1. Chào mừng Khách đến với VietWriter.Com, chúc bạn có những phút giây online vui vẻ.

Hot Full Anh phát bệnh rồi … Em đến đây!!! (Hoàn)

Thảo luận trong 'Truyện trinh thám' bắt đầu bởi ♚ℋoàng ℕgọc♔, 5/1/16.

  1. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,094
    Đã được thích:
    940,117
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 3: ĐƯỜNG TỐ

    [​IMG]
    Cuối tuần vui vẻ đã qua, sáng sớm thứ hai, Hứa Luật cầm tập văn kiện đi đến Đại học Y.

    Đây là trường Y lớn nhất của tỉnh A, dự kiến sẽ trở thành Đại Học Y Quốc Gia.

    Ba của Hứa Luật là cảnh sát, mẹ là bác sĩ. Từ nhỏ Hứa Luật chịu ảnh hưởng của ba mình, vẫn ước mơ trở thành một nữ cảnh sát. Mẹ Hứa cực liệt phản đối, trong nhà có một người làm cảnh sát đã khiến bà lúc nào cũng trong tâm trạng thấp thỏm lo âu, bây giờ con gái cũng đi làm cảnh sát, bà khỏi mong được yên thân lúc tuổi già.

    Mẹ Hứa hi vọng Hứa Luật trở thành một bác sĩ, vừa có cuộc sống bình bình yên yên, lại vừa có thể diện.

    Cuối cùng, Hứa Luật chọn học ngành pháp y, thỏa mãn mong ước cho cả hai. Ngoài trừ việc chạy đến hiện trường, phần lớn thời gian đều ở trong Cục cảnh sát, mức độ nguy hiểm thấp hơn cảnh sát gấp gấp nhiều lần.

    Đến Đại học Y là khoảng 9 giờ rưỡi sáng, đã vào giờ học, sân trường cũng không còn nhiều người, đăng ký ở cổng bảo vệ xong thì cô tiến đến tòa nhà văn phòng.

    Cô cũng đã vài lần ghé qua Đại học Y của tỉnh, là trường đại học đầu tiên mở ra ngành pháp y học chuyên sâu. Hàng năm đều có tổ chức ‘Hội thảo giao lưu pháp y toàn quốc’.

    “Thầy rất mừng khi em có thể đến đây!”

    Lý Đạt Minh là nhân vật lão làng trong ngành pháp y, sau khi về hưu, ông được mời làm giáo sư tại trường này với mức lương khá cao.

    Là một ông lão đã hơn 60 tuổi, tay chống gậy, đầu tóc bạc phơ nhưng còn rất tinh nhanh, đặc biệt là ánh mắt nhìn rất có thần.

    “Thầy Lý!”, Hứa Luật vội vàng đứng lên, cung kính chào hỏi.

    “Không cần khách sáo, ngồi đi!”, thầy Lý cười ha hả ra hiệu cô cứ tự nhiên, “Nhìn biểu hiện của em mấy năm vừa qua thầy rất hài lòng. Em làm tốt lắm, quả nhiên trò giỏi hơn thầy!”

    Hứa Luật cười toe toét: “Em còn phải học tập ở thầy rất nhiều!”

    “Được rồi! Lão già này đâu còn theo kịp mấy người trẻ tuổi, chúng ta chỉ có kinh nghiệm, các cô cậu thì luôn có ý tưởng mới mẻ và cấp tiến”, Thầy Lý vung tay, “Đang giải quyết vụ án bây giờ lại bị sắp xếp giảng dạy em thấy sao?”

    “Nếu vẫn cầm dao giải phẫu nghiệm thi trong phòng thí nghiệm em vẫn ổn … Có điều đứng trên bục giảng dạy em cảm giác giống như cô dâu lần đầu ngồi kiệu hoa. Về điểm này em vẫn còn phải thỉnh giáo thầy chút kinh nghiệm.” Hứa Luật nghĩ đến cảnh đứng trên bục giảng trước đám sinh viên cô cảm thấy tê hết cả đầu.

    “Cái này đâu khó …”, thầy Lý cười híp mắt, “Bây giờ mấy người già như bọn thầy dạy học là gỗ mục rồi, trái lại mấy người trẻ tuổi như bọn em lại được bọn học sinh hoan nghênh hơn nhiều. Giống như ai nhỉ … à à … Giáo sư Do Min Joon đó!”

    *Do Min Joon nam chính trong phim bộ Hàn Quốc nổi tiếng ‘Vì Sao Đưa Anh Tới’

    “Ha ha ha … không ngờ thầy cũng xem phim Hàn Quốc nhen!”. Đây là bộ phim truyền hình rất hot, đứng đầu trong loạt phim bộ Hàn Quốc, cô cũng đã xem qua rồi. Chỉ có điều vẻ đẹp của Hàn Quốc không phù hợp cặp mắt thẩm mỹ của cô nên cô không kiên trì theo đuổi.

    “Thầy đâu xem, là cháu thầy xem. Dạo trước ngày nào cũng coi mê mẩn”, thầy Lý nói, “Chứ thầy cũng là giáo sư thầy thấy nhân vật ấy chẳng có gì hay ho, chẳng có chút bản lĩnh nào.”

    Hứa Luật thầm nghĩ lời của thầy mà để mấy cô fan cuồng phim Hàn nghe chắc tức chết mất.

    Thầy Lý nói chuyện với Hứa Luật một chút về các công việc liên quan bao gồm chương trình học, giờ dạy học … Hứa Luật phụ trách các môn ‘Vai trò của pháp y trong điều tra hình sự hiện đại’. Bắt đầu giảng dạy từ thứ ba tuần sau, một tuần 3 tiết vào sáng thứ tư, chiều thứ năm và tối thứ sáu. Mỗi tiết 90 phút, giữa giờ có nghỉ giải lao 15 phút.

    Lý Đạt Minh đưa Hứa Luật xuống văn phòng, giới thiệu cô với các đồng nghiệp, sau đó đến phòng hành chính làm thủ tục ra vào cổng.

    “Ở trong trường có ký túc xá”, Thầy Lý nói, “Nhưng nếu em thấy ở ký túc xá không tiện thì có thể thuê căn hộ bên ngoài, xung quanh đây cũng có khá nhiều công ty địa ốc, em có thể đến đó tham khảo.”

    Hàng năm trường đại học Y đều mời một nhân viên pháp y hiện đang công tác về trường tiến hành giảng dạy giúp sinh viên có thể tìm hiểu được hoạt động thực tế ngành pháp y, đây là một trong những điểm mạnh của trường, đồng thời cũng đã được các bộ ngành liên quan chống đỡ nên cũng phải có văn bản thông báo rõ ràng.

    Đối với các pháp y đến nhậm chức, Đại học Y đều có những chính sách vô cùng ưu đãi.

    Lần này Hứa Luật đến đây là do đích thân Lý Minh Đạt yêu cầu. Tuy rằng những năm gần đây không thiếu những pháp y xuất sắc nhưng với Lý Minh Đạt, Hứa Luật vẫn là tinh anh trong tinh anh. Ngoài kiến thức pháp y, cô còn nắm bắt những tri thức phong phú của một trinh sát hình sự, do đó trong phương diện nghiệm thường có những suy đoán nhanh nhạy vượt xa ý nghĩ thông thường, ngay cả lão thầy già cả như ông cũng học tập cô không ít. Nếu cô có thể đến đây giảng dạy đám sinh viên này thì nhất định chúng nó sẽ thu hoạch không ít kinh nghiệm.

    Hứa Luật hiện tại đang ở với Cố Sênh, cách trường Đại học Y khá xa, tuy rằng Cố Sênh có nói với cô có khá nhiều phương tiện công cộng gần đây nhưng hệ thống giao thông ở thành phố Tân khá lắt léo. Nếu lái xe đi làm trừ khi mình là chủ doanh nghiệp hoặc quản lý cao cấp, hoặc làm ngành nghề tự do, còn chỉ có nước cuốn gói bị cho thôi việc sớm, bởi tuyệt đối không có ông chủ nào chấp nhận nhân viên của mình 1 tuần đi làm trễ đến bốn năm ngày.

    “Không phải ông già này khoe khoang chứ ký túc xá ở đây đều được bài trí như một căn hộ, gồm một phòng khách hai phòng ngủ, nhà bếp, tất cả đều được trang bị đầy đủ, không khác nào một căn hộ thuê bên ngoài chút nào”, ở điểm này thày Lý cực kỳ tự tin!”

    “Được! Vậy em xin ở ký túc xá ạ!”

    “Tốt, để thầy kêu người sắp xếp phòng trong ký túc xá cho em, bảo đảm cực kỳ tốt!”

    “Em làm phiền thầy rồi!”

    “Haiizza, phiền cái gì chứ!”



