dũng cảm của bạn, trước khi bắt đầu phân tích tôi nhắc cậu một câu, tôi là chuyên gia trong lãnh vực phân tích hành vi và tâm lý. Từ ngữ khí nói chuyện, nhịp thở, tần suất chớp mắt, sự chuyển động của lông mày, khóe mắt, gò má, khóe miệng, chân tay, bả vai mà có thể đoán được mọi người đang nói thật hay giả.”

    Càng nghe anh nói mọi người càng cảm thấy ông thầy trẻ tuổi này nổ ầm trời.

    “Thầy bắt đầu đi!”

    “Mau lên thầy ơi! Bọn em tò mò quá!”

    Mọi người vốn ngồi đông ngồi tây nay tụ tập lại ở một chỗ, xem màn biểu diễn của Đường Tố và cậu sinh viên kia.

    “Được! Vậy chúng ta bắt đầu!”



    Reng Reng Reng

    Tiếng chuông tan học vang lên.

    Hứa Luật cất quyển giáo án không phát huy tác dụng vào túi xách, cô kết luận tiết học đầu tiên ngày hôm nay: “Rất vui được biết các bạn! Hãy nhớ kỹ muốn trở thành một bác sĩ pháp y chuyên nghiệp cần phải học được hai chữ ‘Tôn trọng’. Tôn trọng nạn nhân bởi thông qua bọn họ sẽ nói cho chúng ta biết toàn bộ sự thật. Bài học hôm nay kết thúc. Cám ơn mọi người!”



    Cũng trong khi ấy, bên lớp Đường Tố cũng tan học. Hai nhóm sinh viên ở cả hai giảng đường hòa nhau trong cùng một thang máy, trong đó có hai người ở cùng ký túc xá.

    “Béo! Lớp tâm lý của cậu thế nào? Lớp chúng tớ cực hay, bác sĩ pháp y Hứa siêu đẹp, phương pháp giảng dạy cực kỳ thu hút. Tớ chưa từng học lớp nào đã như vậy.”

    “Lớp tớ bên này …”, cậu nam sinh biệt danh Béo vẻ mặt hốt hoảng, “Cũng rất đặc sắc, cực kỳ đặc sắc!”
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/4/16
  4. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,094
    Đã được thích:
    940,117
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 11: MÀN KỊCH CHIA TAY

    [​IMG]
    “Có hay như bên tớ không?”, sau khi nghe xong Hứa Luật giảng bài, tất cả các nam sinh trước còn nghi ngờ thì bây giờ đồng loạt tôn cô là thần tượng: “Cô Hứa quả thật là người có bản lĩnh thực sự, kể những chuyện mình đã từng trải qua, tiết học giống như đang nghe truyện kể đêm khuya í, thích cực! Các cậu thì sao? Học cái gì vậy?”

    Cậu bạn biệt danh Béo vẫn còn đang kinh hãi: “Bọn tớ … bọn tớ nghe thầy kể chuyện, còn … còn được xem phim.”

    Bạn Giáp: “Hả? Ngon thế sao? Bộ phim gì vậy?”

    Béo: “Màn kịch ly biệt.”

    Bạn tên Ất chen miệng vào hỏi: “Ai đóng? Bộ mà có Đặng Siêu với Dương Mịch đó hả?”

    “Gì ba … Đó là phim Bậc thầy chia tay mà.”

    ||| Bậc thầy chia tay – The Breakup Guru: do Đặng Siêu lần đầu tiên làm đạo diễn có sự góp mặt của Dương Mịch trong vai Diệp Tiểu Xuân, một cô gái Bắc Kinh bán đĩa lậu trên vỉ hè để kiếm tiền đi học đại học. Trong một lúc anh hùng cứu mỹ nhân mà gặp được Mai Viễn Quý, một cặn bã của xã hội, mà diễn ra một câu chuyện tình cảm hài hước dở khóc dở cười.
    Theo như đạo diễn Đặng Siêu thì Dương Mịch lần này thật sự sẽ xuất hiện trước ống kính với gương mặt mộc và sẽ mang lại cho người xem một Dương Mịch hoàn toàn khác với trước đây. Hơn nữa Dương Mịch cũng từng cho biết rằng đây là "nhân vật không nữ tính nhất" mà cô từng diễn trước đây.

