Hot Truyện dài [18+] Nhật Ký Tán Gái

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi U.Madara, 19/1/16.

  1. viet_writer

    viet_writer

    Bài viết:
    102
    Đã được thích:
    69
    Điểm thành tích:
    28
    láo cắt trym nhé:doublegun::doublegun::doublegun:
     
  2. U.Madara

    U.Madara

    Bài viết:
    387
    Đã được thích:
    151
    Điểm thành tích:
    43

    Chap 7: Say Đắm

    Những ngày tháng "hạnh phúc" sống "thật" thật với cảm xúc con t*ym, à ko, con tim đã quay trở về, fall in love with T, những chuỗi ngày khá là "yên ả" trong vòng tay ấy, trao nhau môi hôn, sự cháy bỏng và tình yêu, nhưng dường như trong e vẫn ko thể thỏa mãn, như có gì đó còn chưa dc lấp đầy khi yêu một người mà mình ko có ý định tiền tới... Và sự khốn nạn lần đầu tiên lên ngôi, T trao e tất cả những gì còn giữ lại trong một lần đi chơi lên thị xã, số là hôm đó ở tỉnh có tổ chức giải vô địch võ thuật, và e nằm trong đội đi tranh giải, và e đã rủ T đi xem, sẵn đi chơi cùng e, kì thực e ko nghĩ là mình sẽ làm gì đó trong chuyến đi này, nhưng mọi chuyện ko như mình tính toán các bác ạ, khi ngày đầu bước lên TX, chỉ là cân để xếp hạng cân thôi, ngày đấy khỏe lắm, còn khối tgian đi chơi, và trưởng đoàn thuê cho các thí sinh chỗ để nghỉ ngơi, riêng e thì ko muốn ở cùng các ace nên đã thuê 1 phòng khác, đương nhiên trưởng đoàn hỗ trợ 1 phần nhỏ rồi, rồi 2 đứa vào đấy nghỉ ngơi. Lúc này dường như đọc được cảm xúc trên mặt e lo lắng cho trận đầu, T đã cổ vũ e nhiệt tình, và góp phần xả stress cho e khi mà... tắm chung... Cái thứ cảm giác dc một người con gái tắm cho mình, kỳ cọ cho mình thì thiệt là phê đừng hỏi :sexy:. Trong làn nước ấm, 2 thân thể chạm nhau như 2 con rắn, trơn tru, ấm áp dễ chịu, mịn màng, thích lắm các bác ợ :sogood:. Và rồi chuyện gì tới cũng tới... Nhưng đang giữa hiệp thì bọn đồng đội gõ cửa rủ đi ăn (lúc đó cũng trưa rồi), hoảng hồn mặc đồ vào rồi đi ăn cùng đám đồng đội. T là một cô gái rất biết cách ăn mặc sao cho phù hợp với hoàn cảnh và kinh tế, phối đồ phải nói chuẩn ko cần hỏi. Đi với đám dân thể thao, ẻm mặc quần jean, áo pull 3 lỗ, khoác ngoài là áo sơ mi caro cột tà áo lại, nhìn bụi bặm phải biết, thật là nóng bỏng, chỉ là vòng 1 hơi ko dc to nên chưa dc gọi là "chuẩn đo" cho lắm :sogood:. Bọn bạn gato ra mặt, cứ nhìn chằm chằm vào ẻm T của e ko thôi, điều đó khiến em tự hào ko ít. Bữa trưa cũng xong rồi mọi người cũng giải tán, ai về nhà nấy, nghỉ ngơi cho trận đấu hôm sau, em ở hạng cân nhẹ nên có nhiều đối thủ, nên cũng hồi hộp, em lại ra trận trước nên dc phép nghỉ ngơi nhiều hơn. Và trở về phòng, cũng thấm mệt vì cả ngày đi xe rồi vận động cũng nhiều, cũng khá mệt, em lăn ra ngủ, say như chết. Một mùi hương dịu nhẹ đánh thức em dậy, mở mắt ra nhìn thì thấy ẻm nằm bên cạnh, ko có gối đầu lên em mà chỉ nằm kế bên thôi, tay đặt lên ngực em, trông cô ấy ngủ mà đẹp thật :sexy:, vẫn bộ đồ lúc nãy, đi ít ngày nên chắc ẻm ko có mang nhiều đồ để thay đây mà. Và rồi... em chồm người cuối xuống hôn vào má, ẻm tỉnh dậy
    E: anh xin lỗi, anh làm em thức giấc hả?