    Cùng lúc đó tại phòng hành chính, thầy hiệu trưởng Tạ Xương Vinh chạy tất bật về phòng làm việc của mình.

    Một tiếng trước ông nhận được điện thoại của thư ký Bộ Giáo Dục trực tiếp truyền đạt thông báo khẩn: Có một nhân vật quan trọng sẽ đến trường ngay hôm nay.

    Làm hại ông ta phải chạy tất bật từ bên ngoài về trường, đến cửa còn đặc biệt nán lại hỏi bảo vệ xem có thấy nhân vật quyền thế nào đến trường chưa, được nghe câu trả lời là chưa ông ta mới yên tâm một chút.

    Lấy khăn tay lau mồ hôi túa ra đầy trán: “Nhân vật cứt chó gì không biết, thực sự là …”, vừa mắng chửi, vừa đẩy cửa bước vào phòng, phát hiện trong phòng ông ta có một người đang đứng sờ sờ ở đó.

    Người kia vóc dáng cao gầy, mặc âu phục đen, hai tay đút trong túi quần, bóng lưng thẳng tắp ở phía cửa sổ sát sàn, đón lấy toàn bộ ánh sáng chói mắt khiến người ta không thể nhìn rõ hình dạng là ai.

    “Anh … anh là ai? Sao tự tiện vào phòng làm việc của tôi!”, cơn tức giân của Tạ Xương Vinh vẫn chưa có chỗ phát tiết, bây giờ xuất hiện một tên không có mắt miệng ông lập tức phun lửa.

    “Vợ ông có biết ông nuôi bồ nhí không?”

    “Hả???”

    “Mới vừa thành niên thôi!”

    “Cuối cùng là anh đang nói …”

    “Là sinh viên trường này, tôi nghĩ hình như hôm nay là sinh nhât cô ta, nhưng cô ta đã là tình nhân của ông được hơn hai năm rồi!”

    “..”

    “Mới từ khu đô thi Tây Lâm về đây sao?”, người kia lấy điện thoại di động loay hoay mấy lần: “Cô ta vẫn ở đó chờ ông, ông trở về đi.”

    “Này, anh nói hươu nói vượn gì đó!”, Tạ Xương Vinh gào thét cắt ngang lời nói của người kia: “Trợ lý Trương, trợ lý Trương …”

    Trợ lý Trương vội vã chạy đến: “Hiệu trưởng!”

    Tạ Xương Vinh vội vàng chỉ tay vào người đàn ông trẻ tuổi: “Chuyện gì đây? Tôi mời anh về để trang trí à, người nào cũng có thể tùy tùy tiện tiện vào phòng làm việc của tôi sao?”

    “Chuyện này …”, Trợ lý Trương trở nên căng thẳng, “Em mới vừa đi rửa tay thôi!”

    “Được rồi! Được rồi! Tống cổ tên này ra ngoài cho tôi.”, Tạ Xương Vinh hiện tại không có thời gian để ý tên vô danh tiểu tốt này: “Chuyện tôi bàn giao cậu sắp xếp xong chưa?”

    Trợ lý Trương vội đáp lời: “Sắp xếp xong rồi ạ. Tiệc chiêu đãi tại phòng tiệc sảnh Hà Phong bên Hồ Điệp Hiên, sẽ lưu trú tại phòng Tổng thống của khách sạn Hưu Tư, nhân viên bên phòng hành chính đã sắp xếp xong xuôi …”

    “Bỏ đi!”

    Cái gì??? Bỏ đi???

    Trợ lý Trương không thốt nên lời.

    “Bỏ đi, không cần đãi tiệc, nơi ở sắp xếp ở tại trong trường là được!”

    Trợ lý Trương mờ mịt: “Hiệu … Hiệu trưởng?”

    Tạ Xương Vinh cũng không hiểu đầu cua tai nheo, rốt cục chàng thanh niên này là ai, ông nhìn anh ta với tay lấy chiếc áo gió mặc vào, sau đó bước ra khỏi văn phòng.

    “À! Đúng rồi …”, vừa dợm bước ra khỏi cửa, chàng thanh niên lui lại vài bước: “Tôi mong được sắp xếp ở một nơi yên tĩnh một chút, phương thức liên lạc tôi để ở trên bàn. Tạm biệt!”

    Rầm!

    Âm thanh đóng sầm cửa khiến Tạ Xương Vinh và trợ lý Trương bừng tỉnh.

    Tạ Xương Vinh lúc này mới để ý đến tập văn kiện đặt ở trên bàn. Ông ta với tay cầm lấy, mở ra, công văn trực tiếp từ Bộ Giáo Dục, liên quan đến nhân vật tai to mặt lớn kia.

    Vẻ mặt Tạ Xương Vinh từ chấn động đến kinh ngạc, vui mừng, rồi âu sầu … Cuối cùng một mớ tâm trạng rối nùi đan xen trên gương mặt ông ta, không có từ ngữ nào có thể miêu tả khoảnh khắc này.

    “Thày … Hiệu trưởng!”, Trợ lý Trương thấp thỏm nhìn vẻ mặt vặn vẹo của Tạ Xương Vinh.

    Cuối cùng, Tạ Xương Vinh lau mồ hôi, đem số điện thoại được ghi chép trên sổ tay nhìn lại, đưa cho trợ lý Trương. “Đây, theo lời anh ta mà làm …”

    “Á! Vâng!”

    “Còn nữa … nhớ kỹ, an bài cho anh ta chỗ ở tốt nhất!’

    “Vâng!”, trợ lý Trương nhìn dáng vẻ lo lắng của ông ta liền hỏi: “Hiệu trưởng … thầy vẫn khỏe chứ?”

    “Được rồi! Cậu ra ngoài đi!”

    Tạ Xương Vinh vung tay, đuổi trợ lý Trương ra khỏi phòng, như vừa trải qua một trận chiến nổ lửa, ông ta ngồi xụi lơ trên sofa làm bằng da thuộc.

    Tay ông nắm chặt phần văn kiện lạnh lẽo kia, lại nghĩ đến lời nói của chàng thanh niên vừa rồi, ông lạnh hết sống lưng.

    “Đường … Tố … quả nhiên danh bất hư truyền!”

    Có điều không ngờ anh ta lại trẻ như vậy.

    Tuuu tuuuu tuuuu

    Chuông điện thoại trong túi ông reo vang, Tạ Xương Vinh rút điện thoại di động, đang chuẩn bị nhận máy lại nhớ đến lời nói của chàng thanh niên kia, ông lập tức từ chối cuộc gọi … Suy nghĩ một chút, ông tắt máy.

    “Hừ! …”

    Cái tên Đường Tố đó thực sự quá nguy hiểm.

    Mẹ kiếp! Làm sao anh ta biết được chuyện này?
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/4/16
  2. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,094
    Đã được thích:
    940,117
    Điểm thành tích:
    5,000

    Chương 4: Xem Trò Hay

    [​IMG]Phòng hành chính của Đại học Y hiệu suất làm việc cực nhanh.

    Ngày hôm sau Hứa Luật đã nhận được điện thoại, là một cô gái với giọng nói ngọt ngào thông báo cho cô phòng ốc đã chuẩn bị xong xuôi, còn nói thêm đây là phòng tốt nhất của Ký túc xá Đại học Y, bảo đảm cô ở sẽ thấy rất thoải mái.

    Tuần sao mới bước vào giờ lên lớp chính thức, cô dự tính mấy ngày nữa mới dọn vào đó. Trong mấy ngày này cô sẽ đi mua sắm một chút. Tuy rằng thầy Lý nói không cần thiết lắm nhưng xuề xòa quá cũng không tốt.

    Trước đây làm việc trong Cục cảnh sát phần lớn thời gian là mặc cảnh phục, còn ngày thường cô chọn trang phục đơn giản, thoải mái, bình thường thì được chứ cũng chẳng ra hồn cho lắm.

    Đương nhiên có vài bộ lễ phục nhằm ứng phó mấy trường hợp lễ tết, cũng có vài chiếc váy ngắn, nhưng chẳng lẽ đi dạy mặc váy ngắn.

    Vì vậy mua thêm mấy bộ quần áo là việc bắt buộc phải làm. Vừa hay mấy ngày nay Cố Sênh cũng không tiếp nhận vụ án nào, cũng rảnh rỗi theo cô đi mua sắm.

    Cố Sênh đưa Hứa Luật đến cửa hàng mình hay mua quần áo.

    “Cái này thì sao?”

    Hứa Luật cầm trên tay bộ âu phục đen, áp lên người nhìn ngắm.

    “No!”

    Cố Sênh liếc nhìn, gạt bỏ.