    Link xem online: http://vivo.vn/program/1099-the-breakup-guru-bac-thay-chia-tay.html |||

    “Hả? Chẵng lẽ tớ nhớ sai?”

    Béo: “Là Lý Bân và Kha Mẫn thủ vai.”

    “Lý Bân … Kha Mẫn … Sao hai tên nghe quen vậy …. Aaaaa … giống tên cặp đôi hot nhất trường mình nhỉ.”

    “… Nó đó … diễn vở ly biệt”, Béo lau mồ hôi trên trán, những điều mà cậu ta vừa chứng kiến cho đến bây giờ vẫn còn lạnh sống lưng.

    Giáp nhìn vẻ mặt của Béo: “Người anh em … sắc mặt cậu tệ quá!”

    “Không sao đâu!”, Béo thở dài thườn thượt, “Tên Lý Bân lén lút quen một cô em trường khác, trên internet thì câu một cô nữ sinh.”

    “Ôi mẹ ơi! Không phải chứ, hai người ấy quen nhau từ cấp hai đến giờ mà. Vậy mà trước đây tớ còn cảm thán khen cậu ta hết lời nào là Lý Bân chung tình này nọ, bao nhiêu năm chỉ quen một người … Kha Mẫn tội nghiệp quá đi.”

    “Nhưng thật ra, Kha Mẫn cũng chẳng kém cạnh, một cước đạp ba thuyền, một trong số đó còn có chỗ địa vị trong xã hội, là một ông chú hơn 40 tuổi rồi.”

    “… Cái gì đây! Cái thế giới này quả thật đáng sợ!”

    Béo nuốt nước miếng cái ực: “Còn có … tin … Tô Đình Đình đã chia tay Cao Chí Văn.”

    “Hả????”

    Đám đông túm tụm lại ngày một đông.

    Đại học Y không phải nhỏ, nhưng nổi tiếng nhất trường chính là hai cặp đôi này. Lý Bân và Kha Mẫn có tiếng là quen nhau từ rất lâu, còn Tô Đình Đình và Cao Thiên Văn, một anh đại gia, một cô hoa khôi, trai tài gái sắc, ân ân ái ái, khiến ai nhìn vào cũng phải ghen tị.

    Béo tiếp tục buôn dưa lê: “Cao Chí Văn cũng không phải đại gia, thiếu gia gì. Chỉ là gia đình bình thường. Cái gì mà nhà có công ty, cái gì mà cha mẹ ở nước ngoài. Xạo sự!”

    “Kinh thật! Tô Đình Đình chắc tức đến học máu. Ha Ha Ha!!!” Tô Đình Đình thì đúng là một hoa khôi.

    “Không phải đâu … Ngay lập tức giáng cho tên Cao Chí Văn một cái bạt tai.” Béo nghĩ đến cái tát bôm bốp kia, chính cậu ta cũng cảm thấy đau: “Thế đấy! Các cậu xem, còn ai dám tin vào tình yêu nữa chứ!”

    “Ha Ha Ha … Béo! Béo! … tớ thấy bọn cậu không phải đang học lớp tâm lý, mà đang tham gia gameshow Nói Lời Thật Lòng á …”, một bạn học trêu ghẹo, “Không phải vậy chứ tại sao bọn cậu từng người từng người bị lột như lột hành vậy?”

    “Tớ nghĩ không phải ‘Nói Lời Thật Lòng’ mà là ‘Chia rẽ uyên ương’ thì đúng hơn.”

    “Này … ai đề xuất ý kiến này vậy? Lập tức bị lộ quá nhiều tin VIP, không sợ bị trả thù sao?”

    Khóe miệng Béo giật giật: “Thật ra … là chính bọn họ đề nghị thôi …”

    “Hả? Là sao???”

    Mọi người mờ mịt.

    Béo nhìn vẻ mặt mọi người như mới vừa từ Sao Hỏa bước xuống, liền lắc đầu ngao ngán, trong giọng nói ngoài phần kinh hãi còn có chút sùng bái: “Bởi vì bọn tớ gặp được một tên đại biến thái.”

    Ngay ngày hôm sau, Hứa Luật và Đường Tố trở thành hai cái tên hot nhất trên cửa miệng sinh viên đại học Y.