    T: hì, hong sao đâu, anh ngủ ngon hôn?
    E: uhm, cũng khá mệt nên anh ngủ thẳng cẳng, mấy giờ r hong biết
    ẻm nhìn đồng hồ (em ko co đeo đồng hồ, chỉ có ẻm có thôi)
    T: 3 rưỡi r anh
    E: chài, ngủ nhiều dữ, dậy đi chơi em
    T: thui, nằm xíu nữa ik anh
    E: hầy, thôi cũng dc - em nằm ngịch tóc ẻm, còn ẻm thì nhìn em dịu dàng, và rồi ko kiềm chế dc, lại lạo vào nhau
    T: chốt cửa chưa anh?
    E: rồi em, lúc nãy anh chốt r - em cũng chả biết có chốt chưa nữa :smile:
    T: anh....
    E: T.... - trao hôn cho nhau trong say đắm, quần áo cũng dc em tiễn đi tất, cơ bản là vì 2 đứa cũng quen rồi, nhưng đây là lần đầu làm chuyện đó vào ban ngày, nhìn thấy của nhau, đứa nào cũng đỏ mặt, nhưng em là con trai mà, đâu thể lui dc, và đã làm tới, em cũng chả biết oral, thấy ghê ghê, thấy trên phim dc có đoạn GIAO lưu HỢP tác thôi chứ ko có thấy khúc dạo đầu, dạo ấy đâu có cơ hội xem hết phim, ba mẹ về đột ngột chỉ có nước treo t*ym mà tự vẫn thôi. Và tay em giúp miệng em trong việc đó, ẻm đang phê dữ dội, rời môi em mà ngước đầu lên, mắt nhắm nghiền, môi he hé, nằm bắt cơ hội 1 tay còn lại em xoa bóp vùng núi cấm, lát sau em lấy tay ẻm đặt vào cu tí, và ẻm mở mắt ra nhìn em, nhưng tay ko rời cu tí, chả hiểu sao "nó" cứ giật giật" làm ẻm cười mỉm mà e thẹn, rồi đến việc quan trọng nhất, em thật sự ko thể kiềm chế dc, làm y như trong phim, và cảm giác ẻm ôm lấy mình ấm nóng đến từng thớ thịt, thật ướt át và trơn tru, nhưng thật ko dễ dàng để đi sâu vào, ẻm có nhăn mặt, điều đó khiiến em sợ và chùng bước, sao trong phim dễ dàng lắm mà, em bắt đầu cảm thấy đau, và rút ra, vẻ mặt ẻm thoáng thất vọng, và em đã dừng lại ở đó, em quyết định như thế và sau này mới biết là mình quyết định đúng đắn. Tuy thất vọng nhưng ai cũng hiểu dc điều mình làm và em lại tiếp tục dạo chơi bên ngoài bằng cu tí đến khi cả 2 dc thỏa mãn, nghe chừng ẻm cũng chấp nhận với cách này nên em cũng ko có gì lăn tăn. Và mọi chuyện bình thường như cân đường hộp sữa.
    Cho đến ngày thi đầu, em ra quân vì dc huy chương bạc vì gặp 1 thằng đầu trâu mặt ngựa người dân tộc, éo hiểu sao nó ép cân dc hay nhỉ? người như trâu mà đánh hạng cân 45kg (thời đó em chỉ có 48kg thôi, ép cân còn 45kg), thật khủng khiếp, may là ko bị dính K.O, ko thì nhục mặt :pudency:. Nhưng em cũng ko đến nỗi gà khi tỉ số giữa 2 bên cũng chỉ chênh lệch nhau 4 điểm, tỉ số 8-4, sau mới biết nó học trường năng khiếu :sweat: định mệnh nhà nó, ko có gì phải ức.
    Rồi nhận huy chương, nhận thưởng, em tặng ẻm luôn cái huy chương, ko biết có thích ko mà cứ cười toe toét :smile:. Rồi dẫn đi ăn chè "hẻm" - một loại thức uống nổi tiếng ở thị xã quê em.
    Mọi chuyện vẫn cứ êm xuôi cho đến giáng sinh năm đó, mối quan hệ của em với Tr (bé ngồi kế em) dần dà thân hơn trước, và em nhận ra mình có thứ tình cảm mong nhớ với cô gái đó... Và em quyết định tặng quà cho T và Tr, tất nhiên là họ ko biết người kia nhận dc quà hay ko rồi :haha:. Bắt đầu cho chuỗi ngày sa đọa của bản thân, như một thằng đểu cáng... :pudency::pudency::pudency::pudency::pudency:
    -----------end chap
     