    Hứa Luật lại đặt bộ quần áo về chỗ cũ, trên phương diện này Cố Sênh là chuyên gia, dù sao cô cũng là luật sư, ấn tượng đầu tiên là vô cùng quan trọng. Đối diện với những loại người khác nhau, Cố Sênh đều lựa chọn những bộ trang phục khá phù hợp.

    Hứa Luật hi vọng cô bạn thân sẽ giúp định hướng giúp cô phong cách chuyên nghiệp, có sức thuyết phục hơn một chút.

    “Cái này nè!”, chiếc váy màu đen này cô cảm thấy cũng không tệ lắm, chỉn chu mà đoan trang.

    “Noooooo!”, Cố Sênh đưa ngón trỏ quơ qua quơ lại.

    Được rồi!

    Cất chiếc váy ngắn về chỗ cũ, lại tiếp tục tìm kiến: “Cái này cũng được phải không?”. Chiếc đầm màu đen, có thêm áo khoác, trông khá ổn.

    “Oh! Godness!”, Cố Sênh ôm đầu, “Bé cưng à, cậu đi dạy học hay là tham dự lễ tang vậy?”, cái gì cũng chọn đen thui … chả hiểu trong cái đầu nhỏ bé ấy chứa cái gì nữa.

    “Màu đen sẽ trông chững chạc, có chỗ nào không tốt, tớ cảm thấy … rất tốt mà …”, thanh âm bào chữa của Hứa Luật càng ngày càng nhỏ vì cái trừng mắt của Cố Sênh, ngoan ngoãn đặt bộ quần áo về chỗ cũ.

    “Này … Quần jean, áo sơ mi … mặc thử xem!”

    Cố Sênh đưa bộ trang phục đã chọn đặt vào tay Hứa Luật.

    “Quần … quần jean???”, Hứa Luật trừng mắt, “Quần jean tớ cũng có.” Trời … nếu như mặc quần jean, vậy cô đi mua sắm làm gì chứ, cô mang cả tá quần jean đến đây nè.

    “Kháng nghị vô hiệu. Thay mau!”

    Cho xin đi, mấy cái quần jean rộng thùng thình của cậu … nhìn dáng người chẳng ra đâu vào với đâu, thật có lỗi với ông trời đã ban cho cậu cặp mông tròn mẩy này.

    Nữ Vương Cố Sênh không thèm nhìn Hứa Luật, trực tiếp đẩy cô vào phòng thử đồ.

    Hứa Luật có làn da trắng hồng, không giống Cố Sênh, Hứa Luật có vóc dáng thanh tao, tạo cho người đối diện cảm giác thoải mái, lại phảng phất vài nét trẻ con, Hứa Luật luôn dùng những trang phục có màu tối để trông cô có phần chững chạc hơn. Cố Sênh hi vọng với cách chọn lựa trang phục với màu sắc nhã nhặn sẽ định hướng Hứa Luật theo phong cách đơn giản nhẹ nhàng.

    Áo trắng phối với chiếc quần jean ôm sát phần mông cùng đôi chân nhỏ nhắn sẽ cực kỳ thích hợp.

    Cố Sênh luôn tin tưởng vào cặp mắt thẩm mỹ của mình.

    “… là lạ!”

    Cửa phòng thử đồ bật mở, chưa thấy người đã nghe thấy tiếng.

    Cố Sênh bước đến xem, trong nháy mắt không thốt nên lời.

    “Quằn quại vậy???”, Hứa Luật nhìn người đang đứng trước gương kia, áo trắng che hơn nửa mông, khiến cho chân trông ngắn ngủn, vòng eo cũng chẳng thấy đâu.

    Lúc này không cần đến chữ ‘No’ của Cố Sênh, ngay cả bản thân cô cũng thấy gớm, muốn quay ngay vào phòng thử đồ cởi phắt ra.

    “Đợi …. Đợi một chút!”, Cố Sênh kéo tay Hứa Luật, “Quay lại đây!”. Nếu không phải sớm biết cô gái này về vấn đề thời trang chỉ ở mức không điểm thì nhất định cô sẽ cho rằng ‘bà cô già’ này đang cố tình trêu tức cô.

    “Cậu bình thường không xem những cô gái khác ăn mặc như thế nào sao?” Ông trời ơi ngay cả học sinh tiểu học còn biết áo sơ mi và quần jean phải mặc thế nào, áo sơ mi phải bỏ vào trong quần.

    “Xem làm gì! Có thời gian mà xem thì xem đàn ông không sướng hơn sao!”

    Nghe Hứa Luật khí thế hùng hồn đáp lời, Cố Sênh không còn gì để nói.

    “Được rồi! Cậu nhìn coi!”, Cố Sênh chỉnh sửa trang phục giúp cô, sau đó vỗ vào mông cô một cái, cảm giác thật đã.

    Hứa Luật nhìn mình trong gương, giống như hai người hoàn toàn khác nhau.

    Quần jean ôm sát đôi bàn chân thon dài, áo sơ mi bỏ vào trong quần jean lộ ra vòng eo thon gọn tinh tế.

    Chỉ cần thay đổi đơn giản thế này đã biến đổi hoàn toàn phong cách trước đây của Hứa Luật.

    “Ôi! Chị mặc trông đẹp quá!”

    Cô nhân viên bán hàng bị Cố Sênh đuổi cổ ngay từ ban đầu không nhịn được thốt lên, ước ao có một khung xương nhỏ nhắn như Hứa Luật, nhanh nhẹn năng động.

    Hứa Luật đứng trước gương nhìn một lúc lâu, con người quả nhiên chỉ cần thay đổi cách ăn mặc là trông khác hẳn, chính cô đây còn không nghĩ mình đẹp đến thế này.

    Nhưng Cố Sênh vẫn chưa hài lòng: “Giày không hợp!”. Thân là một người phụ nữ thường xuyên đứng trên tòa thì không thể chịu đựng dù chỉ nửa điểm không hoàn mỹ.

    Hứa Luật nhìn đôi giày thể thao trên chân mình: “Được mà … Tớ cảm thấy … Sặc! Nhìn kỹ lại hình như không hợp lắm thì phải.”

    Không phải cô chưa từng đi giày cao gót, có điều hơn 20 năm trôi qua số lần đi giày cao gót chỉ đếm được trên đầu ngón tay. May là Cố Sênh thừa hiểu tính cô nên chỉ chọn cho cô đôi giày cao 3cm.

    Cuối cùng, dưới sự chỉ đạo của Cố Sênh, Hứa Luật mua được ba cái quần, hai cái áo, hai cái váy, một chiếc áo khoác và hai đôi giày, tiêu mất toi nửa năm tiền lương của cô.

    Thu hoạch không ít, hai cô gái túi lớn túi nhỏ rời đi, nhân viên bán hàng gương mặt tươi cười chào tạm biệt. Vừa bước khỏi cửa đã đụng phải một người không ngờ tới, gương mặt vốn dĩ vui vẻ của Hứa Luật bỗng tối xầm lại trong chớp mắt.

    Hàn Tư Minh!

    Tên ranh con này tại sao cũng ở thành phố Tân.

    Hàn Tư Minh cũng không muốn đến thành phố Tân, nhưng ở thành phố Giang gây ra chuyện lớn như vậy, tuy rằng vụ kiện đã kết thúc thế nhưng giới truyền thông vẫn chĩa mũi về nhà họ Hàn, đặc biệt là bám đuôi hắn mãi không buông. Ba của hắn phải dựa vào quan hệ mới có thể chuyển hắn qua thành phố Tân tiếp tục việc học, và kẻ cầm đầu khiến hắn rơi vào tình huống mắc toi này không ai khác chính là nữ cảnh sát đang đứng trước mắt hắn đây!

    “Aizza! Chúng ta thật có duyên đó thưa sếp!”

    Hàn Tư Minh không nghĩ đến Hứa Luật cũng đến thành phố Tân.

    Đụng độ Hàn Tư Minh ở đây Hứa Luật cũng rất bất ngờ. Hứa Luật nhìn bản mặt của hắn cố kìm nén kích động để không tung một cú đấm vào mặt hắn.

    “Chúng ta đi thôi Sênh!”

    “Quý cô đi vội vã như thế làm gì!”, Hàn Tư Minh chặn đường Hứa Luật, “Có duyên như vậy chi bằng chúng ta tìm chỗ nào đó vừa uống trà vừa cùng nhau dùng một bữa thật vui vẻ!”