    Hứa Luật được danh xưng ‘Đại mỹ nhân lão sư’, trong khi đó Đường Tố được mọi người tôn sùng là ‘Tên đại biến thái duy nhất còn tồn tại’.

    -~--~--~--~--~-

    Đã chia nhau Hứa Luật phụ trách bữa trưa và bữa tối nên ngay sau giờ lên lớp, cô đi chợ gần đó mua ít thức ăn.

    Ngang qua cửa hàng bán cá, nhìn những con cá tươi sống kia liền nghĩ ngay đến tên cuồng cá đang sống trong nhà cô. So với cá, Hứa Luật chỉ thích ăn tôm cua. Gần đây cô mới ăn cá thôi, có điều cá trữ đông đương nhiên mùi vị không còn tươi ngon nữa.

    “Muốn mua sao?”

    Trong ngăn đông còn cả một tủ chất đầy cá.

    Cuối cùng Hứa Luật vẫn quyết định mua mấy con cá trắm cỏ mang về.

    Về đến nhà, Đường Tố cũng đã trở về, anh vẫn ngồi ở chỗ cũ đọc sách, trên chiếc ghế tựa đặt sát lò sưởi.

    Con Arthur tụt lên tụt xuống trên thanh vịn cầu thang mãi không biết chán. Agatha nằm quanh quẩn dưới chân Đường Tố, liếm liếm bộ lông. Allen nằm trên bệ cửa sổ tắm nắng, Queen không biết lại thẹn thẹn thùng thùng trốn đi đâu mất.

    Một không gian thật an bình.

    Rất nhanh bị phá vỡ.

    “Meo … Meo … Meooooo”, tiếng kêu hai ngắn một dài phát ra từ thanh âm trong trẻo của Arthur, nhảy xuống khỏi thanh vịn.

    “Meooo”, là tiếng kêu của Agatha, cũng y hệt tính tình của nó, cao ngạo. Thẳng người, giống như nữ vương bước từng bước đến phía cô.

    Allen ôn nhu, thanh tĩnh, miễn cưỡng chậm rãi xoay người, tao nhã nhảy khỏi bệ cửa.

    Queen không biết đã loanh quanh bên chân cô từ lúc nào, thỏ thẻ kêu Meo meo.

    Mới có hai ngày mà trong đầu chúng đã hình thành nên một nhận thức: Hứa Luật chính là đồ ăn, một ngày đủ ba bữa.

    Mớ cá tươi ngon khiến mấy con ‘miêu tinh’ này phấn khích tột độ, đặc biệt là Arthur, không ngừng kêu meo meo, nhìn chăm chăm túi cá trắm cỏ trong tay cô.

    “Meooo…”

    Thừa lúc Hứa Luật thay giày, nhảy phóc lên tha túi cá xuống.

    “Arthur! Xuống mau!”

    Arthur không nhúc nhích, cố len chiếc đầu vào túi cá.

    Hứa Luật nắm gáy nó kéo ra. Nhưng chú ta kiên quyết, lấy tứ chi bám chặt chiếc túi, hại cô không dám dùng nhiều sức, sợ làm rách túi cá sẽ văng đầy sàn.

    “Đường Tố!”, cô nhìn vào người từ nãy đến giờ ngồi án binh bất động trên chiếc ghế tựa: “Anh mau đem con mèo ú này đi giúp tôi.”

    Arthur là chú mèo ham ăn nhất.

    Đối với mèo chỉ cần đặt trong thức ăn trong chén, khi đói chúng nó sẽ tự mò đến ăn, ăn no thì thôi.

    Hứa Luật vốn dĩ nghĩ như thế, nên ngày đầu tiên cô đến cửa hàng bán thú cưng mua cho bốn đứa chúng nó bốn chiếc tô chuyên dụng cho mèo, thả thức ăn vào cho nó. Kết quả, ba con kia còn điều độ, chỉ mình Arthur ăn hết phần mình, lại còn tiến sang ba chén của ba con kia, còn dư bao nhiêu thì quất hết vào bụng, no đến mức chổng bốn vó lên trời không thể động đậy.

    Sau lần đó, Hứa Luật đều phân rõ định lượng cho chúng nó ăn.

    Đường Tố nghe thấy chỉ liếc cô một cái rồi nói: “Arthur! Đừng quấy!”, hàm ý anh đã xong nhiệm vụ, lại tiếp tục đọc sách.