    Thỏ Ngọc thích bài này.
  3. U.Madara

    U.Madara

    Bài viết:
    387
    Đã được thích:
    151
    Điểm thành tích:
    43

    Chap 8: Sa chân

    Nhìn lại lúc bấy giờ, em ko phải thuộc dạng quá đẹp trai, nhà giàu, nhưng cũng thuộc dạng học giỏi, vui tính, em thường chơi những trò chọc phá lũ con gái như là tát nước vào wc con gái, "hái me" - gần wc nữ có cây me um tùm, trẻo lên đó hái me ko ai thấy thì mình có thể tận hưởng cuộc sống :sexy: - nghe có vẻ md nhưng con người em lúc ấy ếu quan tâm tới chuyện đấy, chơi cho vui là dc. Hoặc có những trò như để bịt nước dưới ghế khi nhỏ bạn đứng lên phát biểu (lúc ấy ko phải tiết cô chủ nhiệm nên em đổi chỗ ngồi, quậy quá mà), nó ngồi xuống và dính trap :sogood:. Rồi lấy bút mực (loại mực nước) rút ngòi ra, vẫy vẫy cho vãi mực ra văng tứ tung và dính đầy váy, áo của mấy ẻm con gái, nghĩ lại thì đúng thật mình như 1 tên ôn thần :confuse:
    Nhưng khi em cua gái thì dường như ít khi thất bại, chỉ có thất bại ở bước "giữ người yêu" thôi :cry::cry: đau thiệt các bác nhỉ? :sosad:
    Và Tr cũng đã sa vào vòng tay em, nhưng cảm giác khác hẳn so với T, Tr là người hiền dịu, trầm tính, ít nói, nhưng cực kỳ tinh tế, cô ấy dường như nhận ra ánh mắt T và em, nên đã chủ động nói trước
    Tr: V với T có gì phải ko?
    E: đâu có
    Tr: đừng dối Tr, thấy hết rồi, Tr cũng biết 2 người đang quen nhau rồi, tại sao V lại làm vậy? Có gì vui thú khi trêu đùa người khác quá đáng vậy?
    E chỉ biết câm nín mà nghe cô ấy xổ 1 tràng rồi khóc
    Tr: Tr biết mình thật ngu ngốc khi đem lòng thích... ko, là yêu, yêu 1 người như V, nhưng thật sự V đáng ghét vô cùng
    E chỉ biết đứng như trời tròng vì chả biết làm gì, tay chân tê dại, cảm giác buồn khôn siết khi làm người mình yêu khóc trong đau khổ, em đưa tay lau nước mắt cho Tr nhưng bị gạt ra 1 cách quyết liệt, em biết mình phải làm gì, em ôm Tr vào lòng, cô ấy chống cự và đánh em thật mạnh hết sức mà cô ấy có. Tới đây hẳn các bác thắc mắc em làm sao mà cua dc Tr hay vậy nhỉ? Là vì khi ngta có tình cảm với nhau rồi, thứ tình cảm ấy ngày càng lớn dần và khi vượt qua tầm kiểm soát thì ko cần lời tỏ tình cũng tự mình ngả vào lòng nhau thôi các bác ạ, trường hợp này là vậy, suốt tgian em quen cô ấy, dường như chưa bao giờ chính thức nói lời yêu chỉ trong lòng thầm hiểu vây thôi, và em đã gây nên tai họa cho Tr.