    Mới 14 tuổi Hàn Tư Minh đã trổ mã, những năm gần đây hắn chơi đùa đàn bà không ít từ nữ minh tinh màn bạc cho đến nữ sinh, người mẫu, thân hình bốc lửa, chỉ cần Hàn thiếu gia thích thì tất cả đều phải chịu khuất phục dưới bàn tay của hắn. Đương nhiên cũng không thiếu dạng nhân viên văn phòng, nữ tiếp viên hàng không, bác sĩ. Chỉ có điều nữ cảnh sát, hình như hắn chưa từng trải qua, không phải vì với không tới mà không lọt vào mắt xanh của hắn. Đối với hắn phụ nữ xấu mới đi làm cảnh sát, thêm vào đó tính tình còn thô lỗ, mạnh mẽ, thật không xứng với danh hiệu người đàn bà yếu đuội.

    Nhưng cô cảnh sát Hứa này thì khác hẳn.

    Chơi chán mấy loại phụ nữ xinh đẹp diễm lệ, Hàn Tư Minh muốn thay đổi khẩu vị, nữ cảnh viên, lại còn xinh đẹp như vậy, rất có tính khiêu chiến. Dưới con mắt nhiều năm chinh chiến tình trường của hắn, dưới lớp cảnh phục của cô gái cảnh sát nhỏ nhắn kia chính là một vóc dáng cực kỳ mê người.
    Hàn Tư Minh: “Cảnh sát Hứa! Tôi nghĩ cô đã hiểu lầm tôi rất nhiều, chúng ta có thể tìm một nơi nào đó nói chuyện một chút được không?”

    “Chó khôn không cản đường.”

    “Luật à, cậu nói như vậy không đúng rồi!”

    Cố Sênh đứng ở bên cạnh, dáng người vốn đã cao gầy lại đi trên đôi giày cao gót 8cm, cộng thêm mấy năm làm luật sư lăn lộn trên tòa án, đã tôi luyện cho Cố Sênh một khí thế bức người, nơi nào có cô ta thì nơi đó cô ta chính là nữ vương.

    Dù đang mở miệng mắng cái tên đầu đất này, nhưng Hứa Luật tự nhận thấy cô vẫn chưa rèn luyện được khí chất như nữ vương Cố Sênh đây. Một người phụ nữ với chiếc lưỡi của một luật sư thì dù đen cũng biến thành trắng, chết rồi cũng bắt cho sống lại.

    Vì vậy, nghe nữ vương Cố Sênh nói những lời này, Hứa Luật mừng rỡ rời khỏi sàn diện, ôm cánh tay chuẩn bị xem trò hay.
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/4/16
  3. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,094
    Đã được thích:
    940,117
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 5: SU* [Chữ Su là tên của “Anh” …. Đường Tố - 唐溯 - Táng Sù]

    [​IMG]
    “Chó là người bạn thân thiết của con người, nói hắn ta là chó thật sự là sỉ nhục loài chó mà!”, Cố Sênh quét mắt nhìn Hàn Tư Minh: “Có một số thứ ngày cả chó heo bò gà còn không sánh bằng, sống lãng phí khí trời, chết lãng phí đất chôn, nửa sống nửa chết lại lãng phí đồng tiền bát gạo, vậy mà vẫn còn có mặt mũi sống được trên đời này quả thực có dũng khí. Đừng nghĩ rằng cứ bước đi trên hai chân đều gọi là người.”

    Thanh âm mắng chửi của Cố Sênh có vần có điệu, trầm bổng du dương, khí phách hùng hồn.

    Hàn Tư Minh từ trước đến nay chưa từng gặp qua người nào như vậy, nụ cười hào hoa phong nhã trên gương mặt của hắn biến mất không còn tăm hơi: “Cái con đàn bà thối này …”

    “Thưa quý ông, căn cứ vào quy định xử phạt hành chính của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa những lời ông vừa nói đây đã ngang nhiên sỉ nhục tôn nghiêm và nhân phẩm của tôi một cách công khai, xúc phạm danh dự của tôi, lát nữa tôi sẽ đến bệnh viện kiểm tra, nếu xác định những lời của ông ảnh hưởng đến tinh thần của tôi một cách nghiêm trọng, thì căn cứ vào luật hình sự ông phải chịu trách nhiệm hình sự trước pháp luật. Thưa ông, tôi hi vọng những lời vừa rồi không kích thích tôi đến mức độ đó.”

    Hứa Luật đứng bên cạnh nghe mà xém chút nữa là vỗ tay hoan hô. Bởi mới nói đừng bao giờ cãi nhau với luật sư vì căn bản có nói thế nào bạn cũng không thắng nổi.

    “Rõ ràng là mày mắng người trước, cái con tiện …”. Hai chữ ‘tiện nhân’ chuẩn bị phọt ra khỏi miệng, hắn liền nghĩ ngay đến lời của ba hắn đã nói, nếu ở thành phố Tân mà gây thêm chuyện hắn sẽ bị tống thẳng ra nước ngoài, còn bị cắt toàn bộ phí chi tiêu.

    “Thưa ông, vậy nhất định ông đã hiểu lầm”, Cố Sênh nhếch đôi môi được tô son đỏ tươi đáp lời, “Tôi chỉ đang thảo luận với cô bạn của mình về đồ vật không bằng súc sinh mà thôi, đúng không Luật?”

    “Chính xác!”

    Đây mới gọi là miệng lưỡi luật sư, Nữ vương Cố Sênh mà lên tiếng thì đối phương biết rõ ràng là đang mắng chửi mình nhưng không tài nào cãi lại được.

    Hàn Tư Minh đành phải ngậm miệng, hắn trừng mắt nhìn chằm chằm vào Cố Sênh: “Mày … mày …”

    “Tôi đây họ Cố, tên chỉ có một chữ Sênh, là một luật sư”, Cố Sênh nhìn hắn nửa ngày vẫn chưa thể nặn ra được một chữ, đành hết cách phải tự giới thiệu, “À! Đúng rồi, tôi đây cũng chính là luật sư riêng của cô Hứa Luật đây. Thưa ông Hàn, căn cứ trước đây ông và thân chủ của tôi đã từng có nảy sinh tranh cãi, nên hiện tại tôi có lý do để nghi ngờ chính ông đây đã theo đuôi thân chủ tôi tới thành phố Tân với mưu đồ hãm hại thân chủ tôi.”

    Hàn Tư Minh cảm thấy bây giờ hắn nói gì cũng không được, không cẩn thận còn mang họa vào thân dính dáng đến pháp luật.

    “Vì vậy, thưa ông Hàn Tư Minh, tôi chân thành đề nghị ông hãy giữ khoảng cách với cô Hứa Luật đây. Nếu không xin ông đợi giấy triệu tập của tòa án.” Sau khi nói ra mấy câu hoàn mỹ đến từng chi tiết, Cố Sênh nắm tay Hứa Luật ngẩng đầu ưỡn ngực nghênh ngang rời đi.

    Hàn Tư Minh nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm bóng lưng của hai cô gái, ánh mắt căm thù, hận không thể dùng một dao đâm chết hai người.

    “Anh yêu anh đang nhìn gì vậy?” Cô bạn gái vừa từ trong toilet bước ra, vòng tay ôm cổ Hàn Tư Minh, cong môi nũng nịu: “Nhìn lén người đẹp sau lưng em phải không?”

    Từ sau khi gặp Hứa Luật, Hàn Tư Minh nhác thấy phụ nữ mặc cảnh phục hoặc áo trắng đều không nhịn được mà ngoái nhìn thêm lần nữa. Cô gái ngày hôm nay hắn để mắt tới cũng là sinh viên Đại học Y, tên gì hắn quên mất rồi, nhưng chắc chắn không phải tên Hứa Luật.

    Hàn Tư Minh nhìn khuôn mặt trang điểm đậm của cô bạn gái trong lòng lại nghĩ đến gương mặt nhỏ nhắn không trang điểm kia, cùng với cô bạn Cố Sênh đi cùng, tuy rằng có trang điểm, nhưng trông rất nhẹ nhàng tự nhiên không giống như cô gái bên cạnh hắn đây tô tô vẽ vẽ nhìn là phát ngấy.

    “Cút ngay!” Càng nhìn càng thấy chướng mắt, Hàn Tư Minh dùng hết sức gạt cánh tay cô ta ra khỏi người hắn.

    “Anh yêu, anh sao vậy, đau em!”

    Dương Phỉ quen biết Hàn Tư Minh ở một hộp đêm, nhưng trước đó, cô ta cũng từng nghe qua danh tiếng của tên ngốc thiếu gia Hàn Tư Minh này, cũng khá hào phóng. Trong một tuần vừa qua chính bản thân cô ta cũng thừa nhận hắn ta hết sức rộng rãi và phóng khoáng.

    Có tiền, có thế, lại đẹp trai, có người bạn trai như vậy cô ta cảm thấy vô cùng hãnh diện.

    “Cút ngay đi!” Hàn Tư Minh tức giận xô mạnh Dương Phỉ ra khỏi người mình, quẩy quả rời đi.