    Hành động của Đường Tố khiến Hứa Luật nổi giận, cô tung chiêu.

    “Đường Tố, tôi mới mua một con cá tươi. Nếu anh không phụ tôi, thì con cá này coi như là bữa trưa của Arthur nhé!”

    Vừa dứt lời, liền thấy người đàn ông đang thư thái trên chiếc ghế tựa đứng bật dậy, nói với con mèo ú: “Arthur! Tao thật xấu hổ với hành vi của mày, tại sao mày lại hành động vô phép vô tắc như vậy chứ!”. Nói xong, anh nắm lấy Arthur kéo khỏi túi cá, ném ra cửa: “Ở ngoài đó hối cải hành vi của mình đi.”

    “Meooo …” Arthur giống như đang lên án sự vô tình của anh.

    Sầm! Tiềng đóng cửa vang lên.

    Đường Tố mỉm cười nhìn vào ba chú mèo còn lại, cảnh cáo: “Tao tin chúng mày sẽ không cư xử như con mèo ú ngốc nghếch kia”, sau đó tâm trạng giống như rất vui anh cười tủm tỉm, “Cô Hứa, tôi rất mong chờ bữa cơm hôm nay.”

    Cá tươi, chỉ cần nghĩ đến thôi cũng thấy phấn khích.

    Hứa Luật cảm thấy người đàn ông này chắc chắn kiếp trước là con mèo tinh.

    Trong phương diện ăn uống, Đường Tố không soi mói lắm, chỉ cần trong bữa ăn có cá là được, không có cơm cũng được.

    Phần cá trắm cô chia một nửa kho, một nửa làm món mì cá.

    Mì cá là món ăn Hứa Luật được ăn lần đầu tiên công tác đến một làng chài nhỏ thuộc tỉnh Phúc Kiến. Họ dùng cá trắm tươi ngon, kết hợp với sợi mì mềm dai, ăn rất tuyệt.

    Nấu món cá cho Đường Tố ăn, người làm bếp sẽ có cảm giác đạt thành tựu bởi anh ăn sạch sành sành, không còn thừa một tí tẹo tèo teo.

    “Tôi rất thích món ăn Trung Quốc, chỉ một loại cá nhưng có rất nhiều cách chế biến ra hàng trăm loại món ăn”, Đường Tố rất thích món mì cá trắm này. Đem miếng cuối cùng cho vào miệng, cảm giác vẫn còn thòm thèm.

    Hứa Luật nhìn dáng vẻ thỏa mãn của anh, giống như một con mèo con đã được ăn no.
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/4/16
  5. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,094
    Đã được thích:
    940,117
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 12: DẠY DỖ THẨM MỘNG

    [​IMG]
    Vì quá lo lắng cho tiết học đầu tiên, nên tối qua Hứa Luật ngủ không ngon giấc. Trưa nay, cố đánh một giấc đến hơn ba giờ chiều.

    Khi tỉnh dậy, cô nhận được điện thoại từ thành phố Giang.

    Là Thẩm Mộng gọi cho cô.

    Hứa Luật vội vội vàng vàng đánh răng rửa mặt, bắt xe đến nhà ga, đón chuyến gần nhất trở về thành phố Giang.

    -~--~--~--~--~--~-

    Từ lúc Hứa Luật đi, mấy vụ án Thẩm Mộng theo cũng đạt được kết quả hết sức tốt đẹp. Đồng nghiệp trong Cục cảnh sát thành phố Giang hết lời khen ngợi cô ta, lại còn có sắc đẹp, ngay lập tức trở thành “Hoa Khôi của Cảnh Cục”.

    Tuần trước tự cô ta đưa ra yêu cầu với Tô Tử Khiêm, hy vọng có thể càng có nhiều kinh nghiệm thực tiễn hơn, thí dụ như được phép xuất hiện tại hiện trường. Trước đây Thẩm Mộng đã có kinh nghiệm nghiệm thi trong phòng pháp y, phần lớn tập trung vào việc giám định các dấu vết nội thương.

    Sau khi Tô Tử Khiêm hỏi qua ý kiến của trưởng phòng pháp y Thạch Vương, đã chấp nhận lời yêu cầu của cô ta, giao cho cô một hiện trường vụ án.