    Khi em ôm cô ấy, cô ấy chống cự, rất quyết liệt, và cô ấy cắn em thật đau, em nghe nước mắt đang làm ướt vai mình, hay là máu nhỉ? đau lắm, rát lắm, cũng chẳng quan tâm, em ôm chặt cô ấy hơn, và cô ấy ko còn cắn em nữa, chỉ còn những tiếng nấc, và em hôn cô ấy, cố ấy cắn môi em, đau lắm, thiệt, con bé này là con gì mà thích cắn thế ko biết - thoáng nghĩ trong đầu, dần dần ẻm nhả môi em ra, và bắt đầu... say, say bởi nụ hôn đầu thật êm ái, dường như máu em hay nước mắt cô ấy đã hòa vào trong thứ chất dc hòa trộn của cả 2 cái mõm (ko phải mõm chó đâu nhé :gach::gach:) - sao có vị mằn mặn, là lạ... nhưng vẫn cảm nhận dc sự ngọt ngào trong nụ hôn đầu người con gái thuần khiết...
    Vốn dĩ gia đình Tr ko dc hp như bao người nhìn vào, ba gia trưởng nên mẹ chịu khổ nhiều thứ, làm nên một cô gái tên Tr khép kín và mong chờ người đàn ông của mình thật tốt để che chở cô ấy chứ ko phải đưa cô ấy vào chốn khổ đau như thế - gia đình Tr sau này em mới biết và trên đây là cảm nhận của em sau này đấy nhé. Với Tr em chỉ muốn hôn và ôm thôi, ko có thứ ham muốn hèn hạ kia, nên cảm giác thật khác hẳn, có lẽ em đã tìm dc những gì thuộc về em, nhưng mqh giữa em và T sẽ giải quyết thế nào đây? Chính vì lẽ đó em mới thấy mình có những phút nông nỗi và quyết định thật sai lầm, mang đến cho Tr bao nỗi bất hạnh...
    -----
    Hôm sau vào lớp em quyết định làm rõ với T, em hẹn T ra sau sân trường vắng, nói rõ v T rằng em muốn kết thúc mọi chuyện, vì em ko còn yêu cô ấy nữa, em nghĩ lí do đó thì thẳng thắn và chân thật hơn, em nhận mình đểu, gạch đá anh chịu, nhưng nếu nói hoa mỹ theo kiểu "chúng ta ko hợp nhau, anh ko xứng" bla bla các kiểu con đà điểu, em thấy mình ko làm dc, khốn nạn thì hãy khốn nạn cho thực vào, chứ đừng khốn nạn kiểu nho gia, làm vẻ cao thượng thì vẫn bị cho là thằng khốn nạn thôi... xin hết ạ :pudency:. Và em nhận dc một cái tát như trời giáng, và những cái đánh hết sức bình sinh vào người em, thật là đau... em ko né, vì điều đó là cần thiết...
    Một thời gian sau nhận thấy những thay đổi trong mqh giữa em và Tr, T đã nổi cơn "thịnh nộ" và tẩn cho Tr 1 trận, may là em can thiệp kịp lúc
    T: con khốn! m cướp ngyêu tao! - nói rồi T xông vào vò đầu bức tóc Tr
    Tr chỉ biết ngồi yên chịu trận và khóc, thiệt sao mà hiền quá...
    E lao vào tách 2 người ra và đứng bảo vệ Tr... trong lòng đau đớn khôn siết... chính em là người gieo gió nhưng sao bão tố lại ập lên đầu Tr?
    E: anh là người sai có gì em đánh anh, mắng anh cũng dc, đừng tìm đến cô ấy, ko hay tí nào đâu khi 2 đứa con gái đánh nhau như vậy! - em gằng giọng
    T: Anh dc lắm, anh che chở cho nó chứ gì, tốt nhất anh nên coi chừng nó suốt cuộc đời đi, nếu ko thì tôi cũng đánh nó cho bằng dc! Anh là thằng khốn nạn!
    Cô ấy bỏ đi với những giọt nước mắt... Em quay qua hỏi han Tr thế nào, cả cô ấy cũng gạt tay em và bỏ đi cùng những giọt nước mắt... Em chỉ biết đứng nhìn...
    "Mày chạy theo đi!" - tiếng con Uyên nói theo - nhỏ học cùng lớp em, chung đội tuyển