    Dương Phỉ nghĩ mãi cũng không ra tại sao cô ta mới chỉ vừa vào toilet rửa tay mà tên Hàn Tư Minh đã biến ra thế này. Không phải đã hứa sẽ mua quần áo cho cô sao?

    “Hàn Tư Minh, anh nhớ đấy!”

    Dương Phỉ tức giận giậm giậm hai chân, miệng không ngớt mắng chửi. Dù gì Dương Phỉ cũng là Hoa khôi của Đại học Y, tại sao lại phải chịu nhục nhã thế này, lần sau không đơn giản như vậy đâu.

    Dương Phỉ buồn bực bước khỏi trung tâm thương mại, lúc này mới nhớ ra là Hàn Tư Minh đưa cô đến đây, bây giờ lại phải bỏ tiền túi ra gọi xe về.

    “Chó chết!”

    Dương Phỉ lầu bầu chửi bới, rồi đi vẫy taxi.

    *
    Cuối tuần, Hứa Luật nhận được điện thoại của Tô Tử Khiêm, anh đến thành phố Tân công tác, tiện đường ghé thăm Hứa Luật xem cuộc sống cô thế nào.

    Hứa Luật hẹn gặp anh ở hồ Điệp Hiên, lần trước khi Cố Sênh dắt cô đến đây Hứa Luật đã yêu nơi này rồi.

    “Chào mừng đến Hồ Điệp Hiên, chúc quý khách ngon miệng”

    Tô Tử Khiêm đẩy cửa bước vào, dáng người trong chiếc quần âu đen và áo sơ mi trắng đã thu hút không biết bao nhiêu ánh mắt liếc nhìn.

    “Thưa ông, xin hỏi ông đi mấy người?”

    “Tôi tìm bạn, cám ơn.”

    Hứa Luật ngồi ở phía góc phòng, ló ra vẫy vẫy tay Tô Tử Khiêm.

    “Em gọi mấy món trước rồi”, Hứa Luật đưa thực đơn qua: “Anh xem còn thêm món gì không thì gọi đi, hôm nay em khao!”

    Tô Tử Khiêm nâng ấm trà rót vào tách cho hai người: “Em gọi là được rồi, đều như nhau cả thôi.”

    “Vâng!” Hứa Luật cúi đầu, tiếp tục lật xem thực đơn: “Mấy món cua ở đây siêu ngon, chỉ đáng tiếc anh không ăn được …”, anh ta bị dị ứng với hải sản.

    Cô gọi thêm mấy món Tô Tử Khiêm thích ăn.

    Nhìn cô đang chăm chú gọi những món ăn anh ưa thích, Tô Tử Khiêm khẽ nở nụ cười, anh nhấp ngụm trà rồi hỏi: “Em ở đây quen chưa?”

    “Quen rồi, quen rồi, em làm cảnh sát phải học cách sống thích nghi như một con gián í, quăng đâu cũng được”, Hứa Luật gọi nhân viên phục vụ order thêm vài món, sau đó còn dặn thêm: “Những món này đừng làm cay quá!”

    Tô Tử Khiêm vắt tay lên thành ghế cười cười: “Xem ra … quả thật rất tốt!”. Lời của anh có hàm ý khác, anh đã nhận ra sự thay đổi trên người cô.

    Hứa Luật chống cằm, không hiểu hàm ý sâu xa trong câu nói vừa rồi của anh: “Anh đến thành phố Tân có chuyện gì sao?”

    “Đến gặp một người.” Từ trước đến nay Tô Tử Khiêm chưa bao giờ giấu giếm Hứa Luật chuyện gì, “Bọn anh nhận được tin Giáo sư Đường đang ở thành phố Tân này.”

    “Giáo sư Đường?”

    Trong thời đại này, ‘vị giáo sư’ khiến Tô Tử Khiêm mong muốn được gặp nhất chắc chắn phải dạng người ‘hiếm như lá mùa thu’ … Đường …

    “Là anh đang nói đến vị chuyên gia tâm lý tội phạm nổi tiếng tại cung điện Buckingham Anh Quốc, là cố vấn được FBI coi như một Sherlock Holmes thời hiện đại, dùng tâm lý học tội phạm và khả năng tư duy logic đã phá thành công các vụ án lớn tại nước Mỹ như “Nữ sát thủ”, “Vụ án phần vụn thi thể”, … là Su T. … giáo sư Đường … đó ư?”, Hứa Luật nói một hơi dài, thanh âm không kìm nén tâm trạng phấn khởi, không đúng phải nói là hết sức phấn khởi mới chính xác.

    Tô Tử Khiêm gật gật đầu.

    “Yeah!” Nếu như không phải hoàn cảnh không cho phép, nhất định cô sẽ nhảy cẫng lên: “Giáo sư đến Trung Quốc rồi sao? Người đâu? Gặp được chưa? Là ở đâu? Tại sao lại không nói cho em biết sớm chút. Ôi! Em cũng muốn gặp được đại thần ấy!”

    Thật quá đáng, chuyện tốt như vậy mà không kể cho cô nghe sớm.

    Tô Tử Khiêm buồn cười nhìn dáng vẻ kích động không hề che dấu của Hứa Luật.
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/4/16
  4. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,094
    Đã được thích:
    940,117
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 6: GẶP MẶT

    [​IMG]
    “Chưa!”, Tô Tử Khiêm xua xua tay, nghe thấy câu trả lời này của anh Hứa Luật ngay lập tức như quả bóng xì hơi, ngồi xụ xuống, đợi tâm trạng cô ổn định lại anh mới nói tiếp: “Thiên tài lúc nào cũng khác người. Nếu như không phải anh có người bạn ở Anh thông báo, anh cũng không biết anh ấy đã đến Trung Quốc từ tuần trước.”

    “Anh ấy đến Trung Quốc làm gì? Có vụ án lớn nào sao?”

    Tô Tử Khiêm : “Anh cũng không biết, anh mới nhận được tin lúc tối, anh ấy đang ở thành phố Tân!”

    “Vậy làm sao anh tìm được anh ấy cơ chứ?”

    Su T. là một người khá cổ quái, cho đến tận bây giờ chưa hề có tấm hình nào chụp chân dung anh lộ ra ngoài. Vì lẽ đó, đối với đại thần tất cả chỉ nghe tên chứ không ai biết mặt.

    Biển người mênh mông như mò kim đáy biển.

    Tô Tử Khiêm đeo bao tay vào, bóc vỏ tôm: “Anh có số liên lạc của anh ta.”

    “A …!”, trong miệng Hứa Luật vẫn còn đang gặm càng cua, “Giọng nói của anh ấy thế nào??? Có phải vang vọng như thanh âm của Chúa, hay là trầm ấm???” Là một fan hâm mộ series phim truyền hình “Tâm Lý Tội Phạm”, “CSI” của Mỹ, trong tiềm thức của Hứa Luật, Giáo sư Đường mang dáng vẻ trí tuệ cao siêu như Jason Gideon hay David Rossi trong “Tâm lý tội phạm”, hoặc là Gillbert Grissom trong CSI.

    Tô Tử Khiêm nhẹ nhàng gắp miếng sườn xào chua ngọt, nhai một cách từ tốn rồi mới đáp lời: “Là một giọng nữ, tiếng phổ thông, không có cảm tình chút nào.”

    “Hả???”, câu trả lời này quả thực ngoài ý muốn.

    “Xin chào, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được!”, Tô Tử Khiêm bắt chước âm thanh máy móc phát ra trong điện thoại.

    “Sặc … quả nhiên …”, Đại thần đúng là đại thần, “Tô lão đại, Tô đại ca, anh Tô …”, Hứa Luật chớp chớp mắt, thanh âm nũng nịu vang lên.

    Tô Tử Khiêm làm sao không hiểu ý của cô: “Được rồi! Lát nữa dùng xong bữa tối anh đưa em số điện thoại của anh ấy.”

    “Anh lúc nào cũng tốt với em nhất!”

    Hai người vừa ăn vừa hàn huyên những chuyện xảy ra gần đây, nhắc đến chuyện cô gặp Hàn Tư Minh, Tô Tử Khiêm nhíu mày: “Mặc kệ là chuyện gì, nhưng em nhớ cẩn thận một chút!”

    “Anh yên tâm đi!”, Hứa Luật nhếch môi cười toe toét, “Em ở trong trường. Tính của em anh cũng biết mà, trừ khi có việc nếu không em cứ ở lì trong nhà thôi. Hơn nữa còn có Cố Sênh và thầy Lý nữa.” Tất cả đều là người thân quen, không lo lạ nước lạ cái.

    “Nói chung … em phải tự chăm sóc mình thật tốt. Nếu có chuyện gì gọi cho anh ngay, bất cứ lúc nào cũng được!”

    “Em biết rồi!”