    Pháp y hiện trường, công việc đầu tiên là kiểm tra sơ bộ, kết hợp với việc quan sát các tình huống xảy ra tại hiện trường. Trong thời gian ngắn nhất phải có được kết luận sơ bộ án mạng là bình thường hay bất thường. Công việc này đối với một pháp y là một trách nhiệm rất lớn và quan trọng.

    Bởi nếu phán đoán sai, kết luận một vụ án tử vong đầy bất thường thành bình thường sẽ tạo thành một thương tổn rất lớn cho gia đình nạn nhân, và đương nhiên sẽ tạo nên một án oan; nếu đem một vụ án bình thường cho là bất thường thì làm tốn thời gian và vật lực của Cục cảnh sát.

    Cho dù rơi vào dạng nào cũng dẫn đến tình hình vô cùng nghiêm trọng, tạo phản ứng tiêu cực từ xã hội.

    Vì vậy, nhất định phải cực kỳ cẩn thận và tỉ mỉ. Không được bỏ qua bất cứ một manh mối nào dù là nhỏ nhất.

    Đây là đầu tiên Thẩm Mộng độc lập đến hiện trường vụ án.

    Chuyện xảy ra trong một gia đình nằm ngoại ô thành phố Giang, ông chủ phát hiện tử vong tại sân nhà. Thông qua việc nghiệm thi và hiện trường vụ án, Thẩm Mộng nhận định đây là vụ án mưu sát.

    Kết luận của Thẩm Mộng: “Nạn nhân Lưu bị một vật cứng đập rất mạnh vào đầu, dẫn đến vỡ sọ, não bộ bị chấn thương nghiêm trọng. Kết hợp hiện trường án mạng, trong nhà không có dấu hiệu lục lọi, không có món đồ giá trị nào bị mất cắp. Vì vậy loại trừ khả năng cướp của giết người, nghiêng về khả năng là do báo thù hơn …”

    Căn cứ vào kết luận của Thẩm Mộng, các đội viên trong đội hình sự triển khai điều tra các mối quan hệ xung quanh nạn nhân họ Lưu.

    Nhưng kết quả cuối cùng, vụ án lâm vào bế tắc!

    Cái gọi là cục diện bế tắc chính là tất cả những người tình nghi có mâu thuẫn với nạn nhân đều có chứng cứ vắng mặt tại hiện trường, vụ án lâm vào đường cùng.

    Đây là trường hợp mà các trinh sát sợ phải đối mặt nhất.

    Mà đây lại là đầu tiên Thẩm Mộng đến hiện trường, tình huống xảy ra như thế này, Hứa Luật thân là một ‘sư tỷ’ dĩ nhiên không thể nào nhắm mắt làm ngơ. Cô về đây thứ nhất là giúp phá vỡ cục diện bế tắc, thứ hai là vì Thẩm Mộng. Dù sao cô ta cũng vẫn còn là một sinh viên, cô không muốn vì chuyện này tạo cho cô ta một bóng đen tâm lý.

    -~--~--~--~--~--~-

    Phòng Giải Phẫu, Khoa Pháp Y, Cục Cảnh sát thành phố Giang.

    Hứa Luật thay bao tay chuyên dụng trong ngành giải phẫu, nhìn nạn nhân đang nằm trên giường mổ, theo thông lệ, cô hít một hơi thật sâu, bình tĩnh bắt đầu nghiệm thi. Thẩm Mộng đứng bên cạnh vừa nhìn vừa học tập.

    “Kiểm tra qua ba khoang rồi chứ?”

    Ba khoang tức là chỉ phần đầu, lồng ngực và ổ bụng. đây là những vị trí quan trọng và cần thiết nhất trong quá trình giải phẫu nghiệm thi.

    Hứa Luật luồn tay sờ vào phía sau lưng thi thể, dọc theo sống lưng từ từ lần xuống. Thi thể được đặt trong khoang đông lạnh, sau khi lấy ra, do sự chênh lệch nhiệt độ bên trong và bên ngoài khiến toàn thân đọng một lớp nước mỏng.