    Và em như sực tỉnh giấc, em vội chạy theo, nhưng đệt mợ, biết Tr đi hướng nào???
    "Nó chạy ra sân sau đấy!" - giọng thằng Trung
    Rồi em chạy thụt mạng ra gốc cây gòn (cây bông gòn, các bác biết chứ nhỉ?) ở sân sau, ẻm đang ngồi gục xuống gốc cây mà khóc... Em lại làm khổ thêm 1 người...
    E: Tr, anh xin lỗi, sẽ ko có chuyện này xảy ra nữa đâu, anh sẽ chỉ là của mình em thôi, ko ai dc làm tổn thương em nữa đâu
    Tr: Nhưng người làm tổn thương tui lại là anh....
    Em thật sự ko biết phải nói gì luôn lúc này, ngồi xuống bên cạnh ẻm,... "Tới giờ vào học rồi... Mình vào thôi em!" - ko nói câu nào, ẻm bỏ đi vào lớp... :sosad: Ngày hôm ấy trôi qua thật chậm chạp và nặng nề
    ----------
    Và để cho Tr dc an toàn, em đã hộ tổng cô ấy mỗi ngày và ko ngớt miệng năn nỉ, xin lỗi làm lành... Nhưng dường như mọi cố gắng đều bỏ sông bỏ biển... Em tưởng như mọi chuyện ko thể cứu vãn... Kết thúc HK1 với tâm trạng nặng nề và dịp nghỉ tết thật buồn tẻ... Không có một bóng hồng nào bên cạnh vi vu những ngày này... haiz ...
    Và ngày đi chơi, em quyết định gọi điện cho ẻm, hẹn đi chơi và tất nhiên là bị từ chối... May cho em, mẹ ẻm rất thích em, vì sao thì lại là 1 câu chuyện khác, rồi em đến tận nhà xin mẹ ẻm cho đi chơi, rồi mẹ ẻm cũng đồng ý và bảo ẻm đi chơi v em đi, chứ ở nhà hoài, tết nhất người ta thấy ngta nói ra nói vào nữa...
    Rồi thì cũng đi chơi, dạo đó đây, em quyết định đưa ẻm lên TX chơi, xin mẹ lấy con sóng thần chở ẻm đi chơi cho có không khí, rồi 2 đứa đi khắp thị xã, vào vườn sinh thái, ẻm có vẻ thích thú và thư giãn hẳn ra, em biết mình đang sống lại dần rồi...
    Chụt! - lén thơm má ẻm 1 phát - quay qua lườm em bằng nửa con mắt... Bỏ đi te te đằng trước, nhìn cái mông mà phải nói là muốn tét cho 1 phát hết sức. Em chạy nhanh lên đi cùng ẻm và đứa tay ra nắm lấy tay ẻm thật chặt,... ko rút tay lại... nghĩa là mọi chuyện đã êm xui rồi... thật nhẹ nhõm.... Và những ngày nghỉ tết sau đó diễn ra thật sôi nổi, đồ ăn thức uống bỗng nhiên trở nên có mùi vị vô cùng... Sau tết, dư âm cũng bánh mức còn đâu đây trong người và em lâm bệnh... Cơn sốt cao chưa từng có kể từ khi em có khả năng ghi nhớ kí ức... Ẻm bên cạnh em những ngày này... thật là hạnh phúc...
    ----------------- end chap
    Các thím đọc, có chán ghét em, có gạch đá em, em xin nhận, vì có những chuyện khiến người ta trở nên ngu si và khốn nạn đến như thế đó, và quá khứ em đã từng, em xin nhận lời khiển trách của xã hội, của mọi người, nhưng em biết em cần sửa chữa những gì mình làm sai trong quá khứ và mang đến tương lại hạnh phúc cho người "đàn bà" của em trong tương lai, xin hết ạ... :pudency:
     