    Hứa Luật cũng không tò mò dọ hỏi thái độ của Tô Tử Khiêm rốt cục là thế nào, cô chỉ nghĩ đơn giản sự quan tâm của anh chỉ là tình cảm thanh mai trúc mã mà thôi.

    Ngày thứ hai đầu tuần, Hứa Luật mang hành lý đến ký túc xá Đại học Y.

    “Bạn học! Cho hỏi địa chỉ này rẽ trái hay rẽ phải?”

    Người bị Hứa Luật hỏi đường là một nam sinh cao lớn, làn da trắng nõn, trông hơi căng thẳng, nhìn địa chỉ trong điện thoại di động của cô, anh ta càng luống cuống hơn, lắp bắp trả lời: “Rẽ phải … rẽ phải … phải!”

    “Là bên phải đúng không? Tôi biết rồi!”

    Nhìn dáng vẻ đỏ mặt tía tai của cậu nam sinh, Hứa Luật ngẫm nghĩ thời đại này mà con trai vẫn còn thẹn thùng như vậy quả nhiên hiếm thấy. Sau khi cám ơn cậu sinh viên, cô lại cầm hành lý đi theo hướng tay phải, không chú ý đến vẻ mặt kinh ngạc và lo lắng của cậu nam sinh phía sau lưng mình. Cậu ta vẫn đứng đó lời nói trong miệng mãi không phát ra thành tiếng …

    “Hướng tay phải …”, đi nhầm đường rồi, là đi thẳng hướng tay trái đến cuối đường.

    Hứa Luật đi một vòng hơn mười phút mới nhìn thấy trước mắt mình là một sân lớn tập thể dục! Cô mù mịt, hết cách đành phải lấy điện thoại gọi cho thầy Lý. Thầy Lý nhờ một nhân viên bên phòng hành chính đến dẫn đường cho cô, cuối cùng cũng thuận lợi đến đúng nơi ở.

    “Là chỗ này đây. Đây là khóa từ, chỉ cần quẹt thẻ là cửa mở. Tôi vẫn còn có việc nên không vào trong.”

    “Được rồi ạ! Làm phiền đến anh quá!”

    Tiễn anh ta đi rồi cô mới lấy chìa khóa mở cửa phòng.

    Thật bất ngờ!

    Cô vốn chỉ nghĩ đây cũng giống như mấy phòng bình thường, không ngờ trông nó không khác biệt thự mini là bao. Thầy Lý quả là có quyền có thế, kiếm được cho cô một chỗ tốt như vậy.

    Căn biệt thự nằm phía sau dãy nhà thư viện của Đại học Y, xung quanh trồng cây xanh mướt, không khí rất trong lành, đẩy cổng sắt bước vào có một sân nhỏ, trên tường mọc đầy cây dây leo, phía bên trái có một cây mây, phía dưới lắt lẻo một chiếc xích đu đang đung đưa trong gió.

    Dọc theo lối vào rải đá cuội, cô bước đến trước cánh cửa, quẹt thẻ, một thanh âm nhỏ vang lên, cô đẩy cửa bước vào.

    Trước mắt cô là phòng khách được bày trí theo phong cách Châu Âu, sạch sẽ, ngăn nắp. Chiếc rèm cửa dày buông lơi theo tấm cửa sổ lớn sát sàn, sàn bằng gỗ, cầu thang xoắn ốc màu nâu dẫn lên tầng hai, không gian mang đậm nét cổ kính mà an bình.

    Hứa Luật mê mẩn ngay lập tức, lại còn có lò sưởi, đây là điều Hứa Luật thích nhất. Vào mùa đông, ngồi bên lò sưởi, vừa nhâm nhi tách trà vừa thưởng thức bộ phim yêu thích. Vào những ngày trời đẹp, ra ngồi trên chiếc xích đu, đung đưa sưởi nắng.

    Ôi … ôi … Cuộc đời thật tươi đẹp!

    Cô đặt hành lý xuống đất, đi tham quan một vòng. Tầng trệt được bố trí đầy đủ gồm có phòng khách, một thư viện chứa đầy sách, bên trong còn có một chiếc piano màu đen, một gian bếp và nhà vệ sinh nho nhỏ. Ngoài ra còn có thêm hai phòng dành cho khách.

    “Alo …”

    Hứa Luật không thể chờ đợi được lâu hơn nữa, cô vội vàng rút điện thoại gọi ngay cho Cố Sênh: “Tớ chuyển đến nơi ở mới rồi. Cậu đoán xem … Sai! Là biệt thự, siêu rộng, có sân nè, có lò sưởi nè, … Phì phì phì … quỉ quái cái đầu cậu á … cậu ghen tị thì có! Được rồi! Tớ lên tầng hai xem thế nào, chờ tớ dọn dẹp xong xuôi sẽ gọi lại cho cậu nhé!”

    Cúp điện thoại, cô hào hứng mang hành lý lên tầng 2.

    Ầm!

    Trên lầu đột nhiên vang lên một tiếng động lớn, bước chân của Hứa Luật chợt dừng bước!

    Tiếp theo sau lại thêm tiếng ầm.

    Bùm! Bùm! Bùm!

    Âm thanh như tiếng súng đạn đì đoàng.

    Lúc này trời vẫn sáng nhưng do chiếc rèm cửa sổ rất dày, vừa khít chắn tia sáng lối lên cầu thang. Hứa Luật ngẩng đầu nhìn lên tầng hai, khá âm u.

    Cô nhẹ nhàng đặt hành lý xuống đất, bước lên từng bậc cầu thang không một tiếng động.

    Tiếng động vẫn vang lên, lúc có lúc không, giống như âm thanh đứa trẻ đang chơi đùa.

    Rõ ràng thầy Lý nói căn nhà này chỉ có mình cô ở.

    Hứa Luật lại liên tưởng đến lời Cố Sênh vừa nói: Nhà ma!

    Con pà nó! Cố Sênh đáng chết, cái miệng quạ của cậu ta!

    Hứa Luật không tin vào thần thánh đương nhiên sẽ không lo lắng mấy loại quỷ ma gì đó, cô chỉ nghĩ nhà có trộm. Dù sao khu biệt thự này biệt lập với tòa nhà ký túc xá. Nó nằm phía sau thư viện, vì vậy có trộm đột nhập là hoàn toàn có khả năng.

    Từng bước từng bước đi lên lầu, nhác thấy một bóng đen, cô giật nảy mình, theo phản xạ nghiêng người né tránh, tim đập thình thịch. Cô quay đầu nhìn lại, thì ra là con mèo đen đang ngồi trên thanh vịn cầu thang, cặp mắt màu vàng óng nhìn chằm chằm vào cô.

    “Hóa ra là mày!”, cô nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi, “Mày chui ở đâu ra vậy?”

    Đây chắc là con mèo do người nào đó ở trong trường nuôi, trông rất sạch sẽ, hơn nữa không phải là giống mèo thông thường, mà là giống mèo Anh lông ngắn giống.

    Hứa Luật nhìn con mèo ú na ú nần, nỗi sợ hãi vốn đã bay đi đâu mất thì bị một bóng đen ở ngay phía sau lưng bao trùm hết toàn thân cô.

    Tim Hứa Luật như ngừng đập, đầu óc quay cuồng, cô thầm mắng mình quá sức chủ quan, việc chưa xong đã lơ là cảnh giác.

    “Arthur!”

    Một giọng nói trầm thấp vang lên, giống như tiếng nhạc cụ réo rắt từ phía sau truyền đến. Âm tiếng trung pha lẫn âm điệu của người Anh, không hề khó nghe, trái lại nghe rất êm tai và lưu luyến.

    Arthur? Trong phòng còn có ai khác sao?

    Hứa Luật vẫn đang trầm tư suy nghĩ, con mèo đang trên thanh vịn kêu “Meoooo …” một tiếng, sau đó nhảy xuống đi về hướng phía sau lưng cô. Cô từ từ xoay người.

    Ngay sau lưng cô, tại lối cầu thang lên tầng 2, có một người thanh niên đang đứng đó.

    Người này hơn hai mươi tuổi, cao khoảng 1m83, dáng người dong dỏng cao, hơi gầy, da dẻ trắng nõn, đường nét thanh tao. Phía dưới hàng lông mày rậm gọn gàng là đôi mắt màu nâu trong đang nhìn chằm chằm Hứa Luật.

    Chỉ là ánh mắt bình thường nhưng với Hứa Luật cô cảm thấy như tâm tư mình bị nhìn thấu.

    Anh ấy cởi trần, phía dưới chỉ quấn chiếc khăn tắm, có lẽ mới vừa tắm xong.

    Con mèo đen tên Arthur đó, đang nằm gọn trong ngực anh, gương mặt béo ú đang liếm láp bàn chân.