    Thẩm Mộng gật đầu: “Đã kiểm tra qua. Phần đầu nạn nhân bị va đập nghiêm trọng, da đầu bị rạch một đường, ngay dưới lớp da đầu bị rách, phần xương sọ bị vỡ nát …”

    Thẩm Mộng tường thuật lại toàn bộ kết quả nghiệm thi của mình cho Hứa Luật nghe. Cô ta tự cho rằng quá trình kiểm nghiệm của mình không có bất cứ vấn đề gì. Vụ án lâm vào bế tắc là do chuyên môn của bên đội cảnh sát đã làm mất một manh mối quan trọng nào đó mới dẫn đến chuyện này.

    “Phần lưng thì sao?”

    Suy nghĩ của Thẩm Mộng bị câu hỏi của Hứa Luật cắt ngang.

    “Lưng? … Phần lưng?”, cô làm theo Hứa Luật, dùng tay sờ phần lưng của thi thể, đưa tay ấn ép nơi Hứa Luật chỉ, cũng không cảm giác gì bất thường.

    “Tại sao không kiểm tra phần lưng?”

    “Là do … vì …”

    “Vì đương nhiên cho rằng đây là án mạng? Vẫn là mong muốn đây là án mạng sao?”

    “Em … em … em không có …”, Thẩm Mộng hoảng hốt, bởi vì rõ ràng Hứa Luật đã nói trúng tim đen.

    Đây là căn bệnh mà bất cứ pháp y nào mới vào nghề cũng đều mắc phải, đó chính là căn bệnh tiềm thức, khát khao vụ án đầu tiên họ nhận được không phải là vụ án nhỏ bé và đơn giản. Nếu đó chỉ là vụ án bình thường sẽ không thể hiện được giá trị và năng lực của pháp y hiện trường.

    Hứa Luật lúc trước đã nói qua với cô ta, nhưng cô ta không thèm quan tâm.

    “Dao!”

    Hứa Luật không thèm nhìn đến Thẩm Mộng, tiếp nhận dao giải phẫu từ tay cô ta, cứa nhẹ một đường lên phần lưng, dao làm tách lớp da, lộ ra phần mô mỡ trắng bạc và bắp thịt màu đỏ, vết cắt đều nhau, đủ để thấy rõ người cầm dao là người có tâm thái ổn định cùng thủ pháp cao siêu.

    “Màu sắc bình thường, cũng không có dấu hiệu xuất huyết và tổn thương.” Thẩm Mộng nói ra ý kiến của mình, trong lòng có chút hưng phấn, hi vọng phán đoán của Hứa Luật là sai.

    Hứa Luật cũng không nói gì, chỉ tiến thêm một bước, cẩn thận tách phần bắp thịt của phần lưng, vẻ mặt Thẩm Mộng dần biến sắc.

    Sau lưng thi thể thật sự có tổn thương, hơn nữa là tổn thương rất nặng.

    Hứa Luật bình tĩnh giải thích: “5 đỉnh mõm gai* bị lệch, phần bắp thịt phía sâu bên trong bị xuất huyệt nặng. Thẩm Mộng, tôi hỏi em, tổn thương trong diện tích lớn như vậy là do tình huống nào gây ra?”

    Sắc mặt Thẩm Mộng từ trắng hồng chuyển sang trắng bệch, đầu óc trống rỗng: “Em … là …”. Câu hỏi này của Hứa Luật bình thường cô hạ bút là có thể viết kết quả một cách chi tiết và tỉ mỉ vậy mà lần này … Cuối cùng, Hứa Luật đành thay cô ta đưa ra đáp án.
    “Là tác dụng lực lớn, tác động lên bề mặt diện tích rất lớn, thông thường nhìn thấy qua những nạn nhân bị té từ trên cao.”

    Thẩm Mộng im như thóc.

    Tiếp theo đó, Hứa Luật vạch ra những điểm sai lầm trong bản báo cáo nghiệm thi của Thẩm Mộng, từng câu từng chữ đều có chứng có cớ, lật đổ hoàn toàn kết quả nghiệm thi của cô ta, đánh thẳng vào trọng điểm, mặt Thẩm Mộng xám xịt.

    “Thẩm Mộng, đây là lần đầu tiên em ra hiện trường, căng thẳng tôi có thể hiểu, một vài chỗ nghĩ chưa chu toàn, tôi có thể tha thứ; thế nhưng em dùng suy đoán của mình tác động đến kết quả nghiệm thi mà không phải dùng kết quả nghiệm chứng từ đó đưa ra suy đoán, loại thái độ này, tuyệt đối là không cho phép!”