    Thỏ Ngọc thích bài này.
  4. U.Madara

    U.Madara

    Bài viết:
    387
    Đã được thích:
    151
    Điểm thành tích:
    43

    Chap 9: Hạnh Phúc Hay Không?

    Và tình cảm 2 đứa bắt đầu phát triển, lớn dần, yêu nhau nhiều hơn, và tất nhiên là em phải ra sức canh chừng T gây khó dễ hay ức hiếp Tr rồi, lúc này V nhìn em bằng ánh mắt hình viên đạn vì đã làm khổ 2 người con gái khác, một kiểu nhìn như là mình ngoại tình hay sao í, ức chế ko thể tả. Nhưng dường như quá vội vàng, mới học chung 1 năm thôi mà đã yêu nhau, dường như em vẫn chưa hiểu hết về Tr, dần dần, mới phát hiện ra, cô ấy cuồng thần tượng :doubt:. Thời bấy giờ F4 đang nổi như cồn, và mấy cô gái mê thần tượng ko ít, và Tr của em cũng nằm trong số đó, có 1 lần đến nhà ẻm chơi, chỉ vì em chê bai thần tượng của ẻm xấu xí này nọ mà cô ấy đã ném đồ chơi thẳng vào mặt em, ko đau bên ngoài nhưng ấm ức bên trong, em cũng ko phải dạng hẹp hòi gì, nhưng cứ thử nghĩ mà xem, có ai lại làm thế ko??? Cảm thấy mình ko dc tôn trọng và em đã bỏ về ngay sau đó, tình cảm lại một phen rạn nứt. Và chuỗi ngày sau đó vẫn cứ ko nói v nhau câu nào, ẻm cũng cứng thật, ko làm lành, ko xin lỗi luôn mới cay chứ.
    Một ngày đẹp trời:
    Em: Em ra đây gặp anh tí, anh có chuyện muốn nói
    Tr: Thì nói ở đây đi, đi đâu nữa
    Em: Có việc riêng tí, ra đây anh nói chuyện tí, nhanh đi - em tỏ vẻ bực bội, rồi thì ẻm cũng chịu ngoan ngoãn đi theo
    Em: Mấy ngày qua em ko biết anh giận em sao?
    Tr: biết! - trlời cộc lốc, ức thật
    Em: Thế em có biết vì sao anh giận em ko?
    Tr: không biết, anh vô lý quá!
    Em: gì vô lý? anh chỉ trêu đùa thôi, mà em vì thằng thần tượng ảo mả ném đồ vào mặt anh vậy sao?
    Tr: Vậy vì sao anh cứ phải bêu xấu anh ấy?
    Em: Em hay he (nói câu này bằng giọng Bắc là "Em hay nhỉ?"), em nói vậy mà nghe dc hả? Em có chuyện gì em có tìm nó giúp dc ko?
    Tr: ko, nhưng chí ít anh ấy đẹp trai, tài giỏi và ko làm tổn thương tui...
    Em: Anh làm gì có lỗi v em nữa? Chuyện cũ đã qua cho qua ko dc sao?
    Tr: Được, anh nói cho qua thì cho qua đi, nhưng em muốn từ nay về sau anh phải là của riêng em, ko còn tcảm với bất kỳ ai!
    Em: ok, anh chấp nhận, nhưng em đừng hiểu lầm, người cũ với anh ko còn qua lại gì nữa hết á, anh giờ chỉ có em thôi
    Tr: Có ma mới tin anh! :shame:
    Em ôm lấy Tr và thủ thỉ "giờ thì con ma lùn tin chưa?" - ẻm lùn lắm, có 1m5 thôi, người ngợm cũng nhỏ nên ôm gọn lắm các bác ạ :smile:
    Thời gian này cũng bước sang HK2 dc 2 tháng, chuẩn bị cho giải Hội Khỏe Phù Đổng được tổ chức vào tháng 3 hằng năm, và em năm cuối cấp 2 nên là phải tham gia thể thao cấp tỉnh trở lên hoặc thi HSG cấp tỉnh thì sẽ có điểm khuyến khích khi xét tốt nghiệp. Và tất nhiên là em tham gia, vì lẽ đó nên bận bịu liên miên, sáng học thể chất, chiều có tiết trên lớp, tối đi tập. Rồi cứ trôi qua đến ngày thi đấu mà em và ẻm chưa dc có buổi đi chơi trọn vẹn, vì bình thường em chỉ tranh thủ tạt qua nhà ẻm dc tầm 15 20p là cùng, nói chuyện huyên thuyên chọc cười các kiểu, mẹ ẻm thây em quen mặt và cũng làm cho ẻm vui vẻ thêm, nói nhiều thêm nên cũng quý em ghê lắm. À chưa nói các bác biết vì sao ba mẹ ẻm biết em, là vì mẹ ẻm có một cửa hàng ở chợ gần nhà em, mẹ em cũng thường qua đó mua thức ăn cho heo, mua gạo các thứ, nên 2 người cũng có quen biết sơ, rồi lớp đi chơi đểu cử em vào nhà ẻm xin phép mẹ ẻm đi nên thành ra biết trước lại càng biết rõ nhau hơn.