    Ai có thể nói cho cô biết hiện tại là chuyện gì đang xảy ra không?
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/4/16
  5. ♚ℋoàng ℕgọc♔

    ♚ℋoàng ℕgọc♔ ❀๖ۣۜWo♫๖ۣۜAi♫๖ۣۜNi❀๖ۣۜINever♈๖ۣۜCry♀Cross♕ Thành viên BQT Tác giả VW

    Bài viết:
    946,094
    Đã được thích:
    940,117
    Điểm thành tích:
    5,000

    CHƯƠNG 7: MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG, 4 CON MÈO

    [​IMG]
    Cuối cùng vẫn là Hứa Luật lên tiếng phá vỡ cục diện.

    “Xin chào! Cho hỏi …”

    “Cảnh sát hay bác sĩ?”, anh ôm con mèo đi xuống, lúc đi ngang qua cô, cô ngửi thấy mùi sữa tắm thơm thoang thoảng: “À, là pháp y mới đúng chứ!”

    Hứa Luật: “Anh là …”

    “Thích mèo không?”

    Hứa Luật sững sốt thốt lên: “Thích!”. Giống như con mèo béo ụ đang nằm trong lòng của anh kia, thật đáng yêu chết mất: “Xin lỗi! Cho hỏi anh là …?”

    “Vậy thì tốt! Trong nhà này nuôi 4 con mèo Arthur, Agatha, Allan, Queen.”

    Arthur? Allan? Agatha? Queen?

    Nếu những cái tên này đứng riêng rẽ, thì cô sẽ chẳng thể phát hiện ra điều đặc biệt, nhưng đồng thời đọc lên, một con mọt truyện trinh thám như cô chẳng xa lạ chút nào.

    Ông tổ tiểu thuyết trinh thám: Allan Poe.

    Cha đẻ của tiểu thuyết trinh thám: Arthur Conan Doyle.

    Nữ hoàng tiểu thuyết trinh thám: Agatha Christie.

    Bậc thầy suy luận: Ellery Queen

    Anh lại đi lấy tên của các nhà văn nổi tiếng trong lãnh vực truyện trinh thám đi đặt tên cho bốn con mèo của mình.

    “Này … trong nhà đôi khi sẽ xuất hiện một số đồ vật kỳ lạ … ví dụ như …”, anh đã đi xuống lầu, quẹo vào trong nhà bếp, mở tủ lạnh lấy ra một vật: “… Bộ phận nào đó!”

    Hứa Luật nhìn hai nhãn cầu đang được chứa trong bình thủy tinh trên tay anh, nhất thời không thốt nên lời.

    “Là một pháp y, chắc đã quá quen với mấy vật này rồi nhỉ?”

    Hứa Luật: “Xin lỗi! Thưa anh, xin hỏi anh là …”

    “Đường Tố, bạn cùng nhà!”

    Anh thả con mèo Arthur trên tay xuống. Không biết từ đâu lại nhảy ra thêm một con mèo lông vằn, cặp mắt to như hạt hạnh nhân, uyển chuyển đi tới quấn quanh chân anh.

    “Agatha, mèo rừng Na Uy!”, anh nói tên con mèo đang lẩn quẩn dưới chân anh.

    Nghe thấy Đường Tố gọi tên mình, Agatha lại kêu một tiếng: Meoooo. Arthur ngồi trước tủ lạnh không ngừng lấy đầu của mình mở cánh cửa tủ.

    Hứa Luật vốn dĩ cho rằng khả năng tư duy của cô rất nhạy bén nhưng bây giờ cô mới phát hiện, người trước mắt cô đây còn khó đoán gấp trăm lần.

    “Xin lỗi! Đường … Anh Đường đúng không? Tôi nghĩ có phải anh nhầm lẫn chuyện gì chăng?”, Hứa Luật cuối cùng cũng có cơ hội nói một câu hoàn chỉnh.

    “Hả???” Đường Tố mở ngăn kéo lấy ra một túi thức ăn cho mèo, khoan thai bước ra ngoài: “Ví dụ như ….?”

    Hứa Luật trông thấy anh nắm một vốc thức ăn mèo ném ra ngoài sân. Ôi trời! Là đang cho chim ăn hay mèo ăn vậy nè? Hứa Luật chết đứng như trời trồng.

    Arthur hết sức phấn khích chạy tót ra sân bắt đầu ăn, Agatha vẫn ngồi yên trên nền đất, không chịu di chuyển, một con mèo cái tao nhã và kiêu ngạo, nhất quyết không chịu ra ngoài cắm cúi kiếm ăn.

    “Agatha, mày nên học cách tự mình kiếm cơm đi!”, Đường Tố chăm chú quan sát Agathar, sau đó đi lại gần trò chuyện với nó. Agatha liền quay đầu, nhảy lên chiếc xích đu, nằm cuộn thành vòng tròn, vùi mặt vào thân người, không chịu nghe lời của Đường Tố.

    “Anh Đường, ý tôi là … tôi không biết mình có bạn cùng nhà!”, Hứa Luật cảm thấy trong này nhất định có nhầm lẫn gì đây bởi thầy Lý không bao giờ lừa cô.

    Đường Tố nhìn cô, ánh mặt trời soi chiếu trên gương mặt anh, ánh lên cặp mắt sắc bén màu nâu nhạt, sáng trong vắt như tách nước trà Tàu.

    “Thật ra tôi vốn cho rằng người như tôi thế này chẳng có ai muốn ở chung nhà”, Đường Tố đi được vài bước liền quay đầu lại: “Nếu không phải Lee cứ khăng khăng đòi như vậy!”

    Người như anh ta???

    Hứa Luật nhìn bóng lưng anh, trên lưng có mấy vết sẹo rất sâu, đó là vết thương lưu lại sau đợt trọng thương.

    “Lần này ít ra cậu ấy còn tìm đúng người, biết vận dụng đầu óc.”

    Đường Tố bước lên lầu, thay quần áo. Áo khoác lông màu khói xám, quần tây đen, đôi chân trần bước xuống cầu thang: “À! Đúng rồi! Cô biết nấu nướng không?”

    “Biết!”

    “Rất tốt! Tôi không thích ăn thức ăn bên ngoài!”, anh ngồi vào chiếc ghế tựa có nệm, “Tôi rất thích ăn món ăn Trung Hoa.”

    Trên chiếc ghế nệm bên cạnh, một con mèo rất lớn đang nằm trên đó. Anh đưa tay nắm lấy gáy của nó, tiện thể giới thiệu với Hứa Luật: “Đây là Allan, giống mèo đuôi cộc.”

    “Meooooo …”, Allan kêu lên một tiếng thay lời chào, hướng về chân Hứa Luật đi vài vòng, sau đó nhẹ nhàng chạy vọt ra khỏi phòng.

    “Còn có Queen … không biết trốn đâu mất tiêu rồi”, anh ngồi dựa vào thành ghết, “Nó là giống mèo tai cụp Scotland, thuộc dạng khuê nữ không lộ mặt.”

    Các thành viên trong nhà đã giới thiệu đầy đủ, một người và bốn con mèo.

    “Có muốn dùng tách café không hay vẫn thích uống trà?”, anh lịch sự hỏi.

    “Trà là được rồi!”

    “Vậy cho tôi ly café!”, anh cầm quyển sách bên cạnh, mở ra: “Café rang xay tại chỗ, hai viên đường. Hôm qua Lee vừa mang tới hộp hạt cà phê Blue Mountain, tôi để ngăn tủ thứ hai bên trái. Làm phiền cô!"

    "..."

    Hứa Luật còn muốn nói gì thêm nữa, nhưng thấy anh đã mở sách ra đọc, bầu khí thật an bình nên cô cũng không nỡ lòng nào quấy rầy anh.

    Được rồi. Coi như làm một việc tốt trước khi đi vậy.

    Hứa Luật quyết định sau khi pha café cho anh sẽ rời đi. Tuy rằng cô rất thích nơi đây, nhưng … sống cùng người đàn ông xa lạ, chưa nói đến ba mẹ cô, chỉ cần Cố Sênh hay Tô Tử Khiêm biết được thì cho dù có lên núi đao xuống chảo dầu họ cũng phải tha cô về.

    Đi vào bếp, tìm hạt café ở ngăn tủ anh đã chỉ, cô xay café, rồi chạy đi đun nước sôi.

    Cô mở tủ lạnh, dù đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng đón nhận điều bất ngờ ở phía trước nhưng khi cánh cửa tủ lạnh bật mở cô không khỏi giật nảy mình: trong tủ lạnh chất đầy cá.