    Hứa Luật nói gằn từng chữ, hiếm thấy khi nào cô giận dữ như vậy.

    Viền mắt Thẩm Mộng đỏ hoe, trong khoảng thời gian vì vụ án này, cô chịu đựng áp lực không nhỏ, chính cô cũng cho rằng báo cáo nghiệm thi của mình không sai, tự cô cũng thấy đây là phần nghiệm thi hoàn mỹ nhất của cô từ trước đến giờ. Vậy mà trước mắt Hứa Luật nó chính là báo cáo với hàng trăm lỗi sơ hở.

    Sự chênh lệch này mang đến cho cô ta cảm giác quá nhục nhã, quá khốc liệt.

    “Dạ đúng … em xin lỗi!”

    Thẩm Mộng lắp bắp mở miệng xin lỗi Hứa Luật.

    “Không. Người em phải xin lỗi không phải là tôi”, Hứa Luật nói.

    Thẩm Mộng cắn cắn môi: “Em … em biết rồi …”. Nói xong cô ôm mặt chạy vù ra ngoài.

    Hứa Luật thở dài, làm nốt phần việc còn lại, sau đó cung kính bái lậy thi thể, đem thi thể cất vào khoang đông lạnh.

    Quay đầu lại, cô đã nhìn thấy Tô Tử Khiêm đứng khoanh tay tựa cửa nhìn cô.

    Hứa Luật bất đắc dĩ lắc đầu một cái: “Anh biết tất cả từ trước rồi đúng không?”

    Tô Tử Khiêm im lặng không trả lời.

    “Anh …”, Hứa Luật cong môi: “Cô bé chịu đả kích không nhỏ đâu!”

    “Ngã một lần thì sẽ khôn ra.”

    Tô Tử Khiêm không phủ nhận, Thẩm Mộng khá thông minh. Thế nhưng con đường sự nghiệp của cô quá thuận buồm xuôi gió, trong trường lúc nào cũng đứng nhất trường, các giáo viên luôn vinh danh là sinh viên mũi nhọn. Sau khi theo Hứa Luật thực tập, biểu hiện trong công việc cũng rất tốt. Tất cả mọi người trong Cục cảnh sát đều rất coi trong cô ta, điều này khiến trong tiềm thức của cô đã coi mình là hoàn mỹ nhất.

    Không ai là hoàn mỹ.

    Thẩm Mộng luôn sống trong ảo tưởng hoàn mỹ cần phải đánh thức để cô ta tỉnh ngộ, để cô hiểu năng lực của mình vẫn còn yếu kém, như vậy cô ta mới trưởng thành. Đây là chuyện một pháp y ưu tú nhất định phải trải qua.

    Hứa Luật không phản đối cách làm này của anh. Phải vấp ngã, con người mới biết cách học cẩn thận, vậy nên cô mới cáu kỉnh với Thẩm Mộng như vậy.

    “Bây giờ anh đã biến em thành mụ phù thủy độc ác rồi đó”, Hứa Luật nhíu mày.

    Hứa Luật thừa lúc cô vẫn còn mang găng tay, nhéo mũi cô một cái: “Cám ơn em … cô phù thủy nhỏ!”

    Hứa Luật lui về sau, nhỏ giọng nói: “Em muốn tắm rửa một chút!”

    “Đi thôi!”

    Tô Tử Khiêm rời khỏi phòng giải phẫu, nhìn bóng dáng Thẩm Mộng đang vội vội vàng vàng rời đi, trong đáy mắt anh không mảy may quan tâm.

    Thẩm Mộng có ý với anh, anh biết, nhưng anh không muốn nhận lấy phần tình cảm này của cô. Phương cách tốt nhất để chính bản thân cô ta nghĩ cho thông suốt, đem ngọn lửa tình cảm này dập tắt.
    -~-~-~-~-~

    ||| Các đốt sống có cấu trúc giống nhau; bao gồm thân đốt sống (vertebral body), mỏm gai (spinous process), 2 mõm ngang (transverse process) và mõm khớp trên (vertebral foramen). Giữa các đốt sống là các đĩa liên đốt sống (intervertebral disk).
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/4/16