    ----
    Rồi ngày thi đấu, em vào nhà xin mẹ ẻm cho ẻm đi cổ vũ em thi đấu, sẵn dịp đi chơi cho khuây khỏa, vì thi đấu dc tổ chức ngày thứ 7 chủ nhật, mà ngày thứ 7 em dc miễn cho khỏi đi học, còn ẻm thì dc em giúp đăng ký slot "nhân viên chăm sóc VĐV" với cô chủ nhiệm (cô chủ nhiệm cưng em lắm nên em xin là cho thôi) nên ẻm cũng dc free và đi cùng em, mẹ ẻm thì thấy em hiền, dễ thương nên là cũng dễ tính và cho ẻm đi, cho đi hôm sau mí về luôn mí ghê.
    Và 2 đứa dắt tay nhau lên TX, ngồi ngắm cảnh, chọc ẻm cười, rồi cũng đến nơi, em lên "bàn cân" và xui xẻo đen đủi thế nào, ép cân ở nhà thấy đủ rồi mà thế éo nào cân trong SVĐ lại thừa dc nhỉ? ở nhà cân 45kg mà lên TX cân 45kg hơn tí, làm ông cầm cân cứ nghiệm nghiệm ko biết xử thế nào, thầy em nói nhỏ vào tai ổng, ổng xếp cho hạng 45kg, phù... đỡ biết bao, hạng cân đông nhất là 48kg, em là leo lên đó có khi thành thịt luộc :sosad:. Rồi thì đội hình ngủ nghỉ dc sắp xếp như cách đó vài tháng, em lại dc đặc cách ngủ riêng cùng ng yêu :smile:, vì là học trò cưng của thầy mà :smile:. Rồi em lẻn ra ngoài mua một cái bánh kem nhỏ, cùng 1 bông hồng, TX có khác, hoa hồng cũng nhiều màu hơn những nơi khác nữa, vậy là chọn màu ẻm thích, màu xanh, đắt bỏ mie ra, thời đó mà 1 bông màu xanh có giá phải 20k :sosad:. Lẻn vào phỏng lúc ẻm đang ngủ (do hong quen đi bus nên mệt), em thơm má ẻm phát, vẫn ko tỉnh (thoáng nghĩ ngày xưa làm z T đã tỉnh mà em này ngủ như chết vậy), em vuốt má ẻm, vẫn ko tỉnh, em đánh bạo chồm người hôn môi ẻm, vẫn ko tỉnh, em bạo hơn, lùa lưỡi sâu vào, miệng ẻm hé nhỏ ra và 2 lưỡi quấn lấy nhau nhầy nhụa, ẻm mở mắt ra cười sặc sụa, em thấy có gì đó sai sai, như hiểu ra dc vấn đề, quẹt nước dãi vào tay và ngửi, ôi định mệnh, "đúng là Tr mõm thối!" - em trêu,
    Tr: Anh nói gì nói lại coi :angry:
    Em: ko ko, Tr Thơm Tho :baffle: - thành biệt danh tận giờ luôn nhé các thím
    Tr: Ghét! Hôn ngta cho đã giờ chê hả? :canny:
    Em: Thôi mà, anh đùa, em dậy đi, anh có cái này cho em hay lắm nè!
    Tr: Hong thèm!
    Em mang bánh và hoa lại cho ẻm, ẻm thích bánh kem lắm (tin mật lộ ra từ nhỏ bạn gần nhà ẻm, nhà nhỏ đó làm bánh kem), và rồi một sự bất ngờ ẻm nhìn em bằng ánh mắt như này :adore:, còn em thì như này :misdoubt:. Ẻm nhảy cỡn lên sung sướng và nhào tới thơm má em phát xong ôm cái bánh thịt luôn... :doubt:
    Em: Không cho anh ăn chung sao? :confuse:
    Tr: Phạt anh tội dám chê em mõm thối!!!:angry:
    Em: Thôi anh năn nỉ mà - em nhẹ nhàng trườn tới ôm ẻm vào lòng - đút anh ăn nào bé :beauty:
    Tr: Ai là bé của anh? xùy xùy
    Em: Gì chứ, ko bé mà ôm gọn hơn trong lòng thế này à hê hê :big_smile:
    Rồi ẻm đút em ăn, ngon dễ sợ các thím ạ :smile:. Chén xong bánh kem, tặng ẻm bông hoa, bất ngờ chập 2 :adore:
    "Sao anh phung phí vậy? Không sợ hết tiền tiêu à?" - Tr nhìn em bằng ánh mắt khó tả
    Em: Ko sao, anh hết tiền thì xin em hehe :baffle:
    Tr: Mơ nhé!
    Em: Ừm, anh mơ thế này nè... - Nói xon em lao vào ôm ẻm vật nằm xuống giường và ôm chặt lấy ẻm trong vòng tay
    Tr: Bỏ ra coi, định dê em hả :angry: Lúc nãy còn chê em mõm thối mà, giận ko cho ôm hôn gì hết!
    Em: Thôi mà, cho anh ôm nằm ngủ xíu đi, trưa giờ đi mệt anh chưa dc nghỉ ngơi nè