    Trong ngăn mát tủ lạnh, ngoại trừ rau quả, còn có mấy lọ thủy tinh đựng đầy bộ phận như mắt, ngón tay, lỗ tai …

    Nếu không phải dân pháp y, nhìn mấy thứ này chắc chắn cô đã giãy đành đạch chết từ lâu rồi. Thêm vào đó, trên lọ thủy tinh ví dụ như lọ đựng nhãn cầu, có dán nhãn phía ngoài ghi rõ các thông tin chi tiết như: mã số, tên bộ phận, giới tính, tuổi tác, nguyên nhân cái chết và thời gian tử vong, cùng với thông tin bệnh viện hiến tặng.

    Nói dễ hiểu đây chính là tiêu bản cơ thể người được bệnh viện quyên tặng nhằm phục vụ cho mục đích nghiên cứu khoa học.

    Anh ta cũng làm trong ngành pháp y ư?

    "Meooooo!"

    Con mèo tai cụp Scotland đang nấp bên hông tủ lạnh vội ló đầu ra, rụt rè nhìn Hứa Luật.

    Nhìn bộ dáng đáng yêu của nó khiến cho tâm trạng Hứa Luật cảm thấy thoải mái hơn một chút.

    Cô ngồi xổm xuống, đưa tay về phía nó, "Mày là Queen đúng không?". Dễ thương quá đi mất!

    "Meoooooo", Queen nhìn vào Hứa Luật thật lâu, xác định không có nguy hiểm, nó mới duỗi móng vuốt nho nhỏ nhẹ nhàng cào cào rên lòng bàn tay trắng hồng của Hứa Luật.

    Hứa Luật gãi gãi cằm nó, ngay lập tức nó nằm xoài xuống nền đất, lộ chiếc bụng con con, muốn cô gãi cả bụng cho nó.

    Ôi chao, đang yêu làm sao!

    Hứa Luật gãi chiếc bụng nhỏ, từ trong bụng nó phát ra âm thanh ưm ưm … điều này cho biết nó đang rất thích thú.

    "Tích tích tích!"

    Máy xay cà phê phát ra âm báo, Hứa Luật vội đứng dậy, rửa tay, lấy tách cà phê trong tủ, tráng qua nước sôi, múc một lượng bột café bỏ vào, chế nước sôi, rồi thêm hai viên đường.

    Lúc ra khỏi nhà bếp, cô vẫn nhìn thấy Queen ngồi trước tủ lạnh ngỏng đầu nhìn chằm chằm vào cánh cửa tủ.

    "Cà phê đây!", cô đặt tách cà phê trên bàn, tiện thể liếc nhìn quyển sách trên tay anh ‘Tuyển tập những vụ án điển hình Trung Quốc’.

    "Cảm ơn!" Đường Tố nâng tách cà phê, nhấp một ngụm: "Gặp Queen rồi sao?"

    "À ... Ừ, đúng vậy, một con mèo rất dễ thương." Nghĩ đến ánh mắt nho nhỏ đáng thương ấy, Hứa Luật cảm thấy mình nên nhắc nhở chủ nhân của nó một chút, “Nó … hình như nó đang đói bụng, anh lấy gì cho nó ăn đi!”

    Đường Tố: "Vừa nãy tôi đã cho chúng ăn rồi đấy thôi!”

    Cái đó là anh cho chim ăn thì có!

    Hứa Luật đành nuốt lời muốn nói vào bụng, dù sao cũng không phải là mèo của cô, tốt nhất cô nên cáo từ rồi nhanh chóng liên lạc với thầy Lý để thầy sắp xếp cho cô chỗ ở mới.

    Đường Tố: "Tôi không thích mèo."

    Hứa Luật vừa tính mở miệng chào tạm biệt, liền nghe anh nhấn mạnh thêm một câu.

    "Cực kỳ không thích."

    ~(^_^)~ ~(^_^)~ ~(^_^)~ ~(^_^)~ ~(^_^)~

    Thông tin các tác giả tiểu thuyết trinh thám được nhắc đến trong truyện.

    1. Edgar Allan Poe (19 tháng 1 năm 1809 – 7 tháng 10 năm 1849) là nhà văn, nhà viết kịch, nhà phê bình, nhà thơ Mỹ. Poe là ông tổ của thể loại truyện trinh thám và hình sự, ông có sự ảnh hưởng đến Charles Pierre Baudelaire, Fyodor Mikhailovich Dostoevsky, Sir Arthur Conan Doyle...
    Tác phẩm đã xuất bản tại Việt Nam: Lá thư bị đánh cắp, Bức chân dung hình ovan, Con mèo đen, …

    2. Ellery Queen là bút danh chung của 2 nhà văn đồng thời là anh em họ Frederic Dannay( 1905-1982) và Manfred Bennington Lee (1905 -1971) . Ellery Queen cũng là tên vị thám tử thường hay xuất hiện trong truyện trinh thám của họ

    - Đặc điểm: Truyện của tác giả này như những câu đố, từ khi xảy ra thám tử Ellery Queen đi điều tra, thu lượm chứng cứ, tổng hợp lại rồi dựa vào suy luận logic đoán ra hung thủ.

    - Ưu điểm: Tác giả đề cao tính ''Cạnh tranh công bằng'' trong truyện trinh thám. Người đọc như được song hành với thám tử thu thập, phân tích chứng cứ rồi từ đó đoán ra hung thủ. Với biệt danh ''Vua Logic'', suy luận trong truyện của Queen dựa vào chứng cớ nên rất chặt chẽ, không võ đoán gượng ép.

    - Nhược điểm: Về xây dựng cách thức gây án và cốt truyện hấp dẫn thì Queen không bằng được Dickson Carr, xây dựng tính cách nhân vật có chiều sâu không bằng Agatha. Truyện của Queen viết không đều tay, giai đoạn đầu thì nhiều truyện đọc hơi tẻ nhạt, được cái là phần suy luận logic cuối truyện thì cực siêu. Giai đoạn sau các tác phẩm của Queen có sự tiến bộ trong việc xây dựng cốt truyện và tình tiêt hấp dẫn, tiếc là mất đi tính logic chặt chẽ của giai đoạn đầu.

    - Tác phẩm kinh điển: The Greek Coffin Mystery; The Tragedy Of X; The Tragedy Of Y.

    - Trong truyện Conan, thám tử Hatori cũng có nói thần tượng của Hatori là Queen chứ không phải Holmes.
    3. Agatha Mary Clarissa, Lady Mallowan, DBE (15 tháng 9 năm 1890 - 12 tháng 1 năm 1976), thường được biết đến với tên Agatha Christie, là một nhà văn trinh thám người Anh. Bà còn viết tiểu thuyết lãng mạn với bút danh Mary Westmacott, nhưng vẫn được nhớ đến hơn cả với bút danh Agatha Christie và 66 tiểu thuyết trinh thám. Với hai nhân vật thám tử nổi tiếng, Hercule Poirot và Bà Marple (Miss Marple), Christie được coi là "Nữ hoàng trinh thám" (Queen of Crime) và là một trong những nhà văn quan trọng và sáng tạo nhất của thể loại này.

    Theo Sách kỷ lục Guinness, Agatha Christie là nhà văn có tác phẩm bán chạy nhất mọi thời đại của thể loại trinh thám, và đứng thứ hai nếu tính cả các thể loại khác (chỉ xếp sau William Shakespeare). Ước tính đã có khoảng 1 tỷ bản in bằng tiếng Anh và khoảng 1 tỷ bản in bằng 103 thứ tiếng khác những tác phẩm của Christie được tiêu thụ.

    Các sáng tác
    - The mystery affair at Styles (Vụ án bí ẩn ở Styles- 1920)
    - The Murder of Roger Ackroyd (1926)
    - Murder at the Vicarage (1930)
    - Murder on the Orient Express (1934)
    - Death on the Nile (1937)
    - Vụ án cô người hầu tốt nết
    - Nhân chứng buộc tội
    - Chuyện rủi ro khủng khiếp
    - Chuyến tàu tốc hành đi Stambul

    4. Sir Arthur Conan Doyle (22 tháng 5 năm 1859 – 7 tháng 7 năm 1930) là một nhà văn người Scotland nổi tiếng với tiểu thuyết trinh thám Sherlock Holmes, tác phẩm được cho là một sáng kiến lớn trong lĩnh vực tiểu thuyết trinh thám. Các tác phẩm của ông bao gồm nhiều truyện khoa học giả tưởng, tiểu thuyết lịch sử, kịch lịch sử, tiểu thuyết, thơ và bút ký. Conan xuất phát là tên đệm nhưng ông sử dụng như một phần của họ trong các năm sau này của mình.
    Các sáng tác
    - Sherlock Holmes
    - Những hầm mộ mới
    - Vị giáo sư của trường Lea House
    - Sự việc đã xảy ra như thế nào?
    - Hồn ma hiện lên từ đáy biển
    - Sự khủng khiếp giữa trời cao
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/4/16