    Tr: Hứ, anh như trâu vậy, cần quái gì nghỉ ngơi
    Em: Em nói ai trâu hả? Anh chỉ là sức khỏe dồi dào thôi - Vừa nói vừa vân vê tóc ẻm, ẻm thích em nghịch tóc ẻm lắm, và em cũng thích như thế :baffle:.
    Một không gian im lặng tràn về và có vẻ lãng mạn, có lẽ do ăn nhiều chocolate nên có vẻ ẻm có hơi rạo rực, quay sang nhìn em đắm cmn đuối và rồi chủ động trao hôn... Và đôi môi, chiếc lưỡi rồi đến......... bàn tay dc hoạt động hết công suất,... Vừa tiễn quần áo ra đi mặt em như này :oh:, Các bác biết chuyện gì ko? Em ko ngừng thắc mắc là v1 ẻm sao có thể vượt xa cả V như thế? phải hơn 80 chứ chả chơi, thời cấp 2 mà đứa nào có tòa thiên nhiên cỡ đó là thuộc hàng hấp cmn dẫn rồi các bác nhỉ? :chaymau:
    Tr: Anh nhìn gì ghê z? - lấy tay che ngực
    Em: Em... đẹp quá... - Em chồm người trao hôn đắm đuối, lưỡi 2 đứa quyện vào nhau với nguyên tắc trau nhau yêu thương, trao luôn vi khuẩn, vì ẻm ngủ dậy đã đánh răng đâu @@
    Âm thanh ấy! Chính là nó! Những tiếng ri rỉ bên tai đầy mê hoặc, dường như bản năng em đã lớn lên từng ngày... Và sự cảm nhận ngày càng tinh tế hôn, em biết mình nên làm gì... Môi em rời môi ẻm và tìm đến vùng thiên nhiên tươi mát, tay em cũng ko chịu thua kém, dường như tự nó di chuyển xoa đều khắp người để thỏa ước mong "ko nơi nào trên người cô ấy mình ko thể chạm vào", đúng như em đã học, nước từ "suối nguồn tươi trẻ" đang tràn về vùng thung lũng đang khô hạn, cà 2 như sắp tan chảy vào nhau... Chợt có bàn tay ai... là bàn tay cô ấy, nửa muốn cản nửa lại ko... Em quyết định ko dừng cuộc chơi... Và như những gì thiên nhiên sắp đặt, em lại tiến vào nhưng ko thành... Ham muốn của ẻm giảm sút một cách nhanh chóng, dòng nước mắt trào ra... Em vừa nhấp nhỏm vài cái cố gắng đi vào nhưng khá là rát, chợt bắt gặp nước mắt người mình yêu, em hỏi nhỏ... "Sao em khóc?"
    Tr: Em đau,... em ko muốn nữa, anh có thể dừng lại hôn anh?
    Em: Ừm... anh... biết rồi... - và em còn tiếc nuối thực tại, cố tìm thêm tí khoái cảm nhưng ẻm càng nhăn mặt hơn... Em ko muốn để lại nỗi ám ảnh nên đánh thoái lui về thành nghỉ dưỡng sức, em lại nghĩ tới T,... Và 2 đứa lại hòa vào nhau, em chỉ dạo bên ngoài cho đến khi xong việc của mỗi người, để y vậy nằm ngủ cho thích....
    Em tự nhủ với bản thân sẽ yêu thương cô gái này trọn đời và cảm giác hạnh phúc khi 2 con người cùng cảm giác nằm ngủ bên cạnh nhau... :smile:
    --------------- end chap
    Cho đến thời điểm trong chap thì lúc này là giữa tháng 3 nhé các bác, em chú thích thêm cho dễ nắm bắt dòng thời gian, vì kí ức cách đây gần chục năm em ko thể nhớ rõ ngày tháng, nhưng sự kiện có tính quan trọng kiểu cột mốc thì em nhớ rõ nó diễn ra vào khoảng thời gian nào và xâu chuỗi nó lại hợp logic. Đây là chuyện chứ ko phải truyện nên đừng bảo em gió mái 100%, cùng lắm thì 50 - 50 thôi :smile: (đùa chứ nội dung ko hư cấu, chỉ có lời thoại pha tí hư cấu vì cách nói chuyện ngày đó khác bây giờ nên ko nhớ lúc đó phong cách ngôn ngữ của em như nào nữa, ko biết là lúc đó mình hay dùng từ gì luôn, đành dùng từ mà mình hay dùng lúc bây giờ để diễn tả vậy)
    :sad:
     
    Thỏ Ngọc thích bài này.
  5. viet_writer

    viet_writer

    Bài viết:
    102
    Đã được thích:
    69
    Điểm thành tích:
    28
    Cháp ra như tiêu chảy :beauty::beauty::beauty:
     
    U.Madara thích bài này.